Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 155: Trả lời tôi một vấn đề (7)
"Đồng ý." Lục Cẩn Niên không hề do dự, dứt khoát trả lời.

"Lục đại Ảnh đế, anh phải biết rằng, 10% cổ phần của Hoàn Ảnh truyền thông, đại diện cho điều gì? Là cổ đông của Hoàn Ảnh truyền thông, về sau tôi đều có quyền với các tác phẩm điện ảnh của công ty, anh chắc chứ?" Tống Tương Tư ung dung hỏi.

"Chắc chắn." Lục Cẩn Niên vẫn như cũ, đến nửa điểm chần chừ cũng không có.

"Hơn nữa anh phải biết rằng, cùng lắm anh chỉ có được 55% cổ phần, nếu bán cho tôi 10%, rất có khả năng chủ tịch của Hoàn Ảnh truyền thông sẽ thay đổi, đây lại là cơ nghiệp anh đã vất vả nhiều năm mới xây dựng được, anh sẽ không lo lắng sao?"

Lục Cẩn Niên cau mày, giống như cảm thấy Tống Tương Tư hôm nay thật phiền: "Cô nói nhiều lời vô nghĩa như vậy làm gì? Một câu thôi, đến cùng thì cô có đồng ý hay không?"

Tống Tương Tư nói nhiều như vậy mà Lục Cẩn Niên vẫn rất dứt khoát, mí mắt cũng không thèm chớp lấy một cái, khiến cô có chút run sợ, qua một lúc lâu, mới giơ bình nước lên uống một hớp, sau đó mở miệng, giọng điệu vui đùa: "Lục Cẩn Niên, trong trí nhớ của tôi, chúng ta đã quen nhau nhiều năm, từ khi anh đi vào cái vòng luẩn quẩn của giới giải trí này, hình như chưa bao giờ đi cầu cạnh ai giúp đỡ."

Lục Cẩn Niên không nói lời nào.

Tống Tương Tư lại cúi đầu nở nụ cười: "Tôi nhớ rõ lần đầu tiên gặp anh, lúc đáo có một ông chủ muốn bao dưỡng anh, anh không đồng ý, kết quả lại bị tên đó ỷ vào thân phận là nhà đầu tư của bộ phim chèn ép, làm khó dễ anh. Lúc quay phim, rõ ràng đâu có cho đánh thật, vậy mà cuối cùng lại để anh bị đánh đến ước chừng phải nửa tháng mới lết xuống giường được, cho dù như vậy, anh cũng vẫn ngông nghênh không biết sợ ai, chưa bao giờ từng cúi đầu. Rốt cuộc là thế nào, anh lại vì cô ấy, cái gì cũng có thể buông xuống, chủ động cầu tôi giúp đỡ, ngay cả Hoàn Ảnh truyền thông cũng không cần, Lục Cẩn Niên, tôi thật khó để nhìn ra, một người máu lạnh như anh, vậy mà lại si tình như thế..."

Bị nhìn ra tâm sự, Lục Cẩn Niên có chút xấu hổ, giọng điệu nói chuyện hơi gượng ép: "Tống Tương Tư, cô nói nhiều quá."

Nói xong, Lục Cẩn Niên muốn đẩy cửa xe, xuống xe.

"Tốt lắm, tốt lắm!" Tống Tương Tư lên tiếng ngăn anh lại: "Tôi không cần cổ phần của Hoàn Ảnh truyền thông, cũng không mở miệng đòi hỏi gì ở anh, chỉ cần trả lời tôi một vấn đề, thành thật trả lời, nếu tôi vừa lòng, sẽ giúp anh."

Lục Cẩn Niên một lần nữa ngồi lại: "Vấn đề gì?"

Tống Tương Tư giơ một ngón tay lên: "Tôi nói trước, tôi đối với anh không có lấy nửa điểm cảm tình, cũng không thích anh, tôi có người tôi thích, chỉ là tò mò, nên mới hỏi anh điều này."
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 156: Trả lời tôi một vấn đề (8)
Tống Tương Tư dừng lại, mở miệng nhấn mạnh rõ ràng từng chữ hỏi: "Rốt cuộc anh có yêu Kiều An Hảo không?"

Sau khi hỏi xong, Tống Tương Tư lắc đầu: "A, không đúng, tôi nên hỏi thế này, rốt cuộc anh yêu Kiều An Hảo sâu đậm đến mức nào?"

Yêu Kiều An Hảo sâu đậm... Trong nháy mắt vẻ mặt Lục Cẩn Niên bình tĩnh lại, anh nhìn xuyên qua cửa sổ, nhìn hàng cây cổ thụ xanh tốt bên ngoài, gương mặt hơi lóe lên, giọng nói trầm trầm nói: "Rất yêu, yêu từ rất lâu rồi, tôi cũng từng tự ghen tị với quá khứ của mình, Lục Cẩn Niên nghèo khổ vất vả kia, biết rõ không xứng với cô ấy nhưng có thể dốc hết ví tiền, Lục Cẩn Niên kia có thể mua hết mọi thứ vì cô ấy."

Rõ ràng vấn đề này là Tống Tương Tư hỏi, chẳng qua chỉ muốn biết anh yêu Kiều An Hảo sâu đậm đến đâu, nhưng nghe Lục Cẩn Niên trả lời, bất chợt cô bối rối không biết nên mở miệng nói tiếp thế nào.

Trong nháy mắt trong xe trở nên yên tĩnh, hồi lâu sau, Tống Tương Tư mới vặn chai nước suối trong tay, nghiêng đầu thần bí nhìn Lục Cẩn Niên, nói: "Thật ra anh đến nhờ tôi giúp một tay, cũng không phải anh không thể tự mình giải quyết, mà anh biết, ở trong đoàn phim này, có người làm chuyện bất lợi với Kiều An Hảo, chẳng qua anh không muốn để cho người kia đạp Kiều An Hảo xuống, muốn để cho nhất cử nhất động của cô ta, chữa tốt thành xấu, cuối cùng chẳng những không phá hư Kiều An Hảo, ngược lại còn giúp Kiều An Hảo, đúng không?"

"Có một nguyên nhân này nữa..." Lục Cẩn Niên dừng lại, tiếp tục nói: "Còn có một nguyên nhân khác, thật sự không chịu được nhiều người mắng cô ấy như vậy.”

Nếu là nhân vật của công chúng, có người nào không từng bị chửi?

Chịu đựng bao nhiêu lời khen ngợi, thì cũng phải chấp nhận được bấy nhiêu lời chửi bới.

Đôi khi, đạo lý là đạo lý, xảy ra với người khác hoặc với mình, bạn có thể khích lệ mình, khích lệ người khác, nhưng đợi đến khi xảy ra với người mình yêu, bạn sẽ phát hiện, những lời nhục mạ kia, không cách nào nhịn được, thà chửi mình còn đỡ khó chịu hơn ngàn vạn lần.

Thì ra đã từ rất lâu rồi, rất nhiều chuyện, đều có hai mặt của nó, giống như Kiều An Hảo rõ ràng giao dịch ngủ với anh, đúng là anh lại đồng ý, nhưng mà, anh lại không cho phép người khác đối xử với cô như vậy.

Ngược lại Tống Tương Tư không mở miệng nói chuyện, gọn gàng dứt khoát lấy điện thoại di động từ trong túi ra, gọi đến biên tập bên Weibo, nói: "Mấy người xác định tối hôm qua, Kiều An Hảo bí mật đến gặp Lục ảnh đế? Rõ ràng tối hôm qua tôi cũng ở trong phòng Lục ảnh đế, tại sao không chụp tôi, chỉ chụp Kiều An Hảo? Đây là xem thường tôi phải không? Thật ra chẳng qua là thảo luận kịch bản, vậy mà cũng có thể ầm ĩ bêu xấu, còn có muốn làm việc với nhau nữa không.”

Cuối cùng, Tống Tương Tư còn tăng thêm diễn xuất ‘tạm biệt’ liên tiếp.

Tống Tương Tư nói xong, liền đưa điện thoại di động tới trước mặt Lục Cẩn Niên: "Nè, giải thích giúp cô ấy đi, lần này anh yêu Kiều An Hảo, chẳng những xuất thân trong sạch, còn được miễn phí đưa tin, chưa kịp đăng lên thì mọi người cũng biết hết!”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 157: Trả lời tôi một vấn đề (9)
"Ai, đúng là hậu sinh khả úy, tôi cảm thấy vị trí ảnh hậu này, sớm hay muộn đều khó giữ ..." Nói xong, Tống Tương Tư lắc lắc đầu, vẻ mặt đáng tiếc nói: " Cái người bất lương đem tin tức này lên weibo, chắc tưởng sẽ chơi xấu được Kiều An Hảo, cuối cùng lại chẳng làm được gì, thật là đáng thương."

Tống Tương Tư còn chưa nói xong, đã cảm nhận được ánh mắt lạnh buốt của Lục Cẩn Niên, sau đó không hề do dự lập tức thay đổi lời nói: "Tôi chán ghét nhất người như thế, quay phim thì chỉ cần làm tốt việc của mình là được, không có gì tự nhiên lại gây ra nhiều chuyện phiền toái như vậy, không biết là có ý gì? Người như vậy thật đáng giận, nếu phát hiện ra, nên xử lý ..."

Tống Tương Tư chưa hết lời, Lục Cẩn Niên liền nhẹ nhàng mở miệng, đánh gãy lời lói của cô: "Những lời tôi vừa nói với cô, cô tốt nhất để trong bụng đến tận lúc chết cũng không được cho người thứ ba biết, nếu không ..."

Lục Cẩn Niên chưa uy hiếp xong, Tống Tương Tư liền học theo bộ dáng của anh, lại đánh gãy lời anh: "Anh vừa mới nói gì đó? Thử lặp lại lần nữa xem ...?''

Lục Cẩn Niên không có hé răng, thật ra trong lòng anh, Tống Tương Tư vẫn là người anh luôn tin tưởng, nếu không sẽ không đến tìm cô giúp đỡ.

Lục Cẩn Niên quay sang nói một tiếng với Tống Tương Tư "Đi rồi!", đang chuẩn bị đẩy cửa xuống xe, bất chợt di động của Tống Tương Tư kêu lên, sau đó cô liền thốt ra một câu: "Kiều An Hảo gọi tới!"

Lục Cẩn Niên nhíu mày một chút, liền ngồi trở lại.

Fan của Tống Tương Tư không thua gì fan của Lục Cẩn Niên, weibo của cô vừa mới cập nhật chưa đầy 5 phút đồng hồ, liền vươn lên đứng đầu.

Weibo của Tống Tương Tư, là Triệu Manh nhìn thấy đầu tiên, sau đó liền gọi Kiều An Hảo rồi đưa cho cô xem.

Tống Tương Tư quan hệ trong giới giải trí rất tốt, cô vừa đăng trạng thái, đạo diễn của Khuynh Thành thời gian rất nhanh liền đứng ra làm chứng, tối hôm qua chính xác là thảo luận kịch bản trong phòng. Người trong đoàn làm phim cũng vì muốn lấy lòng đạo diễn mà lập tức xuôi theo chiều gió, đăng trạng thái đính chính sự việc chỉ là thảo luận kịch bản, cuối cùng ngay cả Lâm Thi ý cũng giả mù sa mưa ra vẻ làm sáng tỏ chuyện này.

Trong nháy mắt, những bình luận lúc trước vừa mắng mỏ Kiều An Hảo, liền quay sang chỉ trích người đăng tin tức nhảm nhí kia.

Sự tình nhanh chóng được giải quyết, Kiều An Hảo có chút quái dị nhìn Triệu Manh, Triệu Manh lại không hiểu ra sao, hoàn toàn không nghĩ đến Kiều An Hảo lại thân thiết với Tống Tương Tư như vậy, Tống Tương Tư lại đích thân đứng ra bảo vệ Kiều An Hảo.

Nhưng mặc kệ như thế nào, vì chuyện này, ít nhiều Kiều An Hảo vẫn nên phải phép gọi một cuộc điện thoại cảm ơn Tống Tương Tư.

Điện thoại nhanh chóng được tiếp nhận, Kiều An Hảo nghe được bên trong truyền đến giọng nói có phần to hơn bình thường của Tống Tương Tư: "Kiều An Hảo? Làm sao vậy?"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
HÔN TRỘM 55 LẦN
Chương 158: Trả lời tôi một vấn đề (10)

Điện thoại nhanh chóng được tiếp nhận, Kiều An Hảo nghe được bên trong truyền đến giọng nói có phần to hơn bình thường của Tống Tương Tư: "Kiều An Hảo? Sao vậy?”

Ở đầu dây bên này Kiều An Hảo cong môi cười cười, thành khẩn nói một tiếng cảm ơn với Tống Tương Tư: "Chị Tương Tư, tôi thấy chị đăng trạng thái, cám ơn chị đã giúp đỡ tôi.”

"Thật ra thì cô không cần cảm ơn tôi, cô nên cảm ơn..." Tống Tương Tư mới nói tới đây, thì thấy ánh mắt Lục Cẩn Niên mang theo vài phần cảnh cáo nhìn về phía mình, vì vậy cười híp mắt nhanh chóng đổi đề tài nói với Kiều An Hảo: "Kiều An Hảo, cô không cần khách khí như thế, chút chuyện nhỏ này, chỉ cần nhấc tay một cái là xong.”

Mặc dù câu nói trước của Tống Tương Tư lấp lửng, nói đến một nửa thì ngừng lại, nhưng Kiều An Hảo vẫn nghe rất rõ ràng, lời của Tống Tương Tư có nghĩa là có người tìm cô ấy nhờ giúp đỡ giải vây cho cô sao?

Kiều An Hảo hảo đè xuống nghi ngờ trong lòng, giọng nói nhỏ nhẹ dịu dàng nói vào điện thoại di động: "Chị Tương Tư, lần này làm phiền chị rồi, nếu không nhờ chị, tôi không biết phải làm thế nào, nếu có thời gian, tôi mời chị ăn cơm nhé”

"Được." Ngược lại Tống Tương Tư không hề nói thêm, thoải mái đồng ý.

"Vậy tôi sắp xếp thời gian rồi sẽ báo chị biết."

Ở đầu dây bên kia Tống Tương Tư còn nói ‘Được’, trước khi cúp điện thoại, Kiều An Hảo không quên nói một tiếng với Tống Tương Tư: "Cảm ơn."

-

Tống Tương Tư cúp điện thoại, mới quay đầu, liếc mắt nhìn Lục Cẩn Niên ngồi ở một bên, sau đó biết rõ người đàn ông này vì muốn tốt cho Kiều An Hảo mới ở lại nghe cô gọi điện thoại, cố tình giả ngốc mở miệng hỏi một câu: "Lục ảnh đế, sao anh còn chưa đi?"

Lục Cẩn Niên căn bản không để ý tới sự châm biếm của Tống Tương Tư, giọng nói rõ ràng, hỏi một câu: "Cô ấy... Thế nào rồi?"

Trong nháy mắt vẻ mặt Tống Tương Tư suy sụp: "Không được tốt lắm, nghe giọng điệu, giống như đang khóc…”

Lục Cẩn Niên chợt nhíu mày lại, hai tay vốn đang buông xuôi bên người, trong nháy mắt nắm lại thành quyền, quay đầu nhìn chằm chằm Tống Tương Tư, lặp lại một chữ: "Khóc?"

Tống Tương Tư thấy biểu hiện Lục Cẩn Niên mãnh liệt như gặp kẻ địch, nhất thời không nhịn được phá lên cười ha ha, thấy ánh mắt Lục Cẩn Niên như muốn giết người ngay tức khắc, Tống Tương Tư mới miễn cưỡng ngưng cười, mở miệng nói xong còn mỉm cười: "Thấy anh sốt ruột nên lừa anh thôi, nghe giọng của cô ấy có vẻ không tệ, hẳn là không có chuyện gì…”

Tống Tương Tư còn chưa nói hết lời, trong nháy mắt Lục Cẩn Niên trở mặt, gương mặt u ám ném một câu: "Đồ thần kinh!"

Sau đó giơ tay, dùng sức mở cửa xe, xuống xe.

Ngoài xe, quản lý của Tống Tương Tư và trợ lý thấy Lục Cẩn Niên, lập tức cung kính chào một tiếng: "Ông Lục."

Lục Cẩn Niên như là không hề nghe thấy, tức giận đầy mình, sải bước đi nghênh ngang.

Nhưng mà, nhìn xuyên qua bóng lưng của anh, cũng có thể cảm thấy rõ ràng lúc anh nghe thấy Kiều An Hảo khóc, cơ thể trở nên căng thẳng bây giờ đã buông lỏng.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 159: Gieo gió gặt bão (1)
Thật ra cô không cần cảm ơn tôi, cô nên cảm tạ …

Kiều An Hảo cúp điện thoại, trong đầu vẫn luôn quanh quẩn những lời nói vừa nãy của Tống Tương Tư.

Mặc dù phía sau cô là Hứa gia và Kiều gia, nhưng tất cả đều không đồng ý cho cô tham gia vào giới giải trí thật giả lẫn lộn này, cho nên nếu cô có gặp phải chuyện gì, khẳng định không phải là bọn họ nhúng tay vào, dù Hứa gia và Kiều gia muốn ra mặt hỗ trợ, cũng sẽ chỉ là đi liên hệ với bên quản lý weibo, phong tỏa scandal, chắc chắn sẽ không nghĩ đi tìm Tống Tương Tư ra mặt.

Cô ở trong giới giải trí lại là người mới, những người trong đoàn làm phim cũng là mới biết lần đầu, cũng không quen thuộc đến mức đứng ra giúp cô, huống chi toàn bộ đoàn làm phim có không ít người, buổi sáng đều nhìn cô chê cười. Hơn nữa, cho dù có chút cảm tình, thì cũng chỉ toàn là những diễn viên hạng ba, làm sao có thể khiến Tống Tương Tư không thể nói rõ, cho nên, người mà cô nghĩ đến, chỉ có thể là Lục Cẩn Niên.

Kiều An Hảo nghĩ đến đây, đáy lòng liền nhộn nhạo nổi lên vài gợn sóng.

Sự việc trên weibo, nhìn bề ngoài thì là Tống Tương Tư đứng ra minh oan cho cô, nhưng mục đích chính là đánh bóng tên tuổi cho Kiều An Hảo.

Nhưng là, để giải quyết thì có rất nhiều cách, vì sao Lục Cẩn Niên lại cố tình lựa chọn cách có lợi nhất với cô.

Hơn nữa… Biện pháp này, không đơn giản là chỉ giúp cô, mà còn khiến cho kế hoạch bẩn thỉu kia bị phản tác dụng…

Kiều An Hảo nghĩ đến đây, tim liền đập nhanh, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy ra ngoài.

Lục Cẩn Niên có lẽ cũng không phải thật sự tốt đẹp với cô, mà là muốn đối phó với yêu sách của kẻ gây chuyện kia, cô chẳng qua chỉ đúng dịp được thơm lây mà thôi, dù sao, scandal này cũng ít nhiều liên lụy đến anh, anh ra mặt giải quyết cũng là chuyện bình thường… Đó, nhất định là như vậy … Kiều An Hảo nghĩ trong lòng, một lần lại một lần, tự ép buộc chính mình không được miên man suy nghĩ lung tung nữa.

Lục Cẩn Niên tuy rằng đã nghe Tống Tương Tư nói Kiều An Hảo không có việc gì, nhưng vẫn có điểm lo lắng.

Kiều An Hảo muốn tham gia vào tiết mục giải trí kia, vốn là vì giao dịch giữa anh và cô, nhưng là, anh vẫn muốn lấy đó làm cái cớ để có thể gặp mặt cô, vẫn sai trợ lý đi liên hệ với bên đài truyền hình để lấy hợp đồng.

Lúc trợ lý cầm hợp đồng trở lại đoàn làm phim, đã là mười một giờ đêm, Lục Cẩn Niên chỉ lật qua xem một chút, xác nhận không có vấn đề gì, liền bảo trợ lý rời đi, sau đó một mình ngồi trong phòng khách sạn, lẳng lặng ngây người chốc lát, cuối cùng vẫn đứng dậy, cầm hợp đồng, đi xuống dưới lầu.

Tối hôm qua Kiều An Hảo từ phòng anh trở về, đã qua nửa đêm, sáng nay lại phải quay sớm, cho nên vừa rồi lúc mười giờ rưỡi, cô mới đi tắm rửa.

Phòng tắm sát bên cửa ra vào, Kiều An Hảo mới từ trong phòng tắm đi ra, liền nghe thấy tiếng đập cửa, Triệu Manh không biết ở bên trong làm cái gì, lại hô Kiều An Hảo: “Kiều Kiều, cậu ở gần đó, mở cửa đi.”
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 160: Gieo gió gặt bão (2)
Kiều An Hảo đáp một tiếng, vươn tay, mở cửa, vừa mới chuẩn bị hỏi một câu ‘có chuyện gì’ với người gõ cửa, kết quả thấy Lục Cẩn Niên phong thái tao nhã đứng ở trước cửa, Kiều An Hảo há miệng, trong nháy mắt lời nói biến mất ở nơi cổ họng.

Kiều An Hảo mới đi ra từ trong phòng tắm, dưới chân còn ướt đang mang một đôi dép, trên người chẳng qua chỉ bọc một cái khăn tắm, lộ ra bả vai trắng nõn đẹp đẽ, cùng với hai chân thon dài thẳng tắp, bởi vì vẫn còn hơi nóng nên trên gương mặt trắng noãn của cô có hơi đỏ.

Mắt Lục Cẩn Niên quan sát Kiều An Hảo từ trên xuống, khẽ nhíu mày.

"Ai vậy, Kiều Kiều?" Triệu Manh thấy Kiều An Hảo rất lâu không có động tĩnh, nhanh chóng chạy tới, sau đó thấy Kiều An Hảo đứng trước mặt Lục Cẩn Niên, lập tức giọng nói trở nên cung kính: "Ông Lục."

Lúc này Kiều An Hảo mới tỉnh táo lại, phát hiện ánh mắt Lục Cẩn Niên đang nhìn mình chằm chằm, theo bản năng tay nắm chặt khăn tắm trước ngực, lui về sau một bước, mới đứng ở cạnh cửa mở miệng hỏi Lục Cẩn Niên một câu: "Có chuyện gì không?"

Ánh mắt Lục Cẩn Niên vẫn thẳng tắp nhìn chằm chằm Kiều An Hảo, anh giơ văn kiện đang cầm trong tay, giọng nói bình thản nói: "Hợp đồng radio X, cần chữ ký của cô.”

Kiều An Hảo "Ừ" một tiếng, vươn tay nhận lấy hợp đồng, rồi xoay người đi tới phía bàn đọc sách.

Triệu Manh đứng ở trước cửa, nhìn Lục Cẩn Niên cẩn thận mở miệng nói: "Ông Lục, ông có muốn vào trong ngồi một chút không?"

Lục Cẩn Niên lắc đầu, không nói gì, chẳng qua là duy trì phong thái tao nhã ung dung đứng ở cửa, mắt nhìn chăm chú vào Kiều An Hảo, chưa từng xê dịch đi một phần nào.

Triệu Manh ngượng ngùng để Lục Cẩn Niên đứng một mình ở chỗ này, không thể làm gì khác hơn là cứng ngắc đứng ở một bên.

Kiều An Hảo khom người ở trước bàn đọc sách, một tay đặt lên khăn tắm, đề phòng bị rơi ra, một tay cầm bút, ký tên lên hợp đồng. Khăn tắm vốn khá ngắn, cô khom người như vậy, hầu như toàn bộ bắp đùi bị lộ ra, Lục Cẩn Niên mơ hồ nhìn thấy bên trong có nội y màu trắng, hô hấp hơi chậm lại, cảm giác có một luồng hơi nóng nhỏ từ phía bụng dưới bốc lên, sau đó quay đầu, nhìn về phía hành lang trống rỗng.

Hợp đồng có 3 phần, tổng cộng cần ba chữ ký, Kiều An Hảo ký tên xong, kiểm tra một lần, xác nhận không có vấn đề gì, sửa sang lại hợp đồng chỉnh tề, sau đó cầm tới trước mặt Lục Cẩn Niên, đưa hợp đồng rồi nói: "Hợp đồng ký xong rồi.”

Lục Cẩn Niên cũng không nhìn Kiều An Hảo, chẳng qua gương mặt lạnh lùng, vươn tay rút lấy hợp đồng thật mạnh trong tay Kiều An Hảo, một câu cũng chưa nói, xoay người rời đi.

Chẳng qua, anh rời đi chưa tới hai giây, lại vội vã cất bước, quay trở lại, Kiều An Hảo sửng sốt, còn chưa kịp phản ứng, Lục Cẩn Niên đã vươn tay, dùng sức kéo cửa phòng Kiều An Hảo lại, rồi sải bước rời đi.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 161: Gieo gió gặt bão (3)
Kiều An Hảo cố ý muốn trao đổi giao dịch bằng việc tham gia vào tiết mục nghệ thuật kia, đối với Lâm Thi Ý mà nói, tiết mục đó chính là chương trình tốt nhất mà cô nhận được gần đây, nếu bị người cô ta chán ghét nhất cướp đi, ngẫm lại, đúng là chuyện cực kỳ ghê tởm.

Kiều An Hảo vẫn luôn nghĩ sẽ tìm một cơ hội để tiết lộ tin tức này cho Lâm Thi Ý, nhưng mà không cần cô phải tìm, lqd cơ hội lại tự đưa đến cửa.

Ở trong kịch bản, Tống Tương Tư và Lâm Thi Ý là tình địch, mà Kiều An Hảo lại là bạn thân nhiều năm của Tống Tương Tư, ngay hôm nay quay phim, lại đúng là cảnh quay của ba người.

Đại khái cảnh quay là, lúc Tống Tương Tư và Kiều An Hảo cùng nhau hẹn uống cà phê, ở cửa vào quán cà phê, oan gia ngõ hẹp thế nào lại gặp Lâm Thi Ý, sau đó Tống Tương Tư lại xảy ra tranh cãi với Lâm Thi Ý, về phần Kiều An Hảo, không có đất diễn nhiều lắm, chỉ là làm nền mà thôi.

Ba giờ chiều bắt đầu quay, địa điểm quay phim được đoàn làm phim dàn dựng bối cảnh ở một quán cà phê tương đối ý nhị.

Tống Tương Tư đến trước, ngồi xuống ghế, chờ Kiều An Hảo.

Khi người quay phim ở một bên đưa máy quay Tống Tương Tư, Kiều An Hảo và Lâm Thi Ý cùng đứng ở một bên, chờ chỉ thị của đạo diễn.

Triệu Manh tính tình vốn nóng nảy, tuy rằng cô biết là Lâm Thi Ý ở sau lưng bêu xấu gièm pha Kiều An Hảo, nhưng bởi vì không có chứng cứ, không thể quang minh chính đại chỉ trích cô ta, cho nên nhìn Lâm Thi Ý cao ngạo đứng ở một bên, liền không nhịn được, nhìn Kiều An Hảo nói: “Kiều Kiều, cậu nói xem, người hay nói xấu sau lưng cậu, rốt cuộc là ai? Đúng là đồ hèn mà!

Kiều An Hảo theo bản năng liếc mắt nhìn Lâm Thi Ý đứng cách mình không xa, sau đó cười cười, mở miệng nói: “Là ai thì đã sao? Thực ra chúng ta nên cảm tạ cô ta, nếu không phải nhờ cô ta, thì sao weibo của mình lại có thêm nhiều người theo dõi như vậy?”

Triệu Manh tuy nóng nảy nhưng cũng không gấp gáp, nghe được lời này của Kiều An Hảo, lập tức gật đầu nói: “Đúng là, liều mạng muốn đũa mốc chòi mâm son, kết quả không được chòi lên mâm son, mà vận may lại quay về phía cậu, lúc trước chỉ có mấy ngàn fan trên weibo, hiện tại đều tăng lên đến mấy trăm vạn…”

Triệu Manh vừa nói, một bên lấy ra điện thoại di động mở Weibo, chỉ chỉ vào avatar của Kiều An Hảo, nói: “Ha, đã tăng thêm mấy trăm ngàn!”

Kiều An Hảo không nói tiếp, chỉ quay đầu, tặng cho Lâm Thi Ý một nụ cười tươi, nụ cười của cô cũng rất đẹp, nhưng lại rõ ràng lộ ra vài phần chế giễu và cười nhạo.

Tâm trạng mấy ngày gần đây của Lâm Thi Ý vốn không tốt, cô tưởng rằng ảnh chụp đăng lên như vậy, có thể khiến Kiều An Hảo không gượng dậy được, nhưng lại không ngờ tới, nửa đường gặp phải một Tống Tương Tư, việc làm của mình lại khiến cho người khác có chuyện vui, chẳng những không hạ thấp được Kiều An Hảo, ngược lại còn trải thêm thảm đỏ cho người ta.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top