Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Mỹ nhân nghi tu - Bắc Khuynh

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Thích Niên còn đang ngủ mơ, phía chân trời đã tỏa ra ánh sáng mờ mờ.

Trong mộng, cô đang chơi bóng với Thất Bảo trên bãi cỏ ở sân vận động. Lúc chạy nhảy, cơ thể đẹp đẽ của Golden tạo thành một đường cong hoàn mỹ, lập lòe phát sáng. Cô ném bóng đi, Thất Bảo quay đầu đuổi theo, chạy tới chỗ toàn sương mù dày đặc. Cô sợ làm mất Thất Bảo thì không thể nào ăn nói với Kỷ Ngôn Tín, vì vậy sốt ruột chạy theo. Trong màn sương mù còn chẳng thấy tay đâu, cô chỉ nghe tiếng tim đập của mình, vang lên từng nhịp từng nhịp một...

Đang bị giày vò mệt mỏi trong mơ, điện thoại đặt trên đầu giường của cô đột nhiên đổ chuông.

Thích Niên bừng tỉnh, xoay người với lấy điện thoại: "Alo?"

Mấy ngày nay nhiệt độ hạ liên tục, nhanh đến nỗi làm người ta chưa kịp có thời gian thích ứng.

Tối hôm qua lúc mẹ Thích gọi điện thoại cho Thích Niên, giọng nói của cô đã uể oải yếu ớt, vì sợ cô bị cảm nên sáng sớm bà gọi điện để nhắc nhở Thích Niên nhớ mặc thêm đồ. Thích Niên từ từ nhắm mắt lại, lầm bầm một tiếng: "Còn sớm mà mẹ...con còn chưa dậy nữa đây này."

"Sớm cái gì, mẹ đã ra ngoài mua đồ ăn rồi đấy."

Lại bị mẹ lôi kéo nói thêm vài câu, Thích Niên tỉnh táo hơn nhiều, cô kéo chăn rồi rụt người vào.

"Hôm nay con có về không? Tuần trước đã nói là muốn theo mẹ dạo phố mà." Mẹ Thích hỏi.

Bà nhắc thì Thích Niên mới nhớ ra. Sắp đến sinh nhật mẹ Thích rồi, tuần trước nhận được tiền nhuận bút, Thích Niên còn vỗ ngực bảo sinh nhật năm nay của bà, cô bao hết... Kết quả, nếu không nhờ mẹ Thích nhắc, cô cũng quên mất tiêu.

Sau khi cúp điện thoại, Thích Niên ôm chăn ngồi dậy, nhìn bầu trời dần sáng tỏ, cô mới đi đánh răng rửa mặt.

——

Sinh nhật mẹ Thích.

Chiều chủ nhật, Thích Niên lấy cớ phải về trường học rồi đi đến tiệm bánh ngọt. Tối qua Lưu Hạ đề cử tiệm này với cô, cũng không tệ, chỉ là hơi xa.

Thích Niên đi bảy chuyến tàu điện ngầm mới tìm được vị trí cụ thể của tiệm bánh ngọt. Biển số nhà màu xám đậm, có bốn cửa hàng rộng lớn.

Bên trên tủ kính bày đủ loại bánh mì và kẹo khác nhau, bên dưới khay chứa đồ là một chiếc bóng đèn nhỏ, ngọn đèn tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ lan khắp cả tủ kính. Dường như cách một khoảng xa vẫn có thể ngửi thấy mùi thơm của bánh mì.

Thích Niên đẩy cửa vào làm chuông gió treo trước cửa phát ra âm thanh lanh lảnh, hòa với hương thơm nồng đậm vị ngọt.

Thích Niên hít một hơi thật sâu, nhìn bánh ngọt xinh xắn và các thứ khác trên khay, yên lặng nuốt nước miếng một cách thèm thuồng.

Có nhân viên đi tới chỉ dẫn, biết cô muốn đặt bánh thì đưa cô đi xem khuôn mẫu. Thứ hai và thứ ba Thích Niên đều có tiết, cho nên chỉ có thể đặt bánh vào hôm nay. Cuối cùng, cô chọn một chiếc bánh trái cây mười tấc, xác định thời gian rồi trả tiền cọc.

Tiếng chuông gió lại nhẹ nhàng vang lên, có người đẩy cửa đi vào.

Thích Niên đang cúi đầu xem những chiếc bánh macaron xinh xắn đầy màu sắc thì nghe thấy âm thanh, bèn quay lại nhìn. Nhìn một cái, ánh mắt lập tức đông lại.

Bốn giờ chiều, hoàng hôn buông xuống, sắc trời tối tăm.

Trong tiệm lại sáng như ban ngày, ánh đèn như kim cương, như vì sao. Lúc anh đẩy cửa vào, giống như từ bóng tối đi đến ánh sáng.

Ngón tay dài mảnh của anh còn nắm tay cầm, Kỷ Thu nhỏ nhắn bên cạnh đã nhảy dựng lên, khoác tay anh rồi đẩy cửa đi vào. Kỷ Ngôn Tín cúi đầu, tay trái cầm balo màu hồng nhạt. Có lẽ là hơi nặng, anh dùng sức khiến các khớp xương trở nên trắng bệch. Sườn mặt kia với hình dáng rõ nét hoàn mỹ, sống mũi cao thẳng trông dịu dàng hơn dưới ánh đèn, dường như còn tỏa sáng, bờ môi mím nhẹ, nhìn không ra cảm xúc.

Vóc người cao gầy, diện mạo tuấn tú, thu hút sự chú ý.

Anh lại không quan tâm, vẻ mặt lành lạnh, làm như không thấy những ánh mắt xung quanh, chỉ chăm chú nghe Kỷ Thu nói chuyện. Sau khi cửa thủy tinh dần khép lại, âm thanh trong trẻo của chuông gió cũng dần yếu đi.

Thích Niên ngạc nhiên há to miệng, uầy, trùng hợp như vậy à?

Dường như đúng lúc ấy, Kỷ Thu cũng phát hiện ra cô, ngạc nhiên lắc lắc cánh tay Kỷ Ngôn Tín: "Anh họ, Thích Niên kìa!"

Giọng nói đó quá mức vui vẻ, có hơi chói tai, nhưng Kỷ Ngôn Tín vẫn nghe rõ. Anh ngẩng lên, đôi mắt hẹp dài sâu thẳm lẳng lặng nhìn về phía cô. Không có bất ngờ, không có vui vẻ, trong mắt anh, đây chỉ như một lần gặp mặt bình thường chứ không hề có gì khác.

Thích Niên ngơ ngác nhìn hai người, hồi lâu mới kịp phản ứng, mặt đỏ lên: "Thầy Kỷ, Kỷ Thu."

Kỷ Ngôn Tín nhẹ nhàng gật đầu, vỗ vỗ tay Kỷ Thu: "Đi lấy bánh ngọt đi."

Kỷ Thu "Dạ", thả tay Kỷ Ngôn Tín ra, lúc đi ngang qua người Thích Niên còn lén lút chớp mắt vài cái.

Thích Niên: "..."

Cô không hiểu lắm, vì sao mỗi lần gặp cô, Kỷ Thu đều có mấy cái ám hiệu mờ ám như vậy? Chẳng lẽ, ý đồ của cô với Kỷ Ngôn Tín viết rõ trên mặt vậy à, còn mỗi anh không nhìn ra thôi?

"Sao em lại ở đây?" Anh đến gần, nhìn vào tờ phiếu trên tay cô: "Sinh nhật em?"

Thích Niên lắc đầu: "Không phải em, là sinh nhật của mẹ em, em đến đây đặt bánh sớm." Nghiêm túc trả lời xong, Thích Niên quay đầu nhìn Kỷ Thu đang nói chuyện với đầu bếp, hỏi: "Sinh nhật Kỷ Thu ạ?"

Cô nhớ sinh nhật Kỷ Ngôn Tín vào mùa đông cơ.

"Ừ." Kỷ Ngôn Tín lấy phiếu đặt trước đưa cho người bán hàng, lại thuận miệng hỏi cô: "Tí nữa trở về trường học à?"

Thích Niên vẫn chưa trả lời, vai phải đã bị vỗ mạnh một cái. Không biết Kỷ Thu quay lại từ lúc nào, cô bé khoác tay cô, hỏi Kỷ Ngôn Tín: "Em có thể mời Thích Niên đến dự sinh nhật em không?"

Hình như Kỷ Ngôn Tín hơi ngớ ra, đảo qua mặt Kỷ Thu và Thích Niên một lượt, nghĩ vài giây: "Nếu như buổi tối em rảnh thì tới đi."

Thích Niên ngây người.

Đây đây đây, đây là lại được tới...nhà nam thần à!

Kỷ Thu đứng bên cạnh nhéo Thích Niên một cái, đôi mắt xinh đẹp long lanh ngấn nước. Sợ Thích Niên từ chối, bèn làm nũng: "Tới đi nha, nếu trễ thì để anh ấy đưa chị về. Sinh nhật hằng năm của em đều chẳng có bạn bè gì cả, buồn muốn chết, nha chị?"

Tim Thích Niên đã mềm như nước, nhưng vẫn không gật đầu.

Cô cảm thấy ánh mắt vừa rồi của Kỷ Ngôn Tín chắc chắn là đang thăm dò cô... Nếu cô gật đầu, vậy chẳng khác nào thừa nhận cô có ý đồ với anh, chỉ cần có cơ hội ở gần anh là đều nắm chặt.

"Không cần suy nghĩ quá nhiều." Giọng nói của Kỷ Ngôn Tín từ tốn, lại làm Thích Niên không biết cảm xúc thật của anh là gì: "Tối nay tôi phải về trường một chuyến, có thể tiện đường đưa em đi."

Giọng điệu lạnh nhạt, trầm thấp rót vào tai. Lỗ tai Thích Niên mềm nhũn, chóp mũi nóng hừng hực. Cô sờ sờ mũi, nhẹ nhàng gật đầu: "Vậy thì...làm phiền thầy Kỷ."

——

Kỷ Thu và Thích Niên đều ngồi ghế sau.

Đôi tay ấm áp của Kỷ Thu nắm lấy tay cô, cho dù trước mặt Kỷ Ngôn Tín cũng không che giấu sự yêu thích của mình với Thích Niên: "Chị gọi anh của em là thầy, vậy chị là sinh viên của anh ấy à?"

Thầy trò yêu nhau cái gì đó, cũng quá cấm kị rồi!

Thích Niên lén lút liếc mắt nhìn Kỷ Ngôn Tín đang chuyên tâm lái xe, cười xấu hổ: "Nghiêm túc mà nói, chắc là không phải. Chị học chuyên ngành văn học cổ đại..."
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
Kỷ Thu cái hiểu cái không mà "À" một tiếng, liếc nhìn Kỷ Ngôn Tín, lại hỏi: "Vậy sao chị biết anh của em?"

Thích Niên bị hỏi đến mức đầu mồ hôi lạnh.

Tại sao biết?

Chính là do cô có âm mưu làm quen...cho nên biết thôi.

Người trong cuộc còn ở đây, mà với quan hệ của Kỷ Ngôn Tín với cô bé này, đánh chết cô cũng không nói. Nghĩ nghĩ, Thích Niên trả lời: "Có lẽ là vì Thất Bảo..."

Kỷ Thu mở to mắt, tò mò đến nỗi muốn dính vào người Thích Niên: "Thất Bảo?"

Đèn vàng ở ngã tư nhấp nháy hai cái rồi chuyển thành màu đỏ.

Kỷ Ngôn Tín từ từ dừng xe lại, liếc nhìn Thích Niên đang bối rối qua kính chiếu hậu, rốt cuộc lên tiếng ngăn cản: "Kỷ Thu, ngồi xuống."

Kỷ Thu không vui lắm mà "Dạ" một cái, ngoan ngoãn dịch ra sau, không dám lên tiếng nữa.

Khoảng một phút chờ đợi, đèn xanh sáng lên.

Kỷ Thu cũng chỉ yên tĩnh được trong thời gian đèn đỏ mà thôi, thấy Kỷ Ngôn Tín không chú ý thì lặng lẽ kéo tay áo Thích Niên, nhỏ giọng nói: "Nghe nói kết quả của lần kiểm tra đột xuất này kém lắm, cho nên tâm trạng của anh em cũng không tốt."

Thích Niên rùng mình, cả người lập tức tỉnh hẳn....

Kiểm tra đột xuất trên lớp!

Hiển nhiên, Kỷ Ngôn Tín cũng nghe thấy: "Ai nói với em vậy?"

Kỷ Thu buột miệng: "Ông Thẩm ạ."

Kỷ Ngôn Tín cũng không bất ngờ lắm, nhíu mày: "Ông ấy nói với em khi nào?"

"Ông Thẩm nghe nói hôm nay là sinh nhật em, cố ý gọi điện thoại đến chúc mừng em. Nói một hồi rồi hỏi anh đang làm gì..." Kỷ Thu dừng một chút mới nói: "Em nói anh đang ở trong thư phòng, dường như tâm trạng không tốt lắm..."

...

Giáo sư Thẩm nhớ tới lúc mình đưa bài kiểm tra đột xuất cho Kỷ Ngôn Tín, lập tức giải thích: "Lần kiểm tra đột xuất này kết quả thấp quá, tâm trạng nó không tốt thì con đừng nên trêu vào, đến lúc đó nó giận chó đánh mèo."

Kỷ Thu nhớ lại xong, lại bổ sung một câu: "Anh họ, sau này anh không thể tùy tiện đi công tác nha, anh vừa đi thì không có ai trông coi, điểm trung bình thấp đến mức không nỡ nhìn."

Thích Niên ngồi bên cạnh dỏng tai lên nghe...

Cô cũng không quên, lúc giáo sư Thẩm lấy bài của cô thì nhìn cô với ánh mắt rất thâm thúy. Với lại, bài thi kiểu nào, cô chỉ dùng đầu ngón chân cũng biết được. Cái người có điểm trung bình thấp kia...không phải cô thì ai vào đây?

Kỷ Ngôn Tín quay đầu lại nhìn người nào đó đang chột dạ: "Nghe thấy chưa?"

Mặt Thích Niên như đưa đám, ỉu xìu gật đầu: "Nghe thấy rồi..."

Kỷ Thu: "..."

Cô bé nhìn nhìn Thích Niên, lại nhìn nhìn Kỷ Ngôn Tín, giả bộ nghe không hiểu rồi cúi đầu chơi điện thoại. Cái người nhiều chuyện nào đó...ngoan ngoãn không hề hé môi.
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Yên tĩnh mãi đến khi tới gara nhà Kỷ Ngôn Tín.

Xuống xe, Kỷ Ngôn Tín xách bánh ngọt và balo của Kỷ Thu đi trước.

Gara có ngọn đèn sáng mờ, chiếu vào bóng lưng anh làm nó trở nên mềm mại khác thường. Dưới mái tóc được cắt tỉa chỉnh tề là một đoạn cổ áo sơ mi trắng, nhô ra khỏi cổ áo khoác màu xám. Hai màu sắc cùng phối chung một chỗ, càng nổi bật khí chất trong trẻo lạnh lùng của anh.

Mỗi lần Thích Niên muốn miêu tả Kỷ Ngôn Tín, thì moi ruột móc gan cũng chẳng tìm thấy từ ngữ phù hợp. Không phải cảm thấy tục mà là chưa đủ. Một người thuộc chuyên ngành văn học như cô mà lại bí từ đến tình trạng này.

Từ duy nhất mà cô có thể nghĩ đến bây giờ, lại không khớp lắm với Kỷ Ngôn Tín —— đẹp mà không biết*.

*Nguyên văn: mỹ bất tự tri.

Đây là lời hình dung Lâm Thanh Hà lúc còn trẻ, giờ chỉ cần bóng lưng của anh thôi cũng đủ làm Thích Niên đỏ mặt tía tai.

Lúc vào thang máy, Kỷ Thu nhấn nút rồi ôm lấy Thích Niên: "Theo kinh nghiệm của em, đợi lát nữa đến lầu một sẽ có một cơn sóng cương thi tràn vào cho xem."

Cô bé nói xong thì nhếch miệng với vẻ mặt kì quái, lúc bị Kỷ Ngôn Tín liếc nhìn mới chịu thôi: "Chính là mấy hộ gia đình tan tầm về nhà đó...nhưng chị không thấy là giống cương thi à? Một đám đông, nháy mắt ùa vào..." Còn chưa nói hết, thang máy vang lên âm thanh nhắc nhở đã đến lầu một.

Kỷ Thu lập tức im lặng, ra hiệu cho Thích Niên đứng ra sau. Cú đẩy của cô bé hơi mạnh, thêm mấy người từ bên ngoài ùa vào khiến Thích Niên đứng không vững, vô thức tìm kiếm điểm tựa phía sau cho cơ thể.

Vừa vươn tay ra thì bị một cánh tay khác đỡ lấy.

Thích Niên ngạc nhiên quay lại nhìn. Không biết Kỷ Ngôn Tín đứng sau lưng cô từ khi nào, cô vừa quay đầu thì khoảng cách giữa hai người lại gần hơn. Gần đến nỗi Thích Niên có thể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh phả vào trán cô, mang theo cái lạnh của hoa mai trong tuyết, lại nóng bỏng làm cô run rẩy không đứng vững được.

Anh giơ tay lên, cầm chặt cổ tay cô, đợi khi cô đứng vững rồi mới yên lặng kéo cô vào góc trống.

Thích Niên có thể cảm thấy mình lại gần anh thêm chút nữa, cánh tay tựa sát vào anh, giống như có thể ngửi được mùi hương mát lạnh thoang thoảng trên người anh. Mùi thơm thanh đạm như vậy, phả vào chóp mũi Thích Niên lại có thêm một chút ma mị. Cô lặng lẽ nghiêng đầu, giấu vành tai đỏ như sắp rỉ máu, lén lút xê dịch ra bên ngoài ——

Thật là, thật là thiếu oxy mà...

——

Kỷ Thu đi mở cửa, Thích Niên chậm chạp đứng bên cạnh Kỷ Ngôn Tín.

Trong tay cô còn cầm theo bánh macaron làm quà cho Kỷ Thu, vì lúng túng nên ôm nó trước ngực như lá chắn. Lúc đợi mở cửa thì Thích Niên giả bộ nghiêm túc kiểm tra quà tặng, nhằm che đậy sự khẩn trương.

Kết quả, không đợi cô triển khai.

Cửa vừa mở, một thứ màu vàng óng đã chạy ra, nhào tới chỗ Thích Niên mà không báo trước.

Thích Niên vẫn hơi sợ cái ôm bất ngờ của Thất Bảo. Golden trưởng thành đứng thẳng người đã cao gần đến ngực cô, còn nặng nữa...Thích Niên hoàn toàn không chịu nổi.

Ở ranh giới chỉ còn ngàn cân treo sợi tóc, Kỷ Ngôn Tín giơ tay xách vòng cổ của Thất Bảo lên, quay nó lại ôm vào người.

Thích Niên còn chưa kịp thở phào thì nghe thấy một giọng nói răn dạy vang lên: "Xem con nuôi chó kiểu gì kìa, động một chút là nhào lên người người khác. Kỷ Thu còn nói cái gì mà biểu đạt sự nhiệt tình, hữu nghị, ông hừ..."

Lời còn chưa dứt, Kỷ lão gia đã nhìn thấy Thích Niên đứng sau lưng Kỷ Ngôn Tín, nên thoáng dừng lại: "Vị này là ai?"

Kỷ Thu vừa bước vào nhà, nghe thấy vậy thì lùi lại, nhiệt tình kéo Thích Niên qua giới thiệu với Kỷ lão gia: "Ông nội ơi, chị ấy tên là Thích Niên. Là..."

Hả...?

Kỷ Thu kéo dài giọng, đảo mắt qua Thích Niên và Kỷ Ngôn Tín vào vòng. Định nói là "người theo đuổi" nhưng lại thay đổi, hoặc là chịu thua dưới ánh mắt thị uy của Kỷ Ngôn Tín, ngoan ngoãn đổi thành: "Học trò của anh."

Kỷ lão gia "À" một cái, hiểu ra: "Đúng lúc, vào đi vào đi vào đi, vào nhà nào."

Kỷ lão gia năm nay đã bảy mươi tám tuổi, nhưng tinh thần vẫn minh mẫn, thân thể vẫn khỏe mạnh. Tuy vậy, tính ông có hơi nghiêm khắc, nói năng thận trọng... Kỷ Ngôn Tín và ông đúng thật là ông cháu.

Thích Niên vốn chỉ nghĩ đến tham gia sinh nhật của Kỷ Thu, ai dè còn có thể gặp mặt người lớn sớm như vậy...

Lúc cô ngồi trong phòng khách với Kỷ Thu và Kỷ lão gia, dưới mông như có gai, ngồi không yên. Kỷ lão gia nhìn nhìn một hồi thấy đủ rồi mới lên tiếng hỏi: "Con là học trò của Ngôn Tín à?"

Vấn đề này bị hỏi lần thứ hai trong ngày rồi đấy.

Nhưng lần này không thể trả lời như với Kỷ Thu được, Thích Niên suy nghĩ rồi nói: "Dạ, đúng ạ. Con yêu thích chuyên ngành sinh vật hóa học cho nên học lớp thầy Kỷ ạ."

Kỷ lão gia gật đầu: "Vậy...thầy Kỷ của các con khi dạy học có dáng vẻ như thế nào?"

Thích Niên sững sờ.

Mấy chữ "rất gợi cảm rất có mị lực" xém chút bị phun ra. Thích Niên hắng giọng một cái, nghiêm trang trả lời: "Khi dạy học thì thầy Kỷ tương đối nghiêm túc..."

Đứng trên bục giảng, áo sơ mi quần đen đơn giản nhưng vẫn như thần tiên rơi xuống nhân gian, cao cao tại thượng. Lâu lâu sẽ nói vài câu đùa vui có chừng mực, mỗi lần như thế thì ánh mắt của anh đều cong cong vui vẻ, nhìn các học trò ngồi phía dưới cười đùa.

Nhưng bình thường, Thích Niên đều cúi đầu để giảm bớt sự tồn tại.

Bởi vì, nghe không hiểu...

Kỷ Thu thấy hai người như đang thẩm vấn thì chịu không nổi nữa, chen miệng nói: "Ông nội, sao ông nghiêm túc quá vậy, chả khác gì thẩm vấn phạm nhân cả... Nào, cười một cái, cong khóe miệng như vậy nè."

Kỷ Thu vừa nói vừa kéo khóe miệng làm mẫu, dáng vẻ nghịch ngợm chọc cho Kỷ lão gia cười thành tiếng.

"Con bé này." Kỷ lão gia lắc đầu, khóe miệng vẫn nhếch lên, ôn hòa nhìn Thích Niên: "Ngày trước lúc Ngôn Tín nghiên cứu làm thí nghiệm ở Mỹ, hầu như cả đêm không chợp mắt, liều mạng vô cùng. Bây giờ không bắt các con làm vậy chứ?"

Thích Niên "Ồ" một tiếng, không đáp được. Căn bản cô đâu được phép vào phòng thí nghiệm...

Động tác bằm thịt của Kỷ Ngôn Tín thoáng dừng lại, anh nhấc chân đá đá vào Thất Bảo có vẻ mặt thèm ăn bên cạnh: "Kéo Thích Niên vào đây."

Thất Bảo trừng mắt lên, đứng dậy một cách chậm rì rì rồi chạy chầm chậm lên phòng khách. Thích Niên thấy Thất Bảo chạy tới cắn ống quần jean của cô kéo kéo, đang suy đoán hành động của Thất Bảo thì trong bếp vọng ra tiếng Kỷ Ngôn Tín: "Vào giúp đỡ đi."

Kỷ Thu nghe thấy thì dựng ngược lông mày lên...để cho khách giúp đỡ à? Anh của mình thật sự là quá sáng tạo. Trong lòng cô bé thầm oán nhưng trên mặt lại tươi cười, phất tay với cô: "Chị mau đi đi, đợi lát nữa em tìm chị chơi sau."

Thích Niên như được đại xá, bị Thất Bảo "tha" vào phòng bếp.

Kỷ Ngôn Tín đang cắt cà chua, nghe thấy động tĩnh thì hơi liếc mắt nhìn, vẫn tự mình làm hết chứ không định để cô làm.

Thích Niên ngó đông ngó tây một hồi, hết nhịn nổi mới hỏi: "Thầy Kỷ, thầy muốn em giúp cái gì?"

"Em đứng đó là được rồi." Kỷ Ngôn Tín quay người nhìn cô một cái, bỏ những nguyên liệu đã cắt vào chén. Trong nồi không biết đang nấu cái gì mà đã có mùi thơm thoang thoảng bay ra.

Thích Niên tò mò nhích lại xem: "Thầy Kỷ, thầy đang luộc thịt à?"

"Hầm xương cách thủy."

Bắp chân Thích Niên bị đuôi Thất Bảo quét qua hai cái. Cô cúi đầu nhìn thì thấy Thất Bảo ngồi xổm lè lưỡi bên chân mình, chỉ thiếu chưa chảy nước miếng.

Ồ... xương sườn của Thất Bảo.

Thích Niên len lén nhìn sườn mặt dịu dàng dưới ánh đèn của anh, hai đầu ngón tay đụng đụng vào nhau, nhỏ giọng hỏi: "Thầy Kỷ, bài kiểm tra đột xuất của em được bao nhiêu điểm?"

Có thể làm cho tâm trạng của anh không tốt, vậy chắc chắn là thấp ơi là thấp rồi...

Kỷ Ngôn Tín nhìn cô, hỏi lại: "Quan trọng không?"

Thích Niên gật đầu quả quyết: "Quan trọng chứ... Nó gián tiếp nói lên sự cố gắng của em trong thời gian qua mà!"

Kỷ Ngôn Tín híp híp mắt, có hơi buồn cười.

Độ khó của bài kiểm tra đó không giống như mấy bài trước cô đã làm, ngoại trừ biết vẽ biểu đồ nguyên lí thì còn lại cô đều viết bừa.

"Điểm trung bình là do giáo sư Thẩm thuận miệng nói đùa thôi." Hiếm khi anh chịu giải thích: "Em không phải người trong viện, cho nên không tính."

Lời giải thích này...cũng không làm Thích Niên vui hơn xíu nào...

Cô cắn môi, giọng nói hơi nghẹn ngào: "Khi nào em mới có thể vào phòng thí nghiệm?"

Tiếng nước sôi vang lên rõ ràng trong phòng bếp yên tĩnh.

Ánh mắt bị làn khói che mờ chuyển sang nhìn cô, Kỷ Ngôn Tín hơi trầm ngâm: "Muốn vào phòng thí nghiệm à?"

Thích Niên gật đầu, cô đã vẽ thuần thục biểu đồ nguyên lí của thí nghiệm cơ bản rồi.

Thất Bảo ngửi thấy mùi xương sườn, lúc nãy còn nằm rạp ra đất, giờ đã ngẩng đầu lên hít hà, nuốt nước miếng rồi lấy chân vỗ vỗ lên dép lê của Kỷ Ngôn Tín. Kỷ Ngôn Tín lại hiểu lầm ý của nó, im lặng một lúc lâu rồi nói: "Vậy thì thứ hai tuần sau sẽ cho em vào phòng thí nghiệm."

Dứt lời, lại bình thản bổ sung thêm: "Nhưng em chỉ có thể đi theo tôi, không được quấy rầy các bạn làm bài."

Anh đồng ý dễ dàng như vậy lại khiến Thích Niên hơi khó tin. Ngu ngơ cả buổi mới trợn tròn mắt ngạc nhiên: "Em, em... em có thể vào ạ?"

Kỷ Ngôn Tín đáp: "Ừ".

Lấy được xác nhận, Thích Niên hưng phấn muốn nhảy cẫng lên. Lúc muốn biểu đạt ra thì lại nghe thấy anh "Này" một cái, giọng nói lạnh lùng trầm thấp che giấu chút ít cảm xúc như có như không: "Bớt lại một chút, hửm?"

Thích Niên: "...À."

Vở kịch nhỏ thứ nhất:

Lúc Kỷ Ngôn Tín đưa Thích Niên xuất hiện tại phòng thí nghiệm, lập tức lặng ngắt như tờ.

Thích Niên bị mọi người nhìn chằm chằm nên hơi hồi hộp, thấy Kỷ Ngôn Tín không định giới thiệu thì hắng giọng một cái rồi nói: Mình đến đây để vẽ.

Vừa dứt lời, chợt nghe một giọng nam hỏi: Vẽ chân dung giáo sư của chúng tôi à?

Một tràng cười vang lên, Kỷ Ngôn Tín liếc nhìn nam sinh kia, nói: Thùng ly tâm sẽ do em phụ trách dọn rửa, mỗi lần rửa là mười lần nước máy mười lần nước ion.

Vở kịch nhỏ thứ hai:

Tần suất hiện diện của Thích Niên gần như sắp vượt qua sinh viên của viện hóa sinh.

Có một ngày, rốt cuộc có người hỏi cô: Thích Niên, bạn đến đây vì ai vậy?

Thích Niên đang nhìn Kỷ Ngôn Tín làm thí nghiệm, nghe vậy thì trả lời một cách thờ ơ: Mình rất tò mò với viện hóa sinh các bạn thôi.

Kỷ Ngôn Tín lườm cô, bất ngờ chen vào: Nói thật.

Thích Niên à xong thì nhỏ giọng nói: Rất tò mò...với giáo sư Kỷ của viện hóa sinh thôi...
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Kỷ Thu đói bụng đến nỗi muốn gặm chân ghế sopha, cho nên đi vào phòng bếp kiểm tra tiến độ. Vừa thò chân vào, nghe thấy bên trong vang lên tiếng nói chuyện thì cô bé ngừng lại rồi thở ra.

Kỷ lão gia thấy cô bé đi một hồi vẫn chưa ra thì cũng mò tới xem, hiếu kì hỏi: "Nghe lén hả?" Giọng nói của ông khá to, chả biết nhỏ giọng chút nào.

Kỷ Thu bị ông làm giật mình, ôm trái tim nhảy thình thịch rồi kéo Kỷ lão gia về lại phòng khách. Sợ chậm một bước, bị Kỷ Ngôn Tín bắt được thì chết.

Kỷ Ngôn Tín thu hồi tầm mắt, đôi mắt đen láy hẹp dài rũ xuống, múc nước vào chén: "Đi ra ngoài chờ đi, cũng sắp xong rồi."

Thích Niên "Dạ", nhìn hành lá được thái đều trên thớt rồi thèm thuồng nuốt nước miếng.

Nhưng không nghĩ tới...

Tiếng nuốt nước miếng lại to như vậy.

Thích Niên giật mình, sờ lên vành tai đang nóng bừng rồi chạy vù ra ngoài.

Mất mặt quá!

Thật là mất mặt mà!

Sau lưng, trong màn hơi nước, Kỷ Ngôn Tín yên lặng nhếch nhếch khóe môi.

Ăn mì trường thọ, sau đó cắt bánh sinh nhật và cầu nguyện, sinh nhật Kỷ Thu cứ trôi qua như vậy. Vì ngày mai là thứ hai, Kỷ Thu còn phải đi học cho nên Kỷ lão gia không ở lại lâu, đợi Kỷ Thu dọn dẹp xong thì về luôn. Trước khi đi ông vẫn không quên dặn dò Kỷ Ngôn Tín: "Đã trễ như vậy rồi, lát nữa phải đưa người ta về nhà an toàn đấy."

Kỷ Thu đứng bên cạnh cười một cách kì quái: "Anh à, chị Thích giao cho anh đó nha."

Cả đêm, cô bé đã thay đổi xưng hô, chuyển sang gọi cô là "chị Thích".

Kỷ Ngôn Tín cũng không mất kiên nhẫn, nhíu mày đáp: "Không lạc đâu."

Không lạc đâu.

Không lạc đâu...

Thích Niên lẩm nhẩm ba chữ này hồi lâu, sờ sờ chóp mũi rồi cười rộ.

Vừa ngước lên thì bắt gặp ánh mắt của anh, cô lập tức mím môi, nghiêm túc nhìn về phía khác. Giấu đầu lòi đuôi như vậy, cũng chỉ có mình Thích Niên nghĩ rằng bản thân che giấu rất ổn.

Khi Kỷ lão gia được đón về thì Kỷ Ngôn Tín cũng đi lấy xe đưa cô về trường.

Đúng lúc đèn đường mới mở, dọc theo đường dài liên miên không thấy điểm cuối.

Không khí trong xe có hơi bức bối, vì thế Kỷ Ngôn Tín bèn mở cửa sổ ra. Làn gió đêm nhẹ nhàng tràn vào, cuốn theo sự ồn ào và sầm uất của phố phường. Hòa mình vào dòng xe cộ, tiếng xe chạy vang lên không dứt. Băng qua cột đèn giao thông chỗ giao lộ, ánh sáng trong xe sáng hơn. Xuyên qua cửa sổ mở một nửa, có thể nghe thấy những bài hát đang thịnh hành và cả tiếng rao hàng.

Thích Niên nhoài ra gần cửa sổ, tóc mái bị gió thổi bay làm cô phải đưa tay lên che, nhìn những hình ảnh phồn hoa phía trước không chớp mắt.

Kỷ Ngôn Tín vươn tay phải lấy điện thoại để trên bảng điều khiển, liếc thấy cô tựa vào cửa sổ thì hơi nhíu mày: "Ngồi xuống."

Thích Niên phản xạ có điều kiện mà ngồi ngay ngắn lại, rồi nhìn về phía anh.

Kỷ Ngôn Tín không quay đầu lại, đôi mắt bị đèn xe phía trước chiếu vào khẽ tỏa sáng. Như trong một không gian u ám, đó là nguồn sáng duy nhất. Thích Niên mấp máy môi, muốn nói gì đó với anh, nhưng tìm hoài cũng không thấy chủ đề thích hợp. Cuối cùng, cô vẫn nói một cách vụng về: "Thầy Kỷ, muộn như vậy rồi, thầy về trường để...sửa bài tập à?"

Càng gần đến đại học Z, xe trên đường càng ít.

Kỷ Ngôn Tín nghiêng đầu nhìn cô một cái, trả lời: "Xem họ làm thí nghiệm."

Tuy Thích Niên đã vào cửa lớn của viện hóa sinh, nhưng chỉ biết một ít nguyên lí cơ bản. Kiến thức chuyên ngành thì cô nghe không hiểu, còn không chuyên thì...lại là nội dung không liên quan đến hóa học sinh vật. Cho nên, nhiều ngày như vậy nhưng cô cũng chả biết gì nhiều, nói đến hóa sinh thì thứ đầu tiên nghĩ đến chính là nghiên cứu chế tạo vũ khí hóa sinh...

Thích Niên gãi gãi đầu, "À" một tiếng, dè dặt ngắm nhìn anh. Sau khi xác định tâm trạng của Kỷ Ngôn Tín dường như không tệ, cô mới căn nhắc, hỏi: "Thầy Kỷ, thầy thường xuyên xuống bếp à?"

Kỷ Ngôn Tín ngồi thẳng người, vượt qua chướng ngại vật phía trước xong mới ừ: "Trước kia ở nước ngoài tôi sống một mình."

Thích Niên chỉ thiếu nước vẫy đuôi, vẻ mặt đầy nịnh nọt, hỏi: "Vậy thầy có thể dạy em làm mì trường thọ được không?"

Kỷ Ngôn Tín tập trung nhìn tình hình giao thông phía trước, không nói câu nào. Mãi đến khi gần tới cổng trường đại học Z, anh mới nghiêng đầu nhìn xung quanh: "Chạy đi đâu nữa?"

Vừa rồi, Kỷ Ngôn Tín chạy theo hướng dẫn lần trước của Thích Niên, con đường thay đổi hoàn toàn lạ lẫm. Thích Niên chỉ chỉ bên phải: "Đi vào con đường này, dãy thứ ba căn thứ bảy."

Kỷ Ngôn Tín lướt qua cô nhìn về phía cửa sổ bên phải, nhẹ nhàng gật đầu rồi quay xe chạy vào trong cư xá.

Bởi vì anh chưa trả lời nên Thích Niên hơi thấp thỏm, thấy giọng điệu của anh vẫn bình thường thì lại nghĩ, mình mạo phạm thầy ấy cũng chả phải lần một lần hai, thế nên yên tâm hơn.

Đến nơi, xe từ từ chạy chậm lại rồi dừng hẳn. Đèn đường dưới lầu bị hư mấy ngày nay, cho nên cả không gian chìm vào bóng tối.

Hơi thở của anh nhẹ nhàng, anh hơi nghiêng người, tay trái vẫn cầm vô lăng.

Thích Niên cởi dây an toàn ra, một tay đẩy cửa xe, định cảm ơn Kỷ Ngôn Tín thì chợt nghe thấy anh thong thả gọi mình: "Thích Niên."

Tim gan nhỏ bé của Thích Niên đập thình thịch loạn nhịp, tốc độ phản ứng của đại não cũng chậm lại, chỉ ngơ ngác nhìn anh.

Chẳng lẽ...anh đồng ý à? Đồng ý không? Đồng ý không?

Đáy mắt Thích Niên chuẩn bị vụt sáng thì nghe thấy giọng nói lành lạnh của anh hỏi cô: "Em có biết thành ngữ được voi đòi tiên không?"

Thích Niên há to miệng, hoàn toàn ngây người.

Bị, bị từ chối rồi...

Nửa tiếng sau.

Weibo Thất Tể đăng một trạng thái mới ——

(ノへ ̄,) Các bảo bối à, nam thần từ chối tôi rồi.

——

Hôm nay cơ thể Lưu Hạ không khỏe, nên nằm ngay đơ trong phòng ngủ.

Cô nàng đang lướt mạng thì thấy trạng thái này, trong lòng lộp bộp một cái, vài giây sau trong đầu xoẹt ra hình ảnh Thích Niên đau lòng sắp chết. Lưu Hạ bị dọa cho run người, vội vàng gọi điện thoại ân cần thăm hỏi.

"Alo?" Thích Niên ỉu xìu lên tiếng, ôm chăn lăn vài vòng: "Hạ Hạ, hu hu hu."

"Vài ngày không gặp, gan chuột của cậu đã đột phá đến tận trời rồi à, dám tỏ tình với thầy Kỷ nữa?"

"Không có đâu." Thích Niên thở hắt, trừng mắt nhìn trần nhà, nói với giọng điệu đau lòng muốn chết: "Còn chưa bắt đầu thì đã kết thúc."

Ngay cả táo Lưu Hạ cũng không gặm nữa mà ôm chăm ngồi dậy: "Chuyện gì xảy ra vậy?" Quân sư đây chỉ không tạo điều kiện cho mấy ngày thôi mà đã nhanh chóng bị tiêu diệt rồi à?

Thích Niên thở dài một hơi, dùng dăm ba câu kể hết chuyện tối nay. Nghĩ nghĩ rồi lại kể luôn vụ nhờ Kỷ Ngôn Tín dạy làm mì trường thọ. Sau khi nói xong, cô mới hỏi: "Chẳng lẽ là do mình quá liều rồi hả?"

Lưu Hạ nghe xong muốn hộc máu, bình tĩnh một hồi mới giật giật khóe môi: "Đại khái là phương hướng thì chính xác, nhưng cậu gấp cái gì. Ngày mai đã có thể theo giáo sư Kỷ vào phòng thí nghiệm rồi, cậu còn sợ gần vua không được ban lộc à?"

Thích Niên cắn góc chăn, mắt sáng bừng: "Người ta đợi không nổi nữa!"

Lưu Hạ: "..."

"Thầy Kỷ nói mình được voi đòi tiên."

Lưu Hạ cười lạnh đả kích: "Thầy của mình quả thật nói trúng tim đen."

Thích Niên: "..."

Nghĩ nghĩ, Lưu Hạ lại bổ sung thêm một câu: "Thích Niên, thầy Kỷ rất nương tay với cậu rồi đấy."

Thích Niên tiếp tục: "..."

Sau khi im lặng hồi lâu, Thích Niên mới hỏi: "Vậy khi thầy ấy không nương tay thì sẽ thế nào?"

Lưu Hạ suy tư một lát rồi trả lời: "Nửa đường vứt xuống xe."

Thích Niên: "..."

Có nửa đường vứt xuống xe hay không thì Lưu Hạ không biết, nhưng cô nàng chắc chắn một điều, thật sự giáo sư Kỷ đối xử với Thích Niên không giống người khác.

Cúp điện thoại, Lưu Hạ lại mò lên weibo xem bình luận.

Các fan bình luận dưới weibo Thất Tể còn đau lòng hơn cô nàng. Lưu Hạ like một loạt rồi nhắn tin cho Lý Việt: "Hi, ông bạn, tâm trạng của giáo sư Kỷ đêm nay thế nào?"

Lý Việt đáp: "Không phải nên gọi là ông xã à?"

Lưu Hạ: "Xì!"

******

Thích Niên là cú đêm, cảm hứng để vẽ thường xuất hiện vào đêm hôm yên tĩnh.

Từ cấp ba tới giờ, đã sáu năm rồi.

Mấy năm nay, tuy chậm nhưng lại ra cố định, mỗi năm sẽ xuất bản hai bộ truyện tranh.

Lần này, Thích Niên vừa hoàn thành một bộ rồi lập tức lại đào thêm hố mới, sự siêng năng đột ngột ấy làm fans vui vẻ vô cùng.

Thích Niên dùng chính hình tượng của mình để làm nguyên mẫu, vì vậy càng hấp dẫn người qua đường và fan hơn. Vẽ xong, Thích Niên xếp lại một chồng rồi xem lại. Từng tờ một, từ lúc gặp được Kỷ Ngôn Tín và Thất Bảo dưới bãi đậu xe cho tới bây giờ, dường như cũng đã hai tháng nhưng cô lại cảm thấy chuyện chỉ mới vừa hôm qua.

Thích Niên chống cằm, di di trên màn hình, nhìn hình dáng cao ráo xuất hiện ngày càng nhiều trong cuộc sống của mình thì cong cong khóe môi.

Cô nghĩ, dù đêm đen có dài thế nào, sớm mai rồi cũng sẽ đến mà thôi.
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Nghĩ đến việc hôm nay được vào phòng thí nghiệm, khi đồng hồ còn chưa báo thức thì Thích Niên đã tỉnh, nằm trên giường trợn mắt ngây ngốc một hồi mới bò dậy.

Thành phố Z đang vào cuối thu, mấy ngày nay nếu không âm u thì cũng đổ mưa nhỏ.

Đầu hành lang của phòng thí nghiệm bị mưa tạt ướt, Thích Niên bước vào rồi lắc lắc nước đọng bên trên cây dù. Ra vào phòng thí nghiệm cũng có giới hạn, hôm nay tuy là thứ hai nhưng rất vắng người. Cô giậm chân, tránh chỗ đầu gió rồi đứng trên bậc thang. Bàn tay đông cứng vì lạnh lấy điện thoại di động ra, gọi cho Kỷ Ngôn Tín.

Trong lúc chờ nhận máy, cô vịn tay lên thành cầu thang rồi nhìn ra bên ngoài... Lần đầu đến phòng thí nghiệm tìm Lý Việt và Lưu Hạ, cô thấy cậu đội mưa chạy đến đây mà. Sao giờ chẳng thấy gì hết.

Điện thoại Kỷ Ngôn Tín đang cầm trên tay không ngừng rung lên, anh đứng trên lầu nhìn xuống thì thấy Thích Niên mặc áo khoác hồng, đứng đó ngó qua ngó lại. Anh tắt máy, gọi cô: "Thích Niên."

Thích Niên đứng dưới lầu ngẩng đầu lên, vừa vui mừng vừa bất ngờ.

Kỷ Ngôn Tín vẫy tay: "Lên đây đi."

Bởi vì trời đang mưa, trong hành lang hơi tối. Anh cúi đầu, cho nên Thích Niên không thấy rõ mặt mũi của anh, chỉ có thể thấy được đôi mắt sáng ngời kia. Cô vội vàng trả lời rồi chạy hai ba bậc một lần.

Kỷ Ngôn Tín vẫn đứng ở đó đợi cô, một tay đút vào túi quần, một tay cầm di động. Không biết là ai nhắn tin tới, màn hình vụt sáng nhưng lại bị anh tắt đi, sau đó thả vào trong túi áo. Đợi Thích Niên đứng trước mặt anh, cô mới nhận ra ánh mắt của anh hiện lên vài phần mệt mỏi. Anh vẫn mặc bộ đồ ngày hôm qua, chỉ khác là khoác thêm một chiếc áo khoác trắng bên ngoài, ngẫm lại, chắc là tối qua anh ở đây cả đêm...

Dáng vẻ lười biếng như vậy, đúng thật không nhìn ra, đây là người khó gần ngày thường.

"Vào với tôi." Kỷ Ngôn Tín quay người, dẫn đầu đi vào phòng thí nghiệm.

Cảm giác khác hẳn lần đến tìm Lý Việt và Lưu Hạ, đi theo sau lưng Kỷ Ngôn Tín, cảm giác giống như...bước từng bước vào thế giới của anh.

Khụ... Được rồi, không cần nhắc nhở cô, cô biết là do mình suy nghĩ nhiều.

Khu sinh hoạt của phòng thí nghiệm vẫn lộn xộn như vậy.

Kỷ Ngôn Tín dừng trước bàn Lưu Hạ, không nói gì mà chỉ hất cằm ra hiệu cho cô bỏ đồ xuống đó. Thích Niên lập tức hiểu ý, đặt balo xuống rồi lấy bút vẽ và giấy ra. Nghĩ nghĩ, cô lại mở ngăn trong cùng, lấy một hộp sữa đưa cho anh: "Thầy Kỷ, cho thầy nè."

Kỷ Ngôn Tín dừng mắt trên hộp sữa trong tay cô.

Thích Niên hơi lo lắng, sợ bị anh từ chối cho nên hoàn toàn không dám nhìn thẳng vào mắt anh, dường như sợ nhìn thấy phán quyết trong đó.

"Tôi không thích uống đồ ngọt."

Giọng nói của Kỷ Ngôn Tín rất nhẹ, tựa như đang cố gắng đè thấp. Thích Niên nhắm mắt lại, rối rắm: quả nhiên là muốn từ chối à?

Kết quả, sau một khắc, anh đưa tay ra nhận.

Đầu ngón tay ấm áp lướt qua tay cô, hộp sữa bị lấy đi, sau đó cô bỗng mở choàng mắt. Kỷ Ngôn Tín cầm hộp sữa, nhìn cô: "Nhưng mà, cám ơn." Vẫn là giọng nói trầm thấp đó, có chút khàn khàn, có chút từ tính chỉ đàn ông trưởng thành mới có.

Lúc này Thích Niên mới hoàn hồn và rút tay về, lặng lẽ vòng ra sau lưng rồi nắm chặt ngón tay đã bị anh chạm vào. Da thịt chỗ đó nóng bỏng như muốn tóe lửa, làm cơ thể cô bị hâm nóng lên.

——

Khi Kỷ Ngôn Tín dẫn Thích Niên xuất hiện trong phòng thí nghiệm, phòng học vốn chỉ có âm thanh trao đổi nho nhỏ, giờ lập tức lặng ngắt như tờ.

Người đeo khẩu trang, người mang mắt kính, người đang quan sát số liệu, mười mấy con người ăn mặc chỉnh tề đồng loạt đưa mắt nhìn Thích Niên.

Đối với Thích Niên, nhóm học sinh giỏi bọn họ cũng chẳng còn xa lạ gì.

Từ đầu dùng thân phận bạn thân của Lưu Hạ xuất hiện tại hội trường giúp đỡ trang trí, sau đó xuất hiện trong phòng học của viện hóa sinh nghe giảng, tận đến hôm nay, lại đứng ở đây. Nếu như mấy lần trước còn có thể xem nhẹ, vậy lúc này, bọn họ phải để ý Thích Niên lần nữa.

Bị mọi người nhìn chằm chằm, Thích Niên trở nên căng thẳng, nhưng thấy Kỷ Ngôn Tín không định giới thiệu thì hắng giọng một cái rồi nói: "Mình đến đây để vẽ..."

Lưu Hạ xém chút cười ra tiếng.

Bây giờ người nào của viện hóa sinh chẳng biết là cô đến có mục đích, vẽ tranh...cũng chỉ là cái cớ để lừa người ngoài thôi, còn dám nói vậy nữa.

Vừa nói dứt lời, một giọng nam "À" kéo dài, hỏi đểu một câu: "Đến vẽ chân dung cho giáo sư của chúng tôi à?"

Lưu Hạ không nhịn nổi, là người đầu tiên cười ra tiếng. Đã có lần một thì có lần hai, dần dần mọi người đều cười ầm lên. Tuy không có ác ý, nhưng vẫn làm Thích Niên đỏ mặt tía tai. Cô yên lặng siết chặt bút vẽ, bối rối liếc nhìn Kỷ Ngôn Tín.

Kỷ Ngôn Tín nãy giờ vẫn không nói gì, chợt quét mắt nhìn cậu sinh viên kia rồi chỉ thẳng mặt: "Thùng ly tâm sẽ do em phụ trách dọn rửa, một lần rửa là mười lần nước máy mười lần nước ion." Chiêu giết gà dọa khỉ này quả nhiên rất hữu hiệu, cả đám đang cười đùa bỗng im bặt ngay lập tức, nam sinh thích nói giỡn kia rên lên, biết thế thì chẳng làm.

Kỷ Ngôn Tín ngước đôi mắt hẹp dài đen láy, nhẹ nhàng nói: "Còn vấn đề gì không?"

Không một tiếng động.

Kỷ Ngôn Tín muốn hướng dẫn mọi người làm thí nghiệm, cho nên chỉ đưa Thích Niên đi dạo một vòng, giới thiệu dụng cụ và cách dùng rồi sắp xếp cho cô ngồi một chỗ, sau đó không để ý cô nữa.

Thích Niên cũng vui vẻ ngồi đợi một mình.

Bắt đầu từ lúc anh giúp cô giải vây khi nãy, trái tim của Thích Niên vẫn đập mạnh không ngừng, làm cô hết sức lúng túng. Nếu như lại ở bên cạnh anh...

Thích Niên len lén nhìn người đàn ông đang xoay qua xem kính hiển vi gần đó. Cô phồng miệng thở ra một hơi, giơ tay quạt quạt mặt mình không ngừng —— phù, nóng quá! Nóng quá!

Đến giờ cơm, người trong phòng thí nghiệm lục đục đi hết, chỉ còn Lý Việt ở lại trực ban và quan sát đĩa nuôi cấy.

Tối qua Kỷ Ngôn Tín không về nhà, cho nên hơi nhớ Thất Bảo, việc vừa kết thúc là đi ngay, lúc cởi áo khoác đến khuỷu tay mới nhớ tới Thích Niên. Anh quay lại thì thấy cô còn chưa đi, vẫn ngồi ở chỗ bàn giáo viên của anh, nằm sấp một cách lười biếng. Thích Niên lấy mu bàn tay chống cằm, đầu lắc qua lắc lại, đang cầm bút vẽ cái gì đấy.

Bàn giáo viên dựa vào vách tường, cho nên hơi tối. Tư thế ngồi của cô không chuẩn, tóc rũ xuống che một bên mặt, chỉ có thể nhìn thấy ngón tay trắng nõn thon dài cong cong, các đốt ngón tay hơi xanh lên, dường như đã vẽ khá lâu rồi. Anh yên lặng đến gần đứng sau lưng cô, khi Thích Niên nhấc bút lên, anh thấy trên giấy là các khay đựng ống nghiệm xếp thẳng hàng.

Kỷ Ngôn Tín nhìn một hồi mới cong ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, hấp dẫn sự chú ý của cô.

Quả nhiên, Thích Niên ngẩng đầu lên, sự mơ màng nơi đáy mắt vẫn còn đó, bất ngờ chạm phải ánh mắt sâu thẳm của anh.

Kỷ Ngôn Tín giắt áo khoác lên giá treo: "Đi thôi."

Lúc này Thích Niên mới phát hiện, cả phòng thí nghiệm chẳng còn ai. Tối hôm qua ngủ không ngon, sáng lại dậy sớm, cho nên đầu óc của cô cứ mơ mơ màng màng, hoàn toàn không chú ý mọi người đi lúc nào. Thích Niên vội vàng thu dọn đồ đạc, đi theo Kỷ Ngôn Tín ra khỏi phòng thí nghiệm.

Một trận gió lạnh thổi vào hành lang, Thích Niên rụt cổ, vô thức kéo áo khoác lại: "Thầy Kỷ."

Kỷ Ngôn Tín đằng trước cũng dừng lại, quay người nhìn cô. Thích Niên chỉ cảm thấy anh đi nhanh quá, giờ anh đột nhiên đứng im thì cô lại sững sờ, ngây ngốc nhìn anh.

"Tiết thí nghiệm lần sau em tự đến." Anh đi chầm chậm đợi cô theo kịp: "Bình thường tôi đều ở đây, cho nên không cần gọi điện thoại hoặc gửi tin nhắn hỏi tôi."

Thích Niên gật đầu: "Dạ."

"Mỗi lần làm thí nghiệm đều rất lâu, em không cần phối hợp với thời gian của họ, tự mình làm chủ. Nhưng trước khi đi thì phải nói với tôi hoặc Lưu Hạ một tiếng." Anh liếc nhìn cô: "Các điều cấm của phòng thí nghiệm đều rõ hết rồi chứ?"

Thích Niên tiếp tục gật đầu: "Rõ rồi ạ."

Cô sợ quên cho nên copy ra tận mười bản để dán lên bàn...

Nói mấy câu thì đã tới lầu một. Đứng ở đầu hành lang, Thích Niên mới nhận ra, mưa nhỏ tí tách đã trở thành mưa to tầm tã. Bầu trời âm u không ánh nắng, giữa trời đất này, dường như chỉ còn lại âm thanh của tiếng mưa rơi.

Mưa to như trút nước.

Kỷ Ngôn Tín nhìn cô, nhướng mi: "Dù đâu?"

Thích Niên sờ sờ balo rồi quýnh lên: "Hình như...để quên ở ngoài phòng thí nghiệm rồi." Vừa rồi vì sợ đưa vào làm ướt sàn nhà, cho nên cô đã dựng cây dù ở ngoài tường. Cô gãi gãi đầu, xấu hổ chỉ tay lên lầu: "Em quay lại lấy dù. Thầy Kỷ, tạm biệt."

Kỷ Ngôn Tín gật đầu, bung dù đi. Vừa đi vài bước thì anh nhớ đến cái gì, bèn quay lại gọi cô: "Thích Niên." Âm thanh ấy không còn trầm thấp khàn khàn như lúc sáng sớm, mà giống cây cối bị trận mưa này tưới tắm, có vẻ trơn tru ướt át.

Thích Niên đứng trên bậc thang, quay người nhìn anh.

Anh đứng đó, mưa rơi xuống mặt dù phát ra tiếng vang nặng nề. Bọt nước chảy xuôi theo khung dù, nhỏ xuống bên chân anh. Không biết sao giọng nói của anh lại hơi khàn khàn: "Mì trường thọ..."

Mới nói mấy chữ thì dừng lại. Tay phải nắm thành đấm, đặt hờ lên môi rồi ho khan vài tiếng: "Em có thể tra baidu. Để đề phòng thì hãy làm thử mấy lần trước khi tặng người khác."

Thích Niên vẫn đang sững sờ.

Tối hôm qua anh còn không vui hỏi cô, có biết một thành ngữ gọi là được voi đòi tiên không...

...

Nhưng bây giờ, sao lại giống như đang dung túng cho cô được voi đòi tiên vậy?

Thích Niên bị hai chữ "dung túng" của mình làm cho hết hồn, vô thức phủ nhận trong lòng —— không thể nào!

Có một học trò của Kỷ Ngôn Tín đi ngang qua, chào hỏi anh: "Thầy Kỷ."

Kỷ Ngôn Tín gật đầu, sự lạnh lẽo giữa lông mày giống như cái lạnh buốt của mưa. Anh quay người, cầm dù rảo bước trong màn mưa. Không hề nhận ra, hành động tùy ý này của anh, đã khuấy động tâm tư Thích Niên.
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Thích Niên cảm thấy mình thật sự không có tí thiên phú gì về bếp núc.

Đồ đạc bừa bộn như vừa gặp cướp, chén dĩa chồng chất một đống, ít nhiều gì cũng dính tí bột mì trắng, hỗn độn linh tinh. Thích Niên chà mu bàn tay vào chóp mũi bị ngứa, đau lòng rửa sạch tay rồi nhắn tin tìm sự giúp đỡ.

Bên ngoài mưa nhỏ không dứt, hương trà lượn lờ trong không khí, toát ra một vẻ thanh tao ôn hòa.

Giáo sư Thẩm cầm ấm trà lên, rót trà vào tách, nước trà trong veo ấm nóng, ông chậm rãi nheo mắt: "Khi về nhà nhớ chuyển lời đến ba con, hôm nào chú không có lớp thì sẽ hẹn ông ấy đi uống trà."

Lá trà dài nhỏ, xoắn chặt thành hình ốc, khi châm nước sôi thì hóa màu xanh biếc.

Kỷ Ngôn Tín lắc nhẹ tách trà, nhìn nước trà xanh biếc qua tách thủy tinh rồi cúi đầu nhấp một ngụm. Nước trà nóng đi vào cổ họng, mùi thơm nguyên chất tươi mới của trà tràn đầy, dư vị ngọt ngào. Giáo sư Thẩm thích uống trà, nhất là trà Bích Loa Xuân. Mỗi lần ba Kỷ đến thăm ông đều mang theo một hộp Bích Loa Xuân. Nhưng đây là lần đầu tiên do anh đưa tới.

"Hai ngày nữa ông ấy mới về." Kỷ Ngôn Tín cúi đầu che giấu đôi mắt sâu như mực, giữa lông mày bất giác có thêm vài phần lạnh nhạt: "Cùng ông cụ kiểm tra sức khỏe xong mới về."

"Khó trách." Giáo sư Thẩm thì thầm: "Nếu không thì ông ấy đã tự đem đến rồi."

Đang nói chuyện, điện thoại trong tay Kỷ Ngôn Tín đột nhiên rung lên. Anh rũ mắt xuống nhìn. Màn hình vụt sáng, tin nhắn của Thích Niên lọt vào mắt anh. Khắc sâu vào đấy, chính là gian bếp thê thảm. Dừng lại vài giây, tin nhắn thứ hai của cô được gửi tới: "Thầy Kỷ, cách chúng ta làm chắc chắn là không giống nhau chút nào..."

Kỷ Ngôn Tín cầm di động, sững sờ trong nháy mắt.

Giáo sư Thẩm tò mò tiến đến xem, lúc thấy hai chữ "Thích Niên" thì nhíu mày: "Con bé kia đang nấu cơm cho con à?" Kỷ Ngôn Tín ngẩng lên, hàm ý trong ánh mắt không cần nói cũng biết: Suy nghĩ nhiều rồi.

"Thật không ngờ." Giáo sư Thẩm "Chậc chậc" hai tiếng, giống như lần đầu tiên quen biết anh, nhìn anh một lượt từ đầu đến chân: "Phạm vi bài giảng của con đã đến chuyện bếp núc rồi cơ đấy."

"Chỉ dạy cô ấy thôi." Kỷ Ngôn Tín đứng lên, lấy áo khoác treo trên giá xuống: "Đến phòng thí nghiệm đây, con đi trước."

Giáo sư Thẩm phất phất tay: "Đi, đi đi đi đi. Mỗi lần nói đến cô bé này, con đều vô thức lảng tránh cả."

Kỷ Ngôn Tín dừng bước, quay đầu nhìn ông, thắc mắc hỏi: "Con có à?"

Ngay đến cả giáo sư Thẩm cũng ngạc nhiên: "Chú nói mò đấy, sao con phản ứng mạnh thế?"

Kỷ Ngôn Tín: "..."

Thích Niên đợi cả buổi vẫn không thấy Kỷ Ngôn Tín hồi âm thì không dám quấy rầy anh nữa, nhăn mày nhìn chằm chằm đống bừa bộn rồi ngẩn người. Đang định tìm kiếm "phương pháp nhào bột", chuông điện thoại vang lên. Thích Niên liếc mắt sang nhìn thì giật mình đến độ xém chút ném cả điện thoại.

Sau vài giây bình tĩnh, cô mới hắng giọng rồi nhận máy: "Thầy Kỷ."

Kỷ Ngôn Tín cầm dù, đang trên đường đến phòng thí nghiệm. Bầu trời sắp hoàng hôn, tối mù như ngã vào trong nghiên mực, không có một tia nắng. Đèn đường đã bật lên, một ngọn đèn nhỏ, ẩn trong hàng cây ven đường với ánh sáng mờ mờ nhạt nhạt. Giọng nói của anh cũng chưa bao giờ rõ nét như thế: "Tôi cho rằng, việc nhào bột này ai cũng biết."

Thích Niên im lặng nháy nháy mắt, không dám phản bác —— được rồi, cô thừa nhận, cô có hơi cố ý. Anh không nói lời nào, Thích Niên cũng giữ yên lặng. Chung quy, cô cảm thấy những tâm tư nho nhỏ này của mình, đều trần trụi lồ lộ trước mắt anh.

Mưa rơi vào lá cây vang lên tiếng xào xạc.

Thích Niên quay đầu nhìn về phía cửa sổ: "Thầy Kỷ, thầy đang ở ngoài đường à?"

"Ừ." Kỷ Ngôn Tín nhẹ nhàng trả lời, nhớ lại quá trình nhào bột hôm trước rồi nói lại cho cô một cách đơn giản và những điều cần chú ý. Nghe thấy cô đáp lời, anh dừng lại một chút rồi tiếp tục đưa ra một phương án: "Nếu như còn không được thì mua mì sợi làm sẵn về nấu đi. Kiến thức cơ bản, chắc không cần tôi nói nữa chứ?"

Thích Niên tự động phiên dịch những lời này thành: Không làm được cũng đừng hỏi tôi nữa, rất ngu ngốc đó có biết không? Cô cắn môi, hơi rầu rĩ "Dạ" một tiếng: "Em sẽ không làm phiền thầy nữa, thầy làm việc của mình đi nha."

Kỷ Ngôn Tín đang bước lên bậc thang, gập dù bằng một tay, nghe xong câu đó thì đầu bên kia cũng không nói gì nữa rồi cúp điện thoại.

Thích Niên đứng trong phòng bếp ngơ ngác cả buổi, mãi đến khi bàn chân lạnh buốt thì cô mới sực tỉnh, vỗ vỗ mặt mình cho tỉnh táo trở lại.

Trước tiên cô thu dọn phòng bếp, rửa sạch chén dĩa rồi bỏ vào tủ. Sau khi dọn dẹp gian bếp thì Thích Niên chẳng còn hứng thú để làm mì nữa, cô tới chỗ máy tính, vẽ một bản phác thảo hình ảnh lăn mặt trên bàn phím rồi đăng lên weibo.

Kèm theo một câu: Làm chuyện ngu ngốc, lăn mặt nhớ lâu.

——

Lưu Hạ trở về kí túc xá, tắm rửa xong thì nhàn nhã nằm online. Lướt vài cái thì thấy được bức hình lăn mặt đáng yêu kia.

Phản ứng đầu tiên là: Nhỏ này làm chuyện ngu ngốc gì đó rồi hả?

Phản ứng thứ hai là: Thiếu bản quân sư, quả nhiên là không được mà.

Phản ứng thứ ba là: Người tài giỏi đúng là luôn có nhiều việc phải làm...

Thích Niên nhìn chằm chằm vào bức hình rồi ngẩn người, đột nhiên xuất hiện lời mời chat face. Cô do dự một chút rồi đồng ý.

Hình ảnh dừng lại vài giây, rồi xuất hiện khuôn mặt Lưu Hạ đang đắp mặt nạ tảo lục: "Mình nói này, chừng nào cậu mới đi sửa màn hình hả, mỗi lần nói chuyện video với cậu là đều có một cục đen."

Thích Niên cũng bị giật mình: "Lúc cậu đắp mặt nạ thì đừng chat video với mình được không, làm mình hết cả hồn."

Lưu Hạ cười "Hắc hắc": "Aiz, trên weibo là chuyện gì ấy? Đã làm chuyện gì ngu ngốc rồi hả?"

Thích Niên ấp úng không muốn nói, bị tra khảo vài câu thì mới thành thật khai báo. Dứt lời, cô nhìn Lưu Hạ một cách tha thiết: "Cậu nói xem, có phải mình tỏ ra quá ngu ngốc rồi không? Mình cảm thấy giáo sư Kỷ cũng mất kiên nhẫn luôn rồi."

Lưu Hạ "À..." một tiếng, nghĩ nghĩ rồi trả lời: "Thích Niên, nói thật. Lúc cậu nói cậu muốn theo đuổi thầy ấy vì đã yêu thầy ấy từ cái nhìn đầu tiên, mình đã nhắc nhở cậu, thầy Kỷ dầu muối không ăn, tính tình lạnh lùng, chưa bao giờ biết cái gì gọi là thương hương tiếc ngọc... Khi đó cậu trả lời mình thế nào?"

Thích Niên im lặng.

"Cho nên, nếu như cậu vẫn giữ tấm lòng như trước thì cũng đừng luôn nghi ngờ bản thân." Lưu Hạ phân tích thêm: "Bây giờ cậu cũng chưa thổ lộ rõ với thầy Kỷ, nhưng thầy ấy thông mình như thế thì sao lại không biết cho được. Từ thái độ của thầy ấy, cho mình cảm giác là thầy ấy cũng không có ý từ chối kịch liệt..." Nói đến đây, Lưu Hạ hơi giật mình rồi nhăn mày. Trước đó cô nàng còn chưa nghĩ đến phương hướng này, nay khuyên Thích Niên thì mới nhớ lại, hình như đúng là vậy thật nhỉ?

Hai mắt Thích Niên đột nhiên sáng ngời: "Thật hả?" Trong nhà chưa rõ ngoài ngõ đã tường, cô vẫn luôn cảm thấy Kỷ Ngôn Tín không có thiện cảm gì với mình...

Lưu Hạ không quá chắc chắn, nhưng vẫn gật đầu: "Rõ ràng thầy ấy còn gọi lại cho cậu vì chuyện nhào bột, cũng có thể thật đó."

Ừm, Thích Niên lập tức được trị khỏi.

Cô vui sướng lăn mặt lên bàn phím vào vòng, nên bàn phím bị ép kêu soàn soạt. Lưu Hạ nghe thấy thì thắc mắc, hỏi: "Cậu đang làm gì thế?"

Thích Niên đáp: "Lăn bàn phím đó..."

"..." Cầu cho bị ám ảnh bàn phím luôn đi.

——

Buổi chiều Thích Niên không có lớp, cho nên sau khi kết thúc lớp học buổi sáng thì thu dọn đồ đạc về nhà. Cô ngồi xe bus đến trạm tàu điện ngầm, rồi lại từ tàu điện ngầm đến phòng nướng bánh để làm bánh ngọt.

Vì cho mẹ Thích một sự bất ngờ, Thích Niên tự chọn đồ rồi tự đến làm.

Đợi khi cô cầm một bịch bột mì, đứng cả buổi trên tàu điện ngầm, rồi đứng trước cửa tiệm, cô mới chợt nghĩ ra, đây là một quyết định sai lầm vô cùng. Lúc về, cô phải đón xe số bảy đi ngang qua trạm Kỳ Thừa. Mà trạm Kỳ Thừa cách nhà của Kỷ Ngôn Tín không xa.

Thích Niên tựa lên thành xe, nghe tiếng gió gào thét, nhìn mình ngày càng đến gần chỗ anh. Lúc Thích Niên học cấp ba, trường học vẫn chưa có kí túc xá. Mỗi lần hết giờ tự học buổi tối là cô và các bạn cùng nhau đón tàu điện ngầm về nhà. Tuyến số bảy luôn luôn có bóng dáng của người mặc đồng phục trắng xanh.

Khi đó, trong lớp đã có vài cặp đôi. Tình cảm cấp ba luôn có rất nhiều truyền thuyết lãng mạn. Thời kì đó, chỗ Thích Niên phổ biến nhất là truyền thuyết —— lên chuyến xe cuối của tuyến số bảy, từ từ nhắm mắt lại, thành kính đọc thầm tên người mình muốn gặp ba lần trong lòng, người đó chắc chắn sẽ xuất hiện trước mặt mình.

Nhưng mà khi ấy Thích Niên không hiểu, có người theo đuổi cô còn tránh không kịp. Với lại cô cũng không có người mình thích, cho nên xì mũi coi thường lời đồn đãi này. Tuyến số bảy là đầu mối chính, chỉ cần đối phương ngồi tàu điện, đi từ toa đầu đến toa cuối, vậy tỉ lệ gặp mặt không đủ lớn à...

Cho nên, tuy cô nhắm mắt đọc thầm tên Kỷ Ngôn Tín, nhưng trong lòng vẫn có một âm thanh vang lên chửi cô não tàn, thần kinh.

Ok, não tàn cũng được, thần kinh cũng được. Tâm hồn thiếu nữ của cô đến trễ hơn người ta một chút, việc này coi như là để thử nghiệm, cũng có phạm pháp gì đâu.

Trạm tiếp theo là trạm Kỳ Thừa. Trạm Kỳ Thừa cách trung tâm thành phố không xa, là trạm đông nhất của tuyến số bảy, tuy bây giờ không phải là giờ cao điểm nhưng tàu điện vẫn đầy ắp người.

Thích Niên bảo vệ bánh ngọt cẩn thận, vừa đè mép váy vừa hối hận muốn chết. Đã mặc váy mà còn đứng ở đầu gió!!!

Nhưng trước mắt, nửa bước cũng khó mà di chuyển. Loa xe nhắc nhở sắp tới trạm, tốc độ tàu điện ngầm dần chậm lại. Ngoài toa xe, biển quảng cáo dần dần rõ nét, ánh đèn led chiếu sáng gương mặt xinh tươi của một cô gái hai mươi sáu tuổi.

Khuôn mặt thanh tú, tươi vui khoan khoái. Không được coi là xinh đẹp, nhưng nhìn rất trong sáng thanh thoát.

Buổi kí tên của Lộ Thanh Vũ, đếm ngược ba mươi ngày.

Cô gái này đối với Thích Niên...không, hẳn là đối với Thất Tể mà nói, là một cột mốc phát triển. Cô ta đã từng cho Thích Niên vô số ước mơ và tưởng tượng với truyện tranh, nhưng cũng chính cô ta đã bóp chết tất cả nhiệt huyết của cô. Trong lúc cô còn đang ngẩn người, thẫn thờ nhìn biển quảng cáo thật lâu, cuối cùng bị tiếng đóng cửa xe làm giật mình.

Ngẩng đầu, choáng váng.

Cmn!

Cái truyền thuyết vô dụng gì kia, sao lại chuẩn như vậy?
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Trong xe có gió ẩm.

Khi tàu điện ngầm từ từ đi về phía trước, luồng gió ẩm kia cũng dần dần nổi lên. Tiếng vang từ đường ray rõ hơn, biển quảng cáo ngoài cửa sổ vụt qua, hình thành một bức tranh tĩnh tại.

Rất yên tĩnh.

Kỷ Ngôn Tín không thấy Thích Niên, anh dựa vào thành cửa, dáng người cao ráo và ngoại hình xuất sắc khiến anh trở thành tâm điểm ở nơi đông đúc này.

Thích Niên nghe thấy mấy nữ sinh bên cạnh vừa nhìn anh vừa nhỏ giọng xì xầm. Không phải tiếng phổ thông, cũng không phải tiếng của thành phố Z, nghe giống tiếng Hàn hơn. Thích Niên tò mò quay đầu lại xem.

Cùng lúc đó, người vẫn luôn cúi đầu nhắn tin dường như nhận ra điều gì, bèn ngẩng đầu lên, tầm mắt chạm phải Thích Niên. Cô vô thức dán người vào thành xe. Kỷ Ngôn Tín hơi bất ngờ, anh lách qua đám đông, đi về phía cô. Toa xe gào thét lắc lư, nhưng mỗi bước đi của anh lại vững vàng ổn định. Chỉ vài bước, anh đã xuyên qua đám người đến trước mặt cô. Tiếng nói chuyện sau lưng bỗng im bặt.

Có vài ánh mắt nhìn cô chăm chú.

Thích Niên căng thẳng dựa vào thành xe, ngửa đầu nhìn anh: "Thầy Kỷ." Kỷ Ngôn Tín liếc nhìn cái hộp trong tay cô: "Bánh ngọt?" Thích Niên gật đầu.

Bên ngoài trời đang mưa, cô sợ ướt bánh nên bảo nhân viên bỏ bánh vào hộp các tông và bọc ni lông, nến và bột mì làm bánh này nọ đều bỏ hết trong bọc.

"Buổi chiều không có tiết à?" Kỷ Ngôn Tín thấy cô cầm nặng thì hơi nhíu mày. Thích Niên lắc đầu, lắc xong thì mới nhớ chiều nay có một tiết thí nghiệm của anh: "Tiết thí nghiệm buổi chiều em không đến được rồi, em cũng không biết là có nên xin nghỉ với thầy không..." Trong đầu cô chỉ toàn chuyện sinh nhật của mẹ, mãi đến lúc nãy lên tàu mới nhớ ra.

Có cần xin phép anh không, cô suy nghĩ vấn đề này mấy trạm liền. Do dự rồi do dự... Sau đó thì gặp mặt...

Cô cẩn thận quan sát Kỷ Ngôn Tín, thấy anh nhăn mày, lặp lại câu cô vừa nói: "Không biết có nên xin nghỉ với tôi không?"

Thích Niên há miệng.

Cô nói gì sai à? Vì sao nghe giọng Kỷ Ngôn Tín có hơi...không vui nhỉ?

"Cần...cần xin phép nghỉ ạ?" Cô thử thăm dò, sau đó từ từ giải thích: "Lần trước thầy nói, em không phải là sinh viên của thầy, chỉ tới nghe giảng. Cho nên em không biết có nên quấy rầy thầy về việc xin phép này không..."

Kỷ Ngôn Tín nghiêm túc suy nghĩ lại, hình như là chuyện của mấy hôm trước? Lúc trả lời Kỷ Thu và lúc cô hỏi thành tích của bài kiểm tra đột xuất.

Anh chau mày, tim Thích Niên đập nhanh hơn: "Em...nói gì sai ạ?"

Xe hơi lung lay, Kỷ Ngôn Tín giơ tay lên nắm tay vịn rồi cúi đầu nhìn cô: "Chỉ một lần này thôi, lần sau không thể như vậy nữa." Dứt lời, thấy vẻ mặt cô vẫn không hiểu, anh kiên nhẫn nói thêm: "Muốn nghỉ thì phải xin phép, nghe chưa?"

Thích Niên liên tục gật đầu không ngừng, không hiểu sao cảm thấy như mở cờ trong bụng, ngay cả giọng nói cũng vui vẻ lên không ít: "Dạ nghe dạ nghe."

Đang nói chuyện thì đã đến trạm tiếp theo.

Một cơn gió thổi tung mép váy Thích Niên, cô cảm thấy đùi mát mát cho nên luôn nắm tay giữ váy. Tuy đã mang vớ chân và mặc quần đùi, nhưng váy bay bay làm đùi lành lạnh, không hề có cảm giác an toàn.

Những người muốn xuống trạm lại chen tới cửa xe.

Thích Niên vừa phải cẩn thận bảo vệ bánh ngọt để không bị đụng, vừa phải giữ mép váy, thật là hết cách, nhếch nhác không chịu được. Nhiều lần thắng xe giảm tốc độ khiến Thích Niên bổ nhào về phía trước theo quán tính, khó đứng vững.

Cạnh nhọn của hộp giấy đụng vào mu bàn tay Kỷ Ngôn Tín. Anh quay đầu, mặt hơi hồng hồng, vì vừa bị đám người đằng sau xô đẩy lại vừa cố gắng không chạm vào Thích Niên. Ma xui quỷ khiến thế nào mà Kỷ Ngôn Tín buông tay vịn ra, chống tay lên thành xe phía sau Thích Niên để giữ thăng bằng. Sau đó anh cúi người, hoàn toàn ngăn cách cô và đám đông.

Thích Niên giương mắt nhìn Kỷ Ngôn Tín, hoảng sợ lắp bắp: "Thầy, thầy Kỷ..."

Âm thanh xung quanh như dần dần trôi xa, chỉ còn lại tiếng tim đập như trống, bịch bịch rung động. Một tay Kỷ Ngôn Tín chặn mép váy, một tay từ từ nhích lên trên chống vào thành xe, đôi mắt kia đen láy như kết băng, nhìn cô một cách lạnh lùng. Thích Niên bị anh nhìn chằm chằm đến nỗi không dám nói một chữ, rụt cổ tránh tầm mắt của anh mà tim vẫn đập loạn thình thịch.

Kết quả là càng bối rối hơn.

Cửa xe mở rộng, gió lạnh thổi vào.

Thích Niên rụt rụt cổ, nhìn bàn tay đặt ở mép váy của mình —— những ngón tay thon dài ấy nhẹ nhàng giữ mép váy, luôn duy trì khoảng cách bằng ngón út để không đụng vào cô. Trong lồng ngực như có một con thú đang lăn lộn, khuấy đảo xuân tâm. Lỗ tai Thích Niên nóng lên, nóng đến nỗi muốn bốc hơi.

Xe còn chưa dừng hẳn, người trên xe đã vội chen xuống.

Kỷ Ngôn Tín bị người đằng sau xô đẩy, bất ngờ nhào tới trước, chỉ kịp dùng khuỷu tay chống ra phía sau Thích Niên để tránh đè lên cô. Nhưng mà, phần trên của tư thế này hơi khó xử, nhìn như đang ôm lấy Thích Niên.

Vốn Thích Niên đang cúi đầu im lặng, chợt trán chạm vào bờ vai Kỷ Ngôn Tín, y như núp trong lồng ngực anh. Cô giật mình ngẩng đầu lên, bất ngờ giao với tầm mắt sâu thẳm. Dựa gần như vậy, Thích Niên còn có thể ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt trên áo len của anh. Cô hơi ngớ ra, sau khi thất thần thì mới nhớ đến việc duy trì vẻ mặt của mình, cố gắng...trưng ra bốn chữ —— tọa hoài bất loạn*!

*ngồi trong lòng mà vẫn không loạn

Đáng tiếc, gương mặt đỏ bừng kia không có chút thuyết phục nào.

Việc mập mờ này làm Kỷ Ngôn Tín cảm thấy không được tự nhiên, anh cố gắng không nhíu mi và kéo giãn khoảng cách với Thích Niên. Không ngờ, vừa lui ra phía sau một bước, Thích Niên đã cầm tay anh.

"Thầy Kỷ." Thích Niên căng thẳng liếm liếm môi.

Kỷ Ngôn Tín nhíu mày.

Vẻ mặt này không hề xa lạ.

Dường như anh có thể lập tức đoán được cô muốn nói điều gì, chỉ là còn chưa kịp ngăn cản, anh đã nghe thấy cô hỏi ——

"Kỷ Ngôn Tín, em theo đuổi thầy được không?"

——

Xong rồi xong rồi xong rồi xong rồi...

Thích Niên suy sụp ực mạnh mấy ngụm nước trái cây, nước trái cây lạnh buốt rót xuống cổ, lạnh đến nỗi làm cô run lên, đau buồn từ trái tim.

Lưu Hạ bị biểu hiện như nhập ma của cô dọa cho ngẩn người, cô nàng sợ đến nỗi không dám hỏi xem cô đã làm trò ngu xuẩn gì. Lý Việt tới trễ, thấy trên bàn chỉ còn vài xiên thịt nướng thì ngoan ngoãn đi lấy thêm.

Sau khi ngồi xuống thì mới nhận ra, áp suất ở đây hình như hơi thấp. Cậu len lén đụng đụng tay Lưu Hạ, hỏi nhỏ: "Chuyện gì thế?" Lưu Hạ nhíu mày như muốn xoắn lại: "Nếu mà em biết, nên giậu đổ bìm leo thì sẽ giậu đổ bìm leo, nên đổ dầu vào lửa thì đã đổ dầu vào lửa nãy giờ rồi, sao còn ngồi không vậy được?"

Lý Việt: "..."

Ông chủ bưng thêm thịt nướng lên, thấy trước mặt Thích Niên là ba chai không và một đống que tre thì đánh giá ba vị khách hàng, xác định không giống ăn quỵt thì mới hỏi: "Có cần thêm đồ uống gì không?"

"Cần!" Thích Niên một vỗ bàn, hung dữ quát: "Cho một thùng Vượng Tử*!"

*Vượng Tử là tên của một hãng sữa bò

Ông chủ: "..."
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
Lưu Hạ trừng mắt nhìn Thích Niên, vội ngăn lại: "Uống say rồi, cô ấy uống say rồi. Cho thêm một lon Vượng Tử là được, cảm ơn ông chủ."

Ông chủ im lặng. Uống nước trái cây cũng say nữa hả? Đừng tưởng ông đây ít học rồi ăn hiếp nhá!

Con phố đồ ăn của đại học Z, sau cơn mưa lại náo nhiệt như sân khấu. Thổi kéo cắt đập, mọi thứ đều có. Duy chỉ có quán đồ nướng là yên tĩnh lắng đọng.

"Chính là như vậy..." Thích Niên nhìn Lưu Hạ bằng đôi mắt đẫm nước, yên lặng vươn móng vuốt lấy cây bắp nướng.

Lưu Hạ chặn lại, đen mặt: "Cậu nói lại lần nữa xem?" Cơn thịnh nộ kia, cách một cái bàn mà vẫn tạt vào mặt. Thích Niên không dám, nhìn Lý Việt cầu cứu một cách đáng thương. Lấy được tín hiệu xin giúp đỡ, Lý Việt lập tức ra trận, kéo Lưu Hạ vào ngực: "Đừng tức giận, anh đau lòng."

Thích Niên: "..."

Kiểu gì đây trời?

Lưu Hạ vứt Lý Việt qua một bên, hỏi Thích Niên: "Cậu giữ thầy Kỷ lại rồi tỏ tình trên tàu điện ngầm?"

Thích Niên nháy mắt: "Mình không có giữ thầy ấy..." Chỉ là sờ sờ bàn tay nhỏ bé mà thôi.

"Tỏ tình?" Lưu Hạ hỏi lần nữa.

Thích Niên không dám thở mạnh, gật đầu như gà mổ thóc.

Lưu Hạ tức giận trừng mắt lên, mặt mày như hung thần: "Chỉ vì chuyện này mà bắt mình ngồi đây nhìn cậu ăn hết nửa tiếng hả? Cậu có biết các bé cưng của mình trong đĩa nuôi cấy đang chịu đói hay không?"

Thích Niên không dám cầm Vượng Tử lên, ngoan ngoãn nghe dạy dỗ.

Thích Niên và Lưu Hạ, Lý Việt là bạn thân từ thuở bé.

Bé cỡ nào?

Ba mẹ Thích Niên và Lưu Hạ là bạn học, lúc đang mang thai thì cùng hẹn ước, nếu một nam một nữ thì nhất định sẽ cho hai đứa cưới nhau, để thân càng thêm thân. Nếu là hai trai hoặc hai gái thì cho kết nghĩa kim lang... Chả có chút mới mẻ nào.

Theo lời mẹ Thích nói, tình bạn của Thích Niên và Lưu Hạ đã có từ hồi trong bụng mẹ.

Lý Việt là bạn học chung nhà trẻ với Thích Niên và Lưu Hạ, ba mẹ cậu ấy và ba mẹ Lưu Hạ là đồng nghiệp, thường xuyên qua lại. Về sau, ba người cùng lên tiểu học, cấp hai, rồi cấp ba. Trong ba người thì Thích Niên là nhỏ tuổi nhất, vóc dáng cũng nhỏ nhất. Lại thêm khi còn bé thân thể yếu ớt, cho nên luôn được bảo bọc cẩn thận. Cô cũng rất thích mối quan hệ này, dần dà, sự ỷ lại của Thích Niên với Lưu Hạ vượt ngoài sự tưởng tượng của cô.

Đến khi lên đại học.

Thích Niên học đại học J ở tỉnh J, còn Lý Việt và Lưu Hạ đến đại học Z. Dù chia cắt lâu như vậy, có rất nhiều thứ vẫn giống như lúc trước. Ừm...ngoại trừ hai kẻ lặng lẽ cấu kết làm việc xấu này.

"Không phải chuyện gì lớn." Lưu Hạ bất đắc dĩ mà thở dài một hơi: "Tỏ tình là chuyện sớm muộn thôi, đầu óc cậu nóng lên tỏ tình sớm cũng không phải chuyện xấu. Ít nhất, có thể bị từ chối sớm một chút thì buông tay sớm một chút."

Thích Niên bịt tai lại.

"Bỏ ra." Lưu Hạ hất cằm, ra hiệu cho cô bỏ tay xuống: "Nghe đây, chuyện đã như vậy rồi, cậu nên buông tay đi thôi. Đưa bữa sáng, đưa thức ăn chó, đưa đồ ăn vặt cho chó, mấy bức tranh cậu vẽ ấy, theo đuổi nam thần ấy, có thể lấy ra dùng rồi." Dứt lời, nhớ tới điều gì, cô nàng híp híp mắt, hỏi: "Cậu hỏi xong câu đó thì sao, thầy ấy có phản ứng gì không?"

"Hả?" Thích Niên ngại ngùng gãi gãi đầu: "...Là do mình chạy mất."

Lưu Hạ cười xùy, hoàn toàn điên tiết.
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Tàu điện ngầm vang lên âm thanh nhắc nhở đã đến trạm, Kỷ Ngôn Tín mở mắt ra nhìn tên trạm, còn hai trạm nữa. Anh bóp bóp mi tâm, tiếp tục nhắm mắt.

Càng đi xa, hành khách trên tàu càng ít dần.

Kỷ Thu nhìn biển quảng cáo, từ vài ngày trước thì quảng cáo trên tuyến xe số bảy hầu như đổi hết thành đếm ngược ba mươi ngày đến buổi kí tên của Lộ Thanh Vũ.

"Không phải là Thất Tể ư..." Kỷ Thu chống cằm.

Hai năm nay Lộ Thanh Vũ đột nhiên trở thành đại thần truyện tranh, lên tạp chí liên tục, mở các buổi kí tên lưu động khắp nơi, các buổi fan meeting,...

Lúc Kỷ Thu vừa biết đến truyện tranh thì cũng mê mẩn Lộ Thanh Vũ một thời gian. Mỗi ngày đều ôm weibo xem cô ta và Thất Tể ân ân ái ái, bị Kỷ lão gia nhắc không ít lần. Nhưng người và vật không còn nữa, người mình từng say mê đã trở thành quá khứ từ lâu.

Tàu điện ngầm đến trạm, Kỷ Thu theo Kỷ Ngôn Tín xuống xe.

Mưa đã tạnh, mặt đất vẫn còn ướt nước. Kỷ Thu cầm cây dù, nhìn từ trên cầu vượt xuống, cảm thấy kì lạ: "Anh họ, sao hôm nay anh không lái xe tới?"

Kỷ Ngôn Tín lạnh nhạt trả lời: "Im lặng một chút."

Kỷ Thu "Dạ" một tiếng rồi ngoan ngoãn ngậm miệng, không dám làm bừa nữa.

Hôm nay là ngày Kỷ lão gia kiểm tra sức khỏe định kì hàng năm, thông thường thì đều do Kỷ Ngôn Tín lái xe đưa Kỷ lão gia và Kỷ Vinh đi bệnh viện. Kỷ Vinh chỉ về nước có một ngày, một đống công việc còn dồn ở đấy, ngày hôm sau lại phải bay về Mỹ.

Buổi chiều anh tới đón Kỷ Thu, đợi ăn cơm tối xong lại để cô bé về trường.

Sau khi đưa Kỷ lão gia và Kỷ Vinh về nhà họ Kỷ, Kỷ Ngôn Tín đưa xe đi bảo dưỡng, hiếm khi mới ngồi tàu điện một chuyến và gặp được Thích Niên.

Vừa về đến nhà, chờ xe dừng lại hẳn thì Kỷ Thu chạy nhanh đi mách tội. Kỷ lão gia đang tự mình xuống bếp làm món tủ thì bị cháu gái chạy tới tủi thân tố cáo, thế là lập tức trừng mắt lên, bênh Kỷ Thu: "Đúng là không thể tưởng tượng nổi, lại dám đối xử với con như vậy!"

Vẻ mặt Kỷ Thu đầy đắc ý: "Dạ phải. Con bị dọa đến nỗi không dám nói gì luôn..."

"Đợi tối nay để chú con xử lí nó."

Kỷ Thu lập tức vui mừng.

Kết quả, vừa quay đầu lại, Kỷ Ngôn Tín đã đứng dựa vào cửa phòng bếp nhìn cô bé, cười như không cười hỏi: "Học được cách mách lẻo rồi hả?"

...

Đương nhiên là, Kỷ Thu bị trừng phạt nghiêm khắc một trận. Mãi đến trước giờ cơm chiều vẫn còn phải khóc lóc làm bài thi ở thư phòng.

Kỷ Vinh nghe nói vậy thì hỏi: "Hôm nay tâm trạng không tốt à?"

Kỷ Ngôn Tín không thèm ngước lên, chỉ trả lời: "Rất tốt."

Xem ra là vô cùng không tốt...

Kỷ Thu vùi đầu cố gắng chăm chú ăn cơm. Kỷ Vinh cũng không hỏi nữa mà an ủi Kỷ Thu một chút rồi đổi chủ đề: "Lần này mẹ con không đi được nên không về. Nhưng chuyện của con vẫn không quên đâu, bà ấy hỏi con lúc nào mới có bạn gái?"

Kỷ Ngôn Tín đang vươn đũa ra thì khựng lại: "Trước mắt chưa tính tới chuyện này."

Kỷ Thu là chuyên gia phá đám, chỉ chờ có thế bèn ngẩng đầu lên, chen vào một câu: "Vậy chị Thích thì sao?"

...

Cả đêm nay, Thích Niên không thể ngồi yên.

Hùng hổ khí thế hỏi "Kỷ Ngôn Tín, em có thể theo đuổi thầy được không", hỏi xong thì thoải mái, mà thoải mái xong lại làm cho Thích Niên muốn cắn lưỡi tự vẫn.

Trước khi đi ngủ uống hết ba ly sữa bò, ngoại trừ liên tục chạy vào wc thì cô chẳng có chút xíu buồn ngủ nào. Cô lo sẽ bị Kỷ Ngôn Tín từ chối, lo sẽ bị đuổi học, mất ngủ cả đêm, mãi đến khi mặt trời ló dạng mới mệt mỏi thiếp đi.

Lưu Hạ đụng phải Thích Niên ở cửa phòng học, lắp bắp kinh hãi: "Tối qua cậu đi ăn trộm hả?"

Vẻ mặt Thích Niên uể oải: "Mất ngủ..."

Lưu Hạ cười rộ lên, kéo cô ngồi xuống, đưa sữa bò của mình mới được Lý Việt hâm nóng cho Thích Niên: "Uống một ngụm sữa nóng đi, đợi lát nữa nghênh đón cậu sẽ là một thầy Kỷ lạnh lẽo như mùa đông."

Thích Niên muốn giả bộ cười lạnh không quan tâm, sau đó vỗ bàn nói: "Mình mà sợ à!"

Nhưng ý nghĩ này mới trào ra khỏi ngực đã bị cô đè lại, cần gì mất mặt thế...

Tiếng chuông vừa vang lên, Kỷ Ngôn Tín cầm sách đi vào. Lớp học đang ầm ĩ lập tức trở nên yên tĩnh. Tim Thích Niên cũng đập chậm nửa nhịp, vô thức rụt người xuống để giảm bớt cảm giác tồn tại của bản thân.

Theo thói quen, Kỷ Ngôn Tín quét mắt một vòng để ghi nhớ. Lúc nhìn tới Thích Niên, anh không hề dừng lại mà chỉ lướt qua.

Lưu Hạ cũng cảm thấy ngực bị kéo căng, nhỏ giọng hỏi: "Có phải cậu còn chuyện gì giấu mình không? Mình cảm thấy hôm qua cậu đã làm thầy Kỷ bực mình rồi..."

Thích Niên không hiểu: "Làm bực mình?"

"Lúc thầy Kỷ càng bình tĩnh thì đã nói lên..." Lưu Hạ không nói nữa nhưng Thích Niên vẫn hiểu được, cô yên lặng nuốt nước miếng, vẻ mặt bi tráng.

Quả nhiên, Kỷ Ngôn Tín giống như cố ý làm khó dễ cô, vừa nêu câu hỏi rồi kêu tên cô.

"Bạn ngồi ở hàng thứ ba, không mang sách giáo khoa, đứng lên trả lời."

Ánh mắt mọi người đều tập trung lên Thích Niên đang giả chết.

"Bạn ngồi ở giữa hàng thứ bảy từ dưới đếm lên, mời đứng lên trả lời."

Các sinh viên hào hứng nhìn một vòng, ánh mắt lại rơi lên người Thích Niên đang cắn bút mếu máo.

"Hàng dọc thứ..."

Đến cuối cùng, Lưu Hạ vô cùng đồng cảm nhìn Thích Niên.

Kỷ Ngôn Tín không vui: "Tại sao lại là em?"

Thích Niên: "..." Cô cũng muốn biết!

Sau khi tan học, Thích Niên dĩ nhiên bị bắt lên văn phòng Kỷ Ngôn Tín.

Bước vào đây lần nữa, Thích Niên rất tự giác đứng trước bàn, cúi thấp đầu chắp hai tay trước bụng, dáng vẻ biết lỗi chuẩn không cần chỉnh. Nhưng hiển nhiên, Kỷ Ngôn Tín bắt người đến đây thì cũng không phải để xem cô đứng phạt.

Trà pha từ sáng đã nguội, nhưng Kỷ Ngôn Tín cũng không quan tâm, bưng lên nhấp mấy ngụm cho nhuận giọng. Nước trà màu xanh lục bích vẫn còn mùi hương nhè nhẹ lan trong không khí, nếu không ngửi kĩ thì sẽ hoàn toàn không nhận ra. Uống xong ly trà, anh làm như vừa mới thấy Thích Niên đứng đó, chỉ vào chiếc ghế đằng sau cô: "Ngồi đi."

Thích Niên kiên định lắc đầu: "Thầy Kỷ, thầy nói đi, em đứng nghe được rồi."

Kỷ Ngôn Tín nhíu mày, không nói gì mà chỉ gật đầu, bày tỏ sao cũng được.

Nhưng rất nhanh, Thích Niên đã hối hận...

Anh gạt Thích Niên qua một bên để viết luận văn.

Lúc Kỷ Ngôn Tín tra cứu tài liệu sẽ đi tới giá sách tìm sách. Trong văn phòng của anh có một giá sách chuyên môn, toàn sách gốc, sách dịch, được phân loại và sắp xếp gọn gàng. Lúc này anh hơi dựa vào giá sách, ngón tay thon dài cầm gáy sách, tiếng ma sát giữa ngón tay và trang giấy càng tô điểm cho sự yên tĩnh.

Ánh mặt trời xuyên qua kẽ lá rơi xuống mặt đất.

Anh lại giống như không cảm thấy sự chói mắt của ánh mặt trời, vẫn cúi đầu chăm chú đọc sách. Sườn mặt bị hai luồng ánh sáng chiếu vào, nhuộm ra một sự dịu dàng mà thường ngày không có.

Thích Niên suýt chút là mê mẩn. Cô chưa bao giờ thấy ai đẹp như vậy.

Người đang chăm chú đọc sách đột nhiên ngẩng đầu lên. Nhìn lén bị bắt quả tang, Thích Niên lập tức quýnh lên. Cô nhìn sang chỗ khác như giấu giếm, nhìn đông nhìn tây, chỉ không nhìn vào mặt anh. Kỷ Ngôn Tín giơ cổ tay lên xem đồng hồ, cảm thấy được rồi thì mới cất sách đi: "Xem ra, em cũng không nghiêm túc tự kiểm điểm nhỉ."

Nói bậy!

Thích Niên cắn môi, chỉ vừa thất thần là đã bị bắt gặp!

Kỷ Ngôn Tín cũng không quan tâm đến câu trả lời, anh cất sách lại vị trí cũ rồi thong thả đi đến trước mặt cô. Dáng người anh cao hơn Thích Niên rất nhiều, đứng gần lại khiến cô có áp lực hơn, mài ý chí của cô mất hơn phân nửa.

"Tôi không giỏi giải quyết những vấn đề như thế này, nhưng bình thường, tôi chỉ có một cách làm duy nhất." Anh nói nhẹ nhàng chầm chậm: "Bóp chết không chừa lại chút hi vọng nào."

Giọng điệu lạnh lẽo làm tim Thích Niên như run lên, ớn lạnh sau lưng.

"Năm nay em bao nhiêu tuổi?" Kỷ Ngôn Tín hỏi.

Thích Niên đã đói bụng đến nỗi phản ứng chậm chạp, một lúc mới trả lời được: "Dạ 23."

Ít hơn anh năm tuổi...

"Trước đây có yêu đương gì không?" Anh tiếp tục hỏi.

Thích Niên vội vàng lắc đầu: "Không có, ngay cả thích cũng không thích ai, thầy là người đầu tiên đó."

Câu nói này...như đang tỏ tình vậy.

Kỷ Ngôn Tín hơi giật mình, bị câu trả lời của cô làm cho bất ngờ. Anh lạnh lùng nhìn cô: "Chưa từng yêu đương mà muốn theo đuổi tôi?"

Thích Niên "Ồ" một cái, hơi mờ mịt: "Phải có kinh nghiệm yêu đương mới được theo đuổi thầy à?"

Kỷ Ngôn Tín: "..."

Anh im lặng không nói làm Thích Niên hoảng sợ. Cô cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân mình, nhỏ giọng xin lỗi: "Em xin lỗi, thầy Kỷ thầy nói tiếp đi."

Tính nhẫn nại của Kỷ Ngôn Tín cũng không tốt lắm, chỉ nói vài câu thôi mà anh đã không còn kiên nhẫn với đề tài này nữa, bèn nhanh chóng chấm dứt: "Tôi không có hứng thú với tình yêu thầy trò, nghe thấy chưa?"

Thích Niên rất thích anh nói ba chữ "nghe thấy chưa" này, dù ngắn gọn nhưng lại có thể nhận ra sự dịu dàng ở cuối câu, giống như được đối đãi như Thất Bảo. Tuy biết rằng đây chỉ là do âm tiết, chứ không phải anh thật sự dịu dàng. Mà mấy chữ đứng trước kia cô không thích tẹo nào.

Thích Niên cắn môi dưới, nhỏ giọng nói: "Em cũng không nghĩ có thể theo đuổi thầy ngay được..."

Cô vẫn phải mưa dầm thấm lâu mà... Khi đó cô tốt nghiệp rồi và anh vẫn tiếp tục làm giáo sư đại học, thật tuyệt!

Kỷ Ngôn Tín không nghe rõ: "Em nói cái gì?"

Thích Niên chột dạ lắc đầu: "Không có... Không có gì." Dứt lời, cô lại lật lọng, cẩn thận quan sát sắc mặt của anh: "Em có thể nói không?"

Nét mặt của cô không giống nói chuyện đàng hoàng, anh đã nói rõ như vậy mà cô lại tai trái qua tai phải, hoàn toàn không thèm để ý.

Nhưng, sau khi nhìn nhau một cái, Kỷ Ngôn Tín thỏa hiệp: "Nói đi."

Thích Niên cười tủm tỉm, cong cong khóe mắt: "Thầy không thích uống sữa ngọt, vậy thầy thích sữa bò nguyên chất ạ? Hay là sữa chua?" Cô gõ đầu rồi lại bổ sung: "Hay là ngày mai em đem cho thầy đồ uống và đồ ăn sáng thầy thích nha?"

Kỷ Ngôn Tín im lặng.

Giữa lông mày như cất giấu băng tuyết của Bắc Cực, nhìn chằm chằm cô.

Tiếng nói của Thích Niên càng ngày càng nhỏ: "Vậy là thầy đồng ý cho em theo đuổi rồi phải không..."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top