Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

Thiên Nam

Design Team
Tham gia
13/4/19
Bài viết
928
Điểm cảm xúc
1,166
Điểm
93
Chương 43: Sợ gây phiền toái cho mình (7)
Đáy mắt Lục Cẩn Niên thoáng qua một tia sắc bén, rồi chợt bật người dậy, lại nhìn thoáng qua kịch bản mình đặt một bên, đang tính vươn tay lấy, rốt cuộc cũng dừng lại động tác, liền trực tiếp xoay người, trầm tĩnh lạnh nhạt rời đi.

Bầu Tôn nhìn Lục Cẩn Niên rời đi, cũng không dám nán lại quá lâu, liền vội vàng đuổi theo.

Bữa tiệc cuối cùng cũng kết thúc, Kiều An Hảo âm thầm thở phào nhẹ nhõm, cảm thấy toàn thân đều mệt lả. Ngồi trên ghế đợi tâm tình bình ổn lại đôi chút, lúc này cô mới đứng lên, chuẩn bị rời đi.

Kiều An Hảo còn chưa đi được hai bước, phía sau chợt truyền đến thanh âm lễ phép của người phục vụ : “Cô ơi, thật ngại, cảm phiền cô chờ một chút.”

Kiều An Hảo ngoảnh đầu lại, nhìn thấy người phục vụ trên tay cầm kịch bản đưa tới: “Có phải đây là của cô bỏ quên không ạ?”

Lúc đến, Kiều An Hảo căn bản không cầm theo kịch bản, liền lắc đầu.

“Vậy chắc là của người trong đoàn làm phim bỏ quên rồi, làm phiền cô giúp tôi trao lại.”

Kiều An Hảo nhận lấy.

“Cám ơn”. Người phục vụ mỉm cười với Kiều An Hảo, nói một tiếng cảm ơn rồi rời đi.

Lúc ăn cơm, trên bàn chỉ có cô, Lục Cẩn Niên, Tống Tương Tư và Trình Dạng là bốn diễn viên, kịch bản không phải của cô thì chắc là của một trong ba người đó.

Kiều An Hảo vừa nghĩ, vừa tiện tay lật ra kịch bản, muốn tìm ra chút đầu mối từ bên trong xem có thể đoán ra là của ai hay không. Kết quả cô mởi chỉ mở ra trang đầu, liền nhìn thấy ba chữ quen thuộc.

Ba chữ kia, nét viết mạnh mẽ có lực, tràn đầy khí thế.

Lục Cẩn Niên.

Lục Cẩn Niên vậy mà để quên kịch bản ở nơi này.

Tim Kiều An Hảo bỗng đập mạnh một nhịp.

Trở lại phòng khách sạn, Kiều An Hảo nằm sấp trên bàn sách, nhìn chằm chằm vào kịch bản kia, trong lòng cân nhắc nên để ngày mai lúc quay phim mới đem kịch bản trả lại cho Lục Cẩn Niên hay là bây giờ đưa qua cho anh luôn?

Kiều An Hảo nghiêng về phương án thứ nhất hơn, nhưng ngày mai đều là cảnh quay của Lục Cẩn Niên, ngộ nhỡ buổi tối anh cần phải thuộc kịch bản thì sao?

Thật ra Kiều An Hảo có thể để nhân viên khách sạn hoặc Triệu Manh đưa kịch bản qua cho Lục Cẩn Niên, thế thì cô sẽ không phải rối rắm như vậy, nhưng cô lại chút không tình nguyện.

Kiều An Hảo miên man suy nghĩ một trận, cuối cùng vẫn là cầm lấy di động gọi cho Lục Cẩn Niên đi qua.

Điện thoại reo lên vài tiếng mới có người bắt máy, Lục Cẩn Niên hoàn toàn không cho Kiều An Hảo rề rà mở miệng, liền trực tiếp ném ra hai chữ: "Chuyện gì?"

Tuy rằng nói chuyện qua điện thoại, nhưng Kiều An Hảo vẫn cảm nhận được tâm tình của Lục Cẩn Niên dường như không được tốt cho lắm, Kiều An Hảo càng căng thẳng nuốt nước bọt, nhẹ giọng nói: “Anh để quên kịch bản trong phòng ăn.”

Lục Cẩn Niên đầu dây bên kia trầm mặc vài giây, sau đó ném ra con số “1001”, rồi liền cúp máy.
 

Thiên Nam

Design Team
Tham gia
13/4/19
Bài viết
928
Điểm cảm xúc
1,166
Điểm
93
Chương 44: Sợ gây phiền toái cho mình (8)
Kiều An Hảo nghe tiếng “pi pi pi” thật lớn trong điện thoại, mất một hồi lâu mới phản ứng được, Lục Cẩn Niên bỏ lại câu “1001” là số phòng của anh.

Anh nói số phòng cho cô để làm gì? Ý là muốn cô đem kịch bản lên phòng của anh sao?

Kiều An Hảo nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy cũng chỉ có khả năng này, nên cô tùy tiện lấy một cái cớ nói với Triệu Manh rồi cầm kịch bản rời khỏi phòng.

Phòng 1001 là phòng Tổng thống ở tầng cao nhất của khách sạn.

Kiều An Hảo đứng ở trong thang máy nhìn dãy số màu đỏ nhảy liên tục, đáy lòng càng ngày càng khẩn trương.

Rốt cuộc đã đến tầng trên cùng, cửa thang máy mở ra, Kiều An Hảo hít sâu một hơi, cầm kịch bản đi ra.

Cô dựa theo hướng dẫn ở hành lang khách sạn, đi về phía phòng 1001.

Trên đường, đúng lúc đi ngang qua phòng nghỉ của nhân viên tạp vụ tầng trên cùng, cửa phòng không khóa, bên trong có hai nhân viên phục vụ nữ đang thấp giọng nói chuyện với nhau.

“Vừa nãy tôi mới đưa cà phê đến phòng 1003, thật đáng sợ mà. Lục ảnh đế không hiểu sao lại phát cáu đến như vậy, đem lần quay này của bọn họ tất tần tật ra mà bắt bẻ hết.”

“Hình như người kia bị anh bắt bẻ, là nhà sản xuất của bộ phim này.”

“Chính là nhà sản xuất đó, nhà sản xuất đun nước nóng đưa cho anh ta, anh ta vung tay lên, khiến nhà sản xuất bị bỏng. Vừa mới gọi bác sĩ đến đây để bôi thuốc cho nhà sản xuất, nghe nói bỏng rất nặng.”

“Có thể không nặng sao? Nước sôi vừa nấu xong mà! Dù sao đêm nay phòng 1001 muốn phục vụ cái gì, tôi cũng không dám đi đâu, lúc đó cô đi đi, lá gan cô to mà.”



Kiều An Hảo nghe cuộc đối thoại giữa hai người nhân viên kia thì vốn dĩ trong lòng khẩn trương càng trở nên bất an hơn.

Cô chầm chậm đi đến trước cửa phòng 1001, nhìn cánh cửa đóng chặt trước mặt, cô âm thầm hít vài hơi rồi mới vươn tay nhấn chuông trên vách tường.

Sau khi ấn xong thì Kiều An Hảo mới phát hiện, chuông cửa đang trạng thái ‘Không làm phiền’, vì thế cô đành giơ tay lên gõ cửa.

Tuy nhiên cửa lại không khóa nên khi bị cô chạm liền mở ra.

Kiều An Hảo đưa đầu vào nhìn, phát hiện trong phòng khách không có người, vì thế lại giơ tay lên gõ. Sau đó cửa phòng ngủ bị Lục Cẩn Niên đẩy ra.

Không biết có phải vì lúc nãy anh nổi giận với nhà sản xuất không mà nét mặt anh có chút lạnh cứng đờ. Toàn thân anh toát ra hàn khí người-lạ-chớ-đến-gần càng mãnh liệt.

Kiều An Hảo đứng ở ngoài cửa, không đi vào trong, chỉ duỗi ra kịch bản trong tay : “Kịch bản của anh.”

Lục Cẩn Niên thản nhiên đứng ở cửa phòng ngủ nhìn Kiều An Hảo, không có ý định muốn đi qua lấy.

Kiều An Hảo ngừng lại trong chốc lát, đành phải bước vào phòng. Cô không đem kịch bản đến trước mặt Lục Cẩn Niên mà đặt ở trên bàn trà trong phòng khách : “Tôi để kịch bản ở đây, tạm biệt.”

Nói xong, Kiều An Hảo xoay người ra cửa.
 

Thiên Nam

Design Team
Tham gia
13/4/19
Bài viết
928
Điểm cảm xúc
1,166
Điểm
93
Chương 45: Hợp đồng quảng cáo (1)
Kiều An Hảo dừng lại chốc lát, đành phải bước vào phòng, cô không đem kịch bản đưa đến trước mặt Lục Cẩn Niên mà nhẹ nhàng đặt trên bàn trà trong phòng khách : “Kịch bản tôi để ở đây.”

Kiều An Hảo nói xong, ngẩng đầu nhìn Lục Cẩn Niên, thấy anh nãy giờ vẫn duy trì tư thế đứng dựa vào cửa phòng ngủ, bày ra bộ dáng lười mở miệng nói chuyện.

Trong lòng Kiều An Hảo biết rõ mình đã đưa xong đồ, nên thức thời rời đi, cô đứng tại chỗ chốc lát, liền thấp giọng nói : “Tạm biệt.”

Sau đó, xoay người đi ra cửa.

Trong phòng hoàn toàn im lặng, ngoài tiếng bước chân rất nhỏ của Kiều An Hảo thì không có bất kỳ âm thanh nào của anh. Lúc Kiều An Hảo sắp đi đến cửa phòng, chợt nghe được tiếng bước chân dồn dập phía sau.

Kiều An Hảo cho rằng Lục Cẩn Niên đi lấy thứ gì đó, không suy nghĩ nhiều, chỉ hơi dừng chân lại một chút rồi tiếp tục đi về phía trước. Thế nhưng còn chưa đi được hai bước, một cánh tay bất chợt vươn ra bên cạnh cô. Cửa phòng vốn định mở, nhưng lại bị dùng sức đóng lại “rầm” một tiếng.

Lục Cẩn Niên đột nhiên xuất hiện, dọa Kiều An Hảo toàn thân run rẩy. Vừa định ngẩng đầu lên nhìn anh, lại chợt bị anh bắt lấy cổ tay, cứng rắn trực tiếp lôi đi về hướng phòng ngủ.

Lục Cẩn Niên ra sức nắm lấy tay cô, đau đớn khiến Kiều An Hảo dự cảm nguy hiểm, cả người theo bản năng bắt đầu giãy giụa.

Kiều An Hảo càng giãy dụa, Lục Cẩn Niên lại càng dùng sức. Kiều An Hảo không tránh thoát, chỉ có thể một đường lảo đảo nghiêng ngã bị anh kéo tới cửa buồng tắm trong phòng ngủ

Anh vươn tay đẩy cửa ra, dùng sức đẩy mạnh cô vào phòng tắm.

Kiều An Hảo còn chưa đứng vững, cả người liền bị Lục Cẩn Niên theo sát phía sau cùng tiến vào, một phen xốc lên, ném thẳng vào trong bồn tắm. Sau đó anh cầm lấy vòi hoa sen treo trên vách tường, vặn mức lớn nhất, không nói lời nào xối lên Kiều An Hảo.

Vòi hoa sen phun ra dòng nước lạnh như băng, sức nước mạnh mẽ đập vào người cô có chút đau rát, Kiều An Hảo giùng giằng muốn nhảy ra khỏi bồn tắm. Lục Cẩn Niên bắt lấy cổ tay cô, ném vào trong góc bồn tắm, tiếp tục tận lực xối.

Cuối cùng, tầm mắt Lục Cẩn Niên đột nhiên dừng lại ở trên bả vai Kiều An Hảo bị bầu Tôn chụp lên, ngay lập tức vòi sen liền thẳng tắp dọi tới.

Dòng nước chếch thẳng về một chỗ, càng đau đớn gấp bội, Kiều An Hảo theo bản năng né tránh, nhưng mà mặc kệ cô trốn tránh thế nào, Lục Cẩn Niên vẫn duy trì vòi hoa sen xối vào vai cô.

Đến cuối cùng, Kiều An Hảo không giãy dụa nữa, cô nhắm mắt lại, co ro thân thể vùi mình trong góc bồn tắm.

Nước lạnh dữ dội xối xuống người làm toàn thân Kiều An Hảo lạnh như băng, không ngừng run rẩy.

Lục Cẩn Niên thấy vậy, bờ môi mím chặt lại, sau đó ném thẳng vòi hoa sen xuống đất, vươn tay đem Kiều An Hảo từ trong bồn tắm ra ngoài, đẩy vào tường, cả người gắt gao ép chặt lên.
 

Thiên Nam

Design Team
Tham gia
13/4/19
Bài viết
928
Điểm cảm xúc
1,166
Điểm
93
Chương 46: Hợp đồng quảng cáo (2)
Kiều An Hảo không biết Lục Cẩn Niên muốn làm gì, chỉ là cảm giác được cơ thể anh đè lên nên theo bản năng cô nhắm chặt mắt lại.

Gương mặt Lục Cẩn Niên lạnh lẽo, cúi đầu, ánh mắt thẳng tắp nhìn chòng chọc Kiều An Hảo, chỉ ra sức lấy thịt đè người, ngoài ra không có bất kỳ cử động gì.

Toàn thân Kiều An Hảo ướt đẫm lƐ quy ɗöŋ, Lục Cẩn Niên cũng không ngoại lệ, y phục trên người cũng ẩm ướt rỉ từng giọt nước tí tách.

Trong phòng tắm, chỉ có tiếng nước chảy ào ào từ vòi sen mà Lục Cẩn Niên tùy tiện ném trong bồn.

Trừ âm thanh đó ra thì không có tiếng của anh.

Một mảnh tĩnh lặng và căng thẳng khiến cho Kiều An Hảo càng bất an nhưng lại không dám hé mắt nhìn, cuối cùng không biết vì lạnh hay khẩn trương mà bả vai cô không nhịn được khẽ run lên.

Chỉ một hành động nhỏ như vậy rơi vào mắt Lục Cẩn Niên rõ ràng. Mi tâm hơi chau lại, đột nhiên anh cúi đầu xuống dùng sức cắn lên vai Kiều An Hảo nơi bầu Tôn chạm qua.

( Meo >> biến thể người sói hay ma cà rồng phiên bản LCN chăng? )

Anh hung hăng ra sức cắn, sự đau đớn từ bả vai truyền đến khắp các dây thần kinh trong cơ thể khiến Kiều An Hảo vươn tay đẩy người đàn ông ra. Cử chỉ của cô càng khiến cho Lục Cẩn Niên mạnh bạo gặm cắn hơn. Ɗ1Ɛŋ ɗäŋ lƐ quy ɗöŋ chấm cơm. Toàn thân Kiều An Hảo đau bắt đầu run rẩy, thậm chí cô còn cảm nhận rõ vai mình chảy ra dòng chất lỏng sềnh sệch, nhưng tên đàn ông vẫn không có ý muốn dừng lại. Kiều An Hảo đau chịu không được, nước mắt bất chợt liền “tách” rơi trên cổ Lục Cẩn Niên.

Chất lỏng ấm áp theo cổ Lục Cẩn Niên chậm rãi chảy xuôi xuống, xẹt qua bên ngực trái của anh. Toàn thân anh cứng đờ, dừng lại lực cắn bả vai Kiều An Hảo, nhưng cánh môi vẫn áp trên vai cô.

Sau một lúc lâu, lại một giọt lệ rơi xuống cổ anh, toàn thân Lục Cẩn Niên run mạnh một chút, sau đó anh ngẩng đầu lên chặn ngay môi của Kiều An Hảo.

Nụ hôn của anh có chút thô bạo, xen lẫn vị máu tươi. Tay anh trực tiếp cởi đi chiếc váy ẩm ướt trên người cô. Nói đúng hơn, không phải cởi mà là xé, anh dùng hết sức xé nát y phục của cô rồi bắt đầu xé quần áo chính mình. Tiếng vải rách toạc truyền đến bên tai Kiều An Hảo, cũng không đợi cô kịp định thần, một cảm giác bị anh mạnh mẽ xông vào trong cô, sau đó một cỗ đau đớn lan khắp toàn thân.

Hai người đã hơn hai lần thân mật mặc kệ cô có tức giận hay không lƐ quy ɗöŋ. Nhưng hai lần trước làm chuyện đó, động tác của anh rất dịu dàng, mặc dù hai lần đó cũng không phải anh cam tâm tình nguyện.

Nhưng lúc này lại không hề giống như lúc đó, động tác của anh vừa tàn nhẫn vừa mạnh bạo, tựa như chiếm lấy lại như giày vò, đau đớn khiến cô cảm thấy không còn là chính mình nữa.
 

Thiên Nam

Design Team
Tham gia
13/4/19
Bài viết
928
Điểm cảm xúc
1,166
Điểm
93
Chương 47: Hợp đồng quảng cáo (3)
Người ta nói rằng lần đầu tiên của người con gái là đau đớn nhất, thực sự rất đau. Nhưng Kiều An Hảo lại cảm thấy lúc này mới thật sự đau thấu xương, so với lần đầu tiên thì không thể chịu được. Có lẽ là do đêm đầu tiên đó rượu gây tê cảm giác đau của cô, nhưng cũng có thể là cô yêu anh, đêm đó động tác của anh rất nhẹ nhàng lƐ quy ɗöŋ, cho nên dù anh làm cô đau, thì sự đau đớn kia vẫn rất ngọt ngào.

Nhưng bây giờ, Kiều An Hảo lại cảm thấy đau đến không sống nổi.

Không có tốt đẹp, không có rung động, nếu có cũng chỉ là tra tấn vô tận.

Đúng vậy, tra tấn.

Kiều An Hảo cảm thấy anh như đang trừng phạt cô, hoặc đang phát tiết sự khó chịu trong lòng. Mỗi một cái nhấp của anh đều không có bất kỳ cảm xúc, như thể dùng toàn lực, điên cuồng cho cô đau đớn, muốn đau chết cô. Và cô thật rất đau, không chỉ đau thể xác, mà tâm lại càng đau hơn.

Đột nhiên Kiều An Hảo chợt hối hận khi tự mình đem kịch bản đưa anh. Đáng lẽ cô nên nhờ Triệu Manh hoặc lúc cô nghe nhân viên nói tâm tình của anh không tốt liền xoay người rời khỏi. Ɗ1Ɛŋ ɗäŋ lƐ quy ɗöŋ chấm cơm. Cô không nên đụng tới họng sung này, cô biết rõ anh không ưa mình, thậm chí ghét mình, cô còn tự đưa mình đến tận cửa, hoàn hảo trở thành nơi cho anh phát tiết.

Đáng nói hơn là anh hoàn toàn tỉnh táo, cùng cô làm ra sự việc này, chính mình cũng là bộ dạng này. Hai lần trước cô cảm thấy tốt đẹp là vì một lần anh say, một lần anh sốt mơ hồ.

Sao cô có thể quên, anh đã từng nói với cô: “Kiều An Hảo, cô muốn chơi với tôi? Được lắm, tôi sẽ đùa chết cô!”

Cho nên lúc anh tỉnh táo làm sao có thể dịu dàng với cô?

Kiều An Hảo nghĩ lại, khóe mắt nhịn không được ướt át.

-

Qua hồi lâu, mọi thứ cuối cùng yên tĩnh trở lại.

Kiều An Hảo uể oải nằm trên sàn nhà ở phòng tắm, bởi vì đau đớn nên thân thể cô thoáng run bần bật.

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm Kiều An Hảo đầy chật vật đang nhắm mắt một chút, anh nuốt nước bọt rồi nhanh chóng quay đầu, theo động tác của anh, đáy mắt anh thoáng hiện lên một tầng bi thương và thống khổ lƐ quy ɗöŋ. Nhưng mà chỉ trong phút chốc, đáy mắt anh liền bình lặng lại, vẫn là cái loại từ chối người cách xa ngàn dặm, lãnh khốc vô tình vô dục.

Anh đứng lên, kéo một chiếc khăn tắm quấn lại cơ thể. Sau đó anh thuận tay tắt vòi hoa sen đang chảy nước lại, xoay người đi ra khỏi phòng tắm.

Không còn tiếng nước chảy của vòi sen, trong phòng tắm im lặng đáng sợ. Cửa phòng tắm không đóng, Kiều An Hảo nằm sấp trên mặt sàn lạnh như băng, lờ mờ nghe được tiếng người đang mặc quần áo bên ngoài, lƐ quy ɗöŋ sau đó cô lâm vào mê man.

Lục Cẩn Niên ăn mặc chỉnh tề, cầm ví tiền, di động và chìa khóa xe chuẩn bị rời đi. Lúc anh đi ngang cửa phòng tắm, bước chân hơi dừng một chút, dường như muốn liếc nhìn vào phòng tắm, nhưng cuối cùng lại không nhìn, chỉ là khuôn mặt bang giá tiếp tục sải bước nghênh ngang rời đi.
 

Thiên Nam

Design Team
Tham gia
13/4/19
Bài viết
928
Điểm cảm xúc
1,166
Điểm
93
Chương 48: Hợp đồng quảng cáo (4)
Khi Kiều An Hảo tỉnh lại, bên tai im lặng đến đáng sợ. Cô mở mắt, xung quanh đều lạnh như băng, ngây người trong chốc lát mới nhớ lại chính mình vừa cùng với Lục Cẩn Niên ở trong phòng tắm.

Kiều An Hảo miễn cưỡng bò dậy, chịu đựng toàn thân đau nhức, bước đi lảo đảo ra khỏi phòng tắm thì phát hiện trong phòng hoàn toàn trống không, Lục Cẩn Niên đã rời đi từ lúc nào.

Kiều An Hảo nhìn thoáng qua đồng hồ trên vách tường, đã một giờ sáng.

Lúc cô đi lên đưa kịch bản cho Lục Cẩn Niên không có mang theo di động, muộn thế này vẫn chưa trở về, không biết Triệu Manh có vì tìm cô mà làm kinh động đến cả đoàn làm phim không.

Kiều An Hảo lập tức cầm lấy điện thoại bàn trong phòng gọi cho Triệu Manh, rất nhanh có người bắt máy.

Cô mới "a lô" một tiếng, điện thoại nhanh chóng vang đến giọng nói đầy lo lắng của Triệu Manh : "Kiều Kiều, cậu chạy đi đâu vậy?"

Kiều An Hảo không có trả lời câu hỏi của Triệu Manh, yếu ớt dặn dò một câu : "Cậu cầm quần áo đến phòng 1001."

Ngắt điện thoại không bao lâu, Triệu Manh đã mang theo quần áo chạy đến. Ban đầu Triệu Manh vừa thấy Kiều An Hảo liền chuẩn bị tuôn một tràng chất vấn cô làm sao lại chạy đến phòng 1001, nguồn truyện bạn đang đọc là ở dien dan, le quy don chấm cơm. Kết quả là nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của Kiều An Hảo, toàn thân đầy những vết thâm xanh tím, thì lập tức nuốt xuống lời định nói.

Lúc này đã là đêm khuya, ngày mai vẫn còn phải quay nên người trong đoàn phim đã đi ngủ hết. Vì vậy suốt dọc đường từ phòng 1001 trở lại phòng mình, Kiều An Hảo và Triệu Manh không đụng phải ai cả.

Về đến phòng, Triệu Manh mới mở miệng hỏi : "Kiều Kiều, là Lục Cẩn Niên sao?"

Kiều An Hảo nhấp môi, lảng tránh câu hỏi của Triệu Manh : "Cậu không vì không tìm thấy mình mà làm kinh động đến mọi người trong đoàn làm phim đấy chứ?"

"Không có." Triệu Manh đáp xong, lại chuẩn bị hỏi Kiều An Hảo, thì Kiều An Hảo đã giành trước nói: "Mình muốn đi tắm."

Tẩy chay những trang truyện cọp dê không xin phép. Sau đó, không đợi Triệu Manh phản ứng, Kiều An Hảo liền nhanh chóng đi vào phòng tắm.

Lúc cô từ phòng tắm đi ra, Triệu Manh còn chưa ngủ, trong ánh mắt xen lẫn đau lòng : "Kiều Kiều......"

"Triệu Manh, mình không sao, muộn rồi, chúng ta mau ngủ đi." Kiều An Hảo lại một lần nữa đánh gãy lời nói của Triệu Manh.

Triệu Manh giật giật khóe miệng, cuối cùng đành thở dài, cái gì cũng không nói, liền leo lên giường.

Kiều An Hảo cũng theo lên giường, vươn tay tắt đèn rồi mới kéo chăn trùm đầu, trốn ở trong chăn, nước mắt cứ thế lặng lẽ rơi xuống.

-

Buổi sáng hôm sau, Kiều An Hảo mở mắt liền thấy đầu đau như búa bổ, mũi bị nghẹt, khó thở, chắc do tối hôm qua bị ngâm nước lạnh, lại nằm trên sàn nhà lạnh lẽo lâu như vậy, thành ra bị cảm rồi.

Triệu Manh nhìn sắc mặt tái nhợt của cô, nhịn không được lo lắng nói : "Hay là gọi điện thoại cho đạo diễn, xin dời lịch diễn lại một chút, đã bị cảm như vậy, làm sao còn quay phim được nữa."
 

Thiên Nam

Design Team
Tham gia
13/4/19
Bài viết
928
Điểm cảm xúc
1,166
Điểm
93
Chương 49: Hợp đồng quảng cáo (5)
Editor : xamxam

Beta-er : Meo WiWi

Kiều An Hảo mệt mỏi lắc đầu: "Thế là hết! Mình làm nữ hai vốn đã khiến người khác không phục. Ở bữa tiệc hôm trước, Lục Cẩn Niên còn nói mình là dựa vào năng lực mới lấy được vai này, khiến nhiều người chú ý đến mình. Hôm nay là cảnh quay đầu tiên của mình, chắc chắn sẽ có rất nhiều người đến xem, nếu lúc này nói vì bệnh xin dời lại lịch diễn, không biết người khác sẽ nghĩ thế nào, nói mình thấy khó nên lâm trận bỏ chạy. Hơn nữa mình là người mới, cũng không có tư cách làm cao, đến cuối cùng không làm tốt, còn khiến mọi người có thành kiến, nói mình làm trì hoãn tiến độ quay phim."

-

Trước khi đến trường quay, Kiều An Hảo uống một ly nước ấm, cả người liền thoải mái hơn một chút, nhưng đến khi ngồi trong phòng hóa trang, đầu lại đau trở lại.

Kiều An Hảo điều chỉnh lại tinh thần, ngồi ngay ngắn trước gương để thợ trang điểm làm cho cô.

Lúc đầu, Kiều An Hảo còn có thể chịu đựng, nhưng đến khi trang điểm được một nửa, cả người cô đều trở nên mê man khó chịu.

Khi Kiều An Hảo đang làm tóc thì Lục Cẩn Niên chợt đi tới phòng trang điểm.

Hôm nay không ít người phải quay, phòng hóa trang gần như đã kín chỗ, Lục Cẩn Niên đứng ở cửa, nhìn lướt qua một lượt, sau đó liền đi tới phía sau Kiều An Hảo.

Kiều An Hảo vì đang bị cảm cho nên không được tập trung, cũng không chú ý tới Lục Cẩn Niên ngồi ngay đằng sau mình. Mãi cho đến khi thợ trang điểm bảo cô ngẩng đầu nhìn mình trong gương, cô mới thấy Lục Cẩn Niên đang thản nhiên ngồi trên ghế, ánh mắt không chút kiêng kị nhìn chằm chằm vào gương. Lúc Kiều An Hảo ngẩng đầu lên, ánh mắt anh xoay nhẹ, xuyên qua gương phản chiếu nhìn thẳng vào mắt Kiều An Hảo.

Tầm mắt Kiều An Hảo vừa chạm vào Lục Cẩn Niên, trong đầu lập tức hiện ra hình ảnh tối hôm qua anh làm chuyện kia với cô, toàn thân không khỏi run lên, cánh môi mím chặt, lập tức hạ mi mắt.

Lần trang điểm kế tiếp, cả người Kiều An Hảo đều căng thẳng, không dám nhúc nhích động đậy dù chỉ một chút.

Đợi cho thợ trang điểm làm xong hết thảy rồi rời đi, Kiều An Hảo ngay lập tức đứng lên, đi về phía trường quay bên ngoài.

Không biết là Kiều An Hảo đứng quá mạnh, hay bởi vì bị cảm, khi cô vừa đứng lên, chân liền mềm nhũn, cả người liền vô lực ngồi lại xuống ghế.

Triệu Manh nhịn không được lo lắng : "Kiều Kiều, cậu có chắc đi được không? Mình thấy cậu bây giờ không ổn chút nào, hay là cứ đi tìm đạo diễn nói chúng ta đi khám một chút?"

"Không cần, mình không sao." Kiều An Hảo thấp giọng trả lời một câu, lại cố đứng lên lần nữa. Lục Cẩn Niên cúi đầu, từ đằng sau nhanh chóng đi qua.

Kiều An Hảo đi vào trường quay, đúng như cô suy đoán, mặc dù hôm nay không có cảnh hấp dẫn, tất cả diễn viên của đoàn đều có mặt đông đủ.

Cô biết, bọn họ đều là đến xem cô.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top