Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn ước tuổi 16! - Ravi
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Đêm nay là một đêm dài lê thê. Trong hơi men rượu, Bảo Nam đưa đôi mắt đờ đẫn nhìn Hải Băng, lòng nghĩ đến ai thì tức khắc sẽ nhìn mọi thứ đều chỉ thấy duy nhất một bóng hình. Bảo Nam ôm lấy Hải Băng vào lòng, miệng vẫn không ngừng gọi tên Candy. Từ trước tới giờ giữa hai người vì sao lại phải mang cái mác bạn thân mà không thể tiến xa hơn? Phải chăng vì cậu nghĩ rằng cô ấy vẫn luôn ở đó, thì làm sao hai người có thể lạc mất nhau được? Càng nghĩ cậu lại càng siết chặt Hải Băng vào lòng, đôi môi mấp máy vài chữ - " Candy, tao thích mày, thích mày...thích mày rất nhiều " rồi gục lên vai Hải Băng. Từ nãy giờ Hải Băng vẫn đứng im để cậu ôm. Đứng im để được ở trong vòng tay cậu. Hai tay cô ôm lấy Bảo Nam để cậu không bị ngã. Nghe từng lời độc thoại của Bảo Nam, Hải Băng cười nhạt rồi đỡ cậu nằm xuống giường. Ngồi xuống bên cạnh, cô cầm một tay Bảo Nam lên áp vào má mình, đôi mắt vẫn dán vào cậu nhìn chằm chằm, từ năm cấp 2, cô đã để ý tới cậu rồi, cô vẫn luôn cố gắng làm tốt mọi thứ để cậu chú ý tới, kể cả phải làm những chuyện xấu, cô vẫn làm để được cậu chú ý dù chỉ một lần nhưng ngoài Candy ra cậu không bận lòng tới bất cứ người con gái nào. Dù vậy cũng không sao, tình cảm cô dành cho cậu chưa từng nhạt nhòa. Những lúc cậu cười, những lúc cậu vui đùa bên người khác cô đều nhìn thấy hết. Bởi vì ánh mắt của cô luôn hướng tới cậu. Đau nhói. Tuyệt vọng. Cô đều chọn lựa chịu đựng chứ không chịu buông bỏ. Nhưng có phải quá tàn nhẫn với cô không? Chỉ khi là một người khác cô mới được cậu ôm vào lòng?! Hải Băng cứ nghĩ rồi khóc rồi lại vuốt ve bàn tay cậu. Nhẹ đặt lên tay cậu một nụ hôn, nước mắt theo đó cũng chảy xuống tay cậu:

" Anh đau lòng vì một người khác, có biết lòng em cũng đang nổi giông bão? Em sẽ luôn ở bên cạnh anh. Dù chỉ có thể nhìn anh từ phía xa em nhất định cũng không bỏ cuộc. Tới bao giờ anh có thể chấp nhận em. Nhìn nhận em là chính em "

Cứ thế, cô cứ ngồi đó nhìn chằm chằm vào cậu. Rất hiếm khi cô được nhìn cậu với cự ly gần như vậy, hôm nay cô không thể lãng phí của trời được, cô phải nhìn ngắm thật kĩ khuôn mặt này.

Bên ngoài, trời vẫn mưa to, Hải Minh khoanh tay đứng trong một mái hiên được lợp bằng lá dừa, cậu nhìn ngắm những hạt mưa rơi xuống đất rồi thấm vào đất, ánh mắt buồn đầy tâm trạng nhưng không biết nói với ai chỉ có thể nhìn ngắm mưa, ngắm nghía nó như một dòng hồi ức.

" Hai, sao lại đứng ở đây? " - Hải My đột nhiên xuất hiện phía sau lưng Hải Minh, đưa tay chạm lên vai cậu theo phản xạ cậu quay lại nhìn

" Không có gì, chỉ là hai có vài điều chưa nghĩ thông " - Hải Minh nhìn thấy Hải My rồi lại quay lại nhìn ra bầu trời mưa

" Khi thức dậy, người hai nghĩ tới có phải cô ta không? Trước lúc đi ngủ, hai mong ai sẽ là người khi thức dậy hai sẽ nhớ đến? " - Hải My bước tới ngang hàng với Hải Minh, khoanh tay sau lưng rồi cũng nhìn ra đêm mưa lạnh lẽo

Không nghe được câu trả lời từ Hải Minh, Hải My lại tiếp lời:

" Em cũng muốn biết trong lòng hai nghĩ gì? Là tình cảm với người cũ chưa dứt hay tình cảm thoáng qua với người mới, đâu mới là thứ tình cảm chân thành mà trái tim hai đang thực sự hướng đến. Tìm cô ta đi. Đối diện một lần, sau đó lãng quên tất cả "

Hải Minh nhìn cô em gái thở dài rồi lại nhìn ngắm mưa không muốn nói gì thêm. Cả hai cứ đứng đó nhìn màn đêm lạnh lẽo.

Một đêm dài dằng dẵng chìm đắm trong cơn mưa buồn. Thái Điệp nằm trên chiếc ghế sô pha hướng ánh mắt nhìn ra cửa sổ, Khánh Anh vẫn ngồi ở đầu giường tựa lưng vào thành giường không ai nói với ai câu nào. Từ lúc Khánh Anh đưa Thái Điệp về phòng, cô cứ nằm bất động như thế, trong tâm trí cô cứ xuất hiện hình ảnh của Bảo Nam, những lúc cậu cười, những lúc hai người đấu khẩu, cả những hành động lúc nãy của Bảo Nam và ánh mắt cậu nhìn cô lúc đó. Tất cả cứ chạy vào đầu cô như một cuốn phim quay nhanh làm đầu óc cô nhức nhối. Nhìn thấy mưa, đột nhiên cô nhớ tới An Vy, đúng rồi, nếu giờ có nó ở bên thì thật tốt biết mấy. Thái Điệp rà tay xuống ghế tìm điện thoại rồi gọi liên tục vào số điện thoại Rain. Nhưng không có ai bắt máy. Đã ngủ rồi sao?

" Mày gọi cho ai vậy? " - Khánh Anh nhìn thấy Thái Điệp cứ liên tục gọi cho ai đó mà không nói gì

" Rain. Nhưng cậu ấy không nghe máy. Chắc là ngủ rồi " - Thái Điệp nói rồi đặt máy xuống lại quay về trạng thái ban đầu

" Cậu ta không ở chung với mày sao? "

" Cậu ấy qua phòng chị Linda ngủ rồi "

" Có sao? Chị Linda đang ở chung với Karl và Key mà? Cậu ta đâu có ở đó? Trước khi đến chỗ mày tao vẫn ở chỗ bọn họ mà " - Khánh Anh nói với điệu bộ hờ hững nhưng trong lòng lại có cảm giác như chuyện gì đó không hay đang xảy ra, ngay từ lúc mới vào hắn đã để ý khi không thấy An Vy nhưng không muốn hỏi Thái Điệp trong lúc này nên đành im lặng

" Không thể nào, tin nhắn Rain gửi cho tao vẫn còn đây này " - Thái Điệp bây giờ mới tỉnh táo ngồi dậy đi tới ngồi xuống giường đưa cho Khánh Anh chiếc điện thoại trong đó là tin nhắn được gửi từ số điện thoại có lưu tên Rain

Khánh Anh nhìn một lúc rồi ngẩng đầu nhìn Thái Điệp:

" Đi lúc nào? Có điều gì bất thường không? "

Thái Điệp nhíu mày cúi đầu nghĩ ngợi một lúc rồi nhìn Khánh Anh với vẻ không chắc lắm:

" Trong khoảng 11h trưa tới 7h tối. Lúc tao dậy đi gặp Vũ Phong... Hình như cửa không khóa thì phải "

Khánh Anh nhìn thẳng vào mắt Thái Điệp nói chắc nịch:

" Có người đã bắt cóc cậu ta rồi? "

" Sao... Sao có thể? "

" Thời gian mày nói thì tao và Bảo Nam vẫn đang ở phòng chị Linda cùng anh Karl. Bảo Nam về phòng tầm 7 giờ kém thì một lúc sau Key tới tao mới rời đi. Chị Linda chưa gặp An Vy đâu " - Khánh Anh nói rồi giữ lấy vai Thái Điệp nhìn thẳng vào mắt Thái Điệp khi thấy cô bắt đầu hoảng loạn - " Ở yên trong phòng, đợi tao trở về. Đừng tiết lộ với bất cứ ai "

Nói xong hắn chạy đi. Thái Điệp hai bàn tay đã run lên rồi, phải làm sao đây? Bây giờ đã gần 10 giờ đêm rồi, thời gian An Vy mất tích cũng đã được vài tiếng. Thái Điệp bây giờ đã thực sự suy sụp. Nhìn lại phía tủ chiếc áo khoác của An Vy vẫn còn ở đó. Thời tiết đang se lạnh, nó rất sợ lạnh, không lí nào ra ngoài lại không mang theo áo. Sao cô có thể sơ xuất như vậy được? Thái Điệp vội đi tới lấy áo khoác lên người rồi đi ra khỏi phòng, dừng lại nhìn sang phòng bên cạnh cô tự nhủ rằng từ nay sẽ không vì bất cứ người nào mà chịu tổn thương nữa, kể cả người đó là cậu!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
" Hôm nay không say không về " - Karl nâng lon bia lên đưa vào không trung

" Chúc mừng cho tình bạn của chúng ta " - Ngọc Ngân cũng cười rồi đưa lon bia lên chạm vào lon bia của Minh Thiên

" Cạn " - Vũ Phong đưa lon bia lên rồi nhún vai nghiêng đầu cười, cậu đưa lon bia lên miệng uống một hơi

" Lần này mày về lại thấy mày khác hơn 1 năm trước nữa. Riết rồi chẳng nhận ra mày nữa Kay à " - Minh Thiên chậc lưỡi

" Tao vẫn là Kay của chúng mày thôi " - Vũ Phong cười rồi vỗ vỗ vai hai người

" Cuộc đời này đúng là không đoán biết trước được điều gì, hôm nay vui thì cứ vui thôi, biết đâu được ngày mai đã có chuyện xảy đến, đúng không? Uống đi " - Ngọc Ngân cầm lon bia khua tay loạn xạ trước mặt

" Ax Xì, con này. Mới có hai lon đã nói linh tinh rồi. " - Minh Thiên nhíu mày lấy lon bia từ tay Ngọc Ngân xuống rồi lấy ly khác đổ nước ngọt vào cho cô

" Có luôn à? " - Vũ Phong bật cười nhìn một thùng nước ngọt được Minh Thiên lấy ra từ dưới gầm giường

" Hôm nay nhậu nước ngọt thôi, bia tao chỉ mua nhiêu đó thôi à " - Minh Thiên cười trừ chỉ trên bàn 6 lon bia

" Vậy mà hô hào ghê lắm " - Ngọc Ngân lườm Minh Thiên rồi lắc lắc đầu cho tỉnh táo - " Bây giờ đã lớn hết rồi, chỉ còn một năm nữa chúng ta phải đi du học để gánh vác công ty cho gia đình rồi, nghĩ tới là phát ngán. Tại sao không thể được như xưa hoài luôn nhỉ? Lúc chúng ta mới chỉ là những cậu nhóc 4,5 tuổi. Lúc đó vô ưu, vô lo. Thật thoải mái "

Vũ Phong chống khủy tay lên bàn, hai tay vân vê miếng giấy vo tròn lại, Minh Thiên chúi người về sau tựa vào thành ghế, tay lắc nhẹ ly nước, không gian bỗng chìm trong sự im lặng. Giàu có thì đã sao? Không có ước mơ, không có sự lựa chọn, không có sự tự do? Là như vậy. Đến cả tình yêu cũng có thể là hôn nhân sắp đặt vậy kiếm tiền để làm gì nếu không có những thứ cơ bản đó?

" Còn một năm nữa, sống hết mình thôi " - Minh Thiên cong môi vẽ ra một nụ cười nhẹ

" Cúp học, bỏ tiết, đánh nhau, bày trò chọc phá thầy cô? Đại loại là vậy " - Vũ Phong nghiêng đầu cười rồi đưa lon bia cụng nhẹ vào ly nước Minh Thiên đang cầm

" Ha ha. Khi trở về nhất định phải làm được " - Ngọc Ngân cười lớn nhìn hai đứa bạn thân. Bao nhiêu năm bọn họ đều là học sinh giỏi, đều là ban cán sự lớp nên rất nghiêm chỉnh. Cả ba nhìn nhau cười rồi bắt đầu tám hết tất thảy mọi chuyện trên trời dưới đất. Cứ vui vẻ bên nhau mặc cho thời gian cứ trôi qua.

Quay trở lại với Khánh Anh. Bây giờ đã 3 giờ sáng, hắn trở về phòng 206 nhưng đã đóng cửa mất rồi, rút trong túi ra chiếc điện thoại, hắn bấm vào số Candy rồi gọi, nhưng không ai nghe máy, hắn quay lại nhìn vào phía cửa phòng 206 nghĩ ngợi một lúc thì tiếng nói phát ra phía sau đã kéo hắn quay lại:

" Mày đứng đó làm gì? " - Bảo Nam mở rộng cửa phòng 207 ra rồi đứng tựa vào tường mệt mỏi vì còn men rượu trong người nhìn Khánh Anh

Khánh Anh đưa đôi mắt hờ hững nhìn Bảo Nam rồi nhìn xuống điện thoại lướt xem gì đó, nói:

" An Vy mất tích rồi, có thể Candy cũng đã ra ngoài tìm cậu ta rồi "

Chất giọng đều đều trầm ổn thường ngày của Khánh Anh vang lên từng chữ rõ ràng. Bảo Nam ngẩng đầu nhìn Khánh Anh như không tin vào tai mình. Cậu loạng choạng đi tới giữ lấy vai Khánh Anh hỏi dồn dập:

" Cái gì? Sao lại mất tích? Mà trời tối thế này, lại còn đang mưa, ra ngoài bây giờ không phải là nguy hiểm lắm sao? Sao mày không ngăn Candy lại? "

Khánh Anh nhìn thẳng vào mắt Bảo Nam như xoáy vào tim cậu:

" Với bản tính của Candy, nếu An Vy mất tích mà nó vẫn ngồi đó thì mới nên lo lắng. Nhưng ngược lại, mày cũng chuẩn bị mất nó đi là vừa "

Bảo Nam buông người Khánh Anh ra ngồi xuống tựa vào một góc tường, nghe được tin từ Khánh Anh giống như tiếng sét thức tỉnh cậu ra khỏi cơn say. Những hành động cậu làm, những lời cậu nói, tất cả đã tái hiện lại. Bây giờ cậu mới nhớ lại tất cả những việc mình làm lúc say. Đó không phải là những lời cậu muốn nói. Không phải như vậy!? Nhưng như vậy thì sao? Nếu cậu không tàn nhẫn như vậy thì Candy cũng đã có người khác. Cậu ôm lấy đầu đau khổ. Rồi sực nhớ ra điều gì,cậu ngẩng cao đầu lên, cậu vịn vào tường đứng dậy:

" Tao phải đi tìm nó, phải đi tìm nó "

Rồi cậu loạng choạng bước đi, cậu dùng hết sức bình sinh cố đi thật nhanh. Khánh Anh lắc đầu thở dài rồi cũng đi theo cậu. Cả hai cứ đi như thế tìm kiếm Candy trong trời mưa tối tăm.

------------- 6:15 AM tại nhà hàng khách sạn --------------

" Chào buổi sáng " - Ngọc Ngân cười tươi đi tới ngồi vào bàn Minh Thiên, Vũ Phong và Dĩ Mai

Minh Thiên đang cúi đầu bấm điện thoại nghe giọng Ngọc Ngân liền ngước đầu nhìn:

" Không ngủ thêm chút đi "

" Không khí trong lành như vậy, tao không muốn bỏ phí " - Ngọc Ngân cười rồi nhìn ra bên ngoài - " Trời tạnh mưa rồi "

" Sau cơn mưa sẽ là bão tố đấy " - Vũ Phong mắt vẫn nhìn chằm chằm điện thoại, lên tiếng trêu Ngọc Ngân

" Nói xong cái sóng thần ập đến chắc vui " - Minh Thiên bật cười hùa vào

" Vớ vẩn, hai người làm mất hứng quá " - Ngọc Ngân nâng ly cafe ☕ phục vụ vừa mang tới đưa lên miệng nhâm nhi. Đúng lúc đó thì Khánh Anh đỡ Bảo Nam đi vào.

" Giông đến thật rồi " - Minh Thiên nhìn khuôn mặt tái nhợt của Bảo Nam rồi lẩm bẩm. Xong liền chạy đến giúp Khánh Anh đỡ cậu ngồi xuống ghế

" Hai đứa làm sao thế? " - Ngọc Ngân buông li cafe xuống lo lắng hết nhìn Khánh Anh lại nhìn Bảo Nam

Cả hai im lặng không nói gì, cứ ngồi nhìn vào một khoảng không không xác định lại càng làm mọi người tò mò hơn

" Có chuyện gì nói đi chứ, ơ hai thằng này " - Minh Thiên đứng sau lưng vỗ vỗ vào vai Khánh Anh và Bảo Nam rồi cúi đầu xuống nhìn mặt hai người hỏi

" Ơ Candy " - Minh Thiên vừa dứt lời thì Ngọc Ngân thốt lên rồi chạy đến đỡ lấy Thái Điệp khi cô đang thất thểu đi vào. Gương mặt lộ rõ sự mệt mỏi

Bảo Nam nghe vậy liền bật dậy đi đến trước mặt Thái Điệp, nhìn cô tiều tụy đi nhiều. Chỉ mấy ngày thôi, cậu không nhìn kĩ cô như vậy. Cậu xót xa nhìn cô rồi quát:

" Mày không sao chứ? Sao lại một mình đi tìm Rain như vậy, có biết nguy hiểm lắm không? "

" Tìm...tìm Rain? " - Ngọc Ngân lắp bắp hỏi lại, đúng rồi, hơn một ngày rồi không thấy Rain. Cứ nghĩ Rain vẫn luôn ở trong phòng với Candy sao giờ Candy lại đứng ở đây còn Rain thì sao?

Vũ Phong đứng dậy rồi lấy máy gọi liên tục vào số Rain. Chết tiệt. Tại sao cậu chỉ mới có suy nghĩ sẽ rời xa Rain thì cô ấy lại gặp nguy hiểm? Đáng lẽ tối qua cậu nên lên phòng tìm cô ấy, đáng lẽ cậu không nên tránh mặt cô ấy. Vũ Phong tắt máy rồi chạy đi.

" Anh Kay, anh Kay " - Dĩ Mai đẩy ghế đứng dậy gọi theo nhưng không có tác dụng gì. Cô cứ nhìn theo bóng dáng Vũ Phong đang chạy đi mà lòng đầy oán hận.

" Tìm cô ta sao? Không dễ vậy đâu " - Dĩ Mai lẩm bẩm rồi cũng quay lưng đi ra khỏi nhà hàng

Thái Điệp vẫn đứng đó, ánh mắt vô hồn nhìn xuống sàn nhà. Bảo Nam cầm lấy cánh tay cô lay nhẹ

" Mày có nghe tao nói gì không? Candy "

Thái Điệp không nói gì, cũng không nhìn cậu lấy một lần, hất bàn tay cậu ra rồi quay sang nhìn Ngọc Ngân với ánh mắt vô hồn đó, cô gỡ tay Ngọc Ngân ra rồi thất thểu đi về phòng. Bảo Nam tính đuổi theo thì bị Khánh Anh giữ lại, lắc đầu nhìn cậu ý bảo để Candy được yên tĩnh. Khánh Anh nhìn sang Minh Thiên:

" Chăm sóc chị ấy giúp em "

Nhận được cái gật đầu của Minh Thiên, Khánh Anh đỡ Bảo Nam về phòng. Ngọc Ngân vẫn bất động như thế, trong đầu cô bây giờ là câu nói của ông nội mình năm xưa: " Camella mất tích rồi ". Mất tích rồi... Đã mất tích rồi, cũng nơi này, cũng thời điểm này, Ngọc Ngân nhắm mắt bịt tai lại như không muốn nghĩ đến bất cứ điều gì nữa. Nước mắt cô đã lăn dài. Minh Thiên đứng nhìn cô rồi bước tới ôm cô vào lòng vỗ về. Đưa bàn tay lên vuốt nhẹ mái tóc cô, để cho cô tựa vào vai mình mà khóc.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
------- 5h:45 AM Tại một cách rừng cách xa nơi khách sạn mà bọn hắn đang ở ---------

" Chị ơi, chị làm sao vậy? " - Tiếng nói trong trẻo của một cô bé chạy tới bên một cô gái đang nằm dưới đất, cô gái ấy không ai khác chính là An Vy. Tay chân nó bây giờ mỏi rã rời vì bị trói. Đêm qua nó đã liều mạng cố gắng đưa dây trói cà vào cục đá, đến khoảng 3 giờ AM. Nhân lúc kẻ bịt mặt ngủ quên, nó mới dùng hết sức cởi dây trói ở chân và chạy đi, nó cứ chạy mãi, chạy mãi, không giám nhìn lại, chạy được một lúc lâu thì nó mệt mỏi ngã xuống, nó không còn chút sức lực nào để chạy tiếp nữa.

An Vy nghe tiếng cô bé, nó cố gắng mở mắt ra nhìn, cùng lúc đó tiếng bọn bịt mặt phía sau đang ngày một tiến lại gần, dùng hết sức bình sinh An Vy chống tay ngồi dậy, kéo tay cô bé lại gần, nói với cô bé:

" Em hãy tới khách sạn khu nghỉ dưỡng Fusion, tìm chị Vương Thái Điệp đang ở phòng 206 báo với chị ấy, An Vy đang ở ngôi nhà hoang ở đường XXX, đi về hướng tây có một khu rừng. Em nhớ chưa? " - An Vy khuôn mặt tái nhợt nhìn vào khuôn mặt bầu bĩnh của cô bé dặn dò, đợi cô bé gật đầu An Vy mới dùng hết sức đẩy cô bé đi.

Cô bé nhìn lại An Vy rồi nhìn lại phía sau, một đám người bịt mặt đang tới gần. An Vy cố đứng dậy đẩy cô bé đi:

" Đừng nhìn nữa, chạy đi. Nếu không em cũng sẽ gặp nguy hiểm đấy "

An Vy đợi cô bé chạy đi rồi mới chuyển hướng cố chạy nhanh để đánh lạc hướng bọn chúng, chạy được một lúc thì nó quỵ xuống không thể cố gắng thêm nữa:

" Chắc có lẽ cô bé đã an toàn rồi "

Nó lẩm bẩm rồi đôi mắt nó không tự chủ mà nhắm mắt lại. Đám người bịt mặt chạy đến và đưa cô về. Một người trong số đó đã rút máy ra gọi cho ai đó:

" Đã tìm thấy cô ta rồi, thưa cô chủ "

"..."

" Vâng. Chúng tôi trở về ngay đây "

Nói xong, người đó tắt máy rồi nhìn xung quanh một lượt mới quay đi.

-----------------------------------

Thái Điệp mở rộng cửa phòng bước vào rồi đẩy cửa lại đi đến bên giường cởi áo ra rồi ném chiếc áo và điện thoại xuống giường. Cô ngồi xuống rồi nhìn ra phía cửa sổ. Hình ảnh An Vy lúc đùa giỡn với mưa, nụ cười hồn nhiên của nó lại xuất hiện trong đầu Thái Điệp. Bây giờ không biết sống chết như thế nào. Cô lại khóc, nước mắt cô lại lăn dài. Ngồi xuống dưới sàn, cô ôm lấy chân gục đầu khóc nức nở. Cô sợ, sợ chuyện năm xưa sẽ tái diễn một lần nữa.

~~~~~~~~ Hồi ức ~~~~~~~~~

" Nè, cái này mới ngon " - Thái Điệp đưa cho Bảo Nam một trái ổi bé tí rồi lấy trái ổi bự trên tay Bảo Nam đưa vào miệng cắn một miếng thật to rồi nhe răng cười nhìn Bảo Nam đang tức xì khói

" Mày muốn chết đó hả? " - Bảo Nam mặt hằm hằm nhìn Thái Điệp như muốn cướp lại trái ổi

" Không được, của tao mà " - Thái Điệp chạy đi không để cho Bảo Nam có cơ hội cướp lại

" Đứng lại, đứng lại đó cho tao " - Bảo Nam vừa lớn tiếng nói vừa cố tình giậm chân thật mạnh làm Thái Điệp hốt hoảng chạy nhanh hơn. Vì đường trên núi trơn, còn đá nhiều, địa hình lại khó đi, Thái Điệp vấp đá té nhào xuống

" Ây zaaa " - Thái Điệp té nằm sập xuống đất, cô mếu máo ngẩng đầu dậy thì bóng dáng của Hải My đang nắm tay Camella đi đang chuẩn bị rẽ hướng. Cô chống tay ngồi dậy cũng là lúc Bảo Nam chạy tới

" Mày không sao chứ? " - Bảo Nam lo lắng cầm hai tay Thái Điệp lên thổi thổi vào tay khi thấy tay nó bị chầy xước - " Cho chừa cái thói tham ăn "

" Mày còn nói nữa hả? " - Thái Điệp bặm môi nhìn Bảo Nam rồi xô Bảo Nam té rồi giận dỗi đứng dậy cà nhắc đi về hướng cũ

" Thôi mà, tao xin lỗi mà " - Bảo Nam đi theo nài nỉ

" Dẫn tao đi biển " - Thái Điệp đột nhiên dừng lại quay đầu chu mỏ nhìn Bảo Nam

" Lúc nãy thì đòi lên rừng, giờ lại đòi đi biển " - Bảo Nam nhăn nhó nhìn Thái Điệp

" Mày không thấy biển à? " - Thái Điệp chỉ tay ra phía xa, ở đây nhìn xuống biển thật thích, đẹp thật. Thái Điệp cười rồi quay sang Bảo Nam nhíu mày - " Không thì thôi " - Thái Điệp bước đi trước

" Được rồi, được rồi " - Bảo Nam giữ tay Thái Điệp lại rồi quỳ một chân trước mặt cô - " Với một điều kiện để tao cõng mày "

Thái Điệp vui vẻ leo lên lưng Bảo Nam rồi cả hai cùng đi xuống biển. Đến chập choạng tối, Thái Điệp và Bảo Nam vui vẻ trở về Khách sạn đã gặp ông bà nội của hắn, Hải My, Khánh Anh và chị Ngọc Ngân nhưng không thấy Camella đâu.

" Có chuyện gì thế? " - Thái Điệp cùng Bảo Nam đi tới khi nhìn thấy gương mặt ai cũng đang lo lắng

" Tao để lạc mất Camella rồi " - Khánh Anh thất thần, đôi mắt vô hồn nhìn xa xăm - " Camella muốn tao bắt con bươm bướm cho nó, tao đã để con bé một mình ở đó và cầm vợt đi theo. Một lát sau quay lại thì không thấy đâu nữa, tao đã tìm xung quanh đó nhưng không có dấu vết nào "

" Chắc có sự nhầm lẫn ở đây. Tao thấy Anna ở cùng Camella mà? " - Thái Điệp chỉ vào Hải My, ánh mắt lo lắng nhìn Hải My chờ đợi một thứ gì đó

" Cậu nói gì vậy? Lúc Ken, Camella và hai người lên rừng tôi vẫn còn ở trong phòng mà, chị Linda cũng ở đó mà " - Hải My cũng bộ dạng lo lắng nói

" Không thể nào, tôi không thể nhìn lầm được " - Thái Điệp nhìn Hải My nghi ngờ

" Thôi nào, ông đã báo công an nhờ họ giúp đỡ rồi. Các cháu bình tĩnh lại đi " - ông nội hắn ngăn

" Trời sắp tối rồi, sao vẫn chưa có tin tức gì của con bé chứ? " - bà nội hắn đưa đôi mắt đỏ hoe sang nhìn ông nội hắn, hai tay run run cố giữ chặt thành ghế

" Không đợi được đâu, mọi người tản ra đi tìm đi " - Ngọc Ngân gạt nước mắt rồi đứng dậy không đợi ai lên tiếng cô vội chạy đi, lần lượt Thái Điệp, Bảo Nam, Khánh Anh, Hải My cũng chạy theo đi tìm. Bây giờ trên rừng, tất cả mọi người đều tản ra tìm kiếm Camella nhưng giống như cô bé không hề tồn tại vậy. Tìm kiếm cả đêm nhưng không có chút manh mối nào!

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Quay lại với thực tại, Thái Điệp co chân lại, siết bàn tay ôm chặt lấy cơ thể. Người cô đang run lên vì đói, vì mệt và vì sợ. Nỗi ám ảnh năm xưa chưa dứt, Camella chưa trở về, bây giờ lại đến An Vy, người bạn thân chỉ mới quen nhưng hiểu cô và luôn làm cho cô vui vẻ. Candy ngước khuôn mặt giàn giụa nước mắt nhìn lên chiếc áo khoác của An Vy, tay vịn lên giường đứng dậy đi tới lấy áo An Vy xuống áp vào má mình, giọng nói yếu ớt:

" Rain, cậu đang ở đâu? Camella, tại sao bây giờ em vẫn chưa quay về? "

Thái Điệp ngồi xuống giường ôm lấy áo An Vy khóc lên thành tiếng:

" Trở về đi mà. Làm ơn "

Càng nghĩ cô lại càng khóc lớn hơn. Bảo Nam đứng ở ngoài cửa nhìn vào, xót xa nhìn cô rồi đi ra đóng nhẹ cửa lại, cậu khẽ thở dài rồi trở về phòng, nhìn thấy Khánh Anh vẫn đang ngồi làm gì đó trên máy tính, Bảo Nam mệt mỏi ngả người xuống giường, mệt mỏi nói:

" Bây giờ làm sao? Đã báo với nhà trường chưa? "

" Bây giờ chúng vẫn chưa hành động, trước mắt hãy giữ kín chuyện này " - Khánh Anh vẫn chăm chú nhìn vào máy tính

" Nói vậy là mày đã biết ai bắt cóc Rain? " - Bảo Nam bật dậy nhìn Khánh Anh

" Đấy cũng là điều tao muốn biết " - Khánh Anh cất máy tính đi rồi nhìn Bảo Nam - " An Vy vẫn đang an toàn, đừng lo lắng. Nghỉ ngơi đi, tối nay tao và mày còn có việc để làm " - Khánh Anh vỗ vỗ vai Bảo Nam rồi đi vào phòng tắm. Bảo Nam ngả người xuống giường thở dài nhẹ nhõm.

Bên ngoài, trời đã tạnh mưa nhưng mây đen vẫn chưa tản ra, Hải Minh khoanh tay trước ngực đứng trước cửa sổ nhìn ra xa. Hơn một ngày rồi cậu đã không nhìn thấy Rain. Cậu nghĩ ngợi một lúc rồi lấy điện thoại trong túi ra cậu bấm gọi cho Dĩ Mai

" Alo, ai vậy? " - giọng Dĩ Mai vang lên từ đầu giây bên kia

" Alo, ai vậy? " - Không nhận được câu trả lời Dĩ Mai lên tiếng hỏi lại

" Là... Tôi " - Hải Minh lên tiếng

" Có chuyện gì không? " - Dĩ Mai trả lời

" Gặp nhau chút đi" - Hải Minh

" Sân thượng khách sạn " - Dĩ Mai nói rồi tắt máy.

Hải Minh cũng tắt máy rồi khoác chiếc áo đi đến chỗ hẹn. Dĩ Mai đang gọi cho ai đó, thấy Hải Minh đi tới, Dĩ Mai tắt máy rồi nhìn theo bước chân cậu.

" Đã lâu chúng ta không gặp riêng như thế này. Cậu vẫn khỏe chứ? " - Dĩ Mai đứng trước mặt Hải Minh nhìn cậu cười nhẹ

" Một năm qua cậu sống thế nào? " - Hải Minh đút tay vào túi cúi đầu rồi ngẩng mặt nhìn cô

" Rất tốt. " - Dĩ Mai quay lưng lại bước lên trước tựa vào lan can chống cằm nhìn xuống. Nhìn từ trên cao có thể nhìn hết khuôn viên khách sạn, nhìn ra biển xa xanh rộng lớn. Thật đẹp, đẹp giống như một bức họa không tỳ vết.

" Tại sao một năm trước cậu lại bỏ đi? " - Hải Minh cũng bước lên tựa vào lan can nhìn ra biển cả

" Fin này " - Dĩ Mai chần chừ một lúc rồi quay sang Hải Minh nói - " Cảm ơn cậu hai năm trước đã cho tôi những hồi ức đẹp đẽ. Nhưng xin lỗi, tình cảm tôi dành cho cậu chị là cảm mến chứ chưa phải là tình yêu. Người tôi yêu từ trước tới giờ là anh Key. Anh ấy luôn từ chối tôi. Mặc dù tôi biết anh đã có người khác nhưng tôi vẫn không thể nào quên được. Lúc bắt đầu với cậu, thực lòng tôi muốn làm lại từ đầu, nhưng không thể... Tôi xin lỗi "

Hải Minh quay đầu nhìn Dĩ Mai rồi lại hướng mắt nhìn ra xa:

" Cảm ơn cậu đã thật lòng nói hết những gì tôi thắc mắc bao năm qua. Vì câu trả lời này tôi đã luôn đóng cửa lòng mình. Đến lúc tìm được cô gái tôi muốn bảo vệ lại không giám theo đuổi tới cùng, hoài nghi chính bản thân "

Hải Minh nói xong thì chạy đi, bây giờ cậu đã có câu trả lời của mình, cậu khẽ cười rồi chạy xuống phòng 206. Cậu nhấn chuông mãi nhưng không ai trả lời, gọi cho Rain và Candy đều không ai nghe máy.

" Bọn họ đi đâu được nhỉ? Hay là đã ra biển chơi rồi? " - Hải Minh lẩm bẩm rồi tiếp tục chạy đi tìm nó

Ở trong phòng 207, Bảo Nam và Khánh Anh đang ăn cơm thì tiếng chuông điện thoại của Khánh Anh vang lên, Khánh Anh nhấc máy nghe rồi đập mạnh tay đang cầm đũa xuống bàn làm Bảo Nam giật mình hóc, ho sặc sụa:

" Mày điên à? "

" Không đợi đến tối được đâu, có lẽ Candy cũng là mục tiêu của bọn chúng. Đi thôi "

" Là...là sao? " - Bảo Nam ngơ ngác nhìn Khánh Anh đứng dậy đi tới tủ lấy quần áo - " Giải thích cho tao hiểu đi? "

" Tao nhận thấy sự sơ hở của bọn chúng trong tin nhắn giả mạo An Vy gửi cho Candy. Candy ốm chỉ có những người ở trong bàn ăn trưa hôm chúng ta thực hiện trò chơi ở trên núi. Tao đã đi xem lại camera và đúng như tao nghĩ, có một người lạ mặt tới làm An Vy ngất xỉu rồi mang đi. Tao đã dò theo camera tìm ra biển số xe của hắn và cho người tìm kiếm. Vì muốn đợi kẻ chủ mưu xuất hiện nên tao định tối nay mới hành động, nhưng vừa rồi người của tao báo Candy đã bắt taxi đi đâu đó và có người đang theo dõi nó. Khả năng lớn là Candy đã được thông báo tin tức của An Vy để dụ nó vào bẫy " - Khánh Anh cầm bộ quần áo trên tay nhìn Bảo Nam nói một hơi

" Còn đứng đó làm gì, nhanh lên " - Bảo Nam nghe xong thì đẩy Khánh Anh vào phòng tắm rồi hớt hải ngồi dậy đi lại tủ lấy đồ. Cả hai thay đồ xong thì đã có một chiếc xe đợi bọn hắn sẵn ở đó. Bọn hắn lên xe rồi xe bắt đầu lăn bánh. Phía sau chiếc taxi của Vũ Phong cũng vừa lúc về tới, nhìn thấy sự bất thường của hai người Vũ Phong cho bác tài đuổi theo.

Lúc này, Ngọc Ngân vẫn còn nằm ở trong phòng, trong tim cứ nhảy nhộn nhịp như có chuyện gì đó sắp xảy ra.

" Mày dậy ăn chút cháo đi " - Minh Thiên bước đến ngồi xuống giường đặt tô cháo lên tủ cạnh đầu giường

" Có tin tức gì của Rain không? " - Ngọc Ngân quay sang nhìn Minh Thiên

" Vẫn chưa. Bây giờ điều mày nên làm là ăn chút gì đi. Nếu lỡ mày lại ngất xỉu đi như lúc nãy thì lại càng khiến Ken lo lắng hơn, sao có thể yên tâm đi tìm Rain " - Minh Thiên dỗ ngọt Ngọc Ngân rồi cúi người về phía trước đỡ Ngọc Ngân ngồi dậy rồi cầm tô cháo lên thổi

" Tại sao Ken lại không cho thông báo với ai? Nó đang làm trò gì thế? Nếu lỡ Rain xảy ra chuyện gì thì phải làm thế nào? " - Ngọc Ngân tức giận nói, khuôn mặt cô cũng không khá hơn lúc nãy là bao nhiêu

" Ken không phải là người bồng bột. Nó làm thế chắc là có lí do. Đừng nghĩ ngợi nhiều nữa " - Minh Thiên an ủi Ngọc Ngân

" Nhưng sao tao lại cảm giác sắp có chuyện gì đó. Tim tao đập liên hồi. Cảm giác như sắp có chuyện gì đó xảy ra. Không được, mày dẫn tao qua phòng Ken đi " - Ngọc Ngân kéo chăn ra rồi đặt chân xuống sàn

" Nhưng mà... "

" Tao có cảm giác gì đó lạ lắm. Đưa tao đi đi nếu không tao sẽ không an tâm. " - Ngọc Ngân nói rồi đứng dậy đi, Minh Thiên vội đỡ rồi rồi đành chấp nhận đưa cô qua phòng Khánh Anh, đến trước phòng 207, Minh Thiên nhấn chuông hoài nhưng không có ai trả lời. Cậu liền lấy điện thoại ra gọi nhưng cũng không nhận lại được câu trả lời nào. Cậu quay sang nhìn Ngọc Ngân lắc đầu ý bảo không có ai ở trong này, điện thoại cũng không ai nghe, Ngọc Ngân ôm lấy ngực tựa vào tường.

" Linda, Linda " - Minh Thiên vội đỡ Ngọc Ngân đứng dậy cho cô dựa vào người

Hải Minh chạy tới trước hai người lo lắng hỏi:

" Chị Linda sao vậy? "

" Chị không sao, chị chỉ hơi mệt thôi " - giọng nói yếu ớt của Ngọc Ngân lại càng làm cho hai người lo lắng hơn. Đúng lúc đó tiếng một cô bé phát ra làm cả ba đều hướng ánh mắt quay lại nhìn. Một cô bé chừng ba tuổi có khuôn mặt bầu bĩnh, đáng yêu đang ngước mặt lên nhìn ba người, bên cạnh là một cô gái chạc tuổi bọn hắn cũng đang nhìn ngược lại bọn họ.

" Anh chị cho em hỏi chị Thái Điệp là ai ạ? " - Cô bé cất giọng trong vắt nhẹ nhàng hỏi

Cả ba bất động nhìn cô bé rồi lại nhìn nhau rồi lại nhìn cô bé...

" Camella... Là em thật sao? "
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Dừng lại trước một cánh rừng, Thái Điệp bước xuống xe rồi kêu bác tài chạy xe đi, cô lấy máy ra rồi bấm gọi cho ai đó:

" Tôi đã đi theo những gì các người chỉ dẫn. Bây giờ tôi phải làm gì tiếp? "

"... " - đầu dây bên kia

Nhận được câu trả lời, Thái Điệp cất máy vào túi, nhìn xung quanh rồi chầm chậm bước vào khu rừng, đi được một lúc thì Thái Điệp nhìn thấy một con đường mòn, cô thận trọng nhìn xung quanh rồi bước theo con đường đó, đi mãi vào sâu trong khu rừng, Thái Điệp mới thấy một ngôi nhà hoang.

" Ai lại có thể sống được ở nơi này chứ? "

Cô lẩm bẩm rồi đi thẳng đến trước ngôi nhà, những kẻ bịt mặt bây giờ đã chú ý đến sự xuất hiện của cô và đi tới chặn đứng trước mặt cô:

" Bạn tôi đâu? " - Thái Điệp vừa nói vừa lén nhìn xung quanh một lượt

Một tên bịt mặt đứng ở giữa nghiêng người nhìn phía sau lưng cô rồi nói:

" Không có ai đi theo cô chứ? " - Đợi Thái Điệp gật đầu hắn lại nói tiếp: " Muốn gặp được bạn cô thì hãy giơ tay chịu trói "

Thái Điệp chần chừ một lúc rồi nhìn xung quanh:

" Làm sao tôi biết được trong này có bạn tôi thật hay giả chứ? "

Tên đó cười lớn rồi đưa điện thoại ra cho Thái Điệp xem, trong đó là hình An Vy đang bị trói trong một căn phòng

" Dám tới một mình thì cô nghĩ còn có thể trả giá với chúng tôi sao? "

Nói xong hắn ra lệnh cho mấy người bên cạnh đi tới giữ lấy Thái Điệp. Thái Điệp vùng vẫy nhưng không thể thoát khỏi tay bọn chúng, cô đành để mặc cho bọn chúng trói tay rồi mang đi. Bọn chúng dẫn cô đi vào một căn phòng nhỏ trong căn nhà hoang, Thái Điệp vừa bước vào, đập trước mắt cô là hình ảnh An Vy với khuôn mặt tái nhợt đang bị trói vào một chiếc ghế. Thái Điệp bị đẩy vào rồi cũng trói cô vào bên cạnh An Vy, dùng dây thừng trói chặt chân cô lại, xong xuôi bọn chúng đi ra, bây giờ cô không cảm thấy đau đớn vì bị bọn chúng trói chặt nữa nữa mà cô đang rất lo lắng cho An Vy:

" Rain, Rain, cậu tỉnh dậy đi " - Thái Điệp cố gọi An Vy dậy nhưng không có ích gì

Thái Điệp bèn dùng đôi vai của mình cố lay lay An Vy dậy:

" Tỉnh dậy đi, Rain. Rain "

An Vy cử động đôi mắt rồi từ từ mở mắt ra nhìn:

" Candy...? " - Nó mệt mỏi quay sang, đưa đôi mắt không chút sức lực cố mở ra nhìn Thái Điệp

" Ừ, tôi đây, cậu không sao chứ? Bọn chúng không làm gì cậu chứ? " - Thái Điệp lo lắng nhìn An Vy

" Cậu gặp được cô bé rồi sao? Nhưng sao cậu cũng bị trói vậy? Sao không gọi người khác đến giúp mà một mình tới đây? " - An Vy thều thào

" Cô bé nào? Bọn chúng chủ động gọi cho tôi rồi chỉ dẫn cho tôi tới đây, nếu tôi báo với người khác, sợ cậu sẽ gặp nguy hiểm nên một mình tới đây " - Thái Điệp cố xích lại gần An Vy - " Cậu dựa vào vai tôi đi "

" Cậu đúng là ngốc " - An Vy thều thào rồi gục đầu lên vai Thái Điệp

" Sao nhìn cậu không có chút sức lực nào vậy? " - Thái Điệp lo lắng hỏi

" Bọn chúng giam tôi ở đây không cho tôi ăn, tôi rất thèm đùi gà rán. Khi trở về tôi nhất định ăn cho tới lúc bể bụng mới thôi " - An Vy yếu ớt cười để Thái Điệp đỡ lo

Thái Điệp cũng bật cười, cô rất nhớ những câu nói đùa của An Vy, tiếng nó cười, rất hồn nhiên, rất thoải mái.

" Có cậu là đồng đội thật tốt. " - Thái Điệp cười rồi cũng dựa đầu vào đầu An Vy

" Phải nhịn đói, không vui đâu. Mà cậu đừng bảo là không mang gì nhé? Ít ra cũng phải giấu vào gói bim bim chứ? Đến gặp tôi chẳng lẽ lại đi tay không? "

" Trở về tôi sẽ mua cho cậu " - Thái Điệp bật cười nghe An Vy nói. Thật tốt, bây giờ cô có thể an tâm rồi. Dù có chuyện gì xảy ra cũng đã có cô ở bên nó.

" Cậu và Kin có tiến triển gì không? "

Thái Điệp im lặng một hồi rồi lắc đầu:

" Thời gian cậu mất tích đã xảy ra rất nhiều chuyện, không giống như trước kia nữa đâu "

" Tình cảm của cậu dành cho Kin thì sao? Cũng thay đổi luôn sao? "

" Không. Trải qua mọi chuyện thì tôi mới càng hiểu rõ tình cảm của bản thân dành cho Kin. Tôi yêu Kin, đúng. Nhưng kể từ lúcnhận biết được cậu mất tích thì tôi đã quyết định chôn chặt tình cảm này rồi. Tôi sẽ không vì Kin chịu thêm bất cứ tổn thương nào nữa " - Thái Điệp thở dài

" Cậu đã nói cho cậu ta nghe chưa? Câu " tôi yêu Kin " đấy " - An Vy mệt mỏi khép hờ đôi mắt lại

" Có lẽ sẽ không còn cơ hội đâu "

" Không cần cơ hội vì tao đã nghe đủ rồi " - Thái Điệp vừa dứt lời thì một chất giọng quen thuộc vang lên, rồi sau đó là tiếng người nào đó vừa nhảy xuống sàn, rất nhẹ nhàng.

Cả An Vy và Thái Điệp đều quay sang hướng tiếng âm thanh phát ra. Thân ảnh hai người mặc bộ đồ đen, đội mũ đen, đi giày cũng màu đen đang bước tới gần bọn nó.

" Sao hai người lại ở đây? " - Thái Điệp nhìn hai người đang tới gần liền hỏi, có chút ngạc nhiên

" Làm sao tụi này bỏ mặc hai người được " - Khánh Anh nghiêng đầu rồi đi tới quỵ một chân quỳ xuống bên cạnh An Vy - " Cô cầm tinh con Heo à? Trong tình huống nào cũng nghĩ tới ăn vậy? "

" Đây là câu nói cậu nên nói với người đang bị trói à? - An Vy cố ngước đầu dậy lườm Khánh Anh

" Thái độ gì vậy? Đừng quên bây giờ chỉ tôi mới cứu được cô nhé? "

" Vậy tôi ở đây cũng được " - An Vy nói xong lại gục đầu lên vai Thái Điệp nhắm mắt

" Cậu ở lại một mình đi, Candy tôi phải mang đi rồi " - Bảo Nam nửa đùa nửa thật nhìn An Vy cười rồi lại nhìn sang Thái Điệp

" Nhìn gì mà nhìn? Tao cũng không thèm đi với mày đâu " - Thái Điệp không thèm nhìn Bảo Nam lấy một lần, quay sang hướng khác nói

" Vừa nãy thì bảo yêu tao, bây giờ trở mặt hả? " - Bảo Nam quay đầu Thái Điệp lại nhìn mình, Thái Điệp đang bị trói nên không thể làm gì khác

" Không phải tao? " - Thái Điệp gồng lên cãi.

Đúng lúc đó tiếng nói chuyện ở bên ngoài phát ra, bốn đứa nó khựng lại một lúc nhìn ra bên ngoài.

" Hai người tìm chỗ trốn đi " - Thái Điệp lên tiếng

Bảo Nam và Khánh Anh nhìn nhau gật đầu rồi chui ra cửa sổ vừa nãy.

An Vy và Thái Điệp vẫn cứ nhìn ra tò mò không biết kẻ nào có xích mích với hai người. Một đám người chừng 7,8 người bước vào, đi đầu là ba cô gái... Rất quen thuộc.

" Ngưỡng mộ tình bạn của hai người thật " - Dĩ Mai đi vào vỗ vỗ tay rồi cười lớn

" Cậu muốn gì? " - Thái Điệp trừng mắt ngước nhìn Dĩ Mai

" Muốn gì sao? " - Dĩ Mai nhìn Thái Điệp bằng ánh mắt sắc lạnh rồi bước tới cúi xuống dang mạnh tay tát Thái Điệp đến nỗi khéo miệng của Candy chạy máu - " Tao đã cảnh cáo mày rồi mà, tại sao mày cứ tới gần anh Kay vậy? Ôm ấp nhau ở ngoài biển chưa đủ còn muốn hẹn riêng nhau? Mày đừng thách thức lòng miễn nhẫn của tao "

" Thảm hại " - An Vy cười lớn nhìn thẳng vào Dĩ Mai

" Mày câm đi. Để mày nhịn đói đã là may mắn cho mày lắm rồi. Đừng nghĩ tao sẽ bỏ qua cho mày dễ dàng như vậy " - Dĩ Mai quay sang An Vy lạnh lùng nói

" Được, vậy thì tìm tôi đi. Bản thân cô không chiếm được tình cảm của người mình yêu thì thôi đi, bây giờ còn đổ lên đầu người khác? Nực cười " - An Vy nhìn Dĩ Mai khinh khỉnh nhếch môi

Dĩ Mai cười rồi đưa tay ra bóp miệng An Vy:

" Đừng nhìn tao bằng anh mắt đó. Tao và anh Kay lớn lên bên nhau, đáng lẽ anh ấy phải là của tao. Nhưng vì mày, tất cả đều vì mày đã xen vào giữa tao và anh ấy "

Thái Điệp nhếch môi cười rồi duỗi chân ra đạp vào chân Dĩ Mai làm cô ngã ngửa, ánh mắt đầy sát khí nhìn Thái Điệp:

" Mày giám? " - Dĩ Mai ngồi dậy buông tay tát Thái Điệp nhưng Thái Điệp đã nhanh hơn quay mặt đi né cái tát của Dĩ Mai

" Tôi và Key hoàn toàn không có như cô nói. Giữa chúng tôi chỉ có tình cảm anh em. Cô có biết cô đang làm trò cười cho chúng tôi không? Nhưng xin lỗi, cô diễn dở thật. Chẳng vui " - Thái Điệp nhìn Dĩ Mai với nửa con mắt làm cô tức xì khói, xong lại ngước đầu lên nhìn hai cô gái đang khoanh tay đứng nhìn - " Còn hai người nữa, có chuyện gì nói luôn đi. "

Hải Băng nhìn Thái Điệp rồi cười - " Thật tội nghiệp, nếu Kin nhìn thấy bộ dạng bây giờ của cô sẽ có cảm nghĩ như thế nào nhỉ? "

" Cậu ta nhất định sẽ giết chết cậu? " - An Vy nhìn Hải Băng nói rồi lại cười nhìn Thái Điệp - " Yên tâm, cậu vẫn rất xinh "

" Tôi chưa bao giờ quên điều đó " - Thái Điệp nhún vai nhìn An Vy với vẻ đó là điều dĩ nhiên

" Thôi đủ rồi. Chết đến nơi còn nhiều lời " - Hải My bây giờ mới lên tiếng

" Nếu có chết, tôi cũng sẽ lôi cô theo " - Thái Điệp đưa ánh mắt lửa giận nhìn Hải My - " Chuyện năm xưa tôi vẫn chưa tính đủ với cô, chết sao dễ dàng như vậy được "

" Chuyện của Camella sao? Ha ha. Một năm qua chắc cậu khó chịu khi thấy tôi lắm nhỉ? Thôi được, tôi sẽ nói cho cậu mọi chuyện. Một năm trước, vì tôi mệt nên ở lại trong phòng cùng chị Linda, chị Linda có cuộc gọi nên đã ra ngoài. Vì buồn chán nên tôi đã lên rừng tìm các cậu, lúc đó tôi gặp Camella đang ngơ ngác đi tìm mấy người, tôi chạy đến bên con bé hỏi chuyện mới biết Ken để nó một mình rồi đi bắt bươm bướm cho nó. Tôi liền dắt nó đi tìm Ken, đúng lúc đó lại nhận được cuộc gọi từ anh hai nói là Lazy hôm nay sẽ đi nước ngoài. Tôi vì quá bất ngờ, hỏi anh hai tôi đủ mọi chuyện đến lúc nhìn lại đã không thấy con bé nữa. " - Dĩ Mai đi tới cúi người nhìn Thái Điệp - " Cũng không thể trách tôi được, có trách thì hãy trách mấy người có mỗi đứa trẻ con cũng không trông được "

Thái Điệp nghe xong tức giận đến đỏ mặt, cố gắng vùng vẫy ra khỏi chiếc dây thừng, bây giờ cô chỉ muốn lao tới đánh cho người trước mắt cô không thể nói được.

" Tại sao? Camella lúc đó chỉ mới hai tuổi, tại sao cô nhẫn tâm đến như vậy? TẠI SAO? Con bé còn nhỏ không thể đi xa nhanh như thế được, tại sao cô không đi tìm? Camella dù sao cũng là em gái Ken, cô luôn miệng nói yêu Ken, là yêu như vậy sao? TẠI SAO? " - Thái Điệp vừa khóc vừa hét vào mặt Hải My đầy oán hận. Tay chân đang cố thoát ra khỏi chiếc dây thừng nhưng bất lực.

" Tôi cũng không còn cách nào khác, lúc đó cô cũng đã thấy, phía dưới đó chính là biển cả. Mới thoáng chốc đã không thấy con bé đâu, nếu như con bé rơi xuống biển hoặc gặp bất cứ nguy hiểm nào, Ken sẽ hận tôi đến chết. Tôi chỉ còn cách quay về phòng giả vờ nằm ngủ, chị Linda trở về vẫn nghĩ tôi vẫn luôn nằm nghỉ ở trong phòng. Chuyện xảy ra là ngoài ý muốn. Tôi cũng rất thương con bé, nhưng tôi không còn cách nào khác. Tôi không thể để Ken hiểu lầm bất cứ chuyện gì. Tôi không thể để mất anh ấy. Hôm nay cũng vậy, tôi không muốn động chạm tới cậu, người tôi muốn cảnh cáo là cô đấy " - Hải My nói rồi nhìn sang An Vy - " Nhanh chóng cút khỏi cuộc sống của bọn tôi, cô không thích hợp ở nơi này đâu. Cút đi trước khi tôi không còn giữ được bình tĩnh "

" Cô không sợ chúng tôi sẽ nói lại với Khánh Anh sao? " - An Vy nhếch môi cười khinh bỉ nhìn con người thủ đoạn trước mặt

" Cô nghĩ anh ấy sẽ tin chị gái của anh ấy, bạn gái của anh ấy hay lời nói nhảm của hai cô? " - Hải My vỗ vỗ nhẹ vào má An Vy

" Không cần nói nhiều nữa. " - Dĩ Mai nói rồi kéo Hải My ra sau - " Lần này chỉ là cảnh cáo, lần sau nếu còn không biết điều thì đừng trách bọn tao... Một vụ tai nạn? Mất tích... Và biến mất? Rất đơn giản đấy " - Dĩ Mai lạnh lùng nói rồi hết nhìn Thái Điệp đến nhìn An Vy

" Để tôi xem em giám làm gì họ? " - Tiếng Vũ Phong vang lên làm cả bọn đều quay lại nhìn, bốn tên bịt mặt bây giờ đã đứng một hành ngang ngăn không cho Vũ Phong bước tiếp vào

" Tránh ra " - Vũ Phong lạnh lùng nhìn từng người một.

" Anh... Anh à " - Dĩ Mai ấp úng, khuôn mặt sợ hãi nhìn vào người Vũ Phong đang đầy sát khí. Hải My và Hải Băng chưa kịp định thần lại thì Khánh Anh cùng Bảo Nam cũng nhảy từ cửa sổ vào, cả hai lạnh lùng không nói gì chỉ bước tới cởi dây trói cho bọn nó. Hàn khí tỏa ra từ ba người bọn hắn làm cho Dĩ Mai, Hải My và Hải Băng đều không tự chủ mà run rẩy.

" Cô còn gì để nói không? "
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Giọng nói đó không ai khác chính là Ngọc Ngân. Ngọc Ngân dắt tay một đứa bé đi vào, phía sau là Minh Thiên, Hải Minh và một cô gái lạ mặt. Nghe thấy giọng nói của Ngọc Ngân ai nấy đều ngoảnh lại nhìn. Khánh Anh vừa thấy cô bé mà Ngọc Ngân dắt vào liền thay đổi sắc mặt, từ lạnh lùng, giận dữ đến hoang mang, ngạc nhiên. Nước mắt hắn không tự chủ mà rơi xuống, hắn cứ nhìn chằm chằm vào cô bé. Cả Thái Điệp và Bảo Nam cũng có cảm xúc tương tự, chỉ có nó là mệt mỏi, đôi mắt lờ đờ dường như không thể gắng gượng thêm được nữa. Bọn hắn cứ bất động nhìn chằm chằm cô bé cho đến lúc cô bé gỡ tay Ngọc Ngân chạy đến phía Khánh Anh, cầm lấy tay An Vy lắc lắc, chất giọng trong trẻo, cao vút vang lên thức tỉnh tất cả mọi người:

" Chị An Vy, chị làm sao thế? "

An Vy cố gắng nhìn xuống cô bé rồi từ từ nhắm chặt đôi mắt lại ngã vào lòng hắn. Bây giờ hắn mới nhìn sang An Vy. Hắn vòng tay ôm lấy nó rồi lay lay người nó:

" An Vy, An Vy "

" Đưa nó về khách sạn đi, chắc nó bị kiệt sức " - Thái Điệp nhìn sang Khánh Anh nói.

Khánh Anh bế sốc nó lên rồi chạy đi. Bảo Nam bế Khánh An lên rồi cùng mọi người chạy nhanh theo Khánh Anh. Bây giờ chỉ còn lại chín con người đang nhìn nhau.

" Các người ra ngoài đi " - Vũ Phong nhìn mấy kẻ lạ mặt rồi ra lệnh

Bọn chúng cứ chần chừ nhìn nhau cho đến lúc nhận được cái gật đầu của Dĩ Mai mới bước ra ngoài.

" Chuyện này là sao? Anna? " - Hải Minh nhìn chằm chằm vào Hải My, khuôn mặt sợ hãi đến tái đi

" Em... Em " - Hải My bật khóc nói không ra tiếng

" Bọn em chỉ muốn cảnh cáo cô ta thôi " - Hải Băng thấy vậy liền xen vào nói

" Em câm miệng đi " - Hải Minh tức giận lớn tiếng quát. Đây là lần đầu tiên cậu tức giận như vậy. Hải Băng, Hải My cúi đầu sợ hãi

" Cô ta cũng có làm sao đâu? Sao phải căng thẳng như vậy? " - Di Mai nắm chặt bàn tay cố gắng giữ bình tĩnh rồi nói

Vũ Phong vẫn lạnh lùng bước từng bước tiến gần đến chỗ Dĩ Mai.

" Anh... Anh muốn làm gì? " - Dĩ Mai run rẩy đi lùi lại về phía sau

Vũ Phong áp sát cô vào tường, đôi mắt sắc lạnh như xoáy vào tim gan cô, giọng nói như muốn nuốt chửng người trước mặt:

" Đây là lần cuối anh cảnh cáo em. Nếu em còn giám đụng chạm tới hai người họ thì kẻ thù của anh chính là em "

Vũ Phong nói xong buông Dĩ Mai ra rồi quay lưng bước đi. Dĩ Mai bây giờ ngồi xuống mới giám thở mạnh ra. Mặc dù cô biết Kay chưa từng thích cô nhưng chưa bao giờ đối xử với cô như vậy. Trong lòng sợ hãi bao nhiêu lại căm hận Rain và Candy bấy nhiêu. Cô nắm chặt đôi bàn tay lại, nước mắt đã rơi từ lúc nào, cô đã vì anh làm không biết bao nhiêu chuyện vậy mà anh lại vì bọn họ tàn nhẫn với cô như vậy?

Hải Minh nhìn cả ba một lượt rồi nhìn vào Hải My và Hải Băng lạnh lùng nói:

" Lúc trở về hãy nghĩ cách mà ăn nói với ba mẹ "

Nói xong, cậu quay người chạy đi. Trong lòng cậu đang rất sợ hãi. Cậu cảm nhận được khoảng cách giữa cậu và nó. Cậu lo lắng nó sẽ gặp chuyện gì, lo lắng nó sẽ hận cậu. Bây giờ cậu chỉ muốn trở về thật nhanh để gặp nó.

Hải Minh vừa đi khuất, Hải My run rẩy quỵ xuống đất. Đôi mắt sợ hãi vẫn không giảm bớt. Hải Băng thấy vậy quỳ xuống bên chị vỗ về:

" Không sao đâu, mọi chuyện sẽ ổn thôi "

" Anh Ken.. Anh Ken nhất định sẽ hận tao đến chết. Phải làm sao đây? Tao không thể mất anh ấy được, không thể. KHÔNG THỂ " - Hải My run rẩy nói rồi hét lên, hai tay ôm lấy đầu khóc lớn. Bây giờ cô mới hoàn hồn, mới có thể khóc được. Hải Băng nhìn thấy thì chỉ biết ôm chặt Hải My vào lòng vỗ vỗ. Đến một lúc sau, Dĩ Mai gạt đi nước mắt, chống tay đứng dậy:

" Đúng, không thể mất anh ấy được " - Dĩ Mai đi tới trước mặt Hải My đưa tay ra rồi nói - " Bỏ qua quá khứ, hợp tác vui vẻ "

Hải My ngước khuôn mặt đẫm lệ lên nhìn chằm chằm vào Dĩ Mai, một lúc sau cô gạt đi dòng nước mắt rồi cầm lấy tay Dĩ Mai đứng dậy:

" Cô từng bỏ tôi đi không nói một lời, cũng chính vì cô mà hôm đó tôi mới để lạc mất Camella, bây giờ cô vẫn còn giám nói câu đó với tôi sao? "

" Tôi đã nói rồi, tôi không có tình cảm với anh trai cô. Hơn nữa, dù cô có trách tôi thì mọi chuyện cũng không thể quay ngược trở lại. Nếu muốn kéo Ken về tay mình, cô nhất định phải hợp tác với tôi " - Dĩ Mai một lần nữa đưa tay ra trước mặt Hải My

Hải My đứng nhìn Dĩ Mai, hai người cứ như đang đấu mắt. Dĩ Mai lại tiếp lời:

" Nếu không thì thôi vậy "

" Khoan đã. Với một điều kiện " - Hải My nhìn thấy Dĩ Mai đang muốn quay đi thì lên tiếng

" Cô muốn gì? " - Dĩ Mai nói

" Cô không được tiếp cận hay làm bất cứ việc gì gây tổn thương cho anh hai tôi nữa. Nếu không tôi sẽ tự có cách biết trả đủ cho cô!? "

" Có một điều cô vẫn luôn quên là tôi chưa bao giờ tiếp cận Fin. Cũng đã từng thực lòng muốn bắt đầu một tình yêu mới nhưng tình cảm không cho phép tôi tiếp tục với Fin. Cô yêu Ken như vậy chắc cũng có thể hiểu được "

" Vậy được, bỏ qua mọi chuyện " - Hải My đưa tay ra. Dĩ Mai cũng đưa tay ra bắt tay Hải My. Cả hai nhìn nhau một lúc rồi cùng Hải Băng trở về.

Bên ngoài, trời lại bắt đầu mưa. Trong phòng 206, bây giờ mọi người đã tản về phòng vì đều đã mệt mỏi. Khánh Anh đặt An Vy lên giường rồi bất giác nhìn ngắm nó. Nhìn nó ngủ thật yên bình. Ngoài cửa, Khánh An nhón chân lên cố mở cửa nhưng nắm cửa cao quá, cô bé không thể mở được:

" Em đến tìm chị An Vy sao? " - Bảo Nam quỳ xuống bế cô bé lên rồi mở cửa bước vào. Khánh Anh quay lại nhìn thì bắt gặp Khánh An đang vòng tay ôm cổ Bảo Nam đi vào:

" Camella " - Hắn chỉ thốt ra tên cô bé rồi bật đến ôm chầm lấy cô bé từ cánh tay của Bảo Nam

" Hai xin lỗi, là hai không tốt đã để em phải chịu khổ nhiều " - Hắn vừa nói vừa hôn khắp đầu Khánh An. Cô bé ngây thơ nghiêng đầu nhìn:

" Anh là anh hai của Khánh An thật sao? "

" Đúng vậy. " Khánh Anh bế cô bé đến ngồi trên giường rồi đặt cô bé ngồi gọn lên chân hắn. Đưa đôi tay lên lấy chiếc dây chuyền từ cổ Khánh An ra, mặt dây chuyền có chữ Khánh An, hắn đưa tay ra rồi kéo tay áo lên, hắn cũng có một chiếc vòng tay có chữ Khánh Anh. Khuôn mặt ngây thơ của cô bé cứ nhìn theo hành động của Khánh Anh, đôi môi nhỏ chúm chím cười rồi ôm lấy cổ Khánh Anh:

" Vậy là Khánh An tìm được anh hai rồi "

" Anh hai sẽ chữa bệnh cho Camella, Camella sẽ sớm nhớ lại mọi người thôi. Từ bây giờ anh hai sẽ bảo vệ Camella, sẽ không để ai gây hại cho Camella nữa " - Khánh Anh cũng ôm con bé vào lòng rồi đặt một nụ hôn lên trán con bé. Chưa bao giờ mọi người thấy hắn dịu dàng như vậy.

Khánh An ôm hắn rồi chợt nhìn thấy An Vy liền bò xuống bên cạnh An Vy:

" Chị An Vy sao thế ạ? " - Khánh An quỳ thấp xuống, chống hai tay xuống giường nhìn chằm chằm vào An Vy

" Chị ấy không sao. Sẽ sớm khỏe lại thôi " - Khánh Anh xoay người lại một tay chống xuống giường, một tay vuốt tóc Khánh An rồi nhìn sang An Vy khẽ cảm ơn trong lòng. Nhờ có nó, hắn mới tìm thấy em gái. Hắn cứ ngồi đó vuốt ve Khánh An rồi lại nhìn An Vy âu yếm. Bảo Nam khoanh tay đứng phía sau mỉm cười nhẹ. Trông họ thật giống một gia đình.

Thái Điệp bước ra từ phòng tắm nhìn thấy cảnh này cũng nở một nụ cười hạnh phúc. Cuối cùng sóng gió cũng qua rồi.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
" Camella, lại đây với chị nào? " - Thái Điệp cười rồi đi tới bế Khánh An lên rồi đi lại chiếc ghế ngồi xuống, đặt cô bé ngồi gọn gàng trên chân mình. Thái Điệp vuốt cọng tóc cho Khánh An rồi nhìn kĩ khuôn mặt cô bé hơn

" Một năm qua Camella ở đâu? Với ai? Có bị ăn hiếp không? "

" Camella là tên của em á? " - Khánh An đưa đôi mắt ngây thơ ngước nhìn Thái Điệp. Bảo Nam thì đi lại phía sau lưng Thái Điệp, lấy chiếc khăn trên cổ Thái Điệp xuống rồi lau nước trên tóc cô. Đôi mắt cũng đang chăm chú nhìn Khánh An.

" Đúng rồi. Là tên ở nhà của em đó " - Thái Điệp nhéo mũi Khánh An rồi hỏi tiếp - " Bây giờ Camella kể cho chị nghe xem nào? "

" An sống với với má Năm ở ven rừng đó ạ. Má Năm không nhìn thấy gì nữa. Má Năm đi cùng chị Bích Thảo lên núi và gặp được An sau đó đưa An về nhà má Năm. " - Khánh An vừa nói vừa nghịch hai sợi dây trên cổ áo Thái Điệp. Bọn hắn nhìn nhau xót xa cho cô em gái bé bỏng, chỉ có Khánh An là vẫn vui vẻ nghịch sợi dây mũ áo của Thái Điệp.

" Vậy rồi má Năm bị mù, ai lo cho Camella? " - Bảo Nam dịu dàng nhìn cô bé

" Chị Bích Thảo á. Chị Bích Thảo là con của má Năm á " - Khánh An ngẩng đầu lên nhìn Bảo Nam, Bảo Nam cười với cô bé rồi khẽ thở dài cúi đầu lau tóc cho Thái Điệp

Khánh Anh đi tới quỳ gối trước mặt Khánh An, bàn tay hắn cầm lấy bàn tay nhỏ xíu của Khánh An vuốt ve:

" Camella đã chịu nhiều cực khổ rồi. Từ giờ hai sẽ chăm sóc cho Camella chịu không? Hai sẽ đón cả chị Bích Thảo và má Năm cùng về, Camella chịu không? "

" Chịu ạ " - cô bé reo lên vui mừng. Bàn tay nhỏ xíu cứ vỗ vỗ vào nhau cười rất vui tai.

" Cạch "

Đúng lúc đó thì Ngọc Ngân, Minh Thiên cùng Bích Thảo bước vào, đi sau là một người tuổi trung niên.

" Rain đỡ hơn chưa? " - Ngọc Ngân lên tiếng

Khánh Anh nhìn sang An Vy rồi đứng dậy nhìn Ngọc Ngân:

" Vừa nãy đã ăn cháo, bây giờ đã ngủ rồi chị "

" Vậy để con bé ngủ đi " - Ngọc Ngân nói rồi nhẹ nhàng đi tới nhìn Khánh An - " Phải để con bé chịu khổ rồi "

" Chị muốn làm gì ạ? " - Bảo Nam hơi nhíu mày nhìn Ngọc Ngân

" Bệnh tình của Camella đã được Bích Thảo nói lại với bác sỹ, khả năng hồi phục là rất cao. Nhưng phải đưa con bé vào hoàn cảnh một năm trước mới có thể nhớ lại được. Vì lúc con bé hoảng loạn mới quên hết đi phần kí ức về trước, chỉ khi con bé giám đối diện thì mới lấy lại được phần kí ức đó" - Minh Thiên dõng dạc nói

" Không được " - Khánh Anh dứt khoát nói. Cậu không thể để em gái mình phải sợ hãi thêm một lần nữa

" Gần tới 49 ngày của ông rồi. Em không thể để Camella quên hết kí ức về ông được, trước lúc nhắm mắt tâm nguyện của ông vẫn là nhanh chóng tìm ra Camella. Ông rất yêu thương nó. Đây coi như là niềm an ủi cho ông đi " - Ngọc Ngân đi tới một tay cầm lấy cánh tay Khánh Anh, một tay xoa xoa phía lưng dưới vai hắn. Hắn nhìn sang Ngọc Ngân rồi nhìn xuống Khánh An đang ngồi gọn trong lòng Thái Điệp vẫn hồn nhiên cười với Thái Điệp. Hắn khẽ gật đầu rồi đứng sang một bên để bác sĩ đi tới. Người phụ nữ tuổi trung niên vừa nãy bước lên rồi ngồi xuống chiếc ghế Minh Thiên vừa đưa lại. Lấy trong túi ra một cái kẹo mút rồi đưa cho Khánh An:

" Cô bé đáng yêu, con có thích kẹo không? "

Khánh An reo lên rồi nhận lấy chiếc kẹo mà người phụ nữ đó đưa cho:

" Dạ có "

" Để chị bóc cho nào " Thái Điệp nhận lấy kẹo từ tay Khánh An rồi bóc ra đưa cho cô bé. Cô bé cầm lấy đưa vào miệng mút ngon lành

" Ngon không? " - vị bác sĩ cười nhìn Khánh An

" Rất ngon ạ " - Đôi môi chúm chím cứ chuyên tâm mút chiếc kẹo rồi trả lời

" An nói cho cô biết ba mẹ An tên gì được không? "

" Là má Năm á " - Cô bé ngoan ngoãn trả lời

" Không đúng. Má Năm chỉ là người nhận nuôi An thôi mà. Còn ba mẹ ruột của An đang tìm An đấy, họ đang rất đau khổ. Khánh An có cảm nhận được không nào? " - vị bác sĩ vẫn kiên nhẫn nhìn cô bé cứ chăm chú ăn kẹo.

" Vậy ba mẹ của An đâu? " - Bây giờ cô bé mới đưa chiếc kẹo mút ra rồi nhìn vị bác sĩ ngây thơ hỏi

" Cô sẽ nói cho Khánh An biết nhưng Khánh An phải trả lời cho cô biết một chuyện, sau đó chúng ta cùng đi tìm ba mẹ được không? " - vị bác sĩ

" Dạ được " - Khánh An chăm chú nhìn bác sĩ. Còn lại tất cả ánh mắt cũng đều nhìn vào Khánh An. An Vy cử động đôi mắt rồi từ từ mở ra, nhìn thấy cũng tự hiểu được mọi chuyện nên im lặng để bác sĩ chữa bệnh cho Khánh An.

Vị bác sĩ lại tiếp lời:

" Trước đây có một cô bé rất đáng yêu, rất ngoan ngoãn nên được anh hai dẫn đi chơi. Anh hai đã đưa cô bé lên rừng chơi, ở đó có rất nhiều bươm bướm, rất nhiều rất nhiều bươm bướm đủ màu sắc. Cô bé muốn anh hai mình bắt chúng cho cô bé chơi, vì cô bé rất ngoan nên anh hai đã chiều cô bé chạy đi bắt bươm bướm cho cô bé, nhưng sau đó đã để lạc mất cô bé. Cô bé đó chính là Khánh An, Khánh An có biết cô bé đã đi đâu và làm gì không? " - vị bác sĩ vừa nói vừa thôi miên tâm trí Khánh An để cô bé bước vào đúng hoàn cảnh mà cô bé vừa được nghe. Cô bé chầm chậm nhắm mắt lại, tay vẫn ghì chặt cây kẹo trông rất đáng yêu. Thái Điệp vỗ về Khánh An để cô bé dễ dàng đi vào giấc ngủ. Mọi người cứ nhìn nhau rồi lại nhìn Khánh An lo lắng. Khánh Anh nắm chặt hai bàn tay lại, ánh mắt đang lo lắng nhìn em gái mình, người hắn không tự chủ có chút gì đó run nhẹ. Chính bản thân hắn cũng đang nhớ lại năm xưa, lúc trở lại không thấy bóng dáng của Camella, hắn đã hoảng sợ đến chừng nào. Mồ hôi lạnh bắt đầu phát ra, thân thể hắn cứng đờ ra cứ nhìn chằm chằm vào Khánh An. Đột nhiên một bàn tay ấm áp cầm lấy bàn tay hắn đang nắm chặt lại hình nắm đấm. Hắn quay sang nhìn thì ra là An Vy. Mọi người đều đang chăm chú vào Khánh An nên không để ý nó đã ngồi dậy từ lúc nào. An Vy khẽ gật đầu ý nói mọi chuyện rồi sẽ ổn, bàn tay cô cầm chặt tay Khánh Anh đang run run, lạnh toát. Bên ngoài trời vẫn đang mưa.

Khánh Anh gật đầu với nó rồi cả hai cùng hướng ánh mắt vào Khánh An. Cô bé bây giờ đã có phản ứng, hai tay cứ giật giật, rồi lắc đầu liên tục, miệng mấp máy nói gì đó. Mọi người xung quanh đều cố gắng im lặng hết sức có thể để không đánh thức cô bé. Khánh Anh lại nắm chặt bàn tay lại hơn, cảm nhận được nỗi sợ hãi của hắn, An Vy cũng siết chặt tay hắn hơn. Một giọt nước mắt của cô bé đã lăn xuống, cô bé giật mình mở to mắt ra, hai tay nắm chặt lại, bàn chân co chặt vào nhau, thở gấp như vừa trải qua một cái gì đó rất đáng sợ. 1s... 2s... 3s... Khánh An bật khóc òa lên nức nở, miệng không ngừng gọi:

" Anh hai, anh hai cứu Camella "

Dường như đã định thần được, nhìn thấy đối diện là gương mặt của Khánh Anh, Khánh An đưa tay ra khóc lớn, miệng vẫn cứ gọi: " Hai ơi, hai ơi "

Khánh Anh thấy vậy liền buông tay An Vy ra bước nhanh tới đưa bàn tay ra ôm chặt lấy Khánh An. Cô bé cũng vòng tay ôm cổ hắn khóc lớn rồi ghì chặt lấy hắn sợ hãi.

" Không sao, không sao. Đã có hai ở đây rồi " - Khánh Anh vừa nói vừa vỗ nhẹ vào lưng Khánh An. Tất cả mọi người đều thở dài nhẹ nhõm, còn cô bé vẫn cứ khóc lớn cứ luôn miệng gọi " Hai ơi ". mọi người đều hiểu nỗi sợ của một cô bé ba tuổi ám ảnh đến chừng nào. Ai nấy đều xót xa nhìn cô bé. Bây giờ Thái Điệp mới chú ý đến An Vy, cô vội đứng dậy đỡ An Vy ngồi lại giường khi sắc mặt nó vẫn còn chưa tốt lắm.

Ngọc Ngân vừa khóc lại vừa cười ôm lấy hai anh em:

" Tốt rồi. Tốt quá rồi "

Minh Thiên cười nhẹ rồi vỗ vỗ vào vai Ngọc Ngân. Vị bác sĩ cũng cười ngước lên nhìn cô bé đang khóc nức nở trong vòng tay Khánh Anh:

" Cô bé thật dũng cảm "

Một lúc sau, khi đã bình tĩnh lại, Khánh An đã nín khóc. Khánh Anh ôm chặt ngang người cô bé, bây giờ cô bé mới ngửa đầu ra nhìn Khánh Anh, bàn tay bé xíu cứ sờ hết mắt lại sờ mũi Khánh Anh, lúc Khánh An một,hai tuổi cũng thường làm như vậy với anh trai. Cô bé không khóc nữa nhưng vẫn cứ nấc nhẹ, rất đáng yêu. Ai nấy đều thở phào nhẹ nhõm rồi nở nụ cười nhìn cô bé.

Trời cũng đã chập chờn tối, bây giờ cũng đã 5:25 chiều rồi. Trời vẫn còn mưa nên chóng tối hơn.

" Xin phép bác sĩ, chúng tôi có thể mời bác sĩ ở lại dùng bữa được không? Sẵn chúng ta nói rõ hơn về tình trạng của Camella " - Ngọc Ngân đứng trước vị bác sĩ khẽ mở lời

Bác sĩ gật nhẹ đầu rồi đi ra cửa bước theo Ngọc Ngân, mọi người chào An Vy rồi cũng đi theo ra. An Vy còn mệt nên ở lại phòng nghỉ ngơi. Bảo Nam bế Khánh An rồi cùng Thái Điệp đi theo sau đó. Khánh Anh đỡ nó nằm xuống kéo chăn lên đắp ngang bụng nó. Hắn quỳ xuống bên cạnh giường, nhìn vào khuôn mặt mệt mỏi của nó rồi bất giác thấy khó chịu trong lòng, cô gái nhỏ này rất nhiều lần đã làm hắn rung động, làm hắn cười nhiều hơn, bây giờ lại vì hắn mà gặp nguy hiểm. Có quá nhiều chuyện làm hắn bỏ quên nó, nhưng từ bây giờ hắn muốn chăm sóc cho cô gái này, bảo vệ cô gái này. Hắn cúi đầu nhỏ nhẹ nói với nó:

" Ngủ thêm chút đi "

Nó gật đầu rồi nhắm mắt lại. Khánh Anh đợi nó ngủ rồi mới bước ra, khép hờ cửa lại rồi cũng đi ăn tối cùng mọi người.

Tại bữa ăn, Ngọc Ngân ngồi bên cạnh bác sĩ, bên cạnh là Minh Thiên rồi đến Thái Điệp, Bảo Nam, Khánh Anh và Khánh An. Bích Thảo đã về trước vì mẹ cô vẫn còn ở nhà. Mọi người nói chuyện rất vui vẻ.

" Tình trạng của Camella như thế nào rồi bác sĩ? " - Thái Điệp lên tiếng

" Rất tốt. Bệnh này không có di chứng đâu mọi người đừng lo. Trong thời khắc hoảng loạn, sợ hãi khiến cô bé không muốn nhớ đến nên đã gây ra chứng mất trí nhớ tạm thời mà thôi " - vị bác sĩ giảng giải

" Như vậy là Camella đã khỏi bệnh hoàn toàn rồi phải không? " - Khánh Anh gắp miếng thịt vào chén Khánh An rồi nhìn lên bác sĩ hỏi

" Đúng vậy. " - Vị bác sĩ cười hiền nhìn cô bé đã ăn rất ngon miệng không còn để tâm đến xung quanh đang nói gì

" Trời ơi lem hết ra miệng rồi kìa " - Ngọc Ngân bật cười rồi đưa cho Khánh Anh chiếc khăn. Mọi người đều nhìn lại phía Khánh An bật cười. Khánh Anh cũng cười nhận lấy chiếc khăn từ tay Ngọc Ngân rồi lau miệng cho Khánh An.

" Không biết nó em thằng Ken hay em con này nữa " - Minh Thiên bật cười khoác vai Thái Điệp đang ngồi bên cạnh

" Anh còn muốn ăn cơm không hay muốn húp cháo? " - Thái Điệp đang cạp chiếc đùi gà dở liền quay sang lườm Minh Thiên.

" Em dâu à, đừng manh động " - Minh Thiên cười trừ rồi thu tay về

" Ai là em dâu của anh chứ? " - Thái Điệp gồng cổ cãi lại

" Lúc bị trói thì nói yêu tao, giờ được thả rồi lại trở mặt " - Bảo Nam nói với giọng điệu giận dỗi làm Minh Thiên và Ngọc Ngân ồ lên

" Tỏ tình rồi sao? Ai trước vậy? " - Minh Thiên hứng thú hỏi rồi quay sang Ngọc Ngân - " Tao với mày cá không? Tao đoán em dâu "

" Thằng Kin ấy " - Ngọc Ngân cũng cười rồi hùa với Minh Thiên. Khánh Anh thì cứ lo sắn đồ ăn ra cho Khánh An. Thái Điệp xấu hổ cứ cúi gầm mặt xuống làm mọi người đều bật cười, vị bác sĩ cũng rất thân thiện, tuy có vẻ lớn tuổi nhưng rất tâm lí và hài hước. Mọi người nói chuyện vui vẻ cho đến lúc Hải My xuất hiện...

" Cô tới đây làm gì? " - Thái Điệp nhìn Hải My lạnh lùng nói

" tôi đến xem Camella như thế nào " - Hải My nói rồi cúi người cầm tay Khánh An nhưng Khánh Anh nhanh tay hơn bế nó lên rồi đưa tới cho Ngọc Ngân giữ:

" Chị chăm sóc nó giúp em "

Ngọc Ngân đưa tay ra bế Khánh An vào lòng rồi gật đầu:

" Chị biết rồi, em đi đi "

Khánh An hai tay cầm đùi gà đang ăn bây giờ mới ngước lên nhìn Khánh Anh:

" Hai đi đâu? "

" Hai đi có chút việc. Camella ăn ngoan đi nhé " - Khánh Anh nhéo mũi Khánh An rồi đi ra ngoài. Hải My cũng đi theo hắn

Hắn sải từng bước dài đi ra biển giường như hắn có rất nhiều chuyện để nói. Hải My phải chạy đi theo hắn mới kịp

" Anh đi chậm thôi " - Hải My gọi với rồi cúi đầu chạy đi theo sau hắn

Ra tới bãi cát, hắn quay đầu lại đợi cô đi lại gần, khuôn mặt lạnh băng nói:

" Từ nay trở về sau đừng bao giờ xuất hiện trước mặt Camella nữa. "

Hải My đi tới gần cầm lấy tay Khánh Anh rồi ngước đầu nhìn hắn:

" Chuyện không như anh nghĩ đâu, thực sự hôm đó em chỉ sơ ý để lạc Camella thôi mà. Em thực sự không cố ý. Ken, anh tha lỗi cho em được không? "

Khánh Anh hất tay Hải My ra rồi nói đầy oán hận:

" Cô đã lừa dối tôi một năm qua, mặc kệ Camella sống chết thế nào cô vẫn im lặng bỏ đi. Cô ở bên tôi nói cười như không có chuyện gì xảy ra? Không có một chút ân hận? "

" Nhưng em cũng vì lo nghĩ anh sẽ hiểu lầm em thôi mà. Vì em yêu anh, em yêu anh rất nhiều anh có hiểu không? " - Hải My bật khóc níu tay Khánh Anh

Khánh Anh nhếch môi cười rồi hất tay Hải My ra:

" Con người như cô vì sự ích kỷ của bản thân đến tính mạng của người khác cũng không màng tới sao? Kết thúc đi "

Khánh Anh cười nhạt rồi quay lưng đi. Hải My quỳ xuống ôm lấy chân Khánh Anh khóc nức nở:

" Đừng mà, đừng đi mà. Em sai rồi, đừng rời xa em mà. Anh đừng đi "

Khánh Anh cúi người gỡ tay Hải My ra rồi lạnh lùng đi thẳng. Hắn yêu hận rất rõ ràng, hắn sẽ không bao giờ tha thứ cho kẻ lừa dối! Trời lại bắt đầu đổ mưa xuống. Đến thật kịp lúc. Từng giọt mưa đổ xuống như trút. Hải My ngồi bệt xuống đất khóc lớn. Không còn biết đâu là mưa đâu là nước mắt nữa.

Quay lại với An Vy. Nó đang ngủ thì cảm nhận được ai đó đang nắm tay mình liền thức dậy nhìn xung quanh. Thì ra là Hải Minh.

" Cậu đến từ lúc nào thế? " - An Vy nhìn Hải Minh nói

" Được một lúc. Cậu khỏe hơn chưa? " - Hải Minh vừa nói rồi vừa đỡ nó dậy khi thấy nó đang chống một tay còn lại để ngồi dậy

" Tôi không sao. Đỡ nhiều rồi " - An Vy khuôn mặt nhợt nhạt cười nhẹ nhìn Hải Minh. Nó biết bây giờ cậu chắc đang cảm thấy có lỗi với nó nên cô cố gắng làm dịu đi

" Tôi xin lỗi... " - Hải Minh vẫn cầm chặt lấy tay An Vy

An Vy liền lên tiếng cắt ngang lời Hải Minh:

" Không liên quan đến cậu. Đừng nghĩ nhiều. Tôi biết phân biệt trắng đen rõ ràng. Không phải loại người vơ đũa cả nắm. Trước đây tôi cũng đã nói rồi, cậu không giống em gái cậu " - An Vy cười hiền

" Cậu có thể tha thứ cho nó được không? " - Hải Minh ngước nhìn An Vy

An Vy nhìn cậu một lúc rồi rụt tay lại. Sau đó đặt lên eo mình:

" Tôi ốm hơn trước phải không? Có xinh hơn không? - An Vy chớp chớp mắt nhìn cậu

Hải Minh bật cười nhìn nó. Cô gái nhỏ này thực sự luôn mang đến cảm giác thoải mái cho người khác. Rất hiểu chuyện và luôn nghĩ cho người khác. Rất đơn thuần, tinh khiết nhưng cũng rất tinh tế.

Hai người vui vẻ nói chuyện một lúc thì An Vy lại chóng mặt, có lẽ nó vẫn chưa bình phục hoàn toàn, cơ thể nó vẫn còn mỏi mệt vì bị trói và bị bỏ đói.

" Cậu ngủ thêm đi. Ngày mai tôi lại đến tìm cậu " - Hải Minh đỡ nó nằm xuống rồi bất giác đưa bàn tay lên vuốt tóc nó.

An Vy cười nhẹ rồi gật đầu mỏi mệt chìm vào giấc ngủ, nó vẫn còn muốn ngủ nữa, mắt nó cứ tríu lại.

Hải Minh nhìn ngắm nó đang say giấc rồi khẽ đặt lên tay nó một nụ hôn:

" Cảm ơn em đã đến bên cuộc đời anh "

Nhìn ngắm nó một lúc lâu Hải Minh mới rời đi, lòng tự nhủ sẽ không để nó gặp nguy hiểm thêm một lần nào nữa.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ngọc Ngân cùng Minh Thiên tiễn vị bác sĩ về còn Khánh Anh và Bảo Nam thì bế Khánh An về phòng. Lấy lại được kí ức rồi, Khánh An cứ bám lấy anh hai không chịu buông. Thái Điệp thì gọi đồ ăn về phòng cho An Vy.

Thái Điệp bước vào phòng đã thấy An Vy ngồi tựa lưng vào thành giường hướng mắt ra cửa sổ nhìn trời mưa, sắc mặt bây giờ đã tốt hơn nhiều rồi.

" Dậy rồi à? Cậu thấy khỏe hơn chưa? " - Thái Điệp đi tới đặt khay thức ăn lên bàn rồi lấy một chiếc bàn nhỏ để trên giường xong đi tới lấy khay thức ăn đó đặt lên bàn nhỏ rồi leo lên giường ngồi đối diện với An Vy - " Cậu ăn đi "

" Ngủ dậy thấy khỏe hẳn. Woa. Được ăn rồi, đói chết mất " - An Vy tươi cười ngồi thẳng dậy cầm lấy đũa gắp thức ăn đầy vào chén - " Nhưng sao không có đùi gà rán vậy? " - An Vy nhăn nhó nhìn Thái Điệp

" Ăn này đi. Dinh dưỡng đấy. Lúc nào khỏe hẳn tôi dẫn cậu đi ăn một bữa bể bụng luôn " - Thái Điệp cười híp mắt khoanh tay lên bàn nhìn nó ăn

" Trời ơi trời " - An Vy bữu môi rồi lấy muỗng uống canh, vẫn cúi đầu vừa ăn vừa nói - " Camella sao rồi? "

" Con bé nhớ lại rồi, bây giờ đang quấn lấy thằng Ken với thằng Kin bên phòng kìa. Tưởng cậu ngủ nên không vào làm phiền nữa " - Thái Điệp nói rồi gắp thịt bò bỏ vào chén An Vy - " Mà cái cô bé cậu nhờ báo tin là Camella đấy à? "

An Vy vừa ăn vừa gật đầu:

" Camella năm nay mới có ba tuổi thôi à? "

" Ừ. Mẹ Ken khó sinh, từng sẩy thai một lần sau đó tới tận 8, 9 năm sau mới có lại rồi sinh ra Camella đấy. "

" Ra vậy " - An Vy vừa ăn vừa gật gù

" Cậu có duyên với nhà nó nhỉ? Ai mà ngờ cái hôn ước của hai người lại từ thời mấy ông để lại chứ. Nay lại còn gặp được Camella nữa. Sao hai người không biến giả thành thật đii " - Thái Điệp chống cằm chớp chớp mắt nhìn nó

" Cậu không nhắc chắc tôi cũng không nhớ cái hôn ước đó tồn tại đấy " - An Vy nghe Thái Điệp nói mà bị sặc

" Nhưng mà cậu có tình cảm với nó không? " - Thái Điệp cúi gầm mặt xuống nhìn nó đầy hi vọng

" Sao mà có thể... " - An Vy dí đầu Thái Điệp ra xa

" Không có gì là không thể " - Giọng Khánh Anh vang lên từ bên ngoài cửa làm cả hai giật mình quay lại nhìn ra hướng cửa vào. Khánh An đi giữa, nắm tay Khánh Anh và Bảo Nam đi vào.

" Sao... Sao hai người vào được vậy? " - Thái Điệp tròn mắt nhìn

" Cửa đâu có khóa? " - Bảo Nam bế Khánh An lên giường ngồi bên cạnh Thái Điệp rồi cậu cũng ngồi lên luôn

" Bây giờ cô còn giám phũ bỏ chồng tương lai là người vừa cứu cô đấy à? " - Khánh Anh đi tới ngồi bên cạnh An Vy nhìn chằm chằm vào nó khiến nó ăn không được mà ngước đầu cũng không xong

" Sao cậu không khóa cửa? " - An Vy nhìn lén sang Thái Điệp nhăn nhó

" Tay bưng đồ ăn " - Thái Điệp giơ hai tay lên lắc lắc - " Lấy đâu ra mà khóa cửa " - Thái Điệp cũng cúi gầm mắt tránh né ánh nhìn của Bảo Nam.

" Giờ sao đây? Hai người cứ cúi mặt mãi như vậy à? " - Bảo Nam nhìn nó rồi nhìn sang Thái Điệp - " Mày tỏ tình xong rồi đá tao như vậy hả? "

" Ừ nhỉ. " - An Vy ngẩng đầu dậy - " Mà liên quan gì đến tôi đâu? " - An Vy đưa ánh mắt vô tội nhìn bọn hắn rồi lại tiếp tục ăn

" Đồng đội, chúng ta là đồng đội mà " - Thái Điệp nhìn lén An Vy cầu cứu nhưng An Vy cứ giả bộ như không nghe thấy, Thái Điệp đành ngước mặt lên nhìn lại Bảo Nam quát - " Đã bảo không phải tao nói mà "

" Hôm đó còn có Rain và thằng Ken chứng kiến nhé. Còn chối à " - Bảo Nam cũng nhìn chằm chằm lại Thái Điệp làm cô xấu hổ nhìn lơ đãng đi hướng khác

" Tôi làm chứng " - An Vy giơ một tay đang cầm đùa lên nhìn hai người đối diện

" Tao cũng làm chứng " - Khánh Anh cười rồi hùa theo

" Đấy, mày thấy chưa. Biểu quyết nào, ai đồng ý giơ tay lên " - Bảo Nam vừa nói vừa dơ tay, An Vy và Khánh Anh cũng giơ tay. Khánh An đang ngậm kẹo mút cũng rút ra giơ lên làm mọi người bật cười

" Trời ơi lanh quá hà " - Thái Điệp nhéo má lúm đồng tiền của Khánh An rồi leo xuống giường cầm lấy đôi đũa trên tay An Vy đặt xuống khay thức ăn rồi bưng đi - " Cậu ốm để tôi dọn cho "

" Ơ tôi chưa ăn xong mà " - An Vy mếu máo nhìn theo bước chân Thái Điệp tiếc nuối rồi quay sang Bảo Nam lườm - " Tại cậu đấy. Nhưng mà đồng ý cái gì thế? "

Khánh Anh nhìn thấy dáng vẻ nó lúc Thái Điệp mang đồ ăn đi thì bật cười lắc đầu chào thua nó. Còn Bảo Nam thì nhún vai cười rồi chạy theo Thái Điệp

" Đồng ý... làm một cặp không? " - Khánh Anh dí sát mặt nó nói làm mặt nó đỏ ửng lên, hắn bật cười thích thú rồi ngồi lại tiếp lời - " Ý nó là vậy đấy. Sao mặt cô lại đỏ lên như thế, bộ có ý gì với tôi à? "

" Cậu bị điên à? " - An Vy thẹn quá hóa giận gồng lên cãi lại hắn. Khánh An thì cứ chúm chím nhìn hai người cười làm cả hai đều quay lại nhìn cô bé

" Bé con, em cười cái gì? " - An Vy nhìn Khánh An hỏi, giọng điệu đã nhẹ nhàng hơn

" Chị là chị dâu của em á? " - lời nói phát ra từ miệng của trẻ thơ có khác, rất ngây ngô nhưng cũng đủ để làm giật mình. Khánh Anh thì bật cười nhìn cô em gái bé bỏng rồi đưa chiếc bàn nhỏ trên giường xuống rồi chúi người về trước bế Khánh An ngồi vào giữa hắn và nó

" Ai bảo bé con như thế? " - An Vy quay sang nhéo mũi Khánh An rồi cúi đầu xuống dí đầu Khánh An, hai tay thì cù léc cô bé làm Khánh An cười nắc nẻ vì nhột

" Ha ha... Anh.. Haha anh Kin " - Tiếng cười của Khánh An vang vọng khắp phòng. Khánh Anh nhìn nó và Khánh An bất giác cảm thấy hạnh phúc trong lòng.

" Tên này, thật xấu xa. Sao lại gieo vào đầu con nít mấy cái thứ đó chứ? " - An Vy giỡn với Khánh An đủ rồi thì bế cô bé ngồi gần mình, đưa tay ra cho cô bé tựa người vào

" Chị dâu thôi mà. Mấy cái đó là có ý gì? Cô muốn làm gì tôi à? " - Khánh Anh lại một lần nữa cúi sát mặt nó, cùng lúc An Vy nhìn sang hắn tính cãi lại thì bắt gặp ánh mắt hắn. Hai người cứ thế nhìn nhau. Khánh An là lắc lư đầu ngậm kẹo mút hát bài Ba thương con rồi bất ngờ ngước đầu lên lại tủm tỉm cười kéo hắn và nó về thực tại.

" Ờ.. Ưm.. Bé con có xem phim không nào? " - An Vy vội đánh trống lảng, quay sang bên trai lấy điện thoại, nó nhăn nhó cố hít thở đều đặn vuốt vuốt ngực thầm nghĩ " Mình làm sao vậy nhỉ? " rồi cô lại hối hận vì không sát cánh bên đồng đội, để cho Thái Điệp đi mất. Rất nhanh chóng nó lại giãn cơ mặt ra nở một nụ cười quay lại nhìn Khánh An, vòng tay qua cổ Khánh An, kéo chăn lên đắp ngang người rồi bật youtube mở phim " Nữ hoàng băng giá ", bình thường nó cũng rất thích xem những bộ phim của Disney, nó thích nhất là Elsa và Anna. Còn Khánh An thì khỏi nói rồi, rất thích bộ phim hoạt hình, hai chị em thích thú chú ý xem. Khánh Anh cười rồi cũng đưa chân lên giường đắp chăn chung với Khánh An và nó rồi cầm lấy máy giúp nó sau đó cùng xem, hắn nhìn hai chị em cười mà chẳng hiểu nổi cái này có gì hay?

Trời càng lúc càng mưa to hơn. Thái Điệp bưng khay thức ăn ra chỗ nhà hàng rồi có nhân viên đi tới lấy. Thái Điệp thở dài đi vòng vòng khuôn viên, cô không giám trở lại vì sợ chạm mặt với Bảo Nam, bây giờ đi đâu về đâu đây? Đang không biết làm gì thì ánh mắt cô lóe sáng lên khi thấy một người. Cô vội chạy tới ngồi xuống bên cạnh người đó:

" Kay, sao anh lại ngồi đây? "

" Candy à? " - Vũ Phong ngước lên nhìn khi nghe tiếng gọi quen thuộc - " Không có gì. Buồn chán nên anh ra đây ngồi thôi. Còn em? Ở đây làm gì? "

" Em không biết đi đâu về đâu đây nè " - Thái Điệp thở dài lần nữa rồi chống cằm nhìn trần nhà

Vũ Phong bật cười rồi đứng dậy nắm lấy tay Thái Điệp kéo cô dậy rồi nói:

" Vậy để anh dẫn em đến chỗ này "

" Ơ đi đâu ạ? " - Thái Điệp ú ớ rồi để Vũ Phong lôi đi

Ở một nơi khác...

" Anh chị lôi em ra đây làm gì, em còn phải đi tìm Candy nữa " - Bảo Nam bực dọc nhìn Minh Thiên và Ngọc Ngân

" Ủa nó lại mất tích giống Rain hả? " - Minh Thiên làm bộ mặt ngơ ngác nhìn Bảo Nam

" Vì anh chị nên nó mất tích thật rồi đấy, em đang đuổi theo nó tự nhiên anh chị nhảy ra lôi em tới đây " - Bảo Nam nhìn thấy bộ mặt không hiểu gì của Minh Thiên lại càng bực bội

" Thôi mà, đột nhiên anh chị muốn ra đây ngắm cạnh mà, gọi em đi cùng cho vui mà " - Ngọc Ngân dỗ ngọt Bảo Nam

" Khu vườn bé tý này có gì đẹp đâu? Anh chị bắt cóc em chứ gọi hồi nào? " - Bảo Nam nhìn lại Ngọc Ngân bất mãn - " Không chịu đâu, em đang có chuyện hỏi nó mà. " - Bảo Nam nhõng nhẽo với Minh Thiên và Ngọc Ngân

" Tao tán cho phát giờ, thấy ghê " - Minh Thiên nhìn điệu bộ của Bảo Nam mà rùng mình

" Ơ, kia không phải là Candy à? " - Ngọc Ngân nheo mắt nhìn đằng xa rồi thốt lên

Bảo Nam và Minh Thiên cũng quay lại nhìn.

" Ừ nhỉ, bọn họ ở kia làm gì? Qua xem nào " - Minh Thiên cũng nhìn theo rồi kéo Bảo Nam và Ngọc Ngân đi gần về phía Candy và Key. Trong lòng Bảo Nam bất giác cảm thấy sợ hãi, nhưng đôi chân vẫn không tự chủ mà bước theo Minh Thiên.

" Anh đưa em ra đây làm gì? " - Thái Điệp ngơ ngác nhìn Vũ Phong

" Anh có chuyện muốn nói " - Vũ Phong bước sát đến gần Thái Điệp hơn rồi cầm hai tay Thái Điệp lên nhìn vào mắt cô

Thái Điệp thấy vậy liền rút tay về nhưng không có tác dụng gì, cô ngước đầu lên nhìn Vũ Phong lắp bắp:

" Có... Có chuyện gì thế ạ? "

" Anh...anh... " - Vũ Phong nắm chặt tay Thái Điệp hơn rồi nhìn vào mắt cô rất say đắm.

" Thôi đủ rồi " - Bảo Nam hét lên rồi chạy tới xô Vũ Phong ra mà không để ý Ngọc Ngân và Minh Thiên đang che miệng cười

" Anh sáng mai phải bay về trước vì gia đình có việc, em ở lại nhớ giữ gìn sức khỏe " - Đợi Bảo Nam xông đến, Vũ Phong mới bật cười nói tiếp nhưng ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào Bảo Nam nói một cách rõ ràng và đều đặn. Bảo Nam và Thái Điệp ngơ ngác không hiểu chuyện gì thì Ngọc Ngân và Minh Thiên đi tới, cả Vũ Phong nữa, ba người khoác vai nhau rồi cười lớn

" Anh chị đang đùa đấy à? " - Thái Điệp nhăn nhó bỏ đi. Bảo Nam tính đuổi theo nhưng Vũ Phong giữ lấy cánh tay cậu:

" Lần trước ngoài biển là Candy đang an ủi tôi mới làm như vậy. Lần ở trong khuôn viên nhà hàng cũng là tôi chủ động tìm vì muốn xem nó ốm thế nào nhưng không muốn cậu hiểu lầm mới gọi nó ra gặp riêng. Với tính cách của Candy thì nó sẽ không bao giờ thừa nhận tình cảm với cậu trước đâu. Càng không giải thích bất cứ điều gì đâu. Cậu đừng ngây thơ nghĩ có thể làm rõ mọi chuyện bằng cách đơn giản nhất nữa. Nếu yêu chỉ cần thể hiện, không cần làm rõ, không cần phải nói nhiều cũng sẽ tự đến với nhau "

Bảo Nam nhìn sang Vũ Phong rồi khẽ gật đầu:

" Cảm ơn anh "

Xong cậu vội chạy đi. Cả ba đều hướng ánh mắt nhìn cậu cho đến lúc khuất bóng cậu.

" Haiz. Bọn nhỏ đều có cặp. Chỉ còn mấy người già tụi mình thôi " - Minh Thiên cảm thán

" Sáng mai mày phải về rồi à? Sao không đợi đến chiều rồi cùng về? " - Ngọc Ngân quay sang Vũ Phong hỏi

" Lazy đã về trước rồi. Có lẽ lễ đính hôn sẽ tổ chức sớm hơn " - Vũ Phong vẫn cứ nhìn theo hướng Bảo Nam chạy rồi nói

" Mày can tâm đính hôn sao? " - Minh Thiên bây giờ mới nghiêm túc nhìn Vũ Phong

" Có một sự thật mà tao chưa thể nói rõ với chúng mày được. " - Vũ Phong đút tay vào túi rồi bước đi, Ngọc Ngân và Minh Thiên cũng bước theo cậu

" Liên quan tới ba mẹ mày phải không? " - Ngọc Ngân vừa đi vừa nói

Vũ Phong không nói gì chỉ khẽ gật đầu rồi cả ba chìm vào im lặng.

-------------

Phòng 206

Thái Điệp mở rộng cửa định bước vào thì bị ai đó bịt miệng lôi đi. Cô cố vùng vẫy, hai bàn tay cố gỡ bàn tay đang bịt miệng mình ra nhưng vô ích. Tên đó kéo cô vào phòng 207. Tất nhiên không thể là ai khác ngoài Bảo Nam.

" Mày làm gì vậy? " - Thái Điệp quay lại quát khi nhìn thấy Bảo Nam đang xoay người lại với cô chốt cửa

Bảo Nam đóng cửa xong thì xoay người đi tới gần không để cô kịp phản ứng, Bảo Nam vòng tay ôm lấy Thái Điệp vào lòng, làn môi áp lên mái tóc cô nhẹ nhàng làm Thái Điệp bất ngờ cứ đứng thần người ra.

" Chuyện... Chuyện gì vậy? "

" Đứng yên đi. Để tao ôm mày "

" Mày điên rồi à? " - Thái Điệp vùng vẫy cố thoát ra khỏi vòng tay Bảo Nam nhưng càng vùng vẫy thì Bảo Nam lại càng siết chặt cô lại hơn:

" Tao thích mày... À không, phải là tao yêu mày "

" Mày...nói gì? " - Thái Điệp buông lỏng tay xuống, bàn tay cô giờ đây giống như mất hết sức lực, cơ thể cô cứng đờ ra, ánh mắt hoang mang chớp liên tục để ngăn giọt nước mắt rơi xuống

" Tao nói là tao yêu mày " - Bảo Nam lập lại lời nói đó một lần nữa rồi buông cô ra, nghiêm túc nhìn vào ánh mắt Thái Điệp tiếp lời:

" Đừng chạy trốn tao nữa. Nếu có chạy trốn thì cũng phải có tao cùng đi. Nhớ chưa? "

" Nhưng hôm đó... "

" Hôm đó tao say. Những lời đó đều trái ngược với những gì tao muốn nói. "

" Nhưng tao... "

Không để cho Thái Điệp nói tiếp, Bảo Nam đã nhanh tay kéo cô lại đặt lên môi cô một nụ hôn. Tim cô dường như đang muốn nhảy ra ngoài, hai mắt trừng to, bất động đứng đờ người ra, chưa kịp hiểu hết mọi chuyện, Bảo Nam lại lên tiếng:

" Tao chán làm bạn thân của mày rồi. Bây giờ mày muốn làm bạn gái của tao hay là bạn đời của tao? "

1s...2s...3s... Thời gian cứ như đang ngừng trôi. Hai người cứ nhìn nhau như vậy. Nụ hôn đầu đời cùng lời tỏ tình bất ngờ làm Thái Điệp không tin vào mắt mình được. Cô toan bỏ chạy đi nhưng Bảo Nam đã kịp giữ tay Thái Điệp lại rồi đi tới tựa đầu lên vai cô:

" Đã bảo đừng chạy trốn rồi mà "

Hành động này của Bảo Nam lại càng làm cho tim Thái Điệp đập nhanh hơn. Cô đẩy nhẹ cậu ra rồi đi lại giường ngồi:

" Mày đừng làm tao rối nữa mà "

" Vậy mày trả lời tao đi, bạn gái hay bạn đời? "

" Mày... Ax bỏ đi "

" Trả lời tao đi mà " - Bảo Nam đi tới ngồi bên cạnh rồi cúi đầu tựa vào tay cô lắc lắc làm Thái Điệp cũng chào thua. Chẳng bao giờ nghiêm túc được lâu. Nhưng cô lại thích tính cách trẻ con này của cậu. Thái Điệp nhìn sang cậu rồi không tự chủ được bất giác nói mà cũng không biết mình đang nói gì:

" Cả hai được không? "

Chỉ đợi có thế, Bảo Nam liền ngước đầu dậy cười gian làm Thái Điệp rùng mình. Không hiểu sao cô lại yêu được một tên như này nữa. Bảo Nam vòng tay ôm lấy Thái Điệp, nở một nụ cười hạnh phúc!

----------

Tại phòng 206

Khánh An đã ngủ từ lúc nào, An Vy thì cứ ngủ gà ngủ gật, cuối cùng không chịu được nữa nghiêng đầu xuống ngủ, Khánh Anh nhanh tay đã đỡ lấy đầu nó. Hắn lắc đầu chào thua nhìn ngắm hai chị em ngồi ngủ gật rồi nở một nụ cười. Đúng lúc đó Bảo Nam và Thái Điệp nắm tay nhau đi vào. Khánh Anh nhìn ra đưa ngón trỏ lên môi - " Suỵt "

Bảo Nam đi khẽ tới bế An Vy nằm ngay ngắn lại, Khánh Anh bế Khánh An nằm lại rồi kéo chăn đắp ngang người rồi đi ra ngồi vào ghế cùng Bảo Nam và Thái Điệp:

" Vừa rồi tao có nhìn lầm không? " - Khánh Anh cười nhìn xuống bàn tay Bảo Nam đang nắm chặt lấy tay Thái Điệp

" Không nhầm đâu. Từ nay cấm mày thân thiết với vợ tao như hồi xưa nữa nghe chưa? " - Bảo Nam cũng cười rồi hất hàm về phía giường trêu hắn - " Của mày kia kìa "

Khánh Anh quay lại nhìn rồi cũng bật cười nhìn An Vy và Khánh An ôm nhau ngủ rất ngon lành.

" Nhìn mà muốn ngủ ghê " - Thái Điệp chăm chú nhìn nó nãy giờ mới chậc lưỡi lên tiếng - " Tối nay để Camella ngủ ở đây đi "

" Cũng được, mà nghe nói Chủ tịch Hoàng và chủ tịch An sắp liên hôn đấy " - Khánh Anh quay lại nhìn rồi nghiêm túc nói

" Lúc nãy Key bảo sáng mai sẽ về trước, tao cũng đoán ra rồi. Cổ phiếu lại tăng lên đáng kể đây " - Thái Điệp gãi gãi cằm nói

" Sao gập gáp vậy nhỉ? " - Bảo Nam nghiêng đầu

" Chịu. Ngày mai chúng ta tới nhà người nhận nuôi Camella rồi sau đó sẽ bay về buổi trưa luôn, ba mẹ nôn gặp Camella "

" Họ có chịu đi cùng mình không? " - Bảo Nam

" Không. Họ không nói lí do nhưng có vẻ cương quyết lứa. Trước mắt mình cứ tạo mọi điều kiện tốt nhất cho họ đã rồi họ cần gì thì giúp đỡ tiếp. Cũng muộn rồi " - Khánh Anh nói xong rồi đứng dậy đi tới bên cạnh giường cúi người đặt lên trán Khánh An một nụ hôn rồi nhìn sang nó nói nhỏ:

" Ngủ ngon nhé "

Hắn quay ra rồi cùng Bảo Nam quay về phòng, Thái Điệp chốt nhanh cửa rồi leo lên giường ngủ ngon lành. Đã lâu Candy không được ngủ một giấc đúng nghĩa rồi.

" Ngủ ngon aaa "
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top