Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 162: Gieo gió gặt bão (4)
Vốn cô ta tức giận không có cách nào phát tiết, ai ngờ, sáng sớm ngày hôm sau, vậy mà nhận được điện thoại nói tiết mục Tống Nghệ đổi khách mời, tạm thời giữ bí mật.

Phải biết rằng, cô ta vì chương trình Tống Nghệ mà ngủ với trưởng đài một lần để đổi lấy, kết quả cuối cùng lại bay mất như vậy còn bị ngủ với người ta không công.

Vốn đã đủ buồn bực, kết quả, bây giờ Kiều An Hảo và người đại diện của cô, ở bên cạnh, một xướng một họa nổi lên tán gẫu về scandal của Kiều An Hảo, trong miệng hai người lại khoe khoang hả hê đắc ý, cô ta nghe thấy tâm trạng không vui không sao, kết quả Kiều An Hảo còn tặng cho cô một nụ cười chói lọi, dường như nụ cười kia muốn nói, cảm ơn cô đã giúp đỡ.

Lâm Thi Ý nhất thời cảm thấy trong cơ thể có một ngọn lửa giận từ từ bùng lên, cô ta đang chuẩn bị mở miệng giễu cợt Kiều An Hảo mấy câu, kết quả đạo diễn lại gọi tên Kiều An Hảo.

Vì vậy Lâm Thi Ý chỉ có thể cứng rắn nghẹn ở trong bụng, sau đó bực bội nhìn Kiều An Hảo đi vào trong ngồi với Tống Tương Tư.

Kiều An Hảo và Tống Tương Tư ngồi chung một chỗ hàn huyên vài câu thì đến phiên Tống Tương Tư diễn xuất, vốn ba người ở trong phòng cà phê rất yên ổn, chẳng qua lúc Tống Tương Tư đi vào phòng rửa tay thì gặp phải Lâm Thi Ý.

Ở trong kịch bản, người mở miệng châm chọc trước là Lâm Thi Ý, tiếp theo thì bị Tống Tương Tư đáp nhẹ một câu mà tức giận, lúc này, Kiều An Hảo sẽ đi tới, nhìn về phía Lâm Thi Ý chào hỏi một tiếng, mà Lâm Thi Ý chỉ lạnh lùng nhìn lướt qua Kiều An Hảo, căn bản không để ý tới Kiều An Hảo, tiếp tục đối chọi gay gắt với Tống Tương Tư.

Diễn xuất của ba người đều không tồi, Tống Tương Tư là người có kinh nghiệm, không có lời nào để nói, Kiều An Hảo không muốn bại bởi Lâm Thi Ý, Lâm Thi Ý làm sao lại muốn thua vì Kiều An Hảo, cho nên hai người đều cố gắng hết sức mà diễn xuất, suy nghĩ phải tranh cao thấp, hạ đối phương xuống.

Chẳng qua, lúc Kiều An Hảo mở miệng chào hỏi Lâm Thi Ý, Lâm Thi Ý quay đầu nhìn về phía Kiều An Hảo, sau đó Kiều An Hảo liền nở một nụ cười nhìn Lâm Thi Ý.

Nụ cười kia cùng với nụ cười lúc nãy trước khi Kiều An Hảo vào phim trường với Lâm Thi Ý, dường như giống như đúc.

Trong nháy mắt, Lâm Thi Ý nghĩ đến lúc nãy trước khi quay phim, Kiều An Hảo và người đại diện nói những lời đó, cộng thêm mấy ngày nay không hài lòng mọi chuyện, trong nháy mắt cả người cô ta trở nên có chút thiếu kiên nhẫn, sau đó theo bản năng hung hăng trợn mắt nhìn Kiều An Hảo.

Sau đó, đạo diễn liền lớn tiếng kêu "Cắt", rồi mở miệng nói: "Lâm Thi Ý, cô trừng Kiều An Hảo làm gì? Người cô phải trừng mắt chính là Tống Tương Tư!"

Lúc này Lâm Thi Ý mới bình tĩnh lại, vội vàng nói xin lỗi với đạo diễn.

Đạo diễn cũng không trách Lâm Thi Ý, chẳng qua ném một câu "Làm lại", sau đó thợ trang điểm đi lên dặm lại lớp trang điểm cho ba người.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 163: Gieo gió gặt bão (5)
Cảnh này vốn không phải trọngđiểm, đạo diễn muốn quay một lần là xong, cho nên để tránh tình trạng lúc nãy tái diễn, ông cốý cho mọi người 10phút điều chỉnh tâm trạng.

Thế nhưng, đối với Kiều An Hảo mà nói, cảnh quay này không quan trọng thì càng muốn cho Lâm Thi Ý quay không thuậnlợi. Bởi vì chỉ bằng cách này mới gây khó khăn được cho cô ta.

Lâm Thi Ý lăn lộn trong làng giảitrí không ít, mặc dù vừa rồi luống cuống khiến cảnh quay NG, thì với 10 phút đạo diễn cho có lẽ cũng đủ để cô ta điều chỉnh tốt tâm trạng rồi.

Kiều An Hảo khép mắt yên tĩnh suynghĩ một lúc, rồi cầm lấy chai nước, đi về phía Lâm Thi Ý đang đứng một mình dưới gốc cây đại thụbình ổn tâm trạng.

"Uống nước đi." Kiều An Hảo vặnmở nắp chai, đưa tới trướcmặt Lâm Thi Ý.

Lâm Thi Ý không đưa tay ra nhận nước, mà quay đầu nhìn về phía Kiều An Hảo. Kiều An Hảo ân cần mỉm cười với cô. Thoạt nhìn trông như cô đang quan tâm Lâm Thi Ý, nhưng lời nóira liền đi thẳng vào vấn đề: "Hình là cô chụp, Weibo là cô đăng?"

Sắc mặt Lâm Thi Ý khẽ biến lạnh, Kiều An Hảo lại càng cười thêm sáng loá: "Vậy tôi thực sự còn phải cám ơn cô, đã cho tôi cơhội nổi tiếng khó có thể cầu như vậy."

Lâm Thi Ý chợt siết tay thành nắm đấm. Cô nghĩ đến látnữa còn phải quay, nên thuyết phục bản thân tạm thời không tính toán việc này với Kiều An Hảo. Sau một hồi kiềm chế tự nhủ thầm mới ổn định được tâm tình, côta nở nụ cười cao quý quyến rũ với Kiều An Hảo, vươn tay nhận lấy chai nước, nói: "Cảm ơn."

Sau đó liền xoay người rờiđi.

Kiều An Hảo nếu đã đến tìm Lâm Thi Ý, chính là muốn phá tâm trạng của cô ta, vì vậy lúc này làmsao cô có thể thả Lâm Thi Ý rời đi dễ dàng thế?

Kiều An Hảo nhanhchóng cất bước đi theo Lâm Thi Ý, d.iễn đ-àn l.q,đ mắt nhìn thẳng con đường phía trước, trông như thể đang cùng Lâm Thi Ý trở về trường quay, nhưng lại nhẹ nhàng thì thầm nói gì đó: "Lâm Thi Ý, cô luôn muốn làm kháchquý cho tiết mục giải trí kia, nhưng bị cancel rồi ha?"

Lâm Thi Ý hơi khựng lại, quay đầu nhìn về phía Kiều An Hảo. Mặc dù cô ta không nóigì, nhưng vẻ mặt như đang hỏi Kiều An Hảo: Làm sao cô biết?

Kiều An Hảo vẫn hòa nhã cười với Lâm Thi Ý, sau đó như chị em tốt, nâng tay thân thiết phủi chiếc lá rơi trênvai Lâm Thi Ý, đôi môi mềm mại xinh đẹp hé mở: "Vì khách quý chương trình giải trí đó đã đổi thành tôi rồi."

Kiều An Hảo nói đến đây, càng ngâythơ cười với Lâm Thi Ý rựcrỡ hơn: "Cô nghĩ không sai, tôi lại một lần nữa đoạt thông cáo của cô."
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 164: Gieo gió gặt bão (6)

Lâm Thi Ý nhìn Kiều An Hảo, trong mắt tràn đầy thù hận, tựa như giây kế tiếp sẽ xông lên xé xác Kiều An Hảo.

Kiều An Hảo thì lại bình tĩnh nhìn quanh một chút: “Xung quanh nhiều người đang nhìn, cô cần phải kiềm chế, đừng khiến người ta nhìn thấy chê cười.”

Lâm Thi Ý tức đến nghiến răng nghiến lợi, sắc mặt lúc trắng lúc xanh, cô ta siết chặt tay, ngực phập phồng lên xuống không ngừng.

Kiều An Hảo rời bàn tay đặt trên vai Lâm Thi Ý xuống, sau đó ưu nhã xoay người. Đi được hai bước, dường như bất chợt nhớ tới cái gì, cô quay đầu nói với Lâm Thi Ý: “A, đúng rồi, tôi quên nói cho cô, tôi cố ý đoạt vị trí khách mời chương trình văn nghệ mà cô muốn đó.”

Lâm Thi Ý điên tiết lên rất muốn cáu ngắt Kiều An Hảo, hung hăng vứt cho cô hai cái bạt tai, nhưng xung quanh đang có người nhiều như vậy, cô ta chỉ có thể nín nhịn đến nội thương. Cuối cùng, Lâm Thi Ý đành run bần bật mà trơ mắt đứng nhìn.

-

Lúc Kiều An Hảo đưa nước cho Lâm Thi Ý, Tống Tương Tư mới để ý tới hai người bọn họ.

Tuy nhìn từ xa, Kiều An Hảo và Lâm Thi Ý trông như bạn bè trò chuyện, nhưng Tống Tương Tư lại nhìn ra được giữa hai người sặc mùi súng đạn.

Tống Tương Tư nâng tay tựa cằm, ung dung quan sát xem kịch. Đến giữa chừng, cô sực nhớ Lục Cẩn Niên hôm nay không có cảnh quay nên sẽ không đến phim trường. Chớp chớp mắt, cô bèn lấy di động gửi một dòng tin vắn cho Lục Cẩn Niên: "Lục đại ảnh đế, tình yêu bé nhỏ của anh nảy sinh mâu thuẫn với Lâm Thi Ý ở phim trường."

-

Buổi chiều, Lục Cẩn Niên có cuộc họp qua webcam với các quản lý cấp cao của Truyền thông Hoàn Ảnh. Anh ngồi trước bàn đọc sách, nhìn một vòng người ngồi vây quanh bàn hội nghị trên màn hình, nghe bọn họ báo cáo công tác. Bất chợt màn hình chiếc điện thoại nằm cạnh máy vi tính lóe sáng. Anh liếc qua thì thấy tin nhắn Tống Tương Tư gửi. Nhìn kỹ hơn một lát, anh mới mạnh tay cầm điện thoại lên.

Động tác của Lục Cẩn Niên truyền đến màn ảnh lớn trong phòng họp của Truyền thông Hoàn Ảnh thông qua camera máy tính, vị quản lý cấp cao đang thao thao bài báo cáo lập tức ngậm miệng.

Nhiều năm nay, trong khi họp, Lục tổng chưa bao giờ có sự khác biệt nhỏ nào. Đây là lần đầu tiên…

Lúc mọi người đang hai mặt nhìn nhau, Lục Cẩn Niên bất thình lình bật dậy, túm lấy chiếc áo khoác ở một bên, vừa gấp gáp nói với mấy người trên màn hình: “Tôi có chút chuyện, cuộc họp hôm nay đến đây thôi.”

Nói xong, cũng không chờ mọi người kịp phản ứng, liền nhấc tay đóng sập máy lại, cầm di động, đi ra khỏi phòng khách sạn.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 165: Gieo gió gặt bão (7)
Lục Cẩn Niên bước nhanh vào trong thang máy, dùng sức ấn nút, lại nhìn những con số màu đỏ liên tục thay đổi, trong lòng lo lắng như đang bị thiêu đốt, cuối cùng thang máy cũng dừng ở tầng bốn, anh bực bội nâng cánh tay lên ấn nút mở thang máy, sau đó xoay người trực tiếp đi về phía cầu thang bộ.

Sau khi Kiều An Hảo đem mọi chuyện nói lại với Lâm Thi Ý xong thì thong dong trở lại trường quay, thời gian đạo diễn cho nghỉ ngơi cũng vừa hết, mọi người bắt đầu tiến hành lượt quay thứ hai.

Tống Tương Tư vẫn duy trì trạng thái tốt như lần quay đầu tiên, mà Kiều An Hảo bởi vì tâm tình tốt hơn nhiều nên diễn xuất lại càng tự nhiên hoàn mỹ hơn.

Đạo diễn chăm chú theo dõi biểu hiện của hai người, hài lòng gật đầu, lại nhìn Lâm Thi Ý đang đứng ở phía xa xa, đưa tay ra hiệu, ý bảo cô chú ý học hỏi.

Mà Lâm Thi Ý không biết đang suy nghĩ gì, đối mặt với sự ra hiệu của đạo diễn, lại không có phản ứng gì.

Đạo diễn nhíu mày, lại đưa tay ra hiệu một lần nữa nhưng Lâm Thi Ý vẫn ra vẻ thờ ơ, cuối cùng vẫn là người đại diện đứng bên cạnh lo lắng đẩy nhẹ cô một cái, cô mới hồi phục lại tinh thần, nâng bước chân đi vào phim trường.

Trạng thái của Lâm Thi Ý hiện giờ nhìn qua đã thấy không tốt, nhưng cũng không có bất ổn gì quá lớn, chỉ là lúc ba người đứng cùng một chỗ giằng co nhau, ánh mắt của cô ta vẫn như lần đầu tiên, hung ác găm chặt lên người Kiều An Hảo.

"Cắt cắt cắt!" Đạo diễn tức giận đến mức hô cắt ba lần liền, giơ microphone lên không để ý gì cả quát mắng Lâm Thi Ý: "Lâm Thi Ý, cô rốt cuộc bị làm sao vậy, sai hai lần liên tiếp, tại sao lần nào cũng giống nhau. Tôi đã nói rồi, người cô phải trừng mắt là Tống Tương Tư, Tống Tương Tư chứ không phải Kiều An Hảo, Tống Tương Tư mới là tình địch của cô chứ không phải Kiều An Hảo, cô và cô ấy không có thâm thù đại hận gì hết."

Chỉ là một cảnh diễn đơn giản như vậy, mà lại để bị NG đến hai lần vì cùng một lỗi như nhau, khó tránh khỏi đạo diễn vô cùng tức giận, ngữ điệu cũng có phần nghiêm khắc.

Lâm Thi Ý bị mắng như vậy có chút chật vật, mà nguyên nhân lại vì bản thân mình, cũng không thể phát tác ra, chỉ có thể xấu hổ, đỏ mặt giải thích: "Thật xin lỗi, thật xin lỗi, đạo diễn, thật sự xin lỗi."

Đạo diễn tức giận nên cũng không thèm để ý đến lời xin lỗi của đạo diễn, chỉ trực tiếp vung tay lên, ý bảo nhân viên đạo cụ đi dựng lại phim trường.

Trang điểm của ba người nhìn qua vẫn ổn nhưng nhân viên trang điểm vẫn đến chăm chút lại một lượt.

Tống Tương Tư bị một đám người vây quanh, tùy ý để bọn họ động chạm mình, khóe mắt lại liếc qua, nhanh chóng vụt lên tia sáng, quả nhiên giống hệt dự đoán của cô, (haha) từ đằng xa đã thấp thoáng bóng dáng của Lục Cẩn Niên đang vội vã tiến lại đây.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 166: Gieo gió gặt bão (8)
Tống Tương Tư chờ Lục Cẩn Niên đến gần, mới giơ tay lên, vẫy vẫy tay, bước chậm rãi đến bên cạnh anh, bộ dạng giả vờ lịch sự, mở miệng nói:”Anh còn đến nhanh hơn tôi dự đoán rất nhiều đó!”

Nói xong, Tống Tương Tư còn đánh giá Lục Cẩn Niên từ trên xuống:”À, Lục ảnh đế chắc chắn rất sốt ruột, đi đến toát cả mồ hôi, còn nữa…Có phải anh chạy đến đây không? Tóc cũng bị rối loạn…”

Lục Cẩn Niên vốn không để ý đến Tống Tương Tư, chỉ là gương mặt không chút thay đổi lướt nhanh, sau đó nhìn thấy Kiều An Hảo đang ngồi nghỉ ngơi ngoài ghế, không biết đang nói gì với Triệu Manh mà lắc đầu, ý cười tràn đầy trên mặt, hoàn toàn không có nửa điểm mâu thuẫn ầm ĩ với người khác, nhất thời Lục Cẩn Niên nhận thấy mình bị Tống Tương Tư trêu chọc, vì thế vẻ mặt u ám, lạnh lùng nhìn lướt qua Tống Tương Tư, xoay người rời khỏi.

"Ai, Lục ảnh đế, anh đừng đi!” Tống Tương Tư đuổi kịp bước chân của Lục Cẩn Niên, hoàn toàn không sợ chết lại đánh giá anh từ trên xuống, sau đó nhìn có chút hả hê mở miệng nói:”Lục ảnh đế, sao anh lại đổ mồ hôi nhiều vậy, không phải là chạy thật nhanh tới chứ? Ơ, thật sự là…do chạy mà tóc đều rối hết lên…nhưng mà vẫn rất đẹp trai…”

Lục Cẩn Niên biết tính cách của Tống Tương Tư, càng để ý càng hăng hái, cho nên không nhìn cô tiếp tục lải nhải, bước chân nhanh hơn.

Tống Tương Tư có chút không theo kịp, hai người dần dần cách xa, rõ ràng cô đã dừng lại, nhìn xung quanh một chút, vì đề phòng có người khác nghe được, phát hiện khoảng cách đã xa, hơi lớn tiếng gọi Lục Cẩn Niên đang đi thẳng về phía trước:”Lục ảnh đế, tôi không có lừa anh, thật sự cô ấy có mâu thuẫn ầm ĩ với người khác, à, không, giữa lúc bọn họ đang cãi nhau đó tôi có quan sát, hình như cô ấy đã toàn thắng, có thể bị người ta phản kích hay không, tôi đây sẽ không biết rõ?"

Tống Tương Tư rõ ràng nhìn thấy trong tích tắc lời nói của mình khiến anh dừng bước, môi nở nụ cười, rồi xoay người trở về phim trường.

Vừa lúc đạo diễn kêu người tìm Tống Tương Tư thì đã thấy cô trở về, lập tức nói quay lại lần thứ ba.

Tống Tương Tư đi vào phía trước phim trường, nhìn lướt qua xung quanh, thấy Lục Cẩn Niên vốn dĩ đã rời đi, không biết lúc nào mà tư thế lạnh lùng kia đã đứng gần phim trường.

-

Người đại diện của Lâm Thi Ý dường như cảm thấy tình trạng Lâm Thi Ý rất không ổn, nên đi theo cô ta vào trong, không ngừng nhắc nhở Lâm Thi Ý phải tập trung diễn xuất. Lâm Thi Ý không nói gì, chỉ gật đầu liên tục, kết quả lại thấy Kiều An Hảo đứng trước mặt mình, đáp trả bằng ánh mắt.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 167: Gieo gió gặt bão (9)
Vẻ mặt Kiều An Hảo trông rất nhẹ nhõm, ngay cả tia sáng nơi đáy mắt cũng mềm mại. Thậm chí giây phút đối diện với Lâm Thi Ý, cô còn đưa ra bộ dáng tươi cười rất chi là thân thiện.

Đối với Lâm Thi Ý lúc này mà nói, nếu Kiều An Hảo cho cô ta nụ cười khiêu khích chế nhạo, cô ta sẽ tức giận, sẽ kìm nén. Nhưng hết lần này đến lần khác, Kiều An Hảo biểu hiện rất bình tĩnh, như thể chỉ đơn giản là không để cô ta vào mắt, như thể cô ta sinh ra đã định trước là bị bại bởi cô.

Lâm Thi Ý cảm thấy bị sỉ nhục không kể xiết, tâm can cào cấu, cô ta siết tay thành nắm đấm,trong lòng phập phồng chấn động càng lúc càng kịch liệt.

Cảnh quay kế, thể hiện của Lâm Thi Ý càng tồi tệ hơn. "Cắt, Lâm Thi Ý, cô còn có thể đóng được không? Cảnh đơn giản như vậy, làm sao cứ liên tục NG thế hả?"

"Cắt, Lâm Thi Ý, tôi cũng đã nói rồi, cô không được nhìn Kiều An Hảo, KHÔNG NHÌN, không hiểu hai chữ này viết sao hả?"

"Cắt, Lâm Thi Ý, cô nói đó là lời thoại sao? Lộn xộn, câu văn không lưu loát!"

"Cắt, Lâm Thi Ý, Kiều An Hảo chưa từng bắt chuyện bắt chuyện với cô, cô liền liếc cô ấy một cái, bắt đầu nói phía dưới lời kịch, vội vã đầu thai sao?"

Lâm Thi Ý càng tệ hại,thể hiện của Kiều An Hảo liền càng tốt. Sự tương phản tốt kém giữa hai người hiển hiện cực kỳ rõ ràng, cứ thế liên tục NG bảy tám lần. Đám diễn viên và mấy người ê kíp dđ.lqđ đang vây xem xung quanh cũng nhịn không được bắt đầu chộn rộn.

"Lâm Thi Ý rốt cuộc xảy ra chuyện gì nhỉ? Cảnh quay dễ như húp cháo cũng quay hỏng cho được."

"Thì đó, bộ này quay cho tới giờ cũng chưa có cảnh nào NG nhiều lần đến vậy!"

"Đúng ha, cô ta rốt cuộc có biết diễn không vậy, so ra còn tệ hơn người mới Kiều An Hảo nữa..."

"Một cảnh đơn giản như vậy, mọi người phải ở chỗ này mệt mỏi cùng cô ta, hôm nay chắc tới khuya mới kết thúc công việc được. Thiệt là!"

Không khí bồn chồn chung quanh khiến Lâm Thi Ý có chút lo lắng, cộng thêm áp lực càng tăng, đến cuối cùng, do hoảng quá, vừa vào sân cô liền nói sai lời thoại. Đạo diễn bực tức ném mạnh cái loa trong tay xuống đất.

Toàn bộ trường quay ngay lập tức lặng như tờ, đạo diễn xanh mét mặt mày, phẫn nộ trừng mắt nhìn Lâm Thi Ý, miệng co giật, bộ dáng lười phải chửi bới, trực tiếp giơ một ngón tay chỉ vào Lâm Thi Ý, biểu thị một cơ hội cuối cùng.

Có thể bị dồn đến đường cùng, con người sẽ bạo phát. Tuy thể hiện của Lâm Thi Ý còn rất cứng ngắc, nhưng không có lỗi quá lớn. Có lẽ đã bị lãng phí quá nhiều thời gian vào cảnh quay này, đạo diễn đã hạ thấp yêu cầu, biết rõ Lâm Thi Ý đã dốc hết sức rồi nên miễn cưỡng thông qua, nhưng gương mặt vẫn âm trầm, hô một tiếng: "Qua!"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 168: Gieo gió gặt bão (10)
Nghe được từ đó, Lâm Thi Ý như bắt được kim bài miễn tử, âm thầm thở dài nhẹ nhõm một hơi, toàn thân đang căng thẳng phút chốc được giãn ra, đôi chân trở nên mềm nhũn vô lực, phải dựa vào cạnh bàn mới đứng vững.

Đây tuyệt đối là buổi quay phim ác mộng trong đời cô.

Ngay khi Lâm Thi Ý nghĩ ác mộng này rốt cục đã đi qua, trong lúc bất chợt trong trường quay truyền đến một giọng nói lạnh như băng, cũng làm cho đạo diễn nghe được: “Tôn Chính, khi nào thì yêu cầu diễn xuất của ông lại thấp như vậy?”

Tôn Chính là tên của đạo diễn.

Đạo diễn vẫn luôn đặt sự chú ý đến diễn xuất trong phim trường, căn bản không biết Lục Cẩn Niên đã đến trường quay từ lúc nào, trong lúc bất chợt thình lình nghe được giọng nói của Lục Cẩn Niên, ông mới theo giọng nói quay đầu nhìn lại, nhìn thấy Lục Cẩn Niên thần thái lạnh như băng đứng ở một bên, ánh mắt thản nhiên nhìn lướt qua ba nữ nhân đang diễn trong trường quay, sau đó liền nhấc chân, hướng về phía màn hình giám thị đi tới.

Kiều An Hảo cũng không có lưu ý đến Lục Cẩn Niên, bất chợt nghe được giọng nói của anh, thân thể cô theo bản năng căng thẳng một chút, vụng trộm nhìn thoáng qua anh, liền cúi đầu xuống, ngoan ngoãn cẩn thận đứng yên.

Nhưng thật ra Tống Tương Tư bên người Kiều An Hảo, một bộ dáng xem kịch vui, mỉm cười nhìn Lục Cẩn Niên, đáy mắt đều toát lên sự kích động.

Lâm Thi Ý thật vất vả ổn định tâm, lại một lần nữa bị nhắc đến mà nhảy lên.

Lực chú ý của toàn bộ mọi người trong trường quay, đều đặt trên người của Lục Cẩn Niên.

Đạo diễn nhìn thấy Lục Cẩn Niên đi tới, lập tức kêu một tiếng: “Ông Lục.”

Mí mắt Lục Cẩn Niên cũng không động đậy một chút, trực tiếp đi đến trước màn hình, vươn tay bấm một chút, đem cảnh quay lúc trước xem lại một lần, sau đó vẻ mặt càng trở nên lạnh lùng, anh nâng tay lên, chỉ chỉ vào màn hình theo dõi, đối với đạo diễn bên cạnh mình, giọng điệu nhấn mạnh nói: “Lâm Thi Ý diễn xuất kém như vậy, ông cũng nói với tôi là cho qua? Tôi đầu tư nhiều tiền như vậy, để làm bộ phim này, không phải để cho ông lừa khán giả, mà ông rõ ràng là đang xúc phạm chỉ số thông minh của khán giả! Tuỳ tiện kiếm một người ngoài đường, cũng đều diễn tốt hơn cô ta!”

Lời này của Lục Cẩn Niên, bén nhọn trực tiếp, không lưu tình chút nào, giọng điệu của anh cũng không lớn, nhưng lại vững vàng vang lên.

Sắc mặt Lâm Thi Ý trong nháy mắt trở nên tái nhợt, không có chút máu.

Người xung quanh, cũng đều nhịn không được âm thầm hít một hơi.

Những lời này, nói ra đúng là không nể mặt a… Nói như thế nào, Lâm Thi Ý cũng là nữ minh tinh có tiếng vài năm nay, thế nhưng bị Lục Cẩn Niên phê phán không đáng một đồng.

Đạo diễn âm thầm đổ mồ hôi, hướng về phía Lục Cẩn Niên thận trọng cười, mang theo vài phần lấy lòng nói: “Kia, ông Lục, không bằng như vậy, chúng ta quay cảnh tiếp theo trước, để cho Lâm Thi Ý điều chỉnh lại tâm trạng, rồi quay lại sau?”
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top