Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,055
Điểm cảm xúc
2,095
Điểm
113
Chương 598: Người em yêu, đã lâu không gặp (8)
Bác gái cực kỳ thích Trình Dạng, sau khi biết con gái của mình qua lại với anh, còn cố ý xem lại mấy bộ phim mà anh đóng, thậm chí mỗi lần chơi mặt chược, còn thường xuyên bàn tán về mấy bộ phim mới của anh.

Cho nên bác gái đang nấu há cảo, sau khi biết Trình Dạng đến chơi, lại còn đặc biệt chạy từ trong nhà bếp ra, kêu anh ngồi xuống.

Lúc Kiều gia chính thức bắt đầu ăn cơm tất niên, vừa lúc tiết mục cuối năm cũng bắt đầu, bác trai còn cố ý tăng âm lượng.

Tuy nhiên mấy năm nay, tiết mục cuối năm đều bị mọi người trên mạng nói đùa là không bằng trước kia, nhưng không thể không thừa nhận, tiết mục cuối năm đã trở thành điểm đặc thù của đêm giao thừa, phải xem thì mới có không khí năm mới.

Những đêm giao thừa trước, lúc ăn cơm chỉ có mình bác trai là đàn ông, thi thoảng Kiều An Hạ sẽ uống vài chén với ông, hôm nay có thêm Trình Dạng, bác trai còn cố ý đem mấy chai rượu đã cất giấu nhiều năm lấy ra uống.

Bởi vì có người cùng uống rượu, bác trai rất vui vẻ, Trình Dạng còn cố ý mang theo quà, là một cái vòng tay ngọc lục bảo cho bác gái, khiến bác cao hứng cười toe toét, trên bàn cơm không ngừng thúc giục anh ăn nhiều thêm một chút.

Trình Dạng là thật tâm thật lòng thích Kiều An Hạ, Kiều An Hạ nhận một tờ giấy ăn của Trình Dạng, Trình Dạng đưa hơi chậm một chút, khiến Kiều An Hạ mở miệng thúc giục, Trinh Dạng lại vội vàng cầm khăn tay xoa xoa tay cô.

Bác gái trách Kiều An Hạ mấy câu, trái lại Trình Dạng chỉ cười nói không sao, khiến Kiều An Hạ đắc ý nhìn mẹ mình chớp chớp mắt, bác gái chỉ lắc đầu đầy bất đắc dĩ.

Có thể bởi vì có thêm Trình Dạng, hai bác đều để ý đến anh và Kiều An Hạ, trọng tâm đề tài bàn luận trên bàn ăn cũng là quay xung quanh bọn họ, Kiều An Hảo không tiện nói, cũng không muốn nói, cho nên chỉ vừa cười vừa ăn cơm, thi thoảng nhìn thấy mấy hành động ngọt ngào của Trình Dạng và Kiều An Hạ, trong mắt lại hiện lên ảm đạm, liền cúi đầu, yên lặng ăn hết há cảo trong bát.

Ăn cơm xong, Trình Dạng vội vàng giúp thu dọn bát đĩa, bị bác gái từ chối, thúc giục Kiều An Hạ lôi Trình Dạng đi.

Một bàn ăn còn đầy cơm thừa rượu cặn như vậy, dĩ nhiên không thể để một mình bác gái thu dọn được, Kiều An Hảo liền xắn tay vào giúp đỡ.

Kiều An Hảo tranh lấy việc rửa bát.

Bác gái mang hoa quả còn tươi mới ở trong tủ lạnh ra, cắt thành mấy hình dạng đẹp mắt, rồi để lên mâm, mang ra ngoài.

Kiều An Hảo rửa bát xong, lúc đi ra khỏi phòng bếp, còn bắt gặp Kiều An Hạ đang cầm một cây tăm xiên một miếng táo nhét vào trong miệng Trình Dạng, bác trai ở bên cạnh nói chuyện với anh, mặc dù không nghiêng đầu nhìn Kiều An Hạ, nhưng lại thuận thế ngậm miếng táo, thậm chí còn vươn tay ôm lấy bả vai của Kiều An Hạ.

Kiều An Hảo nhìn một màn kia, không nhịn được buông mi mắt xuống, cô nhớ đến lúc ở trong Cẩm Tú Viên, buổi tối khi Lục Cẩn Niên xử lý việc của công ty, mà cô ngồi ở một bên xem ti vi, anh sợ cô nhàm chán, luôn chuẩn bị đầy đủ đồ ăn vặt và hoa quả cho cô, lúc đó cô cũng như thế này, vừa ăn vừa thử đút một miếng cho Lục Cẩn Niên, Lục Cẩn Niên giống như Trình Dạng, cũng không nhìn cô, cô liền thử mấy lần đưa hoa quả các loại nhét vào trong miệng anh, anh không thích ăn, sẽ bỏ hết công việc xuống sau đó quay đầu bổ nhào vào cô.

“Kiều Kiều, rửa xong rồi?” Bác gái bưng ấm trà từ trong phòng khách đi tới, nhìn thấy Kiều An Hảo đứng ở cửa phòng bếp, ra tiếng hỏi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,055
Điểm cảm xúc
2,095
Điểm
113
Chương 599: Người em yêu, đã lâu không gặp (9)
Kiều An Hảo thu lại suy nghĩ của mình, gật nhẹ đầu với bác gái, thấy ấm trà mà bà đang cầm, vươn tay: “Pha trà ạ? Để cháu giúp.”

“Không cần.” Bác gái liếc mắt nhìn Trình Dạng và Kiều An Hạ trên ghế salon, cười tủm tỉm nói: “Trình Dạng và Hạ Hạ đang đợi cháu, nói muốn đi ra sân để bắn pháo hoa.”

Kiều An Hạ nghe thấy lời nói của bác gái, đứng lên, vừa mạnh mẽ kéo Trình Dạng đang ngồi trên ghế salon, vừa tiếp đón Kiều An Hảo nói: “Kiều Kiều, đi nào, chờ em đã lâu.”

Lúc còn rất nhỏ, ông và bà nội vẫn chưa mất, đến Tết âm lịch hàng năm mọi người phải về nhà cũ, lúc ấy cha mẹ cô còn ở đây, ăn xong cơm tất niên, ba sẽ đưa cô và Kiều An Hạ ra xem bắn pháo hoa ngoài sân, mẹ mỉm cười đứng một bên nhìn.

Lâu dần, xem bắn pháo hoa trong đêm giao thừa đã thành một thói quen, đến khi ba qua đời, cô lại được chú dẫn đi bắn pháo hoa.

Đêm nay có Trình Dạng, bác gái sẽ không đi, thế nhưng vẫn sớm tự chuẩn bị tốt pháo hoa mang đến sân.

Pháo hoa là do Trình Dạng bắn, anh bày ra một loạt, đốt điếu thuốc, rồi châm lửa, sau đó vội vàng lui về cạnh Kiều An Hạ, khoảng hơn mười giây, pháo hoa mới nở rộ từng cái.

Ngay lập tức trên bầu trời, một màu rực rỡ, xán lạn cực kỳ.

Kiều An Hạ sững sờ nhìn, kích động nâng tay lên, chỉ cho Trình Dạng xem.

Kiều An Hảo đứng cách bọn họ khoảng hai bước, ngẩng đầu, nhìn pháo hoa trên trời không ngừng rực sáng rồi không ngừng vụt tắt, hốc mắt hơi nóng lên, đợi đến khi chân trời không còn pháo hoa nở rộ, Kiều An Hảo mới hạ đầu, sau đó cô nhìn Kiều An Hạ đang ôm cổ Trình Dạng, Trình Dạng vòng tay qua thắt lưng Kiều An Hạ, hai người hôn nhau say đắm.

Kiều An Hảo nhìn chằm bọn họ trong chốc lát, rũ mi mắt xuống, lúc cô chuẩn bị xoay người về nhà, di động trong túi lại đột nhiên vang lên, quấy nhiễu Kiều An Hạ và Trình Dạng đang hôn môi.

Kiều An Hảo hươ hươ tay với bọn họ, nhìn thoáng qua tên Triệu Manh hiện trên màn hình, đi ra ngoài sân, nhấn vào nút nghe.

“Kiều Kiều, năm mới vui vẻ!”

Qua di động, thỉnh thoảng Kiều An Hảo nghe thấy bên kia truyền đến tiếng pháo, tràn ngập không khí vui tươi, cô nhẹ nhàng nói:“Năm mới vui vẻ!”

Dường như Triệu Manh nhận ra sự buồn bã trong giọng nói của cô, thu lại vẻ kích động và vui sướng, quan tâm hỏi: “Kiều Kiều, cậu gặp chuyện gì thế? Sao mình lại nghe thấy giọng nói của cậu có chút không vui?”

Triệu Manh vừa hỏi, hốc mắt Kiều An Hảo lại nóng lên.

Không phải cô không vui, chỉ là ở nơi này, toàn bộ người dân Trung Quốc chúc mừng năm mới, trong lúc bất chợt rất nhớ, rất nhớ anh.

“Mình không sao.” Lúc Kiều An Hảo nói ra ba chữ này, nước mắt chảy xuống theo, cô tựa vào cột đèn trên đường, cúi đầu, nhắm mắt rồi ngây người một lát, mới ổn định lại

cảm xúc, nâng tay lên lau đi lệ trên mặt, dùng giọng điệu thoải mái hỏi: “Cậu gọi điện thoại cho mình, có chuyện gì sao?”

“Mình tìm cậu, là muốn nhắc cậu đi xem Weibo, cậu và Lục ảnh đế được hâm nóng tình cảm!”

“Cái gì hâm nóng?”

“Cậu xem đi rồi sẽ biết!” Triệu Manh thần bí nói một câu.

Ngay sau đó Kiều An Hảo nghe được có người gọi tên Triệu Manh qua điện thoại, rồi Triệu Manh liền qua loa nói một câu “chào” với cô, còn không quên dặn thêm: “Nhớ phải xem Weibo!”, sau đó cắt đứt điện thoại .
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,055
Điểm cảm xúc
2,095
Điểm
113
Chương 600: Người em yêu, đã lâu không gặp (10)
Kiều An Hảo nghe tiếng ‘bíp bíp bíp’ trong điện thoại, khẽ nhăn trán lại, mới đặt điện thoại di động từ bên tai xuống, mở Weibo, quả nhiên giống như lời Triệu Manh nói, đứng đầu tìm kiếm, không phải là về tiết mục cuối năm, mà là cô và Lục Cẩn Niên.

Lục Cẩn Niên cũng biến mất bốn tháng, không có hoạt động, cũng không xuất hiện trong Hoàn Ảnh truyền thông, không có tin tức gì, mà cô trừ quay phim 《 Thần kiếm 》 ngay cả scandal cũng không có, sao hai người lại ở trang đầu? Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Kiều An Hảo tràn đầy khó hiểu mở đề tài nóng hổi nhất "Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo", kết quả là thấy người chủ đề tài đăng: "Năm nay kết quả bình chọn cặp đôi màn ảnh trong bộ phim 《 khuynh thành thời gian 》, đây là lần đầu tiên cặp đôi được bình chọn không phải là nhân vật chính, thật ra năm nay vai chính vẫn là ảnh đế Lục Cẩn Niên, nhưng nhân vật chính không còn là ảnh hậu Tống Tương Tư, mà là hoa khôi mới của Hoàn Ảnh truyền thông - Kiều An Hảo. "

Sau dòng này, còn có một chỗ bầu chọn kết quả.

Cô và Lục Cẩn Niên vượt qua tên Trình Dạng và Tống Tương Tư xếp thứ hai gần 30.000 phiếu.

Thì ra Triệu Manh muốn cô xem điều này.

Đây chính là ước mơ lúc cô tham gia vào giới giải trí, bởi vì trên thực tế không làm người yêu được, cho nên mới suy nghĩ có thể giống như Tống Tương Tư vậy, có thể làm cặp đôi ảo trên mạng, lúc người ta nhắc đến, nói đến tên của cô có thể liên tưởng đến tên anh, nói đến tên của anh cũng có thể nhớ đến tên cô.

Nhưng mà cô không nghĩ tới, dù cô nhờ bộ phim 《 khuynh thành thời gian 》, đã được hoàn thành giấc mộng, được chọn trở thành cặp đôi màn ảnh trên mạng.

Kiều An Hảo nhìn màn hình điện thoại, trên chỗ bầu chọn còn đính kèm ảnh hai người hôn nhau trên sân khấu 《 khuynh thành thời gian 》, bất chợt nước mắt cứ rơi xuống, cô nắm thật chặt điện thoại di động, người ngồi xổm trên mặt đất, không kiềm chế được tiếng khóc đứt quãng từ trong miệng tràn ra.

Đã từng có lúc cô theo đuổi giấc mơ đó, hôm nay rốt cuộc đã thực hiện được, nhưng mà anh lại không ở bên cạnh cô.

Lục Cẩn Niên, em yêu anh, rốt cuộc anh đang ở đâu?

Anh có biết, em rất nhớ anh không.

Kiều An Hạ và Trình Dạng vào phòng, đợi hồi lâu, cũng không đợi được Kiều An Hảo trở lại, cho đến khi mẹ Kiều lên tiếng hỏi thăm, Kiều An Hạ đứng lên, một thân một mình ra ngoài tìm Kiều An Hảo, lúc cô đi tới cửa, liền nghe tiếng nức nở truyền đến, bước chân cô dừng lại, nhận ra đó là tiếng khóc của Kiều An Hảo, trong lòng kích động, Kiều An Hạ đang chuẩn bị xông tới hỏi thăm Kiều An Hảo bị sao, lại nghe được mơ hồ gọi tên ai, từ trong miệng của cô.

Mặc dù Kiều An Hảo khóc nức nở, lời nói rất không rõ ràng, nhưng cô vẫn nhận ra, trong miệng Kiều An Hảo gọi: Lục Cẩn Niên.

Ba chữ kia giống như lời nguyền vậy, khiến cho Kiều An Hạ trong nháy mắt liền nhớ lại người đàn ông lạnh lùng, một thân suy sút ngồi trong quán cà phê dưới Kiều thị, vừa thấy cô liền sốt ruột mở miệng hỏi Kiều Kiều đâu? Sau đó anh vẫn ở ngoài nhà họ Kiều, đợi ba ngày ba đêm...

Cả người Kiều An Hạ giống như bị người khác điểm huyệt đạo vậy, đứng tại chỗ, cũng không cách nào nhúc nhích.

Kiều Kiều, vì Lục Cẩn Niên mà khóc? Nghĩa là... Kiều Kiều yêu Lục Cẩn Niên sao?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,055
Điểm cảm xúc
2,095
Điểm
113
Chương 601: Người em yêu, đã lâu không gặp (11)
Kiều An Hảo khóc hồi lâu, mới ngừng tiếng khóc, cô giơ tay lên lung tung xóa sạch đi nước mắt trên mặt, nhìn cổng lớn nhà họ Kiều, nhưng không đi vào, mà là trực tiếp cất bước, đi tới cửa sau.

Kiều An Hạ cũng không biết rốt cuộc là thế nào, lúc Kiều An Hảo đi qua cửa, cả người cô hoảng sợ tránh đi một bên, bởi vì nhanh chóng tránh đi, không cẩn thận liền cọ trúng cây tường vi, hơi sắc nên cắt cổ tay cô, vì đau nên cô rút ra, theo bản năng che vết thương, sau đó đợi đến lúc Kiều An Hảo đi qua, cô mới cất bước đi ra, đứng tại cửa, nhìn bóng lưng Kiều An Hảo, vẻ mặt có chút phức tạp.

"Hạ Hạ?" Giọng Trình Dạng vang lên, bả vai Kiều An Hạ bị ôm, cô mới chợt phục hồi tinh thần lại.

"Nhìn gì vậy?" Giọng Trình Dạng dịu dàng hỏi một câu, theo tầm mắt của cô nhìn lại, thấy đèn đường mờ mờ, không có một bóng người trên phố, khẽ nhăn trán: "Kiều Kiều đâu?"

"Đi rồi." Kiều An Hạ nhìn Trình Dạng cười cười, sắc mặt có chút trắng bệch.

"Sao vậy? Không thoải mái sao?" Trình Dạng lo lắng ôm bả vai Kiều An Hạ, sau đó cô dùng sức che cổ tay, trán càng nhăn chặt hơn: "Bị thương? Sao vậy?"

"Không có gì, chỉ là không cẩn thận đâm phải." Kiều An Hạ bất chợt hơi mệt mỏi, nói xong câu đó, chui vào trong ngực Trình Dạng tựa đầu vào bả vai anh.

"Sao lại không cẩn thận như vậy chứ?" Trình Dạng thuận thế giữ cô, trong lời nói tức giận mang theo vài phần đau lòng.

Kiều An Hạ không lên tiếng, chỉ cọ cọ đầu trên bả vai anh, nước mắt liền từ khóe mắt rơi xuống.

Kiều An Hảo ra ngoài, lung tung chọn một phương hướng, tràn đầy không mục đích.

Trên đường phố đêm giao thừa, trống rỗng, dường như không có người cũng không có xe.

Cửa hàng hai bên đường phố ngày thường cũng rất náo nhiệt, lúc này đã đóng chặt cửa, thỉnh thoảng có tiếng pháo xa xa vang lên.

Kiều An Hảo đi thật lâu, mới ngừng lại, lúc này đêm đã khuya, vì là đêm giao thừa nên không có xe taxi, Kiều An Hảo đi tới trạm xe buýt ngồi xuống ghế dài.

Đợi hồi lâu, không thấy xe buýt, lại thấy một bà lão qua đường.

Bà lão kia thoạt nhìn tuổi đã rất lớn, tóc trắng như tuyết, nhưng đi lại còn khỏe mạnh.

Lúc bà lão kia đang đi tới gần Kiều An Hảo, bất chợt từ khúc quanh xuất hiện một chiếc xe gắn máy, tốc độ xe rất nhanh, không đụng bà lão, nhưng lại áp sát bà.

Bà lão hoảng sợ, nhất thời không có đứng vững, té trên mặt đất.

Chiếc xe gắn máy kia không có dấu hiệu dừng lại, ngược lại tăng nhanh tốc độ, thời gian chỉ một cái nháy mắt, liền biến mất không thấy bóng dáng.

Bà lão ngồi dưới đất hồi lâu, cũng không đứng lên, Kiều An Hảo thấy qua rất nhiều tin tức, chính là những người tốt bụng thấy người già bị ngã tới giúp ngược lại bị hại, cô cũng có chút bận tâm mình có nên xen vào việc của người khác không.

Nhưng vừa nghĩ tới đêm giao thừa, một bà già cũng giống như mình, cô đơn trên đường cái, không có nhà không có người làm bạn, thật đáng thương.

Kiều An Hảo do dự một chút, cuối cùng vẫn đứng lên, đi tới, cô cũng chưa kịp hỏi thăm bà có sao không, ngược lại bà lão thấy cô, bất chợt vui mừng mở miệng gọi một câu: "Cẩn Niên?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,055
Điểm cảm xúc
2,095
Điểm
113
Chương 602: Người em yêu, đã lâu không gặp (12)
Cẩn Niên... Hai chữ quen thuộc như vậy, khiến cho khóe miệng Kiều An Hảo, bỗng dưng dừng lại.

Trên mặt bà lão kia càng kích động, giống như thấy người trong nhà, đặc biệt vui mừng vươn tay, kéo tay Kiều An Hảo: "Cẩn Niên đâu? Cẩn Niên đâu? Sao lâu rồi không tới thăm bà?"

Kiều An Hảo ngồi xổm người xuống, đỡ bà lão lên, đi tới ghế dài: "Bà bà... Bà nói Cẩn Niên, là Cẩn Niên nào?"

"Cẩn Niên chính là Cẩn Niên." Bà lão đang vui vẻ, trở nên có chút ủy khuất, lo lắng nắm tay Kiều An Hảo: "Con nói cho bà biết, Cẩn Niên đâu? Sao Cẩn Niên không đến thăm bà?"

Bà lão trả lời rồi không nói nữa, Kiều An Hảo đỡ bà ngồi ở trên ghế dài trong trạm xe buýt, sau đó nhìn quảng cáo sau lưng, đúng lúc trên đó có hình của Lục Cẩn Niên, vì vậy liền chỉ lên: "Bà bà, bà nói Cẩn Niên, có phải là anh ấy không?"

Bà lão nhìn theo ngón tay của Kiều An Hảo chỉ nhìn một lát sau đó liền đứng lên, tới gần, cẩn thận nhìn hồi lâu, giơ tay lên, sờ sờ cái hình: "Cẩn Niên, sao con không tới thăm bà nội? Con đã nói 1 tuần sẽ đến thăm 1 lần, con xem đã bao lâu rồi! Đúng là không có lương tâm mà!"

Bà lão làu bàu, nhưng Kiều An Hảo nhìn phản ứng của bà, hiểu Cẩn Niên trong lời bà nói, đó là bà muốn tìm Lục Cẩn Niên!

Bà là bà nội của Lục Cẩn Niên sao?

Kiều An Hảo không khỏi kích động, trong miệng vốn muốn gọi bà, liền biến thành bà nội: "Bà nội, bà biết Lục Cẩn Niên đang ở đâu sao? Bà nói cho con biết có được hay không? Con cũng tìm rất lâu rồi không thấy anh ấy?"

"Nói hưu nói vượn!" Bà lão bất chợt liền xoay người, có chút tức giận nhìn chằm chằm Kiều An Hảo: "Con nói con không tìm được Cẩn Niên? Sao con không tìm được! Con là cô dâu nhỏ của Cẩn Niên mà, chắc chắn con biết. "

Cô dâu nhỏ?

Kiều An Hảo bị lời nói của bà lão mà sửng sốt: "Bà nội, con không phải là cô dâu nhỏ của Lục Cẩn Niên..."

Bà lão cũng không chờ Kiều An Hảo giải thích xong, cả người trở nên càng thêm tức giận, nước mắt cũng tuôn rơi rơi xuống: "Có phải con thấy bà già nên khi dễ bà không! Con đừng nghĩ bà không biết, con chính là cô dâu nhỏ của Lục Cẩn Niên!"

Kiều An Hảo thấy bà lão khóc lập tức tay chân luống cuống: "Bà nội, bà đừng khóc, con..."

Bà lão hoàn toàn không nghe Kiều An Hảo nói, thái độ thay đổi nhanh chóng, mới lúc nãy rõ ràng còn tức giận còn khóc, một giây kế tiếp liền cười híp mắt nắm tay Kiều An Hảo, nói: "Cô bé, gặp được con là sẽ thấy Cẩn Niên, con dẫn bà đi tìm nó nha!"

Kiều An Hảo hoàn toàn bị lời nói không rõ và cử chỉ làm mù mờ, cô không dám nói lung tung, sợ lại chọc bà lão khóc.

Lúc cô đang vắt óc suy nghĩ nên làm sao, liếc thấy trước ngực bà lão đeo tấm bảng, phía trên có viết số điện thoại, Kiều An Hảo tò mò vươn tay lấy, thấy phía trên quả nhiên viết phương thức liên lạc khi bà lạc đường.

Kiều An Hảo vội vàng lấy điện thoại ra, gọi một cú điện thoại, điện thoại rất nhanh được nhận nghe, là giọng một người phụ nữ, giống như là là người chăm sóc đặc biệt cho bà, không chờ Kiều An Hảo mở miệng, bên kia đầu dây đã hỏi: "Xin hỏi, có phải cô thấy phương thứ liên lạc trên người bà lão không?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,055
Điểm cảm xúc
2,095
Điểm
113
Chương 603: Người em yêu, đã lâu không gặp (13)
Kiều An Hảo đáp một tiếng, người phụ nữ kia liền hỏi họ đang ở đâu.

Cúp điện thoại, qua tầm nửa tiếng, có một chiếc xe dừng ở trước mặt bọn họ.

Cửa xe đẩy ra, người xuống xe là một phụ nữ trung niên, thấy Kiều An Hảo và bà, lập tức chạy tới, trước nhìn bà nói: "Bà chủ, bà làm con sợ quá, sao lại chạy một mình đến đây?"

"Bà muốn tìm Cẩn Niên." Trên mặt bà đầy ủy khuất.

"Không phải Lục tổng đã nói rồi sao? Cậu ấy có việc phải đi xa một chuyến, qua 1 thời gian sẽ trở lại gặp bà." Trung niên nữ tử ôn tồn dụ dỗ bà kia.

Lục tổng? Qua một thời gian sẽ đến thăm bà?

Kiều An Hảo giống như nhìn thấy tia hi vọng, theo bản năng lên tiếng: "Lục Cẩn Niên sẽ đến thăm bà ấy sao?"

Người phụ nữ nghe Kiều An Hảo nói, mới chợt nhớ ra điều gì, vội vàng lấy trong túi ra một bìa thư, đưa tới: "Cô à, thật sự rất cảm ơn cô, nếu bà ấy đi mất tôi cũng không biết ăn nói sao với Lục tổng. "

Kiều An Hảo không đưa tay ra nhận bìa thư, mà lại hỏi một câu: "Bà vừa nói, Lục Cẩn Niên sẽ đến thăm bà nội sao? Lúc nào anh ấy sẽ đến?"

Người phụ nữ kia nghe Kiều An Hảo nói ngẩn người, không trả lời vấn đề của Kiều An Hảo, ngược lại hỏi: "Cô biết Lục tổng?"

Kiều An Hảo gật đầu: "Tôi là… Lục Cẩn Niên..."

Kiều An Hảo chưa kịp nói hai chữ "Bạn bè", bà lại đột nhiên xen vào nói: "Con bé là cô dâu nhỏ của Cẩn Niên!"

Sau đó giống như bà tìm thấy thứ gì quý báu, nhìn về phía người phụ nữ đó nói: "Cô xem mắt thẩm mỹ của Cẩn Niên chúng ta tốt lắm, tìm được cô vợ xinh đẹp như thế!"

Mặc dù Kiều An Hảo thật sự rất muốn gả cho Lục Cẩn Niên, nhưng bây giờ cô không phải là vợ của Lục Cẩn Niên, chỉ có thể lúng túng cười cười với người phụ nữ trung niên, nói: "Tôi chỉ là bạn bè, tôi cũng không biết chuyện gì xảy ra, bà nội vẫn nói tôi là vợ của Lục Cẩn Niên..."

"Rõ ràng con là vợ của Cẩn Niên!" Bà lại một lần nữa bị Kiều An Hảo giải thích chọc giận, bà không nói hai lời liền kéo Kiều An Hảo đi tới bên cạnh xe, kéo cửa xe, đẩy Kiều An Hảo lên xe.

Kiều An Hảo có chút luống cuống nhìn về người phụ nữ kia, bà áy náy nhìn cô cười, dịu dàng khuyên bà: "Bà chủ, bà nhận lầm người, đây không phải là vợ của Lục tổng, Lục tổng còn chưa có kết hôn mà!"

"Nó chính là vợ của Cẩn Niên, đúng mà!" Bà bị ba lần bốn lượt phủ nhận chọc cho lại khóc, chỉ vào Kiều An Hảo hết sức tức giận nói: "Con đi theo bà, bà sẽ chứng minh cho con xem!"

Sau đó bà lại khóc huhu.

"Con đi cùng bà, con đi cùng bà, bà nội, bà đừng khóc."

Mãi cho đến khi Kiều An Hảo lên xe, bà mới giống như đứa trẻ, phá lên cười, một mình cứ lầm bầm khẳng định Kiều An Hảo chính là vợ của Lục Cẩn Niên.

Người phụ nữ vừa lái xe, vừa nhìn Kiều An Hảo nói xin lỗi, sau đó Kiều An Hảo nghe bà kể, mới hiểu, bà ấy và Lục Cẩn Niên cũng không có bất kỳ quan hệ máu mủ, bà là hàng xóm của Lục Cẩn Niên, mẹ của Lục Cẩn Niên qua đời, 10 tuổi anh không có ai chăm sóc, còn chồng bà và con

gái mất trong trận động đất, chỉ còn mình bà, nhìn thấy Lục Cẩn Niên mất mẹ rất đáng thương, nên mỗi ngày để cho Lục Cẩn Niên đến mình nhà ăn cơm, còn giặt quần áo dọn dẹp gian phòng cho anh.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,055
Điểm cảm xúc
2,095
Điểm
113
Chương 604: Người em yêu, đã lâu không gặp (14)
Bà lão quan tâm, chăm sóc Lục Cẩn Niên đến lúc tốt nghiệp trung học, đi Hàng Châu, nhưng lúc ấy Lục Cẩn Niên chưa mua nổi nhà nên ngày nghỉ ở đại học trở về Bắc Kinh, đến ở chỗ bà.

Sau này cuộc sống của Lục Cẩn Niên càng ngày càng khá, bà cũng được hưởng phúc, chẳng qua là hai năm qua bà lớn tuổi, có chút mơ hồ, nói chuyện có chút lung tung.

Lục Cẩn Niên bận rộn công việc, không thể lúc nào cũng chăm sóc bà, sức khỏe bà tốt, ở trong viện dưỡng lão hay bệnh viện sẽ buồn, cho nên Lục Cẩn Niên tốn tiền mời người phụ nữ trung niên này chăm sóc bà suốt thời gian qua.

-

Kiều An Hảo theo bà trở về nhà, bà không thể chờ đợi vọt vào trong phòng, lục lọi hồi lâu, sau đó cầm tấm hình đi tới, giơ lên trước mặt Kiều An Hảo nói: "Con xem, con còn nói không phải là cô dâu nhỏ của Cẩn Niên, rõ ràng đây chính là con."

Tấm hình trong tay bà, thoạt nhìn đã rất cũ, Kiều An Hảo thắt bím, mặc đồng phục học sinh cười ngọt ngào, dung nhan thoạt nhìn có chút non nớt, nhưng lại rất dễ dàng nhận ra.

Người phụ nữ kia nhìn hình, kinh ngạc lên tiếng: "Ơ, quả thật đúng là cô."

"Thấy chưa, làm sao bà có thể nhận nhầm vợ của Cẩn Niên chứ? Cẩn Niên đã nói với bà, người trong hình chính là người nó muốn kết hôn." Bà xem tấm hình như bảo bối, giận nhìn chằm chằm Kiều An Hảo: "Bây giờ con còn muốn lừa bà sao?"

Kiều An Hảo và người phụ nữ không giải thích được, hình này do Lục Cẩn Niên chụp được, nói với bà người trong hình là người nó thích, tối nay bà gặp Kiều An Hảo, nhận ra cô chính là người trong hình, nên một mực chắc chắn cô chính là vợ của Lục Cẩn Niên.

Lúc này thời gian đã rất khuya, bà vốn mơ hồ, tranh cãi cũng không có kết quả, cho nên người phụ nữ theo ý bà, giống như dỗ đứa trẻ, muốn gì được đó nói: "Đúng đúng đúng, bà chủ, đây chính là vợ của Lục tổng, nhưng mà bây giờ thời gian không còn sớm, chúng ta phải đi nghỉ ngơi."

Lúc này bà mới hài lòng nghe lời người phụ nữ kia vào phòng ngủ.

Chẳng qua trước khi lên giường, bà mở ngăn kéo cất tấm hình của Kiều An Hảo như giấu bảo bối vào trong đó.

Người phụ nữ không ngăn cản bà, để bà tùy tiện, xoay người, nhìn Kiều An Hảo nói xin lỗi: "Thật xin lỗi cô, không có cách nào để dỗ bà."

"Không sao." Kiều An Hảo cười cười, sau đó hỏi việc chính: "Lúc nào Lục Cẩn Niên sẽ về thăm bà ấy?"

"Trước kia Lục tổng đều tới vào thứ tư, nhưng giờ đây đã 4 tháng rồi không đến, bằng không bà cũng sẽ không chạy đi một mình, chắc là nhớ Lục tổng."

Kiều An Hảo vốn cho là mình có hi vọng tìm được Lục Cẩn Niên, không nghĩ tới nghe được đáp án như vậy, trong nháy mắt trở nên có chút mất mát: "Như vậy..."

"Hai người ngu ngốc, hôm nay là giao thừa, chắc chắn Cẩn Niên sẽ ở chỗ mẹ nó." Bà đóng hộc tủ, trong miệng lại lầm bầm nói: "Đang nghĩa địa ngoại thành phía Tây, hằng năm nó sẽ mừng năm mới với mẹ..."

Lời bà chưa nói hết, Kiều An Hảo lại đột nhiên xoay người, chạy ra ngoài cửa phòng, cô chạy đến một nửa, mới ý thức mình không có lái xe, trở về lấy chìa khóa xe trên bàn, "Mượn dùng một chút, ngày mai tôi sẽ còn trở lại", sau đó cũng không chờ người phụ nữ đồng ý, đã không thấy tăm hơi bóng người.

Kiều An Hảo lên xe, nhập hướng dẫn, trực tiếp chạy về ngoại thành phía Tây, cô cũng không biết bia mộ của mẹ Lục Cẩn Niên ở chỗ nào, cho nên liền dừng xe ở chân núi, đi tìm bia mộ.

Trong nghĩa địa yên tĩnh, gió thổi lạnh như băng cũng khiến lòng cô lạnh giá.

Kiều An Hảo sợ toàn thân có chút run run, nhưng vẫn lấy hết dũng khí đi lên.

Lúc Kiều An Hảo đi tới giữa sườn núi, rốt cuộc thấy trước bia mộ có một bóng người đang đứng.

Mượn ánh đèn sáng bên cạnh bia mộ, Kiều An Hảo rõ ràng phân biệt được, đó chính là Lục Cẩn Niên.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top