Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 134: Đừng nói năng linh tinh (8)
"Tôi không nhớ rốt cuộc tôi đã cho cô ấn tượng sai lúc nào, khiến cô cho rằng tôi có ý với cô..." Lục Cẩn Niên nhìn thẳng vào mắt Kiều An Hạ, dưới đáy là tảng băng trôi mảy may không tí nhiệt độ. Kế đó, anh tỏ lời xin lỗi nhưng nghe thế nào cũng như đang đả thương người khác: "Nếu quả thực có, vậy thì tôi phải nói tiếng xin lỗi với cô. Hi vọng cô thu hồi cái ý niệm tự mình đa tình đi, đừng nói năng linh tinh rêu rao khắp nơi!"

Lục Cẩn Niên nói quá mức trực diện, cũng quá mức đi thẳng vào vấn đề, làm cho Kiều An Hảo trong khoảng thời gian ngắn chậm lụt không hưng phấn nổi. Cô ngơ ngác nhìn Lục Cẩn Niên thật lâu, sau đó sắc mặt dần

trắng bệch, môi mím thật chặt, qua hồi lâu mới nặn

được một câu: "Những gì em nói với Kiều Kiều, anh đều nghe được hết?"

Lục Cẩn Niên hoàn toàn phớt lờ lời Kiều An Hạ, chỉ trưng ra gương mặt lạnh lẽo mà rằng: "Mục đích hiện tại tôi ngồi ở đây rất đơn giản, chính là nói cho cô biết, thứ gì tôi đã không cần, thì bây giờ cũng không đi nhặt!"

Sắc mặt Kiều An Hạ lập tức tái xanh đến cực hạn, cô khẽ run rẩy, đôi mắt phiếm đỏ, nhưng cố chấp hít sâu một hơi đè ép xuống cái chua xót, tay gắt gao nắm chặt thành quyền, gắng lắm mới để cho bản thân trông thật bình tĩnh. Cô nhìn chằm chằm vào Lục Cẩn Niên hồi thật lâu, mới mở miệng hỏi: "Tại sao?"

Kiều An Hạ căn bản không đợi Lục Cẩn Niên trả lời, liền thay anh đưa ra đáp án: "Là vì người con gái anh yêu sao?"

Kiều An Hảo nhịn không được che miệng khe khẽ cười: "Đã qua nhiều năm như vậy, anh vẫn độc thân một mình. Điều này chứng tỏ anh không thể chung sống với cô gái đó. Cũng đã qua hơn mười năm, hơn mười năm rồi, chẳng lẽ anh còn chưa từ bỏ ý định?"

Lục Cẩn Niên quét đôi mắt giá rét mang theo sự quyết tuyệt, gằn từng chữ, đánh thẳng vào trái tim Kiều An Hạ: "Cô yên tâm. Dù tôi có chết tâm, thì tôi cũng sẽ không để ý đến cô."

Kiều An Hảo ra sức bặm môi, tay siết chặt vô lăng.

Lục Cẩn Niên nhìn kính chắn gió vài giây, sau lại lên tiếng, lần này giọng điệu mặc dù lạnh, nhưng thấp thoáng tia bi thương: "Huống chi, cho tới bây giờ tôi vẫn không nghĩ sẽ buông tay cô ấy."

Kiều An Hạ bị câu nói sau cùng của Lục Cẩn Niên hoàn toàn làm sụp đổ triệt để vẻ ngụy trang bên ngoài.

Nhiều năm qua, cô đã quen rất nhiều bạn trai, bất kể là người theo đuổi cô trước, hay là người cô theo đuổi, nói ngắn ngọn là chỉ cần Kiều An Hạ cô coi trọng, thì không có vụ không cưa đổ được.

Nhưng chỉ riêng Lục Cẩn Niên... là ngoại lệ.

Khi thời niên thiếu ngông cuồng, cô đã tháo xuống tất cả niềm kiêu ngạo và tự trọng, chủ động tấn công theo đuổi anh. Kết quả đổi lấy lại là sự chán ghét của anh.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 135: Đừng nói năng linh tinh (9)
Lúc đó, cô đã cho rằng, Lục Cẩn Niên chính là thất bại duy nhất trong cuộc đời cô.

Thậm chí, cô đã muốn chấp nhận thất bại đó.

Mãi cho đến 4 năm trước, khi cô gặp mặt Lục Cẩn Niên, anh lại thoải mái tán gẫu với cô vài câu.

Cô đã quen Lục Cẩn Niên được vài năm, tuy rằng không thể nói hoàn toàn hiểu hết con người anh, nhưng cũng xem như biết rõ phần nào, cô chưa bao giờ thấy

Lục Cẩn Niên có khi nào chủ động đi theo nói chuyện với một người con gái.

Khi đó cô còn cho rằng bản thân đã suy nghĩ quá nhiều, nhưng là, một lần, hai lần, ba lượt...... Đã bốn năm trôi qua, Lục Cẩn Niên như cũ vẫn chủ động trò chuyện một hai câu với cô...... Sau đó cô mới mạnh dạn nảy sinh ý nghĩ cho rằng Lục Cẩn Niên có ý tứ với mình.

Thẳng thắn mà nói, khi còn trẻ, sở dĩ muốn theo đuổi anh, là vì bị khuôn mặt kia hớp hồn đến điên đảo, cô đã gặp qua nhiều người con trai như vậy, lại chưa bao giờ thấy ai có khuôn mặt giống như anh, mới nhìn một lần đã khiến cho người đối diện phải cảm thán ở tận đáy lòng, cho nên mới điên cuồng theo đuổi anh, muốn anh trở thành bạn trai của mình.

Cảm xúc của cô lúc đó, giống như là đang thích thú một chiếc túi xách phiên bản giới hạn, chính là muốn lấy được nó, để đeo nó trên người, khiến người khác phải cảm thấy hâm mộ.

Cho nên, cô lúc ấy chỉ nghĩ đến việc nếu Lục Cẩn Niên làm bạn trai của mình, chắc chắn đi cùng với anh ra ngoài sẽ cho cô không ít mặt mũi.

Vì vậy, khi cô nổi lên suy nghĩ có thể Lục Cẩn Niên có ý tứ với mình thì thất bại kia dù đã buông xuống, lại bắt đầu thức tỉnh.

Huống chi, lúc này Lục Cẩn Niên của bây giờ đã là Lục Ảnh đế, là CEO của Hoàn Ảnh truyền thông, là người chồng quốc dân của tất cả phụ nữ.

Nhưng cô không bao giờ ngờ đến, tất cả đều do cô tự suy diễn, trước giờ Lục Cẩn Niên vẫn không hề có ý gì với cô cả.

Liên tục hai lần đều bị anh từ chối không thương tiếc khiến cho Kiều An Hạ cô – người con gái từ khi còn nhỏ đến lúc lớn lên như bây giờ đều là thiên kim đại tiểu thư hô mưa gọi gió, không việc gì làm khó dễ được cô có điều không phục, cô thật sự rất không cam lòng.

Cô rất muốn biết, rốt cuộc là người phụ nữ như thế nào, có thể làm cho Lục Cẩn Niên kiên trì một mực chờ đợi suốt nhiều năm như thế.

Kiều An Hạ nhìn Lục Cẩn Niên đang chuẩn bị xuống xe, kiềm chế không được thốt ra, hỏi một câu:“Lục Cẩn Niên, người phụ nữ mà anh thích rốt cuộc là ai?”

Lục Cẩn Niên sau khi bày tỏ thái độ của mình, liền không có nửa điểm muốn cùng Kiều An Hạ dây dưa thêm nữa, anh vươn tay, vừa mới chuẩn bị đẩy cửa xe ra, kết quả lại nghe thấy câu hỏi đột ngột của Kiều An Hạ.

Động tác đẩy cửa của anh trong nháy mắt dừng lại, cả người vẫn duy trì tư thế cũ không hề nhúc nhích, ước chừng được vài giây, mới nhạt nhẽo buông một câu:“Cô không xứng đáng biết cô ấy là ai!”.

Sau đó, liền đẩy ra cửa xe, không chút do dự bước xuống xe, ung dung rời đi
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 136: Đừng nói năng linh tinh (10)
Kiều An Hạ ngồi ở trong xe, nhìn xuyên qua kính chiếu hậu, nhìn bóng dáng Lục Cẩn Niên càng lúc càng xa, cuối cùng hốc mắt không nhịn được đỏ lên.

-

Thang máy đi lên tầng cao nhất, mở cửa, Lục Cẩn Niên từ bên trong đi ra.

Trợ lý ôm mấy tập văn kiện, đang chờ ở cửa phòng của anh, thấy anh đi tới, lập tức kính cẩn đi lên đón tiếp, nói: "Ông Lục, buổi trưa, phó tổng trong công ty, sai người đưa tới mấy tập văn kiện, nói là giấy tờ quan trọng, xin ông xem qua, nếu như không có vấn đề, nhanh chóng ký tên để đưa về công ty."

Lục Cẩn Niên khẽ gật đầu, lấy ra thẻ phòng mở cửa, sau đó cởi áo khoác âu phục ra, đưa cho trợ lý, nhận lấy văn kiện từ trong tay trợ lý, trước đi tới sô pha rồi ngồi xuống, mở ra phê duyệt.

Văn kiện có 7, 8 phần, Lục Cẩn Niên xem một lượt rồi ký tên xong thì sắc trời ngoài cửa sổ đã tối.

Lục Cẩn Niên đưa văn kiện cho trợ lý, ý bảo hắn đem về công ty.

Trợ lý nhìn thấy bây giờ đã là 8 giờ tối, Lục Cẩn Niên còn chưa ăn cơm tối, cho nên liền lên tiếng hỏi: "Ông Lục, có muốn tôi gọi thức ăn tối trong khách sạn giúp ông không?"

Có thể là vì phê duyệt giấy tờ hết buổi trưa nên mi tâm của Lục Cẩn Niên hiện lên một tầng mệt mỏi nhàn nhạt, anh khoát tay áo về phía trợ lý, tỏ vẻ không cần.

Trợ lý biết điều ôm giấy tờ, thấp giọng nói một câu: "Nếu ông lqd Lục không còn việc gì nữa, vậy tôi xin phép ra ngoài trước."

Lục Cẩn Niên giơ tay lên, xoa mi tâm của mình rồi khẽ vuốt cằm.

Lúc trợ lý xoay người đi, Lục Cẩn Niên đột nhiên mở mắt, mở miệng nói một câu: "Cậu đến phòng của Kiều tiểu thư tìm lý do lừa cô ấy đi lên một chuyến."

"Dạ." Trợ lý thấp giọng đáp lại, nhẹ nhàng mở cửa, đi ra khỏi phòng.

Phòng lớn như thế, trong nháy mắt chỉ còn lại một mình Lục Cẩn Niên, anh tựa vào ghế sa lông, nhìn chăm chú bầu trời đầy sao, trong đầu vô tình nghĩ đến trong tiệm cơm nông thôn Kiều An Hạ đã nói những lời đó với Kiều An Hảo.

Lúc Kiều An Hạ còn trẻ sau khi theo đuổi anh thất bại, bởi vì Kiều An Hảo và Hứa Gia Mộc, anh vẫn phải đối mặt với Kiều An Hạ, nhưng anh cố gắng để cho hai người không phát sinh quá nhiều sự tiếp xúc.

Cho đến hơn bốn năm trước, khi đó, đã khoảng gần bảy tháng anh không gặp Kiều An Hảo, cũng không nghe được bất kỳ tin tức liên quan tới cô.

Một buổi chiều, nhóm Hứa Gia Mộc ca hát ở Kim Bích Huy Hoàng, anh đến hơi muộn, khi đến nơi, chỗ ngồi đã gần hết, chỉ có một chỗ trống bên cạnh Kiều An Hạ, anh liền đi tới, ngồi xuống.

Mới đầu Kiều An Hạ không chủ động mở miệng nói chuyện với anh, anh cũng không muốn nói chuyện với cô, sau đó lúc mọi người chơi trò chơi, Kiều An Hạ rót rượu cho anh mới nói một câu với anh.

Nếu là trước kia, chắc chắn anh sẽ không trả lời, nhưng lần hiếm hoi này, anh lại nói chuyện với cô.

Hai người cứ tán gẫu qua lại như vậy, anh lơ đãng thuận thế hỏi một câu: "Kiều An Hảo đâu? Sao lại không tới?"

Kiều An Hạ không suy nghĩ nhiều, liền nói với anh: "Kiều Kiều lqd bị cảm, cơ thể không thoải mái, không muốn đi."

Anh rất bình tĩnh gật đầu một cái với Kiều An Hạ, nhìn có vẻ không quan tâm, nhưng tận đáy lòng lại đau lòng một trận.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 137: Anh cũng thích trời mưa? (1)
Kiều An Hạ không nghĩ nhiều, liền nói với anh: "Kiều Kiều bị cảm, khó chịu trong người, nên không muốn đi."

Anh rất bình tĩnh gật đều với Kiều An Hạ một cái. Ngoài mặt thì trông bình thường như không quan tâm, nhưng trong lòng thì âm ỉ bứt rứt thành một đống.

Khi đó, anh đã xác định là không được yêu Kiều An Hảo, cho dù có lo lắng thì cũng không có lý do, cũng như tư cách đi quan tâm cô. Rốt cuộc, vào đêm thanh vắng, anh một mình một xe chạy đến trước cửa nhà họ Kiều, đứng ngẩn người cho tới khi trời lờ mờ sáng mới rời khỏi.

Mặc dù biết cả đời không có khả năng có được Kiều An Hảo, nhưng anh vẫn không thề buông xuống được lo lắng.

Cho dù lúc ấy anh và cô không còn liên hệ qua lại, nhưng anh vẫn muốn biết được tình hình cô sống có tốt hay không.

Vì vậy, lần đầu nói chuyện với Kiều An Hảo, sẽ có lần hai, lần ba... Cứ như thế, bất tri bất giác kéo dài hơn bốn năm, cho đến khi mẹ của Hứa Gia Mộc - Hàn Như Sơ tìm tới anh, yêu cầu anh giả làm Hứa Gia Mộc, sắm vai vợ chồng với Kiều An Hảo... Từ lần đó, anh mới ít giao tiếp với Kiều An Hạ.

Sau sự việc năm năm trước, biết mình không được phép yêu Kiều An Hảo, anh bắt đầu nản chí, tuy thế anh không bao giờ nghĩ đến việc sẽ đi yêu một người phụ nữ khác, hay tùy tiện tìm đại một người thích hợp để đi suốt quãng đời còn lại.

Do đó, khi anh nghe Kiều An Hạ thủ thỉ với Kiều An Hảo rằng anh có ý đối với cô ta, còn sẽ trở thành bạn trai của cổ, anh không chỉ tức giận thôi... mà nhiều hơn là hoảng sợ.

Anh sợ, sợ Kiều An Hảo thực sự sẽ hiểu lầm anh và chị của cô.

Cho nên, khi anh về tới đoàn kịch, không trực tiếp lên lầu ngay, mà đứng ở dưới chờ Kiều An Hảo vừa đi vào khách sạn, lập tức chui vào xe Kiều An Hạ.

Hồi chiều, anh nổi nóng, nói với Kiều An Hạ mấy lời hơi nặng và tàn nhẫn hơn so với lúc đầu cô theo đuổi anh, nhưng hiện giờ anh cũng chỉ có duy nhất cách đó.

Nhưng thế cũng tốt, nếu đã không có khả năng với Kiều An Hạ, thì một đao cắt đứt, không cho cô hy vọng.

"Cốc cốc cốc Bất chợt truyền đến tiếng gõ cửa, đánh thức Lục cần Niên như đang đi vào cõi thần tiên. Anh thu lại tâm trạng ngần ngơ, tao nhã đứng lên, đi về phía cửa.

Trợ lý đi tìm Kiều An Hảo theo sự phân phó của Lục cản Niên, lúc nói cho cô biết ông Lục gọi cô lên lầu thì hơi do dự, sau cùng trước khi đi, nhắn nhủ thêm với cô: "Cô Kiều, ông Lục từ hồi chiều chỉ lo phê duyệt văn kiện cho tới giờ, mới vừa có chút thời gian, vẫn chưa dùng bữa tối. Tôi có hỏi anh ấy có muốn ăn chút gì đó không, nhưng anh ấy bảo không ăn. Tới sáng mai thì còn lâu lắm, có thể phiền cô làm chút gì cho anh ấy ăn không?"
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 138: Anh cũng thích trời mưa? (2)
Kiều An Hảo gật đầu, biểu thị đã biết, chờ lúc trợ lý rời đi, gương mặt vốn treo một bên ý cười từng chút từng chút tắt ngấm.

Cả buổi chiều, đầu cô là một mớ hỗn độn, chỉ vởn vơ xoay quanh Lục Cẩn Niên và Kiều An Hạ, từ những lời Kiều An Hạ nói lúc bữa cơm trưa thì xem ra quan hệ giữa Lục Cẩn Niên và chị ta có vẻ rất tốt.

Lúc đầu, sở dĩ cô đáp ứng Hàn Như Sơ, cùng Lục Cẩn Niên đóng giả vợ chồng dưới danh nghĩa Hứa Gia Mộc, vì ảo tưởng mình và Lục Cẩn Niên sau thời gian dài tiếp xúc sẽ có thể nảy sinh tình cảm. Thế nhưng nếu như Lục Cẩn Niên và Kiều An Hạ thực sự đến với nhau, thì anh và cô sẽ thật sự không có nửa điểm cơ hội rồi...

Trong nháy mắt, Kiều An Hảo thoáng vẻ cô đơn, cô đứng ngẩn người trước cửa một hồi thật lâu, mới quay người trở về phòng tìm di động. Đang lúc chuẩn bị lên lầu, chợt nhớ tới lời trợ lý của Lục Cẩn Niên, cô bèn đến bên điện thoại khách sạn, quay số cho bộ phận nhà hàng đặt một phần ăn khuya nhẹ.

Hiện đang là giờ cao điểm các thành viên trong êkíp làm phim dùng thang máy chạy lên chạy xuống, bất cứ lúc nào cũng có thể đụng người quen. Kiều An Hảo sợ bị bắt gặp, nên đành bưng bữa khuya leo thang bộ.

-

Buổi tối khi Lâm Thi Ý đang ở trong phòng cùng vài tiểu diễn viên, cô ta nhận được cú điện thoại của nhà sản xuất, ông ta tụng kinh về định nghĩa quấy rối, nên Lâm Thi Ý không thể làm gì khác hơn là thối lui khỏi phòng, nũng nịu vỗ về dỗ ngọt nhà sản xuất.

Trên hành lang đông đúc kẻ qua người lại, Lâm Thi Ý đi về phía lối thoát hiểm, vừa khéo đang tính đẩy cánh cửa, xuyên qua ô cửa kính, cô ta thấy Kiều An Hảo mang theo một phần ăn khuya leo thang bộ.

Lâm Thi Ý lòng tràn đầy nghi hoặc, Kiều An Hảo đi đưa đồ ăn sao? Cho ai?

Lâm Thi Ý chần chừ một chút, liền nhẹ giọng ngắt máy của nhà sản xuất, rồi đẩy cửa, âm thầm đi theo Kiều An Hảo.

-

Lục Cẩn Niên mở cửa, thấy là Kiều An Hảo, không nói gì, trực tiếp xoay người trở vào phòng.

Kiều An Hảo đứng ở cửa hít sâu một hơi, cất bước vào phòng, đóng cửa lại, mới đi vào trong.

Lục Cẩn Niên vào phòng tắm, mơ hồ truyền đến tiếng nước chảy. Kiều An Hảo đem thức ăn khuya đặt lên chỗ trống trên bàn trà trước ghế sofa, sau đó tiện tay dọn dẹp một chút đống văn kiện và tạp chí bị Lục Cẩn Niên ném bừa bãi. Đang lúc định chuyển qua bên kia bàn, thì Lục Cẩn Niên đột ngột mở cửa phòng tắm, ánh mắt anh thẳng tắp bắn về phía Kiều An Hảo.

Kiều An Hảo bị Lục Cẩn Niên nhìn đến có chút khẩn trương, cô ôm chặt một xấp văn kiện, nhẹ giọng giải thích: "Vừa nãy lúc cậu trợ lý đến tìm tôi, có nói anh vẫn chưa ăn cơm tối, nên tôi mang bữa khuya tới cho anh."
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 139: Anh cũng thích trời mưa? (3)
Lúc này Lục Cẩn Niên mới chuyển tầm mắt về phía bàn trà, thấy quả nhiên có khay thức ăn bày bên trên, mi tâm chau lại, con ngươi trong phút chốc đượm vẻ sâu thăm thẳm.

Kiều An Hảo thấy Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm vào khay thức ăn khuya nhưng mãi vẫn không có bất kỳ biểu hiện nào muốn ăn, cho rằng anh không có khẩu vị, sau một hồi đấu tranh mới cất lời: "Anh trợ lý nói, anh bận rộn đống văn kiện của công ty cả buổi chiều, nhất định đã kiệt sức rồi, nếu không ăn chút gì đó thì sẽ không gượng nổi cho tới sáng mai đâu?"

Lục Cẫn Niên vẫn không lên tiếng, ánh mắt quay trở về trên người Kiều An Hảo.

Ngón tay Kiều An Hảo bấu chặt xấp văn kiện trong lòng, có chút khó khăn mở miệng lần nữa: "Vả lại, cho dù anh không đói, cũng phải bỏ bụng chút chút. Ăn ít còn hơn là không ăn..."

Kiều An Hảo nói tới đây thì hoàn toàn không lo lắng nữa.

Cô và Lục Cẩn Niên ngoại trừ mối "quan hệ vợ chồng" trên danh nghĩa, thì chẳng khác gì hai con người xa lạ. Hơn nữa, ban đầu vao đêm tân hôn, cô rất thức thời nói với anh rằng sẽ không can thiệp vào cuộc sống của anh l.e qu.y d.o.n, mà anh cũng không phản đối, còn bồi thêm một câu: "Cô tốt nhất nhớ kỹ lời cô đã nói". Vì vậy, sau khi kết hôn, cô chưa từng hỏi đến vấn đề ăn-mặc-ở-đi lại của anh, thậm chí ngay cả một câu hỏi quan tâm cơ bản hay chúc ngủ ngon cũng không nói. Thế nhưng hiện tại cô đang cố chấp thuyết phục anh đụng đũa, có bị xem là vi phạm các thỏa thuận ban đầu của bọn họ không...

Nội tâm Kiều An Hảo bồn chồn, nên càng nói giọng càng nhỏ yếu ớt: "Lại nói, thường bỏ bữa sẽ không tốt cho dạ dày."

Lục Cẩn Niên một mực lặng thinh, mắt không chớp chằm chặp nhìn Kiều An Hảo.

Ngay khi Kiều An Hảo nhụt chí, nghĩ rằng Lục Cẩn Niên sẽ không ăn khuya, người đàn ông đột nhiên cất bước đi tới trước ghế sofa, ngồi xuống, sau đó chỉ vào khay thức ăn cô mang tới, không nặng không nhẹ hỏi: "Ăn cái gì?"

Kiều An Hảo kinh ngạc nhìn về phía Lục Cẩn Niên, thoáng chốc chưa phản ứng với ý tứ trong lời anh.

Lục Cẩn Niên dường như bị bộ dạng ngây ngốc không theo kịp nhịp độ nói chuyện của cô chọc cười, khiến tâm trạng tốt hẳn lên, khóe môi bất giác gợi lên đường cong, tuy lời ra vẫn bằng phẳng không cảm xúc: "Không phải nói mang đến cho tôi ăn à?"

Kiều An Hảo lúc này mới hiểu ý của Lục Cẩn Niên là về bữa khuya, nhất thời khẽ cúi người đặt xấp văn kiện lên bàn, sau đó đi tới trước khay, mở hộp đồ ăn ra, đặt lên trên một tờ báo: "Một phần cơm chiên Dương Châu, một phần canh bí đao, một phần cánh gà, còn có một phần cải xanh xào..."

Lục Cẩn Niên trước sau không phát tiếng động nào, chỉ lặng lẽ dõi theo Kiều An Hảo, ánh mắt trở nên có chút mềm mại.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 140: Anh cũng thích trời mưa? (4)
Kiều An Hảo bày ra trước mặt Lục Cẩn Niên, rồi thay anh bẻ đôi chiếc đũa dùng một lần, đưa tới: "Tôi không biết anh thích ăn cái gì, cho nên mỗi thứ kêu một ít..."

Kiều An Hảo vừa nói, vừa ngước mắt nhìn Lục Cẩn Niên.

Lục Cẩn Niên vẫn thẳng tắp dừng ánh mắt nơi cô.

Hai người cứ thế chạm mắt nhau.

Kiều An Hảo thất kinh trong lòng, lời nói ra đến cửa miệng liền bị nghẹn lại, sau đó mở to đôi mắt bồ câu, nửa ngửa đầu nhìn lại Lục Cẩn Niên.

Trong con ngươi của Lục Cẩn Niên tuy không còn pha trộn sự thờ ơ và lạnh lùng xưa nay, nhưng cũng không có quá nhiều cảm xúc. Nó sâu sắc, lại phảng phất đang như lóe lên một tia sáng.

Kiều An Hảo nhìn rồi lại nhìn, nhịp tim bỗng chốc tăng nhanh một cách kỳ lạ, thậm chí khuôn mặt cô phím đỏ theo từng hơi thở. Mãi cho đến khi mặt nóng lên, cô mới bất ngờ hoàn hồn, vội vàng thu hồi tầm mắt nhìn Lục Cẩn Niên, lóng ngóng đưa đôi đũa trong tay ra đằng trước: "Đũa."

Lục Cẩn Niên nghe thấy tiếng của Kiều An Hảo mới phục hồi tinh thần. Chớp mắt, đôi đồng tử khôi phục vẻ đạm mạc xa cách nguyên thủy, sau đó anh không nói tiếng nào nhận lấy đôi đũa, khép hờ mắt, từ tốn ăn.

Động tác nhai của Lục Cẩn Niên rất tao nhã, không phát ra tiếng dù là nhỏ nhất.

Bầu không khí trong toàn phòng rất yên tĩnh.

Kiều An Hảo ngồi xổm đối diện Lục Cẩn Niên một hồi thật lâu. Khi con tim hốt hoảng tìm được về nhịp đập bình ổn, cô mới nhận thức được vị trí hiện tại của mình, bèn nhướn mi len lén liếc nhìn người đàn ông trước mặt.

An Hảo liên tục ngắm trộm nhiều lần, phát hiện sự chú ý của Lục Cẩn Niên luôn đặt trên thức ăn, vì thế liền đánh bạo lén lút quan sát anh.

Anh vẫn mặc bộ quần áo lúc ăn cơm trưa, chỉ là cởi bỏ áo vest ngoài, tháo cà vạt, mở bung hai nút áo ở cổ, lộ ra vùng xương quai xanh đẹp tinh xảo, cổ tay áo xắn lên để lộ một đoạn cánh tay rắn chắc mạnh mẽ, trông giản dị nhưng vẫn giữ được phong độ thanh lịch.

Anh chuyên tâm gắp thức ăn, lông mi dài thỉnh thoảng chớp động.

Lần đầu tiên gặp anh, cô tức khắc bị kinh hoảng trước tướng mạo khôi ngô ấy, gây ám ảnh suốt 13 năm qua, không biết bao nhiêu lần giữa đêm tỉnh mộng. Cứ mỗi khi nhìn kỹ anh, cô vẫn không khỏi bàng hoàng.

Thiết nghĩ, trên cả trái đất này, duy nhất chỉ có anh là hoàn hảo, khiến ai ai nhìn mãi cũng không chán.

Kiều An Hảo say đắm dán mắt vào Lục Cẩn Niên quá lâu. Có lẽ người nào đó bị nhột, bất thình lình ngước mi mắt. Kiều An Hảo hoảng sợ vội vã cúi thấp đầu, trái tim không dễ gì bình tĩnh trở lại, lập tức nhảy nhót mãnh liệt.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top