Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Nhẫn Đông - Cửu Lộ Phi Hương

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Nhẫn Đông
Tác giả: Cửu Lộ Phi Hương
Convert + Edit: Py
Thể loại: Ngôn tình, cổ đại, huyền huyễn
Nguồn: pyluoi.wordpress.com
Độ dài: 10 chương

Văn án

Một người là cương thi nắm trong tay sự sống ngàn năm, một người là tử sĩ ma giáo không biết khi nào bản thân sẽ chết …

Một người sống và một kẻ đã chết …

Đó chính là một câu chuyện cũ về thái tử Trần quốc trong “Đào yêu”.
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Đêm trăng sáng, bìa rừng bên ngoài thành Lạc Dương.

Nữ tử một thân hắc sắc phi thân lướt nhanh qua các cành cây, thân pháp nhanh nhẹn như gió thoảng có chút quỷ mị, kẻ địch đuổi theo phía sau nàng dần dần bị bỏ xa. Đột nhiên từ bên ngoài đám tàng cây tầng tầng lớp lớp bỗng nhảy ra mấy bóng người chắn trước mặt, hướng nàng đánh tới.

Nhẫn Đông nhíu mày, quay đầu chạy về phía đông. Không ngờ, vừa mới quay người lại, một cái ám khí phóng tới, tuy nàng nghiêng đầu tránh được xong vẫn bị ám khí xẹt qua một đường bên má. Chiếc khăn che mặt màu đen rớt xuống lộ ra khuôn mặt thanh tú dưới trăng.

Sờ lên miệng vết thương trên má, kinh nghiệm nhiều năm liếm máu ở lưỡi dao cho nàng biết, ám khí này có độc. Lúc này chỉ có thể liều mạng một phen, đem đám địch nhân đuổi theo phía sau giết sạch, sau đó đề khí ngăn chặn chất độc phát tác, may ra có thể giữ lại một mạng quay về.

Kẻ địch từ phía sau đuổi sát đến, Nhẫn Đông mâu quang chợt lóe, đem kiếm rút ra khỏi vỏ. Động tác nhanh gọn mà tàn nhẫn, đường kiếm lạnh lùng dưới ánh trăng lóe lên từng đợt, theo sau là một chùm hoa máu, chỉ trong nháy mắt đã cướp đi sinh mạng của một kẻ. Trong rừng truyền ra những tiếng sột soạt, kẻ thù đuổi đến rất đông. Nhẫn Đông quét ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm bọn chúng, khuôn mặt lấm tấm máu tươi khiến nàng trông giống Tu la dưới địa ngục.

Những kẻ đuổi đến có khoảng mười người, đem nàng vây vào giữa, một tên nói: “Ả đã trúng độc, đợi chút nữa độc tính phát tác, như vậy chúng ta cũng có thể dễ dàng lấy mạng ả !”

Đầu ngón tay đã tê dại, mất dần cảm giác, Nhẫn Đông lạnh lùng chế giễu: “Bọn chuột nhắt.”
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
Những kẻ ở đây đều là những nam nhi khí huyết phương cương, sao có thể cam tâm để một nữ tử như vậy châm chọc, một kẻ giận dữ nói: “Ma giáo Nam Cương tàn sát dân chúng Trung Nguyên, tội ác tày trời ! Bọn ngươi mới là lũ chuột nhắt, mỗi người chúng ta đều muốn đánh !”

Nhẫn Đông khiêu môi cười lạnh: “Ngày xưa mấy vạn tên phế vật Trung Nguyên cũng chống trụ không nổi đòn tấn công của mấy trăm người giáo ta, hôm nay kể cả có mấy trăm kẻ như các người cũng không thể ngăn ta đến Lạc Dương tìm người. Mấy kẻ Trung Nguyên ốm yếu các ngươi mà cũng kêu đánh bọn ta sao, bất quá chỉ là thùng rỗng kêu to mà thôi.”

Một lời vừa thốt ra đổi lấy một tràng giận dữ của đám người nọ, bọn chúng tựa như mất hết lí trí, thét lớn một tiếng, một loạt lao lên thề phải đem nữ tử ma giáo kia bầm thây vạn đoạn.

Nhẫn Đông cười thầm, mục đích khích tướng để tốc chiến tốc thắng đã đạt được, tuy nhiên trận chiến này vẫn là một trong những trận chiến khá chật vật đối với Nhẫn Đông trong nhiều năm qua. So với tình cảnh bị nhốt với con sói hung ác trong một lồng chém giết lẫn nhau khi còn bé còn chật vật hơn gấp bội bởi vì nàng vận khí nên độc tính trong người khuyếch tán ngày một nhanh hơn.

Cuối cùng, nàng dùng chính răng nanh của mình cắn đứt cổ gã địch nhân còn sót lại duy nhất. Nuốt xuống một ngụm máu, dòng máu ấm áp thoáng hòa dịu đi tứ chi lạnh lẽo, cứng ngắc, cả miệng cũng đầy mùi tanh khiến cho thần trí nàng thanh tỉnh không ít.

Đẩy những khối thân thể không bao giờ còn có thể cử động ra, cố gắng nhặt lấy kiếm của mình, nàng lảo đảo bước đi, thoát khỏi một đêm chém giết đẫm máu trong rừng cây.
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
Những tia nắng của một ngày mới phá tan lớp sương mù, mặt trời dần dần nhô lên ở phía chân trời tỏa ra những tia sáng chói mắt khiến nàng hoa mắt chóng mặt.

Nàng cảm thấy lần này, bản thân thật sẽ không thể sống sót nổi. Mất máu, trọng thương nghiêm trọng, lại trúng phải kịch độc, phía sau còn vô số kẻ đuổi giết, bất cứ một cái nào trong số những điều trên cũng đều đủ đế lấy đi mạng nhỏ này của nàng. Nhẫn Đông cố hết sức chống đỡ cơ thể, cước bộ phù phiếm tiến lên phía trước, cứ đi như vậy bởi chính nàng cũng không biết bản thân còn có thể tới nơi nào.

Đột nhiên, nàng vấp phải một gồ đất, thế giới dần trở nên yên ắng, xoay tròn, trời xanh mây trắng trong mắt dần hóa thành hư vô. Nhắm lại hai mắt, nàng hoảng hốt phát hiện có một nam tử dáng bộ thư sinh đang sờ sờ cằm tò mò đánh giá nàng.

Nàng phảng phất nhớ lại, hồi lâu lâu trước kia, có một tên tú tài vừa già vừa xấu lại vô cùng yếu ớt ở bên tai nàng sầu khổ mà nhai đi nhai lại câu: “Thư sinh đều nghèo, đều không lấy được vợ.”

Không biết lấy đâu ra sức lực, nàng vươn tay bắt được vạt áo thư sinh, sát khí mười phần nói: “Cứu ta, ta liền gả cho ngươi, tiền biếu đủ cả.”

Thư sinh ngẩn người ra đôi chút, híp mắt lại cân nhắc trong giây lát: “Ta chỉ lấy vàng thôi !”
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Giang hồ đồn đại, trong thành Lạc Dương có một vị thần y có thể cải tử hoàn sinh, trị được bách bệnh.

Sau khi tỉnh lại, Nhẫn Đông thấy mình đang ở một căn phòng sạch sẽ. Hoàn cảnh lạ lẫm khiến nàng lập tức cảnh giác, ngồi bật dậy, do cử động quá mạnh mà đụng đến miệng vết thương, đau đớn khiến nàng nhớ lại nguyên do tại sao bản thân lại ở tại nơi này —

Nàng hướng một thư sinh …. Cầu hôn.

Theo tình hình này, nhất định là thư sinh kia đã cứu nàng đem trở về. Nhẫn Đông sờ sờ những chỗ được băng bó trên người, thầm nghĩ, chờ gặp được thư sinh kia thì nói với hắn một câu cảm ơn sau đó liền giết đi. Hiện tại nhiều thêm một người biết được hành tung của nàng là nhiều thêm một phần nguy hiểm, mà nàng thì không thể lấy tính mạng mình ra mạo hiểm.

Từ bên ngoài sân truyền tới những tiếng bước chân, dường như là đang đi tới đi lui quanh sân. Nhẫn Đông im lặng, chăm chú lắng nghe động tĩnh bên ngoài. Bước chân của người nọ nặng nề mà chậm chạp chứng tỏ y cũng không phải là người luyện võ. Thả lỏng tâm tình, nàng đẩy cửa bước ra phía ngoài.

Ánh nắng òa vào phủ lên khắp cơ thể khiến nàng nhíu mày, một lát sau mới có thể thấy rõ khung cảnh bên ngoài.

Đây chỉ là một nhà một thôn dân bình thường, góc sân phơi rất nhiều loại thảo dược. Một thanh y nam tử đang ngồi xổm nơi góc sân, một bên nhỏ giọng hát, một bên ngúng nguẩy cái mông xới đất. “Đào a đào, đào a đào, đào a đào chi yêu a yêu, yêu a yêu, yêu a yêu, chước a chước….”

Nghe hắn ca như vậy, cho dù là kẻ lạnh lùng, đạm mạc như Nhẫn Đông khóe miệng cũng khẽ giật giật. Nàng ho nhẹ một tiếng để nam tử kia chú ý đến.

“A !” Nam tử bị dọa đến hít một ngụm khí lạnh, nảy người nhảy ra thật xa. Ngã ngồi trên đất, tay vỗ vỗ ngực, kinh ngạc nhìn Nhẫn Đông một hồi lâu, mày trái mới khẽ nhíu, oán hận nói: “Ta nói cô nương a, đi đường cũng phải phát ra tiếng động thì mới giống như người sống chứ ! Chờ cho sau này cô chết, dù có muốn lên tiếng cũng chẳng được.”

Nhẫn Đông mặt không đổi sắc nhìn hắn: “Ngươi đã cứu ta ?”

Nam tử đứng dậy, vỗ vỗ mông, ngạo nghễ nói: “Ngoài bổn công tử ra còn ai có thể cứu được cô ?”

Nhẫn Đông gật gật đầu: “Cảm ơn.” Nàng ngưng khí, tích tụ ở đầu ngón tay, tính đợi cho nam nhân vừa lại gần thì trực tiếp bẻ gãy cổ hắn. Nhưng ngay lúc nàng định ra tay, nam tử lại nói: “Chỉ cần uống thêm vài thang thuốc mà ta kê thì mấy thứ độc dược thất loạn bát tao trong người cô cũng sẽ bị loại trừ hẳn.”

Nội lực ngưng tụ ở đầu ngón tay phút chốc tiêu tán vô tung, thanh âm từ trước đến nay vẫn luôn lạnh nhạt chợt có chút khẩn trương: “Ngươi có thể giải hết độc trong cơ thể ta ?”

Nam tử cười rất chi là đắc ý: “Thế gian này không có độc nào mà ta không giải được.”

Hai mắt Nhẫn Đông rực sáng, cánh môi vì kích động mà khẽ giật giật, lại nghe nam tử nói tiếp: “Bất quá ta chỉ có thể giải độc, còn cổ thì không thể. Ngươi trúng Phệ Tâm cổ, trừ khi được người hạ cổ tự mình giải trừ cổ thuật, còn không thì ngay đến cả ông trời cũng không cứu được.”

Nhẫn Đông ngẩn người ra, cười lạnh một tiếng, giễu cợt nói: “Như vậy còn dám tham vọng được tự do …” Một khi đã gia nhập ma giáo Nam Cương, trừ bỏ người chết, chưa có bất cứ kẻ nào được tự do. Nàng bất quá chỉ là muốn sống sót mà thôi.

Nam tử nghiêng mặt đánh giá nàng một chút, có chút ý vị dừng lại ở biểu lộ trong phút chốc trên khuôn mặt nàng mới rồi, lại nghe nàng trầm giọng, lạnh lùng nói: “Ngươi có thể giải độc Vãng Sinh Cưu ?”

“Chất độc kia a …… Trước kia thì biết, nhưng hiện tại thì không chắc có thể giải hay không, có thể thử xem a thử xem a.”

Nhẫn Đông đánh giá hắn một hồi, nói: “Ngươi chính là vị thần y trong truyền thuyết kia ?”
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
“Ước chừng đúng là như vậy.” Nam tử vuốt vuốt trán, có chút suy sụp nói: “Người sợ nổi danh heo sợ béo, ta rõ ràng đã che dấu tài hoa kinh thế của bản thân khỏi sự chú ý của thế nhân, nhưng vẫn là vô tình bị phát hiện, ta nên làm thế nào cho phải a, làm thế nào cho phải a.”

Nhẫn Đông ấn mở cơ quan trong ống tay áo, ám tiễn nhất tề lộ ra. Nàng mâu quang chợt lạnh, đem đầu tiễn chỉ thẳng vào cổ họng nam tử: “Nhẫn Đông sứ giả Nam Cương ma giáo, phụng mệnh giáo chủ, đặc biệt đến mời thần y theo xuống phương Nam.”

Nam tử giống như không thấy đầu tiễn băng hàn bên cổ, lẩm bẩm: “Nhẫn Đông ? Hoa kim ngân [1]?” Ánh mắt đảo qua đảo lại trên người Nhẫn Đông một lượt hắn mới cười mà nói: “Ngạn ngữ cổ có câu, lụt chết hoa màu hạn chết cỏ, lạnh cóng chết lựu, nắng nóng cháy dưa cũng không ảnh hưởng đến cây kim ngân[2].”

Nhẫn Đông lạnh lùng nhắc lại: “Thỉnh thần y theo ta xuống phương Nam.”

“Đi thì đi, ta không nói là sẽ không đi.” Nam tử tốt tính nói. “Nếu ta là cô nương, ta nhất định sẽ không đối đãi với đại phu như vậy.”

Hắn quy củ ôm quyền, dáng vẻ thập phần giống một thư sinh, đối Nhẫn Đông cúi mình vái chào. Nhẫn Đông vội vàng thu tiễn lại, chỉ sợ không cẩn thận tổn thương đến hắn, đến lúc đó thật sự không còn ai có thể giải được độc của giáo chủ. Giáo chủ mà không sống được, Phệ Tâm cổ trong người nàng cũng sẽ không còn có dược vật áp chế, nhất định nàng sẽ chết thật thảm ….

“Tiểu sinh là Hoán Quy Ngôn.”

Trong nháy mắt lúc hắn xoay người, hương thuốc an thần phảng phất thổi qua chóp mũi khiến Nhẫn Đông thất thần trong chốc lát. Giương mắt nhìn nụ cười ấm áp như ánh nắng mặt trời cùng hai lúm đồng tiền lộ ra trong phút chốc, nàng như bị ánh mặt trời tháng hai làm cho váng vất cả đầu óc.

[1] Trong tiếng Trung, nhẫn đông có nghĩa là hoa kim ngân.

[2] Một câu ngạn ngữ trong nghề nông ở Trung Quốc, nguyên văn của câu này là: “涝死庄稼旱死草, 冻死石榴晒伤瓜, 不会影响金银花” [“Lạo tử trang giá hạn tử thảo, đống tử thạch lưu sái thương qua, bất hội ảnh hưởng kim ngân hoa”]
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Trên đường đi, Nhẫn Đông thực sự nảy sinh một cỗ xúc động muốn bỏ rớt Hoán Quy Ngôn lại. Nàng không hiểu là tại sao ông trời lại để một nam nhân bộ dáng như một công tử bột lại hay ca cẩm như hắn sống sót cho đến ngày hôm nay. Mới đi được nửa giờ liền muốn dừng lại nghỉ một chút, nước lấy từ dưới sông lên nhất định phải đun đến sôi ùng ục mới chịu uống, lại hay lao vào những nơi hoang vu hẻo lánh tìm thảo dược sau đó không cẩn thận ngã nhào xuống triền núi hoặc bị bẫy thú hoang của các thợ săn để lại làm bị thương rồi làm ra vẻ đáng thương hướng nàng kêu cứu.

Bởi vì hắn mà Nhẫn Đông nàng phải oan uổng đi trên những con đường hẻo lánh, bất quá cũng bởi vì thế mà trên đường trở về Vu giáo, những kẻ đuổi giết cũng giảm đi rất nhiều. Ban đêm, lại một lần nữa bởi vì Hoán Quy Ngôn nói muốn lưu lại nên hai người không vào trong thôn, chỉ ăn ngủ lại ngoại ô.

Nhẫn Đông lửa giận phừng phừng, sau khi nhóm một đống lửa liền chẳng nói chẳng rằng định bỏ đi săn thú. Hoán Quy Ngôn cuộn người ngồi bên đống lửa, một bên không ngừng chà xát hai tay sớm lạnh run, một bên còn không ngừng ca thán: “Vừa lạnh vừa đói, tiểu Hoa Hoa, ngươi phải đi nhanh về nhanh đó, nếu không thần y nhà ngươi sẽ đói chết a.”

Quên đi, cứ coi hắn như người đã chết vậy. Nhẫn Đông thầm nghĩ.

Lúc nàng mang theo hai con thỏ hoang trở về thì thấy Hoán Quy Ngôn đang ngồi xếp bằng bên đống lửa, tay cầm một cái túi gấm lan sắc nhỏ, vẻ mặt sầu khổ. Chậm rãi ngẩng đầu lên thấy nàng đã trở lại, trên mặt lập tức khôi phục lại vui vẻ: “Tiểu Hoa Hoa, mau tới đây, ấm lắm, ấm lắm, cảnh đêm thực đẹp a.”

Nhẫn Đông ngẩn ra, ánh mắt cũng dịu xuống phần nào. Một người như thế … Hẳn cuộc sống lúc nào cũng vui vẻ.

Nàng ngồi xuống, không nói lời nào bắt đầu đem con thỏ lột da, Hoán Quy Ngôn ngồi bên cạnh luôn miệng nói, con thỏ nhỏ này thực đáng thương, vô tâm vô phế phải xuống địa ngục linh tinh gì đó, nhưng chờ đến khi Nhẫn Đông đem con thỏ nướng chín, hắn thế nhưng lại ăn đến vui vẻ.

“Tiểu Hoa Hoa, chữa bệnh cho giáo chủ của các người xong có nhận được tiền không ?” Ăn đến no căng bụng, Hoán Quy Ngôn ngồi bệt ở bên một thân cây, nghịch ngợm cái túi gấm nhỏ lan sắc, hỏi.

“Thế ngươi muốn bao nhiêu ?”
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
“Mười lượng vàng.”

Nhẫn Đông gật gật đầu, nhắc tới chuyện này nàng bỗng nhớ đến điều kiện lúc trước nàng đưa ra để khiến hắn cứu mình. Nàng liếc mắt nhìn về phía Hoán Quy Ngôn, cũng thấy hắn đang chăm chú nhìn mình, ánh mắt sáng ngời, liền quay đầu lại, cho thêm củi vào trong đống lửa. “Nhìn cái gì ?”

“Tiểu Hoa Hoa, chờ ta cứu được Giáo chủ của các người xong, chúng ta sẽ thành thân sao ?”

Từ đống lửa truyền lại những tiếng nổ lép bép tựa như nhịp đập trái tim Nhẫn Đông bây giờ, khóe miệng hơi nhếch lên, nàng quay đầu hướng Hoán Quy Ngôn hỏi: “Ngươi vừa nói cái gì ?”

Hoán Quy Ngôn vội vàng chạy lại, vẻ mặt đáng thương hề hề nhìn nàng.

“Ngươi không muốn sao ? Ngày đó là tự ngươi nói a, ta cứu ngươi ngươi liền gả cho ta, tiền biếu đủ cả.” Hắn nói. “ Ta là người rộng lượng, tiền của nương tử ta có thể không cần, nhưng … Nhưng ta không cần tiền chứ không phải không cần nương tử …”

Nhẫn Đông hờ hững quay đầu đi, gẩy gẩy đống lửa: “Ta cho ngươi tiền, hai mươi lượng hẳn cũng đủ để ngươi mua một người vợ.”

Hoán Quy Ngôn rưng rưng nước mắt nhìn nàng: “Hoa Hoa tiểu nương tử …”

Thái dương nổi đầy gân xanh, Nhẫn Đông thực vất vả nhịn xuống cảm giác muốn đánh người. Hoán Quy Ngôn ở bên cạnh nàng cọ tới cọ lui, mắt thấy vẻ mặt nàng giống như muốn đánh người, nhắm trúng lúc Nhẫn Đông nhịn không được vung tay lên muốn đẩy ra, hắn liền lập tức ôm lấy tay nàng, nói: “Tiểu Hoa Hoa, ngón tay nàng nhiều vết thương quá !”

Gạt đi những bụi gai trong rừng lấy đường đi khiến cho tay nàng đầy rẫy những vết thương nhỏ song đối Nhẫn Đông mà nói, vết thương như thế này căn bản là chẳng đáng quan tâm. Nàng cố rút tay về song Hoán Quy Ngôn lại cường ngạnh đem ngón tay nàng ngậm trong miệng.

Đầu lưỡi mềm mại liếm qua những miệng vết thương trên ngón tay, khiến cổ họng nàng hơi hơi nghẹn lại, mặt đỏ ửng.

“Ngậm như thế này ngón tay sẽ nhanh hết đau, miệng vết thương cũng mau mau khép lại.”

“Xoát” một tiếng, Nhẫn Đông vội vã đứng dậy, lui về phía sau hai bước, nhìn hắn như thể mãnh thú: “Ngươi … Ngươi …”

Hoán Quy Ngôn cười hì hì nói: “Hoa Hoa tiểu nương tử thẹn thùng a.” Lời còn chưa dứt, đáy mắt hắn chợt xuất hiện một tia khác thường. Ngẩng đầu nhìn bầu trời đầy sao, hắn nói: “Nghe nói vào những đêm trời nhiều sao thế này, ở những nơi có nước thường xuất hiện hoa của một loại dược thảo vô cùng kỳ diệu , chúng ta đi hái mấy bông đi.”

Đề tài xoay chuyển quá nhanh khiến Nhẫn Đông nhất thời không kịp phản ứng, lặng lẽ trong chốc lát nàng mới nói: “Con sông gần nhất cách nơi này ít nhất cũng phải mười dặm, quá xa.”

“A, ta nhớ ra rồi. Để giải Vãng Sinh Cưu, loại dược thảo này vô cùng cần thiết.”

Nhẫn Đông khẽ nhếch môi, phẫn hận nói: “Nếu một ngày ta phát hiện ngươi dọc theo đường đi đều là đang đùa cợt ta … Ta nhất định sẽ phế cả tay lẫn chân ngươi !”

Hoán Quy Ngôn cười đến vô hại, xoay người dập tắt đống lửa, nói: “Chúng ta mau đến đó thôi, thời gian hoa kia nở rất ngắn ngủi, nếu bỏ lỡ thì rất khó kiếm lại được.”
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Đêm tháng hai, trời vẫn còn khá lạnh, bốn phía hoàn toàn yên tĩnh.

Nhẫn Đông bịt miệng Hoán Quy Ngôn lại, tránh ở sau đám cỏ lau.

Khi hai người vừa mới dập lửa chuẩn bị rời đi, Nhẫn Đông phát hiện những tiếng sột soạt sột soạt rất nhỏ từ bên trong rừng cây truyền ra. Nàng nhân lúc bọn chúng chưa thể tới gần lập tức kéo Hoán Quy Ngôn chạy về phía bờ sông. Nhưng ngoài suy đoán của nàng, nhóm người được phái đi truy giết bọn họ lần này có hơn trăm người. Không đầy một khắc nữa bọn chúng liền đuổi theo tới bờ sông, thấy vậy Nhẫn Đông đành phải tìm một bụi cỏ lau rậm rạp trốn tạm vào.

Nhẫn Đông nghiêng đầu liếc Hoán Quy Ngôn một cái, thầm nghĩ, thương thế của nàng vẫn chưa hoàn toàn khỏi hẳn, lại dẫn theo một kẻ chỉ biết rước lấy phiền toái bên người, nếu muốn hợp lại cố gắng mở một đường máu, nhất định là không được. Kế sách tốt nhất lúc này chính là trốn, chờ đối phương rời đi sau đó tính tiếp.

Ánh mắt sắc bén quét qua đám hắc y nhân tay cầm đuốc dần dần xuất hiện, tên gần nhất cũng đã cách bọn nàng chỉ có nửa thước. Giờ phút này nếu không phải nương nhờ màn đêm che phủ chỉ sợ họ sớm đã bị đám người kia phát hiện.

Không phát hiện ra dấu vết gì của hai người, những kẻ đó tức giận vung đại đao lên khua loạn mấy đường chém đứt một mảng lớn cỏ lau xung quanh. Việc ẩn thân ngày một khó khăn, Nhẫn Đông xiết chặt lấy mũi tên nhỏ trong tay áo, lặng yên quan sát tình hình, cẩn trọng chờ đợi thời cơ thuận lợi ra tay.

Bỗng nhiên một tên hắc y nhân cả người run rẩy một hồi sau đó cả người vô lực ngã ụp xuống. Nhẫn Đông kinh ngạc nhìn một màn này, Hoán Quy Ngôn ở bên cạnh quơ quơ chiếc túi nhỏ trước mặt nàng, cười mà nói nhỏ: “Ta sợ người ta đến trộm bạc nên trong túi đều là thuốc bột, người bình thường thì chỉ cần tiếp xúc chút xíu với nó thôi cũng đổ gục.”

Nhẫn Đông khóe miệng co quắp …. Không biết tên trộm nào bất hạnh trộm phải đồ của hắn.
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
“Ai ở bên đó !” Một tên hắc y nhân đột nhiên rống to lên. Ngay sau đó, mấy cây đuốc lập tức bị ném tới, đốt cháy một đám cỏ lau trên mặt đất.

Ngọn lửa bùng lên sáng rõ khiến cho chúng ta không còn cách nào tiếp tục ẩn thân được nữa.

“Đưa cái túi của ngươi cho ta !” Nhẫn Đông một tay đoạt lấy chiếc túi của Hoán Quy Ngôn một phen túm lấy cổ áo hắn, đề khí vươn người vội vàng phi thân ra khỏi bụi cỏ lau. Ở trên không trung, nàng cho tay vào túi bốc ra một vốc bột trắng vẩy về phía đám người nọ, phần đông hắc y nhân sau khi tiếp xúc với thứ bột này, cổ họng không kịp thốt lên một tiếng lập tức nhũn chân.

Chân vừa chạm đất, Nhẫn Đông lạnh lùng vỗ vỗ tay, đem cái túi trả lại cho Hoán Quy Ngôn. Hoán Quy Ngôn ngậm giọt lệ vội vội vàng vàng chạy tới lượm bạc vụn rơi trên đất, miệng còn không ngừng kêu thảm: “Bạc của ta a, bạc của ta ! Vốn đó a, nương tử, vốn đó a !” Hắn nghiêng đầu sang chỗ khác, trầm giọng lên án: “Nương tử ! Làm sao nàng có thể bại gia[1] như thế a, bại gia !”

“Nếu ghét thì đừng có lấy !”

Hoán Quy Ngôn trầm mặc, cắn môi, biểu tình cực kỳ ủy khuất nhìn về phía Nhẫn Đông, thấy nàng cũng nhất thời ngẩn người hắn mới quay người đem đống bạc vương vãi dưới đất nhặt về hết. “Hoa Hoa tiểu nương tử, lần sau không thể …”

Lời còn chưa dứt, hắn vấp phải một cục đá, thân người lảo đảo mạnh mẽ bổ nhào về phía trước, Nhẫn Đông hoàn toàn không chút phòng bị liền bị hắn ôm chầm lấy eo, ngã ụp xuống đất. Trong khoảnh khắc ngã xuống nàng thấy hai đường kiếm lạnh lẽo xẹt qua, bên tai còn nghe thấy tiếng mũi tên xé gió bay tới, cắm vào da thịt.
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
Không cảm thấy cơ thể truyền lại cảm giác đau đớn quen thuộc, Nhẫn Đông ngẩn người ra trong chốc lát. Rủ mắt nhìn lại chỉ thấy sau lưng Hoán Quy Ngôn cắm một mũi tên dài màu trắng, bản thân hắn thì hoàn toàn không có chút động tĩnh ghé vào trong ngực nàng.

Là hắn … Cứu nàng ?

Hai mắt trừng lớn kinh hãi, Nhẫn Đông không dám tin nhìn về phía người đã muốn hôn mê, Hoán Quy Ngôn kia.

Quen biết nhau chưa được mấy ngày, hắn thế nhưng lại cứu mạng nàng những hai lần, mà lần này lại là xả thân cứu giúp. Yết hầu có điểm nghẹn lại, “Vì sao …” Tại sao hắn lại đẩy bản thân rơi vào tình trạng như vậy ?

Kỳ thật, nếu lúc này Hoán Quy Ngôn còn tỉnh táo, hắn chắc chắn sẽ thành thật khai báo, hắn chỉ là vấp phải hòn đá nên té ngã, ngẫu nhiên nhận thay nàng một tiễn. Hắn thật không vĩ đại đến mức có thể xả thân cứu người.

Không có nhiều thời gian để tự hỏi, trong rừng cây lại bắn ra hai đạo hàn kiếm, Nhẫn Đông rút kiếm khỏi vỏ, “leng keng” hai tiếng đẩy ra hai đầu kiếm nhọn hoắt hai bên. Nàng nhanh chóng tỉnh táo lại, thầm suy tính, trong rừng chắc là vẫn còn những kẻ khác nữa, nếu như để bọn chúng tìm thấy …

Nàng cúi đầu nhìn con sông chảy xiết bên dưới sau đó ôm chặt lấy Hoán Quy Ngôn —

Đánh cuộc một lần đi !
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Khi Hoán Quy Ngôn tỉnh lại … phát hiện chính mình đang ở một nơi vô cùng quen thuộc — dốc Bách Lý.

Chỉ là, cảnh tượng nơi này so với những gì hắn biết trước đây so ra khác rất nhiều. Bốn bề toàn là cỏ dại, cơ hồ như có thể đem người ta bao phủ hết ở bên trong.

Xoa nhẹ bả vai, hắn ngồi dậy, vừa quay đầu lại liền phát hiện bên cạnh mình còn có một người khác đang ngủ. Hắn đem người nọ đánh giá từ đầu đến chân một hồi sau đó hưng phấn đem nàng lay tỉnh: “Hoa Hoa tiểu nương tử ! Thực trùng hợp nha, thực trùng hợp nha, nàng cũng ở đây a!”

Nhẫn Đông bị Hoán Quy Ngôn khẽ đụng một cái liền lập tức mở to hai mắt, theo bản năng vặn ngược cánh tay Hoán Quy Ngôn, thân người bật dậy ngồi đè lên người hắn, một tay khóa lại cổ họng, một bên chế trụ toàn bộ động tác của hắn. Hoán Quy Ngôn liên tục kêu rên: “Là ta a ! Nương tử, là tướng công, tướng công của nàng a !”

Nghe được thanh âm của hắn, tay Nhẫn Đông mềm nhũn, buông hắn ra, đứng dậy, chỉ thản nhiên nói một tiếng: “Thực xin lỗi.” Nếu là thường ngày nàng sẽ không bao giờ nói câu thực xin lỗi này.

Hoán Quy Ngôn xoa xoa cổ tay, miệng lẩm bẩm gì đó. Nhẫn Đông hé mắt nhìn hắn mấy lần, cuối cùng nhịn không được hỏi: “Rốt cuộc thì ngươi là ai ?”

“Ta là tướng công của nàng !” Hắn tức giận, đô đô trả lời.

Nhẫn Đông trầm mặc nhìn hắn trong chốc lát, nói: “Ngươi cũng biết chính mình trước lúc ngất đi bị trúng tên chứ ?”
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
Tay hơi nắm chặt lại thành quyền, Hoán Quy Ngôn lặng lẽ trong chốc lát mới nói: “Không biết a.” Thanh âm của hắn vẫn nhẹ nhàng, trước sau như một. “Bởi vì ta căn bản là — không còn biết đến cảm giác đau đớn.”

Nhẫn Đông không thèm nhắc lại, cẩn thận đánh giá Hoán Quy Ngôn. Nàng ôm hắn nhảy xuống dòng nước xiết vốn tưởng vết thương của hắn nhiễm nước sẽ sưng vù, thối rữa, thậm chí tính mạng của hắn cũng có thể lành ít dữ nhiều, không nghĩ đến, sau khi lên bờ, lúc nhổ mũi tên kia ra, từ chỗ vết thương, một giọt máu cũng không chảy ra, nàng tận mắt nhìn thấy ở chỗ vết thương, da hắn dần khép lại với tốc độ không thể tin được.

“Ngươi rốt cuộc là ai ?” Nàng hỏi lại.

Hoán Quy Ngôn mỉm cười, bẻ vài ngọn cỏ dại xung quanh đùa bỡn ở trong tay, chậm rãi nói: “Nơi này từng là nhà của ta, một ngàn năm trước, nơi đây là Hoàng cung của Trần quốc.”

Trần quốc …. cổ —

Nhẫn Đông hơi chút kinh ngạc, nếu là lúc trước, nàng chắc chắn sẽ giễu cợt hắn đang khoác lác, nhưng nhìn qua thể chất biến dị của hắn, Nhẫn Đông chỉ có thể im lặng, không nói gì.

“Ta là con trai của Hoàng đế, sau khi chết đi được táng trong một cỗ quan tài bằng hàn ngọc, không ai nghĩ đến, quan tài kia có tác dụng cải tử hoàn sinh, chẳng qua là biến ta trở thành một cỗ cương thi mà thôi.” Những nhánh cỏ nhọn cứa vào ngón tay khiến hắn bị thương song ở miệng vết thương không chảy ra một giọt máu ngược lại còn nhanh chóng khép lại, hắn cười nói: “Sẽ không đổ máu, vết thương gì cũng nhanh chóng khép lại, không sống mà cũng chẳng chết được. Cơ thể này thực ghê tởm, có phải không ?”

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Nhẫn Đông, vốn tưởng rằng nàng sẽ vô cùng hoảng sợ hoặc hốt hoảng mà chạy đi, không nghĩ nàng vẫn chỉ lạnh lùng nhìn hắn, lí trí hỏi: “Ngươi hiện giờ thoạt nhìn cũng chỉ hai mươi tuổi, thái tử của một quốc gia sao lại chết sớm như vậy ?”
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
Hoán Quy Ngôn giật mình, một lúc sau mới trả lời: “Ta bị người hạ độc.” Hắn bẻ ngang ngọn cỏ, làm như không có việc gì, nói: “Khi còn sống, tính ta rất cà lăm, có người cảm thấy ta không thích hợp làm Hoàng đế liền hạ độc ta bằng Vãng Sinh Cưu.”

Nhẫn Đông ngẩn người.

“Ừm, đúng là loại độc mà giáo chủ của bọn nàng trúng phải, bất quá vận khí của ta không tốt như hắn, chống đỡ không được bao lâu thì chết, nhanh đến chính ta cũng không có cơ hội tự chữa trị cho bản thân. Tùy ý theo nàng lần này xem như là để sáng tỏ tâm nguyện của chính mình.”

Nhẫn Đông khóe miệng khẽ giật giật, Hoán Quy Ngôn nhìn thấy, nở nụ cười sáng lạn: “Bất quá, hiện tại ta rất muốn tìm giáo chủ của bọn nàng, đòi nàng trở về làm nương tử của ta, nương tử đó a!”

“Vì sao lại là … ta?”

Cầm túm cỏ trong tay, Hoán Quy Ngôn dần kết được một con chấu chấu bằng cỏ, đưa nó cho Nhẫn Đông, hắn nói: “Bởi vì ta đã chết nhưng bộ dạng vẫn như còn sống, mà nàng, tuy là còn sống nhưng lại so với người chết còn an tĩnh hơn. Tấm lòng ta vốn thiện lương, tâm nguyện lúc sinh thời là có thể tự mình cứu sống vài người.”

“Nếu không làm chút chuyện, thời gian ngàn năm quả thực là có chút dài.” Hắn đứng dậy, đi tới bên một gốc cây khô, vuốt ve nó. “Ngàn năm trước, đây là một cây đào, sau nó lại tu được thành yêu tinh, mỗi ngày đều cười nhạo ta là đứa nhỏ thổ hào cà lăm. Không nghĩ đến, thời gian trôi qua lâu như vậy, kẻ cà lăm như ta vẫn không chút thay đổi, mà thân là yêu quái, nàng cư nhiên cũng đã chết.”

[1] Phá sản, ý của từ này là phung phí.
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Biết được thân phận của Hoán Quy Ngôn, lộ trình phía sau của hai người cũng không bị ảnh hưởng nhiều lắm, chỉ là thái độ của Nhẫn Đông đối với Hoán Quy Ngôn lại càng nhiều thêm một loại cam chịu.

Dần dần Nhẫn Đông cũng phát hiện ra, mỗi lần Hoán Quy Ngôn đột nhiên yêu cầu đổi lộ trình, không lâu sau, nhóm người truy giết bọn họ liền sẽ xuất hiện trên con đường mà đáng lẽ họ sẽ đi. Nàng thầm nghĩ, nếu như không phải Hoán Quy Ngôn luôn dùng phương thức này thay đổi lộ trình của bọn họ, trên đường đi chỉ sợ nàng đã sớm chết vì kiệt sức.

Càng đi về phương nam, nhóm sát thủ Trung Nguyên phái tới càng ít, Nhẫn Đông điểm lại lộ trình, âm thầm tính toán thì thấy, chắc cũng chỉ cần hơn ba ngày nữa là có thể đến được đại bản doanh của Vu giáo.

Sáng sớm ngày hôm đó, Hoán Quy Ngôn đánh thức Nhẫn Đông dậy và nói: "Chúng ta đi ngắm hoa đào đi."

Nhẫn Đông đã sớm tập thành thói quen đối với những hành vi bất thường của Hoán Quy Ngôn. Bật người dậy thu thập xong xuôi mọi thứ, nàng thầm nghĩ, chắc đây cũng chỉ là lí do hắn đưa ra để đổi lộ tuyến, tránh sát thủ. Không nghĩ đến, lần này thật sự là hắn muốn dẫn Nhẫn Đông đi ngắm hoa đào nở.

Hắn mang theo Nhẫn Đông đi dọc theo một con đường nhỏ, hai bên đường là cánh rừng đào trải dài bất tận, cười đến không màng danh lợi. Hắn gọi Nhẫn Đông đến dưới một thân cây, nhẹ nhàng đụng một cái, những đóa hoa hồng nhạt trên cành khẽ rơi rụng lả tả, bay bay trong gió đậu lại rất nhiều trên người Nhẫn Đông.

Nhẫn Đông có chút không quen, gạt đi những cánh hoa mềm mại trên người. Cơ thể quen với máu tanh khiến nàng không có thói quen yểu điệu như vậy.

"Tiểu Hoa Hoa ! Ta vừa múa vừa hát cho nàng xem nhé !" Hoán Quy Ngôn bước đến bên một cây đào, bẻ xuống một cành đào nhỏ, vừa múa vừa hát: "Đào a đào, đào a đào, đào a đào, chi yểu a yểu, yểu a yểu ...."

Lời ca cùng điệu múa chẳng chút ăn khớp với nhau khiến cho Nhẫn Đông nhịn không được mà bật cười.

"Nương tử, nàng nói ta có đẹp không ?" Hoán Quy Ngôn đem một đóa hoa đào gài lên trên búi tóc, tung tăng chạy đến bên khoe với nàng. Ánh mặt trời ngày xuân len lỏi chiếu qua những tán anh đào tỏa ra hào quang lấp lánh, chiếu sáng khuôn mặt đang cười hì hì của Hoán Quy Ngôn. Nhẫn Đông nhìn hắn, khóe miệng hàm chứa một tia cười yếu ớt, ma xui quỷ khiến thế nào mà nàng lại đưa tay lên, gạt đi vài sợi tóc lòa xòa buông rủ trước trán hắn.

"Tuyệt đẹp."
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
Hai chữ này vừa thốt ra, không chỉ Hoán Quy Ngôn ngẩn ngơ, ngay cả Nhẫn Đông cũng vì câu nói của mình mà ngơ ngẩn."

Bất đồng chính là, Hoán Quy Ngôn lập tức chìa ra một bộ mặt tươi cười vui vẻ: "A ha ha, bổn công tử đương nhiên là thiên hạ vô song, phi thường tuyệt mỹ." Mà Nhẫn Đông thì một lần rồi lại một lần lặp lại trong lòng hai chữ "Nguy rồi" "Nguy rồi".

Đẹp như gì gì đó ... Nàng bắt đầu không cự tuyệt được nữa rồi.

Lúc chạng vạng tối, hai người họ hoàn toàn tiến nhập vào địa phận Vu giáo. Mới chân trước bước vào lãnh địa kia, lập tức có người nhảy ra trước mặt truyền tin cho Nhẫn Đông. Hắn nói, bệnh tình của giáo chủ ngày một nguy cấp, yêu cầu nàng nhanh nhanh phi ngựa trở lại giáo.

Nhẫn Đông nhìn người đứng bên cạnh, đột nhiên có một dự cảm bất thường, trong phút chốc, trong lòng nàng bỗng xuất hiện một loại xúc cảm không muốn hắn rời đi. Nhưng đến cuối cùng, miệng nàng chỉ hơi hơi động, cái gì cũng không nói.

"Ta đến đây không phải chỉ để cứu vị giáo chủ kia." Phảng phất như nhìn thấu tâm sự của Nhẫn Đông, Hoán Quy Ngôn cười nhẹ, nói: "Ta tới chỉ là thực hiện tâm nguyện của bản thân. Với lại, ta là cương thi, cương thi đó, không có gì phải sợ."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top