Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn ước tuổi 16! - Ravi
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Sau một đêm dài mưa to, vạn vật được gột rửa, sáng bừng lên một sức sống mới, reo ca cùng ánh mặt trời. Một ngày mới đã bắt đầu.

Khánh Anh và Bảo Nam đã dậy từ sớm, chuẩn bị mọi thứ, sắp xếp đâu ra đó, vali đã đóng gói gọn gàng. Bây giờ đã hơn 6 giờ sáng rồi. Khánh Anh đi tới phòng Ngọc Ngân để xin phép cho cả bọn sẽ về trước. Hôm nay là ngày cuối tổng kết, Khánh Anh là lớp trưởng nên còn nhiều việc phải bàn giao lại. Bảo Nam nhận nhiệm vụ cao cả là gọi bọn nó dậy.

Bảo Nam nhấn chuông liên tục nhưng không có phản ứng gì, kết hợp với gọi điện thoại nhưng vẫn công cốc. Bên trong Thái Điệp và An Vy vẫn còn say giấc nồng. Khánh An đã dậy tự lúc nào, cô bé dụi dụi hai con mắt rồi vươn vai ngáp một cái, nghe thấy tiếng chuông nghĩ là anh hai liền leo xuống giường chạy tới mở cửa, nhưng nắm cửa cao quá, cô bé cứ nhón mãi nhưng không mở được. Khánh An chạy lại giường kéo áo Thái Điệp:

" Chị Candy, dậy đi mà. Anh hai tới kìa. Chị Candy "

Khánh An vừa nói vừa giựt giựt áo Thái Điệp, bàn tay bé xíu của Khánh An va chạm vào eo Thái Điệp làm cô nhột tỉnh dậy, cô rất dễ bị nhột.

Thái Điệp ngáp ngắn ngáp dài đờ đẫn đi ra mở cửa. Candy mở rộng cửa, tựa vào mép tường, mắt vẫn nhắm nghiền hỏi:

" Có chuyện gì không ạ? "

Bảo Nam bấm chuông nãy giờ bực mình lại thêm câu hỏi ngây thơ vô ( số) tội của Thái Điệp làm Bảo Nam tức muốn xì khói. Đang tính mắng cho Candy tỉnh ngủ thì Khánh An ló đầu ra ngước lên nhìn:

" A anh Kin "

Bảo Nam nhìn xuống Khánh An thì không còn tức giận nữa, cúi người bế Khánh An lên rồi nhìn sang Thái Điệp đã thức tỉnh sau câu nói của Khánh An:

" Mày nên cảm ơn Camella đi "

Nói xong cậu đẩy cửa rộng ra rồi bế Khánh An đi vào. Thái Điệp đứng lại nhái giọng Bảo Nam rồi bữu môi mới chịu đóng cửa đi vào.

An Vy giờ mới lớ mớ ngồi dậy dụi mắt:

" Có chuyện gì thế? "

" Mặt Trời mọc quá đầu rồi kìa, định không thức dậy nữa sao? " - Bảo Nam ngao ngán nhìn phòng bọn nó, chưa chuẩn bị một thứ gì hết. - " Không nhanh về, tao và thằng Ken bị hai bác gọi cho ù tai mất "

Khổ. Nhận được tin, ba mẹ hắn và bà nội gọi suốt hỏi thăm tình hình. Mới 4 giờ sáng mẹ hắn đã gọi ầm lên hỏi xem bao giờ về, nóng lòng gặp con gái.

Thái Điệp đi tới ngồi xuống chiếc ghế trước tủ cạnh đầu giường chải tóc rồi bối lên cao, hai bên lông mày nhíu lại rồi lầm bầm:

" Mới có 6 giờ đã ầm ĩ cả lên "

Xong đi tới bế Khánh An vào làm vệ sinh cá nhân, An Vy cũng ngồi trên giường bối tóc cao lên rồi cũng đi theo sau đó. Bảo Nam lắc đầu thở dài với bọn nó.

Một lúc lâu sau, bọn nó mới dọn dẹp và sắp xếp đồ xong, tính qua gọi bọn nó ăn sáng, nhưng thành ăn trưa mất rồi. Để vali gọn gàng một góc, một lát nữa sẽ có người tới đưa hành lí của bọn nó ra sân bay. Sau khi ăn xong cả bọn sẽ đi tới nhà má Năm của Camella

Xuống đến nhà hàng, Khánh Anh đã ngồi sẵn đợi bọn nó ở đó rồi. Khánh An lon ton chạy nhanh về phía anh hai:

" Chạy nhanh ngã giờ " - Khánh Anh mỉm cười với cô em gái bé bỏng rồi bế Khánh An ngồi lên ghế bên cạnh.

Từ lúc tìm được em gái, Khánh Anh cười nhiều hơn, dịu dàng hơn, bớt lạnh lùng hơn. Nhưng chỉ với người thân và bọn bạn thân là bọn nó thôi. Sau chuyện của Hải My thì hắn tự nhủ lòng sẽ bảo vệ tốt cho những người thân bên cạnh!

Sau khi ăn xong, cả bọn mới lên xe đi tới khu nhà nhỏ trong rừng. Chiếc taxi dừng lại giữa một con đường vắng vẻ, bọn hắn mở cửa bước xuống nhìn xung quanh rồi đi theo lối mòn đến một căn nhà nhỏ, đơn sơ.

Trước cửa là một người đàn bà đang mò mẫm tìm lối ra, Khánh An buông tay Khánh Anh ra chạy tới cầm lấy tay người đàn bà có gương mặt khắc khổ đó:

" An về rồi nè má Năm "

Người đàn bà đưa tay sờ vào mặt Khánh An rồi xoa đầu Khánh An, ánh mắt vô hồn nhìn xa xăm:

" An, là con đấy à? "

Lúc này bọn hắn đã đi tới trước mặt người đàn bà đó, Khánh Anh nhỏ nhẹ lên tiếng:

" Con chào cô. Con là anh hai của Khánh An, tên là Khánh Anh ạ "

Người đàn bà quay đầu sang hướng phát ra tiếng nói, đôi mắt vô hồn nói:

" Chào con. Cô đã nghe Bích Thảo kể lại mọi chuyện. Thật tốt quá. Cuối cùng An cũng tìm lại được gia đình rồi "

Người đàn bà đó vừa nói vừa rưng rưng. Bọn nó bây giờ mới đồng thanh lên tiếng:

" Bọn con chào cô "

" Ừ. Chào các con. Các con vào nhà chơi đi "

Người đàn bà nở một nụ cười nhẹ, ánh mắt vô hồn lóa lên một niềm vui. Ngôi nhà này từ lâu đã không có người qua lại. Khánh An cầm lấy tay má Năm dẫn bà vào nhà, bọn hắn cũng đi theo sau đó:

" Các con uống nước đi, nhà cô không có gì ngoài nước lọc, các con uống tạm nhé "

Bọn hắn ngồi vào bàn rồi nhìn xung quanh ngôi nhà chẳng có gì cả ngoài chiếc giường, bộ bàn ghế được đóng đơn giản và chiếc bàn học cũ kĩ nhưng rất gọn gàng.

" Không sao đâu cô. Cô sống một mình ở đây với con gái ạ? " - Thái Điệp vừa hỏi vừa đưa li nước lên miệng nhấp môi nhìn người đàn bà

" Đúng thế. Trước đây thì còn có chồng cô nữa, nhưng ông ấy đi làm xa rồi bặt vô âm tín, không cách nào liên lạc được với ông ấy " - Người đàn bà nói, đôi mắt đã đỏ hoe ngấn lệ. Khánh An tựa người vào chân má Năm rồi ngước mặt lên nhìn người đàn bà, ngây thơ hỏi:

" Chồng má cũng đi lạc giống An á? "

Người đàn bà chớp mắt ngăn dòng lệ rơi xuống rồi nở một nụ cười ôm lấy Khánh An vỗ về:

" An về nhà rồi phải thật ngoan, không được để lạc anh hai nữa biết không? Má Năm và chị Bích Thảo sẽ rất nhớ con "

" Cô về cùng bọn cháu đi. Bây giờ mắt cô đã không thấy gì, ở đây lại vắng vẻ như vậy. Cô về để bọn cháu chăm sóc cô mà Bích Thảo cũng đỡ cực nữa " - Bảo Nam nhìn người đàn bà thương xót nói

" Cảm ơn các con. Nhưng cô phải ở lại đợi ông ấy. Cô cũng sống ở đây quen rồi, không muốn đi đâu " - Người đàn bà ngẩng đầu lên nói

" Bích Thảo năm nay bao nhiêu tuổi rồi cô? " - An Vy đặt li nước xuống rồi hỏi

" Năm nay nó lớp 9 rồi. Hai mẹ con nương tựa nhau mà sống. Cô thấy cuộc sống như này cũng tốt, không ồn ào mệt mỏi "

Bọn hắn chìm trong sự im lặng khẽ nhìn người đàn bà khốn khổ này,trong lòng ai cũng đều mang một nỗi buồn khó tả. Sống trong một gia đình giàu có, ít khi tiếp xúc với những người nghèo khổ, bây giờ bọn hắn mới được tận mắt nhìn thấy, ban đầu có chút không tin vào mắt mình. Đến cả An Vy cũng là một người bình thường nhưng nhìn hoàn cảnh này đúng là không khỏi đau lòng.

Nói chuyện được một lúc thì bọn hắn phải chuẩn bị để ra sân bay. Bảo Nam đi ra xe lấy mấy túi quà Ngọc Ngân đã chuẩn bị đưa vào đặt lên bàn.

" Bọn con có chút quà biếu cô. Cảm ơn cô đã chăm sóc cho Khánh An trong một năm qua " - Khánh Anh cầm lấy bàn tay người đàn bà rồi nói

" Quà cáp gì cho phiền phức. Cô rất vui vì gặp được Khánh An, con bé rất ngoan, rất đáng yêu " - Người đàn bà cũng vỗ vỗ tay vào bàn tay Khánh Anh rồi nói - " Con bé sẽ tốt hơn nếu ở với ba mẹ con bé. Cô cũng an lòng "

Khánh Anh cười nhẹ rồi ôm lấy người đàn bà, lòng đầy biết ơn bà. Hắn buông người đàn bà ra rồi tiếp lời:

" Bọn con sẽ lại về thăm cô "

Xong hắn rồi lại tới lượt Khánh An và bọn nó cũng đi tới ôm người đàn bà chào tạm biệt nhau. Khánh Anh lặng lẽ đi lùi về chiếc bàn học, đặt một sấp tiền lên đó rồi lấy bút viết địa chỉ nhà, kèm số điện thoại và dòng chữ " Nếu có khó khăn cần giúp đỡ thì hãy tìm đến địa chỉ này "

Xong xuôi bọn hắn chào tạm biệt người đàn bà rồi ra xe đến sân bay để kịp giờ bay.

-------- 3 tiếng sau ---------

Bọn hắn đã đáp xuống sân bay Nội Bài. Ba mẹ hắn cùng bà nội đã đợi ở cổng chờ từ lúc nào. Khánh An cầm tay Khánh Anh đi ra, sân bay đông người qua lại vậy mà vừa thấy bóng dáng lấp ló của ba mẹ và bà nội, cô bé đã nhận ra ngay. Khánh An òa khóc chạy ra:

" Mẹ ơi, mẹ ơi "

Ba mẹ hắn cùng bà nội vội quay lại nhìn. Ai nấy đều nước mắt lưng tròng nhìn cô con gái bé nhỏ đang gào khóc chạy tới phía mình.

" Con tôi " - Mẹ hắn dang rộng vòng tay ôm lấy Khánh An vào lòng vỗ về. Hai mẹ con cứ ôm nhau khóc mặc cho mọi người xung quanh đang chỉ chỏ. Có người còn chụp ảnh lại. Cũng đúng, ba mẹ hắn nổi tiếng trong giới kinh doanh như vậy, chuyện mà chủ tịch Nguyễn thất lạc con gái ai mà không biết, hôm nay lại xuất hiện cảnh tượng này ai mà chả quan tâm.

Bà nội hắn cũng nước mắt ngắn nước mắt dài ôm lấy hai mẹ con, đến cả ba hắn bình thường rất điềm tĩnh hôm nay cũng không thể cầm được nước mắt nhìn cô con gái bé bỏng.

" Con đã bảo sẽ đưa em về mà, ba mẹ với bà nội ra tận đây làm gì cho mệt " - Khánh Anh nói rồi cùng An Vy bước tới. Bảo Nam và Thái Điệp đi phía sau tay nắm chặt tay nhìn mọi người vui vẻ

" Lòng dạ nào mà ngồi ở nhà con " - Bà nội hắn đưa đôi mắt ngấn lệ nhìn bọn hắn nói. An Vy bước lên lau nước mắt cho bà nội rồi vòng tay qua người bà vỗ vỗ vào cánh tay bà cười nhẹ. Bà nội cũng vỗ vỗ tay nó cười

" Tốt rồi. Mọi người mau lên xe về thôi " - Ba hắn gạt nước mắt đi rồi nở một nụ cười hiếm hoi nói

Xong quay sang mẹ hắn đang ôm Khánh An, đưa tay về phía trước bế Khánh An lên:

" Để ba bế Camella của ba nào "

Khánh An cũng đưa tay ra ôm lấy cổ ba, gục đầu lên vai ba rồi nấc nhẹ làm lòng ông bất giác đau nhói. Ba hắn vỗ về Khánh An rồi cùng mọi người ra xe quay trở lại biệt thự. Người làm bây giờ đã chuẩn bị sẵn bữa ăn rất thịnh soạn đợi mọi người trở về. Hai hàng người đã đứng sẵn ờ đấy cúi đầu:

" Chào mừng cô chủ trở về "

Đa phần là người làm lâu năm đã từng chăm sóc Khánh An nên khi vừa mới nhìn thấy cô bé ai nấy đều mùi mẫn xúc động.

Mọi người ngồi vào bàn vui vẻ cùng nhau ăn bữa. Khánh An vẫn nhí nhảnh, đáng yêu như thế. Bữa ăn tràn ngập tiếng cười và hạnh phúc.

Dùng xong bữa, mọi người ra phòng khách ngồi ăn đồ tráng miệng. Khánh An đứng trên ghế sofa nhún nhảy rồi lăn đủ kiểu làm mọi người ai nấy đều bật cười vì cô bé quá đáng yêu.

Một người mặc bộ đồ vest rất lịch lãm đi tới bên cạnh ba hắn, nhìn mọi người cúi đầu rồi quay sang ba hắn:

" Chiều nay chủ tịch có cuộc họp cổ đông ạ "

" Tôi biết rồi. " - Ba hắn nói rồi quay sang bọn hắn nói - " Ngày kia hai nhà Hoàng gia và An gia tổ chức đính hôn cho con, các con nhớ chuẩn bị cho chu đáo. Đều là bạn kinh doanh lâu năm của ba. Hôm đó rất nhiều người có gia thế giàu có đều tới "

" Sao gấp gáp vậy ba? " - Hắn nhìn sang ba hắn hỏi

" Hai nhà Hoàng gia và An gia chắc có lẽ vì chuyện năm xưa nên mới nhanh chóng liên hôn như vậy. Có nguồn tin họ muốn thu mua công ty Huỳnh gia. Chuyện này các con không cần để ý đâu. Con cái họ đều là chỗ quen biết với các con. Sau này các con sẽ còn gặp lại. Nên nhớ không nên đứng về phía nào. " - Ba hắn căn dặn. Khánh Anh, Bảo Nam và Thái Điệp đều gật đầu chỉ có nó là ngơ ngác không hiểu chuyện gì, mắt cứ lơ đãng nhìn lên trời không biết làm sao, nó chẳng hiểu một chút gì về công việc kinh doanh, nghe như gió thoảng qua tai vậy. Khánh Anh nhìn thấy điệu bộ của nó chỉ muốn phá lên cười. Đành lên tiếng giải vây:

" Cũng mệt rồi, bọn con xin phép lên phòng nghỉ ngơi ạ "

" Bọn con cũng xin phép về luôn ạ " - Bảo Nam và Thái Điệp cũng đứng dậy cúi chào mọi người

" Được rồi, mấy đứa nghỉ ngơi đi. Đều mệt cả rồi "

Mẹ hắn cũng bà nội đã dắt tay Khánh An về phòng cô bé. Bảo Nam và Thái Điệp ra cổng đã có xe riêng đón về. Khánh Anh cùng An Vy đi lên cầu thang về phòng. An Vy khều khều tay Khánh Anh:

" Hồi nãy bác nói gì mà liên hôn rồi thu mua gì thế? "

" Ba tôi bảo sớm tổ chức đám cưới cho tôi và cô để chóng có cháu nội bế. Dễ hiểu thế mà " - Khánh Anh đút tay vào túi áo vừa đi vừa nói, gương mặt rất nghiêm túc

" Ai lấy cậu chứ? " - An Vy bực dọc nhìn hắn, chân vẫn cố bước nhanh để kịp hắn: " Bộ tôi điếc đâu mà không hiểu cậu đang nói dối hả? "

" Hiểu rồi hỏi gì? " - Khánh Anh nói xong câu đó cũng đã tới phòng, mở cửa ra bước vào không cho nó kịp nói gì làm nó giậm chân đá tường tức tối. Hắn thì bước nhanh vào phòng vừa đóng cửa đã bỏ ngay bộ mặt nghiêm túc mà bật cười. Nhìn nó ngốc không tả được.

Tiếng chuông điện thoại vang lên, là Hải Minh. An Vy nhìn xuống điện thoại rồi ngẩng đầu chửi rủa hắn một lúc mới chịu về phòng và nghe điện thoại
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Mới thoáng chốc trời đã chập tối, An Vy vẫn nằm ườn trên giường ngủ ngon lành. Không biết nó đã ngủ được bao lâu rồi.

" Cạch "

Tiếng mở cửa xong đến tiếng bước chân đang tiến gần về phía nó. Nó vẫn ngủ không biết gì, Khánh Anh nhón chân đi vào cố gắng không gây ra tiếng động rồi hét vào tai nó làm nó giật bắn bật dậy ngu ngơ nhìn xung quanh. Khuôn mặt còn chưa tỉnh ngủ, đầu tóc rối bời thần người ra chưa hiểu chuyện gì thì cái mặt đáng ghét đang phá lên cười của hắn làm nó điên tiết lên. Vơ hết gối ném vào mặt hắn:

" Cút cho bà ngủ "

Nói xong nó lại úp mặt xuống giường ngủ tiếp. Khánh Anh cười đã đời rồi vơ đống gối bỏ lại lên giường rồi kéo nó ngồi dậy, nó mắt nhắm mắt mở lên giọng nài nỉ:

" Cho tôi ngủ đi mà "

Chuyện là cả trưa nó bị Hải Minh tra tấn lỗ tai, hỏi hết tùm lum chuyện. Nó về trước mà quên không nói lại với Hải Minh. Chiều nay cậu mới cùng mọi người lên máy bay để về. Nằm nghe Hải Minh lải nhải cả buổi, nó vừa ngủ được tí thì Khánh Anh đã vào phá giấc ngủ ngàn vàng của nó rồi.

" Dậy đi, tôi đưa cô tới nơi này " - Khánh Anh nhìn thấy khuôn mặt biểu cảm dù có chết cũng không dậy của nó đành nghiêm túc nói

" Đi đâu " - nó vẫn nhắm nghiền mắt hỏi lại, chỉ cần hắn buông tay ra nhất định nó sẽ vùi vào chăn ngủ tiếp

" Chiều nay có cuộc họp mặt gia tộc. Trên các trang báo đã rầm rộ tin tức tiểu thư Nguyễn Hoàng trở về, các trưởng lão trong gia tộc muốn họp bàn chính thức thông báo chuyện này với truyền thông để tránh những tin đồn vớ vẩn " - Khánh Anh lắc nhẹ cách tay nó - " Dậy đi "

" Gia tộc nhà anh thì liên quan gì đến tôi? " - An Vy vươn vai ngáp một cái rồi nhìn sang Khánh Anh khó hiểu

" Cô lại quên cô đang là hôn thê của tôi à? " - Khánh Anh nói một cách hết sức bình thường làm nó trừng mắt gắt:

" Thôi nha, không giỡn đâu. Như thế khác nào ra mắt nhà chồng? "

Khánh Anh bật cười rồi gật gật đầu làm nó càng bực mình hơn:

" Cậu phải giải quyết nhanh đi chứ, đã nói chỉ là tạm thời thôi mà "

Khánh Anh cứ làm ra bộ mặt nhơn nhởn không quan tâm làm nó bực mình đẩy hắn ra rồi vùng vằng kéo chăn ra đi vào làm vệ sinh cá nhân. Hắn nhìn theo nó, trên gương mặt phản phất nụ cười.

Đi lại chiếc ghế, hắn ngồi xuống rồi lấy máy ra bấm đợi nó. Trên báo bây giờ tràn ngập thông tin chủ tịch Nguyễn Hoàng tìm thấy con gái và hai nhà Hoàng Gia và An Gia liên hôn.

Khánh Anh đang lướt điện thoại thì có một sms gửi tới từ một số lạ " Tôi vừa về nước, hẹn gặp cậu ở bữa tiệc của Key "

Khánh Anh hơi nhíu mày nhìn qua số điện thoại rồi ngẩng đầu lên khi nghe tiếng mở cửa. An Vy đi về phía chiếc gương chải đầu gọn gàng rồi đi theo hắn xuống nhà. Vừa xuống tới cầu thang, bà nội và ba mẹ cùng Khánh An đã vui vẻ nói cười bước vào.

" Mọi người về luôn rồi ạ? Bọn con xin lỗi " - An Vy mặt hối lỗi bước xuống đi tới gần phía ba mẹ hắn nói

" Xin lỗi chuyện gì? Chú Lâm muốn gặp Camella mà Ken nó bảo con mệt còn đang ngủ nên bác để nó ở nhà với con thôi mà? Ở nhà có chuyện gì à? " - Mẹ hắn cúi người chỉnh lại chiếc áo cho Khánh An rồi ngước dậy nhìn nó khó hiểu. An Vy nghe xong thì đưa hai con mắt đằng đằng sát khí nhìn hắn, cái gì mà cuộc họp gia tộc, cái gì mà rất quan trọng chứ?

" Mà hai đứa chuẩn bị đi đâu à? " - Ba hắn nhìn hai đứa nó nói

" Vâng ạ " - An Vy dãn cơ mặt ra cười rồi cúi đầu chào - " Chào cả nhà con đi "

Nói xong An Vy kéo hắn đi ra ngoài, hắn thì vẫn cứ nhơn nhởn cười mặc kệ nó muốn làm gì. Đi ra khỏi cổng, An Vy đấm, đạp, đá vào người hắn không thương tiếc.

" Đau đấy " - Khánh Anh nhăn nhó xoa xoa những chỗ bị nó đánh

" Lần sau còn giám đùa với tôi nữa, cậu chết chắc. " - An Vy gằn từng chữ rồi vẫy một chiếc taxi

" Cô đi đâu đấy? "

" Tôi có hẹn với Fin. " - Nói xong nó mở cửa bước vào xe đóng sầm cửa lại không cho hắn kịp nói gì. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh, trong lòng hắn khó chịu nhìn theo.

--------------------------

Tại một nhà hàng Pháp, trong một căn phòng vip, hai người đàn ông cùng con cái của họ đang dùng bữa.

" Lễ đính hôn đang được chuẩn bị, thiệp mời cũng đã gửi đi hết rồi. Bữa tiệc ngày mai không được có sai sót gì " - Ông Hoàng Vũ Hiên lên tiếng

" Nhất định phải làm như thế sao? " - Vũ Phong vẫn cúi đầu ăn, giọng đều đều lên tiếng

" Con không thích con gái ta sao? " - An Nhất Tùng lên tiếng, giọng điệu có vẻ khó chịu

" Ba " - Dĩ Mai lắc nhẹ tay ba mình rồi lên tiếng - " Bọn con cũng đã chuẩn bị hết rồi "

" Vậy tốt lắm. " - Ông Hoàng Vũ Hiên nhìn Dĩ Mai gật đầu rồi nhìn sang Vũ Phong tiếp lời - " Năm xưa nếu ông ta không phản bội ba mẹ con thì họ đã không chết. Công ty đó vốn dĩ không phải thuộc về ông ta. Con không thể để ba mẹ con chết oan uổng như vậy. Nhất định phải nhanh chóng thu mua tập đoàn MJB. "

" Đúng vậy, hôm đó chính ta đã chứng kiến ba mẹ con chết thảm như thế nào. Mối thù này không thể không trả " - An Nhất Tùng đập mạnh tay xuống bàn.

Vũ Phong yên lặng không nói gì. Ba mẹ anh rốt cuộc đã chết thảm hại như thế nào? Đến bao giờ cái vòng tròn luẩn quẩn này mới chấm dứt?

Bữa ăn lại tiếp diễn trong sự im lặng.

------------------------

Tại một quan bar, tiếng nhạc ồn ào cùng tiếng cạn chén vang lên ở một chỗ khuất trong quán bar, một người con gái mặc một chiếc váy da bó người hở vai, lộ rõ xương quai xanh hút hồn đang nhâm nhi một ly rượu, đầu lắc lư theo điệu nhạc. Từ phía xa xuất hiện một chàng trai trẻ mặc một chiếc quần Jean rất phong cách nếu không muốn gọi là " rách tả tơi ", kết hợp với một chiếc áo trắng phía bên ngực trái là một bông hoa hồng đen đúng chất dân chơi. Cậu đi đến phía cô gái đó như một con hổ thấy mồi. Vừa bước tới, cậu đã mạnh bạo ôm lấy vòng eo cô gái, bàn tay đang càng lúc càng di chuyển lên cao, rồi xoa xoa vòng một của cô gái đó, cậu cúi mặt xuống hít hà hương thơm từ vai cô gái đó.

" Leo, Cậu không cần mạng sống nữa sao? " - Cô gái vẫn điềm tĩnh uống rượu

" Maris à. Cậu ở nước ngoài bao nhiêu năm rồi sao vẫn khó khăn như vậy chứ? " - Người con trai có tên Leo gương mặt vô sỉ nói với cô gái

" Cậu về từ lúc nào? " - Maris không nhìn vào Leo mà vẫn nhìn theo li rượu trên tay nói

" Vừa mới về đã nhận được tin cậu ở đây liền tới " - Leo vừa nói vừa gọi thêm một chiếc ly

" Một nhà thiết kế trẻ tài ba như cậu nếu bỏ đi cái vô sỉ thì sẽ lắm người theo đấy " - Maris bây giờ mới chịu nhìn qua cậu bật ra từng chữ - " Một kẻ biến thái, đang sợ "

" Leo tớ đây chẳng cần cái thứ tình yêu chóng tàn kia đâu. Chỉ cần nhìn thấy đối tượng, tớ sẽ không bỏ qua. Như thế chẳng phải tốt hơn sao "

" Thôi bỏ đi. Candy và Kin đã thành cặp rồi đấy. Cậu cẩn thận với nó " - Maris lại tiếp tục uống rượu

" Nhanh vậy sao? Ken và Anna thì sao? " - Leo nói rồi cũng tựa vào bàn uống rượu

" Đã chia tay, mới hôm kia thôi. Nhưng mà... " - Maris đang nói dở thì nhíu mày nhìn sang cậu - " Lại có một con nhỏ nào là vị hôn thê gì đó, nghe có tin được không? "

" Phục cậu thật đấy. Thông tin rất nhanh lẹ. Lí do cậu về nước sao? " - Leo nhìn sang Maris

" Tất nhiên là không. Tớ chỉ hiếu kì mà về thôi. Hai ngày sau tớ sẽ bay qua Mỹ "

" Nhanh vậy sao? "

" Kevin đã qua Pháp rồi, tớ phải về quản lý công ty thôi. Dù sau ngày mai cũng phải gặp các bạn trẻ thôi. Uống đi " - Maris vừa dứt lời thì Leo đưa ly rượu lên nghiêng đầu cười rồi cụng ly với Maris.

-------------

Giới thiệu nhân vật:

Huyền thoại trong giới kinh doanh: Leo, Maris.

Hai cái tên mà nghe tới mọi người đều biết nhưng ít khi được gặp họ. Xuất hiện bất thình lình cũng biến mất không dấu vết.

Maris, 20 tuổi, đã là Tổng Giám đốc của một công ty ở bên Mỹ, hành động bí hiểm, khó hiểu.

Leo, 20 tuổi, nhà thiết kế tài ba nổi tiếng trong làng thời trang, có rất nhiều nhẫn hàng thời trang nổi tiếng lúc còn rất trẻ. Là một kẻ vô sỉ, biến thái.

Không một ai thực sự hiểu biết về hai con người này!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Khánh Anh đang ngồi dựa lưng vào ghế sofa, tay phải chống cằm, tay trái vuốt vuốt mái tóc mền mượt của Khánh An đang ngồi trên chân hắn dựa người vào hắn vừa ăn bim bim vừa xem phim cười nắc nẻ. Hắn khẽ di chuyển ánh nhìn sang chiếc đồng hồ treo tường, trong đáy mắt đang tối sầm lại, hắn lầm bầm:

" Bây giờ còn chưa chịu về nữa sao? "

Khánh An đang xem phim thì nghe thấy liền ngẩng cổ lên nhìn anh trai đang trầm tư nghĩ gì đó, cô bé hỏi:

" Hai nói gì thế ạ? "

" À, có gì đâu. " - Khánh Anh xoa xoa trán Khánh An rồi như sực nhớ ra điều gì, Khánh Anh bế Khánh An quay người lại với mình, đưa điện thoại lên lắc lắc trước mặt cô bé - " Em có muốn gọi cho chị Rain không? "

" Dạ không " - con bé đáo để nói rồi che miệng tủm tỉm cười. - " Anh hai có muốn gọi cho chị Rain không ạ? "

Khánh Anh nhéo má cô bé rồi làm mặt nhăn cười sau đó bấm máy gọi cho Rain rồi bật loa to đưa cho Khánh An.

Khánh An nhận lấy máy rồi quỳ gối cao trên chân hắn, một tay ôm cổ Khánh Anh, một tay đưa điện thoại lên tai.

" Alo, có chuyện gì? " - giọng An Vy vẫn bực tức vang lên trong điện thoại

" Chị Rain ơi, là Camella nè. Bao giờ chị về nhà với Camella? " - Khánh An vừa cười mỉm nhìn anh trai vừa nói. Khánh Anh thì gật gật đầu liên tục tỏ vẻ hài lòng

" A bé con của chị. Chị sắp về tới rồi, bé con còn chưa ngủ sao? " - đầu giây bên kia vang lên một chất giọng nhẹ nhàng vui tươi, khác hẳn hồi nãy

" Chưa ạ. Camella đang xem phim với anh hai ạ " - Khánh An vừa nói vừa nhìn môi Khánh Anh đang mấp máy nhắc rồi tiếp lời - " Camella nhớ chị lắm. Chị về nhanh đi "

" Được rồi, chị về với bé con nhanh đây. Chị cúp máy nhé. Chụt " - An Vy nói rồi hôn vào điện thoại sau đó tắt máy

Khánh Anh đưa ngón cái lên trước mặt Khánh An rồi vui vẻ bế Khánh An ngồi lại vị trí ban đầu để xem phim tiếp. Khánh An thì cứ ngẩng cổ lên hỏi:

" Anh hai nhớ chị Rain hả? "

" Không có. Xem phim đi tới đoạn hay kìa " - Khánh Anh nhéo má lúm của cô bé rồi dụ cô bé xem phim

" Không nhớ sao ạ? Có nhớ không? Có nhớ không? " - Khánh An cứ ngẩng cô lên hỏi. Khánh Anh cười khổ hôn má cô em gái tinh ranh của mình rồi ôm Khánh An vào lòng tựa vào ghế xem phim tiếp

------------

" Camella gọi à? " - Hải Minh bước từng bước nhẹ nhàng rồi quay sang hỏi nó

" Bé con bảo nhớ tôi, gọi tôi về chơi cùng " - An Vy cười vui vẻ nhìn Hải Minh

" Con bé có vẻ quý cậu nhỉ? " - Hải Minh lại tiếp tục nhìn phía trước rồi tiếp tục đi

" Con bé rất dễ thương " - An Vy bước đi bên cạnh Hải Minh vừa mỉm cười ôm con gấu bông mà vừa nãy hai người đoạt được ở trung tâm giải trí

Đột nhiên bước chân Hải Minh ngừng lại, nó cũng phản xạ có điều kiện dừng lại luôn:

" Có chuyện gì thế? "

Hải Minh quay sang đứng đối diện với Nó, đầu cậu hơi cúi xuống nhìn nó hỏi:

" Cậu đã có câu trả lời chưa? "

Nó lúng túng nhìn đi nơi khác rồi trả lời:

" Tôi... Tôi không biết nữa "

Hải Minh nhìn nó lúng túng thì cũng không muốn ép nó nói tiếp, thực sự nó cũng không hiểu tình cảm của nó thì làm sao nói rõ ràng với cậu? Chỉ biết bây giờ, hiện tại đây, người luôn đối xử tốt với nó là Hải Minh, nó rất quý mến cậu, quý mến hơn mức tình bạn... Nhưng không biết đã chạm đến tình yêu chưa? Hải Minh lại lên tiếng cắt ngang dòng suy nghĩ của cô:

" Không sao. Lúc nào cậu có câu trả lời thì hãy nói. Giờ tôi đưa cậu về nhà "

Hải Minh nói rồi lại nghiêng người ý bảo đi tiếp thôi. Hải Minh và nó đang rảo bước trên vỉa hè, cũng sắp tới rồi, cả hai chìm vào im lặng cứ bước đi như vậy trong làn gió mát mẻ của màn đêm.

" Cậu vào nhà đi " - Hải Minh cười nhìn nó

" Vậy cậu về cẩn thận nha " - An Vy đứng đối diện cậu đưa tay lên vẫy vẫy cười rồi xoay người bước vào trong. Hải Minh đợi nó đi khuất rồi mới quay người lại đi về

Khánh Anh ở trên tầng hai nhìn xuống đã thấy tất cả. Thoáng chốc đôi mắt hắn đã tối sầm lại. Tại sao hắn lại cảm thấy khó chịu như vậy? Bàn tay hắn đập mạnh vào lan can nhíu mày rồi quay vào trong.

An Vy vừa về đã đi lên phòng Khánh An, nhìn cô bé ngủ ngon lành bên con gấu bông bự bằng người cô bé, An Vy khẽ cười mỉm cúi đầu rồi hôn lên trán cô bé một cái - " Ngủ ngon nhé bé con "

" Cạch "

Đúng lúc đó thì Khánh Anh mở cửa xông vào, cầm lấy cổ tay nó kéo đi. Vì sợ Khánh An thức giấc nên nó nhăn nhó chịu đau mà đi theo hắn. Ra tới phía ngoài, Khánh Anh đấy An Vy ra đứng gần lan can đối diện với hắn, nói:

" Bây giờ cô là hôn thê của tôi, lại đi với người con trai khác tới giờ mới về mà xem được? Còn cười cười nói nói trước cửa vui lắm sao? "

Khánh Anh tuôn một tràng. An Vy vừa được Khánh Anh thả tay ra thì nhăn nhó xoa xoa cổ tay đang đỏ lên hình ngón tay của hắn mà gắt:

" Vậy lúc là hôn phu của tôi cậu cũng có bạn gái đấy, xem được à? "

Nó nói xong rảy rảy tay cho bớt đau rồi lườm hắn tính bỏ đi nhưng hắn nhanh tay đã giữ tay nó lại nhưng lực nhẹ hơn, giọng lạnh băng lên tiếng:

" Từ nay cấm cô đi về muộn như vậy nữa "

" Vậy tôi sẽ đi tới 1 giờ sáng là sớm chứ gì? " - An Vy bực bội mới lên tiếng chọc điên hắn rồi quay người lại gỡ tay hắn ra, hắn cũng quay người lại đối diện với nó, đôi mắt đã đỏ lên vì giận. An Vy lại tiếp lời:

" Mà cậu đang ghen với tôi sao? Đang ghen hả? " - Nó cúi đầu ngước lên nhìn cho rõ khuôn mặt hắn, ngoài ban công lấp lóe ánh sáng nên nó không nhìn rõ mặt hắn

" Tôi không muốn cô làm mất mặt nhà tôi mà thôi " - Khánh Anh dứt khoát nói rồi bỏ đi. Thực ra vì hắn cao nên cúi đầu nhìn xuống nó, ánh sáng không chiếu đến mặt hắn, nhưng hắn lại nhìn thấy nó rất rõ. Câu nói của nó cũng giống như nói trúng tim đen hắn mới bỏ đi, hắn cũng không hiểu sao bản thân lại làm như vậy.

Nó nhìn theo bóng dáng hắn tức tối nói không ra lời, cái gì mà mất mặt chứ? Nó đâu có làm gì sai? Làm như nó là đứa con gái hư hỏng ấy. Nếu không vì gia đình hắn thì nó cũng không phải tới nơi này xa gia đình còn bị bắt cóc nữa chứ? Nó giậm chân rồi đùng đùng bỏ về phòng gọi cho ba mẹ. Giờ này mới có 9 giờ hơn thôi mà.

Nó lăn lóc trên giường gọi cho ba mẹ xong rồi ôm lấy gối ôm nhìn ra bầu trời sao. Thôi kệ, ngày mai phải đi tới bữa tiệc đính hôn của Kay và Dĩ Mai nữa, nó nghĩ ngợi một lúc rồi ngủ thiếp đi. Chỉ có hắn là trằn trọc gác tay lên trán mãi không ngủ được. Đưa mắt nhìn ra bầu trời đầy sao, trầm ngâm nằm như vậy. Một lúc lâu sau mới có thể đi vào giấc ngủ.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ánh nắng sớm rọi vào làm sáng cả một gian phòng. Chiếc giường với màu chủ đạo là màu xanh in hình những bông tuyết đang được ánh sáng bao phủ. An Vy nhíu mày kéo chăn lên trùm đầu tiếp tục ngủ.

* Cạch *

Cửa phòng bật tung ra, Thái Điệp hí hửng nhảy lên giường kéo chăn nó ra rồi chui vào nằm cùng. Nó cảm giác ai đó đang ôm lấy eo mình liền mở mắt dứt khoát dơ đầu lên nhìn sang phía sau lưng, thì ra là Thái Điệp, nó nhăn nhó càu nhàu:

" Đây là giường của Lâm An Vy không phải là giường của Trần Bảo Nam đâu thưa Vương đại tiểu thư "

Thái Điệp chẳng nói chẳng rằng ôm lấy An Vy nhắm mắt, khóe miệng cong lên không giấu nổi nụ cười, bây giờ mới lên tiếng:

" Ngủ đi, ngủ đi mà "

An Vy lườm kẻ phá hoại một cái rồi gục đầu xuống gối ngủ tiếp.

Khánh Anh và Bảo Nam đang chơi với Khánh An ở phòng khách, đợi mãi mà không thấy Thái Điệp đi xuống, Bảo Nam càu nhàu nhăn mặt:

" Ngủ trên đó luôn sao trời? "

Bảo Nam Vừa dứt câu thì ba mẹ hắn ăn mặc trang nghiêm đi ra ngồi xuống đối diện bọn hắn. Khánh An thấy mẹ thì cười hớn hở chạy tới.

" Ba mẹ phải đưa Camella đến chào ông nội, rồi gặp các con ở bữa tiệc. Nhớ đến đúng giờ đấy, bữa tiệc rất đông người đều là những người có máu mặt không đấy " - Mẹ hắn căn dặn rồi chỉnh lại mái tóc cho Khánh An cười hiền nhìn cô bé cưng nựng

" Bọn con biết rồi, ba mẹ đi cẩn thận " - Khánh Anh chợt trầm giọng xuống, ánh mắt thoảng qua một nét buồn khó tả

" Đi thôi " - Ba hắn đứng dậy rồi đi ra ngoài, theo sau là mẹ hắn dắt tay Khánh An đi ra

Bảo Nam tựa người vào ghế sofa nhìn sang thằng bạn thân rồi lại nhìn lên cầu thang, cất giọng, âm lượng vừa đủ cho hai người nghe:

" Đi lên xem bọn nó đang làm gì "

Khánh Anh khẽ gật đầu, đứng dậy cùng Bảo Nam đi lên phòng nó.

* Cạch *

Bảo Nam vặn nắm cửa mở rộng ra rồi bước vào, theo sau là Khánh Anh. Bảo Nam đứng đơ ra vài giây khi nhìn thấy cảnh tượng này. Cậu đúng là không nên tin tưởng giao cho Thái Điệp trọng trách đi gọi An Vy mà. Cậu nhìn sang Khánh Anh với bộ mặt dở khóc dở cười. Khánh Anh cũng nhìn cậu lắc đầu ngao ngán với bọn nó. Hắn toan bước lên gọi bọn nó thì Bảo Nam ngăn lại, nở một nụ cười gian đưa tay có đeo chiếc đồng hồ lên trước mặt Khánh Anh cười cười:

" Bây giờ chỉ mới 6 rưỡi thôi "

Khánh Anh chưa kịp lên tiếng thì Bảo Nam đã nhảy lên giường, gỡ chăn ra chui vào nằm cùng, gỡ tay Thái Điệp ra rồi xoay người cô quay mặt vào lồng ngực cậu, hai tay ôm lấy cô vào lòng, mặt cười hớn hở.

" Vô sỉ " - Hắn bật cười nhìn hành động Bảo Nam như đang dành lại thứ quý giá vừa bị mất cắp mà bật ra hai chữ rồi đi đến cửa sổ đút tay vào túi đón hết ánh nắng sớm mai ấm áp

An Vy cảm nhận được người nào đó vừa mới trèo lên chiếc giường thân yêu của mình, lại một lần nữa cử động con mắt rồi uể oải ngồi dậy nhìn sang bên cạnh trong cơn mê ngủ.

* Bịch *

Tiếng động vang lên làm hắn giật mình nhìn lại. An Vy đã đá hai người xuống từ lúc nào.

" Chuyện gì vậy? " - Thái Điệp nhăn nhó xoa xoa lưng như vừa bị ai đạp vào, tay con lại chống xuống sàn ngước dậy, cú ngã vừa rồi làm cô tỉnh ngủ hẳn, nhìn thấy Bảo Nam đang nhăn nhó nằm phía dưới, ngơ ngác lên tiếng hỏi - " Ơ chồng, mày làm sao thế? "

Bảo Nam một tay đưa sau lưng cau mày, một tay nhéo mũi cô nói:

" Hôm nay mày đẹp lắm vợ "

" Nằm như vậy luôn? " - Khánh Anh đi tới cúi nửa người nhìn cặp đôi đang diễn bộ phim tình cảm sến sẩm, bày ra bộ mặt hài lòng, biểu cảm như muốn nói đáng đời lắm.

Thái Điệp bây giờ mới nhìn lại. Cô đang đè lên người Bảo Nam vội chống tay đứng dậy lắp bắp:

" Ủa, tao đang ngủ với Rain mà, sao lại nằm ở đây? "

Bảo Nam ngồi dậy cười khổ, một khi Thái Điệp đã ngủ thì sẽ ngủ say như chết, bất cứ động tĩnh gì cũng không làm cô mất giấc mộng được. An Vy thì khác, nghe tiếng nói chuyện của bọn hắn làm nó phát điên, đây là là lần thứ ba nó thức giấc. Trán day lại, một tay ôm gối một tay vơ đại chiếc gối ném về phía phát ra âm thanh, đôi mắt vẫn nhắm nghiền vùi đầu dưới gối rồi đặt tay lên chiếc gối.

Khánh Anh nhanh tay ôm lấy chiếc gối đang bay đến bật cười ném lại vào người nó như chọc điên. Bảo Nam cũng đã đứng dậy khoác lấy vai Thái Điệp phì cười nhìn nó:

" So với vợ mày thì vợ tao vẫn còn tốt chán "

Thái Điệp khoanh tay trước ngực ngước đầu lườm Bảo Nam rồi nhìn sang Khánh Anh hất hàm về phía nó:

" Nhanh, gọn lẹ đi mày "

Khánh Anh gật đầu dứt khoát với vẻ nghiêm túc bước lên giường hất chăn ra bế nó lên đi vào làm vệ sinh cá nhân, mặc nó vùng vằng thế nào.

" Ra dáng đấy chứ " - Bảo Nam cảm thán nhìn theo Khánh Anh rồi sực nhớ ra điều gì đó đưa ngón trỏ lên gõ nhẹ vào đầu Thái Điệp.

" Ây.. Mày điên à? " - Thái Điệp xụ mặt lườm Bảo Nam rồi đưa tay lên gãi gãi chỗ cậu đánh mà không hiểu gì

" Kêu mày lên đây gọi Rain mày lại ngủ là sao hả vợ? " - Bảo Nam bất lực mắng yêu nó

" Thích thì ngủ " - Thái Điệp lèm bèm rồi đi ra khỏi phòng xuống nhà dưới, Bảo Nam chào thua rồi cũng đi theo nó

Bây giờ trong phòng, An Vy mắt nhắm mắt mở đứng trước gương đánh răng, hắn thì quay người lại đối diện với nó, tựa người vào tường khoanh tay nhìn nó, khóe miệng cong lên một nụ cười.

An Vy phần vì còn buồn ngủ, phần vì còn giận hắn chuyện lúc tối nên không thèm quan tâm đến hắn, đánh răng xong rửa bàn chải rồi cúi đầu xúc miệng. Hắn cứ nhìn nó cười cười rồi chúi người về trước vén lọn tóc rớt xuống bồn nước lên cho nó. Nó rửa mặt xong, tỉnh táo đá hắn ra khỏi phòng. Giận dỗi không thèm nói bất cứ câu nào với hắn mà đóng sầm cửa lại. Hắn bật cười rồi đi xuống phòng khách đợi nó.

Nó mặc một chiếc quần bò kết hợp chiếc áo nỉ mỏng có mũ rồi lấy chiếc cặp nó vẫn mang khi đi ra ngoài bước xuống phòng khách tươi tỉnh nói:

" Đi ăn thôi "

Nói xong nó và Thái Điệp phi vào phòng bếp bỏ mặc bọn hắn đi phía sau lưng. Hôm nay chỉ có bà nội ngồi ở bàn ăn đợi bọn hắn. Ba mẹ hắn đã ra ngoài rồi. Bọn nó lễ phép chào bà rồi ngồi vào ăn vui vẻ. Nó vẫn giữ thái độ với Khánh Anh dù Khánh Anh có chọc nó thế nào cũng không làm gì được.

Ăn uống xong xuôi, bọn nó chào tạm biệt bà để đi tới shop thời trang để lựa đồ đi tiệc. Vì bọn hắn ít khi đi dự tiệc kiểu như này, chỉ toàn đi ăn chơi nhảy múa thôi. Nó thì lại càng không có những bộ đồ như thế. Nó lại phải miễn cưỡng đi cùng xe với hắn. Hai chiếc mô tô lao vút ra đường và dừng trước một shop thời trang. Cả bọn đi vào, Thái Điệp lựa cho mình một bộ đầm trễ vai màu đỏ đô. Bó sát người, phía dưới xòe ra, điểm xuyến những bông hoa trắng rất sang trọng nhưng không kém phần trẻ trung, năng động. Mái tóc xoăn xõa xuống đôi vai trắng ngần kết hợp một đôi dày cao gót cùng tông màu váy, rất bắt mắt. An Vy lại lựa cho mình một chiếc đầm kín đáo hơn, chiếc đầm màu trắng pha ren, ống tay phồng to dài đến một nửa bắp tay, cổ tròn, bên dưới xòe rộng, phía trên ôm sát cơ thể rất vừa vặn. Lại thêm sợi dây chuyền hình cỏ bốn lá lấp lánh đặt cố định trước ngực. Kết hợp với đôi dày cao gót săng-đan đế pha lê. Nhìn nó rất giản dị, tinh khiết, mái tóc được buộc cao lên. Bọn hắn thì đã thay xong chiếc quần âu kết hợp áo sơ mi trắng đóng thùng, rất đơn giản nhưng với dáng người cao trên 1m8 của bọn hắn thì đẹp mê hồn.

Bọn nó bước ra trước sự ngỡ ngàng của bọn hắn. Bình thường hai đứa nó thích mặc những bộ đồ rộng thoải mái, bây giờ nhìn bọn nó quả thật khác một trời một vực. Bộ váy đã làm tôn lên dáng dấp đẹp đẽ của bọn nó. Nếu Thái Điệp bốc lửa, trẻ trung năng động thì nó lại dịu dàng, đơn thuần, tinh khiết. Hai màu sắc đối nghịch nhau nhưng lúc đứng chung lại như bù trừ cho nhau. Bảo Nam đi tới vòng tay qua eo Thái Điệp ôm lấy cô rồi tựa cằm lên vai cô nhìn vào trong gương:

" Vợ tao đẹp thật "

" Điều dĩ nhiên mà lại " - Thái Điệp bật cười khanh khách

An Vy cũng đứng soi gương bên cạnh giả vờ cúi đầu nôn làm Bảo Nam và Thái Điệp lườm nguýt không thôi. Khánh Anh vẫn cứ ngồi trên ghế, chân bắt chéo nhau nhìn chằm chằm vào nó rồi đột nhiên đứng dậy đi tới kéo ruy băng trên đầu nó xuống, nó quay người về phía sau, mái tóc bung xõa tự nhiên làm nó thêm phần dịu dàng, hiền thục.

Nó đang định cho hắn một tràng thì bên ngoài tiếng bước chân đang đi lại gần, tiếp đến là tiếng vỗ tay kéo bốn đứa bọn hắn đều hướng mắt ra nhìn. Một người con trai cao trên 1m8 gương mặt tuấn tú cao ngạo, mặc một chiếc sơ mi màu đen cùng chiếc quần Tây kết hợp với đôi dày bóng bẩy rất sang trọng, rất quý phái, kiểu người đàn ông trưởng thành nhưng vừa mở miệng ra thì...

" Bé con của anh, em vẫn xinh đẹp, năng động như ngày nào " - Leo bật ra từng chữ nhẹ nhàng như không mà không để ý sắc mặt Bảo Nam đang tối lại

" Câm miệng " - Bảo Nam nắm chặt bàn tay lại hình nằm đấm, rít lên từng chữ

Leo nhếch môi tạo ra một nụ cười đểu cáng đang bước đến phía Bảo Nam và Thái Điệp nhưng Khánh Anh đã giữ tay hắn lại, nói:

" Sự kiên nhẫn của tôi có giới hạn "

Leo chuyển hướng ánh mắt sang Khánh Anh vẫn chất giọng cợt nhả lên tiếng:

" Cậu chỉ cần bảo vệ tốt cho Anna là đủ rồi, Candy bây giờ không còn cần cậu nhúng tay vào rồi. " - Leo cười lớn nhìn Bảo Nam rồi quay sang Khánh Anh tiếp lời - " A mà hình như cậu đã chia tay con bé rồi? Vậy thì anh đây có cơ hội rồi... " - Leo quay sang Khánh Anh vừa chỉnh lại cổ áo rồi đút tay vào túi quần vừa nói rồi đột nhiên dừng lại chuyển hướng ánh mắt lên người An Vy. Một cô gái có đôi mắt to, chân mày ngang kết hợp với hàng lông mi cong vút, chiếc mũi nhỏ nhắn nhô cao, đôi môi chúm chím mấp máy im lặng quan sát, chiều cao chắc cũng tầm 1m6. Vóc dáng bé nhỏ không phải kiểu người chân dài bốc lửa hay quyến rũ chết người nhưng lại có gì đó rất thu hút với Leo. Làn da trắng hồng rạng rỡ lại càng thu hút tầm nhìn của Leo, nhưng nhìn chiếc đầm nó mặc anh hơi nhíu mày lắc đầu. Ở nó không có vẻ nào là tiểu thư sang chảnh, quý phái nhưng lại toát ra nét đẹp thuần khiết, đáng yêu. Như sực nhớ ra lời của Maris, Leo đoán ngay đây là cô gái có hôn ước với Khánh Anh, vợ " hờ " của Ken đây mà. Nghĩ tới đó Leo bật cười thành tiếng định đi về hướng nó nhưng hắn đã nhanh tay kéo nó lại phía sau lưng mình. Người hắn cao lớn che hết tầm nhìn của Keo đối với nó, ánh mắt sắc lạnh nhìn Leo nói:

" Cô gái này thì không được "

" Nhưng rất tiếc, anh đã nhắm trúng cô ta rồi "

Leo cười lớn rồi quay người bước ra không quên nghiêng đầu nhìn nó rồi nháy mắt với nó một cái làm nó da gà nổi lên. Mặc dù khuôn mặt đẹp đẽ của anh ai cũng phải công nhận nhưng nó lại cảm nhận được sự vô sỉ của kẻ này mà bất giác rùng mình.
TIN HOT
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Khánh Anh trầm ngâm ngồi vắt chéo chân tựa lưng vào ghế, đôi mắt mơ hồ chẳng hiểu hắn đang suy nghĩ điều gì. Cả bốn đứa ngồi vòng tròn đối diện nhau, chẳng ai nói với ai câu nào. An Vy chống cằm trên bàn hết liếc nhìn Khánh Anh đến nhìn Bảo Nam và Thái Điệp, không chờ đợi ai mở lời trước nữa, nó sốt ruột lên tiếng:

" Có ai nói cho tôi biết chuyện gì đang sảy ra không? Tên kia là ai? Quan hệ như nào? "

Thái Điệp thở dài rồi chầm chậm nói:

" Hắn ta là Leo. Một nhà thiết kế trẻ tài ba. Từng đau khổ vì tình, sau đó thì hắn trở nên như vậy. Những cô gái mà hắn nhắm trúng hắn sẽ làm đủ mọi cách để có được, sau đó thì đá đi không thương tiếc, kể cả là phải cưỡng bức. Chúng tôi có quen biết với hắn. Hắn ta rất nổi tiếng trong giới kinh doanh. Hắn ta vừa có tiền, vừa có quyền. Người sợ hắn ta nhiều hơn là người ngưỡng mộ hắn ta. Hắn ta được xem như là thần thoại, rất nguy hiểm, rất quyết đoán, còn rất trẻ, mới 20 tuổi thôi "

An Vy nghe Thái Điệp nói mà đầu óc choáng váng, bất giác thốt lên:

" Người giàu các cậu thật lắm phiền phức "

Khánh Anh và Bảo Nam vẫn ngồi im lặng trầm ngâm, Thái Điệp thì cứ xụ mặt xuống chẳng buồn nhìn ai, An Vy lại càng bực bội lên tiếng:

" Không khí này là sao đây? "

" 10 giờ 30 rồi. Đi thôi " - Nó vừa dứt lời thì hắn đứng dậy đi tới bên cạnh nó, kéo tay nó lên đặt trên tay hắn. Hắn cầm chặt tay nó rồi nhìn thẳng vào mắt nó: " Từ bây giờ cô hãy là bạn gái của tôi "

Trước lời đề nghị đột ngột của hắn, nó ú ớ đưa ngón trỏ chỉ vào mặt mình:

" Tôi? Bạn gái cậu? Không bao giờ... "

Nó chưa kịp nói xong thì bị hắn lôi đi. Nó cố thoát ra khỏi tay hắn nhưng không thể. Càng cố thoát ra hắn lại càng siết chặt tay rất đau, nó đành ấm ức ngoan ngoãn đi theo hắn. Bảo Nam và Thái Điệp nhìn nhau rồi cũng nắm tay nhau đi theo sau bọn hắn. Bọn nó bắt một chiếc taxi để đến bữa tiệc.

Xe đậu trước một khách sạn năm sao, bọn nó bước xuống đi theo thảm đỏ bước vào. Người vào người ra tấp nập, đông đúc làm nó hơi nhíu mày nhưng mãi ngắm kiến trúc vừa sang trọng vừa có phần cổ kính của căn phòng mà nó vừa được hắn kéo vào liền mê mẩn thích thú. Căn phòng được trang trí với màu chủ đạo là màu trắng và màu tím. Ở đây, người trung niên có, người già hơn cũng có, người trẻ như bọn nó cũng có nhưng đều có một điểm chung là đều rất sang trọng quý phái. Là con gái, ai cũng lựa cho mình những bộ đầm sang trọng hoặc bó sát người để tôn lên đường cong trên cơ thể. Chỉ có nó là ăn mặc giản dị, thuần khiết. Không đến nỗi quê mùa nhưng quá đỗi đơn giản. Bọn hắn đều đã quen với không gian này, chỉ có nó là choáng ngợp trước khung cảnh này nhưng nhanh chóng đã lấy lại bình tĩnh phần vì có Bảo Nam, Thái Điệp đi bên cạnh, phần vì Khánh Anh đang nắm chặt tay nó và vì nó thấy rất nhiều món ăn ngon, nên quên hết khung cảnh lộng lẫy xung quanh.

" Hai ơi " - Đột nhiên tiếng Khánh An vang lên kéo cả bọn quay sang nhìn. Khánh An mặc chiếc đầm màu hồng xòe ra kết hợp với một lớp lưới mỏng bên ngoài, đầu búi lên cao trông đáng yêu như một nàng công chúa bé nhỏ.

Bọn hắn tươi cười rồi đi về phía Khánh An.

" Bé con đáng yêu quá " - An Vy cúi xuống nhéo cằm cô bé cưng nựng

" Công chúa của anh " - Bảo Nam buông tay Thái Điệp ra bế Khánh An lên hôn vào má rõ kêu. Thái Điệp cũng tiện thể hôn ké.

Khánh An cười khúc khích nhìn hai người làm hai đứa cứ muốn hôn nó mãi.

Hải Minh cùng Hải My cũng đang đứng ở đó với ba mẹ. Hải Minh vừa thấy nó thì vui vẻ tính gọi tên nó nhưng khựng lại vì cái nắm tay của nó và hắn. Hải My nắm chặt bàn tay lại kiềm nén sự tức giận cùng ánh mắt ghen tỵ xuyên vào nó.

" Mấy đứa tới rồi à? " - Ba Bảo Nam bây giờ mới lên tiếng kéo bọn nó quay lại nhìn.

" Chào các bác " - bọn hắn đồng thanh

" Mấy đứa này lớn nhanh quá " - Ba Hải Minh lên tiếng rồi cười lớn vỗ vỗ vào tay Hải My đang khoác tay mình nhìn ba mẹ Khánh Anh - " Chúng ta đều là bạn bè lâu năm. Làm thông gia nữa thì còn gì bằng "

Hải My cong lên một nụ cười dịu dàng nhìn ba mẹ hắn. Ba mẹ hắn ái ngại nhìn qua An Vy thì bây giờ mới để ý hai đứa hắn đang nắm tay nhau. Ba mẹ hắn nhìn nhau cười rồi nhìn sang ba Hải Minh từ chối khéo:

" Anna thông minh, xinh đẹp như vậy. Chắc đã có nhiều người theo đuổi rồi chứ "

" Đâu có đâu, ba mẹ đặt đâu con ngồi đó chứ " - Ba Hải Minh cười lớn nhìn ông bạn già

Ba Khánh Anh đang định lên tiếng về hôn ước của Khánh Anh, vì họ vẫn chưa chính thức lên tiếng nên chưa có nhiều người biết. Đột nhiên tiếng MC lại vang lên chào hỏi mọi người và tuyên bố bữa tiệc bắt đầu. Khỏi phải nói, ba mẹ Bảo Nam và Thái Điệp vui mừng như thế nào khi Bảo Nam và Thái Điệp thành cặp. Rất thân quen lại muôn đăng hộ đối.

" Thôi chúng ta vào trong, dành không gian riêng cho bọn trẻ chứ " - Mẹ Hải Minh bây giờ mới lên tiếng

" Phải đấy. Chúng ta đi thôi " - Ba Thái Điệp cũng lên tiếng đồng tình rồi các ba mẹ đi vào. Khánh An cũng đi theo mẹ vào, nó bây giờ mới rời mắt khỏi Khánh An nhìn thấy Hải Minh liền vui vẻ chào cậu.

Hải Minh cười nhẹ với nó rồi hơi nhìn xuống cánh tay nó và hắn. Nó nhìn theo rồi cố rụt tay về nhìn Hải Minh cười trừ, rồi lại lắc lắc đầu ý bảo chỉ là hiểu lầm.

Phía xa xa bên trong một góc khuất không ai để ý tới là hai con người đẹp tuyệt mĩ đang hướng ánh mắt đến bọn hắn.

" Cậu nói là cô bé mặc đầm trắng đó sao? " - Maris nheo mắt nhìn từ đằng xa

" Đúng vậy " - Leo chống cằm lên nhìn chằm chằm phía xa nở một nụ cười vô thức

" Khẩu vị của cậu thay đổi từ lúc nào thế? " - Maris quay lại nhìn cậu rồi đưa li rượu lên nhâm nhi, đôi mắt khẽ liếc sang nhìn cô gái có gương mặt xinh đẹp, đường cong nóng bỏng đang tựa lên người anh. Đây chắc là con mồi anh mới bắt được để phục vụ anh tối nay đây mà, Maris nhếch môi lên cười. Leo nhìn theo ánh mắt của Maris quay sang cô nàng bên cạnh. Anh ngẩng đầu dậy xoay ghế sang ôm lấy eo cô gái kéo sát cô vào lòng. Đôi môi anh đặt lên môi cô gái hôn ngấu nghiến, bàn tay anh không an phận mà sờ soạn khắp người cô. Đột nhiên anh đẩy cô nàng ra nhếch môi một cái, bật lên hai chữ:

" Biến đi "

Cô gái không chịu thua lại cố gắng đi sát lại người anh, đưa vòng một của mình áp sát vào cơ thể anh ma sát vào người anh, giọng ẻo lả lên tiếng:

" Ư anh sao vậy? Em đã làm gì sai sao? "

Anh bây giờ đã quay lại vị trí ban đầu, đưa hai tay lên ngắm nhìn cô bé đầm trắng phía xa xa kia mà vui vẻ cười, nghe thấy tiếng cô gái khóe mắt anh có phần nóng giận vì phiền nhưng nhìn thấy cô bé kia anh lại vui vẻ chả quan tâm mà nói:

" Em nên cảm ơn cô gái kia " - Leo hất hàm về phía bọn nó rồi quay sang cô gái lạnh lùng - " Nếu không em cũng thành món hàng chơi xong sẽ bị đá không thương tiếc rồi "

Chất giọng lạnh lùng cùng ánh mắt sắc bén của anh như muốn nuốt chửng cô, bất giác Maris đẩy li rượu về phía cô gái nghiêng đầu: " Có cần chút rượu để bình tĩnh không cô bé? "

Hết sát khí trên người Leo đến ma lực tỏa ra từ Maris làm cô gái hoảng sợ bỏ đi. Maris cười khẩy rồi đi tới khoác tay Leo cười mỉm:

" Phải tới chào hỏi thôi. Xem cô gái kia giỏi giang tới đâu "

Leo nhún vai rồi vỗ vỗ tay Maris đang luồn vào tay mình khẽ lên tiếng:

" Sau này cậu sẽ còn gặp dài dài. Tôi sẽ đưa cô bé cùng sang Mĩ "

Maris bữa môi không tin vào một kẻ trăng hoa như anh. Rồi hai người rảo bước về trước đến gần bọn hắn:

" Đã lâu không gặp " - Maris nở một nụ cười nhìn bọn hắn

" Chị quay về từ lúc nào vậy? " - Thái Điệp chúi người về trước ôm nhẹ Maris

Lần lượt bọn hắn cũng như thế. Ôm xong Maris khẽ liếc nhìn An Vy rồi quay sang cười tươi nhìn Thái Điệp:

" Tối qua "

" Chị về bao lâu? " - Hải Minh lên tiếng hỏi Maris nhưng ánh mắt thì như viên đạn nhìn vào Leo đang chằm chằm nhìn An Vy

" Chắc là ngày kia. "

" Nhanh vậy ạ? " - Hải My đang khoác tay Hải Minh bây giờ mới lên tiếng

" Anh cũng sắp đi nè cô bé, có nhanh quá không? Chúng ta có thể gặp riêng " - Leo đi ngang qua người Maris vuốt tóc Hải My nở một nụ cười mê hồn. Hải My mặc một chiếc váy bó ngắn đến nửa bắp chân. Cổ áo xẻ đến nửa ngực để lộ xương quai xanh quyến rũ.

Hải My hất tay Leo ra trừng mắt nhìn anh:

" Leo, anh đừng đưa bàn tay dơ bẩn của anh chạm vào người tôi "

Khuôn mặt điển trai hơi cau lại, đôi tay lại một lần nữa không an phận mà đặt lên eo Hải My, Hải Minh kéo Hải My ra sau đút một tay còn lại vào túi quần nhìn Leo:

" Thích thì nói chuyện với tôi "

Leo nhùn vai rồi nhìn qua Hải My nháy mắt một cái rồi đưa hai bàn tay lên ngang người cười khẩy:

" Thực ra tôi hết cảm giác với em rồi "

Nói xong anh quay lại vị trí ban đầu mà không quan tâm Hải My đang tức giận đến mức nào.

Leo lại tiếp tục nhìn chằm chằm vào nó. Một tay nó bị hắn cầm chắc không buông, một tay đang cầm lấy bánh ăn ngon lành chẳng quan tâm đến câu chuyện của " người giàu ".

" Ây da " - đột nhiên nó kêu lên làm bọn hắn chú ý tới.

" Sao vậy? " - Khánh Anh cúi đầu nhìn nó lo lắng

Ánh mắt lúng túng của nó nhìn xuống sàn rồi nhìn Khánh Anh như sắp khóc:

" Rớt bánh rồi "

Nó hậm hực nhìn vào tay đang bị hắn cầm chặt, nó muốn đưa tay ra hứng lấy phần bánh sắp rớt cũng không được. Nó phải bị hắn giữ đến bao giờ đây. Còn không cho nó ăn, nó nhìn sang bàn ăn dài đằng kia tiếc hùi hụi.

Leo bật cười trong lòng thích thú nhìn nó. Khánh Anh phì cười đưa tay còn lại lau đi mẩu bánh trên khéo môi nó rồi cúi đầu nói nhỏ vào tai nó:

" Đồ ăn có độc đấy. Rớt rồi chết chậm hơn. Cô nên vui mừng vì điều đó "

An Vy lườm nguýt hắn một cái rõ dài. Đúng lúc Ngọc Ngân và Minh Thiên đi tới.

" Oh Maris " - Ngọc Ngân và Minh Thiên cười rồi ôm lấy Maris

" Tôi còn tưởng hai người quên mất tôi rồi " - Maris vờ giận dỗi

" Không quên cậu đâu nhưng tớ thì chắc rồi " - Leo hậm hực

" Sao có thể? " - Minh Thiên nghiêng đầu cười rồi ôm Leo

" Anh càng ngày càng phong độ đấy " - Ngọc Ngân cũng cười ôm nhẹ Leo

" Còn em thì quá xinh đẹp " - Leo bật cười

An Vy nhìn thấy thế thì khều khều Khánh Anh hỏi nhỏ:

" Ủa thế rốt cuộc hắn ta là người tốt hay xấu? "

Câu hỏi ngờ nghệch của nó làm hắn đơ ra vài giây rồi bật cười không biết nói sao với nó. Hải Minh đã nhìn thấy hết mọi hành động cử chỉ của nó và hắn. Cậu rất muốn hỏi xem chuyện gì nhưng chưa có cơ hội. Trong lòng cậu đang rất khó chịu.

" Và bây giờ là sự xuất hiện của hai nhân vật chính của chúng ta " - giọng nói của MC vang lên kéo sự chú ý của tất cả mọi người hướng về sân khấu

Dĩ Mai mặc chiếc đầm xòe màu trắng pha màu hồng phấn che hết phần bắp chân, điểm xuyến những bông hoa nhỏ nhẹ nhàng, mái tóc được tết rất khéo léo, đội lên chiếc vương miện lấp lánh dưới ánh đèn. Quả thật trông cô chẳng khác nào một nàng công chúa. Vũ Phong thì mặc một bộ vest trắng, rất lãng tử. Hai người sánh bước bên nhau đi ra. Dĩ Mai cười tươi rạng rỡ, Vũ Phong mặt không cảm xúc. Ánh mắt hướng về nó không chớp. Nó cũng nhìn lại, hai người cứ nhìn nhau như vậy. Cho đến lúc tiếng nhạc bật lên. Mọi người nâng li chúc mừng đôi bạn trẻ. Sau khi uống xong, là đến phần trao nhẫn đính hôn. Mọi người trong khán đài đều hồi hộp nhìn theo. Hải Minh thầm chúc phúc cho Dĩ Mai. An Vy lòng nhẹ bâng, không hiểu cảm xúc trong nó là như thế nào. Anh chỉ còn là hồi ức một thời thanh xuân đẹp đẽ của nó. Nó đã từng mơ sẽ được cùng anh sánh vai đi như vậy, nó hơi chạnh lòng siết bàn tay lại, Khánh Anh cảm nhận được điều đó mà nhìn lại nó, nó cũng bất giác ngước lên nhìn hắn. Hai ánh mắt chạm vào nhau rồi ngại ngùng quay đi nơi khác. Trao nhẫn xong, âm nhạc khiêu vũ nổi lên. Đây là chủ ý của Vũ Phong vì anh không muốn rườm rà phức tạp. Đến phút cuối thì để ba anh và ba Dĩ Mai lên phát biểu vài câu nữa là được.

Vũ Phong và Dĩ Mai cũng bước xuống cùng khiêu vũ. Nó cứ luống cuống không biết phải làm sao đứng đỡ ra nhìn mọi người xung quanh. Ai nấy đều nhảy rất đẹp. Nó như Lọ Lem đứng giữa một vườn hoa vậy. Khánh Anh tinh ý nhìn ra, một tay cầm lấy tay nó sẵn đưa lên ngang người, tay kia đưa tay nó đặt lên vai mình rồi đặt vào eo nó kéo nó lại gần phía hắn. Hai người cự li rất gần làm nó ngượng ngùng đỏ hết cả mặt.

" Dẫm lên chân tôi " - Khánh Anh cúi đầu xuống nói vào tai nó.

Nó bất giác giật mình vì hơi thở của hắn phả vào chiếc cổ trắng ngần của nó, đầu óc nó loạn xạ không ý thức được mà làm theo lời hắn. Tim nó đang đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Hắn cố nhịn cười nhìn nó bối rối, trên gương mặt phảng phất một nét cười.

Bản nhạc du dương dừng lại, thay thế vào đó một bản khác cũng là lúc đồi bạn nhảy. Dù hắn không muốn nhưng cũng phải buông tay nó ra. Nó không quen nên loạng choạng suýt té may Hải Minh kịp thời nắm lấy tay nó, tay còn lại kéo nó về phía cậu. Khánh Anh nhíu mày khó chịu trong lòng nhìn theo

" Ghen sao? " - Ngọc Ngân bật cười nhìn thằng em trai. Bạn nhảy của Khánh Anh là Ngọc Ngân. Hắn cười nhẹ rồi tiếp tục nhảy cùng chị mình

An Vy nhìn thấy Hải Minh thì thở phào nhẹ nhõm, ở với Hải Minh nó rất thoải mái, Hải Minh cười nhìn nó rồi khẽ hỏi:

" Cậu với Ken... "

Hải Minh chưa nói hết câu thì An Vy vội nói cắt lời cậu như bị người khác bắt thóp

" Không,không. Không phải kiểu quan hệ đó đâu "

Hải Minh có chút an tâm cười nhẹ nhưng lòng cậu lại có gì đó rất là lạ cho đến khi nhìn thấy sợi dây chuyền cậu tặng đang nằm cố định trên cổ nó mới lắc đầu một cái rồi vui vẻ nhảy cùng nó.

" Hôm nay anh trai của em rất bảnh đấy " - Thái Điệp vừa cười vừa nhìn Vũ Phong

" Có bảnh hơn Kin không? " - Vũ Phong hất hàm về phía sau Thái Điệp rồi cầm tay Thái Điệp dơ cao để cô xoay một vòng. Thái Điệp xoay người, đặt tay lại lên vai Vũ Phong bật cười

" Thua. Nhưng một xíu thôi, anh không cần phải tự ti " - Thái Điệp vừa nói vừa làm biểu cảm khuôn mặt làm Vũ Phong bật cười, trong lòng cũng giải tỏa được một chút.

Bảo Nam thì nhảy cùng Hải Băng. Cậu thì chú ý đến Thái Điệp còn Hải Băng cứ lèm bèm bên tai làm cậu phát chán.

Bản nhạc lại thay đổi, lại tiếp tục đổi bạn nhảy, Khánh Anh vừa buông tay Linda ra thì người nhảy cùng hắn tiếp theo là Hải My. Hắn khó chịu trong lòng, nhưng không biểu cảm ra mặt. Hải My thì cố đứng sát lại vào người hắn, bàn tay đặt trên vai hắn trượt xuống đặt nơi lồng ngực hắn. Bày ra bộ mặt đáng thương ngước đầu lên nhìn hắn rưng rưng:

" Em nhớ anh rất nhiều "

Khánh Anh chán ghét nhìn đi hướng khác. Đột nhiên... Cúp điện. Cả khán đài đứng yên lại xôn xao.

1s...2s...3s...

Ánh sáng lại tỏa ra khắp nơi. Tiếng MC vang lên trấn tĩnh mọi người:

" Chỉ là một chút sơ xuất nhỏ. Không có chuyện gì nữa, mọi người tiếp tục đi ạ "

Bản nhạc du dương lại bắt đầu vang lên. Mọi người lại tiếp tục nhảy. Hải My cứ nói hết lời này đến lời khác nhưng Khánh Anh thì không bận tâm đảo mắt tìm kiếm một bóng hình ai đó.

Nhận thấy sự bất thường, Khánh Anh buông tay Hải My ra khiến mấy cặp xung quanh đó chú ý.

" Chuyện gì vậy? " - Bảo Nam đứng gần Khánh Anh nhất lên tiếng

Hải Minh đang nhảy cùng Ngọc Ngân, cả hai cùng nhìn lại chú ý vào hắn.

Hắn ngẩn người ra vài giây rồi bật ra bốn chữ ngắn gọn:

" Rain mất tích rồi "
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Khánh Anh vừa dứt lời liền chạy đi luồn qua những cặp đôi đang nhảy cùng nhau, đưa ánh mắt dò xét mọi ngóc ngách trong căn phòng lộng lẫy.

" Chết tiệt, Leo đâu? "

Càng nghĩ hắn lại càng hoảng. Thái Điệp, Bảo Nam, Vũ Phong, Hải Minh, Ngọc Ngân và Minh Thiên cũng bắt đầu tản ra lo lắng đi tìm.

" Có chuyện gì vậy? " - Dĩ Mai đi đến phía Hải My và Hải Băng đang đứng nhìn theo hướng bọn hắn chạy mà hỏi

" Cô ta biến mất đâu rồi " - Hải My nghe thấy tiếng Dĩ Mai thì quay đầu lại nhìn cô

" Oh. Tôi còn chưa kịp tung chiêu thì đã có kẻ ra tay trước rồi sao? " - Dĩ Mai có chút bất ngờ lên tiếng - " Chắc là tên thiếu gia háo sắc khốn nạn nào ưu thích của lạ rồi " - Dĩ Mai nở một nụ cười nguy hiểm nhìn cô gái. Maris ở gần đó nghe toàn bộ câu chuyện nhíu mày lên tiếng, tất nhiên cô biết rõ kẻ làm ra chuyện này là ai chứ. Nhưng nói về bạn của cô như vậy thì không muốn sống nữa rồi.

Maris cầm một ly rượu vang đỏ đi tới gần phía Dĩ Mai. Nở một nụ cười thân mật chào hỏi:

" Cô gái xinh đẹp, chào em nhân vật chính ngày hôm nay "

Dĩ Mai nhận ra ngay Maris, niềm nở chào hỏi lại, cô cũng biết Maris có quan hệ rất tốt với Vũ Phong:

" Oh chị Maris. Cảm ơn chị đã tới, hân hạnh " - Dĩ Mai nhận lấy ly rượu từ một người phục vụ vừa mang tới nâng lên cạn ly với Maris

Maris cười nhẹ rồi đưa lên nghiêng đầu nhìn qua Hải My và Hải Băng ý muốn nói không khách sáo, sau đó cô đưa lên miệng làm một ngụm rồi đưa về phía Dĩ Mai, nhếch môi lên tạo thành một nụ cười bí hiểm. Cô xoay tay cho li rượu úp xuống đổ hết lên váy Dĩ Mai. Chiếc váy màu trắng pha nhẹ màu hồng phấn càng làm nổi bật chất lỏng màu đỏ đang thấm dần vào váy cô. Dĩ Mai, Hải My và Hải Băng cứ ngây ngốc ra nhìn hành động của Maris khó hiểu.

" Chị...?" - Dĩ Mai tròn mắt nhìn Maris có phần tức giận. Nhưng Maris là người có thể tức giận là tức giận sao?

" Khuôn mặt đẹp thôi chưa đủ, lời nói cũng cần phải trong sáng một chút nữa cô bé à! " - Maris nhún vai cười rồi bỏ đi. Để mặc Dĩ Mai đang tức điên mà không làm được gì. Bàn chân muốn xê dịch đến phía cô gái vừa bỏ đi lòng đầy lửa giận. Hôm nay là ngày của cô, cô không muốn có bất cứ điều gì sai sót vậy mà cô ta giám đổ hết rượu lên người cô. Dĩ Mai hai tay bấu chặt chiếc váy xòe ra kìm nén. Hải My liền cầm lấy cánh tay cô lắc đầu. Ba mẹ bọn họ cũng phải nể phục cô gái trẻ này, sau này muốn phát triển bọn nó còn cần đến mối quan hệ với cô gái nguy hiểm ấy. Dĩ Mai nhìn qua Hải My rồi giận giữ bỏ đi.

Quay lại với An Vy, đèn điện vừa vụt tắt, An Vy cảm nhận ai đó đã bịt lấy miệng mình, nó đưa tay lên cố kéo bàn tay ấy nhưng chỉ kịp ú ớ vài câu đã bị một bàn tay to lớn khác nhấc bỗng lên. Nó cố giãy giụa nhưng bất lực chỉ có thể trừng mắt nhìn dãy hành lang mà ai đó đã bế nó đi qua. Đầu nó cũng bị giữ chặt lại, hai tay cố gỡ bàn tay to lớn trên miệng xuống nhưng bất thành lại khua loạn xạ trên không trung rồi cố vòng sang sau cấu xé người đang bế nó. Nó vật vã trên tay anh còn anh thì dễ dàng bế nó nhẹ nhàng như không. Đứng trong thang máy, trán anh hơi nhíu lại vì nó cắn vào tay anh rồi lại cấu xé lồng ngực anh. Nhưng anh chẳng quan tâm.

* Tinh *

Chiếc thang máy mở rộng. Anh bế nó đi ra rồi bước vào một căn phòng đã mở sẵn cửa vào. Anh đưa chân ra sau đá chiếc cửa đóng lại rồi đi tới ném mạnh nó lên chiếc giường màu trắng rất rộng:

" Là anh? Anh làm gì? " - An Vy bây giờ mới được tự do, bất ngờ nhìn người trước mặt rồi hét vào mặt kẻ vừa bắt cóc mình, nhưng cũng không thôi sợ hãi lùi phía sau.

" Làm gì ư? Anh phải hỏi em mới đúng " - Leo bày ra bộ mặt giận dỗi như họ đã thân quen từ lâu mà đưa bàn tay lên cho nó xem. Bàn tay đã in rõ vết cắn của nó, sau đó đưa tay lên ngực cởi từng cúc áo

" Nè, anh bị điên à? " - An Vy đứng phắc dậy lấy bàn tay che ngang mắt mình

Leo bật cười nhìn cô gái trước mặt, anh nhìn nó một lượt từ đầu đến chân, nó đứng trên giường mà cũng chỉ cao hơn anh một chút.

" Cô bé. Đầu óc em trong sáng quá đấy " - Leo bật cười một lần nữa, bàn tay dài đã nắm lấy tay nó kéo ngược về phía mình, tay còn lại đã ôm ngang người nó siết chặt vào thân thể anh.

Nó bị kéo bất ngờ thì giật mình ngã vào anh. Chưa kịp định thần thì anh lại tiếp lời:

" Anh chỉ muốn cho em xem thành quả em gây ra thôi mà? " - Leo vừa nói vừa cởi ba chiếc cúc trước ngực lộ rõ cơ ngực rắn chắc, giữa là các vết cào xước. Leo lại cong môi cười, một nụ cười đẹp hút hồn. Gương mặt điển trai nhìn thẳng vào mắt nó. Một tay giữ chặt eo nó, một tay giữ hai bàn tay đang cố đẩy anh ra. Gương mặt điển trai ấy mà đi vào con mắt nó lại thành một khuôn mặt đê tiện. Đôi mắt anh cụp xuống nhìn nó như nũng lại tiếp lời: " Em bồi thường như thế nào đây "

Nó cố gắng giãy giụa thoát ra người anh chẳng thèm nói một lời cũng chẳng thèm nhìn anh lấy một lần.

Leo thích thú nhìn cô gái nhỏ bé rồi lại nói:

" Em đang cảm thấy có lỗi với anh sao? Có phải em đang lo lắng cho anh không? "

" Khinh bỉ. Là khinh bỉ đấy. Bỏ tôi ra " - Nó không chịu được nữa mà hét vào mặt anh, ánh mắt sắc lạnh nhìn anh không chút do dự nói - " Có tiền thì có thể hiếp đáp người khác? Một kẻ cặn bã như anh đến lòng thương hại của tôi anh cũng không xứng nhận được. Tổn thương tình cảm sao? Mỗi anh biết đau là gì sao? " - An Vy nói đến đây bỗng chốc nhớ lại những khoảnh khắc bên cạnh Vũ Phong, rồi khoảnh khắc gặp lại anh. Đúng, rất đau. Đau đến xé lòng. Nhưng nó cũng đã vượt qua rồi. Đôi mắt nó ngấn lệ, bất giác nước mắt rơi xuống không hiểu vì lí do gì? Sao nó lại phải ở đây? Cuộc sống bình yên vốn có của nó trước đây đâu rồi? Bao nhiêu uất ức nó xả hết vào người anh - " Anh căn bản không xứng đáng có được tình yêu của bất cứ ai. Dùng tiền mua vui cho bản thân? Có giỏi thì đối mặt với kẻ làm anh ra như vậy, hèn nhát trốn tránh thì nên đóng chặt cửa lại mà ngẫm. Đừng đưa cái mặt đê tiện của anh ra nhìn người khác, làm hại cuộc đời người khác vui lắm sao? "

Leo đơ người ra vài giây trước sự bức xúc của nó. Lần đầu có một cô gái giám cả gan nói với anh như thế. Nó hiểu gì về anh mà giám lớn tiếng nói như vậy? Cả người anh đang bất động cứng đờ ra. Đôi mắt đã mở to nhìn nó. Nó cúi đầu xuống cắn vào tai anh. Anh nhăn nhó đẩy nó xuống giường, nó xoay người tính chạy đi nhưng hai tay anh đã ghì chặt tay nó lại trên giường. Một chân anh để dưới sàn, một chân quỳ cao trên giường, ánh mắt sắc lạnh, mặt đối mặt, anh lại tiếp lời:

" Anh sẽ cho em tất cả những gì anh có. Bao gồm tiền tài, quyền lực và cả danh phận. Điều đó không một người con gái nào dễ dàng có được đâu "

Nó nhếch môi lên cười:

" Người đàn ông nguy hiểm mà Candy nói tới đây sao? Cái gì mà thần thoại? Thật đáng phỉ nhổ. Tình yêu không phải là thứ có thể mua được bằng tiền đâu "

Leo nhíu mày, thực ra nó không biết anh giàu có, quyền lực như thế nào hay sao lại từ chối dứt khoát như vậy? Trước đây nghe tới cô gái nào cũng đều chủ động dâng hiến cho ang. Vậy mà... Anh nới lỏng bàn tay ra, An Vy cảm nhận được vội đẩy anh ra rồi chạy đi nhưng anh đã nhanh chóng giữ tay nó lại kéo tới gần chiếc bàn rồi cẩm chiếc kéo lên, nó run rẩy sợ hãi nhìn anh như con thú dữ.

* Roẹt *

Chưa kịp định thần, Leo đã nhanh tay cắt đi một phần chân váy của nó, bây giờ chỉ ngắn tới nửa bắp chân, lộ rõ đôi chân thon gọn, mà dường như nhìn đôi chân đó cũng dài ra theo kiểu cách của váy. Tiếp đến anh đưa kéo lên cắt hai ống tay phồng to của nó sau đó quay người nó lại anh lại cắt từng miếng vải nhỏ sau lưng, làn da ma sát với viền kéo lạnh làm nó rùng mình. Chưa kịp hoàn hồn bàn tay anh đã nhanh như chớp đan lại những mảnh nhỏ trên tấm lưng trắng mịn của nó lại càng bó sát người nó tôn lên vóc dáng đầy đặn. Leo xoay người nó lại hài lòng gật đầu.

Nhìn thấy mình trong tấm gương phía sau lưng Leo, rồi thoáng nhìn qua vẻ mặt phảng phất nét cười của anh. Nước mắt đã rơi tự lúc nào, An Vy không nghĩ ngợi mà vung tay ra tát anh một cái thật mạnh rồi xoay người chạy đi. Leo đưa bàn tay lên xoa xoa má bị nó đánh rồi nở một nụ cười thầm nói:

" Quà ra mắt cho vợ tương lai của anh "

Leo vừa dứt lời thì Maris đứng tựa lưng ở cửa vỗ vỗ tay:

" Tài năng của cậu càng ngày càng xuất thần đấy. Biến một nàng lọ lem thành một nàng công chúa thực thụ. Woa " - Maris cảm thán rồi khoanh tay trước ngực đi về phía anh - " Nhưng mà sao đây? Lần đầu có một cô gái toàn mạng trở về đấy "

Leo bật cười nhìn Maris rồi đặt chiếc kéo lên bàn, giẫm lên những mảnh vải vỡ vụn đi tới khoác vai Maris:

" Cậu nên chúc mừng tớ vì từ giờ tớ đã có mục tiêu của cuộc đời để theo đuổi rồi "

" Hôn thê của Ken? Đối tượng đang theo đuổi của Fin? Bạn gái cũ của Key, nhưng tình cảm còn tốt lắm. Nuốt nổi không? " - Maris ngước lên nhìn Leo rồi có vẻ thương xót tiết lộ cho anh.

" Woa " - Leo thích thú cười rồi nói tiếp - " và là vợ của tớ " - Leo vừa nói vừa nháy mắt với Maris. Thói quen muôn thuở. Haizz.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Khánh Anh vã hết mồ hôi chạy khắp nơi tìm nó nhưng không hề có chút manh mối nào, nó biến mất giống như chưa từng đến nơi này vậy. Hắn đi đến trước một chiếc bàn, chống hai tay xuống bàn, hắn cúi đầu nhắm mắt lại cảm nhận nhịp tim đang đập loạn xạ. Ngọc Ngân đi tới khẽ thở dài đặt bàn tay lên vai hắn vỗ nhẹ. Hắn vẫn không có chút động tĩnh nào. Tiếp đến là tiếng tin nhắn điện thoại vang lên. Hắn đưa tay vào túi móc ra xem. Đôi mắt tối sầm lại, hắn nắm chặt bàn tay đấm xuống bàn một cái thật mạnh đến mức ngón tay hắn chầy xước rồi chạy đi. Ngọc Ngân gọi với theo nhưng không có tác dụng gì.

Ở một nơi khác, An Vy cố chạy thật nhanh ra khỏi nơi này, vừa chạy nó vừa đưa tay lên quẹt đi dòng nước mắt cứ tuôn như mưa. Nó chán ghét nơi này, nó muốn trở về nhà. Không muốn ở lại một giây một phút nào nữa. Bàn tay nhỏ bấm liên tục vào nút ở thang máy. Đôi mắt sưng đỏ ngấn lệ nhìn vào cánh cửa như chờ đợi cánh cửa mở ra.

* Tinh *

Cửa thang máy cuối cùng cũng từ từ kéo ra hai bên. Khuôn mặt quen thuộc dần dần lộ ra. Hai ánh mắt chạm nhau. Nhìn thấy khuôn mặt ấy nó lại khóc lớn hơn, đưa bàn tay lên che ngang miệng, nó bật khóc thành tiếng.

Nhìn thấy cảnh này, Khánh Anh cả người cứng đờ ra, tim đậm loạn xạ, đôi mắt đã đỏ hoe. Chiếc váy giản dị, kín đáo lúc đầu của nó đã biến thành một chiếc váy kiểu cách, khoe ra đôi chân thon gọn cùng vóc dáng cân đối. Đôi mắt nó đỏ hoe nhìn chằm chằm vào hắn mà khóc. Bây giờ hắn mới hiểu cái khoảnh khắc tim muốn ngừng đập là như thế nào. Hắn sải hai bước dài đi tới phía nó cầm lấy bàn tay đang che chắn miệng khóc của nó mà kéo mạnh vào lòng như muốn nhanh chóng được ôm nó. Tay hắn áp đầu nó vào lòng mình, miệng không ngừng nói với nó:

" Đừng sợ. Tôi đến rồi. "

Hắn siết chặt nó vào lòng, đôi mắt chớp liên hồi để không phải khóc theo nó, kiềm chế đến mức mắt hắn đỏ ngầu. Nó cứ đứng yên trong vòng tay của hắn mà khóc lớn lên. Ngay lúc này đây, hắn muốn bảo vệ nó hơn bất cứ lúc nào. Nhìn thấy nó khóc, lòng hắn cũng quặn thắt. Hắn nhắm hai con mắt đỏ ngầu lại, cảm nhận từng đợt run lên nức nở của nó. Vùi đầu vào mái tóc đang xõa lên bờ vai bé nhỏ, vòng tay hắn lại càng siết chặt nó hơn. Mặc kệ xung quanh đang có chuyện gì, hắn cứ ôm nó như vậy, để nó vùi đầu vào lòng hắn khóc. Việc bây giờ hắn có thể làm cũng chỉ có như vậy.

* Tinh *

Lại một lần nữa cửa thang máy lại mở ra. Một đám người hớt hải chạy ra liền đứng khựng lại. Mỗi người một cảm xúc nhưng đều hướng về bọn hắn.

Khánh Anh cứ để yên như vậy, đột nhiên nghĩ tới điều gì, hắn mở mắt dứt khoát, đôi mắt đỏ ngầu giờ tràn đầy sát khí, ánh mắt sắc lạnh đến đáng sợ. Đưa hai tay đặt lên bắp tay nó đẩy nhẹ ra sau đó nghiêng người bước sáng bên cạnh nó nắm chặt bàn tay lại bước đi nhưng nó đã đưa tay về phía sau giữ tay hắn lại, nói trong tiếng nấc:

" Tôi muốn về nhà... Đưa tôi về nhà đi "

" Đợi tôi làm xong chuyện này sẽ đưa em về " - Khánh Anh không quay lại nhìn nó, cất giọng lạnh lùng trả lời

" Tôi muốn về nhà. " - Nó nhắm mắt lại gào lên, bàn tay vẫn nắm chặt lấy cổ tay hắn khiến những con người ở đó nhìn thấy nó không khỏi xót xa.

Khánh Anh nghiếng răng một cái rồi xoay người lại đi đến bên nó. Lúc này Hải Minh đã bước tới khoác lên người nó chiếc áo vest dài bằng chiếc váy nó đang mặc. Khánh Anh không nói không rằng, đưa tay lên lau đi dòng nước mắt cứ trực trào của nó sau đó tay phải vòng qua người nó ôm nhẹ vào bắp tay nó, tay trái kéo hai mép áo vest lại cho nó rồi đi tới bấm vào nút thang máy. Mặt hắn không chút biểu cảm, chỉ toát lên một sự lạnh lẽo. Ngọc Ngân lo lắng muốn mở lời nói gì đó nhưng không thể bật ra thành tiếng. Không gian chìm vào sự im lặng. Thái Điệp hơi ngước lên nhìn Bảo Nam nhưng chỉ nhận lại cái lắc đầu. Bảo Minh trầm ngâm cứ dán ánh mắt vào nó từ lúc mới tới cho đến lúc này. Vũ Phong thì khẽ thở ra một cái nhẹ. May mắn điều anh nghĩ đã không xảy ra. Cửa thang máy mở rộng, cả đám bước vào. An Vy bây giờ cũng đã nín khóc, nhưng nó mệt mỏi chẳng có chút sức lực nào. Gương mặt vô hồn chẳng để tâm tới điều gì nữa. Khánh Anh khẽ liếc xuống nhìn nó rồi lại nhìn về phía trước, khuôn mặt vẫn không để lộ chút cảm xúc nào.

" Để anh đi lấy xe " - vừa bước xuống sảnh lớn, Minh Thiên liền nói rồi chạy ra ngoài. Bây giờ cả bọn cũng không còn tâm trạng nào để tiếp tục bữa tiệc.

" Gọi thêm xe đi " - Thái Điệp nghiêng người qua nhìn Bảo Nam

" Không cần. " - Khánh Anh nhìn xuống nó rồi nhìn sang Thái Điệp

" Bọn tao cũng muốn về cùng... "

Thái Điệp chưa dứt lời thì Khánh Anh đã buông nó ra bước nhanh qua người cô. Tất cả bọn nó đều xoay người lại nhìn.

* Bốp *

Tiếng động vừa phát ra đã gây sự chú ý của toàn thể mọi người có mặt ở đó.

" Ken " - Maris giữ tay hắn lại khi thấy hắn vẫn còn chưa muốn dừng tay.

Leo đã bị cú đấm của hắn làm ngã xuống sàn vẫn đưa ánh mắt khiêu khích cùng nụ cười nửa miệng nhìn hắn, một tay hắn túm lấy cổ áo Leo, một tay thì bị Maris giữ, ánh mắt sắc lạnh chỉ muốn nghiền nát kẻ trước mặt. Đám đông đã xúm lại nhìn. Khánh Anh hất tay maris ra. Buông cổ áo Leo ra bước đến chiếc bàn gần đó cầm lấy một chiếc dao, vành mắt hắn đã đỏ ngầu. Những ai ở đó đều cảm thấy khiếp sợ. Kể cả Thái Điệp, Ngọc Ngân cũng hoảng hốt vì đây là lần đầu thấy hắn tức giận như vậy.

Maris trong đáy mắt có phần sợ hãi, cái cảm giác này cũng lần đầu tiên cô cảm nhận được trước sự giận dữ của Khánh Anh. Cô cũng quen biết hắn một thời gian dài rồi, nhưng nhìn thấy hắn như biến thành người khác cũng khiến cô hơi hoảng chạy tới trước mặt Khánh Anh giữ hắn lại.

" Ken. Bình tĩnh lại đi "

Hắn không do dự mà hất Maris sang một bên sau đi bước nhanh đến chỗ Leo đã ngồi dậy, ngón cái chùi nhẹ vào môi. Khánh Anh đi tới đạp vào ngực Leo rồi kéo bàn tay Leo ra đặt xuống sàn rồi nhìn Leo bằng ánh mắt chết chóc đâm mạnh xuống giữa kẽ tay Leo. Bây giờ hắn mới mở lời bằng chất giọng lạnh lùng rợn người:

" Tài năng của mày hãy đặt ở chỗ khác. Đừng động vào cô ấy, đừng thách thức lòng kiên nhẫn của tao. "

Khánh Anh buông chiếc dao trên tay ra, chiếc dao rơi xuống sàn phát lên âm thanh ghê rợn. Tên Leo vẫn giương đôi mắt khiêu khích cùng nụ cười sảng khoái nhìn hắn. Quả không hổ danh là Leo. Anh vẫn dửng dưng trước sự phẫn nộ của Khánh Anh. Trái với sự hoảng sợ của người xung quanh, Leo lại cảm thấy vô cùng thích thú vì có một đối thủ như hắn. Cũng không uổng công anh nhắm vào cô gái này thì việc tạo cảm xúc lại càng lớn hơn, anh lại càng muốn có được cô gái này bằng một cách công bằng nhất. Nhìn thấy Khánh Anh quay lưng đi, Leo chống một tay đứng dậy, trên gương mặt vẫn tràn đầy sự phấn khích,:

" Cạnh tranh công bằng đi "

Khánh Anh khựng lại một tý rồi mặc kệ tên đó, hắn bước nhanh tới chỗ An Vy đứng, ánh mắt đã dịu đi rất nhiều. Nó bây giờ đã bị dọa đến tái mặt đi, cả người nó cứng đờ ra, một tầng nước trong mắt cũng vì thế mà ngưng đọng.

Hắn bước đến trước mặt nó, cảm giác đau lòng lại le lói trong tim hắn. Nó ngước đầu lên nhìn hắn, đôi môi vẫn cứ mở ra chưa ngậm lại, nó chớp mắt một cái, tầng nước được tuôn ra. Hắn nhẹ nhàng lau đi, nhọ nhẹ nói:

" Về thôi "

Nó vẫn cứng đờ ra như thế cho đến lúc hắn xoay người nó lại bước ra ngoài. Trong căn phòng lộng lẫy ầm lên tiếng xì xào của những người ở đó. Maris đi tới kéo Leo rồi cùng ra ngoài.

" Sao có thể như vậy chứ? " - Dĩ Mai giậm chân một cái rồi bỏ đi. Hôm nay cô mới là nhân vật chính cơ mà.

Tiếng MC lại vang lên. Kéo mọi người quay trở lại bữa tiệc. Bảo Nam và Thái Điệp đã chạy đi từ lúc nào. Vũ Phong đi tới vỗ vỗ nhẹ vai Ngọc Ngân đang hướng mắt nhìn ra bên ngoài rồi cả hai cùng nhìn nhau rồi bước vào.

-----------

Một chiếc ô tô Chevrolet màu bạc đậu trước một biệt thự sang trọng. Minh Thiên mở cửa xe đi xuống, Khánh Anh cũng đồng thời mở cửa sau bước ra rồi đi nhanh đến mở cửa bên kia. An Vy bước xuống, sắc mặt cũng chẳng đỡ hơn chút nào.

" Đưa Rain vào nhà đi " - Minh Thiên nghiêng người vào trong

Khánh Anh nhìn qua Minh Thiên khẽ gật đầu rồi đỡ nó vào. Bác quản gia đang tỉa cây ở gần đó liền chạy ra mở cửa:

" Cậu chủ, cô chủ sao hai người về sớm vậy? "

Khánh Anh không trả lời câu hỏi của quản gia vội mà quay qua Minh Thiên:

" Anh về cẩn thận "

" Yên tâm. Hai người vào đi "

Khánh Anh quay vào trong cùng An Vy, mắt vẫn chăm chú vào An Vy hỏi quản gia:

" Bà nội đâu bác? "

" Lão phu nhân vừa mới về phòng nghỉ ngơi ạ "

Khánh anh gật nhẹ đầu rồi đưa An Vy lên thẳng phòng.

Quản gia nhìn chằm chằm vào hai người thắc mắc rồi lại giật mình nhìn ra ngoài cổng Thái Điệp và Bảo Nam cũng đang đứng sẵn gọi vào:

" Bác ơi, mở cửa cho bọn con "

Bác quản gia vội chạy ra mở cửa, Thái Điệp và Bảo Nam đã hớt hải chạy đi:

" Con chào bác, chúc bác một ngày vui vẻ "

" Cẩn thận té giờ "

Bác quản gia nhìn theo mà lắc đầu, hôm nay bọn nó sao vậy nhỉ?

Thái Điệp và Bảo Nam chạy lên phòng, cửa không đóng nên cả hai đi vào không thèm gõ cửa.

Cùng lúc An Vy cũng đi ra, trên người đã thay đổi bộ váy trước đó bằng bộ Pijama màu đen in hình mặt gấu rất dễ thương. Khánh Anh ngồi trên ghế sofa đợi nó ra. Thái Điệp và Bảo Nam cứ đứng bất động ở cửa, sao không khí lại trở nên gượng gạo như vậy nhỉ?

" Không vào đi " - Khánh Anh lên tiếng phá vỡ không gian im ắng lạ thường. Thái Điệp và Bảo Nam kéo cửa lại rồi cũng bước tới ngồi xuống bên cạnh Khánh Anh

" Tôi không sao đâu " - An Vy đi đến ngồi ở mép giường đối diện với bọn hắn

" Xin lỗi " - Khánh Anh đột nhiên lên tiếng làm không khí vừa giãn ra được một tí đã chùn hẳn lại

" Tôi ư? Sao phải xin lỗi? " - An Vy nở một nụ cười nhẹ rồi khoanh chân ngồi hẳn lên giường - " Tôi mới là người nên cảm ơn cậu. Cảm ơn "

" Azz bạn tốt, bạn tốt mà. Xin lỗi rồi cảm ơn hoài như thế sao? " - Thái Điệp bật dậy đến chỗ An Vy vòng tay ôm ngang người nó cười

" Hắn ta không làm gì cậu chứ? " - Bảo Nam nhìn An Vy lo lắng hỏi

An Vy lắc lắc cái đầu nhỏ cười trấn an bọn hắn.

" Sao cậu không đá chết hắn đi " - Thái Điệp quay sang nó cau mày

" Ừ nhỉ? Hay là chúng ta quay lại đó đi " - An Vy hùa vào với Thái Điệp, nhăn mặt tiếc nuối quay sang nhìn Thái Điệp - " Nhưng cậu đi trước nhé, tôi hậu thuẫn phía sau "

" Nè. Cậu chả nghĩa khí chút nào " - Thái Điệp chu chu cái môi bất mãn

" Tôi là nữ nhi không cần cái chức anh hùng nghĩa khí gì đó của cậu đâu " - An Vy dí đầu Thái Điệp ra xa, rụt vai lại nghiêng đầu

" Thôi thôi, tôi xin " - Bảo Nam cười nhẹ nhìn bọn nó

" Lúc nãy vì hoảng quá nên mới như vậy. Làm mọi người lo rồi " - An Vy nghiêm túc ngồi lại nói. Thực ra khi thay đồ xong, nó phải tự đứng trước gương trấn an một lúc mới có thể bình tĩnh lại. Nó không quen tới những nơi xa xỉ như vậy.

" Tới vườn hoa sau nhà không? " - Khánh Anh đột nhiên đề nghị

" Là khu vườn hoa hồng xanh ấy sao? " - An Vy hơi nghệch người ra hỏi lại

Khánh Anh gật gật đầu rồi bước tới kéo nó đi. Thái Điệp và Bảo Nam cũng đi theo sau đó. Hắn biết nó thích hoa hồng xanh, hắn cũng biết nhìn thấy chúng nó sẽ cảm giác gần gũi với người thân. Thế là nảy ra ý kiến rồi kéo cả lũ xuống.

" Các cháu dự tiệc về rồi sao? " - Bà hắn lom khom đứng dậy khi nghe tiếng bước chân của bọn hắn

" Để bọn con giúp bà " - Thái Điệp nhanh nhảu nói rồi cả bọn xắn quần xắn áo lên lao vào. Bọn nó hết bắn cỏ vào người lại lấy vòi phun vào nhau. Chẳng giúp ích được gì nhưng đã bừng lên một màu sắc mới. Làm nơi đây tràn ngập tiếng cười mà từ khi ông hắn mất đã yên ắng đến bây giờ. Trong lòng An Vy cũng nhẹ hẳn đi. Bốn đứa nó cứ rượt đuổi nhau cười đùa vang vọng gắp cả khu vườn, bà hắn đứng dậy, tay cầm ngọn cỏ nhìn chúng nó rượt nhau mà nở một nụ cười hiền hậu. Khung cảnh này thật yên bình, thật vui tươi.

" Em chơi nữa " - Khánh An từ đâu chạy vào, chiếc dày đã cởi bỏ tự lúc nào, đôi chân bé xíu chạy theo bọn hắn

" Nào, đi thôi " - Khánh Anh bế Khánh An lên cổ rồi chạy đi

" Yêu quái mau để công chúa xuống, đứng lại đó cho ta " - Kin vừa nói vừa làm dáng cưỡi ngựa chạy theo. An Vy và Thái Điệp bật cười cúi xuống bốc đất lên ném vào người Bảo Nam

" Mày mới là yêu quái ấy " - Thái Điệp cười hả hê

" Vợ, mày phải về phe tao chứ " - Bảo Nam nhăn nhó nhìn Thái Điệp ấm ức

" Ừ nhỉ " - Thái Điệp ngơ ngác nhìn rồi cúi người bốc đất ném về phía hắn.

" Công chúa không về với anh đâu, câu chúa ở với anh hai thôi " - Khánh An vừa vỗ tay vừa cười nắc nẻ - " chạy nhanh lên hai ơi, yêu quái bắt công chúa kìa "

Khánh Anh bật cười rồi cầm lấy tay An Vy chạy vòng vòng quanh vườn mặc Thái Điệp và Bảo Nam vừa rượt vừa hô dừng lại. Ba mẹ hắn cùng bà nội cứ đứng nhìn mà không thể nhịn cười nổi. Bọn hắn cứ như trẻ con rượt đuổi nhau vậy. Quần áo ai nấy đều lấm lem đất. Chơi mệt rồi lại bật vòi tưới hoa lên tắm. Đến lúc trời chập tối mới chịu buông tha cho khu vườn.

-----------

Hình như hôm nay ai nấy đều thấm mệt nên ngủ rất ngon lành. Khánh Anh bước vào phòng Khánh An, cô bé đã ôm gấu ngủ ngon lành. Miệng còn chúm chím cười, chắc đang mơ thấy điều gì vui vẻ lắm. Khánh Anh bật cười nhìn cô em gái nhỏ rồi lấy chân đang đạp lên chăn đưa xuống đắp lại chăn ngay ngắn rồi hôn nhẹ vào trán cô bé sau đó đi nhe nhàng ra đóng cửa lại. Hắn nhìn qua cửa phòng bên cạnh rồi đi tới nhẹ mở rộng ra rồi bước vào. Khuôn mặt nó lúc ngủ thật đáng yêu. Hắn đi tới bên cạnh giường, quỳ xuống bên cạnh nó, hai tay áp lấy bàn tay nó ấm áp. Nhìn thấy khuôn mặt nó ngủ ngon lành, trong lòng hắn giấy lên một cảm xúc bình yên. Không kiềm chế được nà thừa nhận với lòng mình, giọng nhỏ nhẹ nhưng đầy ấm áp:

" Hình như... tôi lỡ thương em mất rồi "
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top