Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ
Tham gia
13/4/19
Bài viết
931
Điểm cảm xúc
1,053
Điểm
93
Chương 248: Cô có biết anh ấy thích ai không?[8]
Editor: May

Điện thoại là của mẹ Hứa Gia Mộc - Hàn Như Sơ gọi tới .

Sau khi cô kết hôn với Lục Cẩn Niên, Hàn Như Sơ rất ít khi gọi điện thoại cho cô, nhưng một khi gọi điện thoại tới, đó là cần Lục Cẩn Niên đóng vai Hứa Gia Mộc.

Kiều An Hảo cầm di động, đi đến trước ban công, mở cửa sổ ra. Gió đêm mát mẻ từ từ thổi vào, cô không nhanh không chậm nhận nghe điện thoại, gọi một tiếng vào bên trong: “Dì Hứa.”

Mặc dù người ngoài nhìn vào thì cô đã gả cho Hứa Gia Mộc, là vợ của Hứa Gia Mộc, hẳn phải gọi Hàn Như Sơ là “Mẹ”. Nhưng hai người đều biết, đây chẳng qua chỉ là một cuộc hiệp nghị, cho nên trừ bỏ khi cần phải diễn trò, Kiều An Hảo vẫn luôn gọi Hàn Như Sơ là “Dì Hứa”.

Giọng nói của Hàn Như Sơ nghe rất đoan trang nghiêm cẩn, đầu tiên là quan tâm Kiều An Hảo một chút: “Kiều Kiều, ăn cơm chiều chưa?”

“Ăn rồi.” Kiều An Hảo nhu thuận trả lời, sau đó cũng lễ phép hỏi lại: "Dì Hứa, dì thì sao?”

“Đang chờ bác Hứa của con, chờ ông ấy trở lại cùng nhau ăn.” Hàn Như Sơ khách sáo xong, mở miệng nói thẳng đến chủ đề: “Kiều Kiều, cuối tuần này là sinh nhật của Hứa Gia Mộc, con còn nhớ rõ chứ?”

Kiều An Hảo biết sinh nhật Hứa Gia Mộc, nhưng chuyện phát sinh gần đây có chút nhiều, cô vẫn không có chú ý ngày tháng, cho nên trải qua nhắc nhở của Hàn Như Sơ, mới đột nhiên nhớ tới: “Vâng, nhớ rõ.”

“Tiệc sinh nhật của Hứa Gia Mộc khẳng định là phải làm, cho nên phiền toái con chuyển lời cho nó.”

Nó chỉ ai, Kiều An Hảo tự nhiên biết, kỳ thật Kiều An Hảo vẫn rất buồn bực, Lục Cẩn Niên rõ ràng có họ tên, vì sao mỗi lần Hàn Như Sơ nói tới anh, luôn dùng một từ "Nó" không quan trọng để thay thế, giống như tên của anh rất ghê tởm, hoàn toàn khinh thường nói ra.

“Con đã biết.” Cho dù đáy lòng Kiều An Hảo có chút bất mãn, ngoài miệng vẫn nhu thuận đáp lại.

“Nếu không có việc gì , dì cúp trước.”

“Vâng, gặp lại sau, dì Hứa.”

“Gặp sau.” Hàn Như Sơ nói xong, liền trực tiếp cắt đứt điện thoại.

Kiều An Hảo nghe tiếng "tút tút tút" trong điện thoại di động, cầm điện thoại di động xuống, nhìn chằm chằm màn hình trong chốc lát, do dự nên gọi điện thoại cho Lục Cẩn Niên nói cho anh tin tức này hay là gửi tin nhắn?

Chỉ là vào lúc Kiều An Hảo còn chưa suy nghĩ xong, đột nhiên lúc này một tin nhắn đến trong QQ, là Triệu Manh gửi đến.

“Kiều Kiều, tớ vừa mới nghe một nhân viên làm việc trong đoàn làm phim nói, cô ấy nghe phục vụ khách sạn nói tối hôm qua nhà sản xuất Tôn được trợ lý của ông ta đưa đi bệnh viện, hơn nữa bị thương rất nghiêm trọng, rất nhiều đồ trong phòng của ông ta đều bị đập hư, hơn nữa trên mặt có rất nhiều máu, còn có mảnh vụn thủy tinh, bàn trà cũng bị đá ngã lăn.”

Kiều An Hảo nhìn tin nhắn kia sửng sốt, còn chưa kịp hồi phục tinh thần, Triệu Manh gửi tin nhắn giọng nói đến. Kiều An Hảo nhấn một cái, giọng nói Triệu Manh liền vang lên: “Kiều Kiều, tớ nói cho cậu biết, khẳng định là nhà sản xuất Tôn bị Lục ảnh đế đánh. Tối hôm qua Lục ảnh đế đi tới phòng ông ta cứu cậu, cho nên khẳng định không sai!”

Lúc Kiều An Hảo nghe giọng nói của Triệu Manh, cô ấy lại gửi một tin nhắn giọng nói tới: “Hơn nữa, Kiều Kiều, tớ vừa mới nghe người ta nói, không phải nhà sản xuất Tôn tự muốn rút lui đầu tư, là Lục ảnh đế muốn đá nhà sản xuất Tôn ra khỏi đoàn làm phim [Thời gian khuynh thành], nghe nói hôm nay ông ta bởi vì chuyện này mà cải vã cả một ngày với ban giám đốc của Truyền thông Hoàn Ảnh, cuối cùng Lục ảnh đế vẫn cố chấp mạnh mẽ khiến nhà sản xuất Tôn rút lui đầu tư!”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
931
Điểm cảm xúc
1,053
Điểm
93
Chương 249: Cô có biết anh ấy thích ai không?[9]
“Mẹ nó, Lục ảnh đế thật là khí phách, tối tùy hứng nha! Mười triệu đó, mười triệu tiền đầu tư, nói đá liền đá, thế giới của người có tiền, muốn hiểu cũng không thể hiểu nổi!”

Kiều An Hảo không có trả lời tin nhắn của Triệu Manh trong QQ, một mình Triệu Manh nhắn nhiều như vậy, không thấy trả lời, liền không tiếp tục gửi QQ lại đây nữa.

Kiều An Hảo cầm di động, đứng ở ban công hồi lâu, mới nâng lên ngón tay, mở ra từng cái tin tức do Triệu Manh gửi tới, nghe lại một lần.

Buổi chiều nếu nói Lục Cẩn Niên vì bản thân đi làm này đó Kiều An Hảo cũng không thể xác định, hiện tại, cô có điểm nắm chắc.

Theo Triệu Manh gửi tới trong QQ, có thể nghe ra, lúc Lục Cẩn Niên tới cứu cô, đã động thủ đánh sản xuất Tôn, cô không thể tưởng tượng, người kia - một người đàn ông lạnh lùng đạm bạc, động thủ đánh người cảnh tượng rốt cuộc sẽ như thế nào, nhưng mà trái tim cô, lại mạc danh kỳ diệu đập nhanh hơn.

Gièm pha về Lâm Thi Ý ở khắp mọi nơi, sản xuất Tôn bị đá ra đoàn làm phim [ Khuynh thành thời gian ]...... Giống như lời Triệu Manh nói, mười triệu tiền tài chính, nói đá liền đá, thật quyết đoán cùng khí phách!

Kiều An Hảo nhịn không được nắm chặt di động, kỳ thật Lục Cẩn Niên không phải không có giúp đỡ qua cô.

Bữa ăn đầu tiên ở đoàn làm phim [ Khuynh thành thời gian ], Lâm Thi Ý gây khó dễ cho cô, là anh một câu giải vây.

Cô đi tới phòng của anh, bị Lâm Thi Ý chụp ảnh, đăng lên Weibo, là anh tìm Tống Tương Tư cứu cô.

Bàn đu dây xuất hiện trục trặc, lúc cô té xuống, là anh không màng nguy hiểm xông lên, tiếp được cô.

Nhưng là, hỗ trợ nhiều lần như vậy, lại chỉ có lần này, làm cho đáy lòng cô rung động, mãnh liệt.

Kiều An Hảo cảm thấy tốc độ đập của tim mình thật nhanh , giống như lúc nào cũng có thể từ trong lồng ngực cô nhảy ra .

Giống nhau đều là giúp cô, nhưng là lúc này đây, Kiều An Hảo mới có thể khẳng định, Lục Cẩn Niên đang bảo vệ cô.

Suy nghĩ như vậy, làm cho đáy lòng Kiều An Hảo, trong khoảnh khắc kinh hãi.

Cho tới bây giờ cô chưa hề nghĩ tới, bản thân có thể đươc người đàn ông lạnh lùng kỳ cục kia bảo vệ.

Tuy rằng cô không biết nguyên nhân ban đầu khiến anh bảo vệ cô là gì, nhưng đáy lòng cô vẫn rất cảm động, rất hạnh phúc, rất thỏa mãn.

Kiều An Hảo vừa rồi còn do dự gọi điện thoại cho Lục Cẩn Niên chỉ gửi một tin nhắn, nhưng trong nháy mắt, bất chợt lại rất muốn gặp anh một lần.

Kiều An Hảo có chút khẩn trương dùng sức nắm điện thoại trong tay, sau đó liền hít một hơi thật sâu, tìm số điện thoại của Lục Cẩn Niên, gọi.

-

Ở ký túc xá truyền thông Hoàn Ảnh, không khí trầm thấp một mảnh.

Người của ban giám đốc, với các vẻ mặt khó coi, gương mặt lạnh lùng, từ trong phòng họp đi ra.

Thẳng đến có một cái bóng đi ngang qua, Tống Tương Tư mới từ trong phòng làm việc của mình đi ra, đứng ở trong đại sảnh trống rỗng một lát, sau đó đi tới phòng pha trà, pha một ly cà phê, bưng về phía văn phòng của Lục Cẩn Niên.

Tống Tương Tư gõ cửa, không có thanh âm từ bên trong truyền đến, Tống Tương Tư dừng lại một giây, trực tiếp đẩy cửa ra, đi vào.

Lục Cẩn Niên đứng ở cửa sổ, nhìn hàng vạn chiếc đèn nhấp nháy ngoài của sổ, hút thuốc.

Người đàn ông lúc này, không còn cường thế cùng mãnh liệt như lúc ở trong phòng hội nghị, chỉ còn lại có một thân trong trẻo nhưng lạnh lùng cùng cao ngạo.

Hắn biết rõ có người vào văn phòng của mình, lại thủy chung không có nửa điểm phản ứng.

Tống Tương Tư bê ly cà phê, đặt ở một bên trên bàn, sải giày cao gót, không nhanh không chậm tiêu sái đến bên người Lục Cẩn Niên, theo tầm mắt của anh, nhìn chằm chằm cảnh đêm trước mặt trong chốc lát, rồi mở miệng nói:“Mười triệu tiền đầu tư kia, anh nghĩ ra biện pháp chưa?”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
931
Điểm cảm xúc
1,053
Điểm
93
Chương 250: Cô có biết anh ấy thích ai không?[10]
Lục Cẩn Niên không có ý tứ muốn mở miệng nói chuyện, đưa điếu thuốc đến bên miệng, hung hăng hút một ngụm.

Sau một lúc lâu, Tống Tương Tư nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Lục Cẩn Niên, sau đó lấy từ trong túi xách tay của chính mình, rút ra mấy trương chi phiếu, kẹp vào giữa hai ngón tay, đưa tới trước mặt của Lục Cẩn Niên :“Trong thẻ, là số tiền mấy năm nay tôi kiếm được khi quay phim , anh cũng biết doanh thu đóng phim rất cao, dù đã bị truyền thông Hoàn Ảnh của anh lấy đi một nửa, thì đến tay tôi cũng có không ít tiền, kiếm được rải rác mấy chỗ nữa, có khoảng 5-6 triệu, mật mã là 123456.”

Một lúc sau, Lục Cẩn Niên mới nghiêng đầu, liếc mắt nhìn Tống Tương Tư một cái đi rồi nhìn chi phiếu, không có ý tứ muốn vươn tay tiếp nhận , ngữ điệu thản nhiên hỏi một câu:“Tống Tương Tư, tôi không nhớ là quan hệ của chúng ta tốt tới mức, để cho cô dốc túi ra tay tương trợ.”

“Như thế nào? Sợ tôi có mưu đồ gây rối đối với anh?” Tống Tương Tư nhếch lên đôi đỏ mọng cười cười, không có nói chuyện, mà nhìn chằm chằm hàng ngàn chiếc đèn ngoài cửa sổ, quơ quơ thần.

Không phải cô đối với Lục Cẩn Niên có ý đồ, mà là, thế gian này đàn ông bạc tình nhiều lắm, thật hiếm có mới thấy một người si tình, không quan tâm hắn có quan hệ với cô không, thì cô vẫn ủng hộ kẻ si tình đõ như cũ, huống chi, huống chi...... Hắn vẫn là anh trai của người kia......

Chỉ một cái chớp mắt, Tống Tương Tư liền trấn tĩnh lại:“Tốt lắm, tôi không nói giỡn với anh, nếu anh không yên tâm, coi như là tôi đầu tư vào bộ phim [ Khuynh thành thời gian ] đi, đợi đến khi thu được tiền lời, chia hoa hồng cho tôi là tốt rồi.”

“Cám ơn, không cần.” Lục Cẩn Niên lần này không có lại liếc mắt nhìn chi phiếu trong tay Tống Tương Tư một cái, lời nói ra từ trong miệng, mang theo một cỗ khí ngạo:“Tôi không cần dựa vào người khác, để đi bảo vệ người tôi muốn bảo vệ.”

“A, có chí khí, tôi đây muốn hỏi, Lục đại ảnh đế, anh từ nơi nào không duyên không cớ lấy ra mười triệu?”

“Ta bán 10% cổ phần công ty truyền thông Hoàn Ảnh.” Lục Cẩn Niên phá lệ ngữ khí bằng phẳng.

Tống Tương Tư giật mình, thật lâu sau, mới bật cười ra tiếng:“Anh vì cô ấy chuyện gì cũng có thể làm, nhưng anh phải biết rằng, 10% cổ phần công ty này, một khi anh bán đi, rất có khả năng chức chủ tịch truyền thông Hoàn Ảnh, sẽ không còn là của anh, lúc trước anh từ hai bàn tay trắng làm lên công ty, chẳng lẽ anh muốn nó rơi vào tay kẻ khác.”

“Vậy thì thế nào?” Ngữ khí của Lục Cẩn Niên, mang theo một tia khinh thường, anh dừng lại một chút, nâng lên tay, hút một ngụm thuốc lá, sương khói lượn lờ trước ánh mắt của người sau lưng, để lộ ra một tia thương cảm:“Này đó tiền, vốn lúc trước đều là vì cô ấy nên mới kiếm .”

Trời mới biết, anh có thể dùng này đó tiền, vì cô mà tiêu ra ngoài, có bao nhiêu vui vẻ cùng hạnh phúc.

Lục Cẩn Niên lại nâng lên tay, hút một ngụm thuốc lá, hộc ra xinh đẹp đôi mắt, ngữ điệu giống nhau đang lầm bầm lầu bầu:“Nếu táng gia bại sản, có thể trở lại những ngày trước kia, thì tôi nguyện ý táng gia bại sản ......”

Tối thiểu, khi anh thất vọng cùng bần cùng, còn có thể cùng cô làm bạn, tuy rằng không thể yêu nhau, lại có thể bình tâm cùng nhau ngồi một chỗ ôn hòa nói chuyện phiếm.

Tuy rằng Tống Tương Tư không biết câu Lục Cẩn Niên lầm bầm lầu bầu có ý tứ gì, nhưng đáy lòng cảm thấy giống như bị cái gì ngăn chặn vậy, thật lâu không có lên tiếng.

Trong phòng làm việc một mảnh im lặng, không biết bao lâu, di động của Lục Cẩn Niên vang lên, anh lấy di động từ túi ra, nhìn thoáng qua biểu hiện trên màn hình, mắt ý thức được người gọi tới, sau đó mới tiếp nghe.bảo hộ nhân...... Anh anh anh, như thế nào có thể lạt sao suất? Tân một vòng đã đến , đầu phiếu nga, nhắn lại nga ~ chúc nhắn lại nhân ở tân 1 năm lý, nghĩ rằng sự thành mọi sự như ý tình yêu mỹ mãn phát đại tài, còn có thể cùng nam thần lý dịch phong ước hội
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
931
Điểm cảm xúc
1,053
Điểm
93
Chương 201: Sẽ vẫn thích cô ấy chứ? (1)
Editor: Xẩm Xẩm

Kiều An Hảo nhìn thấy vậy, sắc mặt có chút tái nhợt, cắn môi dưới, nhẹ giọng nói một câu: "Có phải bị thương lúc cứu tôi không?"

Bọn họ quay phim hiện đại, không có cảnh đánh nhau, lần duy nhất có thể khiến anh bị thương, chính là lúc cô ngã từ trên bàn đu dây xuống, anh đỡ lấy cô, cũng khiến mình bị thương...

Kiều An Hảo đột nhiên nhớ tới hôm đó lúc mình mở mắt ra liền thấy được vẻ mặt tràn đầy lo lắng của Lục Cẩn Niên, chẳng qua là lúc ấy anh thay đổi sắc mặt quá nhanh, nên cô không xác định được có đúng hay không. Cho nên từ tận đáy lòng, cô có chút nghi ngờ, lại không dám hỏi, nhưng hiện tại, cô thấy lưng anh bị thương như vậy, phần nghi ngờ kia liền bị cô kiên cường ép xuống, nơi trái tim lại một lần nữa không ngừng giãy dụa.

Lục Cẩn Niên, có phải hay không, trong lòng anh có chút quan tâm đến cô? Nếu không vì sao lại bất chấp nguy hiểm cứu cô?

Tâm tình Kiều An Hảo loạn thành một đoàn, trực giác nói cho cô biết, suy đoán của mình không hề sai, nhưng cô lại sợ mình đa tình. Nội tâm cô chần chừ hồi lâu, cuối cùng cũng không nhịn được, nhẹ nhàng run rẩy mí mắt, liếc mắt nhìn khuôn mặt đang nghiêng đi của anh, cẩn thận lựa chọn từ ngữ hỏi một câu: "Ngày hôm đó, vì sao anh lại cứu tôi?"

Năm đầu ngón tay của Lục Cẩn Niên khẽ run rẩy, vốn muốn tóm lấy cánh tay của Kiều An Hảo nhưng rất nhanh lại thả lỏng, sau đó hoàn toàn buông ra, cuối cùng im hơi lặng tiếng nằm xuống giường, trầm mặc trong chốc lát mới nhắm mắt lại, anh thực sự muốn che đậy cảm xúc dâng lên trong đáy mắt, nhẹ nhàng mở miệng nói: "Nếu thực sự cô xảy ra chuyện trong đoàn làm phim, tôi sẽ không có cách nào đối mặt với Hứa Gia Mộc."

Vì sao phải cứu cô? Anh yêu cô như vậy, làm sao có thể trơ mắt đứng nhìn cô bị thương trước mặt mình đây?

Anh nghĩ, chuyện bị thương nhất trên thế giới này, cùng lắm cũng chỉ thế này thôi chứ, rõ ràng là anh rất quan tâm cô, mới có thể cố gắng quên mình như thế, nhưng anh lại chỉ có thể bịa ra cho cô một cái cớ hợp lý, khiến cô tưởng rằng anh không cần cô.

Anh cứu cô, là vì anh Gia Mộc... Tâm trạng của Kiều An Hảo không phải là không mất mát, nhưng cô lại bình tĩnh "Ừ" một tiếng, tỏ vẻ đã biết.

Lục Cẩn Niên không nói gì.

Im lặng một lúc, Kiều An Hảo mới nhớ ra mục đích mình đến đây, cô nhìn vết thương ở sau lưng anh, muốn vươn tay chạm vào một chút, nhưng lại sợ làm anh bị đau, cuối cùng đành rút tay về, giọng rất nhỏ hỏi một câu: "Có phải rất đau hay không?" -> lời của Xẩm: đương nhiên là đau rồi, thế cũng hỏi, bó tay vs bà!

Lục Cẩn Niên dùng sức nắm chặt lấy chăn đệm.

Có phải rất đau hay không?

Sáu chữ đơn giản, nhưng đối với anh mà nói, vẫn là khát vọng xa xỉ nơi đáy lòng.

Bởi vì từ nhỏ đã làm phẫu thuật thay tủy, nên thân thể vẫn luôn yếu hơn bình thường, sau khi mẹ qua đời, một đứa nhỏ mới hơn 10 tuổi làm sao có thể tự chăm sóc cho mình, anh thường xuyên bị cảm mạo phát sốt, đến phòng khám, nhìn những đứa nhỏ cùng trang lứa khác đều được cha mẹ che chở như bảo bối, mà anh vĩnh viễn chỉ một mình đơn độc.

Lúc ấy tuổi vẫn còn nhỏ, cũng đã có mong muốn người khác để ý đến mình một chút, cứ như việc mẹ nói cho anh biết, anh và người của Hứa gia không có quan hệ gì, nhưng đến lúc anh lần nữa phát sốt, anh chạy đến Hứa gia ngồi ngoài cửa chờ cha rất lâu. Anh nghĩ là mình bị bệnh thì sẽ được cha quan tâm một chút, không thì liếc mắt nhìn anh một cái cũng được. Vì bị ốm nên cả người anh đều cảm thấy nặng nề, đợi một lúc lâu, mãi mới chờ được đến lúc cha xuất hiện, nhưng anh còn chưa kịp mở miệng nói gì, cha đã cau mày, vẻ mặt âm trầm hỏi một câu: "Ai bảo mày tới đây? Đi mau!"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
931
Điểm cảm xúc
1,053
Điểm
93
Chương 202: Sẽ vẫn thích cô ấy chứ? (2)
Editor: Xẩm Xẩm

Sau đó cha cũng không thèm liếc anh một cái mà đi một mạch vào trong nhà, giống như đối với ông ấy, anh chỉ là một người qua đường thôi.

Bởi vì không có ai để ý anh bị bệnh thì có khó chịu hay không, bị thương thì có đau hay không, cho nên ngay cả chính anh cũng cảm thấy, mình sẽ không khó chịu, sẽ không đau.

Nhưng hiện tại, cô thế nhưng lại hỏi anh có đau hay không...

Một câu nói không có chủ ý gì, nhưng lại dễ dàng khiến tâm tình anh mềm mại hơn rất nhiều.

Kiều An Hảo hỏi xong Lục Cẩn Niên, liền vươn tay, mở chiếc túi mình mang theo, lấy ra chai thuốc khử trùng, thuốc mỡ và cả băng vải.

Kiều An Hảo cầm tăm bông, trước tiên nên khử trùng vết thương cho anh, có thể bởi vì đau, phía sau lưng anh giật mạnh một cái, khiến Kiều An Hảo suýt nữa làm rơi tăm bông.

Kiều An Hảo cố gắng bình tĩnh lại, nhịn không được bèn mở miệng nói chuyện, để rời đi suy nghĩ của mình: "Bị thương, sao lúc ấy không nói gì?"

"Cho dù không muốn để người khác biết, cũng nên tự mình đi viện kiểm tra một chút."

"Miệng vết thương xử lý trễ như này, rất dễ nhiễm trùng."

"Còn có, ngày hôm qua sao anh lại uống nhiều rượu như vậy, sẽ làm rách miệng vết thương..."

"Anh đã lớn như vậy, thế nào còn không biết tự chăm sóc bản thân..."

Lúc anh còn nhỏ, tính cách đã rất quái gở, không thích nói chuyện, cho nên luôn im lặng, nhưng hiện tại, âm thanh dịu dàng của người con gái anh yêu cứ lởn vởn bên tai.

Có thể đây là lần đầu tiên cô phải xử lý một vết thương nghiêm trọng thế này nên hơi khiếp sợ, giọng nói ra còn mang theo chút run rẩy, khiến âm thanh của cô càng thêm cuốn hút.

Cứ một câu lại một câu, lời cũng không lặp lại nhau, lại không có dấu hiệu dừng, nhưng vào tai anh lại không hề ầm ĩ phiền chán, ngược lại, nghe được cô lải nhải thế này, đáy lòng còn thấy ấm áp khó nói thành lời.

Lục Cẩn Niên nhắm mắt lại, ghé vào thành giường, không hề nói gì cả, giống như đang ngủ, nhưng khóe môi chôn ở dưới cánh tay của anh lại hơi giương lên như đang mỉm cười.

Kiều An Hảo xử lý tốt miệng vết thương của anh xong mới từ trên người anh đi xuống, sau đó lấy một ít thuốc tiêu viêm, mở miệng nói: "Uống vài viên tiêu viêm, sẽ nhanh khỏi hơn."

Kiều An Hảo lấy chai nước khoáng đặt trên tủ đầu giường, dùng sức mở ra, đưa tới bên giường, sau đó mới phát hiện anh đang nhắm mắt lại, hô hấp đều đều trầm ổn, có lẽ đã chìm vào giấc ngủ.

Lông mi anh rất dài và cong như dẻ quạt, lúc ánh sáng chiếu xuống, mờ mờ vô cùng cuốn hút.

Vẻ mặt của anh an tĩnh thản nhiên, khóe môi khẽ nhếch lên, như đang mỉm cười, khiến cho từng đường nét trên khuôn mặt vô cùng hài hòa và dịu dàng.

Kiều An Hảo nghiêng người, nhìn chằm chằm khuôn mặt anh, nhịn không được đến gần một chút, nhẹ nhàng vụng trộm hôn môi anh. Chỉ một chút đã khiến cô đỏ mặt rất nhanh tách ra, đặt chai nước và thuốc ở một bên, cô lặng lẽ lấy tấm chăn mỏng đắp cho anh, rồi cầm túi của mình nhanh chóng rời đi.

lời tác giả: tiểu An Hảo, cô cũng dám hôn trộm Lục Ảnh đế của ta, buông lão công của ta ra, để ta thay thế!
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
931
Điểm cảm xúc
1,053
Điểm
93
Chương 203: Sẽ luôn thích cô ấy sao? (3)
Lục Cẩn Niên buổi sáng thức dậy từ sớm, đi đến khu biệt thự Nghi Sơn, bởi vì hơi phát sốt, vẫn luôn ngủ không ngon, vì vậy khi nghe những lời liến thoắng không ngừng của Kiều An Hảo, cả người bất tri bất giác chìm vào trong giấc mộng.

Giấc ngủ này, ngạc nhiên là hắn ngủ rất sâu, đợi đến khi lại lần nữa thức dậy, ngoài cửa sắc trời đã tối, trong phòng không bật đèn, một khoảng tối tăm mờ mịt.

Lục Cẩn Niên mò điều khiển từ xa, mở hết tất cả đèn trong biệt thự, nhìn thấy trong phòng chỉ có một mình, hắn vô thức liền giơ tay lên, sờ vào băng gạc trên lưng của chính mình, sau đó xác định là Kiều An Hảo buổi chiều thực sự có xuất hiện ở đây, cuối cùng mới nhanh chóng xuống giường, đi ra khỏi phòng.

Trong biệt thự rất yên tĩnh, ngoài tiếng bước chân của hắn, cũng không có bất kì một âm thanh nào khác, cửa sổ sát đất tầng một chưa đóng lại, gió đêm thổi tung rèm cửa, lại không tìm thấy bóng dáng Kiều An Hảo, trong lòng nhịn không được một tầng thất vọng, cô đã đi rồi...

Lục Cẩn Niên một mình ngồi trong phòng khách trống không rộng lớn rất lâu, mới mím môi, bước chân lên cầu thang đi lên lầu, quay trở lại phòng ngủ nhìn một vòng, cuối cùng nhìn thấy trên tủ đầu giường nhiều thêm mấy viên thuốc, ánh mắt Lục Cẩn Niên đột nhiên cố định, nhìn chằm chằm vào nó rất lâu, sau đó liền từ một bên ngăn kéo lấy ra một điếu thuốc, châm lửa, vẫn chưa hút, lại nghe thấy dưới lầu mơ hồ truyền tới một chút động tĩnh.

Lục Cẩn Niên mi tâm nhăn lại, cẩn thận lắng nghe, đích xác có tiếng bước chân nhỏ vụn truyền tới, sau đó liền đem đầu thuốc trong tay dụi vào trong cái gạt tàn, nhanh chóng nhấc người, bước ra khỏi phòng, vừa đi đến đầu cầu thang, liền nhìn thấy Kiều An Hảo thở hồng hộc mang một túi lớn, đi vào nhà bếp.

Lục Cẩn Niên cất bước, không nhanh không chậm xuống lầu, tiến về phía nhà bếp.

Cửa nhà bếp không đóng, hắn nhìn thấy người con gái đem đồ ăn đóng gói mua bên ngoài về, từng cái từng cái đổ ra đĩa, sắp xếp ngay ngắn lên bàn ăn.

Lục Cẩn Niên không lên tiếng quấy rầy Kiều An Hảo, chỉ dựa vào cửa bếp, vô thanh vô tức theo dõi.

Kiều An hảo bày biện xong tất cả, nhìn đồ ăn trên bàn, hài lòng vỗ vỗ tay, sau đó quay người chuẩn bị đi gọi Lục Cẩn Niên ăn cơm, lại nhìn thấy Lục Cẩn Niên với tư thế nhàn tản đứng trước cửa, nhất thời bị dọa hốt hoảng, sau đó liền cười cười với Lục Cẩn Niên: "Anh tỉnh rồi? Vậy rửa tay ăn cơm đi."

Lục Cẩn Niên vẫn không động, nhìn chằm chằm vào mắt Kiều An Hảo, nhìn một hồi, sau đó hỏi: "Cô vừa rồi ra ngoài, chính là đi mua đồ ăn sẵn?"

Kiều An Hảo gật đầu, ngữ khí mang một tia oán trách: "Chỗ anh ở đây quá xa, gọi đồ đều không chịu đưa tới, tôi chỉ có thể tự mình lái xe đi mua."

Thì ra cô không phải đã đi rồi... Đáy lòng Lục Cẩn Niên hơi hơi thoải mái hơn một chút, chầm chậm đứng thẳng người, quay mình đi đến phòng vệ sinh chung ở lầu một, rửa sạch tay, lúc quay trở lại, Kiều An Hảo đã ngoan ngoãn ngồi trước bàn ăn, đợi hắn.

Nhìn thấy hắn đi vào, Kiều An Hảo mở miệng nói: "Tôi không biết nấu ăn, cũng không biết anh thích cái gì, liền tùy tiện mua một chúy đồ thanh đạm."

Lục Cẩn Niên kéo chiếc ghế đối diện Kiều An Hảo ngồi xuống, nhìn một lượt trên bàn ăn năm món ăn một món canh, mặn chay kết hợp, dinh dưỡng cân đối, sau đó liền gật đầu với Kiều An Hảo, cầm lên đôi đũa cô sớm đã bày một bên, bắt đầu ăn.

Ăn được mấy miếng, Lục Cẩn Niên ngẩng đầu, nhìn Kiều An Hảo ở đối diện đang lặng lẽ ăn cơm, dừng lại một chút, tìm một chủ đề, mở miệng hỏi: "Cô làm thế nào vào được đây?"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
931
Điểm cảm xúc
1,053
Điểm
93
Chương 204: Sẽ luôn thích cô ấy sao? (4)
Lục Cẩn Niên rất ít khi chủ động mở miệng nói chuyện với Kiều An Hảo, Kiều An Hảo mất một nửa nhịp, mới phản ứng được Lục Cẩn Niên đang hỏi cái gì, sau đó cắn đũa, chớp chớp mắt, nhìn Lục Cẩn Niên, mặt đỏ bừng ấp ấp úng úng nhỏ giọng nói: "Tôi từ cửa sổ phía sau kia bò vào."

Từ cửa sổ bò vào... Lục Cẩn Niên khóe miệng nhịn không được giật giật, sau đó cầm đũa lên, tùy tiện gắp một miếng đồ ăn, đút vào trong miệng, cố ép cho chính mình không bật cười, cứng mặt lại, một câu cũng không nói tiếp tục ăn.

Kiều An Hảo cẩn thận dè dặt thăm dò Lục Cẩn Niên, phát hiện hắn dường như không có ý tiếp tục truy cứu, tính toán nữa, lúc này mới hạ xuống đôi đũa cắn trong miệng, tiếp tục cúi đầu ngoan ngoãn thành thực ăn cơm.

Trong phòng bếp rất yên tĩnh, hai người mặt đối mặt, trầm lặng không lên tiếng ăn cơm.

Lúc sắp ăn cơm xong, Lục Cẩn Niên đột nhiên phá vỡ trầm mặc, mạc danh kì diệu nói ra sáu con số.

Kiều An Hảo ngây ra một chút, ngẩng đầu, mở lớn hai mắt, nhìn Lục Cẩn Niên, bộ dạng ngơ ngác không hiểu.

Lục Cẩn Niên liếc nhìn biểu tình của Kiều An Hảo một cái, tiếp tục thanh cao lạnh lùng ăn cơm, sau đó đến lúc ăn no rồi, mới bỏ đũa xuống, đem sáu con số kia nói lại một lần, thuận tiện hỏi một câu: "Đã nhớ kĩ chưa?"

Đó là thứ gì chứ? Kiều An Hảo ngây thơ chớp đôi mắt lớn, liền gật gật đầu, biểu thị bản thân đã nhớ kĩ rồi, sau đó lại lắc lắc đầu.

Lục Cẩn Niên nhíu mày, dường như bất lực, lại mang theo vài phần sủng nịnh đứng lên, bước ra khỏi phòng bếp, qua một lúc, đem theo một tờ giấy ghi chú vào, đẩy tới trước mặt Kiều An Hảo.

Trên tờ giấy ghi chú, là bút tích rồng bay phượng múa của người đàn ông, viết sáu con số hắn vừa nói.

Kiều An Hảo nhìn tờ giấy ghi chép một cái, sau đó ngẩng đầu, nhìn lên Lục Cẩn Niên.

Người đang ông từ trên cao nhìn xuống cô, trên gương mặt tuấn mĩ dị thường, không hề có quá nhiều biểu cảm, chỉ có ngón tay thon dài sạch sẽ đưa ra, chỉ chỉ vào tờ giấy, phát ra hai tiếng gõ bàn thanh thúy, sau đó đơn giản trực tiếp lưu lại năm chữ: "Mật mã của biệt thự."

Rồi quay người, đi ra ngoài cửa phòng ăn.

Lục Cẩn Niên đi đến cửa phòng ăn, liền giống như nghĩ ra điều gì, dừng bước chân, quay đầu lại, nói với Kiều An Hảo: "Sau này không cần trèo cửa nữa, nếu như bị hệ thống trị an của biệt thự phát hiện sau đó báo cảnh sát, đến lúc đó đừng mong tôi đến cục cảnh sát bảo lãnh."

Lục Cẩn Niên nói xong, liền cất bước, rời đi.

Khi hắn đi lên lầu, vẫn là rẽ tới cửa sổ sát đất ở phía sau, nhìn thấy quả nhiên vẫn chưa đóng.

Biệt thự Nghi Sơn này, đến trợ lí của mình hắn cũng không cho biết, bởi vì lúc tâm tình không tốt hoặc bị bệnh, thích một mình đến ở đây, sau đó đến người làm việc theo giờ cũng không tìm, vệ sinh của biệt thự, cũng đều là hắn một mình quét dọn, hình như mấy tháng trước, lúc hắn đến, tưới hoa ở vườn sau, sau đó thuận tiện mở cửa thông gió, sau đó nữa thì quên đóng lại...

Lục Cẩn Niên đưa tay ra, kéo cửa sổ sát đất, lúc muốn khóa trái lại, lại nghĩ đến người còn đang lặng lặng lẽ lẽ ăn cơm trong phòng bếp, sau đó động tác dừng lại một chút, vẫn là từ bỏ ý định, mặc kệ cho cửa sổ đó mở toang, quay người, đi lên lầu.

Một dòng mật mã, sáu con số, nói hai lần, cô còn nhớ không nổi, viết ra trên giấy, quỷ biết được liệu có quay mình một cái làm rơi mất, đến lúc lại đến đây.... Không phải là muốn trèo cửa sổ sao.... Đã thích trèo cửa sổ như vậy, vậy thì để đó sau này cho cô trèo đi....
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top