Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 626: Lục Cẩn Niên, em có thai rồi (16)
Xin cơm...... Rõ ràng hai chữ rất bình thường, lại làm cho Lục Cẩn Niên không cách nào cười được.

Anh nhìn chằm chằm đôi mắt ngập nước của cô, lòng giãy dựa, không chịu khống chế thỏa hiệp đầu hàng, sau đó hoàn toàn mềm mại.

Thậm chí, anh còn rất muốn vươn tay, ôm cô vào lòng, che chở cô thật tốt.

Hắn thật là rất đáng buồn..... Đã bị cô giẫm đạp như vậy, một giọt lệ của cô, vẫn có thể dỡ xuống bức tường canh cánh trong lòng anh.

Lục Cẩn Niên giật giật cánh môi, như bắt mình không cần nói ra, nhưng cuối cùng vẫn nói:“Cô cầm tiền đi vào trước.”

Kiều An Hảo sợ mình buông Lục Cẩn Niên, anh sẽ bỏ của chạy lấy người như trước, không chịu nghe lời Lục Cẩn Niên, cố chấp đứng bất động tại chỗ.

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm Kiều An Hảo hai giây, cuối cùng vẫn nhượng bộ, không rên một tiếng xoay người, tùy ý Kiều An Hảo nắm tay mình, đi tới đại sảnh của khách sạn.

Kiều An Hảo cầm tay anh, bị lôi kéo theo, chỉ có thể cất bước đi trước.

Bước chân của anh rất dài, vì cô níu chặt tay anh, chỉ có thể chạy chậm để duổi kịp.

Lục Cẩn Niên nghe được tiếng giày cao gót dồn dập phía sai, hơi cúi đầu xuống, thấy cô không ngừng chạy theo, bước chân anh chậm lại.

Đi đến đại sảnh, lễ tân lễ phép hỏi: “Chào anh, xin hỏi anh cần giúp gì?”

Lục Cẩn Niên không để ý đến, chỉ quay đầu, dịu dàng nhìn thoáng qua Kiều An Hảo, thế nhưng lời nói, lại không mang cảm xúc gì: “Bao nhiêu tiền?”

Kiều An Hảo giống như quả phụ bị bỏ rơi, nhỏ giọng nói: “Bốn mươi.”

Lục Cẩn Niên rút ra một trăm, trực tiếp đưa cho lễ tân, như là có chút không hài lòng bọn họ để cho Kiều An Hảo ngồi trên ghế sa lon đợi hơn hai tiếng một mình, ngay cả câu “Cám ơn” cũng chưa nói, đã thốt một câu “Không cần thối lại”, sau đó xoay người, đi ra khỏi khách sạn.

Ở ven đường, Lục Cẩn Niên gọi một chiếc xe taxi, mở cửa xe, anh nhìn thoáng qua Kiều An Hảo, ngữ điệu đông cứng nói: “Lên xe.”

Kiều An Hảo thấy thế mới buông tay Lục Cẩn Niên, vào trong xe, sau đó như sợ Lục Cẩn Niên đóng cửa xe trong lúc bất chợt, bỏ cô lại một mình, cô vội vàng níu áo anh lại, kéo vào xe.

Lục Cẩn Niên không nói gì chỉ nhíu mày, lại phát hiện đáy lòng mình có chút hưởng thụ hành động Kiều An Hảo ngoan ngoãn đáng thương như vậy, nghiêng người, vào xe cùng cô, sau đó nói địa chỉ đến với tài xế.

Dọc theo đường đi, Kiều An Hảo và Lục Cẩn Niên không nói chuyện gì với nhau, thẳng đến khi xe taxi dừng ở một nhà hàng, Kiều An Hảo phát hiện đây là nhà hàng mà Lục Cẩn Niên và người phụ nữ tóc vàng đã tới đây ăn, đáy lòng lại nổi lên ghen tuông, nhỏ giọng nói:“Tôi không ăn cơm Tây.”

Dường như Lục Cẩn Niên ghét bỏ Kiều An Hảo yêu cầu nhiều chuyện, anh cau chặt mày.

Kiều An Hảo vội vàng sửa lời: “Ăn cơm Tây cũng không sao.”

Lục Cẩn Niên không để ý tới cô, nhìn tài xế nói một câu xin lỗi, sau đó lại báo một địa chỉ khác.

Xe taxi lần này dừng tại một quán ăn.

Lục Cẩn Niên tính tiền, xuống xe, nhìn thoáng qua vạt áo bị Kiều An Hảo nắm chặt, lại không có phản ứng gì quá lớn, chỉ chờ cô chui ra, rồi sải bước, đi đến quán ăn.

Ngồi xuống, Lục Cẩn Niên cầm thực đơn trên bàn, trực tiếp vứt xuống trước mặt Kiều An Hảo.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 627: Lục Cẩn Niên, em có thai rồi (17)
Phòng ăn ở đây là khu vực phồn hoa nhất, bình thường mọi người tới đây làm điểm dừng chân cho bữa tối rất nhiều, vì nơid dây vừa tiết kiệm nhân viên phục vụ, thực đơn lại chỉ in trên một trang giấy, rất gọn cho việc gọi món, còn nếu muốn gọi món gì thì tự mình viết ở đằng sau, sau đó đưa đến quầy lễ tân là xong, đỡ phải rắc rối phức tạp.

Lục Cẩn Niên thấy Kiều An Hảo chỉ cúi đầu nhìn chằm chằm vào thực đơn mà không có phản ứng gì, lông mày giật giật, liền cầm cây bút một bên đưa đến trước mặt cô.

Kiều An Hảo đang ngây ngẩn bị hành động của anh làm cho giật mình, ngẩng đầu lên, mở to đôi mắt đen nhánh long lanh nhìn Lục Cẩn Niên.

Trên mặt Lục Cẩn Niên cũng chẳng biểu hiện ra thái độ gì nhưng lại mở miệng nói chuyện, chỉ là chính anh cũng không nhận ra rằng giọng nói của mình trở nên dịu dàng: "Muốn ăn gì thì viết ra."

"Vâng." Kiều An Hảo đáp một tiếng, cầm bút lên, tiếp tục nghiên cứu thực đơn, có thẻ bởi vì đi học nhiều năm nên tạo cho cô một tật xấu, chính cô cũng không chú ý mà theo thói quen thỉnh thoảng cắn cây bút khi nghĩ nên ăn món gì.

Nhìn cảnh tượng này, ánh mắt Lục Cẩn Niên có chút trở lên mơ hồi, trí nhớ lại bị kéo về hồi mình học xong khóa thể dục vội ôm quả bóng chạy về dãy phòng học, giả vờ đi ngang qua lớp học của cô, cô bị phân ngồi ở góc trong cùng nhưng anh chỉ cần liếc qua là biết ngay cô ở đâu, lúc ấy cô vẫn còn ở lớp ba, có thể vì không thể làm bài mà cũng giống như bây giờ, ngồi cắn bút, khuôn mặt lộ vẻ ai oán đáng thương, cầm quyền menu cả nửa ngày mới đặt bút check món.

Không khí lúc ấy khô khan nhưng anh đã chắm chú nhìn cô gần mười phút, cho đến khi Hứa Gia Mộc ướt đẫm mồ hôi chạy tới, khoác tay lên trên vai anh hỏi vì sao lại ngẩn người thì anh mới thu hồi tầm mắt dời đi.

Có vài người, có một số việc, rõ ràng bị cố ý quên đi, thậm chí trong bốn tháng này, đầu óc anh cơ hồi chưa từng xuất hiện bất cứ chuyện gì liên quan đến cô, anh cứ tưởng mình đã hoàn toàn quên đi, lại chưa từng nghĩ tới chỉ cần cô vô ý có một cử động nhỏ là đã có thể khiến nhưng hồi ức mà anh đang cố cất rât trong tâm trí thức tỉnh toàn bộ.

Kiều An Hảo chọn một hồi lâu cũng chỉ chọn được mỗi một món, sau đó đặt bút ở trên thực đơn, đẩy tới trước mặt Lục Cẩn Niên.

Động tác của cô khiến Lục Cẩn Niên giật mình quay trở về thực tại, ánh mắt hoảng hốt nhanh chóng bị thay thế bởi một lớp băng sương, giơ tay lên lật thực đơn, thấy cô chỉ check một món duy nhất liền nhíu mày một cái, không nói câ gì cầm bút lên, soạt soạt vài đường, sua đó đứng dậy, đem thực đơn đưa đến trước quầy lễ tân.

Lúc này đã qua giờ cơm tối, trong phòng ăn chỉ còn lại rất ít người nên rất nhanh món ăn liền đã được đưa lên hết.

Lúc này Kiều An Hảo mới phá hiện, Lục Cẩn Niên cầm bút soạt soạt vài cái kia đã gọi tới bốn món mặn, một món canh, cộng thêm một đồ ngọt, toàn là những món cô thích.

Kiều An Hảo nhớ lại lúc anh hắn rời đi, để trợ lý viết bức thư điện tử, đáy lòng lại trở nên có có chút mềm yếu.

Lúc anh chọn mấy món này trên thực đơn, động tác ấy sao mà thuần thục, rõ ràng là đã làm rất nhiều lần mới có thể nhớ được cụ thể những món ăn này. Nói như vậy... lúc anh một mình bên Mỹ, có phải hay không thường xuyên đến nơi này, nhà hàng có những món ăn mà cô thích?

Đáy mắt Kiều An Hảo bỗng nóng lên, cô cắn môi dưới, cúi đầu nhỏ giọng nói một câu: "Sorry baby". (đùa thôi, là "Xin lỗi")
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 628: Lục Cẩn Niên, em có thai rồi (18)
Kiều An Hảo đột nhiên nói câu “Thật xin lỗi” khiến Lục Cẩn Niên nghe có chút mơ hồ, chân mày giật giật, nhìn cô.

Kiều An Hảo ngẩng đầu, nhìn đáy mắt Lục Cẩn Niên, bởi vì ngân ngấn nước mắt, nên mắt hơi sáng lên: “Lục Cẩn Niên, em thật sự không chịu nổi, lúc trước em hại anh thời gian dài như vậy, ngày đó còn nói như thế với anh…”

Kiều An Hảo muốn nói mình trong văn phòng của Lục Cẩn Niên, đã vô tâm thốt ra những lời này.

Nhưng lọt vào tai anh, lại khiến anh nhớ đến đêm hôm đó, cô gửi tin nhắn cho anh.

Đáy mắt Lục Cẩn Niên lo lắng, đột ngột giơ tay lên, đập bàn một cái, hơi thô bạo ngắt ngang lời cô: “Tôi đã nói với em nhiều lần rồi, không cần nói chuyện đó!” Kiều An Hảo bị khí thế của anh làm cho sợ hãi, đầu ngón tay run run, vội vàng ngậm miệng, cúi đầu xuống.

Phản ứng của Lục Cẩn Niên hơi mãnh liệt, nhìn thấy phòng ăn có ít người, Kiều An Hảo mang máng nghe được mọi người dùng tiếng Anh nói chuyện với nhau, rốt cuộc tại sao cô cùng Lục Cẩn Niên lại lại thế này, tay của anh vô thức nắm lại thành nắm đấm, đầu càng cúi xuống.

Một cỗ cảm giác áp bức trên người Lục Cẩn Niên không ngừng lan ra, ngực anh phập phồng kịch liệt, Lục Cẩn Niên như vậy, khiến Kiều An Hảo sợ hãi, đột nhiên anh đứng lên, bỏ đi.

Tuy rằng đáy lòng có chút sợ hãi, nhưng cô vươn tay, nắm lấy cổ tay áo của Lục Cẩn Niên.

Anh nhận thấy hành động của cô, hơi nghiêng đầu, thấy cô nắm lấy vạt áo trắng tinh tế của mình, trong ngực cảm xúc thô bạo dần dần tan biến, qua chừng một phút, Lục Cẩn Niên thở ra một ngụm khí, vươn tay rút một đôi đũa, đưa tới trước mặt Kiều An Hảo, giọng nói bình thản: “Ăn cơm đi.”

Kiều An Hảo nâng mi mắt, lén lút quan sát anh, nhìn gương mặt tuấn tú không còn tư thế dọa người nữa, lúc này mới vươn tay nhận đũa, tay kia gắt gao nắm chặt vạt áo anh, thấp đầu, ngoan ngoãn ăn cơm.

Triệu Manh nói đúng… Lục Cẩn Niên không muốn nói chuyện trước kia cùng cô, nhưng cô có thể cảm giác được, đáy lòng anh có cô, cho nên chẳng lẽ, cô muốn ở một chỗ với anh, thật sự chỉ có cách như Triệu Manh nói sao?

Kiều An Hảo dùng lực cầm đũa, vừa nhìn chén cơm, đáy mắt vừa liếc nhìn anh, thấy anh nhìn chằm chằm bên ngoài cửa sổ, không biết nhìn cái gì.

Kiều An Hảo nhìn xung quanh nhà ăn một vòng, thấy đồ lạnh ở cách đó không xa, cô cắn đũa, nói với Lục Cẩn Niên ở bên cạnh: “Em muốn uống nước chanh.”

Lục Cẩn Niên nhìn hình bóng Kiều An Hảo chiếu trên kính cửa sổ một lúc lâu, nghe giọng nói của cô, anh quay lại nhìn chằm chằm cô, sau đó đứng lên, đi đến quầy đồ uống.

Kiều An Hảo nhìn bóng lưng anh, thấy anh lấy ví tiền ra, rút ra tờ tiền mới tinh, rồi đi vào, sau đó nhìn từng loại đồ uống bên trong, vì là nước chanh, nên cô âm thầm cắn môi, để đũa xuống, nhanh chóng lấy viên thuốc của Triệu Manh từ trong túi ra, đặt vào một chiếc ly không.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 629: Lục Cẩn Niên, em có thai rồi (19)
Đúng lúc này, Lục Cẩn Niên khom người xuống lấy ra một chai nước chanh, cầm lấy đồng tiền xu.

Kiều An Hảo nhét hộp thuốc vào trong túi, sau đó đặt tay lên chiếc ly không, chặn viên thuốc bên trong.

Lục Cẩn Niên mang lon nước trở về, ngồi xuống, mở lon nước, đưa về phía cô.

Kiều An Hảo nhận lon nước, đầu tiên rót vào ly nước có chứa viên thuốc kia, sau đó mới nhẹ nhõm thở dài một hơi, cầm một ly không khác, rót vào một ly nữa.

Kiều An Hảo đặt ly nước chanh còn lại lên bàn, sau đó đưa ly nước có thuốc để trước mặt Lục Cẩn Niên, lông mi dài nhớp chớp, nhìn chằm chằm vào anh, nũng nịu nói: “Đưa cho anh.”

Bình thường ngoại trừ uống cà phê hay trà, Lục Cẩn Niên chỉ uống nước lọc, cũng không uống những loại nước màu sắc sặc sỡ, cho nên liếc một cái, liền lắc đầu từ chối: “Tôi không uống.”

Có lẽ thấy mình từ chối quá dứt khoát. anh dừng một giây rồi nói tiếp một câu: “Em uống đi.”

Sau đó trong lòng anh liền nổi lên một tia âm thầm cười khổ, cho dù cô khiến anh tổn thương, nhưng anh không khống chế được bản thân, sau khi thấy cô ủy khuất, lại muốn đền bù cho cô.

Kiều An Hảo không nói gì, nhưng vẫn duy trì động tác nâng ly, đôi mắt trong suốt mở to, vô tội mà lại mê người nhìn anh.

Lục Cẩn Niên bị ánh mắt của cô nhìn như vậy nên không chống đỡ được, cuối cùng bất đắc dĩ vươn tay nhận lấy ly nước chanh.

Lúc này Kiều An Hảo mới cười tươi, vẻ mặt mềm mại, sau đó giơ ly còn lại, chạm cốc anh. Rồi đặt ngang đầu, uống một cách mạnh mẽ.

Lục Cẩn Niên bị nụ cười của cô làm cho thất thần, đợi vô buông ly nước xuống, cô nháy mắt, hỏi anh tại sao không uống, anh mới nhìn xuống rồi bưng ly nước lên, uống một ngụm.

Rất ngọt, hơi ngán, mang theo vị chua, không phải hương vị anh thích, vừa định bỏ xuống lại nhìn thấy ánh mắt mong đợi từ cô, Lục Cẩn Niên chần chừ một giây, rồi uống không còn một giọt.

Kiều An Hảo nhìn anh uống sạch mới cầm đũa, tiếp tục ăn cơm, trong lòng hơi lo lắng.

Triệu Manh nói cho cô, muốn thuốc phát huy tát dụng phải chờ nửa tiếng, nói cách khác, hiện tại cô muốn nhanh chóng cùng Lục Cẩn Niên về khách sạn…

Kiều An Hảo vội vàng ăn hết cơm, đặt đũa xuống, nói với Lục Cẩn Niên không biết lúc nào đã nhìn lại ra cửa sổ: “Em no rồi.”

Lục Cẩn Niên nhanh chóng thu hồi tầm mắt, không nói gì, lấy ví tiền ra, đứng dậy đi tới bàn nhân viên tính tiền.

Đi ra khỏi nhà ăn, một chiếc xe emxi dừng bên đường, Kiều An Hảo cùng Lục Cẩn Niên lên xe, trở về khách sạn.

Lúc thang máy lên tầng hai, sắc mặt Lục Cẩn Niên hơi đỏ lên, hơi thở trở nên dồn dập, nhìn chằm chằm Kiều An Hảo, trong cơ thể quay cuồng một cỗ khí áp đảo lấy anh.

Thang máy dừng trên tầng cao nhất, cửa vừa mở, Lục Cẩn Niên giống như muốn bỏ Kiều An Hảo ở lại, nhanh chóng bước ra ngoài.

Kiều An Hảo nhìn phản ứng của anh, đã mơ hồ nhận ra được thuốc đã bắt đầu phát tác, không cho Lục Cản Niên thoát, cô vội chạy theo, lúc Lục Cẩn Niên cầm chìa khóa phòng, vừa mở cửa, cô liền chạy lên, nhào vào trong lòng anh.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 630: Đi đăng ký kết hôn (1)
Editor : Meitu

Trên người Kiều An Hảo đặc biệt có mùi hương ngọt ngào, trong nháy mắt quét sạch hô hấp của Lục Cẩn Niên, anh còn sót lại một chút ý thức, thúc đẩy anh muốn kéo cô từ trong ngực ra, nhưng tay anh lại không thể.

Kiều An Hảo trong ngực, ngược lại còn nhón chân lên, ngăn chận môi của anh.

Răng môi giao tiếp mềm mại, hoàn toàn vỡ tung trong cơ thể của anh, lý trí trong phút chốc bị tiêu tan, trong đầu không còn bất kỳ suy nghĩ gì, chân cũng đã nâng lên, đá văng cửa, ôm Kiều An Hảo, giẫm chân tại chỗ đi vào phòng, sau đó đá cửa, đặt cô trên cánh cửa, hôn sâu hơn.

Lục Cẩn Niên hôn, mãnh liệt mà lại thô bạo, hôn Kiều An Hảo đến mức muốn ngất xỉu, thân thể mềm mại, trong nháy mắt không có sức.

Có thể là do thuốc, động tác của anh có chút gấp gáp, khẩn cấp cởi y phục của cô, bởi vì nút cài quá nhiều, cởi có chút khó khăn, anh trực tiếp dùng sức xé ra, khiến hàng nút rơi tứ tung, rơi trên mặt đất, phát ra liên tiếp tiếng vang thanh thúy.

Hai người còn chưa tới phòng ngủ, toàn bộ quần áo đã rơi ra, từ cửa phòng vẫn rơi đầy đến phòng khách, Lục Cẩn Niên thở gấp nặng nề, đẩy ra cửa phòng ngủ, hung hăng đè Kiều An Hảo trên giường, không thể chờ đợi vô vấn đề chính.

Lục Cẩn Niên đã lâu không làm, thêm tác dụng của thuốc, lại càng điên cuồng muốn, Kiều An Hảo vốn tỉnh táo, nhưng bị sự lãnh đạo của anh, thật vất vả đợi đến lúc anh kết thúc, cô vừa định thở phào một cái, anh lại đột nhiên ôm cô đổi một tư thế, lần nữa trở lại.

Đến cuối cùng, Kiều An Hảo cũng cũng đếm không hết rốt cuộc Lục Cẩn Niên muốn bốn lần, hay năm lần, chẳng qua cô chỉ cảm thấy xương cốt toàn thân mình muốn rã rời, không còn sức nữa.

Thật vất vả mới đến kết thúc, Kiều An Hảo cũng lười phải nhúc nhích, cứ như vậy gối lên lồng ngực Lục Cẩn Niên mệt mỏi ngủ.

-bạn nào muốn đọc trước full thì có thể mua trước giá rẻ để ủng hộ dịch giả thêm đường sữa nhé :) ai mua có thể liên hệ qua gmail này : tttukidmh@gmail.com nhé

Khi Lục Cẩn Niên...tỉnh lại, ngoài cửa sổ còn là một mảnh đen nhánh, anh vươn tay muốn tìm điện thoại di động, lại sờ thấy một mảnh mềm mại, khẽ cau mày, sau đó mượn ánh đèn ngoài cửa sổ, thấy Kiều An Hảo vùi ở trong ngực của mình đang ngủ say, trong nháy mắt sửng sốt, qua hồi lâu, mới hiểu được tối hôm qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, sau đó ý thức được, mình có thể là bị Kiều An Hảo hạ thuốc.

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm Kiều An Hảo ngủ hồi lâu, mới đưa tay nhẹ nhàng kéo cô đặt ở một bên gối, sau đó vén chăn lên, xuống giường, đi vào phòng tắm.

Tắm xong, Lục Cẩn Niên khoác một món áo choàng tắm ra ngoài, nhìn Kiều An Hảo cỏn đang ngủ say, kéo cửa phòng ngủ đi ra ngoài.

Trên sàn nhà phòng khách, khắp nơi tán loạn quần áo của hai người, Lục Cẩn Niên đứng một lát, cúi người, cầm quần áo từng cái từng cái nhặt lên, ném vào trong giỏ đựng đồ dơ trong phòng vệ sinh.

Ra ngoài, trước lấy điện thoại di động, liếc mắt nhìn thời gian, bốn giờ sáng.

Có thể tối hôm qua quá mức điên cuồng, Lục Cẩn Niên cảm giác được thân thể có chút mệt mỏi, anh pha một ly cà phê, bưng tới ban công, ngồi ở trên ghế, thuận tay cầm bao thuốc lá trên bàn thủy tinh, rút một điếu thuốc đốt, nhìn chằm chằm cảnh đêm sáng đèn ngoài cửa, không nhanh không chậm hít một hơi.

Khói lượn lờ sau lưng, vẻ mặt Lục Cẩn Niên rất nhạt, ánh mắt cũng có chút mơ hồ, cả người thoạt nhìn rất gió êm sóng lặng, nhưng mà, chỉ có một mình anh rõ ràng nhất, lúc này đáy lòng của anh đã sớm như cuồng phong bão táp, ầm ĩ dữ dội.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 631: Đi đăng ký kết hôn (2)
Editor : Meitu

Đối với anh mà nói, cô chính là độc dược, biết rõ sẽ bị mất mạng, lại luôn khắc chế không được muốn tới gần.

Giống như bây giờ, rõ ràng bị cô làm tổn thương, thương tích đầy mình, thấy cô ủy khuất, rơi nước mắt, một đêm cùng nhau, anh cũng đã bắt đầu muốn rơi vào trầm luân.

Anh không thể không thừa nhận, bản lĩnh cô khá lớn luôn có thể dễ dàng nắm được tính mạng của anh, khiến tim anh dao động.

Anh vĩnh viễn cũng không hiểu được, trên cái thế giới này, tại sao lại tồn tại Kiều An Hảo khiến cho anh không có nửa điểm phòng bị, tùy thời đều có thể bị hành động lơ đãng của cô, đảo điên thế giới của mình.

Lúc này anh rất tỉnh táo, minh mẫn để nhìn nhận suy nghĩ chân thật của mình.

Cho dù cô từng hoàn toàn chà đạp tôn nghiêm của anh, cho dù cô nói anh không xứng yêu cô, cô vì một người đàn ông khác không tha thứ cho anh, cô tàn nhẫn vô tình với anh, từng bước một đẩy ngã anh, đụng vào điểm mấu chốt của anh, nhưng mà anh chưa bao giờ từ bỏ ý định, vẫn muốn cùng cô cùng một chỗ.

Anh hiểu được, anh vẫn luôn không có cách giữ lấy cô, cho nên lúc trước, bị cô từ bỏ, mới một mình đi tới nơi tha hương.

Ngoài cửa sổ bóng đêm hoà thuận vui vẻ, ngọn đèn mê ly.

Lục Cẩn Niên lại hút một điếu lại một điếu, không ngừng nghỉ, trong lòng anh vẫn luôn không ngừng đấu tranh.

Bị tổn thương hoàn toàn cũng mất đi sự tự tin và dũng khí.

Lúc này cô có nhiều biểu hiện, thoạt nhìn rõ ràng muốn ở bên anh nhưng hết lần này tới lần khác lại không dám tiến đến phương diện kia.

Bởi vì anh sợ cảm giác rơi từ trên mây xuống địa ngục.

Anh không bao giờ muốn để bản thân mình…trải qua cảm giác sống không bằng chết nữa.

Không có ai biết, lúc trước anh từ bỏ cô, rốt cuộc đã trải qua bao nhiêu tra tấn, cũng không ai biết, rốt cuộc anh dùng bao nhiêu ngày đêm không ngủ, mới có thể chết tâm từ bỏ.

Lục Cẩn Niên nghĩ đến đây, hơi hơi rũ mi mắt, nhìn tay mình đeo đồng hồ đang kẹp điếu thuốc.

Tâm như tro tàn, tro tàn lại cháy.

Hai sự lựa chọn, anh lại không biết nên chọn hay bỏ.

Lục Cẩn Niên cứ lẳng lặng ở trên ban công ngồi một đêm, đến khi thành phố ngủ say trở nên náo nhiệt lúc mặt trời lên, anh mới có phản ứng, đứng lên, đi đến trước tủ quần áo, cầm một bộ quần áo thay, sau đó tìm ví tiền, đi ra khỏi khách sạn.

Ước chừng qua hơn một giờ, Lục Cẩn Niên mới quay lại, trong tay xách hai túi giấy, đặt ở phòng khách trên ghế sa lon, sau đó đến phòng ngủ, nhẹ nhàng đẩy cửa ra, nhìn thấy Kiều An Hảo còn ngủ say.

Tư thế ngủ của cô lung tung, chăn bị đá hơn phân nửa xuống giường, lộ ra lưng và một cái chân thon dài của cô.

Lục Cẩn Niên nhìn trong chốc lát, đi lên cầm chăn, đắp lên người cô, thuận tiện chỉnh điều hóa mát một chút, anh nhìn cô hồi lâu, mới xoay người đi ra phòng ngủ.

Sau đó đi một mình đến trước cửa sổ phòng khách, hai tay nắm lại, nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ không chớp mắt.

-bạn nào muốn đọc trước full thì có thể mua trước giá rẻ để ủng hộ dịch giả thêm đường sữa nhé :) ai mua có thể liên hệ qua gmail này : tttukidmh@gmail.com nhé

Bốn tháng nay đây là giấc ngủ Kiều An Hảo cảm thấy tốt nhất.

Vừa cảm giác ngủ thẳng tự nhiên tỉnh, lúc mở mắt, đã là một giờ chiều.

Cô tùy tiện xoa đầu, đôi mắt buồn ngủ ngồi dậy, có chút mờ mịt nhìn một vòng chung quanh, khi thấy bộ âu phục được treo, cô mới tỉnh táo lại.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 632: Đi đăng ký kết hôn (3)
Tối hôm qua phát sinh chuyện gì, giống như bộ phim xẹt qua, trong đầu cô, từng hình ảnh cứ xẹt qua, sau đó Kiều An Hảo liền nhìn quanh phòng ngủ, nhìn thấy không có Lục Cẩn Niên, bản năng nghĩ đến Lục Cẩn Niên chạy thoát lập tức nhảy xuống giường, sau đó hoàn toàn không nhận thấy mình chưa mặc gì cả, chạy ra khỏi phòng ngủ.

Lục Cẩn Niên đứng sát cửa sổ phòng khách, nghe được tiếng mở cửa sau lưng, theo bản năng quay đầu, nhìn thấy Kiều An Hảo trần như nhộng, anh cau mày, sau đó quay lưng, giọng nói cứng rắn nói:“Mặc xong quần áo, trở ra.”

Kiều An Hảo bị Lục Cẩn Niên nhắc như vậy, mới phát hiện mình chưa mặc gì, gương mặt trở nên đỏ bừng, trở về phòng ngủ, đóng cửa lại.

Kiều An Hảo tắm rửa xong, bọc áo choàng ra, nhìn quần áo còn nguyên nhãn đặt chỉnh tề bên giường.

Chắc là Lục Cẩn Niên tỉnh dậy sớm hơn đi mua giúp cô.

Kiều An Hảo sấy tóc, tùy tiện cột lại, sau đó mặc quần áo, mới từ trong phòng ngủ đi ra.

Lục Cẩn Niên đã đặt thức ăn ngay ngắn trên bàn, nghe tiếng cửa phòng mở, hơi hơi ngẩng đầu nói:“Lại đây ăn chút đi.”

Sau đó liền thuận thế ngồi ở trên ghế.

Kiều An Hảo đi qua, quan sát vẻ mặt của Lục Cẩn Niên, phát hiện không có phẫn nộ hay dấu hiệu chất vấn, đáy lòng trở nên có chút kiên định, mới ngồi xuống.

Lục Cẩn Niên đưa cho Kiều An Hảo một đôi đũa, ý bảo cô ăn cơm.

Kiều An Hảo hoàn toàn yên tâm, lúc cúi đầu ăn, đáy lòng còn đang suy nghĩ, đề nghị của Triệu Manh rất đáng tin, Lục Cẩn Niên tức giận nhưng cũng cùng ăn.

Ngủ lâu như vậy Kiều An Hảo, có chút đói bụng, hơn nữa tâm tình tốt, khẩu vị tốt, ăn cũng ngon miệng.

Lục Cẩn Niên ngồi một bên, chỉ động đũa một chút, rồi đặt xuống, tựa lưng vào ghế ngồi, nhìn chằm chằm Kiều An Hảo ăn.

Mãi cho đến khi Kiều An Hảo ăn no, buông đũa, Lục Cẩn Niên mới giật mình, rút ra khăn tay, đưa cho Kiều An Hảo, sau đó đứng dậy, đi trở về trước ghế salon phòng khách, như đang suy nghĩ gì đó, sau một lúc lâu, liền khom người cầm hộp thuốc trên bàn, đi đến một bên rót nước, cầm ly nước trở lại bàn ăn, đặt ly nước trước mặt Kiều An Hảo, sau đó do dự đại khái mười giây, cầm hộp thuốc trong tay đưa tới:“Uống cái này đi.”

Kiều An Hảo đang cầm khăn ướt lau tay, trên mặt còn lộ một nụ cười nhàn nhạt, cô thấy Lục Cẩn Niên đưa tới một hộp thuốc trước mặt mình, còn ngẩng đầu, hỏi một câu:“Cái gì vậy?”

Lục Cẩn Niên không mở miệng.

Kiều An Hảo mở to mắt, mới nhìn hộp thuốc trong tay anh, tiếp theo huyết sắc mất hết, nắm chặt khăn tay, trên mặt vẻ mặt tràn đầy kinh ngạc, sau một lúc lâu, mới ngẩng đầu nhìn Lục Cẩn Niên, đáy mắt mang theo vài phần khó hiểu:“Sao lại đưa tôi cái này?”

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm gương mặt cô trong chốc lát, đặt thuốc lên bàn, cũng không trả lời vấn đề của cô, mà lấy trong túi âu phục của mình, tấm vé máy bay, đặt bên cạnh hộp thuốc, bình tĩnh nói:“Uống thuốc đi, tôi đưa em ra sân bay.”
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top