Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn ước tuổi 16! - Ravi
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
-- Quán bar Rose 21:15 PM --------

Tiếng nhạc sập sình vẫn ồn ào không lúc nào ngớt.

" Thôi mà, em biết em sai rồi mà. Nhưng mà cô ta giám xúc phạm anh trước chứ, có phải em gây sự trước đâu. Đừng có giận mà " - Hải My lay lay tay Khánh Anh nhưng bị Khánh Anh hất tay ra.

" Mày tính uống tới chết sao? " - Bây giờ Thái Điệp mới can ngăn, bước tới hất cái li rượu Khánh Anh đang uống. Khánh Anh ngước mắt nhìn Thái Điệp rồi gục lên vai Thái Điệp nhắm nghiềng mắt lại.

" Mày lại nhớ tới ông nội sao? " - Thái Điệp vỗ nhẹ lưng Khánh Anh. Hắn chỉ khẽ gật đầu và không nói thêm gì nữa. Bây giờ Khánh Anh giống như một đứa trẻ cần sự bảo vệ hơn là một siêu quậy, một play boy chính hiệu và trên đời này cũng chỉ có ông nội mới có thể làm hắn trở nên yếu đuối như vậy. Ông là người dạy dỗ hắn, là người kề cận bên hắn mỗi khi hắn ốm đau. Từ nhỏ ba mẹ đã không ở bên hắn thường xuyên, chỉ có ông bà là người theo sát từng bước chân của hắn. Cái chết của ông là cú sốc lớn đối với hắn và điều duy nhất hắn có thể làm là hoàn thành tâm nguyện của ông nhưng bây giờ hắn lại không thể... Người hắn yêu là Anna chứ không phải là nó!

" Về thôi " - Bảo Nam bước tới vỗ vào vai Khánh Anh rồi dìu hắn đứng dậy

" Anh Ken " - Hải My tính chạy theo thì bị Thái Điệp cản lại:

" Bây giờ hãy để Ken yên tĩnh "

" Vậy cậu hãy chăm sóc tốt cho Ken " - Hải My cũng hiểu được bây giờ Khánh Anh đang nghĩ gì. Thái Điệp chỉ khẽ gật đầu rồi theo chân Bảo Nam đi ra

" Sao chị lại để họ đi? Sao không đưa anh ken về chứ? Mà chị tính để yên cái vụ hôn ước đấy sao? Chị thật là " - Hải Băng khó hiểu nhìn Hải My

" Mày cũng biết Ken đối với ông nội như thế nào mà. Ken không nói cho tao biết về cái hôn ước ấy thì chắc chắn Ken sẽ không bỏ tao vì con nhỏ đó đâu. Nếu bây giờ tao làm lớn chuyện thì chẳng có ích lợi gì. Có lẽ Ken đã có dự tính rồi. Nhưng mà... con nhỏ đó chính là rào cản lớn giữa tao và Ken nên là... " - Hải My thông minh suy xét mọi chuyện rồi nắm chặt bàn tay lại

" Chị thật thông minh " - Hải Băng nói rồi cười nham hiểm.

---------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

" Bây giờ phải tìm Rain ở đâu? " - Bảo Nam dìu Khánh Anh ra cửa rồi nhìn xung quanh

" Tao nghĩ nên đưa nó về trước, có thể Rain cũng trở về rồi. " - Thái Điệp vẫy taxi rồi cả bọn cùng về nhà hắn.

Đến trước cổng, Bảo Nam và Thái Điệp dìu Khánh Anh xuống xe cũng vừa lúc Hải Minh và An Vy về tới.

" Sao hai người lại đi với nhau? " - Bảo Nam thắc mắc nhìn An Vyc

" Sao đầu tóc cậu ướt hết thế này? " - Thái Điệp đi tới xoay xoay người An Vy lo lắng.

" Chuyện dài lắm. Tôi sẽ kể cho các cậu sau. Đưa hắn ta lên phòng trước đi. " - An Vy nói mà không thèm nhìn Khánh Anh rồi quay qua Hải Minh vẫy tay: " Cậu về trước đi, gặp cậu sau nhé "

" Ừ, vậy cậu lên nhà tắm rồi đi nghỉ đi không bị cảm đấy. " - Hải Minh cười rồi quay qua Thái Điệp và Bảo Nam - " Tạm biệt hai cậu "

Thái Điệp và Bảo Nam gật đầu rồi cùng An Vy đưa Khánh Anh lên phòng. Đặt Khánh Anh lên giường rồi An Vy tiễn Thái Điệp và Bảo Nam về. Đóng xong cửa, An Vy mệt mỏi đấm vào vai rồi quay bước vào thì giật mình khi thấy có cái bóng đi ngang qua:

" Trời ơi, có trộm sao? " - An Vy cầm đại cái gậy rồi đi theo cái bóng đó. Nó cứ đi mãi theo cái bóng đó và thắc mắc:

"Người này sao lại quen quá vậy? "

" An Vy, con mau tới đây. " - cái bóng kia không ai khác chính là bà nội hắn

" Trời tối như vậy sao bà không nghỉ ngơi lại ra chỗ này vậy ạ? " - An Vy ngạc nhiên thả chiếc gậy xuống rồi chạy lại chỗ bà

" Con đi theo ta " - Bà dẫn An Vy đến một khu vườn trồng đầy hoa hồng xanh

" Sao bà lại dẫn con đến đây hả bà? " - An Vy ngắm nghía khu vườn rồi nhìn bà thắc mắc. Đây cũng là loài hoa mà ông bà nó rất thích

" Mỗi một bông hoa ở đây đều do Ken, ông nội Ken và ta tự tay trồng và chăm sóc " - bà ngồi xuống một bụi hoa gần đó nhổ những cây cỏ rồi bỏ qua một bên - " Ông bà rất thích loài hoa này, con nhìn xem, hoa hồng xanh chứa một vẻ gì đó rất bí ẩn, nó có màu xanh ngả về màu tím của sự thủy chung. Ngoài sự bí ẩn nó còn có ý nghĩa là một tình yêu bất tử. "

" Ông con đã từng kể cho con nghe về truyền thuyết hoa hồng xanh. Ông kể rằng nếu đem lòng chân thành trồng một bông hoa hồng cho người mình yêu thì bông hoa đó sẽ chuyển thành hoa hồng xanh ạ "

" Cái lão già này thật là, năm xưa nghe theo lão bọn ta cũng làm theo nhưng chẳng thấy gì cả. Bây giờ còn nhớ để kể lại cho con sao? " - bà cười vui vẻ hồi tưởng quá khứ

" Ông con ngày xưa lãng mạn thế hả bà? " - An Vy cũng bật cười nghe bà kể

" Đúng đấy, ông con rất lãng mạn nhưng chỉ giỏi súi bậy thôi " - bà cười rồi trầm ngâm nhìn những bông hoa đang du dương trong gió, một cảm giác an yên dấy lên trong lòng bà và nó - "Mỗi khi ta nhớ ông ấy, ta vẫn thường ra đây chăm sóc vườn hoa này. Từ nhỏ, ba mẹ Ken đã bận bịu công việc, suốt ngày ở công ty. Chỉ có ông bà là luôn bên cạnh nó. Lúc ông ấy mới mất. Nó không ăn không uống ở trong khu vườn này suốt liền 3 ngày. Khuôn mặt xanh xao tiều tụy của nó đến bây giờ bà vẫn còn nhớ như in. Khu vườn này chứa đựng rất nhiều kí ức của nó và ông nội. Mỗi cành hoa đều chứa đựng linh hồn của ông ấy. Bây giờ con hãy thay ta tiếp tục chăm sóc khu vườn này và... hãy giúp Ken vượt qua tổn thương này. Ông ấy đã mất hơn một tuần. Nhưng nỗi đau của nó thì chưa từng nguôi ngoai "

" Nhìn cậu ta đáng ghét như vậy thì ra lại chịu một nỗi tổn thương lớn như thế " - An Vy nhìn xa xăm nghĩ ngợi

" Cũng khuya rồi. Con trở về phòng nghỉ đi "

" Vậy để con dìu bà về nghỉ ngơi trước "

Bà đứng dậy chỉ vào căn nhà nhỏ bên kia khu vườn - " Con dìu ta tới đó đi, đêm nay ta sẽ ở lại đây với ông ấy "

" Vâng ạ " - An Vy bước tới dìu bà đến căn nhà đó nghỉ ngơi rồi đóng cửa cẩn thận rồi mới quay về. Nó đi nhanh về phòng vì cảm thấy chóng mặt, nó thấy mệt và muốn ngủ một giấc. Định mở cửa phòng thì nó lại nhìn qua phòng đối diện rồi đi tới mở hé cửa bước vào.

" Cái tên xấu xa đáng ghét, hại tôi bị đánh giờ còn ngủ ngon quá ha? Tốt nhất cậu nên ngủ dài đi nếu không ngày mai tỉnh dậy cậu nhất định sẽ chết với tôi " - An Vy đứng chống nạnh chửi rủa hắn, hình như nó đã không giận hắn nữa rồi.

Đứng chửi một lúc rồi nó cười nhẹ, nó cảm thấy hả dạ vô cùng, nó tính quay bước về nghỉ ngơi thì hắn lẩm bẩm: " Nước... nước... "

" Ngủ mà cũng hành hạ được người khác nữa sao? Cậu đúng là ác ma mà " - An Vy nhăn nhó đi lấy nước rồi đặt lên bàn cho cậu khó chịu nói

" Uống sặc chết cậu đi nè "

" Này, dậy uống đi. Còn muốn người ta đút tới miệng nữa hả? "

" Nè " - An Vy kéo tay cậu dậy thì khựng lại - " Sao người cậu nóng như vậy? " - An Vy cúi người sờ trán cậu lo lắng.

" Chết rồi, cậu sốt cao quá " - An Vy vội chạy đi nấu nước nóng mang lên rồi lấy khăn lau người cho cậu. Cũng may lúc trước nó ham chơi tắm mưa về bị sốt cao mẹ nó chăm sóc nên bây giờ nó cũng biết chút ít. Cả đêm hắn sốt cao, nó phải túc trực bên hắn. Cách một giờ nó lại phải thay nước lau cho hắn. Đến gần sáng người hắn hạ nhiệt thì nó mới lim dim ngủ gục bên cạnh hắn nhưng vẫn không quên sờ tay hắn xem còn nóng không.

---------------------------- 5:13 Am ---------------------------

Khánh Anh tỉnh dậy, trong người vẫn còn thấy khó chịu vì men rượu. Hắn đưa tay lên định xoa trán thì cảm giác như ai đang đè lên tay mình. Bây giờ hắn mới để ý thấy nó đang tựa đầu lên giường hắn ngủ. Hắn lấy chiếc khăn trên trán xuống rồi ngồi dậy nhìn nó.

" Bình thường cô đáng ghét vậy mà lúc ngủ cũng đáng yêu đấy chứ " - Khánh Anh cười rồi từ từ rút tay mình ra để bế nó lên giường thì nó tỉnh dậy.

" Cậu đỡ sốt hơn chưa? "

" Ừ, tôi... " - hắn chưa nói hết câu thì nó chúi người về phía trước mặt hắn đưa trán nó chạm trán hắn để thử xem hắn đỡ sốt chưa.

" Sao đầu cậu bây giờ lại lạnh thế? Để tôi đi lấy cháo cho cậu ăn" - nó nói rồi đi xuống nhà

Hắn ngẩn người ra vì hành động vừa rồi của nó. Tim đập loạn xạ, có cảm giác gì đó len lói trong tim mà hắn không thể hiểu được đây là cảm giác gì.

" Nhưng mà... đầu cô ta nóng chứ có phải mình lạnh đâu ta " - hắn đưa tay lên trán tự hỏi ngớ ngẩn

" Đây, ăn đi cho nóng " - nó uể oải mang lên một tô cháo nghi ngút khói

" Cô nấu cho tôi sao? "

" Tôi chưa muốn ngộ sát người, cô Hoa nấu đấy " - An Vy mệt mỏi trả lời - " Tôi về ngủ chút đây, một lát còn tới trường " - nói rồi nó quay lưng về rồi lại đột ngột mở cửa ra làm hắn giật mình:

" Sao nữa? "

" Tôi cấm cậu, từ nay về sau còn uống rượu nữa sẽ biết tay tôi "

" Cô lo cho tôi sao? Hay cô thích tôi rồi? " - Hắn cười trêu nó

" Có ma mới thèm thích cái đồ khó ưu như cậu " - An Vy làm mặt nhăn như khỉ làm hắn bật cười

" Nhưng mà sao trông sắc mặt cô nhìn khó coi thế? Hay cô bị bệnh rồi. " - bây giờ hắn mới để ý đến khuôn mặt xanh xao của nó

" Dù sao tôi cũng không muốn cậu bị bệnh " - nó trả lời chẳng liên quan đến câu hỏi của hắn rồi đóng cửa hắn đi về phòng ngủ. Hắn cười nhẹ rồi đi vào phòng vệ sinh cá nhân. Dường như khoảng cách của họ đã rút ngắn lại.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
--------- 7:00 Am ----------

" Con chào bà, chào hai bác ạ " - Thái Điệp cùng Bảo Nam bước vào nhà lễ phép chào khi thấy mọi người đang ngồi ở trước sảnh

" Ừ, hai đứa đến gọi Ken và Vy đi học đấy à " - Ba hắn lên tiếng

" Đến ăn ké đấy ba " - Khánh Anh từ trên cầu thang đang sắn tay áo bước xuống

" Mày chỉ nghĩ xấu bạn mày là giỏi thôi " - Thái Điệp bữu môi

" Ừ đấy, có lòng tốt đến rủ đi học còn nói xấu người ta " - Bảo Nam cũng thêm vào

" Thế giờ không ăn phải không? " - Khánh Anh bước xuống ngồi bên cạnh nội rồi ngán ngẩm liếc hai đứa bạn

" Ăn, ăn chứ. " - Bảo Nam cười trừ. Thái Điệp thì khỏi phải nói rồi, gật đầu lia lịa

" Mấy đứa trẻ này thật đáng yêu " - Bà nó cười rồi quay qua Khánh Anh - " Sao không thấy An Vy xuống cùng con? "

" Cô Vy cả đêm thức để trông cậu chủ ốm nên chắc giờ đang ngủ. Nhưng có vẻ mệt mỏi lắm " - Cô Hoa bưng trà ra vừa đặt xuống bàn vừa nói

" Con ốm sao? Sao không nói cho ba mẹ biết? " - Mẹ hắn lo lắng

" Con chỉ sốt nhẹ thôi. Không sao đâu mẹ "

" Hay giờ mình lên gọi Rain cùng xuống ăn đi " - Thái Điệp lên tiếng

" Ừ, mấy đứa lên gọi Vy xuống rồi cùng ăn. " - Bà nội nói rồi cùng ba mẹ hắn đi vào phòng ăn còn ba đứa hắn thì lên phòng nó

" Rain ơi, dậy đi " - Thái Điệp gõ cửa

" Các cậu vào đi " - An Vy khó nhọc ngồi dậy

" Cậu sao thế? " - Thái Điệp bước tới sờ trán nó - " Sao trán cậu nóng thế "

" Chắc hôm qua tắm mưa... hắc xì... nên bị cảm chút thôi " - An Vy đứng dậy vào làm vệ sinh cá nhân.

" Để tao đi lấy thuốc cho Vy, chúng mày đợi Vy rồi cùng xuống ăn sáng nhé " - Khánh Anh quay ra. Thái Điệp và Bảo Nam khó hiểu nhìn nhau

" Này thì thức cả đêm trông người bệnh, này thì đi lấy thuốc? " - Thái Điệp chỉ về phía An Vy rồi chỉ qua phía Khánh Anh vừa bước ra - " Ủa tao nhớ bọn nó ghét nhau lắm mà ta? "

" Hay tao mới là người bị sốt nhỉ? " - Bảo Nam đưa tay lên trán sờ

" Ủa, chứ mày có lúc nào bình thường đâu? " - Thái Điệp

" Thôi tôi xin, xuống ăn... hắc xì... còn đi học " - An Vy thay đồ xong đeo balo rồi kéo hai đứa xuống phòng ăn

" Sắc mặt con kém quá, con có cần nghỉ hôm nay không? " - Ba hắn lo lắng nhìn An Vy

" Con không sao đâu ạ " - An Vy tươi cười rồi cùng ăn vui vẻ

" Ăn xong nhớ uống thuốc " - Khánh Anh cúi đầu ăn không buồn nhìn lên. Thực ra là hắn cảm thấy ngượng. Lần đầu tiên hắn quan tâm một người, lần đầu tiên hắn biết lo lắng cho người khác. Ai cũng nhìn nhau cười chỉ có An Vy là không hiểu.

------------------------- 8:30 AM Trường Trang Kính --------------------------

Ngôi trường sừng sững hiện ra trước sự ngạc nhiên của nó. Trường Trang Kính là ngôi trường danh tiếng. Ngôi trường chia ra làm sáu toà nhà. Tòa nhà A là dãy cấp 1, Toàn nhà B là dãy cấp 2 và toàn nhà C là dãy cấp 3 nơi bọn nó sẽ học. Tòa nhà D là dãy nhà để học sinh ( chỉ những người có quyền có thế thôi nhé) nghỉ trưa vì giờ học ở trường là từ 8:00 AM đến 17:00 PM. Còn tòa nhà E là dãy để sinh hoạt các hoạt động của trường. Còn dãy nhà F là dãy nhà đang bỏ hoang và tu sửa. Mọi người hình dung ngôi trường như thế này. Và tất nhiên khoảng cách giữa các dãy rất rộng. Tuy nói là dãy nhưng mỗi dãy đều giống như một ngôi trường biệt lập. Có dãy bỏ xe. Phòng nghỉ ngơi cho học sinh...v...v. Nói chung ngôi trường đúng chất quý tộc. Và tất nhiên trong một ngôi trường như thế, những người có gia thế như nó sẽ khó sống đây.

| cổng vào |

| Dãy hiệu bộ |

| Dãy A |

| dãy D | | Dãy B | | Dãy E 《

| Dãy C |

| Dãy F |

" Trời ơi, có ai đã... hắc xì.. bị lạc và chết đói chưa? Hắc xì.... " - An Vy mặt ngu ngơ rùng mình nhìn ngôi trường

" Chưa. Nhưng sắp rồi " - Khánh Anh bật cười khi nhìn thấy khuôn mặt nó

" Dạo này mày cười nhiều lắm nha Ken " - Bảo Nam cũng buồn cười trước vẻ ngốc nghếch của nó nhưng lại càng để ý đến thái độ của hắn hơn.

" Hừ. Bình thường tao không hay cười với chúng mày à? " - Khánh Anh lườm Bảo Nam

" Nhưng mà nụ cười đó khác với nụ cười mày dành cho Rain " - Bảo Nam cũng gồng lên cãi lại như trẻ con.

" Tôi đi về đây " - Mặc kệ Khánh Anh và Bảo Nam đấu mắt nó hoang mang rút lui

" Cậu hâm à " - Thái Điệp túm cặp kéo An Vy lại rồi khoác vai... à không kẹp cổ kéo An Vy vào trong

" Khônggggg. Tôi chưa muốn chết đâu. Tôi bị mù đường. Huhu "

" Có tôi rồi, cậu sợ gì chứ "

An Vy la oai oái vật lộn với Thái Điệp làm cho Khánh Anh và Bảo Nam phá lên cười.

" Anh Ken, có chuyện gì mà vui thế " - Hải My cùng Hải Minh và Hải Bắng bước tới.

" Nhìn kìa " - Khánh Anh ôm bụng chỉ vào An Vy và Thái Điệp đang vật lộn

" Đúng là nhà quê mà " - Hải Băng cười khinh bỉ nhìn nó

" Sao đi đâu cậu ấy cũng thành tâm điểm chú ý của mọi người vậy nhỉ? - Hải Minh nghĩ rồi bật cười vì sự đáng yêu của nó
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Kết thúc cuộc vật lộn với Thái Điệp, An Vy dùng hết sức bình sinh cắm đầu cắm cổ chạy ra ngoài nhưng đụng trúng Khánh Anh. Nhìn qua bên phải thì đụng trúng Bảo Nam chặn lại, nhìn qua bên trái thì Hải Minh nghiêng đầu cười nhún vai. An Vy mếu máo ngước nhìn vì ba đứa hắn ai cũng cao hơn nó một cái đầu. Sao bây giờ nó lại thấy nó nhỏ bé quá. An Vy chỉ biết nhìn trời than khóc:

" Tôi phải bỏ mạng ở đây thật sao? "

" Không. Cậu sẽ bỏ mạng cho thú dữ. Trong đó chỉ toàn cọp đói thôi " - Hải My làm mặt nghiêm trọng

" con nhỏ này " - Hải Minh bật cười đánh nhẹ đầu Hải My

" Hai này " - Hải My nhăn nhó đánh vào tay Hải Minh

" Tôi đưa cô lên phòng giám hiệu nhận lớp " - Hải Minh nắm lấy tay An Vy rồi kéo đi trước sự ngạc nhiên của mọi người

" Thân đến mức đó sao? " - Thái Điệp trề môi

" Lần đầu thấy anh hai nắm tay người con gái khác ngoài cô ta đấy " - Hải My cũng khó hiểu nhìn theo.

" Chúng ta cũng lên lớp thôi " - Khánh Anh khoác vai Hải My đi rồi cả bọn cùng lên lớp. À cả bọn đều học lớp 10A1 nhé.

------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

" Đây là cổng vào, một... hai... ba... cái cây, bảy... tám.... cái sọt rác. Một bước... hai bước... ba bước... " - An Vy vừa đi vừa lẩm bẩm nhớ những cảnh vật xung quanh

" Con Kiến đang bay kìa Vy? " - Hải Minh cười mỉm nhìn mặt nó đang tập trung cao độ để nhớ, giả bộ hỏi

" Chắc nó bay đi tìm mồi. Suỵt " - An Vy nói rồi đưa tay lên môi ý bảo Hải Minh yên lặng. Nhưng mà... nãy giờ nó đã tính đến đâu và tính được bao nhiêu rồi? Nó hoang mang ngước lên trời đưa tay ra đếm. Đấy, cái tội mù đường chưa nói thì lại đến cái tội hay quên trước quên sau. Hỏi sao nó không lo lắng cho được. Hải Minh đến lúc này thì không nhịn được nữa mà phá lên cười.

" Cậu bị điên hả? " - An Vy bực dọc lườm Hải Minh - " Cậu làm tôi quên hết đường đi rồi đấy "

" Chúng ta mới đi có chút xíu thôi mà quên, nhìn kìa " - Hải Minh chỉ tay về phía cổng. An Vy nhìn theo hướng Hải Minh chỉ rồi cúi đầu lúi thủi đi tiếp

" Bệnh cậu nặng lắm à? " - Hải Minh buồn cười nhìn dáng vẻ thất thểu của nó

" Tôi chỉ nhớ đường tới trường và đường về nhà thôi. Còn lại tôi thấy đường nào cũng giống đường nào " - An Vy than thở

" Từ nay tôi sẽ là bản đồ của cậu! " - Hải Minh cười rồi xoa xoa má nó.

" Vậy chiều tôi đưa cậu đi photo thành hai người nhé " - Nó không mấy hứng thú hỏi - " Phòng hiệu trưởng ở đâu? "

" Trước mặt kìa, phòng đầu tiên đấy "

" Cảm ơn. Đừng đi đâu đấy " - An Vy làm mặt đáng thương nhìn Hải Minh

" Có cần tôi đưa vào luôn không? " - Hải Minh cúi người dí sát mặt nó làm nó đỏ cả mặt vội chạy đi

" Tôi nghĩ là tôi có thể tự đi. Nhưng 10 phút sau không thấy tôi ra thì nhớ phải gọi bảo vệ tìm tôi gấp " - An Vy chạy đi không quên quay lại trêu Hải Minh

" Cô Ngốc này " - Hải Minh chỉ biết lắc đầu cười. Bỗng nhiên một hình bóng quen thuộc bước ra từ dãy hiệu bộ...

" Đó chẳng phải là... " - Hải Minh nheo mắt nhìn rồi đứng ngây ra nghĩ ngợi - " Rốt cuộc đã có chuyện rồi sao? "

An Vy cầm trên tay bản đồ của trường chạy ra chỗ Hải Minh đang đứng đờ ra vẫy vẫy tay trước mặt Hải Minh kéo cậu về với hiện tại

" Làm gì mà đứng đờ người ra thế " - An Vy hỏi mà vẫn chăm chú vào chiếc bản đồ

" Tôi vừa gặp lại một người quen. Cậu biết đó là ai không? " - Hải Minh trầm ngâm

" Cái này là mê cung sao? " - Nó hoa mắt đưa bản đồ lên cho Hải Minh xem rồi trả lời Hải Minh bằng một câu hỏi rất là LIÊN QUAN.

" Thật hết thuốc chữa với cậu. " - Hải Minh cười rồi túm lấy cặp nó kéo đi - " Cậu học lớp nào "

" Oái. Lớp 10A1 " - Nó vừa trả lời vừa đi thụt lùi vì bị Hải Minh túm cặp kéo ngược. Thiết nghĩ nó nên kiếm cái bọc rồi bỏ sách vở vào. Chứ cứ thế này chắc nó bị lôi đi suốt. Bây giờ nó lại oán trời, tại sao lại sinh nó ra lùn như vậy? No. Nó cũng được 1m65 đấy chứ, cũng đâu phải là lùn. Phải nói đúng hơn là tại sao bọn hắn lại cao như vậy. Đi được một lúc cũng khá lâu đấy, cuối cùng cũng tới được lớp nó.

" Cậu đợi cô gọi vào nhé " - Hải Minh cười rồi đi vào lớp còn nó thì khuôn mặt méo xệch vì mệt. Trường quái gì sao lại rộng như vậy? Nó đang nghĩ ngợi thì nghe tiếng cô giáo phát ra từ trong lớp:

" Nào các em. Hôm nay lớp chúng ta có thêm bạn hai bạn mới tới. Chúng ta hoan nghênh các bạn nào " - Nói rồi cô bước ra gọi nó vào.

" Chào các bạn. Mình là Lâm An Vy. Học sinh mới tới. Mong các bạn giúp đỡ " - An Vy cười tươi cúi đầu. Cả lớp vỗ tay rồi cô giáo bây giờ mới lên tiếng.

" Bây giờ chỉ còn một chỗ trống ở chỗ Hải Minh. Vậy thì Hải My, em đến chỗ Hải Minh ngồi. Nhường chỗ cho An Vy đi "

" Không được " - Hải My lớn tiếng đập bàn - " Cái việc anh hai em không cho người khác ngồi vào đó là việc của anh hai. Em sẽ không đổi chỗ đâu "

" Lớp hết chỗ chứa nổi cậu rồi " - Hải Băng đứng dậy nhún vai đắc ý - " cảm phiền bạn mới biến qua lớp khác "

" Cô để An Vy ngồi cùng bọn em đi " - Bảo Nam lên tiếng

" Đúng đấy cô. An Vy sẽ ngồi cùng bọn em " - Thái Điệp nuốt vội thức ăn đang nhai trong miệng rồi nói. Thái Điệp ngồi với Bảo Nam. Khánh Anh ngồi cùng Hải My Nhé

" Thưa cô... " - Cả Khánh Anh cùng Hải Minh đứng dậy đồng thanh làm cả lớp xôn xao

" Hai em có chuyện gì vậy? "

" Em không ạ " - Khánh Anh ngồi xuống rồi nhìn qua hướng khác

" An Vy sẽ ngồi cùng em " - Hải Minh nói trước sự kinh ngạc của mọi người. Bây giờ tiếng xì xào lại càng lớn hơn.

" Cậu ta có gia thế như nào nhỉ? ", " Cậu ta là ai? ", " Hay cậu ta chính là bạn gái mới của Hải Minh? ", " Sao tụi thằng Nam và Thái Điệp trông cũng thân thiết với cậu ta vậy? "... pla... pla...

" Rất tốt. Cái gì buông bỏ được thì hãy buông bỏ " - Cô giáo cười tươi nhìn học trò của mình nói chấm dứt tiếng xì xào bàn tán của cả lớp rồi quay qua An Vy nói - " Em xuống ngồi cạnh Hải Minh đi. Còn một bạn mới nữa sẽ tới sau, các em nghỉ ngơi để vào tiết 1 nhé "

" Vâng ạ. " - Nói rồi An Vy bước xuống trong sự tức tối của Hải Băng và Hải My. Đặt chiếc cắp xuống, nó lôi sách vở ra bỏ lên bàn rồi khẽ liếc sang nhìn Hải Minh đang chăm chú đọc sách.

" Sao cậu lại không cho người khác ngồi vào chỗ này vậy? " - An Vy nói khẽ

" Bạn gái cũ " - Hải Minh cười nhạt mắt vẫn chăm chú đọc sách

" Thế sao cậu lại đồng ý cho tôi ngồi ở đây? " - An Vy nheo mắt hỏi tiếp

Hải Minh bây giờ mới đặt sách xuống nhìn qua nó cười ấm áp rồi gõ nhẹ đầu rồi vò đầu nó:

" Vì cậu là bạn của tôi, ngốc à "

" Nè. Hư tóc " - nó nhíu mày nhìn tay Hải Minh rồi... " hắc xì, hắc xì, hắc xì " - nó hắc xì liên tục rồi úp mặt xuống bàn ngủ - " mệt quá "

" Đúng là bó tay với cậu " - Hải Minh lắc đầu chào thua vì cứ đang nói chuyện thì bị nó lại làm ngơ liên tục. - " Lúc nào cậu cũng hồn nhiên, vô tư vậy sao? " - Hải Minh cười rồi cởi áo khoác đắp cho nó. Bây giờ vẫn là giờ sinh hoạt đầu giờ nên nó mới ngủ nhé. Hành động của Hải Minh đều lọt vào ánh mắt của mọi người.

" Chị nhìn anh Hải Minh kìa " - Hải Băng kéo Hải My nói nhỏ vào tai

" Tao thấy rồi. Đúng là hồ li mà. Sao đến anh hai cũng như vậy nhỉ? " - Hải My bực bội nay lại càng căm ghét nó hơn

" Hải Minh thích An Vy sao? Họ quen từ lúc nào lại thân như vậy? " - Khánh Anh liếc nhìn hai người họ rồi nghĩ

" Ê mày, thằng Minh thích Rain đấy " - Bảo Nam kéo tay Thái Điệp

" Mày cút đi, tao đang ăn. Kéo kéo gì " - Thái Điệp hất tay Bảo Nam ra rồi ăn tiếp

" Mày không muốn ghép đôi thằng Khánh Anh cho Rain nữa hả? "

Bây giờ Thái Điệp mới chịu ngừng ăn nhìn lên cặp Hải Minh và An Vy

" Tao thấy có gì đâu? " - Thái Điệp

" Mày không thấy Hải Minh lấy áo đắp cho Rain à con ngu "

" Bình thường mày cũng làm vậy với tao mà. Mày cũng thích tao hả? " - Thái Điệp tiếp tục ăn mà không để ý mặt Bảo Nam đang đỏ lên. Nói trúng tim đen mà lại.

" Thì... thì mày là bạn thân tao mà. Thôi không thèm nói với mày nữa "

Bảo Nam dứt lời cũng là lúc tiếng trống vang lên bắt đầu vào tiết 1. Một ngày học mệt mỏi bắt đầu.

------------------------------------------------------------------------

Giới thiệu nhân vật:

VƯƠNG LINH CHI: 27 tuổi. Giáo sư du học từ Mĩ về. Là anh em xa với Thái Điệp. Gia thế cũng là con gái của một tài phiệt, có thế lực. Tâm lí, yêu thương và luôn giúp đỡ học trò của mình. Cô giáo chủ nhiệm của bọn hắn. Về nước được hai năm và nhận lớp hắn kể từ đó.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
------------------ 11:45 AM --------------------

Tiếng chuông báo kết thúc giờ học vang lên. An Vy uể oải vươn vai rồi nằm gục xuống bàn.

" Cậu mệt à? " - Hải Minh nhìn nó hỏi

" Tôi thấy khó chịu trong người quá " - An Vy nói mà mắt vẫn nhắm nghiền

" Chắc do hôm qua dầm mưa đấy. Dậy đi ăn rồi có gì tôi đưa cậu lên phòng y tế " - Thái Điệp bước tới đỡ An Vy ngồi dậy

" Sắc mặt cậu kém quá " - Bảo Nam đi tới lo lắng nhìn nó

" Thôi bọn mình cùng đi ăn rồi tiện đưa An Vy đến phòng y tế luôn. Nãy giờ cậu ấy hắc xì liên tục, chắc không học tiếp được đâu " - Hải Minh lấy áo, khoác lên người An Vy rồi dìu nó đứng dậy

" Ken ơi mày làm gì lâu thế? " - Bảo Nam quay lại xem vẫn thấy Khánh Anh đang lúi húi dưới bàn

" Đi thôi anh " - Lúc này Hải My mới cất hộp son vào cặp và ôm tay Khánh Anh nói - " mọi người đợi kìa "

Khánh Anh khẽ gật đầu xong đưa tay lên gỡ tay Hải My ra rồi đút tay vào túi quần bước đi

" Anh ấy làm sao vậy nhỉ? " - Hải My nhíu mày rồi cũng đi theo. Cả bọn kéo nhau xuống canteen, chọn một vị trí khuất rồi ngồi vào

" Anh Kin, em như cũ nhé " - Hải Băng giọng ẻo lả lay lay tay Bảo Nam

" Okey cậu " - Bảo Nam gật đầu rồi quay qua Thái Điệp - " ăn gì Heo "

" Mày muốn chết à? " - Thái Điệp giơ nắm đấm lên đe dọa rồi thấp giọng nói - " Như cũ "

" Tưởng như nào " - Bảo Nam cười trêu nó

" À lấy thêm phần cháo cho Rain nữa, nó đang cảm, ăn cháo sẽ đỡ đấy " - Thái Điệp lườm Bảo Nam rồi chỉ vào An Vy

" Rain thì để tôi " - Hải Minh kéo ghế ra đứng dậy đi vào trong

" Anh Ken, em cũng như cũ nhé " - Hải My nhìn Khánh Anh. Hắn gật đầu rồi đi vào cùng hai người kia.

" Nó làm sao vậy nhỉ? " - Thái Điệp nghĩ bụng rồi khẽ nhìn qua sắc mặt của Hải My khó hiểu

" Anh Ken làm sao vậy? Nãy giờ không nói tiếng nào luôn. Thái độ thì rất khó hiểu " - Hải Băng nói nhỏ vài tai Hải My. Hải My lắc đầu nhìn Hải Băng rồi lại nhìn theo hướng Khánh Anh vừa đi rồi nghĩ ngợi " Sáng nay anh ấy vẫn bình thường mà? Còn nói đã không giận mình nữa. Sau khi xem điện thoại thì thái độ khác hẳn. Rốt cuộc là vì sao? "

" Ăn nào " - Bảo Nam hào hứng bưng khay thức ăn đi ra rồi đặt lên bàn. Theo sau là Khánh Anh và Hải Minh

" Đã lâu không gặp " - Một người con trai bước tới cùng một cô gái rất xinh đẹp.

" Quả thật tôi đã không nhìn lầm anh " - Hải Minh nhớ lại lúc cùng An Vy đến phòng hiểu trưởng

" Vậy thì sao? " - Người con trai đó vỗ vỗ tay cô gái bên cạnh. " gặp lại bạn cũ không vui sao? "

" Bạn cũ? Đủ tư cách? " - Hải My lạnh lùng lên tiếng - " Biến cho nước trong "

" Cậu vẫn hận tôi như vậy sao? " - Cô gái lên tiếng

" Câm miệng đi. Mày không đủ tư cách nói chuyện với tao. " - Hải My đập bàn tức giận đứng dậy chỉ thẳng vào mặt cô gái đó

" Tùy thôi. " - Cô gái nhếch môi khinh bỉ

" Ở đây hình như là canteen, không phải võ đài? " - Thái Điệp nhíu mày

" Em vẫn chẳng thay đổi chút nào Candy " - Chàng trai đó cười lớn

" Một năm qua cô vẫn sống tốt chứ? " - Hải Minh bây giờ mới lên tiếng

" Tất nhiên là tốt. Không những tốt mà chúng tôi rất hạnh phúc " - Chàng trai đó cười rồi nói với vẻ tự đắc

" Thì ra là như vậy " - An Vy đứng dậy nhìn chàng trai đó cười nhạt.

" An... An Vy? Là em thật sao? Vậy người ở quán bar anh gặp đêm qua đúng là em sao? Sao em lại ở đây? Sao lại đi chung với bọn họ? " - Chàng trai thất thần nhìn An Vy rồi tính gỡ tay cô gái bên cạnh ra để bước tới chỗ nó thì cô gái đó giữ tay lại

" Cậu quen bọn họ sao? " - Khánh Anh bây giờ mới nhìn biểu hiện của An Vy nói

" Là rất quen " - An Vy mệt mỏi nhìn qua Khánh Anh - " Tôi muốn về nhà. Có được không? "

" Ở trường có quy tắc không cho phép về giữa buổi như vậy. Tôi đưa cậu đến phòng y tế " - Khánh Anh nói rồi bước tới đỡ An Vy đi thì bị chàng trai đó giữ lại:

" Em không muốn thấy anh sao? "

" Tôi đã chờ anh rất lâu. Chờ anh dừng bước. Chờ anh quay đầu lại nhìn tôi. Chờ anh chạm vào tay tôi một lần nữa. Trong làn mưa xối xả đó anh đã buông tay tôi không chút do dự. Nếu ngày hôm nay tôi không gặp lại anh trong hoàn cảnh này thì tôi vẫn còn tin anh sẽ quay về tìm tôi. Nhưng mà Vũ Phong, bây giờ thì chúng ta là người lạ từng quen. Hi vọng anh đừng xen vào cuộc sống tôi thêm một lần nào nữa. " - An Vy gỡ tay ra rồi cùng Khánh Anh bước ra ngoài. Cả bọn cũng đi theo chỉ còn hai con người đang đứng đó...

" Anh làm sao vậy? Đừng quên chúng ta quay lại để trả thù " - Cô gái đó

" Cô ấy là cả mạng sống của anh..." - Chàng trai đó nói rồi bước ra để lại một mình cô gái cười nhạt " Em làm vì anh bao nhiêu chuyện như vậy vẫn chưa đủ sao? " - An Dĩ Mai nắm chặt bàn tay rồi quay bước

----------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Giới Thiệu nhân vật:

HOÀNG VŨ PHONG: 18 tuổi. Bố mẹ mất trong một vụ tai nạn từ lúc cậu mới vài tháng. Cậu được chú đưa về nuôi và đến năm 16 tuổi... có một sự thật đã làm thay đổi cuộc đời, con người cậu.

Biệt danh: Key

AN DĨ MAI: 16 tuổi, bạn thanh mai trúc mã với Vũ Phong. Là bạn gái cũ của Hải Minh, bạn thân của Hải My. Nhưng tất cả đều là một âm mưu. Là một người mưu mô, xảo quyệt!

Biệt danh: Lazy
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Cả bọn đưa An Vy lên phòng y tế rồi đợi An Vy ngủ để Thái Điệp ở lại cùng An Vy xong bọn hắn mỗi người đều có chuyện cần làm...

" Tại sao bây giờ lại nhiều chuyện xảy ra như thế? " - Thái Điệp than thở rồi leo lên giường An Vy ngủ lúc nào không hay

Tại một nơi khác. Một cô gái đang bàn tính chuyện cùng một đám người khác. Đó không ai khác chính là Dĩ Mai.

" Giúp em xử lí con nhỏ mới tới đi " - Dĩ Mai ngước nhìn một đám người đứng gần đó

" Mày mới về mà đã có kẻ thù rồi sao? " - Dĩ Xuyến

" Chị cứ xử lí giùm em là được. Không cần phải hỏi nhiều. " - Dĩ Mai bực dọc lên tiếng

" Okey. Mày muốn như thế nào? " - Dĩ Xuyến nhún vai

"... " và rồi cả bọn cùng xúm lại bàn bạc.

Còn Hải Minh đi lên thư viện nhìn ngắm nơi này một lúc rồi thở dài khẽ nói - " Anh sẽ không để mất em thêm một lần nữa "

Bầu trời hôm nay hết sức u ám. Chỉ có một cặp đôi là đang hạnh phúc ở bên nhau.

" Anh dẫn em tới đây để làm gì? " - Hải My thắc mắc nhìn Khánh Anh.

" Suỵt " - Khánh Anh cười rồi bịt mắt Hải My đi tiếp

" Anh làm gì thế? " - Hải My khua tay trên không trung như đang dò đường đi

" Được rồi " - Khánh Anh dẫn Hải My tới một bãi đất trống rồi mở tay ra - " Hôm nay là kỉ niệm 2 năm của chúng ta mà. Tặng em nè " - Khánh Anh cười rồi đeo cho Hải My một sợi dây chuyền

" Lúc nãy anh lạnh nhạt với em là vì cái này sao? " - Hải My bật khóc hạnh phúc khi nhìn thấy hình trái tim được xếp bằng hoa hồng và dòng chữ " Anna, Anh yêu em "

" Một phần thôi, làm em bất ngờ. Phần nữa là em dám quên hôm nay là ngày kỉ niệm của chúng ta sao? " - Khánh Anh vờ dỗi

" Em yêu anh " - Hải My bật cười ôm chầm lấy Khánh Anh hạnh phúc. Từ xa Bảo Nam đã nhìn thấy tất cả rồi khẽ thở dài " Nếu tất cả như mình dự đoán, thì không biết nó sẽ như thế nào đây? Dù sao thì mình cũng phải tìm ra sự thật thôi " - Bảo Nam nghĩ rồi quay lại canteen mua đồ ăn cho Thái Điệp và An Vy rồi đi lên phòng y tế.

" Trời ơi, con lợn này. Trông người bệnh thế này sao? " - Bảo Nam ngao ngán nhìn Thái Điệp đang ngủ ngon lành bên cạnh An Vy rồi cười gian lấy bút vẽ linh tinh lên mặt Thái Điệp. Vẽ xong cậu thu dọn hiện trường rồi gọi Thái Điệp dậy:

" Con lợn, dậy mau" - Bảo Nam hét vào tai Thái Điệp làm An Vy cũng giật mình tỉnh dậy. Còn Thái Điệp vẫn ngủ ngon lành

" Cậu bị điên à? " - An Vy bị giật mình nên bực bội quát rồi nhìn sang Thái Điệp cười phá lên.

" Ồ làm cậu dậy rồi hả? Cậu đỡ nhiều chưa? " - Bảo Nam cười trừ rồi bịt miệng An Vy lại - " Suỵt, bí mật đấy "

" Đáng lẽ là có thể khỏe rồi đấy. Nhưng giờ chắc phải vào khoa tai mũi họng " - An Vy gật gật đầu đồng ý với Bảo Nam không quên buông lời trêu cậu.

" Sorry mà. Cậu ăn chút cháo đi còn uống thuốc " - Bảo Nam mở chiếc hộp cháo ra đưa cho An Vy

" Đến giờ ăn à? Ăn à? " - Thái Điệp vội bật dậy vì ngửi thấy mùi thức ăn làm Bảo Nam và An Vy nhìn nhau chậc lưỡi chào thua

" Của tao đâu mày? " - Thái Điệp ngó nhìn cháo của An Vy, nó liền lấy tay che lại

" Cái này của tôi "

" Ai thèm của cậu chứ đồ xấu xa " - Thái Điệp lườm An Vy rồi nhìn lên trời giả vờ dỗi

" Đây. Của mày đây " - Bảo Nam cười nhìn hai đứa nó trẻ con

" Mày là số một đấy " - Thái Điệp mắt sáng lên vì nhìn thấy đùi gà rán. Món khoái khẩu của Thái Điệp và cũng là... của nó.

" Miếng ăn là miếng nhục mà " - An Vy bữu môi còn Thái Điệp thì chả buồn cãi với nó nữa. - " Kệ tôi " - rồi cắm đầu ăn. An Vy thấy vậy cũng mon men lại gần từ từ đưa tay vào hộp lấy chiếc đùi gà rồi cười xuề xòa.

" Nãy cậu bảo sao? Miếng ăn là miếng nhục mà? " - Thái Điệp lườm nó không quên nhai tiếp thịt gà trong miệng.

" Nhưng mà no bụng nhục cũng được hề hề " - An Vy cười xuề xòa rồi cắn một miếng to làm hai đứa nó bật cười. Rồi cả ba cùng ăn vui vẻ.

" Mấy đứa ăn vui vẻ nhỉ. Thuốc của em đây An Vy " - Bác sĩ bước vào cười rồi đưa cho Bảo Nam bọc thuốc

" Cảm ơn bác sĩ " - ba đứa nó đồng thanh

" Mặt em sao vậy? " - Bác sĩ nhìn mặt Thái Điệp bật cười rồi đi ra

" Ủa mặt tao làm sao? " - Thái Điệp nhìn Bảo Nam rồi lại nhìn qua An Vy - " Mặt tôi làm sao? "

Hai đứa nó cười trừ lắc lắc đầu. Thái Điệp kéo chăn ra đi xuống giường bước lại đứng trước gương mà không để ý Bảo Nam đã trườn ra khỏi cửa rồi.

" Ai??? Ai giám hủy dung nhan của taaaaaaaa? " - Thái Điệp ánh mắt sắc lạnh nhìn về phía An Vy. An Vy lạnh sống vai rùng mình chỉ ra cửa.

" An Vy, cậu chẳng quân tử chút nào " - Bảo Nam mặt méo xệch đứng dậy nhìn Thái Điệp sợ hãi - " Tha cho tao đi mà " - Bảo Nam la oái oái rồi ba chân bốn cẳng chạy đi

" Mi sẽ bị xử trảm ngay bây giờ " - Thái Điệp đuổi theo Bảo Nam

" Còn ông tơ bà nguyện sẽ xử hai người haha " - An Vy cười vui vẻ rồi làm tay hình khẩu súng chỉ ra phía hai người vừa chạy rồi bước xuống giường đi tới chiếc bàn lấy thuốc lên nhăn mặt:

" Xin lỗi em nhé, nhưng chị phải vứt mày vào thùng rác thôi " - nó tính quay lưng lại thì có một bàn tay ấm áp đã ôm chầm lấy nó từ đằng sau

" Em vẫn như vậy. Vẫn trẻ con chẳng bao giờ chịu uống thuốc " - Giọng nói nhẹ nhàng ấm áp đó không ai khác chính là Vũ Phong.

" Bỏ bàn tay dơ bẩn của anh ra khỏi người tôi " - An Vy lạnh lùng nói. Vũ Phong lại càng siết chặt tay hơn rồi tựa đầu lên vai An Vy giọng khẽ run nói:

" Em đừng như vậy nữa được không? Anh đã mệt mỏi vì cuộc chiến này lắm rồi. Sao bây giờ em cũng... " - Vũ Phong ngập ngừng

" Haa. Lạnh lắm. Trái tim tôi lạnh lắm. Một cô bé chỉ mới 15 tuổi đầy mơ mộng đã bị anh buông tay không chút do dự. Tôi chơi vơi như thế nào anh đâu có biết? Haha " - An Vy cười đau khổ, nước mắt cô đã rơi xuống từ lúc nào. - " Anh buông tôi ra " - An Vy dãy giụa gỡ tay Vũ Phong ra

" Anh nhớ em rất nhiều? Em có biết không? Anh đã đợi đến ngày quay về để được gặp em, em có hiểu không? " - Vũ Phong xoay người An Vy lại rồi giữ chặt đôi vai cô: " Anh bảo em đợi thì em hãy đợi đi, anh bảo em chờ anh ở đó thì em đừng đi đâu cả. Anh đã mệt mỏi lắm rồi, Vy à " - Nói rồi Vũ Phong ôm chặt nó vào lòng.

" Nếu tôi không xuất hiện ở đây. Không nhìn thấy anh cùng bạn gái vui vẻ bên nhau thì chắc tôi vẫn ngu ngốc đợi anh đấy " - An Vy cười nhạt đẩy Vũ Phong ra: " Tôi mặc kệ anh đang muốn làm trò gì? Sự thật trước mắt tôi có thể không phải là như vậy. Nhưng tôi yêu hận rõ ràng. Xin lỗi. Trái tim tôi đã không còn chỗ cho anh rồi "

An Vy bước đi mà nước mắt thì vẫn còn rơi. Vũ Phong giữ tay An Vy lại quỳ xuống. Bây giờ cậu cũng đã khóc rồi, dường như cậu đã bỏ lỡ mất tấm chân tình này rồi. Cậu gục đầu lên tay An Vy:

" Anh sai rồi. Xin em hãy tha thứ cho anh có được không? "

" Xin lỗi " - An Vy gạt tay Vũ Phong ra rồi bước đi. Cả hai đều khóc, khóc cho người kia và khóc cho mình. Họ đã bỏ lỡ quá nhiều thời gian. Kể cả bây giờ, tình yêu họ dành cho nhau vẫn là tuyệt đối. Bầu trời hôm nay rất trong xanh nhưng lại mang cho người ta cảm giác u ám. An Vy gạt nước mắt rồi bước vội về lớp. Còn Vũ Phong, cậu vẫn quỳ ở đó. Nước mắt hối tiếc vẫn cứ thế rơi. Đúng. Cậu đã sai thật rồi. Cậu nắm chặt bàn tay lại:

" Anh nhất định phải mang em về "
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
An Vy vô thức bước đi. Người con trai ấy từng là tất cả với nó. Mặc dù nó hận anh vì đã buông tay nó nhưng tình yêu mà nó dành cho anh vẫn chưa bao giờ thay đổi. Nó tin anh ra đi là có nỗi khổ tâm. Nó đợi xem, đợi xem rốt cuộc anh vì sao lại rời xa nó? Vì sao lại kêu nó đợi? Nhưng ngày hôm nay niềm tin cùng sự hi vọng của nó đặt nơi anh đã không còn nữa. Nó lại khóc, khóc cho mối tình đầy mộng mơ, khóc cho sự chấm dứt của một mối tình dang dở...

Khóc được một lúc, nó gạt nước mắt đi. Trong lòng đã hạ quyết tâm sẽ quên anh đi, nó tự nhủ với bản thân là như vậy. Nhưng mà... bây giờ nó mới nhìn cảnh vật xung quanh.

" Chết rồi. Đây là đâu? " - nó đứng giữa một khoảng đất trống rất rộng. Hình như đây là sân bóng đá. Nhưng đặt xa những ngôi trương ấy. Tại sao vậy nhỉ? Nó rộng đến mức nhìn từ xa chỉ thấy những ngôi nhà nhỏ. Sao nó có thể bất cẩn mà đi xa như vậy chứ? Mà thật đáng trách, tại sao ngôi trường này lại lớn đến như vậy? Nó hận vì đã vào ngôi trường này.

Nó chạy mãi, chạy mãi về phía dãy nhà xa xa kia nhưng không may vấp đá làm nó ngã nhào. Bỗng nhiên có một bàn tay đưa ra trước mặt nó:

" Em không sao chứ? "

" Vâng ạ. Em cảm ơn chị " - Nó nắm lấy bàn tay của người đó đứng dậy

" Chầy hết bàn tay rồi còn đâu? " - Người đó nắm lấy tay nó xem

" Em không sao đâu chị " - Nó cười tươi nhìn người đó

" Sao chị thấy em lạ quá. Em mới chuyển tới à? " - Người con gái đó cúi người phủi bụi cho An Vy

" Dạ em là học sinh mới chuyển tới. Chị giúp em tìm lớp được không? " - Nó cười trừ - " Em... bị bệnh mù đường chị "

" Em dễ thương thật " - người đó bật cười rồi hỏi - " Em tên gì? Học lớp nào? "

Em tên Lâm An Vy, lớp 10A1. Ở nhà mọi người gọi em là Rain vì lúc em sinh ra trời mưa to dữ dội lắm "

" Còn chị là Nguyễn Hoàng Ngọc Ngân, lớp 12A1. Cũng là hội trưởng hội học sinh của trường. Mọi người gọi chị là summer vì chị sinh vào mùa hè "

" Hả? " - nó nhăn nhó khó hiểu

" Chị đùa đấy. Mọi người gọi chị là Linda " - Ngọc Ngân bật cười - " Để chị dẫn em về lớp "

" Dạ chị " - Nó híp mắt cười

Rồi hai chị em vui vẻ vừa đi vừa trò chuyện. Vừa mới gặp nhưng dường như họ rất hiểu nhau. Gần tới dãy lớp học của nó thì Bảo Nam hớt hải chạy tới:

" Trời ơi, cậu ở đây à? Làm tụi này kiếm khắp nơi "

" À Kin cũng lớp 10A1 mà nhỉ? " - Ngọc Ngân ngạc nhiên rồi nhớ ra liền hỏi

" Ơ chị Linda sao lại đi cùng Rain thế? " - Bảo Nam bây giờ mới ngước đầu lên nhìn người bên cạnh.

" Chị có việc phải đến dãy nhà F. Vô tình gặp Rain ở sân bóng nên chị đưa Rain về. Cũng gần tới lớp rồi hai em vào lớp đi. Chị còn có việc phải đi " - Ngọc Ngân cười với hai đứa nó rồi quay đi

" Chị ấy xinh quá " - An Vy cảm thán nhìn theo ngưỡng mộ

" Lại chẳng. Chị ấy là hot girl trường mình mà. Bố chị ấy là chủ tịch trường mình đấy "

" Òa. " - An Vy thốt lên

" Thôi gần tới giờ học rồi. Để tôi gọi Thái Điệp báo cho nó. Chúng ta vào lớp thôi "

Một buổi học nhàm chán nữa lại tiếp tục. Không gian u ám vẫn bao trùm lấy lớp 10A1

" Ngột ngạt quá ha " - An Vy vẩy vẩy tay trước mặt như đang xua đi cái gì đó

" Cậu làm gì thế? " - Hải Minh bây giờ mới chịu nhìn nó

" Tôi phải hỏi cậu làm gì mới đúng. Bộ tôi làm gì sai à? Sao cậu thấy tôi thì khó chịu thế " - An Vy lắc lắc đầu tỏ vẻ không hài lòng nói tiếp - " Hay cậu hối hận vì cho tôi ngồi ở đây rồi? Muốn đuổi tôi để cho bạn gái xinh đẹp kia ngồi cùng à? Tôi cũng xinh đẹp chứ bộ " - An Vy bữu môi hất hàm về phía Dĩ Mai đang ngồi cuối lớp

" Cậu có xinh đẹp à? " - Hải Minh bật cười vì dáng vẻ của nó như trẻ con

" Cậu cười rồi kìa. " - An Vy cười nhẹ - " Cậu ta là bạn gái cũ của cậu à? "

Hải Minh không nói gì chỉ cười rồi nhìn An Vy. An Vy hiểu rằng Hải Minh không muốn nhắc tới vì còn yêu cậu ta nên cũng cười rồi không nói thêm gì nữa.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Giới thiệu nhân vật:

NGUYỄN HOÀNG NGỌC NGÂN: 18 tuổi. Hội trưởng hội học sinh. Xinh đẹp, thông minh, tốt bụng. Gia thế là Con gái của chủ tịch trường Trang Kính. Chị họ của Khánh Anh. Ngoài miệng lúc nào cũng vui vẻ nhưng trong lòng lại có một nỗi buồn rất lớn. Luôn giúp đỡ nó
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Tiếng chuông báo kết thúc buổi học vang lên chấm dứt một ngày học mệt mỏi. Ai nấy đều nhanh chóng ùa ra khỏi lớp để trở về. Một ngôi trường danh tiếng như Trang Kính đương nhiên chất lượng học của học sinh cũng không thể tầm thường được. Bọn nó cũng không ngoại lệ, uể oải bước ra ngoài nhà xe. Bọn nó đi mô tô nhé. Còn Hải Minh, Hải My và Hải Băng thì có người đón.

" Anh Ken, anh đưa em đi chơi nhé. Còn sớm mà " - Hải My khoác tay Ken vui vẻ nói

" Anh xin lỗi. Hôm nay anh có việc rồi. Bù cho em sau nhé " - Khánh Anh xoa xoa đầu Hải My

" Nhưng hôm nay là ngày kỉ niệm của chúng ta mà. Anh có việc gì ạ? "

" Ken " - Từ xa một người đàn ông lịch thiệp cùng một cô gái vô cùng xinh đẹp bước tới

" Chào chủ tịch ạ " - Cả bọn đồng thanh

" Ừ. Chào các cháu. " - người đàn ông đó cười rồi nhìn qua Khánh Anh - " Cháu dâu của chú đâu? "

" Dạ... " - Hải My cười tươi lên tiếng thì Khánh Anh lên tiếng ngắt lời:

" Đây là An Vy ạ " - Khánh Anh đẩy An Vy lên trước làm Hải My khó chịu giậm chân.

" Ơ ơ. Dạ " - An Vy ấp úm

" Thật không ngờ em lại là em dâu của chị nha " - Người con gái đi cạnh chủ tịch không ai khác chính là Ngọc Ngân

" Hai đứa quen nhau sao? " - Chủ Tịch Lâm lên tiếng

" Con cũng mới biết An Vy thôi. Cô bé dễ thương lắm ba, hai chị em nói chuyện rất hợp ba " - Ngọc Ngân vui vẻ nói

" Hiếm khi thấy con vui vẻ như vậy nha Linda. Cô bé này quả là có duyên với nhà ta " - Chủ tịch Lâm cười

" Dạ. Đã lâu con không gặp được người nói chuyện hợp như thế ạ. Thôi mình đi ba. Hai đưa đi cùng luôn " - Ngọc Ngân nhìn ba rồi nhìn qua hai đứa

" Sáng nay em đi xe. Để em chở An Vy tới đó cho. Chú và chị đi trước đi " - Khánh Anh nháy nháy mắt với Ngọc Ngân

" À ba. Hay mình đi trước đi. Ở đây còn Kin với Candy nữa mà " - Ngọc Ngân nói khéo

" Vậy cũng được. Mấy đứa về cẩn thân nha " - Chủ Tịch Lâm cùng Ngọc Ngân quay đi, một chiếc xe sang trọng chạy tới và đón họ

" Sao cậu lại thành cháu dâu của chủ tịch rồi? Cậu làm tôi hết bất ngờ này tới bất ngờ khác đấy " - Hải Minh hỏi nó. Vẫn giọng trầm ổn thường ngày. Nhưng trong lòng cậu lại có chút khó chịu

" Chúng tôi có hôn ước với nhau. Không biết sao đây, mệt ghê " - An Vy ngán ngẩm

" Sao anh không nói rõ là anh đã có bạn gái và giới thiệu em với gia đình? " - Hải My khó chịu lên tiếng

" Anh đã nghe ông nhắc đến cái hôn ước này rất nhiều lần rồi. Anh không thể ra mắt em với gia đình được. Hơn nữa anh nghĩ cái người mà ông anh hứa hôn chắc gì còn sống. Nên anh mới để như vậy đợi đến lúc chúng ta trưởng thành mới ra mắt em "

" Cậu mới là người chắc gì còn sống đấy " - An Vy lườm Khánh Anh - " Tự nhiên dính líu tới cậu. Đúng là đen đủi mà "

" Phải gọi là ĐM " - Bảo Nam lớn tiếng cười

" Vớ vẩn " - Thái Điệp cốc đầu Bảo Nam đau đớn

" Tao bảo định mệnh mà mày làm sao thế? " - Bảo Nam la oai oái rồi nhìn Khánh Anh và An Vy mặt đáng thương

" Ngu " - Cả hai đồng thanh rồi đi tới lấy mũ bảo hiểm đội rồi leo lên xe

" Ơ ơ hai chúng mày phải bạn tao không vậy? " - Bảo Nam ấm ức

" Hôm nay có bữa tiệc gia đình. Anh đưa An Vy đi trước sẽ gọi cho em sau " - Khánh Anh nói với Hải My rồi lao đi

" Tao tưởng có Rain thì số phận tao sẽ khác chứ? " - Bảo Nam uất ức leo lên xe đội mũ bảo hiểm đợi Thái Điệp

" Sẽ khác. Nhưng không phải số phận của mày mà là số phận của người khác " - Thái Điệp vui vẻ lên xe Bảo Nam rồi vẫy vẫy tay tạm biệt bọn họ

" Cậu... " - Hải My tức giận lên tiếng nhưng bị Hải Minh giữ tay lại. Ở đây mọi người đều biết Thái Điệp đang nói đến ai. Chỉ có điều trong lòng mọi người vẫn không khỏi thắc mắc...

" Đi ăn kem nhé. Tao bao " - Bảo Nam nghiêng đầu

" Okey " - Thái Điệp gật đầu đồng ý ngay. Bảo Nam lao đi để lại ba con người ở đó.

" Tại sao Candy lại ghét em đến vậy? " - Hải Minh thắc mắc nhìn theo bóng hai người vừa đi khuất. Tuy không hợp nhau nhưng Thái Điệp và Hải My cũng là bạn cùng lớp đã 9 năm rồi, cũng từng cùng nhau tham gia các hoạt động của trường, nhưng từ năm ngoái đến giờ thì Thái Điệp thay đổi thái độ hoàn toàn với Hải My.

" Chắc vì chuyện năm xưa. Cậu ta vẫn nghĩ là do em hại Camella "

" Cậu ta thật vô lí " - Hải Băng trước giờ đã không thích Thái Điệp rồi.

" Thôi xe tới rồi, về thôi " - Hải Minh khoác vai hai cô em của mình rồi cùng lên xe.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top