Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 605: Người em yêu, đã lâu không gặp (15)
Mượn ánh sáng của khu đất có mộ bia bên cạnh, Kiều An Hảo nhận ra người đến là Lục Cẩn Niên.

Vốn dĩ cô đang bước đi rất dồn dập, bỗng dừng liền dừng lại, hai mắt nhìn chằm chằm vào bóng dáng của anh, không thể nào bước tiếp.

Hình ảnh kia bị dừng lại.

Gió lạnh của mùa đông, gào rít từng cơn theo lưng chừng núi thổi qua, Kiều An Hảo lạnh đến mức cả người run rẩy, nhưng là tâm tình của cô lại trở nên nóng bỏng hơn bao giờ hết, ngón tay cũng đã run rẩy kịch liệt.

Rõ ràng cô nên phấn khích và kích động mới phải, nhưng không biết như thế nào, nước mắt lại không thể khống chế được mà rơi xuống.

Hơn bốn tháng, 130 ngày, hơn một ngàn một vạn lần nhịp đập của trái tim... người mà cô nhớ đến day dứt như thế, cuối cùng cũng có thể gặp được.

Rõ ràng trong đầu cô đã tưởng tượng qua vô số lần, đến cánh tượng ngày nào đó sẽ gặp được anh, cô phải làm gì đây, nhưng giờ này lại phát hiện bản thân cô đang bị mất hết tất cả động lực, chỉ nghĩ cứ như thế này, lẳng lặng ngắm anh, bù lại tất cả những thương nhớ trong bốn tháng qua.

Nước mắt của Kiều An Hảo, rơi càng thêm dồn dập, nhưng khóe môi của cô lại cong lên, ánh mắt của cô vẫn dịu dàng như thế, sợ rằng tất cả chỉ là ảo giác do mình nghĩ ra, nhẹ nhàng giơ chân lên, cực kỳ thong thả đi tiếp, một mực hướng về phía anh.

Đến gần, trong trí nhớ của cô lại ùa về sự hiện hữu quen thuộc của anh, khiến nước mắt của cô lại càng rơi như mưa.

Thật sự là anh... Không phải là cô đang mơ, rốt cuộc, rốt cuộc cũng tìm thấy anh rồi...

Cánh môi của Kiều An Hảo run rẩy, cô tốn rất nhiều sức lực dồn nén tình cảm của mình, há to mồm, hô lên tên của anh: “Lục Cẩn Niên?”

Người đàn ông đưa lưng về phía cô, như đang xuất thần nghĩ gì đó, cũng không phát giác có người đã đến gần mình.

Mãi đến khi từ đằng sau truyền đến một giọng nói quen thuộc, hô tên của anh, lông mày hơi giật giật, thu hồi tầm mắt đang nhìn vê phương xa, nghĩ thầm, chắc rằng anh lại xuất hiện ảo giác rồi.

“Lục Cẩn Niên... Là anh thật sao?

Lục Cẩn Niên còn chưa định hình được, sau lưng lại truyền đến âm thanh của Kiều An Hảo, khiến cả người anh lại được một phen run rẩy, nhưng không hề có ý muốn quay đầu.

Anh tinh tế cảm nhận được, ở đằng sau mình có người đi lại gần, hỗn loạn mà mình đã cố gắng kiềm chế trong thời gian dài như vậy cũng không thể đánh gục được sự nhung nhớ khao khát mùi hương thoang thoảng kia.

Lục Cẩn Niên nắm chặt tay thành quả đấm, cả người liền trở nên cứng ngắc.

“Lục Cẩn Niên, thời gian dài như vậy anh đã đi đâu?” Kiều An Hảo vừa hỏi vừa vươn tay ra nắm lấy cánh tay của anh, lúc đầu ngón tay của cô vừa mới chạm vào áo khoác của anh, cả người anh giống như bị điện giật, phản ứng rất lớn, giật cánh tay mình lại né tránh cô.

Đầu ngón tay của Kiều An Hảo rời vào khoảng không, trố mắt ngẩng đầu nhìn thấy người đàn oonng quay mặt đi, có vẻ gầy yếu hơn so với lúc trước, nhưng vẫn anh tuấn kinh tâm động phách như cũ, chỉ là vẻ mặt lạnh nhạt giống như không có linh hồn.

Kiều An Hảo vẫn luôn sợ Lục Cẩn Niên, cho dù là đến bây giờ, cô vẫn có chút sợ hãi như cũ, cô nuốt nước miếng một cái, âm thầm lấy can đảm, lại một lần nữa vươn tay ra nắm lấy cánh tay của anh, nhưng bây giờ còn chưa đụng phải quần áo của anh, anh cũng không thèm liếc mắt nhìn cô lấy một cái, giơ thẳng chân lên, đi qua trước mặt cô, nhanh chóng rời đi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 606: Người em yêu, đã lâu không gặp (16)
Không phải là Kiều An Hảo không nghĩ đến, mấy tháng trước anh đợi cô lâu như vậy mà không thấy thì sẽ nổi giận, khẳng định sẽ nói tiếng xin lỗi với anh.

Nhưng là cô không nghĩ đến, rất không dễ dàng mới gặp được, cảm xúc của anh lại không có bất cứ thứ gì gọi là phập phồng, giống như cô chỉ là một người xa lạ, không thèm nói lấy một câu, một ánh mắt dư thừa cũng không muốn cho cô.

Kiều An Hảo bị Lục Cẩn Niên lạnh lùng tránh mắt, đờ đẫn đứng trước mộ mẹ của anh một lúc, sau đó mới tỉnh táo lại, chạy theo phương hướng mà anh vừa rời đi, đuổi theo.

Cô đi giày cao gót, tốc độ kém hơn anh rất nhiều, nghĩa trang lại nằm trên núi, đi xuống đều là bậc thang, cô chậm một lúc mới đuổi theo anh, khoảng cách ngăn cách cô và anh, chẳng những không gần hơn, mà còn ngày càng xa.

Cô rất không dễ dàng gì mới gặp được anh, bây giờ chắc chắn sẽ không để anh rời đi.

Kiều An Hảo cắn môi dưới, như là đưa ra quyết định, trực tiếp cởi giày cao gót của mình ra, xách trong tay, sau đó, chỉ đi một lớp tất mỏng giữa trời đông lạnh giá, giẫm xuống từng bậc cầu thang, đuổi xuống phía dưới chân núi.

Lục Cẩn Niên đi rất nhanh, sợ Kiều An Hảo đuổi theo anh, thời gian dừng lại nghỉ ngơi cũng không có, nhưng mặc dù như thế, Kiều An Hảo vẫn dần dần nhìn rõ được dáng hình của anh, đáy lòng có chút kinh hoảng, chỉ có thể không quan tâm gì, tăng tốc nhanh hơn, trên bậc thang toàn là đá vụn, cô không cẩn thận giẫm lên, đau đớn hô một tiếng, cũng không dám ngừng lại, chỉ có thể cắn chặt răng, chịu đựng nó, tiếp tục khập khiễng đi xuống, nhưng sau cùng, lại hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng của anh, đáy lòng vô cùng tuyệt vọng, cô biết lúc này có lẽ anh đã đến chân núi, lái ô tô rời đi, lại một lần nữa chỉ thoáng nhìn thấy cô, nhưng chân cô lại vẫn không chịu dừng lại.

Đợi đến lúc cô xuống dưới chân núi, người đã thở hồng hộc, mồ hôi đầm đìa, cô có chút uể oải bỏ lại giày cao gót, lúc chuẩn bị đi tiếp, lại nhìn thấy ở cửa nghĩa trang cách đó không xa, có một chiếc xe đang lóe đèn lên, cô liền mạnh mẽ ngẩng đầu, nhận ra đó là xe của anh, khóe môi liền cong lên.

Anh đi trước cô một đoạn xa như vậy, nhưng không có lái xe đi, lại lo lắng cô ở đây một mình sẽ gặp chuyện không may sao?

Quả nhiên, trong lòng anh vẫn không bỏ được cô.

Kiều An Hảo cũng chẳng quan tâm đến giày dép, trực tiếp để giày lại đằng sau, chân không đi về phía xe của anh.

Lúc khoảng cách của cô đến chiếc xe chỉ còn vài bước, người trong xe lại chợt giẫm chân ga, tốc độ cực nhanh đi về phía cửa nghĩa trang.

Kiều An Hảo vểnh môi, ảo não dậm chân hai lần, sau đó liền vội vàng chạy về lấy giày của mình, ngồi vào trong xe của mình, khởi động xe, đi về phía cửa nghĩa trang.

Lúc Kiều An Hảo vừa mới lái xe ra khỏi nghĩa trang, còn bắt gặp Lục Cẩn Niên rẽ sang một phía, cô liền xoay tay lái, quẹo theo, sau đó giẫm mạnh chân ga, gia tăng tốc độ.

Từ nghĩa trang trở về thành phố là đường cao tốc, Kiều An Hảo lái nhanh thế nào thì Lục Cẩn Niên cũng như thế, mặc kệ cô đuổi như thế nào, hai chiếc xe vẫn thủy chung duy trì một khoảng cách.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 607: Người em yêu, đã lâu không gặp (17)
Editor: Xiu Xiu

Chỉ là lúc hai chiếc xe một trước một sau đi vào đường phố Bắc Kinh, lúc đi qua chỗ cầu vượt, Lục Cẩn Niên không hề cho Kiều An Hảo thời gian để phản ứng, đột nhiên liền tăng tốc độ, đợi xe của Kiều An Hảo rẽ ngoặt qua, ở ngã ba trống không đã không thấy xe của anh.

Kiều An Hảo đi chậm lại, dừng ở ven đường, cô nhìn con đường mờ mịt phía trước với ba ngã rẽ, không biết nên lựa chọn đường nào.

Cuối cùng, vẫn không theo kịp anh...

Kiều An Hảo ngồi trong xe rất lâu, mới cầm điện thoại nhìn thoáng qua thời gian, đã là mười hai giờ khuya, một năm mới đã đến, đầu tiên cô gọi điện cho bà lão, nói hiện tại đi xe bất tiện, ngày hôm sau cô mới có thể trở lại.

Kiều An Hảo cúp điện thoại, rầu rĩ không vui lái xe trở về nhà của mình.

Cô mệt mỏi ngồi trên ghế sofa, mới cảm giác được lòng bàn chân truyền đến đau đớn.

Cô cúi đầu, nhìn tất chân rướm máu, tủi thân bĩu môi, sau đó cẩn thận lột tất chân xuống, nhìn thấy lòng bàn chân đầy những vết xước rướm máu trên da thịt nõn nã, vô cùng chói mắt.

Kiều An Hảo thuận tay lấy ra gói bông, xé gói bên ngoài, chỉ đơn giản là bôi chút thuốc sát trùng, bởi vì đau đớn, lông mày của cô nhăn lại một phen.

Sau khi sát trùng xong, Kiều An Hảo giống như mất hết sức lực, trực tiếp ôm gối, nằm xuống trên sofa.

Không dễ gì mới tìm được anh, nhưng anh lại không muốn gặp cô.

Lúc trước kia, vẫn nghĩ rằng, ngày anh gặp lại cô, sẽ là ngày bắt đầu hạnh phúc của hai người, hiện giờ nghĩ lại, dường như là cô suy nghĩ quá đơn giản rồi.

Thật ra anh nổi giận cũng được, lạnh nhạt cũng được, cô đều có thể giải thích được.

Lúc trước anh vui sướng đợi cô suốt cả một đêm, trong đêm đó, với anh mà nói, khẳng định là hết lần này đến lần khác giống như bị hành hạ và lăng trì.

Cho nên mặc kệ hiện tại anh làm khó cô như thế nào, bây giờ cô cũng sẽ không lùi bước, sẽ không buông tay nữa.

Kiều An Hảo nghĩ đến đây, liền quay đầu, nhìn thấy một chiếc hộp thuốc lá và một tờ giấy, vươn tay, cầm lấy, như là hạ quyết tâm, ánh mắt liền trở nên kiên định.

Kiều An Hảo không hề buông tay, cũng không lùi bước, tuy nhiên sau tối hôm qua, Lục Cẩn Niên bỏ đi, cũng có nghĩa là từ nay về sau cô không thấy anh nữa rồi.

Ngày hôm sau, trời vừa sáng, Kiều An Hảo đã lái xe đến Kiều gia, sau khi nếm qua điểm tâm, mới viện cớ rời đi, đến chỗ bà lão kia.

Kiều An Hảo cũng không sốt ruột rời đi, ngược lại còn ở trong nhà bà lão.

Đối với Lục Cẩn Niên mà nói, bà lão chính là một trong số ít những người lo lắng cho anh, anh mất tích lâu như vậy, ai cũng không liên hệ được, lại vẫn xuất hiện ở mộ của mẹ mình vào đêm qua, như thế khẳng định cũng sẽ đến thăm bà ấy.

Cho nên cô cần phải ở chỗ này ôm cây đợi thỏ.

Mỗi ngày cô đều đến chỗ này từ sáng sớm, đến tối muộn mới rời đi, vào buối chiều mùng bốn, rốt cuộc cũng được như ý, Lục Cẩn Niên xuất hiện rồi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 608: Người em yêu, đã lâu không gặp (18)
Bà lão hơi giống trẻ nhỏ, lúc nào cũng cần phải dụ dỗ, Kiều An Hảo không hề có chút không kiên nhẫn, vẫn luôn tận tâm trò chuyện, cũng theo lời nói của bà, cô biết được rất nhiều chuyện của Lục Cẩn Niên.

Lục Cẩn Niên xuất hiện vào buổi chiều một ngày nào đó, bà lão kể lại chuyện Lục Cẩn Niên khi còn bé, ban đầu bọn họ ở trong khu trọ đó, tất cả mọi người đều biết mẹ của Lục Cẩn Niên làm trong một quán bar về đêm, ít nhiều ai cũng mang tâm lí khinh thường phụ nữ như vậy, hơn nữa mẹ Lục Cẩn Niên xinh đẹp, không ít đàn ông trong khu trọ mỗi lần thấy cô là gạ gẫm, chọc cho vợ ở nhà không hài lòng, lâu dần nhiều phụ nữ trong khu hợp lại với nhau, mắng mẹ Lục Cẩn Niên là hồ ly tinh, cũng nhắc nhở con mình tránh xa Lục Cẩn Niên ra một chút.

Ban đầu bởi vì tuổi nhỏ, anh sẽ không để ý kĩ, Lục Cẩn Niên không hề biết những đứa trẻ trong khu chán ghét mình, lúc nhìn từng nhóm bạn bè chơi đùa, anh cũng sẽ tham gia,

nhưng lần nào cũng đổi lấy sự ghét bỏ, nhiều lần, Lục Cẩn Niên không còn tham gia nữa, ban ngày mẹ anh ngủ, buổi tối lại đi ra ngoài, cho nên không thể chơi cùng anh, đa số anh chỉ có thể cô đơn ngồi xổm một góc ở trong khu trọ, tự chơi với mình.

Một lần như vậy, trong khu trọ có một đứa trẻ nghịch ngợm chạy tới gây sự, dường như là mắng mẹ anh, cuối cùng hai người đánh nhau, thằng nhóc bị Lục Cẩn Niên cầm gạch đập vào đầu, người trong khu trọ chưa hỏi ai đúng ai sai, trực tiếp đi tìm mẹ Lục Cẩn Niên, bắt đầu chỉ trích hai mẹ con bọn họ.

Từ đó về sau, ban ngày Lục Cẩn Niên rất ít khi xuất hiện .

Lúc bà lão nói tới đây, còn thở dài một hơi thật mạnh.

Giọng điệu đó, làm đáy lòng Kiều An Hảo run rẩy một chút.

Cho tới bây giờ cô cũng không biết, thời thơ ấu của Lục Cẩn Niên, lại đen tối như vậy.

Thật ra, trên thế giới này, không ai trời sinh đã có tính cánh lạnh lùng, chỉ là vì không được mọi người công nhận, cho nên mới có thể giả bộ khinh thường người khác, ngụy trang bản thân rất tôn nghiêm.

Kiều An Hảo còn muốn hỏi bà lão chuyện của Lục Cẩn Niên, nhưng chuông cửa lại đột nhiên vang lên, bão mẫu chăm sóc bà lão ra mở cửa, nhìn Lục Cẩn Niên đang đứng bên ngoài, vui mừng nói: “Anh Lục, anh đã tới?”

Kiều An Hảo nghe thấy, vội vàng đi ra ngoài phòng ngủ, nhìn Lục Cẩn Niên xách vài túi đồ to, bước vào nhà.

Lúc này đây, Kiều An Hảo nhìn Lục Cẩn Niên, so với đêm giao thừa hôm trước cô thấy rõ hơn rất nhiều.

Ngoại trừ người gầy yếu một chút, mọi thứ khác vẫn không thay đổi, trên người tản ra vẻ tự phụ trong trẻo nhưng lạnh lùng như trước.

Dường như Lục Cẩn Niên không chú ý tới Kiều An Hảo, đầu tiên anh đưa túi đồ trong tay cho bảo mẫu, sau đó cởi giày, mới mở miệng, giọng nói thản nhiên, không có một chút tình cảm:“Bà đâu?”

Bảo mẫu trả lời: “Ở trong phòng ngủ.”

Lục Cẩn Niên gật nhẹ đầu, xoay người, vừa chuẩn bị cất bước đi vào phòng ngủ, lại nhìn thấy Kiều An Hảo đang đứng trước cửa phòng.

Lục Cẩn Niên nhíu mày, đáy mắt bình thản, rõ ràng hiện lên một chút kinh ngạc, thế nhưng anh che giấu rất nhanh, giọng nói khi mở miệng, lạnh lùng tựa như cô chính là một người xa lạ: “Cô tới nơi này làm gì?”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 609: Người em yêu, đã lâu không gặp (19)
Lục Cẩn Niên vừa hỏi xong câu này, dường như anh cảm thấy mình đã xen vào việc của người khác, cũng không chờ Kiều An Hảo mở miệng trả lời, liền thẳng thừng nói: “Nơi này không cần cô, đi đi.”

Anh nói như vậy, là trực tiếp đả thương người, khiến cho sắc mặt Kiều An Hảo tái nhợt hẳn đi.

Bảo mẫu vội vàng giải vây cho Kiều An Hảo: “Anh Lục, Cô Kiều tới đây để thăm bà, đêm giao thừa bà tìm anh, đi lạc mất, may mắn Cô Kiều đã tìm được bà......”

Dường như Lục Cẩn Niên không có hứng thú đối với những lời bảo mẫu nói, không chờ cô nói xong, anh thẳng thừng mở miệng, đánh gãy lời bảo mẫu, mang theo vài phần chân thật nói: “Tiễn khách đi.”

Lục Cẩn Niên có ý tiễn khách rõ ràng như vậy, Kiều An Hảo sững sờ vài giây, khó có thể tiếp nhận nổi chuyện này, Kiều An Hảo có chút xấu hổ rũ đầu xuống, ngón tay luống cuống bấu vào làn váy.

“Anh Lục......” Dường như Bảo mẫu còn muốn nói giúp Kiều An Hảo chuyện gì đó, nhưng Lục Cẩn Niên chẳng muốn nghe, anh bước chân vào phòng ngủ.

Lúc đi qua người Kiều An Hảo, cô hô ra tiếng, là tên của anh: “Lục Cẩn Niên.”

Bước chân Lục Cẩn Niên hơi chần chờ một chút, nhưng không dừng lại, trực tiếp đi qua cô, vào phòng ngủ, sau đó liếc ra bên ngoài cửa, nhìn bảo mẫu, lại cất tiếng, nói: “Đứng ở nơi đó phát ngốc cái gì? Còn không mau tiễn cô Kiều đi.”

Cô Kiều...... lần đầu tiên Kiều An Hảo cảm thấy hai chữ này chói tai như vậy, làm cho cả người cô run rẩy theo.

Cô quay đầu theo bản năng, liếc mắt nhìn bóng lưng Lục Cẩn Niên, nhưng anh lại trực tiếp đóng cửa.

Bầu không khí, trở nên có chút xấu hổ.

Đầu tiên bảo mẫu ngượng ngùng cười với Kiều An Hảo, sau đó như muốn lấy lại thể diện cho cô, bảo mẫu cất tiếng nói: “Cô Kiều, cô không cần để trong lòng, tính tình anh Lục là như vậy.”

Kiều An Hảo rũ mắt xuống, nhẹ giọng nói: “Mình không sao.”

Kiều An Hảo sợ bảo mẫu khó xử, ngẩng đầu, cười nhẹ với bảo mẫu: “Tôi đi trước.”

Bảo mẫu tiễn Kiều An Hảo ra cửa, dọc đường đi thẹn thùng liên tục nói vài lần: “Rất xin lỗi”.

Đợi cho Kiều An Hảo vào thang máy, bảo mẫu mới đóng cửa, sửa sang lại đồ Lục Cẩn Niên mua, sau đó rót một ly nước, đi tới phòng ngủ, trước tiên gõ cửa, rồi mới đẩy cửa ra.

Bà lão đã chìm vào giấc ngủ trưa, Lục Cẩn Niên ngồi yên tĩnh bên giường, đôi mắt lại nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, không biết đang suy nghĩ điều gì.

Bảo mẫu đi lên trước, đưa ly nước cho Lục Cẩn Niên, sợ đánh thức bà lão, cố ý thấp giọng nói: “Anh Lục, uống nước đi.”

Lục Cẩn Niên nhận lấy, bình thản nói một câu: “Cám ơn.”

Thời điểm Lục Cẩn Niên cầm ly thủy tinh lên uống nước, bảo mẫu lại nhỏ giọng nói: “Tôi đã tiễn Cô Kiều.”

Động tác của Lục Cẩn Niên dừng lại một chút, nhưng vẻ mặt không hề biến hóa, anh chầm chậm uống nước, sau đó cầm ly thủy tinh ra, đưa cho bảo mẫu đang đứng một bên, gật nhẹ đầu, ý đã nghe thấy lời nói của cô.

Bảo mẫu cầm ly thủy tinh, đi ra khỏi phòng ngủ.

Lục Cẩn Niên ngồi yên trong chốc lát, sau đó đứng lên, bước tới trước cửa sổ sát đất, đi đến ban công, châm một điếu thuốc.

Sương khói lượn lờ sau lưng, ngược lại vẻ mặt anh có chút hoảng hốt.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 610: Người em yêu, đã lâu không gặp (20)
Editor : Meitu

Lục Cẩn Niên vẫn cùng bà ăn cơm tối xong, xem một bộ vở kịch đã cũ, nói người giúp việc tắm cho bà xong, lên giường ngủ, mới rời đi.

Lúc Lục Cẩn Niên đi ra từ trong thang máy, liếc mắt nhìn thời gian, đã mười giờ tối.

Đi ra khỏi cao ốc, Lục Cẩn Niên mới phát hiện tuyết rơi, đại khái chỉ một hồi, chung quanh tiểu khu như được bọc trong một tầng tuyết trắng mỏng.

Lục Cẩn Niên đi xuống bậc thang, giẫm trên tuyết trắng, phát ra tiếng vang kẽo kẹt kẽo kẹt.

Anh đi tới ven đường tiểu khu, lấy chìa khóa xe, ấn mở khóa xe, thấy xe cách đó không xa, trước sau lóe lên một cái đèn, liền cất bước đi tới.

Lúc Lục Cẩn Niên vừa đi tới trước xe của mình, nghe được có người gọi tên của mình: "Lục tổng. "

Lục Cẩn Niên dừng lại một chút, quay đầu, thấy trợ lý của mình đứng ở đường đối diện tiểu khu, giống như đã tới được một lúc, trên đầu bị đè một tầng tuyết như đội mũ.

Lục Cẩn Niên không lên tiếng, nhưng bước chân dừng tại chỗ.

Trợ lý bước nhanh đạp lên tuyết đi tới trước mặt của anh, ánh mắt của anh ta, rõ ràng mang theo vài phần kích động: "Lục tổng, anh trở về lúc nào? Sao không liên lạc tôi?"

"Sao cậu ở đây?" Lục Cẩn Niên không trả lời câu hỏi của trợ lý, ngược lại nhíu mày hỏi thăm.

"Họ hàng của bà xã tôi đều ở phía sau tiểu khu kia, hôm nay chúng tôi tới chúc tết, chơi mạt chược đến bây giờ chưa về, tôi xuống lầu mua thuốc lá, kết quả đúng lúc gặp anh." Trợ lý nhìn như thành thật đang trả lời câu hỏi của Lục Cẩn Niên, đáy lòng vẫn đang suy nghĩ, họ hàng của bà xã anh đều ở Tô Châu, cả đêm chạy đến nơi đây, còn không phải là bị cô Kiều gọi một cú điện thoại sao?

Trợ lý biết Lục Cẩn Niên nhiều năm như vậy, chưa bao giờ lừa gạt anh, đây là lần đầu tiên, mặc dù nói không có sơ hở, nhưng đáy lòng vẫn hơi chột dạ, sợ bị Lục Cẩn Niên nhìn ra điều gì không ổn, rất nhanh liền đổi đề tài: "Lục tổng, lát nữa anh có việc gì không? Nếu không thì đi uống một ly được không?"

Lục Cẩn Niên không từ chối đề nghị của trợ lý, gật đầu, liền chỉ xe mình, sau đó đi tới chỗ ghế lái ngồi.

Làm trợ lý của Lục Cẩn Niên nhiều năm, lúc này đã hơn bốn tháng không gặp, nhưng thủy chung không từ bỏ thói quen, trợ lý vừa nhìn thấy Lục Cẩn Niên đồng ý, liền giành trước đi tới trước mặt anh, thay anh kéo ra cửa sau xe: "Lục tổng, mời."

Lục Cẩn Niên vừa mới chuẩn bị mở cửa xe ghế lái thì dừng lại, cuối cùng buông tay, khom người, chui vào trong xe.

Trợ lý lên ghế lái, khởi động xe, hỏi: "Lục tổng, chúng ta đi đâu?"

"Tùy cậu."

Trợ lý suy nghĩ một chút, đề nghị: "Kim Bích Huy Hoàng?"

Lục Cẩn Niên nhẹ "Ừ" một tiếng, đồng ý.

Trong 4 tháng này, "Kim Bích Huy Hoàng" sửa chữa một lần, so với lúc trước càng thêm phần rực rỡ.

Trong bao sương, trợ lý rất nhanh gọi rượu, đợi đến khi phục vụ viên rời đi, mới quay đầu nhìn về phía Lục Cẩn Niên, phát hiện vẻ mặt anh rất nhạt tựa vào trên ghế sa lon, chẳng biết từ lúc nào đã đốt một điếu thuốc, đã hút hơn nửa đoạn.

Trợ lý rót hai ly rượu, đẩy một ly tới trước mặt Lục Cẩn Niên: "Lục tổng, lần này anh trở về còn đi không?"

Lục Cẩn Niên nghe tiếng trợ lý, thu tầm mắt nhìn lên trần nhà, ngồi thẳng người, bưng ly rượu lên, một hơi uống cạn, sau đó gật đầu một cái: "Đi."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 611: Lục Cẩn Niên, em có thai rồi (1)
Editor : Meitu

"Công ty kia làm sao bây giờ?"

"Không phải công ty đó vẫn làm rất tốt?"

Lục Cẩn Niên hỏi ngược lại, khiến cho trợ lý không biết nói gì, dừng một lát, trợ lý nghĩ đến Kiều An Hảo gọi điện thoại cho mình, lặp đi lặp lại nội dung dặn mình, vì vậy liền hỏi: "Lục tổng, khi nào thì anh chuẩn bị đi?”

Lục Cẩn Niên chần chờ một chút, mới trả lời: "Còn chưa rõ. "

"Lục tổng, việc anh dặn tôi làm vì cô Kiều, tôi cũng làm được..."

Lục Cẩn Niên nghe thấy hai chữ “cô Kiều”, không nói gì, tay nắm ly rượu tăng thêm sức lực.

Trợ lý nghĩ đến Lục Cẩn Niên dặn dò mình không cần nói cho Kiều An Hảo chuyện này, nhưng anh lại vi phạm toàn bộ, vì vậy cũng có chút chột dạ trực tiếp tránh đi đề tài này, hỏi tiếp: "Lục tổng, ban đầu vì cô Kiều nên anh mới không nói tiếng nào rời đi sao?"

Trong nháy mắt vẻ mặt Lục Cẩn Niên trở nên có chút cứng ngắc, anh mím chặt môi, đáy mắt có tâm tình hoang mang gì đó, một lát sau, rồi uống ly rượu, sau đó gương mặt khôi phục vẻ nhàn nhạt và bình tĩnh, mở miệng nói: "Chuyện đã qua, cũng không cần nhắc lại."

"Nhưng cô Kiều tìm..."

Trợ lý muốn nói "Cô Kiều tìm anh cũng gần bốn tháng", nhưng mà anh chỉ vừa nói “cô Kiều”, ngay cả chữ tìm tiếp theo chưa kịp nói ra, Lục Cẩn Niên lại đột nhiên hung hăng đặt ly rượu trên bàn, giọng nói lạnh lùng: "Về chuyện của cô ấy, tôi đã nói, không muốn nghe nữa!"

Trong nháy mắt trợ lý dừng lại lời nói.

Trong bao sương yên lặng một hồi.

Sau đó, trợ lý mở miệng hỏi thăm Lục Cẩn Niên, anh chưa kịp mở miệng nói câu nào, chẳng qua là gương mặt u ám, vẫn không ngừng hút thuốc.

Hút xong, cũng không biết anh nhớ ra chuyện gì, lại đột nhiên dụi đầu thuốc vào trong gạt tàn thuốc, đứng lên: "Thời gian không còn sớm, tôi về khách sạn trước."

Trợ lý nghe được câu này, người liền trở nên có chút sốt ruột.

Lúc ban đầu anh nói cho cô Kiều biết chuyện, chẳng qua là vì bất bình thay Lục tổng, sau đó anh mới biết, thì ra là cô Kiều cũng yêu Lục tổng, trong 4 tháng này, mỗi ngày sẽ gọi anh một cú điện thoại hỏi thăm Lục tổng có liên lạc với anh không, khiến cho anh cũng cảm thấy tội lỗi.

Tối nay anh được cô Kiều gọi một cú, chính là vì giúp cô hóa giải quan hệ với Lục tổng, nhưng mà ai ngờ, chẳng qua anh mới vừa nói ra chữ “cô Kiều”, Lục tổng lại đột nhiên trở mặt, dọa cho anh sợ không dám nói tiếp.

Sau khi hỏi Lục tổng bốn tháng này rời đi ở chỗ này, sau này còn có thể trở về Bắc Kinh không, kết quả ai ngờ hỏi hồi lâu, cũng không hỏi ra kết quả, ngược lại Lục tổng nói muốn đi?

Dù thế nào đi nữa, cũng phải giúp cô Kiều hỏi ra manh mối…

Nghĩ tới đây, trợ lý liền vội vàng mở miệng hỏi: "Lục tổng, anh ở khách sạn nào?"

Lục Cẩn Niên nghiêng đầu, nhìn về trợ lý: "Có chuyện gì không?"

Trợ lý bị ánh mắt của Lục Cẩn Niên có chút chột dạ, chỉ cảm thấy giống như bị Lục Cẩn Niên nhìn ra tâm tư của mình, vì vậy vội vàng nói: "Tôi chỉ muốn đưa Lục tổng về, hơn nữa tôi cũng không lái xe."

Lục Cẩn Niên nghe xong lời của trợ lý, theo dõi anh hai giây, đang lúc trợ lý nghĩ thầm mình xong đời rồi, Lục Cẩn Niên đột nhiên lên tiếng nói: "Khách sạn bốn mùa."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top