Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Mỹ nhân nghi tu - Bắc Khuynh

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,450
Điểm cảm xúc
969
Điểm
113
Mỹ nhân nghi tu
Tên xuất bản: Yêu anh từ cái nhìn đầu tiên
Tác giả: Bắc Khuynh
Thể loại: Ngôn tình
Số chương: 88 chương
Nguồn: wattpad.com/user/sovanhi2711
Trạng thái: Full
Văn án
Số mệnh an bài cho họ gặp nhau lần đầu tiên là ở viện hóa sinh vào lúc mà Thích Niên tới tìm bạn mình lại bắt gặp cảnh tượng Kỷ Ngôn Tính đang trên lớp hướng dẫn sinh viên làm thí nghiệm. Mà hình ảnh của anh lúc đó rất ấn tượng anh mặc áo khoác trắng, cúc áo được cài cẩn thận tỉ mỉ. Trên sống mũi đeo một cặp kính, hai tay chống lên bàn chăm chú xem số liệu. Nghe thấy có người gọi giáo sư Kỷ, anh quay đầu lại nhìn, ánh mắt lạnh lùng trong trẻo xẹt qua, dừng trên mặt Thích Niên trong một cái chớp mắt rồi hỏi: Người nhà của ai? Không phận sự miễn vào.

Lúc trực ban nghỉ trưa, nghe đàn em ca thán rằng giáo sư Kỷ quá không có tình người.... Thích Niên nghĩ nghĩ, hơi nghi hoặc: Thật à? Ngày hôm qua lúc làm thí nghiệm, thầy ấy chê chị ăn mà gây ồn ào, bèn...

Còn chưa nói hết lời, đàn em kia ngạc nhiên ngẩng đầu lên: Bèn hôn chị ư?

Thích Niên nhớ lại ngày hôm qua, anh mất kiên nhẫn đè cô vào cửa tủ lạnh, yên lặng... liếm liếm môi....

Đây là câu chuyện về... một cô nàng vẽ truyện tranh theo đuổi một giáo sư tài giỏi lạnh lùng ít nói.

------------------------

Có thể có bạn sẽ thắc mắc, truyện hiện đại vì sao lại có một cái tên cổ đại như vậy? - Thích Niên sẽ giải đáp.

- Truyện diễn biến chậm, Thích Niên thích giáo sư Kỷ từ cái nhìn đầu tiên, nhưng quá trình theo đuổi thì dài đằng đẵng

Qua Thích Niên, ta rút ra được kết luận, theo đuổi nam thần thì không những phải mặt dày, mà còn phải "được voi đòi tiên"!:v
 
Sửa lần cuối:

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,450
Điểm cảm xúc
969
Điểm
113
"Khụ..." Lưu Hạ hắng giọng một cái.

Tiếng ho nhẹ từ tai nghe truyền đến, có hơi khác thường: "Cậu đứng dưới bãi đỗ xe ngầm lâu như thế là do bị một con chó cản đường hả?"

Cuối cùng Thích Niên cũng dời mắt khỏi sách vở, cô nhìn về phía Lưu Hạ trong màn hình máy tính, nghiêm túc suy nghĩ lại rồi nói: "À... Đúng vậy, là một con Golden, cắn túi của mình không chịu buông."

Dường như Lưu Hạ hơi hoang mang: "Không phải người ta nói Golden là loại hiền lành nghe lời à? Sao lại..."

Nhớ tới buổi chiều ngày đó, Thích Niên lập tức dở khóc dở cười: "Bởi vì trong túi của mình có thức ăn cho chó."

"Shit(*)." Lưu Hạ cười to: "Còn chủ nhân của nó thì sao? Có bồi thường không?"

(*)Nguyên văn là 我勒个去, đây là một câu chửi lưu truyền trên mạng, được sử dụng nhiều trên World of Warcraft, đây không phải là một câu chửi người mà là một câu để phát tiết lúc khó chịu.

Chủ nhân của Golden...

Thích Niên đang vẽ phác thảo thì chợt dừng tay, không trả lời.

Webcam của Thích Niên hỏng rồi, chỉ có thể nghe thấy âm thanh chứ không có hình ảnh, vì vậy Lưu Hạ không phát hiện ra sự bất thường của Thích Niên nên vẫn nói: "...Cậu không biết đâu, lần trước cái nhà dưới lầu có nuôi chó Becgie mà không xích lại, thế là mình bị nó bổ nhào tới."

...

"Cho nên sau đó cậu xử lí thế nào?"

"Sau đó hả?" Thích Niên hơi híp híp mắt, nói thầm: "Mình xin số điện thoại của anh ấy..."

Lưu Hạ im lặng một hồi, rốt cuộc phát hiện Thích Niên có chút kì kì: "Không phải chỉ như vậy là xong chứ?"

"Hả?" Thích Niên không yên lòng mà lật sách, mấp máy môi: "Lưu Hạ, hình như mình thích người ta từ cái nhìn đầu tiên rồi."

—— cái người đàn ông với gương mặt lạnh lẽo như băng ấy.
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,450
Điểm cảm xúc
969
Điểm
113
"Băng rôn?"

"Treo xong rồi."

"Hình ảnh và âm thanh thế nào, có vấn đề gì không?"

"Cũng không có vấn đề gì."

Lưu Hạ nhanh chóng đánh dấu tích vào các hạng mục đã hoàn thành, nhìn hội trường đã được trang trí xong, cô nàng giơ cánh tay đau nhức lên, dựa cả người vào Thích Niên: "Cuối cùng cũng chuẩn bị xong rồi."

Thích Niên tới đây hỗ trợ từ sáng sớm, lúc này đã mệt mỏi đến độ không còn lực mà đẩy cô nàng ra nữa, chỉ đá đá vào chân Lưu Hạ, ra hiệu tự giác chút đi.

Lý Việt vẫn còn điều chỉnh chỗ ngồi của giảng viên trên bục giảng, thấy mọi người đều đợi mình, cậu phất phất tay: "Đứng đó làm gì? Tranh thủ thời gian đến Lạc Thành chiếm vị trí gần cửa sổ ở lầu hai đi, đêm nay mình mời."

Một giây trước Lưu Hạ còn uể oải, sau khi nghe hai chữ "mời khách" thì lập tức như được bơm máu, phục hồi đầy sức mạnh.

Lúc đầu không sao, sau khi ngồi vào bàn ăn ở Lạc Thành, Thích Niên cảm thấy không được tự nhiên. Cô lén lén kéo tay áo Lưu Hạ: "Đây là chỗ tụ tập của viện hóa sinh các cậu, mình...mình về trước nha?"

Lưu Hạ quay đầu liếc cô: "Cậu bận rộn cả ngày rồi, đi cái gì?" Dứt lời, lại bổ sung một câu: "Cậu đi rồi, trên bàn cơm này chỉ còn lại một đám ông lớn khô khan thôi."

Bạn học của Lưu Hạ nghe thấy đoạn đối thoại của hai người thì cười rộ lên: "Viện hóa sinh tăng nhiều thịt ít, có duy nhất hai nữ, một người kết hôn rồi, một người thì có người yêu rồi...Bạn không thể đi nha."

Thích Niên vò đầu, đang muốn nói tiếp thì tiếng nói chuyện đinh tai đột nhiên nhỏ lại. Cô lập tức im miệng, men theo tầm mắt của mọi người mà nhìn đến chỗ đầu cầu thang.

Yên tĩnh lại mới nghe rõ trên bậc cầu thang bằng gỗ vang lên tiếng bước chân.

Kỷ Ngôn Tín đang cúi đầu nghe Lý Việt nói chuyện, cho nên bước đi chầm chậm. Hai người đi đến chỗ ngồi bên cửa sổ, lúc đi ngang qua, ánh hoàng hôn hắt lên mặt anh như đắp một lớp màu sáp. Áo sơ mi trắng bị ánh nắng cuối ngày nhuộm thành màu vàng, một màu cổ xưa.

Có một loại người chỉ cần vừa xuất hiện là khiến ánh mắt của bạn chẳng thể chứa ai khác.

Không khí đột nhiên yên tĩnh.

Lưu Hạ khẽ "Uầy" một tiếng, hưng phấn nhéo đùi Thích Niên dưới gầm bàn.

Là Kỷ Ngôn Tín đó!

Kỷ Ngôn Tín!

——

Kỷ Ngôn Tín.

Phó giáo sư của Sở nghiên cứu hóa học sinh vật thuộc đại học Z. Lấy được học vị tiến sĩ tại Đại học Khoa Học Tự Nhiên ở California Mỹ, phát biểu vài bài luận văn gây sức ảnh hưởng to lớn, bởi vì lí lịch quá mức ưu tú, cho nên được đại học Z mời về làm Phó giáo sư của sở nghiên cứu. Kinh nghiệm sống của anh cũng rất phong phú, người bình thường không thể so sánh được, càng quan trọng hơn chính là —— nhan sắc có giá trị cao.

Những câu này là lời mà Lưu Hạ liên tục, liên tục nói với Thích Niên trong mấy ngày qua. Nhưng khi nhìn thấy anh lần nữa, điều đầu tiên Thích Niên nhớ tới chính là hình dáng của anh khi dựa vào cửa xe, viết tên và số điện thoại của mình cho cô.

Khác với bây giờ lắm...
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
Dường như nhận ra ánh mắt của cô, người luôn cúi đầu không thèm quan tâm đến ai bỗng quay mặt lại. Ánh mắt trong trẻo, lạnh lùng như lần đầu tiên gặp gỡ, ánh mắt mang theo tuyết trắng, trong vắt như tuyết.

Cao ngạo, lạnh lùng.

Cổ họng Thích Niên như bị bóp chặt, đột nhiên hít thở không thông. May mà, ánh mắt của Kỷ Ngôn Tín cũng không dừng lại quá lâu, chạm nhau một cái rồi dời mắt đi ngay. Trong ánh mắt kia không có suy tư, không có do dự, thậm chí một chút thân quen cũng không có....Hoàn toàn không nhớ cô.

Kết luận này làm Thích Niên có cảm giác giống như Bạch Cốt Tinh không cẩn thận bị trúng một gậy Như Ý của Tề Thiên Đại Thánh vậy, chóng mặt ù tai, không thể che dấu sự mất mát.

Kỷ Ngôn Tín vừa đến, không khí tự nhiên ồn ào trước đó bị thu lại không ít.

Hiển nhiên bản thân anh cũng ý thức được.

Sau đó phong cách trên bàn cơm đột nhiên thay đổi...

Chủ đề liền thay bằng học thuật, lí luận, thí nghiệm v.v.

Thích Niên cố gắng nghe một hồi —— Ừm, thật sự nghe chả hiểu gì cả. Vì không để bị lộ ra rằng bản thân chẳng biết gì, Thích Niên chỉ có thể cắm đầu mà ăn.

Cuối cùng, món sườn xào chua ngọt được dọn lên, nghe nói là món tủ của Lạc Thành này. Thích Niên chờ rất lâu, đĩa sườn quay một vòng, vất vả lắm mới quay tới trước mặt, cô vừa đưa đũa ra, chưa kịp gắp thì cái đĩa lại bị quay đi...

Thịt bay mất rồi!

Kỷ Ngôn Tín hạ tầm mắt, lẳng lặng rút tay đặt trên mâm xoay* về, rồi cầm ly trà lên uống một hớp.

(*)Mâm xoay: là cái bàn ăn ở chính giữa có tấm kiếng, có thể xoay được. Bạn nào không hình dung được thì gg bàn ăn tròn mâm xoay là ra.

---------

Sau khi cơm nước no nê, Kỷ Ngôn Tín đi tính tiền.

Thích Niên và Lưu Hạ ngồi ở ngoài cùng, Kỷ Ngôn Tín vừa đi, Thích Niên nhanh chóng theo sau. Lúc xuống bậc thang, nhìn cái gáy lộ ra dưới mái tóc ngắn gọn gàng của anh, Thích Niên yên lặng đỏ tai.

Lưu Hạ nhìn Thích Niên ngại ngùng, lập tức: "..."

Thừa dịp không ai chú ý, Lưu Hạ kéo Thích Niên ra sau tấm bình phong. Sợ bị người khác nghe thấy, cô nàng còn cố ý nói nhỏ: "Cậu nói thật à?"

Thích Niên suy tư một chút, gật đầu: "Mình thích anh ấy."

Lưu Hạ yên lặng đỡ trán.

Việc yêu từ cái nhìn đầu tiên rành rành ngay trước mặt, làm sao mà không tin được chứ...

Hiếm khi viện hóa sinh tụ tập đầy đủ như vậy, thấy thời gian còn sớm, mọi người bèn bàn nhau xem đi đâu chơi tiếp. Lúc này mà đi chơi thì không phải cafe bệt cũng là đi hát ktv, phần đông là nam sinh, gần như thắng áp đảo đề nghị đi cafe bệt của hai nữ sinh duy nhất, vì vậy mọi người liền nhất trí là đi hát ktv.

Thích Niên cảm thấy không muốn đi nữa, cũng may cô không ở lại trong trường học, mà thuê phòng trọ cách trường không xa.

Đang nghĩ phải chào tạm biệt, Kỷ Ngôn Tín nãy giờ không tham gia thảo luận bỗng lên tiếng: "Các bạn tự chú ý an toàn đấy, đừng ham chơi quá mức!"

Tất cả mọi người lập tức im lặng.

Thích Niên đang nghĩ có nên chào tạm biệt anh hay không, lén lút liếc nhìn sang, ai ngờ bị Kỷ Ngôn Tín bắt quả tang. Cô lập tức giả bộ như đang nhìn đèn đường, không chớp mắt.

Chứng kiến toàn bộ quá trình, Lưu Hạ thật không đành lòng nhìn thẳng.

Kỷ Ngôn Tín vừa đi, Thích Niên cũng rục rịch muốn về. Lưu Hạ không thích thú gì với việc ca hát, nói đưa Thích Niên về để về luôn. Về đến nhà, Lưu Hạ đè nén cả đêm cuối cùng cũng lớn tiếng: "Thích Niên, cậu vừa ý ai cũng không nên vừa ý Phó giáo sư của tụi mình chứ, cậu có biết, bao nhiêu bức thư tình được đưa đến viện của tụi mình hằng ngày không."

Thích Niên mở tủ lạnh tìm đồ uống, vừa nghe thế liền thì thầm: "Có thể thầy ấy vẫn độc thân mà."

"Độc thân?" Lưu Hạ cười lạnh một tiếng, liếc cô: "Cậu không biết rằng thầy ấy lạnh lùng vô tình với mấy cô gái kia như thế nào đâu."

Thích Niên đóng tủ lạnh lại, không để ý lắm, nói: "Đó là do các cô ấy không có nội tâm mạnh mẽ như mình, dù thấy ấy có lạnh lùng vô tình với mình thế nào, mình cũng chịu được, mà càng đánh càng hăng nữa kìa!"

Từ khi Lưu Hạ nói cho Thích Niên, Kỷ Ngôn Tín kia rất có thể là giáo sư của cô ấy thì tâm hồn thiếu nữ của Thích Niên đã nhộn nhạo không ngừng. Hơn nửa đêm còn lôi kéo cô nàng cùng vạch ra "Kế hoạch hàng năm", cố gắng đạt tới mục đích để Kỷ Ngôn Tín yêu từ cái nhìn đầu tiên một cách thần không biết quỷ không hay.

Điều này có thể ư?

Nhưng Lưu Hạ cũng không đả kích Thích Niên, cứ để cho cô thao thao bất tuyệt....

Quyết tâm muốn theo đuổi Kỷ Ngôn Tín thật rồi!

Lưu Hạ "Chậc" một tiếng, nhìn cô bằng loại ánh mắt "trẻ con khó dạy", lúc sau mới nói: "Tới đây tới đây tới đây."

Cô nàng ôm cổ Thích Niên, trở mình lấy điện thoại: "Cho cậu thứ tốt này."

Thích Niên tới gần, thấy Lưu Hạ chọc chọc ngón tay thon dài trên màn hình điện thoại mấy cái, sau đó hình ảnh thời khóa biểu xuất hiện: "Mấy cái mình khoanh đều là tiết học của giáo sư Kỷ, ngoại trừ làm thí nghiệm trong phòng thí nghiệm thì mấy cái khác đều học ở trong phòng học, cậu có thể tới đó."

Lưu Hạ thuận tay gửi thời khóa biểu vào mail của Thích Niên, rồi nhéo nhéo đôi má hồng hào của cô: "Đừng nói là mình không giúp cậu nha, những việc tiếp theo phải dựa hết vào cậu đó, nếu cậu có thể theo đuổi được giáo sư Kỷ, vậy mình phải gọi cậu một tiếng sư mẫu rồi."

Thích Niên bị Lưu Hạ nhéo đến nỗi kêu "oai oái", đợi cô nàng buông tay, cô nhét ngay đồ uống vào tay Lưu Hạ, trợn mắt hung dữ: "Đợi đó, mình méc Lý Việt cho coi!"

Lưu Hạ phụt cười: "Khoan khoan, gần đây mình giúp cậu nghe ngóng chuyện của giáo sư Kỷ, Lý Việt xử mình không ít đâu..."

Sự tò mò của Thích Niên lập tức bị khơi dậy: "Cậu ấy xử lí cậu như thế nào?"

Lưu Hạ đỏ mặt lên, cô nàng "Xớ" một tiếng: "Cậu để ý làm gì! Tự quan tâm bản thân trước đi, mình thấy tối nay giáo sư Kỷ còn không thèm nhìn cậu, hoàn toàn không biết cậu rồi."

Thích Niên chắc là thiếu dây thần kinh, lại thích làm mặt nóng*.

(*) Mặt nóng dán mông lạnh, ý chỉ đâm đầu nhiệt tình thì bị người ta thờ ơ, lạnh nhạt.

Thật sự chẳng thấy Thích Niên và đóa hoa cao lãnh giáo sư Kỷ kia hợp chút nào.
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,450
Điểm cảm xúc
969
Điểm
113
Thích Niên vừa ra một bộ truyện tranh, cho nên gần đây không định làm thêm nữa.

Lúc Lưu Hạ đề nghị đêm nay không say không về, Thích Niên suy nghĩ một chút rồi vui vẻ cầm túi tiền xuống lầu mua một bịch đầy bia. Tửu lượng Lưu Hạ khá tốt, là một trong những người bạn ngàn chén không say của Thích Niên. Uống bia mà không có đồ nhắm, Lưu Hạ lại lôi kéo Thích Niên đến quán đồ nướng.

Lúc Lý Việt đến, Lưu Hạ đã ôm bình rượu bắt đầu nói nhảm.

Thích Niên bị giày vò đến nỗi cả người đầy mồ hôi, trông thấy cứu tinh đến thì cô vui suýt khóc: "Cuối cùng cậu cũng tới rồi."

Lưu Hạ dựa vào người Thích Niên, giơ tay ôm lấy mặt cô rồi nhìn chằm chằm: "Lý Việt, cậu nhanh chóng nghĩ kế cho Thích Niên..."

Lý Việt phụt cười, nắm bả vai Lưu Hạ kéo cô nàng ra rồi trừng mắt nhìn Thích Niên: "Mình nghe Lưu Hạ nói, cậu vừa ý giáo sư Kỷ của chúng mình hả?"

Thích Niên: "..."

Lý Việt thấy mặt mày Thích Niên bối rối thì biết rằng nói vậy hơi sỗ sàng, bèn khụ một tiếng, vội vàng chuyển đề tài: "Tối nay Hạ Hạ gây nhiều phiền phức cho cậu rồi, để mình đưa cậu ấy về trước..."

Lời còn chưa nói hết, Lưu Hạ quay người vặn lỗ tai Lý Việt, hét to: "Không về, ai muốn về với cậu, đêm nay mình ngủ ở nhà Thích Gia của mình."

Lý Việt bất đắc dĩ nhìn cô nàng một cái, dứt khoát giữ chặt hai tay lại để Lưu Hạ không quậy nữa, rồi nói nhanh: "Vốn có chuyện muốn nói với cậu, nhưng Hạ Hạ say như vậy rồi không tiện lắm, xế chiều ngày mai tụi mình có tiết thí nghiệm, cậu có rảnh thì tới nha."

Thích Niên gật gật đầu, không quên điểm chính: "Tiết thí nghiệm...vậy Kỷ Ngôn Tín...?"

Lý Việt cười nhẹ: "Đương nhiên."

Một câu "đương nhiên" của Lý Việt làm Thích Niên trằn trọc cả đêm.

Buổi sáng cô dậy thật sớm, chuẩn bị đồ đạc.

Màu hồng nhạt làm bật lên màu da, nhưng nhìn có trẻ con quá không nhỉ?

Cũng không biết thầy ấy thích mẫu con gái nào...

Biết vậy thì hôm qua hỏi bóng gió rồi...

Thích Niên gãi gãi đầu, cầm một cái váy màu tím – cái này dường như lỗi thời rồi phải không?

Là kiểu dáng của năm trước.

Hơn nữa màu sắc có hơi đậm nhỉ?

Nếu thầy ấy thích tươi trẻ thì....

Thích Niên lắc đầu, không nên không nên, đổi cái khác.

Với tư cách là một người mắc chứng bệnh khó lựa chọn, việc chuẩn bị quần áo làm cô mệt muốn chết.

Thích Niên chọn cả buổi vẫn không thể quyết định bèn ném hết lên giường, dán số thứ tự, chụp hình rồi up lên mạng.

Xém chút nữa quên mất, cô có các fan!

Là người có weibo với 170 ngàn fans, Thích Niên vừa đăng lên thì đã có không ít hotgirl cho ý kiến. Đương nhiên, họ không đơn giản chỉ cho ý kiến...

Nhịn Không Được Cười Ra Tiếng: Thành thật khai báo đi Đại Đại, hôm nay đi hẹn hò à?

Kỳ Kỳ Đáng Yêu: Mọi người còn nhớ hôm trước Đại Đại nói cô ấy nhìn thấy nam thần của mình không! Nhớ thì like đi like đi để tôi lên top!

Bánh Bao Thịt Lợn Xông Khói: Cầu hình HD của nam thần!

Cá Viên Băm: Cầu hình HD của nam thần + CMND!

Cuối Cùng Tên Weibo Đã Có Thể Đặt Dài Hơn: Cách màn hình vẫn có thể ngửi được tâm tình thiếu nữ của Đại Đại nha....

Thích Niên ôm con chuột xém chút đâm đầu vào bàn. Tâm tình thiếu nữ của cô rõ như vậy à?

——

Vừa hết cuối tuần, mưa đã bắt đầu tí tách rơi, không ít người hoặc là đi về hoặc là chuẩn bị đi học.

Thích Niên xoa xoa tay, nhìn hàng lá xanh qua màn mưa bụi, bỗng nhiên lại nhớ tới đại học J. Thích Niên thi đại học không tốt, phải học nguyện vọng 2 là đại học J, học đủ bốn năm thì cô thi tiếp vào đại học Z học nghiên cứu sinh. Đại học J ở hướng bắc, mùa hè thường ngắn mà trời thu thì dài dằng dặc. Vào lúc này, cây cỏ ở đó bắt đầu úa vàng, chỉ cần gió lớn thổi qua hoặc một cơn mưa nhỏ là lá cây rụng đầy đất.

Mà đại học Z vào lúc này, dường như mới chỉ vừa bước vào mùa thu.

Thích Niên nhìn điện thoại, đã mười phút trôi qua kể từ lúc cúp điện thoại của Lưu Hạ. Cô lùi vào trong hành lang để tránh gió, đứng lâu hơi mỏi, vì thế cô ngồi hẳn lên bậc cầu thang.

Vì gặp được nam thần...gian khổ có là chi?

Cô nhỏ giọng tự thôi miên mình, chỉ trong vài phút, thậm chí trong đầu cô đã nghĩ ra nên vẽ cái gì trong bộ truyện tranh tiếp theo...

Đang lúc nhớ lại lần đầu gặp mặt Kỷ Ngôn Tín, bên tai bỗng nhiên vang lên một giọng nói trầm thấp nhàn nhạt.

Hơi quen tai.

Thích Niên ngẩng đầu nhìn.

Một người đàn ông trẻ tuổi đang đến gần. Mưa lớn làm bọt nước văng tung tóe trên cây dù, anh cúi đầu, một tay cầm điện thoại giơ lên nghe. Lúc đi trong hành lang, anh lơ đãng đưa mắt nhìn.

Thích Niên giống như bị anh nhấn nút pause, ngồi trên bậc thang ngu ngu ngơ ngơ nhìn anh.

...

Kỷ Ngôn Tín chỉ nhìn thoáng qua rồi hơi buông lỏng cán dù. Nghiêng cây dù ướt sũng, anh nắm chặt cán dù khép mạnh nó lại.

Bọt nước lăn tăn rơi xuống bên chân, anh "Ừ" nhẹ một tiếng, trong hành lang yên tĩnh, âm thanh của anh khàn khàn nhưng lại mang theo chút lạnh lùng: "Trước tiên cứ như vậy đi, tôi còn có việc, cúp máy đây."

Lúc này Thích Niên mới vội vàng đứng lên, đầu lưỡi như nghẹn lại, nói chuyện cũng lắp bắp: "Giáo...Giáo sư Kỷ."

Kỷ Ngôn Tín nhìn cô một cái, hơi gật đầu xem như đáp lại.

Thích Niên liếm liếm khóe môi, nhìn ngón tay của anh bị ướt khi gấp dù thì đột nhiên nghĩ tới gì đó, vội vàng móc khăn tay ra: "Thầy Kỷ, lau tay đi." Cô đưa cái khăn với vẻ mặt thành khẩn.

Kỷ Ngôn Tín nhìn theo ánh mắt của cô tới tay mình rồi hơi vung lên, hất mấy giọt nước xuống. Anh ngẩng đầu, dường như bây giờ mới thật sự chú ý đến cô, nghiêm túc nhìn cô vài giây, anh nói với giọng điệu nhàn nhạt: "Không cần, cám ơn."

Dứt lời, anh nhấc chân rời đi, một bước hai bậc thang rồi đi ngang qua Thích Niên.

"Ấy..." Thích Niên vội vàng quay đầu nhìn.

Chỉ thấy ánh sáng từ ngoài cửa sổ hắt vào, bóng lưng cao ráo của anh bị ánh sáng chiếu lên, trải dài trên mặt đất rồi nhanh chóng biến mất ở góc rẽ.

Cô nhìn cái khăn trong tay, chán nản, thấy vọng muốn vò đầu —— không biết thật hay là giả vờ không biết vậy...

Lúc Lưu Hạ thở hồng hộc chạy xuống, Thích Niên vẫn đang ngẩn người nhìn chằm chằm cái khăn trong tay. Bị Lưu Hạ vỗ mạnh vào vai từ phía sau, cô mới phục hồi tinh thần.

"Còn chờ gì nữa?" Lưu Hạ ôm cô, cười tủm tỉm: "Xin lỗi nha, lúc nãy mải ghi chép số liệu quan trọng nên quên mất."

Thích Niên lắc đầu, ỉu xìu: "Không sao..."

"Nói cho cậu biết một tin tốt." Lưu Hạ cúi đầu, thần thần bí bí nói nhỏ: "Lúc mình chạy ra đón cậu, vừa hay gặp thầy Kỷ đang đi tới... Hai người có gặp nhau không?"

Lúc này Thích Niên mới có phản ứng: "Có gặp, mình đưa khăn tay cho thầy ấy nhưng bị từ chối rồi." Giọng điệu bi phẫn kia khiến Lưu Hạ sững sờ, xém chút cười ra tiếng: "Mới bị từ chối nhận khăn tay mà đã cảm thấy tủi thân rồi hả? Cả đống nữ sinh tặng chocolate nữa kìa...Nếu bây giờ cậu bỏ cuộc thì vẫn còn kịp, mình đưa cậu về."

Thích Niên dừng chân, lắc đầu nói một cách kiên quyết: "Không đâu."

Lưu Hạ "Chậc" một tiếng, nhướng mi: "Nhưng mà cậu có chuyện gì gạt mình phải không? Theo lý thuyết, thầy Kỷ đã đồng ý cho cậu số điện thoại ở dưới bãi đỗ xe, sao bây giờ lại không nhớ ra cậu chứ?"

Không nhắc đến thì thôi, Lưu Hạ vừa nhắc...Thích Niên chỉ muốn đập đầu vào tường.

Vừa rồi ngây người, đúng lúc để cho cô nhớ lại một chi tiết đã bị mình bỏ sót. Ngày đó, Thất Bảo túi của cô không nhả, sau khi nó ăn luôn thức ăn cho chó —— Kỷ Ngôn Tín xin lỗi và muốn bồi thường.

Thích Niên...khi đó trả lời thế nào?

À, nói là —— "Tôi không cần bồi thường, anh có thể cho tôi phương thức liên lạc được không? Cái có thể liên lạc trực tiếp với anh ấy."

Nếu như không nhầm, cô nhớ lúc ấy đã nghe thấy một tiếng...cười trào phúng nhẹ? Cho nên...Kỷ Ngôn Tín đã sớm xem cô là "kẻ háo sắc*" ư?

(*)Nguyên văn là "đăng đồ lãng tử".
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,450
Điểm cảm xúc
969
Điểm
113
Lưu Hạ lại cười một tràng dài.

Mấy chữ "kẻ háo sắc" không biết chọc trúng chỗ nào của Lưu Hạ, mà cô nàng cười mãi không ngừng. Quen nhau lâu như vậy cho nên Lưu Hạ biết rõ, Thích Niên làm việc đôi lúc không đáng tin cậy lắm, dẫn đến những hiểu lầm, phiền toái này nọ...là chuyện bình thường. Nhưng tính tình này lại đụng phải người lạnh lùng như giáo sư Kỷ. Trong đầu Lưu Hạ hiện ra một loạt hình ảnh khiến cô nàng cười liên hồi, leo mấy bậc thang ngắn ngủi mà Lưu Hạ nói đi nói lại nhiều lần: "A Niên, mình cảm thấy, hố mới của cậu có thể lấy nguyên mẫu từ cậu vẽ cũng được đó..."

Loại hành vi cười nhạo trắng trợn này, Thích Niên đã quen rồi nên hoàn toàn không thèm để ý.

Đây là lần đầu tiên Thích Niên đến phòng thí nghiệm của viện hóa sinh.

"Đây là khu sinh hoạt của phòng thí nghiệm." Lưu Hạ kéo ghế qua, cái ghế xoay kêu "lộc cộc" rồi dừng trước mặt Thích Niên: "Phòng thí nghiệm không giống những nơi khác, cậu ở đây chờ một lát để mình đến hỏi Lý Việt. Chỗ này là bàn của mình, cậu ngồi đây đi."

Thích Niên chưa kịp nói gì đã bị ấn ngồi lên ghế, cô thấy Lưu Hạ lấy áo khoác trắng mặc vào, động tác thành thục nhanh gọn, không chút dư thừa. Cứ như lần đầu Thích Niên gặp Lưu Hạ vậy, mắt trợn ngược lên: "Lần đầu tiên mình thấy cậu giống tinh anh của xã hội đấy..."

Lưu Hạ không tức giận mà còn cười ra tiếng: "Mình là người thế nào chẳng lẽ cậu không biết hả?"

Thích Niên gật gật đầu, dời ánh mắt nhìn đến mặt bàn lộn xộn của cô nàng: "Mình biết mà...mặt người dạ thú."

Lưu Hạ: "..."

Mặt bàn của Lưu Hạ...thật sự là loạn hết cả lên. Hai hộp bưu kiện đã xài bị chồng chất ở trong góc, máy tính gác trên máy tản nhiệt nằm ở một bên, ly nước, bài thi, tạp chí... gần như không gì là không có.

Thích Niên chống cằm, đặt chân xuống đất để giữ cho ghế khỏi chạy, một tay chống lên thành ghế rồi thở dài. Lần đầu tiên tới phòng thí nghiệm của viện hóa sinh, tâm trạng của cô cũng khá nặng nề.

Sau khi Lưu Hạ hỏi Lý Việt bèn dẫn Thích Niên tới khu thí nghiệm. Vừa đi, cô nàng vừa cằn nhằn nhắc nhở những điều cần chú ý, nào là "không mang bao tay thì đừng chạm vào bất cứ vật gì", "không được tựa vào bục thí nghiệm", Thích Niên nghe xong liền cam đoan: "Mình nhất định sẽ đứng thật xa, không nhúc nhích như khúc gỗ luôn."

Kết quả là vừa bước vào khu thí nghiệm...

Đã thấy Kỷ Ngôn Tín đang hướng dẫn học trò làm thí nghiệm.

Anh mặc áo khoác trắng, cúc áo được cài cẩn thận tỉ mỉ. Trên sống mũi đeo một cặp kính, hai tay chống lên bàn chăm chú xem số liệu.

"Giáo sư Kỷ." Phía sau, một nam sinh có vóc dáng cao gầy đang cầm tài liệu đi tới chỗ anh.

Nghe thấy có người gọi mình, Kỷ Ngôn Tín quay lại nhìn, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng lơ đãng quét đến chỗ Thích Niên đang đứng cách đó không xa, rồi bỗng nhiên ngừng lại trong chớp mắt. Tim Thích Niên lập tức đập lỡ một nhịp, hồi hộp nhìn anh.

Không biết...có bị đuổi ra ngoài không...

Kỷ Ngôn Tín chậm rãi đứng thẳng người, sắc mặt trầm xuống rồi hỏi nhỏ: "Là người nhà của ai?"

"Ở đây, không phận sự miễn vào."

Ánh mắt của anh lạnh lùng, không chút cảm xúc, nhưng khi nhìn đến chỗ Thích Niên lại khiến mặt cô nóng bừng. Thích Niên dừng bước, đứng nguyên tại chỗ, không biết nên giải thích thế nào.

Nói là đến nhìn anh à?

Cho dù đây là lời thật lòng cũng không thể nói, nói xong thì nào cũng bị đá văng ra ngoài, hoàn toàn không cần nghi ngờ.

Trong khi cô đang cố gắng kiếm cớ, còn chưa nghĩ ra thì Lưu Hạ đã xấu hổ giơ tay lên: "Thưa thầy, là em đưa đến."

Kỷ Ngôn Tín liếc mắt sang nhìn cô nàng một cái. Ánh mắt lạnh thấu xương, còn thêm vài phần khiển trách.

Lưu Hạ run lên, không dám nói thêm câu nào nữa rồi cúi đầu giả chết.

"Đây là nơi làm thí nghiệm." Một tay Kỷ Ngôn Tín chống lên mép bàn, một tay cầm lấy tài liệu mà nam sinh đưa, không thèm để ý, nói: "Nếu như là người quen, mời đến khu sinh hoạt, lần sau còn tùy tiện đưa người không liên quan đến khu thí nghiệm, tôi không ngại cho các bạn nhớ kĩ một chút đâu." Hoàn toàn không khách khí, khiến cho cả phòng thí nghiệm lập tức lặng ngắt như tờ.

Lúc này, Thích Niên...vẫn còn tâm trạng để thưởng thức giọng nói của anh.

Thanh nhuận, trầm mục. Thanh âm từ từ thấp đi, đến âm cuối cùng còn liếc nhẹ cô một cái, khiến cô cảm thấy như bị mèo cào. Không thấy đau, mà là tê tê.

Tiêu rồi tiêu rồi....

Thế mà cô không để ý chút nào về việc vừa bị anh hạ lệnh đuổi khách, thầm nghĩ sao mình mặt dày mày dạn thế.

"Thưa thầy." Lý Việt vội vàng giải thích: "Bạn học Thích chính là người mà hai ngày trước em đã nhắc với thầy đó, bạn ấy cảm thấy vô cùng hứng thú với chuyên môn của chúng ta..."

Kỷ Ngôn Tín dời mắt khỏi số liệu, nhìn Lý Việt bên cạnh: "Hửm?"

Lý Việt chỉ chỉ Thích Niên: "Chính là bạn ấy."

Thích Niên còn chưa hiểu, đang suy đoán xem người Lý Việt nói có phải là mình hay không thì Kỷ Ngôn Tín đã nhìn theo hướng Lý Việt chỉ, bình tĩnh đánh giá cô: "Các bạn đi ra ngoài chờ tôi."

——

Trong khi chờ đợi Kỷ Ngôn Tín, Lý Việt đơn giản nói ra ý định cho cô tới ngày hôm nay.

Hai ngày trước, Thích Niên thuận miệng nhắc đến việc muốn vẽ lại sinh hoạt mỗi ngày của viện hóa sinh thành truyện tranh. Nhưng phòng thí nghiệm là một nơi "quân sự quan trọng", không được Kỷ Ngôn Tín cho phép thì cũng bất tiện. Đúng lúc mọi người cùng nhau bận rộn trang trí hội trường buổi toạ đàm, Lý Việt tiện đó nói với Kỷ Ngôn Tín.

Lý Việt thấy Kỷ Ngôn Tín khá là hứng thú với việc này.

Khi Kỷ Ngôn Tín đi ra, áo khoác trắng đã được cởi xuống vắt lên khuỷ tay.

Không biết có phải do hôm nay trời mưa hay không, mà Thích Niên cảm thấy trên người anh có một loại cảm giác mát lạnh như nước mưa.

"Thầy Kỷ." Lý Việt đứng thẳng người.

"Ừ." Kỷ Ngôn Tín tháo kính mắt xuống, nhìn về phía cậu: "Nói đi."

Lý Việt trừng mắt nhìn: "Hạng mục công việc cụ thể em đã báo cáo rồi, thầy xem có được không ạ."

Kỷ Ngôn Tín gấp cái kính lại, ngón tay thon dài lướt qua mặt kính, nhẹ giọng hỏi: "Cảm thấy hứng thú với viện hóa sinh?"

Anh chuyển hướng đột ngột đến Thích Niên, cô ngơ ngác một chút, sau đó mới trả lời: "Dạ, cảm thấy hứng thú!"

Kỷ Ngôn Tín giương mắt nhìn thẳng vào cô, tiếp tục hỏi: "Vậy bạn hiểu biết về viện hóa sinh bao nhiêu?"

Giọng điệu của anh cũng coi như ôn hòa, nhưng ánh mắt kia lại khiến Thích Niên bắt đầu chột dạ, giọng nói từ từ nhỏ đi: "Không nhiều lắm...một ít, một ít thôi."

"Một ít." Kỷ Ngôn Tín lặp lại một lần, trong giọng nói có thêm vài phần vui vẻ khó phát hiện, lành lạnh và cũng không có ý tốt: "Một ít là bao nhiêu?"

Lý Việt xoa xoa mồ hôi trên trán, Thích Niên đột nhiên bị biến thành một học trò không nghe giảng, đến khi thầy hỏi thì không trả lời được. Bết bát nhất chính là, người học trò không may này, ngay cả giả bộ tỏ vẻ cũng không biết làm.

"Đã như vậy..." Kỷ Ngôn Tín chậm rãi mở miệng.

"Em có nghiên cứu thời khóa biểu rồi ạ!" Thích Niên cắt ngang lời nói của anh, thấy anh hơi nhíu mày thì rụt cổ lại, hạ thấp âm thanh: "Chuyên ngành của em và viện hóa sinh không có gì xung đột, bắt đầu từ ngày mai em sẽ tới nghe giảng. Thầy Kỷ, thầy cho em một cơ hội được không..."

"Đến nghe giảng?" Kỷ Ngôn Tín bất ngờ, nhìn cô một cái.

Thích Niên kiên định gật đầu, trong lòng cũng thoải mái hơn. Có thể danh chính ngôn thuận đi nghe giảng bài, còn sợ gì không có cơ hội!

Kỷ Ngôn Tín cất mắt kính, rồi treo áo khoác trắng nơi khủy tay lên giá treo đồ. Làm xong những việc này, anh lườm Thích Niên, chớp mắt một cái rồi quyết định: "Dường như tôi không có lí do gì để cự tuyệt."

Tiết của anh lúc nào cũng chật kín người, thậm chí có không ít sinh viên hoàn toàn không liên quan đến môn này tới học. Cô muốn tới nghe giảng bài, thật sự là không có lí do gì để cự tuyệt.

Thích Niên nhanh chóng cúi đầu, cô sợ sự vui mừng điên cuồng của mình sẽ bị lộ, bèn cắn môi rồi gật đầu mạnh: "Cám ơn thầy."

Lý Việt đứng xem toàn bộ quá trình, bất đắc dĩ mà cong cong khóe môi. Dường như cậu có thể đoán được, trong tương lai không xa, viện hóa sinh sẽ rối tung lên mất....

"Lý Việt."

Lý Việt đang thất thần thì nghe thấy Kỷ Ngôn Tín kêu tên mình, cậu sửng sốt một lúc mới trả lời: "Dạ? Thầy Kỷ."

Kỷ Ngôn Tín nhăn mày, nói: "Buổi tọa đàm ngày mai, em và Lưu Hạ sẽ vất vả đấy, nhớ tới sớm một chút."

Lý Việt gật đầu, thấy Kỷ Ngôn Tín đi xa mới quay lại nói với Thích Niên: "Nghe thấy chưa? Mai đến sớm một chút."

Thích Niên: "..."
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,450
Điểm cảm xúc
969
Điểm
113
Thích Niên đi xe đến viện hóa sinh từ sáng sớm.

Nhưng điều làm Thích Niên bất ngờ chính là, giảng viên lần này không phải là Kỷ Ngôn Tín, mà là một người bạn của anh.

Lưu Hạ không nhịn được, nói thầm: "Thật ra mình cũng muốn nghe thầy Kỷ giảng bài hơn, nhưng từ khi mới bắt đầu mở buổi tọa đàm, mình biết ngay thầy ấy chỉ là người phụ trách..." Dừng một lát, cô nàng lại nhỏ giọng cung cấp tin tức: "Gần đây thầy Kỷ dạy hơi nhiều, cho nên cổ họng có chút vấn đề."

Thích Niên đang mua đồ ăn sáng, vừa viết trọng điểm lên sổ tay vừa lấy tiền trong túi ra: "Vậy hôm nay thầy Kỷ sẽ đến hội trường chứ?"

Lưu Hạ "Ừ" một cái, nuốt một miếng xíu mại: "Thầy Kỷ dạy học rất nghiêm cẩn, ngày thường cũng vậy, cho nên thầy ấy để mình với Lý Việt đến sớm một chút, vì vậy thầy ấy cũng không đến muộn đâu, cậu..."

Lời còn chưa nói hết, điện thoại đã bị cúp.

Lưu Hạ trừng mắt nhìn điện thoại, nổi giận: "Dám cúp điện thoại của mình cơ đấy!"

Thích Niên chột dạ cúp điện thoại, yên lặng nhận lấy túi tiền bị rớt từ tay Kỷ Ngôn Tín. Bị anh nhìn với ánh mắt dò xét, tay chân cô trở nên cứng ngắc bối rối: "Thầy...thầy Kỷ."

"Ừ." Kỷ Ngôn Tín chớp mắt, chuyển tầm mắt từ gương mặt bối rối của cô xuống cuốn sổ tay cô đang cầm. Chữ không lớn, anh chỉ thấy một hàng chữ ghi tên mình.

Nương theo ánh mắt của anh, Thích Niên lập tức luống cuống nhét sổ tay vào túi áo.

"Viết cái gì vậy?" Anh hỏi.

Thích Niên lắc đầu: "Không có gì ạ." Sau đó, Thích Niên lập tức "thay đổi khẩu cung": "Ghi chép! Ghi chép vài thứ thôi ạ."

Kỷ Ngôn Tín không hỏi nữa, anh quay đi rồi mua hai cái bánh bao hấp.

Thích Niên đứng gần cửa sổ đợi súp bánh bao vẫn còn trong lồng hấp của mình, nhìn ông chủ nhanh nhẹn đưa hai cái bánh bao hấp cho anh: "Sao Thất Bảo lại không tới vậy."

"Trời mưa cho nên không tiện lắm." Kỷ Ngôn Tín nhận lấy, khóe môi hơi nhếch lên: "Thế nên tôi mua mang về."

Ông chủ cười rộ lên: "Vậy cậu về nhanh đi, không Thất Bảo lại sốt ruột."

Kỷ Ngôn Tín không trả lời, lúc cầm lấy cây dù định bước đi thì dường như nhớ ra sự hiện diện của cô, cho nên anh liếc nhẹ sang, gật đầu một cái rồi quay người đi mất.

Thích Niên vừa nghe thấy tên "Thất Bảo", định bụng lấy cớ dể nói chuyện với Kỷ Ngôn Tín, nhưng mà lúc nào anh cũng mang dáng vẻ "đừng lại gần", làm cô muốn mở miệng nói chuyện cũng phải lấy hết dũng khí. Do dự mấy lần, mãi đến khi sau lưng truyền đến một tiếng gọi: "Súp bánh bao của cô được rồi đây."

Tất cả dũng khí của Thích Niên đều bị đánh vỡ, cô quay lại nhận lấy súp bánh bao rồi vội vàng trở ra, khi đó hình bóng của Kỷ Ngôn Tín đã biến mất tự bao giờ. Thích Niên chán nản, thất vọng thu hồi ánh mắt, nhìn chằm chằm súp bánh bao trong tay đến ngẩn ngơ.

——

Lúc Thích Niên đến hội trường, Lý Việt và Lưu Hạ đã ở đó.

Lưu Hạ đang chuẩn bị bảng thống kê, cho nên cũng không quan tâm đến việc bị Thích Niên cúp điện thoại trước đó, cô nàng nhét cây bút vào tay cô: "Chút nữa cậu giúp mình thống kê số người được không, mình phải đi giúp Lý Việt."

Thích Niên chưa chuẩn bị gì đã bị ủy thác, cũng chưa kịp phản kháng là đã có người lục đục đi vào.

Thích Niên vừa ghi chép số người, vừa để ý xem Kỷ Ngôn Tín có đến hay không. Đến khi buổi tọa đàm bắt đầu, hội trường chật kín người, vẫn không thấy Kỷ Ngôn Tín đâu.

Nghiêm cẩn...Nghiêm cẩn cái gì chứ! Cô thì thầm một mình, đâm đâm cây bút xuống bản thống kê rồi vẽ linh tinh.

Lưu Hạ tới đưa nước cho Thích Niên, thấy bộ dạng bồn chồn của cô bèn đụng đụng tay cô: "Không phải là do mình tình báo sai nha, sao cứ ủ rũ hoài vậy?"

Thích Niên cầm chai nước khoáng rồi mở nắp ra uống một ngụm, nước còn chưa nuốt xuống đã ồm ồm nói: "Hồi sáng mình gặp thầy Kỷ rồi."

Lúc này Lưu Hạ mới chợt nhớ ra vụ hồi sáng bị cúp điện thoại, liếc nhẹ cô một cái: "Cho nên mới cúp điện thoại của mình?"

Thích Niên gật đầu, thở dài một hơi: "Mình có cảm giác, cảm thấy...ấn tượng của thầy Kỷ đối với mình không được tốt lắm."

Lưu Hạ thoáng nhớ lại cái từ mà Thích Niên dùng để chỉ bản thân —— kẻ háo sắc. Đang muốn cười, nhưng thấy cô tỏ ra phiền muộn nên Lưu Hạ nhịn cười, an ủi: "Thầy Kỷ của chúng ta chưa bao giờ thương hương tiếc ngọc với con gái cả, cậu cũng đừng bận tâm làm gì."

Thích Niên u oán nhìn cô nàng một cái, còn đang muốn nói gì đó, bỗng nhiên nghe thấy xung quanh phát ra âm thanh vui mừng.

Cô quay lại nhìn.

Bên ngoài cánh cửa thủy tinh có một bóng dáng mờ mờ, vóc người cao gầy đưa lưng về phía phòng học, đang nhỏ giọng trò chuyện với một người và khom lưng một cách rất lễ phép.

Mọi người nhanh chóng phát hiện ra anh đã đến.

Cố gắng giảm nhẹ tiếng xì xào, nhưng sự hưng phấn và kích động không thể che nổi. Hội trường đang yên tĩnh, lập tức lại trở nên ồn ào như lúc mới bắt đầu buổi tọa đàm. Cuối cùng, ngay cả giảng viên cũng phải nghiêng đầu nhìn rồi đi ra ngoài.

Không biết anh vào từ khi nào, Kỷ Ngôn Tín tìm một nơi khuất trên bục giảng để ngồi. Mặc trên người chiếc áo sơ mi trắng, anh bắt mắt hơn bất cứ người nào ngồi trên ấy. Giống như không nghe thấy những tiếng kêu ngạc nhiên vì mình, thậm chí anh còn không thèm liếc mắt nhìn, chỉ yên tĩnh chăm chú xem bản thảo của mình. Không nói lời nào, cũng không lộ vẻ gì, thậm chí không làm ra nhiều hành động nào khác.

Bầu không khí vốn tĩnh lặng, nhưng từ sau khi anh đến thì sự yên lặng không tiếng động ấy, bắt đầu...trở nên ồn ào.

Lưu Hạ nở nụ cười đầy ẩn ý, huých huých cánh tay Thích Niên: "Thế nào, có cảm nhận thấy sự uy hiếp của 3000 tình địch không?"

Thích Niên cắn cắn đầu bút, ánh mắt lưu luyến nhìn lên bục giảng không nỡ dời: "Đâu chỉ 3000..."

Lưu Hạ lắc đầu, lát sau ôm lấy cô: "Ê, nước còn chưa đưa nè. Cậu giúp Lý Việt đưa cho giảng viên đi, người chủ trì nữa, mỗi người một chai."

Hai mắt Thích Niên đột nhiên tỏa sáng, cô nhìn Lưu Hạ, trên mặt còn thiếu chưa hiện lên ba chữ "thần trợ giúp"...

Kỷ Ngôn Tín nhận ra có người đi đi lại lại trên bục giảng, vì thế nghiêng đầu nhìn. Thích Niên ôm mấy chai nước trước ngực đang lần lượt phân phát. Anh cụp mắt xuống, coi như chuyện không liên quan rồi tiếp tục xem bản thảo.

Lúc Thích Niên đưa nước cho Kỷ Ngôn Tín, anh chỉ "Ừ" một tiếng, hơi hất cằm ra hiệu cho cô để nước ở đó là được.

Được tới gần anh...hơn nữa lại tới gần anh trước mặt "3000 tình địch", Thích Niên cảm thấy tai nóng lên một cách khó hiểu. Giọng nói của giảng viên dường như ngày càng xa vời, cô cúi đầu, đặt chai nước bên tay trái của anh. Lúc nghiêng người đi qua, ống tay áo không tránh khỏi sượt qua tay anh đặt trên bàn.

Kỷ Ngôn Tín rụt tay lại, lật bản thảo sang tờ thứ hai, tay bên kia vẫn cầm bản thảo không buông.

Khi Thích Niên xuống dưới, cô mới phát hiện cả khuôn mặt của mình như bị phỏng. Len lén áp mu bàn tay lên mặt cho mát, không cần nghĩ cô cũng biết, chắc chắn là đỏ lên như đít khỉ rồi.

Lưu Hạ thấy cô về tới chỗ thì nhướng mày trêu chọc: "Chẳng phải chỉ là đưa nước thôi à, cậu xấu hổ cái gì?"

Thích Niên trừng cô nàng: "Da mặt mình mỏng!"

"Gớm, cậu mà mỏng." Lưu Hạ quay người, kéo cái ghế rồi ngồi xuống: "Lại đây lại đây lại đây, ngồi xuống nghe giảng."

Thích Niên cũng ngồi xuống theo, nhưng mà giảng cái gì...cô hoàn toàn chả để ý. Điều duy nhất cô quan tâm, chính là khi nào anh mới uống nước —— đúng, uống nước mà cô đưa. Cô nhìn chằm chằm đến nỗi nhức hết cả mắt, vậy mà cái chai nước đặt bên tay trái anh vẫn y nguyên không chút hư hao.

——

"Tiểu Kỷ." Giáo sư già ngồi cạnh Kỷ Ngôn Tín quay qua hỏi: "Giảng viên đó là cậu mời đến à?"

"Cũng không phải là giảng viên chuyên nghiệp gì." Kỷ Ngôn Tín nhìn sang chỗ ngồi của giảng viên: "Là bạn đại học của em ạ."

"Khó trách." Giáo sư à một tiếng, hỏi lại: "Sau khi kết thúc có thể tổ chức một bữa tiệc nhỏ, dẫn đến cho tôi gặp làm quen không."

Giáo sư này của viện hóa sinh vừa gặp người tài là rất thích kết giao, quá nửa đời người mà tính tình vẫn không sửa được.

Kỷ Ngôn Tín hơi nghĩ ngợi, sau đó gật đầu đồng ý: "Không thành vấn đề thưa thầy."

Vị giáo sư già cười tủm tỉm rồi ngồi thẳng người.

Kỷ Ngôn Tín cũng ngồi ngay ngắn lại, lơ đãng cầm chai nước trên bàn lên, mở nắp uống một ngụm. So với vị ngọt của nước khoáng, Kỷ Ngôn Tín càng thích uống trà hơn. Nghe hương thơm của trà, cảm nhận vị thanh mát hoặc đắng chát của nó đều nâng cao tinh thần rất nhiều. Chỉ uống một ngụm, anh liền đóng nắp rồi để lại chỗ cũ.

Mà Thích Niên ở khoảng cách vài chục bước đang chống tay thì bị trượt một cái, làm cằm cô đập xuống bàn, đau đến nỗi nhe răng ứa nước mắt.

Lưu Hạ bị cô làm cho hoảng sợ: "Cậu làm sao thế..."

"Uống rồi!" Thích Niên xoa cằm, cảm động đến xém khóc.

Lưu Hạ tỏ ra khó hiểu: "Cái gì mà uống rồi?"

"Thầy Kỷ uống nước của mình đưa rồi!"

Lưu Hạ: "..." Thần kinh!
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,450
Điểm cảm xúc
969
Điểm
113
Các khâu của buổi tọa đàm tương tác qua lại, hỗ trợ lẫn nhau, tên sao nội dung vậy, chính là —— đặt câu hỏi. Dự kiến khoảng 20 phút.

Buổi tọa đàm rất hài hòa và nghiêm túc, tuy không đến mức có nữ sinh công khai hỏi Kỷ Ngôn Tín về các vấn đề riêng tư, nhưng nhiều ít gì thì mũi dùi vẫn chỉ về anh và chờ anh trả lời.

Kỷ Ngôn Tín vẫn trả lời trước sau như một: "Hôm nay không phải là sân nhà của tôi, vấn đề này nên để giảng viên trả lời đi."

Thích Niên nghe thế thì hiếu kì: "Ngày đầu tiên thầy Kỷ nhảy dù đến viện hóa sinh, có nữ sinh nào chọc ghẹo thầy ấy không?"

Lưu Hạ tỏ vẻ hoảng sợ đối với từ "trêu ghẹo" này: "Nào dám! Lúc đầu mình cũng có suy nghĩ đó, nhưng cậu không biết đâu, khi lên lớp, thầy Kỷ yên lặng chỉnh nguyên cả lớp luôn..."

Thích Niên nghe cái hiểu cái không, nhưng trong tiềm thức lại cảm thấy Kỷ Ngôn Tín rất ư là lợi hại.

Dù sao thì cô cũng đã được chứng kiến cảnh anh ung dung xử lí Thất Bảo rồi... Chỉ cần một ánh mắt thôi, Thất Bảo vốn đang ngậm bịch thức ăn cho chó của cô, vui vẻ hừng hực chạy đi tìm anh tranh công lập tức cúi đầu và ngoan ngoãn nhả ra. Vừa tỏ vẻ đáng thương, vừa dùng móng vuốt đẩy đẩy bịch thức ăn đến trước mặt cô.

Ặc...so sánh vậy hình như không thích hợp lắm.

——

Buổi toạ đàm kết thúc, mọi người lục đục ra về.

Đúng vào giờ ăn trưa, dù viện hóa sinh có hơi vắng lặng nhưng lúc này lại vô cùng huyên náo.

Kỷ Ngôn Tín giới thiệu Thiệu Túy cho giáo sư, nghe hai người khách sáo nói chuyện rồi quay đầu nhìn xéo sang kia.

Lý Việt, Lưu Hạ và Thích Niên đang dọn đẹp hội trường, chuyển bàn ghế.

Giáo sư già quay lại, nhìn men theo ánh mắt của anh rồi vỗ nhẹ bả vai Kỷ Ngôn Tín: "Trưa rồi, kêu sinh viên của cậu đi ăn cơm chung luôn, vất vả cho họ quá."

"Vâng."

...

Cho nên Thích Niên cứ đi ăn cơm cùng thầy Kỷ một cách mơ mơ hồ hồ như vậy.

Lưu Hạ cố ý để Lý Việt ngồi bên cạnh Thiệu Túy, chừa vị trí kế bên Kỷ Ngôn Tín cho Thích Niên. Thích Niên nhịn tới trưa, sau khi đi WC về thì há hốc mồm.

Trắng...trắng trợn tạo cơ hội cho cô vậy à?

Đang do dự không biết có nên qua ngồi hay không, giáo sư già của viện hóa sinh đột nhiên hỏi: "Tiểu Kỷ, em này là sinh viên của cậu à?"

Kỷ Ngôn Tín cầm chiếc ly đế cao lên hớp một ngụm nước dừa, nghe vậy thì liếc mắt nhìn sang. Ánh mắt anh thoáng dừng trên mặt Thích Niên rồi trả lời: "Không phải sinh viên của em ạ."

Giáo sư già sờ sờ cằm, cười rộ lên một cách hứng thú: "Khó trách, tôi chưa gặp bao giờ."

Tâm nguyện giả điên chỉ lo ăn của Thích Niên lập tức tan vỡ, trước mắt bao người, cô chỉ có thể bất chấp mà ngồi vào vị trí duy nhất này.

Đợi ly được rót nước dừa xong, Thích Niên đứng lên lần nữa, kính...nước dừa về phía vị giáo sư: "Giáo sư Thẩm, em là sinh viên của ngành văn học cổ đại, tên Thích Niên ạ."

Giáo sư Thẩm "Ồ" một tiếng, hơi bất ngờ rồi cụng ly với Thích Niên: "Chuyên ngành văn học cổ đại à?"

Thích Niên ngượng ngùng gật đầu, một sinh viên chuyên ngành văn học cổ đại lại có thể ngồi chung bàn cơm với viện hóa sinh, cũng thật kì diệu...

Sợ Thích Niên xấu hổ, Lưu Hạ nhanh chóng cứu cánh: "Giáo sư Thẩm, Thích Niên là bạn của em. Bạn ấy có hứng thú với viện hóa sinh, cho nên mới tới tham quan đấy ạ."

Giáo sư Thẩm lập tức vui vẻ, ánh mắt dạo qua vành tai đỏ ửng của Thích Niên và Kỷ Ngôn Tín lãnh đạm một vòng, hỏi: "Có tham quan ra được cái gì không?"

Mọi người đều hiểu đây là lời trêu đùa thôi, riêng Thích Niên lại nghiêm túc suy nghĩ: "Viện hóa sinh tốt hơn viện của em nhiều lắm..."

"Vừa tân trang lại cách đây không lâu." Giáo sư Thẩm cười hai tiếng, bình luận một câu: "Tham quan chả kĩ lưỡng gì cả, phải tham quan trụ cột của viện chúng ta mới tính là tham quan nhé." Dứt lời, ánh mắt ông nhìn về phía Kỷ Ngôn Tín đầy ám chỉ. Chỉ chớp mắt một cái lại vui tươi hớn hở dời đi, không có chút cảm giác tội ác nào sau khi trêu ghẹo tiểu bối.

Giáo sư Thẩm và ba của Kỷ Ngôn Tín khi xưa là đồng nghiệp, dù sau này vì nhiều nguyên nhân mà giáo sư Kỷ chuyển sang làm kinh doanh, nhưng giao tình của hai người vẫn chưa khi nào cắt đứt. Sau vài chục năm, mối giao tình đó ngày càng vững chắc hơn.

Từ nhỏ, Kỷ Ngôn Tín đã bị giáo sư Thẩm đùa giỡn không ít lần nên đã sớm thành thói quen. Nghe vậy, anh chỉ nhíu nhíu lông mày, không hề lên tiếng.

Thích Niên phản ứng chậm chạp, hoàn toàn không nghe ra ngụ ý của giáo sư Thẩm, còn thật thà đồng ý rồi mới ngồi xuống. Cô đang nghĩ, đợi lát nữa phải hỏi Lưu Hạ xem, "trụ cột của viện hóa sinh" là cái quỷ gì.Do đó, cô cũng không thấy, cánh tay đang múc canh của Kỷ Ngôn Tín thoáng khựng lại, mắt còn liếc nhẹ sang phía cô.

Chỉ có Lý Việt hiểu rõ tình hình ngồi một bên xém chút bị nội thương...

Khi Thích Niên ngồi ngay ngắn lại, giáo sư Thẩm đã cùng Thiệu Túy nói về buổi tọa đàm hôm nay.

Đừng nói cô không nhúng mũi vào, ngay cả Lưu Hạ và Lý Việt cũng đều cúi đầu lo ăn cơm.

Sự chú ý tập trung vào một chuyện, người ngồi bên cạnh chính là người ấy, cảm giác tồn tại vô cùng mãnh liệt.

Anh rót thêm nửa ly nước dừa...

Anh gắp miếng thịt bò mà người phục vụ mới bưng lên không lâu, rồi chấm vào sốt tiêu đen cạnh đó...

Anh gắp cho giáo sư Thẩm một ít rau, nhắc ông ấy không nên ăn quá nhiều thịt.

Thích Niên cắn hạt bắp, hạt bắp thơm giòn bị cắn nát trong miệng, nước bắp thơm nồng, vị ngọt tỏa ra bốn phía. Cô lặng lẽ nghiêng đầu nhìn anh, trong đầu đang cố gắng tìm chủ đề để có thể nói chuyện phiếm với anh ——

Đúng! Đúng rồi, Thất Bảo!

Thích Niên hắng giọng một cái, giảm âm thanh, hỏi: "Thầy Kỷ, buổi sáng hôm nay..."

Kỷ Ngôn Tín không nói gì, quay sang nhìn cô.

Chỉ là ánh mắt thôi mà Thích Niên đã cảm thấy hơi hồi hộp rồi, hoàn toàn không dám đối mặt với anh. Cô cố gắng giả bộ bình tĩnh như không có chuyện gì, rũ mắt xuống, chăm chú nghiên cứu ly nước dừa: "Thầy thường xuyên mua bữa sáng ở chỗ đó à?"
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
"Đồ ăn bên ngoài thường không tốt!" Kỷ Ngôn Tín để đũa xuống, dùng khăn ướt lau tay: "Bình thường tôi tự làm đồ ăn sáng."

Anh sẵn lòng trả lời làm Thích Niên như ăn được một viên thuốc an thần, sự tự tin gia tăng không ít, không thận trọng như lúc nãy nữa: "Thất Bảo...rất thích ăn bánh bao hấp ạ?"

Nhắc đến Thất Bảo, vẻ mặt của Kỷ Ngôn Tín thả lỏng hơn, anh cong cong môi: "Nó rất thích."

Nói xong, anh đẩy ghế ra rồi đứng lên, gật đầu ra hiệu sau đó quay người đi ra ngoài.

Đáy lòng Thích Niên vừa bắt đầu nở rộ, bỗng "răng rắc" một phát, trở nên tiu nghỉu...

Còn, còn chưa nói quá ba câu mà...

Kỷ Ngôn Tín đi ra ngoài là để tính tiền. Sau khi quay lại, mọi người cũng đã ăn được kha khá.

Kỷ Ngôn Tín đưa giáo sư Thẩm về, Thiệu Túy có người đến đón, Lý Việt và Lưu Hạ càng không cần phải nói, nhà hàng cách trường học rất gần, đi một đoạn là tới. Còn lại Thích Niên, buổi chiều phải về nhà một chuyến cho nên đứng đợi ở trạm xe bus cách nhà hàng không xa.

Giáo sư Thẩm dùng khăn lau mắt kính, độ cận ngày càng tăng khiến ông vừa bỏ kính xuống là không nhìn rõ nữa.

Kỷ Ngôn Tín nhìn một hồi, thay ông cất khăn lau vào hộp kính: "Năm nay chú đã đi khám mắt chưa?"

"Vẫn chưa." Giáo sư Thẩm đeo kính lên: "Khám mắt hay không cũng chẳng sao, chú đã lớn tuổi vậy rồi, số độ cũng ổn định. Chỉ là thị lực ngày càng kém..." Vừa dứt lời, ông "Ấy" một tiếng, chỉ chỉ trạm xe bus không xa: "Đó có phải là Thích Niên không?"

Kỷ Ngôn Tín nhìn theo hướng ngón tay ông chỉ, nhướng mày: "Chú vừa nói là thị lực ngày càng kém mà?"

Giáo sư Thẩm cười rộ lên, vui vẻ cả buổi: "Đợi chút nữa qua đó hỏi thăm đi, nếu tiện đường thì đưa người ta về."

Đèn xanh vừa tới, Kỷ Ngôn Tín không nói một lời mà thả phanh, chậm rãi đi sau chiếc xe phía trước. Từ nhỏ Kỷ Ngôn Tín đã ít nói, đối xử với ai cũng đều lãnh đạm cho nên giáo sư Thẩm tập mãi thành thói quen. Đến trạm xe bus, giáo sư Thẩm hạ cửa sổ xe xuống: "Bạn học Thích, em đi đâu vậy?"

Đột nhiên bị gọi tên, Thích Niên giật mình nhìn chiếc Audi màu đen trước mắt đang từ từ hạ cửa sổ, rồi vội vàng lại gần: "Giáo sư Thẩm."

Giáo sư Thẩm đáp lời: "Em đi đâu thế, nếu tiện đường thì để thầy Kỷ chở em qua."

Thích Niên do dự một hồi mới trả lời: "Em đến khu cư xá Nghi Mông, có hơi xa..."

"Tiện đường tiện đường, nhanh nhanh lên đây."

Thích Niên chần chừ nhìn Kỷ Ngôn Tín.

Kỷ Ngôn Tín nắm nắm tay lái, nói ngắn gọn: "Lên xe."

...

Sau khi mơ mơ hồ hồ cùng ăn cơm, Thích Niên lại mơ mơ hồ hồ đi nhờ xe của Kỷ Ngôn Tín.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top