Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 948: Kéo dài (28)
Dương Tư Tư và Tống Tương Tư đồng thời trầm mặc đi vào mộ vườn, lúc đi lên đến sơn đạo, Dương Tư Tư mở miệng nói: “Tôi và Gia Mộc không có gì.”

Vẻ mặt Tống Tương Tư ngưng đọng một chút, không nói gì.

Dương Tư Tư nhìn thẳng phương hướng chính diện, từng bước từng bước lên bậc thang, đi lên phía trên: “Chính là hôm nay.”

Tống Tương Tư đi theo phía sau Dương Tư Tư, vẫn có không hé răng.

“Lúc ấy tôi tìm anh kí tên giúp tôi, kết quả anh viết ra Tống Tương Tư, sau đó anh liền nói muốn cùng tôi tách ra.”

Yết hầu Tống Tương Tư căng thẳng.

“Tối hôm qua lúc anh về nhà, say đến không còn biết gì, tôi nâng anh về nhà, tất cả mật mã anh nói đều không đúng, mãi cho đến cuối cùng anh mới nói cho tôi biết mật mã, 0513, sau đó tôi thử mật mã di động và máy tính của anh, đều là 0513.” Dương Tư Tư vừa nói, vừa mại bước chân đi về phía trước, cô có thể cảm nhận được âm thanh của bản thân có chút tù túng, giống như lúc nòa cũng có thể khóc ra: “Nếu tôi nhớ không lầm, Tống tiểu thư, sinh nhật của cô, chính là 0513 đi?”

Tống Tương Tư có điểm khiếp sợ, bước chân đi theo dừng một chút.

Nhưng mà Dương Tư Tư lại không có dấu hiệu dừng lại, tiếp tục lên núi, miệng cũng không có ý đình lại: “Lần đầu tiên Gia Mộc mởi tôi ăn cơm, mang tôi đến một quán chuyên về lấm, anh nói, đó là món anh thích ăn nhất.”

Tống Tương Tư nghe được âm thanh của Dương Tư Tư, lại mại bước chân, đuổi kịp cô ta, nhưng mà lòng của cô, cũng đã bắt đầu rung động.

Cửa hàng lẩu nấm kia, là cô giới thiệu cho anh, lần đầu tiên đi, anh cảm thấy đồ ăn có hương vị là lạ, vẻ mặt ghét bỏ, từ khi nào thì, biến thành món thích nhất của anh?

“Tối hôm qua Gia Mộc uống rượu say, lúc nằm ở trên giường, vẫn nói lời say, anh nói, Tư Tư, anh muốn tìm một ngươi thì từ đâu?”

“Tư tư, chớ đi, lưu lại bên cạnh anh.”

“Tư tư, em đã nói em sẽ cùng anh, không cần bỏ lại anh.”

Dương tư tư nói tới đây, đột nhiên xoay người, nhìn chằm chằm Tống Tương Tư cách bản thân khoảng năm thước, tiếp tục nói: “Tôi nghĩ người anh đang gọi là tôi, nhưng mà sau đó, tôi mới biết được, nguyên lai là Tống Tương Tư a......”

Dương Tư Tư kéo dài âm thanh, vòng người, dung sức sải bước chân đi về phía trước vài bước, sau đó liền ngừng lại, chỉ vào một cái mộ bia nói: “Đến, chính là nơi này.”

Tống Tương Tư buồn bực liếc mắt Dương Tư Tư một cái, đứng ở tại chỗ không nhúc nhích.

Dương Tư Tư chỉ vào mộ bia: “Cô đi qua nhìn xem, rồi cố sẽ hiểu tôi muốn nói gì.”

Tống Tương Tư đứng ở tại chỗ một lát, mới cất bước đi lên trước.

Lúc này là đêm khuya, vườn mộ một mảnh tối đen, cô căn bản thấy không rõ chữ trên mộ bia, cô lấy di động ra, mở đèn pin.

Cô nhìn thấy trên mộ bia không có ảnh chụp, cô cau mi lại, quay đầu liếc mắt Dương Tư Tư ở phía sau một cái, lại nhìn thấy trên mặt của cô gái đã đầy nước mắt.

Tống Tương Tư không nói chuyện, một lần nữa quay lại đầu, tiếp tục soi đèn đảo qua mộ bia bằng đá cẩm thạch, đảo đến một góc bên phải phía dưới, cô nhìn thấy bốn chữ: Ba Hứa Gia Mộc.

Trong nháy mắt, giống như là có cái gì đó, dùng sức đánh trúng trái tim của cô, khiến cho toàn thân cô quơ quơ, sau đó đầu óc trống rỗng, trái tim cũng đình chỉ nhảy lên theo.

Qua khoảng ba phút, trong đầu Tống Tương Tư mới tiếp nhận bốn chữ kia, liên tiếp xuất hiện.

Ba Hứa Gia Mộc.

Ba Hứa Gia Mộc.

Ba Hứa Gia Mộc.

Đây là Hứa Gia Mộc vì đứa con cô phá bỏ, lập mộ bia sao?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 949: Kéo dài (29)
Nàng nhớ rõ, lúc ấy khi anh nhìn thấy tờ giấy sinh non, là vô cùng tức giận, đập vỡ tất cả đồ vật trong nhà, tư thế kia, hận không thể bóp chết cô đâu.

Anh còn nói với cô, từ nay về sau, không hề liên quan, sau đó liền không một chút lưu tình xoay người rời đi.

Lúc ấy cô còn nghĩ, cô và anh cuối cùng cũng kết thúc......

Cô cũng vẫn cho là, anh và cô liền kết thúc như vậy.

Nhưng mà phía dưới mộ bia này, có một ngày, rõ ràng là ngày 3 năm trước.

Này thuyết minh, từ ba năm trước đến nay, Hứa Gia Mộc vẫn luôn không quên đứa nhỏ mà cô phá bỏ?

Tuy rằng đứa nhỏ kia, cô không có thật sự phá bỏ, nhưng mà lúc cô nhìn thấy mộ bia này, vẫn không ngăn được nước mắt hạ xuống.

Một mình cô sinh tiểu Đậu Đỏ ở Mỹ, tuy rằng Giang Thành thực sự thích Đậu Đỏ, nhưng mà đến tột cùng không phải cha ruột, tình thương chân chính của cha, trong hai năm rưỡi này, tiểu Đậu Đỏ không có hưởng thụ qua một chút, vào lúc đêm khuya vắng người, còn vì thế cảm thấy khổ sở cùng tiếc nuối đâu.

Hiện tại cô mới biết được...... Kỳ thật, ba của tiểu đậu đỏ, chưa bao giờ khuyết thiếu, Hứa Gia Mộc vẫn luôn nhớ kỹ, nhớ kỹ, nhớ kỹ ......

“Anh ấy nói, thật muốn mang cô đi xem anh trước đây, như vậy cô mới biết, sự xuất hiện của cô, đến tột cùng cải biến anh ấy như thế nào.”

“Anh ấy còn nói, cô dung thời gian 8 năm, mới biến anh thành Hứa Gia Mộc tốt như hiện tại, anh sao có thể yên tâm thoải mái dùng những gì cô dạy anh, đi đối lấy một người phụ nữ tốt khác?”

Dương tư tư nghĩ rằng, xế chiều bản thân đã khóc xong rồi, vì sao bây giờ khi nói những lời này với Tống Tương Tư, vẫn đau lòng muốn chết như vậy?

Thực không xong a...... Cô giống như thật sự thích Hứa Gia Mộc a...... Tuy rằng mới ngắn ngủn một tháng, tuy rằng anh liều mạng khiến cho cô không đi vào cuộc sống của anh, cô không muốn khiến cho anh xâm nhập sâu vào trái tim của bản thân như vậy......

“Còn có a, anh còn nói, lúc trước anh mua nhẫn về nhà chuẩn bị cầu hôn với cô, kết quả cô lại đưa cho anh giấy phá thai......”

Cho nên, kỳ thật người Hứa Gia Mộc thích là cô, phải không? Người đàn ông cô thích nhiều năm như vậy, là thích cô......

Trong nháy mắt, nước mắt của Tống Tương Tư chớp mắt rơi như mưa.

“Tôi đi xuống chân núi chờ cô.” Sauk hi Dương Tư Tư lùi hai bước, sau đó cũng không có quay đầu lại liền xoay người chạy xuống núi.

Tống Tương Tư vẫn đợi đến khi không nghe thấy tiếng bước chân của Dương Tư Tư mới khóc lên thành tiếng.

Tối nay không có gió, trong vườn mộ rất im lặng không có một chút động tĩnh, tiếng khóc của Tống Tương Tư có thể nghe thấy rõ ràng.

Người trông coi vườn mộ, từ trên đỉnh núi xuống, nghe thấy tiếng khóc nhịn không được dừng bước chân, chiếu đèn về phía vị trí Tống Tương Tư đang ngồi, thấy là cái mộ bia không có ảnh chụp kia, sau đó liền bừng tỉnh đại ngộ lầm bầm lầu bầu một câu: “Nguyên lai là mộ bia này a.”

Tống Tương Tư hơi hơi ngẩng đầu, lung tung lau nước mắt trên mặt một chút, quay đầu.

Ông lão trông coi vườn mộ, thoạt nhìn tuổi lớn một chút: “Mộ này a, là cái mộ không, chỉ có một người đàn ông thường xuyên đến đây, cô vẫn là người đầu tiên trừ người đàn ông kia ra đến đây, người đàn ông kia mỗi lần đến đây, đều đã ở trong này ngốc rất lâu, một mình lầm bầm lầu bầu không biết đang nói liên miên lải nhải cái gì, còn có a...... Tôi còn thấy một lần người đàn ông kia ngồi trước mộ bia khóc...... Nói cái gì, nhớ mẹ của con ...... Ai, tuổi tác cao, lỗ tai không còn dùng được, nghe không được rõ ràng......”

Người trông coi vườn mộ vừa nói, vừa quay đầu, đi xuống dưới núi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 950: Kéo dài (30)
Một đêm kia, Tống Tương Tư ngồi thật lâu trước bia mộ, mới xuống núi.

Dương Tư Tư ngồi trong xe trò chuyện với tài xế, đang đợi cô, nhìn thấy cô đi ra khỏi nghĩa trang, Dương Tư Tư giúp cô đẩy cửa xe ra.

Trên đường trở về, Dương Tư Tư và cô không hề nói chuyện với nhau, trong xe taxi vô cùng yên tĩnh, chỉ có tiếng gió xẹt qua, không ngừng vang lên.

Lúc xe tiến vào đường lớn, Dương Tư Tư mở miệng ý bảo lái xe dừng lại.

Sau khi xe dừng ổn định, Dương Tư Tư mở ví tiền, lúc muốn trả tiền, Tống Tương Tư vẫn ngồi nhìn ra ngoài cửa sổ không nhúc nhích liền mở miệng, âm thanh có chút khàn khàn: “Để tôi trả.”

Dương Tư Tư cũng không khách khí, khép lại ví tiền, nhét vào trong túi, nói một câu “cảm ơn”, sau đó đẩy cửa xe ra.

Dương Tư Tư do dự một chút, vẫn mở miệng nói với Tống Tương Tư ở trong xe: “Vốn tôi không nên nói những thứ này với cô, bởi vì Gia Mộc nói cô đã kết hôn, nhưng tôi nghĩ đến, anh biết rõ cô ở đây nhưng lại không làm gì được, nhưng cũng không muốn làm ảnh hưởng đến cuộc sống riêng của cô? Tôi liền thấy khổ tâm...”

Dương Tư Tư nói đến đây, hốc mắt bỗng nhiên đỏ bừng, cô nghĩ cả đời sau này, chỉ có một lần, sau khi bị người ta tổn thường, còn không hối không trách muốn đối tốt với anh.

Dương Tư Tư nhìn Tóng Tương Tư cong môi cười, giọng nói nhẹ nhàng chào tạm biệt, sau đó nhanh chóng đóng cửa xe, xoay người rời đi, khóe mắt có nước mắt ào ạt rơi xuống.

Tống Tương Tư định để cho lái xe đưa mình quay lại Tô Uyển, sau cùng lại đi đến một nhà hàng ăn.

Nhà hàng đó chuyên làm các món về nấm, còn chưa đóng cửa, nhìn thấy cô đến vô cùng vui vẻ, đưa cô vào ngồi ở một góc tương đối yên tĩnh.

Thật ra Tống Tương Tư không có khẩu vị gì, nhưng vẫn gọi một chút đồ ăn.

Lúc bà chủ mang thực đơn, không nhịn được mở miệng nói một câu: “Cô và anh Hứa đã nhiều năm như vậy, khẩu vị cũng không thay đổi, mỗi lần cậu ấy tới đây đều gọi mấy món này.”

Đương nhiên cô biết anh Hứa chính là Hứa Gia Mộc, vẻ mặt khẽ biến đổi, im lặng một lát, hỏi: “Anh ấy thường tới đây ăn sao?”

“Thường xuyên tới.”

Bà chủ đưa thực đơn, cười tít mắt nói: “Trên cơ bản thì một tuần tới một lần, mỗi lần đều một mình, lại gọi hai phần đồ ăn, để ở vị trí đối diện cậu ấy.”

“A...” Tống Tương Tư cong môi người, không nói gì.

Bà chủ ôm thực đơn xoay người rời đi.

Bởi vì bên trong nhà hàng ít khách, đồ ăn đem lên rất nhanh.

Những đồ ăn này đều là hương vị như cũ, một chút cũng không đổi, nhưng cô lại khó nuốt xuống, sau cùng cũng không ăn tiếp mà rời đi.

Lúc này đã là 10 giờ tối, cô không trực tiếp đón xe về nhà, mà đi dọc theo đường cái không có mục đích gì.

Đợi đến lúc cô mệt mỏi, mới phát hiện ở trên con phố đối diện, là Hứa Thị.

Cô ngẩng đầu nhìn rất lâu, mới đếm được tới văn phòng của anh, đèn vẫn sáng, nhưng vì rất cao, căn bản không thấy được người ở bên trong như thế nào.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 951: Kết cục (1)
Tống Tương Tư yên tĩnh đứng yên tại chỗ, đợi qua không biết bao lâu, rốt cuộc mới nhìn thấy đèn trong văn phòng của anh tắt, sau đó qua năm phút đồng hồ, cô lại nhìn thấy anh đi ra khỏi Hứa thị.

Bảo vệ đưa chìa khóa xe cho anh, thuận tiện giúp anh mở cửa xe, anh khom người ngồi xuống, rất nhanh liền khởi động xe rời đi.

Xe của anh biến mất, cô vẫn ngây ngốc nhìn theo không nhúc nhích, mãi đến khi di động trong túi vang lên, mới hoàn hồn.

Là Giang Ly Thành gọi đến, hỏi cô sao vẫn chưa về nhà.

Cô gác điện thoại, thuận tiện nhìn qua thời gian, đã là 12 giờ 15 phút, cô vậy mà ngây ngốc đứng ở đây suốt hai tiếng, mà hai tiếng đó, chỉ có thể thấy được dáng vẻ của anh mười mấy giây đồng hồ.

Còn có mấy giờ sau, cô đã đi Mỹ rồi.

Trước đo, cuối cùng cô cũng thấy anh, tuy chỉ là nhìn từ xa xa thoáng qua, nhưng cũng coi như một chuyện rất đáng, không phải sao?

-

Tống Tương Tư trở lại Tô Uyển, đã là 1 giờ sáng, Giang Ly Thành ngủ gật trên ghế, anh nghe được tiếng mở cửa, lập tức tỉnh lại, nhìn Tống Tương Tư cả người mệt mỏi, cau mày: “Sao trễ thế này mới về?”

“Không có gì.” Vẻ mặt của cô thật bình tĩnh lắc đầu, đi về phía phòng ngủ, đẩy cửa nhìn thoáng qua Tiểu Hồng ở trên giường, lại lén lút đóng cửa lại: “Hôm nay thật ngại quá, làm phiền anh ở đây trông Tiểu Hồng lâu thế này.”

“Không sao.” Giang Ly Thành xách áo khoác, đứng lên, đang chuẩn bị rời đi, lúc đi đến kệ đổi giày, lại hỏi một câu: “Đã thu thập xong hành lý chưa.”

“Xong rồi.” Vẻ mặt của cô nhạt nhẽo gật đầu một cái.

“Ngày mai lúc 11 giờ, tôi tới đón cô và Tiểu Hồng.”

Giang Ly Thành rời đi, Tống Tương Tư ngã xuống ghế sofa, cô nhìn ngọn đèn ngoài cửa, chỉ cảm thấy nặng nề.

-

Cả đêm dường như cô đều không ngủ được, tới 7 giờ Tiểu Hồng tỉnh lại, cô và Tiểu Hồng ăn sáng, đưa bé đi chơi, sau đó bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Về nước chỉ hơn một tháng, vậy mà không hiểu sao mua nhiều như vậy, nhét gần hai valy, mới xong hết toàn bộ.

11 giờ, Giang Ly Thành cực kỳ đúng giờ gõ cửa, anh di chuyển vali xuống dưới mới đi lên ôm lấy Tiểu Hồng.

Đường ra sân bay rất thoáng, mới một giờ bốn mươi, đã đến sân bay, sau đó làm vài thủ tục check in, kiểm tra căn cước, Tống Tương Tư nắm vé máy bay, nhìn thoáng qua như đang vùng vẫy gì đó.

“Tương Tư? Tương Tư?” Giang Ly Thành đã qua cửa kiểm tra an ninh, nhìn thấy cô đứng nguyên tại chỗ không nhúc nhíc, không nhịn được lên tiếng nhắc nhở: “Nghĩ gì thế?”

Tống Tương Tư hoàn hồn, nhìn anh lắc đầu, chuyển hộ chiếu lên trước, sau đó là chứng minh thư và vé máy bay.

-

Tiểu Bánh Ngọt về nhà từ hôm qua, là vẻ mặt rầu rĩ không vui, cơm chiều cũng ăn ít, sớm đã lên phòng đồ chơi, mặc cho Kiều An Hảo và má Trần hét như thế nào, cũng không nói gì một mình chơi xếp gỗ ở đó.

Ngày hôm sau, Tiểu Bánh Ngọt cũng không giống bình thường, dậy từ sớm, đi đến phòng ngủ của ba mẹ, kêu bọn họ rời giường đưa bé đến nhà trẻ.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 952: Kết cục (2)
Buổi sáng Hứa Gia Mộc đưa Tiểu Bánh Ngọt đi nhà trẻ, dọc đường cậu vẫn không vui vẻ gì.

Đổi lại từ trước, chắc chắn Hứa Gia Mộc sẽ đùa lại Tiểu Bánh Ngọt, nhưng là hôm nay là ngày cô ấy đi Mỹ, đừng nói đùa Tiểu Bánh Ngọt, liền ngay cả anh dọc đường đi, còn thường có chút mất hồn.

Đến cửa nhà trẻ, Tiểu Bánh Ngọt kéo cặp sách, bỏ lại một câu “Tạm biệt chú”, sau đó đẩy cửa xe.

Hứa Gia Mộc ôm Tiểu Bánh Ngọt xuống xe, nhìn đến ở ghế trước có một cái hộp hoa quả, bên trong có một quả táo đỏ rực, Hứa Gia Mộc lên tiếng nhắc nhở: “Táo của con, đừng quên.”

Tiểu Bánh Ngọt nhìn anh, dùng giọng nói vô tình nói: “Chú, quả táo này là cháu cố ý quên ở trên xe.”

“Vì sao?”

Tiểu Bánh Ngọt suy sụp trong nháy mắt, dùng vẻ mặt khổ sở nói: “Bởi vì quả táo này là cháu mang cho Tiểu Hoòng, nhưng từ nay trở đi, bạn ấy và ba mẹ sẽ quay lại Mỹ rồi...”

Hứa Gia Mộc nghe Tiểu Bánh Ngọt nói, sắc mặt liền trắng xanh, tay cầm chìa khóa xe tăng thêm lực.

Tiểu Bánh Ngọt không nhận ra được sự khác thường của anh, vẻ mặt bi thương lắc đầu, thở dài một hơi, kéo cặp sách, đi vào trong nhà trẻ.

Hứa Gia Mộc tê liệt ngôi trong xe tầm nửa giờ, mới khởi động xe, đến công ty.

Cho tới trưa, xem ra anh không khác bình thường là mấy, hợp, xử lý văn kiện, đợi đến lúc kết thúc, thư ký đột nhiên nói: “Hứa tổng, hiện giờ đã là 12 rưỡi, xin hỏi cơm trưa anh muốn ăn gì?”

“12 giờ rưỡi rồi à?” Hứa Gia Mộc thì thào, sau đó lại trầm mặc.

Thư ký đợi đã lâu, cũng không thấy anh lên tiếng, liền đem thực đơn cơm trưa đặt lên bàn anh, lặng yên không tiếng động mở ra.

Hứa Gia Mộc giống như người bị điểm huyệt, vẫn không nhúc nhích ngồi tại chỗ rất lâu, rất lâu, sau đó nhìn thoáng qua thời gian ở góc màn hình máy vi tính, 1 giờ, Tống Tương Tư đã lên máy bay.

Hứa Gia Mộc quay đầu, nhìn bầu trời ngoài cửa sổ, trong mắt nhuộm đầy cô đơn, thật lâu sau, anh mới chậm rãi nhắm mắt lại, nằm úp sấp ở trên bàn.

-

Đảo mắt cũng đã trở lại Mỹ nửa tháng, Tống Tương Tư rất tốt, nhìn qua không có gì khác biệt, nhưng đôi khi ngay cả chính cô cũng có cảm giác, giống như một tháng trở lại Trung Quốc chỉ là một giấc mơ.

Chủ nhật, Jon – con trai của Giang Ly Thành không phải lên lớp, anh ghé qua đón Tiểu Hồng và Jon đi ra ngoài chơi.

Vốn là Tống Tương Tư muốn đi cùng, nhưng buổi sáng có nguyệt sự, có thể vì ở Trung Quốc bôn ba lâu, nên hơi đau bụng, cho nên cô ở lại trong nhà, đợi sau khi họ rời đi, trở về phòng ngủ, ngủ một giấc, sau khi tỉnh, đã gần giữa trưa.

Tống Tương Tư đơn giản ăn vài thứ linh tinh lấp đầy bụng, sau đó thu dọn phòng khách bị Tiểu Hồng bày đồ chơi bừa bãi, thu dọn đến cuối cùng sau khi sắp xong, cô lại thấy dưới sofa có một tấm dánh thiếp.

Chất giấy rất tốt, vừa bên trên là ba chữ vàng: “Hứa Gia Mộc.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 953: Kết cục (3)
“Tôi để danh thiếp vào túi của Tiểu Hồng, nếu em ở nước ngoài quá mệt mỏi hay không vui, lúc nào cũng có thể gọi điện cho tôi, tôi đón em trở về.”

Bên tai cô vang lên tiếng nói của anh khi đó.

Danh thiếp của anh, cô về đến nhà, cũng quên ở sau đầu, chắc là bị Tiểu Hồng làm rơi ra, cầm chơi đùa ném lung tung trên đất.

Cảm xúc của cô không hiểu sao trở nên có chút áp lực, cô ngồi trên mặt đất, dựa vào sofa nhìn chằm chằm tấm danh thiếp kia, mới ném nó lên bàn trà, tiếp tục thu dọn, sau đó, cô cố ý tìm việc làm cho mình, quỳ trên mặt đất, cầm khăn lau, lau sàn nhà.

Cô cật lực lau, thế nhưng mới chỉ lau được 1/3 phòng khách, cô đã thấy mệt rồi.

Không biết có phải là do khăn chưa vắt khô không, sàn nhà quá ấm ướt, cô đứng lên, chuẩn bị vào toilet lần nữa giặt lại khăn, lại trượt chân, cả người không báo trước mà ngã xuống đất, đầu đụng vào góc bàn trà, đau đớn đến ứa nước mắt.

Cô nằm trên mặt đất một lúc lâu, mới tỉnh lại, miễn cưỡng ngồi dậy, nhìn thấy đầu gối và cánh tay có vài chỗ trầy da, có tơ máu nổi lên, đầu bị đau cũng rất nóng rát.

Từ nhỏ đến lớn, cô đã nếm qua không ít khổ sở, chút đau đớn này không tính là cái gì, nhưng là cô không biết rốt cuộc mình lại bị làm sao, không hiểu sao lại thấy tủi thân, không nhịn được che miệng nức nở khóc.

Cô càng khóc, càng thương tâm hơn, sau đó nghĩ đến mình một mình mang thai khi đó, chịu rất nhiều đau đớn, cái đêm cô snh Tiểu Hồng, ước chừng đau bụng suốt mười hai tiếng, cả người đều không còn chút sức lực, cảm thấy mình không chịu được mà chỉ muốn chết, nhưng lại nghĩ đến nếu mình chết đi, Tiểu Hồng chỉ còn một mình, thế là cô gắng gượng chống đỡ, lúc ở cữ, bên người không có ai chăm sóc, cô vừa muốn chăm sóc Tiểu Hồng, lúc ấy lại không có chút kinh nghiệm chăm trẻ con nào, dường như suốt cả một tháng, không có lấy một giấc ngủ an ổn, người khác mang thai đều béo lên rất nhiều, cô mang thai lại bị sút đi gần chục cân.

Về sau Tiểu Hồng dần lớn lên, bé rất ngoan, cũng hiểu chuyện, nhưng cho dù là như vậy, một người phụ nữ mang theo một đứa bé, vẫn cực kỳ vất vả.

Cô không có ai để dựa vào, cái gì cũng chỉ tự mình làm.

Cho dù hiện tại cô không cẩn thận ngã sấp xuống, bị thương, cô cũng chỉ có thể chịu đựng một mình.

Ngay cả chính cô, đôi khi cũng cảm thấy, đến lúc nào đó mình sẽ không chống đỡ nổi nữa.

Tống Tương Tư đỏ mắt, miễn cưỡng vịn bàn trà đứng lên, ngồi trên ghế sofa, tầm mắt của cô đặt trên tấm danh thiếp kia, chăm chú nhìn lúc lâu, sau cùng không kìm lòng được mà cầm lên.

Điện thoại của anh vẫn thế, mười một số, cho dù nhiều năm trôi qua, cô vẫn có thể nhớ rõ ràng.

Cô nhìn chằm chằm số điện thoại của Hứa Gia Mộc, nghĩ đến sau khi cha qua đời, anh chăm sóc và giúp đỡ mình thế nào, nghĩ đến những lời Dương Tư Tư nói với mình, sau đó trong lòng lại bắt đầu đánh nhau rồi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 954: Kết cục (4)
Ngay lúc đó cô cắt đứt không lưu tình, không muốn cho anh cùng côtiếp tục dây dưa, nếu mà bây giờ muốn bắt đầu lần nữa, trong nháy mắt trước hết chính là cô.

Thật ra lúc cô ở Bắc Kinh, có rất nhiều lần dao động.

Có thể do lớn tuổi, hết lần này tới lần khác kém một chút đãkích động.

Giống như là bây giờ, cô rất muốn gọi điện thoại cho anh, nhưng mà, cô chính là...

Tống Tương Tư mới vừa nghĩ tới đây, lại đột nhiên nghe được điện thoại reo, chính cô cũng không kịp phục hồi tinh thần lại, bên tai liền vang lên một tiếng quen thuộc: "Này?"

Tống Tương Tưđảo mắt, mới phát hiện, không biết từ lúc nào mình bấm số điện thoại của Hứa Gia Mộc.

"Xin hỏi, là ai vậy?" Trong điện thoại lại truyền tới tiếng Hứa Gia Mộc.

Tống Tương Tư theo bản năng muốn cúp điện thoại, sau đó liền nghe đến bên trong Hứa Gia Mộc, lại mở miệng, lần này giọng nói của anh nghe có chút trầm thấp: "Tương Tư sao?"

Nhịp tim Tống Tương Tư bỗng dưng đập mạnh, cô cầm điện thoại di động, có chút không biết làm sao.

"Tương Tư, là em sao." Theo Hứa Gia Mộc mở miệng lần nữa, Tống Tương Tưnghe qua điện thoại tiếng anh rời giường, sau đó cô mới ngẩng đầu lên, nhìn đồng hồ báo thức trên vách tường, ba giờ chiều, ở Trung Quốc lúc này đang là đêm khuya.

Côgọi lúc anh ngủ, đã đánh thức anh sao?

Hứa Gia Mộc kiên nhẫn rất tốt, cững không bởi vì cô gọi điện thoại tới, lại chậm chạp không chịu nói nói có nửa điểm không nhịn được, trong điện thoại, dường như đốt một điếu thuốc, có tiếng nhả khói truyền đến, ngay sau đó anh lại mở miệng, giọng nói dịu dàng dễ nghe: "Sao gọi điện thoại tới không nói lời nào?"

"Đã xảy ra chuyện gì sao?"

"Em đang nghe sao? Tương Tư?"

Tống Tương Tư thật vất vả ngừng nước mắt lần nữa rơi xuống, cô cố gắng khống chế tâm tình của mình, nhưng vẫn không cẩn thận nức nở một cái, cô sợ bị Hứa Gia Mộc phát hiện sự khác thường của mình, không hề nghĩ ngợi liền đem điện thoại nhanh chóng cắt đứt.

Qua mỗi một phút, chuông điện thoại vang lên, là Hứa Gia Mộc gọi, cô không nhận nghe, cứ như vậy co rúc ở trên ghế sa lon, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động, lúc sáng lúc tối.

Hứa Gia Mộc liên tiếp gọi mười mấy điện thoại, mới rốt cuộc không gọi nữa.

Bên trong nhà trở nên cực kỳ yên tĩnh, Tống Tương Tư có chút luống cuống đem đầu chôn ở trên đầu gối.

-

Buổi tối khoảng chín giờ, Tống Tương Tư sát thương chỗ sưng đỏ, cô gọi điện thoại cho Giang Ly Thành, để hôm nay anh chở Tiểu Hồng Đậu về.

Buổi tối một mình vùi trên giường xem một bộ phim, nhanh đến rạng sáng một giờ, cô mới mơ mơ màng màng ngủ.

Ngày hôm sau, Tống Tương Tư liền bị một tràng tiếng gõ cửa đánh thức, cô thức dậy, đụng phải chỗ bị thương hôm qua, đau đớn khiến cô trong nháy mắt tỉnh táo, cho là Tiểu Hồng Đậu rời đi cô quá lâu bắt đầu khóc nháo, được Giang Ly Thành đưa về, vì vậy liền vội vội vàng vàng chạy ra ngoài, nhanh chóng mở cửa, trong miệng mới vừa gọi một câu "Tiểu Hồng Đậu", sau đó liền thấy được Hứa Gia Mộcphong trần mệt mỏi.

Đáy mắt Tống Tương Tư thoáng hiện một tia bất ngờ, hơi há miệng, thẳng tắp nhìn anh đứng ngoài cửa, qua một lúc lâu, cô mới miễn cưỡng phát ra một giọng nói: "Tại sao anh lại ở chỗ này?"

Hứa Gia Mộc không trả lời vấn đề của cô, mà tầm mắt từ trên xuống dưới đánh giá cô: "Em đã xảy ra chuyện gì sao?"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top