Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,626
Điểm cảm xúc
227
Điểm
63
Chương 556: Yêu em 13 năm (26)
Lục Cẩn không để ý đến lời nói của trợ lý.

Trợ lý tiếp tục nói: “Lục tổng, quen biết ngài lâu như vậy, cho tới bây giờ tôi cũng không biết ngài còn có một mặt lãng mạn như vậy! ”

Lục Cẩn Niên rốt cục ngẩng đầu, nhìn quanh cảnh tượng chung quanh một vòng, có thể anh cũng muốn giảm bớt hồi hộp của bản thân, hít sâu một hơi, âm thanh nhẹ nói: “Tôi chỉ lãng mạn với một mình Kiều Kiều.”

“Lục tổng, ngài nghĩ sau khi Kiều tiểu thư đến đây, ngài sẽ làm như thế nào?”

“Tôi muốn giải thích xin lỗi với cô ấy chuyện buổi chiều trước, sau đó tôi lấy bút ghi âm ra, cho cô ấy nghe ”

Theo lời nói của Lục cẩn Niên, anh lấy bút ghi âm từ trong túi ra, đặt ở trên bàn trước mặt mình, sau đó có thể là ở trong đầu đã sắp xếp quy trình, căng thẳng giảm đi rất nhiều, giọng điệu nghe cũng bình thản lưu loát hơn: “Kiều Kiều nghe nội dung trong bút ghi âm xong, sẽ rất thương tâm, dù sao cô ấy không nghĩ tới, vị trưởng bối mà nhiều năm qua cô ấy vẫn tôn kính, lại đối xử với cô ấy như vậy, cho nên tôi muốn an ủi cô ấy một chút.”

“Sau đó tôi gọi quản lý mang đồ ăn lên, tôi cụm ly với Kiều Kiều, chúc cô ấy lễ tinh nhân vui vẻ trước ” Lục Cẩn Niên nói tới đây, trước mặt ẩn ẩn hiện ra hình ảnh anh và cô một lát nữa sẽ trải qua.

Đợi cho cồ chúc mừng xong, sẽ làm cho cây nến màu đã chung quanh đây, từng cái hiện ra thành lời nói mà anh muốn nói với cô.

Đợi đến khi cô xem xong toàn bộ, anh liền chăm chú nhìn cồ, biểu đạt tâm ý của chính mình với cồ.

Nếu cô nhận, anh sẽ thật tốt yêu cồ, nếu cô không tiếp thu, anh còn có thể yêu cô, thẳng đến cô bị anh cảm động, nhận mới thôi.

Lục Cẩn Niên nghĩ đến đây, khóe môi gợi lên một tia cười nhẹ, phụ trợ dung nhan tuấn mỹ, trở nên có chút ôn nhu.

Trợ lý ở một bên mang theo vài phần ảo tưởng nói: “Sau khi Kiều tiểu thư đáp ứng lời tỏ tình của Lục tổng, Lục tổng sẽ tìm một ngày thích họp để cầu hồn với Kiều tiểu thư, rồi kết hôn, sau đó sẽ có môt tiểu bảo bảo xinh đẹp....!”

Tuy rằng Lục cẩn Niên biết, chính minh còn chưa tỏ tình, suy nghĩ này có chút xa với, nhưng là vẫn không nhịn được dựa theo lời của trợ lý, vẽ ra hình ảnh ở trong đầu, một mình ngẫm lại, hình ảnh sinh động làm cho anh cảm thấy hạnh phúc.

Một đoạn thời gian rất dài trôi qua, Lục cẩn Niên nâng cổ tay lên, nhìn thoáng qua thời gian, đã bảy giờ hai mươi năm phút, liền mở miệng nói rõ ràng: “Còn năm phút đồng hồ, Kiều Kiều sẽ đến.”

Theo lời nói bình tĩnh của anh, là đáy lòng đầy mong chờ của anh, trợ lý đứng bên cạnh, cũng không hiểu căng thẳng theo.

Thời gian thong thả trôi qua, chỉ có năm phút đồng hồ, Lục Cẩn Niên lại cảm thấy như một thế kỷ vậy, thật vất vả kim phút chỉ đến thời điểm, nhưng Kiều An Hảo lại không có xuất hiện.

Mới chỉ đến thời gian hẹn, có thể là cồ bận liên hoan, Lục Cẩn Niên thập phần lý giải ngồi ở vị trí tốt nhát.

Tích tắc, thời gian trôi qua.

Bảy giờ bốn mươi phút, Lục cẩn Niên tự nói với mình, Kiều An Hảo kẹt xe .

Bảy giờ năm mươi phút, Lục cẩn Niên tự nói với mình, Kiều An Hảo kẹt xe .

Lúc tám giờ, trợ lý mở miệng nói, có thể là Kiều tiểu thư bị kẹt xe , dù sao cũng là lễ tinh nhân, người ra đường tương đối nhiều.

Bóng đêm dần dần tối, ánh sao ở chân trời càng thêm rõ ràng, ngọn đèn ở cổ cung càng sáng ngời, ngọn nến trên bàn lửa thiêu đốt nhảy lên rất cao.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,626
Điểm cảm xúc
227
Điểm
63
Chương 557: Yêu em 13 năm (27)
Bóng đêm dần dần tối, ánh sao ở chân trời càng thêm rõ ràng, ngọn đèn ở cổ cung càng sáng ngời, ngọn nến trên bàn lửa thiêu đốt nhảy lên rất cao.

Thời gian chờ đợi giống nhu dài vô tận, Lục cẩn Niên bắt đầu hồi hộp và căng thẳng, dần dần bị tiêu trừ sạch sẽ, thay vào đó là bất an và lo lắng.

Tức giận bao chùm toàn thân Lục cẩn Niên, ngồi ở bên trong cảnh tuợng lãng mạn như thế, thoạt nhìn vồ cùng cao ngạo, chỉ là biểu tình trên mặt anh lại bắt đầu trở nên có chút hầm trọng.

Đáy lòng trợ lý lo lắng, không ngừng nâng cổ tay lên nhìn thời gian, lúc tám giờ hai mươi phút, rốt cục nhịn khồng được lên tiếng, đánh vỡ loại không khí ngưng trệ này: “Lục tổng, có nên gọi điện thoại cho Kiều tiểu thư hay không? Có lẽ cô ấy có chuyện gì, chậm trễ .”

Lục Cẩn Niên nhẹ nhàng gật đầu một cái, sau đó di động của mình ra, gọi điện thoại cho Kiều An Hảo.

Âm thanh cuộc gọi đô đô đô, một lần lại một lần vang lên ở bên tai, thẳng đến khi lời nói của nhân viên tổng đài vang lên: “Thực xin lỗi, số điện thoại ngài đang gọi, tạm thời không có người nghe.”

“Thế nào, Kiều tiểu thư không nghe điện thoại sao?” Trợ lý hỏi, anh ta nhìn thấy mặt Lục cẩn Niên trở nên có chút lãnh đạm, vi thế vội vàng sửa miệng: “Chắc là do Kiều tiểu thư không có nghe thấy đi.”

Lục Cẩn Niên dùng sức mím môi, lại gọi điện thoại cho Kiều An Hảo, lập lại không biết bao nhiêu lần, cuối cùng bên trong truyền tới thủy chung vẫn là tiếng của nhân viên tổng tài.

Không khí ở sân thượng, trở nên càng ngày càng đè ép.

Dựa vào ánh sáng của ngọn đèn, trợ lý nhìn thấy trên mặt Lục Cẩn Niên không có bất cứ biểu cảm gì, liên lụy đến khiến đáy lòng anh ta nổi lên một tia khó xử, đứng ở một bên, thở mạnh một chút cũng không dám nhìn động tác Lục Cẩn Niên không ngừng gọi điện thoại.

Lúc chín giờ, đột nhiên bên ngoài cửa “Lệ Cảnh Hiên” truyền đến tiếng đập cửa.

Trợ lý lúc này mới dám thở dài nhẹ nhõm một hoi, mang theo vài phần kinh hỉ trước nói với Lục cẩn Niên nói một câu “Kiều tiểu thư đến rồi”, sau đó liền lên tiếng trả lời: “Mời vào.”

Cửa bị đẩy ra, Lục cẩn Niên cả người liền mạnh từ chỗ ngồi đứng lên, ánh mắt thẳng tắp nhìn chằm chằm cánh cửa, nhưng mà lúc nhìn đến chỉ có

một mình quản lý của “Lệ cảnh hiên” vào đây, thủ hạ của hắn ý thức cầm lưng ghế dựa.

“Lục tổng, hiện tại đã chín giờ, xin hỏi com Tây ngài đặt, có thể bắt đầu làm sao?” Quản lý lễ phép hỏi.

Lục Cẩn Niên nhắm mắt, đứng yên, nhìn chằm chằm cố cưng đèn đốc sáng trưng cách đó không xa, không có hé răng.

Trợ lý sợ quản lý lại mở miệng hỏi chuyện bữa tối, xúc Lục Cẩn Niên xui xẻo, vội vàng khoái tay áo với quản lý.

Quản lý dường như cũng đã nhận ra không khí không tốt, khom người, thối lui ra bên ngoài cửa.

Sau khi quản lý đóng cửa, trợ lý cảm giác được rõ ràng không khí ở sân thượng lúc này, so với lúc trước càng làm cho người ta hít thở không thông, thậm chí anh ta chỉ liếc mắt nhìn cảnh tượng một người đứng ở dưới ánh sáng lãng mạn một cái, Lục cẩn Niên đứng trước bàn ăn lớn như vậy, liền lại không dám xem lần thứ hai.

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm đèn đuốc xa xa, nói không nên lời tư vị ở đáy lòng bản thân lúc này như thế nào.

Từ môt khắc anh thích Kiều An Hảo kia, luôn chờ đơi một ngày bản thân có thể xứng đôi với cô.

Đến lúc anh rốt cuộc có thể đi yêu cô, thi lại biết cô có hôn ước với Hứa Gia Mộc, sau đó anh lại tiếp tục chờ, cùng đợi đến lúc cô và Hứa Gia Mộc chấm dứt, bản thân có thể đi yêu cô.

Anh đợi nhiều năm như vậy, chờ đợi đã biến thành thói quen, sẽ không cảm thấy khổ sở .

Nhưng mà đêm nay chờ đợi, lại làm cho anh nếm đaư đớn từ trước tới nay.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,626
Điểm cảm xúc
227
Điểm
63
Chương 558: Yêu em 13 năm (28)
Từ môt khắc anh thích Kiều An Hảo kia, luôn chờ đơi một ngày bản thân có thể xứng đôi với cô.

Đến lúc anh rốt cuộc có thể đi yêu cô, thi lại biết cô có hôn ước với Hứa Gia Mộc, sau đó anh lại tiếp tục chờ, cùng đợi đến lúc cô và Hứa Gia Mộc chấm dứt, bản thân có thể đi yêu cô.

Anh đợi nhiều năm như vậy, chờ đợi đã biến thành thói quen, sẽ không cảm thấy khổ sở .

Nhưng mà đêm nay chờ đợi, lại làm cho anh nếm đaư đớn từ trước tới nay.

Bây giờ đã chín giờ rưỡi, khoảng cách thời gian bọn họ ước định đã qua hai giờ, đây là cô khồng có ý muồn đên sao?

13 năm Anh đợi 13 năm, mới rốt cục đợi đến ngày này, thật sự không nghĩ chưa lâm trận đã chết trước, thật sự không cam lòng rơi vào một kết cục như vậy.

Tầm mắt Lục cẩn Niên từ đèn đuốc sáng trưng đằng xa kéo trở về, cầm di động trên bàn, lại gọi điện thoại cho Kiều An Hảo, lúc này đây, điện thoại vang lên ba tiếng, liền có người tiếp nghe, đáy mắt anh thoáng hiện một tia kinh hỉ, vừa hô một chữ “Kiều”, điện thoại liền bị tắt, bên trong truyền tới âm thanh đô đồ đô.

Đợi đến khi Lục cẩn Niên gọi điện thoại lại lần nữa, liền giống như những cuộc gọi phía trước, không có người tiếp nghe.

Cồ vừa nhấc máy vì sao lại tắt rồi? Là còn tức giận chuyện anh thu mua Hứa thị sao, vì căm tức chuyện buổi chiều anh đùa giỡn tính tình bỏ lại cồ rời đi sao?

Nhưng mà cồ tiếp điện thoại, chứng tỏ cô có thể nhìn đến

di động Đột nhiên Lục cẩn Niên giống như là thấy

được một tia hy vọng, vội vàng đưa di động từ bên tai xuống dưới, gửi một tin nhắn cho Kiều An Hảo: [ Kiều Kiều, buổi chiều tâm trạng của tôi không tốt, không nên bỏ em lại rời khỏi, thực xin lỗi.]

Lục Cẩn Niên gửi xong tin nhắn, anh nhìn thấy trên màn hình di động biểu thị “Tin nhắn đã gửi thành công”, biết Kiều An Hảo đã thấy được tin nhắn của chính mình, vì thế vội vàng gửi một tin khác: [ Kiều Kiều, tôi biết em có thể nhìn thấy tin nhắn của tôi, tôi còn ở Lệ Cảnh Hiên chờ em, bây giờ em đến đây, chúng ta nói chuyện được khong?]

Gửi đi tin nhắn, thủy chung không có người trả lừoi, Lục Cẩn Niên nắm di động đợi một lát, lại gọi điện thoại cho Kiều An Hảo, vẫn không có người nghe, vì thế lại gửi thêm một tin nhắn: [ Kiều Kiều, tôi sẽ chờ em, đợi cho tới khi em đến đây mới thôi.]

Lại là một thời gian chờ đợi qua đi, Lục cẩn Niên lại gửi đi một tin nhắn: [ Nếu em không đến, tôi vẫn sẽ đợi.]

Gửi đi tin nhắn nay, Lục cẩn Niên cầm di động, nâng tay lên chà xát mặt mình, sau đó hền thẳng tắp đứng ở trước lan can sân thượng, nhìn chàm chằm đèn đuốc ở xa xa.

Anh không biết rốt cuộc bản thân đã đứng bao lâu, di động trong lòng bàn tay di động rung rung một chút, anh kích động lấy đến trước mặt mình, thấy chỉ là tổng đài 10086 gửi đến tin dự báo thời tiết.

Lục Cẩn Niên mất mát hạ cánh tay xuống.

Lúc mười một giờ, quản lý của “Lệ Cảnh Hiên” đi lên nói với Lục Cẩn Niên đã đến giờ đóng cửa.

Trợ lý nhìn thoáng qua Lục cẩn cố chấp đứng ở trước lan can sân thượng, hồi lâu cũng không có nhúc nhích một chút, nâng tay lên ra hiệu với quản lý, đi ra ngoài, thương lượng với quản lý, yêu cầu bọn họ cùng chờ một chút.

Có thể là do đêm nay là lễ tình nhân đêm thất tịch, đã mười một giờ thành Bắc Kinh vẫn còn náo nhiệt, tuy rằng bọn họ ở tầng thượng của “Lệ Cảnh Hiên”, nhưng mà vẫn mơ hồ có thể nghe thấy tiếng ca ở trên cầu truyền đến: “Em có biết anh đang đợi em sao? Nếu em thật sự để ý anh, thì trong màn đêm vô tận cùng anh vượt qua..............................”

Chờ đợi có thể tôi luyện con người tính nhẫn nại, cũng có thể tiêu hao tính nhẫn nại của con người, cùng với tiếng chuống báo mười hai giờ vang lên, Thành Bắc Kinh vốn huyên náo trong nháy mắt trở nên phá lệ yên lặng.

Yên tĩnh như vậy, khiến cho Lục cẩn Niên có thể cảm nhận được rõ ràng tiếng tim minh đập, kích động, bất an, cùng sợ hãi.

Thực sợ sẽ cứ như vậy mất đi cô...
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,626
Điểm cảm xúc
227
Điểm
63
Chương 559: Yêu em 13 năm (29)
Chờ đợi có thể tôi luyện con người tính nhẫn nại, cũng có thể tiêu hao tính nhẫn nại của con người, cùng với tiếng chuống báo mười hai giờ vang lên, Thành Bắc Kinh vốn huyên náo trong nháy mắt trở nên phá lệ yên lặng.

Yên tĩnh như vậy, khiến cho Lục cẩn Niên có thể cảm nhận được rõ ràng tiếng tim mình đập, kích động, bất an, cùng sợ hãi.

Thực sợ sẽ cứ như vậy mất đi cô...

Nếu giống như trước đây, cô và anh vĩnh viễn không thể xúc thành, có lẽ anh sẽ không khủng hoảng giống như bây giờ, nhưng mà bởi vi anh nghĩ đến hy vọng của chính mình, bây giờ đột nhiên biến thành tuyệt vọng...Chênh lệnh này, làm cho Lục cẩn Niên căn bản không biết nên tiêu hóa như thế nào.

Cô vẫn còn vì Hứa Gia Mộc, vì Hứa gia, bỏ qua anh sao?

Đúng vậy, từ nhỏ cô đã biết bọn họ, tình cảm của cô đối với bọn họ vượt xa anh, lúc này đụng phải biến cố, cô liền không do dự đứng về phía bọn họ như vậy, cũng không nghe anh giải thích, trực tiếp xử tử hình anh.

Nhưng mà cho dù cô không tin anh như vậy, anh vẫn không thuyết phục được bản thân buông tha, hay nên chết tâm.

Cả đời này, nhiều năm trồi qua như vậy, anh từu một thiếu niên nghèo khó sống đến bây giờ, anh chưa từng mở miệng cầu xin bất luận kẻ nào, nhưng mà giờ này khắc này, cái loại khủng hoảng sợ hãi mất đi cô khiến cho anh buồng xuống khí phách cùng kiêu ngạo, theo bản năng anh bắt đầu hạ mình đối với cô: “Kiều Kiều, tôi cầu em, cầu em tới đây, được không?”

Lục Cẩn Niên gửi xong tin này, cả người yên tĩnh thần kì, anh một lần nữa ngồi trở lại vị trí, hai tay giao nhau đặt lên bàn, mang theo vài phần tư thái bất cứ giá nào cũng chờ đợi được.

Bóng đêm càng ngày càng thâm, đèn neon trên đường phố đều bắt đầu tỏa ra ánh sáng, Lục cẩn Niên giống như một pho tượng, không có ý thỏa hiệp.

Trợ lý thủy chung khồng có lên tiếng quấy rầy anh, im lặng đứng ở một bên, cùng anh.

Lúc hai giờ sáng, bầu trời vốn đầy sao lung linh, đột nhiên bị mây đen che lấp, có một hạt một hạt mưa to tán loạn hạ xuống.

Lúc này trợ lý mới mở miệng lên tiếng nói: “Lục tổng, trời đã mưa, đi vào trong phòng chờ đi.”

Lục Cẩn Niên giống như không có nghe thấy lời nói của trợ lý, thẳng lưng, ngồi ở ghế trên, vẫn không nhúc nhích.

Mưa vào đêm khuya ở Bắc Kinh, bình thường đềư là mưa rào, tới rất nhanh, trợ lý nói xong không quá hai phút, hạt mưa liền dày đặc, sau đó roi xuống càng lớn.

Trợ lý vội vàng đi lên trước, muốn kéo Lục cẩn Niên vào phòng.

Lục Cẩn Niên lại mạnh vưon tay, bỏ qua cánh tay của trợ lý, cố chấp cùng chắc chắc nói: “Tôi đã nói tôi muốn ở chỗ này chờ cô ấy, nơi nào tồi cũng không đi, ở nơi này chờ cô ấy.”

Mưa làm cho tầm mắt người ta trở nên mơ hồ, hai người đều ướt sũng, trợ lý khuyên như thế nào đều không được, cuối cùng nhịn không được lên tiếng nói một câu: “Lục tổng, hiện tại đã hai giờ rưỡi sáng, có lẽ Kiều tiểu thư thật sự không đến đây!”

Lục Cẩn Niên mím môi, đáy mắt hiện lên một tia đaư thương , anh vẫn cố chấp, cắn răng xỉ, kiên định mười phần nói: “Tôi muốn ở chỗ này chờ cô ấy.”

Trợ lý nhìn Lục cẩn Niên, ảo não hít một hơi, liền xoay người chạy vào trong phòng, tìm một chiếc ồ đi ra, mở ra, che ở trên người của Lục cẩn Niên.

Mưa khoảng một giờ, cho dù che ồ, trên người của hai người vẫn ướt đẫm toàn bộ.

Lục Cẩn Niẽn vẫn khồng có rời đi sân thượng, đợi đến tận hừng đông, đến khi mặt trời lên cao, đến khi thành Bắc Kinh vốn im lặng lại ồn ào trở lại, đợi đến khi bên trong cố cung ở đối diện chật ních du khách, đợi cho đến khi quần áo của anh khô, thái độ của anh vẫn kiên quyết chờ như vậy.

Đợi đến lúc mười giờ rưỡi, Lục cẩn Niên đang im lặng ngồi, đột nhiên liền từ trên ghế đứng lên.
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,626
Điểm cảm xúc
227
Điểm
63
Chương 560: Yêu em 13 năm (30)
Trợ lý cùng Lục Cẩn Niên đợi một đêm không ngủ, bởi vì buồn ngủ đột kích, dựa vào vách tường ngủ gật, đột nhiên nhìn thấy Lục Cẩn Niên từ trên sân thượng rời đi, lập tức thanh tỉnh lại: “Lục tổng, ngài muốn đi đâu?”

Lục Cẩn Niên không có lên tiếng, bước chân lại vô cùng nhanh, mở cửa ra, chạy về phía hành lang.

Trợ lý vội vàng chạy theo sát sau, lại hỏi một lần: “Lục tổng, ngài muốn làm gì?”

“Tôi muốn đi tìm cô ấy.” Lục Cẩn Niên chỉ đáp lại năm chữ đơn giản, rồi giẫm chân tại chỗ đi vào thang máy.

Anh đợi cô khoảng mười sáu giờ, cô vẫn không có xuất hiện, như vậy anh phải đi tìm cô ấy.

Nếu nói, cô ấy không tha thứ, kết cục cuối cùng là anh và cô trở thành hai người xa lạ, như vậy ở trước khi bọn họ biến thành người qua đường, anh nên vì bản thân tranh thủ một chút, chẳng sợ kết quả sau khi anh tranh thủ, là ác mộng không thể trốn thoát như cũ, anh cũng chấp nhận.

Trợ lý chần chờ một chút, lên tiếng hỏi: “Nhưng mà, Lục tổng, ngài biết Kiều tiểu thư hiện tại đang ở đâu sao?”

Lục Cẩn Niên giật giật môi, không nói gì, thang máy đến tầng một, Lục Cẩn Niên bước nhanh ra.

Ra cửa “Lệ Cảnh Hiên”, Lục Cẩn Niên đi đến trước xe của mình, trợ lý đi lên mở cửa sau của xe theo bản năng, nhưng mà Lục Cẩn Niên lại thản nhiên

để lại một câu “Tôi mở ra”, rồi trực tiếp vòng qua xe, mở cửa xe ra, ngồi vào ghế điều khiển.

Trợ lý vừa ngồi vào xe, Lục Cẩn Niên liền một cước giẫm chân ga, xe tiến về phía trước chạy ra ngoài.

Tốc độ chạy xe của Lục Cẩn Niên cực nhanh, giống như lời nói của trợ lý, anh không biết Kiều An Hảo ở đâu, Bắc Kinh lớn như vậy, người nhiều như vậy, anh mù quáng tìm như vậy, cũng chưa chắc có thể tìm được, nhưng mà anh muốn tìm, anh về hoa viên Minh Châu trước, sau đó đi truyền thông Hoàn Ảnh, đều không có bóng dáng của Kiều An Hảo, anh liền lái xe đi những của hàng mà mình biết Kiều An Hảo đi qua, quán cà phê, siêu thị, nhà ăn......

Bắt đầu từ tối hôm qua, đến bây giờ, Lục Cẩn Niên một hạt gạo cũng chưa ăn, một cái liếc mắt cũng không hợp, nhưng mà anh giống như là không biết mệt mỏi, dường như lái xe qua được vài vòng thành Bắc Kinh, cuối cùng anh phải đến nhà của Triệu Manh, sau đó lại đi đến vài nhà bạn bè của Kiều An Hảo mà mình biết, dường như anh chỉ dùng ngữ khí thỉnh cầu và cấp bách, lặp đi lặp lại những lời nói dong dài với những người đó, nếu thấy Kiều An Hảo, xin hãy vụng trộm nói cho anh, thậm chí sau khi anh để lại số điện thoại của mình cho những người đó, lại còn đưa danh thiếp của chính mình.

Cuối cùng, bị buộc bất đắc dĩ Lục Cẩn Niên đi cao ốc của Kiều thị.

Kiều An Hảo bị đụng đầu, tình trạng không tốt lắm, tối hôm qua cả một đêm, vợ chồng Kiều thị, Kiều An Hạ cùng Hứa Gia Mộc chưa chợp mắt một đêm, vẫn chờ ở bên ngoài phòng cấp cứu.

Mãi cho đến một giờ chiều, tình trạng của Kiều An Hảo mới ổn định, mặc dù người còn chưa tỉnh lại, nhưng sinh mệnh đã không có gì trở ngại.

Hội nghị bắt đầu lúc ba giờ rưỡi, Kiều An Hạ không ngủ một đêm, sắc mặt có chút không được tốt, trang điểm lại, cầm văn kiện, lúc đang chuẩn bị tiến vào phòng họp, thì điện thoại trên bàn làm việc vang lên.

Kiều An Hạ tiếp nghe, điện thoại là ở bàn lễ tân gọi tới: “Kiều tổng, trước cửa có một người là Lục tổng, nói hiện tại muốn gặp ngài.”

Lục tổng?

Những người mà Kiều An Hạ biết, có không ít người họ Lục, chỉ là dòng họ này, làm cho cô liên tưởng đến Lục Cẩn Niên.

Nhưng mà, sau đó, Kiều An Hạ liền nở nụ cười tự giễu, cảm thấy ý nghĩ của chính mình có chút kỳ lạ, Lục Cẩn Niên sao có khả năng sẽ tìm đến cô?

Kiều An Hạ nói rõ ràng lưu loát: “Hiện tại tôi phải họp, anh nói anh ta lưu lại phương thức để liên lạc.”
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,626
Điểm cảm xúc
227
Điểm
63
Chương 561: Yêu em 13 năm (31)
Kiều An Hạ nói xong, đã nghĩ tắt điện thoại, lại cách microphone, nghe thấy bên trong truyền đến âm thanh quen thuộc: “Đại Kiều tiểu thư......”

Kiều An Hạ bỗng dưng dừng lại động tác.

Trợ lý của Lục Cẩn Niên? Chẳng lẽ thật là Lục Cẩn Niên đến tìm bản thân? Anh ta tìm mình làm gì?

Tróng nháy mắt đầu Kiều An Hạ liền hiện một chuỗi nghi hoặc, nhưng chỉ trong mười giây rồi dừng lại, cô liền đem micro giơ lên tai một lần nữa: “Hiện tại tôi đi xuống.”

Tắt điện thoại, Kiều An Hạ trực tiếp ném văn kiện để họp lên bàn làm việc, xoay người đi ra văn phòng, cũng không đợi thư kí đang đợi cô cùng đi vào phòng họp mở miệng nói chuyện, liền trực tiếp nói một câu “Hội nghị chậm lại một giờ”, sau đó liền giẫm giày cao gót, mạnh mẽ vang dội tiêu sái vào thang máy.

Từ thang máy đi ra, Kiều An Hạ liếc mắt một cái liền trông thấy trợ lý của Lục Cẩn Niên đứng ở cửa đại sảnh.

Kiều An Hạ mại bước chân đi qua, trợ lý của Lục Cẩn Niên nghe thấy âm thanh của giày cao gót, quay đầu, nhìn thấy Kiều An Hạ, lập tức lên tiếng: “Đại Kiều tiểu thư, Lục tổng tìm ngài.”

Kiều An Hạ khẽ nâng cằm, nhìn xung quanh một vòng, không có nhìn thấy Lục Cẩn Niên, nhíu mi lại một chút: “Người khác đâu?”

Trợ lý nói: “Lục tổng ở bên ngoài xe chờ ngài.”

Kiều An Hạ gật đầu một cái, mại bước chân đi về phía bên ngoài cửa, đi được hai bước, cô lại đột nhiên ngừng lại, chỉ vào một quán cà phê gần đó, nói: “Có chuyện gì, đi vào trong đó nói đi.”

“Tốt, bây giờ tôi đi nói cho Lục tổng.”

Kiều An Hạ không nói chuyện, trực tiếp đi về phía quán cà phê.

Kiều An Hạ tìm một góc yên tĩnh ngồi xuống, vừa kêu hai chén cà phê với người phục vụ xong, liền nhìn thấy Lục Cẩn Niên đẩy cửa đi vào, tầm mắt của cô liền rơi xuống trên người của anh, hơi nhíu mi, thấp thoáng một tia kinh ngạc.

Quần áo trên người đàn ông nhiều nếp nhăn, chiếc áo sơ mi bên trong, lộ ra vết nước đọng, như là bị mắc mưa, còn có dấu vết của bùn đất, đầu của anh rất loạn, sắc mặt tái nhợt, thoạt nhìn có chút chật vật.

Lục Cẩn Niên như vậy, là lần đầu tiên Kiều An Hạ gặp kể từ khi biết anh.

Ở trong trí nhớ của cô, cho dù là lúc học trung học, Lục Cẩn Niên bần cùng, vĩnh viễn đều mặc một bộ đồng phục học sinh, nhưng mà luôn sạch sẽ ngay ngắn.

Đây là anh bị làm sao vậy? Biến bản thân thành suy sút như vậy?

Lục Cẩn Niên kéo ra chiếc ghế đối diện Kiều An Hạ, ngồi xuống, gật đầu với Kiều An Hạ một cái, xem như chào hỏi qua.

Kiều An Hạ thu hồi nghi hoặc trong lòng, mở miệng hỏi một câu: “Tôi gọi cà phê, có thể chứ?”

Lục Cẩn Niên lại gật đầu một cái, dừng lại một chút, bổ sung một câu: “Cám ơn.”

“Không cần khách sáo.” Kiều An Hạ nâng tay lên, vén lại mấy sợi tóc rơi xuống một chút, nhìn chằm chằm Lục Cẩn Niên lại hỏi: “Anh tìm tôi có chuyện gì sao?”

“Kiều Kiều đâu?” Lục Cẩn Niên cơ hồ là ở trong nháy mắt Kiều An Hạ nói lạc định kia, liền thốt ra lới nói của chính mình, ngữ khí của anh phá lệ vội vàng: “Kiều Kiều ở nơi nào? Nói cho tôi biết, tôi muốn thấy cô ấy.”

Nguyên lai anh tìm đến cô, là vì Kiều Kiều...... Đúng vậy, cô nên sớm nghĩ tới, đáy lòng Lục Cẩn Niên, cho tới bây giờ có đều là Kiều An Hảo, trước

kia anh chủ động tìm cô nói chuyện, là vì muốn từ trong miệng cô biết được tình trạng của Kiều An Hảo.

Nếu không phải Kiều An Hảo, anh làm sao có khả năng chủ động tìm đến cô?

Kiều An Hạ áp chế hoang mang nổi lên ở đáy lòng: “vì sao anh muốn tìm Kiều Kiều?”
 

MUALARUNG91

Sưu tầm
Tham gia
25/8/19
Bài viết
4,626
Điểm cảm xúc
227
Điểm
63
Chương 562: Yêu em 13 năm (32)
“Tôi có chuyện muốn nói với cô ấy.” Lục Cẩn Niên dừng một lát, lại hỏi: “Cô có biết bây giờ cô ấy đang ở đâu không?”

Kiều An Hạ luôn luôn thông minh, dựa theo bộ dạng lo lắng của Lục Cẩn Niên, cô có thể mơ hồ đoán được hẳn là Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo xảy ra hiểu nhầm gì đó, hơn nữa thoạt nhìn hình như Lục Cẩn Niên thoạt không ngủ một đêm, hình như là tối hôm qua dầm mưa, sợ là luôn luôn đi tìm hoặc chờ Kiều An Hảo đi? Chỉ là, anh cũng không biết, Kiều An Hảo trượt chân từ trên thang lầu té xuống, hai giờ trước vừa mới thoát khỏi nguy hiểm, vẫn còn hôn mê bất tỉnh trong trạng thái quan sát......

Ý tưởng này đó, hiện lên rất nhanh ở trong đầu Kiều An Hạ, chỉ cần cô mở miệng, là Lục Cẩn Niên có thể tìm được Kiều An Hảo.

Kiều An Hạ không có trực tiếp trả lời vấn đề của Lục Cẩn Niên, mà là phỏng đoán hỏi: “Kiều Kiều bởi vì chuyện của Hứa thị chuyện, nháo mâu thuẫn với anh sao?”

Lục Cẩn Niên không có trả lời, nhưng mà động tác mím chặt môi của anh, làm cho Kiều An Hạ biết bản thân đoán đúng rồi.

Kiều An Hạ trầm mặc theo khoảng nửa phút, lần này mở miệng tuy rằng nói là câu hỏi, nhưng mà ngữ khí thập phần khẳng định: “Anh không nghĩ mất đi Kiều Kiều, cho nên mới tới tìm tôi, hỏi Kiều Kiều ở đâu, đúng hay không?”

Lục Cẩn Niên vẫn là không có lên tiếng.

Vừa lúc người phục vụ bưng hai chén cà phê đến.

Kiều An Hạ thấp giọng nói một câu “Cám ơn”, đợi đến khi người phụ vụ đi, quấy cà phê một chút, bưng lên uống một ngụm, sau đó liền tự nhiên mở miệng nói: “Lục Cẩn Niên, muốn tôi nói cho anh Kiều Kiều ở nơi nào, không phải là không thể được, nhưng mà điều kiện tiên quyết là, anh phải trả lời tôi một vấn đề.”

Lục Cẩn Niên cũng không có động cà phê ở trước mặt, ở trong nháy mắt Kiều An Hạ nói câu nói kia, anh không hề do dự gật đầu đồng ý: “Cô hỏi đi.”

Kiều An Hạ hít sâu một hơi, ngữ khí bình tĩnh nói: “Tôi biết, trước khi Hứa Gia Mộc tỉnh lại không lâu, người đóng giả làm vợ chồng với Kiều Kiều là anh, tôi muốn hỏi anh một vấn đề, đó là, nếu lúc trước người có hôn ước với Hứa Gia Mộc là tôi, đổi thành anh và tôi giả làm vợ chồng, quan hệ hiện tại của anh và tôi, có phải sẽ gần hơn một tí hay không?”

Lục Cẩn Niên vừa định mở miệng trả lời vấn đề này, Kiều An Hạ lại giành mở miệng trước: “Lục Cẩn Niên, anh có biết tôi muốn nghe đáp án như thế nào, chỉ cần anh trả lời, tôi liền lập tức nói cho anh Kiều Kiều ở nơi nào.”

Lục Cẩn Niên biết lời nói của Kiều An Hạ ám chỉ là cái gì, đáy mắt anh một đêm chưa ngủ, che kín tơ máu hồng, nhìn chằm chằm Kiều An Hạ, trên mặt không có nửa phần do dự hoặc chần chờ mở miệng nói: “Nếu lúc trước người có hôn ước với Hứa Gia Mộc là cô, tôi sẽ không đồng ý với bọn họ đóng vai Hứa Gia Mộc.”

Khóe môi Kiều An Hạ gợi lên một chút cười khẽ, cô rũ mi mắt xuống, nhìn thoáng qua cà phê trong ly, một lát sau, ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Lục Cẩn Niên hỏi: “Lục Cẩn Niên, chỉ cần anh nói ra một chữ, tôi liền lập tức nói cho anh Kiều Kiều ở nơi nào......”

Lục Cẩn Niên không đợi Kiều An Hạ nói hết lời, liền từ trên ghế đứng lên, ngữ điệu thản nhiên nói một câu “Thật có lỗi”, sau đó đặt tiền mặt lên bàn, chuẩn bị đi.

Kiều An Hạ nhìn thấy hành động như vậy của Lục Cẩn Niên, cũng rất nhanh đứng lên theo: “Lục Cẩn Niên, anh đã quên mục đích anh đến tìm tôi sao?”

Vẻ mặt Lục Cẩn Niên không có gì thay đổi xoay người.

Kiều An Hạ vội vàng vươn tay, bắt lấy cánh tay của Lục Cẩn Niên: “Anh chỉ cần lừa gạt tôi, là có thể biết Kiều Kiều rơi xuống ......”
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top