Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 311: Hứa Gia Mộc có phản ứng (11)
Trợ lý đứng một hồi, không có nói chuyện, chỉ đóng cửa lại rồi rời khỏi phòng anh.

-

“Kiều Kiều, cậu và Lục Ảnh đế có chuyện gì sao?” Sau khi Triệu Manh đi vào thang máy, rốt cuộc cũng không nhẫn nại được nữa mở miệng hỏi.

Kiều An Hảo không nói gì, tầm mắt rơi xuống chiếc túi trong tay Triệu Manh, mấp máy môi.

“Thời gian trước đây hai người vẫn tốt mà? Anh ta chọc giận cậu hả?”

“Kiều Kiều, tới cùng là có chuyện gì?”

Dọc đường đi, Triệu Manh nhiều lẫn hỏi, nhưng Kiều An Hảo đều không nói gì, lúc trở lại phòng, trực tiếp đi vào nhà tắm, sau khi tắm xong, lại bò lên giường.

Kiều An Hảo đang chuẩn bị giũ chăn ra, một thứ gì đó đã bay đến trước mặt cô.

Là thuốc dạ dày mà Lục Cẩn Niên mua cho cô.

“Kiều Kiêu, đây là Lục Ảnh đế mua cho cậu, cậu muốn uống liền uống, không thích uống thì tự mình ném đi, dù sao mình cũng sẽ không xử lý giúp câu.” Triệu Manh nói rõ ràng một câu, sau đó đi vào toilet.

Kiều An Hảo nhìn chằm chằm hộp thuốc một lúc, sau đó tiện tay đặt lên tủ đầu giường, nằm xuống giường, trợn tròn mắt, nhìn trần nhà, đáy lòng như đang xoắn xuýt vào nhau.

Cô rất muốn uống thuốc mà anh mua, mà lại không muốn, giống như lúc ở dưới lầu, muốn tiếp nhận nó, nhưng lại bắt ép chính mình không được đưa tay ra.

Trong lòng cô hiểu rõ, đây chỉ là một phương thức vụng về của bản thân cô, muốn vãn hội lại sự tổn thương quá lớn mà anh gây ra.

Có lẽ là do đau bao tứ, Kiều An Hảo cảm thấy cả người đều mệt mỏi, rõ ràng một giây trước trong đầu còn đang tự hỏi có nên uống thuốc không, kết quả một giây sau đã đi vào giấc ngủ từ lúc nào.

Một đêm này thật sự ngủ ngon giấc, ngày hôm sau tỉnh dậy, Kiều An Hảo thấy tinh thần tốt hơn rất nhiều.

Từ sáng đến tối, một ngày liền quay phim, Kiều An Hảo nhanh chóng thu xếp cho bản thân, cũng Triệu Manh đi xuống lầu, đến nhà ăn ăn bữa sáng.

Bữa sáng thường ngày đều có dinh dưỡng rất phong phúc, Kiều An Hảo đặc biệt muốn ăn, còn cố ý lấy hai phần.

Cùng Triệu Manh ngồi xuống, cô uống hai cốc sữa đậu nành trước, mới cầm chiếc đũa kẹp lấy thức ăn rồi cho vào miệng, ngày thường ăn không hề thấy dầu mỡ, nhưng hôm này không biết có chuyện gì, Kiều An hảo lại cảm thấy ngấy vô cùng, tưởng ràng động tĩnh trong bụng qua một đêm đã hết, ai ngờ cô mạnh mẽ buông đũa xuống, không chờ Triệu Manh hỏi hạn, ngay lập tức chạy ra khỏi nhà ăn, vọt vào trong toilet.

Kiều An Hảo còn chưa kịp tiến vào phòng risng trong WC, chỉ có thể úp sấp người ở bồn rủa tay công cộng bên ngoài, ói ra từng trận.

-

Lục Cẩn Niên định xuống ăn sáng, vừa ra khỏi thang máy, đã thấy Kiều An Hảo vội vã đi vào trong toilet.

Sau đó liền thấy trợ lý ở bên cạnh kêu lên: “Cô Kiều có vẻ không ổn.”

Trán Lục Cẩn Niên hơi cau lại, chần chừ không quá nửa giây, trực tiếp để cho trợ lý đến phòng ăn trước chờ mình, sau đó đuổi kịp Kiều An Hảo.

Lục Cẩn Niên không có chút chần chừ vọt tới trước mặt Kiều An hảo, kéo cánh tay cô: “Sao vậy? Trong bụng vẫn còn khó chịu sao?”

Kiều An Hảo nghe thấy giọng nói của anh, cả người liền run lên một cái, vẫn chưa kịp làm ra phản ứng gì, lại cúi đầu, nôn mửa.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 312: Hứa Gia Mộc tỉnh lại (12)
Editor : Meitu

Lục Cẩn Niên lại khẩn trương mở miệng: "Ngày hôm qua uống thuốc chưa? Bây giờ tôi đưa cô đến bệnh viện."

Lục Cẩn Niên vừa nói, vừa lấy điện thoại di động, định gọi điện thoại cho trợ lý, dặn dò chuẩn bị xe.

Dạ dày Kiều An Hảo không có thứ gì nhưng ói, nhổ ra đều là một chút acid, cô nhìn qua gương, thấy hành động của Lục Cẩn Niên, miễn cưỡng đứng thẳng người, nhìn Lục Cẩn Niên lắc đầu: "Không cần..."

Câu nói bị bỏ lửng, Kiều An Hảo lại nôn vào bồn rửa tay, đợi đến lúc không còn cảm giác muốn ói, vươn tay, mở vòi nước, rửa sạch bồn rửa tay, sau đó ngậm nước, súc miệng, nhìn về Lục Cẩn Niên đang yên lặng mở miệng, nói: "Tôi không sao, chút nữa còn phải quay phim, không cần đến bệnh viện. "

Nói xong, Kiều An Hảo nhìn Lục Cẩn Niên, một bên rút một khăn giấy, xoa xoa tay ướt nhẹp, rồi đi ra ngoài phòng vệ sinh.

Chẳng qua Kiều An Hảo vừa bước một bước, tay Lục Cẩn Niên đã đặt trên bả vai cô, kéo cô tới đây, liếc mắt nhìn gương mặt có hơi tái nhợt, mím chặt môi, sau đó một giây kế tiếp dứt khoát nắm cổ tay của cô, đi ra

ngoài phòng vệ sinh, vừa đi, vừa dùng giọng nói không muốn thương lượng điều gì, bình tĩnh nói: "Phải đi bệnh viện."

"Thật sự không cần." Kiều An Hảo vừa nói, muốn thoát khỏi Lục Cẩn Niên, nhưng sức lực của cô so với anh, hoàn toàn không có bất kỳ tác dụng gì, cuối cùng vẫn bị Lục Cẩn Niên kéo ra xe trước khách sạn, anh vừa mở cửa xe ra, đang chuẩn bị đưa Kiều An Hảo đi vào, bất chợt truyền đến tiếng chuông điện thoại di động.

Lục Cẩn Niên dừng lại, nghe thấy là của Kiều An Hảo, sau đó động tác không chần chờ chút nào đặt Kiều An Hảo vào chỗ ngồi, còn mình vòng qua xe, mở cửa xe, ngồi xuống, đang chuẩn bị khởi động xe, lại nghe thấy Kiều An Hảo nhận điện thoại, giọng nói mang theo vài phần vui mừng nói một câu: "Thiệt hay giả? Anh Gia Mộc có phản ứng?"

Lục Cẩn Niên đạp chân lên chân ga, chợt dừng lại, anh sững sốt tầm mười giây đồng hồ, mới ngẩng đầu lên, nhìn Kiều An Hảo qua kính chiếu hậu, thấy trên mặt của cô tràn đầy nụ cười rực rỡ, tiếp tục thể hiện sự vui mừng trong điện thoại: "Vậy thật sự là quá tốt, con biết, con sẽ qua, dạ... Tạm biệt."

Kiều An Hảo cúp điện thoại, mới phản ứng mình đang ở trên xe Lục Cẩn Niên, nụ cười trên mặt nhất thời thu lại, im lặng một hồi, quay mặt nhìn Lục Cẩn Niên nói: "Bác gái gọi điện thoại tới, nói anh Gia Mộc có phản ứng, muốn tôi đến đó."

Dừng lại, Kiều An Hảo lại mở miệng: "Đúng lúc anh Gia Mộc ca ở bệnh viện, tôi thăm anh Gia Mộc xong, tự mình đi kiểm tra là được rồi, không cần phiền anh đâu."

Tay Lục Cẩn Niên nắm tay lái, bởi vì dùng sức, khớp xương có chút trắng bệch, khẽ mấp máy môi, không nói gì, chẳng qua là im lặng đạp chân ga, vòng tay lái, dứt khoát lái xe rời khỏi khách sạn.

Đi được một đoạn, Lục Cẩn Niên mới mở miệng, giọng nói nghe có chút khô khốc: "Tôi đưa cô đi."

Kiều An Hảo gật đầu, không lên tiếng, kế tiếp hai người cũng không nói chuyện với nhau.

Lúc sắp vào thành phố, Lục Cẩn Niên mới nghĩ tới điều gì, cầm điện thoại gọi cho trợ lý, để anh thông báo đạo diễn đổi ngày quay phim hôm nay.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 313: Hứa Gia Mộc có phản ứng(13)
Xe đỗ ở trước cửa bệnh viện mà Hứa Gia Mộc ở, Kiều An Hảo xinh đẹp liếc nhìn người đến người đi ở cửa bệnh viện, quay đầu nói với Lục Cẩn Niên: “Cảm ơn anh đã đưa tôi tới đây.”

Lục Cẩn Niên nhìn không dời mắt khỏi cửa bệnh viện, nắm chặt tay lái, một lát sau, mới “Uh” một tiếng.

Kiều An Hảo dừng lại một lát, nói với Lục Cẩn Niên: “Tôi đi vào trước, bác gái còn đang ở bên trong chờ tôi.”

“Được…” Lục Cẩn Niên hơi kéo dài thanh âm, cổ họng cảm thấy một cỗ chua xót, suýt nữa chân lại giẫm lên trên chân ga.

Kiều An Hảo đẩy cửa xe một chút, phát hiện bị khóa trái, quay đầu nhắc Lục Cẩn Niên.

Lục Cẩn Niên “Uh” một tiếng, sau đó bối rối giơ tay lên, lúc mở cửa khóa xe, thì đèn xe lại sáng lên, anh vội vàng sửa lại.

Kiều An Hảo nghe thấy âm thanh “Răng rắc” từ xe truyền đến, liền đẩy cửa xe một chút, cửa xe mở ra, xuống xe, lúc đóng cửa xe, nghĩ một chút, lại xoay người nói với Lục Cẩn Niên một câu: “Tạm biệt.”

Lục Cẩn Niên gật gật đầu, lúc Kiều An Hảo sắp đóng sầm cửa, thì lên tiếng: “Kiều Kiều…..”

Kiều An Hảo giống như bị người điểm huyệt, người lập tức cứng đờ, cô với Lục Cẩn Niên quen biết nhiều năm như vậy, anh gọi cô là Kiều An Hảo, bạn học Kiều, Kiều tiểu thư…Nhưng bình thường chưa bao giờ giống như Hứa Gia Mộc và Kiều An Hạ, gọi qua tên húy của cô, Kiều Kiều.

Kiều An Hảo tay dùng sức nắm chặt cửa xe, bên ngoài sóng yên biển lặng, nhưng trong lòng thì lại dậy lên sóng lớn.

Dường như Lục Cẩn Niên cũng ý thức được bản thân dưới tình thế cáp bách, bật thốt lên nhũ danh của cô cái tên mà ở dưới đáy lòng đã vô số lần gọi qua, nét mặt trì hoãn một chút, cuối cùng bình tĩnh tiếp tục nói: “Thăm Gia Mộc xong, nhớ đi gặp bác sĩ, bệnh dạ dầy biến tốt hay biến xấu.”

“Tôi nhớ rồi.” Kiều An Hảo cũng không nói lên được nguyên nhân, vì sao trong lòng có chút khó chịu, cô có gắng nở một nụ cưới với Lục Cẩn Niên, sau đó nói một câu “Tam biệt.”, nhìn thấy Lục Cẩn Niên gật đầu, cánh môi giật giật, giống như cũng nói một câu “Tạm biệt”, nhưng là bởi vì âm thanh quá

nhỏ, cô không có nghe được, sau đó đóng cửa xe lại, quay người đi vào bệnh viện.

Lục Cẩn Niên ngồi ở trong xe, nhìn bóng lưng của Kiều An Hảo rời đi, cô biến mất khỏi tầm mắt của anh rất lâu rồi, nhưng anh vẫn nhìn chằm chằm.

Trong khoảnh khắc này anh đột nhiên phát hiện, mấy năm nay, anh dường như đều lặp đi lặp lại nhìn bóng lưng của cô.

Lúc học cấp hai, anh lén lút nấp ở một bên trên đường về nhà cô, nhìn bóng lưng cô với Kiều An Hạ, hoặc với Hứa Gia Mộc nói cười cãi nhau ầm ĩ.

Lên cấp ba, rất nhiều lần anh giống như vô ý đứng ở cửa phòng học, bắt đầu tìm kiết trong đám đông học sinh, bóng lưng của cô, nhìn xem chăm chú.

Lúc học đại học, mỗi lần cô từ Hàng Châu rời đi, anh đều lén lút đi tiễn cô, chỉ là cô không biết, anh đứng ở ngoài sân bay, ngoài nhà ga, nhìn thấy bóng lưng của cô mới yên tâm.

Cho tới bây giờ, vẫn như thế…

Kỳ thật có rất nhiều lúc, nhiều khi, chỉ cần cô quay đầu, là có thể nhìn thấy anh, nhưng mà bình thường cô lại không quay đầu liếc mắt nhìn đằng sau một cái.

Phòng bệnh của Hứa Gia Mộc nằm ở tầng cao nhất của bệnh viện, Hứa Gia tìm không ít bác sĩ giỏi, cả một tầng, rất ít khi có người ngoài vào.

Nữ quản lý canh giữ ở cửa, biết Kiều Gia Hảo, dường như đang đứng đợi Kiều An Hảo, thấy Kiều An Hảo từ trong thang máy đi ra, lập tức dẫn cô đi về phía phòng bệnh.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 314: Hứa Gia Mộc có phản ứng (14)
Editor: Xiu Xiu

Kiều An Hảo vừa đến cửa phòng bệnh, nhìn thấy rất nhiều chuyên gia mặc áo blu trắng đang vây quanh để kiểm tra cho Hứa Gia Mộc.

Hàn Như Sơ đứng một bên, lo lắng khẩn trường nhìn con trai mình.

Kiều An Hảo nhẹ nhàng bước vào, đứng bên cạnh Hàn Như Sơ, nhẹ giọng nói một câu: “Bác Hứa.”

Hàn Như Sơ nghiêng đầu, có thể là do vừa mới khóc, hốc mắt có chút hồng, nhìn thấy Kiều An Hảo, lập tức vươn tay nắm lấy tay cô: “Kiều Kiều, cháu đã đến.”

Kiều An Hảo gật đầu một cái, nhìn một chuyên gia đang kiểm tra cho Hứa Gia Mộc: “Anh Gia Mộc thật sự đã có phản ứng rồi hả?”

“Vâng, hôm nay tôi đến xem cậu ấy, lúc ngồi bên cạnh nói chuyện với cậu ấy, thấy ngón tay của cậu ấy hơi động đậy.” Hàn Như Sơ có chút kích động: “Kiều Kiều, Gia Mộc đã cử động, nó nắm chỗ này của bác…” Nói xong, Hàn Như Sơ đư tay phải của mình, nơi Hứa Gia Mộc đã chạm qua, chỉ cho Kiều An Hảo: “Là chỗ này, Gia Mộc chạm vào chỗ này của bác.”

Hàn Như Sơ vừa mới dứt lời, một vị chuyên gia liền xoay người, đi đến trước mặt bà, tháo khẩu trang xuống.

“Con trai tôi sao rồi?” Hàn Như Sơ không đợi người kí mở miệng nói chuyện, đã lo lắng hỏi trước.

Chuyên gia nói: “Cậu Hứa đã khôi phục bình thường, nếu hôm nay cậu ấy có phản ứng, thì có thể khẳng định cậu ấy đã tỉnh lại.”

Hàn Như Sơ nghe thấy thế, liền cười lên, trong mắt dần có ánh sáng: “Thật vậy sao? Khi nào thì Gia Mộc sẽ tỉnh lại?”

“Cái này tạm thời vẫn khó nói trước được, có lẽ tùy lúc sẽ tỉnh lại, có khi còn phải đợi một thời gian nữa, cụ thể là bao lâu, tôi cũng không thể hoàn toàn nói trước được, thế nhưng, phu nhân, xin bà yên tâm, nếu cậu Hứa đã có phản ứng, thì chứng tỏ phươn g pháp đánh thức mà chúng ta đang dùng là có hiệu quả, tôi nghĩ nếu tiếp tục kéo dài, cậu Hứa rất nhanh có thể tỉnh lại rồi.”

“Cảm ơn, cảm ơn.” Hàn Như Sơ liên tục nói cảm ơn, có thể là do quá kích động và hưng phấn, đến sau cùng, nước mắt cũng không khống chế được mà rơi xuống.

-

Hứa Gia Mộc rốt cuộc cũng đã có hy vọng tỉnh lại, khiến mẹ của anh hết sức cao hứng.

Thật ra Kiều An Hảo cũng rất cao hứng, Hứa Gia Mộc là một trong những người bạn tốt nhất trên thế giới này của cô, chẳng qua cao hứng đi qua, trong lòng lại hơi nhàn nhạt bi thương.

Cứ việc Lục Cẩn Niên đối với cô lúc tốt lúc xấu, cứ việc cô bởi vì chuyện mất mác ở đêm sinh nhật của anh mà luôn thấy khổ sở.

Cứ việc bây giờ anh dịu dàng với cô, cũng là bởi vì, trước đó anh đã trút giận lên người cô, cô nhìn anh phát tiết giận dữ như vậy, đã thấy được anh chán ghét cô, cô thương anh, nhưng cô cũng là con người, cô không thể cứ mãi chịu oan ức bởi anh, rồi sau đó lại hạ mình bám lấy anh, van xin anh.

Cô hơi mất hứng, có tức giận, người con gái nào cũng có tự trọng của riêng mình, nhưng đúng là cô chưa từng nghĩ đến muốn không có một chút quan hệ nào với anh.

Đúng là, hiện tại Hứa Gia Mộc bất cứ lúc nào cũng có thể tỉnh lại, cho đến lúc ấy, cô và anh sẽ không thể sắm vai phu thê, cô và anh có phải sẽ mỗi người một ngả, trở lại quan hệ xa lạ như trước đây không?

Hàn Như Sơ ngây ngốc ở trong bệnh viện đến 11 giờ trưa mới rời đi, Kiều An Hảo vẫn ở cùng, cô được Lục Cẩn Niên đưa tới, không hề lái xe, cho nên tiện lên xe của Hàn Như Sơ.

Trước khi lên xe, cô nhớ tới dạ dày của mình mấy ngày nay không được thoải mái.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 315: Hứa Gia Mộc tỉnh lại (15)
Lúc nãy ở trên xe, Kiều An Hảo mới nhớ mấy ngày nay dạ dày của mình có hơi không thoải mái, trước khi xuống xe Lục Cẩn Niên, còn nhắc nhở cô nên đi tìm bác sĩ kiểm tra.

Kiều An Hảo nhìn nhiều người chờ đợi khám bệnh, nghĩ dạ dày của mình không có gì nghiêm trọng, cũng lười đi kiểm tra.

Cô không phải chưa từng bị bao tử, chỉ cần uống thuốc, hai ngày nữa là khỏe rồi.

Hàn Như Sơ gọi điện thoại để hôm nay lịch quay của Kiều An Hảo đổi ngày, cho nên cả ngày nay, cô cũng không có chuyện gì làm, lên xe, Hàn Như Sơ hỏi: "Kiều Kiều, con muốn đi đâu?"

Kiều An Hảo suy nghĩ một chút, phát hiện dường như mình không có ý đi chỗ nào khác, cuối cùng nói: "Về Cẩm Tú viên."

Lúc Hàn Như Sơ khởi động xe, liếc mắt nhìn thời gian, đã gần buổi trưa, mở miệng nói: "Bây giờ cũng đến giờ cơm trưa, Kiều Kiều, bằng không con theo bác trở về nhà họ Hứa đi, cũng lâu rồi con không đến đó ăn, đúng lúc bác trai không có ở đây, trong nhà chỉ có một mình bác, không có ai nói chuyện, xme như về nhà ăn cơm với bác, bác để cho tài xế đưa con về nhà. "

Kiều An Hảo nghĩ đến hai ngày trước mình ở Cẩm Tú viên chuẩn bị bất ngờ cho Lục Cẩn Niên lại trở thành sự mất mát, trở về cũng khó tránh khỏi sẽ nghĩ tới những hình ảnh thương tâm kia, vì vậy gật đầu: "Được rồi."

Dừng lại, nghĩ đến nhà họ Kiều và nhà họ Hứa gần nhau, vì vậy còn nói: "Đúng lúc con ăn cơm xong, sẵn đường đến nhà họ Kiều, lâu rồi cũng không đi thăm chú thím."

Hàn Như Sơ cười khen Kiều An Hảo hiếu thảo, sau đó chạy xe về nhà họ Hứa, dọc theo đường đi, hai người nói vài ba câu về chuyện nhà cửa.

Quản gia thấy Kiều An Hảo và Hàn Như Sơ cùng trở lại, vô cùng vui mừng, hết sức nhiệt tình chào hỏi mời Kiều An Hảo ngồi xuống rồi pha trà, thậm chí còn để cho người giúp việc chuẩn bị mấy món Kiều An Hảo thích ăn.

Mặc dù chỉ có Hàn Như Sơ và Kiều An Hảo ăn cơm trưa, nhưng người giúp việc chuẩn bị một bàn món ăn, vô cùng phong phú.

Trước kia lúc ở nhà họ Kiều, Kiều An Hảo và Kiều An Hạ cũng thường đến nhà họ Hứa ăn cơm, Hàn Như Sơ và quản gia cũng biết khẩu vị của hai người, cho nên thức ăn vừa lên tới, Hàn Như Sơ đành gắp một miếng thịt gà đặt ở trong chén của Kiều An Hảo: "Kiều Kiều, đây chính là món con thích ăn, dì Vân đã nấu đó, rất lâu rồi bà ấy không xuống bếp, hôm nay con tới, dì ấy mới tự mình làm."

Dì Vân trong miệng của Hàn Như Sơ, chính là quản gia ở nhà họ Hứa.

Món thịt gà này là Kiều An Hảo thích ăn nhất, suy nghĩ cũng lâu rồi không ăn, Kiều An Hảo có hơi thèm ăn, cười híp mắt nói một tiếng "Cảm ơn", không câu nệ cầm đũa ăn.

Mùi vị vẫn như cũ, không có thay đổi chút nào, Kiều An Hảo không nhịn được khen ngợi quản gia đôi câu.

Quản gia nghe Kiều An Hảo khen mình, lại gắp thêm thịt cá mình tự làm.

Là món cá kho, nghe thấy tên đã cảm thấy rất ngon miệng, Kiều An Hảo không thể chờ đợi mà gắp, bỏ vào trong miệng, nhưng mới vừa nhai, mơ hồ cảm thấy mùi cá tanh, sau đó trong dạ dày quằn quại, cô giơ tay lên, che miệng, lập tức buồn nôn đứng lên.

"Kiều Kiều, sao vậy?"

"Cô chủ đang khỏe mạnh, sao vậy?"

Hàn Như Sơ và quản gia đồng thời quan tâm hỏi.

Kiều An Hảo khoát tay áo, chạy nhanh vào phòng vệ sinh lầu một, đi về phía bồn cầu, tiếp tục nôn.

Hàn Như Sơ vội vàng đặt chén đũa, đi tới, cửa bị Kiều An Hảo khóa trái, Hàn Như Sơ đẩy không được, chẳng qua là nghe bên trong có tiếng nôn mửa không ngừng truyền ra.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 316: Hứa Gia Mộc có phản ứng(16)
Hàn Như Sơ gõ cửa hai cái: “Kiều Kiều? Cháu có sao không? Kiều Kiều?”

“Cháu không sao…” Kiều An Hảo nói ba chữ, lại ói ra.

Hàn Như Sơ nghe thấy âm thanh nôn mửa, lo lắng cau mi lại, nhìn về phía quản gia trực tiếp phân phó: “Gọi điện thoại, kêu bác sĩ đến đây một chuyến, Kiều Kiều nôn thành như vậy, nhấn định là có gì không thoải mái.”

Quản gia đứng tại chỗ không động đậy.

Hàn Như Sơ nhịn không được lên tiếng thúc giục một chút, sau đó quản gia tiến đến gần bên tai Hàn Như Sơ, nhỏ giọng nói: “Phu nhân, nôn mửa không nhất định là bị bệnh, cũng có thể là mang thai.”

Hàn Như Sơ đã từng sinh con, là người từng trải, nghe câu như thế, nháy mắt liền hiểu ra, bà quay đầu liếc mắt nhìn của toilet một cái, sau đó liền bước chân đi về phía phòng khách, đi qua đi lại, nhìn về phía quản gia vẫy vẫy tay, ghé vào bên tai của bà ta, nhỏ giọng nói: “Cô đi gọi điên cho chị Lâm, khiến cho chị ấy qua đây một chuyến.”

“Dạ, phu nhân.” Quản gia lập tức làm theo.

Giống như buổi sáng, Kiều An Hảo nôn ra xong thoải mái rất nhiều, từ toilet đi ra, liền thấy Hàn Như Sơ đứng ngoài cửa, lập tức ngượng ngùng nói: “Bác gái, thực xin lỗi, ảnh hưởng tới bác ăn cơm.”

“Không có việc gì, ngược lại là cháu, sao lại thế này, nôn thành như vậy.” Hàn Như Sơ đưa tay chỉ chỉ nhà ăn, cùng trở về với Kiều An Hảo.

Kiều An Hảo đáp: “Đêm sinh nhật của anh Gia Mộc, uống hơi nhiều rượu, kết quả ngày hôm sau dạ dày liền không thoải mái, hai ngày nay đều muốn nôn.”

“Dạ dày không thoải mái, để bác cho tài xế đưa cháu trở về, không cần phải phiền phức nhiều thứ, không cẩn thận lại phát hiện ra nhiều vấn đề khác.”

Kiều An Hảo cười cười, ngây thơ nói: “Đã biết, bác gái.”

Hàn Như Sơ cười cười, không nói gì, cùng Kiều An Hảo ngồi xuống bàn ăn, tiếp tục ăn cơm, ăn hai miếng, bà nhìn canh dưa chua cách thủy thịt gà, sau đó tự mình múc thêm một chén nữa, đưa cho Kiều An Hảo, Kiều An Hảo nói một tiếng “Cám ơn”, rồi nhận lấy, cầm thìa uống một ngụm, hương vị chua nồng, rất là ngon, vì thế lại tiếp tục uống thêm vài hớp, Hàn Như Sơ ngồi ở đối diện, nhìn hành động này của Kiều An Hảo, mắt lóe lên, bên miệng lộ ra một tia cười đoan trang, tiếp tục tao nhã ăn cơm.

Ăn cơm xong, có khách của Hứa gia đến, Hàn Như Sơ mời người khách do mình mời ngồi xuống, sau đó nói với Kiều An Hảo: “Kiều Kiều, cháu còn nhớ không? Đây là dì Lâm, lúc trước khi cháu cùng Gia Mộc kết hôn, dì ấy có tặng cháu một chiếc vòng tay bạch ngọc.”

Nhắc tới chiếc vòng bạch ngọc, Kiều An Hảo liền nghĩ tới, người khách này là một người chị em đặc biệt tốt của Hàn Như Sơ, làm bác sĩ ở khoa phụ sản trong bệnh viên.

Kiều An Hảo lập tức lễ phép lên tiếng chào: “Dì Lâm, ngài tốt.”

Người phụ nữ được kêu là dì Lâm này, lập tức nở nụ cười dụi dàng, nhìn từ trên xuống dưới Kiều An Hảo, mở miệng nói với Hàn Như Sơ: “Như Sơ, người con dâu này của em lớn lên thật xinh đẹp”

Hàn Như Sơ cười, cũng lên tiếng khen Kiều An Hảo một câu.

“Xem bộ dạng đắc ý của em kìa” Bà Lâm nói trắng một câu với Hàn Như Sơ, sau đó khách sáo hỏi Kiều An Hảo vài vấn đề, ánh mắt nhìn lên chiếc dây xích tay trên cổ tay của Kiều An Hảo, nhìn thật kỹ, rồi vươn tay bắt lấy cổ tay của Kiều An Hảo, ngón tay lặng yên không một tiếng động đặt lên mạch của Kiều An Hảo, ngoài miệng lại nói: “Đây là dây xích tay mới nhất năm nay của Chanel phải không, số lượng có hạn, dì còn không có mua được.”

Độc giả nói: Ngươi vì cái gì luôn hơn phân nửa đêm mã tự? Của ta hắc đôi mắt đều đi ra !

Tác giả nói: Ô ô ô, ta cũng không tưởng a, nhưng là ta liền buổi tối có linh cảm, ngươi có thể tỉnh ngủ lại nhìn thôi ~~

Trúng thưởng tốc độ đi nhắn lại khu hồi phục qq hào, ngày mai ta muốn hướng q tệ ~~ vốn hôm nay có Weibo hoạt động , đổi thành ngày mai ~ bởi vì hôm nay không thoải mái, tỉnh ngủ tương đối trễ ~
Được đề xuất cho bạn
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 317: Hứa Gia Mộc có phản ứng (17)
“Đây là vòng đeo tay hiệu Chanel mới nhất, số lượng có hạn, tôi cũng chưa thể có được nó.”

Kiều An Hảo cùng bà Lâm cũng không quen biết, cô không thích người khác động vào mình thân mật như vậy. Nhưng cũng phải theo lễ phép, không thể gạt bàn tay kia ra được, cô chỉ có thể để yên, cười yếu ớt một chút.

“Lúc trước nhìn thấy ảnh chụp dây đeo tay này, tôi đã cảm thấy rất được, bây giờ tận mắt chiêm ngưỡng, quả thật là đẹp mắt, chỉ là cô Kiều có làn da trắng, nếu đeo vào thì xinh hơn tôi nhiều. Bà Lâm ngoài miệng giống như được quét một lớp mật ong, tiếp tục khen ngợi Kiều An Hảo, sau đó mở sợi dây đang ở trên cổ tay cô ra, rồi yên lặng nhìn về phía Hàn Như Sơ.

Hàn Như Sơ bưng chén trà, nhìn thấy ánh mắt của bà Lâm, sau khi nhìn nhau vài giây, bà rũ mắt xuống, chầm chậm uống một ngụm, sau đó từ từ đặt chén trà xuống, hơi khó chịu nói với Kiều An Hảo: “Kiều Kiều, không phải con muốn tới Kiều gia hay sao? Mẹ bảo dì Vân chuẩn bị thức ăn nhẹ để con mang qua nhé.”

Kiều An Hảo rất thông minh, nghe nói như vậy liền biết Hàn Như Sơ muốn một mình nói chuyện phiếm cùng bà Lâm, vì thế cô biết ý lế phép tạm biệt hai người, mang theo vật mà Hàn Như Sơ đã chuẩn bị lúc ban đầu rời khỏi Hứa gia.

-

Quản gia vẫn đưa Kiều An Hảo ra tới sân lớn rồi mới trở về, nói với Hàn Như Sơ đang ngồi trong phòng khách: “Bà chủ, cô An Hảo đi rồi.”

Hàn Như Sơ gật đầu một cái, nhìn thoáng qua người giúp việc đứng xung quanh, quản gia liền hiểu chuyện đưa tất cả mọi người ra khỏi phòng, lúc này bà mới mở miệng, hỏi bà Lâm: “Chị Lâm, thế nào?”

“Như Sơ, tôi nhân cơ hội bắt mạch cho con dâu của bà, theo như mạch thì chắc chắn là mang thai, bởi vì sợ thời gian bắt mạch hơi lâu, bị cô ấy phát hiện, nên thời gian bao lâu thì tôi không xác định được, nhưng ít nhất cũng phải trên hai tháng rồi.” Bà Lâm dừng một chút, mở miệng hỏi: “Mang thai là việc vui, tại sao bà lại thản nhiên như vậy, có chuyện gì xảy ra à?”

Nét mặt Hàn Như Sơ trông thật bình tĩnh, tiếp tục tao nhã ung dung bưng ly trà, chậm rãi nhấp một ngụm trà, sau đó mới ngước mặt lên, mở miệng nói: “Chị Lâm, chị cứ xem như chưa từng xảy ra việc gì đi.”

Bà Lâm nhìn thấy vẻ mặt trở nên nghiêm túc trong nháy mắt của Hàn Như Sơ, tuy cảm thấy nghi ngờ, nhưng sau một lúc lâu, vẫn gật đầu: “Được, tôi sẽ coi như không biết gì cả.”

P/s: bạn nào muốn đọc trước hơn 90 chương thì có thể mua trước giá rẻ để ủng hộ dịch giả thêm đường sữa nhé :) ai mua có thể liên hệ qua gmail này : tttukidmh@gmail.com nhé

Hàn Như Sơ tươi cười, mời bà Lâm tiếp tục uống trà chiều.

Buổi chiều bà Lâm có việc trong bệnh viện, nên không ở lâu, chỉ một lát liền từ biệt rời khỏi, Hàn Như Sơ đứng ở cửa, nhìn bà Lâm lái xe chạy đi, mới xoay người rời đi.

Hàn Như Sơ đi đến phòng ngủ trên tầng hai, quản gia cũng đi theo vào, đóng cửa, mới đi đến bên người bà, đè thấp giọng hỏi: “Bà chủ, cô An Hảo thật sự có bầu?”

Hàn Như Sơ đối mặt với bà Lâm luôn luôn bình tĩnh, ánh mắt trở nên sắt bén, nhìn người quản gia “ừ” một tiếng.

“Đứa nhỏ trong bụng cô ấy là con của ai?” Quản gia vừa nói ra nghi ngờ, biểu tình sau đó cũng nghiêm túc theo: “Không phải là tạp chủng của Lục Cẩn Niên chứ?”

Hàn Như Sơ không hé răng, sắc mặt càng u ám.

Qua một lúc lâu, quản gia lại hỏi: “Bà chủ, bà tính làm sao bây giờ? Chẳng lẽ muốn tùy ý để cô ta sinh đứa bé?”

Lời này giống như hỏi đến điều trong lòng của bà, bà hơi buồn phiền khoát tay áo với quản gia: “Bà ra ngoài trước đi, để tôi suy nghĩ một chút.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top