Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 346: Hai câu 'Wo ai ni' (2)
Cuộc sống bận rộn bao giờ cũng qua nhanh, chớp mắt đã đến ngày diễn cuối cùng.

Chỉ là trước những cảnh quay cuối, “Khuynh thành thời gian” đã sắp xếp mở một cuộc họp báo.

Địa điểm cuộc họp báo tại khách sạn nằm ở trung tâm Bắc Kinh, thời gian lúc bốn giờ rưỡi chiều, mời tất cả nhân vật có tiếng trong giới truyền thông.

Chủ yếu là diễn viên, bởi vì tất cả mọi người ở trong đoàn làm phim nên tham dự tiệc rượu trước, sau đó sử dụng đồ hóa trang trong đoàn làm phim để trang điểm.

Lục Cẩn Niên có chuyện cần phải xử lý, trong lúc hóa trang thì nhận được điện thoại, buổi chiều các ngôi sao cũng đã bắt đầu hóa trang,mọi người thấy anh đều khách khí chào hỏi: “Lục tổng.”

Mặt Lục Cẩn Niên không chút thay đổi gật đầu, nói mấy chữ với người trong điện thoại, đi tới chỗ ngồi hóa trang của mình theo thói quen.

Chỗ Lục Cẩn Niên hóa trang ngược với chỗ Kiều An Hảo, lúc ngồi xuống, nhìn qua gương là có thể nhìn thấy phía sau của Kiều An Hảo, anh vừa nghe điện thoại, vừa chú ý vào phía sau của cô, có thể bởi vì máy điều hòa hơi lạnh, thổi vào người, nhân lúc thợ hóa trang đang tìm hộp phấn, cô đưa tay chà xát cánh tay đang lộ ra bên ngoài, rùng mình một cái.

Lục Cẩn Niên nhíu mày, nghĩ đến lời bác sĩ dặn ,sau chuyện vừa rồi, Kiều An Hảo vạn lần cũng không thể bị cảm lạnh, vì thế nói một câu với người bên kia “Thật xin lỗi”, rồi cắt điện thoại, sau đó hơi bực mình nói với trợ lý phía sau: “Sao lại thế này, máy điều hòa mở lạnh như vậy?”

Trợ lý kinh ngạc nhìn Lục Cẩn Niên đang mặt đồ vét cao ngất, bởi vì từ bên ngoài bước vào, chóp mũi còn có một tầng mồ hôi, trong lòng không nhịn được nổi lên sự nghi ngờ, ngoài miệng vô cùng thành thật nói: “Tôi đi tìm điều khiển, sẽ tăng nhiệt độ lên.”

Lục Cẩn Niên không nói gì, lúc trợ lý xoay người rời đi, đột nhiên lại mở miệng: “Tắt luôn đi.”

Kiều An Hảo ngồi phía sau, nghe được Lục Cẩn Niên nói với trợ lý, cô nhìn lên tấm gương trước mặt, cũng thấy được trên mặt anh cùng trợ lý từ bên ngoài vào đều chứa mồ hôi, trong lòng hơi run lên.

Cô ngồi xuống hóa trang không bao lâu đã cảm thấy không khí hơi lạnh, nhưng nghĩ đến thời tiết đang là mùa hè, ngôi sao các có lẽ đang nóng, nên tự mình đi tìm chiếc điều khiển tăng nhiệt độ lên, khó tránh khiến người ta tức giận, nghĩ nhiều một chuyện không bằng bớt đi một chuyện, vì thế trông cho sớm xong việc hóa trang để đi ra ngoài, rốt cuộc Lục Cẩn Niên chỉ mới ngồi xuống có một chút, đột nhiên cúp điện thoại, khiến người ta cảm thấy khí lạnh.

Có một số việc, có thể trước kia cô không nghĩ tới, cũng không dám nghĩ tới, nhưng ngay bây giờ, trong lòng cô hoàn toàn hiểu rõ, Lục Cẩn Niên vì cô mà tắt đi máy điều hòa.

Một loại cảm xúc hạnh phúc không thể nói tràn đầy trong lòng cô, khóe môi không nhịn được hơi nhếch lên.

Kiều An Hảo hóa trang xong, Lục Cẩn Niên cũng đã chuẩn bị xong tất cả, đang đứng sau cô để nhà tạo mẫu chỉnh lại caravat.

Nhà tạo mẫu của Lục Cẩn Niên là một người đàn ông, thân hình không thấp, nhưng đứng đối diện với anh, lại không có ưu thế, lúc sửa caravat phải nhướn mũi chân lên một tí.

Kiều An Hảo nhìn caravat của anh, đó là cái mà cô tặng cho anh.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 347: Hai câu 'Wo ai ni' (3)
Kiều An Hảo tinh ý thấy caravat của Lục Cẩn Niên, đó là cái mà cô tặng anh, ánh mắt cô nhịn không được dừng lại trong chốc lát, sau đó ngẩng đầu, chạm phải ánh mắt của anh. Đáy mắt tối như mực của cô lóe lên một tia sáng, chớp chớp hai cái, sau đó cong môi, mắt đẹp hiện ra nét cười, sau đó lướt qua bên người Lục Cẩn Niên, đi ra khỏi phòng hóa trang.

Xe đi đến chỗ họp báo tổng có có sáu xe, Tống Tương Tư và Trình Dạng một chiếc, Kiều An Hảo cùng Lục Cẩn Niên một chiếc, hai xe cho diễn viên và đạo diễn, còn chiếc cuối cho nhân viên.

Mặc dù họp báo lần này chủ yế đối với phía truyền thông, nhưng fan hâm mộ của Lục Cẩn Niên, Tống Tương Tư và Trình Dạng đã sớm biết tin tức, canh giữ tại cửa của khách sạn.

Trình Dạng cùng Tống Tương Tư xuống xe, fan bị bảo vệ chặn lại, liều mạng đưa tay vào, miệng hô to gọi tên ngôi sao mà họ mến mộ.

Tống Tương Tư kéo tay Trình Dạng, mỉm cười gật đầu với hai bên fan, sau đó dẫm lên thảm đỏ đi vào khách sạn, trên đường đi cô còn phất tay với đám fan đang lớn tiếng la to, nhìn thấy tiếng la càng to hơn.

Theo sau là xe của Lục Cẩn Niên cùng Kiều An Hảo, trợ lý theo Lục Cẩn Niên đã nhiều năm nên fan nhớ rất kỹ, ngồi ở chỗ lái xe, bên ngoài xe liền truyền đến tiếng hô “Lục Cẩn Niên”, “Lục Cẩn Niên em yêu anh”…

Trợ lý mở cửa sau xe, Lục Cẩn Niên khom người, vẫn chưa xuống xe vội, những lời reo hò liền biến thành tiếng thét kích động chói tai.

Trước kia Kiều An Hảo nhìn tivi cũng không phải không nhìn thấy hình ảnh fan điên cuồng vì anh, nhưng giờ phút này cô như lạc vào thế giới kỳ lạ nào đó, trong lòng nổi lên một chút khẩn trương.

Kiều An Hảo cố gắng duy trì bình tĩnh, kéo tay Lục Cẩn Niên, đi vào lầu một khách sạn, mãi đến khi tiếng thét chói tai dần dần biến mất, cô mới âm thầm thở ra một hơi, sau đó nghiêng đầu nhìn Lục Cẩn Niên, phát hiện anh là người có liên quan, nhưng vô cùng bình tĩnh thong thả.

Họp báo sẽ tổ chức ở tầng ba, nhân viên tiếp khác dẫn Kiều An Hảo cùng Lục Cẩn Niên đi lên thang máy, lên lầu, vừa vào hội trường, lập tức hai người đối diện với những tia sáng từ máy ảnh của cánh nhà báo.

Kiều An Hảo và Lục Cẩn Niên đứng trước bức tường to có ảnh của “Khuynh thành thời gian”, thể hiện các tư thế để nhà báo chụp hình, sau đó hai người mới đi tới sân khấu, ngồi ở vị trí đã được chỉ định.

Sau đó đạo diễn cùng các ngôi sao các cũng lần liện đến nơi, đợi tất cả mọi người chụp ảnh xong, mỗi người vào vị trí của mình, đứng một bên người chủ trì ở trên bục, ông ta nói trên micro: “Mời tất cả yên lặng.”

Người chủ trì nói liên tục ba lần, trong hội trường mới hoàn toàn im ắng, những ánh đèn từ máy ảnh vẫn không ngừng lóe ra.

Lúc này người chủ trì mới nói tiếp: “Thật vui khi được đón tiếp các vị đến tham gia buổi họp báo của bộ phim “Khuynh thành thời gian”, đầu tiên, tôi muốn long trọng giới thiệu đạo diễn cùng các diễn viên tham dự buổi họp báo hôm nay.”

Sau đó người chủ trì liền đọc tên đạo diễn, Lục Cẩn Niên, Tống Tương Tư, Trình Dạng, Kiều An Hảo.

Theo sự giới thiệu của chủ trì, mọi người lần lượt đứng dậy theo thứ tự, chào hỏi những người đang ngồi dưới khán đài.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 348: Hai câu 'Wo ai ni' (4)
Kế tiếp chính là sự tương tác giữa người MC và đạo diễn, hỏi một chút về phần quay phim 《 Khuynh Thành Thời Gian 》, đạo diễn đã từng tham gia nhiều buổi họp báo, nên trả lời rất khéo léo, vừa nói rõ cho mọi người hiểu về bộ phim vừa gây sự tò mò cho người xem.

Sau đó lại đến phần MC và diễn viên, hỏi vấn đề cũng xung quanh 《 Khuynh Thành Thời Gian 》, ví dụ như nhân vật của bạn là ai, nhân vật này có tính tình gì, hợp tác với ai, rồi nhân vật này mang đến cảm nhận gì cho bạn.

Trong dàn diễn viên hôm nay, trừ Kiều An Hảo, thì những diễn viên cũng từng đóng nhiều bộ phim, trả lời những vấn đề này giống như đang nói chuyện phiếm với bạn bè, tự nhiên thong thả.

Kiều An Hảo có hơi khẩn trương, nhưng trước khi tham gia buổi họp báo, đã có người nói cho cô biết cách trả lời, cho nên cũng không có sơ suất gì.

- P/s: bạn nào muốn đọc trước hơn 90 chương thì có thể mua trước giá rẻ để ủng hộ dịch giả thêm đường sữa nhé :) ai mua có thể liên hệ qua gmail này : tttukidmh@gmail.com nhé

Buổi họp báo diễn ra sáu tiếng, đúng giờ kết thúc, dàn diễn viên 《 Khuynh Thành Thời Gian 》 ký tên sau khi chụp hình, trong Khuynh Thành Thời Gian chủ yếu có hai đôi tình nhân Tống Tương Tư và Trình Dạng, Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo chia ra phỏng vấn ở hai nơi khác nhau, những diễn viên khác và đạo diễn ở lại buổi họp báo giải đáp những vấn đề khác của giới truyền thông.

Kiều An Hảo và Lục Cẩn Niên được sắp xếp trong căn phòng ở tầng cao nhất của khách sạn Bắc Kinh, lúc hai người bọn họ đến, ký giả phụ trách phỏng vấn còn chưa tới.

Trong phòng đặc biệt trang trí, ba cái ghế salon kiểu cách Châu Âu, bao quanh một cái bàn tròn thủy tinh, phía sau vách tường có ảnh《 Khuynh Thành Thời Gian 》, là hình Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo chụp chung, trên cái bàn tròn có một chút dưa và trái cây, một chai rượu đỏ và ba chai nước suối.

Người phục vụ dẫn Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo đi vào trong, rót rượu vào ba ly thủy tinh, sau đó đi ra khỏi phòng.

Trong phòng chỉ còn lại Kiều An Hảo và Lục Cẩn Niên, Kiều An Hảo vì giữ vững hình tượng đoan trang mà căng thẳng hồi lâu, bây giờ hoàn toàn buông lỏng, lập tức giống như người không xương, lười biếng ngồi ở trên ghế sa lon, đầu dựa vào, tầm mắt vừa vặn rơi vào trước ngực Lục Cẩn Niên đeo cái kẹp cà vặt cô tặng.

Lục Cẩn Niên đứng trước chỗ ngồi, khoảng cách không xa cửa sổ, sắc trời chiều mờ nhạt, nhìn xuyên qua thủy tinh sáng ngời, đánh vào trước ngực của anh, vào cà vạt khảm nạm, khúc xạ ra tia sáng chói mắt.

Kiều An Hảo yên lặng nhìn mấy giây, đôi mắt hơi giật, phát hiện Lục Cẩn Niên cũng ở đây không chớp mắt nhìn mình, vì vậy rũ mi mắt, che lại tầm mắt.

Trong phòng lại yên tĩnh, Kiều An Hảo nhìn chằm chằm đầu ngón tay được tỉ mỉ chăm sóc, giống như nhớ tới điều gì, nâng mí mắt, nhìn Lục Cẩn Niên, hỏi: "Vết thương trên người anh đã ổn chưa?"

Mấy ngày gần đây, đoàn phim gấp gáp quay, hai người vốn không có thời giờ nói chuyện, cho nên cũng không kịp hỏi.

"Tốt lắm." Lục Cẩn Niên như cũ ngưng mắt nhìn Kiều An Hảo, mở miệng giọng nói thanh nhã lãnh đạm, nhưng giữa gương mặt rõ ràng trở nên có chút ôn hòa.

Một lúc sau, Lục Cẩn Niên lại mở miệng bổ sung nói: "Tốt lắm cũng được một thời gian rồi, có nhiều chỗ ngay cả vết sẹo cũng không nhìn thấy nữa."

Kiều An Hảo cong khóe môi, hiện lên một tia cười nhạt: "Vậy thì tốt."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 349: Hai câu 'Wo ai ni' (5)
Qua một lát, Lục Cẩn Niên mới mở miệng nói bổ sung: “Chỉ cần qua một thời gian dài, có rất nhiều chỗ kể cả vết sẹo cũng sẽ không nhìn thấy.”

Kiều An Hảo cong lên khóe môi, hiện lên một tia cười nhạt: “Vậy là tốt rồi.”

Lục Cẩn Niên không nói gì, nhìn chằm chằm nụ cười điềm tĩnh mà ấm áp trên khóe môi Kiều An Hảo, hơi thất thần một chút, còn có hoảng hốt.

Bên trong ghế lô lâm vào im lặng, Kiều An Hảo còn chưa hoàn hồn sau khi bị Lục Cẩn Niên làm cho kinh diễm, ngắm nghía ngón tay một chút, viên phục vụ bưng lên trên bàn hóa trang một ly rượu đỏ, muốn làm dịu đi xuống dưới chấn động.

Chỉ là, chén rượu còn chưa đưa tới bên miệng, Lục Cẩn Niên đứng cách đó không xa đột nhiên đưa bước chân đi tới, vươn tay, cầm ngón tay mềm mại như không có xương sống, ngăn lại hành động của cô.

Kiều An Hảo mở to mắt nhìn, nghi hoặc ngẩng đầu, nhìn về phía Lục Cẩn Niên.

Lục Cẩn Niên không có nhìn Kiều An Hảo, nhưng mà động tác lại mèm nhẹ lấy đi ly thủy tinh chân cao từ trong tay cô, để lại trên bàn tròn, sau đó cầm một chai nước khoáng, mở nắp chai, đưa tới trước mặt cô, nhìn chằm chằm ánh mắt của cô, nói: “Uống nước đi, uống rượu đối với thân thể không tốt.”

Quan trong hơn là, cô mới phẫu thuật xong chưa tới một tháng, không thể uống rượu.

Kiều An Hảo không biết ý nghĩ chân thực dưới đáy lòng Lục Cẩn Niên, cô nhớ tới trong khoảng thời gian này Lục Cẩn Niên rất quan tâm tới bản thân, nghĩ đến chắc anh sợ bản thân sau khi uống rượu, bên trong dạ dày lại khó chịu giống trước đây, mới ngăn cản, nhất thời cảm thấy ngọt ngào cùng hạnh phúc, lại tràn đầy trong lòng, nhìn ánh mắt của anh, nhịn không được dừng hình ảnh.

Luc Cẩn Niên nhìn tầm mứt của cô, lạnh dùng dưới đáy mắt, nhiễm đến một tia dịu dàng, tay vẫn duy trì tư thế đưa chai nước cho cô, không hề động.

Hình ảnh này ngưng trệ trong khoảnh khắc, hai người đều thật sâu nhìn nhau, thời gian giống như đình chỉ lại……

Toàn bộ thế giới trở nên vô cùng yên tĩnh, hai người đều nghe thấy tiếng tim đập của đối phương.

Không khí bên trong, dần dần trở nên ái muội, đầu Lục Cẩn Niên, không kìm được cúi thấp xuống, đối mặt với Kiều An Hảo, Kiều An Hảo không có trốn tránh, cánh môi nhẹ nhàng giật giật, như đang chờ mong cái gì đó.

Đáy mắt Lục Cẩn Niên, vô cùng nóng bỏng, đầu của anh không ngừng xuống thấp, ngay tại lúc môi của anh sắp đụng vào môi của cô, đột nhiên truyền đến âm thanh đập cửa.

Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo đồng thời khôi phục tinh thần, Kiều An Hảo cố gắng che giấu xúc động cùng hồi hộp của bản thân, nhanh chóng nhận lấy chai nước khoáng từ trong tay Lục Cẩn Niên, vội vàng nói một câu “Cảm ơn”, rồi giả bộ như đang khát nước, ngẩng đầu, uống nước ừng ực.

Lục Cẩn Niên im lặng nhìn chằm chằm Kiều An Hảo trong vài giây, mới đứng thẳng người, giọng điệu mở miệng, vô cùng ôn hòa: “Mời vào.”

Lục Cẩn Niên vừa nói xong, cửa liền bị nhân viên phục vụ đẩy ra, phóng viên và nhiếp ảnh gia phụ trách phỏng vấn bọn họ đi vào.

Kiều An Hảo vội buông chai nước khoáng xuống, cầm khăn tay, lau đi nước còn vương trên khóe môi, đứng lên.

Phóng viên bắt tay Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo, chào hỏi, sau đó ba người ngồi xuống, chờ nhiếp ảnh gia chụp ảnh xong, giơ tay ra dấu OK với bọn họ một cái, phóng viên với giơ micro, mở miệng: “Mọi người đều biết trong bộ phim “thời kỳ khuynh thành”, hai người là một đôi tình nhân, tiếp xúc với nhau tương đối nhiều, tôi nghĩ hỏi Lục tổng trước, ở trong mắt anh, Kiều tiểu thư là một người như thế nào? ”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 350: Hai câu 'Wo ai ni' (6)
Editor: Xiu Xiu

Lục Cẩn Niên vén hai chân thon dài, tư thế ngồi nhìn qua rất tao nhã thong dong, anh đương nhiên biết, phóng viên hỏi vấn đề này, thường là muốn tìm ra được chuyện linh tinh gì đó, anh đối với chuyện phỏng vấn này, giống như thực sự nghiêm túc suy nghĩ, sau đó liền mở miệng, không rõ ràng nói: “Một diễn viên có khả năng thiên phú.”

Đương nhiên, phóng viên vẫn chưa từ bỏ ý định, tiếp tục hỏi: “Ngoại trừ khả năng thiên phú ra, còn có gì khác không?”

Lục Cẩn Niên không biết đã trải qua bao nhiêu cuộc phỏng vấn như vậy, sớm đã tu luyện đến mức gặp nguy cũng vẫn giả vờ ngây thơ, vì thế liền nghiêng đầu, nhìn liếc qua Kiều An Hảo một cái, trả lời một đáp án mà người ngốc cũng biết: “Tuổi trẻ, xinh đẹp.”

Đương nhiên phóng viến biết Lục Cẩn Niên là đỉnh Thái Cực, đánh mãi không đổ, nhưng vẫn không nhịn được nở nụ cười với đáp án này của anh, sau đó đơn giản để lại cho anh vài lời khách sáo, trực tiếp quay đầu, nhìn về phía người vừa mới gia nhập làng giải trí – Kiều An Hảo: “Cô Kiều, tôi nghĩ cô cũng biết, anh Lục được mọi người trên mạng gọi là người chồng Quốc dân, hơn nữa, còn là Lục Ảnh đế, cô vừa mới vào giới giải trí lại có thể hợp tác cùng anh ấy, có tâm tình như thế nào?”

Kiều An Hảo vẫn duy trì mỉm cười, tạm dừng ba giây, sau đó trả lời: “Rất kích động.”

Phóng viên lại hỏi: “Cô Kiều và Lục Ảnh đế quay phim cùng nhau một thời gian dài như vậy, cảm thấy anh Lục là người như thế nào?”

Kiều An Hảo học Lục Cẩn Niên trả lời, nói: “Diễn rất đáng khen, khiến bạn diễn có một loại áp lực vô hình.”

Phóng viên vẫn truy hỏi Kiều AnHảo: “Trên mạng có rất nhiều người muốn có thêm hiểu biết về anh Lục, cô Kiều và anh Lục đã hợp tác lâu như vậy, có phát hiện ra được thói quen nhỏ nào của anh Lục mà người khác không biết không?”

Tuy rằng Kiều An Hảo không bị hỏi quá sâu, nhưng cũng hiểu được, nếu như mình nói ra thói quen nhỏ nào của anh, tất nhiên chẳng khác gì nói cho cả thế giới biết, mình và Lục Cẩn Niên có quan hệ không nhỏ, cho nên cô im lặng ba giây, mới mỉm cười nói: “Anh Lục bề bộn nhiều việc, bình thường lúc chúng tôi nghỉ ngơi sau khi quay phim xong, anh ấy thường ngồi ở phim trường ôm laptop để xử lý công việc, lúc hóa trang, cùng thường xuyên thấy anh ấy đang gọi điện thoại nói về công việc...”

Phóng viên liên tục đào vài cái hố, nhưng cũng chưa hỏi ra vấn đề gì, biết bới móc không được gì, cuối cùng đành phải buông tha, tiếp tục hỏi một vài vấn đề khác: “Nếu trogn tương lai có cơ hội, cô Kiều có muốn cùng Lục Ảnh đế tiếp tục hợp tác không?”

Kiều An Hảo giả vờ suy nghĩ: “Đồng ý.”

Phóng viên quay đầu, nhìn về phía Lục Cẩn Niên: “Lục Ảnh đế thì sao?”

Lục Cẩn Niên cũng không do dự: “Đồng ý.”

Phóng viên cúi đầu, nhìn một ít vấn đề mà trước khi phỏng vấn mình đã ghi lại để chuẩn bị, vì thế, hỏi Lục Cẩn Niên: “Anh Lục, tôi muốn hỏi một vấn đề cuối cùng hơi riêng tư, anh có dự tính kết hôn không?”

Lục Cẩn Niên tương đối tốt, tốc độ vừa phải: “Chuyện này tạm thời giữ bí mật.”

Phóng viên truy hỏi: “Ý này của anh, tôi cùng không thể lý giải, liệu có phải là đã có đối tượng rồi không?”

Lục Cẩn Niên giống như không nghe thấy phóng viên nói, trực tiếp không đáp lại.

Phóng viên phản ứng rất nhanh, thấy Lục Cẩn Niên không nhing, tự bào chữa cho mình bớt xấu hổ: “Xem ra anh Lục vẫn giống như trước đây, không muốn công khai chuyện riêng tư của mình, chúng ta tôn trọng ý nguyện của anh Lục, như vậy đi, chúng ta đi hỏi cô Kiều, người trong lòng cô Kiều là ai?”

Kiều An Hảo nhìn phóng viên, lông mi thật dài giống như cánh bướm, chớp hai cái, sau đó nghiêm túc mở miệng nói: “Người trong lòng tôi, là anh Lục.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 351: Hai câu 'Wo ai ni' (7)
Kiều An Hảo nhìn phóng viên, lông mi thật dài giống như cánh bướm, chớp hai cái, sau đó nghiêm túc mở miệng nói: “Người trong lòng tôi là anh Lục.”

Lục Cẩn Niên ngồi bên cạnh, đang cầm ly thủy tinh, quý phái uống một ngụm rượu đỏ, còn chưa nuốt vào bụng, lời nói rõ ràng của Kiều An Hảo đã truyền vào trong tai anh.

Người trong lòng tôi, là anh Lục.

Tay anh đang cầm ly rượu hơi run run, miệng còn ngậm rượu đỏ, như đang sinh sôi cứng cáp trong yết hầu của anh, anh phát hiện tim mình đập rất nhanh, trong nháy mắt như đạt đến tốc độ cực hạn, tùy thời giống nhau đều có thể nhảy ra khỏi lồng

ngực, anh dùng toàn bộ sức lực nắm lấy ly rượu, ngừng thở, cố gắng duy trì kiên định của mình, nhưng đầu ngón tay vẫn không nhịn được mà run nhè nhẹ.

Phóng viên được Kiều An Hảo sảng khoái trả lời, đầu óc đến bây giờ vẫn luôn phản ứng cực nhanh, thế nhưng trong nháy mắt, kinh ngạc nhìn cô, nói không nên lời.

Trên mặt Kiều An Hảo vẫn duy trì tao nhã xinh đeho như cũ, ánh mắt trong suốt nhìn phóng viên, nhưng trong lòng cô lại nổi lên một chút chua xót.

Từ đầu tới cuối, cô chỉ thích mỗi mình ah, nhiều năm như vậy vẫn chưa từng buông ra, cùng không phải chưa từng nghĩ dến phải thay đổi, nhưng phần itnhf cảm này, cô còn chưa có cũng chưa bao giờ dám nói ra.

Mới vừa rồi, cô nghe thấy câu hỏi của phóng viên, đáng nhẽ nên dùng “còn chưa gặp được người khiến tôi cảm động” haowcj là “tôi cùng rất tò mò người trong lòng mình là ai” để trả lời lại, nhưng ngay lúc cô sắp mở miệng, trái tim đã nhanh hơn đầu óc, nói luôn ra lời nói thật lòng của cô.

Người trong lòng tôi, là anh Lục, Lục Cẩn Niên.

Câu trả lời này, trong đầu của cô, trong lòng của cô, đã từng vờn qua rất nhiều lần.

Năm năm sau lại gặp phải anh, cô vẫn không dám nói hết lòng mình ở trước mặt anh, thậm chí cô nghĩ là mình sẽ không bao giờ có cơ hội bày tỏ, nhưng lại không nghĩ tới hiện tại đã có cơ hội nói ra.

Cứ việc cô biết, lời nói của mình, hiện giờ sắp biến thành trò đùa.

Kiều An Hảo cố gắng dương khóe môi, muốn để bản thân tươi cười, ở trên màn ảnh cô không muốn thấy mình thuwogn cảm và chua xót, miệng lại thoải mái nói tiếp, đánh vỡ sự im lặng của cả hội trường: “Vừa rồi anh cũng nói, anh Lục là người chồng Quốc dân, nếu tôi nói tôi thích người khác, chỉ sợ sẽ không có khả năng thuyết phục.”

Phóng viên nửa câu nói của Kiều An Hỏa, mới dần dần từ trong khiếp sợ hồi phục lại, vốn dĩ cô Kiều chỉ là nói giỡn, vì thế liền phối hợp với Kiều An Hảo, quay đầu nhìn về phía Lục Cẩn Niên, trêu ghẹo nói: “Cô Kiều đã thông báo như vậy, anh Lục có muốn nhận lấy tấm lòng của cô Kiều không?”

Lục Cẩn Niên nghe được lời nói của phóng viên, mới giật mình hoàn hồn, anh cố gắng kiềm chế trái tim đập nhanh, thần thái vừa đúng mang rượu đỏ nuốt vào bụng, sau đó duy trì vẻ bình tĩnh không sợ hãi, đem lý rượu đặt trên bàn tròn, không nhanh không chậm hướng tới micro của phóng viên, đáy mắt sáng rọi tâm tình, ngữ điệu ngoài miệng lại nửa thật nửa giả, khiến người ta đoán không ra: “Tôi sẽ nói cho mọi người biết, nhiều năm như vậy, tôi vẫn chờ một người, đó chính là cô Kiều.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,374
Điểm cảm xúc
2,271
Điểm
113
Chương 352: Hai câu 'Wo ai ni' (8)
"Ặc..." Ký giả nghe Lục Cẩn Niên nói xong, lập tức kinh ngạc, vẫn như cũ khôi hài cười giỡn: "Xem ra cô Kiều và anh Lục là lưỡng tình tương duyệt, như vậy chúng ta hãy chúc phúc cho tình yêu của bọn họ tràn đầy, thật dài thật lâu..."

Ký giả cũng có chừng mực, giọng nói trở nên nghiêm túc: "Dĩ nhiên, chẳng qua là vừa rồi chúng tôi đùa giỡn một chút với mọi người, tốt lắm, hôm nay phỏng vấn tới đây kết thúc, hi vọng mọi người sẽ chú ý nhiều hơn đến diễn xuất của Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo trong bộ phim 《 Khuynh Thành Thời Gian >"

Theo lời của ký giá, Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo một trước một sau mở miệng, nhìn máy quay phim nói: "Tạm biệt."

Kiều An Hảo biết Lục Cẩn Niên chỉ là phối hợp với mình cười giỡn, mới nói ra lời si tình như vậy, nhưng đáy lòng vẫn không nhịn được hơi giật mình, mặc dù lời thật lòng biến thành nói đùa, nhưng cô vẫn mong có thể biến lời anh nói đùa thành lời thật lòng.

Lục Cẩn Niên biết Kiều An Hảo cũng vì trả lời vấn đề của ký giả, mới nói thích mình, mặc dù là nói giỡn, nhưng anh vẫn rất vui vẻ, bởi vì, duy nhất có thể nghe lời yêu thương từ miệng của cô anh đều thích, chỉ tiếc, cô không biết, anh đáp lại, không phải vì phối hợp phỏng vấn, mà là thật tâm nói.

Trên thế giới này, bao nhiêu lời thật lòng, đến cuối cùng biến thành nói đùa? Lại có bao nhiêu lời nói đùa, thì không cách nào nói lời thật lòng ra khỏi miệng?

Phỏng vấn kết thúc, đã bảy giờ, đúng là giờ cơm tối, đạo diễn sắp xếp cho mọi người dùng cơm tối trong khách sạn.

Lục Cẩn Niên tạm thời nhận điện thoại, muốn mở một hội nghị khẩn cấp, cần trở về công ty, cho nên nói phải rời đi.

Thời gian diễn ra hội nghị không lâu, Lục Cẩn Niên hết bận rộn, từ trong công ty đi ra, cũng mới chín giờ tối.

Có thể vì một ngày bận rộn nhiều việc, thoạt nhìn Lục Cẩn Niên hơi mệt, vừa lên xe, đã tựa vào ghế dựa ở chỗ ngồi phía sau, nhắm mắt nghỉ ngơi.

Trợ lý cũng không lên tiếng quấy rầy Lục Cẩn Niên, chẳng qua là khởi động xe, đi từ bãi đậu xe lên, chạy dọc đường đi, trợ lý đang chuẩn bị mở miệng hỏi Lục Cẩn Niên muốn đi đâu, bất chợt điện thoại Lục Cẩn Niên vang lên.

Lục Cẩn Niên đang nhắm mắt, khẽ nhăn trán, lấy điện thoại di động trong túi ra, liếc mắt nhìn màn hình, vẻ mặt hơi ngẩn ra, sau đó đáy mắt thoáng qua một tia rầu rĩ, sau một lúc lâu, giống như anh đang suy nghĩ điều gì, nói với trợ lý phía trước, mở miệng nói: "Đi ngõ Nam La Cố.”

Trợ lý có hơi nghi ngờ về việc Lục Cẩn Niên đến đó làm gì, nhưng cũng không có hỏi, theo Lục Cẩn Niên chỉ thị, lái xe đến ngõ Nam La Cố.

Lục Cẩn Niên để cho trợ lý chờ ở trong xe, một thân một mình xuống xe, đi vào trong một cái hẻm nhỏ tối, khoảng hơn bốn mươi phút, mới từ bên trong ra ngoài, trong tay ôm hai túi.

Lục Cẩn Niên lên xe, đưa một cái túi tương đối lớn cho trợ lý: "Trước cậu đón taxi về Cẩm Tú viên, tôi đã gọi cho mẹ Trần, bà ấy nói cậu làm gì thì cậu giúp việc đó.”

Trợ lý càng cảm thấy hành động của Lục Cẩn Niên khó hiểu, nhìn qua kính chiếu hậu quan sát Lục Cẩn Niên, vẫn chưa nhìn ra đầu mối gì, xe lái đến phía trước, anh không thể làm gì khác hơn là cầm đồ xuống xe.

Lục Cẩn Niên nhận lấy chìa khóa xe trong tay anh, ngồi vào chỗ lái, lưu loát lái xe rời đi.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top