Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,936
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 871: Kết thúc (31)
Mượn ánh sáng của đom đóm, Kiều An Hạ có thể thấy bên dưới sàn nhà rải đầy những cánh hoa hồng nhạt, ở trước mặt mình, còn bày một manocanh, trên người mặc một bộ váy cưới xinh đẹp.

Vốn là hôm nay cô xuất viện, hai bác hi vọng cô có thể ở lại Kiều gia, Trình Dạng nói muốn mang cô đến nơi này, lúc ấy còn tưởng là do lâu rồi hai người chưa thân mật, không nghĩ đến anh muốn cho cô một sự bất ngờ.

Đom đóm... đó là giấc mơ lúc nhỏ của cô, từ trên sách và phim hoạt hình mà cô biết được, loài côn trùng có khả năng tự phát sáng, lúc đó cô rất muốn được ngắm nhìn nhưng trong thành Bắc Kinh thì khó mà tìm được, sau đó đom đóm trở thành tiếc nuối trong lòng cô.

Lúc cô và TRình Dạng hẹn hò, còn nói đến mấy chuyện hồi nhỏ này với anh, thế nhưng đều coi như là nói chuyện phiếm.

Cô lại không nghĩ ràng, những tiếc nuối ấy, có một ngày, anh lại bù đắp cho cô.

Kiều An Hạ nhìn những con đom đóm không ngừng bay lượn xung quanh mình và Trình Dạng, trong mắt tràn ra nụ cười, theo bản năng quay đầu, nhìn về hướng Trình Dạng.

Trình Dạng nhìn mắt cô, ảnh người có rất nhiều ánh sáng của đom đóm, anh ôn hòa cười với cô, sau đó không hề báo trước quỳ gối trước mặt cô, từ trong túi lấy ra một hộp gấm màu đỏ, mở ra, giơ lên trước mặt Kiều An Hạ: “Hạ Hạ, em có đồng ý gả cho anh không?”

Kiều An Hạ cúi đầu, nhìn thấy chiếc nhẫn kim cương bên trong hộp gấm, cô há to mồm, theo bản năng muốn thốt ra nói “Em đồng ý”, nhưng là sau đó trong đầu lại hiện lên ý nghĩ cả đời này cô cũng không thể mang thai nữa, ba chữ đó lại như rót vào nhựa cao su, dính lại trong cổ họng cô, như thế nào cũng không nói ra được.

Trình Dạng vững vàng quỳ một gối lên trước mặt Kiều An Hạ, hai ý nghĩ trong đầu cô đang kịch liệt đánh nhau.

Một cái là không muốn làm chậm trễ cuộc đời anh, một cái là gật đầu đáp ứng anh.

Đấu tranh rất lâu, Kiều An Hạ bỗng dưng lùi về sau một bước, hướng về phía Trình Dạng nhẹ nhàng lắc đầu: “Trình Dạng, em không thể gả cho anh rồi.”

Lông mày của Trình Dạng hơi nhíu lại, nhìn ánh mắt của Kiều An Hạ, có chút kinh ngạc.

Trong mắt cô chứa đầy nước mắt, cánh môi run run lợi hại, còn chưa nói, nước mắt đã lốp bốp rơi xuống: “Trình Dạng, anh biết rõ em không thể mang thai, vì sao còn muốn cưới em?”

Gần đây, cô vẫn để bản thân trở nên đần độn, làm như không biết chuyện gì, cô cho rằng như thế, có thể thoải mái ở bên cạnh anh, nhưng đợi đến lúc đêm khuya, cô không ngủ được, mở to mắt, nhìn thấy Trình Dạng ngủ trên sofa, trong lòng đặc biệt khổ sở và áy náy.

“Anh có biết hay không, hiện giờ em chỉ là một người bỏ đi, cả đời em đều không thể cho anh một gia đình hoàn chỉnh!”

“Em thật sự rất muốn cùng với anh cả đời, nhưng là em không thể ích kỷ như vậy làm liên lụy đến anh, đối với anh mà nói, không công bằng...” rốt cuộc Kiều An Hạ không nhịn được mà khóc thành tiếng: “Cho nên, Trình Dạng, không cần cưới em, có được không... không cần phải cưới em...”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,936
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 872: Kết thúc (32)
Trình Dạng thu lại nhẫn, đứng lên, giơ tay lên lau nước mắt của cô: “Hạ Hạ, ... anh không muốn công bằng, anh chỉ muốn em.”

Nước mắt của cô rời càng nhiều hơn, Trình Dạng lau mãi không hết, sau cùng trực tiếp nâng mặt cô lên, nhìn chằm chằm vào mắt cô: “Nếu hiện tại em không muốn kết hôn, không sao, chúng ta có thể tiếp tục làm người yêu, nếu em sợ chậm trễ anh, cả đời cũng không muốn kết hôn, chúng ta liền làm người yêu cả đời, dù sao, đời này em không lấy chồng, anh cũng không lấy ai.”

Kiều An Hạ “oa” một tiếng, sau đó liền ôm cổ Trình Dạng, khóc như một đứa trẻ.

Trình Dạng ôm cô vào trong lòng, vỗ vỗ sau lưng cô, nhẹ giọng nói: “Được rồi, đừng khóc nữa...”

Tiếng khóc vẫn không giảm đi chút nào.

Đom đóm dường như không hề biết mệt, lại vẫn không ngừng bay quanh hai người, ánh sáng ấm áp, lúc sáng lúc tối, lóe ra bất định.

-

Thời gian như nước chảy, chậm rãi trôi qua, đảo mắt xuân qua hạ đến, hạ đi thu đến, thu qua, đông về, trong một đêm tuyết rơi tán loạn, Kiều An Hảo cách ngày sinh dự tính chỉ còn một vài ngày, buổi tối liền chợt tỉnh, cô vươn tay theo bản năng, đấy đầy người Lục Cẩn Niên.

Lục Cẩn Niên tỉnh rất nhanh, anh lên tiếng trước hỏi một câu: “Làm sao thế?”, sau đó liền nghe được tiếng đau đớn rên rỉ của cô, cả người liền tỉnh táo lại, anh nhanh chóng bật đèn, nhìn thấy sắc mặt cô trở nên trắng xanh, chăn đệm trên người ướt thành một mảnh, hiển nhiên đã bị vỡ nước ối.

Mặc dù chuẩn bị đầy đủ, nhưng đụng phải loại tình huống này, Lục Cẩn Niên vẫn có chút hốt hoảng.

Anh nhảy từ trên giường xuống, trước tiên gọi điện thoại cho bệnh viện, sau đó cũng không thèm thay quần áo, trực tiếp ôm lấy Kiều An Hảo, đi xuống dưới lầu.

Kiều An Hảo đau đến mức toàn thân đều co rúm lại, Lục Cẩn Niên nhìn thấy dáng vẻ của cô, cả người lại càng thêm hoảng hốt, thậm chí khởi động xe đến hai lần mới được.

Tuyết rơi rất nhiều, tất cả đường phố đều trắng xóa, nhiệt đột rất thấp, bông tuyết rơi xuống đất, liền kết thành băng, tốc độ xe của anh rất nhanh, lúc rẽ ngoạt, Kiều An Hảo còn có thể nghe được tiếng trượt của săm lốp, cô chịu đựng đau đớn, mở miệng nói: “Lục Cẩn Niên, anh đừng quá sốt ruột...”

Đừng sốt ruột? Sao có thể không sốt ruột?

Lúc mang thai, thật sự rất vui vẻ, anh và cô cuối cùng cũng có một đứa bé, gia đình của bọn họ sắp đầy đủ rồi.

Nhưng là hiện tại, nhìn thấy cô đau đớn như vậy, đã từng vui vẻ biết bao nhiêu, hiện tại lại có bấy nhiêu sợ hãi.

Đến bệnh viện, động cơ còn chưa tắt, đã nhảy xuống, sau đó anh liền ôm lấy Kiều An hảo, không hề có phong độ chạy vào khoa phụ sản của bệnh viện.

-

Kiều An Hảo vừa vào phòng sinh, bên ngoài chỉ còn mình anh.

Trong phòng sinh truyền ra tiếng hô tê tâm liệt phế của Kiều An Hảo, Lục Cẩn Niên nghe mà trong lòng run sợ, từ trước đến nay tâm lý của anh luôn vững vàng, vậy mà giờ lại có chút kích động không biết nên làm sao, sau cùng lại thấy hoang mang lo sợ, không quan tâm gì nữa lấy điện thoại ra, lần lượt gọi cho Hứa Gia Mộc, Trình Dạng, Kiều An Hạ, trợ lý, Triệu Manh.

Hứa Gia Mộc đến đầu tiên, anh vừa đi ra khỏi thang máy, đã nghe thấy tiếng của Lục Cẩn Niên.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,936
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 873: Kết thúc (33)
Hứa Gia Mộc đến đầu tiên, anh vừa đi ra khỏi thang máy, đã nghe thấy tiếng của Lục Cẩn Niên.

“Sao lại thế này, đều đã một tiếng rồi, sao còn kêu khổ sở như thế?”

Lục Cẩn Niên vừa nói xong, trong phòng sinh liền truyền đến tiếng thét chói tai của Kiều An Hảo, sau đó là tiếng không bình tĩnh của Lục Cẩn Niên: “Kiều Kiều, Kiều Kiều, em sao rồi?”

Sau đó là tiếng đập cửa dồn dập.

Hứa Gia Mộc vội vàng giẫm chân, đi tới bắt lấy cánh tay của Lục Cẩn Niên, cường bạo kéo về phía sau, vừa lúc này, trong phòng sinh lại vang lên tiếng kêu thảm thiết của Kiều An Hảo, Lục Cẩn Niên mạnh mẽ nhảy dựng lên, nhìn về cửa phòng sinh mà đập tiếp, may mà Hứa Gia Mộc nhanh tay lẹ mắt, ôm lấy eo của anh, hung hăng chế ngự anh lại: “Lục Cẩn Niên, anh có thể bình tĩnh một chút không?”

“Cậu có nghe thấy cô ấy hô tên của tôi không? Đã hô suốt một tiếng rồi!” Lục Cẩn Niên vùng vẫy tay chân, ý đồ tránh khỏi Hứa Gia Mộc: “Tôi muốn đi vào, đi vào!”

“Đi vào em gái anh!” Ngay lúc Hứa Gia Mộc sắp không khống chế được, Kiều An Hạ đã hấp tấp dẫm giày cao gót đi đến, Trình Dnagj theo ngay phía sau.

Kiều An Hạ không hề nghĩ ngợi giơ chân lên, hung hăng đạp lên người Lục Cẩn Niên: “Anh kêu cái gì hả? Tôi còn chưa ra khỏi thang máy, đã nghe được tiếng kêu của anh, Kiều An Hảo vốn đang có tâm tình tốt để sinh nở, bị anh hô như thế, liền khó sinh rồi!”

“Kiều An Hạ, cô con mẹ nó nói ai khó sinh?” Hai mắt Lục Cẩn Niên đỏ bừng trừng về phía Kiều An Hạ.

Kiều An Hạ trực tiếp quay đầu, nhìn cũng không thèm nhìn anh một cái, trực tiếp vươn tay bỏ cánh tay của Hứa Gia Mộc ra khỏi người Lục Cẩn Niên.

Lục Cẩn Niên bị mất lực, đầu suýt nữa đập vào cửa phòng.

Anh vừa đứng vững thân thể, liền giơ chân đá về cửa phòng sinh.

Chỉ là anh còn chưa đá đến, âm thanh của Kiều An Hạ lại truyền đến: “Anh đá đi, tốt nhất một cước đá văng ra, tất cả mọi người đi vào, dù sao nhìn thấy một đống người xông đến, bác sĩ bị ảnh hưởng tâm lý, dù sao mặc kệ thế nào, người gián tiếp bị ảnh hưởng vẫn là Kiều An Hảo, sau cùng là một xác hai mạng... đúng là một biện pháp giết người tốt...”

Lục Cẩn Niên giống như bị điểm huyệt, đột nhiên mạnh mẽ dừng động tác lại, anh dừng tầm nửa phút, sau đó liền để chân xuống, mặt mày lạnh lùng tránh khỏi cửa phòng sinh.

Trong phòng sinh, tiếng kêu của Kiều An Hảo không ngừng vang lên.

Trợ lý và Triệu Manh cũng trước sau đuổi tới.

Vài người đứng trên hành lang đều vô cùng yên tĩnh.

Lục Cẩn Niên không ngừng đi tới đi lui, mỗi lần nghe được tiếng kêu thảm thiết của Kiều An Hảo, cả người đều bị giật mình, sắc mặt trắng xanh.

Thời gian tích tắc trôi qua, đến sau cùng, trong phòng sinh liền yên tĩnh trở lại.

:Sinh xong rồi?” Kiều An Hạ hỏi một câu.

Không ai trả lời, toàn bộ mọi người đều dựng đứng lỗ tai lên nghe ngóng.

Một giây, mười giây, một phút, hai phút... trong phòng sinh vẫn yên tĩnh , không có tiếng kêu đau, cũng không có tiếng khóc trẻ con, an tĩnh như vậy, vĩnh viễn làm người ta đau đớn hơn lúc Kiều An Hảo kêu la.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,936
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 874: Kết thúc (34)
"Sao không có động tĩnh gì?" Kiều An Hạ lần nữa lên tiếng hỏi, còn thuận tiện nhìn Trình Dạng tìm kiếm an ủi, Trình Dạngkhông có kinh nghiệmgương mặt cứng lại lắc đầu một cái, bày tỏ không biết.

Lục Cẩn Niên duy trì một tư thế, đến cả nhúc nhích cũng không, tim của anh, đã hoàn toàn dồn đến cuống họng.

"Chẳng lẽ xảy ra chuyện gì ?" Triệu Manh mở miệng nói.

"Cũng không đến nỗi chứ?" Trình Dạng nói tiếp.

Hứa Gia Mộc cũng không bình tĩnh mở miệng: "Nhưng mà tại sao bên trong lâu như vậy cũng không có âm thanh gì?"

Trợ lý hoàn toàn vô tâm: "Trước đây tôi từng xem tin tức, nói là sản phụ khó sinh mà chết, bác sĩ lén bỏ trốn từ cửa sau..."

Thật vất vả Lục Cẩn Niên mới được Kiều An Hạ khuyên nhủ tỉnh táo, toàn thân chợt run rẩy, sau đó giống như người điên đi về phía cửa phòng sinh, liên tục đá, anh dùng sức rất mạnh, đạp cửa lảo đảo đến lung lay, đến mức thủy tinh, cũng vang lên tiếng loảng xoảng.

Lúc cả người Lục Cẩn Niên sắp sụp đổ, bên trong bất chợt liền truyền đến tiếng khóc "Oa".

Tiếng trong trẻo mạnh mẽ, thẳng tắp đập vào màng nhĩ của mọi người.

"Sinh, sinh rồi!" Kiều An Hạ chợt vươn tay, tiện tay kéo tay trợ lý, lập tức ôm vào trong ngực, cao hứng dậm chân, liền bị Trình Dạng kéo đến trong ngực của mình.

Trên mặt trợ lý nhất thời treo nụ cười vui mừng: "Lục tổng, cô Kiều sinh rồi..."

Triệu Manh kích động gào: "Rốt cuộc Kiều Kiều sinh rồi!"

Thân thể Hứa Gia Mộc rõ ràng buông lỏng: "Tôi đã làm chú!"

Duy chỉ có Lục Cẩn Niên đứng tại chỗ, không có phản ứng chút nào, giống như ngẩn người.

Cửa phòng sinh rất nhanh bị kéo ra, y tá ôm một đứa bé sạch sẽ đi ra, trên mặt tràn đầy nụ cười vui sướng: "Chúc mừng Lục tổng, là một bé trai."

"Để cho tôi xem một chút, để cho tôi xem một chút!"

Một nhóm người hỗn loạn vây lại.

"A, thật đáng yêu a!"

"Đúng, thật trắng mềm..."

"U, thằng bé nhìn tôi cười!"

Lục Cẩn Niên bất chợt phục hồi tinh thần, cũng không có liếc mắt nhìn Tiểu Niên bị mọi người vây quanh, nhanh chân đi về phía phòng sinh, trực tiếp nhào tới trước giường sinh, lập tức quỳ xuống.

Kiều An Hảo nằm ở nơi đó, sắc mặt tái nhợt, gương mặt đầy mồ hôi, nhắm mắt lại thở gấp, thoạt nhìn suy yếu vô lực.

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm Kiều An Hảo hồi lâu, sau đó liền chợt vươn tay, nắm tay của cô: "Kiều Kiều..."

Kiều An Hảo nghe giọng, hơi nâng lên mí mắt, nhìn Lục Cẩn Niên, thấy sắc mặt anh hết sức khó, đáy lòng cô xuất hiện một cỗ ấm áp, khóe môi lại cong lên, mang theo vài phần yếu ớt và ủy khuất lên tiếng: "Thật là đau."

Lục Cẩn Niên dùng sức nắm tay Kiều An Hảo, gật mạnh đầu, vừa nói "Thật xin lỗi", sau đó liền đem tay của cô đặt ở miệng mình, hôn một cái, sau đó thì có nước mắt nặng nề rơi xuống: "Sau này chúng ta không sinh, không bao giờ ... sinh nữa."

Lúc Lục Cẩn Niên nói những lời này, Kiều An Hảo rõ ràng cảm giác được tay của anh run rẩy, nắm tay của côchỉ ngắn ngủn một phút, trong lòng bàn tay đã ướt nhẹp thành một mảnh, thì ra là, cô sinh con, anh còn lo lắng hơn cô nhiều.

Trong nháy mắt, đau khổ vừa trải qua kia, cũng biến thành hạnh phúc đáng giá.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,936
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 875: Kết thúc (35)
Kiều An Hảo sinh xong, trời đã sáng choang, di chuyển đến phòng bệnh, mệt nhọc hết sức nên cô ngủ.

Hơn nửa đêm Lục Cẩn Niên gọi người tới, thấy mẹ con bình an, cũng yên tâm, lục tục rời đi.

Hứa Gia Mộc là người cuối cùng đi, trước khi đi, còn chạy đến trước giường con nít trước nhìn Tiểu Niên Cao vừa bú sữa, vừa nhắm mắt lại ngủ.

Tiểu Niên Cao dường như ý thức được có người nhìn mình, đầu còn nhẹ nhàng lắc lắc, sau đó chép miệng, đôi môi nhỏ lộ ra nụ cười.

Hứa Gia Mộc nhìn hình ảnh như vậy, không nhịn được cũng cong môi, cười cười, ánh mắt của Hứa Gia Mộc, liền trở nên có chút hoảng hốt.

Anh nhìn chằm chằm Tiểu Niên Cao sửng sốt một lát, liền lặng yên không tiếng động ra khỏi phòng bệnh.

Đêm qua có tuyết, đến bây giờ vẫn chưa dừng, cả thế giới một mảnh trắng xóa.

Hứa Gia Mộc lấy ra một điếu thuốc trong túi, đốt, đứng ở bên cạnh xe hút, mặc cho tuyết tuôn rơi vào đầu vai.

Tiểu Niên Cao ra đời, anh làm chú... Tâm tình của anh cũng thật cao hứng, trên thực tế anh cũng thật sự cao hứng, nhưng không biết cao hứng đến cuối cùng, anh trở nên càng thêm khổ sở.

Bởi vì anh nhìn gương mặt ngây thơ của Tiểu Niên Cao, trong đầu liền lảo đảo nghĩ tới đứa bé đã từng bị Tống Tương Tư phá đi...

Nếu như đứa bé kia còn ở đó, hẳn là bây giờ đã tám tháng nhỉ... Qua một tháng nữa, đã có thể giống như Tiểu Niên Cao, khóc oa oa ra đời... Sau đó, bọn họ mà có thể cùng nhau làm bạn lớn lên, còn anh, có thể mang theo hai đứa bé đến sân chơi...

Suy nghĩ suy nghĩ, khóe mắt Hứa Gia Mộc trở nên phiếm hồng.

Sao anh lại có ý nghĩ gì kỳ lạ chứ? Đứa bé đã bị cô phá, cô đó, người cũng đi, anh và cô, đúng như kia một ngày anh nói như vậy, từ đó về sau, không quan hệ, không dây dưa.

-

Ba Kiều, mẹ Kiều sáng sớm nhận được điện thoại của Kiều An Hạ, biết Kiều An Hảo tối hôm qua sinh, mẹ Kiều tự xuống bếp nấu canh gừng, mang đến bệnh viện.

Lúc xế chiều, Kiều An Hạ, Triệu Manh và trợ lý lại tới, mãi cho đến lúc hoàng hôn, trong phòng bệnh mới yên tĩnh lại, chỉ còn một nhà ba người Lục Cẩn Niên Kiều An Hảo và Tiểu Niên Cao, lúc này Kiều An Hảo mới tranh thủ một chút, lúc cho Tiểu Niên cao bú sữa mẹ, chụp tấm hình mình và Tiểu Niên cao nắm tay, gửi cho bạn bè.

Trong nhóm không biết ai tốt bụng, là được người nào đăng lên web, rất nhanh tin tức vợ chồng Lục Kiều sinh quý tử đầy các trang mạng, còn là đề tài tìm kiếm nhiều nhất.

-

Nước Mỹ, Seattle, lúc này là sáng sớm tám giờ.

Ánh mặt trời rực rỡ xuyên qua khe hở rèm cửa sổ, đánh vào trên giường kiểu Châu Âu, vừa vặn rơi vào mắt Tống Tương Tư, cô khẽ nhăn trán, lông mi thật dài chớp chớp, liền mở mắt, quán tính giơ tay lên, che lại ánh mặt trời, rồi lười biếng ngồi dậy.

Tống Tương Tư sờ soạng ipad ném một bên, còn chưa mở ra bất kỳ ứng dụng nào, liền thấy Weibo báo tin: vợ chồng Lục Kiều mừng quý tử.

Cánh môi Tống Tương Tư hơi giật, liền mở ra tin tức, đập vào mắt liền thấy được một tấm hình: Một bàn tay lớn nắm một bàn tay nhỏ.

Mà bàn tay kia, mảnh khảnh khéo léo, ngón áp út còn đeo "Vĩnh chi tâm” rực rỡ.

Tống Tương Tư đơn giản nhìn lướt qua nội dung tin tức, thấy bốn chữ mẹ con bình an xong, khóe môi hơi giơ giơ lên, liền vén lên chăn, xuống giường, vóc người của cô vẫn như cũ rất mảnh khảnh thon thả, nhưng cái bụng lại tròn trịa.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,936
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 876: Kết thúc (36)
Bước chân cô đi về phía phòng tắm rất chậm, giống như là sợ không cẩn thận ngã xuống, có thể là bụng hơi lớn, ép tới thắt lưng không thoải mái, cô còn vươn tay chống giữ ngang lưng.

Cô đứng ở trong phòng tắm đánh răng đến một nửa, bất chợt liền ngừng lại, vươn tay che bụng của mình, có thể là bên trong bảo bảo quá bướng bỉnh, đạp rất mạnh, khiến cô đau, cô buông xuống ly đánh răng, chống trên bồn rửa mặt thật lâu, mới khôi phục bình thường.

Thật ra thì, ban đầu cô thật sự muốn bỏ đứa bé kia.

Bởi vì cô không muốn để cho đứa bé ra đời không có cha, cũng không muốn nhiều năm sau, ma xui quỷ khiến, sau đó con của mình biến thành giống như Lục Cẩn Niên Tư, bị người khác phỉ nhổ chỉ trích.

Nhưng mà, khi cô nằm trên bàn phẫu thuật lạnh lẽo, lúc bác sĩ chuẩn bị gây mê cho cô, cô bất chợt liền rơi nước mắt.

Đứa bé này của cô, cũng đã gần hai tháng, mặc dù chưa ra đời, nhưng cũng là một sinh mạng.

Cho dù cô biết, một nữ nhân mang thai một đứa bé sẽ rất khổ cực.

Cho dù cô biết, cô không phải là nhân vật chính trong tiểu thuyết, coi như là len lén sinh hạ đứa bé này, cũng không thể nào cùng nam chính kết thúc tốt đẹp.

Nhưng mà, cô vẫn mềm lòng.

Thật ra thì một người ở xứ lạ quê người, mang thai thật sự không ổn.

Huống chi cô còn là người trong giới giải trí, sợ bị người khác không cẩn thận chụp ảnh, ra cửa đều phải lén lút.

Cho dù những năm này cô có kiên cường cách mấy, nhưng mà ban đêm cũng len lén khóc không ít lần.

Vậy mà, bất kể như thế nào, nhìn bụng ngày một trở nên to lớn, cô lại cảm thấy tất cả, đều là đáng giá.

-

Kiều An Hảo sinh con suôn sẻ, Tiểu Niên Cao coi như là đủ tháng sinh, thật ra thì ngày thứ tư mới có thể xuất viện, chẳng qua Lục Cẩn Niên cảm thấy trong nhà ở cữ không có bệnh viện chăm sóc, có bác sĩ trông chừng để gọi kịp thời, nên để cho Kiều An Hảo đủ tháng, mới xuất viện.

Ngày xuất viện, vừa vặn là ngày đầy tháng của Tiểu Niên Cao.

Ba Kiều, mẹ Kiều ở nhà họ Kiều cố ý tổ chức tiệc đầy tháng.

Danh sách khách mời là Kiều An Hạ và Trình Dạng phụ trách, mời vài bằng hữu trên thương trường của nhà họ Kiều, cũng mời vài diễn viên có quan hệ không tệ với Kiều An Hảo, lúc viết thiếp mời, cũng không có cảm thấy có bao nhiêu, đợi đến khi khách mời đến, cũng tràn đầy phòng khách nhà họ Kiều.

Tiểu Niên Cao mặc dù mới một tháng, nhưng đã vô cùng xinh xắn, nhất là đôi mắt kia, đen như mực, lại lớn lại tròn, thấy người nào, cũng không sợ người lạ, chẳng qua là lông mi dài không ngừng vụt sáng giống như cánh bướm.

Đứa trẻ xinh xắn, luôn là chuyện vui, mọi người cũng không nhịn được tiến lên ôm Tiểu Niên Cao, chẳng qua lúc người nữ ôm, gương mặt nhỏ nhắn của Tiểu Niên Cao giống như muốn khóc vậy, gặp phải đàn ông ôm, cậu sẽ nhìn chằm chằm người kia.

Mặc dù có mẹ Kiều quan sát, Tiểu Niên Cao sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng mà người làm mẹ như Kiều An Hảo, vẫn luôn chú ý đến hành động của Tiểu Niên Cao, cô phát hiện tình huống này xong, không nhịn được liền tiến tới bên tai Lục Cẩn Niên đang nói chuyện với người khác, thấp giọng nói: "Lục Cẩn Niên, anh xem Tiểu Niên Cao, vừa đụng đến con gái sẽ khác, vừa đụng đến đàn ông đã cười, đây là ý gì?"

Có sao? Lục Cẩn Niên không nhịn được liếc mắt nhìn Tiểu Niên Cao mấy lần.

Trong suốt quá trình, liên tiếp có mấy người đàn ông ôm Tiểu Niên Cao, Kiều An Hảo lại phát hiện một quy luật mới: "Lục Cẩn Niên, Tiểu Niên Cao ôm người lớn tuổi, ôm một hồi sẽ muốn đổi người..."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,936
Điểm cảm xúc
1,986
Điểm
113
Chương 877: Kết thúc (37)
“Đụng tới mặt trai đẹp, sẽ nhìn nhiều hơn, anh xem...... Hiện tại Trình Dạng ôm nó, nó còn cười với Trình Dạng......”

Theo sâu lời nói bình tĩnh của Kiều An Hảo, Hứa Gia Mộc liền vươn tay, tiếp tiểu Niên Cao từ trong lòng của Trình Dạng, tiểu Niên Cao còn vươn tay, sờ vào mặt của Hứa Gia Mộc, nở nụ cười khanh khách với anh.

Kiều An Hạ đứng ở một bên Hứa Gia Mộc, đợi Hứa Gia Mộc bế một lát, liền nghĩ vươn tay muốn tiếp tiểu Niên Cao, ai ngờ tiểu Niên Cao thế nhưng lại chuyển mặt, hướng về phía Hứa Gia Mộc cười ngây ngô một cái.

Đáy lòng Kiều An Hảo đột nhiên trở nên có chút lo lắng: “Lục Cẩn Niên, anh nói tiểu Niên Cao có phải có vấn đề gì về giới tính hay không......”

Lục Cẩn Niên “A” một tiếng, tính năng còn không có, làm sao sẽ có vấn đề, anh còn chưa kịp lật lọng phủ nhận, Kiều An Hảo liền dắt tay áo anh, nghiêm túc nhìn vào khóe mắt anh, hỏi: “Lục Cẩn Niên, anh thành thật khai báo, thực chất bên trong con người anh có phải ưa thích đàn ông nhiều hơn không?”

“Hơn nữa còn là tiểu thịt tươi?”

“Trình Dạng chính là anh nâng lên đến?”

“Lục Cẩn Niên, anh sẽ không là đối Trình Dạng......”

Trong nháy mắt Lục Cẩn Niên bị ế ngực có chút buồn bực, đây là rối loạn lung tung cái gì a!

Lục Cẩn Niên âm thầm hít một hơi, khiến cho cảm xúc của bản thân bình tĩnh hơn một chút, áp vào bên tai Kiều An Hảo, thấp giọng nói: “Kiều Kiều, hiện tại anh thực sự lo lằng về chỉ số thông minh của tiểu Niên Cao.”

“Vì sao?” Kiều An Hảo liếc mắt nhìn Lục Cẩn Niên một cái, anh nói con mình như vậy khiến cho cô có chút mất hứng: “Tiểu Niên Cao mới một tháng, anh vì sao biết con sẽ không thông minh?”

“Trên mạng nói, chỉ số thông minh của con trai di truyền từ mẹ.” Lục Cẩn Niên tiến đến bên tai Kiều An Hảo để lại một câu như vậy, liền xoay người lễ phép cười, nói chuyện hàn huyên với những người cùng đến đây với bản thân.

Kiều An Hảo đứng ở tại chỗ nhìn chằm chằm tiểu Niên Cao không chớp mắt, mới hậu tri hậu giác hiểu được rốt cuộc Lục Cẩn Niên nói gì, vội vội vàng vàng thải giày cao gót đi tới bên cạnh anh, kéo kéo góc áo của anh, ủy khuất hề hề mở miệng nói: “Lục Cẩn Niên, anh vừa nãy là gián tiếp nói em ngu sao?”

-

Dường như tiểu Niên Cao thật sự thực thích Hứa Gia Mộc, dính ở trong lòng Hứa Gia Mộc, ai tiếp cũng không tưởng rời đi, mà Hứa Gia Mộc cũng phi thường thích tiểu Niên Cao, nhìn ánh mắt anh, sủng nịch giống như có thể tràn ra nước.

Liền ngay cả lúc ăn trưa, tiểu Niên Cao đều là vùi ở trong lòng Hứa Gia Mộc.

Trên đường tiểu Niên Cao đi tiểu ra bỉm, lúc mẹ Kiều gọi hộ lý lại thay cho tiểu Niên Cao, tiểu Niên Cao khóc nháo không chịu từ trong lòng Hứa Gia Mộc rời đi, cuối cùng vẫn là Hứa Gia Mộc tay chân vụng về dưới sự trợ giúp của trợ lý, giúp tiểu Niên Cao lau sạch cái mông nhỏ rồi thay cái bỉm mới.

Hứa Gia Mộc là lần đầu tiên, động tác không lưu loát, lúc lấy chiếc bỉm có nước tiểu, có vài giọt nước tiểu bắn vào tây trang của anh, anh không để tâm, chỉ là cầm khăn ướt xoa xoa, sau đó tiếp tục ôm tiểu Niên Cao vừa đổi xong bỉm mà vui vẻ.

Tiệc rượu giữa trưa, một bàn có thể ngồi mười người, trừ bỏ vài người trong ngày thường quen biết, còn có một người là bạn tốt của Trình Dạng ở trong vòng giải trí.

Người kia không phải diễn viên, mà là một nhiếp ảnh gia rất danh tiếng, chuyên môn giúp các ngôi sao lớn chụp ảnh chân dung.

Lúc người đó tán gẫu có nói tới bản thân chụp ảnh chân dung cho những ai, trò chuyện một chút liền nói tới Tống Tương Tư.

“Các cậu đừng nói, Tống Tương Tư là người phụ nữ có mị lực nhất mà tôi đã gặp, không có một trong.”
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top