Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 458: Tại sao không cần con của chúng ta (18)
Editor : Meitu

Anh cảm thấy hô hấp của mình trở nên có chút dồn dập, nhiệt độ bắt đầu lên cao.

Ngay cả không khí bên ngoài cũng bắt đầu nóng lên.

Anh mơ hồ không biết lúc này hai người đang ở đâu, chẳng qua là cảm thấy hoàn cảnh chung quanh, nhiệt độ càng ngày càng cao...

Trong cơ thể khát vọng càng ngày càng nhiều, động tác của anh trở nên có chút tùy ý mà lại muốn làm gì thì làm, mà cô không phản kháng, mềm mại mà lại khéo léo, dường như đang cực lực phối hợp với anh.

Thật là một giấc mộng đẹp... Hơi thở Lục Cẩn Niên trở nên có chút hỗn loạn, cuối cùng trước mắt, anh bất chợt nghĩ tới điều gì, động tác liền ngừng lại.

Không được... Bây giờ anh và cô đã không còn mối quan hệ, Hứa Gia Mộc đã tỉnh dậy, người đàn ông cô thích đã tỉnh lại, bọn họ lần nữa ở cùng một chỗ, anh không thể làm vậy với cô... Dù là ở trong mộng, anh cũng không thể làm vậy...

Hô hấp Lục Cẩn Niên bắt đầu trở nên dồn dập, tay của anh nắm thành quyền thật chặt, hết sức đè nén dục vọng của mình, anh dồn nén, rời đi từng nơi từng nơi trên người cô, chẳng qua là ôm cô vào trong ngực thật chặt, bởi vì nhẫn nại, trên trán của anh xuất hiện một tầng mồ hôi.

-

Ngày hôm sau, sáng sớm, Kiều An Hảo bị tiếng chim hót đánh thức, cô mở mắt, có chút mờ mịt nhìn chằm chằm hang động nhẵn nhụi, sau đó mới chợt ngồi dậy, quay đầu, lại thấy bên cạnh không có một bóng người, đống lửa chẳng biết lúc nào đã tắt, màu đen tro bụi đầy đất, mà y phục mình vốn đã cởi ra, đã mặc trở về trên người.

Lục Cẩn Niên mặc quần áo cho cô sao? Nhưng anh đi đâu rồi?

Kiều An Hảo sửa sang lại y phục xốc xếch trên người mình, kết quả lại thấy phía xương quai xanh của mình, có mấy vết hôn, sau đó cô liền nhớ lại tối hôm qua trong lúc mình ngủ mơ mơ màng màng, chuyện đã xảy ra, sau đó mặt chợt đỏ lên.

Thì ra là đó không phải là giấc mơ, là thật... Chẳng qua là, chỉ làm được một nửa, không biết tại sao Lục Cẩn Niên lại ngừng lại...

"Em đã tỉnh?" Cửa động chợt truyền đến tiếng Lục Cẩn Niên.

Kiều An Hảo vội vàng thu hồi lại suy nghĩ, quay đầu, thấy Lục Cẩn Niên cầm rất nhiều trái cây hôm qua, đi vào.

Kiều An Hảo liếc mắt nhìn Lục Cẩn Niên đặt trái cây trước mặt mình, cầm lên một quả cắn một cái, sau đó giống như nhớ tới chuyện gì, nhìn về Lục Cẩn Niên đang ngồi ăn một bên, lên tiếng hỏi: "Anh hết sốt chưa?"

Lục Cẩn Niên nuốt xuống trong miệng gì đó, nói: "Đã hạ sốt rồi."

Dừng lại, anh lại bổ sung một câu: "Tối hôm qua cảm ơn em."

Kiều An Hảo biết Lục Cẩn Niên nói chuyện mình cởi quần áo sưởi ấm cho anh, sắc mặt đỏ lên, cúi đầu, liền dùng sức cắn trái cây.

Bên trong động yên tĩnh một lát, Kiều An Hảo lại ngẩng đầu lên, hỏi: "Kế tiếp chúng ta phải làm sao?"

Trong đầu Lục Cẩn Niên nghĩ đều là chuyện tối ngày hôm qua, có chút không để ý giọng của Kiều An Hảo, ý thức được cô nói chuyện với mình, vội vàng "Hả?" một tiếng.

Kiều An Hảo cho là Lục Cẩn Niên không hiểu ý của mình, vì vậy mở miệng nói: "Em nói, làm sao chúng ta rời khỏi nơi này? Cũng không biết người trong đoàn phim có tìm được chúng ta không."

Nói tới đây, Kiều An Hảo liền đưa tay sờ sờ trên người của mình, áo não mở miệng: "Em quên mất, em đang mặc y phục cổ trang, không có mang điện thoại di động..."

Sau đó đáy mắt Kiều An Hảo thoáng hiện một tia sáng, nhìn chằm chằm Lục Cẩn Niên hỏi: "Đúng rồi, anh có mang..."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 459: Tại sao không cần con của chúng ta (19)
Đột nhiên Lục Cẩn Niên giống như gặp phải chuyện gì đó rất vội vàng, liền mạnh đứng lên, Kiều An Hảo sợ tới mức mới nói được một nửa, liền dừng lại, ngẩng đầu nhìn anh hỏi:“Làm sao vậy?”

Lục Cẩn Niên bình tĩnh chỉ ngoài động, nói:“Tôi đi ra ngoài một chút.”

Sau đó không chờ Kiều An Hảo kịp phản ứng lại, liền xoay người đi ra ngoài cửa động.

Lục Cẩn Niên tùy tiện tìm một hướng đi, bước nhanh đi được khoảng năm mươi thước, mới ngừng lại.

Anh đi ra hơi gấp, nên trái cây trong tay còn chưa ăn xong, vì thế liền nhét vào miệng , lấy di động từ trong túi quần của mình ra, ấn nút khởi động mở khóa điện thoại, đáy lòng hy vọng điện thoại bị hỏng, kết quả không như mong muốn, màn hình xuất hiện kỳ tích sáng lên, sau khi mở máy, thậm chí còn có mấy cái tin nhắn truyền đến, phát ra vài tiếng vang leng keng liên tục.

Đáy lòng Lục Cẩn Niên không nhịn được oán thầm một câu, cái gì mới gọi là phá di động? Ngâm trong nước lâu như vậy, tắt máy cả đêm mà còn khởi động được?

Lục Cẩn Niên khó chịu thở ra một hơi, nghĩ tới người phụ nữ trong động đang tìm cách liên hệ người tới cứu, ánh mắt hơi hơi lóe lóe, tắt máy, sau đó không hề do dự trực tiếp ném điện thoại ra ngoài.

Sáng nay lúc anh ra ngoài tìm quả, phát hiện trong rừng rậm có một số nơi đặt bẫy săn bắt thú, điều này chứng minh gần đây có thôn xóm, cũng có khả năng hôm nay họ sẽ tới thu hoạch, tới lúc đó, anh và Kiều An Hảo có thể đi theo bọn họ ra ngoài, kể từ đó, anh và cô sẽ không bị ai quấy rầy, đợi thêm một thời gian......

-

Lục Cẩn Niên chậm rãi bước chân, trở về trong động, ngồi ở vị trí ban đầu, nâng một chút mí mắt, thập phần bình tĩnh mở miệng hỏi Kiều An Hảo đang cắn trái cây:“Đúng rồi, vừa nãy lúc tôi ra ngoài, em muốn hỏi tôi chuyện gì vậy?”

Kiều An Hảo nói:“Anh có mang theo di động hay không?”

Lục Cẩn Niên thành thực trả lời:“Mang theo.”

Đáy mắt Kiều An Hảo hiện lên một tầng kinh hỉ:“Vậy anh mau lấy ra, thử xem có thể khởi động máy hay không, nếu có thể mở được máy, chúng ta là có thể liên lạc được với người của đoàn làm phim, như vậy bọn họ có thể mau một chút tìm được chúng ta .”

“Uh.” Lục Cẩn Niên làm bộ như Kiều An Hảo nói có lý, rất phối hợp gật đầu, sau đó liền nâng lên tay, sờ sờ túi bên phải, nhíu nhíu mày, lại sờ sờ túi bên trái, sau đó trực tiếp móc lộn ngược hai túi ra, nhìn thoáng qua ánh mắt hơi uể oải của Kiều An Hảo, mở miệng an ủi nói:“Có lẽ ở trong túi áo.”

Nói xong Lục Cẩn Niên liền xách áo khoác tây trang bên cạch, sờ sờ bên trong, sau đó ở ánh mắt vạn phần chờ mong của Kiều An Hảo, chậm rãi lấy ra một cái ví tiền.

Sau đó, Lục Cẩn Niên liền cau mi lại, đứng lên, vỗ vỗ quần của bản thân, dùng một bộ ngữ khí nghi hoặc, lầm bầm lầu bầu nói:“Kỳ quái, rõ ràng tôi có mang theo di động a......”

Thật vất vả mới có hy vọng, liền cứ như vậy tan biến , đáy lòng Kiều An Hảo tuy rằng rất thất vọng, nhưng mà vẫn giúp Lục Cẩn Niên phân tích một chút khả năng xảy ra:“Có thể lúc ở trong con sông, bị rơi ra ngoài, chính bản thân anh cũng không có chú ý tới?”

Lục Cẩn Niên bình tĩnh gật đầu, bày ra một bộ vô cùng tán thành với ý kiến của Kiều An Hảo nói:“Có thể là vậy......”

PS: Rốt cục viết xong đổi mới ~ tỉnh ngủ tiếp tục càng ~~~ Lục ảnh đế ngươi như vậy lừa thiên chân Kiều Kiều thật sự được không? Kế tiếp kịch tình báo trước [ không phải ngày mai sẽ viết đến ]:“Đúng rồi, các ngươi nghe nói sao? gần nhất Hứa gia thiếu gia tái cùng Kiều gia tiểu thư nháo ly hôn.” Nguyên bản vẫn có vẻ có chút không chút để ý Lục Cẩn Niên, nghe thế câu, trong lúc bất chợt liền dựng lên lỗ tai.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 460: Tại sao không cần con của chúng ta (20)
Giống như suy đoán của Lục Cẩn Niên, khoảng 10 giờ sáng, trong rừng rậm có bóng hai người, một ông lão và một người đàn ông trung niên, trên lưng đều đeo súng săn, tay còn đang cầm vài con thú vừa săn được.

Hai người này cũng không ngờ đến, ở nơi rừng rậm hoang vắng như thế này, mà có thể gặp được Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo, vốn là có chút kinh ngạc, nhìn thấy bộ đồ cổ trang màu hồng trên người Kiều An Hảo còn nghĩ cô là yêu quái.

Lục Cẩn Niên kể lại sự cố xảy ra lúc quay phim cho hai người này nghe, bọn họ nghe xong mới hết kinh ngạc, không hề do dự liền dẫn Kiều An Hảo và Lục Cẩn Niên về làng của người Thiền Vu của bọn họ.

Đường trong rừng không hề dễ đi, chân của Kiều An Hảo lại bị thương, cho nên Lục Cẩn Niên cõng cô,

Ông lão râu tóc đều bạc trắng nhưng đi lại rất nhanh nhẹn, bước đi như bay, thế nhưng vì để ý đến Lục Cẩn Niên đang cõng Kiều An Hảo nên cố ý đi chậm lại, thậm chí ở chỗ gập nghềnh khó đi còn giúp Lục Cẩn Niên đỡ lấy Kiều An Hảo.

Dọc đường đi nói chuyện với nhau, Kiều An Hảo mới biết, hai người này là cha con, sống nhờ việc săn bắt thú rừng, ông lão không nói nhiều lắm, thế nhưng người đàn ông trung niên lại cười nói cho cô biết, không phải ngày nào hai người cũng vào trong rừng rậm săn thú, bình thường đều cách nhau dăm ba bữa mới vào, nói là vận may của Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo rất lớn, bị tai nạn lần này ngay hôm sau đã gặp được bọn họ, nếu như không may, có khi phải đợi đến ba bốn ngày.

Đi hơn ba giờ, cuối cùng mới đến làng của bọn họ, tất cả đều là nhà cửa dựng lên bằng gỗ, xem ra cũng có không ít người sống ở đây.

Lúc đi trên đường, hai cha con này có biết được chân của Kiều An Hảo bị thương, cho nên vừa vào làng đã dẫn bọn họ đến chỗ thầy thuốc duy nhất ở đây.

Xung quanh làng đều được bao bọc bởi núi non trùng điệp, đường lại dốc, tuy năm nào cũng được cải tạo nhưng điều kiện vẫn vô cùng gian khổ, nhưng phải chịu đựng vì đây là nơi duy nhất có thầy thuốc.

Sau khi xử lý tốt miệng vết thương, hai người này liền dẫn Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo về nhà cua rhoj, vừa vào cửa, người đàn ông trung niên liền hô lên hai tiếng, sau đó có một người phụ nữ trung niên đi từ bên trong ra, nhìn thấy Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo thì có chút nghi ngờ, đợi chồng mình giải thích xong, liền nhiệt tình kêu bọn họ vào trong nhà.

Người phụ nữ không ngờ sẽ có khách đến, sợ đồ ăn không đủ, lại nấu thêm hai bát mì sợi.

Ăn cơm xong,người phụ nữ liền dẫn bọn họ đến một căn phòng, chỉ vào bên trong, nói rằng đã thu dọn sạch sẽ để bọn họ ở tạm.

Phòng được làm từ bùn đất, bên trong cũng không có đồ dùng gì nhiều, trên giường trải đệm chăn vừa mới đổi, nhìn cũ kỹ nhưng rất sạch sẽ.

Bên cạnh alf một chiếc bàn gỗ màu đen, bên trên đặt một chiếc ấm và hai chiếc cốc, cốc nước còn mới tinh, rõ ràng là mua về vẫn chưa kịp dùng, hiện giờ đưa cho bọn họ dùng.

Người phụ nữ trung niên không hề nói quá nhiều, cũng không quấy rầy bọn họ, chỉ nói cho bọn họ biết có gì thì cứ mở miệng, sau đó liền đóng cửa rời đi.

Tối hôm qua ngủ lại hang động, chắc chắn là không được tốt, Lục Cẩn Niên lại cõng Kiều An Hảo lâu như vậy, thật sự có chút mệt mỏi, hai người nằm trên giường được một lúc liền ngủ thiếp đi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 461: Thời gian an nhàn tốt đẹp (1)
Lúc Lục Cẩn Niên tỉnh lại, bên người đã trống không.

Lông mày của anh nhíu lại một phen, mạnh mẽ ngồi dầy, đang chuẩn bị xuống giường đi tìm Kiều An Hảo thì lại thấy bên gối có đặt một bộ quần áo cũ sạch sẽ, chỉ đơn giản là quần dài và áo dài một màu, trên mặt đất là một chậu nước sạch, bên cạnh đặt một bình nước nóng, có một chiếc khăn bông vắt lên.

Lục Cẩn Niên thấy hình ảnh như vậy, không hiểu sao tâm tình trở nên rất bình yên, anh đi đến phía trước chậu nước, cho thêm một chút nước nóng, thấm nước vào khăn mặt, vắt khô, lau qua người, sau đó mặc quần áo vào, rồi bưng chậu nước đi ra ngoài.

Bên ngoài phòng khách không có một bóng người, cửa nhà rộng mở, Lục Cẩn Niên đi tới cửa, liền thấy được một hình ảnh khiến cho anh kiên định và mềm mại hơn.

Trong sân nhà có một cây cổ thụ rất lớn, Lục Cẩn Niên không biết tên của nó là gì, trên cành cây nở đầy những bông hoa màu hồng nhạt, thân cây sù sì thô ráp, có lẽ đã sống qua rất nhiều năm rồi.

Kiều An Hảo ngồi dưới bóng cây, bên người là một cô bé tầm sáu, bảy tuổi, đang nằm úp sấp trên bàn, cầm bút, tự luyện chữ lên vở.

Kiều An Hảo nhìn cô bé đang chăm chú luyện chữ, nhẹ nhàng không ngừng nhắc nhở

“Không đúng, chỗ này viết sai rồi... Vẫn không đúng, để chị dạy em viết thế nào nhé...”

Theo sau lời nói của Kiều An Hảo, cô liền ôm chầm lấy cô bé, cầm tay của cô bé nắn nón từng nét.

“Tốt lắm, em tự viết thử một lần xem... Ừhm, đúng rồi, giỏi quá, viết thật đẹp... Thật lợi hại...”

Cô bé được khen, ngẩng đầu, mỉm cười nhìn Kiều An Hảo, tiếp tục chuyện chú viết chữ.

Lúc này đã là hoàng hôn, ánh trời chiều đỏ bừng vẩy lên từng phiến cây, có vài ánh rơi rớt xuống người Kiều An Hảo và cô bé kia.

Quần áo cổ trang trên người Kiều An Hảo đã được thay ra, cô mặc một chiếc váy màu trắng, tóc dài được bện thành hai bím, vén qua sau tai buông xuống trước ngực.

Khuôn mặt cô được rửa sạch sẽ, mặt mộc không hề trang điểm, da thịt trắng nõn, lúc nhiễm ánh nắng hoàng hôn, có vẻ không nhuốm bụi trần, hoàn mỹ không tỳ vết.

Gió nhẹ từ từ thổi qua, những cánh hoa trên cây lả tả rơi xuống, rắc trên tóc dài của Kiều An Hảo và cô bé, Kiều An Hảo giơ tay lên cẩn thận lấy cánh hoa xuống.

Lục Cẩn Niên đang bưng chậu nước, dựa vào cửa, nhìn chăm chú hình ảnh trước mặt mình đến mức thất thần, trái tim giống như bị gió nhẹ vờn qua một cái, mềm mại vô cùng.

Cô bé phát hiện ra Lục Cẩn Niên đầu tiên, cô cầm bút, nghiêng đầu, nhìn chằm chằm anh, sau đó còn nháy mắt một cái.

Kiều An Hảo thấy cô bé lơ đãng, liền hô tên cô “Niếp Niếp”, sau đó nhìn theo tầm mắt của cô thì thấy Lục Cẩn Niên không biết đã tỉnh lại từ lúc nào, liền ngồi ngay ngắn lại, mở miệng hỏi: “Anh dậy lúc nào?”

Lúc này, Lục Cẩn Niên mới hoàn hồn, “Ừhm” một tiếng, đi tiếp ra ngoài sân, đổ nước trong chậu đi, sau đó liền đi về phía dưới bóng cây.

Kiều An Hảo ngẩng đầu, nhìn Lục Cẩn Niên, cong khóe môi lên: “Cô bé này là Niếp Niếp, là con gái của nàh này, anh chị Trần đi ra ngoài đồng làm ruộng rồi, tôi thấy nó tập viết, liền chỉ nó vài chữ.”

Lục Cẩn Niên khẽ gật đầu, liền nhìn về trang giấy mà cô bé đang viết chữ.

Kiều An Hảo cầm tay cô bé viết, coi như còn tình tế, cô bé tự mình viết, thật sự rất xiêu vẹo sứt sẹo.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 462: Thời gian an nhàn tốt đẹp (2)
Lục Cẩn Niên tỉnh lại một hồi, bác Trần, anh Trần và chị Trần vác cái cuốc, từ đồng ruộng trở lại.

Buổi trưa lúc Lục Cẩn Niên ăn cơm, đã hỏi nơi này có điện thoại không, chẳng qua chỉ có một nhà duy nhất trong thôn có, buổi trưa trong nhà không ai, đúng lúc anh Trần trở lại, vừa vặn thấy nhà kia mở cửa, cho nên quay về rồi lập tức mang theo Lục Cẩn Niên đến.

Anh Trần kể lại tình huống của Lục Cẩn Niên lần nữa, gia đình kia dẫn anh Trần và Lục Cẩn Niên vào phòng, chỉ vào trên bàn có một cái điện thoại, ý bảo Lục Cẩn Niên, Lục Cẩn Niên đi tới, cầm điện thoại lên, quay số điện thoại trợ lý.

Điện thoại rất nhanh được nhận nghe, giọng trợ lý mở miệng, mang theo vài phần nóng nảy: "Có tin tức của Lục tổng và cô Kiều?"

Lục Cẩn Niên dừng lại một lát, mới bình thản nói hai chữ: "Là tôi."

"A?" Trợ lý ở đầu dây bên kia, rõ ràng không phản ứng kịp, một lát sau, mới kinh ngạc mở miệng, lớn tiếng gọi một câu: "Lục tổng? Lục tổng là anh sao?"

"Ừ."

"Lục tổng, thật sự là anh, bây giờ anh đang ở đâu? Đúng rồi, anh có gặp cô Kiều? Tình hình hai người như thế nào?" Trợ lý liên tiếp hỏi mấy vấn đề.

"Tôi đang ở cùng với cô ấy, không sao." Lục Cẩn Niên dừng lại, còn nói: "Bây giờ tôi và cô ấy đang ở..."

Lục Cẩn Niên nói tới đây, liếc mắt nhìn anh Trần đứng một bên, lập tức hiểu ý tứ của anh, nhận lấy điện thoại, nói rõ tên thôn của mình và vị trí cho trợ lý của Lục Cẩn Niên, chờ trợ lý của Lục Cẩn Niên nhớ kỹ rồi, anh Trần đưa điện thoại cho Lục Cẩn Niên, trợ lọamở miệng nói: "Lục tổng, bây giờ tôi sẽ đi đón hai người."

-

Trở lại nhà của anh Trần, chị Trần đã làm xong cơm tối, người trong thôn, cuộc sống làm việc và nghỉ ngơi rất đơn giản, ngủ sớm dậy sớm, cho nên, ăn cơm xong, bận rộn một ngày bác gái dẫn cháu gái vào nhà ngủ, mà anh Trần và chị Trần dọn dẹp thú săn rồi mới vào nhà nghỉ ngơi.

Ban đêm trong thôn, cực kỳ yên tĩnh, trừ ánh trăng phía chân trời, thì không còn ánh sáng nào nữa.

Buổi chiều ngủ Kiều An Hảo và Lục Cẩn Niên, vai sóng vai nằm ở trên giường, cũng không mệt mỏi.

Lúc ban đầu Kiều An Hảo nhắm mắt lại, suy nghĩ lung tung những chuyện khác, ai ngờ càng nghĩ càng tỉnh, cuối cùng liền trở người, mở mắt, mượn ánh trăng chiếu vào trong nhà, thấy gương mặt tuấn mỹ của Lục Cẩn Niên khiến người ta hít thở không thông.

Kiều An Hảo nhìn chằm chằm Lục Cẩn Niên nhìn một lát, trừng mắt nhìn, nhẹ giọng mở miệng, gọi tên của anh: "Lục Cẩn Niên?"

"Hả?" Lục Cẩn Niên mở mắt, quay đầu, ánh sáng mờ mờ trong nhà, đôi mắt Lục Cẩn Niên đen nhánh chói mắt, dường như có thể câu mất hồn phách.

Nhịp tim Kiều An Hảo khẽ đập, không nhịn được rũ mi mắt, né tránh tầm mắt của anh, tiếp tục lên tiếng: "Cảm ơn anh."

Nếu như không nhờ anh, có lẽ cô đã mất mạng.

"Không sao." Lục Cẩn Niên biết cô nói gì, giọng nói nhẹ nhàng trả lời, tiếng của anh, so với ánh trăng ngoài cửa sổ ánh trăng còn trong trẻo lạnh lùng hơn, nhưng lại làm cho lòng của Kiều An Hảo hiện lên một tia ấm áp không nói nên lời.

Lục Cẩn Niên nhảy từ sườn dốc xuống cứu cô, dù là có tính trong phim hay không, tình huống ngay cả sinh mạng của mình cũng có thể hi sinh hẳn không phải là chuyện dễ dàng?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 463: Thời gian an nhàn tốt đẹp (3)
Kiều An Hảo không biết vì sao, trong đầu mình lại xuất hiện những ý tưởng này, tốc độ tim đập nhanh hơn rất nhiều, nàng giật giật đầu, tầm mắt tiếp

tục dừng lại ở trên sườn mặt của Lục Cẩn Niên, đầu còn chưa kịp ý thức, miệng đã thốt ra hỏi một câu:“Lục Cẩn Niên, anh vì sao tốt với tôi như vậy?”

Những lời này của Kiều An Hảo, khiến Lục Cẩn Niên sửng sốt trong nháy mắt, không biết nên trả lời như thế nào.

Sau khi Kiều An Hảo hỏi ra câu nói kia, mới ý thức được mình vừa hỏi cái gì, sau đó cả người càng trở nên căng thẳng hơn, cô ngừng thở đợi thật lớn trong chốc lát, phát hiện Lục Cẩn Niên ngồi ở bên cạnh, không có nửa điểm phản ứng, lòng của cô nhịn không được có chút xấu hổ, giống như muốn tìm cho mình một cái bậc thang, suy nghĩ lung tung một chút, liền mở miệng nói:“Lục Cẩn Niên, anh có phải vì đứa nhỏ đã mất, cảm thấy mắc nợ tôi, cho nên mới tốt với tôi như vậy ?”

Vốn Lục Cẩn Niên còn không biết phải làm sao, lúc nghe thấy những lời nói sau đó của Kiều An Hảo, âm thầm thở dài một hơi nhẹ nhõm, rất nhẹ “Uh” một tiếng.

Đứa nhỏ mất, anh thực xin lỗi cô, nhưng mà cho dù là không có đứa nhỏ, cô xảy ra nguy hiểm như vậy, thì anh vẫn không chút do dự nhảy xuống theo cô như cũ.

Chỉ là có chút tâm sự, cũng không có thể dãi bày cho cô hiểu.

Đúng là bởi vì chuyện của đứa nhỏ, mới khiến anh tốt với cô như vậy a...... đáy lòng Kiều An Hảo hiện lên một tia mất mát, nhưng mà, cho dù là mắc nợ, cần phải bồi thường tới mức sinh mệnh của bản thân cũng không cần sao?

Kiều An Hảo rất muốn mở miệng, ở truy hỏi Lục Cẩn Niên một câu, nhưng mà lời nói tới cửa miệng, trong lúc nhất thời liền tạm dừng lại.

Vừa rồi cô thế nhưng muốn hỏi Lục Cẩn Niên một câu: Có phải anh thích tôi hay không, cho nên mới từ thượng nhai nhảy xuống theo?

Xác thực, Lục Cẩn Niên đối tốt với cô, làm nhiều chuyện vì cô, khiến cho cô có vài phần ảo giác như vậy, rằng anh thích chính mình.

Nhưng là, nếu không phải thì sao?

Kia chẳng phải đến lúc đó xấu hổ muốn chết?

Cánh môi Kiều An Hảo thần giật giật, cuối cùng vẫn đem lời nói của chính mình nuốt trở lại trong bụng.

Lục Cẩn Niên nằm ở một bên, bởi vì lời nói vừa rồi của Kiều An Hảo, trong lúc nhất thời mới nhớ tới một chuyện quan trọng, lại quay đầu, nhìn chằm chằm ánh mắt của Kiều An Hảo, nghiêm túc hỏi:“Chuyện em làm giải phẫu, tôi đã cho bệnh viện một khoản lớn để bịt miệng, vậy em làm sao mà biết được?”

Câu hỏi của Lục Cẩn Niên, đánh vỡ suy nghĩ miên man của Kiều An Hảo, nàng theo bản năng thành thật trả lời:“Là một y tá trong bệnh viện gửi một văn kiện đến cho tôi......”

Nói tới đây, Kiều An Hảo ngồi xổm xuống, nhận ra không thích hợp, ngược lại hỏi lại Lục Cẩn Niên:“Không đúng a, y tá kia nói là anh không cần con của tôi, còn nói cô ta là đồng lõa, trong lòng tràn đầy áy náy, cho nên mới chuyển phát nhanh tới cho tôi, báo cho tôi biết chân tướng, muốn cứu giúp bản thân, nhưng mà con của ta chết từ trong trứng nước, cô ta vì sao còn áy náy?”

Lục Cẩn Niên căn bản không để ý đến lời nói phía sau của Kiều An Hảo, mi tâm nhíu chặt hỏi:“Bên trong chuyển phát nhanh là cái gì?”

“Anh ký tên vào hóa đơn giải phẫu sinh non a.”

“Khi nào thì nhận được ?”

Kiều An Hảo suy nghĩ một chút: “Là ngày sinh nhật của tôi…”

Sinh nhật ngày đó của cô, không phải là ngày Hứa Gia Mộc tỉnh lại sao?

Lục Cẩn Niên tay nắm chặt thành quyền, mơ hồ hiểu được, đến tột cùng là chuyện gì xảy ra .

Sợ là chuyện này hết thảy, đều là do Hàn Như Sơ làm đi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 464: Thời gian an nhàn tốt đẹp (4)
Bà đưa tổ yến cho Kiều An Hảo, cho thuốc ngủ vào, cho nên bà biết chắc chắn Kiều An Hảo sẽ bị sảy thai, cũng biết chắc chắn cô phải đến bệnh viện để làm giải phẫu nạo thai.

Con trai của bà tỉnh lại, bà lo trước lo sau, sợ Kiều An Hảo và anh sắm vai vợ chồng một thời gian dài như vậy sẽ nảy sinh cảm tình, cho nên đã nghĩ tất cả mọi biện pháp để thăm dò lỗ hổng của mình.

Anh của lúc đó, chỉ nghĩ cách làm như thế nào để Kiều An Hảo bớt khổ sở mà làm quên mất phải che giấu chính mình để người khác không nắm đằng chuôi.

Nhất thời lơ là, suýt nữa đã gây ra sai lầm lớn!

Nếu Kiều An Hảo không gặp phải sự cố lúc quay phim, có lẽ cả đời này anh cũng không thể biết, trong lòng cô đã ngưng kết thù hận với mình.

Năm năm trước, ngày sinh nhật đó của cô, bà ta ném hết tất cả hoa tươi và bánh ngọt mà anh tặng cho cô.

Năm năm sau, vẫn đúng vào ngày sinh nhật của Kiều An Hảo, bà ta lại hãm hại để Kiều An Hảo phán tội tử hình cho anh.

Hóa ra, bà ta tàn nhẫn hơn rất nhiều so với trong trí tưởng tượng của anh.

So với người y tá xa lạ kia, đêm qua Lục Cẩn Niên lại giải thích hết mọi sự tình cho cô nghe, Kiều An Hảo đương nhiên không hề chần chừ gì mà tin tưởng anh, cô không chú ý đến sự thay

đổi của anh, tiếp tục nói ra sự nghi ngờ trong lòng mình: “Tại sao người y tá kia lại nói dối tôi? Cô ta có mục đích gì?”

Lục Cẩn Niên hoàn toàn chìm đắm trong suy nghĩ của mình, cũng không hề nghe thấy Kiều An Hảo đang nói gì.

Kiều An Hảo đợi một lcus lâu, cũng không thấy anh đáp lại, không nhịn được lên tiếng gọi anh: “Lục Cẩn Niên?”

Lục Cẩn Niên vội vàng thu lại suy nghĩ của mình, nhạt nhẽo mở miệng nói với Kiều An Hảo: “Tôi cũng không rõ… mọi việc tôi đều giao cho trợ lý giải quyết, trước đây cậu ta cũng từng nói với tôi, là có một y tá cầm danh thiếp của tôi để uy hiếp cậu ta đưa thêm tiền, cậu ta không để ý lắm, tôi nghĩ có thể là như vậy, nên mới tìm em.”

Hóa ra là như vậy… Kiều An Hảo tin là thật, vẫn cảm thán một câu: “Con người bây giờ, vì tiền bạc, chuyện trái lương tâm cỡ nào cũng có thể làm được.”

Sau khi cảm thán xong, Kiều An Hảo lại thể hiện sự áy náy của mình với Lục Cẩn Niên: “Thế nhưng dù là như thế nào, Lục Cẩn Niên, tôi vẫn nên nói một tiếng xin lỗi với anh.”

“Ừhm, không sao…” Lúc anh nói đến đây, liền dừng lại, trong mắt liền lóe lên một tia chết chóc.

Có một số việc, người khác đã cố ý muốn cô hiểu lầm, làm sao cô còn có thể nhìn ra được?

Hàn Như Sơ đã theo dõi cô từ lúc nhỏ đến bây giờ, cô chẳng khác nào con gái ruột của bà, đánh chết cô cũng không thể tin được là Hàn Như Sơ là người hãm hại đứa con trong bụng mình.

Cho dù bây giờ, anh nói cho cô biết sự thật, cô cũng sẽ nghĩ là anh đang nói xấu Hàn Như Sơ?

Sở dĩ anh có thể chịu đựng sự ghét bỏ và khinh thường của Hàn Như Sơ dành cho mình từ trước đến nay, thậm chí cả những sự thương tổn, nhưng chuyện này liên quan đến đứa con của anh, anh không thể ngồi yên không làm gì được, một ngày nào đó, anh sẽ bắt Hàn Như Sơ phải trả một cái giá thật đắt.

Lục Cẩn Niên nhắm mắt lại, đè ép luồng cảm xúc đang quay cuồng trong ngực xuống, sau đó mới mở miệng, âm thanh cực kỳ nhạt: “Thật ra chuyện này, tôi cũng có trách nhiệm.”

Dừng một lúc, Lục Cẩn Niên còn nói: “Thời gian không còn sớm nữa, ngủ đi.”

Nói chuyện lâu như vậy, đúng là Kiều An Hảo đã bị sự buồn ngủ đột kích, mí mắt bắt đầu đánh nhau, sau cùng liền khép lại, lúc cô còn chưa ngủ say, còn mơ mơ màng màng cảm giác được có người tiến đến gần, để lại trên trán cô một nụ hôn ấm áp ướt át.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top