Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 934: Kéo dài (14)
Đầu tiên Hứa Gia Mộc sửng sốt, sau đó dần hiểu ra, trong nháy mắt sự chìm trong khốn khổ.

Hai chân có chút như nhũn ra, nhìn chằm chằm Tống Tương Tư khóc toàn thân run rẩy một lúc lâu, mới miễn cưỡng vững vàng bước chân đi tới bên người Tống Tương Tư.

Ba Tống nằm tư rất ngay ngắn, hai tay đặt trên bụng, vẻ mặt rất bình thản, thoạt nhìn càng giống như là ngủ thiếp đi, khóe môi mím lại, dường như còn có thể nhìn ra một nụ cười mỉm, giống như đang nằm mơ thấy mộng đẹp.

Hứa Gia Mộc vươn tay, nhẹ nhàng chạm tay ba Tống, cảm thấy lạnh như băng, đầu ngón tay của anh hung hăng run run, sau đó mới quay đầu nhìn về Tống Tương Tư, thấy cô khóc thương tâm, tim của anh cũng đau đớn như dao cắt, anh mất rất nhiều sức lực, mới đưa tay lên bả vai của cô, không có sức nói một câu an ủi cứng nhắc: "Tư Tư, em đừng đau khổ quá. "

Tống Tương Tư giống như hoàn toàn không có nghe thấy lời của Hứa Gia Mộc, vẫn rơi nước mắt như cũ.

Thật ra thì cô biết, sinh lão bệnh tử, là chuyện bình thường, hơn nữa cô cũng biết, cha cô sống không được bao lâu, nhưng mà, cô không nghĩ tới cha cô đột nhiên ra đi như vậy, điều này làm cho Tống Tương Tư thật sự khó có thể tiếp nhận.

Cô còn muốn mấy ngày nữa dẫn cha trở về Bắc Kinh, ôm Tiểu Hồng Đậu sang cho ông ngắm một chút, nói cho ông biết, ông có một đứa cháu gái, cô còn muốn, cha nhìn thấy Tiểu Hồng Đậu, nhất định tâm tình sẽ rất vui, cũng sẽ sống lâu thêm một chút, rõ ràng mới mấy tiếng trước, cha còn kéo tay của cô, cùng cô nói rất nhiều chuyện đã qua, tinh thần của ông thoạt nhìn rất tốt, nói chuyện cũng không chậm như trước, nhưng mà sao lại ra đi sớm như vậy?

Tống Tương Tư càng nghĩ, khóc càng dữ dội.

Hứa Gia Mộc chậm rãi ngồi xổm người xuống, vươn tay, kéo Tống Tương Tư vào trong ngực, trong chốc lát, vạt áo trước ngực, liền bị ướt đẫm.

-

Mấy ngày gần đây Tống Tương Tư không có cách nào chấp nhận đả kích cha cô đã ra đi, lúc nào cũng ngẩn người, mỗi ngày đều không rời một bước trước di ảnh của cha.

Cho nên, tang lễ của cha cô, trên căn bản là Hứa Gia Mộc một tay tổ chức.

Hôm mai táng, bạn bè của cha cô khi còn sống, cũng đã tới.

Tống Tương Tư có vẻ có chút hồn vía lên may, tất cả công việc tổ chức, đều là Hứa Gia Mộc an bài.

Chôn cất cha cô bên cạnh phần mộ của mẹ, lúc hạ quan tài xuống mồ, trời đổ mưa to, Tống Tương Tư quỳ gối trong bùn đất, khóc như ruột gan đứt từng khúc, Hứa Gia Mộc che dù, quỳ gối bên người cô.

Dù che cho Tống Tương Tư, Hứa Gia Mộc cũng ướt sũng.

Ba giờ chiều, tất cả những người tới đưa linh cữu đã rời đi, trong nhà chỉ còn hai người Hứa Gia Mộc và Tống Tương Tư.

Ba ngày nay, Tống Tương Tư dường như không thể ăn cái gì, vừa nhìn đã thấy gầy hẳn đi, Hứa Gia Mộc đi trong phòng bếp nấu một chén cháo trắng, bưng đến trong phòng ngủ.

Tống Tương Tư nằm ở trên giường, đưa lưng về phía anh, cũng không nhúc nhích, Hứa Gia Mộc đem chén đặt ở một bên trên bàn, cứng rắn ôm cô ngồi dậy, bưng cháo vừa mới chuẩn bị đút Tống Tương Tư, lại bị cô bất chợt phất tay đẩy ra, cháo nóng bỏng văng ra ngoài, rơi xuống tay Hứa Gia Mộc, nóng đến mức tay của anh chỉ trong nháy mắt đỏ bừng.

Vẻ mặt Tống Tương Tư dừng lại, cuối cùng vẫn là không nói tiếng nào nghiêng đầu.

Tính khí Hứa Gia Mộc rất bình thản, không có chút nào không vui, chẳng qua là cúi xuống, thu dọn bừa bộn dưới đất, đi ra khỏi phòng ngủ.

Qua trong chốc lát, lại bưng một chén cháo đi vào.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 935: Kéo dài (15)
Tống Tương Tư vẫn không ăn.

Có thể bởi vì Hứa Gia Mộc dây dưa mãi, Tống Tương Tư trực tiếp dứt khoát xuống giường, không nói tiếng nào đi vào phòng của cha cô, khóa trái cửa.

Hứa Gia Mộc gõ cửa rất lâu, cũng không khuyên được Tống Tương Tư mở cửa, cuối cùng anh liền bắt đầu tìm chìa khóa.

Đợi đến lúc rốt cuộc anh tìm được chìa khóa, mở cửa, thấy Tống Tương Tư đang ngồi xổm trên mặt đất, xếp từng bộ quần áo của cha Tống.

Hứa Gia Mộc không lên tiếng quấy rầy cô, rón rén ở bên cạnh cô, rất yên tĩnh ngồi xổm người xuống, cùng cô xếp.

Tống Tương Tư nâng lên mí mắt, chẳng qua là nhìn anh, giống như là muốn lên tiếng đuổi anh đi, nhưng mà nhìn thấy mu bàn tay sưng đỏ, cuối cùng vẫn khép môi, rũ mi mắt, im lặng không lên tiếng tiếp tục xếp quần áo.

Cuối cùng lúc Tống Tương Tư treo quần áo trong tủ của cha, thấy được một hộp giấy cũ rách, rất nặng, cô ôm không nổi, cuối cùng vẫn nhờ Hứa Gia Mộc giúp cô ôm ra ngoài.

Mở ra hộp giấy, bên trong xếp đầy những thứ từ lúc Tống Tương Tư đi nhà trẻ đến lúc tốt nghiệp cấp 3, nhiều loại bài thi, sách bài tập, tranh vẽ, văn bằng... Nhìn những món đồ này, nước mắt Tống Tương Tư lại ồn ào rơi xuống.

Trên thế giới này, người duy nhất cô có thể dựa vào, cũng là người yêu cô nhất, từ đó về sau, cô thật sự chỉ có thể dựa vào bản thân mình.

-

Cơm tối, Tống Tương Tư như cũ không ăn gì cả, cô không ăn, Hứa Gia Mộc cũng không có gì khẩu vị, một bàn món ăn, mang lên bàn ăn, cuối cùng đều được Hứa Gia Mộc bọc để giữ tươi bỏ vào ngăn lạnh.

Ban đêm, Tống Tương Tư ngủ trong phòng của ba Tống, Hứa Gia Mộc ngủ ở trong phòng cô.

Lúc sắp 11 giờ, bên ngoài lại có sấm sét, trời đổ mưa, Hứa Gia Mộc mới vừa vào giấc ngủ, liền bị thức tỉnh.

Anh nhớ tới buổi chiều ba Tống trước khi đi, nói với mình, đừng nhìn Tư Tư giống như người mạnh mẽ, thật ra thì cô rất nhu nhược yếu đuối, ban đêm sợ nhất sấm sét.

Hứa Gia Mộc chợt ngồi dậy, vén chăn lên xuống giường, vội vả vào phòng ngủ của cha cô, đẩy cửa ra, lại thấy trên giường trống rỗng, không thấy Tống Tương Tư.

Hứa Gia Mộc hoảng hốt, liền nhanh chóng kiểm tra tất cả gian phòng, không thấy Tống Tương Tư, anh liền lấy ra điện thoại di động gọi điện thoại cho cô, kết quả lại nghe tiếng chuông của cô trong phòng ngủ.

Hứa Gia Mộc ngay cả quần áo cũng không kịp đổi, trực tiếp mặc áo ngủ chạy ra ngoài.

Trời mưa rất lớn, mới vừa một từ trong tiểu khu ra ngoài, quần áo trên người liền ướt đẫm, Hứa Gia Mộc ngồi lên xe, đầu tiên suy nghĩ, chạy đến phần mộ của ba Tống, kết quả lại không thấy bóng dáng Tống Tương Tư, Hứa Gia Mộc lại ngựa không ngừng chạy trở lại, vừa mới chuẩn bị đi lên lầu xem một chút Tống Tương Tư có có về nhà không, anh bất chợt nghĩ tới chuyện gì, hướng về phía công viên tiểu khu chạy đi.

Mưa vẫn chưa dừng, càng rơi càng nặng hạt, che lại tầm mắt của người, ánh sáng đèn đường cũng trở nên mờ mờ.

Hứa Gia Mộc mượn ánh đèn pin từ điện thoại di động, đi một vòng trong rừng cây, cuối cùng thấy một nơi, một người ngồi xổm, chôn đầu vào đầu gối.

Hứa Gia Mộc dựa vào đồ ngủ người nọ đang mặc trên người, nhận ra đó là Tống Tương Tư.

Anh thở phào nhẹ nhõm, yên tâm trở về, sau đó thuận tiện cất bước đi tới, càng đến gần, qua tiếng mưa rơi tiếng sấm, nghe tiếng nức nở của Tống Tương Tư.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 936: Kéo dài (16)
Đáy lòng Hứa Gia Mộc xuất hiện một cỗ nỗi đau thầm lặng, bước chân của anh hơi ngừng một chút, sau đó mới chậm rãi đi tới trước mặt Tống Tương Tư.

Tống Tương Tư nghe được tiếng vang, ngẩng đầu, đôi mắt khóc sưng đỏ nổi lên một tia kinh ngạc, giống như không tin sao Hứa Gia Mộc sẽ tìm được cô.

Hứa Gia Mộc không lên tiếng, chẳng qua là vươn tay, nắm tay của cô, đem cô từ trên đất dùng sức lôi dậy, kéo vào trong ngực của mình, ôm cô thật chặt, thấp giọng nói: "Khóc đi."

Vừa nói, Hứa Gia Mộc liền dùng sức ôm chặc Tống Tương Tư: "Muốn khóc thì khóc thật to trong lòng anh, anh ở đây với em."

Tống Tương Tư trốn ở chỗ này đã khóc hơn hai giờ, đã sớm khóc khô nước mắt, nhưng mà lúc cô dựa vào trong ngực Hứa Gia Mộc, nghe được lời của anh nói, vành mắt của cô lại một lần nữa ướt át, nước mắt giống như là những hạt trân châu, rơi xuống, sau đó liền giống như sông làm vỡ đê, nước mắt thế nào cũng không ngừng được, đến cuối cùng, cô trực tiếp khóc thành tiếng.

Mưa càng rơi xuống càng lớn, tiếng gió tiếng mưa rơi tiếng sấm, tiếng khóc của Tống Tương Tư, nhiều tiếng lọt vào tai.

Hứa Gia Mộc từ đầu đến cuối cũng không có nói một câu dư thừa, cứ như vậy lẳng lặng ôm cô.

Anh nhớ tới, nhiều năm trước, đêm hôm đó mẹ mình qua đời, cô cũng yên tĩnh bên cạnh mình.

Một đêm kia, lòng anh vốn rất bi thương, bởi vì có cô ở, nên nguôi ngoai rất nhiều.

Hiện tại, đổi lại anh ở bên cô như vậy.

Qua hồi lâu, Tống Tương Tư mới ngưng tiếng khóc, Hứa Gia Mộc cũng không gấp gáp kéo cô từ trong ngực của mình ra ngoài, anh như cũ ôm cô, yên tĩnh ngây người hồi lâu, anh mới nhẹ nhàng cúi đầu, giơ tay lên, lau khô giọt nước mắt trên mặt cô, sau đó nắm tay của cô, im lặng không nói lôi kéo cô, đi ra ngoài rừng cây.

Tống Tương Tư là nữ vương luôn kiêu ngạo, lúc này im lặng, không có giãy giụa, cũng không có ngạo mạn, cứ như vậy mặc cho Hứa Gia Mộc lôi kéo, đi sau lưng anh..

Về đến nhà, Hứa Gia Mộc xả nước nóng, để cho Tống Tương Tư đi tắm, mà mình đi phòng bếp nấu một chén canh gừng.

Tống Tương Tư cả ngày chưa ăn gì, lúc nhìn thấy canh gừng, không có bất kỳ bài xích, nhẹ nhàng uống từng ngậm.

Tống Tương Tư uống xong canh gừng, Hứa Gia Mộc hỏi: "Có muốn ăn gì không?"

Tống Tương Tư rất nhẹ gật đầu một cái.

Hứa Gia Mộc lập tức cười: "Muốn ăn cái gì?"

"Cá chua ngọt ..." Tống Tương Tư nói xong, cũng có chút do dự muốn đổi, mà Hứa Gia Mộc như nghe thấy cô nói, lập tức gật đầu nói: "Được, anh làm cho em."

Tống Tương Tư ngồi ở trong phòng khách, nhìn Hứa Gia Mộc mặc quần áo ướt đẫm nước mưa, bận rộn trước bận rộn sau, ánh mắt trở nên có chút bình tĩnh.

-

Cá chua ngọt rất nhanh được Hứa Gia Mộc bưng lên, anh vừa cho cô đôi đũa, vừa cầm chén cho cô, còn thỉnh thoảng nhắc nhở cô cẩn thận.

Tống Tương Tư từ đầu đến cuối cũng chỉ là rũ đầu, không nói tiếng nào ăn cá, lúc Hứa Gia Mộc bất chợt cầm đũa, lần nữa lọc xương cá cho cô, Tống Tương Tư rốt cục ngẩng đầu lên nhìn Hứa Gia Mộc, lên tiếng nói: "Anh đi tắm đi."

"Được." Hứa Gia Mộc gật đầu, ngồi ở đối diện, nhìn chằm chằm Tống Tương Tư ăn cá một lát, mới đứng lên, vào phòng tắm.

Hứa Gia Mộc từ trong phòng tắm ra ngoài, Tống Tương Tư đã không còn ở phòng khách, trong mâm trên bàn, còn dư lại đại khái nửa con cá, đôi đũa đặt ở một bên.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 937: Kéo dài (17)
Hứa Gia Mộc nghĩ đến Tống Tương Tư lại một mình chạy ra ngoài, liền vọt tới trước phòng ngủ của ba Tống, đẩy cửa ra.

Tống Tương Tư nằm ở trên giường bị hành động bất thình lình của Hứa Gia Mộc làm cho hoảng sợ, cô mạnh ngồi dậy, nhìn Hứa Gia Mộc, có chút hồ nghi hỏi: “Làm sao vậy?”

Hứa Gia Mộc thở dài nhẹ nhõm một hơi: “Không có việc gì.”

Sau đó liền đi ra ngoài, thu thập bàn cơm một chút.

Khi định Hứa Gia Mộc quay lại cái phòng ngủ kia của Tống Tương Tư, vừa lúc ngoài cửa sổ vang lên một tiếng sấm, đinh tai nhức óc, anh dừng lại ở phòng khách một chút, cuối cùng vẫn là xoay người đi phòng ngủ của ba Tống, đẩy cửa ra, nhìn thấy Tống Tương Tư vùi ở trên giường, lạnh run.

Đáy lòng Hứa Gia Mộc lại là một cơn đau bén nhọn, anh đóng cửa lại, tiêu sái bước nhanh đến bên giường: “Tương Tư?”

Hứa Gia Mộc hô vài tiếng tên của Tống Tương Tư, cô mới thò đầu từ trong chăn ra, cô nhìn anh khoảng nửa phút, cánh môi mới nhẹ nhàng giật giật: “Theo giúp tôi như thế này, được không?”

Hứa Gia Mộc đau lòng càng sâu, anh không hề nghĩ ngợi gật gật đầu, nói một chữ: “Tốt.”

Có thể là do có Hứa Gia Mộc ở cùng, mấy ngày nay Tống Tương Tư rất khó ngủ, bây giờ lại rất nhanh thiếp đi.

Hôm sau khi cô tỉnh lại, vừa lúc nhìn thấy ánh mặt trờ ngoài cửa sổ, thời tiết sáng sủa rối tinh rối mù, không tìm thấy một chút bong dáng thời tiết nóng bức.

Tống Tương Tư cảm giác ngủ thật sự rất trầm và lâu, cô giật giật thân thể một chút, xoay người, liền nhìn thấy Hứa Gia Mộc ngồi ở bên giường, dựa vào vào ghế ngủ.

Lúc này Tống Tương Tư mới nhớ tới, chuyện đã xảy ra tối hôm qua.

Kỳ thật cô luôn luôn không thích yếu đuối trước mặt người khác, tối hôm qua là vì chuyện hạ táng ba, cô thật sự rất khó chịu, mới có thể nói với anh như vậy. Cô đã nghĩ, sau khi cô ngủ anh sẽ rời đi, lại không nghĩ rằng, anh thế nhưng ngồi ở bên cạnh cô cả đêm như vậy.

Sắc mặt Hứa Gia Mộc, thoạt nhìn rất tái nhợt, chỗ hốc mắt có một mảnh xanh đen.

Thời gian gần đây, anh vất vả so với cô gấp trăm lần, toàn bộ chuyện tình ba qua đời, đều là do một mình anh đi làm, cho dù có mệt, cô cũng không nhìn thấy trên mặt anh nửa điểm không kiên nhẫn, từ trong miệng của anh nghe một câu oán hận.

Có thể là do Hứa Gia Mộc đang ngủ, từ lúc Tống Tương Tư gặp lại anh đến nay, đây là lần đầu tiên cô cẩn thận nhìn anh như vậy.

Ngũ quan của anh so với trước đây, không có biến hóa gì, nhưng mà tổng thể làm cho người ta cảm giác, lại thành thục trầm ổn rất nhiều.

Vẻ mặt của anh thoạt nhìn rất mệt mỏi, chắc là do gần đây quá mệt mỏi đi.

Tống Tương Tư nhịn không được nâng tay lên, hướng về phía hàng mi đang nhíu lại của Hứa Gia Mộc vuốt, đầu ngón tay của cô vừa mới đụng phải da của anh, đột nhiên tiếng chuông điện thoại vang lên.

Tay Tống Tương Tư run lên, vội vàng rụt trở về, cô nhìn lại theo tiếng chuông của di động, là di động của Hứa Gia Mộc đặt ở đầu giường, nhìn lên trên màn hình, hiện hai chữ: Tư Tư.

Tư Tư...... Cùng nhũ danh với cô, hai chữ giống nhau như đúc.

Là cô gái tên Dương Tư Tư kia gọi tới sao?

Tống Tương Tư cúi đầu suy nghĩ, rất nhanh liếc qua, đứng lên, đi ra phòng ngủ, lúc cô đóng cửa lại, cô nghe thấy Hứa Gia Mộc trong phòng ngủ, bị tiếng chuông đánh thức, lúc tiếp nghe còn mang theo vài phần buồn ngủ mông lung: “Alo? Làm sao vậy?”

“Uh...... Anh không ở Bắc Kinh, bên ngoài ...... Còn không biết khi nào thì trở về? Tốt...... Có điểm vây, uh, tốt, tạm biệt, trở lại Bắc Kinh gặp.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 938: Kéo dài (18)
Hứa Gia Mộc và Tống Tương Tư ở đó đến ngày thứ bảy sau khi ba Tống qua đời mới trở về Bắc Kinh.

Ngồi chuyến bay buổi sáng hôm đó, đến Bắc Kinh, là lúc một giờ chiều.

Xe Hứa Gia Mộc liền đứng ở sân bay Bắc Kinh, anh lái xe đưa Tống Tương Tư trở lại khách sạn Tô Uyển.

Dọc theo đường đi, giao thông thông thuận, chỉ mất bốn mươi phút, liền đến nơi.

Trước khi xuống xe, Tống Tương Tư quay đầu dịu dàng nở nụ cười khó có được với Hứa Gia Mộc một chút, liền ngay cả lời nói ra, đều rất ôn hòa: “Gia Mộc, trong khoảng thời gian này, cám ơn anh.”

Hứa Gia Mộc mở khóa xe, cười với Tống Tương Tư một cái, anh nhìn chằm chằm Tống Tương Tư một lát, sau đó mở miệng nói: “Em có chuyện gì, lúc nào cũng có thể liên hệ với em, số điện thoại của anh không đổi.”

Dừng một chút, Hứa Gia Mộc lại bổ sung: “Em còn nhớ số điện thoại của anh sao? Nếu không nhớ rõ......”

Hứa Gia Mộc ở trong xe tìm kiếm một chút, cầm danh thiếp ra, đưa cho Tống Tương Tư: “Mặt trên trên này có phương thức để liên hệ với anh.”

Tống Tương Tư không có vươn tay tiếp nhận, chỉ tiếp tục cười yếu ớt nhìn về phía Hứa Gia Mộc một chút.

Hứa Gia Mộc chớp mắt nhìn về phía Tống Tương Tư, sau đó cúi đầu nhìn thoáng qua danh thiếp của bản thân, một lát sau, lại mở miệng nói: “Tương Tư, anh đáp ứng với ba em, chăm sóc tốt em, em lưu trữ phương thức liên hệ của anh, chỉ cần em cần đến, lúc nào anh......”

“Gia Mộc.” Tống Tương Tư bỗng dưng lên tiếng, đánh gãy lời nói của Hứa Gia Mộc: “Em đã gọi điện thoại cho đạo diễn, ngày mai tiếp tục quay quảng cáo.”

“Anh không phải đã nói sao? Trở lại Bắc Kinh nghỉ ngơi vài ngày rồi mới tiếp tục quay, không vội vàng......” Hứa Gia Mộc nhíu mi một chút

.

“Gia Mộc.” Tống Tương Tư lại một lần đánh gãy lời nói của Hứa Gia Mộc, sau đó lại kêu một tiếng tên của anh: “Gia Mộc, không sai biệt lắm trong vòng một tuần là có thể quay xong quảng cáo, cuối tuần sau em sẽ hồi Mỹ quốc .”

Hứa Gia Mộc nhìn biểu tình của Tống Tương Tư, bỗng dưng giật mình, ngây người một lát, anh mới hỏi lại một câu: “Trở về Mỹ?”

“Uh.” Tống Tương Tư nhẹ nhàng lên tiếng, không nói nữa.

Lần này cô trở về, vốn là bởi vì ba bệnh nặng, hiện tại ba qua đời, cô cũng nên đi.

Cô rất biết ơn trong khoảng thời gian này, anh luôn giúp đỡ và chăm sóc cô, nhưng mà, anh và cô đã kết thúc chính là kết thúc.

Bên trong xe im lặng, rất lâu sau Hứa Gia Mộc cũng không có lên tiếng, Tống Tương Tư lại mở miệng: “Nếu không có việc gì, em xuống xe trước.”

Hứa Gia Mộc như có như không nghe được lời của cô, nhìn thẳng ngã tư đường phía trước, nhẹ nhàng gật đầu một cái.

“Tạm biệt.” Tống Tương Tư đẩy cửa xe ra, xuống xe, sau đó đóng cửa xe, xoay người vào khách sạn Tô Uyển.

Hứa Gia Mộc vẫn không nhúc nhích ngồi ở trong xe như cũ, tay anh đang nắm chặt danh thiếp, run lợi hại.

-

Ngày thứ hai sau khi trở lại Bắc Kinh, Hứa Gia Mộc đến tập đoàn Hứa thị, thời gian rời khỏi chỉ có mười ngày, công việc lại xếp thành núi, một ngày liên tục mở ba cái hội nghị, ký văn kiện khẩn cấp nhiều đến mỏi tay, buổi tối tăng ca đến đêm khuya, trực tiếp ngả đầu ngủ ở công ty.

Liên tục giằng co sứt đầu mẻ chán bốn ngày như vậy, rốt cục mới xử lý sạch sẽ công việc tồn đọng mấy ngày trước, mà ngày chủ nhật hôm nay, cũng đã qua 80% thời gian.

Có một số việc lúc bận rộn, không có thời gian suy nghĩ, sẽ không cảm thấy khó chịu, nhưng mà một khi rảnh rỗi, càng nghĩ lại càng tâm tắc, vì muốn tìm việc làm cho bản thân, buổi tối Hứa Gia Mộc trực tiếp hẹn một vị khách, ở vườn Hương ăn hải sản của quán, sau đó, ở chỗ này anh gặp lại Tống Tương Tư.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 939: Kéo dài (19)
Lúc tiểu Đậu Đỏ ăn cơm, bị dính nước tương, tay trở nên bẩn hề hề, Tống Tương Tư ôm con đi vào toilet.

Tiểu Đậu Đỏ nhìn thấy nước, rất cao hứng, vỗ vỗ vòi nước đang chảy nước, khiến cho bọt nước văng tứ phía, vẩy lên trên mặt Tống Tương Tư, Tống Tương Tư có chút nghiêm túc nói: “Đậu Đỏ, con còn như vậy, mẹ sẽ tức giận!”

Tiểu Đậu Đỏ hoàn toàn không bị Tống Tương Tư dọa đến, ngược lại càng đùa càng vui mừng , Tống Tương Tư trực tiếp đặt tiểu Đậu Đỏ ở trên bệ rửa mặt, làm bộ xoay người giống như sắp rời khỏi, tiểu Đậu Đỏ sợ tới mức, ủy khuất hề hề hô một câu: “Mẹ, con sai rồi.”

“Vậy muốn thật tốt sửa sai sao?” Tống Tương Tư khoanh hai tay đứng trước mặt tiểu Đậu Đỏ, đứng ở tại chỗ không nhúc nhích.

“Tốt tốt lập tức sửa sai.” Đầu tiểu Đậu Đỏ cúi xuống giống như con gà con mổ thóc.

Lúc này Tống Tương Tư mới đi tới, một lần nữa ôm lấy tiểu Đậu Đỏ, cẩn thận giúp cô bé lau sạch vết bẩn, lúc cầm khăn tay chuẩn bị lau tay cho tiểu Đậu Đỏ, cô chợt nghe thấy một âm thanh truyền đến: “Tương Tư.”

Tống Tương Tư nghe được âm thanh của Hứa Gia Mộc, sửng sốt một lát, mới quay đầu, nhìn thấy Hứa Gia Mộc bình tĩnh đứng ở một bên.

Tiểu Đậu Đỏ gặp qua Hứa Gia Mộc, cảm thấy có chút nhìn quen mắt, đôi mắt to đen láy, không chớp mắt nhìn chằm chằm Hứa Gia Mộc.

Hứa Gia Mộc bị tiểu Đậu Đỏ nhìn đáy lòng có chút giống như nhũn ra, anh mại bước chân đi qua, ngữ điệu ôn hòa mở miệng nói với tiểu Đậu Đỏ: “Tiểu Đậu Đỏ, cháu còn nhớ chú không?”

Tiểu Đậu Đỏ quơ quơ đầu, sau đó liền nhăn mặt lại, âm thanh non nớt tức giận hô một câu: “Chú.”

Kỳ thật Hứa Gia Mộc chỉ mới nhìn thấy tiểu Đậu Đỏ một lần, lúc này gặp lại, anh phát hiện giống như lần đầu tiên, đáy lòng bản thân thế nhưng run rẩy, anh nhịn không được đưa hai tay về phía tiểu Đậu Đỏ: “Chú ôm một cái được không?”

Tiểu Đậu Đỏ thật ra cũng không bài xích Hứa Gia Mộc, đầu tiên là liếc mắt nhìn Tống Tương Tư một cái, thấy sắc mặt mẹ mình không có khác thường gì, sau đó quay đầu, giang hai tay hướng về phía Hứa Gia Mộc, giòn giòn nói: “Tốt.”

Hứa Gia Mộc ôm lấy tiểu Đậu Đỏ, cô bé vẫn giống như trước, thân thể vẫn nhở ôn nhu mềm mại như vậy, khiến cho đáy lòng anh đều sắp hòa tan .

Anh nhìn chằm chằm khuôn mặt nho nhắn của tiểu Đậu Đỏ gần trong gang tấc, càng nhìn càng cảm thấy tiểu Đậu Đỏ rất quen mắt, anh suy nghĩ rất lâu, Tống Tương Tư mới mở miệng nói với Tống Tương Tư đang đứng bên cạnh: “Thời gian tiểu Đậu Đỏ ở với em rất lâu, bộ dạng bây giờ có điểm giống em.”

“Phải không?” Tống Tương Tư cười hỏi lại một câu, ánh mắt lưu chuyển ở trên người Hứa Gia Mộc và tiểu Đậu Đỏ một lát.

Tính toán, đây là lần thứ hai cha con hai người gặp mặt đi, lúc trước khi cô một mình nhìn tiểu Đậu Đỏ, cũng không có cảm thấy con bé giống Hứa Gia Mộc, bây giờ bọn họ ở cùng một chỗ, cô mới phát hiện, cái mũi của tiểu Đậu Đỏ, cực kỳ giống mũi của anh.

Tống Tương Tư cũng không có sốt ruột ôm tiểu Đậu Đỏ đi, đứng ở một bên, nhìn Hứa Gia Mộc đang không ngừng đùa với tiểu Đậu Đỏ, có thể là do quan hệ huyết thống, tiểu Đậu Đỏ luôn luôn sợ người lạ, lại phá lệ thân thiết thân thiết với anh, ở trong ngực anh ánh mắt cười đều mị thành một đạo vá.

Tư thế Hứa Gia Mộc ôm đứa nhỏ rất chuẩn, tiểu Đậu Đỏ ở trong ngực anh không thành thật nhích tới nhích lui, anh luôn có thể dễ dàng ứng phó.

Đến tột cùng là cha con ruột thịt, đặt ở cùng nhau, hình ảnh thập phần hoàn mỹ, so với lúc Giang Thành ôm tiểu Đậu Đỏ, thoạt nhìn thoải mái rất nhiều.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,938
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Chương 940: Kéo dài (20)
Ước chừng qua một giờ, rốt cục Hứa Gia Mộc cũng chuyển tầm mắt khỏi người Tiểu Hồng, anh nhìn chằm chằm Tống Tương Tư nói: “Ngày kia đã đi rồi sao?”

“Ừhm.” Tống Tương Tư nở nụ cười, vươn tay về phía Tiểu Hồng.

“Vé máy bay là mấy giờ?” Hứa Gia Mộc lại hỏi.

Tiểu Hồng không sốt ruột nhào vào trong lòng Tống Tương Tư, ngược lại còn quay đầu qua, nhìn Hứa Gia Mộc thơm một cái, Hứa Gia Mộc bị hành động bất ngờ của Tiểu Hồng làm cho cứng đờ người, cảm xúc lên xuống bất định.

Sau đó Tiểu Hồng liền xoay người, duỗi người về phía Tống Tương Tư.

Tống Tương Tư tiếp nhận Tiểu Hồng: “Ba giờ chiều.”

“Đến Mỹ, là năm giờ chiều.”

Tống Tương Tư “Ừhm” một tiếng, qua một lát, lại nhìn anh mở miệng nói: “Tôi và Tiểu Hồng đặt vé rồi.”

“Được.”

“Hẹn gặp lại.”

“Hẹn gặp lại.” Tống Tương Tư cúi đầu nhìn Tiểu Hồng trong lòng mình nói: “Chào chú đi.”

Tiểu Hồng cực kỳ ngoan ngoãn giơ cánh tay béo ụt ịt về phía anh: “Chào tạm biệt chú.”

“Tạm biệt!” Hứa Gia Mộc cười ấm áp.

Tống Tương Tư không nói nữa, ôm Tiểu Hồng xoay người qua, lúc cô nhanh chóng đi đến toilet, Hứa Gia Mộc lại mở miệng hô tên cô: “Tương Tư.”

Tống Tương Tư dừng bước, đưa lưng về phía anh một lát, mới xoay người, lại phát ra âm thanh như cũ: “Ừhm?”

“Tôi đã nhét danh thiếp vào túi của Tiểu Hồng, nếu em ở nước ngoài quá mệt mỏi hay không vui vẻ gì, lúc nào cũng có thể gọi điện thoại cho tôi, tôi đón em trở về.”

Tống Tương Tư há to mồm, cuối cùng cái gì cũng chưa nói, chỉ xoay người ôm Tiểu Hồng rời đi.

Hứa Gia Mộc nhìn chằm chằm bóng lưng của cô, tầm mắt có chút nhạt nhòa.

Khoảng cách xa nhất trên thế giới này, không phải là tôi đứng trước mặt em, em lại không biết tôi yêu em, mà là tôi muốn đối xử tốt với em, em cũng không cần.

Chia ly đau đớn nhất trên thế giới này, không phải chúng ta yêu nhau rồi lại chia tay, mà là em không ở bên cạnh anh, nhưng vẫn ở trong lòng anh.

-

Hứa Gia Mộc của đêm đó, uống rất nhiều rượu, thế nào anh mà anh quay lại được Cẩm Tú viên, anh cũng không rõ ràng.

Anh chỉ nhớ rõ lúc mình lung lay bước từ trên xe xuống, có người bổ nhào vào trong lòng mình, mặt nhăn lại, oan ức nói: “Gia Mộc, sao giờ anh mới về nhà?”

Âm thanh đó rất quen thuộc, nhưng anh suy nghĩ rất lâu, cũng không nghĩ ra là của ai.

Anh cố gắng mở to mắt, nhìn người trong lòng mình, nhìn rất lâu, lại chỉ có thể thấy vẻ mặt hoảng hốt của cô, anh đẩy cô ra, bước chân bất ổn đi đến trước cửa phòng, bấm mật mã nhiều lần cũng không đúng.

“Gia Mộc, anh nói cho em biết mật mã, em mở cửa giúp anh.” Dương Tư Tư đi lên phía trước, vươn tay, đỡ HUứa gIa Mộc.

“0513” Hứa Gia Mộc nói.

Mở cửa, Dương Tư Tư đỡ anh đi vào, một đường nâng đỡ anh trở về phòng ngủ.

Dương Tư Tư thật vất vả mới đỡ được anh xuống giường, sau đó xuống lầu rót cho anh một chén nước ấm, lúc cô quay lại, đã thấy anh ở trong phòng tắm, nôn lợi hại.

Dương Tư Tư vội vàng đặt cốc nước xuống, đi vào phòng tắm, cô ngồi xổm xuống bên người anh, vỗ lưng anh, đợi anh nôn ra được một chút, mới đưa chén nước cho anh, để anh súc miệng.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top