Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 113: Tối nay tôi không cần (7)
Kiều An Hảo càng nghĩ lòng càng chua xót, viền mắt không nhịn được đỏ ửng lên. Cô sợ mình ngồi trên xe ngay trước mặt Lục Cẩn Niên sẽ chợt òa khóc, nên vẫn cúi gầm mặt, cố nén xuống cảm xúc đang cuồn cuộn nơi đáy lòng, mãi cho đến khi xe đột nhiên dừng lại, cô mới ngẩng đầu. Nhìn qua cửa sổ xe thì đã tới cổng chính biệt thự Cẩm Tú Viên, Kiều An Hảo không dám chần chừ liền đẩy cửa xe, bước xuống.

Lục Cẩn Niên không kịp phản ứng với hành động của cô. Giây phút xe vừa dừng thì cô cũng ra khỏi xe.

Lục Cẩn Niên cau mày, nhớ lúc dừng xe trước mặt cô, và đẩy cô lên xe, cô cũng đứng lo lắng bất động tại chỗ, bây giờ vừa tới Cẩm Tú Viên, cô không muốn chờ thêm phút giây nào liền nhảy xuống xe.

Lục Cẩn Niên mím chặt môi, rũ mi che đi mất mát nơi đáy mắt. Đang tính khởi động xe rời đi thì thấy túi của Kiều An Hảo vẫn còn ở chỗ ghế phụ, anh do dự giây lát, liền nhấn còi xe.

Kiều An Hảo nghe thấy tiếng bóp còi đằng sau, hơi giật mình một chút, sau đó quay đầu lại, nhưng chỉ vội vã nhìn thoáng qua Lục Cẩn Niên rồi liền thõng mi mắt xuống. Cô sợ anh thấy khóe mắt đỏ hồng của cô, cô cố gắng giữ giọng điệu nhẹ nhàng hỏi một câu: "Sao vậy?"

Lục Cẩn Niên giơ tay chỉ chỗ ghế phụ, thấy Kiều An Hảo vẫn cúi thấp đầu, cũng không nhìn anh. Anh không kềm được thở hắt ra, rồi với lấy túi xách của cô, trực tiếp đẩy cửa xuống xe, đi tới trước mặt cô giao lại túi, chỉ nói một chữ: "Túi."

Kiều An Hảo lúc này mới nhận ra mình bỏ quên túi xách trong xe. Lục Cẩn Niên đứng khá gần với cô. Cô nhanh chóng nhận lấy túi, lui về phía sau một bước nhỏ, nhưng vẫn cúi đầu, nói một tiếng: "Cám ơn."

Nói xong, Kiều An Hảo liền qua quýt nói một câu: "Tôi đi vào trước."

Lục Cẩn Niên không nói gì, sắc mặt nháy mắt như đóng băng, hoàn toàn lạnh đến cùng cực.

Kết hôn với cô lâu như vậy, mỗi khi đối mặt anh, cô luôn cúi thấp đầu không muốn nhìn anh, và sau đó tìm đủ loại lý do lý trấu để nhanh chóng thoát thân.

Kiều An Hảo một mực cúi đầu, cô nhìn đôi giày da của người đàn ông trước mặt không có ý muốn rời đi, nên lại lên tiếng hỏi một câu: "Anh... Tối nay cũng về nhà chứ?"

"Em..." Lục Cẩn Niên chỉ nói một từ, liền chợt khựng lại , đáy mắt hiện lên một tia trào phúng.

Thật ra anh muốn hỏi: em muốn anh về nhà sao?

Tuy nhiên, vừa mở miệng, anh lại cảm thấy bản thân đang tự rước lấy nhục... Cô làm sao có thể muốn anh về nhà chứ?

Lục Cẩn Niên siết chặt bàn tay, liền đổi sang giọng nói lạnh cứng: "Tối nay tôi không có nhu cầu."

Tối nay tôi không có nhu cầu... Ý của anh là, chỉ khi nào anh có nhu cầu về khía cạnh kia thì mới về nhà sao?

Kiều An Hảo cũng không biết mình bị làm sao. Trước đây anh cũng không phải không nói mấy lời khó nghe. Thế nhưng giây phút anh tuôn ra lời ấy, cơ thể cô thoáng lung lay, mặt trắng bệch, nước mắt trong tích tắc liền trào ra.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 114: Tối nay tôi không có nhu cầu (8)
Tối nay tôi không có nhu cầu… Ý anh là chỉ khi nào anh có nhu cầu về khía cạnh kia thì mới về nhà sao?

Kiều An Hảo cũng không biết mình bị làm sao. Trước kia anh cũng không phải chưa từng nói mấy lời khó nghe. Thế như giây phút anh tuôn ra lời ấy, cơ thể cô thoáng lung lay, mặt trắng bệch, nước mắt trong tích tắc liền trào ra.

Giọt lệ ấm nóng rơi đúng trên ngón tay của Kiều An Hảo, ngón tay của cô khẽ run run, liền ra sức kìm hãm nước mắt đang bắt đầu chảy ra dừng lại, nhưng càng nín nhịn, nước mắt càng điều tiết nhiều, cuối cùng như những hạt chân trâu bị đứt dây, một viên tiếp một viên, không gián đoạn mà rơi xuống, Kiều An Hảo đành phải đưa tay lên lau lung tung.

Lục Cẩn Niên sau khi dứt lời, vốn là muốn xoay người dời tầm mắt khỏi Kiều An Hảo. Nhưng khi anh định quay đầu đi, mắt anh tinh tường nhìn thấy một giọt nước trong suốt rơi lên ngón tay cô. Lục Cẩn Niên bất chợt như người bị điểm huyệt nói, đứng tại chỗ không chút nhúc nhích. Sau đó anh rõ ràng thấy nước mắt của cô càng rơi càng nhiều, anh từ từ siết chặt tay thành quyền. Mãi cho đến khi cô nâng tay lên lau nước mắt, anh đột nhiên vươn tay ra, giành trước một bước cầm lấy cổ tay cô, kéo cả người cô tới trước mặt mình, sau đó một tay kia nâng cằm cô lên.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Kiều An Hảo giàn giụa nước mắt như hoa lê trong mưa, lêe quy đôon cứ như vậy mà đập vào mắt anh.

Đôi mắt to tròn của cô ngập trong nước mắt. Cô ra sức cắn môi dưới để bản thân có thể nín khóc, chóp mũi hồng hồng, thoạt nhìn có vài phần đáng thương, vài phần oan ức.

Đáy mắt Lục Cẩn Niên thoáng chốc dậy song. Anh cầm lấy cổ tay cô, nhịn không kiềm chế tang thêm sức, nội tâm như đang giãy dụa, tay nâng cằm của cô, nhiều lần muốn đưa lên lau đi nước mắt của cô, nhưng cuối cùng lại chỉ dùng sức gạt bỏ, sau đó lại nắm chặt lấy cằm của cô.

Khi Lục Cẩn Niên vẫn nhìn chăm chăm, nước mắt Kiều An Hảo chảy càng mãnh liệt. Cách một tầng nước mắt, cô không nhìn rõ vẻ mặt của người đàn ông vào lúc này, chỉ có thể dựa vào trực giác cảm thấy được cảm xúc của anh có chút không ổn định, như là muốn tức giận, lại như không giống.

Ngay tại lúc đáy lòng Kiều An Hảo vì thế mà giãy dụa không thôi, nước mắt trên mặt cô theo hai gò má liền chảy xuống ngón tay Lục Cẩn Niên đang nắm lấy cằm cô, sau đó theo ngón tay dài xinh đẹp của anh, trượt vào trong lòng bàn tay.

Giọt lệ lành lạnh, lại theo lòng bàn tay anh, một đường làm nóng đến đáy lòng anh, nóng đến khiến cả người anh trở nên bối rối. Một giây tiếp theo, lại thả hai tay đang nắm lấy cổ tay cô cùng nâng cằm của cô ra, một câu đều không nói liền đột nhiên xoay người, đi đến chiếc xe hơi ở phía trước, mở cửa xe, rất nhanh ngồi lên, sau đó dùng lực dẫm lên chân ga, xe liền mạnh mẽ phóng đi.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 115: Trong và ngoài phim (1)
Vì vừa rồi trời mưa to, mặt đường còn đọng lại nhiều vũng nước, Lục Cẩn Niên lái xe với tốc độ cực nhanh, khiến cho nước bắn ra tứ phía, có vài giọt đã bắn lên cánh tay đang để trần của Kiều An Hảo.

Xe của Lục Cẩn Niên rời đi, đường phố bên ngoài Cẩm Tú Viên, trong nháy mắt liền trở nên trống rỗng, cô quạnh, chỉ còn mình Kiều An Hảo đứng đó.

Đèn cao áp ở ngã tư đường mang thứ ánh sáng thản nhiên, chiếu vào thân thể gầy yếu vẫn đang run rẩy của Kiều An Hảo, đượm một chút bất lực và cô đơn khó nói thành lời.

Kiều An Hảo đứng tại chỗ hồi lâu, dần dần cũng ngừng rơi lệ, cô mở túi xách ra, lấy chiếc khăn tay ở bên trong lau nước mắt rồi mới xoay người, đi vào biệt thự.

Kiều An Hảo cầm lấy chìa khóa mở cửa vào nhà, lúc đang đứng bên cạnh giá để giày, má Trần từ trong phòng ngủ đi ra, không chào hỏi Kiều An Hảo trở về như thường lệ, ngoài ý muốn lại nói:

“Bà chủ, tôi vừa chuẩn bị cơm chiều cho bà, bà có muốn ăn luôn hay không?”

Kiều An Hảo vừa khóc xong, tâm tình cũng vơi đi ít nhiều, cũng không để ý tới tại sao má Trần lại biết đêm nay mình trở về, cho nên chỉ lắc lắc đầu, nhẹ giọng nói một câu:“Không cần, tôi đã ăn ở bên ngoài rồi.”

Dừng một chút, lại nói với má Trần một câu: “Tôi hơi mệt, muốn lên lầu trước.”

“Tôi giúp bà chủ đi pha nước tắm, bà hãy nghỉ ngơi trước đi.”

Má Trần nói xong, liền muốn lên lầu, Kiều An Hảo khẽ cười một chút, ra tiếng cự tuyệt: “Không cần, tự tôi làm được rồi, má nghỉ ngơi sớm một chút đi.”

“Tốt lắm, bà chủ ngủ ngon.”

“Ngủ ngon.” Kiều An Hảo lại hướng về phía má Trần hơi nở nụ cười rồi đi lên lầu.

Trở lại phòng ngủ, Kiều An Hảo tùy ý ném túi xách trên ghế sa lon, sau đó đi tắm nước ấm sạch sẽ, thay một bộ quần áo ngủ khô ráo đi ra, ngoài ý muốn lại không cảm thấy buồn ngủ chút nào, liền vào phòng thay đồ đem va li hành lý mình mang đến Cẩm Tú Viên lúc đầu ra , sau đó nhập mật mã mở ra, tìm kiếm một chiếc hộp nhỏ bên trong, ngồi vào tấm thảm trải trên sàn nhà, mở chiếc hộp ra.

Bên trong rất hỗn độn, một đôi vé máy bay, vé xe lửa, còn kèm theo mấy tờ một trăm nhân dân tệ màu đỏ chói mắt.

Kiều An Hảo nhìn chằm chằm những thứ kia bản edit của xẩm xẩm trong chốc lát, mới đưa tay khuấy đảo một chút, lấy ra một phong thư màu lam.

Ngón tay Kiều An Hảo nhẹ nhàng vuốt ve phong thư kia, sau đó cầm phong thư đứng lên.

Mặt sau phong thư có dính keo, lại chưa từng bị ai mở ra, qua rất nhiều năm, độ dính càng thêm chắc chắn.

Chẳng qua bởi vì thời gian trôi qua cũng đã lâu, màu sắc của nó đã có vẻ cũ đi, màu sắc ngôi sao ở giữa kia cũng sắp rơi rụng gần hết, lộ ra từng mảnh từng mảnh trắng trắng.

Má Trần chờ Kiều An Hảo đi lên lầu, mới trở về phòng ngủ của cô, sau đó cầm lấy điện thoai, gọi một cuộc ra bên ngoài.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 116: Trong phim và ngoài đời (2)
Thời điểm di động reo, xe Lục Cẩn Niên gần tới đường Vành đai 3. Vì trận mưa to vừa đi qua nên đường phố khá vắng, xe trơn tru bắn với tốc độ nhanh. Khi nghe thấy tiếng chuông, anh cũng chẳng thèm giảm tốc độ, chỉ nghiêng đầu nhìn thoáng qua số người gọi, là của biệt thự Cẩm Tú viên.

Lục Cẩn Niên do dự một chút, sau đó ở lối thoát trước mặt, tách khỏi đường Vành đai 3, từ từ đỗ lại ven đường, cầm di động lên.

Đoàn phim nghỉ ngơi ba ngày, anh biết cô quay về nội thành, chắc chắn sẽ về nhà, cho nên đã gọi điện cho má Trần trước, để bà chuẩn bị cơm tối, đồng thời nói má Trần, khi Kiều An Hảo đã vào nhà thì gọi cho anh.

Má Trần cũng không biết là Lục Cẩn Niên đưa Kiều An Hảo về nhà, cho nên đợi đến khi Lục Cẩn Niên bắt máy, liền lịch sự trực tiếp nói: "Ông Lục, bà chủ đã trở về rồi, nhưng cô ấy bảo là đã ăn tối ở ngoài, nên không ăn, liền lên lầu, nói là mệt."

Lục Cẩn Niên nhạt nhẽo "Ừ" một tiếng, đang định cúp máy, thì chợt nhớ tới lúc Kiều An Hảo đứng ở ven đường cầm dù bắt taxi, quần áo tóc tai hơi ướt. Vì thế liền dừng động tác tắt cuộc gọi lại, anh thấp giọng, lạnh nhạt căn dặn má Trần: "Dì đi nấu canh gừng chống cảm, rồi đưa lên cho bà chủ."

#Mèo: Ây da, nên xưng với má Trần là "bà" hay "dì" đây?!?

"Bà chủ nói muốn nghỉ ngơi..."

"Canh gừng nấu không tốn mấy phút. Nếu bà chủ đang ngủ thì đánh thức cô ấy, cho cô ấy uống rồi ngủ tiếp." Lục Cẩn Niên không chờ má Trần nói hết câu, liền trực tiếp cắt ngang lời bà, dừng một chút, lại bổ sung thêm một câu: "Nhớ chỉnh điều hòa trong nhà cao một chút. Bà chủ hôm nay mắc mưa, đừng để bị cảm."

"Tôi biết rồi, ông Lục."

Lục Cẩn Niên suy nghĩ một lát, thấy không còn gì dặn dò, sau đó trầm mặc vài giây, lại nói một câu: "Đừng nói cho bà chủ biết là tôi dặn dì chuẩn bị."

Sau đó liền tắt máy.

Cúp điện thoại, đang lúc chuẩn bị khởi động xe, Lục Cẩn Niên chợt nhớ ra một vấn đề rất muốn hỏi, nhưng lại quên mất.

Bà chủ về nhà tâm tình có tốt không? Còn khóc không?

Anh nhấc điện thoại, tính nhấn số gọi lại, nhưng do dự một hồi, lại nhét di động vào trong túi. Ngồi trên ghế lái, tay tùy ý đặt trên vô lăng, trong đầu đột nhiên hiện ra bộ dạng Kiều An Hảo lệ rơi đầy mặt. Thẳng thắn mà nói, anh quen cô hơn mười năm, đa số thấy cô, nếu không phải cười mỉm chi xinh đẹp, thì là cúi thấp đầu buồn bực không nói năng, thỉnh thoảng có lúc mất hứng, cũng chỉ mím chặt môi. Khóc như tối nay, thì là lần đầu tiên.

Lục Cẩn Niên nghĩ tới nghĩ lui, liền cảm thấy nước mắt cô trượt xuống lòng bàn tay anh lại dậy lên nỗi đau, một đường đau thẳng đến con tim, đau đến ruột gan rối bời. Sau đó anh liền khởi động xe, ngay tại giao lộ phía trước, đánh vòng cua hướng về Cẩm Tú Viên.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 117: Trong phim và ngoài đời (3)
Bất thình lình có tiếng gõ cửa, dọa Kiều An Hảo đang nhìn chằm chằm phong bì màu xanh phải nhảy dựng lên, sau đó cô nghe thấy bên ngoài mơ hồ có tiếng gọi "Bà chủ" của má Trần. Vì vậy vội vội vàng vàng nhét phong thư vào trong hộp, đậy nắp lại, đặt lại vào trong vali, sau đó khóa mật mã, đẩy vali về chỗ cũ, mới đi ra mở cửa.

Má Trần bưng chén sứ tinh xảo, đưa cho Kiều An Hảo: "Bà chủ, tôi nấu một ít canh gừng, bên ngoài trời mưa, uống chút đi, cẩn thận bị cảm."

Uống hớp canh gừng, sau lưng Kiều An Hảo tiết ra một tầng mồ hôi mỏng. Sau khi má Trần mẹ bưng bát rời khỏi, Kiều An Hảo liền trực tiếp bò lên giường, lấy di động lướt Weibo. Có status mới, cô để ý từ đầu tới cuối trang duy nhất một nội dung chúc mừng sinh nhật của Tống Tương Tư, phần lớn bạn thân đều là minh tinh làng giải trí. Ngay cả Lục Cẩn Niên cũng gửi dòng tin nhắn trên weibo cho Tống Tương Tư, một câu rất đơn giản: "Chị, sinh nhật vui vẻ!" Còn đính kèm thêm biểu tượng bánh ga-tô nữa.

Sự kiện vừa được phát ra chưa tới ba tiếng, lượt bình luận đã vượt qua con số 100,000. Kiều An Hảo mở ra, như thường lệ là một nhóm fan liên tục hô to: "Ông xã".

Kiều An Hảo cũng gửi tin chúc mừng trên weibo cho Tống Tương Tư. Cô không ngờ rằng Tống Tương Tư rất nhanh liền trả lời cô: Cám ơn em gái.

Trong bộ phim Khuynh Thành Thời Gian, Kiều An Hảo đóng vai em gái của Tống Tương Tư. Lúc diễn, Tống Tương Tư thường gọi Kiều An Hảo là "em gái", do đó từ "em gái" này chỉ là xưng hô bưng từ trong phim ra ngoài thôi.

Chỉ trong chốc lát, dòng tin nhắn của cô đã tăng lên tới 1000 lượt trả lời của fan Tống Tương Tư. Lục Cẩn Niên cũng tham gia đóng Khuynh Thành Thời Gian, mà Tống Tương Tư lại gọi cô là "Em gái", nên mọi người liền sẽ biết Kiều An Hảo cũng có vai trong phim, tất nhiên không ít fan của anh cũng bay vào:

"Hóa ra cô là người tình mới của ông xã nhà tôi à!"

"Xinh đẹp nha!"

"Quay thì quay, nhớ không được quyến rũ ông xã nhà tôi!"

"Ai da, sao ông xã lại tìm cho mình tình địch càng ngày càng đẹp thế này, áp lực quá đi!"

...

Kiều An Hảo cứ thế nhàm chán nhìn hết comment trên trang weibo của mình. Cô cũng không biết mình rốt cuộc xem tới dòng thứ mấy trăm, thì cơn buồn ngủ bỗng ập đến, cô liền chìm vào giấc ngủ say.

-

Lúc Lục Cẩn Niên lái xe vào trong sân biệt thự Cẩm Tú Viên, anh nhìn gian phòng biệt thự qua cửa kính xe, thấy đèn đã tắt, chỉ có hai phòng ngủ lầu một và lầu hai còn bật đèn ngủ.

Lục Cẩn Niên không lái xe vào ga ra, trực tiếp dừng trước cửa, sau đó xuống xe, mở cửa đi vào nhà.

Má Trần đã ngủ, nên không ai ra đón.

Lục Cẩn Niên đổi giày, theo đèn tường phòng khách đi lên lầu.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 118: Trong phim và ngoài đời (4)
Đẩy cửa phòng ngủ, bên trong là một mảng yên tĩnh, Lục Cẩn Niên đi vào liền có thể nhìn thấy Kiều An Hảo đang nằm nghiêng trên giường ngủ thật sâu.

Lục Cẩn Niên bước từng bước nhẹ nhàng, không tiếng động đến bên giường. Dưới ánh đèn mờ nhạt, anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Kiều An Hảo một hồi lâu, sau đó vươn tay, rút lấy chiếc di động trong tay Kiều An Hảo, đặt lên tủ đầu giường, rồi lấy chăn nhẹ nhàng đắp kín phần lưng cô phơi ra hơn phân nửa.

Lục Cẩn Niên thuận thế ngồi trên giường, một hồi sau mới vươn tay, nhẹ nhàng chạm vào gò má cô. Ngón tay cái chậm rãi vuốt ve hàng mi phía dưới, như động tác lau đi nước mắt, cuối cùng tay anh dừng lại trên đầu cô, lẳng lặng đặt thật lâu cũng không di chuyển.

Kể từ hơn năm năm trước đây, anh biết cô là người mà anh không thể yêu, nên anh luôn hờ hững lạnh nhạt trước mặt cô, cho dù đôi khi vượt ngoài tầm kiểm soát, anh cũng sẽ nhanh chóng che đậy cảm xúc thật sự của anh, để cô không nhận thấy được đằng sau anh lại mất khống chế vì lý do thực sự là tình yêu.

Cả cuộc đời này, ngoại trừ người mẹ thân sinh ra anh, người duy nhất anh quan tâm cũng chỉ có cô thôi.

Mẹ cho anh sinh mạng, để anh đến được với thế giới này, cảm thụ được tất cả mọi thứ đen tối lạnh lẽo nhất của thế giới này.

Mà cô lại khiến anh được tái sinh, để cho anh thấy trên thế giới này, ban đầu vẫn còn tồn tại một loại thanh sạch và ấm áp.

Cô không biết rằng cô là toàn bộ hy vọng và động lực sống của anh trong kiếp người này.

Ngay cả bây giờ, anh thăng chức rất nhanh, anh cao cao tại thượng, cô vẫn như cũ là niềm hi vọng và động lực của anh.

Không ai biết rằng anh trên thế giới này, rõ ràng là người có gia đình, nhưng từng ấy năm vẫn luôn là một thân một mình.

Cho dù hiện tại có nhiều người vây quanh anh như thế, nhưng họ không biết được kỳ thật nội tâm anh cô đơn hơn bất cứ ai khác.

Hồi nhỏ, anh không mơ ước bao nhiêu, chỉ có cô. Nhưng thứ anh không có được nhiều lắm, trong đó cũng có cô.

Anh từng nghĩ tới muốn tranh đấu, chỉ là còn chưa bắt đầu đã không có tư cách, sau đó thì cô bắt đầu tránh né anh.

Ngay cả bản thân anh cũng không hiểu tại sao cô bắt đầu né tránh anh?

Cho đến bây giờ, anh vẫn còn nhớ rõ, cô hoàn toàn rút khỏi thế giới của anh là từ bữa tiệc của Hứa Gia Mộc, vì lúc đó anh vì cô mà tâm trạng rất tệ, nên đã uống không ít rượu. Trong lúc mơ mơ màng màng thì cảm giác dường như cô đi đến bên cạnh mình, hỏi anh một câu nhưng cụ thể là gì thì anh không rõ . Vì say khướt rồi nên anh cũng không nhớ chính mình lúc ấy đã trả lời như thế nào, chỉ là khi tỉnh lại thì không thấy cô trong phòng nữa. Anh hỏi Hứa Gia Mộc cô về hồi nào thì được cho biết là cô đã về từ sớm. Anh nghĩ chắc đó chỉ là ảo giác, cho nên cũng không để ý nhiều.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 119: Trong phim và ngoài đời (5)

]Từ sau bữa tiệc của Hứa Gia Mộc lần đó, anh nhín chút thời gian trong lúc bận bịu ngập đầu, số lần anh gặp cô cũng dần dần ít đi, thỉnh thoảng có chạm mặt thì cô cũng không nói chuyện với anh.

Thật ra, so với việc khiến cô từ yêu biến thành không thể yêu năm năm trước, thì việc cô từng bước rời xa khỏi thế giới của anh thì đau khổ hơn nhiều.

Lục Cẩn Niên dừng nơi đáy mắt Kiều An Hảo, có rất nhiều cảm xúc đan xen: đau đớn, yêu thương, khổ sở, ấm áp, bất đắc dĩ... Cuối cùng tất cả đều biến thành căn bệnh của trái tim.

Chỉ những lúc cô không nhìn thấy, anh mới dám để cho những cảm xúc ấy lộ ra một cách chân thật.

Nhìn như luôn ra vẻ không sao cả, nhưng thật ra trong lòng cực kỳ quan tâm.

Lục Cẩn Niên nghĩ tới đây, không thể không hít một hơi thật sâu, sau đó kéo thần trí về, anh từ từ cúi xuống và nhẹ nhàng mà hôn lên thái dương của cô. Anh muốn nói với cô gái đang ngủ say này một câu "Anh yêu em", nhưng yết hầu lên xuống hai lần cũng không phát ra được. Anh chỉ đành chậm rãi đứng lên rồi bỏ đi.

Có một loại tình yêu dù gắng thế nào cũng không thể thốt nên lời được.

Vì vừa ra khỏi cửa miệng liền sẽ bay đi mất.

Đối với anh mà nói, anh đã mất quá nhiều nên không còn gì để mất nữa, do đó chỉ có thể tuyệt vọng duy trì tình trạng hiện tại.

Mặc dù tình hình hiện nay rất là tệ.

Niềm vui treo ở bên rìa, tình yêu giấu dưới đáy lòng.

-

Ngày hôm sau, má Trần rời giường, đang định ra khỏi phòng ngủ đi chuẩn bị bữa sáng, kết quả mở cửa, liền nhìn thấy Lục Cẩn Niên từ trên lầu đi xuống.

Má Trần hoài nghi rốt cục ông Lục tối qua trở về hồi nào, cho nên sửng sốt một lúc, mới mở miệng lên tiếng chào hỏi : "Chào buổi sáng, ông Lục."

Lục Cẩn Niên không nói gì, chỉ gật đầu, liền đi về phía cửa, thay giày.Lúc lấy chìa khóa xe, Lục Cẩn Niên nói với má Trần một câu: "Đừng nói cho bà chủ biết tôi đã trở về."

Sau đó cũng không chờ má Trần kịp phản ứng kịp, liền trực tiếp đẩy cửa rời đi.

Cho đến khi má Trần hồi hồn thì chỉ còn mơ hồ tiếng xe Lục Cẩn Niên rời đi vọng lại.

Má Trần đứng tại chỗ, lắc cái đầu mờ tịt, chẳng qua là cảm thấy ông Lục thực kỳ lạ, rõ ràng là quan tâm tới bà chủ, sao cứ phải nghĩ mọi cách giấu giếm đi chứ?

-

Hai ngày kế tiếp, Kiều An Hảo đều ở lại Cẩm Tú Viên, không ra ngoài, mỗi ngày đều trôi qua yên ả như thường lệ. Lục Cẩn Niên đang nghỉ phép ba ngày nay, cũng không trở về, nhưng Kiều An Hảo nghe tin tức và được biết rằng hai ngày nay anh đều vẫn ở trong nội thành.

Chỉ có điều nửa đêm lúc má Trần dậy đi toilet, một lần vô tình nhìn qua cửa sổ thấy xe Lục Cẩn Niên.

Đậu trong sân biệt thự, anh ngồi bên trong, không xuống xe, cũng không đi vào phòng, mà ngây người một hồi thật lâu, sau đó liền lái xe đi.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top