Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Xú Giai Nhân - Hiểu Bì Phong
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Chương 14
Tử Xuyên khi nhìn thấy ta mang theo Lãnh Ngạo Thiên đứng trước cửa nhà thì ngạc nhiên vô cùng. Chàng không hỏi nhiều, vươn tay giúp ta đỡ lấy hoàng đế đưa vào nhà, sau khi rót cho ta một chén trà xong liền đi đến bắt mạch cho Lãnh Ngạo Thiên.

Yến Nhi biết có lẽ tối nay ta cùng nàng sẽ không thể về nhà, bèn mang theo A Tam vào bếp làm cơm tối, chừa lại ba người ta, Tử Xuyên cùng Lãnh Ngạo Thiên trong phòng.

Ta mỉm cười ngắm Tử Xuyên trổ tài làm thầy thuốc. Bên cạnh Tử Xuyên ta luôn cảm thấy trong lòng vô cùng vui vẻ. Dù chàng làm gì, chỉ cần có thể nhìn thấy chàng, ta đều cảm thấy yên lòng. Cho dù kẻ mà ta ghét nhất đang nằm trước mặt cũng không thể làm ta bận tâm đến.

Ta nhìn Lãnh Ngạo Thiên nằm trên giường, bĩu môi lầm bầm.

- Trước mặt Tử Xuyên, người chỉ là hạt cát

Tử Xuyên nghe thấy, bất đắc dĩ quay lại nhìn ta cười khổ.

- Hắn có thù với nàng sao?

- Không đội trời chung.

Ta nhíu mày trầm trọng gật đầu. Tử Xuyên nghe thấy thì bật cười, tay chỉ vào Lãnh Ngạo Thiên đang nằm trên giường.

- Cần ta độc chết hắn giúp nàng hả giận không?

Nhìn Tử Xuyên, ta bĩu môi lắc đầu.

- Không cần, hắn không thể chết. Chàng biết đó là ai không? Hắn là hoàng đế.

Tử Xuyên cười cười đi đến bên cạnh ta, vươn đôi tay thon dài yêu thương xoa đầu ta.

- Ta biết.

- Cái gì?

Ta không tin tưởng vào lỗ tai của mình, giật mình ngẩng đầu nhìn thẳng vào Tần Tử Xuyên, hi vọng tìm thấy vài ý nghĩ trêu đùa trên gương mặt của chàng. Chỉ thấy Tử Xuyên dịu dàng cười với ta. Chàng sải bước đi đến bên một tủ nhỏ trong phòng, lấy ra từ đó một bộ ngân châm, vừa châm cứu cho Lãnh Ngạo Thiên đang nằm trên giường vừa nhẹ giọng kể.

- Lãnh Ngạo Thiên từ khi còn là thái tử đã mang trong mình kỳ độc. Loại độc này hắn mắc phải từ nhỏ, hơn nữa còn là trúng độc lâu dài. Trước khi lên ngôi, hắn đã được Nhiếp tướng quân mang đến đây cho ta chữa trị một thời gian. Kỳ độc này rất khó chữa, không phải một hai ngày là có thể trị dứt. Mỗi năm vào khoảng thời gian này, hắn đều phải đến đây để cho ta châm cứu cùng phối thuốc. Chuyện này trở thành một trong những bí mật của hoàng đế. Mỗi lần hắn đến đây đều có Nhiếp tướng đi cùng, không hiểu sao lần này chỉ có một mình, lại còn bị phát tác độc tính mà ngất xĩu giữa đường như thế.

- Nhiếp tướng?

Lòng ta khẽ giật thót. Hắn cũng cùng đến đây ư? Vậy hắn ở đâu? Hoàng đế một mình ngất xĩu giữa đường, có khi nào hắn cũng xảy ra chuyện? Ta đang lo lắng trong lòng thì nhìn thấy lông mày Lãnh Ngạo Thiên khẽ giật. Hắn tỉnh? Ta vội chạy đến bên cạnh, cố gắng kềm chế ý muốn lay tỉnh hắn, nhìn chằm chằm vào kẻ đang nằm trên giường, cõi lòng dâng lên một cỗ ý vị phức tạp.

Một lúc lâu sau khi Tử Xuyên hoàn thành châm cứu, Lãnh Ngạo Thiên cuối cùng cũng động. Hắn từ từ mở đôi mắt hoa đào ra quan sát cảnh vật xung quanh. Nhìn thấy Tử Xuyên bên cạnh, Lãnh Ngạo Thiên khẽ thở hắt một hơi nhẹ nhõm, một lúc sau hắn mới chú ý thấy còn có ta ở gần đó, bèn nhoẻn miệng hướng ta cười cười.

Lãnh Ngạo Phong nếu là soái ca thì Lãnh Ngạo Thiên chính là yêu nghiệt. Ngay cả khi trúng độc nằm một chỗ hắn vẫn mị hoặc người khác đến nỗi không thể nào chống đỡ được. Nếu là cô gái khác, chắc chắn đã ngay lập tức sà vào lòng hắn. Rất tiếc, đối mặt cùng hắn là ta, ngoại trừ chán ghét ra, ta đối với hắn hoàn toàn không có ý nghĩ gì khác.

- Nhiếp Viễn Phi không đi cùng người sao, hoàng thượng?

- Hà tiểu thư, trẫm cứ nghĩ rằng nàng rất hận Nhiếp tướng quân.

Lãnh Ngạo Thiên chớp mắt cười với ta, đôi mắt hoa đào đen láy nhìn thẳng như muốn hỏi ta “Ngươi hận hắn, còn hỏi thăm tung tích của hắn làm chi?”

Phải, ta hận hắn. Hận hắn bỏ rơi mẫu thân ta, hận hắn bỏ rơi ta. Nhưng ta cũng quan tâm tới hắn. Vì hắn là cha ta. Ta nắm chặt tay, trừng mắt nhìn thẳng kẻ đang nằm trước mặt, không kiên nhẫn nghiến răng.

- Ta hỏi, Nhiếp Viễn Phi đang ở đâu?

Lãnh Ngạo Thiên nhíu mày nhìn ta, đáy mắt lóe lên vài tia bất mãn. Đang lúc ta gần như muốn lao tới bóp lấy cổ hắn, một bóng dáng màu trắng đã chắn trước mặt ta, bàn tay to lớn ôm ta vào lòng, giọng nói lo lắng kèm theo trách cứ.

- Ngạo Thiên, ngươi nói cho nàng biết đi, nếu không nàng sẽ không thể kềm chế cảm xúc được.

Lãnh Ngạo Thiên trợn tròn mắt nhìn hai ta, gương mặt đầy vẻ khó tin. Sau đó hắn liền nhắm mắt nằm vật ra, uể oải nói.

- Nhiếp tướng đang cần đánh lạc hướng vài kẻ nhiều chuyện. Xong việc hắn sẽ nhanh chóng đến đây gặp mặt chúng ta.

Nói đến đây, Lãnh Ngạo Thiên chợt mở mắt liếc nhìn ta, không mặn không nhạt buông thêm một câu.

- Hắn luôn trông mong được gặp mặt ngươi. Đừng nên hận hắn.

Ta chợt thấy lòng mình thắt lại. Hắn muốn gặp ta? Không phải hắn không muốn đối mặt với ta sao? Hắn muốn gặp ta. Nhiếp Viễn Phi muốn gặp ta. Phụ thân ta muốn gặp ta. Vậy, tại sao trước đây hắn lại luôn lạnh nhạt với ta? Tại sao phải tỏ ra tuyệt tình với ta?

Tử Xuyên ôm lấy ta, cẩn thận dìu ta bước ra khỏi phòng, bỏ lại Lãnh Ngạo Thiên một mình trong ấy. Hai chúng ta cùng ngồi trước hiên nhà, mắt dõi lên những ngôi sao trên trời. Lòng của ta hiện giờ rối bời, không còn tâm trạng nào để ngắm trăng sao, chỉ cố gắng nép vào trong lòng Tử Xuyên, cảm nhận hơi ấm tỏa ra từ cơ thể chàng.

- Ta không biết nàng cùng Nhiếp tướng quân có quan hệ gì, cũng không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, có điều ta muốn kể cho nàng nghe một câu chuyện. My Thiền, nàng muốn nghe không?

Ta tựa vào lòng Tử Xuyên, khẽ gật đầu, im lặng lắng nghe chàng dịu dàng thì thầm bên tai.

- Khi ta còn nhỏ, trên Nam Vân Sơn chỉ có ta, A Tam cùng sư phụ sinh sống. Lúc đó ta khoảng sáu tuổi. Một hôm ở lưng chừng núi này lại xuất hiện thêm một gia đình nhỏ, họ xây một căn nhà ở phía Đông, sinh sống hạnh phúc ở đó. Ta cùng A Tam vẫn thường hay đi đến nơi đó chơi. Hai vợ chồng đó cũng thường hay đến đây bái phỏng sư phụ ta. Ấn tượng với ta nhất chính là phụ nhân đó. Nàng rất đẹp, rất giỏi võ công, thẳng thắn hào sảng không hề thua kém nam nhân của nàng. Họ ở đây gần hai năm, thưởng thụ cuộc sống an nhàn ở Nam Vân Sơn. Đến một ngày, vị phụ nhân đó nói với ta rằng nàng đã mang thai. Lúc nhìn vào bụng mình, nàng đã cười rất tươi. Ta nghĩ đó là nụ cười hạnh phúc nhất đời của nàng. Sau đó, họ liền rời khỏi nơi này.

- Rất lâu rất lâu sau đó, khi sư phụ ta đã mất, ta gặp lại nam nhân đó, chỉ là không nhìn thấy phụ nhân kia đâu nữa. Nam nhân trước mặt ta trông già đi rất nhiều. Y không còn hay cười như lúc trước, cũng không hề nhắc một câu nào về thê tử trước đây của mình.

- My Thiền, nàng biết không? Nam nhân đó tên là Nhiếp Viễn Phi, phụ nhân đó tên là Nhạc Tiểu My. Biệt viện nàng đang ở chính là nơi mà xưa kia họ từng sinh sống.

Ta bỗng cảm thấy lòng mình như bị một dao chém đứt. Nghẹn ngào nơi cổ không thể thốt thành lời, hốc mắt nóng hổi lúc này đã nhạt nhòa nước. Nhạc Tiểu My, nàng là mẫu thân thân sinh của ta.

- Mỗi năm khi đưa Lãnh Ngạo Thiên đến đây chữa trị, Nhiếp tướng quân đều đến căn nhà đó tự tay quét dọn từng vật dụng trong nhà. Cho dù không còn ở đó, y cũng không cho phép bất cứ ai được động đến chúng. Mỗi lần trở về kinh thành, Nhiếp tướng quân đều nhờ vả ta giúp y trông nom nơi đó. Vật dụng trong ngôi nhà ấy đều do A Tam cùng ta cách mười ngày lại đến dọn dẹp một lần.

- Lần đầu tiên gặp nàng, khi nghe nàng nói bản thân sinh sống ở ngôi nhà ấy, ta đã ngạc nhiên vô cùng. Sau đó khoảng mấy ngày thì ta nhận được một bức thư từ Nhiếp tướng quân, hi vọng ta sẽ thay y chăm sóc cho nàng. Hắn vẫn luôn lo lắng cho nàng.

Ta vùi đầu vào lòng Tử Xuyên mà khóc. Tại sao trước mặt ta thì lạnh nhạt, sau lưng lại quan tâm ta đến thế. Người đó đối với ta rốt cuộc là yêu hay hận? Ta đối với hắn phải là hận hay yêu? Ta không hiểu, tại sao cư xử với ta lại lạnh nhạt như vậy. Khi đối mặt với hắn, khi nhìn thấy hắn từ miệng Lệ Dung biết được ta là con hắn, ta mong muốn hắn gọi ta một tiếng “hài nhi” biết bao nhiêu. Ta chỉ cần một câu nói quan tâm, ta chỉ cần một ánh mắt ấm áp, ta đâu cần gì hơn, tại sao…

Cho đến khi ta đã hoàn toàn thất vọng, hoàn toàn bỏ cuộc, ông trời lại cho ta biết được một câu chuyện sau lưng đó, khiến cho ta hạnh phúc, vui mừng, cùng xót xa…
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Chương 15
Mấy ngày sau đó, ta như kẻ ngốc liên tục ngồi ngẩn người trước nhà Tử Xuyên. Lãnh Ngạo Thiên đã có thể xuống giường tung tăng đi lại. Hắn suốt ngày lôi kéo Tử Xuyên bồi cùng hắn đi dạo thưởng quan uống rượu này nọ. Tử Xuyên chỉ cười cười từ chối hắn, cả ngày cùng ngồi trước hiên nhà bên cạnh ta, khiến cho Lãnh Ngạo Thiên càng xem ta như kẻ thù.

Đến ngày thứ sáu, vừa đúng lúc Tử Xuyên vào nhà pha trà, Lãnh Ngạo Thiên bèn đến dựa vào giàn thuốc phơi trước sân, mặt đối mặt cùng ta, ánh mắt không có tí gì tốt lành. Ta khó chịu trước cái nhìn chằm chằm của hắn, bèn nhíu mày mỉa mai.

- Hoàng thượng, người đây không phải là xem tiểu nữ thành tình địch đó chứ?

Lãnh Ngạo Thiên đầu tiên hơi sửng sốt, sau đó liền nhanh chóng tươi cười gian xảo, hướng ta đá đôi lông nheo cong dài của hắn, cất lên một giọng eo éo khó nghe.

- Muội muội, ta chính là ganh tỵ với muội, đừng có suốt ngày tranh giành tình lang với ta chứ, ít nhất cũng phải chia cho ta mấy canh giờ để cùng Xuyên lang uống rượu ngắm hoa.

Khóe miệng ta khẽ giật vài cái. Ấn tượng của ta đối với Lãnh Ngạo Thiên luôn không tốt. Xưa vậy nay cũng vậy. Không cần biết hắn có ý giúp ta hay thực sự muốn đày ải ta, ta vẫn luôn không thích hắn.

- Nè, dù sao ta cũng là ân nhân của ngươi, không lẽ ngươi đối xử với ân nhân của mình như vậy sao?

Ta quay mặt đi chỗ khác, quyết tâm không thèm nhìn đến Lãnh Ngạo Thiên trước mặt. Cho dù biết hắn thật không đày ải ta thì như thế nào? So với Duyệt Lăng Vương, một chút khí khái nam nhi cũng không bằng, suốt ngày không lải nhải phàn nàn như đàn bà thì cũng rong ruổi uống rượu ngắm hoa. Nói chung, trong suy nghĩ của ta, hắn không phải là nam nhân tốt.

Lãnh Ngạo Thiên thấy ta không đếm xỉa tới hắn bèn thu lại vẻ cợt nhã, xòe cây quạt trong tay ra một cách tiêu sái, để ở trước ngực nhẹ nhàng phe phẩy. Tóc mai rủ dài hai bên má, theo từng cơn gió bay phất phơ trong nắng xuân, đẹp đến xuất trần.

- Hà My Thiền, đừng tiếp tục bày ra bộ dáng đó trước mặt trẫm. Ân oán nàng cùng người khác lừa gạt trẫm còn chưa có tính toán đâu. Sức chịu đựng của con người là có hạn. Trẫm tự thấy bản thân mình đã rất nhân nhượng nàng rồi đấy.

Lòng ta đột nhiên thắt lại, mồ hôi không biêt từ khi nào đã túa ra ướt đẫm áo, không khỏi lắp bắp kinh hãi.

- Biết… hoàng thượng… người biết gì?

Lãnh Ngạo Thiên chợt nghiêm mặt, từng bước tiến tới áp sát vào ta. Gương mặt yêu mị của hắn lúc này đã gần ta trong gang tấc. Không ngờ nam nhân này cũng có lúc tỏa ra uy áp áp bách người khác đến như vậy. Ta không khỏi hoảng sợ muốn lùi lại. Đây gọi là long uy sao?

- Hà My Thiền, ngươi biết vì sao trẫm lại ở đây không? Là vì bị hạ độc. Kinh nghiệm một lần bị độc hại có thể khiến trẫm không thể không đề phòng sao? Cho dù là mê hương trẫm cũng phải phòng! Đừng tưởng Linh Phân kia dùng mê hương thì có thể qua mắt được trẫm. Trẫm chỉ là mắt nhắm mắt mở cho các ngươi một con đường sống mà thôi. Thất trinh trước khi tiến cung, dám sử dụng mê hương với trẫm, lại còn lừa gạt hoàng đế giả mạo long thai. Hừ, bao nhiêu đó cũng đủ để Nhiếp gia cùng Hà gia chôn cùng các ngươi rồi.

- Trong mắt các ngươi trẫm là người như thế nào? Các ngươi nghĩ gì, tưởng rằng trẫm không biết sao? Hôn quân vô đạo, ăn trơi trác táng, tham tài tham sắc, đúng không?

Ánh mắt hồ li của Lãnh Ngạo Thiên nhìn thẳng vào đôi mắt của ta, khiến ta không tài nào đối mặt cùng hắn. Ta chưa bao giờ nhìn thấy hắn như vậy. Có lẽ ngay cả phi tần trong cung, cả Lệ dung cũng chưa từng thấy hắn như thế. Rốt cuộc hắn là loại người gì? Đại trí giả ngu đần?

- Ta… đúng.

Ta nuốt nước miếng trả lời Lãnh Ngạo Thiên. Ta đúng đã từng nghĩ như thế, hơn nữa còn từng nhạo báng hắn, khinh miệt hắn. Ta lo lắng đợi chờ nhận lấy cơn tức giận từ Lãnh Ngạo Thiên, nhưng không, khi ta ngước nhìn hắn một lần nữa, chỉ thấy gương mặt hồ li đó đang mỉm cười nhìn ta.

Lãnh Ngạo Thiên buông tha ta ra, đứng thẳng người dậy, nhẹ thở dài một hơi như được giải thoát, sau đó lại cười to thoải mái, vừa phe phẩy chiếc quạt trong tay vừa sải bước đi ra khỏi vườn nhà.

- Ha ha thoải mái! Trút hết nỗi lòng cảm giác thật là thoải mái! Nhẹ lòng! Nhẹ lòng thật, ha ha.

Ta trừng mắt dõi theo bóng dáng Lãnh Ngạo Thiên, lòng không ngừng cảm khái. Người trong hoàng tộc không phải ai cũng đều có thể dễ dàng đoán được. Nhìn bóng dáng đang dần khuất của Lãnh Ngạo Thiên, ta không khỏi cảm thấy trong lòng dâng lên một hồi suy nghĩ phức tạp.

- My Thiền.

Ta giật mình xoay đầu, nhìn thấy Tử Xuyên đang từ trong nhà bước ra, tay mang theo một khay trà cùng một đĩa mứt trái cây. Chàng mỉm cười ngồi xuống bên cạnh ta, tay đưa vào miệng ta một quả mứt ngọt bùi.

- Mới vừa gây với Ngạo Thiên sao?

Ta ậm ừ gật đầu, nhận lấy chung trà từ tay Tử Xuyên.

- Tử Xuyên, chàng nói xem, rốt cuộc hoàng thượng là loại người gì?

- Là một kẻ lưu manh.

- Cái gì?

Ta trợn tròn mắt nhìn Tử Xuyên, không hề nghĩ đến câu trả lời của chàng lại là như thế. Hoàng thượng lưu manh sao? Nói câu này xong có khi nào sẽ bị chém đầu không? Ta theo bản năng đưa tay sờ vào cổ mình, mắt dáo dát nhìn quanh xem có bóng dáng của Lãnh Ngạo Thiên xung quanh đây không.

Tử Xuyên thấy bộ dạng sợ sệt của ta thì thoáng cười to vài tiếng, mắt xa xăm nhìn về phía xa.

- Sống ở trên đời chuyện phải đoán có rất nhiều. Nếu như phải tốn tinh lực để suy đoán người khác nghĩ gì làm gì, chi bằng để dành đó mà sống cuộc sống của riêng mình. Vui cùng đất trời, khoái hoạt sơn lâm.

Ta nhìn Tử Xuyên, nhìn lại chén trà trong tay mình, rồi lại nhìn Tử Xuyên, nhỏ giọng hỏi.

- Tử Xuyên, chàng sẽ mãi mãi ở nơi này, đúng không?

Tử Xuyên yên lặng nhìn ta, khóe môi cong cong phảng phất như mỉm cười, đôi mắt như sóng nước vỗ bờ dịu dàng trấn an ta. Chàng vươn tay ôn nhu vén lại những sợi tóc đang bay phất phơ của ta.

- Nếu nàng muốn ở nơi này mãi mãi, ta cũng sẽ ở lại cùng nàng mãi mãi.

Ta mỉm cười nhìn Tử Xuyên, lòng thấy ấm áp vô bờ. Ta vươn bàn tay nhỏ bé của mình nắm lấy bàn tay to lớn của chàng, lòng thầm nhủ cả cuộc đời này sẽ không bao giờ buông ra.



Hai ngày sau đó rốt cuộc phụ thân ta cũng đến nơi. Người lúc này không giống như khi trước đối diện với cả ngàn quân lính, hiện tại đang run run ôm chặt lấy ta là một người cha thực thụ, phụ thân thực sự của ta.

Phụ thân ôm chặt lấy ta, miệng không ngừng nói “Tốt, tốt”, đôi mắt già nua nhạt nhòa vài giọt lệ. Cả cuộc đời này phụ thân vẫn yêu nhất là mẫu thân ta. Nhưng người lại không thể bảo vệ mẫu thân, lại càng không thể nuôi dưỡng cốt nhục của hai người, đó chính là tiếc nuối lớn nhất trong đời phụ thân.

Vào đêm trước ngày xử án ta, Lãnh Ngạo Thiên sau khi nghe được thông tin cáo mật từ Lệ Dung liền triệu kiến phụ thân ta vào. Hai người cùng nhau bày mưu mang ta đến đây. Thứ nhất là để tránh khỏi sự trả thù của đại phu nhân – vợ cả của phụ thân. Thứ hai là giúp ta thoát tội mưu hại hoàng tử. Thứ ba, có lẽ là muốn giao ta cho Tử Xuyên.

Ngày gặp mặt hôm đó, ta cùng phụ thân lần đầu tiên ở cùng nhau trò chuyện suốt đêm, bồi cùng hai chúng ta còn có Tử Xuyên. Chàng vẫn như mọi khi, ngồi ở một bên nhẹ mỉm cười, dịu dàng pha trà cho ta thưởng thức.

Vào một buổi sáng đẹp trời, rốt cuộc Lãnh Ngạo Thiên cùng phụ thân ta cũng phải rời đi. Dưới chân núi Nam Vân, ta ôm lấy phụ thân lưu luyến không muốn rời. Phụ thân yêu thương vỗ về ta.

- Thiền nhi yên tâm, phụ thân sẽ tranh thủ thời gian thường xuyên đến thăm con. Ta cũng sẽ chuyển lời nhắn của con đến cho lão Hà. Nếu hắn biết được con có được cuộc sống tự do tự tại như bây giờ, chắc chắn sẽ vô cùng vui mừng.

Ta sụt sùi cúi đầu khẽ “vâng” một tiếng. Phụ thân tười cươi yêu thương nắm lấy tay ta đặt vào tay Tử Xuyên, ánh mắt lo lắng nhìn chàng.

- Tử Xuyên, Thiền nhi đành trông cậy vào ngươi.

Tử Xuyên không trả lời, chỉ mỉm cười gật nhẹ đầu. Phụ thân ta thấy vậy thì thở dài an lòng, vỗ vỗ vai Tử Xuyên, chăm chú nhìn ta một lúc mới ngậm ngùi quay đầu lên ngựa rời đi. Lãnh Ngạo Thiên bên cạnh cũng mỉm cười hướng ta vẫy tay.

- Nha đầu xấu xí, năm sau chúng ta lại gặp nhau, hi vọng lúc đó ngươi sẽ đẹp lên một chút, đừng làm cho trẫm thất vọng.

Sau đó cả hai cùng thúc ngựa chạy thật nhanh về nơi xa. Ta cùng Tử Xuyên vẫn đứng nơi đó dõi theo hình bóng Lãnh Ngạo Thiên cùng phụ thân, cho tới khi cả hai đều đã khuất đi nơi cuối chân trời mới xoay người trở về. Ta đột nhiên nghĩ tới một chuyện, không khỏi sợ hãi “A” lên một tiếng.

Tử Xuyên nghe thấy liền dừng lại hướng ta lo lắng hỏi han.

- Nàng sao vậy?

Ta chớp chớp mắt, cười khổ kể cho chàng nghe về chuyện ta từng tặng cho Duyệt Lăng vương gia một con mèo, liệu có khi nào sẽ xảy ra chuyện ngoài ý muốn? Tử Xuyên nghe xong thì phì cười, đưa tay gõ vào đầu ta một cái.

- Tiểu yêu quái, nàng thật biết cách mang đến rắc rối cho Ngạo Thiên. Bất quá nàng cứ yên tâm, một chút rắc rối này không làm gì được tên lưu manh đó đâu. Có khi hắn còn nhân dịp này thả Linh Phân đi cũng không chừng.

- Thật sao?

Ta nghi ngờ nhìn Tử Xuyên, lòng không khỏi có một chút trông mong. Nếu Linh Phân cũng có thể sống hạnh phúc bên cạnh mèo nhỏ thì thật may mắn. Nghĩ đến Linh Phân, lòng ta lại thấy một trận nao nao. Nàng thật sự khổ hơn ta rất nhiều. Thật mong sẽ tìm được hạnh phúc dành cho riêng mình.

Ta tựa vào lòng Tử Xuyên, tham lam giành lấy hơi ấm từ người chàng, tay nắm chặt vạt áo chàng không muốn rời xa, cùng chàng bước từng bước trở về nhà.

Trong ánh nến lập lòe mờ ảo chíu rọi căn phòng thoang thoảng hương thơm, giữa những tấm rèm che may từ lụa đỏ, trên chiếc giường bạch ngọc trải gấm là ta cùng Từ Xuyên đang quấn quít lấy nhau.

Tử Xuyên nặng nề thở từng hơi khó nhọc, cất giọng nói khàn khàn dịu dàng hỏi ta

- Nàng có đau không?

- Một chút

Ta đỏ mặt thành thật trả lời

- Ta sẽ thật nhẹ nhàng.

Chàng ôn nhu cúi xuống đặt một nụ hôn lên vầng trán đã lấm tấm mồ hôi của ta, nhẹ giọng trấn an.

- Ừ.

Ta gật đầu trấn an hắn, cũng là tự trấn an mình.

* * *

Ngọt ngào như hương cây

Êm đềm như suối chảy.

Cứ thế, giữa những cơn gió lạnh buổi đêm, dưới sự chứng kiến của ông sao cùng mặt trang vắt vẻo trên trời, trong dàn đồng ca của đàn côn trùng tìm người bầu bạn, ta và Tử Xuyên chính thức là của nhau, bên cạnh nhau, ôm lấy nhau, sưởi ấm cho nhau.

Rồi sau này mỗi đêm đều như vậy

Rồi sau này ta có những đứa con

Rồi sau này trên tay ta cũng bồng những đứa cháu, ta lại cùng chàng nắm tay nhau dõi theo lũ trẻ, cùng chàng quấn quít bên nhau dưới lòng đất mẹ bình yên, mang theo tình yêu vĩnh cửu trường tồn, cùng hóa thành xương trắng, cùng trở về cát bụi, mãi mãi bên nhau kiếp kiếp đời đời.

Hết.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top