Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 577: Không muốn người biết chuyện (7)
Ngọn đén vốn không ngừng lóe ra ánh sáng thất thải, thì đột nhiên chỉ còn lại có ánh sáng màu vàng ấm áp, ngọn đèn phát sáng, rõ ràng một câu: Kiều Kiều, anh có thể theo đuổi em không?

Kiều An Hảo kinh ngạc, đèn màu lóe ra trên các vách tường khác cũng ngừng lại, cô nhìn lại từng cái, theo thứ tự ngọn đèn màu hồng nhạt “Kiều Kiều, anh yêu em 13 năm”, ngọn đèn mau lam “Làm bạn gái anh được không? Kiều Kiều”, cùng với một mặt lớn nhất trên vách tường, ngọn đèn màu trắng lóe ra một hàng chữ dài nhất “Có của em Cẩn Niên, mới An Hảo, Kiều Kiều, em nguyện ý, anh yêu em, em không muốn, anh vẫn yêu anh.”

Ánh mát Kiều An Hảo không ngừng nhìn sự chuyển hoán giữa bốn ngọn đèn, thật lâu cô mới phát ra âm thanh: “Này......”

“Đây là buổi tối lễ tình nhân đêm thất tịnh, Lục tổng cố ý chuẩn bị cho cô.” Trợ lý không đợi Kiều An Hảo hỏi xong, liền giải đáp cho cô, dừng một lát, còn nói: “Ngài ấy tình đêm đó, tỏ tỉnh với cô ở đây.”

Kiều An Hảo nhớ tới, mấy ngày nay Lục Cẩn Niên nhắc đi nhắc lại không chỉ một lần, chuyện ăn cơm vào vào đêm thất tịnh kia, lúc đó anh và cô còn chưa xác định quan hệ, nhưng mà lại làm chuyện mà chỉ có những người yêu nhau mới có thể làm, đáy lòng cô còn bởi vì thế mà âm thầm khổ sở, lại không nghĩ rằng, kỳ thật anh sớm đã có sở chuẩn bị.

“Cảnh tượng này, thời gian anh chuẩn bị rất lâu.” Trợ lý ngẩng đầu, nhìn quanh sân thượng một chút, sau đó chỉ vào những lãng hoa đã héo rũ, nói: “Còn cố ý làm cho người ta dùng máy bay chuyển hoa tươi đến đây, nhất là hoa cây cát cánh, ngài ấy nói cô thích, cho nên khiến cho người ta chuẩn bị cẩn thận từng cánh hoa.”

Từ lời nói của trợ lý, Kiều An Hảo lại bắt đầu hồi tưởng, có một đêm luc Lục Cẩn Niên về nhà, chỉ vào máy tính nói bản thân nhìn cảnh tượng tỏ tình trên màn hình của bộ phim mới phát sóng, lúc ấy anh còn chú ý đến một hạng mục công việc, làm như lơ đãng hỏi cô một câu, em thích như vậy ? Có đôi khi cô sẽ gật gật đầu, có đôi khi sẽ lắc đầu, nói tôi không thích, nhưng mà còn góp ý thêm nếu muốn trong phim càng thêm lãng mạn thì cần làm này đó. Chính là một đêm kia, cô nói cho anh, cô thích hoa cây cát cánh.

“Lễ tình nhân ngày đó, ngài ấy gửi tin nhắn giải thích với cô, sau đó nói chờ cô ở chỗ này, đợi cô suốt cả đêm, rạng sáng lúc ba giờ, còn mưa to, tôi nói ngài ấy vào trong phòng, ngài ấy chết sống không chịu, ngài ấy nói phải ở chỗ này chờ cô, cô không đến, chỗ nào ngài ấy cũng không đi, sau đó ngay tại trên cái ghế kia, ngài ấy cứ ngồi như vậy, như là một pho tượng.” Trợ lý nâng tay lên, chỉ chiếc ghế nhựa bên phải: “Một đêm kia, ngài ấy gọi cho cô vài cuộc điện thoại, gửi cho cô rất nhiều tin nhắn, tôi biết Lục tổng nhiều năm như vậy, tôi chưa từng thấy ngài ấy ăn nói khép nép cầu xin lấy lòng quá ai, duy độc cô, là một lần lại một lần ngoại lệ của ngài ấy.”

“Mười sáu giờ, một người cao ngạo như vậy, liền cố chấp đợi cô mười sáu giờ, cô lại thủy chung không có tới.” Lúc trợ lý nói tới đây, trong giọng nói mang theo một tia chỉ trích: “Mười sáu giờ kia với tôi mà nói, đều là một hồi dày vò, tôi không biết Lục tổng chống đỡ như thế nào.”

“Có lẽ đối với ngài ấy mà nói, chỉ cần là có liên quan tới cô, cho dù là đau đớn tê tâm liệt phế, ngài ấy cũng sẽ cam chịu, coi là trân bảo.” Trợ lý khẽ thở dài một tiếng, tiếp tục giảng không nhanh không chậm với Kiều An Hảo: “Ngày ấy không chờ được cô, ngài ấy đành phải đi tìm cô.”

“Ngài ấy tìm tới những người bạn học quan hệ tốt với cô, mỗi một lần ngài ấy lại nói với bọn họ, nhìn thấy cô, nhất định phải liên hệ với ngài ấy.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 578: Không muốn người biết chuyện (8)
“Có lẽ ngài ấy thật sự không nghĩ mất đi cô, cuối cùng phải đi tìm chị của cô, đại Kiều tiểu thư.”

Lúc Kiều An Hảo nghe đến đó há to miệng, Kiều An Hạ là biết cô lúc ấy hôn mê nằm viện, nếu Lục Cẩn Niên đi tìm cô, vậy anh hẳn là biết, vì sao còn muốn giận cô đâu?

Trong đầu Kiều An Hảo còn chưa hết, âm thanh của trợ lý đã truyền đến: “Đại Kiều tiểu thư không có nói cho Lục tổng, sau đó Lục tổng phải chờ ở cửa Kiều gia, đợi cô ba ngày ba đêm.”

Kiều An Hạ không có nói cho Lục Cẩn Niên cô ở đâu, nếu như chị ấy nói, có phải bây giờ cô sẽ không thể không tìm thấy anh hay không?

Đáy mắt Kiều An Hảo đầu tiên là hiện lên một tia kinh ngạc, sau đó liền biến thành khó tin, cuối cùng biến thành bị thương.

“Kiều tiểu thư, cô vừa thấy tôi, liền hỏi tôi ngài ấy ở đâu, kỳ thật tôi thật không biết ngài ấy ở đâu, tôi đã tìm ngài ấy một ngày.” Trong âm thanh của trợ lý, mang theo vài phần uể oải cùng mất mát: “Tôi nghĩ đến ngài ấy vẫn ở nơi đó chờ cô, hơn nữa theo hiểu biết của tôi đối với Lục tổng, ngài ấy yêu cô nhiều năm như vậy yêu đến tận bây giờ, ngài ấy sẽ không từ bỏ ở thời điểm cuối cùng, nhưng mà tôi cũng không biết, vì sao đột nhiên ngài ấy lại không đợi nữa......”

“Rõ ràng rạng sáng hôm kia ngài ấy gọi điện thoại cho tôi, nói tôi giúp cô tránh khỏi tin tức tiêu cực, lúc đó trong lòng ngài ấy tất cả cũng chỉ có cô...... Nhưng mà buổi sáng hôm nay tôi tỉnh dạy, thu được phân bưu kiện kia, sau đó tôi gọi điện thoại cho ngài ấy, nhưng mà không có người nghe máy.”

Kiều An Hảo cau mi lại, theo lời nói của trợ lý, bắt đến trọng điểm: “Tránh khỏi scandal tiêu cực?”

“Đúng vậy......” Bên trong lời nói của trợ lý, mang theo một tia thổn thức: “Cô thật sự nghĩ đến, gièm pha về chuyện Lục tổng là con riêng, là bị người phát hiện tung ra sao? Lục tổng lăn lội nhiều năm trong vòng giải trí như vậy, chuyện riêng của ngài ấy cũng có người dám tùy tiện nói bậy, lại làm sao có khả năng có người đứng ra vạch trần bối cảnh của ngài ấy?”

Lúc Kiều An Hảo nghe đến đó, mơ hồ hiểu được cái gì đó, tay vô ý thức nắm chặt vạt áo.

Cô có chút nghĩ không muốn nghe những lời nói tiếp theo của trợ lý , nhưng mà trợ lý cố tình dùng loại giọng nói không nhẹ không nặng, vạch trần chân tướng đầm đìa máu tươi tới trước mặt cô: “Là do bản thân Lục tổng tung ra, ở trong vòng giải trí, nếu xuất hiện tin tức tiêu cực, muốn khẩn cấp dời đi sự chú ý của công chúng đối với một sự việc thì cần có scandal tiêu cực của một người nổ mạnh hơn, lúc ấy toàn bộ dư luận mạng đều chỉ hướng tới cô nói cô hít thuốc phiện, đã có không ít người bắt đầu nói xấu cô, sự tình chỉ biết càng nháo càng lớn, cuối cùng trở nên nghiêm trọng, sẽ quấy nhiễu đến sinh hoạt cá nhân cô, tuy rằng xen lẫn trong trong giải trí này, vẫn có tư tưởng thừa nhận năng lực, nhưng mà Lục tổng vẫn là không đành lòng ngươi chịu áp lực cửa dư luận, cũng không muốn tương lai sự nghiệp diễn suất của cô bị ảnh hưởng, cho nên, ngài âis mới lựa chọn dùng chính mình để dời đi sự chú ý của công chúng, để giảm thương tổn nhiều nhất tới cô.”

“Kỳ thật trong lòng Lục tổng rõ ràng, một khi tung ra một chút tin tức tiêu cực của chính mình, như vậy sẽ để nhược điểm cùng sơ hở cho người khác, về sau sẽ càng bạo phát càng nhiều tin tức tiêu cực cùng phản đối, nhưng mà ngài ấy vẫn làm như vậy là để bảo vệ cô, không tiếc dùng chính mình ngăn trở sức mạnh của cư dân mạng muốn vạ lây tới cô.” Luc trợ lý nói tới đây, nở nụ cười, giọng nói đặc biệt lãnh đạm hỏi: “Ngài ấy thật sự thực ngốc, đúng hay không?”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 579: Không muốn người biết chuyện (9)
Kiều An Hảo bị câu hòi rất nhẹ này của trợ lý, thân thể lay động một chút, cả người lui về sau hai bước, tựa vào trên bàn đá cẩm thạch.

Giờ này khắc này, cô phát hiện đáy lòng chính mình chỉ còn lại có đau đớn.

Là loại đau đớn đến xương xuyên tim.

Cho tới bây giờ cô luôn biết người đàn ông kia tốt với cô, cô lâm vào cảm động, rạng sáng hôm nay lúc cô ờ nhà làm vỡ con búp bê bằng sứ, nhìn thấy những dòng chữ anh viết cho cô, cô bị kích động.

Cô nghĩ người đàn ông kia rất yêu cô, rất yêu cô.

Nhưng mà hiện tại, cô mới biết được, nguyên bẳti rô nghĩ là anh rất yêu cô, ngay cả một phần ngàn tình yêu của anh dành cho cô cũng không bằng.

Nguyên lai, người đàn ông cô yêu, là yêu cô, là yêu cô như vặy.

Nước măt của Kiều An Hảo, liền không khống chế được roi xuống dưới.

Trợ lý tạm dừng một lúc lâu, vẫn là lựa chọn tiếp tục nói tiếp:

"Nhưng mà ngài ấy chính là ngốc như vậy. Lúc ấy rõ ràng tôi còn khuyên ngài ấy dùng biệt pháp khác dời đí sự chú ý của công chúng, cô có biết ngài ấy nói với tôi như thế nào không? Ngài ấy nói, một khắc ngài ấy cũng chờ không được. Lúc ấy ngài ấy đã đợi cô lâu như vây, âm thanh mệt mỏi dị thường, còn nói một câu với tôi, không quan hệ, dù sao từ nhỏ đến lớn ngài ấy bị người ghét bỏ phỉ nhổ cũng không phải một lần, đã thành thói quen với ngài ấy, cô thì không giống, cô là tốt đẹp duy nhất trong cuộc sống của ngài ấy, ngài ấy không thế đế cho người ta làm bẩn."

Kiều An Hảo chung quy nhịn không được nức nở thành tiếng.

"Ngài ấy vẫn luôn dùng phương thức của chính mình, bảo vệ cô thật tốt, không tiếc thương tổn tới mình." Trợ lý cảm giác được đáy mắt chính mình nổi lên một tia nhiệt, anh ta ảm thầm thay đổi một hơi, tiếp tục nói: "Ngài ấy thật sự rắt ngốc, đúng hay không? Nhưng mà, cô cũng không biết, còn có lúc ngài ấy còn ngốc hơn."

Trợ lý nhắm mắt lại, lãnh đạm nói: "Cô thật sự nghĩ đến, Lục tổng thu mua Hứa thị, là vì muốn trả thù Hứa thị không công bằng với ngài ấy sao?"

Trợ lý vin không nhúc nhích đứng yên tại chỗ một lúc lâu, anh ta rốt cục mới chớp mắt một chút, sau đó mới mờ miệng nói:

"Sờ dí ngài ấy làm như vậy, là vì cô."

Kiều An Hảo lập tức liền đình chỉ khóc, cô ngẩng đầu bất thình linh, nước mắt ràn rụa thành giọt, nhìn phía trợ lỷ: "Tòi?"

"Đúng, không sai, bởi vì cô." Trợ lý nói từng chữ một, ngữ khí khẳng định cường điệu lại một lần, như là nội tâm giống như đang giãy dụa cái gì đó, qua một lúc, vẫn là cắn chặt răng xỉ, nói ra toàn bộ: "Kiều tiểu thư, bút ghi âm kia ờ trên người Lục tổng, tòi không có chứng cớ, mặc kệ cô có tin hay không, tòi vẫn phải nói cho cô, bởi vì tôi thật sự không thể trơ mắt đứng nhìn Lục tổng một mình chịu ủy khuất như vậy, cô cũng không biết, hiện tại tôi có bao nhiêu hối hận lúc trước nghe xong lời nói của Lục tổng, giúp ngài ấy giữ bí mật."

Trợ lý tựa hồ rất ảo não, nói tới đây, còn thờ dài một hơi "Kiều tiểu thư, ta nghe Lục tổng nói, ngài biết chính mình đã làm phẫu thuật khi có thai, nhưng Lục tổng lại tự mình kỷ tên làm phẫu thuật, đúng không?"

Kiều An Hảo khẽ gật đầu.

"Kièu tiểu thư, ngài biết không? Đứa con bị chết non kia cua ngài, kỳ thật là bị người hại chết.""

Ánh măt Kiều An Hảo bỗng dưng trợn to, rồi đột nhiên liền thay đổi sắc mặt: "Lục cẩn Niên anh ấy nói cho tôi biết, đứa nhỏ là vì quay phim quá mức mệt nhọc, thai tử trong bụng "

Trợ lý cũng không chờ Kiều An Hảo đang nói xong, mỏr miệng, kiên định nhìn về phía Kiều An Hảo hỏi: "Nếu lúc ấy Lục tổng nói cô, đứa nhỏ trong bụng của cô là bị Hàn Như Sơ giết chết, cô tin sao?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 580: Không muốn người biết chuyện (10)
Con của cô bị Hàn Như Sơ giết chết, cô tin sao?

Dường như Kiều An Hảo bị tin tức này dọa sợ choáng váng, ánh mắt nhìn trợ lý tràn đầy kích động và hoảng sợ.

Trợ lý không nói gì, ngoài ban công, trong nháy mắt trờ nên cực kỳ yên tĩnh, mơ hồ có gió đêm thổi qua.

Ước chừng cỡ ba phút, trợ lý nói sự thật, nói tiếp:"Đêm đó Lục tổng gọi điện thoại cho tôi, nói cô đang bị hôn mê, còn chảy máu, cuối cùng bác sĩ chẩn đoán là thai chết trong bụng.”

” Lúc ấy tình huống khẩn cấp, cần Lục tổng lập tức ký tên phẫu thuật, đợi đến lúc ky ong, bác sĩ mới nói cho Lục tổng biết trong cơ thể cô có dùng lượng lớn thuốc ngủ, làm hại tới đứa bé.”

”Về phần làm sao Lục tống biết HànNhư Sơ đưa tổ yến đã bỏ thuốc ngủ cho cô, thì tôi không rõ lắm nhưng lúc ấy cô xuất viện nghi ngơi ở nhà, anh ấy gọi điện thoại để tôi đến cẩm Tú viên, đưa tổ yến, để cho tôi đi làm kiểm tra. Kết quả kiểm tra, là bên trong có lượng lớn thành phần thuốc ngủ."

Kiều An Hảo nghe trợ lý vừa nói như thế, trong đầu cùng nhớ tới ngày hôm đó cô đến nhà họ Hứa, còn ói mửa Iiên tục, lúc ấy còn nói với Hàn Như Sơ bị bệnh bao tử, lúc quay về đoàn phim, Hàn Như Sơ cho cô hai hộp tổ yến, lúc ấy thím cô còn nói mẹ chồng cô thật yêu thương cô.

Có chút việc, người trong cuộc không rõ, từ nhỏ Hàn Như Sơ chứng kiên cô lớn lên, Hàn Như Sơ vẫn luôn rất tốt rất quan tâm cô, thật sự đối xử với cô như con gái ruột, cho nên cô cực kỳ tin tường bà ta, coi như là dù lúc đó thấy có điểm kỳ quặc, nhưng vì cô rất tin tường Hàn Như Sơ, cho nên cũng không nghi ngờ gì nhiều.

Nhưng mà bây giờ, cô mới phát hiện, đúng là sau khi ăn tổ yến, cô không ói nữa, lúc ấy cô cũng chưa uống thuốc, còn cho là minh khỏi, lại thấy rất buồn ngủ, không, không chỉ có cô, còn có Triệu manh, Triệu Manh là người hay ngủ muộn, thời gian đó ngủ rất sớm, thậm chí ban ngày còn ngủ gật ờ phim trường.

Kiều An Hảo càng nghĩ, tốc độ nhịp tim càng nhanh.

Khó trách sau đó cô buồn bực, bản thân làm phiu thuật, tại sao mình lại không có cảm giác gì, cô còn nghĩ rốt cuộc vì sao Lục Cẩn Niên lại có thể yên lặng để cô làm phẫu thuật?

Bây giờ suy nghĩ một chút, nếu như trong tổ yến có thuốc ngủ, cô dùng thuốc ngủ xong, sẽ ngủ say, nếu như dùng nhiều, sẽ rơi vào trạng thái hôn mê...

Kiều An Hảo nhíu mày, bất chợt liền thấp giọng lầm bầm lầu bầu lẻn: "Đúng, đúng, nói như vậy, tất cả mọi chuyện đã thông suốt... Thì ra là như vậy, là như vậy!"

Thì ra là con của cô không phải chết oan chết uổng! Con cùa cô bị người ta giết chết!

Mà người kia, cho tới nay, là bác Hứa luôn yêu thương, thản thiết với cô!

Kiều An Hảo chợt giơ tay lên, đè xuống lồng ngực của mình, lúc cô đến nhà họ Hứa thăm Hứa Gia Mộc, là muốn đi hỏi Lục Cẩn Niên tại sao muốn thu mua Hứa thị, cô cũng nghĩ đến có lẽ anh có nằi khổ tâm, nhưng mà cô lại không nghĩ rằng, sau lưng việc thu mua Hứa thị, ẩn giấu một bí mật to lớn như vậy!

Cho nên nói như vậy, Lục cẩn Niên vì đối phó Hứa thị, để cho mười mấy triệu đầu tư cua Hàn Như Sơ như nước trôi, thật ra thì cũng là vì cô, vì con của bọn họ?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 581: Không muốn người biết chuyện (11)
Mà cô biết được ngày Hứa thị bị mua, còn oán giận anh tại sao muốn làm như vậy... Khó trách hôm đó, anh tức giận như vậy, lúc ấy cò đuổi theo anh hồi lảu muốn giải thích cho anh, anh cũng không chịu nghe, lúc ấy còn

có chút ủy khuất nói anh vô tâm, tại sao anh lại trờ mặt vô tình, cho tới giờ khắc này, cô mới biết, thì ra cô vô tình để anh oan ức như vậy... Yêu anh nhiều năm như vậy, sao cô lại đối xử với anh như thế!

Đáy mắt Kiều An Hảo thoáng qua vô số tia hốt hoảng, nước mắt lặng lẽ theo gò má chảy xuống, cô lẩm bẩm hỏi: "Tại sao anh ấy khòng nói cho tôi? Tại sao anh ấy không nói sớm cho tôi biết?"

Kèm theo lời nói của Kiều An Hảo, vỡ vụn thành tiếng khóc từ môi cô tràn ra.

"Lúc ban đầu, chẳng qua là anh ấy không muốn cô chịu đựng nỗi đau mất con, nhưng ai cũng không nghĩ tới, ban đầu hung thủ lấy con của cô, chẳng những không giữ kín chuyện này, ngược lại lúc con trai bà ta... Tỉnh lại, vì không muốn đám hỏi hai nhà họ Hứa, Kiều bị phá hỏng, nên nói chuyện đó cho cô.”

Kiều An Hảo chợt nhớ tới, chính là khi Hứa Gia Mộc tỉnh lại một ngày, ngày sinh nhật của mình, nhận được món quà nặc danh, thấy tờ giấy Lục cẩn Niên ký tên đồng ý phẫu thuật.

"Nếu như nếu không phải cuối cùng anh ấy hy vọng cô và anh ấy sẽ ờ cùng một chỗ, tôi nghĩ anh ấy nhất định sẽ chôn giấu bí mật này.” Giọng của trợ lý trong nháy mắt trờ nên có chút ôn hòa: "Hơn nữa coi như là anh ấy nhằm vào Hàn Như Sơ, anh ấy vẫn đối xử tốt với cậu Hứa, cô cũng không biết, thật ra thì ngay từ đầu anh khòng hề muốn giữ công ty Hứa thị trong tay cua minh, anh ấy vẫn luôn suy nghĩ để lại cho câu Hứa... Chẳng qua anh ấy muốn thử cho Hàn Như Sơ thường thức chút cảm giác hai bàn tay trắng...”

Trong lời nói của trợ lý, rõ ràng không có chỉ trích ý cô, nhưng mà Kiều An Hảo hối tiếc cúi đầu, dùng sức cắn môi, một câu giải thích ctíng vì mình không nói ra, chỉ cố gắng kiềm chế, còn thỉnh thoảng có tiếng nức nở rất nhò truyền ra.

"Còn nữa, cô Kiều, cô biết không? Anh ấy chuẩn bị lễ tình nhản đêm đó sẽ nói rõ cho cô biết sự thật, dù là lúc ấy,uành ấy vẫn luôn nghĩ, cô sẽ khổ sở, nghĩ làm thế nào để dỗ dành cô..."

Kiều An Hảo nghe trợ lý một câu nói này cuối cùng không chịu đựng được nữa, chậm rãi ngồi xổm người xuống, khóc rống ra tiếng.

Trợ lý không nói chuyện, gió đêm không ngừng thổi qua ban công, chỉ có tiếng khóc của Kiều An Hảo không ngừng quanh quẩn, nghe thương tâm khổ sờ như vây.

Trong tiếng khóc, mơ hồ mơ hồ có giọng nói không rõ, truyền ra, một câu một câu, liên tục lặp lại: "Thật xin lỗi... Thật xin lỗi..."

Bốn tháng sau.

"Cắt..." theo lời nói của đạo diễn, Kièu An Hảo và Trình Dạng vốn đang nhìn thẳng vào mắt nhau tràn đầy tình cảm thu hồi lại.

"Vất vả rồi, hôm nay quay rất tốt, mọi người có thể ăn cơm, trực tiếp đi nghỉ ngơi, buổi sáng ngày mai còn quay cảnh cuối cùng, ị thần kiếm » sắp kết thúc rồi." Đạo diễn cười giơ micro, nói với tất cả mọi người tại chỗ: "Đoàn phim đã mua vé máy bay về Bắc Kinh chiều nay, trước giao thừa, quay xong bộ phim, tất cả mọi người có thể trờ về nhà ăn bữa cơm đoàn viên.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 582: Không muốn người biết chuyện (12)
Editor : Meitu

"Đạo diễn, để chúc mừng việc đó! Có phải trở về Bắc Kinh sẽ đãi 1 bữa không?" Có một nữ minh tinh lớn giọng nói một câu.

"Đãi! Đãi! Đãi!" Đạo diễn liên tục lập lại ba lần, chọc cho cả phim trường cũng cười ầm ĩ, không ít người la hét: "Cảm ơn đạo diễn!"

Bởi vì diễn cổ trang, nên trang phục của Kiều An Hảo tương đối phức tạp, đến việc tháo ra cũng phiền toái, đợi đến lúc cô đã làm xong, chỉ còn mấy nhân viên trong đoàn phim.

Kiều An Hảo đi ra từ phòng trang điểm, có hai người đang dọn dẹp đồ bỏ đi tán loạn trên đất, thấy cô còn rất nhiệt tình gọi một tiếng: "Chào cô Kiều!"

Kiều An Hảo khẽ mỉm cười, trả lời một tiếng "Chào”, rồi cùng Triệu Mạnh trở về chỗ ở.

Phim trường vẫn ở Giang Tây, chỗ ở đơn giản, hôm qua Kiều An Hảo tới kỳ kinh nguyệt, thân thể vốn suy yếu, hôm nay lại quay phim 1 ngày, lúc này đã hoàn toàn mệt mỏi, vừa về tới chỗ ở, liền lập tức nằm trên giường, lúc này đã là mùa đông, khí trời rất lạnh, bên trong nhà không có lò sưởi, so với ngoài phòng còn khó chịu đựng hơn, Kiều An Hảo đắp hai tắm chăn dày, mới miễn cưỡng cảm thấy ấm áp một chút, chẳng qua là chân làm thế nào cũng ấm không ấm, cứ lạnh như băng.

Cô không tự chủ được cũng nhớ tới chuyện trước kia, đêm hôm khuya khoắc chạy ra Cẩm Tú viên mua băng vệ sinh, vừa vặn gặp Lục Cẩn Niên, anh bởi vì lo lắng cho mình, đi trước cô, đêm đó anh còn đặt trước cửa nhà cô, túi trà gừng và túi chườm nóng.

bạn nào muốn đọc trước hơn 100 chương thì có thể mua trước giá rẻ để ủng hộ dịch giả thêm đường sữa nhé :) ai mua có thể liên hệ qua gmail này : tttukidmh@gmail.com nhé

Hốc mắt Kiều An Hảo không nhịn được trở nên nóng lên, theo bản năng vùi đầu vào trong chăn.

Trong nháy mắt, cũng đã qua bốn tháng rồi, trong 4 tháng này, không giờ phút nào không tìm anh, nhưng mà thế giới rộng lớn, biển người đông đúc, một người muốn tránh một người khác, làm sao mà dễ dàng được.

Triệu Manh vốn muốn hỏi thăm Kiều An Hảo buổi tối muốn ăn chút gì, cô đi giúp cô mang về, nhưng hỏi hồi lâu cũng không trả lời, Triệu Manh cảm nhận được gì đó, đi tới mép giường, cào chăn, quả nhiên thấy mắt Kiều An Hảo hơi đỏ, không nhịn được khẽ thở dài một tiếng, vươn tay, giúp cô lau đi nước mắt: "Lại nhớ Lục ảnh đế sao?"

Kiều An Hảo rũ mi mắt, không nói gì, lông mi thật dài còn vương hai giọt lệ trong suốt.

"Hôm nay có gọi điện thoại cho anh ta không?"

Kiều An Hảo nhắm mắt lại, khẽ gật đầu một cái: "Gọi rồi."

"Vẫn không liên lạc được với anh ta sao?" Triệu Manh hỏi ra những lời này, thấy vẻ mặt Kiều An Hảo, liền biết đáp án, lại thở dài: "Cậu nói xem, cũng bốn tháng rồi, rốt cuộc Lục ảnh đế đi đâu nhỉ?"

Kiều An Hảo không nói gì.

Bên trong nhà một màn yên tĩnh, qua một chút, Triệu Manh lại mở miệng hỏi: "Kiều Kiều, nếu như cả đời này cậu không tìm được anh ấy thì làm sao đây? Chẳng lẽ cứ như vậy đi tìm sao?"

"Ừ." Kiều An Hảo nhẹ giọng trả lời, lại mang theo vài phần kiên định và ý nguyện: "Tìm nữa, một ngày không tìm được lại tìm một ngày, cả đời không tìm được tìm cả đời, nói tóm lại, lần này tớ sẽ không bao giờ ... buông tay nữa."

Triệu Manh thấy Kiều An Hảo như vậy, cảm thấy đau lòng, muốn nói gì đó trấn an Kiều An Hảo, nhưng lần nào cũng cảm thấy lời nói thừa thãi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 583: Không muốn người biết chuyện (13)
Editor : Meitu

Cuối cùng Triệu Manh chỉ nhẹ nhàng giúp Kiều An Hảo đắp chăn lại: "Tớ đi mua cơm tối giúp cậu, cậu nghỉ ngơi thật tốt đi."

Kiều An Hảo khẽ lên tiếng.

Triệu Manh đi ra ngoài, bên trong nhà yên lặng đến đáng sợ, Kiều An Hảo mơ hồ cũng có thể nghe thấy hô hấp của mình, cô nằm hồi lâu, mới nhẹ nhàng giật giật thân thể, co rúc, sau đó chôn đầu vào khăn trải giường, thật thấp giọng kêu một tiếng: "Lục Cẩn Niên."

Đáp lại cô là một phòng yên tĩnh.

Khóe mắt Kiều An Hảo lại rịn ra một giọt nước mắt, nhưng môi lại khẽ cong lên.

Em yêu anh, em sẽ cố gắng đi tìm anh.

Hoặc giả cả đời này nếu em không thể gặp anh, nhưng mà tìm anh là cách duy nhất để luôn giữ quan hệ của chúng ta.

Cho nên, em sẽ không từ bỏ.

Có lẽ có một ngày chúng ta thật sự xa nhau, khi đó tóc anh và em đã trắng xóa, răng cũng rụng hết.

Nhưng mà không sao, em vẫn sẽ tìm anh.

Anh mang theo tiếc nuối và tuyệt vọng rời đi, để lại chờ đợi và dũng khí cho em.

-bạn nào muốn đọc trước hơn 100 chương thì có thể mua trước giá rẻ để ủng hộ dịch giả thêm đường sữa nhé :) ai mua có thể liên hệ qua gmail này : tttukidmh@gmail.com nhé

Lúc Triệu Manh trở lại, Kiều An Hảo đã ngủ say, cô không có lên tiếng đánh thức, chỉ đặt hộp cơm trong hộp giữ nóng.

Phòng nghỉ ở đoàn phim đơn giản, điều kiện không bằng khách sạn, ngay cả TV cũng không có, Triệu Manh từ trước đến nay thích ngủ trễ, không có gì làm cũng nằm trên giường, cuối cùng cực kỳ nhàm chán, mới tắt đèn, nhắm mắt ngủ say.

Kiều An Hảo ngủ thẳng đến nửa đêm, bất chợt cảm giác được có người động vào chăn, cô cho là Triệu Manh, nhắm mắt lại lẩm bẩm một câu "Đừng lộn xộn", sau đó liền vươn tay vỗ vào bàn tay đó, lại cảm thấy thô ráp, ngón tay to lớn, hoàn toàn không phải là bàn tay nhỏ bé mềm mại của Triệu Manh, vẻ buồn ngủ cũng biến mất, chợt mở mắt.

Bên trong phòng tối đen, mơ hồ mượn ánh trăng ngoài cửa, Kiều An Hảo có thể thấy có một bóng người trên cửa, bởi vì ánh sáng quá mờ, cô không thấy rõ dung mạo, nhưng lại có thể xác định đó là một người đàn ông.

Kiều An Hảo theo bản năng giật mình, lập tức ngồi dậy: "Anh là ai?"

Người kia dường như không lường được việc Kiều An Hảo lại đột nhiên tỉnh dậy, vốn đang tìm đồ vật bên gối, sau đó người liền hốt hoảng vươn tay, đưa tay che miệng Kiều An Hảo khiến cã người cô ngã xuống giường.

Kiều An Hảo chỉ kịp ngắn ngủi hô lên, sau đó cũng chỉ có thể phát ra tiếng yếu ớt ở cổ.

Người kia dùng sức đè lên miệng cô ép lỗ mũi Kiều An Hảo khiến cô khó khăn hô hấp, bản năng cầu cứu khiến cho Kiều An Hảo vươn tay, bắt cánh tay của người đó, dùng hết sức cào lên.

Kiều An Hảo dùng lực mạnh, vì đau nên người kia bực bội hừ một tiếng, lại dùng sức che miệng cô, Kiều An Hảo lập tức phát ra tiếng cầu cứu, muốn đánh thức Triệu Manh đang ngủ say, kết quả chỉ mới phát ra tiếng ‘Triệu’, người kia lại hung hăng che miệng của cô, sau đó lấy gối của cô, hung hăng đặt trên mặt cô ấn xuống.

Gối đầu hết sức mềm mại, bị người đó đè như vậy, Kiều An Hảo hoàn toàn không có cách nào hô hấp, cô vươn tay giùng giằng, bất chợt, bên tai liền truyền đến một tiếng nặng trĩu, sau đó sức lực đè trên mặt cô biến mất.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top