Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 402: Tạm biệt tuổi thanh xuân, tạm biệt người em yêu (12)
Hàn Như Sơ nghĩ hai người bọn họ xa cách lâu ngày gặp lại có chuyện muốn nói, lập tức nở một nụ cười, quản gia hiểu rõ mang theo người giúp việc cùng đi ra.

Trước khi Hàn Như Sơ ra ngoài, lúc đóng cửa, bà nhìn Kiều An Hảo và Hứa Gia Mộc, suy nghĩ, lấy điện thoại di động ra, len lén chụp mấy tấm hình, sau đó ra ngoài.

-

Lục Cẩn Niên đã sớm tới Hoàn Ảnh truyền thông, buổi sáng đi họp, sự chú ý của anh tương đối không tập trung, thỉnh thoảng lại thất thần, cuối cùng lúc diễn ra hội nghị, cũng có người phát hiện anh không ổn.

Thật vất vả đến lúc hội nghị kết thúc, trở lại phòng làm việc, đối mặt một xấp văn kiện dầy, ngồi trước bàn làm việc, lại không đọc được chữ nào, trong đầu toàn bộ đều là chuyện hôm nay Kiều An Hảo đi đón Hứa Gia Mộc xuất viện.

Mười một giờ trưa, trợ lý vào phòng làm việc, cầm một văn kiện khẩn cấp cần anh ký tên, Lục Cẩn Niên không ổn định lật xem, điện thoại di động đặt ở trên mặt bàn lại vang lên, Lục Cẩn Niên không để ý đến, tiếp tục xem văn kiện, kết quả điện thoại di động lại liên tục vang lên mấy

tiếng, Lục Cẩn Niên không nhịn được nghiêng đầu, liếc mắt nhìn màn hình, sau đó một con số xa lạ gửi mấy tấm hình.

Anh nhìn chằm chằm màn hình một hồi, rồi dời tầm mắt, trên mặt bình tĩnh không có bất kỳ biểu cảm gì, cầm bút, ký lên văn kiện.

Lúc Lục Cẩn Niên đang chuẩn bị đưa văn kiện cho trợ lý, điện thoại di động lại vang lên, là số điện thoại xa lạ vừa gửi tin nhắn gọi tới, đáy lòng của anh mơ hồ đã đoán được là ai, chần chờ một phút, đặt văn kiện lại trên bàn, cầm điện thoại di động, nhận nghe.

Quả nhiên giống như anh suy đoán, bên trong truyền tới tiếng Hàn lạnh nhạt khinh thường trước sau như một: "Vừa rồi tôi gửi cho cậu mấy tấm hình, cậu đã thấy được chưa, bây giờ Gia Mộc xuất viện, cậu và Kiều Kiều cũng nên kết thúc."

Lục Cẩn Niên cầm điện thoại di động lên, cố gắng ra sức chậm rãi, cánh môi giật giật, không lên tiếng.

Bên đầu dây kia Hàn Như Sơ, bị sự im lặng của anh khiến không rõ tình huống, lần nữa khí thế lạnh nhạt mở miệng: "Thế nào? Không bỏ được? Nhưng cậu không được quên, trong ba người, cậu là người dư thừa, nếu như không phải là Gia Mộc gặp tai nạn ngoài ý muốn, làm gì cậu có tư cách đến gần Kiều Kiều? Cuộc giao dịch này, cậu cũng có không ít lợi, bây giờ cũng nên từ bỏ đi!"

Bất chợt vẻ mặt Lục Cẩn Niên trở nên có chút u ám, trong miệng, mang theo một tia tàn độc: "Bà nói tôi thế nào cũng được, nhưng tôi cảnh cáo bà, không nên làm nhục Kiều Kiều, cho tới bây giờ cô ấy không phải là món hàng giao dịch!"

"Không phải là món hàng giao dịch, ban đầu lúc cậu nghe diễn vợ chồng với cô ta, liền vô điều kiện chấp nhận đóng giả Gia Mộc?" Hàn Như Sơ cười khẽ một tiếng: "Cậu chẳng qua chỉ là một nghiệt chủng, còn muốn tranh giành phụ nữ với con gái tôi? Tôi cho cậu biết, dù cậu có muốn Kiều An Hảo, cũng phải chờ con trai tôi không cần nó nữa, cậu chỉ xứng đáng nhặt đồ vứt bỏ của con tôi!"

"Tôi lặp lại lần cuối, bà có thể sỉ nhục tôi, không được sỉ nhục cô ấy!" Cả người Lục Cẩn Niên đứng lên: "Bà không cần cho rằng tôi giành Kiều Kiều với Hứa Gia Mộc, là bởi vì tôi không xứng, đó là bởi vì tôi tôn trọng bọn họ, không muốn gây phiền toái cho bọn họ."

Lục Cẩn Niên nói xong, dứt khoát cúp điện thoại, hung hăng quăng điện thoại đi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 403: Tạm biệt tuổi thanh xuân, tạm biệt người em yêu (13)
“Ba” một tiếng vang từ phía đạo diễn phát ra, trong gian phòng một trận vô cùng yên tĩnh, trợ lý đứng ở một bên, một tiếng cũng không dám nói.

Ngực Lục Cẩn Niên phập phồng lợi hại, anh vòng hai bước qua bàn làm việc, kéo ra ngăn kéo, lấy ra một hộp thuốc lá, vừa rút ra một điếu chuẩn bị hút, thì đột nhiên dừng lại ném hộp thuốc lá vào thùng rác, đi đến bên cạnh cửa sổ, đưa lưng về phía trợ lý, nhìn ra ngời cửa sổ không hề nhúc nhích.

Không biết qua bao lâu, lệ khí trên người của Lục Cẩn Niên bớt đi rất nhiều, anh mới quay đầu lại, mở miệng nói với trợ lý: “Thời gian ngắn trước tôi có cho anh điều tra về cổ đông ở hữu cổ phần công ty Hứa thị, hiện tại tra đến đâu rồi?”

Trợ lý trả lời: “Điều tra đã rõ ràng không sai biệt lắm.”

Lục Cẩn Niên gật đầu một cái, không nói gì.

Trơ lý hỏi lại: “Lục tổng, ngài thật sự suy nghĩ kỹ, quyết định làm như thế thật sao?”

Lục Cẩn Niên không nói gì như cũ, nhìn về phía bên ngời cửa sổ.

Thật lâu sau, Lục Cẩn Niên mới mở miệng “Uh” một tiếng, âm thanh rất nhẹ, không có…..trộn lẫn một chút cảm xúc nào: “Cú làm theo như ban đầu tôi đã nói với anh.”

Trợ lý không có ý tứ có tiếp tục khuyên ngăn Lục Cẩn Niên: “Vâng, tôi sẽ chuẩn bị tốt hết toàn bộ.”

Lục Cẩn Niên không có nói gì, trợ lý cầm văn kiện ở trên bàn, yên lặng không một tiếng động đi ra ngoài, nhưng là đi được hai bước, lại ngừng lại, đáy lòng có điểm không yên hỏi: “Lục tổng, anh thật sự sẽ cùng Kiều tiểu thư tách ra sao?”

Lục Cẩn Niên bảo trì trầm mặc, lệ khí rơi rụng ở sau lưng nổi lên một tầng đau thương.

Trợ lý giơ tay lên, cọ cọ cái mũi của mình: “Tôi cảm thấy gần đây Kiều tiểu thư và Lục tổng rất tốt, cho dù trước đây Kiều tiểu thư từng thích Hứa tiên sinh, nhưng hiện tại nói không chừng người cô ấy thích là ngài, bình thường ta thấy, Kiều tiểu thư rất quan tâm đến anh Lục tổng. Cho nên tôi cảm thấy, thật Lục tổng, anh có thể thử hỏi xem Kiều tiểu thư nghĩ như thế nào, bây giờ cô ấy có muốn ở cùng một chỗ với Hứa tiên sinh hay không? Đến lúc đó anh mới cùng Kiều tiểu thư tách ra, giờ mà tách ra chẳng phải không công bỏ qua sao?”

Trợ lý nói nhiều như vậy, nhìn Lục Cẩn Niên thủy chung không có nửa điểm phản ứng, anh đưa tay lên nhu nhu cái mũi: “Việc kia, Lục tổng quên đi, ngài coi như tôi chưa nói gì, nếu không còn việc gì trong lời nói, tôi đi ra ngoài trước.”

Lục Cẩn Niên không hề động đậy, anh nghe thấy tiếng bước chân rời đi của trợ lý truyền đến, cùng âm thanh đóng cửa văn phòng, anh nhìn chân trời màu xanh bên ngoài cửa sổ, một mảnh bình thản, nhưng trong đầu, lại mang những lời trợ lý vừa nói, ngẫm lại một lần.

-

Kiều An Hảo đặt cái bát ở một bên trên bàn, cầm lấy khăn ướt, giúp Hứa Gia Mộc lau khóe môi, sau đó, nâng lên mí mắt, nhìn Hứa Gia Mộc, hỏi: “Rốt cuộc vì sao anh xảy ra tai nạn xe cộ, lúc đó cũng không có uống rượu, vì sao đụng nghiêm trong như vậy?”

Đáy mắt Hứa Gia Mộc xẹt qua một tia tức giận, sau đó cười nhẹ một chút, nói qua loa: “Lúc ấy không phản ứng kịp, xảy ra ngoài ý muốn, nhưng mà bây giờ không phải không có chuyện gì sao?”

“May mà không có việc gì.” Kiều An Hảo nhỏ giọng oán thầm một câu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, cô trầm mặc một hồi, rồi mới mở miệng: “Anh Gia Mộc, anh có phải đã sớm biết em và anh có hôn ước?”

Hứa Gia Mộc ừ một tiếng, không có nói chuyện.

Trong phòng ngủ im lặng một hồi lâu, Kiều An Hảo nói: “Thực xin lỗi, anh Gia Mộc, em không thể gả cho anh.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 404: Tạm biệt tuổi thanh xuân, tạm biệt người em yêu (14)
Hứa Gia Mộc biết là Kiều An Hảo còn chưa nói hết, cả người lười biếng dựa về phía sau, tìm cho bản thân một tư thế thoải mái, không hề có tức giận hay kinh ngạc, chỉ nhìn cô, bình tĩnh chờ đợi lời nói kế tiếp của cô.

Kiều An Hảo giật giật môi: “Sau khi anh xảy ra tai nạn, em mới biết được có hôn ước giữa Kiều gia và Hứa gia, bởi vì tai nạn của anh đột ngột quá, tất cả mọi người đếu nói Hứa gia không có người nối nghiệp, hội đồng quản trị của Hứa thị có biến cố lớn, sau cùng không còn cách nào, đành để cho Lục Cẩn Niên đóng giả anh, làm đám cưới với Kiều gia, đợi đến khi Hứa gia ổn định lại.”

“Người của Kiều gia, trừ em ra, thì cũng không ai biết anh đang hôn mê bất tỉnh, bác Hứa đến tìm em…”

Ngay lúc đó, cô vì nghe được tên của Lục Cẩn Niên trong miệng Hàn Như Sơ, mới đồng ý đề nghị kia, cô thích Lục Cẩn Niên, đó là một bí mật của riêng cô, ngay cả lúc trước khi cô đọc thư tình cho Hứa Gia Mộc nghe, cũng không nói cho anh ấy biết người mình thích là ai.

Kiều An Hảo tạm dừng một lúc, tiếp tục nói: “Em và anh là bạn bè nhiều năm như vậy, không thể thấy chết mà không cứu, cho nên em liền đồng ý, hiện giờ…”

“Hiện giờ, anh đã tỉnh lại, chuyện em đáp ứng cũng đã hoàn thành, cho nên em muốn hủy bỏ hôn ước giữa chúng ta, đúng không?” Hứa Gia Mộc giúp Kiều An Hảo nói câu kế tiếp.

Kiều An Hảo rũ rèm mắt xuống, chần chừ một lát, vẫn nhẹ nhàng gật đầu.

“Được, việc này anh biết rõ, một mình anh xử lý là được.” Hứa Gia Mộc sảng khoái trả lời, không hề có do dự hay chần chừ gì, cũng khiến Kiều An Hảo ngạc nhiên ngẩng đầu: “Anh Gia Mộc, một mình anh xử lý thế nào?”

“Việc này, em không cần biết, nói chung không thể để em ra mặt nói ly hôn được, Kiều Kiều, em đừng quên, ba mẹ em mất sớm, mấy năm nay đều là Kiều gia nuôi dưỡng em, em có hôn ước với anh, cũng đại diện cho Kiều gia, bây giờ em đột nhiên náo loạn đòi ly hôn, về sau làm sao đối mặt với hai bác được?” Hứa Gia Mộc tường tận phân tích lại tình hình cho Kiều An Hảo

nghe, sau đó liền mở miệng cam đoan với cô: “Kiều Kiều, hiện giờ cái gì em cũng đừng nghĩ đến, anh nói được thì làm được, em chỉ cần kiên nhẫn là thấy kết quả rồi.”

Thẳng thắn mà nói, lúc Kiều An Hảo mở miệng chủ động đề xuất hủy bỏ hôn ước với Hứa Gia Mộc, thật sự không nghĩ đến Kiều gia, Gia Mộc nói như vật, cô mới đột nhiên nhớ ra nếu mình làm thế thì sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến hai bác, trong lòng cô dâng lên một tia cảm động, từ nhỏ đến lớn, đã nhiều năm như vậy, Hứa Gia Mộc vẫn luôn đối tốt với cô, cô gật đầu, nhẹ nhàng mở miệng: “Anh Gia Mộc, cảm ơn anh.”

“Kiều Kiều, em học người ta khách khí cái gì.” Hứa Gia Mộc cười cười, vươn tay ra dịu dàng vuốt tóc Kiều An Hảo, sau đó còn nói: “Thế nhưng Kiều Kiều, có lẽ phải đợi một thời gian nữa anh mới có thể giải quyết chuyện này, hiện giờ, em nhìn anh xem, cửa Hứa gia còn không đi qua nổi.”

-

Kiều An Hảo trở lại Cẩm Tú Viên, đã là chín giờ tối, cô ăn cơm chiều ở Hứa gia, cho nên chào má Trần một tiếng xong liền lên lầu.

Lục Cẩn Niên vẫn chưa quay lại, một ngày này cô cũng không làm gì, nhưng lại cảm thấy có chút mệt mỏi, tắm rửa một cái, liền ngã luôn xuống giường, cũng không ngủ, chỉ nằm im, sắp đến 12 giờ khuya, cô nghe thấy dưới lầu truyền đến tiếng xe của anh.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 405: Tạm biệt tuổi thanh xuân, tạm biệt người em yêu (15)
Editor : Meitu

Trong biệt thự rất yên tĩnh, mặc dù hiệu quả cách âm đặc biệt tốt, cô vẫn mơ hồ nghe cuộc nói chuyện của Lục Cẩn Niên và má Trần, cả tiếng bước chân của Lục Cẩn Niên, cửa phòng ngủ bị đẩy ra, Kiều An Hảo như cũ duy trì nhắm mắt ngủ say, tiếng bước chân Lục Cẩn Niên rất nhẹ,

dường như đứng ở mép giường nhìn cô rất lâu, mới rời đi, ngay sau đó trong phòng tắm truyền đến tiếng nước chảy.

Khoảng tầm nửa tiếng, Lục Cẩn Niên từ trong phòng tắm ra ngoài, rón rén leo lên giường, nằm ở bên cạnh cô, mùi hương xà phòng xen lẫn mùi quen thuộc trên người anh, chui vào trong mũi cô, khiến mũi bỗng dưng đau nhói, có chất lỏng ấm áp xông lên đáy mắt, hốc mắt có chút ê ẩm, một lát sau, có giọt lệ trong suốt nơi khóe mi, sau đó chậm rãi rơi xuống gối.

Lục Cẩn Niên thấy Kiều An Hảo ngủ, cũng không quấy rầy cô, hai người yên tĩnh nằm như vậy, Kiều An Hảo bất chợt xoay người, đánh thức Lục Cẩn Niên muốn ngủ, anh mở mắt, nhìn Kiều An Hảo, ý thức không rõ gọi một tiếng "Kiều Kiều" .

Kiều An Hảo không nói gì, mở to hai mắt, trong phòng ngủ lờ mờ, bình tĩnh nhìn anh.

Lục Cẩn Niên dần dần trở nên có chút tỉnh táo, chống tay lên: "Sao vậy?"

Lời của Lục Cẩn Niên còn chưa nói xong, lại giống như điểm huyệt Kiều An Hảo, bất chợt liền nhào tới trên người của anh, đè lên người anh, cứng rắn áp xuống giường, Lục Cẩn Niên bị hành động khó hiểu của Kiều An Hảo như vậy không giải thích, yêu, quan tâm, để ý, nhăn trán, nhưng cũng không nói ra lời nào, môi của anh, liền bị cô hung hăng chặn lại.

Cô hôn rất vụng về, giống như đêm đầu tiên của cô và anh, bọn họ cũng uống rượu say, cô mượn rượu, giống như bây giờ, đè anh ở phía dưới, lung tung gặm cắn môi của anh, tay cởi quần áo của anh, bởi vì sức lực yếu ớt, thế nào cũng không cởi được áo ngủ của anh, chẳng qua chỉ cởi được hai nút áo, sau đó tay nhỏ bé từ trước ngực luồn vào, sờ soạng bên trong.

Lục Cẩn Niên còn đang không hiểu, trong nháy mắt đã bị hành động Kiều An Hảo làm xáo trộn, anh bị cấm dục hơn một tháng, đối mặt với sự chủ động của cô, không thể chịu được, cả người anh lúng túng chừng 5 phút, sau đó liền ôm hông của cô, lật người, đè cô ở phía dưới, hung hăng ngăn chặn môi của cô, trên tay không ngừng cởi đi quần áo của hai người.

Cả đời này anh chỉ chạm qua mình cô, số lần cũng không nhiều, ở phương diện này cũng không có kinh nghiệm gì, thuần túy theo bản năng của mình mà làm.

Cả đời cô cũng chỉ có mình anh, kinh nghiệm tuyệt không phong phú, thậm chí còn mang theo vài phần căng thẳng và bảo thủ, mỗi một lần đều giống như đầu gỗ, không có nửa điểm tình thú chỉ mặc anh trêu chọc.

Nhưng mà, dù là như vậy, không có quá nhiều động tác, bọn họ vẫn như cũ có thể đạt tới tột cùng, vẫn như cũ có thể xúc động lẫn nhau trong chỗ sâu nhất của cơ thể.

Đêm khuya vắng người, trong phòng ngủ tiếng thở dốc không ngừng tràn ra, mặc dù hai người không có trao đổi bất kỳ lời nào, thủy chung im lặng, thân thể lại dễ dàng thể hiện thay lời nói.

Hồi lâu trôi qua, Lục Cẩn Niên có vẻ mãnh liệt, cuối cùng lúc kết thúc, hai người cảm giác như đã bị cạn sạch tất cả sức lực trong cơ thể.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 406: Tạm biệt tuổi thanh xuân, tạm biệt người em yêu (16)
Lục Cẩn Niên bám lên người Kiều An Hảo, mở miệng thở hổn hển hồi lâu, mới từ sâu bên trong rung động mà cô gây ra cho chính mình tỉnh lại, anh vươn tay, sờ sờ vào tóc dài bị mồ hôi làm ướt của cô, sau đó cúi đầu, nhẹ nhàng dùng môi hôn lên trán của cô, xoay người nằm sang một bên, vươn cánh tay kéo cô vào trong lòng, nhắm hai mắt lại.

Kiều AN Hảo nghe thấy hô hấp của Lục Cẩn Niển nằm bên cạnh, dần dần trở nên đều đều lâu dài mới chậm rãi mở mắt ra, cô giơ tay lên, nhẹ nhàng chạm vào chán nơi mà Lục Cẩn Niên vừa hôn qua, rõ ràng đã qua một lúc lâu, nơi đó là một mảnh lạnh lẽo, nhưng mà cô giống như cảm giác được một tia độ ấm, chỉ là, đáy lòng cô càng phát ra lạnh lẽo, trong đầu lại hiện lên hình ảnh Lục Cẩn Niên ký vào biên lai sinh non, đáy mắt lại lần nữa chậm rãi chứa sương mù dầy đặc, nhịn hồi lâu, chung quy không thể nhịn xuống, đưa đầu sang một bên, khoảng cách xa xa anh, nước mắt chảy xuống, cầm thế nào cũng không được.

-

Ngày hôm sau, thời gian Lục Cẩn Niên tỉnh lại như bình thường, tối hôm qua tuy hao phí nhiều thể lực như vậy, nhưng anh cảm thấy tinh thần rất phấn chấn, toàn thân tràn đầy năng lượng, xuống giường, không thấy thân ảnh của Kiều An Hảo, nghĩ chắc là cô vừa mới đi ra ngoài, không vội đi rửa mặt, chỉ vội vàng chạy xuống lầu: “Má Trần! Má Trấn!”

Lục Cẩn Niên hô lên hai tiếng, cửa phòng bếp mở ra, đi ra là Kiều An Hảo, tóc dài xinh đẹp, măc một chiếc tạp dề, cầm trong tay một cái nạo bằng sắt.

Lục Cẩn Niên nhìn sửng sốt: “Má Trần đâu?”

“Hôm nay má Trần có việc, về nhà trước rồi.” Kiều An Hảo vừa trả lời một câu, liền hô nhỏ một tiếng, chạy trở về phòng bếp, đem lửa trên bếp gas nhỏ đi một chút, lại quay đầu, nói với Lục Cẩn Niên: “Tôi làm bữa sáng, ngươi rửa mặt xong, là có thể ăn cơm.”

Kiều An Hảo chủ động xuống bếp làm bữa sáng?

Lục Cẩn Niên nghi hoặc nhìn chằm chằm phòng bếp một lát, sau đó liền vội vàng chạy lên lầu, rửa mặt sạch sẽ rất nhanh, lấy một bộ quần áo hàng ngày mặc vào, rồi xuống dưới đi vào nhà ăn, vừa nhìn thấy Kiều An Hảo đứng ở bên cạnh bàn, múc cháo, Lục Cẩn Niên nhìn có chút thất thần.

Kiều An Hảo nhận thấy được Lục Cẩn Niên tiến vào, ngẩng đầu, nhìn về phía anh cười cười: “Ngồi a.”

Lục Cẩn Niên không lên tiếng chỉ tiêu sái ngồi xuống trước bàn ăn, nhìn một bàn phong phú đồ ăn sáng, có chút kinh ngạc ngẩng đầu: “Đầu là do em làm?”

Kiều An Hảo múc xong một chén cháo, đưa tới trước mặt anh: “Lần đầu tiên làm, không biết có thể ăn được hay không.”

Lục Cẩn Niên cầm thìa, quấy hai cái cháo, đang chuẩn bị uống, lại nhìn thấy tay của Kiều An Hảo hé ra sau chiếc khăn tay đang cầm, có máu ướt sũng nước chảy xuống, cả người mạnh đứng lên, cầm lên tay của cô: “Bị thương?”

“Không có việc gì, do lúc thái rau, không cẩn thận nên bị thương.” Kiều An Hảo theo bản năng muốn rút ra ngón tay.

Lục Cẩn Niên nắm chặt tay của cô, thật cẩn thận tháo chiếc khăn tay đang quấn kia ra, thấy miệng vết thương trên tay của cô, nhiếu mày một chút, liền đứng dậy đi ra nhà ăn.

Rất nhanh Lục Cẩn Niên đã quay trở lại nhà ăn, trên tay mang theo một lọ thuốc sát trùng và một miếng băng cá nhân, anh và Kiều An Hảo ngồi xổm xuống trước bàn ăn, cầm ngón tay của cô, đầu tiên là khử trùng, sau đó dán băng cá nhân: “Về sau nếu má Trần không có ở nhà, liền gọi điện thoại để cho người ta mang cơm tới, không cần xuống bếp làm.”

Kiều An Hảo cúi thấp đầu, nhìn thái độ nghiêm túc của Lục Cẩn Niên, đáy mắt có chút nong lên, liền quay đầu đi chỗ khác.

PS: hôm nay hoàn, ngày mai tiếp tục ** rất nhiều người muốn đàn hào: 87415587 (đầy liền khóa đàn, tràn ngập nước)
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 407: Tạm biệt tuổi thanh xuân, tạm biệt người em yêu (17)
Editor: xiu xiu

Kiều An Hảo cúi đầu, nhìn thái độ thật sự của anh, đáy mắt hơi nóng lên.

Mãi cho đến khi Lục Cẩn Niên kéo lại băng cá nhân, đứng lên, Kiều An Hảo liền hít vào một hơi thật sâu, áp chế cảm xúc trong đáy lòng xuống, quay đầu, cong môi nhìn anh, cười yếu ớt: “Ăn cơm đi, đồ ăn đều nguội hết rồi.”

“Ừhm.” Lục Cẩn Niên khẽ lên tiếng, giơ tay lên, nhẹ nhàng vuốt tóc Kiều An Hảo, cầm bông băng trong tay ném vào thùng rác, rút một tấm khăn ướt ra lau tay, ngồi trở lại vị trí, cầm đũa lên, còn chưa đến đĩa rau, Kiều An Hảo đã nhanh chân hơn, gắp một cây rau muống, đặt trong bát của anh, Lục Cẩn Niên sửng sốt một phen, ngẩng đầu nhìn Kiều An Hảo đang cười chói sáng, nói khẽ: “Lần đầu nấu ăn, bản thân tôi cũng không đủ dũng khí nếm thử một lần, cho nên anh là chuột bạch, thí nghiệm trước đi.”

Khóe miệng của Lục Cẩn Niên cong lên, có một chút sủng ái, không nói lời nào liền gắp rau muống lên, đưa vào trong miệng, ăn.

“Thế nào?” Đáy mắt của Kiều An Hảo lóe lên một chút chờ mong.

Lục Cẩn Niên nuốt xong, vẻ mặt rất thật: “Cũng không tệ lắm.”

“Thật sao?” Kiều An Hảo bán tín bán nghi cầm đũa lên gắp đồ ăn, chỉ ăn hai lần, cảm xúc đã trở nên buồn rầu, lông mày nhăn vào rất nhiều, hao tổn sức lực rất lớn mới không để bản thân mình nhổ ra ngoài, nuốt vào trong bụng, sau đó lấy chén nước trên bàn, uống vào đến nửa chén, mới thè lưỡi nói: “Mặn muốn chết!”

Lục Cẩn Niên nở nụ cười, không giống như những người đàn ông khác vì người phụ nữ mình thích, mà lời ngon ý ngọt khen đồ ăn của cô ngon, chỉ yên lặng dùng hành động thức tế ăn hết chỗ thức ăn cô làm.

Lần đầu tiên nấu cơm, miễn bàn ăn ngon, chỉ có thể nói là miễn cưỡng có thể nuốt xuống, nhưng Lục Cẩn Niên lại ăn rất nhiều, giống như ở trước mặt anh, là một bàn đồ ăn ngon.

Kiều An Hảo nhìn hình ảnh như vậy, đáy mắt có chút cảm động.

Anh đối với cô rất tốt, cho dù tốt như vậy, cũng không có nghĩa đó là tình yêu, đúng không?

Lục Cẩn Niên lưng dạ, mới phát hiện Kiều An Hảo ngồi trước mắt không hề động đũa, vẫn chỉ nhìn anh ăn, động tác trong miệng anh liền chậm lại, không lên tiếng quấy rầy cô, mà là lẳng lặng nhìn lại, theo đáy mắt của cô thấy được hình ảnh ngược của chính mình, lần đầu tiên trong đời từ lúc sinh ra đến giờ anh mới phát hiện ra, bản thân mình cũng có lúc đẹp đến vậy.

Trong phòng ăn rất yên tĩnh, ánh mặt trời ngoài cửa sổ rất sáng, trong đầu Lục Cẩn Niên bất chợt hiên ra câu nói hôm qua trợ lý nói với anh: Cho dù trước kia cô Kiều từng thích anh Hứa, nhưng không có nghĩa bây giờ cô ấy không thích anh, tôi thấy rất nhiều lúc, rõ ràng là cô Kiều cực kỳ quan tâm đến anh…

Trong ngực anh quay cuồng vài luồng cảm xúc không rõ, tối hôm qua, sở dĩ anh về trễ như vậy vì vẫn nghĩ mãi rốt cuộc có nên hỏi cô nghĩ như thế nào về anh không.

Anh do dự như vậy, thế nhưng là vì, sợ rằng chính mình mở miệng nói ra, lại không nghe được đáp án mà mình chờ mong, cuối cùng hai chữ bạn bè cũng không còn.

Cùng lúc đó, âm thanh của Kiều An Hảo cũng vang lên: “Lục Cẩn Niên.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 408: Tạm biệt tuổi thanh xuân, tạm biệt người em yêu (18)
Editor : Meitu

Hai người đồng thời ngẩn ra, qua khoảng chừng mấy phút, lại một lần cùng mở miệng.

Lục Cẩn Niên nói: "Có chuyện gì?"

Kiều An Hảo nói: "Thế nào?"

Kiều An Hảo lại mở miệng: "Anh nói đi..."

Lục Cẩn Niên cũng mở miệng: "Em nói..."

Liên tục hai lần ăn ý, khiến lời hai người muốn nói cũng chưa nói xong, không nhịn được mỉm cười một tiếng.

Sau một lúc lâu, Lục Cẩn Niên lại mở miệng, nói: "Hay là, em nói trước đi."

Kiều An Hảo im lặng một chút, cũng không tranh luận với Lục Cẩn Niên, nở nụ cười, hai tay đặt ở trên bàn ăn, ngồi nhìn thẳng Lục Cẩn Niên: "Vậy cũng tốt, em không khách khí."

Lục Cẩn Niên nhẹ nhàng "Ừ" một tiếng, đặt xuống đôi đũa trong tay, không chớp mắt nhìn Kiều An Hảo.

Gương mặt Lục Cẩn Niên anh tuấn trước mặt Kiều An Hảo, khiến cổ họng giống như bị nghẹn lại, cô không có cách nào thở được, có mấy lời, đáy lòng đã tính toán thật nhiều lần, còn chưa nói được, bi thương và khổ sở đã giành bao phủ trước.

Đầu lưỡi Kiều An Hảo động nhiều lần, thủy chung cũng không mở miệng được, cuối cùng cong môi nở một nụ cười, đè xuống chua xót xông lên, hai tay đan lại dùng sức, mới hít sâu một hơi, nhìn Lục Cẩn Niên, bình tĩnh nói: "Hôm qua anh Gia Mộc xuất viện."

Lục Cẩn Niên nhìn thẳng Kiều An Hảo, rõ ràng đờ đẫn, như cũ duy trì tư thái vừa rồi, không nhúc nhích tiếp tục nhìn chăm chú vào Kiều An Hảo, thật lâu, mới gật đầu, bày tỏ biết, lại một lát sau, giọng anh rất nhạt hỏi: "Em ấy có khỏe không?"

"Anh Gia Mộc khỏe vô cùng, thân thể khôi phục cũng tốt, chẳng qua bác sĩ nói nên nghỉ ngơi nhiều..." Chỉ là Kiều An Hảo nói cho Lục Cẩn Niên

biết tình hình cơ bản của Hứa Gia Mộc, cũng có chút nói không được nữa, cô cong lên môi, lộ ra hàm răng trắng sáng, lại nở nụ cười rực rỡ xinh đẹp, đáy mắt lại nổi lên một tia sáng, đáy lòng lặng lẽ đếm, sau đó liền mở miệng nói: "Anh Gia Mộc xuất viện, sau này anh không cần đóng giả anh Gia Mộc nữa..."

Kiều An Hảo nói tới đây, giọng nói hơi run, chỉ có thể cố gắng nở nụ cười cứng ngắc, nói ra câu kế tiếp: "Chúng ta cũng không cần tiếp tục diễn vợ chồng."

Lần này Lục Cẩn Niên không nói gì, cũng không có phản ứng, nhìn Kiều An Hảo, trở nên có chút nặng nề.

Kiều An Hảo giơ tay lên, che mặt của mình, nhắm hai mắt hít sâu một hơi, sau đó dùng đầu ngón tay nhanh chóng xóa sạch đi khóe mắt ướt át, thả tay xuống, vẻ mặt nhìn về phía Lục Cẩn Niên vẫn ấm áp như cũ: "Cho nên, hiệp nghị giữa chúng ta cũng nên kết thúc."

Lục Cẩn Niên ngồi ở đối diện Kiều An Hảo, lông mi cũng không chớp động một cái, liếc nhìn lại, giống như là một pho tượng.

"Em vừa gọi anh, chính là vì nói cho anh.." Kiều An Hảo dừng lại một chút, bình tĩnh hít thở tiếp tục mở miệng, tốc độ nói rất chậm chạp, dường như là buộc mình, cứng rắn ép từng chữ từng chữ ra ngoài: "Em phải đi."

Kiều An Hảo cố gắng đè ép nước mắt sắp trào ra, giọng nói mang theo một tia khẽ run, tiếp tục nói một lần: "Em phải đi, em phải rời khỏi đây."

Lục Cẩn Niên ngồi đối diện, vẫn như cũ không có chút động tĩnh.

Trong phòng ăn hoàn toàn yên tĩnh, không khí rơi xuống trạng thái u ám.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top