Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,935
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 927: Kéo dài (7)
Hứa Gia Mộc và ba Tống ở cùng một gian phòng, một mình Tống Tương Tư ở một gian phòng.

Hai gian phòng, chỉ cách một bức tường trắng.

Sáng sớm hôm sau Tống Tương Tư tỉnh lại, liền đi sang gian phòng cách vách, cửa phòng do ba Tống mở, Hứa Gia Mộc không có ở trong phòng.

Thoạt nhìn tinh thần của ba cô không tốt như ngày hôm qua, thậm chí có chút uể oải, chỉ là mở cửa cho cô, đường đi chỉ khoảng hơn mười thước, đã mệt thở hồng hộc.

Tống Tương Tư nâng ba cô đi đến ghế sa lon ngồi xong, cô còn chưa mở miệng nói chuyện, ba Tống đã mở miệng thong thả nói: “Tối hôm qua, dương như tiểu Hứa một đêm không ngủ chút nào.”

“Bụng ta có điểm không thoải mái, vẫn chạy về phía WC, mỗi lần đều là cậu ấy cõng ba đi, nửa đêm ba còn không cẩn thận tiểu ở trên giường, cậu ấy đổi quần áo cho ba, lau lại cả người cho ba, nhường lại giường của bản thân cho ba, cậu ấy ở bên cạnh trông coi ta cả đêm, còn có bộ quần áo kia của ta, đều là do cậu ấy giặt ......”

Ba Tống nói xong, liền nâng tay lên, chỉ chỉ hai kiện quần áo bên ngoài cửa sổ phía trước.

“Có thể nhìn ra được, tiểu Hứa làm người rất không sai, là thật tâm đối tốt với con, tương lai có cậu ấy cùng con, ba thật sự rất yên tâm......”

Ba Tống còn nói liên miên cằn nhằn rất nhiều điều tốt về Hứa Gia Mộc, nhưng mà một chữ Tống Tương Tư cũng chưa nghe vào, chỉ là nhìn chằm chằm quần áo mà Hứa Gia Mộc giặt, kinh ngạc nhìn.

-

Hứa Gia Mộc trở lại khách sạn, trong tay xách vài túi lớn.

Tối hôm qua mọi người đi vội vàng, cũng không mang theo quần áo, Hứa Gia Mộc cố ý đến cửa hàng tổng hợp ở sân bay mua giúp Tống Tương Tư và ba Tống hai bộ quần áo để tăm rửa, thuận tiện còn thuê một chiếc xe, mua hai phần bữa sáng.

Hành động của Tống không thay đổi, Hứa Gia Mộc ngồi ở bên cạnh, rất kiên nhẫn cầm thìa, từng muỗng từng muỗng giúp ba Tống uống cháo.

Tống Tương Tư ngồi ở đối diện, nhìn cảnh tượng trước mặt, đáy mắt mạc danh kỳ diệu liền trở nên có chút ẩm ướt, cô cúi đầu, không dám nhìn hình ảnh trước mặt, sợ thời gian bản thân xem lâu hơn một chút, thì trong lòng thật vất vả mới có thể kiên đinh, lại dao động trở lại.

Ở trong trí nhớ của cô, Hứa Gia Mộc là cái loại này điển hình đại thiếu gia cơm đưa đến mồm, quần áo không phải động tay chân, chẳng bao lâu sau, anh thế nhưng lại thay đổi, trở nên suy nghĩ tinh tế, có thể chăm sóc người khác, khiến cho người khác có cảm giác an toàn và ỷ lại, làm cho người ta cảm thấy khi có anh ở bên cạnh thì trong lòng sẽ trở nên kiên định và ấm áp.

Nếu như, trong tám năm anh sống với cô, anh ở trước mặt cô, từng có có khoảnh khắc như thế này, có lẽ lúc trước, lúc trước cô sẽ không bỏ qua cảm nhận của trái tim, quyết tâm buộc bản thân rời đi anh như vậy.

Hiện tại, anh rốt cục như cô mong muốn, biến thành một người đàn ông tốt đáng giá phó thác cả đời, nhưng mà, lại không có nửa điểm quan hệ với cô.

-

Mười một giờ sáng, Hứa Gia Mộc thanh toán tiền phòng xong, mở cửa chiếc xe mình thuê ra, chở Tống Tương Tư cùng ba Tống trở về quê hương của bọn họ.

Khoảng cách từ sân bay đến cái trấn nhỏ mà Tống Tương Tư sinh ra khoảng hơn bốn trăm km, đi đường mất khoảng hơn năm giờ, mãi đến khi gần năm giờ chiều, rốt cục mới đến quê nhà của Tống Tương Tư.

Từ lúc ba Tống đi Bắc Kinh chữa bệnh, Tống gia không có ai ở, trong nhà có chút bẩn.

Một đêm tối hôm qua không ngủ tốt, Hứa Gia Mộc lại xe cả ngày, không có oán trách gì sắn tay áo, quét tước một lần bụi bặm từ trong ra ngoài căn phòng, sau đó lại đi ra ngoài mua đồ ăn, tự mình xuống bếp, làm cơm chiều.

Ba Tống không có tinh thần muốn ăn, chưa ăn được bao nhiêu đã nọ, ăn xong lại uống thuốc, quay về phòng nằm nghỉ ngơi .
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,935
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 928: Kéo dài (8)
Cơm nước xong, Hứa Gia Mộc đi rửa bát, lúc anh từ trong phòng bếp đi ra, vừa vặn thấy Tống Tương Tư trải đệm chăn ở trên ghế sa lon.

Tống Tương Tư nghe thấy tiếng bước chân, nghiêng đầu, liếc mắt nhìn anh một cái, sau đó tùy ý ném gối đầu lên trên ghế sa lon, đứng lên đi về phía phòng ngủ mà từ nhỏ đến lớn bản thân ở, đẩy cửa ra, nói với Hứa Gia Mộc: “Anh ngủ ở phòng này đi, khăn trải giường với vỏ chăn em vừa mới đổi mới rồi.”

Hứa Gia Mộc đứng ở tại chỗ không nhúc nhích, đầu tiên là nhìn chằm chằm cửa phòng ngủ mà Tống Tương Tư vừa mở, nhìn thoáng qua bên trong, sau đó lại nhìn nhìn đệm chăn được trải trên ghế sa lon, nháy mắt hiểu được ý tứ của Tống Tương Tư, không hề nghĩ ngợi trực tiếp mở miệng nói: “Anh ngủ sô pha.”

“Hôm nay anh lái xe cả ngày, khẳng định mệt chết đi......”

Tống Tương Tư vừa tranh cãi được một câu, liền nhìn thấy Hứa Gia Mộc sải bước tiêu sái đến trước ghế sa lon nằm xuống.

Tống Tương Tư nhìn chằm chằm Hứa Gia Mộc trầm mặc một hồi, lại mở miệng nói: “Cám ơn.”

Hứa Gia Mộc gật gật đầu: “Không cần khách sáo.”

Tống Tương Tư đứng ở cửa phòng ngủ một lúc lâu, để lại một câu “Ngủ ngon”, rồi vào phòng ngủ, nhẹ nhàng đóng cửa phòng ngủ lại.

-

Hôm sau lúc Tống Tương Tư và ba Tống tỉnh lại, Hứa Gia Mộc đã làm tốt bữa sáng.

Không biết có phải do tối hôm qua ba Tống nghỉ ngơi tốt hay không, một ngày này trạng thái tinh thần của ông đặc biệt tốt, ăn xong điểm tâm, liền đề nghị đi nghĩa địa xem mẹ Tống.

Trước khi lên đường, ba Tống còn cố ý nói Tống Tương Tư tìm một bộ quần áo kiểu áo Tôn Trung Sơn mà nhiều năm trước mẹ Tống tự tay may cho ông mặc vào.

Mộ của mẹ Tống chôn ở trên đồng ruộng của Tống gia để lại, xe chỉ có thể chạy đến ven đường, kế tiếp phải đi bộ.

Tuy rằng ba Tống rất có tinh thần, nhưng mà lại không được vài bước đường, cuối cùng vẫn là Hứa Gia Mộc cõng ông lên.

Mùa hạ phía nam, nóng hơn rất nhiều so với Bắc Kinh, lúc này đúng giữa chưa, người phơi nắng lâu nóng rát, Hứa Gia Mộc cõng ba Tống chỉ mới đi được hai trăm thước, quần áo trên người của anh đều đã ướt đẫm, những nọn tóc cắt xen lung tung, đều bị mồ hôi tẩm ướt.

Tống Tương Tư đi bên cạnh, nhìn thấy hình ảnh như vậy, dùng sức nắm chặt dù trong tay cố gắng che bớt nắng.

-

Sauk hi ba Tống bệnh nặng, ruộng đất của Tống gia vẫn để hoang , cỏ dại hồi sinh, dường như bao phủ toàn bộ mộ mẹ Tống.

Ba Tống từ trên lưng Hứa Gia Mộc trượt xuống, nâng tay Tống Tương Tư, đi tới trước mộ phần, ông cố hết sức khom người, muốn nhổ đi cỏ dại, nhưng mà chỉ bắt được một cây cỏ, đã mất rất nhiều sức lực, cũng không nhổ lên được.

Hứa Gia Mộc đang giẫm chân tại chỗ lền đi tới, dặn Tống Tương Tư chăm sóc tốt ba Tống, sau đó liền không rên một tiếng khom người, nhổ cỏ.

Cỏ dại mọc rất cao, rễ lại đâm quá sâu, muốn nhổ lên phải cố hết sức, mồ hôi ướt đẫm cả người Hứa Gia Mộc, cuối cùng Tống Tương Tư có chút nhìn không được, tiến lên kéo cánh tay Hứa Gia Mộc, làm cho anh nghỉ ngơi một lát, thuận thế đưa bình nước mang theo cho anh.

Hứa Gia Mộc một hơi uống hết phân nửa bình nước, đứng ở dưới bong cây, ngồi cùng ba Tống một lát, sau đó lại đứng dậy đi về phía mộ của mẹ Tống, đại khái qua khoảng một giờ, mới nhổ sạch sẽ cỏ dại trên mộ phần của mẹ Tống.

Ba Tống cố sức đứng lên, dựa vào Tống Tương Tư, đi tới trước mộ phần của mẹ Tống, vươn tay, sờ sờ mộ bia của mẹ Tống, sau đó liền bảo Hứa Gia Mộc cùng Tống Tương Tư rời đi, để bản thân một mình, nói liên miên lải nhải rất nhiều với người vợ đã mất nhiều năm của ông.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,935
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 929: Kéo dài (9)
Mãi cho đến bốn giờ chiều, ba Tống mới cùng Tống Tương Tư và Hứa Gia Mộc về nhà.

Có thể nhìn ra, thời gian ba Tống nói với mẹ Tống rất lâu, tâm tình cũng tốt hơn rất nhiều, trên đường trở về, khóe môi vẫn luôn luôn giơ lên .

Về đến cửa nhà, Hứa Gia Mộc vừa ngừng xe, ba Tống đột nhiên mở miệng nói: “Tư tư, ba muốn ăn gà nhà ở cầu tây, con đi mua cho ba một con được không?”

Hứa Gia Mộc tắt động cơ của xe, quay đầu nhìn thoáng qua Tống Tương Tư đang đẩy cửa xe, nói: “Để anh cùng đi với em.”

“Một mình Tư tư có thể đi được, không quá xa.” Ba Tống lên tiếng: “Tiểu Hứa, cháu đi cùng ta đến công viên ngồi một lát đi.”

-

Hứa Gia Mộc nâng ba Tống, thong thả tiêu sái đi về phía công viên.

Ba Tống dừng lại một chút, thỉnh thoảng chỉ vào một chỗ, nói một hai câu với Hứa Gia Mộc, đều là về Tống Tương Tư .

“Cây kia...... đã ba bốn mươi năm, lúc Tư Tư còn nhỏ, thích nhất chơi nhảy dây với những đứa bé khác ở nơi đó.”

“Trước kia...... Nơi đó không có xây hồ nhân tạo, đây là vài năm gần đây vừa mới xây ra, lúc trước khi Tư Tư còn nhỏ, đi theo một đám con trai, mỗi ngày đều chơi ở dưới ruộng đất, mỗi lần về nhà cả người đều là bùn, lần nào cũng bị mẹ nó mắng.”

“Còn có, rừng cây hoàng bá kia, cũng đã được 10 năm rồi, lúc trước rừng cây hoàng bá này, chỉ là mấy cành thổ dưỡng nhỏ căm xuống dưới đất, không nghĩ tới cuối cùng lại lớn thành đại thụ che trời, lúc Tư Tư không vui, liền thích trốn ở rừng cây hoàng bá khóc.”

“Ở trên trán của Tư tư, có vết sẹo, là do lúc trước khi chơi đùa cùng bạn bè, không cẩn thận đụng đến, hiện tại tóc phủ che khuất, không nhìn thấy, cháu đẩy tóc ra, mới nhìn thấy được.”

Ba Tống đi vòng công viên được khoảng một vòng, cuối cùng là do Hứa Gia Mộc cõng trở về nhà.

Ông khẳng định đã rất mệt, cũng không nghỉ ngơi, lôi kéo Hứa Gia Mộc vào phòng ngủ của bản thân, chỉ vào một cái bàn cũ, ý bảo Hứa Gia Mộc mở ngăn kéo ở đó ra.

Hứa Gia Mộc nghe theo, nhìn thấy bên trong có một cái hộp sắt lướn, sau đó cứ dựa theo ba Tống phân phó, bế ra.

Ba Tống vỗ vỗ vào một vị trí trên giường, ý bảo Hứa Gia Mộc ngồi xuống, sau đó liền tự mình mở hộp sắt đó ra, bên trong có rất nhiều ảnh chụp, có trắng đen, cũng có màu sắc rực rỡ, có chút nhìn hơi cũ nát, có chút nhìn rất mới, còn có một ít tạp trí từ trên báo cắt ra, đều là ảnh chụp Tống Tương Tư.

Bàn tay khô héo của ba Tống, vuốt phẳng những tấm ảnh kia một hồi lâu, sau đó cầm ra một tấm ảnh đen trắng, nói với Hứa Gia Mộc: “Đây là ảnh chụp Tư Tư được một trăm ngày, cháu xem lúc ấy, rất béo a, không giống bây giờ, gầy gió thổi qua là có thể ngã xuống đất.”

“Đây là ảnh chụp lúc nó 1 tuổi, mẹ nó ôm nó chụp trong quán chụp ảnh, nhìn một cái phía sau, có phải rất được hay không?”

“Đây là ảnh chụp lúc nó 3 tuổi...... Ảnh chụp tiết học đầu tiên khi nó vừa vào lớp một ...... Đây là ảnh chụp nó cầm giấy khen ba năm liền...... Đây là ảnh chụp nó chụp cùng với ông nội và bà nội...... Đây là ảnh chụp hình dáng của nó lúc học trung học...... Còn có, lúc học trung học, lúc ấy a, đã có rất nhiều người viết thư tình cho Tư Tư nhà chúng ta ...... Đây là ảnh chụp lúc Tư Tư học cao nhị, mẹ nó qua đời vào năm này, 1 năm đó nó trôi qua rất không tốt, cho nên cháu xem ảnh chụp, khuôn mặt nhỏ nhắn đều băng lại.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,935
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 930: Kéo dài (10)
“Một năm đó, ánh mắt của nó ngày nào cũng sưng đỏ, nửa đêm thường vụng trộm khóc một mình.”

“Cũng là bắt đầu từ năm đó, Tư Tư đã trưởng thành, lúc trước, nó mặc quần áo dơ về nhà, mẹ nó mắng nó, còn có thể giúp nó giặt quần áo, sau đó mẹ nó đi tới, có nhiều lần, bác thấy nó vụng trộm ở trước vòi nước công cộng dưới lầu, tự giặt quần áo của mình, chắc là sợ làm bác bận lòng...”

“Bac cực kỳ vui vì Tư Tư đã hiểu chuyện, nhưng cũng rất đau lòng.”

“Đây là sau khi nó thi vào đại học, nhận được giấy gọi của đại học Bắc Kinh, bác tự mình đưa nó đi, cháu nhìn này, còn có ảnh chụp chung của hai cha con ở Thiên An Môn.”

Bác trai nói đến đây, không nhịn được thở dài một hơi: “Một năm khi bác bị bệnh, cần phải thực hiện phẫu thuật, lúc ấy trong tay chỉ có chút tiền gửi ngân hàng, nghĩ muốn để lại cho Tư Tư, nhưng là sau đó Tư Tư không biết lấy đâu ra tiền cho bác làm phẫu thuật.”

“Lúc đó, nhà chúng ta nghèo rớt mùng tơi, Tư Tư còn đang đi học, làm thêm ở một cửa hàng, một tháng được 3000 đồng tiền lương, đều đã mua thuốc thang cho bác hết rồi.”

Hứa Gia Mộc nghe đến đó, lông mày hơi nhăn lại.

Lúc đó, anh và Tống Tương Tư đã ở bên nhau, sau khi anh cho cô năm vạn đồng, cô chưa bao giờ mở miệng hỏi anh dù là một chút tiền.

Lúc ấy cô học đại học A, đôi khi nhận điện thoại của anh, cô sẽ tới qua đêm với anh, ngày hôm sau luôn nói có lớp học rồi sớm rời đi, có rất nhiều khi, anh đón cô, lúc anh đến, cô đều đứng ở cửa đại học A chờ, cho nên anh nghĩ cô vẫn đi học,nhưng lại không ngờ cô đã bỏ học.

“Về sau Tư Tư làm diễn viên... Bác, đến đoàn làm phim xem nó một lần, điều kiện rất kém, lúc ấy là mùa đông, nó cảm lạnh sốt cao, lại vẫn kiên trì đóng phim, bác nhìn mà thấy đau lòng... Lại còn một lần, không biết nó chọc phải người nào trong đoàn làm phim, bị người ta đánh, mặt mày sưng vù, quần áo cũng rách tung tóe, suốt đêm chạy về nhà, nhìn thấy bác liền khóc nức nở...” Bác trai nói đến đây, nước mắt liền rơi xuống: “:Bác nghĩ lúc ấy trong lòng Tư Tư rất khổ sở, nhưng không thể dựa vào ai, cũng chỉ có thể chạy đến tìm người ba này, chỉ tiếc, bác không thể làm gì, không thể giúp gì được nó, nó nán lại ở nhà hơn nửa tháng, sau cùng vẫn trở về đoàn làm phim, về sau, đoán là nó cũng không muốn chạy về để bác lo lắng, nên sau đó không hề quay về kể khổ nữa, nhưng bác biết, vài năm đó, nó không sống tốt chút nào, ngẫm là, người cha như bác, thật là vô dụng.”

Hứa Gia Mộc nghe đến đó, đột nhiên nghĩ đến lúc nào đó ở bệnh viện, anh hỏi cô, vì sao cổ chân bị thương vẫn còn quay phim, cô nói nhiều năm rồi đều là như thế.

Lúc ấy, anh liền cảm thấy đau lòng, hiện tại, càng đau hơn, chỉ là cảm thấy như có một cây đao hung hăng khứa vào ngực, khiến anh đau đến không thở được.

Anh ở bên cô tám năm.... chung chăn gối với cô tám năm, ngủ cạnh nhau suốt tám năm... Gần 3000 ngày đêm, thế nhưng anh lại không biết, khi nào cô từng chịu thương tổn, khi nào cô bị đánh, khi nào cô bị bệnh, khi nào thì khổ sở, ...
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,935
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 931: Kéo dài (11)
Cô ở trước mặt anh, vẫn luôn là dáng vẻ cực kỳ dịu dàng, anh đói bụng, cô đi mua đồ ăn cho anh, anh khát nước, cô đi rót nước, anh muốn tắm rửa, cô chuẩn bị nước tắm cho anh... Cô chưa bao giờ đề cập bất kỳ yêu cầu nào với anh, không hề đòi hỏi anh bất cứ điều gì, cô chưa từng mở miệng nói với anh là muốn thứ gì đó, thậm chí ở trước mặt anh, cô chưa từng rơi một giọt lệ, không hề kêu hay than thở chút nào.

Anh vẫn cho là, anh ở bên cô tám năm, anh cực kỳ hiểu cô, nhưng là cho đến bây giờ, anh mới phát hiện, hóa ra đến cuối cùng mình vẫn không biết gì cả.

Mấy năm nay, vô số lần anh đã nghĩ, vì sao cô không cần con của anh, vì sao cô nhất định rời khỏi anh, anh không muốn làm rõ nguyên nhân, cho tới bây giờ đột nhiên anh hiểu rõ, thật ra vài năm đó, người vứt bỏ không phải cô mà là anh.

Từ lúc ban đầu, anh chưa từng đối xử tốt với cô.

“Về sau Tư Tư càng ngày càng đi lên, cũng càng ngày càng bận rộn, đôi khi, tết âm lịch cũng không thể về nhà.”

“Có một năm, vì lĩnh giải trong đêm trừ tịch mà không thể về nhà, đêm khuya, nó gọi điện tho bác, bên phía nó rất yên tĩnh, chỉ có một mình nó, nhưng bác có thể nghe được là nó đang ở bên ngoài.”

“Nó ở trong điện thoại thật cao hứng nói với bác, nó nhận được giải nữ chính xuất sắc nhất, thù lao đóng phim của nó rất nhiều, có thể kiếm được nhiều tiền, có thể dùng cho bác an hưởng tuổi già, nó nói rất nhiều, nhưng bác có thể cảm giác được, nó không hề vui vẻ chút nào.”

“Đêm đó, nó nói chuyện điện thoại với bác rất lâu, mới cúp điện thoại, tuy bác không hề vạch trần nó, nhưng bác biết, chắc là nó một mình cô đơn nên mới gọi điện tho bác.”

Hứa Gia Mộc không lên tiếng, trong đáy mắt nổi lên nóng bỏng.

Đêm tất âm lịch mà cô lĩnh giải, anh biết, đêm đó cô cũng gọi điện cho anh, anh và mấy người bạn đang chơi đùa ở Kim Bích Huy Hoàng, lúc cô gọi tới, anh không nghe.

Mãi đến hôm sau anh mới gọi lại cho cô, hỏi cô có chuyện gì? Cô nói không có, anh hỏi cô đang ở đâu, cô nói cô đang ở quê.

Anh không nghĩ nhiều, tin là thật.

Hiện giờ anh mới biết, lúc đó, cô đơn độc một mình ở Bắc Kinh.

Cho nên, thật ra lúc cô yết ớt nhất, có nghĩ đến muốn dựa vào anh, nhưng anh chưa từng cho cô cơ hội.

Đúng vậy, anh chưa từng để cô dựa vào, sao cô dám ỷ lại vào anh?

Bác trai đem hết những thứ trân quý về Tống Tương Tư cho anh xem, mới giơ tay lên, sờ sờ lệ ở khóe mắt, hỏi Hứa Gia Mộc một câu: “Tư Tư nhà chúng ta có phải rất được hay không?”

Hứa Gia Mộc gật đầu: “Rất được.”

“Cho nên lúc trước cháu nhìn trúng Tư Tư xinh đẹp của nhà chúng ta nên mới bằng lòng cho nó năm vạn đồng tiền?”

Hứa Gia Mộc ngẩn ra, nhìn chằm chằm bác trai không lên tiếng.

“Cháu không cần giấu diếm bác, bác biết, cháu không phải bạn trai của con gái bác.” Trong mắt bác trai hiện lên chút áy náy: “Lúc trước nó là vì tiền phí phẫu thuật của bác, mới đồng ý theo cháu, thật ra lúc nó đưa tiền thuốc men cho bác, bác đã biết, con gái của bác, biết nó nói dối, bác không vạch trần nó, là vì biết nó làm như thế chắc là trong lòng nó cũng rất khổ sở, bác không muốn trách cứ nó, sở dĩ bác muốn gặp cháu, là vì có thứ muốn đưa cho cháu.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,935
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 932: Kéo dài (12)
Bác trai nói xong, liền run rẩy bắt đầu lấy từ dưới gối lên một tấm chi phiếu, đưa cho Hứa Gia Mộc: “Trong này có mười vạn đồng, không phải là tiền của Tư Tư, là những năm gần đây tự bác kiếm được, cả vốn lẫn lãi, trả lại cho cháu.”

Lông mày của Hứa Gia Mộc nhíu lại, không nhận.

Bác trai lại nhét vào trong tay Hứa Gia Mộc: “Chờ đến lúc cháu làm ba, sẽ hiểu được nỗi khổ của bác, một người cha tình nguyện chết cũng không muốn con gái mình phải chịu oan ức, cho nên tiền này nhất định cháu phải nhận, bác không có ý gì khác, bác chỉ muốn lấy lại tôn nghiêm cho con gái mình, nếu cháu tôn trọng con gái của bác, cháu cũng nên cầm.”

Tuy trong lời nói của bác trai, cũng không hề chỉ trích Hứa Gia Mộc, nhưng anh lại cảm thấy có chút không nói nên lời.

“Tư Tư và cháu cũng quen nhau mười một năm rồi...” Bác trai nói đến đây, có chút hoảng hốt: “Mười một năm, thời gian không phải là ngắn, cả đời người, có được mấy cái mười một năm, cả đời người con gái, thời gian tốt nhất đều đã đặt trên người cháu.”

Nghe được những lời này của bác trai, Hứa Gia Mộc nắm lấy tấm chi phiếu, co rúm lại.

Bác trai dừng một lúc, quay đầu nhìn Hứa Gia Mộc cười cười: “Tuy chúng ta mới quen nhau được ba ngày, nhưng bác nhìn ra được, cháu có chút cảm tình với Tư Tư, nếu không cũng sẽ không quản xa xôi cùng Tư Tư chạy đến đây, cũng không vội trước vội sau vì một người sắp chết như bác.”

“Sở dĩ bác bảo Tư Tư tránh mặt là vì có chuyện muốn nhờ cháu.” Bác trai nói đến đây, hơi chần chừ một chút: “Mặc kệ trong tương lai Tư Tư sẽ đến với cháu hay là với người khác, bác đều hi vọng cháu có thể tha thứ cho nó nhiều một chút.”

“Bác biết được thỉnh cầu này của bác có chút quá đáng, nếu nó không đến với cháu, cháu thật sự không cần chăm sóc nó, nhưng bác thật sự lo lắng cho Tư Tư... Bác đi rồi, đến một người thân nó cũng không có, nếu nó bị oan ức, đến một nơi để khóc cũng không có, cháu không biết, cả đời này của bác, điều hối tiwwcs nhất chính là không thể nhìn nó kết hôn...”

“Suy nghĩ một chút, lòng bác đã chua xót, nhưng là ngoài cháu ra, lại không biết tìm ai để nói những lời này, cho dù là bác cầu xin cháu... Cháu có thể đáp ứng bác không, mặc kệ trong tương lai cháu ở bên Tư Tư hay không, nếu nó có gì không tốt, phải chịu oan ức, cháu hãy chăm sóc cho nó giúp bác...”

Hứa Gia Mộc không hề do dự gật đầu: “Cháu đồng ý, bác yên tâm, cháu nhất định sẽ chăm sóc tốt cho cô ấy.”

Bác trai nghe được những lời này, rốt cuộc cũng yên lòng nở nụ cười.

“Nói lâu như vậy, bác cũng mệt rồi, muốn nghỉ một lát, cháu đi xem xem sao Tư Tư vẫn chưa quay lại?”

Hứa Gia Mộc gật đầu, cẩn thận đỡ bác trai nằm xuống, đắp lên người một cái chăn mỏng rồi mới đi ra ngoài.

-

Lúc anh đứng ngoài chờ Tống Tương Tư, hút một điếu thuốc, dùng lực hút vài hơi.

Trong đầu óc anh đều nghĩ đến những lời bác trai vừa nói với mình, nghĩ đi nghĩ lại, không biết làm sao, lại nghĩ đến lúc trước khi tiến vào phòng bệnh, Tống Tương Tư cầm lấy vạt áo của anh, nhỏ giọng nói, anh có thể đối với tôi tốt một chút trước mặt ba tôi không?

Cô của lúc đó, rất nhanh lại bắt đầu phủ định lời nói của mình, nói không cần đối với cô tốt, chỉ cần đối tốt với ba cô là được rồi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,935
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 933: Kéo dài (13)
Ý tứ của cô, có phải là đã từng mong chờ anh đối tốt với cô không?

Nhưng là, anh lại chưa từng đối tốt với cô.

Nếu là lúc trước, tám năm anh ở bên cô, anh lưu ý quan tâm cô một chút, quan tâm nhiều hơn một chút, có phải giữa bọn họ sẽ không dẫn đến tình trạng hôm nay?

Hoặc là, nếu lúc trước, anh nhìn thấy cô, có thể tinh tường nhận ra sự hứng thú lúc đó là rung động, là tình yêu của bây giờ, có phải anh sẽ không để cô nhân nhượng vì năm vạn đồng tiền mà ở bên anh không danh không phận từng ấy năm?

Bác trai đưa cho anh tấm chi phiếu kia, vẫn còn ở túi tiền trong ngực anh, cứng rắn, khiến anh đau đớn.

Bây giờ đây, rốt cuộc anh mới biết thế nào mới là một người đàn ông tốt, một người chồng tốt, mà cô cũng đã gả cho người khác, không cần anh phải đối tốt với cô.

Hứa Gia Mộc hít một ngụm khói, bởi vì dùng lực, ngược lại bị sặc, không nhịn được cong người, kịch liệt ho khan.

Khụ khụ, hốc mắt anh phiếm hồng.

-

Cơm chiều vẫn như cũ là Hứa Gia Mộc làm, anh chặt con gà mà Tống Tương Tư mua thành từng miếng, đặt trên một chiếc đĩa.

Đợi cơm nấu xong, Tống Tương Tư đi vào gọi cha.

Tâm tình bác trai vẫn tốt như cũ, khiến khẩu vị cũng tốt, ăn một cái chân gà.

Ăn cơm xong, bác trai trở về phòng ngủ nghỉ ngơi, còn gọi Tống Tương Tư, hai người đóng cửa, không biết nói gì ở trong, đến hơn chín giờ tối, Tống Tương Tư mới đi ra.

Hứa Gia Mộc ngồi trên ghế sofa, nhìn thấy Tống Tương Tư đi ra lập tức đứng dậy rót cho cô một chén sữa.

Tống Tương Tư thấp giọng nói một câu cảm ơn rồi vươn tay nhận lấy.

Tống Tương Tư uống sữa xong, Hứa Gia Mộc lại lên tiếng nói: “Thời gian không còn sớm, nên đi nghỉ ngơi.”

“Ừhm.” Tống Tương Tư nhẹ gật đầu, nắm chén sữa, chuẩn bị đi tắm rửa, Hứa Gia Mộc lại vươn tay giành lại chán sữa: “Tôi đi rửa chén, em đi tắm rửa đi.”

Tống Tương Tư lại nói một câu cảm ơn.

Hứa gIa Mộc không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm cô một lúc, xoay người đi vào phòng bếp.

Tống Tương Tư đứng tại chỗ, nghe thấy bên trong truyền đến tiếng nước chảy, mặt mày có chút mờ mịt.

-

Ba giờ đêm, Tống Tương Tư ngủ, rồi đột nhiên tỉnh lại từ trong giấc mơ.

Cô cũng không gặp ác mộng, chỉ là đột nhiên tỉnh lại, trong phòng mở điều hòa, mà cả người cô lại toát mồ hôi.

Cô gắt gao cầm lấy chăn, hô hấp trở nên dồn dập, máu chảy trong người cực kỳ nhanh, trái tim cũng rất kích động, cả người trên dưới đều thấy không thoải mái.

Cô cau mày sửng sốt một lúc, sau đó lờ mờ dự cảm được điều gì, liền xốc chăn lên, xuống giường nhanh chóng chạy ra ngoài.

Hứa Gia Mộc ở trong phòng khách nghe được tiếng động, liền mở mắt, mượn ánh sáng từ bên ngoài cửa sổ chiếu vào, anh thấy bóng Tống Tương tư thoảng qua trước mặt mình, anh hô một câu: “Tương Tư?”

Sau đó, đứng lên, đi đến một bên, mở đèn, liền thấy cô đẩy cửa phòng bác trai đi vào.

Hứa Gia Mộc bắt kịp, anh vừa vào đến cửa phòng, liền thấy ngón tay của cô nhẹ nhàng run rẩy chạm vào hơi thở của cha mình, sau đó cả người mạnh mẽ quỳ dưới đất, gào khóc thành tiếng.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top