Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn ước tuổi 16! - Ravi
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Thời gian một tuần cuối nhanh chóng trôi qua. Điều gì đến cũng phải đến. Ba ngày thi áp lực cũng đã tới. Thi xong môn này, mọi người lại bỏ qua để chuẩn bị tốt cho môn thi mới. Còn riêng An Vy, nó chưa kịp buồn thì đã tới môn thi khác rồi, phải thi liên tục và nhiều môn như vậy nó đã phải chạy đua với thời gian. Thi xong môn này nó lại phải lục lại môn tiếp để học. Cứ như thế ba ngày liên tục nó chỉ biết học, học và học! Còn hắn thì để tinh thần thoải mái và chỉ ngắm nhìn nó mà thôi!

Bước chân ra khỏi phòng thi, An Vy thẫn thờ ngước đầu nhìn lên trời cao. Cuối cùng cũng đã thi xong, bầu trời tươi đẹp của nó lại quay trở về. Mặc kệ kết quả thế nào thì cuối cùng thi xong vẫn là thi xong!

" Aaaaaaaaa " - Nó hét to một cái, mọi người đều quay lại nhìn nó, còn nó thì chẳng quan tâm mà vui sướng nhảy cẫng lên. Ngày thi bọn nó sẽ vào phòng thi theo số báo danh. Nó đang tính chạy đi tìm hắn thì Hải Minh cùng Hải My đi ngang qua đó dừng lại trước mặt nó.

" Cậu làm được bài không? " - Hải Minh lên tiếng làm nó bất ngờ há hốc miệng nhìn cậu. Hải Minh nhìn nó rồi cũng cụp mắt xuống. Đã lâu rồi cậu không đối mặt với nó. Cậu không muốn chấp nhận sự thật. Nó dường như không muốn cậu hi vọng thêm nên cũng đã không chủ động tìm cậu để nói chuyện.

" Hai người có chuyện gì sao? " - Hải My hết nhìn An Vy rồi lại quay sang Hải Minh nhìn lên tiếng.

" À cũng tạm " - Câu hỏi của Hải My đã kéo nó về thực tại, nó vội lên tiếng nhìn Hải Minh rồi lại nói tiếp - " Chuyện hôm đó... "

" Không sao. Tôi hiểu " - Hải Minh ngước đầu lên nhìn nó rồi cắt ngang lời nó sau đó nở một nụ cười nhẹ.

" Vậy... Vậy chúng ta có thể là bạn tốt của nhau nữa không? " - An Vy đảo mắt rồi chớp nhẹ một cái nhìn Hải Minh

" Tất nhiên " - Hải Minh cười nhẹ gật đầu. Thời gian không thể làm cậu quên nó mà thời gian làm cậu nhận ra chỉ cần nó có thể vui vẻ, cậu sẽ chỉ đứng sau lưng nó và yêu nó trong thầm lặng!

Nó vui vẻ cười tươi nhìn cậu. Nó cảm giác như bản thân vừa trút được một gánh nặng. Bây giờ có thể thoải mái rồi. Hôm nay quả là một vui mà!

" Á "

Một cậu bạn gấp gáp chạy từ trong lớp ra đụng trúng người nó làm nó ngã nhào về phía trước.

" Cẩn thận " - Hải My vội vàng đỡ lấy nó làm nó một lần nữa há hốc miệng

" Tôi xin lỗi, tôi có việc gấp " - Người con trai đụng trúng nó vừa quay người nói vừa gấp gáp chạy đi.

" Cậu không sao chứ? " - Hải My nhìn nó lên tiếng.

" À ừ, tôi không sao, cảm ơn cậu " - An Vy ngước đầu nhìn Hải My

Khánh Anh cùng Bảo Nam và Thái Điệp cũng vừa lúc đi tới, Thái Điệp liếc nhìn Hải My rồi quay sang nó:

" Có chuyện gì sao? "

Nó lắc đầu nguầy nguậy. Hải My khẽ liếc nhìn Khánh Anh rồi quay vội đi. Hải Minh lên tiếng:

" Vậy bọn tôi về trước, hẹn gặp mọi người sau "

Hải Minh và Hải My quay người đi, Thái Điệp khoanh tay nhìn theo bữu môi một cái.

" Thôi đi " - Khánh Anh chẳng quan tâm đến sự hiện diện của hai người đó khoác lấy vai An Vy rồi đi về phía nhà xe.

Lúc này cũng đã sáu giờ kém tối rồi. Bảo Nam và Thái Điệp đã đi lẻ hẹn hò sau một thời gian bù đầu bù cổ vào học. Còn bọn hắn thì trở về nhà Kevin.

Vừa thấy Kevin đi từ trong nhà ra cửa, nó đã buông tay hắn chạy đến ôm chầm lấy Kevin:

" A Hai ơi. Em nhớ hai "

Kevin bật cười xoa đầu nó rồi khẽ liếc nhìn sang Khánh Anh đang cười khổ:

" Thật không đây? Hai còn tưởng em đã có ai kia thì quên mất người anh trai này rồi. Giờ với em ai kia còn quan trọng hơn hai cơ mà" - Kevin nhéo má An Vy giả vờ giận dỗi. Lúc này Khánh Anh cũng đã bước tới gần bọn nó

" Đâu có đâu " - An Vy cười híp mắt nhìn Kevin rồi quay sang Khánh Anh nói nhỏ rồi nháy mắt với hắn - " Hai nói đúng đấy "

Khánh Anh bật cười hài lòng nhìn nó, bây giờ lại tới Kevin cười khổ. Anh đúng là đã giao trứng cho ác mà. Để hắn bảo vệ em gái xong " cướp " luôn em gái của anh. Kevin gõ nhẹ lên đầu nó vẻ không hài lòng. Còn nó vẫn cười khì xoa xoa đầu chỗ anh hai vừa đánh. Đúng lúc đó thì Leo chạy vào ôm lấy nó xoay vòng vòng:

" Nhớ em chết mất. Cái đồ vô lương tâm. Sao không mảy may về hỏi thăm hai ông anh già này một chút chứ? " - Leo ôm lấy người hắn xoay không biết bao nhiêu vòng sau đó giở giọng người lớn trách móc nó

An Vy một tay vịn cánh tay hắn một tay day day trán chóng mặt lắc lắc đầu. Một lúc hết chóng mặt, An Vy dơ chân lên đạp Leo một cái làm bọn hắn và cả người hầu đều bịt miệng cười.

" Anh già, anh muốn ám sát em sao? " - An Vy chu mỏ nói rồi ôm chầm cổ Leo lúc mặt anh còn méo xệch - " Nhưng mà em cũng nhớ hai người mà "

Leo nhăn nhó một lúc sau đó cười nhẹ rồi ôm chặt nó vỗ lưng.

" Thôi nào. Mọi người mau vào dùng bữa đi " - Ngọc Ngân đi ra trên người vẫn mặc chiếc tạp dề, một tay cầm dĩa thức ăn, tay kia cầm đũa nhìn mọi người cười tươi

" Woa. Em đói bụng lắm rồi " - An Vy hít một hơi thật sâu hương thơm thức ăn vào bụng rồi buông vội Leo chạy tới ôm lấy cánh tay Ngọc Ngân kéo vào phòng bếp.

" Cậu bỏ đói nó? " - Leo quay sang nhìn Khánh Anh vẻ mặt bất lực

Khánh Anh nhún vai một cái cười nhẹ rồi đi vào cùng nó. Kevin thì đã theo hai người vào từ lúc nào. Mọi người cùng nhau dùng bữa tối vui vẻ và tràn ngập tiếng cười.

Một lúc sau, dùng bữa xong, trời có vẻ đang nổi gió, hình như sắp có mưa, nó và hắn ra về. Cùng lúc Ngọc Ngân nhận được điện thoại ai đó và vội vã rời đi.

" Chán vậy. Lại đi hết rồi " - Leo hậm hực ngồi trên ghế sofa bắt chéo chân dựa lưng vào thành ghế nhìn Kevin phàn nàn

" Cậu có thấy Linda dạo này có vẻ khác không? " - Kevin đưa ánh mắt trầm tư nhìn Leo

Leo đưa chân xuống nghiêm túc ngồi thẳng dậy nhìn Kevin:

" Cậu cũng nghĩ vậy sao? "

Leo nói xong, hai người nhìn nhau trầm ngâm một lúc rồi quay lên phòng làm việc tiếp tục xử lý công việc.

-------------------------------------

Vừa về đến nhà, trời cũng bắt đầu đổ mưa, gió mỗi lúc một lớn. Bọn nó đi vào sảnh lớn, Khánh An đã chạy tới ôm chầm lấy chân nó ngước lên nhìn nó cười tươi:

" Ba nói sắp có bão nên chị sẽ ở nhà chơi với Camella, phải không? "

An Vy nhìn xuống cười nhẹ rồi bế Khánh An lên. Khánh Anh lúc này đang khoác lên vai nó cũng thả xuống nhéo mũi Khánh An:

" Camella bây giờ chỉ biết mỗi chị Rain? "

" Hai đứa đã về rồi đấy à? " - Bà Nội quay ra nhìn bọn nó cười hiền.

" Dạ. Mọi người đã ăn chưa? Bọn con dùng bữa ở nhà hai rồi " - An Vy bế Khánh An đi lại ngồi bên cạnh bà nội. Khánh Anh thì ngồi bên cạnh mẹ. Lúc nãy bọn nó quên mất không gọi về nhà.

" Lúc nãy Linda đã gọi cho mọi người rồi " - Mẹ hắn nói rồi nhìn bọn hắn - " Hôm nay các con thi cử mệt rồi. Mẹ đã dặn người làm pha cho hai đứa ly sữa. Hai đứa uống rồi nghỉ ngơi sớm đi "

" Dạ " - bọn nó đồng thanh rồi đứng dậy đi vào phòng bếp. Khánh An nhìn theo bọn nó rồi bò tới xà vào lòng bà nội

" Bên ngoài trời đang nổi gió, con đã bảo với quản gia kiểm tra lại khu vườn chưa? " - Bà nội vừa vuốt ve Khánh An vừa nhìn ba hắn đang tập trung xem tin tức

" Rồi ạ " - Ba hắn quay qua nhìn mẹ mình nói.

Người làm đã đóng chặt hết các cửa lại. Hôm nay bọn nó đều thấm mệt. An Vy bước ra khỏi nhà tắm mệt mỏi xoa bóp chiếc cổ.

" Thi cử tốt không? " - Khánh Anh ngồi trên ghế sofa một tay cầm sách một tay đang cầm máy điện thoại xem tin nhắn vừa gửi đến, ánh mắt hắn tối lại cau mày vừa nhìn thấy nó đã thả cuốn sách xuống, tắt điện thoại bỉ vào túi rồi đi tới bóp vai cho nó.

" Sao anh tắm nhanh vậy? " - Nó đi tới ngả lưng vào ghế sofa ngồi yên cho hắn bóp vai.

" Chứ không phải em tắm lâu? " - Hắn nhíu mày nhìn nó.

Nó ngước lên bĩu môi nhìn hắn. Sau đó quay người lại quỳ gối cao trên ghế ôm chầm lấy cổ hắn:

" Chúng ta về nhà mẹ được không? Em nhớ nhà rồi " - Nó nói như sắp khóc nhìn hắn. Đã mấy tháng xa nhà, nó rất nhớ mọi người. Công ty của Kevin cũng đã tạm thời ổn định dù bây giờ anh vẫn còn đang phải bù đầu vào công việc nhưng đi một vài ngày chắc cũng không sao.

Hắn cũng dự tính sau khi thi xong sẽ đưa nó về nhà nhưng nó lại lên tiếng trước, hắn bật cười, bao giờ nó mới lớn đây? Hắn muốn trêu nó nhưng nhìn khuôn mặt đáng thương của nó thì không đành lòng. Hắn vòng tay ôm ngang eo nó kéo lại rồi chỉ vào má hắn:

" Anh sẽ suy nghĩ "

Nó hôn vào má hắn rồi nhanh nhảu nói:

" Anh đồng ý rồi nhé? "

" Bao giờ? "

" Bây giờ " - nó nói xong thì cúi đầu xuống đặt lên môi hắn một nụ hôn làm hắn bất giác đứng hình. Nó nhớ nhà đến mức lấy thân trao đổi sao? Hắn bật cười trong bụng rồi gật đầu cười nhìn nó:

" Nhưng phải đợi qua bão đã " - Hắn nói rồi bế nó đi tới cửa sổ ngồi lên thành cửa sổ - " Bây giờ thì sấy tóc và ngoan ngoãn đi ngủ đi "

Hắn nói rồi đi vào nhà tắm lấy máy sấy còn nó nhìn theo hắn nở một nụ cười hạnh phúc rồi nhìn ra bên ngoài trời. Thành phố về đêm thật đẹp. Ánh đèn mờ ảo trong màn mưa lại càng thêm lung linh.

Ở một nơi khác trong một căn phòng ở một khách sạn năm sao, có hai cô gái đang chăm chú nhìn vào màn hình máy tính.

" Người đàn ông này là người biết rõ mọi chuyện. Tìm ông ta có lẽ sẽ dễ dàng hơn " - Maris vừa nói vừa chỉ vào khuôn mặt một người đàn ông trong một bức ảnh tập thể.

Ngọc Ngân quan sát một lúc rồi nói:

" Không có ảnh chân dung sao ạ? "

" Đây " - Maris cúi đầu nhìn vào màn hình máy tính rồi di chuột bấm vào hình ảnh một người đàn ông - " Chúng ta phải nhanh chóng tìm ra ông ta trước khi người đàn bà ấy tìm thấy ông ta " - Maris tiếp lời rồi với tay lấy điện thoại mở tin nhắn ra đưa cho Ngọc Ngân, trong đó có nội dung:

" Hãy dừng tay lại trước khi mọi chuyện đi quá xa và lời cảnh cáo ấy sẽ sớm được đặt lên bất cứ người nào trong số chúng mày "

" Lời cảnh cáo? " - Ngọc Ngân đọc đến đây thì rùng mình nhìn Maris

" Đây là tin nhắn chị nhận được từ một tuần trước, em có nghe thấy tin tức gì không? "

" Không ạ " - Ngọc Ngân hoang mang nhìn Maris

" Tạm thời không nên kinh động mọi người. Bây giờ em hãy gọi cho Ken và Kin tới, chị sẽ gọi cho Fin tới, để xem rốt cuộc tin nhắn đó là có ý gì "

" Vâng ạ " - Ngọc Ngân gật nhẹ đầu rồi nhanh chóng rút máy điện thoại ra gọi cho hắn.

Tiếng chuông điện thoại của hắn vang lên, hắn giật mình tỉnh dậy nhanh chóng bấm nghe vì nó đang ngủ bên cạnh hắn. Hôm nay cả hai đều mệt nên đi ngủ sớm. Nghe xong điện thoại, hắn nhanh chóng để máy xuống rồi đưa tay còn lại nâng đầu nó lên rút tay ra đặt nó nằm ngay ngắn rồi đắp chăn cẩn thận cho nó sau đó rời đi.

Hắn vừa đi ra khỏi cửa một lúc thì nó mơ màng tỉnh dậy nhìn sang bên cạnh không thấy hắn nó ngồi dậy dụi mắt rồi đi tới nhà tắm gõ cửa nhưng không có phản ứng gì, nó liền mở cửa ra, hắn không có ở trong này. Nó vươn vai ngáp rồi đưa tay che ngang miệng sau đó đi về phía cửa để qua phòng hắn.

Lúc đi ngang qua cửa sổ, nó nhìn thấy một bóng dáng cao lớn đang đi dưới trời mưa, nó dụi dụi mắt thật mạnh rồi căng mắt ra nhìn.

" Ken? "

Trong ánh đèn mờ ảo ở khuôn viên trước nhà, trời lại mưa lớn nó chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng người đó nhưng nó khẳng định là hắn. Nó với tay lấy chiếc áo rồi chạy nhanh ra khỏi phòng. Cầm vội chiếc ô rồi xỏ nhanh chiếc dày ở kệ, nó chạy nhanh ra bên ngoài đuổi theo hắn. Bên ngoài gió thổi lớn làm nó nhíu mày. Vừa chạy ra khỏi cổng, chiếc taxi lăn bánh chạy đi. Nó vừa gọi vừa chạy theo nhưng vô ích, trời đang mưa lớn, chiếc taxi lại đi nhanh. Nó dừng lại tìm chiếc điện thoại trong túi để gọi cho hắn thì mới sực nhớ ra không mang theo. Nó đành phải quay về phòng nhưng vừa xoay người lại, một người mặc một bộ áo mưa màu đen bịt mặt đã đứng trước mặt nó. Nó sợ hãi cầm chặt chiếc ô lùi về phía sau:

" Anh... Anh là ai? Sao anh... "

Chưa kịp nói hết câu một bàn tay đã bịt lấy miệng nó, một chiếc ô tô đi tới. Bọn họ nhanh chóng đưa nó lên xe, chiếc xe nhanh chóng lăn bánh ngay sau đó.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Chiếc taxi vừa dừng trước một khách sạn năm sao sang trọng, Khánh Anh đã vội vã chạy vào bên trong theo địa chỉ Ngọc Ngân đưa cho. Bảo Nam đã tới trước đó. Hắn đi vào ngồi lên chiếc ghế còn lại nhìn ba người kia thắc mắc:

" Có chuyện gì? "

Bảo Nam hơi nghiêng đầu về phía hắn trả lời:

" Có lẽ kẻ dàn dựng ra cái xác chết một tuần trước đã lộ diện rồi "

Maris xoay chiếc màn hình vi tính lại phía trước mặt Khánh Anh và chỉ vào một người đàn ông tiếp lời:

" Đây là manh mối duy nhất chúng ta có thể nhanh chóng chấm dứt chuyện này "

Khánh Anh nhíu mày nhìn rồi vịn trán, hình như hắn đã gặp người này ở đâu đó. Hắn nhìn chằm chằm vào chiếc vòng cổ của người đàn ông đó nhưng không thể nhớ ra là kẻ nào.

-------------------------------------

New york 10:48AM

Trong một căn nhà hoang, tối om, lạnh lẽo. Một người con trai trên người máu me đầy mình, ngồi dựa vào bức tường gục đầu xuống. Bên cạnh là hai con người mặt mũi bặm trợn khoanh tay lạnh lùng đứng như hai bức tượng. Một người phụ nữ mặc một chiếc áo lông màu đen dài, đi phía trước đám người cao lớn tiến gần về phía người con trai rồi khụy một chân xuống sàn nâng cằm người con trai đó lên, giọng nói lạnh lùng đến rợn gáy:

" Yếu đuối vậy sao? "

Người con trai giương đôi mắt mệt mỏi ngước nhìn người phụ nữ nguy hiểm rồi thều thào:

" Bà là ai? Bà muốn gì? "

Người phụ nữ bật cười lớn rồi nhìn cậu với ánh mắt sắc lạnh:

" Hoàng Vũ Phong, con trai độc nhất của Hoàng Thanh Long. Quả là rất giống nhau "

Người con trai mệt mỏi cố gắng mở đôi mắt đang lờ đờ muốn khép lại, ánh mắt tỏ rõ sự tò mò, khó hiểu nhìn người phụ nữ bí hiểm. Người phụ nữ hiểu được liền đứng dậy chậm rãi đi quanh căn phòng nơi giam giữ cậu.

" Cậu chắc đã được nghe tới cái chết của ba mình rồi phải không? Haha " - Người phụ nữ cười lớn quay lại nhìn Vũ Phong - " Đó là quả báo mà họ phải nhận lấy. Chính những kẻ có tiền các người đã dồn chị tôi đến mức phải tự sát. Các người đều đáng chết. Hoàng Thị sẽ phải sụp đổ, sụp đổ trong đau đớn và mất mát! "

Nói tới đây, người phụ nữ nghiến răng một cái rồi xoay người bỏ đi. Vũ Phong hơi thở yếu ớt tựa người vào bức tường lạnh lẽo phía sau lưng, cậu nghe rõ từng chữ từng chữ một của người phụ nữ đó nhưng không thể nào phản kháng lại được. Ở trong căn nhà hoang kín mít cậu cũng không thể đoán biết được cậu đã bị bắt vào đây bao nhiêu ngày. Cậu chỉ nhớ khi bước chân xuống sân bay, cậu đụng phải một cô gái nào đó và rồi cậu bất tỉnh cho tới lúc tỉnh dậy đã thấy mình ở đây. Những ngày đầu cậu luôn tìm cách trốn thoát nhưng đều bất thành. Dù cậu có la lối, giãy giụa đến thế nào bọn họ cũng không đáp lời cậu. Về sau mỗi ngày bọn chúng đều ép cậu uống một liều thuốc gì đó khiến cả người cậu mất hết sức lực.

-------------------------------------

Việt Nam, 23:17..

Kevin đưa tay lên xoa xoa nơi lồng ngực đang nhói đau. Anh nhíu mày khó chịu, cảm giác như có chuyện gì đó không hay đang xảy ra.

Leo hơi ngước lên nhìn Kevin rồi đặt chiếc máy vi tính xuống bên cạnh sau đó rót một li nước đẩy về phía Kevin:

" Cậu không sao chứ? "

Kevin gập sấp tài liệu bỏ xuống bàn rồi uống một ngụm nước nhìn Leo:

" Đột nhiên tớ có cảm giác rất bất an. "

Leo hơi nhíu mày, trên khuôn mặt điển trai toát lên một vẻ gì đó lo sợ. Hai người nhìn nhau rồi không ai bảo ai cầm lấy áo khoác chạy ra ngoài giữa trời mưa xối xả. Một chiếc Toyota phóng nhanh xé toạc không khí giữa đêm khuya tĩnh mịch.

Ở một căn phòng sang trọng, cánh cửa bật tung làm bốn con người đều giật mình nhìn lại.

" Anna bị bắt cóc rồi " - Hải Minh thở hổn hển nói, vẻ mặt hơi nhíu lại, tay xoa xoa phía sau gáy

" Chuyện gì vậy? " - Ngọc Ngân lo lắng lên tiếng

" Sau khi em nhận được tin nhắn của chị thì vội vàng ra ngoài. Anna nhìn thấy em, hỏi ra mọi chuyện nó cũng muốn đi theo. Đến trước cổng khách sạn ai đó đã đánh vào đầu em làm em bất tỉnh, đến lúc tỉnh lại đã không thấy nó ở đâu " - Hải Minh lắc mạnh đầu rồi giữ lấy cánh cửa. Ngọc Ngân vội đi tới đỡ cậu đi tới ngồi xuống chiếc ghế. Maris, Bảo Nam và Khánh Anh đều trầm ngâm nghĩ ngợi gì đó.

Tiếng chuông điện thoại của hắn vang lên, cắt đứt mọi suy nghĩ của bọn hắn. Hắn vừa nhấc máy lên, khuôn mặt đã biến sắc đứng phắc dậy. Vừa nãy hắn còn đang sâu chuỗi lại mọi chuyện để nghĩ cách tìm ra Hải My nhưng giờ, hắn chẳng còn bình tĩnh để suy luận nữa.

" Lại chuyện gì nữa đây? " - Bảo Nam đứng hình nhìn hắn

" Rain mất tích rồi. Đến chỗ Kevin trước " - Khánh Anh nói xong liền quay ra đi một mạch.

" Rain? Sao có cả Kevin trong này nữa? " - Ngọc Ngân tá hỏa chạy theo Khánh Anh

" Có vẻ chúng đã nhắm vào Rain, Anna và Candy để uy hiếp chúng ta rồi " - Maris

" Em đi trước " - Bảo Nam cầm vội chiếc chìa khóa trên bàn rồi chạy vội ra ngoài. Vì không gọi được cho Thái Điệp, cậu lại càng lo sợ.

Bọn hắn nhanh chóng đến chỗ Kevin và Leo. Camera đã quay lại toàn bộ quá trình An Vy bị bắt cóc nhưng không thể nhìn rõ biển số xe vì vậy không thể xác định được vị trí của nó.

* Tinh *

Chiếc điện thoại của hắn lại vang lên. Hình ảnh hai cô gái đang bị trói chặt, bịt miệng ở trong một góc phòng được mở ra.

" Dãy F " - Hải Minh lên tiếng. Bọn hắn vội vàng lên xe và phóng đi.

-------------------------------------

" Ưm " - An Vy kinh hãi rụt chân lùi về phía sau khi chạm vào một bàn chân của ai đó. Cô gái đó không ai khác chính là Hải My. Cả hai đều giật mình hoảng sợ vì đều bị bịt mắt và trói ngược tay ra phía sau, hai chân cũng bị trói lại.

Một lúc sau không thấy động tĩnh gì, Hải My mới giám gập chân về, cúi gập đầu xuống ma sát một bên má tìm kiếm một vật gì đó ở trên đầu gối. Đó là một bông hoa được làm bằng kim loại, chính giữa là nhụy, một viên ngọc trai, còn cánh hoa là những cây kim loại nhỏ như chiếc kim. Cô cố gắng móc một góc băng dính ở phía dưới cằm bên phải, đầu kim nhọn đâm vào da thịt cô làm máu nhỏ ra, một góc băng dính xước ra, sau đó cô ma sát với đầu gối cố gắng đẩy miếng băng dính ra khỏi miệng.

Gỡ được băng dính trên miệng, cô vội ngước lên ngoảnh đầu về mọi phía lên tiếng:

" Ai đang ở đây vậy? "

" Ưm Ưm "

Hải My chỉ nghe thấy được những tiếng như này. Có lẽ người này cũng bị trói giống cô. An Vy nhận ra giọng nói của Hải My vội lết về phía trước, đưa chân ra mò mẫm trên sàn khi chạm được chân Hải My nó vội dừng lại. Cố gắng viết ra chữ Vy trên bàn chân Hải My.

Hải My cảm nhận từng đường vẽ của An Vy liền đoán theo:

" V..i.. Vi sao? Là An Vy sao? "

" Ưm Ưm " - An Vy vội chạm nhẹ chân mình vào chân Hải My hai lần. Sau đó bàn chân nó lại run rẩy theo người nó. Cho thấy nó đang rất sợ hãi. Cả người nó đã đổ mồ hôi lạnh.

" Bình tĩnh, không sao đâu " - Hải My lên tiếng trấn an nó rồi cố gắng lết về phía nó ngồi sát vào người nó - " Cậu dựa người vào tôi đi, sẽ đỡ hơn "

An Vy làm theo lời Hải My và đúng là có đỡ sợ hơn nhưng hình ảnh lúc trước nó nhìn thấy khiến nó không khỏi ám ảnh. Nó nấc lên lại càng khó chịu vì đang bị bịt miệng lại, nó đã khóc không biết từ lúc nào.

" Anh hai sẽ tìm thấy chúng ta sớm thôi. Cô đừng lo " - Hải My lại lên tiếng trấn an nó nhưng trong lòng lại vô cùng hoang mang vì không thể định hình được mình đang ở đâu. Bỗng...

* Cạch *

Tiếng cửa mở ra. An Vy run rẩy nép vào người Hải My. Hải My trong lòng tuy sợ nhưng cũng cố gắng chắn trước người nó.

" Anna "

" Anh hai " - Hải My vui mừng đáp lại.

Hải Minh hốt hoảng chạy tới, phía dưới cằm cô bị rạch một đường nhỏ. Cậu khẽ liếc nhìn sang nó rồi lại nhìn Hải My, gỡ chiếc băng dính còn dán một bên má, sau đó cởi chiếc khăn bịt mắt cho Hải My.

Khánh Anh cũng nhanh chóng chạy tới cởi trói cho nó. Người nó đang run lên cầm cập. Nhìn thấy hắn, nước mắt nó lại càng rơi nhiều hơn. Hắn vừa cởi trói sau tay nó xong nó đã ôm ghì lấy hắn. Hắn đau lòng vỗ nhẹ sau lưng nó, đây là lần thứ ba nó bị bắt trói, hắn tự trách bản thân đã không bảo vệ tốt cho nó.

" Đừng khóc nữa " - Hắn bế sốc nó lên đi về phía mọi người rồi đặt nó xuống.

Ngọc Ngân vội gỡ miếng băng dính trên miệng nó, rồi xoa xoa đầu nó:

" Em không sao chứ? "

Nó vừa khóc vừa nói trong tiếng nấc. Mọi người đều nhìn nó khó hiểu. Khánh Anh quỵ một chân xuống trước mặt nó, đưa hai tay lau đi nước mắt cho nó rồi áp hai bàn tay lên má nó nói:

" Đừng khóc nữa. Em bình tĩnh lại đi. Từ từ nói rõ với mọi người có chuyện gì xảy ra "

Nghe thấy hắn hỏi nó lại càng khóc lớn hơn làm mọi người càng lo lắng. Nó vừa nấc vừa vùng dậy chạy lên phía bục giảng. Nó lau đi bụi bám trên bảng rồi cầm lấy viên phấn vẽ ra một cái xác chết nửa thân còn nằm trong bao tải dựa đầu vào bức tường, khuôn mặt đã biến dạng. Nó vừa nấc vừa chỉ vào bức vẽ. Ai nấy đều nhíu mày khó hiểu còn Khánh Anh thì xoay người nó lại nhìn thẳng vào mắt nó:

" Em nói cái xác chết này đã bắt cóc em? "

Nó vội gật đầu lia lịa nhìn Khánh Anh.

" Cái xác chết gì cơ? " - Leo nhăn nhó lên tiếng. Trông nó sợ hãi như thế chắc chắn là đã nhìn thấy thứ gì đó rất kinh hoàng.

" Sợi dây chuyền đó? " - Khánh Anh nhíu mày nhìn bức vẽ rồi quay sang nhìn nó, thấy nó vẫn còn khóc thút thít, nấc lên từng đợt, hắn kéo nó vào lòng ôm chặt. Mọi người cũng hiểu nên không nói gì thêm nữa. Đợi nó bình tĩnh lại rồi mới có thể tính tiếp.

" Về nhà anh đi. Quần áo Rain ướt hết rồi " - Kevin nói rồi nhìn vào nó đang nấc lên trong vòng tay hắn.

Mọi người vừa bước ra cửa, Thái Điệp và Bảo Nam mới hớt hải chạy tới.

" Cậu không sao chứ? " - Thái Điệp lo lắng nhìn sắc mặt nó

" Về nhà đã " - Khánh Anh nói rồi đỡ lấy nó đi ra. Mọi người cũng lần lượt đi theo. Bên ngoài trời vẫn mưa không ngớt, gió thổi mỗi lúc một lớn. Cơn gió thịnh nộ như muốn cuốn đi tất thảy mọi thứ!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Trong căn biệt thự khang trang ở trước sảnh lớn, những con người những dáng ngồi khác nhau nhưng cùng một suy tư hướng về một sự việc. Bên ngoài trời, mưa gió nổi lên càng ngày càng lớn, tia sét rạch ngang một đường dài trên bầu trời xuyên qua cửa kinh làm sáng lên một góc nhà.

Ngọc Ngân đưa tới cho Khánh Anh một ly nước rồi ngồi xuống bên cạnh Kevin. Leo trên tay nghịch chiếc điện thoại vừa liếc nhìn An Vy xong quay sang Maris khó hiểu:

" Cậu không định giải thích chuyện gì sao? Sao cậu lại về nước? "

Maris vẫn chăm chú nhìn An Vy lên tiếng:

" Để Rain nói trước đã "

Nghe Maris nhắc đến tên mình, An Vy ngẩng đầu lên nhìn cô rồi quay sang nhìn Khánh Anh. Hắn cầm lấy li nước nó vừa uống đặt xuống bàn rồi cầm lấy tay nó:

" Em hãy kể lại toàn bộ câu chuyện đi "

Mọi người bắt đầu đưa ánh mắt nhìn vào An Vy, nó quay sang nhìn mọi người rồi lên tiếng:

" Lúc em thức dậy thì nhìn thấy Ken đang đi ra phía cổng lớn, em vội chạy theo ra tới cổng thì Ken đã lên taxi đi mất rồi. Sau đó em quay về nhưng lại đụng trúng một ngày mặt bộ quần áo mưa màu đen, gương mặt cũng được che lại. Lát sau hắn ta kéo chiếc mặt nạ xuống, gương mặt của cái xác chết hiện ra trước mắt em. Em chưa kịp định thần thì đã bị ai đó đáng ngất từ phía sau và đưa đi. Đến lúc tỉnh dậy đã phát hiện ra mình bị trói ở một căn phòng tối, sau đó mới biết mình bị nhốt lại cùng Anna "

An Vy vừa nói vừa nằm chặt tay Khánh Anh, vẻ mặt kinh hãi cũng đã vơi bớt.

" Nói rõ đi " - Kevin nghe em gái mình nói xong thì quay sang nhìn Ngọc Ngân và Maris.

" Em còn trông thấy một người... " - Hải My đột nhiên lên tiếng kéo sự chú ý của mọi người

" Người nào? " - Hải Minh lên tiếng nhìn Hải My

" Em không chắc, nhưng trông ông ta rất giống người thư kí trước đây của ba. Chiều hôm nay em trông thấy ba đang xem album ảnh, em có nghe ba kể về ông ta. Nhưng ông ta có vẻ già đi nhiều nên em cũng không chắc nữa "

" Có phải là người này không? " - Maris rút trong túi áo ra một tấm hình một anh thanh niên chứng chạc đưa ra trước mặt Hải My

" Đúng, là ông ta " - Hải My thốt lên. Lúc bọn họ đánh ngất Hải Minh đã dùng một tấm vải bịt miệng Hải My lại và đưa đi nên cô nhìn được gương mặt của bọn họ vì bên ngoài sấm chớp vẫn không ngừng.

" Ông ta chính là thư ký của ông Huỳnh đã mất tích sau khi công ty phá bị lừa và phá sản. Đến lúc này rồi tớ cũng chẳng muốn giấu các cậu làm gì nữa " - Maris vừa nói vừa quay sang nhìn Kevin và Leo - " Ông Huỳnh có khả năng không phải là người phản bội năm đó mà chính là người thư kí của ông Hoàng đồng thời chính là bồ nhí của ông ta. Sau khi ông ta cùng vợ chết trong một tai nạn xe thì Chú của Key tức ba của Key hiện tại đã bưng bít tất cả thông tin về cô ta để tránh tiếng xấu để lại. Bà ta đã trộm mất vốn của công ty, sau đó gây ra tai nạn cho ông Hoàng và vợ ông ta. Không nói với cậu vì người phụ nữ này có thể là người đã bỏ cậu mấy năm về trước " - Maris nhìn vào Kevin nói rành mạch

" Từ đâu? " - Kevin không cảm xúc nhìn Maris, gương mặt anh đã đanh lại

" Jackson là trợ lý đắc lực của ông An, tất nhiên cũng là một trong những người đáng để bọn chúng lôi kéo, sau khi biết được ông Hoàng đã chết, Jackson cảm thấy có lỗi nên đã từ chức. Sau này đã về làm cho chúng ta. Cho đến tháng trước khi cậu trở về nước thì tớ mới biết cậu vẫn đang âm thầm tìm người đã bỏ rơi cậu nên tớ đã nhờ Jackson tiếp tục điều tra mới biết được sự thật mấy năm về trước. Nhưng cũng không chắc bà ta có liên quan đến cậu nên tớ muốn điều tra rõ. Tất cả vẫn là một ẩn số. Tớ đành phải tung quả mù " - Maris thở dài rồi quay sang mọi người đặt tấm ảnh còn lại trên bàn - " Theo lời Jackson thì anh ta không tham gia sâu vào vụ việc này. Vì đây không đơn giản là một vụ lừa đảo kiếm chát mà là một vụ trả thù đã có kế hoạch. Chỉ có thể tìm ra ông ta mới tháo được nút thắt này. "

Kevin ngoài mặt không biểu cảm nhưng trong lòng lại có gì đó vô cùng khó chịu. An Vy nhìn ra liền đi tới ngồi lên thành sofa cầm lấy tay Kevin. Hơi ấm từ tay An Vy truyền đến tay anh làm lòng anh cảm thấy ấm áp. Anh nhìn lên cười nhẹ với nó.

Khánh Anh chợt nhớ ra điều gì, úp chiếc ảnh trên bàn lại cầm lấy bút và giấy đưa qua cho An Vy, đêm hôm đó đối với An Vy là ám ảnh nhất nên từng chi tiết của cái xác chết đó cứ in rõ trong đầu nó, nó vẫn thường nói với hắn như vậy. Dù không nên nhưng vẫn phải để nó nhớ lại lần nữa.

" Em hãy vẽ lại chi tiết về cái xác hôm đó được không? "

An Vy nhìn Khánh Anh chần chừ một lúc. Mọi người vẫn đang nhìn chăm chú vào nó. Nó gật nhẹ đầu rồi ngồi xuống dưới nhà quỳ cao bên cạnh bàn vẽ lại những gì nó nhớ tới cái xác chết ấy.

Khánh Anh nhìn vào tấm vẽ của An Vy rồi nhìn vào bức ảnh của người đàn ông đó. Hắn đã nhớ không sai. Chiếc dây chuyền kì lạ này rất ấn tượng, chỉ là hắn không nhớ rõ. Sau đó hắn đưa cho Bảo Nam và Thái Điệp xác nhận lại một lần nữa.

" Đây chính là lời cảnh báo của bà ta. Qua sự việc này cho thấy bà ta không muốn làm hại chúng ta nhưng bà ta đang theo dõi sát chúng ta " - Bảo Nam gật đầu lên tiếng

" Ông ta đã bị giết sau khi chúng ta bắt đầu điều tra. Người phụ nữ này cũng quá nguy hiểm rồi " - Maris lắc đầu nhìn hai tấm hình.

" Bây giờ cũng không sớm nữa. Bên ngoài trời dự báo có bão. Mọi người ở lại đây đi. Từ từ mà điều tra. " - Kevin nói rồi đi lên trước

" Trong thời gian này mọi người nên cẩn thận hơn. Đừng đi đâu riêng lẻ, đề phòng trước sẽ tốt hơn " - Maris

Mọi người đều gật đầu rồi không nói thêm điều gì.

" Xin mời các thiếu gia, tiểu thư đi theo tôi về phòng nghỉ ngơi ạ. Đã sắp xếp xong rồi ạ " - Một lúc sau bác quản gia đi ra kính cẩn nói. Mọi người bây giờ mới đứng dậy di bước.

Trong căn phòng rộng lớn với màu chủ đạo là màu trắng, có ba cô gái nằm trên chiếc giường rộng nhìn lên trần nhà chăm chú.

An Vy nhìn sang bên phải nhìn Hải My rồi lên tiếng:

" Cậu còn đau không? "

Hải My cũng nhìn lại An Vy cười nhẹ rồi sờ lên miếng băng dính cá nhân dán phía dưới cằm, nói:

" Chỉ là vết thương ngoài da thôi "

" Cảm ơn cậu nhé " - An Vy

" Không có gì đâu " - Hải My cười nhẹ đưa tay lên vỗ vỗ tay nó đang đặt ngang bụng

" Nghe Kin nói cậu bị bắt cóc làm tôi sợ muốn chết. Hai người không sao là tốt rồi " - Thái Điệp nằm phía bên trái An Vy nói rồi nhìn sang hai người

" Không ngờ chúng ta lại có ngày hôm nay " - Hải My bật cười

" Đúng vậy " - An Vy cũng cười rồi nhìn lên sàn nhà

" Trải qua biết bao nhiêu sóng gió tôi mới cảm thấy hối hận vì những gì bản thân làm ra. Cũng có chút hối tiếc nữa. Nhưng mà tôi vẫn luôn thắc mắc một điều, Tuần trước khi gặp Lazy, cô ta bảo Key đã qua Mỹ tìm cậu của anh ấy đầu tư vốn để thu mua tập đoàn của ba tôi. Nhưng theo như tôi biết tình hình ở công ty vẫn chưa chuyển biến xấu còn Lazy thì cư xử rất lạ "

" Lạ sao? " - Thái Điệp chống tay lên nghiêng người về phía bọn nó lên tiếng

" Trông cô ta cứ có điều gì lo sợ. Hết tiết là vội vàng trở về. An Thị và Hoàng thị cũng lắng xuống không hiểu vì sao? " - Hải My cũng nằm nghiêng người vào trong nói

" Có thể họ đã có kế hoạch mới thì sao? " - Thái Điệp tiếp lời

" À đúng rồi. Tại sao cô không giải thích chuyện này với Key? Chấm dứt cái mua bán gì đó đi. Vả lại ba cô bị oan mà. Key không phải là người không nói đạo lí " - An Vy chen ngang

" Đúng đấy. Anh ấy cũng không hứng thú với cuộc chiến này đâu " - Thái Điệp gật gật đầu đồng ý

" Nhưng Key vẫn còn ở Mỹ " - Hải My lên tiếng

" Chị Maris có thể giúp mà. À đúng rồi, đợi qua bão về quê tôi chơi đi " - An Vy hào hứng nói

" Được đấy, thi cử căng thẳng tôi vẫn còn stress đây này " - Thái Điệp nằm xuống day trán

" Okey " - Hải My cũng cười rồi nằm thẳng lại.

Họ dần dần chìm vào giấc ngủ.

------------------------------------

New york 11:35AM

" Đã chuẩn bị xong hết rồi, một lát nữa trực thăng sẽ tới đây ạ " - Một người đàn ông mặc bộ vest cúi đầu trước người phụ nữ

" Cậu ta đã được đưa lên? " - Người phụ nữ đút tay vào túi ngước nhìn ra bên ngoài khu vườn rộng lớn lên tiếng

" Rồi ạ "

" Tốt, để trực thăng hạ xuống sân thượng của bệnh viện, đến lúc phải đưa chị ấy trở về rồi. " - Người phụ nữ vẫn khuôn mặt lạnh băng bước ra bên ngoài. Người đàn ông kính cẩn đi theo.

Một giờ sau đó hai chiếc trực thăng bắt đầu di chuyển!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
" Chào buổi sáng mọi người " - An Vy đầu tóc rũ rượi đi xuống phòng bếp tươi cười vẫy tay chào mọi người

" Trưa rồi còn chào buổi sáng? " - Leo lườm yêu nó rồi tiếp tục công việc trên cái bếp của mình

" Ứ. Em vừa ngủ dậy thì là buổi sáng " - An Vy cãi lại rồi đi tới rót một li nước dựa vào tường uống cạn. Hôm nay mọi người tự vào bếp làm đồ ăn, mặc dù nó rất muốn tham gia nhưng mắt nó không thể mở nổi. Đêm qua trong đầu nó cứ xuất hiện cái hình ảnh của người đàn ông đó làm nó không thể nào ngủ được.

" Tới đây đi " - Khánh Anh đang đứng bên cạnh Thái Điệp nhặt rau vào chiếc rổ quay sang nhìn nó lên tiếng.

" Dạ " - Nó đặt vội li nước xuống rồi chạy đến bên cạnh hắn hí hửng nói - " Để em làm phụ mọi người "

Thái Điệp vẫn chăm chú nhặt từng cọng rau, Bảo Nam thì làm nhiệm vụ lau bát, Hải Minh và Hải My thì dọn đồ ra, còn Leo và Kevin sẽ là bếp trưởng và Ngọc Ngân cùng Maris là phụ bếp. Mọi người sắn tay sắn áo vậy thôi chứ mọi việc đều do Kevin và Leo làm hết Không khí cũng chẳng còn vui tươi như hằng ngày. Bên ngoài gió nổi lên. Mưa vẫn tầm tã không ngớt.

Một lúc lâu sau cũng đã hoàn thành, mọi người ngồi vào bàn ăn vui vẻ nâng li. Trong bữa ăn đã có phần cởi mở hơn nhưng không khí vẫn không thể nào được vui vẻ hơn vì khuôn mặt lạnh băng của Kevin. Không khí cứ chùn xuống mãi cho tới khi...

Mọi người ăn xong và đi ra phòng khách cùng xem tivi. Cơn bão đã chuyển hướng và đang suy yếu dần. An Vy nghe vậy thì buông tay Khánh Anh ra chạy ào tới chỗ Kevin:

" Hai ơi, bão qua rồi kìa, chúng ta về nhà nhá "

Kevin quay đầu nhìn An Vy một lúc rồi gật đầu. Đã lâu anh không gặp ông, không gặp ba mẹ. Anh rất nhớ bọn họ. Đợi một lúc, Kevin bước ra ngoài, mọi người vẫn vui vẻ nói chuyện với nhau. Nhìn khuôn mặt không cảm xúc của Kevin, An Vy buồn bã rồi đi theo ra ngoài:

" Hai ơi "

Kevin quay đầu lại nhìn An Vy cười nhẹ:

" Sao thế? "

An Vy ngồi nghiêm chỉnh nhìn Kevin nhỏ giọng:

" Bà ấy không bỏ rơi hai. "

" Em nói sao? " - Kevin nghiêng đầu về phía An Vy thắc mắc

" Có một người phụ nữ đã tới tìm hai nhưng lúc đó người ta đã đón hai đi rồi " - An Vy cúi đầu nói

" Sau đó ông còn nói không được nói lại với hai để hai không nhớ đến bà ấy nữa. Em không muốn hai buồn nữa, hai hãy quên bà ấy đi " - An Vy lại tiếp lời

Kevin nghe xong quay người ra bên ngoài trời nhìn xa xăm rồi không nói gì thêm. Tất cả những gì anh làm hôm nay đều có lí do. Anh muốn biết sự thật đằng sau gia thế của anh! Anh sẽ có cách tìm ra sự thật, nhưng mà anh cũng không nên làm cô em gái của mình lo lắng. Nghĩ vậy anh quay về phía sau khoác lên vai nó rồi nói:

" Đi thôi. Vào chuẩn bị chúng ta về nhà "

" Dạ " - chỉ đợi có vậy, An Vy vui vẻ cười tươi nhìn anh

-------------------------------------

- 6 giờ sau -

Một chiếc BMW đỗ trước một ngôi nhà bình dân. Một người phụ nữ ăn mặc sang trọng bước xuống tiến thẳng vào ngôi nhà. Một người đàn ông già cả đang chăm chút khu vườn liền nheo mắt nhìn ra bên ngoài. Một người phụ nữ tuổi trung niên nhưng vẫn còn rất trẻ nghe thấy tiếng xe liền chạy ra, trên người vẫn mặc chiếc tạp dề, tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau bàn bỡ ngỡ nhìn người phụ nữ.

" Là con đây, thưa ông " - Người phụ nữ kính cẩn cởi chiếc kính trên khuôn mặt xuống cúi đầu nhìn người đàn ông. Đó không ai khác chính là ông nội và mẹ nó!

" Cô về từ lúc nào thế? " - Mẹ An Vy có hơi ngạc nhiên nói rồi chỉ về phía bộ bàn ghế đá ở gần đó ý muốn mời người phụ nữ ngồi xuống

Ông nó cũng đi tới ngồi đối diện với người phụ nữ lên tiếng:

" Lần này về còn đi nữa không? "

" Còn một số việc của công ty con vẫn sẽ thường xuyên qua Mĩ ạ, nhưng sẽ ở lại Việt Nam luôn ạ. Chị con cũng đã về rồi... " - Người phụ nữ chần chừ một lúc rồi lại tiếp lời - " Lần này con muốn về tìm Hoàng Nguyên, nên để nó nhận lại chị ấy rồi "

" Đã lâu rồi nó không về lại đây, chúng tôi cũng không biết tình hình của nó giờ như thế nào " - Mẹ An Vy rót ly trà đẩy về phía người phụ nữ rồi tiếp lời - " Tuyết Nhàn sao rồi? "

" Chị ấy vẫn ổn ạ. Lần này em về tới thăm mọi người một chút bây giờ có việc phải đi rồi ạ. Lần sau con lại ghé " - Người phụ nữ nhấm nháp li trà rồi đứng dậy

" Buông bỏ đi, Tuyết Nhàn không bao giờ lại muốn con trở nên như vậy " - Ông nó thở dài nhìn người phụ nữ trước mặt

" Mục đích con muốn sắp đạt được rồi, ông đừng lo lắng " - Người phụ nữ cười nhẹ rồi nhìn qua mẹ nó - " À con bé Rain đi học sao chị? Đã lâu em không gặp nó "

" Cháu cô đâu còn ở đây nữa. " - Mẹ nó cũng thở dài.

" Nó đi đâu rồi? " - Người phụ nữ nhìn mẹ nó thắc mắc

" Chuyện dài lắm. Khi nào cô rảnh thì tới, chị sẽ nói rõ hơn " - Mẹ nó nói

" Vậy thôi, em xin phép " - Người phụ nữ cúi đầu rồi quay người đi ra

Chiếc BMW vừa lăn bánh thì hai chiếc Toyota lần lượt đi tới, lúc này một người con trai mơ màng tỉnh dậy vừa quay đầu ra thì thấy một gương mặt quen thuộc, chiếc kính cửa sổ đang từ từ kéo lên, cậu cố nhào người ra ngoài cửa sổ cố vẫy vẫy nhưng bị người bên cạnh kéo lại. Chiếc cửa kính đã kéo lên hết. Hai chiếc xe lạnh lùng đi qua vô tình.

Chiếc xe vừa dừng lại, An Vy đã chạy ào vào bên trong nhà. Khuôn mặt suy tư của mẹ nó và ông ngồi trước sân nhà làm nó vui mừng chạy ào tới ôm chầm hai người khóc òa:

" Con nhớ mọi người quá "

" Ơ con bé " - Mẹ nó cũng ngạc nhiên ôm chầm lấy nó.

Lát sau bọn hắn cũng đi vào, đi đầu là Kevin, anh đứng lặng nhìn ngôi nhà một lúc rồi nhìn qua ông và mẹ nó đang ôm chầm lấy nó.

" Ơ Khải Thành " - Mẹ nó bây giờ mới nhìn thấy anh liền bước nhanh tới ôm chầm lấy anh

Anh buông vội túi đồ rồi ôm chầm lấy mẹ nó:

" Con xin lỗi, con về muộn quá rồi. Con xin lỗi "

" Không sao, không sao. Về là tốt rồi. Để mẹ nhìn con một lúc " - Mẹ nó hai mắt lưng tròng nhìn anh vỗ nhẹ cánh tay anh - " Con khác đi nhiều quá "

Kevin cười nhẹ rồi nhìn qua ông nó đang nhìn về phía anh rồi đi tới vỗ vào cánh tay anh:

" Về là tốt "

" Khánh Anh nữa này, sao mấy đứa lại đi chung thế " - Mẹ hắn bây giờ mới để ý thấy Khánh Anh và mấy người nữa liền gạt nước mắt rồi nói

" Chào ông, chào cô ạ " - Bọn nó đồng thanh nói

" Mọi người đều là chỗ quen biết đó mẹ. Đây là bạn con " - An Vy chỉ về phía mấy người Thái Điệp đang ngơ ngác im lặng rồi đặc biệt chỉ về phía Ngọc Ngân - " Còn đây là chị dâu nè mẹ "

Lời giới thiệu của nó làm mọi người đều bật cười còn Ngọc Ngân thì đỏ mặt cúi gầm đầu xuống. Mẹ nó cười nhẹ nhìn Ngọc Ngân.

" À mẹ, ba đâu rồi? " - An Vy loay hoay nhìn rồi lên tiếng

" Ba con đi làm. Mấy đứa vào tắm rửa đi. Đi đường xa chắc mệt rồi. Rain, con vào sắp xếp đi " - Mẹ nó cười hiền

Đợi bọn nó đi vào hết, ông nó mới nhìn mẹ nó nhỏ giọng:

" Khoan đã nói về việc Tuyết Sương tới đây. Con vào trong xem mấy đứa đi "

" Con hiểu ạ " - Mẹ nó gật nhẹ đầu rồi đi vào trong.

Căn nhà của nó tuy nhỏ nhưng rất không khí rất trong lành, dễ chịu. Đặc biệt là khu vườn nhỏ bắt mắt có rất nhiều loài hoa đầy màu sắc mà bông hoa hồng xanh lại chiếm phần đa và đặc biệt tiếng sóng biển vỗ về nghe rất êm tai, căn nhà của nó nằm ở ngay ven biển. Không khí có chút se lạnh của tiết trời chuyển mùa. Về đây quả là lựa chọn không sai sau những ngày tháng thi cử vất vả.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Sau bữa ăn tối, mọi người vui vẻ trò chuyện với nhau. Màn đêm vừa buông xuống, bọn nó đã chạy ào ra biển. Tiếng gió thổi vi vu, tiếng sóng biển lăn tăn chạy vào bờ, ánh trăng mờ ào chiếu sáng cả một vùng.

" Aaaaaa thích quá " - Thái Điệp hào hứng chạy thật nhanh ra biển hét lớn.

" Ừ, thích thật đấy " - Hải My cũng chạy tới sau đó rồi hít một ngụm không khí thật sâu rồi cười nhẹ

" Cuối cùng cũng có những ngày bình yên " - Bảo Nam cười sảng khoái nói sau đó cùng Hải Minh bước lên ngang hàng với Hải My và Thái Điệp. Tất cả đều hướng mắt ra biển, hít thở không khí trong lành, hưởng thụ cảm giác an yên.

Bốn anh chị của chúng ta thì ở lại tiếp chuyện với mọi người. Còn nó vừa ra tới bãi cát đã kéo hắn tới một khoảng đất trống ở gần biển cách xa chỗ Thái Điệp.

" Sao lại tới đây? " - Khánh Anh lên tiếng khi nhìn thấy nó thần thần bí bí

" Này nhá " - Nghe thấy tiếng hắn nó liền dừng lại rồi buông tay hắn ra rồi bước sang một bước. Sau đó ấn mạnh chân xuống kéo một đường dài, theo đường kéo ấy phát ra những đốm màu xanh lấp lánh rồi dập tắt sau đó. An Vy kéo chân đến đâu thì đốm sáng phát ra tới đó. Hắn ngạc nhiên nhìn theo sau đó nhìn xuống chân tự kéo một đường ngắn, những đốm sáng màu xanh lấp lánh hiện ra, hắn thốt lên như trẻ con:

" A anh cũng làm được nữa này "

Vừa dứt lời hắn liền thụt người về sau kéo những đường dài trên bãi cát thấm nước vừa cười vui vẻ làm nó cũng vui lây. Lúc nó còn bé, trong một lần vô tình đi ra biển chơi vào ban đêm nó đã phát hiện ra cái này, về sau lúc buồn nó thường ra biển chơi vào ban đêm. Màu xanh là màu của hi vọng mà. Nó mỉm cười rồi chạy tới phía hắn cùng chơi với hắn.

Một lúc lâu sau khi hai người đã thấm mệt mới chịu đi vào phía trong bãi cát sánh mịn ngả người xuống. Cả hai bật cười nhìn nhau rồi kê tay nhìn lên ánh trăng mờ ảo, tay phải hắn đan xen vào tay nó nắm chặt lại.

" Em thường ra đây chơi vào buổi tối sao? " - Khánh Anh nói

" Thỉnh thoảng " - Nó quay sang nhìn hắn trả lời rồi nắm bàn tay hắn giơ lên, nhỏ giọng - " Màu xanh là màu của hi vọng. Hi vọng chúng ta sẽ không bao giờ rời xa. "

Từng lời của nó phát ra trong tiếng gió du dương làm lòng hắn dấy lên một niềm hạnh phúc. Hắn ngồi dậy kéo nó cũng ngồi dậy theo. Hắn phủi tay cho sạch rồi quay sang phủi hết cát trên tóc nó sau đó nghiêng túc nhìn vào mắt nó:

" Chúng ta sẽ không bao giờ rời xa nhau đâu. Không bao giờ đâu ngốc à "

" Làm gì có ai nói trước được điều gì? " - An Vy bữu môi rồi dí sát mặt hắn - " Nói xem, nếu một ngày anh thực sự quên mất em là ai thì làm sao? "

" Anh không phải là con nít " - Khánh Anh dí trán nó ra rồi vuốt nhẹ tóc nó

" Nhưng lỡ như một ngày nào đó anh thực sự không nhận ra em là ai nữa thì sao đây? " - An Vy mè nheo hỏi tiếp

Khánh Anh thở dài cười nhẹ. Biết tính nó đã muốn hỏi gì thì phải có câu trả lời bằng được mới thôi, hắn liền làm ra vẻ trầm tư suy nghĩ:

" Khó nhỉ? Vậy lúc đó chắc anh cũng đã có một cô gái khác tốt hơn ở bên cạnh rồi "

Nó nghe xong thì tức giận lườm hắn một cái rồi định đứng dậy bỏ đi hắn liền kéo tay nó làm nó ngã nhào vào lòng hắn, hắn lại tiếp lời:

" Nhưng anh nhất định sẽ đi tìm em vào thời khắc quyết định để em mãi mãi là người quan trọng nhất cuộc đời anh "

" Còn em nhất định sẽ trói anh lại, bắt anh hằng ngày chỉ được nhìn thấy em, mỗi đêm chỉ được nhìn ngắm em. Đến bao giờ anh nhận ra em mới thôi " - An Vy quay đầu về phía sau nói lớn như quát vào mặt hắn rồi lườm hắn một cái làm hắn bật cười, sau đó lại dịu giọng xuống quay đầu ra biển cười nhẹ - " Lúc đó em sẽ trở thành một nhà thiết kế, sẽ tự tay thiết kế chiếc váy cưới lung linh nhất, em sẽ là cô dâu đẹp nhất của anh " - Nó vừa nói vừa cười híp mắt. Hắn bật cười đưa chiếc điện thoại ra bấm nút dừng. Sau đó phát lại, giọng của nó từng chữ, từng chữ phát lại rõ ràng:

" Hết đường nuốt lời nhé. Em phải chịu trách nhiệm với cuộc đời anh đấy "

Không nói thì hắn cũng biết ước mơ của nó là trở thành một nhà thiết kế, ngoài việc chỉ biết vẽ chân dung hắn hoặc vẽ những mẫu váy vóc hoặc linh tinh thì chẳng lúc nào hắn thấy nó nghiêm túc học khi hắn đã giảng bài cho nó tới mức khan họng.

" Quý cô có thể thiết kế thêm một bộ váy cưới " lung linh " cho vợ tôi luôn không? "

" Hả? " - giọng nói quen thuộc phát ra làm nó giật mình quay lại nhìn. Một, hai, ba... Bao nhiêu con người đang cúi đầu xuống nhìn nó. Nó vẫn còn ngồi trong lòng hắn, tay hắn vẫn đang ôm chặt lấy nó. Giọng phát ra vừa rồi không ai khác chính là Bảo Nam..

" Á " - Nó lại hét lên một cái nữa rồi bật dậy khỏi người hắn lúng túng nhìn mọi người - " Sao... Sao mọi người lại ở đây? "

" Phản ứng gì đây? Bỏ nhà theo trai? " - Thái Điệp khoanh tay vừa nói vừa tiến gần về phía nó công kích

" Em gái hai nhanh như vậy đã muốn gả đi rồi sao? " - Kevin nhìn thấy nó lúng túng cũng bật cười trêu nó

" May quá, cuối cùng thì thằng em con cũng đã có người hốt " - Ngọc Ngân đưa tay ra lạy trời

Nhìn thấy gương mặt đáng thương của nó đang cầu cứu hắn nhưng hắn cố gắng nín cười vờ như không thấy để xem nó xử lý thế nào. Bất quá nó liền bịt tai bỏ chạy. Ba mươi sáu kế chạy là thượng sách.

" Mờ ám thật " - Maris bật cười

Khánh Anh nhún vai nhìn một đám người đang rượt theo một cô gái. Trở lại chốn xưa, Kevin đã trút bỏ được phần nào, Hải Minh và Hải My tuy có phần không vui nhưng có lẽ họ nên tập cách chấp nhận. Tất cả mọi người chạy nhảy nô đùa cùng sóng biển như những đứa trẻ con vô ưu vô lo. Những ngày sau này liệu có còn yên bình, vui vẻ như hôm nay?

Trời cũng đã quá khuya, mọi người cũng đã thấm mệt mới kéo nhau về. Ai nấy đều ướt sũng cả rồi. Ngày mai bọn nó lại phải trở về vì sau kì thi chỉ được nghĩ có hai ngày. Ngày kia bọn nó lại phải đi học rồi.

" Á " - Maris kêu lên làm mọi người đều quay lại nhìn

" Sao vậy? " - Leo liền quay sang cầm lấy đôi dày trên tay cô rồi đỡ lấy tay cô

" Tớ vừa dẫm phải cái gì đó đau quá " - Maris nhíu mày dơ chân lên.

Hải Minh đưa máy ra bật flash rọi xuống, một chiếc nhẫn bạc được thiết kế tinh xảo.

" Cậu không sao chứ? " - Leo lo lắng nhìn Maris

" Không sao " - Maris lắc đầu rồi nhìn về phía chiếc nhẫn quen thuộc

Hải Minh nhặt lên, mọi người xúm lại vòng tròn quan sát chiếc nhẫn.

" Key? " - Kevin hơi nhíu mày lên tiếng

" Đúng. Chiếc nhẫn của Key " - Maris cầm lấy rồi nhìn vào phía trong chiếc nhẫn có khắc chữ VP - " Nhưng sao nó lại nằm ở đây? "

" Hay là anh ấy đã về nước tới thăm bà ngoại? " - An Vy giải đáp.

" Không đâu. Lúc tối anh đã cùng Leo, Linda và Maris qua thăm bà rồi. Không có tin tức về cậu ta " - Kevin nói

" Chiếc nhẫn không thể vô duyên vô cớ nằm ở đây được. " - Leo nhíu mày

" Có một chiếc xe hiệu BMW đã đỗ ở đây " - Khánh Anh vịn trán cố nhớ lại điều gì đó - " em đã cảm giác có người nào đó đang nhìn em nhưng lúc nhìn lại chiếc xe đã đi rồi "

" Chẳng lẽ... Key gặp nguy hiểm rồi? " - Ngọc Ngân lo lắng nói. Cô cũng đã rất tò mò vì sự mất tích của Vũ Phong trong thời gian qua. Cô cùng Minh Thiên đã nhiều lần tới nhà hỏi về Vũ Phong nhưng chỉ nhận duy nhất một câu: Vũ Phong đã đi Mỹ. Bọn họ đều biết Vũ Phong đi Mỹ và mục đích là gì nhưng chưa bao giờ Vũ Phong cắt đứt liên lạc với hai người như thế này.

" Lần cuối cùng em nói chuyện với nó là lúc nó vừa xuống sân bay. Sau đó thì không còn liên lạc được nữa "

" Công ty của ba em cũng không gặp vấn đề gì có nghĩa là anh ta gặp vấn đề gì đó nên không thể gặp cậu của anh ta để xin đầu tư? " - Hải My cũng lên tiếng

" Không đâu. Công ty của ba vẫn còn trụ vững là nhờ tập đoàn KML yểm trợ phía sau " - Hải Minh trả lời Hải My.

" Chuyện này đã quá rõ rồi. Người phụ nữ đó nhắm vào Hoàng Thị " - Maris thở dài

" Chúng ta phải nhang chóng tìm ra Key thôi " - Thái Điệp lo lắng nói

" Ngày mai về rồi mới tính tiếp được. Bây giờ có lo lắng cũng không thể làm gì khác " - Bảo Nam nói rồi cả bọn cùng nhau đi vào nhà. Một mớ câu hỏi không thể giải đáp!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Một ngày mới lại bắt đầu. Dùng xong bữa trưa bọn nó lại phải tạm biệt mọi người để ra về. Nó sụt sịt ôm lấy ông và ba mẹ một lượt rồi mới cầm lấy tay mẹ nhìn xung quanh ngôi nhà lần nữa. Mặc dù nó đã quen với việc sống xa gia đình nhưng vẫn không nỡ rời đi.

" Trời đã chuyển sang đông rồi. Con phải biết giữ ấm cho bản thân, giữ gìn sức khỏe thật tốt, nhớ chưa? " - mẹ nó vỗ nhẹ tay nó rồi nhìn qua Kevin - " Có Khải Thành ở đấy, mẹ cũng an tâm "

" Con biết rồi mà. Mẹ cũng phải biết giữ gìn sức khỏe đấy. " - An Vy cười nhẹ vỗ vỗ tay mẹ nó

" Đây là chút quà cô gửi biếu bà và ba mẹ con " - Mẹ nó nhìn nó một lúc rồi quay qua đưa cho Khánh Anh túi quà

" Gửi lời hỏi thăm sức khỏe của ông tới gia đình con " - Ông nó cũng đi tới vỗ nhẹ vào vai Khánh Anh

" Cảm ơn cô chú. Con sẽ gửi lời ạ " - Khánh Anh nhận lấy rồi lên tiếng

" Thôi được rồi, mấy đứa lên xe đi. Về sớm kẻo muộn " - Ba nó ôm lấy nó vỗ vỗ lưng rồi tiễn bọn nó đi ra.

Chiếc xe vừa lăn bánh, một người con trai ăn mặc lôi thôi, gương mặt xanh xao uể oải bước những bước đi mệt mỏi đi tới. Cậu vịn tay vào tường khó nhọc nheo mắt nhìn theo hai chiếc xe phía trước. Dùng hết sức bình sinh cậu cứ chạy theo chiếc xe nhưng sự hiện diện của những kẻ lạ mặt khiến cậu phải chùn bước lại.

" Khoan đã, dừng lại đi " - An Vy thốt lên

Kevin nheo mắt nhìn vào gương chiếu hậu để nhìn nó rồi gạt vào bên đường.

" Sao vậy? " - Ngọc Ngân ngồi ở ghế lái phụ quay xuống nhìn nó

Nó vội mở cửa ra đảo mắt nhìn về phía sau. Kevin, Khánh Anh, Hải My cùng Ngọc Ngân cũng đi xuống nheo mắt nhìn theo nó không hiểu chuyện gì

" Em vừa thấy.. Key. Anh ấy đang ở đây " - An Vy hốt hoảng nói.

" Đâu? Có thấy ai đâu? " - Ngọc Ngân nheo mắt nhìn ra xa. Khung cảnh vẫn chẳng có gì khác lạ

" Chắc em nhìn lầm ai đó. Thôi lên xe đi " - Kevin vỗ nhẹ đầu nó rồi quay lại leo lên xe

Hình ảnh nó nhìn thấy trong gương chiếu hậu thực sự là Vũ Phong. Nó nhăn nhó khó hiểu có dõi mắt nhìn nhưng đúng là không thấy gì. Khánh Anh đi tới khoác lên vai nó rồi kéo nó đi vào xe. Nó vẫn cứ nheo mắt nhìn về phía sau nhưng chẳng thấy gì nữa.

Vừa tới nhà hắn, Khánh Anh bế nó ra xe rồi khẽ cúi đầu nhìn Kevin rồi đi vào. 6 tiếng ngồi trên xe làm nó mệt mỏi ngủ thiếp đi. Bây giờ Kevin mới đưa Ngọc Ngân và Hải My về nhà.

" Anh, em thấy hơi lạ " - đợi cho Kevin lăn bánh, Ngọc Ngân mới lên tiếng

Hiểu được ý của Ngọc Ngân, Kevin lên tiếng:

" Rain không nhìn lầm đâu. Thực sự là Key "

" Sao anh còn cho xe chạy đi? " - Ngọc Ngân hoảng lên nói lớn

" Lúc đó có người đáng nghi, chúng ta không tiện ra mặt. Cứ đợi kẻ đó lộ diện rồi tính. "

" Lỡ như anh ấy gặp nguy hiểm thì sao? " - Hải My lo lắng lên tiếng. Ngọc Ngân cũng nhìn Kevin với vẻ mặt đồng tình

" Anh đã nhắn người tới đó nhưng cậu ta đi đâu mất rồi. Yên tâm đi bọn chúng vẫn chưa tìm thấy Key đâu. Chúng vẫn còn đang lùng sục khắp nơi tìm Key chứng tỏ cậu ta vẫn còn an toàn. Nơi đó quen thuộc với Key. Cứ để Key tự tìm đến chúng ta sẽ an toàn hơn " - Kevin lí giải

Ngọc Ngân thở dài một cái. Đã hơn một tháng cô không gặp Vũ Phong rồi. Bây giờ có tin tức lại là cậu ta gặp nguy hiểm.

Một đêm mệt mỏi nhanh chóng qua đi. Gió mùa đông thổi vào căn phòng lạnh lẽo. Đợt gió lạnh đầu tiên cũng đã tới. An Vy biếng nhác cuộn người lại vào cái chăn ấm áp. Khánh Anh ngồi đó từ nãy giờ nhìn nó bật cười không ra tiếng. Bây giờ cũng đã 7 giờ rồi, không gọi nó thì trễ mất. Hắn cúi đầu xuống hôn lên trán nó. Cảm nhận được người nào đó vừa hôn lên trán mình, nó áp hai tay vào má hắn đẩy ra, mắt vẫn nhắm nghiền xoay qua hướng khác cằn nhằn:

" Còn sớm mà, cho em ngủ thêm chút nữa đi "

" 7 giờ rồi còn sớm? " - Khánh Anh nghiêm nghị nói rồi lật mạnh chăn ra bế sốc nó lên đi vào nhà tắm mặc cho nó vùng vằng thế nào.

Không khí sau thi cử thật thoải mái. Mọi người đến trường với tâm thế nghỉ ngơi. Chỉ có nó là cau có vì bị hắn đánh thức.

" Đêm qua vừa về tới nhà là tôi đã leo lên giường ngủ một giấc tới sáng luôn nè " - Thái Điệp đưa tay chéo ngang ngực bóp vai quay xuống bàn dưới than vãn.

Nó kéo cao chiếc cổ áo len lên che ngang miệng, hai tay vò vò vào nhau nhìn Thái Điệp vẻ cảm thông

" Hôm nay cô Linh Chi có việc, yên tâm là sẽ được nghỉ ngơi đi " - Bảo Nam bật cười nhìn vẻ mặt như mất của của Thái Điệp

Hai bàn tay Khánh Anh áp vào tay nó xoa nhẹ, tay nó thì lạnh, tay hắn thì ấm, nó không biết cảm kích còn quay qua lườm hắn:

" Hừ. Người con trai có trái tim lạnh " - Nó vừa nói vừa bữu môi. Nó vẫn còn ấm ức vì hắn không cho nó ngủ nướng thêm tí nữa -_-

Hắn bật cười buông tay nó ra nhún vai:

" Ừ đấy, làm sao? "

Nhìn thấy gương mặt như đang trêu điên nó, nó chỉ muốn đá cho hắn vài phát. Nó vùng vằng kéo tay hắn lại rồi đưa tay nó ra ý muốn hắn cầm lại.

Hắn không nói gì cũng không thèm cầm tay nó mà cứ nhìn nó chằm chằm trêu ngươi.

" Ê Kin, cho mượn tay... " - Nó quay lên nhìn chéo kéo áo Bảo Nam nói

Khánh Anh đành chào thua cầm lấy tay nó xoa xoa.

" No no. Này là cụa tớ he " - Thái Điệp khoác lấy tay Bảo Nam quay xuống nhìn An Vy lắc đầu vẻ mặt không đồng tình

" Không đáng mặt bạn bè " - An Vy hài lòng nhìn Khánh Anh rồi quay lên trêu Thái Điệp

Thái Điệp nhún vai cười vẻ không quan tâm rồi quay lên học tiếp, tay vẫn không chịu buông tay Bảo Nam ra lúc này Kin mới quay xuống nháy mắt với An Vy. Nó vừa tích đức đấy.

Bên ngoài tiếng học sinh ồn ào kéo nhau đi ra. Nó thắc mắc nhìn sang Khánh Anh:

" Có chuyện gì thế? "

" Điểm, xếp hạng, đi thôi " - Khánh Anh kéo nó đứng dậy

" Noooo " - Nó hét toáng lên cố kéo Khánh Anh quay lại nhưng không được

" Bộ nó muốn khoe với Rain nó được hạng nhất sao? Lần nào nó chẳng xếp hạnh nhất mà phải đi xem " - Thái Điệp bĩu môi nói với Bảo Nam

" Năm nay khác mà " - Bảo Nam nháy mắt cười nguy hiểm. Thái Điệp nhìn thấy nó mặt đau khổ thì cũng hiểu ra hào hứng đứng dậy đi " chen lấn " với đám học sinh

" Em không cần xem mà, anh đi một mình đii " - An Vy giãy nảy cố thoát ra khỏi tay hắn nhưng không được. Nó bị kéo đi không thương tiếc.

Bảng danh sách xếp hàng 100 người đừng đầu khối và hiển nhiên hắn xếp hạng nhất còn nó thì không có trong danh sách 100 người ấy. Lần lượt thứ hai là Hải Minh, thứ ba Thái Điệp, thứ tư Bảo Nam, thứ năm đồng vị trí Hải My, Dĩ Mai, thứ 10 Hải Băng... Vị trí xếp hạng không thay đổi nhiều.

Khánh Anh quay đầu xuống nhìn nó, nó cười lả chả ôm lấy cánh tay hắn.

" Dù sao cũng chưa đi ăn đùi gà mà, bỏ qua đi ha " - Nó nói bằng giọng nịnh hót nhìn hắn cười tươi

" Hỏi làm được không thì tự tin lắm, làm tốt lắm " - Hắn nhái lại giọng nó rồi nhéo má nó làm mặt nhăn như khỉ

" Lần sau em sẽ cố gắng hơn " - Nó ấm ức chu mỏ lên cãi. Dù sao nó cũng mới tới mà, hơn một ngàn học sinh làm sao với học lực của nó có thể vào top 100 được chứ

" tối nay Kin bao, okey? " - Thái Điệp nhảy đến ôm chầm lấy cổ nó giải vây.

" Sao bảng điểm có nhanh thế? " - An Vy bất mãn nhìn Thái Điệp. Hắn hứa sẽ dẫn nó đi ăn nếu nó nằm trong top 100, nó cứ nghĩ ăn đã rồi tính, đợi đến lúc có điểm thì đùi gà cũng đã tiêu hóa rồi nên nói với hắn " Em làm bài rất rất tốt. " còn thách thức với hắn xem ai top cao hơn để lấy lòng tin của hắn là nó đã làm rất tốt. Vì mấy cái đùi gà thôi mà? Haizz nó lắc đầu thở dài rồi kéo Thái Điệp đi không để hắn kịp nói gì.

" Đúng mẫu người mày thích còn gì? " - Bảo Nam vỗ vỗ vào vai hắn trêu chọc rồi bước nhanh theo bọn nó. Hắn bật cười rồi cũng đi theo bọn nó, thực ra hắn biết học lực nó đến đâu, chỉ muốn trêu chọc nó vậy thôi.

Phía sau trường, Hải My bước tới đứng ngang với Dĩ Mai nhìn ra xa bên ngoài trời.

" Cậu có chuyện gì phải không? " - Hải My lên tiếng nhìn Dĩ Mai đầy tâm sự

" Không có gì " - Dĩ Mai lắc nhẹ đầu rồi nói

" Cuộc chiến này nên kết thúc đi " - Hải My nghiêng người nhìn Dĩ Mai

Ánh mắt Dĩ Mai mệt mỏi nhìn ra xa:

" Key vẫn chưa trở về. Thời gian anh ấy không có ở đây tôi mới hiểu tất cả những việc làm trước đây đều vô nghĩa. Các cuộc chiến mệt mỏi này đã lấy đi quá nhiều thời gian và công sức của của chúng tôi. Nhưng tôi vẫn không hối hận, bởi vì ba mẹ cậu không xứng đáng được tha thứ " - Dĩ Mai quay người bước đi

" Vậy cậu biết được sự thật mấy năm trước đã xảy ra những gì không? Hãy chỉ mông lung dự đoán kết quả qua ba mẹ cậu? " - Hải My lên tiếng Dĩ Mai khựng lại quay đầu nhìn cô

" Cậu có ý gì? "

" Sự thật không như cậu nghĩ. Key cũng đã mất tích rồi. Cậu hãy sớm tỉnh ngộ đi "

" Cái gì? Nói linh tinh. Key vẫn còn đang ở Mĩ với cậu anh ấy. Nếu không cậu anh ấy làm sao lại đầu tư vốn vào công ty nhà chúng tôi? " - Dĩ Mai nói. Thực ra Lazy đã có chút nghi ngờ về việc này, Vũ Phong không lí nào lại đi lâu như vậy. Vũ Phong luôn gọi tới hỏi thăm cô, rất thường xuyên. Sự thay đổi của anh khiến cho cô lo lắng nhưng không mảy may nghi ngờ. Đến bây giờ ba cô vẫn chưa thể thu mua tập đoàn Huỳnh Thị, Vũ Phong lại không có ở bên làm cho cô cảm thấy hoang mang về mọi thứ, đó là lí do thời gian qua cô có biểu hiện lạ.

" Cậu nói Key vẫn thường xuyên liên lạc với cậu? " - Hải My ngạc nhiên nhìn Dĩ Mai.

" Tất nhiên " - Dĩ Mai nhíu mày nhìn Hải My.

" Tin tôi đi. Key thực sự đang gặp nguy hiểm " - Hải My đi tới níu lấy tay Dĩ Mai

Dĩ Mai nhìn vào ánh mắt Hải My rồi đưa máy ra gọi cho Vũ Phong. Chất giọng quen thuộc lại vang lên. Nhưng cô chưa bao giờ video call với anh.

" Có chuyện gì không? " - Đầu dây bên kia

" Key, em nhớ anh quá. Bao giờ anh mới trở về? " - Dĩ Mai

" Đợi một thời gian nữa. Anh sẽ sớm trở về " - Đầu dây bên kia

" À anh, sợi dây chuyền đó... Em lỡ làm mất rồi? " - Dĩ Mai ấp úng

" Dây chuyền nào? Mất rồi thì thôi. Lúc nào trở về anh sẽ mua cái khác cho em "

" Được rồi. Em biết rồi. Anh về sớm nhé " - Dĩ Mai nói xong liền tắt máy.

Hải My nhìn chằm chằm vào Dĩ Mai chờ đợi.

" Key... Hình như không phải là Key " - Dĩ Mai cất giọng run run lên tiếng

Chỉ đợi có vậy, Hải My vội kể lại toàn bộ sự thật cho cô. Dĩ Mai mắt tối lại, cô lùi về phía sau như không tin vào mắt mình. Đoạn, cô quay lưng vội bỏ đi. Hải My nhìn theo Dĩ Mai buồn bã. Cô đã tìm thấy lí do để tha thứ cho cô gái này rồi. Bây giờ phải cùng nhau tìm ra sự thực, chỉ có như vậy thôi.

-------------------------------------

" Chết tiệt. Tại sao vẫn không tìm thấy? " - người phụ nữ tức giận đập bàn quát lớn

" Giống như cậu ta không hề ở đó vậy. Không có một chút dấu vết nào " - Một người đàn ông run sợ cúi đầu cố gắng nói cho hết câu

" Chủ tịch, Hoàng Thị và An Thị hình như đã phát hiện ra sự mất tích của Hoàng Vũ Phong " - Một tên khác mặc bộ vest đi vào cúi đầu

" Cái gì? " - Người phụ nữ nắm chặt bàn tay lại - " Tại sao lại trong thời gian này " - Người phụ nữ tức giận ném hết đồ đạc trên bàn quát lớn - " Mau chóng tìm ra cậu ta trước bọn chúng, nếu không các người cũng đừng hòng sống yên "

Người đàn ông vẻ mặt bặm trợn, ăn mặc theo kiểu giang hồ vội gật đầu đi ra. Người phụ nữ đó liền lấy máy ra gọi cho ai đó:

" Tiếp cận bọn chúng đi. Nếu có chuyển biến xấu hãy ra tay với cô ta "
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Một ngày học nữa lại kết thúc. Mọi người nhanh chóng ra về, tiết trời lạnh se sắt từng cơn. An Vy núp vào bóng lưng hắn nhăn nhó. Nó thích mưa nhưng rất rất ghét thời tiết lạnh. Vừa về tới nhà, nó đã phóng vào trong nhảy lên ghế sofa ôm lấy Camella đang chăm chú xem phim hoạt hình.

" Bé cưng của chị "

" Ứ, tay chị lạnh quá " - Khánh An gỡ tay nó ra leo xuống ghế chạy ra phía cổng đón hắn vào.

Hắn dang tay bế Khánh An lên cười nhẹ còn nó mặt méo xệch nhìn hai anh em hắn. Sau đó cười gian đi tới gần ôm lấy hai người, rồi lại đưa tay luồn vào áo hai người làm Khánh Anh nhăn nhó còn Khánh An vừa cười vùng vằng kéo tay nó ra vì lạnh:

" Ha ha, nhột quá... "

Khánh An trườn xuống người hắn rồi lon ton rượt theo nó. Tiếng cười vang vọng khắp cả ngôi nhà. Nghe thấy tiếng bọn nó, bà nội hắn đi ra cười nhẹ nhìn các cháu. Hắn cũng bật cười chào thua nó, lớn rồi không lo học chỉ thích chơi với con nít thôi.

-------------------------------------

Màn đêm vừa buông xuống. An Vy đã mở cửa chui đầu vào phòng hắn ngó nghiêng:

" Ken ơi, Ken ới ời "

Không thấy có động tĩnh gì nó liền bước chân vào xoay người lại đóng cửa. Vừa định quay lại thì một vòng tay ai đó đã ôm lấy nó từ đằng sau. Bàn tay ấm áp này không ai khác là hắn. Nó cười nhẹ đặt tay nó lên tay hắn đang đan chéo trước bụng. Hắn cúi đầu xuống đặt lên vai nó nói nhỏ:

" Sao? Đột nhập phòng anh có việc gì? "

" Candy vừa gọi, hẹn chúng ta chỗ cũ " - Nó hào hứng trả lời. Cái chỗ cũ ấy còn nơi đâu ngoài quán gà nướng khoái khẩu của hai đứa nó.

" Chỉ vậy thôi sao? " - Hắn làm bộ dạng thất vọng nói

" Không thì làm sao? " - Nó quay đầu về phía sau lườm hắn. Bất ngờ, hắn cúi đầu xuống đặt lên môi nó một nụ hôn làm gương mặt nó đỏ hết cả lên. Nó vội đẩy hắn ra chạy về phòng:

" Em đi thay đồ. Anh chuẩn bị đi "

Hắn bật cười nhìn vẻ lúng túng của nó. Hắn đưa ngón cái lên quẹt ngang làn môi dưới đột nhiên lại nhớ tới nụ hôn đầu tiên với nó, lẽ nào lại là nụ hôn đầu tiên? Hắn lại bật cười đi vào trong thay đồ.

15 phút sau bọn nó đã có mặt ở quán gà nướng quen thuộc. Lần này bọn nó đi xe, không đi bộ nữa.

" Rain ơi " - Thái Điệp từ trong quán vẫy vẫy tay gọi nó

" Tới liền " - nó đặt vội mũ bảo hiểm xuống yên xe rồi chạy nhanh vào trong bỏ mặc hắn. Bàn ăn đã được dọn lên đầy đủ các món, nó liền ngồi xuống cởi chiếc tất tay ra rồi sắn tay vào ăn với Thái Điệp, Bảo Nam lắc đầu ngán ngẩm nhìn hai đưa nó lòng thầm oán trách ông trời bất công vì sao chúng nó ăn như vậy vẫn không mập? Chỉ tội cái ví tiền của cậu.

" Thằng Ken đâu sao lâu thế? " - Bảo Nam quay ra ngoài nhìn nhưng không thấy ai

" En ỗ e ngoài ia đó " - An Vy vừa ăn vừa nói làm Bảo Nam lại càng khó hiểu

" Thôi để tôi ra xem " - Bảo Nam đứng dậy đi ra ngoài còn bọn nó vẫn không ngừng ăn và ăn.

Đợi một lúc sau khi nghe tiếng đánh nhau ở bên ngoài, mọi người trong quán chạy ra ngoài hai đứa nó mới dừng ăn ngước mắt ra bên ngoài sau đó không ai nói với ai câu nào mà chạy vội đi. Bọn nó len lỏi vào đám đông rồi há hốc miệng nhìn nhân vật chính của đám đông ấy và đám người bặm trợn mà nó đã từng gặp đang bỏ chạy. Ở đây vừa có cuộc xô xát!

Nó hốt hoảng chạy vào ngửa bàn tay hắn ra nước mắt lưng tròng nghẹn ngào nói trong nước mắt:

" Sao... Sao tay anh chảy máu như này? "

" Không sao đâu, chỉ bị ngoài da thôi. Nín đi " - Hắn dùng tay còn lại kéo nó vào lòng trấn an, đảo mắt nhìn ra xa tìm kiếm cái gì đó rồi lại nhìn xuống nó.

" Bích Thảo? " - Thái Điệp lo lắng vết thương của Khánh Anh bây giờ mới để ý Bảo Nam đang quỳ một chân trước một cô gái, là Bích Thảo. Đúng. Là Bích Thảo. Cuối cùng thì cô gái này cũng xuất hiện. Cô vội ngồi cúi xuống bên cạnh Bảo Nam nhìn gương mặt không mấy biểu cảm của cô gái lên tiếng. Đám đông dần dần tản ra.

An Vy vội gạt nước mắt rồi cũng quay sang nhìn cô gái ấy.

" Tìm chỗ nào nói chuyện đi, chỗ này không tiện " - Khánh Anh nhìn xung quanh rồi chỉ về phía bãi đất trống bến kia đường

" Đợi em một chút " - An Vy nhìn theo hướng Khánh Anh chỉ rồi chạy vội đi.

" Rain " - Thái Điệp gọi với nhưng nó cứ chạy một mạch như thế. Bích Thảo hơi ngước đầu lên nhìn bàn tay đang chảy máu của Khánh Anh rồi ngước lên nhìn khuôn mặt hắn nhưng hắn nhìn lại nên cô vội quay mặt đi.

" Đây rồi. Đi thôi " - An Vy chạy tới cầm lấy tay hắn lo lắng nhìn rồi kéo hắn sang bên kia đường. Thì ra là nó chạy đi mua băng gạt cho hắn.

Mọi người đi qua bãi đất trống bên kia đường. An Vy đẩy hắn ngồi xuống một tảng đá cẩn thận lau đi máu trên tay hắn. Nhìn gương mặt lo lắng của nó làm hắn chạnh lòng lên tiếng:

" Anh không sao đâu, chỉ bị ngoài da thôi "

Nó vừa nghe hắn nói xong thì dừng tay quay lên liếc hắn một cái rồi mạnh tay dùng bông chấm vào vết thương của hắn làm hắn la oai oái làm cho Thái Điệp bật cười.

Bảo Nam đi tới vỗ vỗ vai hắn cảm thông:

" Nhân danh bạn bè tốt của mày, trong lúc này tao khuyên mày nên dán miệng lại " - Bảo Nam vừa nói vừa đưa miếng băng dính ý tế cho hắn

" Hừ " - Hắn ngước lên nhìn gương mặt đang đỏ lên vì nhịn cười của Bảo Nam liền gạt tay cậu ra làm cậu phá lên cười

" Tôi xin lỗi " - Bây giờ Bích Thảo mới lên tiếng - " Cảm ơn anh đã đỡ nhát dao đó cho tôi "

" Phải rồi, chuyện gì vừa xảy ra vậy? Sao cô lại ở đây? " - Thái Điệp ngưng cười quay sang nhìn Bích Thảo

" Tại sao bọn họ lại muốn truy sát em? " - Bảo Nam cũng nghiêm túc quay đầu sang nhìn Bích Thảo

" Xin lỗi vì đã làm anh bị thương " - Bích Thảo cúi đầu trước Khánh Anh rồi nói tiếp - " Cảm ơn hai người đã cứu tôi nhưng chuyện của tôi xin đừng quan tâm tới " - Bích Thảo nói xong liền bỏ đi.

Khánh Anh vội bật dậy kéo tay Bích Thảo lại mặc cho nó đang băng bó vết thương lại, trong phút chốc An Vy đột nhiên cảm thấy hụt hẫng không hiểu vì lí do gì. Chẳng lẽ vì nó từng mơ về cô gái này mà cảm thấy khó chịu trong lòng?

Khánh Anh đẩy Bích Thảo ngồi xuống tảng đá hắn vừa ngồi, An Vy đứng dậy đi tới bên cạnh Thái Điệp không muốn nói gì thêm, Khánh Anh cầm lấy bông rửa vết thương trên chân cho cô, nói:

" Mẹ em đâu? Tại sao em lại ở đây? "

" Mẹ tôi... Mất rồi " - Bích Thảo cúi đầu trả lời

Câu trả lời của cô làm mọi người đều sửng sốt không tin vào tai mình.

" Không thể nào? Chỉ mới có một thời gian... " - Thái Điệp nhíu mày nói

Bích Thảo liền cắt ngang lời, từng giọt nước mắt thay nhau rơi xuống má và xuống cả bàn tay đang băng bó vết thương trên chân cho cô của Khánh Anh:

" Tôi muốn đi tìm ba. Trong một lần lớn tiếng với mẹ tôi đã bỏ đi, đến tối vì lo cho bà ấy nên tôi đã trở về nhưng lúc tôi trở về tìm mãi vẫn không thấy bà ấy. Cho đến rạng sáng... " - Bích Thảo nghẹn lại, hai bàn tay nắm chặt vào nhau run lên

Khánh Anh đặt bàn tay lên xoa xoa bàn tay cô như trấn an. Bích Thảo gạt đi dòng nước mắt nói tiếp:

" Tôi tìm thấy xác bà ấy ở bên cạnh một tảng đá lớn trên bãi biển. Để có tiền chôn cất cho mẹ, tôi đã tìm đến bọn giang hồ để mượn tiền. Bọn chúng đưa tôi tới nơi này và bắt ép tôi phải tiếp khách trong các quán rượu nên tôi đã bỏ trốn và bị bọn chúng truy sát "

Nghe từng lời cô gái này kể lại mà bọn nó ai nấy đều cảm thấy xót xa. An Vy đi tới bên cạnh Khánh Anh cầm lấy tay Bích Thảo nhẹ giọng:

" Cô về với chúng tôi đi. Bây giờ cô một thân một mình sẽ rất nguy hiểm "

" Phải đấy, chắc Camella sẽ nhớ cô nhiều lắm. Chúng tôi cũng chưa đền ơn cho cô, bây giờ hãy cho chúng tôi cơ hội được chăm sóc cô " - Thái Điệp đi tới cúi đầu nhìn Bích Thảo

" Nhưng mà... " - Bích Thảo hơi ngước đầu lên

" Muốn tìm được ba thì cô nên theo chúng tôi trở về " - Bảo Nam cắt ngang lời Bích Thảo

" Từ bây giờ anh sẽ là người thân của em. Sẽ thay mẹ chăm sóc cho em, được không? " - Khánh Anh cầm lấy tay cô và nói

" Cảm ơn mọi người " - Bích Thảo nhìn từng người một rồi lên tiếng

" Tốt rồi, chúng ta về thôi " - Thái Điệp cười nhẹ rồi đỡ Bích Thảo đứng dậy.

Mọi người nhanh chóng ra xe và trở về nhà Khánh Anh. Vừa đi vào sảnh lớn, Khánh An đã lon ton chạy ra đón nó:

" A chị Rain về rồi "

" Xem chị đưa ai về nữa đây này " - An Vy cúi xuống bế Khánh An lên rồi quay người lại, Bích Thảo cùng hắn đi tới

" A chị Bích Thảo " - Khánh An vui mừng đưa tay ra ôm lấy cổ Bích Thảo, cô cũng nhanh tay ôm lấy Khánh An từ tay An Vy. Lúc này bà nội cùng ba mẹ hắn đi tới, sau khi nghe câu chuyện của cô gái tội nghiệp ai nấy đều tự trách bản thân vì đã không sớm đi tìm ân nhân để đền đáp cho họ lại để ra cớ sự này.

" Cháu đã có dự định gì chưa? " - Bà nội hắn lên tiếng

" Em ấy muốn tìm ba của mình " - Khánh Anh lên tiếng thay cho Bích Thảo

" Trước mắt cháu hãy ở lại gia đình bác, hãy xem nơi này như nhà của cháu. Sau đó bác sẽ cố gắng tìm ra ba cháu. Cho tới lúc đó thì cháu hãy để gia đình bác được lo lắng, chăm sóc cho cháu. Linh hồn của mẹ cháu trên trời cũng sẽ được an ủi phần nào " - Ba hắn nói

" Cháu cảm ơn mọi người " - Bích Thảo cúi đầu nói

" Hiện tại nhà cũng không còn chỗ trống nào, hay con ở cùng phòng với Camella nhé " - Mẹ hắn lên tiếng

" Bích Thảo ở cùng con cũng được ạ, chắc bây giờ cô ấy cũng đang cần người ở bên cạnh " - An Vy lên tiếng

" Vậy thì tốt quá, con lên phòng tắm rửa đi " - Mẹ hắn nhìn sang Bích Thảo nói

" Vậy bọn con xin phép " - An Vy cùng Khánh Anh và Bích Thảo đứng dậy cúi đầu rồi đi lên phòng.

" cô mặc tạm bộ đồ này nhé, chắc vừa đó " - An Vy lấy trong tủ ra bộ quần áo đưa cho Bích Thảo rồi cười nhẹ

" Cảm ơn chị " - Bích Thảo nhận lấy rồi đi vào phòng tắm

Nó nhìn theo cô gái rồi khẽ thở dài đi tới bàn học lấy hộp thuốc y tế bên cạnh đi sang phòng đối diện. Hắn đang cởi chiếc áo sơ mi nhưng vướng bàn tay bị đau nên hơi nhăn nhó. Nó vội đặt chiếc hộp y tế lên bàn rồi chạy tới giúp hắn thay áo, bây giờ nó mới thấy những vết bầm trên người hắn, nó nhíu mày lại hậm hực giận dỗi.

Hắn nhìn xuống mặt nó chỉ biết bật cười, trông nó lúc giận cũng đáng yêu đấy chứ. Nhìn thấy hắn cười nó lại càng bực bội hơn đạp mạnh vào bàn chân hắn khiến hắn la oai oái:

" Em muốn băng bó cả chân anh luôn hả? "

" Đi qua đây " - Nó chẳng thèm trả lời hắn, giúp hắn thay xong áo thì đi tới bàn cầm lấy hộp y tế rồi ngồi lên ghế chỉ vào giường ra lệnh ý muốn hắn ngồi xuống. Hắn ngoan ngoãn đi tới ngồi xuống, nó liền cầm lấy tay hắn gỡ miếng băng đang băng dở rồi cẩn thận rửa vết thương cho hắn. Vừa làm nó vừa thổi vào vết thương như sợ hắn đau. Hắn cứ ngồi im chăm chú ngắm nhìn nó, gương mặt thấp thoáng một nụ cười.

Vết thương do hắn dùng tay cầm lấy con dao từ tên bặm trợn đang muốn rạch ngang má Bích Thảo nên vết thương hơi sâu. Lại chưa buộc chặt miếng băng tiệt trùng nên bây giờ máu vẫn còn ra rất nhiều. Mắt nó lại đỏ ngầu. Nhìn nó như vậy hắn lại cảm thấy có lỗi

" Anh xin lỗi "

Đợi băng bó vết thương cho hắn xong, nó thu dọn gọn gàng rồi đứng dậy quay lưng đi, nước mắt nó bắt đầu rơi. Hắn đứng bật dậy ôm chầm lấy nó:

" Từ giờ anh sẽ không để mình bị thương nữa đâu "

" Em biết trong chuyện này em không thể trách cứ anh nhưng mà... " - Nó vừa nói vừa gạt đi dòng nước mắt cứ chảy xuống, gạt đi lại dòng nước mắt khác nối tiếp rơi xuống, nghẹn lại nơi cuống họng.

" Được rồi, được rồi. Nín đi, đừng khóc nữa mà " - Hắn xoay người nó lại ôm chặt vào lòng ngực mình và tự hứa sẽ không làm cho nó khóc nữa. Nó cứ khóc mãi trong lòng hắn mặc hắn dỗ như thế nào cho đến lúc điện thoại nó vang lên. Nó mới ngừng khóc cầm lấy điện thoại. Dòng chữ " Hải My " hiện lên trên điện thoại.

" Anna sao lại gọi cho em muộn như vậy? " - Khánh Anh nói

" Em không biết " - An Vy nói rồi đưa máy áp vào tai nghe

Nhìn gương mặt căng thẳng của nó hắn lại càng tò mò.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top