Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 247: Cô có biết anh ấy thích ai không?[7]
Editor: May

Thực rõ ràng, mục đích của người động tay động chân ở sau lưng này rất đơn giản, muốn đuổi tận giết tuyệt Lâm Thi Ý.

Mà vào ngày hôm sau khi cô gặp chuyện không may, Lâm Thi Ý lập tức gặp phải biến cố như thế, vậy người động tay động chân này rất có thể chính là...

Trong đầu Kiều An Hảo còn chưa nghĩ ra cái tên kia, Triệu Manh ngồi ở đối diện cô bỗng đột nhiên mở miệng nói: “Kiều Kiều, trong đám tin QQ này có người nói nhà sản xuất Tôn rút lui đầu tư khỏi bộ phim [Thời gian khuynh thành] này rồi!”

Kiều An Hảo sửng sốt một chút, vội vàng thoát khỏi Weibo, mở QQ ra, nhìn thấy rất nhiều người không ngừng đăng tin ở trong đó, toàn bộ đều đang nói chuyện nhà sản xuất Tôn rút lui đầu tư.

“Nhà sản xuất Tôn đầu tư mười triệu cho bộ phim [Thời gian khuynh thành] này dấy, sao đang yên đang lành lại rút lui?”

“Đúng vậy, rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Ngày hôm qua nhà sản xuất Tôn còn mời tập thể chúng ta đi giải trí mà, sao hôm nay liền mỗi người một ngả với chúng ta rồi chứ?”

“Hơn nữa mới sáng sớm, nhà sản xuất Tôn liền rời khỏi nhóm QQ của chúng ta.”

“Anh đừng nói nữa, vừa rồi tôi nhắn QQ cho ông ta, ông ta hoàn toàn không trả lời tôi, gọi điện thoại cũng không có người nhận...”

......

Chỉ ngắn ngủn vài phút, nội dung nói chuyện phiếm trong QQ đã nhanh chóng hiện lên vài trăm câu, Kiều An Hảo xem có chút hoa mắt, không nhịn được để di động xuống. Triệu Manh ngồi ở đối diện cũng vừa xem nội dung nói chuyện phiếm, vừa nói: “Tuy nhà sản xuất Tôn này là người có chút háo sắc, nhưng lại rất có tiền đó. Có mỏ than gia truyền, mấy năm nay đầu tư điện ảnh và truyền hình, giá trị con người lên đến vài chục triệu, là đại chế tác của [Thời gian khuynh thành]. Tổng đầu tư hai mươi triệu, mười triệu là của nhà sản xuất Tôn, mười triệu là của Lục ảnh đế ...”

Nói tới đây, Triệu Manh giống như là nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu nhìn Kiều An Hảo, hỏi: “Kiều Kiều, nhưng chuyện này thật là trùng hợp, tối hôm qua cậu mới vừa xảy ra chuyện, hôm nay Lâm Thi Ý liền rơi vào kết cục thảm bại như vậy, nhà sản xuất Tôn rút lui đầu tư, cậu nói có thể liên quan với cậu hay không? Là Lục ảnh đế làm sao?”

Vừa rồi Kiều An Hảo cũng đã nghĩ tới Lục Cẩn Niên, nhưng hiện tại nghe được lời này của Triệu Manh, đáy lòng vẫn hung hăng rung động một trận.

“Lục ảnh đế chỉnh Lâm Thi Ý thì tớ có thể hiểu, đó là trừng phạt đúng tội của Lâm Thi Ý, nhưng Lục ảnh đế không lý do làm nhà sản xuất Tôn rút lui chứ? Cậu nghĩ xem, nhà sản xuất Tôn vừa rút lui chi phí, nếu không có một đầu tư mới tiến vào, rất có thể sẽ làm cho [Thời gian khuynh thành] không quay tiếp được, đến lúc đó mười triệu Lục ảnh đế đã ném vào bên trong cũng sẽ mất theo, cho nên có chút không thể nào hiểu nổi!”

Kiều An Hảo vừa nghe Triệu Manh nói như vậy, trong đầu cũng có chút loạn, hơi khẳng định là Lục Cẩn Niên, lại có chút không xác định, đáy lòng lại hiện lên một tia lo lắng, thật hơi sợ không quay vòng ra tài chính cho [Thời gian khuynh thành], vậy mười triệu của Lục Cẩn Niên cũng mắc kẹt ở bên trong.

-

[ Thời gian khuynh thành ] bởi vì nhà sản xuất Tôn rút lui đầu tư, toàn bộ đoàn làm phim tạm dừng quay ba ngày.

Triệu Manh tới đây, một là đưa túi xách cho Kiều An Hảo, hai là nhìn Kiều An Hảo một cái, vẫn ngốc đến ba giờ chiều mới rời đi.

Triệu Manh đi chưa tới mấy phút, tin tức nhà sản xuất Tôn rút lui đầu tư liền bị người tung ra ngoài. Weibo cực kỳ náo nhiệt, trong chốc lát là Lâm Thi Ý, trong chốc lát là bộ phim [ Thời gian khuynh thành ] này.

Kiều An Hảo nhàm chán lướt Weibo một buổi trưa, trong đầu suy nghĩ miên man lộn xộn, mãi cho đến khi ăn cơm chiều mới bắt buộc đầu óc mình bình tĩnh lại.

Ăn xong cơm chiều, Kiều An Hảo trở lại phòng ngủ lầu hai, vừa ngồi xuống chưa đến vài phút, di động liền vang lên.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 248: Cô có biết anh ấy thích ai không?[8]
Editor: May

Điện thoại là của mẹ Hứa Gia Mộc - Hàn Như Sơ gọi tới .

Sau khi cô kết hôn với Lục Cẩn Niên, Hàn Như Sơ rất ít khi gọi điện thoại cho cô, nhưng một khi gọi điện thoại tới, đó là cần Lục Cẩn Niên đóng vai Hứa Gia Mộc.

Kiều An Hảo cầm di động, đi đến trước ban công, mở cửa sổ ra. Gió đêm mát mẻ từ từ thổi vào, cô không nhanh không chậm nhận nghe điện thoại, gọi một tiếng vào bên trong: “Dì Hứa.”

Mặc dù người ngoài nhìn vào thì cô đã gả cho Hứa Gia Mộc, là vợ của Hứa Gia Mộc, hẳn phải gọi Hàn Như Sơ là “Mẹ”. Nhưng hai người đều biết, đây chẳng qua chỉ là một cuộc hiệp nghị, cho nên trừ bỏ khi cần phải diễn trò, Kiều An Hảo vẫn luôn gọi Hàn Như Sơ là “Dì Hứa”.

Giọng nói của Hàn Như Sơ nghe rất đoan trang nghiêm cẩn, đầu tiên là quan tâm Kiều An Hảo một chút: “Kiều Kiều, ăn cơm chiều chưa?”

“Ăn rồi.” Kiều An Hảo nhu thuận trả lời, sau đó cũng lễ phép hỏi lại: "Dì Hứa, dì thì sao?”

“Đang chờ bác Hứa của con, chờ ông ấy trở lại cùng nhau ăn.” Hàn Như Sơ khách sáo xong, mở miệng nói thẳng đến chủ đề: “Kiều Kiều, cuối tuần này là sinh nhật của Hứa Gia Mộc, con còn nhớ rõ chứ?”

Kiều An Hảo biết sinh nhật Hứa Gia Mộc, nhưng chuyện phát sinh gần đây có chút nhiều, cô vẫn không có chú ý ngày tháng, cho nên trải qua nhắc nhở của Hàn Như Sơ, mới đột nhiên nhớ tới: “Vâng, nhớ rõ.”

“Tiệc sinh nhật của Hứa Gia Mộc khẳng định là phải làm, cho nên phiền toái con chuyển lời cho nó.”

Nó chỉ ai, Kiều An Hảo tự nhiên biết, kỳ thật Kiều An Hảo vẫn rất buồn bực, Lục Cẩn Niên rõ ràng có họ tên, vì sao mỗi lần Hàn Như Sơ nói tới anh, luôn dùng một từ "Nó" không quan trọng để thay thế, giống như tên của anh rất ghê tởm, hoàn toàn khinh thường nói ra.

“Con đã biết.” Cho dù đáy lòng Kiều An Hảo có chút bất mãn, ngoài miệng vẫn nhu thuận đáp lại.

“Nếu không có việc gì , dì cúp trước.”

“Vâng, gặp lại sau, dì Hứa.”

“Gặp sau.” Hàn Như Sơ nói xong, liền trực tiếp cắt đứt điện thoại.

Kiều An Hảo nghe tiếng "tút tút tút" trong điện thoại di động, cầm điện thoại di động xuống, nhìn chằm chằm màn hình trong chốc lát, do dự nên gọi điện thoại cho Lục Cẩn Niên nói cho anh tin tức này hay là gửi tin nhắn?

Chỉ là vào lúc Kiều An Hảo còn chưa suy nghĩ xong, đột nhiên lúc này một tin nhắn đến trong QQ, là Triệu Manh gửi đến.

“Kiều Kiều, tớ vừa mới nghe một nhân viên làm việc trong đoàn làm phim nói, cô ấy nghe phục vụ khách sạn nói tối hôm qua nhà sản xuất Tôn được trợ lý của ông ta đưa đi bệnh viện, hơn nữa bị thương rất nghiêm trọng, rất nhiều đồ trong phòng của ông ta đều bị đập hư, hơn nữa trên mặt có rất nhiều máu, còn có mảnh vụn thủy tinh, bàn trà cũng bị đá ngã lăn.”

Kiều An Hảo nhìn tin nhắn kia sửng sốt, còn chưa kịp hồi phục tinh thần, Triệu Manh gửi tin nhắn giọng nói đến. Kiều An Hảo nhấn một cái, giọng nói Triệu Manh liền vang lên: “Kiều Kiều, tớ nói cho cậu biết, khẳng định là nhà sản xuất Tôn bị Lục ảnh đế đánh. Tối hôm qua Lục ảnh đế đi tới phòng ông ta cứu cậu, cho nên khẳng định không sai!”

Lúc Kiều An Hảo nghe giọng nói của Triệu Manh, cô ấy lại gửi một tin nhắn giọng nói tới: “Hơn nữa, Kiều Kiều, tớ vừa mới nghe người ta nói, không phải nhà sản xuất Tôn tự muốn rút lui đầu tư, là Lục ảnh đế muốn đá nhà sản xuất Tôn ra khỏi đoàn làm phim [Thời gian khuynh thành], nghe nói hôm nay ông ta bởi vì chuyện này mà cải vã cả một ngày với ban giám đốc của Truyền thông Hoàn Ảnh, cuối cùng Lục ảnh đế vẫn cố chấp mạnh mẽ khiến nhà sản xuất Tôn rút lui đầu tư!”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 249: Cô có biết anh ấy thích ai không?[9]
“Mẹ nó, Lục ảnh đế thật là khí phách, tối tùy hứng nha! Mười triệu đó, mười triệu tiền đầu tư, nói đá liền đá, thế giới của người có tiền, muốn hiểu cũng không thể hiểu nổi!”

Kiều An Hảo không có trả lời tin nhắn của Triệu Manh trong QQ, một mình Triệu Manh nhắn nhiều như vậy, không thấy trả lời, liền không tiếp tục gửi QQ lại đây nữa.

Kiều An Hảo cầm di động, đứng ở ban công hồi lâu, mới nâng lên ngón tay, mở ra từng cái tin tức do Triệu Manh gửi tới, nghe lại một lần.

Buổi chiều nếu nói Lục Cẩn Niên vì bản thân đi làm này đó Kiều An Hảo cũng không thể xác định, hiện tại, cô có điểm nắm chắc.

Theo Triệu Manh gửi tới trong QQ, có thể nghe ra, lúc Lục Cẩn Niên tới cứu cô, đã động thủ đánh sản xuất Tôn, cô không thể tưởng tượng, người kia - một người đàn ông lạnh lùng đạm bạc, động thủ đánh người cảnh tượng rốt cuộc sẽ như thế nào, nhưng mà trái tim cô, lại mạc danh kỳ diệu đập nhanh hơn.

Gièm pha về Lâm Thi Ý ở khắp mọi nơi, sản xuất Tôn bị đá ra đoàn làm phim [ Khuynh thành thời gian ]...... Giống như lời Triệu Manh nói, mười triệu tiền tài chính, nói đá liền đá, thật quyết đoán cùng khí phách!

Kiều An Hảo nhịn không được nắm chặt di động, kỳ thật Lục Cẩn Niên không phải không có giúp đỡ qua cô.

Bữa ăn đầu tiên ở đoàn làm phim [ Khuynh thành thời gian ], Lâm Thi Ý gây khó dễ cho cô, là anh một câu giải vây.

Cô đi tới phòng của anh, bị Lâm Thi Ý chụp ảnh, đăng lên Weibo, là anh tìm Tống Tương Tư cứu cô.

Bàn đu dây xuất hiện trục trặc, lúc cô té xuống, là anh không màng nguy hiểm xông lên, tiếp được cô.

Nhưng là, hỗ trợ nhiều lần như vậy, lại chỉ có lần này, làm cho đáy lòng cô rung động, mãnh liệt.

Kiều An Hảo cảm thấy tốc độ đập của tim mình thật nhanh , giống như lúc nào cũng có thể từ trong lồng ngực cô nhảy ra .

Giống nhau đều là giúp cô, nhưng là lúc này đây, Kiều An Hảo mới có thể khẳng định, Lục Cẩn Niên đang bảo vệ cô.

Suy nghĩ như vậy, làm cho đáy lòng Kiều An Hảo, trong khoảnh khắc kinh hãi.

Cho tới bây giờ cô chưa hề nghĩ tới, bản thân có thể đươc người đàn ông lạnh lùng kỳ cục kia bảo vệ.

Tuy rằng cô không biết nguyên nhân ban đầu khiến anh bảo vệ cô là gì, nhưng đáy lòng cô vẫn rất cảm động, rất hạnh phúc, rất thỏa mãn.

Kiều An Hảo vừa rồi còn do dự gọi điện thoại cho Lục Cẩn Niên chỉ gửi một tin nhắn, nhưng trong nháy mắt, bất chợt lại rất muốn gặp anh một lần.

Kiều An Hảo có chút khẩn trương dùng sức nắm điện thoại trong tay, sau đó liền hít một hơi thật sâu, tìm số điện thoại của Lục Cẩn Niên, gọi.

-

Ở ký túc xá truyền thông Hoàn Ảnh, không khí trầm thấp một mảnh.

Người của ban giám đốc, với các vẻ mặt khó coi, gương mặt lạnh lùng, từ trong phòng họp đi ra.

Thẳng đến có một cái bóng đi ngang qua, Tống Tương Tư mới từ trong phòng làm việc của mình đi ra, đứng ở trong đại sảnh trống rỗng một lát, sau đó đi tới phòng pha trà, pha một ly cà phê, bưng về phía văn phòng của Lục Cẩn Niên.

Tống Tương Tư gõ cửa, không có thanh âm từ bên trong truyền đến, Tống Tương Tư dừng lại một giây, trực tiếp đẩy cửa ra, đi vào.

Lục Cẩn Niên đứng ở cửa sổ, nhìn hàng vạn chiếc đèn nhấp nháy ngoài của sổ, hút thuốc.

Người đàn ông lúc này, không còn cường thế cùng mãnh liệt như lúc ở trong phòng hội nghị, chỉ còn lại có một thân trong trẻo nhưng lạnh lùng cùng cao ngạo.

Hắn biết rõ có người vào văn phòng của mình, lại thủy chung không có nửa điểm phản ứng.

Tống Tương Tư bê ly cà phê, đặt ở một bên trên bàn, sải giày cao gót, không nhanh không chậm tiêu sái đến bên người Lục Cẩn Niên, theo tầm mắt của anh, nhìn chằm chằm cảnh đêm trước mặt trong chốc lát, rồi mở miệng nói:“Mười triệu tiền đầu tư kia, anh nghĩ ra biện pháp chưa?”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 250: Cô có biết anh ấy thích ai không?[10]
Lục Cẩn Niên không có ý tứ muốn mở miệng nói chuyện, đưa điếu thuốc đến bên miệng, hung hăng hút một ngụm.

Sau một lúc lâu, Tống Tương Tư nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Lục Cẩn Niên, sau đó lấy từ trong túi xách tay của chính mình, rút ra mấy trương chi phiếu, kẹp vào giữa hai ngón tay, đưa tới trước mặt của Lục Cẩn Niên :“Trong thẻ, là số tiền mấy năm nay tôi kiếm được khi quay phim , anh cũng biết doanh thu đóng phim rất cao, dù đã bị truyền thông Hoàn Ảnh của anh lấy đi một nửa, thì đến tay tôi cũng có không ít tiền, kiếm được rải rác mấy chỗ nữa, có khoảng 5-6 triệu, mật mã là 123456.”

Một lúc sau, Lục Cẩn Niên mới nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Tống Tương Tư một cái đi rồi nhìn chi phiếu, không có ý tứ muốn vươn tay tiếp nhận , ngữ điệu thản nhiên hỏi một câu:“Tống Tương Tư, tôi không nhớ là quan hệ của chúng ta tốt tới mức, để cho cô dốc túi ra tay tương trợ.”

“Như thế nào? Sợ tôi có mưu đồ gây rối đối với anh?” Tống Tương Tư nhếch lên đôi đỏ mọng cười cười, không có nói chuyện, mà nhìn chằm chằm hàng ngàn chiếc đèn ngoài cửa sổ, quơ quơ thần.

Không phải cô đối với Lục Cẩn Niên có ý đồ, mà là, thế gian này đàn ông bạc tình nhiều lắm, thật hiếm có mới thấy một người si tình, không quan tâm hắn có quan hệ với cô không, thì cô vẫn ủng hộ kẻ si tình đõ như cũ, huống chi, huống chi...... Hắn vẫn là anh trai của người kia......

Chỉ một cái chớp mắt, Tống Tương Tư liền trấn tĩnh lại:“Tốt lắm, tôi không nói giỡn với anh, nếu anh không yên tâm, coi như là tôi đầu tư vào bộ phim [ Khuynh thành thời gian ] đi, đợi đến khi thu được tiền lời, chia hoa hồng cho tôi là tốt rồi.”

“Cám ơn, không cần.” Lục Cẩn Niên lần này không có lại liếc mắt nhìn chi phiếu trong tay Tống Tương Tư một cái, lời nói ra từ trong miệng, mang theo một cỗ khí ngạo:“Tôi không cần dựa vào người khác, để đi bảo vệ người tôi muốn bảo vệ.”

“A, có chí khí, tôi đây muốn hỏi, Lục đại ảnh đế, anh từ nơi nào không duyên không cớ lấy ra mười triệu?”

“Ta bán 10% cổ phần công ty truyền thông Hoàn Ảnh.” Lục Cẩn Niên phá lệ ngữ khí bằng phẳng.

Tống Tương Tư giật mình, thật lâu sau, mới bật cười ra tiếng:“Anh vì cô ấy chuyện gì cũng có thể làm, nhưng anh phải biết rằng, 10% cổ phần công ty này, một khi anh bán đi, rất có khả năng chức chủ tịch truyền thông Hoàn Ảnh, sẽ không còn là của anh, lúc trước anh từ hai bàn tay trắng làm lên công ty, chẳng lẽ anh muốn nó rơi vào tay kẻ khác.”

“Vậy thì thế nào?” Ngữ khí của Lục Cẩn Niên, mang theo một tia khinh thường, anh dừng lại một chút, nâng lên tay, hút một ngụm thuốc lá, sương khói lượn lờ trước ánh mắt của người sau lưng, để lộ ra một tia thương cảm:“Này đó tiền, vốn lúc trước đều là vì cô ấy nên mới kiếm .”

Trời mới biết, anh có thể dùng này đó tiền, vì cô mà tiêu ra ngoài, có bao nhiêu vui vẻ cùng hạnh phúc.

Lục Cẩn Niên lại nâng lên tay, hút một ngụm thuốc lá, hộc ra xinh đẹp đôi mắt, ngữ điệu giống nhau đang lầm bầm lầu bầu:“Nếu táng gia bại sản, có thể trở lại những ngày trước kia, thì tôi nguyện ý táng gia bại sản ......”

Tối thiểu, khi anh thất vọng cùng bần cùng, còn có thể cùng cô làm bạn, tuy rằng không thể yêu nhau, lại có thể bình tâm cùng nhau ngồi một chỗ ôn hòa nói chuyện phiếm.

Tuy rằng Tống Tương Tư không biết câu Lục Cẩn Niên lầm bầm lầu bầu có ý tứ gì, nhưng đáy lòng cảm thấy giống như bị cái gì ngăn chặn vậy, thật lâu không có lên tiếng.

Trong phòng làm việc một mảnh im lặng, không biết bao lâu, di động của Lục Cẩn Niên vang lên, anh lấy di động từ túi ra, nhìn thoáng qua biểu hiện trên màn hình, mắt ý thức được người gọi tới, sau đó mới tiếp nghe.bảo hộ nhân...... Anh anh anh, như thế nào có thể lạt sao suất? Tân một vòng đã đến , đầu phiếu nga, nhắn lại nga ~ chúc nhắn lại nhân ở tân 1 năm lý, nghĩ rằng sự thành mọi sự như ý tình yêu mỹ mãn phát đại tài, còn có thể cùng nam thần lý dịch phong ước hội
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 251: Cô có biết người anh ấy thích là ai không?[11]
Editor: May

Trong phòng làm việc một mảnh yên tĩnh, không biết qua bao lâu, di động của Lục Cẩn Niên vang lên, anh lấy di động ra từ trong túi, nhìn thoáng qua số gọi tới, tay theo bản năng dặp tắt khói, sau đó mới nghe máy.

Kiều An Hảo nghe được điện thoại được tiếp nối, đáy lòng run rẩy một trận, nhắm mắt lại hít sâu một hơi mới mở miệng: “Lục Cẩn Niên......”

Vừa gọi tên của Lục Cẩn Niên, Kiều An Hảo lập tức im lặng.

Sau khi quan hệ của cô và anh không còn lạnh cứng, cô liền không còn gọi anh là “Lục tiên sinh”, nhưng cũng thức thời biết quan hệ của bọn họ không tốt đến mức trực tiếp gọi tên, cho nên mỗi lần mở miệng nói chuyện, cô đều sẽ cố ý tránh gọi tên anh. Mới vừa rồi có thể bởi vì vài tin nhắn QQ của Triệu Manh, trong đầu cô có chút loạn, lại cứ như vậy tùy tiện gọi tên anh.

Kiều An Hảo nắm di động trong lòng bàn tay, toát ra một ít mồ hôi.

Lục Cẩn Niên đợi hồi lâu, cũng không có đợi được lời nói kế tiếp sau khi Kiều An Hảo gọi tên mình, mi tâm hơi hơi giật giật, tuy giọng nói đạm mạc không có chút tình cảm, nhưng giữa lông mày xinh đẹp chói mắt lại nhiễm lên một tầng ôn nhu: “Làm sao vậy?”

Kiều An Hảo nghe được giọng nói của Lục Cẩn Niên, theo bản năng muốn nói đến chuyện Hàn Như Sơ vừa mới gọi điện thoại cho Lục Cẩn Niên, nhưng lời nói đến bên miệng, cô lại muốn tự mình đến gặp Lục Cẩn Niên một lần, vì thế cánh môi giật giật, liền tiếp tục trầm mặc một trận, mới dịu dàng uyển chuyển mở miệng hỏi: “Đêm nay anh có việc gì không?”

Lục Cẩn Niên không rõ ý tứ của Kiều An Hảo, dừng một lát, thanh thanh cổ họng, lại hỏi một câu:“Có gì không?”

Kiều An Hảo nâng ngón tay lên, dùng sức vẽ lung tung ở trên cửa sổ thủy tinh, sau đó như là hạ quyết tâm, lấy hết dũng khí nói ra lời nói trong suy nghĩ của mình: “Nếu đêm nay anh không có việc gì, có thể về nhà một chuyến không?”

Tính toán cẩn thận, anh và cô kết hôn đã sắp nửa năm, đây vẫn là lần đầu tiên cô chủ động gọi điện thoại cho anh, bảo anh về nhà. Lúc trước hai người đều là tương kính như tân(1), trừ thỉnh thoảng cùng giường chung gối thì không khác gì người xa lạ.

Trong nháy mắt, Lục Cẩn Niên thật sự có một loại cảm giác cô vợ nhỏ gọi chồng về nhà, có chút hạnh phúc, có chút rung động nói không nên lời nhanh chóng quay cuồng trong lồng ngực anh, khiến anh đứng trước cửa sổ sát đất, thật lâu đều không có phát ra âm thanh.

Kiều An Hảo đợi một chút, vẫn không đợi được giọng nói của Lục Cẩn Niên, vốn cô không có nắm chắc câu trả lời của Lục Cẩn Niên, hiện tại càng trở nên thấp thỏm bất an. Tuy rằng anh không có cự tuyệt, nhưng trầm mặc của anh vẫn làm hai gò má cô phiếm hồng, cô cắn khóe môi, nuốt hai ngụm nước miếng, tiếp tục nhẹ giọng mở miệng nói: “Tôi có chút chuyện muốn nói với anh...... Nếu anh không có thời gian, vậy......”

“Khoảng nửa giờ, tôi có thể về tới nhà.” Kiều An Hảo còn chưa nói xong, giọng nói lạnh lẽo của Lục Cẩn Niên liền nhẹ nhàng truyền đến.

Trong nháy mắt, Kiều An Hảo sửng sốt, không đợi cô phục hồi tinh thần, điện thoại liền bị Lục Cẩn Niên cắt đứt.

Kiều An Hảo lấy điện thoại di động từ bên tai xuống, dùng sức nắm ở trong lòng bàn tay, thở ra một hơi thật dài, phát giác tốc độ tim đập của mình nhanh đến có chút dọa người.

-

Lục Cẩn Niên nói là nửa giờ sẽ về tới Cẩm Tú Viên, trên thực tế chỉ hai mươi phút, Kiều An Hảo liền nghe thấy tiếng xe truyền đến từ dưới lầu.

Cô đi đến trước cửa sổ, đi xuống nhìn thoáng qua, xe Lục Cẩn Niên đã sắp chậm rãi tiến vào gara.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 252: Cô có biết người anh ấy thích là ai không? (12
)

Kiều An Hảo lập tức xoay người, chạy ra khỏi phòng ngủ, vịn cầu thang, vội vã chạy xuống lâu, mới vừa chạy tới cửa chính, thì chuông cửa vang lên.

Kiều An Hảo đứng ở cửa, hít sâu một hơi, ngây người hai giây, mới vươn tay, chậm rãi kéo cửa ra, trước thò đầu ra bên ngoài thăm dò, thấy quần áo và giày da của Lục Cẩn Niên, mới mở cửa ra, rồi tránh ra, sau đó ngồi xổm người xuống, lấy ra dép trong tủ giầy của Lục Cẩn Niên, cẩn thận đặt trước mặt của anh.

Môi Lục Cẩn Niên giật giật, không lên tiếng, sau khi đổi dép ra, tiện tay đặt chìa khóa xe ở cái mắc treo gần cửa chính, sau đó vừa đi vào trong nhà, vừa cởi bỏ áo khoác âu phục của mình.

Lục Cẩn Niên đang chuẩn bị ném áo khoác trong tay lên ghế salon, thì một đôi tay nhỏ bé lại nhanh hơn một bước cầm lấy áo trong tay anh, treo ngay ngắn trên cái mắc áo.

Lúc Kiều An Hảo xoay người, Lục Cẩn Niên đang đứng thất thần trước ghế salon, cô ngẩng đầu, ngũ quan nhìn anh dưới ánh đèn có vẻ càng xinh đẹp, nhẹ nhàng cười một tiếng: "Ăn cơm tối chưa? Tôi chuẩn bị cơm nóng cho anh."

Một lát sau, Lục Cẩn Niên mới im lặng gật đầu đồng ý.

Kiều An Hảo lập tức xỏ dép, chạy vào phòng bếp.

Má Trần thấy Kiều An Hảo đi vào, cũng bận rộn đi theo vào, chẳng qua chưa đến nửa giờ đồng hồ, thì má Trần đã đi ra khỏi phòng bếp trở về phòng ngủ của mình.

Kiều An Hảo hâm cơm nóng, rồi bưng toàn bộ bưng phòng ăn đặt trên bàn ăn, mới gọi Lục Cẩn Niên.

Đợi Lục Cẩn Niên ngồi xuống, Kiều An Hảo vừa đưa đũa rồi múc canh.

Kiều An Hảo mặc áo ngủ màu vàng ấm trên người, tóc tùy tiện bới lên sau ót, mang đôi dép bằng bông, dáng người khéo léo nhanh nhẹn, từ lúc anh về nhà đến bây giờ, một loạt hành động của cô, rất lưu loát thành thục, giống như người vợ hiền thục đức chờ đợi chồng về nhà.

Tinh thần Lục Cẩn Niên hơi lay động, sau đó yên lặng không tiếng động cầm đũa, ung dung ăn cơm.

Từ đầu đến cuối Kiều An Hảo đứng ở một bên nhìn, thỉnh thoảng còn giúp Lục Cẩn Niên thêm cơm múc canh.

Hình ảnh rất bình thường, không khí rất ấm áp.

Lục Cẩn Niên ăn cơm xong, thì lên lầu, Kiều An Hảo thu dọn đồ xong, kêu má Trần đi rửa sạch, sau đó rửa tay trong phòng vệ sinh ở lầu một rồi lên lầu.

Trở lại phòng ngủ, Lục Cẩn Niên đã tắm xong, mặc áo ngủ bằng bông màu xanh nhạt, ngồi trên ghế salon, đang xem TV, tóc có hơi ướt, có vẻ tắm xong nhưng chưa dùng máy sấy sấy tóc.

Kiều An Hảo không quấy rầy Lục Cẩn Niên, chỉ cầm áo ngủ của mình, vào phòng tắm, bởi vì Lục Cẩn Niên mới vừa tắm xong, nên nhiệt độ trong phòng tắm bốc hơi, có hơi nóng, lúc Kiều An Hảo tắm xong đi ra, trên da có hơi ửng hồng.

Lúc cô đi vào phòng thay đồ, nhìn qua giường, suy nghĩ một chút về con gấu bị mình đặt trong ngăn kéo phía dưới cùng trong phòng thay đồ, do dự một chút, cuối cùng vẫn không lấy, trực tiếp đi đến trước bàn trang điểm, thoa mỹ phẩm dưỡng da.

Lúc Kiều An Hảo đang xoa mắt, Lục Cẩn Niên ngồi trên ghế sa lon xem TV, trong lúc bất chợt nghiêng đầu nhìn cô, sau đó mở miệng, hỏi: "Không phải cô nói tìm tôi có việc sao?"

Bị Lục Cẩn Niên nhắc nhở như vậy, Kiều An Hảo mới chợt nhớ lại chuyện quan trọng, ngón tay cô đặt ở khóe mắt dừng lại, nhẹ nhàng gật đầu, nhanh chóng thoa xong, mới xoay người, nhìn Lục Cẩn Niên.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 253: Cậu có biết người anh ta thích là ai không? (1
3)

Editor: Xiu Xiu

Bị Lục Cẩn Niên nhắc nhở như vậy, Kiều An Hảo mới mạnh mẽ nhớ đến chuyện chính, đầu ngón tay đang đặt ở hốc mắt dừng một chút, rất nhanh lại tiếp tục xoa, sau đó nhẹ nhàng gật đầu một cái, mới xoay người, nhìn Lục Cẩn Niên, mím môi, mở miệng nói: “Vừa rồi bác Hứa gọi điện thoại tới, nói thứ sáu này là sinh nhật của anh Gia Mộc, muốn tổ chức một bữa tiệc sinh nhật, cho nên cần anh…”

Kiều An Hảo nói được một nửa, liền ngừng lại, nửa câu còn lại “cải trang thành Hứa Gia mộc, cùng tôi diễn trò” như thế nào cũng không nói nên lời, cuối cùng liền trực tiếp im lặng.

Lời nói của Kiều An Hảo còn chưa dứt, Lục Cẩn Niên lại nghe đến sinh nhật của Hứa Gia Mộc, đã hiểu được ý tứ trong lời nói của cô, ánh mắt anh cũng không có biến hóa gì quá lớn, vuốt cằm nhìn Kiều An hảo, có chút lơ đãng “ừm” một tiếng, sau đó quay đầu, tiếp tục nhìn ti vi.

Ánh đèn trong phòng rất ấm áp, bao phủ lên người Lục Cẩn Niên, khiến khuôn mặt anh tuấn của anh khi nhìn nghiêng có chút mê hoặc.

Kiều An Hảo theo dõi anh trong chốc lát, mới xác định người đàn ông này hình như không có vẻ gì là hờn giận, cảm giác căng thẳng mới nới lỏng xuống, sau đó liền xoay người, nhìn vào gương, sấy tóc của mình, cầm lược, từng chút một chải tóc, lúc đang dở, đột nhiên Kiều An Hảo liền mở miệng: “Chuyện tối hôm qua, Triệu manh đều nói cho tôi biết hết, cảm ơn anh.”

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm vào ti vi, khuôn mặt anh vẫn bình thản, như có như không “Ừ” một tiếng.

“Còn có Lâm Thi Ý và nhà sản xuất Tôn, cũng cảm ơn anh.”

Lục Cẩn Niên rất bất ngờ, tại sao Kiều An Hảo lại biết điều này, tay cầm điều khiển từ xa hơi run một chút, sau đó không chút để ý mà bấm điều khiển, gật đầu một cái, không nói gì.

Kiều An Hảo chải xong tóc, do dự một chút, vẫn mở miệng khuyên một câu: “Thật ra không nên loại bỏ toàn bộ đường rút lui sau này của nhà sản xuất Tôn, về sau tôi trốn tránh anh ta là được, nhỡ đâu kinh phí của Khuynh Thành thời gian không đủ, tiền của anh cũng sẽ bị giữ lại trong đó.”

Động tác bẩm điều khiến từ xa của Lục Cẩn Niên dừng lại, anh nhìn chằm chằm ti vi, chớp chớp hai cái, qua một lúc lâu, anh mới quay đầu, nhìn liếc qua Kiều An hảo, giọng nói không nóng không lạnh: “Chuyện này tôi sẽ xử lý tốt.”

“Được.” Kiều An Hảo lên tiếng, để lược xuống, sau đó đứng lên, liếc mắt nhìn Lục Cẩn Niên, rồi đi lên giường.

Lục Cẩn Niên nghe thấy tiếng động, lại nghiêng đầu nhìn Kiều An Hảo đang ở trên giường, cũng không có con gấu bông to bự mà cô vẫn hay ôm, vẻ mặt hơi lặng đi một chút, sau đó lại quay đầu nhìn ti vi, điều chỉnh âm thanh của ti vi về mức nhỏ nhất, cũng nhân tiện tắt đèn đi.

Toàn bộ thế giới, lập tức yên tĩnh trở lại, Kiều An Hảo ở trong chăn, nhắm mắt lại miên man suy nghĩ, không biết qua bao lâu, cô mờ nhạt cảm giác được Lục Cẩn Niên nằm xuống bên cạnh mình, giống như trước đây, hai người cách nhau một khoảng, bởi vì không có con gấu ngăn ở giữa, khoảng cách lại càng lớn hơn.

Bóng đêm dần dần đậm lên, Kiều An Hảo có thể tinh tế nghe thấy được nhịp điệu hô hấp của Lục Cẩn Niên, hơi thở thơm mát của người đàn ông không ngừng bay vào trong từng hô hấp của cô.

Trong thâm tâm có có chút mong đợi, muốn cùng anh phát sinh chuyện gì đó, nhưng lại không dám chủ động, chỉ có thể cứng ngắc thân thể, dù một chút cũng không dám động đậy.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top