Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn ước tuổi 16! - Ravi
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Chín giờ tối!

An Vy bước tới giữa phòng, bế Tiểu Bảo cùng vào vệ sinh cá nhân để chuẩn bị đi ngủ. Sau đó, Tiểu Bảo vẫn nằm yên trên giường xoay người lại với nó. An Vy cười nhẹ xoay người Tiểu Bảo về phía nó, nói:

" Tiểu Bảo đang giận mẹ Vy Vy sao? "

" Vy Vy, sao mẹ lại không cho Tiểu Bảo nhận Daddy? Tại sao Daddy lại xô tiểu Bảo ra? Có phải Tiểu Bảo không ngoan hay không? " - Tiểu Bảo đưa hai tay lên kê má nhìn An Vy

Câu hỏi ngây thơ của cậu bé lại vô tình chạm vào tim nó khiến nó có phần không vui lại cảm thấy vô cùng khó chịu. An Vy ngồi dậy, dựa người dựa vào thành giường sau đó bế cậu bé ngồi ngang chân mình, dịu dàng vuốt tóc cậu bé, hỏi:

" Sao tiểu Bảo lại gọi người đó là Daddy? "

" Vy Vy, không phải mẹ bảo Daddy cũng có sợi dây chuyền này hay sao? " - Tiểu Bảo ngồi dậy đưa sợi dây chuyền trên cổ cho nó xem. An Vy hơi nhíu mày rồi ôm cậu bé vào lòng. Sợi dây chuyền nó tự tay thiết kế thực sự không thể có cái thứ ba. Đêm đó... Nó đã đeo lên cổ Khánh Anh một sợi, tại sao hắn vẫn còn giữ cho tới bây giờ? Chẳng lẽ là vì hắn do không biết là của nó mới giữ lại?

" Tiểu Bảo, người đó không phải Daddy. "

" Thế tại sao người đó lại có sợi dây chuyền của Daddy, chẳng phải mẹ nói chỉ có hai sợi dây chuyền này không có cái thứ ba hay sao? " - Tiểu Bảo lém lỉnh hỏi lại.

" Thôi ngủ đi nào ông cụ non " - An Vy biết không thể nói lại đứa con lém lỉnh này nên đành đánh bài chuồn.

Tiểu Bảo cũng khá mệt nên nhanh chóng đi vào giấc ngủ. An Vy hôn nhẹ lên trán cậu bé nhẹ giọng:

" Mẹ xin lỗi, Tiểu Bảo "

***

" Em nghe nói chị Rain về nước rồi? " - Một cô nhóc chừng mười hai tuổi bước đến bên cạnh hắn đang đứng ngoài ban công nhìn ra bầu trời.

Khánh Anh chỉ nhẹ gật đầu rồi không nói gì thêm tiếp tục ngắm nhìn bầu trời.

" Anh hai " - Khánh An kéo hắn nhìn về phía Cô bé

" Ừm " - Khánh Anh đưa tay ra xoa xoa đầu cô bé rồi kéo cô bé vào lòng - " Bớt bớt mười vạn câu hỏi vì sao cho hai nhờ " - Khánh Anh gác tay lên lan can để cô bé đứng yên trong vòng tay hắn. Hắn đưa một tay lên vuốt nhẹ sợi dây chuyền trên cổ. Hắn cũng không biết sợi dây chuyền này từ đâu lại xuất hiện trên người hắn nhưng kì lạ là hắn lại luôn mang theo bên mình, không muốn vứt đi và cực kì quý sợi dây chuyền này.

" Nhưng em vẫn muốn biết vì sao chị ấy ra đi không nói một lời? Vì sao chị lại đi hả hai? Vì sao... " - Khánh An quay ngược vào người hắn ngẩng đầu lên thao thao bất tuyệt nói.

Khánh Anh đưa hai tay lên đặt lên vai Khánh An xoay người cô bé nhìn ra bên ngoài trời rồi một tay bịt miệng cô bé lại bật cười, quả thực không thể thay đổi nổi con bé này.

Khánh An đưa tay lên kéo tay hắn xuống rồi giận dỗi nói:

" Nhưng dù sao em cũng không muốn tha lỗi cho chị ấy "

Khánh Anh không nói gì thêm, ngước đầu nhìn những ngôi sao đang lấp lánh ở trên bầu trời. Cảm giác này là sao? Tại sao khi vô tình chạm vào ánh mắt cậu bé kia hắn lại có cảm giác thân thuộc đến vậy?

Hắn lắc mạnh đầu bỏ đi ý nghĩ ấy. Suốt bao năm qua, người ở bên hắn là Bích Thảo. Người yêu thương hắn thật lòng cũng chỉ có Bích Thảo. Còn cô ta? Chỉ biết đến sự nghiệp, danh vọng của bản thân! Bây giờ còn có thêm một đứa con trai nữa, cô ta thực sự không đáng để hắn nhớ đến. Thực sự là không đáng! Hắn đánh mạnh tay vào lan can làm Khánh An đang ngắm bầu trời đêm trong vòng tay hắn cũng phải giật mình.

" Anh hai " - Khánh An ngước đầu lên nhìn hắn mếu máo.

" Mau đi ngủ thôi " - Khánh An cầm lấy tay Khánh An kéo vào bên trong trước khi con bé mè nheo khóc lóc.

***

Cùng thời điểm ấy, Bích Thảo cũng đang ngồi trên xe lăn nhìn ra bên ngoài trời, ánh mắt trở nên chán chường, cau có không còn dịu dàng như lúc sáng nữa.

" Tại sao chị ta lại quay về trong lúc này chứ? Tại sao bao nhiêu năm qua chị ta lại bỏ đi? Rồi bây giờ quay về muốn cướp lại anh ấy sao? Con trai chị ta còn gọi anh ấy là ba nữa? " - Bích Thảo độc thoại một mình sau đó nắm chặt tay cầm xe lăn tức giận, gương mặt tàn ác lộ rõ ra bên ngoài - " An Vy, tại sao chị lại độc ác như vậy? Tại sao chứ? Khó khăn lắm tôi mới có thể vượt qua mặc cảm để nhận lời anh ấy thì chị lại quay về? " - Bích Thảo nghiến răng thật mạnh. Cô đã chứng kiến Khánh Anh đã đau khổ thế nào khi An Vy bỏ đi. Suốt đời này, cô sẽ không thể tha thứ cho nó được Nữa!

***

Sáng hôm sau!

Mọi người đều tập trung ở nhà bếp để dùng bữa sáng.

" Rain, Hôm qua Dì mới bay về nước, khuya quá nên không đánh thức con dậy nữa. Dì cũng nghe kể về con, cậu bé này là tiểu Bảo sao? " - Dì nó nhìn qua An Vy rồi nhìn xuống cậu bé bên cạnh.

" Con chào bà " - Tiểu Bảo lúc này mới dừng ăn nhìn qua Dì nó lễ phép chào.

" Chà, Con ngoan quá, bà thưởng cho con nè " - Dì nó vui vẻ gắp vào bát cậu bé miếng thịt rồi quay sang Ngọc Bích - " Sáng nay ba mẹ con bận việc công ty nên đã đi từ sớm, một lát bà sẽ đưa con đi học "

" Con biết rồi ạ, nhưng bà ơi con muốn đi học cùng Tiểu Bảo và Tiểu Kiệt cơ " - Ngọc Bích chu mỏ nói.

" À Dì, bọn con cũng muốn đăng ký cho tụi nhỏ học ở đây " - Maria lên tiếng nhìn Dì.

" Mọi người sẽ ở lại đây luôn ạ? " - Bích Thảo ngước nhìn Maria khi nghe cô nói.

" Bọn anh sẽ qua lại bên đó khi cần thiết, còn lũ trẻ bọn anh muốn cho chúng nó ổn định ở đây " - Leo giải thích

" Vậy còn chị? Chị cũng ở lại đây luôn hay sao? " - Bích Thảo đột nhiên quay sang hỏi nó, nó đang ăn thì suýt bị nghẹn vì câu hỏi bất ngờ

" Emily tạm thời sẽ ở lại đây để làm cho xong show thời trang váy cưới sắp tới ở Việt Nam. Sau đó mới tiếp tục qua Pháp làm việc " - Maria nói hộ An Vy

" Chị thiết kế váy cưới sao? Vậy tốt quá, chị có thể giúp em làm một bộ váy thật lộng lẫy trong lễ cưới của em được không? " - Bích Thảo vui mừng lên tiếng.

Mọi người đều ái ngại nhìn nó. Còn nó vẫn vui vẻ gật đầu:

" Tất nhiên "

Nó cười nhẹ rồi cúi đầu tiếp tục ăn. Có vẻ như bọn họ thực sự không muốn biết về nó, một nhà thiết kế nổi tiếng tầm cỡ quốc tế như nó mà cô lại không biết?

" Hello cả nhà. Mọi người đang ăn sáng ạ? " - Khánh An từ bên ngoài phi vào cúi đầu ôm lấy cổ Bích Thảo vui vẻ nói rồi im bặt khi ngước nhìn người đối diện...

" Camella? " - An Vy ngước đầu lên khi nghe chất giọng quen thuộc, giọng nói ấy có lẽ nó sẽ không bao giờ quên!

" Con đi học đây, chào Dì, chào anh chị " - Khánh An vội cúi đầu rồi đi ra nhưng bị nó kéo tay lại.

" Camella, chị... " - Nó chưa kịp mở lời Khánh An đã hất tay nó ra quay người đi.

" Chị là người xấu, chị đáng ghét. " - Tiểu Bảo nhảy xuống khỏi ghế ôm lấy chân nó rồi ngước nhìn Khánh An.

Khánh Anh lúc này cũng vừa mới đỗ xe xong đi vào nhà. Khánh An quay người lại nhìn cậu bé, trong đầu nổi ra một chấm hỏi to đùng, sao cậu bé này lại có phần giống... Anh hai như vậy? Đặc biệt là cặp mắt tinh anh này nữa?

" Người xấu mau đi đi " - Tiểu Bảo hậm hực nhìn Khánh An khi cô bé cứ chăm chú nhìn cậu.

" Tiểu Bảo, không được hỗn " - An Vy cúi đầu xuống nhắc nhẹ.

" Chị ấy sao lại đánh mẹ? Chị ấy là người xấu. Tiểu Bảo không thích chị ấy " - Tiểu Bảo chu chu cái mỏ lên nói. Thì ra Tiểu Bảo hiểu lầm khi nhìn thấy Khánh An hất tay mẹ cậu ra.

Khánh Anh bước tới vỗ vỗ nhẹ vai Khánh An kéo cô bé lại với thực tại.

" A Daddy... " - Tiểu Bảo vui mừng khi nhìn thấy hắn vào, gương mặt nhanh chóng bừng sáng như lúc cậu bé đi trên sàn catwalk. À cậu bé cùng Tiểu Kiệt từ nhỏ đã biết đến thời trang, trở thành những mẫu nhí được săn đón. Chỉ khác một điều, bọn họ không biết Tiểu Bảo chính là con trai của nhà thiết kế nổi tiếng Emily.

Khánh Anh không bận tâm đến cậu bé bước thẳng vào bên trong đến bên cạnh Bích Thảo, dịu dàng nhìn cô:

" Hôm nay em có hẹn với bác sĩ, nhớ không? "

" Dạ " - Bích Thảo cười nhẹ - " Hay là anh ngồi xuống đây đợi em một chút, em gần ăn xong rồi " - Bích Thảo cười nhẹ nhìn hắn rồi nhìn sang biểu hiện của nó.

" Anh ở bên ngoài đợi em " - Khánh Anh lạnh lùng nói rồi khẽ nhìn sang những người còn lại trừ nó, gật đầu rồi đi ra bên ngoài.

" Bà ơi. Cậu Khánh Anh làm sao thế ạ? " - Ngọc Bích ngây thơ ngước nhìn Khổng phu nhân hỏi khi thấy Khánh Anh khác lạ hơn bình thường.

" Không sao đâu, con ăn đi " - Khổng phu nhân cười nhẹ.

Nó đang loay hoay nhìn Ngọc Bích vừa nhìn lại đã thấy Khánh An cùng Tiểu Bảo đã ngồi ở ghế sofa ở bên kia. Nhìn thấy gương mặt của hai đứa không có vẻ gì là cáu như lúc này nên nó ngồi lại vào bàn. Dù sao đứa em gái Khánh An cũng là người nó nhớ nhất trong chín năm qua, nó thực sự không muốn mất đi đứa em gái nhỏ bé luôn bám lấy nó mỗi khi nó đi học về. Thực sự rất nhớ. Thấm thoắt cô bé đã thành một cô nhóc đáng yêu như vậy rồi.

Bích Thảo nhìn thấy nó như vậy thì tức giận bỏ đũa xuống nhẹ giọng:

" Con đã ăn xong rồi. Con lên trên chuẩn bị ạ "

" Ừ, con đi đi " - Khổng phu nhân gật nhẹ đầu nói

Bọn họ lại tiếp tục dùng bữa.

Ở phía bên kia, hai chị em vẫn ríu ran nói chuyện. Dường như Khánh An rất hợp với tiểu Bảo.

" Sao em lại gọi anh hai là ba? " - Khánh An cúi đầu nhìn tiểu Bảo.

Tiểu Bảo chu mỏ lên quay sang bên trái không thèm nói chuyện với Khánh An.

" Nè " - Khánh An kéo cậu bé lại thủ thỉ - " Em nói trước đi sau đó chị sẽ tặng em cái này " - Camella lấy trong túi ra chiếc kẹo mút hôm qua Tiểu Kiệt cho cậu. Cậu bé lại rất thích ăn đồ ngọt liền vui vẻ nhận lấy.

" Em nói cho chị biết, chị không được nói lại cho Mẹ Vy Vy đâu đấy, mẹ Vy Vy không muốn em nhận lại Daddy " - Gương mặt hí hửng khi nhận được kẹo liền biến mất thay vào đó là bộ dạng rầu rĩ, Tiểu Bảo đưa sợi dây chuyền lên tính nói lại mọi chuyện với Camella thì Bích Thảo đi tới - " Camella, đi học thôi. Trễ rồi "

" Nhưng em... " - Khánh An muốn nghe hết câu chuyện nên bí xị trả lời Bích Thảo

" Đi thôi " - Khánh Anh đứng gần đó cũng lên tiếng. Nãy giờ hắn như bị ai đó thôi miên, đứng nhìn hai chị em Khánh An và Tiểu Bảo nói chuyện, câu chuyện như có sức hút lớn với hắn. Tiếng nói của Bích Thảo đã kéo hắn về thực tại.

Khánh An ỉu xìu đứng dậy nhưng vẫn không quên nháy mắt với tiểu Bảo. Cậu bé cũng tinh nghịch nháy mắt với Khánh An.

Bọn hắn vừa ra khỏi nhà, An Vy cùng Leo, Maria, tiểu Kiệt, Ngọc Bích và Dì nó đi tới.

" Dì để con đưa Ngọc Bích tới trường là được rồi, dù sao Ngọc Bích cũng sẽ học chung trường với Tiểu Bảo " - An Vy bế Tiểu Bảo xuống rồi đưa chiếc cặp khoác lên vai cậu bé rồi nhìn Dì nói.

" Vậy cũng được, hôm nay Dì hơi mệt. Con dùng xe Dì đi " - Khổng phu nhân đưa chiếc chìa khóa cho nó.

" Bọn con cũng xin phép đưa tiểu Kiệt đến trường nhập học cho nó ạ " - Leo nhìn bà.

" Được rồi, mấy đứa đi cẩn thận nhé " - Dì nó nói rồi tính quay bước vào trong

" À Dì... Dì Tuyết Nhàn vẫn ở trong bệnh viện ấy ạ? Con muốn đi thăm Dì " - An Vy quay người về phía Dì hỏi

" Ừm. Chắc chị ấy sẽ vui lắm khi thấy con về " - Dì nó cười nhìn nó

" Dì vào nghỉ ngơi đi ạ " - An Vy nói rồi cùng Leo và Maria dẫn ba đưa nhỏ ra bên ngoài.

" Hôm nay, mẹ có hẹn với bên công ty thời trang để chuẩn bị cho show thời trang sắp tới. Chiều nay bác hai sẽ tới đón hai đứa nhé " - An Vy cúi đầu xuống dặn dò Ngọc Bích và Tiểu Bảo.

" Show thời trang của anh cũng sẽ làm chung một ngày với em nên Tiểu Bảo hãy để anh đón, anh muốn tổng duyệt trước để lên kế hoạch và tất nhiên ngôi sao nhí của chúng ta không thể chạy khỏi show thời trang của cậu rồi " - Leo nhéo má Tiểu Bảo cười tươi nhìn cậu bé.

" No. Mẹ Vy Vy bảo sẽ không nhận show diễn của ai cho tiểu Bảo nữa " - Tiểu Bảo quay sang nhìn cậu từ chối.

" Haha. Rất chuẩn ngôi sao đấy chứ? Nhưng mẹ Vy Vy sẽ không từ chối cậu đâu " - Leo bật cười nhìn đứa cháu.

" Vậy anh đón tụi nhỏ luôn nhé, em đến công ty luôn. Bọn họ hẹn em ăn tối nữa để bàn công chuyện luôn. " - An Vy nhìn Leo xong lại nhìn qua Maria - " Chị giúp em để ý nhóc con này có chịu ăn không nhé? " - An Vy nói rồi lườm yêu tiểu Bảo đang chu mỏ nói - " Đồ ăn Việt Nam rất ngon. Tiểu Bảo nhất định sẽ không kén ăn đâu mà "

Cả ba người đều bật cười. Còn bọn nhỏ đã dắt nhau ra xe. Hôm nay bọn họ đi hai xe vì mỗi người một công việc, tạm chia tay nhau ở đây. An Vy đưa Tiểu Bảo và Ngọc Bích đến trường mần non. Còn Tiểu Kiệt sáu tuổi đã vào lớp một, ba mẹ cậu cho cậu vào trường Trang Kính, nơi Ngọc Ngân đang là Phó chủ tịch của Trường.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Hoàn thành thủ tục cho Tiểu Bảo và dẫn Tiểu Bảo cùng Ngọc Bích vào lớp xong, nó mới di chuyển đến bệnh viện. Đứng trước phòng bệnh của Dì, An Vy thở dài một cái rồi đưa tay mở cửa bước vào giữa căn phòng, sau đó thay bó hoa hồng xanh vào bình hoa trên bàn cạnh giường của bà rồi mới bước tới cầm lấy tay Tuyết Nhàn:

" Dì à, con về rồi đây. Dì có khỏe không? Có nhớ An Vy không? " - An Vy vừa nói vừa xoa xoa bàn tay bà - " Mẹ con rất mong Dì có thể tỉnh lại. Đã chín năm rồi, thời gian trôi qua nhanh thật. Bây giờ anh hai cũng đã có Ngọc Bích, con cũng đã có Tiểu Bảo rồi. Tại sao Dì còn không chịu tỉnh lại nữa ạ? " - An Vy quẹt ngang dòng nước mắt đang rơi xuống hai bên gò má rồi tiếp tục thao thao bất tuyệt kể chuyện cho bà nghe.

* Cạch *

Đang chăm chú trò chuyện với Dì thì tiếng cửa mở ra, An Vy vừa xoay người lại xem thì nhìn thấy Bích Thảo, sau đó nó liền đứng dậy đi ra bên ngoài giúp cô đẩy xe vào.

" Chị cũng tới thăm Dì sao? " - Bích Thảo nhìn nó hỏi với giọng điệu chán chường

An Vy có chút không quen khi thấy thái độ của cô như vậy, nhưng cũng không để ý nhiều ngồi lên mép giường nhìn Tuyết Nhàn khẽ gật đầu.

" Chị bỏ đi bao nhiêu năm qua, sự nghiệp của chị cũng đã đạt đến đỉnh cao rồi. Tại sao còn quay về? " - Bích Thảo lạnh lùng nói, vẫn chăm chú nhìn vào Tuyết Nhàn mà không thèm nhìn lên nó một lần.

An Vy thở dài một cái, nó chưa bao giờ hối hận vì ngày ấy đã bỏ đi và nó thỏa mãn với cuộc sống hiện tại, mọi lời kích động nó đều không quan tâm, dù sao cuộc sống của nó bây giờ cũng chỉ có Tiểu Bảo là quan trọng!

" Chắc cô thường tới đây thăm Dì đúng không? Tình hình Dì vẫn không khá hơn chút nào sao? " - An Vy đoán ra ngay Bích Thảo phải thường xuyên tới bệnh viện nên sẽ tới trò chuyện với Dì nên vội đổi chủ đề.

" Ở đây chỉ có tôi và chị, chị có thể bỏ lớp mặt nạ giả tạo ấy đi được không? Tôi khinh bỉ " - Bích Thảo lúc này nhìn thẳng vào mặt An Vy nói với điệu bộ khinh bỉ xen lẫn tức giận - " Chị có biết lúc chị bỏ đi Ken đã đau khổ thế nào không? Anh ấy đã tự giam lỏng bản thân trong phòng không chịu ăn uống gì, chị có biết từ lúc chị không còn ở đây nữa, anh ấy đã cô độc biết chừng nào không? Đã khổ sở vì chị biết bao nhiêu chị có biết không? Mà tại sao chị tàn nhẫn như vậy? Đến cả Camella cũng vì chị mà khóc lên khóc xuống đòi đi tìm chị. Một đứa bé mới chỉ ba tuổi, lúc chị đi, chúng tôi biết giải thích như thế nào cho cô bé hiểu? " - Bích Thảo đẩy xe tới gần nó hơn, dùng hết sức bình sinh cô nắm chặt lấy tay nó - " Tại sao chị không cút luôn đi? Chị muốn cướp lại mọi thứ chị đã vứt bỏ hay sao? TẠI SAO? HẢ? LÀM MỌI NGƯỜI ĐAU KHỔ VÌ CHỊ CHƯA ĐỦ HAY SAO? " - Đến lúc này Bích Thảo không tự chủ nữa mà hét lớn lên. Khánh Anh đứng bên ngoài cửa phòng đều nghe hết mọi chuyện. Đang tính bỏ đi thì giọng nói của nó phát ra làm hắn khựng lại.

" Đủ rồi " - An Vy hất tay Bích Thảo ra, nó thực sự không muốn nghe nữa. Quay đầu sang nhìn Bích Thảo, nó nhẹ giọng: " Tôi không còn yêu anh ấy, cái quan trọng đối với tôi lúc đó là Sự nghiệp, còn bây giờ là Tiểu Bảo! Tôi chưa từng có suy nghĩ sẽ cướp lại bất cứ cái gì của cô! "

An Vy nói ngắn gọn rồi đứng dậy muốn đi ra bên ngoài, lúc này Khánh Anh cũng đã rời khỏi đó. Bích Thảo giữ tay nó lại:

" Chị trở về nước sau bao lâu biệt tích là không có ý nghĩa gì sao? Tiểu Bảo gọi anh ấy là ba cũng không có ý nghĩa gì sao? Ai có thể tin?" - Bích Thảo nhếch khóe môi lên tạo thành một nụ cười nhạt.

" Tiểu Bảo chỉ là hiểu lầm. Tôi thực sự sẽ không lấy lại bất cứ thứ gì của cô! " - An Vy gạt tay Bích Thảo ra rồi bước ra ngoài.

Bích Thảo nước mắt đã không tự chủ được mà rơi xuống, cô khẽ cười nhạt

" Tại sao chị lại còn quay về chứ? Tôi hận chị! "

***

1h:45PM!

Chiếc xe An Vy chạy vừa lách vào một bên đường. Có chuyện gì thế này? An Vy bước xuống xe quan sát một lúc rồi ngao ngán thở dài, không phải chứ? Tại sao lại chết máy lúc này. Hai giờ chiều nay nó có hẹn với đối tác, lần đầu gặp mặt nó thực sự không muốn gây sự chú ý. Vừa rút máy ra gọi cho bộ phận sửa chữa xong, nó đành phải để xe đó và đi ra một bên để gọi taxi.

Một chiếc ô tô BMW bỗng dừng trước mặt nó, nó tò mò nghiêng đầu nhìn vào kính buồng lái thì giật mình lùi lại. Tại... Tại sao lại là hắn chứ?

Chưa kịp định thần, Khánh Anh đã bước xuống xe kéo nó ngồi vào ghế sau rồi nhanh chóng ngồi vào ghế lái và phóng đi.

" Anh đang làm gì vậy? Mau cho em xuống " - An Vy gắt lên cố cúi người về phía trước nói khi thấy tốc độ hắn đi mỗi lúc một nhanh hơn.

Còn hắn không có vẻ gì là quan tâm đến sự hiện diện của nó, nó chỉ còn biết bám chắc lấy chiếc ghế của hắn vì nó vẫn chưa thắt dây an toàn vào mà hắn còn đi với tốc độ này khiến gương mặt nó cũng tím tái xanh mặt.

Mười lăm phút sau...

Hắn phanh gấp trước cổng một khách sạn năm sao. Vì phanh gấp nên trán nó đập vào thành ghế đau điếng. Nhờ có cú va chạm này mà nó mới biết nó vẫn còn sống. Nó bước xuống xe lảo đảo, một tay xoa xoa trên trán, một tay ôm lấy bụng đi tới một bên đường nôn thốc nôn tháo.

Lúc này một đám người chạy tới phía nó lo lắng:

" Chị Emily, chị không sao chứ? Mọi người đã tới đủ rồi mà em không thấy chị làm em lo quá, may quá chị vẫn đến kịp nhưng chị làm sao thế này? " - Cô trợ lí của nó tuôn ra một tràng, nếu không vì quen tính này của cô, An Vy đã đạp phăng cô ra khỏi nơi này rồi.

" Cô không thấy chị ấy đang mệt sao còn nói nhiều như vậy? " - Một anh chàng khác lên tiếng rồi sau đó là một loạt xì xào, đội ngũ đi theo nó cũng tầm 10 người nên hơi ồn ào.

" IM " - An Vy nôn hết rồi mới tức giận quát lớn dẹp tiếng ồn ào, nó khẽ khó chịu nhìn đám nhân viên của mình khiến bọn họ im bặt.

Hắn lúc này cũng bước tới, đi theo sau hắn là một đám người ăn mang lịch sử, hắn đi tới chìa tay trước mặt An Vy:

" Xin chào, hợp tác thành công "

Câu nói của hắn khiến nó muốn té ngửa ngay lập tức. Nhanh chóng lấy lại tinh thần nó cố gắng đứng dậy, hai người trợ lí của nó mới buông tay nó ra để nó đưa tay lên bắt tay hắn.

Đúng lúc này, đám truyền thông chạy tới thay nhau hỏi rồi chụp ảnh lia lịa.

" Cô Emily, tại sao cô lại bỏ mọi công việc ở bên Pháp để về đây kí hợp đồng với tập đoàn K.A chỉ mới lấn sân qua thời trang? "

" Cô Emily, lần này cô về nước có phải muốn lập nghiệp ở đây hay không? "

Một người khác lại hỏi tiếp:

" Cô Emily, sự nghiệp của cô đang đạt đỉnh cao có tầm ảnh hưởng trong quốc tế, tại sao cô lại bỏ dở mà về đây? "

Mấy người nhân viên của nó nhanh chóng đứng che chắn cho nó, còn nó phải cúi đầu xuống lấy tay che ngang trán vì trán nó đang sưng đỏ lên.

Trong tình hình này, hắn cầm lấy tay nó kéo nó đi thẳng vào khách sạn. Đám nhân viên của hắn cũng cùng đám nhân viên của nó che chắn cho bọn nó, bây giờ đám bảo vệ mới chạy tới. Đám người của nó và hắn mới đi nhanh vào trong.

Cuộc họp nhanh chóng được diễn ra tại phòng vip khách sạn.

Một người đàn ông mặc bộ vest đen rất lịch sự có vẻ là người chỉ dưới trướng hắn ái ngại lên tiếng:

" Cô Emily, nhìn cô có vẻ không được khỏe lắm, có cần... "

" Tôi không sao, nếu bây giờ không họp thì lần sau tôi cũng không hi vọng toàn mạng đâu, cũng không muốn bị ai đó thiêu đốt bằng ánh mắt đâu " - An Vy ngước đầu lên khi cô trợ lí đưa tới thuốc và băng dán cá nhân cho nó.

Mọi người đều hiểu An Vy đang ám chỉ ai, gương mặt lạnh lùng của hắn đối với bọn họ cũng đã quen rồi, đặc biệt là cặp mắt có thể thiêu đốt người đối diện. Nhưng vì bọn họ nghĩ An Vy là lần đầu gặp hắn, với danh tiếng " khó mời nổi " như nó lại đồng ý về đây đã là một may mắn bởi vì tập đoàn K.A chỉ mới lấn sang thời trang chưa hề có địa vị nên mời được nó là một sự may mắn.

" Chủ tịch à, anh hãy nói gì đi " - Lúc này người đàn ông phải quay sang nhìn hắn lo lắng nói.

" Bắt đầu họp " - Câu trả lời của hắn ngắn gọn đến mức người đàn ông kia cũng muốn toát mồ hôi. Với một người có tầm ảnh hưởng lớn trong giới thời trang quốc tế liệu có muốn hợp tác với bên ông không?

An Vy cũng chẳng bất ngờ lắm, dán băng cá nhân xong nó quay đầu vào nhìn mọi người.

" Bắt đầu được rồi "

Câu trả lời của nó làm bọn họ thở phào nhẹ nhõm. Với sự làm việc tần suất nhanh, gọn mà hiệu quả của nó và hắn, cuộc họp nhanh chóng kết thúc tốt đẹp. Hợp đồng cũng đã kí xong. Chỉ có điều, nó không hiểu tại sao tập đoàn K.A lại muốn mở rộng kinh doanh thời trang váy cưới thay vì các mặt hàng đa dạng hơn? Nó không muốn đối diện với hắn lâu hơn thế nên nhanh chóng giải quyết rồi bàn giao lại cho trợ lí! Thực chất, nó muốn mở rộng chi nhánh về nước, lại thích dùng tài năng khai phá một tập đoàn mới đi vào lĩnh vực thời trang nên mới đồng ý! Nhưng sâu xa bên trong... Nó muốn dùng tình yêu của mình tạo ra những bộ váy cưới thật đẹp, thật lộng lẫy, mang lại niềm vui và sự hạnh phúc cho những người khác ở tại nơi tình yêu trong nó bắt đầu! Chỉ là không ngờ đến chủ tịch tập đoàn K.A lại là hắn!

Nhưng mà... Lúc ở ngoài cổng? Rồi còn hắn ngang nhiên kéo nó vào xe? Chẳng lẽ hắn biết nó chính là đối tác lần này của hắn sao?

An Vy mới bước đến cánh cửa đang tính kéo cửa ra thì sực nhớ lại...

" Chị Emily " - Cô trợ lí kéo tay nó đưa nó về thực tại

" Hả? "

Nó quay lại nhìn cô trợ lí thì hắn đã bước tới mở cửa cho nó. Nó nghiêm chỉnh lại cùng đoàn người của mình bước ra. Bọn hắn cũng đi theo bên cạnh.

Ra tới sảnh trước, nhân viên khách sạn cúi chào bọn hắn. Hắn quay người vào phía nó đưa tay ra:

" Hợp tác lâu dài "

" Không dám " - nó cúi đầu nói lí nhí nhưng bị hắn nghe được

" Hửm? "

Nó ngước đầu lên, đưa tay ra chạm vào tay nó rồi rụt về nhưng bị hắn cầm chặt lại khiến nó có cảm giác đau.

" Anh... " - An Vy có chút bực dọc nhìn hắn. Còn hắn vẫn khuôn mặt không cảm xúc nhìn nó nghiêng đầu khiến nó im bặt.

Nhìn thấy tình hình căng thẳng, Người đàn ông vừa nãy là trợ lí của hắn nhanh chóng lên tiếng:

" Cô Emily cũng đã tới bữa tối, chúng tôi đã đặt một bữa tiệc ở ngay nhà hàng khách sạn, mời cô đi hướng nào " - Người đàn ông chỉ về hướng đối diện chỗ bọn nó vừa đi ra.

Lúc này hắn mới chịu buông tay nó ra. Nó nhăn nhó xoa xoa tay, đang muốn bịa đặt lí do để mà chuồn thì hắn đã một lần nữa kéo nó đi thẳng vào bên trong khiến đám nhân viên của hai người nhìn nhau thắc mắc. Thực sự lần đầu gặp mặt hay sao?

Hắn kéo nó vào đẩy nó ngồi xuống ghế, sau đó cúi đầu xuống nói vào tai nó:

" Bất ngờ lắm đúng không? Cô chắc không bao giờ nghĩ đối tác của cô lại là tôi? "

" Anh hay bất cứ người nào thì đều là khách hàng quan tâm đến nhãn hiệu thiết kế của em nên em chẳng bận tâm đó là ai " - An Vy nghiêng đầu về một bên vì hơi thở của hắn làm nó nhột, sau đó trả lời hắn.

Khánh Anh nhếch nhác ngồi vào ghế bên cạnh nó. Nó thực sự đã thay đổi rất nhiều. Trong bữa ăn hắn cứ nhìn chằm chằm vào nó khiến nó vô cùng khó chịu. Đây là cách hắn muốn trả thù nó hay sao? Vậy thì hắn đã thành công rồi. Nó thực sự không muốn gặp lại hắn chút nào!

***

Bước ra khỏi khách sạn cũng đã chập tối, nó đang đứng đợi xe thì Khánh Anh đi xe tới, nó nhận ra chiếc xe của hắn nên đã đi sang một bên khác. Hắn liền cho xe thụt lùi thì một chiếc xe khác đi tới, chặn ngay phía sau xe hắn. Hải Minh bước xuống xe đi về phía nó, cậu không để ý rằng hắn đang khó chịu nhìn qua gương chiếu hậu rồi lái xe phóng đi.

Nó hơi hướng mắt về phía xe hắn đang khuất dần trong dòng xe tấp nập ở trên đường.

" Emily, tớ đến đón cậu đây " - Hải Minh lên tiếng làm nó giật mình nhìn lại

" À ừ. Sao cậu biết xe mình hỏng mà tới đây đón thế? "

" Biết bao nhiêu năm, tớ đủ sức mua chuộc trợ lí của cậu mà " - Hải Minh mở cửa xe ở ghế lại phụ cho nó rồi nháy máy ý muốn nó lên xe. An Vy chỉ bật cười rồi nhanh chóng ngồi lên xe cậu và trở về.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
An Vy vừa bước xuống xe, đi lên bậc thềm xoay người lại vẫy tay tạm biệt Hải Minh, nhìn qua kính ô tô lúc này cậu mới để ý tới miếng băng dính cá nhân trên đầu nó đã được nó che giấu bằng vài cọng tóc mái thưa. Hải Minh bước vội xuống xe kéo tay nó lại:

" Emily, trán cậu? "

" À, lúc gặp đối tác mình sơ ý va vào đâu ấy, nhưng không sao đâu? " - An Vy quay lại cười nhẹ nhìn cậu, tay kia sờ nhẹ lên trán trả lời

Hải Minh hơi nhíu mày nhìn nó:

" Cái tính hậu đậu của cậu thật không chịu nổi "

Nó chợt nghĩ trong lòng " Vì ai mà mình bị như vậy chứ? "

Đang tính quay người đi vào trong, Hải Minh lại kéo ngược nó về hôn nhẹ lên trán nó làm nó há hốc miệng nhìn cậu.

" Mình về đây, cậu ngủ ngon " - Hải Minh cười tươi đi xuống xe, mặc kệ nó vẫn còn đang ngơ ngác không hiểu gì.

Đợi cho xe Hải Minh đi khuất, An Vy mới thở dài buồn bã, nó tự biết bao nhiêu năm qua người luôn ở bên chăm sóc cho hai mẹ con nó là cậu, người nó nợ nhiều nhất cũng là cậu? Vậy vì sao nó còn không thể mở lòng với cậu? Hắn cũng đã có được hạnh phúc mới rồi, vậy... Nó có nên vì tiểu Bảo mà làm lại từ đầu hay không?

Đang mãi suy nghĩ, nó không để ý rằng từ xa có một con người đang ở trong xe nhìn về phía nó chứng kiến mọi chuyện vừa xảy ra.

Cùng lúc, Leo đi tới chạm nhẹ vào vai nó khiến nó giật mình quay người lại.

" Em làm gì mà đứng ngẩn ngơ ngoài này thế? Mà trán em bị làm sao vậy? " - Leo nhìn nó nói

" Không sao, vết thương ngoài da thôi. Anh chị hai về chưa ạ? " - An Vy đi tới một góc cởi chiếc dày cao gót ra đặt gọn gàng ở tủ đựng dày dép rồi khoác vào chân chiếc dép hình con thỏ rồi cùng Leo đi vào nhà.

" Ba mẹ con lại đi công tác rồi. Rất ít khi ở nhà nên cô không cần quan tâm đâu ạ " - Ngọc Bích ôm con gấu bông ngẩng đầu lên trả lời thay cho Leo. Cả hai đều bật cười nhìn dáng vẻ " Người lớn " của cô nhóc năm tuổi.

An Vy bước tới đặt túi xách qua một bên rồi bế Ngọc Bích ngồi lên chân mình:

" Thế Tiểu Bảo với Tiểu Kiệt đâu mà cháu yêu của Cô lại chơi một mình thế này? "

" Tiểu Kiệt đang học ạ, còn Tiểu Bảo từ nãy giờ con không thấy ạ " - Ngọc Bích ngẩng đầu lên trả lời nó.

" Không thấy tiểu Bảo đâu á? " - An Vy bế Ngọc Bích ngồi xuống ghế sofa rồi đứng lên để lên phòng tìm cậu.

" Vừa nãy tiểu Bảo vẫn ở trên phòng, để anh lên xem sao " - Leo bước về phía cầu thang đi lên lầu.

An Vy cũng theo sau lưng Leo đi lên phòng. Vừa mới mở phòng ra, căn phòng trống không, không có một chút dấu vết nào.

" Tiểu Bảo? " - Leo đi vào giữa phòng gọi lớn nhưng không thấy ai trả lời

" Thằng bé không có trong phòng sao? " - An Vy cũng đi vào cởi chiếc áo khoác ngoài ra bỏ lên giường rồi đi vào phòng tắm nhà vệ sinh tìm nhưng cũng không thấy. Lúc này An Vy mới bước ra nhìn Leo hốt hoảng: " Trong này cũng không có "

" Để anh chạy qua phòng Tiểu Kiệt xem sao " - Nói rồi Leo bước vội ra khỏi phòng

An Vy cũng ngay lập tức chạy ra bên ngoài nhà, tìm từng ngóc ngách, từ vườn cây đến hồ bơi đều không thấy đâu. Nước mắt nó bắt đầu rơi xuống không ngừng. Người làm trong nhà cũng tản ra tìm cậu bé nhưng không có một chút dấu vết nào, Tiểu Bảo mất tích một cách kì lạ.

" Hay là chúng ta gọi báo công an đi? " - Maria sốt ruột vò tay nhìn mọi người.

" Cứ đợi một lúc xem tình hình như thế nào đã " - Khổng Phu nhân cũng lo lắng không kém lên tiếng

" Thằng bé chỉ mới về nước, có thể đi đâu được chứ? " - An Vy bấu chặt hai bàn tay vào nhau, nước mắt rơi xuống không ngừng. - " Không được, em phải đi tìm Tiểu Bảo, không thể ngồi yên như thế này được " - An Vy gạt nước mắt chạy ra bên ngoài trời, mọi người cố gọi với rồi đuổi theo nhưng nó không chịu quay đầu lại nhìn.

Đột nhiên, một chiếc xe chạy tới trước mặt nó. Lại là hắn sao?

Hắn suốt từ nãy giờ vẫn ngồi yên trong xe ở một khóc khuất nhìn mọi hành động diễn ra ở trong căn nhà, hắn cũng biết bọn họ vì sao lại loạn lên như thế bởi vì hắn biết Tiểu Bảo đang ở đâu!

Chiếc kính từ từ kéo xuống, Hắn quay đầu nhìn ra phía ngoài, gương mặt hốt hoảng tràn đầy nước mắt của nó lại làm hắn thấy hả hê, gương mặt lạnh lùng, buông giọng lạnh nhạt, hắn nói:

" Muốn biết Tiểu Bảo ở đâu thì mau lên xe "

An Vy chần chừ một lúc, hắn ngước ra bên ngoài nhìn nó rồi cho kính kéo lên làm nó hốt hoảng:

" Được, em đi theo anh " - An Vy vội đi tới mở cửa ghế sau nhưng không được. Lúc này nó đã phát hỏa lên tiến về phía trước tức giận nhìn hắn. Hắn nghiêng đầu về phía ghế lái phụ, nó hiểu được liền chạy qua bên kia rồi mở cửa ghế lái phụ leo lên xe. Chiếc xe vừa phóng đi, Leo nhìn theo đầy trầm tư:

" Rốt cuộc... Cậu ta vẫn không thể quên được "

Maria chỉ lắc đầu rồi dẫn Ngọc Bích và tiểu Kiệt đi vào. Khổng phu nhân cũng đi theo sau lưng bọn họ. Người làm cũng tản dần về nghỉ. Bây giờ họ cũng chỉ biết chờ đợi!

" Anh muốn đưa em đi đâu? Tiểu Bảo đang ở đâu? " - An Vy nói mà như quát lên.

Hình ảnh Hải Minh và An Vy vừa lúc nãy cứ luẩn quẩn trong đầu hắn khiến hắn không thể tập trung vào nó mà phóng xe đi mỗi lúc một nhanh hơn. Nó chỉ bất lực ngước đầu nhìn về phía trước, hi vọng hắn sẽ không gạt nó mà nhanh chóng tìm ra Tiểu Bảo.

***

" Cô ơi, bây giờ chúng ta đi đâu? " - Một cậu nhóc chừng năm tuổi ngước đầu lên nhìn một cô bé chừng mười hai tuổi thắc mắc.

Khánh An dắt tay Tiểu Bảo đi trên vỉa hè rồi nhìn xung quanh, sau đó dẫn tiểu Bảo tới ngồi lên ghế đá ven đường.

" Cô cũng không biết nữa, bây giờ chúng ta đi đâu? " - Khánh An cũng ỉu xìu cúi đầu xuống nhìn Tiểu Bảo

" Cô ơi, con đói quá " - Tiểu Bảo kéo tay về ôm lấy bụng nhìn Khánh An.

Khánh An cũng nhìn xuống bụng mình rồi nhìn qua tiểu Bảo, sau đó lại không hẹn mà cả hai cô cháu đều thở dài.

Đúng lúc đó, xe Khánh Anh dừng trước tầm nhìn của hai đứa trẻ. Hắn có chút thắc mắc vì lúc rời khỏi nhà đã thấy Khánh An dắt tay Tiểu Bảo đi vào bên trong nhà nhưng sao giờ cả hai lại ngồi ở vỉa hè trước nhà hắn. An Vy vừa nhìn thấy Tiểu Bảo và Khánh An đã mở vội cửa bước xuống chạy tới ôm chầm lấy Tiểu Bảo,nước mắt nó vẫn không ngừng rơi. Khánh Anh đã xuống xe và đứng sau lưng nó tự lúc nào.

" Mẹ ơi, mẹ đang khóc ạ? Tiểu Bảo xin lỗi mẹ " - Tiểu Bảo cũng ôm lấy cổ An Vy nói.

An Vy gạt vội nước mắt rồi đẩy nhẹ cậu bé ra mắng:

" Tại sao con lại bỏ đi như thế này? Tại sao lại không cho ai biết? Hả? "

" Là do em dẫn Tiểu Bảo đi " - Khánh An chu mỏ nói nhưng vẫn không thèm nhìn nó.

" Camella " - Khánh Anh bây giờ mới lên tiếng.

Khánh An ngước lên nhìn anh Hai rồi khoanh tay trước ngực nói:

" Em muốn ở cùng tiểu Bảo cơ. Hứ "

Nhìn thấy thái độ của Khánh An như vậy An Vy cũng không muốn nói thêm, tìm thấy Tiểu Bảo là tốt rồi. Bọn nó nhanh chóng lên xe và trở về. Vì đang ở trước cổng nhà hắn, Bích Thảo cũng đang ở bên trong nên tiện đường bọn nó vào nhà hắn để đón Bích Thảo.

Vừa vào đến nhà hắn, Khánh An đã khựng lại ôm lấy Tiểu Bảo khi thấy Bích Thảo đang xem ti vi cùng bà nội và ba mẹ. Khánh Anh hơi nhíu mày nhìn hành động của em gái mình nhưng nhanh chóng bỏ qua khi bà nội hắn quay đầu ra nhìn thấy nó.

" An Vy, con trở về rồi sao? " - bà nội hắn bước từng bước khó khăn đến cầm lấy tay nó vui mừng.

An Vy cũng nước mắt lưng tròng nhìn bà rồi dìu bà ngồi lên ghế:

" Chân bà làm sao thế này? "

" Tuổi già mà, chân bà cũng đã yếu rồi " - Bà cười nhẹ.

An Vy ôm chầm lấy bà nức nở:

" Con xin lỗi đã không về thăm bà sớm hơn "

" Về là tốt " - Mẹ hắn cũng đi tới vỗ vỗ nhẹ lên vai nó.

" Đứa trẻ này? " - Ba hắn chưa kịp vui mừng thì đã bị sự hiện diện của Tiểu Bảo làm ông khựng lại.

" Đây là con trai của con ạ " - An Vy bây giờ mới đứng dậy đi về phía Tiểu Bảo nói

Mọi người bắt đầu chú ý vào cậu bé. Không thể nào, thật sự rất giống...

Bích Thảo vội lên tiếng kéo sự chú ý của mọi người:

" Camella, Tiểu Bảo hai đứa đi chơi có vui không? "

" Hứ " - Khánh An hậm hực nhìn Bích Thảo rồi kéo Tiểu Bảo đi lên phòng.

" Camella " - Hắn lên tiếng gọi nhưng cô bé chẳng thèm để ý tới.

" Con bé làm sao vậy? " - Ba hắn lên tiếng nhìn hai đứa nhỏ.

" Để con lên xem sao, cũng muộn rồi, con phải đưa Tiểu Bảo về nghỉ sớm nữa " - An Vy cúi đầu nói rồi đi về hướng Khánh An và Tiểu Bảo nhưng bị Bích Thảo chặn lại.

" Để em lên đó là được rồi, lâu ngày không gặp bà và hai bác, chị ở lại chơi một chút đã " - Bích Thảo cười nhẹ rồi lăn bánh chuyển hướng đi vào. Ngay lập tức một người làm tới giúp cô di chuyển vào thang máy.

" Con xin phép " - Khánh Anh nói rồi cũng xoay người đi vào trong. Bỏ lại một mình nó cùng với bà và ba mẹ.

" Thằng bé... " - đợi cho mọi người đi hết. Mẹ hắn nhìn nó nói, gương mặt của bà làm nó hiểu ngay ra bà có ý gì.

" Không phải đâu ạ. Làm sao có thể chứ " - Nó cười cho qua chuyện.

" Thằng bé thật rất giống với Ken lúc nhỏ " - Bà nội ngước nhìn nó, trong đáy mắt hiện rõ sự tiếc nuối. Bao nhiêu năm qua bà vẫn chỉ hi vọng nó sẽ là cháu dâu của bà nhưng hai đứa đã hai ngã rẽ rồi. Bây giờ hắn và Bích Thảo cũng sẽ nhanh chóng tổ chức đám cưới. Hai đứa cũng đã xa cách nhau chín năm trời, làm sao có thể chứ?

An Vy ngồi xuống trò chuyện cùng mọi người một lúc sau đó nhìn thấy Bích Thảo đang đi xuống cùng tiểu Bảo.

" Cũng đã muộn rồi, con xin phép " - An Vy đứng dậy cúi đầu

" Bây giờ con ở đâu? " - Bà nội hắn ngước đầu lên nhìn nó.

" Con đang ở nhà anh hai ạ " - An Vy trả lời sau đó cúi đầu xuống nhìn khi thấy Tiểu Bảo chạy tới ôm lấy chân nó - " Tiểu Bảo chào mọi người đi, chúng ta về "

" Con chào cụ, chào ông bà con về " - Tiểu Bảo lễ phép cúi đầu chào mọi người. Mọi người đều nhìn cậu với ánh mắt đầy thiện cảm.

" Con cũng xin phép về luôn ạ " - Bích Thảo cũng đi tới nhìn mọi người cười

" Vậy là hai đứa ở chung nhà rồi. Để bác lên gọi Ken xuống đưa bọn con về " - Ba hắn cười hiền nhìn bọn nó.

***

" Vy Vy, chúng ta chuyển đến nhà Daddy sống có được không? " - Tiểu Bảo ngước đầu lên nhìn nó.

An Vy đang ôm cậu bé vào lòng đọc truyện cho cậu nghe thì khựng lại.

" Tiểu Bảo, chú ấy thực sự không phải Daddy. Tiểu Bảo không sợ Vy Vy buồn nữa á? " - An Vy cố gắng dỗ ngọt cho Tiểu Bảo hiểu.

" Vậy chúng ta đừng có ở chung nhà với cái cô hung dữ kia nữa có được không? " - Tiểu Bảo lại ngước lên nhìn nó.

" Cô hung dữ nào? " - An Vy nhéo má Tiểu Bảo cười.

" Cái cô đi xe cùng chúng ta ấy mẹ " - Tiểu Bảo ngồi phắc dậy nhìn An Vy rồi vừa đẩy An Vy về phía sau vừa nói - " Cô ấy làm như này này "

An Vy có chút không hiểu nhưng cũng ôm Tiểu Bảo vào lòng:

" Nói mẹ nghe hôm nay Tiểu Bảo tại sao lại hư nào? "

" Hôm nay á, Cô Khánh An tới đưa con đi về nhà Daddy, con rất vui. Nhưng mà Daddy không ở nhà, cô hung dữ không cho Tiểu Bảo vào nhà Daddy " - Tiểu Bảo ngây thơ trả lời nó.

An Vy chỉ ôm lấy cậu bé hôn nhẹ lên trán cậu, có lẽ nó hiểu nãy giờ cậu bé đang nói gì. Tiểu Bảo thực sự có nét rất giống với Khánh Anh, liệu lần này nó quyết định đưa Tiểu Bảo về nước có phải là sai lầm hay không?
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Sáng hôm sau!

Tiểu Bảo, Tiểu Kiệt cùng Ngọc Bích đang ngồi trên ghế sofa vui vẻ, trò chuyện ríu ran về lớp học của mình. Từ lúc có thêm Tiểu Bảo và Tiểu Kiệt, căn biệt thự luôn tràn ngập tiếng cười của trẻ thơ, khiến cho những con người của công việc trong căn nhà này cũng cảm thấy thoải mái, vui vẻ và bớt đi những mệt mỏi, áp lực của công việc.

Khổng phu nhân ngồi bên cạnh những đứa cháu nhỏ của mình cũng phải bật cười vì những câu chuyện của bọn trẻ.

Đột nhiên, Khánh Anh cùng Khánh An đi từ ngoài vào, Tiểu Bảo đã nhanh chóng reo lên - " Daddy " - rồi nhảy xuống ghế chạy tới cầm lấy tay hắn.

Khánh Anh không nhìn xuống cậu bé nhưng cứ như ai đó đang giữ chặt hắn, khiến hắn không thể nào gạt tay cậu bé ra được.

Lúc này, Lạc Lạc mới đẩy xe lăn Bích Thảo đi tới. Vừa tới gần hắn, Bích Thảo đã cầm lấy tay tiểu Bảo kéo mạnh ra sau. Hành động khác với lời nói, cô nhẹ giọng:

" Tiểu Bảo, cháu mau xuống nhà ăn sáng đi còn đi học nữa "

Nhìn thấy Tiểu Bảo bị đẩy ra, Khánh An vội đi tới quỳ xuống ôm lấy Tiểu Bảo rồi ngước nhìn Bích Thảo tức giận. Đang muốn nói gì đó thì An Vy đã nhanh chóng đi tới cầm lấy tay Khánh An kéo dậy rồi vỗ nhẹ sau gáy Tiểu Bảo, cười nhẹ nhìn hai đứa:

" Mau vào ăn sáng thôi nào. Hôm nay Vy Vy tự tay nấu cho mấy đứa đấy nhé "

" Á. Không phải chỉ có mỗi trứng ốp lết thôi chứ? " - Tiểu Bảo gương mặt méo xệch nhìn gương mặt An Vy.

An Vy bật cười nháy mắt với cậu con trai của mình. Cậu bé chỉ biết thở dài kéo tay Khánh An đi vào bên trong.

Đợi hai đứa trẻ đi khuất, An Vy hơi cúi đầu xuống nhìn Bích Thảo rồi đi về phía Khổng phu nhân vẫn đang ngồi trên ghế sofa. Lạc Lạc đẩy Bích Thảo đi vào, sau đó hắn cũng lạnh lùng bước vào theo sau cô.

" Dì à, con muốn đưa Tiểu Bảo chuyển đến căn hộ gần công ty của con sống ạ. Cũng tiện cho công việc của con " - Đợi mọi người đi vào bên trong hết, An Vy mới ngồi xuống bên cạnh Dì mình lên tiếng.

Bà khẽ thở dài nhìn vào bên trong. Thực ra thái độ của Bích Thảo thay đổi mọi người đều cảm nhận được...

" Bích Thảo, nó... "

" Con hiểu mà. Con đúng là đã sai khi quay về đây. Con không muốn cuộc sống của Tiểu Bảo bị đảo lộn lên hết. Bây giờ đối với con Tiểu Bảo là quan trọng nhất " - An Vy cầm lấy tay Dì vỗ nhẹ

" An Vy! " - Đột nhiên có một chất giọng quen thuộc phát ra phía sau lưng nó, thì ra đó chính là Lạc Lạc, vừa nãy nó đã có thấy qua.

" À. Cô là Lạc Lạc phải không? Lâu quá rồi không gặp " - Nó ngước đầu lên cười nhẹ nhìn cô.

" Trí nhớ của cô giỏi thật, chỉ mới gặp tôi được một lần sau bao nhiêu năm vẫn có thể nhớ ra " - Lạc Lạc cười nhẹ rồi nói tiếp - " Cô đừng để ý tới thái độ của Bích Thảo. Cô ấy thực sự không có ý gì đâu. Sau khi phẫu thuật thành công, cô ấy không thể đi lại được nữa nên có hơi bức bối, khó chịu. Mong cô đừng để tâm "

" Nếu như tôi không xuất hiện, có lẽ cuộc sống của cô ấy sẽ tốt hơn. Tôi hiểu mà, cô đừng lo " - An Vy cười nhẹ rồi dứng dậy vỗ vỗ vào vai Lạc Lạc rồi quay người sang nhìn Dì - " Dì vào dùng bữa đi ạ. Con lên phòng chuẩn bị một số tài liệu "

***

Tập đoàn K.A!

An Vy khoác lên mình đầm ren xòe màu da dài tới đầu gối, trên tay cầm một chiếc túi hiệu cùng màu, đeo một chiếc kính đen bước vào cổng công ty K.A theo sau là đội ngũ nhân viên của nó bao gồm đầy đủ bộ phận thiết kế đã theo nó từ Pháp về đây!

" Xin chào cô Emily, tập đoàn của chúng tôi đã chuẩn bị phòng làm việc cho cô ở phía bên này. Còn bộ phận thiết kế cũng đã được bố trí phòng làm việc, mọi người đi theo tôi " - Lạc Lạc cùng một cô gái chạc tuổi cô bước tới, vui vẻ cúi nhẹ đầu nhìn bọn nó.

" Tôi có khác lắm sao? " - An Vy gỡ chiếc kính đen ra nhìn Lạc Lạc cười nhẹ - " Lại gặp nhau nữa rồi "

" Ơ chị... " - nghe chất giọng quen thuộc Lạc Lạc liền ngước đầu lên vui vẻ - " Không ngờ nhà thiết kế nổi danh huyền thoại Emily lại chính là chị. Chị thật là tài giỏi "

" Phải. Rất tài giỏi " - Khánh Anh từ phía đối diện bước tới nói. Chất giọng lạnh lùng của hắn tuy mọi người đều đã quen nhưng vẫn không thể không giật mình mỗi khi hắn xuất hiện.

" Chủ tịch " - bọn họ đều cúi đầu chào hắn, còn hắn thì vẫn chĩa ánh mắt sắc lạnh vào nó khiến nó không rét mà run.

" Lạc Lạc, phòng làm việc của tôi ở đâu " - An Vy vội nhìn sang Lạc Lạc tìm lối thoát, cứ như thế này thì sẽ nghẹt thở mất.

" Lạc Lạc, cô đi làm việc của mình đi. Ở đây đã có tôi rồi "

Lạc Lạc chưa kịp bước lên dẫn nó đi về phòng làm việc, Khánh Anh đã lên tiếng khiến cô im bặt. Làm việc bao nhiêu năm ở đây rồi, cô thực sự không muốn gây họa nên cùng cô gái vừa nãy cúi đầu rồi đi vào trong.

An Vy thở hắt ra, biết hắn sẽ tra tấn nó bằng ánh mắt dài dài nên kệ, chẳng quan tâm là điều nó có thể làm trong lúc này. Nghĩ bụng, rồi đưa một tay lên đẩy gọng kính lên sau đó hướng về phía lúc nãy Lạc Lạc chỉ mà đi thẳng. Hắn trầm tư một lúc rồi nhìn về phía nó rồi bước theo sau bọn nó.

Trợ lí của hắn nhanh chóng bước lên đưa người của nó vào bên trong phòng thiết kế khi thấy nó rẽ sai lối. Nhưng biết làm sao được, đây là lần đầu tiên nó tới đây!

" Phòng làm việc của tôi ở đâu? " - An Vy nhìn trợ lí của hắn nói vội trước khi... À không cũng chẳng còn kịp nữa, hắn đã kéo nó đi vào căn phòng gần đó.

Đẩy mạnh nó vào bên trong, hắn đưa tay khép cửa lại, đến lúc này nó cũng không thể chịu đựng thêm được nữa, nó xoa xoa tay nhăn nhó tức giận quát:

" Anh muốn như thế nào nữa mới vừa lòng hả?... "

Đột nhiên hắn nắm chặt tay nó kéo mạnh về phía mình. Còn chưa nguôi cơn giận, An Vy đã trừng mắt lên hết cỡ. Bên ngoài phòng, từng con người vẫn đang tất bật với đống hồ sơ trên tay. Gương mặt nó bắt đầu đỏ ửng lên. Yên vị trong vòng tay hắn, cánh môi nhỏ nhắn của nó đã bị đôi môi ấm nóng của hắn phủ lên, bàn tay to lớn của hắn ghì chặt lấy đầu nó, hôn ngấu nghiến làn môi nó như sợ ai đó sẽ kéo nó ra xa hắn. Dùng hết sức bình sinh, nó đẩy hắn ra rồi sau đó đưa tay lên... Nhưng rồi lại căm phẫn hạ tay xuống. Định bụng quay người đi, hắn liền giữ tay nó lại:

" Môi giây mỗi phút tôi đều muốn cô phải sống trong đau khổ! Cô có biết không? "

Buông lời nói ngắn gọn nhưng vô cùng có trọng lượng của hắn xong, hắn hất tay nó ra rồi quay người đi ra khỏi phòng. Gương mặt không chút biểu cảm nhưng trái tim hắn đã dao động. Là dao động ngay từ lúc nó xuất hiện trước mặt hắn. Hắn đứng trước cửa phòng làm việc của nó, nó cũng đứng xoay người lại với hắn. Hắn đưa ngón cái lên xoa nhẹ lên môi mình. Đôi mắt hắn chớp hai cái rồi bỏ đi. Hắn đã không thể tự chủ được bản thân khi đứng trước nó, hay tình cảm hắn cất giấu trong lòng chưa bao giờ ngủ quên hay đã trỗi dậy mạnh mẽ đến cả bản thân hắn cũng không thể nhận ra?

Quay lại với nó, An Vy bước từng bước khó nhọc đến bàn làm việc của mình. Ngồi dựa lưng vào chiếc ghế xoay, nó khẽ nhắm mắt lại. Nó không nghĩ hắn lại hận nó đến như vậy nhưng mà nó chỉ muốn sống yên ổn cùng Tiểu Bảo. Càng không thể để mối quan hệ giữa hắn và nó đi quá xa. Dù sao thì hắn cũng sẽ tổ chức đám cưới với Bích Thảo, cuộc sống của nó sẽ nhanh chóng trở lại bình thường.

* Cộc cộc *

Đang mãi suy nghĩ thì có tiếng gõ cửa kéo nó lại với thực tại. Nó mở mắt ra ngồi nghiêm chỉnh lại, nói:

" Vào đi "

" Cô Emily, một lát nữa có cuộc họp khẩn. Chúng tôi sẽ nói rõ về chủ đề thiết kế váy cưới lần này, cô chuẩn bị đi ạ " - Một cô nhân viên ăn mặc đồng phục công ty đi vào nói

" Ừm. Tôi biết rồi " - An Vy gật nhẹ đầu.

***

Phòng Họp.

An Vy cùng đội ngũ nhân viên bước vào bên trong phòng họp. Khánh Anh đã ngồi sẵn ở phía trước, nó đi vào bên trong theo sự chỉ dẫn của một cô nhân viên. Nó ngồi đối diện với hắn, ánh mắt cứ lơ đãng nhìn xung quanh không nhìn thẳng vào gương mặt hắn. Còn hắn vẫn cứ nhìn chằm chằm vào nó cho tới lúc trợ lí của hắn đứng dậy nói:

" Cuộc họp xin bắt đầu, sau đây chúng tôi... "

" Còn thiếu một người nữa " - Khánh Anh lên tiếng cắt ngang giọng nói của cậu.

Mọi người đều đang thắc mắc nhìn hắn thì cửa phòng họp bỗng mở rộng ra. Lạc Lạc đẩy Bích Thảo ngồi trên xe lăn đi vào.

" Khánh Anh, em tới rồi đây. Có chuyện gì thế? " - Bích Thảo nhìn về phía hắn cười nhẹ lên tiếng. Khánh Anh đứng dậy di chuyển đến chỗ Bích Thảo rồi đẩy cô đi tới bên cạnh ghế ngồi của hắn. Mọi người đều ngơ ngác nhìn Bích Thảo. Cô gái này là ai? Câu hỏi duy nhất trong đầu mỗi người ở đó, trừ nó và Lạc Lạc.

" Đây là vợ sắp cưới của tôi " - Khánh Anh vừa nói vừa đẩy ánh mắt về phía nó - " Bộ sưu tập lần này tôi muốn dành tặng cho cô ấy. Hi vọng trong bộ sưu tập, cô Emily có thể giúp tôi làm ra một bộ váy cưới thật đẹp, thật phù hợp với cô ấy. Cô Emily có thể nhận lời chứ? " - Gương mặt lạnh lùng của hắn có phần dãn ra, trong ánh mắt có chút khiêu khích lại thêm một chút dò xét thái độ của nó.

Nó có chút bất ngờ vì đường đột nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần đứng dậy nhìn hắn một cách tự nhiên nhất có thể.

" Hai người thực sự rất xứng đôi, một cuộc tình đẹp như vậy thật khiến tôi có nhiều cảm hứng muốn sáng tạo ra những bộ váy cưới thật lộng lẫy. Tôi nhất định không làm cho phu nhân của anh thất vọng đâu " - Nó cười nhẹ nhìn hắn. Hắn cũng ngẩng đầu nhìn nó. Như có một sức hút kéo hai ánh mắt chạm nhau không rời. Còn mọi người xung quanh vẫn còn đang xôn xao về Bích Thảo. Người thì ngưỡng mộ, người lại ganh tị. Chủ tịch của bọn họ thực sự lại yêu cô gái khuyết tật này hay sao?

***

7h15PM.

" Emily, để mai rồi hãy đi. Bây giờ cũng đã tối rồi " - Maria có chút không nỡ để nó rời đi.

Nó cười tươi nhìn Maria, rồi đáp:

" Ở bên Pháp em cũng sống một mình cùng tiểu Bảo quen rồi. Không sao đâu " - Nói xong nó quay sang nhìn Tiểu Bảo - " Con chào mọi người đi "

Tiểu Bảo cúi chào mọi người rồi đi tới cầm lấy tay nó buồn bã:

" Vy Vy, con không muốn rời xa tiểu Kiệt và Ngọc Bích đâu "

An Vy cúi xuống xoa nhẹ đầu con trai của mình rồi cười nhẹ lắc đầu. Tiểu Bảo ỉu xìu lặng lẽ đi bước tới ngồi vào ghế lái phụ. Nhìn thấy cậu bé như vậy, ai cũng cảm thấy xót xa. An Vy cúi chào mọi người rồi đi tới bước lên xe phóng đi. Bích Thảo ngồi ở xe lăn ở trên tầng hai nhìn theo chiếc xe của An Vy, gương mặt cô không chút biểu cảm, khẽ nói:

" Đáng lẽ chị không nên trở về! "

***

An Vy khệ nệ bế Tiểu Bảo một bên, tay còn lại khó nhọc xách đồ lên đi ra từ thang máy tiến tới căn hộ nó mới mua. Vừa đặt đống đồ xuống để tìm chiếc thẻ mở khóa, ai đó đã bế Tiểu Bảo lên. Vừa nhìn lại, Hải Minh đã cười tươi nhìn nó:

" Sao cậu lại không nghe máy của mình? "

" Hôm nay mình mới tới công ty lần đầu, còn có cuộc hợp khẩn nên đã tắt máy. Cậu tìm mình có việc gì à? " - An Vy trả lời rồi quẹt ngang tấm thẻ trên đầu cái nắm cửa. Cửa mở ra, nó đẩy vào cho Hải Minh bế Tiểu Bảo vào trong.

Đặt Tiểu Bảo nằm ngoan trên giường, Hải Minh mới bước ra ngoài ngồi vào bàn ở phòng bếp nhìn nó.

" Cậu có muốn dùng gì không? " - An Vy thả chiếc túi xuống bàn rồi đi vào bếp.

" Tự nhiên lại thèm trứng ốp lết cậu làm " - Hải Minh bật cười nhìn nó.

" Cậu và Tiểu Bảo ấy, thật không hiểu cho người ta chút nào. Tớ bận biết bao nhiêu là chuyện... " - An Vy cũng vui vẻ nói, hai tay vẫn tiếp tục công việc pha chế cafe. Đột nhiên một bàn tay ấm áp ôm ngang eo nó, sau đó đặt gương mặt cố định lên vai nó...

" Có phải tập đoàn cậu đang làm là của Ken không? "

Hành động bất ngờ cùng câu nói của cậu khiến nó im bặt.

" Cậu chuyển nhà cũng vì cậu ta đúng không? Emily, bao giờ cậu mới có thể mở lòng với mình đây? " - Hải Minh tiếp tục nói. Trong lòng cậu hiểu tình cảm của nó đặt ở đâu, nhưng cậu vẫn không ngừng hi vọng, không ngừng cố gắng theo đuổi nó.

An Vy nhớ lại nụ hôn lúc sáng cùng cuộc họp ấy, ánh mắt ấy... Có phải nó nên kết thúc mọi chuyện rồi hay không?

An Vy xoay người vào trong nhìn Hải Minh, nói:

" Mình... Mình sẽ suy nghĩ "

Chỉ đợi có vậy, Hải Minh đã vui vẻ ôm chặt lấy nó vào lòng. Cậu tự hứa sẽ bảo vệ thật tốt cho hai mẹ con nó!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Sáng hôm sau!

An Vy dậy sớm làm đồ ăn sáng chế cho Tiểu Bảo, đang loay hoay trong bếp thì có tiếng chuông cửa, An Vy mặc luôn tạp dề chạy ra mở cửa. Hải Minh đứng trước cửa vui vẻ đưa hai túi xách lên nhìn nó.

" Cái gì đấy? " - An Vy nghiêng người một bên cho Hải Minh đi vào bên trong.

" Đồ ăn sáng. Tiểu Bảo đã dậy chưa? " - Hải Minh đi vào đặt hai túi xách xuống chiếc bàn trong bếp.

" Vẫn chưa. Để mình vào gọi Tiểu Bảo " - An Vy đi vào bên trong bếp gỡ bỏ tạp dề rồi đi vào phòng gọi Tiểu Bảo. Còn Hải Minh thì nhìn theo nó cười nhẹ rồi đi vào bên trong dọn đồ ăn ra dĩa.

" A! Người anh em " - Tiểu Bảo vừa bước ra khỏi bậc cửa nhìn thấy Hải Minh đã reo lên chạy tới ôm lấy chân cậu vui vẻ.

" Tiểu Bảo, người anh em hôm nay đưa Tiểu Bảo đi học, có chịu không? " - Hải Minh cũng vui vẻ cúi người xuống bế Tiểu Bảo ngồi vào bàn ăn.

" Chịu " - Tiểu Bảo dơ hai tay lên trời nhìn Hải Minh với điệu bộ rất bằng lòng, bằng lòng cả hai bàn tay làm cậu cũng phải bật cười xoa xoa đầu Tiểu Bảo - " Nào, bây giờ ăn đi "

An Vy bây giờ mới đi tới ngồi vào ghế đối diện với Hải Minh và Tiểu Bảo. Tiểu Bảo lúc này mới nhìn xuống bàn ăn rồi ngước lên nhìn mẹ sau đó nhìn sang Hải Minh, nói:

" Người anh em, sáng nào chú cũng tới đây cùng ăn sáng với mẹ và Tiểu Bảo được không? "

" Được chứ, người anh em rất sẵn lòng " - Hải Minh dơ bàn tay lên, Tiểu Bảo đã vui vẻ đập mạnh bàn tay nhỏ của cậu vào tay Hải Minh - " Tốt quá, Tiểu Bảo không phải ăn trứng ốp lết mỗi ngày nữa rồi "

" Nè nè, Tiểu Bảo. " - An Vy lườm yêu cậu bé một cái rồi gắp thức ăn vào bát cậu bé - " Con có cần phải mỗi ngày đều lên án cái việc Vy Vy chỉ biết nấu trứng ốp lết không thôi hửm? "

Tiểu Bảo chỉ nhún vai lắc đầu ra vẻ người lớn rồi ngồi ăn ngon lành làm Hải Minh và An Vy cũng phải bật cười.

***

Tập đoàn K.A!

" Xin chào " - An Vy tươi cười nhìn vào phòng thiết kế vẫy tay.

" Chào chị " - Mọi người cũng vui vẻ nhìn ra bên ngoài chào nó. Đó là điều mọi người đều thích ở nó. Phong cách làm việc nghiêm túc, nhanh gọn, quyết đoán nhưng những lúc bình thường lại rất vui vẻ, hòa đồng.

An Vy gật đầu vui vẻ rồi đi thẳng vào phòng làm việc của mình. Đặt chiếc túi lên ghế xoay, nó ngồi xuống ghế rút lấy tập giấy trên bàn tiếp tục thiết kế những mẫu váy cưới và đặc biệt là chiếc váy cưới đặc biệt nó làm riêng cho Bích Thảo cũng sẽ là điểm nhấn của bộ sưu tập. Trong chín năm qua, nó không chỉ học được kĩ năng

* Cộc cộc *

" Vào đi " - An Vy nói, mắt vẫn dán chặt vào mẫu thiết kế còn chưa hoàn thiện trên bàn.

" Emily, cafe của chị đây " - Lạc Lạc mở cửa bước vào bưng một tách cafe machiato đến chỗ nó rồi nhẹ nhàng đặt xuống.

" Cảm ơn cô, Lạc Lạc " - An Vy nói mà tay vẫn không ngừng sáng tạo.

" Cô đang làm gì vậy? " - Lạc Lạc lúc này mới chú ý đến bản thiết kế của nó, ánh mắt ngưỡng mộ nhìn vào bản vẽ rồi vô thức hỏi.

An Vy từ nãy giờ không thể tập trung được, trong căn phòng này... Thực sự nó không thể sáng tạo nổi, lúc này An Vy mới dừng lại vò đầu bứt tóc chán nản, ngẩng đầu lên nhìn Bích Thảo:

" Bích Thảo, cô ở đây lâu như vậy rồi, có thể giúp tôi một việc không? "

***

Một lúc sau, An Vy được Bích Thảo dẫn tới một sân vườn thu nhỏ ở trên tầng cao nhất của công ty. Ánh nắng nhẹ nhàng chan hòa chiếu xuống những nhành lá rung rinh trong gió.

" Chị thấy thế nào? Rất đẹp, rất thoải mái phải không? " - Lạc Lạc bước hẳn lên phía trước hít một ngụm hơi thật lớn rồi vui vẻ quay người về phía sau lưng nói.

An Vy cũng phấn khích bước lên nhìn xung quanh một lượt, khung cảnh này thật sự rất tốt để sáng tạo. An Vy quay sang nhìn Lạc Lạc tươi tỉnh:

" Cảm ơn cô, Lạc Lạc "

" Để em giúp chị đưa chiếc bàn kia qua đây nhé " - Lạc Lạc vui vẻ nói rồi cả hai cùng bắt tay nhau vào " Thiết kế " lại nơi này.

Khánh Anh đứng ở bên trong khoanh tay nhìn ra bên ngoài, đôi đồng tử hơi nhíu lại, dõi theo từng hành động của bọn nó. Một lúc sau, khuôn mày chợt giãn ra khi nhìn thấy nó đang ngả người về phía sau ghế nhắm mắt lại, gương mặt lộ rõ sự vui vẻ nhắm mắt lại thưởng thức không khí này. Đã lâu lắm rồi hắn đã không thấy được bộ dạng này của nó. Nếu như tâm kính này có thể nhìn từ bên ngoài vào thì liệu hắn có thể nhìn thấy được những gì đang diễn ra hay không? Cũng may, chỉ có hắn mới nhìn thấy! Hắn cứ đứng lặng người nhìn ngắm nó như vậy.

" Chủ tịch "

Đột nhiên có tiếng gọi hắn phát ra từ cửa. Khánh Anh không quay vội đầu lại lên tiếng:

" Chuyện gì? "

" Có một cậu bé đang tìm mẹ ở bên dưới, trông cậu bé không ổn cho lắm. " - Trợ lí của hắn bước vào nói.

" Gọi bảo vệ! Từ lúc nào những chuyện nhỏ nhặt như này lại phải tìm đến tôi? " - Hắn vẫn chăm chú vào nó qua tấm kính.

" Cậu bé ấy nhìn vào tấm hình của chủ tịch ở trên tờ báo lại không ngừng gọi Chủ tịch là Daddy cho nên... " - Người trợ lí ấp úng khó nói nhìn về phía hắn.

Hắn trầm tư một lúc rồi quay người đi thẳng ra bên ngoài không nhìn anh trợ lí của hắn lấy một lần, cao giọng nói:

" Cho người lau sạch tấm kính kia cho tôi "

Dứt lời hắn đã ra khỏi phòng. Trợ lí của hắn cũng vội đi theo sau lưng hắn không quên căn dặn cô thư kí ở bên ngoài những lời hắn nói.

Xuống đến sảnh lớn, hắn tiến về phía cậu bé đang ngồi cùng một cô nhân viên ở nơi tiếp khách của công ty. Vừa nhìn thấy hắn, Cậu bé đã chạy tới ôm lấy chân hắn khóc nấc lên:

" Daddy "

Tiếng gọi của cậu bé làm mọi người xung quanh đều phải ngỡ ngàng dừng hình. Đứa trẻ này tại sao lại gọi chủ tịch là Daddy?

Khánh Anh cúi đầu xuống nhìn cậu bé sau đó lại chĩa ánh mắt sắc lạnh đến những người xung quanh khiến họ đều không ai bảo ai mà tiếp tục công việc của mình.

Bây giờ, hắn mới cúi người xuống gỡ tay cậu bé ra sau đó đẩy cậu bé ra xa, nói:

" Sao lại ở đây? "

Chất giọng lạnh lùng vốn có của hắn hôm nay lại có gì đó mềm dịu hơn rất nhiều.

" Daddy, sáng nay Người anh em và Vy Vy đưa con đi học. Tiểu Luân hỏi Người anh em có phải là Daddy không? Nhưng người anh em đâu phải là Daddy. Cho nên Tiểu Bảo đã nói với Tiểu Luân là Người anh em không phải là Daddy. Tiểu Luân lại hỏi vì sao Daddy và Vy Vy không ở cùng nhau, Tiểu Luân nói rằng Mẹ Vy Vy lăng nhăng nên Daddy không ở cùng Vy Vy và Tiểu Bảo. Tiểu Bảo không thích người khác nói xấu Mẹ Vy Vy nên đã cắn tay Tiểu Luân rồi chạy về đây " - Tiểu Bảo nói trong nước mắt nhìn hắn.

Hắn vẫn đang không hiểu chuyện gì thì trợ lí của nó đi tới.

" Chủ tịch, thật xin lỗi. Tôi tìm chị Emily nãy giờ không thấy cho nên để tạm Tiểu Bảo ở đây cùng cô nhân viên... "

Hắn không nói năng gì chỉ đưa tay ra kí hiệu cho cô trợ lí của nó yên lặng rồi dẫn Tiểu Bảo đến ngồi lên ghế.

" Người anh em của cháu là ai? " - Khánh Anh cúi đầu nhìn Tiểu Bảo hỏi, khuôn mặt lạnh băng vẫn không thể dịu dàng hơn được chút nào. Cô trợ lí của nó vội lên tiếng trả lời thay Tiểu Bảo:

" Là anh Hải Minh. Bao năm qua sống ở bên Pháp, anh ấy mặc dù rất tốt với Tiểu Bảo nhưng anh ấy không phải là ba Tiểu Bảo. Tiểu Bảo vẫn luôn khao khát tìm thấy ba cho nên nếu có làm phiền chủ tịch thì xin anh hãy hiểu cho cậu bé " - Cô trợ lí của nó nhìn Tiểu Bảo đáng thương đang ngồi bên cạnh hắn. Mọi người xung quanh nghe được hiểu ra ngay mọi chuyện, ai cũng đều nhìn cậu bé thương cảm.

" Hải Minh... Không phải là Ba của Tiểu Bảo hay sao? " - Khánh Anh đột nhiên quay đầu sang nhìn cô trợ lí của nó, ánh mắt sắc lẻm dò xét cô.

" Không, không phải đâu ạ. Tôi đã làm việc với chị ấy từ lúc chị ấy lập nghiệp nên hiểu rất rõ ạ. Tuyệt đối không thể là Hải Minh " - Cô trợ lí như bị điện rẹt ngang nói vội.

Tại sao bọn họ đã bỏ đi cùng nhau, lại không phải...? Vậy đêm trước khi nó bỏ đi không phải là đã ở cùng Hải Minh hay sao? Bọn họ thực sự không có gì hay sao? Vậy Tiểu Bảo...?

Trong đầu đang một đống suy nghĩ chưa kịp phân tích thì hắn cảm nhận ai đó đang cầm lấy tay mình liền nhìn xuống. Bàn tay nhỏ bé của Tiểu Bảo đan xen vào bàn tay lớn của hắn sau đó ngẩng đầu lên nhìn hắn cười rồi nghiêng đầu dựa vào tay hắn. Hắn dường như bất động trước hành động này của cậu bé. Ở cậu bé có một thứ gì đó rất kì lạ như sợi dây vô hình gắn chặt hai người mà hắn không thể hiểu được.

" Tiểu Bảo "

An Vy từ đầu chạy tới như một luồn điện chạy qua người hắn, hắn vội hất cậu bé ra.

Tiểu Bảo có chút sợ hãi trước hành động của hắn nhưng sau đó đã nhanh chóng chạy tới ôm lấy cổ An Vy.

" Vy Vy, Tiểu Luân dám nói xấu mẹ. Tiểu Bảo không thích ai nói xấu mẹ. Tại sao Tiểu Bảo ăn nhiều như vậy mà vẫn không lớn để Tiểu Bảo có thể bảo vệ mẹ vậy? " - Tiểu Bảo dụi mắt vào bờ vai nó.

Nó quỳ một chân xuống sàn, hai bàn tay ôm chặt lấy Tiểu Bảo. Vừa nghe tin nó đã lật đật chạy xuống. Câu nói ngây thơ của cậu bé đều làm mọi người cúi đầu mủi lòng. Thật là một đứa trẻ ngoan.

An Vy gạt nhanh giọt nước mắt đang rơi xuống. Sau đó đẩy nhẹ Tiểu Bảo ra rồi dẫn cậu bé đi tới người trợ lí, nói:

" Tiểu Bảo, con vào phòng làm việc của Vy Vy. Vy Vy sẽ vào ngay với con "

" Dạ. " - Tiểu Bảo ngoan ngoãn trả lời sau đó nhìn sang hắn gọi - " Daddy... " sau đó nhìn thấy gương mặt lạnh băng của hắn, cậu bé chỉ biết cúi đầu buồn bã đi vào cùng cô trợ lí của nó.

Đợi cho cậu bé đi khuất, An Vy bước lên đứng trước mặt hắn, đáy mắt có chút tức giận, nó nói:

" Nếu không thể xem Tiểu Bảo như những đứa trẻ khác thì xin anh đừng lại gần nó "

An Vy nói xong thì quay người lại. Hắn liền lên tiếng:

" Tiểu Bảo gọi tôi là Daddy. Như thế nào là lại gần? "

" Tiểu Bảo còn nhỏ, không hiểu chuyện. Người có lỗi với anh là em. Tiểu Bảo vô can. Nếu anh có hận hãy trút bỏ lên em " - An Vy không quay lại, lạnh lùng nói rồi bỏ đi. Dù là ai thì nó cũng sẽ không để cho bất cứ người nào làm tổn hại đến Tiểu Bảo - nguồn sống duy nhất của nó bây giờ.

Khánh Anh khóe môi có chút cong lên. Trong lòng hắn lại có gì đó rất vui. Nhưng Tiểu Bảo không phải là con trai của nó và Hải Minh thì đã sao? Cũng không thể là con trai hắn. Càng không thể phủ nhận được những việc nó đã gây ra cho hắn!

Nghĩ ngợi một lúc, sau đó hắn cũng xoay người bỏ đi.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Ánh nắng nhàn nhạt ngả về chiều cùng làn gió nhẹ thổi qua vạn vật. Giờ tan tầm, những chiếc xe cộ đi lại tấp nập. An Vy dắt tay Tiểu Bảo bước ra khỏi công ty, ngồi xuống chỉnh lại chiếc cổ áo cho Tiểu Bảo, nó vui vẻ lên tiếng:

" Hôm nay Tiểu Bảo muốn đi đâu nè, Vy Vy dẫn con đi chơi, chịu không? "

" Yearrr. Chịu ạ " - Tiểu Bảo reo lên rồi ôm chầm lấy cổ An Vy.

" Tiểu Bảo thích rồi nhé. Người anh em có thể đi cùng không hả? " - Hải Minh đi từ phía ngoài vào ngồi xuống bên cạnh nó nhìn Tiểu Bảo cười.

" Tất nhiên là được ạ " - Tiểu Bảo vội trả lời ngay.

An Vy đứng dậy, Hải Minh cũng đứng dậy theo. Nhìn Hải Minh, nói:

" Công ty của cậu sao rồi? Cậu chỉ mới về nước, không bận gì sao? "

" Tớ giải quyết được " - Hải Minh nháy mắt nhìn nó rồi bế sốc Tiểu Bảo lên không trung sau đó chạy đi. Tiểu Bảo thích thú dang tay ra reo lên. An Vy ngước nhìn hai người bật cười rồi đi nhanh theo sau lưng.

Phía trong công ty, Khánh Anh xỏ tay vào túi quần, đứng chựng lại trước cổng...

" Chủ tịch, chủ tịch... " - Người trợ lí của hắn nhìn theo hướng hắn nhìn, sau đó thấy bọn nó đi hẳn lúc này mới lên tiếng kéo hắn về thực tại.

Khánh Anh quay vội sang nhìn người trợ lí đang hết sức khó hiểu nhìn hắn. Sau đó đưa tập hồ sơ trên tay đặt lên đầu người trợ lí:

" Xử lý đi "

Dứt câu, hắn đã nhanh chóng rời khỏi đó để lại gương mặt méo xệch của trợ lí.

***

Phòng Khách!

" A Hai về rồi " - Khánh An đang ngồi xem ti vi cùng Bích Thảo thì vui mừng reo lên chạy tới ôm lấy chân hắn.

" Anh đi làm về rồi ạ? " - Bích Thảo cũng đẩy xe đi tới cười nhẹ nhìn hắn.

" Ừm " - Khánh Anh chỉ quay đầu sang nhìn Bích Thảo gật đầu nhẹ rồi quay sang xoa xoa đầu Khánh An rồi định bụng quay lưng đi thì Camella đã kéo tay hắn lại.

" Hai dẫn Camella đi gặp Tiểu Bảo đi, Camella nghe Tiểu Kiệt nói Tiểu Bảo đã chuyển nhà rồi " - Khánh An buồn bã nói.

Nghe thấy Khánh An nhắc tới Tiểu Bảo, Bích Thảo có phần không vui lên tiếng:

" Camella, Anh hai vừa đi làm về rất mệt. Không được nhõng nhẽo như vậy "

Khánh An nghe xong thì ỉu xìu cúi đầu. Lúc này Khánh Anh mới quay đầu về phía sau nhìn Khánh An, trầm ngâm một lúc, hắn lên tiếng:

" Hai đưa em đi chơi "

" Thật ạ? " - Khánh An mắt sáng lên nhìn Khánh Anh vui mừng. Đã lâu lắm rồi, từ ngày nó đi, hắn chỉ chuyên tâm vào công việc. Dù cho đối với em gái, hắn luôn dịu dàng như vậy nhưng thời gian của hắn thì chẳng dành cho ai ngoài công việc.

" Ừm. " - Khánh Anh xoa đầu Khánh An cười nhẹ rồi quay sang nhìn Bích Thảo - " Em cũng đi cùng đi. Sau đó anh sẽ đưa em về luôn "

Hắn nói rồi quay người đi lên phòng. Bích Thảo nở một nụ cười nhẹ nhìn theo hắn rồi quay sang Khánh An cười nhìn cô bé đang nhảy cẫng lên vì vui sướng.

***

8h30PM

Hải Minh bế Tiểu Bảo trước ngực, cậu bé đang ôm lấy cổ Hải Minh dựa đầu vào vai cậu ngủ ngon lành sau một chuyến đi chơi mệt nhọc. Lần đầu tiên sau khi về nước, cậu bé mới có thể được đi ăn, đi chơi nhiều nơi như thế nên đã chơi rất vui vẻ. An Vy xách cặp và áo cho Tiểu Bảo, thi thoảng lại ngước lên nhìn Tiểu Bảo rồi lại tiếp tục đi bên cạnh cậu.

Làn gió mát thổi vào người cùng không gian thoáng đãng, không khí trong lành làm con người ta cũng cảm thấy khỏe khoắn, thoải mái hơn sau một ngày làm việc mệt mỏi.

Nhìn qua An Vy, Hải Minh khẽ bật cười.

" Cậu cười cái gì? " - An Vy quay đầu sang nhìn Hải Minh.

" Tớ có cười sao? " - Hải Minh quay sang nghiêm túc nhìn nó. An Vy nhíu mày lại rồi cười nhẹ nhìn cậu.

" Cậu cười rất đẹp, biết không? " - Đột nhiên Hải Minh xoay người về phía nó nói.

" Tớ biết " - An Vy nghiêng đầu cười trêu cậu

" Từ nay hãy để tớ mang lại nụ cười cho cậu. Nếu cậu có thể đồng ý... Tớ muốn được làm ba ba của Tiểu Bảo! " - Hải Minh nghiêm túc nhìn vào ánh mắt nó.

Ánh mắt nó chạm vào ánh mắt cậu, An Vy cảm nhận được sự chân thành và tình yêu của cậu dành cho nó. Mà không, An Vy luôn cảm nhận được điều đó, chỉ có điều nó chưa bao giờ sẵn sàng để tiếp nhận tình cảm ấy.

" Tiểu Bảo "

Đột nhiên, tiếng la của Khánh An làm bọn nó phải quay đầu nhìn lại. Hắn đang cầm lấy tay cầm đứng phía sau xe lăn của Bích Thảo giúp cô di chuyển, còn Khánh An vẫn đang vui vẻ với chiếc kẹo bông trên tay. Nhìn thấy bọn nó, Khánh An đã reo lên chạy tới phía Hải Minh ngước nhìn Tiểu Bảo.

Tiếng la của Khánh An làm Tiểu Bảo thức giấc. Tiểu Bảo dụi dụi mắt vào vai Hải Minh rồi ngước đầu lên nhìn xung quanh gọi:

" Mẹ ơi "

" Mẹ đây " - An Vy đưa tay ra ôm lấy cậu từ tay Hải Minh.

" A Tiểu Bảo, Tiểu Bảo " - Khánh An vui vẻ tríu lấy áo Tiểu Bảo gọi.

" Sao cô lại ở đây ạ? " - Tiểu Bảo đưa tay lên dụi mắt rồi trườn xuống khỏi người nó quay lại nhìn Khánh An rồi chợt nhận ra hắn ở phía sau liền chạy tới vui mừng nhón chân lên cầm lấy tay hắn, nói:

" A Daddy "

Khánh Anh không chần chừ lạnh nhạt gạt Tiểu Bảo ra:

" Tôi không phải là ba của cậu! "

Nhìn thấy gương mặt lạnh như băng của hắn, Tiểu Bảo cảm nhận được sự căm phẫn trong con người này khiến cậu bé thụt lùi về phía sau, hai tay bấu chặt vào nhau.

An Vy bước vội đến bế Tiểu Bảo lên. Nước mắt cậu bé đã ứ đọng ở khóe mi, vừa nhìn thấy nó, Tiểu Bảo đã ôm lấy cổ nó mà khóc nấc lên.

" Ngoan. Tiểu Bảo ngoan. Nín đi. Vy Vy đưa Tiểu Bảo về " - An Vy vỗ nhẹ lưng Tiểu Bảo dỗ dành, sau đó không nhìn sang hắn mà bế cậu bé đi thẳng về khu chung cư, chỗ ở của nó gần đó.

" Anh Hai làm Tiểu Bảo khóc rồi. Camella ghét anh hai " - Khánh An nhìn thấy vậy cũng tức giận nói rồi bỏ đi tới xe, leo lên xe ngồi vào một góc.

Khánh Anh đẩy Bích Thảo bước đi về phía xe thì Hải Minh lên tiếng:

" Chúng ta gặp nhau chút đi "

Khánh Anh không nói gì, hắn đưa Bích Thảo lên xe rồi sau đó quay lại. Hải Minh vẫn đứng đấy nhìn hắn.

" Chuyện gì? " - Khánh Anh bước gần tới Hải Minh nói.

Hải Minh đưa tay vuốt ngang cằm mình rồi dúng hết sức đưa nắm đấm lên không chần chừ mà đánh vào mặt hắn một cái.

" Với một đứa trẻ, cậu cũng có thể tàn nhẫn như vậy hay sao? "

Khánh Anh khóe môi cong lên, hắn đứng dậy đáp trả lại Hải Minh. Cứ thế, cả hai cứ vật lộn nhau cho đến lúc cả hai đều mệt lử, mình mẩy thâm tim mới nằm ngửa ra giữa đường.

Đợi một lúc khi hơi thở đã ổn định lại, Hải Minh ngồi dậy chống hai tay về phía sau, Khánh Anh cũng tương tự ngồi dậy chống tay về phía sau lưng, cả hai đều hướng nhìn ra bên ngoài đường.

" Tôi nhất định sẽ mang lại hạnh phúc cho hai mẹ con cô ấy. Cho nên cậu hãy để bọn họ được yên. Đừng quên rằng hôn thê của cậu chính là Bích Thảo. Cho dù cậu có tiếp cận Emily thì cũng không có kết quả tốt đẹp hơn đâu. "

Nói xong, Hải Minh đứng dậy và bỏ đi. Để lại hắn một mình với nụ cười nhạt. Phải! Hắn đang làm gì vậy? Từ việc sắp xếp để nó trở về nước và làm ngay trong tập đoàn của hắn đến việc trong tâm trí của hắn chỉ có mình nó là vì sao? Không! Hắn đã không còn tình cảm với nó! Là do hắn hận nó! Người hắn yêu phải là Bích Thảo mới đúng!

Hắn đứng dậy lạnh lùng bước vào xe. Khánh An đã ngủ thiếp đi ở ghế phía sau. Bích Thảo vừa nhìn thấy gương mặt thâm tím trầy xước của hắn thì lo lắng hỏi:

" Ken, Anh làm sao vậy? "

Hắn không nói không rằng kéo Bích Thảo lại gần phía mình, ôm chặt cô vào lòng. Mặc dù không hiểu chuyện gì vừa xảy ra, Bích Thảo đưa hai tay lên ôm lấy hắn, vỗ nhẹ lưng hắn.

***

An Vy vừa vệ sinh cá nhân cho Tiểu Bảo xong thì bế cậu lên giường thay lại bộ đồ ngủ cho cậu.

" Vy Vy, tại sao Daddy lại không thích Tiểu Bảo đến gần vậy? Tại sao Daddy lại nói Daddy không phải là ba của Tiểu Bảo? " - Tiểu Bảo buồn bã nhìn nó nói.

An Vy nhìn con trai rồi bế cậu ngồi dựa vào thành giường vỗ vỗ nhẹ tay Tiểu Bảo:

" Bởi vì chú ấy thực sự không phải là Daddy của Tiểu Bảo. Tiểu Bảo đừng buồn nữa, nếu không mẹ Vy Vy cũng sẽ buồn đấy " - An Vy cười nhẹ nhéo má cậu con trai của mình. Sau đó lại nhìn xa xăm, vô thức nói: " Nếu người anh em trở thành Daddy của Tiểu Bảo thì Tiểu Bảo có chấp thuận không? "

" Tiểu Bảo rất thích Người anh em nhưng Tiểu Bảo vẫn muốn được sống chung với Daddy " - Tiểu Bảo nói rồi cúi đầu xuống.

An Vy thấy vậy cũng chỉ vuốt ve đầu con trai rồi ôm cậu vào lòng rồi ngước nhìn xa xăm, theo đuổi suy nghĩ mông lung đang rối bời trong đầu nó. Dù sao cũng không thể để Tiểu Bảo cứ nghĩ hắn là Daddy của cậu bé mãi được!

Mãi suy nghĩ, Tiếng chuông cửa réo mãi nó mới nghe. Giật mình nhìn lại thì Tiểu Bảo đã ngủ quên từ bao giờ. Nó đặt Tiểu Bảo nằm lại ngay ngắn rồi mới đi ra mở cửa.

Hải Minh trên gương mặt có một vài vết thâm tím, trầy xước đứng chằm chằm nhìn nó. Vừa mở cửa ra thì nó giật mình nói:

" Cậu làm sao thế này? Vào nhà đi "

Hải Minh cười nhẹ nhìn nó sau đó nghiêng người đi vào bên trong. An Vy cũng đóng vội cửa rồi đi nhanh theo sau cậu. Hải Minh bất ngờ quay người lại, nó đã đâm thẳng vào người cậu. Không chần chừ cậu vội ôm chặt lấy nó vào lòng, lên tiếng:

" Tớ thực sự không thể đợi lâu hơn được nữa, Emily. "

An Vy vẫn đứng yên trong lòng cậu. Có lẽ đã đến lúc nó phải cho Tiểu Bảo một gia đình thực sự thuộc về Tiểu Bảo!

" Tớ đồng ý " - An Vy nói

Hải Minh như không tin vào tai mình, liền đẩy nhẹ nó ra, nhìn vào ánh mắt nó, cậu nói:

" Mình không nghe lầm chứ? "

An Vy cười nhẹ gật đầu, Hải Minh vui mừng bật cười. Cậu đã đợi câu nói này của nó hơn chín năm qua rồi. Cuối cùng cậu cũng có thể nghe được những lời muốn nghe từ nó. Cậu kéo nó vào lòng mình, siết chặt nó vào lòng, cậu tự hứa sẽ làm tất cả để có thể mang lại hạnh phúc cho hai người!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
887
Điểm cảm xúc
1,279
Điểm
93
Công việc chuẩn bị cho show diễn váy cưới thời trang đầu tiên của tập đoàn K.A được gấp rút chuẩn bị. Có thể nói, show diễn này là một sự kiện đánh dấu bước chuyển hướng sang thời trang của tập đoàn K.A. Đồng thời cũng sẽ ra mắt bộ sưu tập đầu tiên tới người tiêu dùng và tất nhiên người thiết kế chính là nó!

" Chị Emily, cái này? " - Trợ lí của nó bước tới đưa cho nó một loạt mẫu vẽ đã được hoàn thành.

Nó xem xét một lượt rồi gật đầu nói:

" Cô hãy đưa cho mọi người xem đi, chúng ta sẽ cho ra mắt bộ sưu tập này. Tôi không muốn có chút sai sót nào, mọi người hãy chuyên tâm vào làm đi "

" Vâng " - Mọi người nhìn nó gật đầu. Nó quay sang nhìn mọi người cười rồi tiếp tục công việc của mình và có lẽ chính là đang làm ra bộ váy cưới độc nhất mà nó đã từng ấp ủ!

Quan sát nó qua tấm cửa kính, Khánh Anh khoanh tay trước ngực chăm chú nhìn nó không rời.

" Chủ tịch, anh đang làm gì vậy? " - Lạc Lạc ôm đống hồ sơ tới ngước nhìn anh hỏi.

" Không có gì " - Khánh Anh lắc đầu rồi quay người bỏ đi.

" Á "

Hắn vừa quay đi, Lạc Lạc đã đâm sầm vào một người nhân viên vừa đi từ phòng thiết kế đi ra khiến cho bao nhiêu giấy tờ đều vung vãi khắp nơi.

" Không sao chứ? " - Hắn nhíu mày cúi đầu xuống nhặt đống giấy tờ lên giúp cô.

" Chủ tịch, để em ạ " - Cậu nhân viên lúc nãy mới vội vàng nhặt nhanh đống giấy trên bàn.

" Có chuyện gì vậy? " - An Vy lúc này mới đi ra nhìn mọi người.

" Cẩn thận một chút " - Hắn lạnh lùng nói rồi đứng dậy bỏ đi.

An Vy cứ nhìn theo hắn, còn Lạc Lạc cùng cậu nhân viên vẫn đang lo sắp xếp đống giấy tờ vung vãi trên sàn.

" Nguyễn Hoàng Khánh Bảo? "

" Hả? " - An Vy đang chăm chú nhìn theo hướng hắn đi thì đột nhiên Lạc Lạc lên tiếng làm nó giật mình cúi đầu xuống nhìn hai con người dưới sàn. Nhìn thấy tập hồ sơ của Tiểu Bảo trên tay Lạc Lạc, An Vy vội cúi xuống cầm lấy bộ hồ sơ trên tay cô nói: - " Cái đó... Được rồi. Bây giờ cô đi làm việc của mình đi "

An Vy nói xong vội quay người bước vào bên trong.

" Lạc Lạc... Lạc Lạc... Cô làm sao vậy? " - Cậu nhân viên vừa nãy lay nhẹ tay Lạc Lạc khi thấy cô thất thần như vậy.

" À không có gì. Tập hồ sơ của chị Emily nhờ tôi mang đến ở đây, cậu giúp tôi đưa vào bên trong " - Lạc Lạc nhặt những tờ giấy còn lại ở trên sàn đặt lên đống giấy tờ trên tay cậu nhân viên rồi bỏ đi làm cậu nhân viên ngước đầu lên khó hiểu rồi quay người vào trong cùng đống tài liệu.

***

7h15PM

An Vy vẫn chăm chú vào bộ váy cưới vẫn còn dang dở, sợi dây đo trên vai nó hết bị kéo dài đến vòng vòng qua eo bộ sắt hình người đang khoác lên bộ váy cưới vẫn còn chưa hoàn thiện.

" Emily "

Tiếng gọi từ phía ngoài cửa làm nó khựng lại quay đầu ra nhìn. Hải Minh bế Tiểu Bảo đi tới gần nó.

" Mẹ Vy Vy " - Tiểu Bảo reo lên vui vẻ nhìn nó.

An Vy cũng cười nhẹ nhìn hai người rồi đưa tay ra ôm lấy Tiểu Bảo:

" Tiểu Bảo ngoan. Vy Vy không ở nhà Tiểu Bảo có biếng ăn nữa không đấy? "

" Tiểu Bảo ăn rồi mà. Hôm nay Tiểu Bảo tới nhà Người anh em, đồ ăn quá trời luôn. Tiểu Bảo rất thích. Ông bà còn muốn gặp mẹ Vy Vy nữa cơ " - Tiểu Bảo ôm lấy cổ An Vy nói. Đôi mắt tinh anh mở hết cỡ nhìn nó. Còn nó chỉ quay đầu sang nhìn Hải Minh, Hải Minh vẫn đang nhìn nó cười.

" Mình đưa tới một chút đồ ăn, cậu mau ăn cho nóng. " - Hải Minh đi về phía sau lưng nó, đẩy nó ngồi vào ghế rồi bày đồ ăn ra trước mặt nó, sau đó bế Tiểu Bảo từ tay nó lên - " Cậu vẫn chưa ăn tối chứ gì? Mau ăn đi "

" Vy Vy, Mẹ hư quá " - Tiểu Bảo lè lưỡi trêu An Vy

An Vy bỏ sợi dây đo trên cổ xuống rồi làm mặt nhăn nhó đứng dậy tiến về phía Tiểu Bảo cù léc:

" Tiểu Bảo, dám nói Vy Vy hư nè "

" Á nhột haha " - Tiểu Bảo ôm lấy cổ Hải Minh bật cười lớn. Hải Minh bế Tiểu Bảo chạy đi còn nó vẫn rượt theo hai người như thế. Tiếng cười nói vui vẻ vang vọng, không còn yên ắng như vừa nãy nữa.

***

Phía trên tầng cao nhất của tập đoàn, Khánh Anh vẫn còn đang chăm chú vào màn hình vi tính và đống tài liệu chất như núi bên cạnh thì có tiếng gõ cửa. Có chút bất ngờ vì giờ này còn có người chưa rời công ty ngoài hắn hay sao? Vẫn giữ phong thái thường ngày, hắn nói:

" Vào đi "

Lạc Lạc đẩy cửa bước vào, tiến tới gần hắn, Lạc Lạc do dự đứng nhìn hắn một lúc.

" Sao vậy? " - Hắn nói nhưng vẫn không ngẩng đầu lên nhìn cô.

" Chủ tịch... " - Lạc Lạc do dự lên tiếng

" Ừm? " - nhận thấy sự bất thường trong giọng nói của Lạc Lạc, Khánh Anh dừng tay đưa ánh mắt về phía cô dò xét.

" Trong chín năm qua... Chủ tịch có gặp lại chị ấy không? " - Lạc Lạc vò tay vào nhau rồi nhìn hắn hỏi

" Không " - Khánh Anh lạnh lùng nói rồi tiếp tục công việc của mình. Hắn ghét nhất là vòng vo nên đi nhanh vào vấn đề.

" Chủ tịch nhớ kĩ lại đi ạ, thực sự không gặp nhau hay sao? " - Lạc Lạc tiếp tục kiên nhẫn hỏi lại.

Khánh Anh đưa ánh mắt sắc bén của mình ngước lên nhìn cô làm cô giật mình cúi đầu xuống. Trong đầu hắn đột nhiên lại nhớ tới cái đêm ở khách sạn trong lễ cưới của Kevin và Linda. Đưa tay lên sờ nhẹ mặt sợi dây chuyền ở phía trong lồng ngực, cái cảm giác kì lạ của hôm đó đến lúc này vẫn không thể làm hắn quên được mặc dù hắn cũng chẳng thể lí giải nổi.

" Đi thôi " - Nghĩ đến đây, hắn đứng dậy cầm lấy chiếc áo vest phía sau ghế lên khoác vào rồi đi về phía cửa ra.

" Sao ạ? " - Lạc Lạc ngước đầu lên rồi đi theo hắn.

" Tôi đưa cô về. " - Khánh Anh nói rồi mở cửa bước ra. Lạc Lạc ngước nhìn theo hắn, thời gian qua hắn vẫn luôn tốt với Bích Thảo, với cô như vậy. Nhưng liệu giữa anh và Emily có gì đó hay không? Vì sao tên của Tiểu Bảo... Tại sao có thể như vậy? Hơn nữa, Tiểu Bảo thực sự có nét rất giống với anh. Đặc biệt là cặp mắt ấy... Nhưng nếu thực sự... Thì...

Lạc Lạc vò đầu rồi chạy vội theo hắn vì đống suy nghĩ hỗn loạn trong đầu cô lúc này sẽ không thể nhanh chóng được giải quyết. Nhưng làm sao để biết được sự thật đây? Vừa bước theo sau lưng hắn, Lạc Lạc vừa nghĩ rồi lại tự đánh vào đầu.

Xuống đến gần tầng 1, tiếng cười nói của ai đó đã thu hút sự chú ý của hắn và Lạc Lạc. An Vy đang ngồi ăn ngon lành, bên cạnh là Hải Minh và Tiểu Bảo. Cả ba người trông rất giống một gia đình. Khánh Anh chỉ lạnh lùng quay người đi, còn Lạc Lạc đứng nhìn chăm chú một lúc rồi mới quay người đi.

Dù sao, bọn họ cũng rất giống người một nhà? Vậy, cô có nên quên hết những gì đã thấy, và cũng chưa chắc sự thật đã như cô nghĩ... Hơn nữa, nếu thực sự mọi chuyện như cô nghĩ thì Bích Thảo sẽ ra sao? Thôi kệ, vẫn nên thuận theo tự nhiên!

Lạc Lạc lắc mạnh đầu rồi bám sát sau lưng hắn, rời khỏi công ty!
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top