Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 892: Chương sau lại (8)
“Có chuyện gì bận sao?” theo lời nói của Hứa Gia Mộc, tiếng Lục Cẩn Niên truyền đến, còn có âm hưởng nhỏ, như là đang họp.

Hứa Gia Mộc khẽ lắc đầu, dứt bỏ hình ảnh của cô gái kia, mà khôi phục lại bình tĩnh: “Không vội, sao thế>?”

“Không vội thì đi đón tiểu bánh ngọt, anh phải tiếp khách không đi được, Kiều gia vừa gọi điện nói thân thể bác trai lại không tốt, Kiều Kiều qua đó rồi.” Lục Cẩn Niên đơn giản tả lại tình huống của mình, vừa nói tiếp một câu với người bân cạnh: “Cái phương án này không đi sâu được.”

Nói xong, Lục Cẩn Niên lại hỏi một câu: “Không thành vấn đề chứ?”

Hứa Gia Mộc trả lời: “Không.”

Cúp điện thoại, Hứa Gia Mộc nhìn thoáng qua thời gian, đã là lúc nhà trẻ tan học, vội vàng khởi động xe, đi về phía nhà trẻ.

Trên đường hơi tắc, đến lúc Hứa Gia Mộc đến nơi, tất cả trong nhà trẻ chỉ còn lại một cô giáo với tiểu bánh ngọt và một đứa bé gái xinh đẹp đang chơi trò chơi.

Hứa Gia Mộc đưa tiểu bánh ngọt đến nhà trẻ mấy lần, viện trưởng cũng biết anh, nhìn thấy anh đi vào, lập tức nói với tiểu bánh ngọt: “Tiểu bánh ngọt, chú con đến đón rồi kia.”

Tiểu bánh ngọt ngẩng đầu, giọng nói non mềm hô một câu: “Chú.”

Sau đó vẫn như cũ bò trên tấm thảm, chơi trò chơi với cô bé kia, không hề có ý tứ nào muốn thu dọn đồ đạc.

Từ trước đến nay Hứa Gia Mộc đều cưng chiều tiểu bánh ngọt vô hạn, anh không hề tức giận thong thả đi đến thu dọn cặp sách cho tiểu bánh ngọt, giúp bé sắp hết vào cặp, sau đó một tay cầm lên, đi tới trước mặt tiểu bánh ngọt, ngồi xổm người xuống, mở miệng nói: “Tiểu bánh ngọt, về nhà thôi.”

Tiểu bánh ngọt cầm đất dẻo cao sư trong tay, liếc mắt nhìn tiểu hồng, sau đó quay đầu nói với Hứa Gia Mộc: “Chú, có thể chờ thêm một lúc không?”

Hứa Gia Mộc nhìn tiểu bánh ngọt, không lên tiếng, kiên nhẫn chờ bé nói nguyên nhân.

“Chú, mẹ của tiểu hồng còn chưa đến, chúng ta đi rồi, nhà trẻ chỉ còn có một mình bạn ấy, cho nên chúng ta hãy đợi mẹ bạn ấy đến đi, có được không ạ?”

Tiểu hồng, thật đúng là cái tên đặc biệt, khiến Hứa Gia Mộc trong nháy mắt liên tưởng đến một người tên là Tương Tư.

Có thể vì cái tên đó, Hứa Gia Mộc còn cố ý liếc mắt nhìn tiểu hồng, cô bé xem ra không nhỏ hơn tiểu bánh ngọt lắm, khuôn mặt nhỏ nhắn tròn trịa, làn da cực lỳ trắng, liếc mắt đã khiến anh thích rồi.

Viện trưởng thấy Hứa Gia Mộc không nói gì một lúc lâu, không nhịn được nói: “Có thể mẹ tiểu Hồng có việc, không thể tới đón bé, gọi điện thoại cũng không ai nghe, tiểu bánh ngọt lại chơi thân với Tiểu Hồng, cho nên có thể mới nghĩ cho cô bé.”

Hứa Gia Mộc nghe viện trưởng nói, liền hoàn hồn, tầm mắt lại nhìn chằm chằm Tiểu Hồng như cũ, mới quay đầu gật đầu với viện trưởng: “Tôi ở lại thêm một lúc, không thành vấn đề.”

“Không thành vấn đề.” Viện trưởng cười nói.

“Viện trưởng có việc thì cứ đi trước, tôi có thể trông nom hai đứa trẻ.” Hứa Gia Mộc nói.

Viện trưởng tiếp tục cười, nán lại trong phòng học một lúc, mới rời đi.

Hai đứa trẻ chơi đùa với nhau rất thân mật, không hề khiến Hứa Gia Mộc lo lắng.

Thời gian tích tắc trôi qua, mãi đến khi mặt trời xuống núi, mẹ Tiểu Hồng còn chưa đến.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 893: Chương sau lại (9)
Hai đứa bé chơi đùa mệt mỏi, cũng đói bụng, viện trưởng lại cố ý mang cho chúng cơm dinh dưỡng.

Tiểu Bánh Ngọt và Tiểu Hồng ngồi song song trước bàn ăn, mỗi đứa cầm một cái thìa tự ăn.

Hứa Gia Mộc ngồi đối diện, vẻ mặt ôn hòa nhìn chằm chằm.

Tiểu Bánh Ngọt từ nửa năm trước đã bắt đầu tự ăn cơm, dùng thìa cực kỳ thuần thục, nhưng là Tiểu Hồng nắm thìa hơi chặt, mỗi lần xúc không được tới một mili, thậm chí còn làm rớt đồ ăn trên bàn, có thể là cô bé thật sự đói bụng, sau cùng trực tiếp bỏ thìa xuống, vươn tay muốn bốc lấy.

Hứa Gia Mộc vội vàng ngăn lại, cầm thìa của cô bé, giúp cô bé múc một muỗng, đưa đến miệng cô bé.

Tiểu Hồng mở to mắt, nhìn chằm chằm Hứa Gia Mộc, mỡi vừa mở miệng ăn, vừa ăn vừa cười cười nhìn Hứa Gia Mộc.

Hứa Gia Mộc cũng không biết rốt cuộc mình vì điều gì, trong nháy mắt khi tiểu Hồng cười cười nhìn anh, trong lòng không hiểu sao lại đau nhói một cái, sau đó không có cách nào khắc chế được sự cưng chiều, từ trong đáy lòng nhảy ra, khiến anh nhìn chằm chằm cô bé.

Tiểu Hồng nuốt xuống, nhìn Hứa Gia Mộc há to mồm, nhìn thấy anh không phản ứng, vì thế liền phát ra âm thanh ngọt ngào ngây thơ “a”.

Hứa Gia Mộc vội vàng hoàn hồn, lại múc một thìa cơm, đưa vào trong miệng Tiểu Hồng, lúc lấy thìa ra, Hứa Gia Mộc và Tiểu Hồng nhìn nhau một cái, trái tim anh lại đau đớn một chút, Hứa Gia Mộc không nhịn được rời tầm mắt đi, vừa xúc cơm cho Tiểu Hồng vừa hỏi: “Tiểu Hồng, năm nay con mấy tuổi rồi?”

Tiểu Hồng nói chuyện không rõ ràng vì trong miệng đầy thức ăn, khiến người ta không nghe rõ phát âm của cô bé, nhưng cô giơ tay lên chỉ, lại khiến Hứa Gia Mộc biết rõ: “Ba.”

Ba tuổi... so với Tiểu Banh Ngọt còn hơn nửa năm... Nhưng xem ra dáng vẻ còn nhỏ hơn Tiểu Bánh Ngọt một chút.

Hứa Gia Mộc khẽ cười: “Ba tuổi... Đó là chị của Tiểu Bánh Ngọt rồi.”

Tiểu Bánh Ngọt đang ăn cơm đột nhiên ngẩng đầu, bất mãn kháng nghị: “Con muốn làm anh trai.”

Vỗn dĩ Tiểu Hồng vừa mở miệng chuẩn bị ăn cơm, liền quay đầu hướng về phía Tiểu Bánh Ngọt mở miệng nói: “Nhưng là, chú nói mình là chị.”

Tiểu Bánh Ngọt: “Mình là anh.”

Tiểu Hồng: “Mình là chị.”

Tiểu Bánh Ngọt rút gọn: “Anh.”

Tiểu Hồng cũng rút gọn theo: “Chị.”

“Anh.”

...

Hai đứa bé giằng co, tranh chấp đến cuối cùng, Tiểu Hồng bị Tiểu Bánh Ngọt đánh bại buột miệng hô một câu : “Anh”.

Tiểu Bánh Ngọt không hề nghĩ ngợi “Ai” một tiếng.

Tiểu Hồng liền cảm thấy oan ức tủi thân quay đầu nhìn lại Hứa Gia Mộc, tội nghiệp mở miệng tố cáo: “Chú, tiểu Bánh Ngọt bắt nạt con.”

Hứa Gia Mộc không hiểu vì sao, trong nháy mắt tâm tình liền rối rắm, đặc biệt đau lòng, anh không hề nghĩ ngợi, vươn tay bế Tiểu Hoòng lên: “Ngoan...”

Trong nháy mắt khi Hứa Gia Mộc ôm ấp Tiểu Hồng, Tiểu Hồng cũng tự nhiên đưa hai cánh tay ra ôm lấy cổ anh, sau đó lời nói an ủi liền mạnh mẽ tắc lại nơi yết hầu của anh.

Anh chỉ cảm thấy như trái tim của mình đã bị Tiểu Hồng đánh bại, ấm áp cười với cô bé, vừa định vươn tay sờ sờ đầu của bé, liền nghe thấy bên ngoài truyền đến tiếng nói của viện trưởng: “Đợi hai người đã lâu, rốt cuộc cũng tới rồi.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 894: Chương sau lại (10)
Tiếp theo phía sau liền có một giọng nữ nhàn nhạt truyền đến: "Xin lỗi, có chút việc trì hoãn."

Giọng nói kia là giọng nói mà Hứa Gia Mộc rất quen thuộc, anh vốn muốn vuốt ve tay Tiểu Hồng Đậu, bỗng dưng liền ngừng giữa không trung, anh rõ ràng cảm giác được nháy mắt tim mình ngừng đập.

Anh nín thở, mất rất nhiều sức, mới chậm rãi xoay người, sau đó liền thấy cửa phòng học bị đẩy ra, viện trưởng cười nhẹ nhàng nói: "Tiểu Hồng Đậu, mẹ con tới đón."

Tiếp theo tiếng nói của viện trưởng, dẫn đầu đi tới là một người đàn ông.

Người đàn ông kia thoạt nhìn chừng hơn 30 tuổi, khiến cho người ta một cảm giác an toàn.

Tiểu Hồng Đậu vừa nhìn thấy người đàn ông kia, lập tức nở nụ cười, vẫy tay về phía người đó, kêu một tiếng: "Cha."

Trong tích tắc Tiểu Hồng Đậu gọi, lại có mộtbóng người đi vào phòng học, là một phụ nữ mặc váy màu đỏ, trong tay côtháo mắt kính và mũ, trên mặt còn cười dịu dàng: "Tiểu Hồng Đậu..."

Chẳng qua lúc cô gọi ba chữ này, liền không có chút nào chuẩn bị thấy Tiểu Hồng Đậu và Hứa Gia Mộc, trên mặt vẻ mặt trong nháy mắt liền cứng lại, tiếng nói cũng cắt đứt, bước chân cũng dừng ở tại chỗ, không có nhúc nhích.

Hứa Gia Mộc rõ ràng cảm giác được huyết dịch toàn thân mình cũng bắt đầu chảy ngược, tầm mắt của anh bình tĩnh rơi vào trên người Tống Tương Tư, cũng không dịch chuyển, thậm chí người đàn ông kia đến trước mặt mình, ôm Tiểu Hồng đậu lúc nào, anh cũng không biết.

Anh chỉ biết là, lúc anh phục hồi tinh thần, Tiểu Hồng Đậu đã vui mừng hôn trên má người đó, trong miệng hưng phấn nói: "Con rất nhớ cha, rất nhớ rất nhớ."

Người đàn ông kia đượclời nói của Tiểu Hồng đậu chọc cho gương mặt hớn hở, không kềm chế được hôn lên gương mặt trắng nõn của Tiểu Hồng đậu: "Cha cũng nhớ Tiểu Hồng đậu, rất nhớ rất nhớ."

Tiểu Hồng đậu bị chọc cho cười khanh khách, sau đó nằm trên vai của người đó, nhìn Tống Tương Tư dừng lại ở cửa, gọi một tiếng: "Mẹ."

Cha... Mẹ...

Cách xưng hô này, khiến cho trong phút chốc sắc mặt Hứa Gia Mộc trở nên trắng bệch.

Anh nhớ tới tin đồn mình nghe được, nói Tống Tương Tư ở Mỹ kết hôn, gả cho một người lớn hơn cô tám tuổi, vợ trước của người đó để lại hai đứa con, chính là một bé trai tám tuổi, nhỏ là một bé gái mới ba tuổi.

Lúc ấy người kể tin đồn này, lại còn thút thít, thật là đáng tiếc, Tống Tương Tư là nữ thần quốc dân, gả cho một người đàn ông không giàu có, còn phải làm mẹ kế của hai đứa trẻ.

Anh vẫn cho đây là tin đồn, bởi vì anh luôn tự nói với mình đây là giả.

Thậm chí xế chiều hôm nay anh và người ở Kim Bích Huy Hoàng đánh bài, còn nhớ lại tin đồn này.

Anh còn nói anh sợ đi kiểm tra, kết quả lúc này không tới 5 tiếng, đã biết được.

Hứa Gia Mộc có thể cảm giác được toàn thân mình đang run rẩy, anh cứng ngắc đứng tại chỗ, không chớp mắt nhìn chằm chằm Tống Tương Tư.

Anh biết, giờ phút này sắc mặt mình nhất định rất khó nhìn.

Tống Tương Tư nghe Tiểu Hồng đậu gọi mình "Mẹ", bình tĩnh lại, cô cúi đầu, rồi ngẩng đầu lên, trên mặt đã biến thành một vẻ mặt lãnh đạm, cô đi cao gót, tư thái không nhanh không chậm đi tới, vươn tay, sờ sờ đầu Tiểu Hồng đậu, cưng chìu cô bé, khẽ cười cười.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 895: Chương sau lại (11)
Viện trưởng ngỡ cha mẹ của Tiểu Hồng đậu và người nhà của Tiểu Niên Cao không quen biết, còn nhiệt tình giới thiệu giúp bọn họ: "Cô Tống, chào cô, đây là chú của Tiểu Niên Cao, anh Hứa Gia Mộc Hứa. "

Lúc viện trưởng nói ra tên Hứa Gia Mộc, người đàn ông ôm Tiểu Hồng đậu vẻ mặt hơi kinh ngạc, rất nhanh liền khôi phục bình thường, tiếp tục đùa với Tiểu Hồng đậu, nhưng màtrong khóe mắt, lại nhìn về phía Hứa Gia Mộc đứng, liếc nhiều lần.

Viện trưởng nhìn Hứa Gia Mộc mỉm cười tiếp tục mở miệng nói: "Anh Hứa, chắc người này anh biết, đại minh tinh, Tống Tương Tư, vị này là chồng của cô ấy, Giang Ly Thành –Anh Giang."

Cô bỏ con của anh... Sau đó gả cho người khác, làm mẹ kế của con người khác...

Lúc Hứa Gia Mộc nghe viện trưởng giới thiệu, tay nắm thành quyền , bởi vì dùng sức, móng tay nổi lên một tia máu.

Giang Ly Thành nghe xong viện trưởng giới thiệu, một tay ôm Tiểu Hồng đậu, xoay người, hướng về phía Hứa Gia Mộc cười cười, vươn tay: "Anh Hứa. "

Hứa Gia Mộc giống như máy móc, vươn tay, mở miệng rất nhẹ: "Chào anh Giang.”

Lúc Hứa Gia Mộc vàGiang Ly Thành buông tay, Tống Tương Tư đứng ở bên cạnhGiang Ly Thành tự nhiên hào phóng vươn tay, hướng về phía Hứa Gia Mộc mỉm cười cười một tiếng tư thái thong dong, cung kính lễ độ nói: "Anh Hứa, đa tạ vừa rồi anh giúp chăm sóc Tiểu Hồng đậu."

Cô gọi anh là anh Hứa, giọng nói bình thản không có tâm tình gì, phảng phất như cô và anh chưa từng quen biết, đây là lần đầu tiên gặp mặt vậy.

Hứa Gia Mộc không chớp mắt nhìn chằm chằm Tống Tương Tư một lúc lâu, mới giơ tay lên, cùng cô bắt tay.

Giống như lúc trước, tay của cô dù là mùa hè, cũng rất lạnh, nhưng rất mềm, khiến trái tim anh không thể khống chế mà run rẩy.

Hứa Gia Mộc mất rất nhiều sức lực, mới bình tĩnh mở miệng: "Không khách khí, cô Tống."

Tống Tương Tư hướng về phía anh bình thản ung dung cười yếu ớt, không có nói lời dư thừa, trực tiếp rút tay đi, quay đầu hướng về phía viện trưởng mang theo vài phần áy náy nói: "Thật sự xin lỗi, làm trể nãi thời gian như vậy mới tan việc, thời gian cũng không còn sớm, chúng tôi phải đi trước."

Viện trưởng cười nói: "Tạm biệt."

Tống Tương Tư nở nụ cười, sau đó nhìn Giang Ly Thành, Giang Ly Thành hướng về phía Hứa Gia Mộc nói một câu "Tạm biệt", sau đó liền cùng Tống Tương Tư vai sóng vai ôm Tiểu Hồng đậu rời đi.

Tống Tương Tư rời đi hồi lâu, Hứa Gia Mộc vẫn còn ngơ ngác đứng tại chỗ, đèn trong phòng, kéo bóng của anh dài ra.

Tiểu Niên Cao ăn cơm xong, thấy Hứa Gia Mộc không có động tĩnh gì, leo xuống ghế, đi tới trước mặt anh, kéo kéo ống quần: "Chú, chúng ta cũng trở về nhà đi."

Vẻ mặt Hứa Gia Mộc tỉnh táo phảng phất như vừa rồi chưa có việc gì xảy ra, cúi xuống, ôm lấy Tiểu Niên Cao, sau đó ôm cặp sách của cậu, cùng viện trưởng nói lời từ biệt, rời khỏi nhà trả.

Trở lại Cẩm Tú viên, Lục Cẩn Niên cùng Kiều An Hảo cũng đều trở về nhà, mẹ Trần vừa chuẩn bị hảo bữa ăn tối, Kiều An Hảo mở cửa, hướng về phía Hứa Gia Mộc cười yếu ớt, liền phát hiện anh không ổn, sắc mặt cực kỳ tái nhợt, Kiều An Hảo không nhịn được lo lắng lên tiếng hỏi: "Sao vậy? Thân thể không thoải mái?"

Hứa Gia Mộc lắc đầu, đặt Tiểu Niên Cao ở trên mặt đất, sau đó đem bọc sách đưa cho Kiều An Hảo, vội vã nói một câu "Anh đi trước", cũng không chờ Kiều An Hảo phản ứng, liền xoay người rời đi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 896: Chương sau lại (12)
Hứa Gia Mộc hoàn toàn không nghe thấy Kiều An Hảo sau lưng đuổi theo hỏi thăm anh, Mộc Mộc mở cửa xe, ngồi trở lại trên xe, sau đó hoảng hốt đạp chân ga, chuyển tay lái rời đi.

Chỗ cạnh tài xế điện thoại di động lại vang lên, là Lục Cẩn Niên gọi điện thoại tới, chắc là Kiều An Hảo nói cho anh điều gì, Hứa Gia Mộc liếc mắt nhìn màn hình điện thoại di động, vươn tay cúp điện thoại, dừng lại một chút, đưa điện thoại di động trực tiếp tắt máy.

Đợi đến lúc xe của Hứa Gia Mộc ngừng lại, đã là hai tiếng sau, ngoài cửa sổ sắc trời đã đen nhánh một mảnh.

Hứa Gia Mộc xuống xe, đứng ở bên cạnh cửa xe nhìn núi đen như mực, sau đó trở tay đóng cửa xe, đạp bước, hướng về phía giữa sườn núi đi tới.

Lên núi dọc theo đường đi trong đầu Hứa Gia Mộc cũng ngẩn ngơ, anh đi như máy móc dừng trước bia mộ, đứng hồi lâu, mới mở trừng hai mắt, sau đó, hốc mắt bỗng dưng phiếm hồng.

"Bảo Bảo... Ba ba hôm nay nhìn thấy mẹ con..."

Chỉ mấy chữ đơn giản, lại làm cho giọng nói của Hứa Gia Mộc nghẹn ngào.

Nếu như không phải tận mắt nhìn thấy, nếu như không phải bị đâm vào vết thương trong tim đau đớn, anh thật sự cho là xế chiều hôm nay, chỉ là một cơn ác mộng thôi.

Mặc dù anh nói, giữa anh và cô cắt đứt quan hệ, nhưng anh vẫn ảo tưởng khi cô và anh gặp lại sẽ thế nào.

Anh suy nghĩ bao nhiêu chuyện, lại chỉ có không nghĩ tới, lần nữa gặp nhau, cô đã gả cho người khác.

"Bảo Bảo, mẹ con gầy hơn một chút, có phải ở Mỹ ăn không được? Nhưng mà vẫn là rất đẹp... Chẳng qua là..." Hứa Gia Mộc nói tới chỗ này, hơi dừng lại một chút, một lát sau, mới nói: "Dường như mẹ con không muốn ba."

"Bảo Bảo, con biết không? Ban đầu... Ba ba không phải cố ý như vậy đối xử với mẹ con, ba ba chẳng qua là nghe mất con, rất tức giận... Con không biết, lúc ba ba biết con, vui mừng thế nào, nhưng mà con nói xem, sao mẹ con nhẫn tâm không cần con nữa?"

"Ba ba thật ra thì sau khi mẹ con rời đi, rất hối hận, ba ba đã trở lại tìm mẹ con, nhưng mà mẹ con đã đi rồi..."

Vẻ mặt Hứa Gia Mộc, trở nên có chút hoảng hốt.

Ngày hôm đó, anh thật sự là giận đến mất hết lý trí, sau khi bỏ đi, liền trực tiếp đi xuống lầu, sau đó không hề nghĩ ngợi ném nhẫn kết hôn vào trong thùng rác.

Sau đó anh đến quầy rượu, uống rượu hơn nửa đêm, rõ ràng say không thể đi nữa, nhưng trong đầu lại rõ ràng đáng sợ.

Cô cũng bỏ con của anh, nhưng tại sai đáy lòng của anh không bỏ được?

Anh lảo đảo ra quầy rượu, chặn một chiếc taxi, lại trở về nhà trọ Tô Uyển.

Anh đếntrước thùng rác bẩn thỉu, tìm rất lâu sau đó, rốt cục tìm thấy chiếc nhẫn kia, sau đó bước chân không yên lên lầu, anh hướng về phía mật mã nhấn nhiều lần, mới mở cửa.

Một phòng bừa bãi, nói cho anh biết, rốt cuộc anh sụp đổ bao nhiêu.

Mở ra cửa sổ, gió thổi vào, hé ra tờ giấy trắng đến trước mặt của anh, phía trên viết rõ ràng: Phẫu thuật phá thai.

Anh rõ ràng nên hận cô, anh lại tới thỏa hiệp, nhưng mà cô lại đi, đi dứt khoát như vậy, không chút nào lưu luyến, vô tình làm phẫu thuật bỏ đứa bé, tuyệt tình mà lại lạnh như băng.

Nghĩ tới đây, đáy mắt Hứa Gia Mộc lại trào nước mắt: "Bảo Bảo, thật ra thì ngay từ đầu mẹ con cũng không cần ba con, đúng không?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 897: Chương sau lại (13)
Ở ba năm trước đã không muốn ...... Không đúng...... Là bốn năm trước đã không muốn ...... Phải biết rằng, bắt đầu từ lúc đó cô đã muốn đàm ra đi với anh rồi!

Kỳ thật này đó anh đều hiểu được, chỉ là hiểu được nhưng lại giả bộ hồ đồ thôi, bởi vì ở cái dạng này, đáy long anh mới dễ chịu hơn một ít.

Nhưng mà hiện tại, cô đã lập gia đình ......

“Cục cưng, ba ba không bao giờ nữa có thể lừa mình dối người ......”

“Cục cưng, con đừng trách me của con lúc trước đã vứt bỏ con, không phải là do mẹ của con không thương con, mà là bởi vì ba ba nên mẹ con mới không cần con, cho nên con muốn oán, liền oán ba ba......”

Hứa Gia Mộc rốt cục vẫn là không nhịn được rơi nước mắt xuống, anh vươn tay, vuốt lên mộ bia lạnh như băng, phía sau lưng run run lên .

-

Giang Thành nhẹ nhàng đặt tiểu Đậu Đỏ đã ngủ say lên trên giường, Tống Tương Tư kéo chăn cẩn thận, tắt xong đèn ở trong phòng, mới cùng Giang Thành một trước một sau nhẹ nhàng đi ra phòng ngủ.

Tống Tương Tư đi vào phòng bếp, rót hai nước, đưa một cốc cho Giang Thành, thản nhiên nói một tiếng: “Cám ơn.”

Giang Thành tiếp nhận cốc nước, liếc mắt nhìn Tống Tương Tư một cái, uống một ngụm, mới mở miệng hỏi: “Em là đang cảm tạ anh đặc biệt đưa thầy của anh từ Mỹ về trị liệu cho ba của em, hay là cảm tạ anh xế chiều hôm nay lúc ở nhà trẻ đã diễn một tuồng kịch với em?”

Tống Tương Tư làm sao không biết trọng điểm nửa câu sau của Giang Thành, cô cười khẽ một chút, không nói tiếp, cúi đầu, nuốt một ngụm nước.

Giang Thành lười biếng ngồi ở trên ghế sa lon, vòng cốc nước qua tay: “Hứa Gia Mộc, chủ tịch của tập đoàn Hứa thị, ba ruột của tiểu Đậu Đỏ...... Em để tiểu Đậu Đỏ dưới danh nghĩa của anh với Tống Dao, còn cố ý sửa tuổi lớn hơn sáu tháng, vì sợ bị anh ra phát hiện sơ hở gì?”

Tống Tương Tư nhắm mắt, bộ dáng thờ ơ.

3 năm trước, cô đến Seattle của Mỹ, cuộc sống không quen, lại mang thai, cho nên liền kếch xù mời một bác sĩ chuyên khoa phụ sản, chính là Giang Thành.

Vợ của Giang Thành cùng họ với cô, kêu Tống Dao, là người Giang Tô, lúc đó cô ấy cung đang mang thai, hai người cùng sắp trở thành mẹ, cho nên quan hệ rất tốt.

Tống dao mang song thai, có bầu sớm hơn cô ba tháng, lúc được tám tháng, đột nhiên sinh non, thai vị bất ổn, khiến khó sinh, mẹ con song vong, sau đó cô sinh hạ tiểu đậu đỏ, trực tiếp nhập vào hộ khẩu của Giang Thành.

Như lời nói của Giang Thành, cô sợ một mình mang theo tiểu Đậu Đỏ, sẽ bị thợ săn chụp ảnh, khiến cho Hứa Gia Mộc hoài nghi, rước lấy phiền toái không cần thiết.

Căn cứ vào ba năm quen biết, Giang Thành cũng biết, vẻ mặt Tống Tương Tư như vậy, đồng nghĩa với cam chịu, anh buông cốc nước xuống, tiếp tục mở miệng, âm thanh bình tĩnh, có chút bằng phẳng: “Tương Tư, anh có thể nhìn ra, đêm nay em vừa nhìn thấy Hứa tiên sinh, thường xuyên thất thần, anh nghĩ trong lòng của em khẳng định vẫn không thể quen......”

“Thành......” Tống Tương Tư giống như là biết Giang Thành chuẩn bị nói cái gì, cong môi lên cười cười, phong khinh vân đạm mở miệng đánh gãy lời nói của anh: “Xế chiều hôm nay có một công ty trang sức liên hệ vơi em, nói hy vọng em có thể làm người đại diện cho sản phẩm mới của bọn họ, cái quảng cáo em nghĩ nhận được.”

“Tương Tư......”

Tống Tương Tư căn bản không cho Giang Thành có cơ hôi tiếp tục mở miệng, tiếp tục mở miệng thản nhiên nói: “Anh cũng biết, lúc trước em vì bồi thường vi phạm hợp đồng, trong tay không còn lại bao nhiêu tiền, ở Mỹ tiêu dùng cũng rất lớn, hiện tại ba em lại giải phẫu mỗi ngày đều cần rất nhiều tiền.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 898: Chương sau lại (14)
Giang Thành há to miệng, lúc này đây cũng không phát ra âm thanh gì, Tống Tương Tư liền rõ ràng lưu loát tiếp tục nói: “Về sau tiểu Đậu Đỏ còn nhiều chỗ cần dung tiền, đối phương trả phí làm người đại diện thương hiệu, tuy rằng so sánh với trước kia thấp rất nhiều, nhưng mà đối với hiện tại của em mà nói, cũng là kế sách tạm thời, cũng đủ để em và tiểu Đậu Đỏ ăn uống tiếc kiệm cả đời, dù sao bệnh của ba em không biết đến khi nào mới có thể tốt lên, cho nên thừa dịp khe hở này, em nghĩ nhận quảng cáo này.”

“Tống Tương Tư, em biết rõ anh đang muốn đàm chuyện gì?” Liên tục bị ngắt lời Giang Thành không thể nói được một câu hoàn chỉnh, ngữ khí nhịn không được mang theo một tia giận.

“Nếu việc quay chụp quá bận, không chiếu cố được tiểu Đậu Đỏ, liền phiền toái anh giúp em rồi, cám ơn.” Tống Tương Tư vừa nói, vừa định thần đứng lên, rồi kéo cánh tay của Giang Thành, từ chỗ ngồi đứng lên, mở cửa phòng ra: “Tốt lắm, Thành, thời gian không còn sớm, anh nên đi thôi, em cũng muốn nghỉ ngơi .”

“Tống Tương Tư, em......” Giang Thành còn chưa nói xong, Tống Tương Tư trực tiếp đẩy anh ra ngoài cửa, sau đó không nói hai lời đóng cửa “Phanh” một tiếng.

Cách cửa, Tống Tương Tư nghe thấy tinh tường âm thanh tức giận phun tào của Giang Thành, sau đó chính là âm thanh leng keng của thang máy khi mở ra, sau đó toàn bộ bên trong phòng liền lâm vào một mảnh yên tĩnh không tiếng động.

Tống Tương Tư đứng ở gần cửa chính một lát, rồi khinh thủ khinh cước tiêu sái vào phòng ngủ, cô ngắm nhìn tiểu đậu đỏ đang ngủ say trên giường một lát, bước đi về phía ban công phòng ngủ.

Mở cửa ban công ra, Tống Tương Tư ghé vào trên lan can, nhìn đèn đuốc của vạn nhà dưới lầu, ánh mắt không tự chủ được hiện ra một màn gặp Hứa Gia Mộc vào buổi chiều.

Thoạt nhìn anh so với 3 năm trước muốn thành thục rất nhiều, tóc xén , lộ ra cái trán tuấn lãng, cũng không lại mặc loại trang phục sành điệu mới mẻ đắt tiền, mà là một thân tây trang giày da, làm nổi bật lên dáng người cao ngất cao lớn.

Ánh mắt của anh cũng trở lên thâm trầm rất nhiều so với trước kia, nhất cử nhất động, nội liễm lại không phải ổn trọng.

Thời gian 3 năm ngắn ngủi, anh thế nhưng biến thành một người bình tĩnh không dễ dao động, dường như từ trên người của anh không thể tìm thấy cái loại ánh mặt trời mà lại tản mạn tùy gợi cảm của dĩ vãng.

Gia Mộc, Hứa Gia Mộc.

Nghĩ nghĩ, đáy long Tống Tương Tư liền nổi lên đau đớn không thể khống chế, giống như bị người cầm đao đâm vào, máu tươi đầm đìa, vô cùng thê thảm.

-

Làm việc cùng Tống Tương Tư trong việc quảng cáo đồ trang sức, hẳn là do La tổng bên kia phụ trách , nhưng mà lúc Hứa Gia Mộc biết Tống Tương Tư nhận quảng cáo này, đột nhiên liền lên tiếng yêu cầu, chuyện hợp đồng để anh trực tiếp bàn bạc với Tống Tương Tư.

La tổng nghe câu đó, còn thực kinh ngạc, bất quá sau đó lại nghĩ đến Hứa Gia Mộc và Lục Cẩn Niên là an hem ruột, nghĩ tới Hứa Gia Mộc có thể làm cho phí đại diện thương hiệu đè thấp, cho nên không có ý kiến gì mà đồng ý.

Hứa Gia Mộc cũng không có trực tiếp ra mặt liên hệ Tống Tương Tư, mà là giao cho thư ký của mình nói chuyện với Tống Tương Tư trước, đợi đến khi hai bên đàm tương đối tốt, điều kiện hợp đồng cũng đã định xong, chỉ còn chờ đến lúc gặp mặt ký tên, Hứa Gia Mộc mới ra mặt.

Thư ký của Hứa Gia Mộc và người đại diện của Tống Tương Tư hẹn thời gian gặp mặt vào 3 giờ thứ tư, ngay tại câu lạc bộ kinh thành.

Vốn thư ký nghĩ bản than phải đi cùng Hứa Gia Mộc, lại không nghĩ rằng vừa qua 12 giờ trưa, Hứa Gia Mộc liền trực tiếp nói muốn một văn kiện từ anh ta, rồi một mình từ hầm để xe xuất phát.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top