Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Chương 619: Lục Cẩn Niên, em có thai rồi (9)
Lục Cẩn Niên cùng Kiều An Hảo lên đến tầng cao nhất, trong thang máy vô cùng yên lặng, ngoại trừ người phục vụ khách sạn, chỉ có hai người bọn họ.

Lục Cẩn Niên đứng ở một bên lạnh lùng, một tay giữ hành lý, Kiều An Hảo đứng bên cạnh, tầm mắt vẫn dừng trên người anh, mà dường như anh không hề biết đến sự có mặt của cô, khóe mắt rơi trên người cô một chút.

Kiều An Hảo bị Lục Cẩn Niên coi thường, đáy lòng có chút khổ sở, từ khi cô nhìn thấy anh, đã nghĩ đến việc giải thích việc lỡ hẹn của mình, nhưng ở nghĩa trang phía Tây ngoại thành, anh thấy cô đi tới, ở trong nhà bà, anh đã trực tiếp tiễn khách, ở trong khách sạn, cô chỉ mới nói ra đêm tình nhân của Ngưu Lang Chức Nữ, đã bị anh tức giận đuổi ra khỏi phòng, nhưng lúc này anh đang ở trong thang máy với cô, tại sao anh lại không giận dữ với cô…

Nghĩ đến đây, đột nhiên Kiều An Hảo mở miệng, phá vỡ im lặng trong thang máy.

Cô sợ mình giống như những lần trước, ngay cả nói cũng chưa làm xong, đã bị anh bóp cổ, ngăn cản câu nói kế tiếp, vì thế cô hay dùng tốc độ nhanh nhất, trực tiếp nói đến vấn đề trọng tâm, đơn giản rõ ràng nói ra: “Em ở bệnh viện.”

Người phục vụ là người Mĩ, nghe không hiểu tiếng Trung, nhưng nghĩ Kiều An Hảo nói với mình, vì thế liền quay đầu mỉm cười, nhìn về phía cô, kết quả lại thấy cô nhìn chằm chằm Lục Cẩn Niên, nhân lúc hai người quen biết đang nói chuyện với nhau, anh ta liền nuốt câu nói định nói ra vào bụng.

Nói ra được lời trong lòng, Kiều An Hảo cảm thấy thoải mái được một ít, rồi nói tiếp: “Đêm lễ tình nhân kia, em không đi gặp anh, vì em ở trong bệnh viện…”

Bàn tay đang giữ vali của Lục Cẩn Niên tăng thêm lực, sau đó trên mặt anh liền hiện lên một tia giễu cợt.

Vừa nghe đến cô nhập viện, đáy lòng không chịu được nổi lên một tia đau lòng.

Anh đúng là hết thuốc chữa, đã bị cô làm tổn thương thành bộ dáng như thế này, còn điên rồ vì cô.

Thậm chí, lúc nhìn cô lẻ loi một mình đi đến nước Mỹ, biết cô theo anh, anh còn cố ý đợi cô nhiều lần.

“Tôi đã nói với em, tôi không muốn nói đến việc trước kia!” Lục Cẩn Niên không biết đang giận chính mình, hay giận cô ấy, giọng nói phát ra mang theo khí thế bức người, gọn gàng dứt khoát ngắt ngang lời cô: “Mặc kệ là do em tìm cớ, hay là nhập viện thật, cũng không cần nói cho tôi nghe, tôi cũng không có hứng thú! Tôi nghĩ trong lòng em rõ nhất, cho tới bây giờ, điều tôi để ý không phải là vì sao em không tới gặp tôi, mà là…”

Lục Cẩn Niên nói tới đây, bỗng nhiên dừng lại.

Rốt cuộc anh muốn vì cô mà điên tới khi nào?

Rõ ràng đã nói muốn quên đi, tại sao lại nói chuyện vô nghĩa với cô như vậy?

Chẳng lẽ còn muốn giẫm lên vết xe đổ, lại muốn chịu đựng sự tuyệt vọng sống không bằng chết này hay sao?

Lục Cẩn Niên nhắm mắt lại buồn bã, nói nửa câu sau: “Em gửi tin nhắn đến cho tôi…” Nuốt câu nói vào bunhg, đổi thành nghiến răng nghiến lợi nói một câu: “Quên đi!”

Sau đó, Lục Cẩn Niên mở to mắt, khôi phục vẻ lạnh nhạt, giọng nói lạnh lùng tẻ nhạt: “Cô Kiều, tôi mặc kệ em mục đích em đến nước Mỹ để làm gì, tôi chỉ muốn nói cho em biết, tôi không muốn nảy sinh gì đó với em.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Chương 620: Lục Cẩn Niên, em có thai rồi (10)
Trong thang máy im lặng hồi lâu, đến tầng cuối, cửa thang máy mở ra.

Lục Cẩn Niên vẫn đứng ở trong thang máy không hề động, như đang suy nghĩ chuyện gì, sau một lúc lâu, giọng nói trầm thấp:“Nếu có thể, tôi hy vọng cô vĩnh viễn cũng đừng xuất hiện ở trước mặt của tôi.”

Nói xong, Lục Cẩn Niên không có ý ở lâu, trực tiếp kéo va li của mình rời đi.

Để lại Kiều An Hảo ngẩn ngơ đứng ở trong thang máy một mình, nhìn bóng dáng Lục Cẩn Niên dần dần biến mất.

Cô muốn nói cho anh biết, vì ở bệnh viện không thể đi gặp anh, nhưng là hắn cũng không tin, thậm chí còn nói, không muốn gặp cô, không hy vọng cô xuất hiện ở trước mặt anh...... Cô rất mong chờ bọn họ gặp lại, tràn đầy chờ mong, nhưng anh lại một lòng muốn cắt đứt.

Đáy mắt Kiều An Hảo tối đen thoáng hiện một tia ảm đạm, cánh môi khẽ giật, liền cúi đầu.

Mãi cho đến khi tiếng cửa thang máy báo hiệu sắp đóng, Kiều An Hảo mới lấy lại tinh thần, chậm rãi đi ra, sau đó nhìn thấy cuối hành lang, Lục Cẩn Niên đang cầm di động, gọi điện thoại.

Kiều An Hảo nhìn thoáng qua thẻ mở cửa phòng trong tay minh, nhìn nhắc nhở trên hành lang, tìm đi qua, mới phát hiện, mình ở phòng đối diện Lục Cẩn Niên.

Anh thấy cô đi lại đây, gương mặt lạnh lùng, dùng tiếng Anh trả lời điện thoại ‘Buổi tối gặp’, sau đó cúp điện thoại, xem cô giống như không khí, cầm thẻ mở cửa phòng tra vào cửa phòng, đi vào phòng.

-bạn nào muốn đọc trước full thì có thể mua trước giá rẻ để ủng hộ dịch giả thêm đường sữa nhé :) ai mua có thể liên hệ qua gmail này : tttukidmh@gmail.com nhé

Kiều An Hảo đã ngủ trên máy bay, tuy rằng không ngủ nhiều, nhưng cũng không cảm thấy buồn ngủ, tắm xong, nằm ở trên giường, trong đầu đều nghĩ về lời Lục Cẩn Niên ở trong thang máy.

Thái độ của anh thoạt nhìn rất kiên quyết, giống như thật sự muốn cả đời này không còn liên quan gì nữa.

Tình trạng hiện giờ của cô và anh, cô muốn đến gần anh, là tuyệt đối không có khả năng, chẳng lẽ phải thật sự dùng cách mà Triệu Manh nói với mình sao?

Nghĩ đến đây, Kiều An Hảo lại bò xuống giường, cầm viên thuốc Triệu Manh đưa mình trước khi đi, nhìn chằm chằm trong chốc lát, sau đó liền âm thầm ra quyết định.

Dù thế nào, cô phải tìm được một cơ hội, phát sinh chuyện với anh.

Giống như Triệu Manh nói, cho dù cuối cùng anh không tha thứ cho cô, cô vẫn còn đứa bé làm lợi thế.

Kiều An Hảo ra quyết định, cả một ngày cũng chưa ngủ, vẫn ghé vào cửa, chú ý động tĩnh phòng đối diện.

Lục Cẩn Niên bị lệch múi giờ, đến trưa cũng không có động tĩnh gì, đến một giờ chiều, có người phục vụ bưng thức ăn vào phòng của anh.

Mãi cho đến lúc 5 giờ chiều, Lục Cẩn Niên đi ra từ phòng đối diện, anh thay đổi âu phục mới tinh, thoạt nhìn tư thế oai hùng cao ngất, lúc anh rời đi, như cảm nhận được cô đang theo dõi mình, còn nhìn về cửa phòng cô liếc một cái.

Kiều An Hảo vội vàng chạy về phòng ngủ của mình, cầm ví tiền, di động, còn có viên thuốc Triệu Manh đưa, sau đó mang giầy, cũng đi ra khỏi phòng.

Kiều An Hảo đóng cửa mạnh, tiếng vang rất lớn, khiến Lục Cẩn Niên chờ thang máy, nghiêng đầu nhìn lướt qua nơi này.

Kiều An Hảo vừa nghĩ tới tính toán trong lòng mình, có chút chột dạ cúi đầu, tránh tầm mắt Lục Cẩn Niên.

Hai người như cũ vào thang máy xuống lầu, nhưng mà lần này có một đôi vợ chồng, thoạt nhìn như là người Pháp.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Chương 621: Lục Cẩn Niên, em có thai rồi (11)
Editor : Meitu

Kiều An Hảo không học tiếng Pháp, nghe không hiểu lắm hai người kia đang nói chuyện gì, nhưng nhìn vẻ tươi cười trên mặt, cùng biểu hiện thân mật hôn môi, cũng có thể suy đoán chắc chắn đang nói những lời ngon ngọt tình cảm.

Dọc theo đường đi, Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo không nói gì, Kiều An Hảo vụng trộm nhìn Lục Cẩn Niên vài lần, vẻ mặt anh vẫn xem cô như không khí.

Thang máy đến lầu một, cửa mở ra, di động Lục Cẩn Niên vang lên, anh nhận nghe, vừa đi ra ngoài, Kiều An Hảo ở phía sau anh, nghe anh dùng tiếng Anh nói một câu:“Tôi lập tức ra.”

Kiều An Hảo đi theo phía sau Lục Cẩn Niên ra khách sạn, Lục Cẩn Niên giơ di động nhìn quanh bốn phía, sau đó nhìn thấy một vị mỹ nữ tóc vàng đứng trước chiếc Ferrari đỏ, cúp điện thoại rồi đi về phía cô gái đó.

Người phụ nữ kia vừa nhìn thấy Lục Cẩn Niên, dường như rất vui vẻ, thậm chí còn đi tới ôm Lục Cẩn Niên, hai người đứng ở ven đường không biết nói nhỏ chuyện gì, sau đó lên xe.

Kiều An Hảo nhìn một màn kia, đầu óc có chút trì hoãn, mãi cho đến khi chiếc xe kia chậm rãi đi, Kiều An Hảo mới trừng mắt nhìn, phục hồi tinh thần lại, vội vội vàng vàng chạy đến ngã tư đường thấy một chiếc taxi đang không có khách, mở cửa xe, nói người lái đuổi kịp chiếc xe của Lục Cẩn Niên.

Cuối cùng chiếc xe Ferrari đỏ dừng trước một nhà hàng, Lục Cẩn Niên cùng vị mỹ nữ kia xuống xe, cùng đi vào nhà hàng, Kiều An Hảo trả tiền xe, lúc đi vào, hai người đã ngồi xuống chỗ ngồi bên cửa sổ, mỹ nữ kia cầm thực đơn, gọi tên món với người phục vụ, dường như còn hỏi ý kiến của Lục Cẩn Niên, còn cười tươi như hoa nói gì đó với Lục Cẩn Niên, vẻ mặt Lục Cẩn Niên rất lạnh gật gật đầu, vô tình trong lúc đó nghiêng đầu, vừa vặn thấy cô đến nhà hàng, chỉ trong nháy mắt, anh dời tầm mắt đi chỗ khác.

bạn nào muốn đọc trước full thì có thể mua trước giá rẻ để ủng hộ dịch giả thêm đường sữa nhé :) ai mua có thể liên hệ qua gmail này : tttukidmh@gmail.com nhé


Kiều An Hảo tìm một khoảng cách tương đối gần Lục Cẩn Niên và người phụ nữ kia ngồi xuống, một ngày cô chưa ăn, cũng không đói, nhưng vẫn gọi một phần bò bít tết.

Lục Cẩn Niên cùng người phụ nữ tóc vàng kia nói gì đó, không biết là nói chuyện gì vui vẻ, thỉnh thoảng người đó sang sảng cười vài tiếng.

Tuy rằng Kiều An Hảo ngồi cách bọn họ, nhưng vẫn mơ hồ nghe được tiếng cười của người đó, chẳng qua cảm thấy rất chói tai.

Tuy rằng từ đầu đến cuối, trên mặt Lục Cẩn Niên không có cảm xúc gì, nhưng với Kiều An Hảo mà nói, dựa trên sự quen biết hiểu rõ anh, cô có thể nhìn ra được, quan hệ của Lục Cẩn Niên và người phụ nữ kia khá thân.

Người phụ nữ tóc vàng và Kiều An Hảo gọi món ăn giống nhau, được phục vụ viên bưng lên.

Kiều An Hảo cầm dĩa ăn đi cắt thịt bò, vừa vặn thấy cảnh tượng Lục Cẩn Niên ưu nhã cầm dao nĩa, cắt thịt bò giùm người phụ nữ kia.

Kiều An Hảo nhìn chằm chằm Lục Cẩn Niên trong chốc lát, nhịn không được bĩu môi, cầm dao dùng sức cắt miệng thịt bò trong dĩa, đáy lòng nổi lên một cỗ căm giận ghen tuông.

Rốt cuộc người phụ nữ kia và Lục Cẩn Niên có quan hệ gì?

Ngay cả Lục Cẩn Niên cũng không tin tưởng cô, còn nói về sau không bao giờ muốn gặp cô, chẳng lẽ nguyên nhân thật sự liên quan đến người phụ nữ này?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Chương 622: Lục Cẩn Niên, em có thai rồi (12)
Editor : Meitu

Nghĩ đến đây, Kiều An Hảo nắm dao run lên, không cẩn thận liền cắt vào ngón tay bị thương, cảm giác được đau đớn truyền đến, đầu ngón tay Kiều An Hảo run lên, trong tay nắm nĩa ăn, nặng nề đập lên bàn, phát ra tiếng vang thanh thúy, sau đó rơi xuống, khiến không ít người để ý.

Người phục vụ thấy như vậy, vội vàng đi tới, khom người giúp Kiều An Hảo nhặt nĩa, đổi cái khác cho cô, lúc đưa cho cô, thấy ngón tay cô chảy máu, nhịn không được lên tiếng hỏi:“Cô ơi, ngón tay cô bị thương, cô có sao không?”

Kiều An Hảo nghe vậy mới cúi đầu, nhìn thấy ngón tay thật sự chảy máu, nhưng mà cũng may vết thương không sâu, không có trở ngại, cô ngẩng đầu, vừa chuẩn bị lắc đầu với người phục vụ, lại nhìn thấy Lục Cẩn Niên đang ngồi nghiêng cô, không biết khi nào quay đầu, tầm mắt dừng trên ngón tay cô.

Kiều An Hảo lập tức nhìn chằm chằm Lục Cẩn Niên, trong nháy mắt, cô có một loại ảo giác, nghĩ đến Lục Cẩn Niên muốn đứng dậy lại đây, nhưng ai ngờ qua tầm mười giây anh lại thản nhiên quay lại đầu, tiếp tục nói chuyện với người phụ nữ kia.

Người phục vụ cầm băng keo cá nhân, đặt trên bàn Kiều An Hảo:“Cô ơi, dán vào đi.”

Kiều An Hảo miễn cưỡng nở nụ cười với người phục vụ, nói một câu:“Cám ơn.”

Đợi cho người phục vụ rời đi, Kiều An Hảo mới cầm băng keo, xé ra, dáng lên đầu ngón tay, cô còn ngẩng đầu, nhìn chỗ ngồi Lục Cẩn Niên, anh cầm chai rượu, rót cho người kia, mà người phụ nữ cầm di động, giơ lên trước mặtuạnh, chỉ vào màn hình, không biết đang muốn anh xem cái gì.

Nháy mắt đáy lòng Kiều An Hảo bị cảm giác mất mát và khổ sở sở bao phủ, trước kia, đừng nói cô bị thương, anh và cô tản bộ, cô đi mệt, anh đã không chút do dự hạ người bế cô, nhưng bây giờ, anh chỉ cho cô 1 cái nhìn lạnh lùng.

Dán xong, Kiều An Hảo không muốn ăn nữa, cô ngồi chốc lát, liền đứng dậy, nhận hóa đơn trả tiền, rời đi.

-bạn nào muốn đọc trước full thì có thể mua trước giá rẻ để ủng hộ dịch giả thêm đường sữa nhé :) ai mua có thể liên hệ qua gmail này : tttukidmh@gmail.com nhé

Mãi cho đến hơn chín giờ tối, Kiều An Hảo ngồi ở đại sảnh khách sạn gần 2 tiếng, rốt cuộc nhìn thấy chiếc xe đỏ kia chậm rãi dừng lại ở ven đường.

Kiều An Hảo vốn tưởng rằng chỉ có Lục Cẩn Niên xuống xe, lại không nghĩ rằng người kia cũng đồng thời xuống xe, trong óc của cô “Ong” một tiếng, rồi nổ tung.

Chẳng lẽ người phụ nữ kia và Lục Cẩn Niên cùng nhau về khách sạn? Phụ nữ ở đây khá thoáng, cô nam quả nữ, cùng chỗ thì......

Cả người Kiều An Hảo lập tức đứng lên từ trên ghế salon, khiến 1 người đàn ông nước ngoài đang ngồi đọc báo, kinh ngạc ngẩng đầu, khó hiểu nhìn Kiều An Hảo.

Lục Cẩn Niên sẽ không thật sự thích người phụ nữ này chứ? Vậy cô phải làm sao bây giờ? Cô còn muốn bắt đầu lần nữa với anh!

Kiều An Hảo càng nghĩ, trong óc càng loạn, đáy lòng càng sợ hoảng, đến cuối cùng, đầu cô nóng lên, cũng không biết ở đâu toát ra một cỗ khí, nhanh chóng đứng dậy, ra khỏi khách sạn, đi tới cạnh Lục Cẩn Niên và người phụ nữ kia, không cần suy nghĩ mở miệng, nũng nịu gọi một tiếng:“Ông xã.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Chương 623: Lục Cẩn Niên, em có thai rồi (13)
Editor : Meitu

Người phụ nữ này quen biết với Lục Cẩn Niên trong lúc quay phim ở Hollywood, là vợ của đạo diễn, là một bác sĩ tâm lý, gọi là Lộ Tây, biết đêm nay anh về Mỹ, cố ý mời anh ăn cơm.

Xe dừng ở cửa khách sạn, Lục Cẩn Niên nói một câu với Lộ Tây “Cám ơn”, liền đẩy ra cửa xe xuống xe, ai ngờ Lộ Tây cùng xuống xe, còn gọi anh.

Lục Cẩn Niên quay đầu, nhìn về phía Lộ Tây, Lộ Tây lại cười khanh khách mở miệng nói:“Niên, tôi thấy đêm nay cậu có vẻ không bình tĩnh, luôn không yên lòng, có chuyện gì phiền lòng sao? Nói đi, tôi có thể giúp cậu.”

Lục Cẩn Niên thản nhiên mở miệng:“Tôi không sao.”

“Niên, cậu không lừa được tôi đâu, đừng quên nghề của tôi, cho dù cậu đã cố gắng biểu hiện bình tĩnh vào tối nay, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận sự khác thường của cậu, như lúc cậu ăn cơm, nhìn ngoài cửa sổ, lúc tôi lái xe, cậu nhiều lần nhìn chằm chằm kính chiếu hậu đến thất thần, thậm chí tối nay trong lúc chúng ta nói chuyện, có bốn lần tôi và cậu nói chuyện, cậu cũng không trả lời tôi......”

Đang lúc Lộ Tây nói, bất chợt truyền đến một tiếng nói mềm mại:“Lão công.”

Nghe giọng nói này cả người Lục Cẩn Niên lại rung lên.

Lộ Tây đang muốn nói tiếp, thấy phản ứng này của anh, cau mày, quan tâm hỏi một câu:“Niên, cậu sao vậy?”

Lục Cẩn Niên cũng chưa tới kịp nói gì với Lộ Tây, bất chợt có một thân ảnh nhỏ nhắn, thẳng tắp nhào vào trong lòng Lục Cẩn Niên:“Ông xã, anh đi đâu vậy ? Em ở đây chờ rất lâu.”

Lộ Tây thình lình bị cô dọa sợ, nàng tuy rằng không hiểu tiếng Trung, nhưng cũng biết nói vài từ tiếng Trung,“ông xã” điển hình là từ này, cô nhăn trán lại, nhìn chằm chằm Lục Cẩn Niên, dùng tiếng Anh hỏi:“Niên, không phải cậu chưa kết hôn sao? Sao cô ấy lại gọi cậu là ông xã?”

bạn nào muốn đọc trước full thì có thể mua trước giá rẻ để ủng hộ dịch giả thêm đường sữa nhé :) ai mua có thể liên hệ qua gmail này : tttukidmh@gmail.com nhé


Kiều An Hảo nghe hiểu được tiếng Anh, vừa nghe Lộ Tây nói ra, càng thêm xác định quan hệ giữa cô ta và Lục Cẩn Niên không bình thường.

Mặc kệ Lục Cẩn Niên có thật sự thích người này hay không, hoặc cho là thích đi, cô nhất định phải nghĩ cách khiến cho người phụ nữ này từ nay về sau không bao giờ tới quấy rầy Lục Cẩn Niên nữa.

Kiều An Hảo đảo mắt, sau đó giống như thị uy, kiễng mũi chân, hôn trên mặt Lục Cẩn Niên, Lục Cẩn Niên thật vất vả mới có thể bình tĩnh, lại nhanh chóng cả người trở nên cứng ngắc.

Mà Kiều An Hảo giống như nghiện gọi, không ngừng gọi ông xã nói:“Ông xã, em theo anh từ Bắc Kinh đến đây tìm được anh rồi, ông xã, ngồi máy bay thật mệt, ông xã, em có tin vui muốn nói cho anh......”

Kiều An Hảo chỉ thuận miệng nói một câu, trong đầu vẫn chưa nghĩ ra sẽ nói tin vui gì cho Lục Cẩn Niên, vì thế hơi dừng, sau đó liền chớp mắt, nói:“Ông xã, em mang thai !”

Đúng đúng đúng, cô mang thai, người phụ nữ này sẽ biết khó mà lui!

Nói xong sau, Kiều An Hảo mới ý thức được mình nói tiếng Trung, lỡ như người phụ nữ này nghe không hiểu thì sao?

Ánh mắt Kiều An Hảo vụt sáng, sau đó liền nghiêng đầu nhìn chằm chằm Lộ Tây, dùng tiếng Anh tiếp tục lặp lại một lần:“Ông xã, em mang thai, anh có vui không!”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Chương 624: Lục Cẩn Niên, em có thai rồi (14)
Vốn Lộ Tây chỉ nghe hiểu từ “ông xã”, đôi mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, lại nhìn về phía Lục Cẩn Niên, mở miệng hỏi: “Năm? Mang thai?”

Lộ Tây kinh ngạc, rơi vào đáy mắt Kiều An Hảo, nghiễm nhiên chính là phát hiện bạn trai mình thế nhưng có vợ mà đi tìm chứng cứ.

Sao cô có thể để cho cô ta chứng thực?

Nếu bây giờ cô ta còn chưa từ bỏ ý định, vậy không nên trách cô quá phận!

Vì thế Kiều An Hảo ôm cổ Lục Cẩn Niên, khuôn mặt xán lạn cười, lời nói vừa nãy, dùng tiếng Anh muốn bao nhiêu ngọt ngào có bấy nhiêu ngọt ngào lặp lại một lần: “Ông xã, em đặc biệt đến Bắc Kinh tìm anh đó, ông xã, ngồi máy bay rất mệt nha, ông xã, em vẫn chưa ăn cơm chiều, thật là đói nha......”

Bị Kiều An Hảo không đầu không đuôi làm hành động như vậy, Lục Cẩn Niên chấn kinh một lúc vẫn chưa hiểu rõ, lúc này rốt cục cũng phục hồi tinh thần lại.

Ai có thể nói cho anh, Kiều An Hảo đang làm cái quái gì? Tự biên tự diễn?

Lục Cẩn Niên nhìn Lộ Tây với ánh mắt xin lỗi, mở miệng nói: “Rất xin lỗi......”

Câu này của anh là xin lỗi thật lòng, rơi vào tai Kiều An Hảo, rõ ràng chính là muốn giữ lại mỹ nữ tóc vàng, sao cô có thể cho anh cơ hội này?

Dưới tình thế cấp bách, Kiều An Hảo không cần suy nghĩ trực tiếp kiễng mũi chân, dùng sức hạ thấp đầu Lục Cẩn Niên xuống, ngay trên đường cái người đến người đi nơi tha hương dị quốc, chặn miệng Lục Cẩn Niên, ngăn câu nói “Xin lỗi không tiếp được” của anh.

bạn nào muốn đọc trước full thì có thể mua trước giá rẻ để ủng hộ dịch giả thêm đường sữa nhé :) ai mua có thể liên hệ qua gmail này : tttukidmh@gmail.com nhé


Cảm xúc mềm mại và ấm áp, khiến cho máu toàn thân của Lục Cẩn Niên chạy ngược, cả người giống như bị điểm huyệt đạ, căn bản không có sức nâng tay đẩy Kiều An Hảo ra.

Lúc Lộ Tây nghe Lục Cẩn Niên tự nhủ “Thực xin lỗi, liền nhận ra được Lục Cẩn Niên khẳng định muốn nói lời không tiếp với mình, chỉ là không nghĩ tới trong lúc bất chợt cô gái tóc đen xin đẹp này, đột nhiên hôn Lục Cẩn Niên, làm cô nhịn không được sợ hãi than một câu, sau đó liền cười lắc đầu, lui về hai bước, lên xe, phát động cơ, rời đi.

Kiều An Hảo nghe được tiếng xe phía sau xa dần, nghĩ đến chuyện người phụ nữ tóc vàng bị mình thành công đánh lui, đáy lòng nhịn không được có chút đắc chí, sau đó mới vừa lòng rời khỏi môi Lục Cẩn Niên.

Chung quanh thấy một màn đàn ông ngoại quốc như vậy, nhịn không được huýt sáo, thức tỉnh Lục Cẩn Niên, lúc này anh mới chợt giật mình nhận ra, vừa mới nãy thế nhưng lại bị Kiều An Hảo cường hôn, gương mặt vẫn luôn trong trẻo lạnh lùng, lặng yên không một tiếng động hiện lên màu đỏ sậm, vẻ mặt biến hóa, sau đó gỡ cánh tay Kiều An Hảo còn đang quấn chặt cổ mình ra, rồi xoay người, sải bước về phía quán rượu.

Kiều An Hảo bị Lục Cẩn Niên bỏ rơi, lảo đảo hai bước chân, sau đó liền nhanh chóng tháo giày cao gót, đuổi theo Lục Cẩn Niên, vươn tay một phen, bấu vào cổ tay áo của anh.

Cả người Lục Cẩn Niên căng thẳng, không quay đầu nhìn Kiều An Hảo phía sau, chỉ là dùng sức hất cổ tay ra, Kiều An Hảo nâng tay còn lại, dường như đang cố hết sức, vây chặt cánh tay của anh trong lòng.

Lục Cẩn Niên nhíu mày lại, tiếp tục dùng sức tránh tay cô, lại phát hiện căn bản giãy không ra, liền dùng giọng nói lạnh băng mở miệng:“Buông ra!”

Cả người Kiều An Hảo run rẩy một chút, ôm cánh tay anh càng chặt.

Rốt cuộc Lục Cẩn Niên không chịu nổi quay đầu, nhìn chằm chằm Kiều An Hảo, ánh mắt nổi lên lửa giận: “Rốt cuộc cô muốn như thế nào?”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Chương 625: Lục Cẩn Niên, em có thai rồi (15)
Từng vì Hứa Gia Mộc, nói anh không xứng yêu cô, làm cho anh không thể không buông tay rời đi, bây giờ lại chạy theo anh từ Bắc Kinh đến nước Mỹ, còn luôn miệng trước mặt Lộ Tây, giống như tuyên bố chủ quyền, gọi anh là ông xã, nói hoài chuyện đứa nhỏ.

Rốt cuộc cô ấy muốn như thế nào?

Có thể là do ánh mắt Lục Cẩn Niên qua mức áp bức, làm cho Kiều An Hảo cúi đầu theo ban năng, tránh đi ánh mắt của anh, nhỏ giọng nói:“Tôi làm mất ví tiền rồi.”

Thật sự là cô đánh mất ví tiền, tuy rằng đó là cố ý.

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm cô đang xù lông, không nói gì.

Kiều An Hảo lén lút ngẩng đầu, liếc mắt nhìn vẻ mặt của anh, còn lưu lại một chút tức giận, làm cho người ta không nhìn ra ý nghĩ trong lòng, cô không xác định rốt cuộc là anh tin tưởng mình, hay vẫn chưa tin, vì thế liền nhẹ nhàng ôm cánh tay anh, tay kia thì dùng lực bấu vào áo anh, làm rơi túi tiền của mình, tiếp tục cúi đầu nói nhỏ: “Thật sự đã mất, lúc tôi ra khỏi phòng ăn, đi được một đoạn đường, sau đó đón xe taxi về khách sạn, lúc tính tiền thì phát hiện ví đã đánh mất, tiền xe là tôi mượn trước.”


Tuy rằng đó là do cô làm, nhưng lúc nói ra với anh, trong đầu cô kìm lòng không đậu nhớ tới lúc trước cô học đại học ở Hàng Châu, ví tiền bị người đánh cắp, cô gửi tin nhắn, ngay lập tức anh vượt ngàn dặm xa xôi đến tìm cô, nhưng hiện tại, anh cho cô chỉ là sự lạnh lùng không thèm ngó ngàng tới.

Lòng cô tràn đầy sự cô đơn, hốc mắt đỏ lên, giọng nói khi mở miệng, mang theo vài phần đáng thương: “Ban đầu bọn họ không cho tôi mượn, là tôi nói có bạn bè ở nơi này, sẽ trả lại cho, bọn họ mới bằng lòng cho tôi mượn tiền, nhưng bọn họ không cho tôi lên lầu về phòng nghỉ ngơi, yêu cầu tôi phải ở đại sảnh chờ anh trở về, chờ anh hơn hai tiếng, anh mới về, tôi vẫn chưa ăn cơm, tôi đói.”

Lời nói của Kiều An Hảo, mỗi một chữ, cũng làm đau lòng Lục Cẩn Niên.

Tuy rằng cô cúi đầu, anh không nhìn được mặt cô, trong đầu lại theo này, tưởng tượng ra bộ dạng đáng thương và buồn tủi của cô.

Lục Cẩn Niên nhắm mắt lại, âm thầm hít một hơi, cố gắng kéo lý trí của mình, sau đó một tay lấy ra ví tiền, lấy một xấp tiền thật dày, đưa cho Kiều An Hảo.

Kiều An Hảo nhìn số tiền này, lắc lắc đầu, không vươn tay nhận: “Chừng đó tiền không đủ, tiền khách sạn một đêm phải tới vài triệu.”

Lục Cẩn Niên nhíu chặt mày, rút chi phiếu ra, đưa cho Kiều An Hảo: “Mật khẩu cô biết.”

Vài năm Kiều An Hảo và Lục Cẩn Niên xa nhau, cho tới nay, lần đầu tiên anh nói chuyện bình thường với cô, tuy rằng vẫn rất đạm mạc, nhưng không còn mang theo sự bài xích, nhất là câu nói: “Mật khẩu cô biết” Bốn chữ này, khiến cho cô không biết vì sao, từng giọt nước mắt rơi xuống, rơi vào cánh tay của anh.

Nước mắt ấm áp, lại khiến đáy lòng Lục Cẩn Niên nhói đau, anh cảm giác được rõ ràng, bức tường mình vất vả dựng lên đã dần sụp đổ.

Kiều An Hảo nâng tay lên, lau vội những giọt lệ, ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng nhìn Lục Cẩn Niên, đáng thương nói:“Tôi không cần tiền, tôi muốn cơm.”
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top