Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Đam mỹ] Hợp ý - Sở Hàn Y Thanh

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,055
Điểm cảm xúc
2,095
Điểm
113
2942a7c490d2e42bc35ad71aa7ee83dc


Trong căn phòng mờ tối, Đỗ Yến Lễ bước xuống giường.

Tuy anh đã cố gắng nhẹ nhàng nhưng nệm giường vẫn hơi rung, khiến người đang ngủ bất an cựa quậy. Đỗ Yến Lễ dừng lại một lát, chờ hắn lần thứ hai say giấc nồng mới đứng dậy, đi tới cửa sổ kéo rèm.

Ánh sáng chợt bừng lên, tràn vào như nước, bầu trời màu xanh xám soi tỏ một góc phòng. Đỗ Yến Lễ đắm chìm trong khung cảnh ấy, anh nghe tiếng gió thổi rì rào và tiếng chim hót quanh quẩn, cảm giác toàn thân đều thư giãn thoải mái.

Một lát sau, Đỗ Yến Lễ đột nhiên hạ tay khỏi cửa sổ, ma sát đầu ngón tay vào nhau.

Đã qua một buổi tối mà giữa những ngón tay hãy còn lưu lại xúc cảm tuyệt vời như ngọc trên da thịt người nọ, sự ấm áp làm anh an tâm, sự mịn màng lại khiến anh say đắm.

Cho nên… cảm giác đồ của mình bị kẻ khác dòm ngó thật khó chịu.

Đỗ Yến Lễ nghĩ thầm rồi lấy điện thoại gọi: “Đã tra ra là ai tiết lộ thông tin của Đan Dẫn Sanh cho những minh tinh đó chưa?”

Nghe bên kia trả lời xong, anh cau mày: “Thành viên ban giám đốc MUSES?”

Bên kia lại báo cáo, nhưng Đỗ Yến Lễ chỉ hờ hững đáp: “Tên? Tôi không cần biết, gán cho hắn một tội nào đó rồi ép hắn rời khỏi MUSES đi.”

Dứt lời, sau lưng đột nhiên có tiếng động, Đỗ Yến Lễ nói thêm vài câu rồi cúp điện thoại. Anh quay đầu nhìn về phía chiếc giường, phát hiện Đan Dẫn Sanh đã ngồi dậy từ bao giờ, đang tựa vào đầu giường ngơ ngẩn nhìn mình.

Đỗ Yến Lễ hỏi: “Em dậy lúc nào thế? Còn sớm lắm, có muốn ngủ tiếp một lát không?”

Đan Dẫn Sanh thật ra cũng chưa tỉnh táo, chỉ là hắn đang ngủ nhưng đột nhiên cảm giác được điều gì, thế nên mở mắt ra.

Hắn lập tức trông thấy Đỗ Yến Lễ đang đứng bên cửa sổ.

Người nọ chìm trong ánh sáng xanh xám nhạt nhòa, gần như hòa cùng một thể với nó. Anh nhàn nhã đứng đó, giống như… giống như khung cảnh cuối trong đoạn quảng cáo “Thịnh Yến” mà hắn đã quay vì anh vậy.

Không biết tại sao, Đan Dẫn Sanh có chút lo lắng, hắn lo Đỗ Yến Lễ thật sự sẽ biến thành bóng hình mờ ảo kia, không biết đang ở đâu, cũng chẳng thể giữ lại.

Vì vậy Đan Dẫn Sanh giang tay, ra hiệu với Đỗ Yến Lễ.

Người đàn ông bèn bước đến chỗ Đan Dẫn Sanh, khom lưng ôm lấy hắn, còn tặng hắn một nụ hôn chào buổi sáng.

Lúc đó, Đan Dẫn Sanh chợt yên tâm.

Bóng hình trong “Thịnh Yến” không thuộc về bất cứ kẻ nào, nhưng Đỗ Yến Lễ thuộc về hắn, không ai có thể cướp anh ấy khỏi hắn, đây cũng là nguyên nhân mà Đan Dẫn Sanh quay đoạn phim đó.

Mấy chuyện show ân ái có ai lại ngại nhiều cơ chứ?

Đan Dẫn Sanh hôn trả đối phương một cái, đắc ý ngủ tiếp, đến khi hắn no giấc thì mặt trời đã lên cao.

Đan Dẫn Sanh ngơ ngác ngồi giường một hồi, bụng sôi sùng sục, cảm giác đói đến mức có thể ăn hết một con trâu.

Hắn cầm điện thoại gọi cho lễ tân, vừa nhấc máy, âm thanh ngọt ngào của cô nhân viên đã vang lên: “Chào buổi sáng Đan tiên sinh. Trước khi đi, Đỗ tiên sinh đã đặt cho ngài một phần ăn, xin hỏi ngài có muốn dùng bây giờ không? Chúng tôi sẽ đưa lên ngay.”

Đan Dẫn Sanh không hề bất ngờ, thản nhiên đáp: “Cứ vậy đi” rồi cúp điện thoại.

Đã có giải pháp cho cái bụng đói, dòng suy nghĩ của hắn bắt đầu lan sang những chuyện khác.

Về vấn đề này, quả nhiên Đỗ Yến Lễ không chê vào đâu được.

Đan Dẫn Sanh vô cùng hưởng thụ sự săn sóc tỉ mỉ trên mọi phương diện của Đỗ Yến Lễ dành cho mình, cơ mà mỗi lần lên giường… Sướng thì sướng thật, nhưng sướng xong, nhớ lại hình ảnh bản thân khóc lóc rên rỉ là hắn cảm giác mất hết mặt mũi…

Mà nguyên do vì sao hắn phải mất mặt á?

Đan Dẫn Sanh vừa nghĩ tới chuyện bị tính kế tối qua là tức đến nghiến răng nghiến lợi, đặc biệt sau khi thấy đám báo chí đưa tin mình và ảnh đế mới lên có quan hệ mờ ám.

Hắn cầm điện thoại, gõ keyword lục soát một vòng, chỉ chốc lát sau đã hít một hơi thật sâu, tự lẩm bẩm: “Khốn nạn, tự mi chạy đến chỗ ta muốn chơi quy tắc ngầm, lấy quyền phát ngôn nhưng thất bại, mi bèn quay sang xúi fan của mi làm bậy. Muốn giành quyền phát ngôn không nói, nhất định phải bôi tro trát trấu vào mặt ta, dám tung tin chúng ta có quan hệ mờ ám à…”

Đan Dẫn Sanh xem hết toàn bộ các tin rồi mới gọi một cú điện thoại.

“Chắc cô biết chuyện phát ngôn viên của MUSES đúng không? Tôi thấy tên gây chuyện đó không muốn hành nghề nữa, cô cứ theo đó mà làm.”

Đan Dẫn Sanh nói đoạn, cúp điện thoại.

Mặc dù đã khiến thủ phạm phải trả giá, nhưng hắn vẫn thấy khó chịu.

Thế nên hắn quyết định tự làm mình vui lên.

Cơ mà làm sao để vui à, chắc là… kiếm chuyện gì vớt vát thể diện nhỉ?

Đan Dẫn Sanh trầm tư, nhìn chiếc điện thoại trong tay, hắn nghĩ đến Đỗ Yến Lễ, nghĩ đến những chuyện đã xảy ra tối qua… Đột nhiên, một ý tưởng tuyệt vời không gì sánh được hiện ra trong đầu hắn.

Đúng rồi, hợp đồng đã ký là hợp đồng Đỗ Yến Lễ bao dưỡng mình. Chỉ cần đổi tên hai bên lại, hợp đồng Đỗ Yến Lễ bao dưỡng mình sẽ biến thành hợp đồng mình bao dưỡng Đỗ Yến Lễ, vậy không phải là vớt vát thể diện à?

Đan Dẫn Sanh bừng tỉnh, hai mắt sáng rực.

Hắn lập tức trượt màn hình, mở file word của hợp đồng ra, nhấn edit, sau đó vừa cười xấu xa vừa gọi cho Đỗ Yến Lễ.

Sau vài giây chờ đợi, cuộc gọi kết nối. Thanh âm của Đỗ Yến Lễ từ đầu bên kia truyền tới: “Sao thế?”

Đan Dẫn Sanh chưa kịp nói gì đã phì cười: “Khửa khửa…”

Đỗ Yến Lễ: “Có chuyện gì?”

Đan Dẫn Sanh: “Khửa khửa khửa khửa…”

Đỗ Yến Lễ: “…”

Đan Dẫn Sanh: “…”

Họa mi nhất thời ngừng hót, vài giây sau, Đan Dẫn Sanh nhịn hết nổi, hỏi: “Sao anh không nói gì hết?”

Đỗ Yến Lễ: “Tôi đang chờ xem chừng nào thì em cười xong.”

Đan Dẫn Sanh lập tức đáp: “Em cười xong rồi!”

Lúc này bên A và B đã thay đổi, các điều khoản trở thành một chuyện, hai chuyện, ba chuyện… một đống chuyện mà Đan Dẫn Sanh có thể làm. Vừa nghĩ tới việc mình sắp được thế này thế nọ rồi lại thế kia với Đỗ Yến Lễ trên giường, Đan Dẫn Sanh đã nhộn nhạo cả lên.

Đan Dẫn Sanh đưa điện thoại lên cao, trượt lên trượt xuống xem lại một lượt. Càng xem hắn càng thoả mãn, quyết định bao giờ về nhà sẽ photoshop con dấu vào rồi in ra, giả bộ sửa đổi đã được thông qua, mình đang sở hữu và độc chiếm Đỗ Yến Lễ.

Hắn rất muốn chia sẻ tâm trạng hài lòng hiện tại cho Đỗ Yến Lễ nghe, nhưng không dám nói cụ thể, sợ lại bị đè xuống giường dạy dỗ.

Gã đàn ông nghĩ tới nghĩ lui, đột nhiên nảy ý, quyết định làm nũng với Đỗ Yến Lễ một chút.

Làm nũng thì sao, chẳng lẽ Đỗ Yến Lễ không cho mình làm nũng?

Đan Dẫn Sanh lớn tiếng hỏi Đỗ Yến Lễ: “Đỗ Yến Lễ, anh có đồng ý cùng em…” Hắn tinh ranh đọc lướt vèo qua đoạn “ký lại hợp đồng, đổi hai bên A và B”, cuối cùng bổ sung thêm trợ từ nghi vấn ở cuối câu, “…không?”

Ở đầu bên kia, Đỗ Yến Lễ còn tưởng mình bị lãng tai.

Anh đổi sang tai khác, nghiêng đầu kẹp điện thoại, tiếp tục xem văn kiện, vừa cầm bút gạch dưới những chỗ cần chú ý vừa hỏi: “Em mới nói gì?”

Đan Dẫn Sanh lặp lại một lần nữa, vẫn cố tính lấp liếm cái đoạn chính giữa. Đỗ Yến Lễ cuối cùng cũng hiểu, đoạn chính giữa đó là những câu mà Đan Dẫn Sanh không dám nói thẳng.

Chẳng hiểu tên này lại muốn làm trò gì?

Đỗ Yến Lễ hơi buồn cười trong lòng, tùy ý trả lời đối phương: “Đồng ý.”

Anh vừa dứt câu, âm thanh của Đan Dẫn Sanh lại vang lên, có vẻ khó tin: “Anh đồng ý thật hả? Anh có nghe rõ yêu cầu của em không thế?”

Vì vậy Đỗ Yến Lễ lại mở miệng, anh đáp: “Tôi nói, tôi đồng ý.”

Dù không rõ em đang nói gì, nhưng chính miệng em đã yêu cầu, sao tôi lại không đồng ý được?

Sau đó anh nghe thấy tiếng búng ngón tay “tanh tách” vang dội, gần như tưởng tượng được dáng vẻ hớn hở của Đan Dẫn Sanh.

Đỗ Yến Lễ nở nụ cười.

Qua hôm nay là bắt đầu đếm ngược đến giao thừa, người trên đường càng ngày càng thưa thớt. Các công nhân xa xứ đã về quê đoàn tụ với gia đình, bầu không khí dù náo nhiệt nhưng phố xá lại có vẻ cô đơn hiu quạnh.

Thấy cũng sắp đến Tết, không biết lúc nào cha mẹ sẽ đến tìm mình nên Đan Dẫn Sanh không qua đêm ở chỗ Đỗ Yến Lễ nữa mà trở về nhà mình.

Vừa rời xa vòng tay của anh người yêu ngủ nghỉ điều độ, nếp sống đảo điên của Đan Dẫn Sanh lại nổi dậy, lần thứ hai rơi vào trạng thái tối không ngủ được, ngày nướng li bì.

Thế nên hôm đó, Đan Dẫn Sanh cũng không biết mẹ Đan dẫn người giúp việc sang quét dọn.

Mẹ Đan mở cửa kiểm tra xung quanh, đầu tiên là xem chỗ mấy góc tường có bụi không, tiếp đó là kệ sách và bàn ghế. Xong xuôi đâu đấy, bà hài lòng gật đầu, bước qua tấm bình phong thưa, vừa tới chỗ bàn trà phòng khách thì chợt trông thấy thứ gì đó nằm trên sàn nhà.

Mẹ Đan cúi xuống nhìn, phát hiện đó là một tập văn kiện, hình như rơi từ ngăn bàn xuống. Bà nhặt lên rồi lật ra trước xem thử, mấy chữ viết tay bằng mực đỏ to đùng đập thẳng vào mắt, khiến bà vô thức đọc thành tiếng: “Hợp đồng Đan Dẫn Sanh bao dưỡng Đỗ Yến Lễ…”

Mẹ Đan: “…???!!!”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,055
Điểm cảm xúc
2,095
Điểm
113
84ac005ee476633ff3efad2aac3d8304


Vừa ra khỏi phòng, Đan Dẫn Sanh đã ngớ người.

Ba mẹ và ông nội đang ngồi trên ghế salon trong phòng khách, sáu con mắt sáng rực nhìn hắn chằm chằm. Bàn trà trước mặt bọn họ đã được dọn dẹp sạch sẽ, trên mặt bàn màu xám chỉ có một túi giấy và một tờ văn kiện đặt bên cạnh.

Đan Dẫn Sanh định thần nhìn kỹ.

Đó không phải là hợp đồng “Đan Dẫn Sanh bao dưỡng Đỗ Yến Lễ” mà mình vừa photoshop xong à.

Tiếng “cộp cộp” chợt vang lên, ông Đan không còn tươi cười như thường ngày nữa, sầm mặt gõ bàn: “Nói ta nghe, chuyện gì thế này?”

Thái độ ông rất nghiêm túc khiến Đan Dẫn Sanh cũng thấy bồn chồn.

Đầu óc Đan Dẫn Sanh nhanh chóng bày mưu tính kế, ý định đầu tiên là đánh chết cũng không nhận, nhưng mấy câu ngụy biện vừa mấp mé nơi đầu môi, ý nghĩ thứ hai đột nhiên xuất hiện: Khoan đã, sao mình lại phải phủ nhận nhỉ?

Gia đình đã biết mình thích đàn ông từ lâu, trước đó mình với đám minh tinh kia suốt ngày bị báo chí gọi hồn mà cũng có thấy họ tức giận đâu. Chung quy chỉ cần mình không tự dưng ấm đầu chạy đi thích tinh tinh và khỉ đột thì bọn họ cũng nhắm mắt làm ngơ thôi.

Nếu vậy, tranh thủ dịp này tuyên bố mình và Đỗ Yến Lễ đang yêu nhau, xây dựng một mối quan hệ nghiêm túc… có khi còn là tin vui đầu năm nữa ấy chứ. Dù sao xét trên mọi phương diện, mình với anh ấy môn đăng hộ đối, được ông trời tác hợp!

Khoan… Không phải, còn một vấn đề nữa!

Phía mình thì không sao, nhưng ông nội Đỗ Yến Lễ không biết tính hướng của anh ấy, cũng không biết Đỗ Yến Lễ đã từng bao dưỡng vài người.

Mà ông nội mình lại chơi với ông nội Đỗ Yến Lễ.

Nếu mình thẳng thắn với ông nội, ông nội sẽ kể cho ông Đỗ, ông Đỗ không kịp chuẩn bị tâm lý thì thể nào cũng tức nổ phổi hoặc lên cơn đau tim cho mà xem…

Đan Dẫn Sanh phát hiện chuyện này đúng là rối bòng bong.

Vì Đỗ Yến Lễ, có lẽ hắn phải kiên quyết không thừa nhận, sau đó gọi điện thoại bàn bạc với anh.

Sau khi phân tích rõ ràng, Đan Dẫn Sanh khẽ nghiến răng, đưa ra quyết định cuối cùng. Hắn động não, cố gắng chối bỏ: “Thật ra con ngứa tay mới viết vậy thôi, không có ý nghĩa gì đặc biệt. Mọi người đừng tưởng con bao dưỡng Đỗ Yến Lễ thật, con không thể nào…”

Ông Đan cười lạnh: “Còn phải nói à? Trông con thế kia mà đòi bao dưỡng Đỗ Yến Lễ? Bảo Đỗ Yến Lễ bao dưỡng con may ra ta còn tin, nhưng đương nhiên thằng bé sẽ không bao giờ làm mấy chuyện hoang đường như vậy cả!”

Đan Dẫn Sanh: “…”

Lại mất hết mặt mũi rồi.

Hắn không phục: “Sao con không thể bao dưỡng Đỗ Yến Lễ chứ?”

Ông Đan sâu xa đáp: “Con xem tình hình hiện tại của con có bao dưỡng nổi Đỗ Yến Lễ không? Chức con không to bằng chức Đỗ Yến Lễ, công ty con không lớn bằng công ty Đỗ Yến Lễ, con thậm chí còn chẳng cao bằng người ta. Trái lại cái mặt thì nhỉnh hơn thật đấy, nhưng đàn ông đỏm dáng có mài ra ăn được đâu.”

“…” Đan Dẫn Sanh cũng nóng máu: “Ông có phải ông ruột của con không vậy!”

Ông nội ruột thịt vẫn còn lời muốn nói.

“Đừng đánh trống lảng.” Ông Đan tiếp tục cau có, “Sở dĩ ta và ba mẹ con đến đây là để nhắc nhở con, ở ngoài con nghịch phá thế nào chúng ta không nhắc, nhưng Yến Yến là cháu của bạn ta, ta mặt dày năn nỉ thằng bé giúp con sửa đổi thói hư tật xấu. Nếu vì thế mà con dám quậy Yến Yến thì ta sẽ đập con ra bã!”

Đan Dẫn Sanh: “…”

Bao nhiêu lí lo lí trấu xoay vòng vòng trong lòng hắn như lốc xoáy!

Vì đại cục, vì không để ông cụ nào đó bị đau tim, hắn hít sâu một hơi, tiếp tục mỉm cười: “Ông yên tâm, con và Đỗ Yến Lễ không có gì…”

Mới là lạ!

Chờ mấy người đi, con sẽ lập tức đi tìm Đỗ Yến Lễ.

Nằm cùng ảnh trên một cái giường, ngủ ảnh, ngủ ảnh, ngủ ảnh.

Tức chết mấy người!

Đan Dẫn Sanh âm thầm gào thét, bề ngoài vẫn ra vẻ bình tĩnh.

Nhưng mọi chuyện còn chưa kịp lắng xuống, Đan Dẫn Sanh vô thức kéo kéo cổ áo, ngọc phật lọt ra khỏi lớp áo mỏng manh, vệt sáng xanh biếc chớp lóe giữa không trung.

Ánh mắt ông Đan bỗng nhiên dừng lại trên cổ hắn.

Ông Đan: “Chờ đã, cổ con đang đeo cái gì đấy?”

Đan Dẫn Sanh cúi đầu nhìn: “Là ngọc phật ạ?”

“Ta đương nhiên biết là ngọc phật!”

Dứt lời, ông Đan nhảy đến trước mặt Đan Dẫn Sanh, tốc độ không thua gì đám thanh niên trai tráng. Một tay ông tay cầm ngọc phật, một tay móc kính lão trong túi ra, đeo lên rồi quan sát kỹ càng. Đến khi phát hiện một vết nhỏ cỡ móng tay trên thân ngọc, ông Đan không còn nghi ngờ gì nữa.

Ông cụ rất tin tưởng trí nhớ của mình, nhưng ông vẫn thấy kỳ lạ: “Đây là ngọc phật gia truyền của nhà họ Đỗ chỉ dành cho nữ chủ nhân mà! Sao lại ở trên cổ con? Chẳng lẽ Đỗ Yến Lễ cho con? Không không không, sao có thể như thế được! Nhưng bảo con trộm thì lại càng không phải.”

Sét đánh ngang tai.

Đan Dẫn Sanh cũng trợn mắt há mồm, không thèm quan tâm ông nội vừa nghi mình chôm chỉa: “Khoan đã, ông mới nói gì? Đây là đồ gia truyền tặng nữ chủ nhân của nhà Đỗ Yến Lễ? Ông không nhầm chứ? Đỗ Yến Lễ không nói gì cả, chỉ bảo con mang cái này hợp thôi… ặc.”

Sau khi lặp lại câu nói ban nãy, Đan Dẫn Sanh đột nhiên hiểu ra ẩn ý khác của nó. Hai ông cháu nhìn nhau, trông thấy sự khiếp sợ và khó tin trong mắt đối phương.

Ông Đan đột nhiên không thở nổi, ông đưa tay ấn ngực, mặt đỏ rần.

Đan Dẫn Sanh thấy không ổn bèn vội vã đưa tay đỡ ông: “Ông nội bình tĩnh, đừng kích động. Từ từ ngồi xuống nói chuyện, thật ra con và Đỗ Yến Lễ…”

“Câm mồm!” Ông Đan quát to một tiếng, ngắt lời Đan Dẫn Sanh, chỉ vào ghế: “Mày ngồi đàng hoàng cho tao!”

Đan Dẫn Sanh ngoan ngoãn ngồi xuống.

“Đưa điện thoại đây!”

Đan Dẫn Sanh nộp điện thoại cho ông cụ, ông cũng không thèm nhìn, thẳng tay tắt nguồn. Sau đó, ông lập tức lấy điện thoại của mình ra gọi cho bạn già: “Lão Đỗ… ”

Ông Đỗ: “Chuyện gì?”

Ông Đan muốn nói lại thôi: “Ừm… ờ thì…”

“Có việc mau nói.”

“Hồi đó ông kể với tôi là Yến Yến cứ là lạ, tâm trạng cũng không tốt đúng không…”

“Ông hỏi làm gì?”

“Thế… thế ngọc phật gia truyền nhà ông vẫn còn chứ? Ngọc phật để tặng con dâu đó.”

Ông Đỗ nháy mắt yên tĩnh.

Ông Đan đợi một lúc lâu, mãi đến khi ông tưởng đối phương đã cúp máy, ông Đỗ rốt cuộc cũng trả lời.

Ở đầu dây bên kia, thanh âm của đối phương như chìm trong gió lạnh Siberia.

“Mất rồi.”

Nghe xong, trái tim ông Đan cũng lạnh ngắt như băng đá Bắc Cực.

Ông cụ cúp máy, lúc quay lại nhìn Đan Dẫn Sanh, vẻ mặt ông nom rất khó tả: “Thật không ngờ…”

Từ khi biết ngọc phật là gia bảo nhà họ Đỗ, tâm trạng Đan Dẫn Sanh cứ phơi phới. Hắn vui lắm, rục rà rục rịch muốn thẳng thắn kể hết đầu đuôi sự việc.

Mình với Đỗ Yến Lễ yêu nhau thì sao? Chẳng lẽ không nở mày nở mặt, không đáng chúc mừng à?

Đan Dẫn Sanh hắng giọng: “Khụ… ông nội, chuyện đã đến nước này thì con cũng không giấu nữa, thật ra con và Yến Yến…”

Ông Đan còn khuya mới chịu nghe Đan Dẫn Sanh trình bày, ông nổi trận lôi đình, chụp cái túi giấy trên bàn ném về phía Đan Dẫn Sanh: “Nói tao nghe rốt cuộc mày đã dùng thủ đoạn đê tiện vô liêm sỉ gì để nắm được điểm yếu của Yến Yến, ép Yến Yến ký hợp đồng bao dưỡng với mày?! Đấy là cháu của bạn tao đấy, CHÁU-TRAI-CỦA-BẠN-THÂN-TAO-ĐẤY!”

Đan Dẫn Sanh: “???”

Hắn theo phản xạ nhảy khỏi ghế, nghiêng đầu tránh túi giấy bay tới. Mấy chữ “Đan Dẫn Sanh bao dưỡng Đỗ Yến Lễ” đỏ chót bay qua trước mắt hắn, giống như đang cười nhạo cái sự tự cho là đúng của hắn.

Đan Dẫn Sanh cũng sắp phát điên tới nơi.

Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra?! Tại sao nói ngược nói xuôi gì cũng không được hết vậy?!

Yến Yến, Yến Yến thân yêu của em ơi, em xin anh hãy xuất hiện ngay lập tức!

Cùng lúc đó, Đỗ Yến Lễ đang chủ trì cuộc họp bỗng nhiên ngứa mũi, anh che miệng khẽ ho một cái.

Không biết tại sao, trong lòng Đỗ Yến Lễ bỗng có linh cảm không lành.

Anh không để ý mấy, tiếp tục thảo luận với mọi người, đến khi tiếng giày cao gót “cộp cộp” chợt vang lên. Cửa phòng họp bị mở ra, cô thư ký xông vào với vẻ mặt hốt hoảng.

“Thưa giám đốc! Tôi vừa nhận được tin có thành phần cực đoan tấn công ban lãnh đạo của MUSES! Cảnh sát đã bắt được hung thủ và đưa người bị thương vào bệnh viện! Tôi… tôi không gọi được cho giám đốc Đan!”

“Rầm!”

Đỗ Yến Lễ đứng phắt dậy!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,055
Điểm cảm xúc
2,095
Điểm
113
e8f32beb5b2e4acf87382799e1458d2c


Thanh âm đột ngột càng nổi bật giữa không gian yên tĩnh. Trong phòng họp, mọi người đồng loạt quay sang nhìn Đỗ Yến Lễ.

Lồng ngực Đỗ Yến Lễ phập phồng, anh sững sờ vài giây rồi nói với mọi người: “Phiền giám đốc Ngô tiếp tục buổi họp giúp tôi. Tôi có chuyện phải đi gấp, thành thật xin lỗi mọi người.”

Dứt lời, anh đẩy chiếc ghế sau lưng và ra khỏi phòng, bước chân gấp gáp thể hiện sự thảng thốt khác hẳn bình thường. Mọi người im lặng dõi theo bóng lưng Đỗ Yến Lễ, mãi đến khi anh hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt bọn họ, phòng họp chợt nhộn nhịp hẳn lên.

Tết đến nơi rồi, họp hành gì đó không quan trọng, quan trọng là tám chuyện giám đốc Đỗ thất thố kia kìa!

Phòng họp đã ở sau lưng, tiếng ồn không truyền đến tai Đỗ Yến Lễ. Vừa bước ra ngoài, Đỗ Yến Lễ nhanh chóng hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra?”

Thư ký vội vàng đưa điện thoại cho Đỗ Yến Lễ. Đỗ Yến Lễ nhìn lướt qua trang báo, ánh mắt lập tức dừng ở hình ảnh đăng kèm.

Trên mặt đất màu xám của bãi đậu xe có một vũng máu đỏ, nhìn mà giật mình.

Khoảnh khắc đó, trí óc anh nháy mắt trống rỗng, chỉ còn lại một khoảng không đặc quánh. Tư duy nhạy bén dường như bị tước đoạt, bỏ quên thể xác vẫn sững sờ ở đây, bàng hoàng luống cuống, không biết làm thế nào cho phải.

Nhưng cũng ngay lúc ấy, một tiếng quát vang lên trong đầu anh.

“Dẫn Sanh đang chờ mày!”

Dẫn Sanh đang chờ anh.

Đỗ Yến Lễ đột nhiên giật mình, bừng tỉnh khỏi cơn khủng hoảng.

Sau khi hoàn hồn, anh chợt phát hiện một chuyện, nở nụ cười tự giễu: Không ngờ thứ giúp anh tỉnh táo đến giờ lại chẳng phải lý trí và sự bình tĩnh thường ngày, mà là tình cảm của anh dành cho Đan Dẫn Sanh.

Điện thoại của cô thư ký lại réo vang, cô nói vài câu với người bên kia, sau đó đưa điện thoại ra xa, vội vàng báo cáo với Đỗ Yến Lễ bằng giọng run run: “Giám đốc Đỗ, cảnh sát báo rằng trước mắt họ đã hỏi cung xong. Hung thủ thú nhận mình là fan của một minh tinh, do nghi ngờ MUSES chơi quy tắc ngầm chọn phát ngôn viên nên mai phục bên đường, tấn công giám đốc Đan…”

Đỗ Yến Lễ siết chặt nắm tay, cố gắng bình tĩnh.

Dù ban nãy thư ký đã nói không liên lạc với Đan Dẫn San được, anh vẫn lấy điện thoại ra thử gọi, vừa ấn số 9, danh bạ đã tự động hiển thị.

Qua giây lát, giọng nữ cứng nhắc nhanh chóng vang lên ở đầu dây bên kia: “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện đang bận hoặc tắt máy, xin quý khách vui lòng gọi lại sau. Sorry…”

Đỗ Yến Lễ cúp điện thoại, hỏi lại cô thư ký: “Cô đã liên lạc với những người khác ở MUSES chưa? Hứa Á có tin gì không?”

Thư ký vội vã trả lời: “Lúc nãy tôi gọi cho MUSES và Hứa Á rồi, bên đó cũng đang sứt đầu mẻ trán. Vẫn chưa xác định cụ thể là ai bị thương, chỉ biết họ đã được đưa vào bệnh viện thôi, giờ Hứa Á đang qua đó…”

Chuông điện thoại lần thứ ba vang lên, cắt ngang lời thư ký. Cô liếc nhìn màn hình rồi vui mừng nói: “Hứa Á gọi lại cho tôi rồi!”

Cô nàng nhanh chóng nghe máy: “Alo? Hứa Á, cô đang ở bệnh viện hả? Tình hình hiện tại thế nào…”

Đỗ Yến Lễ dừng bước. Anh nhìn chằm chằm cô gái, trái tim như bị một sợi thừng thô ráp siết chặt giày vò, khiến anh căng thẳng, kinh hoảng, thậm chí có chút run rẩy. Tất cả đều đang dâng tràn, khiến người ta nóng nảy sốt ruột.

Đỗ Yến Lễ cau mày, đưa tay ấn ngực, muốn đè nén hết thảy những cảm xúc đó xuống.

Giọng nói của cô thư ký đột nhiên cất cao, không giấu được sự mừng rỡ: “Cô nói sao? Giám đốc Đan không ở bệnh viện?! Nói cách khác, lúc xảy ra chuyện ngài ấy không có mặt ở hiện trường!”

Thượng đế đột nhiên gõ chuông ân xá. Âm thanh vang dội, nắng hạn gặp mưa rào.

Chỗ đau không thuốc mà khỏi, sau khi thả lòng, Đỗ Yến Lễ bắt đầu suy nghĩ.

Kết quả xấu nhất bị loại bỏ. Vấn đề tiếp theo là tại sao điện thoại của Đan Dẫn Sanh lại tắt máy ngay lúc này? Bây giờ em ấy đang ở đâu?

Đan Dẫn Sanh không ở văn phòng, MUSES đã xác nhận.

Đan Dẫn Sanh hẳn cũng không ở bên ngoài. Trừ phi xảy ra bất trắc, bằng không em ấy sẽ không tắt máy, dù có tắt cũng sẽ mở lại trong thời gian ngắn nhất.

Loại trừ hai khả năng trên, có lẽ Đan Dẫn Sanh đang… ở nhà mình?

“Tôi phải đi.” Đỗ Yến Lễ đột nhiên nói với cô thư ký, “Tôi đi tìm Đan Dẫn Sanh trước.”

“Cái gì? Khoan đã giám đốc, chúng ta không biết hiện giờ giám đốc Đan đang ở đâu, chi bằng chờ Hứa Á…”

Đỗ Yến Lễ bước nhanh về phía trước.

Cảm giác như có sâu bọ đang gặm cắn vặn vẹo trong xương tủy anh, lòng dạ như lửa đốt.

Trên đời luôn có vài chuyện không thể chờ đợi, không thể hoãn lại. Nó quan trọng đến nỗi một khi nhận ra, người ta sẽ lập tức dấn thân vào đó, chừng nào chưa hoàn thành thì chừng ấy chưa buông bỏ.

Con đường dài dằng dặc, trống ngực đập dồn dập.

Đỗ Yến Lễ lái thẳng đến trước cổng biệt thự của Đan Dẫn Sanh. Anh chỉ muốn đến nơi nhanh chóng, những thứ khác trên đường mờ ảo như một giấc mộng, lướt qua rồi biến mất trong chớp mắt.

Người đàn ông dừng xe, bước nhanh xuống.

Vừa đến trước khu vườn, Đỗ Yến Lễ chợt thấy một bóng người đang lén lút chui qua bụi hoa và tán cây liễu.

Mặt trời lúc đó chênh chếch, nắng vàng rọi xuống, bao bọc lấy người nọ.

Khi người nọ bước ra, ánh sáng dường như cũng di chuyển theo. Khi người nọ nhìn về phía Đỗ Yến Lễ, ánh sáng dường như cũng chiếu về phía anh.

Sau đó, người nọ gọi một tiếng, ánh sáng ấy bỗng chốc chói lọi

Hắn lao vào vòng tay của Đỗ Yến Lễ, khiến ánh sáng cô đọng lại trong lòng anh.

Đan Dẫn Sanh: “Yến Lễ?”

Đỗ Yến Lễ ôm lấy ánh sáng ấy, thế giới huyền ảo lại trở nên chân thực.

Thế giới chân thực đang ở trong tay anh, đang ở trong ngực anh.

Anh đáp: “Ơi.”

Sau khi trả lời, Đỗ Yến Lễ lùi lại một bước, kiểm tra Đan Dẫn Sanh.

Tốc độ chạy từ vườn hoa ra rất nhanh, quần áo chỉnh tề, không hề có vẻ bị thương.

Trái tim treo lơ lửng vừa hạ xuống, Đỗ Yến Lễ đột nhiên nhìn thấy cửa sổ phòng ở tầng hai phía sau mở toang, mấy tấm ga trải giường buộc thành một sợi dây dài, thả từ cửa sổ xuống mặt đất.

Nhìn thấy cảnh ấy, mấy lời muốn nói nháy mắt bị nuốt xuống, anh hít sâu một hơi, nghiêm khắc chất vấn Đan Dẫn Sanh: “Sao cửa sổ lại có ga trải giường? Em leo từ trên đó xuống à?”

Đan Dẫn Sanh: “Hic, thì em định thế, nhưng mà…”

Đỗ Yến Lễ kiềm nén lửa giận: “Nhưng mà sao?”

Đan Dẫn Sanh thành thật khai báo: “Nhưng mà sau khi làm xong, em nhìn một hồi thấy ớn quá nên đi cầu thang xuống.”

Đỗ Yến Lễ: “…”

Lửa giận tắt ngúm, lo lắng cũng biến mất.

Anh một lời khó nói hết nhìn Đan Dẫn Sanh, lần thứ một trăm lẻmot65 muốn bổ đầu hắn ra, xem cấu tạo não bên trong thế nào.

Một tiếng thét kinh hãi chợt vang lên.

“Sanh Sanh biến mất rồi, trên cửa sổ có ga trải giường!”

Có âm thanh bước chân hỗn loạn, sau đó, ba cái đầu tranh nhau thò ra từ cửa sổ lầu hai, vừa liếc một cái đã thấy Đỗ Yến Lễ và Đan Dẫn Sanh đang đứng đó.

Người trên lầu nhìn người dưới lầu, người dưới lầu cũng nhìn người trên lầu.

Một phút sau, không khí vẫn lúng túng như cũ, Đỗ Yến Lễ đành lên tiếng trước, phá tan sự tĩnh lặng: “Con chào ông Đan và hai cô chú, lần đầu gặp mặt, con là Đỗ Yến Lễ. Dẫn Sanh ra đây đón con, chúng con sẽ vào ngay.”

Dứt lời, Đỗ Yến Lễ thong dong đưa Đan Dẫn Sanh vòng qua vườn hoa đến cửa chính, ấn chuông, chờ người bên trong mở cửa liền thoải mái bước vào, giống như một vị khách quý an ổn ngồi trên ghế sa lon.

Đỗ Yến Lễ rất biết cách kiểm soát tình hình, chủ động giải thích: “Con vừa biết tin ban lãnh đạo của MUSES bị kẻ xấu tấn công, con lo cho Đan Dẫn Sanh nên tới thăm em ấy một chút. Dẫn Sanh không sao thì con cũng yên tâm.”

Ông Đan vẫn chưa hoàn hồn lại, vô thức đáp: “Yến Yến khách sáo quá, ta cũng biết chuyện lãnh đạo MUSES bị tấn công. Chú dì của con vừa định đến công ty xem, nhưng không ngờ Sanh Sanh lại…”

Đỗ Yến Lễ: “Thật ra con có chuyện muốn nói với ông.”

Xong, người bị hại đến tìm ta tính sổ!

Ông Đan giật bắn mình, da đầu tê rần.

Ông nhìn Đỗ Yến Lễ, lại nhìn Đan Dẫn Sanh đang bị ba mẹ sạc cho một trận, kiên trì trả lời: “Con nói, con cứ nói đi, con muốn gì ta cũng chiều hết!”

Đỗ Yến Lễ khẽ mỉm cười: “Ông Đan, con thích Dẫn Sanh, hi vọng ông có thể đồng ý cho hai chúng con quen nhau.”

Ông Đan buồn bã ỉu xìu: “Được, không thành vấn đề, ta đồng… Khoan đã! Con vừa nói cái gì?!”

Đến nửa chừng, ông cụ đột nhiên phản ứng.

Sau đó phòng khách lại chìm trong câm lặng. Từ ông Đan đến ba Đan mẹ Đan, tất cả đều trợn mắt há mồm nhìn Đỗ Yến Lễ, hoàn toàn ngây dại.

Chỉ có Đan Dẫn Sanh vốn đang vắt chéo chân nghe chửi thì hắng giọng, đè nén vui mừng trong lòng, yên lặng nhích về phía Đỗ Yến Lễ.

Đỗ Yến Lễ vô cùng nhuần nhuyễn lặp lại: “Con thích Dẫn Sanh, hi vọng ông đồng ý cho chúng con quen nhau.”

Ông Đan đã loạn cả lên: “Khoan đã, cái gì, không phải con… Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Không phải con bị nó ép buộc hả?!”

Đỗ Yến Lễ khó hiểu: “Sao ông lại nghĩ thế?”

Ông Đan: “Thì tại hợp đồng…”

Đan Dẫn Sanh: “!!!” Mịa nó!

Hắn vội vàng cắt ngang: “Ý ông là, dù nhìn ngang nhìn dọc kiểu gì thì em cũng không xứng với anh, nên ông không tin nổi.”

Đỗ Yến Lễ liếc Đan Dẫn Sanh, lại quay sang ông Đan. Anh định hỏi chuyện gì nhưng cuối cùng lại thôi, chỉ nói: “Sanh Sanh dễ thương lắm, con thích em ấy. Đối với con em ấy là độc nhất vô nhị, con đã chuẩn bị tinh thần để ở bên em ấy cả đời.”

Trong lúc nói chuyện, Đỗ Yến Lễ vẫn luôn mỉm cười, nụ cười không sâu nhưng theo cử động của khuôn miệng thì lại rất chân thành. Niềm vui của anh xuất phát từ trái tim, dễ dàng cảm hóa người khác.

Ông Đan cũng bị ảnh hưởng, nhưng ông vẫn không thể tin nổi: “Con nghiêm túc hả?”

Đỗ Yến Lễ thu lại nụ cười, trả lời: “Đương nhiên ạ, con vô cùng nghiêm túc, đây là cam kết cả đời này của con.”

Khi người nọ không cười, cảm giác dịu dàng ấy lại biến mất, không khí nghiêm túc lại dâng lên, ông Đan đột nhiên cảm thấy mình đang trò chuyện với chuyên gia đàm phán.

Ông hít sâu một hơi, nghĩ thầm Đỗ Yến Lễ quả là cháu trai của lão Đỗ, lúc nghiêm mặt nhìn đáng sợ y chang nhau.

Ông cụ còn chưa biết phải nói thế nào, Đan Dẫn Sanh ngồi cạnh Đỗ Yến Lễ thì hớn hở lắm. Hắn không quan tâm người nhà đang có mặt, trực tiếp thơm lên má Đỗ Yến Lễ, vô cùng phấn khởi nói: “Yến Yến, thích anh quá đi mất!”

Đỗ Yến Lễ nở nụ cười.

Không khí vừa nghiêm túc được một tí đã tan biến.

Ông Đan: “…”

Ba mẹ Đan: “…”

Mọi người câm nín. Chuyện đã đến nước này, con trai sắp bay luôn rồi, còn sao trăng gì nữa…

Ông Đan: “Thế ông nội con…”

Đỗ Yến Lễ: “Con sẽ đích thân nói chuyện này với ông nội, ông Đan đừng lo, ông nội con cũng rất quý Dẫn Sanh.”

Lòng ông cụ không hiểu sao khẽ nhói một cái, nhưng thật ra ông cảm thấy vui vẻ một cách kỳ lạ.

Không so thì thôi chứ một khi đã so là sợ liền, cân nhắc đến sự khác biệt giữa đám minh tinh và Đỗ Yến Lễ… Sanh Sanh nhà ta đỉnh ghê, không ngờ lại lừa được một thanh niên ưu tú như thế về nhà!

Vừa nghĩ vậy, ông Đan đã thoải mái hẳn, ông hắng giọng, giả đò xuống nước: “Vậy thì tốt…”

10 phút sau, Đỗ Yến Lễ và Đan Dẫn Sanh thuận lợi rời khỏi biệt thự. Lúc bước chân qua cửa, Đan Dẫn Sanh vẫn như đang nằm mơ: “Đơn giản thế thôi mà ông nội em đã chịu thả bọn mình đi?”

Đỗ Yến Lễ: “Có gì ngạc nhiên đâu, ông nội tôi cũng vậy thôi.”

Đan Dẫn Sanh: “Yến Lễ, em có một ý nghĩ đáng sợ.”

“Cái gì?”

“Nói không chừng hồi đó bệnh viện trao nhầm rồi, em là con nhà họ Đỗ còn anh là con nhà họ Đan, cho nên ông nội em mới thương anh như vậy, ông nội anh cũng đối xử với em rất tốt…”

“…”

“Khụ khụ!”

Sau lưng đột nhiên vang lên tiếng ho khan, ông Đan đứng ở cửa tế nhị nhắc nhở, hai đứa còn chưa ra khỏi phạm vi quan sát của ta đâu nhé!

Đan Dẫn Sanh nhất thời im như thóc. Hắn yên lặng kéo tay Đỗ Yến Lễ, cùng Đỗ Yến Lễ bước đi.

Mặt trời trên cao đuổi theo hai người, hai chiếc bóng phía dưới cũng tay nắm tay, vai kề vai, cùng nhịp chân tiến về phía trước.

Đan Dẫn Sanh lại hỏi: “Đỗ tiên sinh, sao anh không bảo với em ngọc phật là tín vật của ‘nữ chủ nhân’ Đỗ thị?”

Đỗ Yến Lễ: “Thì bây giờ Đỗ phu nhân cũng biết rồi đấy thôi?”

Đan Dẫn Sanh phì cười.

Ánh mặt trời rọi xuống, thật rực rỡ.

Nụ cười của người nọ cũng xán lạn như thế.

“Đỗ tiên sinh, em thích… em yêu Đỗ tiên sinh.”

“Trùng hợp thật, tôi cũng yêu Đỗ phu nhân.”

Hai người quay trở về, mặt trời và chiếc bóng đuổi theo đến tận lúc bọn họ vào nhà mới dừng lại, dường như hãy còn bồi hồi mà lặng lẽ quan sát qua khung cửa sổ.

Bọn họ đã về tới biệt thự của Đỗ Yến Lễ.

Đan Dẫn Sanh ngã phịch xuống ghế salon, thở phào, vô tình buột miệng kể: “Ầy, tính ra chỗ anh là tốt nhất. Dù thế nào đi nữa cũng sẽ không có chuyện phụ huynh xông vào xếp đồ tới lui rồi trông thấy hợp đồng bao dưỡng. Quả nhiên làm người không được quá đắc ý…”

Đỗ Yến Lễ: “Thế hợp đồng đấy đâu rồi?”

Đan Dẫn Sanh: “…” Bà nội cha nó!

Đỗ Yến Lễ: “Hả?”

Đan Dẫn Sanh khóc không ra nước mắt: “Không có gì, em nói bậy đó, anh đừng để ý…”

Đỗ Yến Lễ liếc mắt: “Đổi tên của người bao dưỡng và người bị bao dưỡng đúng không?”

Bộ anh bớt thông minh đi một tí thì chết à?!

Đan Dẫn Sanh chỉ muốn nằm vật xuống giả chết: “Em không nghe, em không biết gì hết.”

Đỗ Yến Lễ nhếch môi, tiếp đó, anh lấy bản hợp đồng mà hai người đã ký ra: “Tôi cảm thấy chúng ta phải chỉnh sửa điều khoản trong đây một chút.”

Ngay lúc đó, Đan Dẫn Sanh chợt nhảy dựng khỏi ghế, vội vàng ngăn cản Đỗ Yến Lễ: “Khoan đã, em cũng đâu có phạm vào nguyên tắc nào, anh dựa vào đâu mà sửa hợp đồng?!”

Đỗ Yến Lễ mặc kệ Đan Dẫn Sanh. Anh dựa theo suy nghĩ của mình, cầm bút mực lên, bắt đầu gạch bỏ điều khoản trong hợp đồng.

Một điều, hai điều, ba điều.

Ngòi bút lướt nhanh, trong chớp mắt, một bản hợp đồng tiêu chuẩn ra lò.

Đan Dẫn Sanh nhìn mà căng thẳng, thái độ điềm nhiên như không của đối phương lại khiến lòng hắn ngứa ngáy, tim đập thình thịch không yên.

Giờ đây hắn đã hiểu Đỗ Yến Lễ, không có hợp đồng căn bản không có cảm giác an toàn!

Đan Dẫn Sanh rất để ý: “Rốt cuộc anh muốn đổi cái gì? Em nghĩ không cần xóa hết điều khoản đâu, chúng ta có thể giữ lại vài cái quan trọng, ví dụ như quyền lợi lên giường…”

Đỗ Yến Lễ không nói tiếng nào.

Anh gạch bỏ toàn bộ điều khoản trong mục 1, lại lấy một tờ giấy trắng ra, viết bốn chữ.

“Hợp đồng kết hôn.”

Sau khi viết xong, Đỗ Yến Lễ ký tên trên trang giấy trắng, sau đó đưa cho Đan Dẫn Sanh.

Đan Dẫn Sanh từ lo lắng biến thành kinh ngạc. Hắn nhìn tờ giấy rồi lại nhìn Đỗ Yến Lễ, cảm giác mình đã hiểu ra điều gì những vẫn chưa rõ ràng lắm, hắn cẩn thận dò hỏi: “Nghĩa là sao?”

Đỗ Yến Lễ đáp: “Hợp đồng này không cần điều khoản. Lúc đeo ngọc phật cho em tôi đã quyết định xong rồi, bây giờ tôi đưa hợp đồng cho em, em có đồng ý ký không?”

“Ý nghĩa của nó chỉ có một…”

“Tôi là của em, em là của tôi.”

Một hợp đồng không có điều khoản, không có thời hạn.

Tôi nguyện ý dùng quãng đời còn lại cùng em tuân thủ nó, giữ gìn và trân trọng nó. Còn em thì sao?

“Em có đồng ý không?”

Đan Dẫn Sanh ngây người trong giây lát, sau đó, hắn giật lấy cây bút trên tay Đỗ Yến Lễ, cũng ký tên mình xuống giấy.

Còn phải suy nghĩ sao?

“Đương nhiên là có!”

Đỗ Yến Lễ ngước mắt, ý cười sóng sánh như gợn nước trong đôi con ngươi.

“Như vậy, hợp ý lẫn nhau, hợp đồng có hiệu lực.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,055
Điểm cảm xúc
2,095
Điểm
113
0ccb3a88e02b7e87f5d964683d7a5613


Đối với Đỗ Yến Lễ mà nói, đêm giao thừa hẳn sẽ rất “thú vị”.

Anh cảm nhận được sự hoang mang trước đây chưa từng có, dù cơ bản đã giải quyết xong gia đình của Đan Dẫn Sanh, đổi hợp đồng tình yêu thành hợp đồng kết hôn. Mọi việc đã chuẩn bị đầy đủ, chỉ thiếu nước làm đám cưới thật nữa thôi.

Nhưng hôm nay sẽ còn thú vị hơn, vì sau khi xử lý những chuyện kia, Đỗ Yến Lễ vẫn còn một nhiệm vụ cuối cùng – đến biệt thự báo cho ông nội.

Lúc Đỗ Yến Lễ rời khỏi nhà, bầu trời xanh thẳm không một gợn mây. Anh chạy đến vùng ngoại thành, nắng chiều đỏ vàng rực rỡ đã mải mê theo anh suốt quãng đường.

Đến nơi, Đỗ Yến Lễ dừng xe, vừa định tiến vào thì vị quản gia mặc áo đuôi nhạn xuất hiện, chắn ngay cửa chính. Quản gia cúi người chào Đỗ Yến Lễ: “Cậu chủ xin dừng bước, bây giờ ông chủ không muốn gặp khách.”

Quả nhiên tin tức đã truyền đến tai ông.

Đừng nói mình và Đan Dẫn Sanh vừa đi, ông Đan đã gọi ngay cho ông nội mình nhé…

Đỗ Yến Lễ thầm nghĩ trong lòng, ngoài mặt vẫn bình tĩnh: “Tôi không phải khách.”

Nói đoạn, anh chuẩn bị bước vào. Nhưng quản gia vẫn đứng im tại chỗ, hoàn toàn không có ý định tránh đi, đồng thời sửa miệng: “Bây giờ ông chủ không muốn gặp ai cả.”

Đỗ Yến Lễ: “Chú chắc chắn chứ?”

Vị quản gia mỉm cười thay cho câu trả lời.

Đỗ Yến Lễ nhướng mày, không tranh cãi với ông ta nữa, anh đi nửa vòng biệt thự đến cửa sổ sát đất ngoài sảnh lớn.

Trò leo cửa sổ trốn ra ngoài của Đan Dẫn Sanh vài tiếng trước trở thành nguồn cảm hứng dạt dào của Đỗ Yến Lễ.

Nếu không đi được cửa chính thì đành học tập em ấy vậy, cửa sổ sát đất không được nữa thì cứ leo đại một cửa sổ nào đó.

Biệt thự lớn như vậy, Đỗ Yến Lễ không tin mình không tìm được lối vào.

Cuối năm là thời điểm nhà nhà tổng vệ sinh.

Một bà giúp việc đang cầm khăn cẩn thận lau cửa.

Khi nhìn thấy đứa cháu duy nhất của ông chủ đứng bên ngoài vách kính trong suốt, đưa tay gõ gõ, ra hiệu bà mở cửa, bà chỉ do dự vài giây liền nghe theo, mở cửa cho Đỗ Yến Lễ vào.

Suy nghĩ của bà vô cùng chất phác: Tuy hôm nay ông chủ có vẻ tức giận, ban nãy còn lớn tiếng dặn quản gia đứng canh, đuổi cậu chủ về. Nhưng căn nhà này chỉ có hai chủ nhân, không cho cậu chủ vào thì cho ai vào?

Đỗ Yến Lễ ung dung bước đến, đứng đối diện ông cụ đang ngồi đọc báo trên ghế salon: “Ông nội.”

Ông Đỗ: “…”

Ngón tay ông siết nhăn tờ báo. Đỗ Yến Lễ ngồi xuống bên cạnh ông, cầm một quả quýt hỏi: “Ông nội ăn quýt không? Con lột vỏ cho.”

Ông Đỗ trừng mắt nhìn Đỗ Yến Lễ.

Không ăn!

Đỗ Yến Lễ coi như ông muốn ăn.

Anh cúi đầu lột quýt, đầu tiên là lớp vỏ màu cam bên ngoài rồi đến phần gân màu trắng, sau khi tách quả quýt tròn vo thành hai nửa, anh nói: “Ông nội, con có chuyện này muốn hỏi ông…”

Ông Đỗ đứng dậy khỏi ghế, lạnh lùng cầm tờ báo bỏ đi, không muốn nghe Đỗ Yến Lễ nói chút nào.

Tức chết rồi, con thỏ nhỏ chết bầm này dám dây dưa với nhóc con nhà họ Đan thì chớ, lại còn gài mình tặng ngọc phật cho đối phương.

Gài mình tặng ngọc phật thì thôi, thế mà cũng không báo với mình mà để lão Đan biết trước, sau đó mới gọi điện thoại kể!

Đỗ Yến Lễ nhìn theo bóng lưng ông, mãi đến khi ông Đan bước lên cầu thang, anh mới hắng giọng, mở miệng nói: “Ông à, con chỉ định hỏi là ông đã viết câu đối xong chưa? Có cần con dán trước không?”

Ông Đỗ đang lên cầu thang chợt khựng lại. Vài giây sau, ông cụ đi càng nhanh hơn, còn đóng cửa cái “rầm”.

Đỗ Yến Lễ bỏ múi quýt đã lột sạch sẽ vào miệng mình, nhai nhai.

Ừm, ngọt phết chứ.

Ăn quýt xong, Đỗ Yến Lễ cũng đứng dậy, đi tới hỏi quản gia: “Ông đã viết xong câu đối năm nay chưa?”

Quản gia tuy ngăn Đỗ Yến Lễ lại, nhưng chỉ không cho anh vào bằng “cửa chính” thôi. Lúc Đỗ Yến Lễ hỏi, thái độ của ông ta rất lịch sự: “Hai ngày trước ông chủ đã viết xong rồi ạ, nếu cậu chủ cần thì để tôi lên phòng sách lấy cho cậu.”

“Lấy xuống đi, để tôi dán.”

Quản gia cúi người, lên lầu lấy câu đối.

Tuy Đỗ Yến Lễ ở với ông nội từ nhỏ nhưng sở thích của hai người lại hoàn toàn khác nhau.

Mỗi năm Đỗ Yến Lễ lại chọn học một món mới, còn ông Đan lại không như thế, nếu đã thích cái gì thì dù qua chục năm vẫn rất nhiệt tình, một trong số đó là thư pháp.

Chữ của ông Đan, ngân câu thiết họa, vô cùng khí khái.

(ngân câu thiết họa: chỉ chữ viết mềm mại nhưng vẫn mạnh mẽ)

Đỗ Yến Lễ dán câu đối ở đầu cửa, tà dương xán lạn, phủ ánh vàng dịu dàng lên anh và những con chữ trên ô giấy đỏ.

Đến bữa tối, bàn ăn vẫn im lặng như thường lệ. Ăn cơm xong, ông Đỗ vẫn chưa nguôi giận, không cần Đỗ Yến Lễ mà tự dẫn quản gia đi tản bộ.

Khi ông quay lại, Đỗ Yến Lễ đang ngồi ở phòng khách xem ti vi.

Ông lên lầu tắm rửa sạch sẽ, Đỗ Yến Lễ vẫn ngồi ở phòng khách xem ti vi.

Ông đọc nửa quyển sách, trước khi đi ngủ bèn ra kiểm tra, thấy Đỗ Yến Lễ vẫn ngồi ở phòng khách xem ti vi, hơn nữa đã thay đồ ngủ.

Ông Đỗ rốt cuộc không nhịn được nữa, gặng hỏi: “Sao con vẫn còn ở đây?”

Đỗ Yến Lễ: “Mấy ngày tới con sẽ ở đây với ông, hết mùng 7 con mới đi.” (1)

“…” Ông Đỗ: “Lý do?”

Đỗ Yến Lễ: “Sắp Tết rồi.”

Ông Đỗ lạnh lùng nói: “Năm nào mà chả có Tết, ta không chấp nhận lý do này.”

Đỗ Yến Lễ bèn nêu một lý do mà ông cụ không phản bác được: “Con cũng nhớ ông nữa.”

“…” Ông Đỗ gằn giọng: “Nhưng ta không nhớ con!”

Nói đoạn, ông Đỗ chắp tay sau lưng về phòng, lần thứ hai đóng cửa cái “rầm”.

Qua 28 là đến 29 và 30. Trong hai ngày đó, Đỗ Yến Lễ vẫn ở biệt thự ngoại ô, ông cụ vẫn không nói tiếng nào, Đỗ Yến Lễ cũng không vội vã, cần gì làm nấy.

Ngày 29 anh quay lại công ty đã vắng vẻ hẳn, xử lý vài chuyện vặt cuối cùng, tặng cô thư ký một chiếc bao đỏ thẫm, hoàn thành tất cả những công việc năm cũ. Lo cho Đỗ thị xong, Đỗ Yến Lễ thư thả quay về biệt thự, dành toàn bộ thời gian còn lại cho ông nội.

Anh chọn quần áo mới cho ông, luyện chữ cùng ông, còn tìm một cây giống tốt để đêm 30 sẽ cùng ông trồng xuống một vị trí đẹp theo truyền thống “phá cũ xây mới”.

2, 3 năm nữa, bụi cây nhỏ này cũng sẽ giống như những cây khác quanh biệt thự, cao to tươi tốt, uy phong lẫm liệt.

Lúc rảnh rỗi, Đỗ Yến Lễ sẽ gọi điện thoại cho Đan Dẫn Sanh, thường là vào khoảng 8, 9 giờ tối.

Gió đêm mơn man thổi, bầu trời đầy sao bát ngát, buổi tối luôn mang lại cảm giác nhàn nhã và thanh bình mà ban ngày không có. Đỗ Yến Lễ rất yêu thích khoảng thời gian này.

Hai người đều thư giãn, bọn họ có rất nhiều đề tài tán gẫu, từ công việc đến sở thích thường ngày của cả hai. Thi thoảng, một cánh chim bay ngược hướng cũng sẽ trở thành chủ đề của cuộc trò chuyện.

Khi đi ngang qua hành lang, ông Đỗ nghe thấy Đỗ Yến Lễ đang gọi điện thoại.

Âm thanh khe khẽ truyền qua cửa phòng như tiếng gió nức nở, khiến người ta cảm nhận được một sự dịu dàng khác lạ.

Ông Đỗ dừng bước, lắng nghe hồi lâu rồi mới trở về phòng ngủ. Vừa bước vào, ông đã trông thấy khung ảnh đặt trên đầu giường.

Trong hình, ông Đỗ và bà Đỗ thời trẻ đang nắm tay ngồi cạnh nhau. Trên cổ cô gái, ngọc phật lấp lánh toả sáng.

Ông cụ ngắm bức ảnh một lúc, đặc biệt nhìn chằm chằm ngọc phật.

Vẫn tức lắm, nhưng tức một hồi rồi cũng nguôi.

Thôi, con cháu vui vẻ mới là quan trọng nhất.

Đến đêm 30, Đỗ Yến Lễ cùng ông nội ăn tiệc giao thừa.

Họ đã mời đầu bếp chuẩn bị thức ăn từ trước, lúc Đỗ Yến Lễ định nấu cho ông Đỗ một bát mì trường thọ, ông cụ lại ngăn anh lại.

“Ngồi xuống, ăn cơm.”

Nhưng ông không cầm đũa lên, vì ông có lời muốn nói trước khi ăn: “Sao hôm nay không ở với nhóc Đan kia?”

Đỗ Yến Lễ: “Tết đến rồi nên con muốn ở với ông.”

Ông Đỗ: “Ăn Tết thì phải ăn với gia đình chứ, hai đứa không phải người một nhà à?”

Đỗ Yến Lễ: “Ý ông là…”

Ông Đỗ: “Ngày mai con với ta đi gặp lão Đan.”

Đỗ Yến Lễ không nhịn được mỉm cười: “Cảm ơn ông nội.”

Ông Đỗ tức giận nói: “Ăn cơm!”

Cùng lúc đó, ở nhà Đan Dẫn Sanh.

Gia đình nhân số đông lúc nào cũng nhộn nhịp hơn. Tới giữa buổi tiệc náo nhiệt đó, mẹ Đan lên tiếng: “Sanh Sanh à, đáng ra hôm nay con phải ăn cơm với Yến Yến chứ.”

Đan Dẫn Sanh: “…”

Mắc mệt.

Không phải ngày nào con cũng ăn cơm với Đỗ Yến Lễ à? Tại sao phải canh đúng đêm 30 ăn thêm một bữa chứ?

Mẹ Đan cũng chỉ nói một câu vậy thôi chứ không tiếp tục lải nhải, nhưng ông Đan lại tiếp lời: “Mẹ con nói đúng, ngày mai ta dẫn con đến gặp lão Đỗ vậy.”

Đan Dẫn Sanh phát hiện hắn ăn không vô.

Hắn tìm cớ trốn đi, vừa định gọi điện thoại cho Đỗ Yến Lễ thì anh đã gọi tới trước.

Đan Dẫn Sanh nhấc máy, nghe thanh âm của Đỗ Yến Lễ vang lên bên tai.

Tai hắn tê rần, cõi lòng ấm áp, nhung nhớ như thủy triều dâng trào trong ngực.

Đỗ Yến Lễ: “Tôi có việc muốn hỏi em.”

Đan Dẫn Sanh: “Trùng hợp thật, em cũng có chuyện này muốn hỏi anh.”

Đỗ Yến Lễ: “Ừm…”

Đan Dẫn Sanh: “Em cảm thấy bọn mình sẽ cùng chung một đề tài đấy.”

“Vậy thì cùng nói nhé.” Đỗ Yến Lễ đề nghị, “Ba, hai, một…”

“Mùng 1 có muốn cho gia đình hai bên gặp mặt không?”

Sau khi dứt câu, hai bên đều im lặng vài giây. Đỗ Yến Lễ phì cười, Đan Dẫn Sanh cũng cười theo.

Đỗ Yến Lễ: “Vậy thì mai gặp đi.”

“Mai gặp.” Gã đàn ông khựng lại, bổ sung, “Đỗ tiên sinh, em hơi nhớ anh rồi.”

“Đỗ phu nhân, ngày nào tôi cũng nhớ em cả.” Đỗ Yến Lễ đáp, “Dẫn Sanh, bây giờ tôi đang ghen tỵ với bầu trời sao kia đấy.”

Đan Dẫn Sanh: “Hả?”

Đỗ Yến Lễ mỉm cười: “Ai bảo trời sao có thể nhìn thấy em chứ?”

————————————————

(1) Mùng 7: Chính xác là mùng 7 tháng 1 âm lịch, trong ngày lễ truyền thống của Trung Quốc thì đây là “sinh thần của nhân loại” – ngày Nữ Oa tạo ra con người. Vào ngày này, người ta sẽ ăn mì, canh thất bảo (một loại canh làm từ bảy loại rau củ nấu với bột gạo) và cầu nguyện cho người thân và gia đình bạn bè.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,055
Điểm cảm xúc
2,095
Điểm
113
3c6107cf12996a9c43182b520e6bc471


Nếu gia đình hai bên đều đã thống nhất, sáng hôm sau, ông Đỗ liền dẫn Đỗ Yến Lễ tới chỗ ông bạn chí cốt của mình.

Đây là lần đầu tiên Đỗ Yến Lễ đến nhà ông nội Đan Dẫn Sanh.

Đó là một căn biệt thự cổ điển kiểu Châu Âu tọa lạc giữa trung tâm thành phố, nằm sâu trong hẻm.

Cây cối um tùm bao bọc xung quanh, một góc hiên nhà màu trắng thấp thoáng sau những tán cây xanh, thể hiện vẻ đẹp riêng của mình giữa hoa lá và cây cảnh.

Khi hai người vừa đến nơi, Đan Dẫn Sanh đã đứng chờ sẵn để mở cửa cho họ. Hắn vô cùng khéo léo gọi một tiếng: “Ông Đỗ.”

Ông Đỗ liếc Đan Dẫn Sanh một cái, không có phản ứng gì đặc biệt, mặt không đổi sắc lướt qua Đan Dẫn Sanh, đi thẳng vào nhà.

Đan Dẫn Sanh tâm cơ giả đò đóng cửa rồi bước chậm vài bước, nháy mắt với Đỗ Yến Lễ đang đi theo sau: Hôm nay tâm trạng ông ấy không tốt à?

Đỗ Yến Lễ cũng nháy mắt: Không đâu, ông ấy đang vui lắm.

Thần giao cách cảm bằng mắt kết thúc.

Đan Dẫn Sanh không hề do dự, nhanh chóng đuổi theo ông Đỗ, ân cần nói: “Con dẫn đường cho ông nhé, để con đỡ ông.”

Ông Đỗ: “Khỏi.”

Đan Dẫn Sanh kiên trì đỡ tay ông cụ. Hắn đã chuẩn bị tinh thần bị gạt ra, nào ngờ ông Đỗ vẫn chỉ liếc hắn một cái, thậm chí còn chẳng thèm giãy dụa, nghiêm mặt đi tiếp.

Đan Dẫn Sanh chợt ngộ ra chân lý, hắn lại quay đầu, nháy mắt với Đỗ Yến Lễ: Tsundere?

Đỗ Yến Lễ lần thứ hai nháy mắt: Biết thì tốt, đừng nói ra. Ông nội tôi sĩ diện lắm.

Ba người bước vào trong, ông Đan và ba mẹ Đan đều đang chờ ở phòng khách.

Hai ông cụ chơi với nhau mấy chục năm, nhìn bản mặt già của nhau đã phát chán nên chẳng cần khách sáo, trực tiếp ngồi xuống ghế salon.

Ngay sau đó, ông Đỗ lên tiếng: “Trước đây ông để Đỗ Yến Lễ và Dẫn Sanh lui tới là vì tin tưởng Đỗ Yễn Lễ. Nào ngờ thằng bé không khuyên bảo Dẫn Sanh thì thôi, còn…” Ông định bảo “chạy luôn trên con đường sai trái”, nhưng ngẫm lại thấy câu từ không ổn nên bỏ qua, nói thẳng, “Đây là lỗi của Đỗ Yến Lễ.”

Ông Đan vội vàng phủ nhận: “Không không, Yến Yến không có vấn đề gì hết, tất cả đều do Sanh Sanh nhà tôi, Yến Yến bị nó làm hư!”

“Đỗ Yến Lễ sai nhiều hơn.”

“Sanh Sanh sai nhiều hơn.”

Hai ông cụ huyên thuyên với nhau, Đỗ Yến Lễ không định tham dự, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, ngồi nghiêm chỉnh không nói tiếng nào.

Đan Dẫn Sanh nhìn anh, thấy làm vậy là tốt nên cũng bắt chước y hệt.

Ông Đan và ông Đỗ tôi một câu anh một câu hồi lâu, cuối cùng ông Đỗ lười không muốn cãi nữa mới thôi. Ông Đỗ cảm thấy hôm nay mình đã nói đủ số lượng từ cho cả năm luôn rồi, dứt khoát kết luận: “Hai đứa đều sai.”

Ông Đan ngẫm lại, cảm thấy kết luận rất chuẩn, cũng tán thành: “Đúng đúng, hai đứa đều sai.”

Ông Đỗ: “Phải bắt tụi nó sửa sai.”

Ông Đan kiên định: “Phải bắt tụi nó thay đổi.”

“…”

Phòng khách nhất thời yên lặng.

Ông Đỗ lấy một chiếc hộp màu đen giống hệt hộp đựng ngọc phật từ trong ngực áo ra, đặt lên bàn, đẩy về phía Đan Dẫn Sanh.

Trước lạ sau quen, lần này Đan Dẫn Sanh đã hiểu ý ông Đỗ. Hắn không chờ ông lên tiếng, trực tiếp mở hộp. Bên trong là mặt dây chuyền Quan Thế Âm Bồ Tát bằng ngọc cũng đẹp không kém gì ngọc phật kia.

Đan Dẫn Sanh: “Cảm ơn ông!”

Mặt ông Đỗ vẫn không cảm xúc: “Cho con Quan Thế Âm, trả ngọc phật cho ta.”

Dù bây giờ có suy nghĩ lại, ông Đỗ vẫn không thể nào bình tĩnh trước chuyện này được!

Thấy ông Đỗ và Đan Dẫn Sanh giao lưu tình cảm xong, ông Đan bèn nói với Đỗ Yến Lễ: “Yến Yến này, ông nội con đã tặng quà cho Sanh Sanh rồi, ta cũng có quà cho con đó, để lát nữa Sanh Sanh đi lấy.”

Sau khi tặng quà, bầu không khí trong phòng cũng thoải mái hơn nhiều. Vừa hay sắp đến giờ cơm trưa, mùi thơm từ nhà bếp bay ra, mẹ Đan với cương vị nữ chủ nhân đang trổ tài nấu nướng cho mọi người.

Hai nhà quan hệ thân cận nên không có gì phải khách sáo, chuẩn bị thưởng thức tay nghề của mẹ Đan.

Đỗ Yến Lễ vừa đi, dưới mông Đan Dẫn Sanh tựa như mọc bàn chông, đứng ngồi không yên. Gã đàn ông liếc mấy người còn lại, quyết đoán nói: “Mọi người cứ trò chuyện tiếp nhé, con cũng xuống giúp một tay.”

Nói xong hắn lập tức bỏ chạy.

Vào đến nơi, Đan Dẫn Sanh trông thấy Đỗ Yến Lễ đang đứng trước bồn rửa quan sát nguyên liệu nấu ăn.

Vóc dáng người nọ cao lớn, mặc quần áo thường ngày đứng giữa chốn nồi niêu xoong chảo, cảm giác nhà bếp cũng biến thành văn phòng của anh.

Người nọ nghe thấy tiếng bước chân bèn quay đầu lại: “Sao em vào đây được?”

Hồn Đan Dẫn Sanh lạc trôi về phía Đỗ Yến Lễ, hắn chỉ mải miết nghe theo tiếng gọi con tim, mãi đến khi đứng bên cạnh anh mới phát hiện trong phòng bếp chỉ có mình và anh ấy, mẹ Đan thì đã biệt tăm biệt tích.

Đan Dẫn Sanh ngạc nhiên hỏi: “Mẹ em đâu?”

Đỗ Yến Lễ: “Dì đi mất rồi.”

Đan Dẫn Sanh: “Sao lại đi?”

Đỗ Yến Lễ chậm rãi đáp: “Có lẽ dì biết ai đó sẽ theo vào đây, không muốn ở lại làm kỳ đà cản mũi nên đi trước.”

Đan Dẫn Sanh không khỏi trầm tư: “Ừm…”

Đỗ Yến Lễ bật cười: “Tưởng thật đấy à? Dì muốn làm món mới nên lên lầu mở mạng xem công thức. Còn em đấy, lấy lí do gì để chạy vào đây?”

Đan Dẫn Sanh: “Em nói em muốn phụ anh nấu ăn.”

Đỗ Yến Lễ đã suy nghĩ xong sẽ làm gì với mớ nguyên liệu kia, anh xắn tay áo lên: “Em biết nấu món gì?”

Đan Dẫn Sanh: “Mì gói.”

Đỗ Yến Lễ: “…”

Đan Dẫn Sanh: “…”

Đỗ Yến Lễ: “Em vẫn nên ngoan ngoãn đứng một bên là được.”

“Khụ khụ… Cái đó không quan trọng, quan trọng là, Đỗ tiên sinh, anh không tò mò về món quà của ông nội em à?”

“Cũng chút chút, mà đó là cái gì?”

Đan Dẫn Sanh huỵch toẹt: “Ảnh em cởi truồng hồi nhỏ, ông nội em nói thứ này rất có ý nghĩa.”

Đỗ Yến Lễ vốn không quan tâm mấy, nhưng lúc này lại thấy hứng thú: “Nghe hay đấy, thế để đâu rồi? Tôi đi xem.”

“Khoan đã, em cũng có một thứ muốn tặng anh.”

“Cái gì?”

Đan Dẫn Sanh lấy một chiếc hộp trong túi ra. Chiếc hộp nhỏ hình vuông, đỉnh hộp cong cong, bên ngoài bọc vải nhung màu đỏ.

Đỗ Yến Lễ vừa nhìn thấy chiếc hộp đã đoán được bên trong là vật gì.

Nắp hộp bật mở, hai chiếc nhẫn kim cương xuất hiện trước mắt Đỗ Yến Lễ.

Đan Dẫn Sanh cực lực nhẫn nại, cố gắng không cười, nhưng sự vui sướng lại thấm nhuần trong từng câu chữ của hắn: “Đỗ tiên sinh, anh có đồng ý cho em cơ hội được đeo nhẫn lên tay anh không?”

Thứ như vậy trong túi Đỗ Yến Lễ cũng có.

Nhưng mà…

Người đàn ông vươn tay, cầm lấy một chiếc nhẫn đeo vào tay Đan Dẫn Sanh trước. Anh nâng tay hắn, hôn lên chiếc nhẫn chính mình đã đeo cho đối phương, rồi lại đưa tay mình ra, cười đáp.

“Như em mong muốn.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,055
Điểm cảm xúc
2,095
Điểm
113
5963b74a2550dcb9f691524aece0ad9fjpg


Hợp đồng tình yêu biến thành hợp đồng kết hôn, cuộc sống của hai con người vốn dĩ chỉ ngang qua đời nhau cũng biến thành cuộc sống gia đình hòa hợp. Vì vậy, có rất nhiều thay đổi đã xảy ra, trước hết là tủ quần áo của Đỗ Yến Lễ.

Thói quen chỉ mặc ba màu trắng, đen, xám vạn năm không đổi bị phá vỡ. Những màu sắc độc đáo nhưng không kém phần chín chắn như xanh đậm, tím than,… công khai chen vào, trở thành sự lựa chọn của anh.

Tiếp đó, hai đầu bếp và một trợ lý sinh hoạt cũng gia nhập nhóm giúp việc trong nhà Đỗ Yến Lễ, đó là những người đã quen phục vụ cho Đan Dẫn Sanh. Cả phong cách nội thất, số lượng xe để trong gara cũng thế, tuy có thay đổi nhưng đều đâu vào đấy. Cảm giác như nước chảy đá mòn, vừa ăn ý vừa nhanh nhẹn, chính là tác phong làm việc bao lâu nay của Đỗ Yến Lễ.

Đan Dẫn Sanh vô cùng hài lòng với tốc độ và hình thức tiến triển này.

Hắn thích ở bên Đỗ Yến Lễ từng giây từng phút, hưởng thụ những vui sướng của một khởi đầu hoàn toàn mới.

Nếu hỏi hắn còn gì bất mãn trong cuộc sống hoàn hảo của mình, thì đó chính là vừa hết Tết, công việc của Đỗ Yến Lễ liền trở nên bận rộn, hơn nữa lần này còn đúng nghĩa “đầu tắt mặt tối”, vì ngoài tăng ca ra, Đỗ Yến Lễ còn đang ngáp ngắn ngáp dài kia kìa.

Đỗ Yến Lễ tăng ca Đan Dẫn Sanh không nói, Đỗ Yến Lễ không phải kiểu giám đốc cưỡi ngựa xem hoa như hắn, anh ấy phải hoàn thành công việc, cùng lắm thì hắn đến văn phòng với anh ấy thôi. Nhưng Đan Dẫn Sanh khó chịu khi thấy Đỗ Yến Lễ đang mệt mỏi vô cùng mà vẫn phải tăng ca, tập đoàn Đỗ thị nuôi nhiều nhân viên như thế để cả ngày ngồi làm cảnh à? Sao lại để sếp mình hết giờ hành chính mà vẫn phải gắng gượng làm việc cơ chứ?

Bên ngoài phòng khách, trăng tròn vành vạnh. Bên trong phòng khách, ánh đèn sáng rực soi tỏ từng ngóc ngách.

Bây giờ là 8 giờ tối, Đỗ Yến Lễ đang ngồi ở bàn ăn video call với nhân viên chi nhánh nước ngoài.

Hôm qua ngủ hơi muộn nên hôm nay Đỗ Yến Lễ không tỉnh táo lắm, trong vòng nửa tiếng ngắn ngủi mà anh đã đưa tay ấn nhân trung hai lần. Đến lần thứ ba, Đan Dẫn Sanh đang lượn lờ xung quanh bỗng nhiên bước tới, vô cùng nghiêm túc gõ gõ bàn, đưa mắt ra hiệu cho Đỗ Yến Lễ ý bảo mình có chuyện muốn nói.

Đỗ Yến Lễ bèn dừng cuộc họp: “Tạm nghỉ 5 phút.”

Dứt lời, anh khép máy tính lại, quay sang Đan Dẫn Sanh: “Sao thế?”

Đan Dẫn Sanh nhìn Đỗ Yến Lễ: “Anh buồn ngủ.”

Đỗ Yến Lễ: “Có chút chút…”

Đan Dẫn Sanh: “Bây giờ là buổi tối.”

Đỗ Yến Lễ: “Ừ?”

Đan Dẫn Sanh: “Anh có thể không làm nữa, trực tiếp đi ngủ.”

Đỗ Yến Lễ trầm ngâm: “Nhưng tôi còn phải làm việc, cũng sắp xong rồi, tới 9 giờ là hoàn thành.”

Biết ngay anh sẽ nói vậy mà…

Đan Dẫn Sanh hoàn toàn không ngạc nhiên, hắn tiếp tục kiến nghị lần hai: “Em có thể giúp anh không?”

Đỗ Yến Lễ: “…”

Anh giật mình nhìn Đan Dẫn Sanh.

Từ trước đến giờ, hai người luôn ngầm hiểu không được đụng chạm đến công việc riêng của nhau. Nhưng hiện tại Đan Dẫn Sanh thẳng thắn vượt qua giới hạn này… thật ra cũng vừa hay.

Quá khứ khác với hiện tại, để Đan Dẫn Sanh hiểu thêm về Đỗ thị cũng là chuyện bình thường, huống hồ lí do anh tăng ca cũng có liên quan đến hắn.

Sau giây phút im lặng ngắn ngủi, Đỗ Yến Lễ đáp: “Serie Sanh Ca Yến Vũ đột ngột cháy hàng ở nước ngoài. MUSES đang toàn lực đẩy mạnh để chiếm thị phần bên đó, chi nhánh Đỗ thị cũng có các dự án hợp tác mới, bọn họ đang xác nhận lại trước khi liên hệ với MUSES… Em đến đúng lúc lắm, thử nghe ý kiến của họ rồi cũng nêu ý kiến của mình xem sao.”

Đan Dẫn Sanh thế mới biết Đỗ Yến Lễ tăng ca để xử lý chuyện gì.

Hóa ra vẫn liên quan đến mình…

Tim hắn khẽ nhói: “Không thành vấn đề, anh về phòng nghỉ đi.”

Đỗ Yến Lễ nghe lời gật gật đầu: “Vậy nhờ em nhé, tôi đi ngủ trước.”

Đỗ Yến Lễ đáp ứng quá nhanh, Đan Dẫn Sanh có chút không yên lòng. Hắn không thể làm gì khác ngoài giám sát đối phương leo lên giường, đắp kín chăn.

“Tôi ngủ đây.”

“Ừm.”

“Em giúp tôi nhé.”

“Ừm ~ ”

Lòng tự trọng đàn ông đột nhiên được thỏa mãn vô cùng!

Đan Dẫn Sanh mỹ mãn khom lưng hôn Đỗ Yến Lễ một cái, xuống lầu chuẩn bị làm việc.

Đỗ Yến Lễ nhắm mắt lại, lắng nghe âm thanh dần xa của đối phương.

Thảm trải sàn mềm mại đã giảm bớt đa số tiếng động, chỉ còn nghe loáng thoáng bên tai, cảm giác như tiếng chân mèo con bước trên thảm vậy.

Đỗ Yến Lễ chờ tới khi Đan Dẫn Sanh đến cửa phòng liền mở mắt ra, gọi: “Dẫn Sanh…”

Đan Dẫn Sanh quay đầu hỏi: “Sao thế?”

Đỗ Yến Lễ: “9 giờ là ngưng nhé.”

Đan Dẫn Sanh hơi bực mình: “Cần anh nhắc chắc? Em đâu giống anh, tăng ca như cơm bữa vậy…”

Đỗ Yến Lễ nở nụ cười, lại nhắm mắt lại.

Bên tai vang lên tiếng “tách” nhỏ, đèn vụt tắt, bóng tối lan tỏa, ánh trăng xa xôi xuyên qua cửa sổ, phủ thêm một lớp lụa mỏng cho không gian huyền ảo.

Đêm nay trăng thật đẹp, sao Đỗ Yến Lễ có thể cô phụ được.

30 phút trôi qua rất nhanh, Đỗ Yến Lễ nằm trên giường nghỉ ngơi, đúng 8 giờ 50 là ngồi dậy.

Anh bước xuống cầu thang, đứng ở chiếu nghỉ tầng hai nhìn về phía phòng ăn. Đan Dẫn Sanh đưa hai tay gối đầu, vắt chéo đôi chân dài, tư thế lười biếng nửa nằm nửa ngồi nói chuyện với nhân viên qua laptop, không chú ý Đỗ Yến Lễ đang đứng trên lầu.

Đỗ Yến Lễ không quấy rầy Đan Dẫn Sanh đang làm việc chăm chỉ.

Anh đi ra vườn từ cửa chính, ngẩng đầu nhìn trăng sáng đang treo lơ lửng trên không, sau đó bước vào kho lấy thứ đã làm anh ăn không ngon ngủ không yên mấy ngày trời ra, đặt trong vườn.

Không lâu sau, tất cả đã chuẩn bị xong.

Lúc này Đỗ Yến Lễ mới lấy điện thoại gửi cho Đan Dẫn Sanh một tin nhắn.

“Ra vườn hoa đi.”

Tin nhắn được gửi lúc 9 giờ.

Đan Dẫn Sanh nói cũng được kha khá, đang chuẩn bị tắt máy rồi lên lầu, di động đặt trên bàn đột nhiên rung lên, thông báo có tin nhắn.

Đan Dẫn Sanh thờ ơ liếc một cái, một giây sau đã ngu người: “???”

Ai nói cho tôi biết Đỗ Yến Lễ từ phòng ngủ bay ra vườn hoa từ khi nào vậy?

Đan Dẫn Sanh vội vàng chạy tới, chợt nhìn thấy thứ Đỗ Yến Lễ muốn cho hắn xem.

Trên thảm cỏ là một dãy lồng đèn.

Tổng cộng có mười hai cái, đều là đèn trời (1) y hệt nhau, ở giữa được nối bằng ống nhỏ xếp thành hình tròn trên mặt đất, nhìn rất đặc biệt.

Trong đêm trăng, Đỗ Yến Lễ nở nụ cười với Đan Dẫn Sanh: “Nguyên tiêu vui vẻ.”

Đan Dẫn Sanh giật mình: “…Nguyên tiêu vui vẻ. Em còn tưởng anh đã quên hôm nay là ngày gì rồi, hóa ra anh chờ ở đây? Anh xếp đèn này à, làm từ bao giờ thế? Sao em không phát hiện?”

Đỗ Yến Lễ cười không đáp, đưa điều khiển từ xa cho Đan Dẫn Sanh, nói: “Ấn nút này thì đèn sẽ bay lên đấy.”

Đan Dẫn Sanh tiếp nhận dụng cụ điều khiển từ xa. Hắn cúi đầu, thấy trong tay là một chiếc remote đơn giản hình vuông, bên trên chỉ có một cái nút màu đỏ.

Hắn vừa ấn nút, ánh sáng chợt bừng lên.

Từng chiếc đèn lần lượt chiếu rọi thảm cỏ, y như những vì sao từ trên trời sa xuống.

Khi mười hai chiếc đèn đã sáng hết, “tách” một tiếng, chúng từ từ bay cao. Đèn hơi lắc lư khiến quầng sáng cũng dao động theo.

Giữa không gian mờ ảo ấy, Đỗ Yến Lễ nắm chặt tay Đan Dẫn Sanh.

Anh vừa nhìn đèn, vừa kéo Đan Dẫn Sanh đi về phía trước vài bước, khi đã ở ngay bên dưới, anh đưa tay chỉ, nói: “Dẫn Sanh, em nhìn này.”

Đan Dẫn Sanh ngước mắt trông theo.

Đèn đã lên cao, bọn họ ngẩng đầu, ngắm nhìn bầu trời qua dãy đèn ấy.

Đêm tối mênh mông bao phủ lấy chúng, ánh đèn khiến màn đêm thưa dần, ánh sao biến mất, để cuối cùng chỉ còn lại mặt trăng cô độc. Vòng tròn sáng ngời kia hòa làm một với mặt trăng, vừa như đang ôm mặt trăng vào lòng, cũng vừa như phủ thêm một lớp áo mới cho nó.

Mà đây chỉ là bắt đầu thôi.

Những chiếc đèn bay cao, càng lúc càng nhỏ dần. Mặt trăng thoát ra khỏi vòng tròn, đèn vẫn sáng ngời, dần dần chếch đi, mới đầu từ bao bọc biến thành đan xen, sau đó trông như muốn vòng ra phía sau mặt trăng vậy.

Ngay lúc ấy, Đan Dẫn Sanh đang ngẩng đầu nhìn đột nhiên lặng người.

Mặt trăng rực rỡ, đèn trời lộng lẫy.

Khi đèn bay chếch sang bên cạnh, mặt trăng như khảm nạm trên độ cong của dãy đèn, giống hệt như…

Đan Dẫn Sanh càng ngạc nhiên hơn: “Nhẫn?”

Chúng giống hệt như một chiếc nhẫn lơ lửng giữa bầu trời đêm.

Đỗ Yến Lễ đang nắm tay Đan Dẫn Sanh cũng nhếch môi, khẽ mỉm cười.

Sau khi được Đan Dẫn Sanh cầu hôn dưới bếp ngay ngày mùng 1, Đỗ Yến Lễ không thể không cất đôi nhẫn đã mua đi, anh vẫn luôn nghĩ xem phải đáp lễ bằng cách nào cho thật thú vị.

Sau đó anh nảy ra ý tưởng này.

Đỗ Yến Lễ hỏi Đan Dẫn Sanh: “Thích không?”

Trong phút chốc, Đan Dẫn Sanh ngây ngẩn.

Mắt hắn đột nhiên sáng bừng, cười to: “Đỗ Yến Lễ, sao anh lại phạm quy như vậy hả?! Anh thật sự quá…”

Quá cái gì, Đan Dẫn Sanh không hề nói tiếp.

Hắn dùng hành động trực tiếp biểu đạt cảm xúc của mình, lập tức ôm chầm lấy Đỗ Yến Lễ!

Đỗ Yến Lễ hưởng thụ vòng tay nhiệt tình của người yêu.

Anh thoả mãn gật đầu, nghĩ thầm: Không uổng công tôi vì muốn tạo bất ngờ cho em, ngày nào cũng đè em ra làm làm làm đến tận nửa đêm.

Cơ mà làm đến đêm thật sự ảnh hưởng hiệu suất ban ngày, lần này là trường hợp đặc biệt, mai mốt tuyệt đối không được như vậy nữa!

Hiềm nỗi dù Đỗ Yến Lễ có kiên quyết đến đâu thì cuối cùng cũng thất bại.

Ai bảo cuộc sống này luôn tràn ngập ngạc nhiên và vui sướng? Bọn họ cũng có nỗi khổ riêng đó.

Chỉ một chút thôi.

————————————————

(1) Đèn trời: Hay còn gọi là thiên đăng/ đèn Khổng Minh,…

25850_14jpg
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top