Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 857: Kết thúc (17)
“Nghĩ cái gì vậy?” Trình Dạng tháo trang sức ném khăn ướt vào trong thùng rác, nhìn thấy Kiều An Hạ kinh ngạc nhìn chằm chằm bản thân, mí mắt chớp cũng không chớp một cái, nhịn không được vỗ vỗ mặt của cô, lên tiếng hỏi một câu.

Kiều An Hạ hoàn hồn, quơ quơ đầu nhìn về phía Trình Dạng, đôi mắt nhìn chằm chằm Trình Dạng.

Trình Dạng cười khẽ một tiếng, đứng lên, đi đến gàn chiếc ghế sa lon mà bên trên có rất nhiều này nọ.

Kiều An Hạ biết Trình Dạng đang tìm hộp trang điểm của cô, cô nhìn bóng dáng của anh một lát, sau đó bỗng dưng lên tiếng: “Trình Dạng, anh thích con trai hay con gái?”

Kiều An Hạ nhìn thấy rõ ràng động tác Trình Dạng đang tìm kiếm dừng lại một chút, nhưng mà chỉ trong một cái chớp mắt, Trình Dạng liền khôi phục bình thường, xoay người liếc mắt nhìn cô một cái: “Vì sao đột nhiên hỏi vấn đề này?”

Kiều An Hạ cảm giác được Trình Dạng khẩn trương, anh đang sợ hãi bản thân biết gì đó sao?

Kiều An Hạ loan môi cười cười, giọng điệu thoải mái nói: “Kiều Kiều đều đã mang thai, em cũng nên lo lắng vấn đề này a, anh nói cho em biết, anh rốt cuộc thích con trai hay con gái nha?”

Trình Dạng nghe thấy Kiều An Hạ trả lời như vậy, vẻ mặt rõ ràng buông lỏng rất nhiều: “Muốn nghe lời nói thật?”

Kiều An Hạ “Uh” một tiếng, bổ sung một câu: “Vô nghĩa.”

Trình Dạng lấy hộp trang điểm từ trong túi, đi đến bên giường, cầm sữa rửa mặt dưỡng ẩm, xoa ở lòng bàn tay, vỗ lên trên mặt của Kiều An Hạ, sau đó mới nhìn chằm chằm mắt của cô, nghiêm túc nói: “Trẻ con rất phiền toái, anh thích thế giới chỉ có hai người chúng ta.”

Anh là bởi vì cô không thể mang thai, cho nên mới trả lời như vậy sao?

Rõ ràng trước kia ãnh đã nói qua với cô, nếu tương lai sinh con trai, anh và con sẽ cùng nhau bảo vệ cô, tương lai sinh con gái, anh liền bảo vệ hai mẹ con cô......

Kiều An Hạ nhìn ánh mắt Trình Dạng, bắt đầu có chút dao động.

Trình Dạng cầm sữa rửa mặt trong tay, đặt ở một bên trên bàn, nắm tay cô, tiếp tục mở miệng: “Hạ Hạ, chờ vết thương tốt khi em xuất viện, chúng ta cũng tổ chức hôn lễ đi.”

Ánh mắt Kiều An Hạ bắt đầu có chút phiếm hồng, cô hạ mí mắt xuống, nhẹ nhàng gật đầu một cái.

Lúc này Trình Dạng mới loan môi cười cười, sau đó cúi người xuống, hôn hôn lên trán của cô: “Tốt lắm, thời gian không còn sớm, đi ngủ sớm một chút.”

Kiều An Hạ cố gắng cười lên, miệng hơi hơi giật giật: “Uh, ngủ ngon.”

“Uh.” Trình Dạng vuốt vuốt tóc của cô, thay cô sửa lại chăn một chút, đứng dậy, đi vào toilet.

Kiều An Hạ nghe thấy bên trong có tiếng nước chảy, rốt cục nhịn không được chui vào trong chăn, khóc lên.

Anh nói, anh muốn cùng cô tổ chức hôn lễ...... Nhưng mà Kiều An Hạ như bây giờ, còn có thể trở thành cô dâu của anh sao?

Cô không hối hận cứu Kiều An Hảo, cho dù là cô chưa từng làm chuyện gì phải xin lỗi Kiều An Hảo, đụng phải trường hợp như vậy như vậy, cô vẫn sẽ không do dự cứu cô ấy......

Cho nên, rơi vào kết cục như vậy, cô khổ sở, nhưng mà không thầm oán.

Nhưng mà, nàng không thể khiến cho Trình Dạng cùng cô gánh vác kết cục này......

-

Hôm nay Lục Cẩn Niên rất vui, là cái loại vui mừng xuất phát từ đáy lòng, mọi người kính rượu, ai đến cũng không cự tuyệt, cuối cùng uống có chút nhiều, đi đường đều lắc lư, tân khách còn chưa đi xong, Lục Cẩn Niên liền bất tỉnh nhân sự, cuối cùng vẫn là do hai người Hứa Gia Mộc và trợ lý đỡ anh, đưa anh lên lâu.

Hứa Gia Mộc xuống lầu, cùng ba Kiều mẹ Kiều tiễn khách, thẳng đến chạng vạng bảy giờ, rốt cục tân khách về hết, Hứa Gia Mộc vừa định ngồi xuống nghỉ ngơi một lát, di động trong túi liền vang lên.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 858: Kết thúc (18)
Hứa Gia Mộc ngừng bước chân, lấy di động ra, nhìn thoáng qua tên trên màn hình điện thoại, là dãy số mới, anh dừng một giây, mới tiếp nghe.

-

Tống Tương Tư đứng ở một chỗ, khoảng cách Hứa Gia Mộc không xa, lúc di động của anh vang lên, theo bản năng quay đầu liếc mắt nhìn về phía anh một cái, sau đó liền nhìn thấy anh nghe điện thoại, sắc mặt nháy mắt trở nên khó coi, sau đó liền xoay người, không rên một tiếng chạy về phía bên ngoài khách sạn.

Phản ứng kia của Hứa Gia Mộc, rõ ràng là đã xảy ra chuyện gì, Tống Tương Tư do dự một chút, cũng đuổi theo.

Lúc Hứa Gia Mộc khởi động xe, Tống Tương Tư mở cửa xe ra ngồi vào trong, anh quay đầu nhìn cô một cái, lại không đuổi cô xuống xe, mà trực tiếp thải chân ga, chuyển động tay lái.

Dọc theo đường đi, Hứa Gia Mộc và Tống Tương Tư không nói chuyện với nhau, tốc độ lái xe của Hứa Gia Mộc rất nhanh, Tống Tương Tư có thể cảm giác được rõ ràng tay nắm tay lái của anh, đang không ngừng run lên.

Xe cuối cùng dừng ở trước cửa bệnh viện Nhân Dân, Hứa Gia Mộc xuống xe, không phải là chạy về phía phòng cấp cứu, mà trực tiếp chạy về phía nhà xác hẻo lánh.

Cửa nhà xác, có một người mặc bộ đồ cảnh sát đang đứng, như là biết Hứa Gia Mộc, nhìn thấy anh đi tới, lập tức dẫn anh đi vào.

Tống Tương Tư đứng ở cửa nhà xác, rõ ràng cảm giác được bên trong thổi tới âm khí, bước chân của cô hơi dừng một chút, cuối cùng vẫn mại bước chân đi vào theo.

Người mặc bộ đồ cảnh sát dẫn Hứa Gia Mộc đi tới một chiếc giường gần cửa sổ, ngừng lại.

Trên giường đặt một khối thi thể, bên trên che một tấm vải trắng.

Hứa Gia Mộc nhìn chằm chằm tấm vải trắng thật lâu, cuối cùng mới mới đưa tay ra, xốc lên, lộ ra khuân mặt bình tĩnh tái nhợt của Hàn Như Sơ.

Người cảnh sát đứng một bên lên tiếng nói: “Bà ấy cắn lưỡi tự sát, đầu lưỡi không bị cắn sâu, coa thể là do bà ấy không muốn sống nữa chăng, dùng máu sặc chết chính mình.”

Tống Tương Tư theo bản năng quay đầu, nhìn về phía Hứa Gia Mộc.

Vẻ mặt người đàn ông rất trầm tĩnh, nhìnt chằm chằm Hàn Như Sơ, thủy chung không có lên tiếng nói một câu nói.

Nhà xác rất yên lặng, đại khái qua năm phút đồng hồ, Hứa Gia Mộc mới buông lỏng tay cầm tấm vải trắng ra, sau đó lui từng bước, nói: “Liên hệ hoả táng đi.”

Âm thanh của anh rất bình tĩnh, nhưng mà Tống Tương Tư đứng ở bên cạnh anh, trước lúc anh sụp mi mắt xuống, thấy được đáy mắt anh có một chút nước mắt hiện lên.

-

Hàn Như Sơ là con gái một, sau khi gả cho Hứa Vạn Lý, tài sản của Hàn gia cũng đều ở Hứa gia.

Sau khi ba mẹ chết, Hàn Như Sơ cùng thân thích ở Hàn gia không liên hệ nhiều.

Vốn Hàn Như Sơ có quan hệ khá tốt với một số người, nhưng mà sau khi xảy ra nhiều chuyện như vậy, thủ đoạn độc ác, thân bại danh liệt, mọi người không liên hệ với bà, bà cũng không liên hệ với bọn họ, lâu ngày, bên người ngay cả một người bạn tốt cũng không có.

Khi còn sống, không có quen biết bao nhiêu người tốt, sau khi chết, lại làm sao có khả năng sẽ có người thân đến chăm sóc trước lúc lâm chung.

Liền ngay cả chồng của bà Hứa Vạn Lý, ở nước ngoài đều liên hệ không được.

Cho nên, cuối cùng cho dù là bà đã chết, một người thân duy nhất tới chăm sóc trước khi lâm chung, cũng chỉ người mà bà vẫn cho là phản bội bản thân, đứa con mà bà từ bỏ.

Hứa Gia Mộc không tổ chức tang lễ cho Hàn Như Sơ, lễ tang là cho người ta tưởng niệm, mà cả đời của mẹ anh, sống trong tính toán, sống trong hận thù, sống trong không cam lòng, cho dù là tổ chức tang lễ, cũng chỉ là một hồi chê cười.

Từ lúc Hàn Như Sơ hoả táng, đến lúc chôn cất suốt đêm, toàn bộ quá trình Tống Tương Tư đều ở bên cạnh Hứa Gia Mộc.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 859: Kết thúc (19)
Ảnh chụp trên bia mộ, là Hứa Gia Mộc tự chọn , Hàn Như Sơ vừa gả cho Hứa Vạn Lý không lâu, hai người đi hưởng tuần trăng mật, Hứa Vạn Lý chụp cho bà một tấm hình.

Trong hình Hàn Như Sơ, cười xán lạn tươi đẹp, mặt mày lúc và tinh thần lúc vô cùng phấn chấn mạnh mẽ và tự tin.

Ở trong trí nhớ của Hứa Gia Mộc, Hàn Như Sơ chưa bao giờ cười qua như vậy, ở trước mặt của anh, bà rất từ ái, cùng Hứa Vạn Lý trang thật sự ân ái, nhưng mà xoay người, sẽ lập tức sẽ lạnh nhạt với Hứa Vạn Lý, giống như không hề liên quan với nhau.

Hứa Gia Mộc nhận được điện thoại, lúc anh vừa nghe thấy Hàn Như Sơ tự sát, anh thật sự có điểm sụp đổ, thậm chí dọc đường anh lái xe đến bệnh viện, còn nghĩ, rõ ràng tối hôm qua bà còn mở miệng nói chuyện với anh, anh còn nới với bà, anh chờ bà đi ra, vì sao bà còn muốn chết?

Nhưng mà đợi đến hỏa tang thi thể của bà tiêu tán thành trơ cốt, tâm tình của anh trở nên có chút bình tĩnh .

Thật ra mẹ của anh không trách anh, nhưng mà bà cũng không còn muốn sống.

Khi bà nói với anh “Gia Mộc, chăm sóc tốt bản thân”, kỳ thật đã chuẩn bị tự sát tốt rồi.

Anh nghĩ, có thể lúc bà nói câu kia, đáy lòng cũng đã hối hận cũng biết bản thân cả đời là bi kịch, nhưng mà, đã chậm, bà không có đường rút lui, bà hận cả đời, oán cả đời, đột nhiên có một ngày, lúc bà buông hận cùng oán ở đáy lòng, chính là lúc bà không biết nên tiếp tục đi như thế nào, cho nên bà chỉ có thể lựa chọn chết.

Chết, tan thành mây khói, tất cả đều kết thúc.

Tiếp đó, bà sao? Rốt cục cũng có thể thoát ra.

Trong lòng Hứa Gia Mộc cũng hiểu được, đối với Hàn Như Sơ mà nói, chết so với còn sống hạnh phúc hơn nhiều.

Lúc còn sống, mỗi ngày mỗi đêm bà đều không vui vẻ, mỗi thời mỗi khắc bà đều hận, bà biến bản thân thành một ác ma, người không ra người quỷ không ra quỷ.

Nhưng mà, khi hạ táng xong, Hứa Gia Mộc quỳ gối ở trước mộ của Hàn Như Sơ, anh vẫn không nhịn được khóc lên.

Mặc kệ như thế nào, chung quy bà vẫn là mẹ của anh, cho dù có muôn vàn cái sai lầm, chung quy bà vẫn mười tháng mang thai, ngậm đắng nuốt cay nuôi lớn anh.

Cả đời này của bà, sợ là không có thật tình đối đãi qua ai, nhưng mà sụ thật rõ ràng, thật lòng xuất phát từ nội tâm chăm sóc anh.

Lúc Hứa Gia Mộc và Tống Tương Tư rời đi, đã là rạng sáng năm giờ, bầu trời có lất phất mưa nhỏ.

Ban đêm đầu mùa xuân, tuy mưa nhỏ, nhưng vẫn có chút lạnh, Hứa Gia Mộc cởi ra áo khoác tay, khoác lên trên người của Tống Tương Tư, nắm tay cô, ở dưới trời mưa đi xuống bậc thang, đi xuống phía dưới nghĩ trang.

Hai người vẫn không có nói chuyện với nhau, kỳ thật cũng không cần nói chuyện với nhau, có lúc, im lặng làm bạn, còn hơn hoa ngôn vạn ngữ.

Trở lại trong thành phố, đã là bảy giờ, trời đã sáng choang, Tống Tương Tư thừa dịp lúc Hứa Gia Mộc tắm rửa, đi xuống lầu mua một chút đồ ăn sáng.

Về nhà, Tống Tương Tư đặt bữa sáng ở trên bàn ăn cơm, đi đến trước tủ bếp gỗ, mở tủ bê bát đĩa ra, vừa đặt ở trên bàn, cửa phòng ngủ bị mở ra, Hứa Gia Mộc một đầu tóc ướt sũng từ bên trong đi ra, trong tay còn cầm điện thoại của cô: “Điện thoại.”

Theo lời nói của anh, còn có tiếng chuông điện thoại vang lên.

Tống Tương Tư vươn tay nhận lấy, nhìn thoáng qua màn hình điện thoại, sau đó liền tiếp nghe: “Tương Tư, hôm nay mấy giờ cô đến bệnh viện?”

Tống Tương Tư theo bản năng liếc mắt nhìn Hứa Gia Mộc đang cầm khăn tay lau tóc một cái, nhấp mím môi, mở miệng nói: “Gần đây tôi có việc bận, qua vài ngày tôi lại liên hệ với anh, được không?”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 860: Kết thúc (20)
Cúp điện thoại, Hứa Gia Mộc thuận miệng hỏi một câu: “Ai gọi thế?”

Trong trí nhớ của Tống Tương Tư, cô và Hứa Gia Mộc quen biết nhiều năm như vậy, cuộc sống riêng của cô, anh chưa từng hỏi qua, cho nên khi nghe thấy anh nói như thế, cô sửng sốt một lúc, mới mở miệng, nói dối lung tung: “Một người gọi điện nhờ quay quảng cáo, gần đây hơi mệt, nên không muốn tham gia.”

“A...” Hứa Gia Mộc tin là thật.

“Ăn sáng đi.” Tống Tương Tư nhìn như cực kỳ không hề để ý chuyển đề tài.

Hứa Gia Mộc gật đầu một cái, đi đến trước bàn ăn ngồi xuống, cầm lấy đũa gắp một miếng bánh bao, lúc đưa vào trong miệng, ngẩng đầu, liếc mắt nhìn Tống Tương Tư một cái, lên tiếng: “Mệt thì nghỉ đi, không phải trước đây em đã ầm ĩ không muốn quay phim nữa sao?”

Tống Tương Tư nhìn lướt qua Hứa Gia Mộc, nửa đùa nói: “Không đóng phim thì làm sao kiếm được tiền, anh nuôi tôi sao?”

“Nuôi?” Hứa Gia Mộc không có dừng lại mà nói tiếp.

Vẻ mặt của Tống Tương Tư ngẩn người, lại chăm chú nhìn anh, lập tức liền cười cười không chút để ý: “Tôi cũng không muốn làm bình hoa.”

Hứa Gia Mộc kéo kéo khóe môi, không nói chuyện.

Trong đáy mắt của Tống Tương Tư rõ ràng lóe lên ảm đạm, sau đó cúi đầu tiếp tục ăn cháo.

Hứa Gia Mộc nhìn chằm chằm Tống Tương Tư ở đối diện, suy nghĩ lại một lần những lời mình vừa trả lời

- Anh nuôi tôi sao?

- Nuôi.

Nhớ đi nhớ lại, anh giống như trong lòng lại hiểu ra được gì.

-

Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo tổ chức xong hôn lễ đến ngày thứ ba mới biết Hàn Như Sơ đã chết.

Ngay lúc đó, Kiều An Hảo mới từ bệnh viện thăm Kiều An Hạ xong đi ra, vì thời gian còn sớm, nên cùng Lục Cẩn Niên đi mua đồ trẻ sơ sinh, cho dù còn hơn bảy tháng nữa bảo bảo mới sinh ra.

Ngay lúc Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo chọn đồ cho bảo bảo, người bán hàng thật nhiệt tình giới thiệu tất cả loại mặt hàng một lần, sau đó mở miệng hỏi: “Xin hỏi anh Lục và vợ anh muốn chọn thứ nào?”

Lục Cẩn Niên chỉ một chiếc giường bằng gỗ: “Cái này.”

Kiều An Hảo chỉ một chiếc giường có vẻ xinh đẹp: “Cái này.”

Hai người cùng lúc nói ra những lời này.

Sau đó hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, Lục Cẩn Niên chỉ vào chiếc mà Kiều An Hảo chọn, Kiều An Hảo chỉ vào chiếc mà Lục Cẩn Niên chọn, lại cùng lúc nói: “Vẫn là cái này đi.”

Hai người đều muốn chọn thứ mà đối phương thích, kết quả đổi tới đổi lui ba lần cũng chưa xong, Kiều An Hảo không nhịn được có chút căm tức: “Lục Cẩn Niên, anh đổi tới đổi lui, tới cùng là muốn chọn cái nào?”

Rõ ràng em cũng đổi tới đổi lui... Lục Cẩn Niên yên lặng nói thầm một cây, sau đó liền nói với cô gái bán hàng: “Thanh toán cả hai đi.”

Nói xong, Lục Cẩn Niên liền sờ soạng bóp tiền trong túi, mới vừa lấy ra, điện thoại đã vang lên, là trợ lý gọi đến, anh nghe máy rồi quẹt thẻ, sau đó sắc mặt liền trở nên có chút khó hiểu.

Kiều An Hảo thấy vẻ mặt của Lục Cẩn Niên, cũng trở nên khẩn trương.

Lục Cẩn Niên chỉ nói một câu: “Tôi biết rồi”, sau đó liền cúp điện thoại, ký tên, để lại địa chỉ để chuyển đồ đền, nắm tay Kiều An Hảo đi đến trước cửa hàng, mới mở miệng nói: “Kiều Kiều, Hàn Như Sơ đã chết.”

Đã chết?

Kiều An Hảo há to mồm, nhìn vẻ mặt của anh, có chút không thể tin được.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 861: Kết thúc (21)
Kiều An Hảo há to mồm, nhìn vẻ mặt của anh, có chút không thể tin được.

Qua một lúc lâu, Kiều An Hảo mới mở miệng nói: “Chết thế nào?”

“Tự sát, cắn lưỡi tự sát.” Lục Cẩn Niên dừng một lúc, lại nói: “Ngày hôm qua chết, sau đó an táng luôn rồi.”

Thật ra là trước hôm bọn họ tổ chức hôn lễ đã chết rồi, chỉ là Hứa Gia Mộc không muốn đó là ngày giỗ của mẹ, nên dời lại một ngày.

Kiều An Hảo không nói nữa.

Hàn Như Sơ làm nhiều chuyện ác như thế, hại chết một đứa bé của bọn họ, làm hại Kiều An Hạ bị vô sinh cả đời, làm hại lục Cẩn Niên suýt nữa tự sát mà chết... suy nghĩ một chút, là thật hận không thể đem bà ta vào thiên lao ngục tối, hận không thể băm thành ngàn mảnh... nhưng khi chân chính nghe được tin tức bà ta chết, vẫn khó tránh được có chút thổn thức.

Mặc kệ như thế nào, này cũng không phải là một tin tốt, Kiều An Hảo cũng không còn tâm tình đi dạo phố, trực tiếp trở về cùng Lục Cẩn Niên.

Trên đường về, Kiều An Hảo không nhịn được vẫn cảm thán một câu: “Không nghĩ đến như vậy đã chết rồi, trước đây rõ ràng hận bà ta sao mãi không chết.”

Lục Cẩn Niên không nói tiếp, chỉ chuyên chú lái xe.

-

Sau khi kết thúc hôn lễ, Kiều An Hảo còn một nhiệm vụ duy nhất là an tâm dưỡng thai.

Kiều An Hạ cũng chỉ còn một nhiệm vụ là an tâm dưỡng bệnh.

Lục Cẩn Niên hầu hết đều làm tất cả mọi công việc ở trong nhà, nguyên nhân là vì muốn tốt cho Kiều An Hảo, anh còn cố ý mời má Trần về.

Mà Hứa Gia Mộc, ngày thứ ba sau khi mẹ qua đời, cứ theo lẽ thường bắt đầu đi làm.

Bây giờ mọi người đều vô cùng bình tĩnh, dường như mọi phong ba bão táp đều đã qua đi.

Ngày thứ bảy Hàn Như Sơ qua đời, sau khi Hứa Gia Mộc tan tầm, lại vẫn đến nghĩa trang đốt vàng mã cho mẹ, thả một bó hoa, trở lại khu nhà Tô Uyển, đã là chín giờ tối.

Sau khi Hứa Gia Mộc mở cửa, liền nghe thấy tiếng ti vi, anh ngẩng đầu, liếc mắt nhìn phòng khách, thấy Tống Tương Tư khoác một chiếc áo nằm nghiêng trên sofa, hình ảnh như vậy, không hiểu sao lại khiến anh vô cùng an tâm, không nhịn được giương khóe môi lên, liền đem chìa khóa để sang một bên, sau đó đổi giày, đi vào nhà.

“Ăn cơm chưa?” Hứa Gia Mộc hỏi một câu, sau đó nhìn thẩy Tống Tương Tư đã nhắm mắt ngủ từ bao giờ.

Lúc này mới mấy giờ... thế nào mà đã ngủ rồi?

Trong lòng Hứa Gia Mộc nói thầm, sau đó chính mình cũng chưa phát hiện được gì, liền ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm khuôn mặt của cô.

Qua một lúc lâu, anh mới đứng lên, nhẹ nhàng ôm lấy cô, trở về phòng ngủ, đặt cô lên trên giường, lúc chuẩn bị dỡ chăn đắp lên người cô, đột nhiên Tống Tương Tư mơ màng mở mắt: “Anh về rồi?”

Hứa Gia Mộc “uh” một tiếng.

Tống Tương Tư ngồi dậy: “Anh ăn cơm chưa?”

Hứa Gia Mộc lắc đầu một cái.

“trong hộp giữ nhiệt, tôi có để lại cơm tối cho anh.” Tống Tương Tư nói xong, liền muốn xuống giường.

Hứa Gia Mộc vươn tay, đè cô lại: “Em ngủ đi, tôi tự đi lấy.”

“Không sao, tôi ngủ đủ rồi.” Thật ra là vì cô mang thai nên mới mệt mỏi rã rời, ngủ nhiều mấy cũng không đủ.

Hứa Gia Mộc theo Tống Tương Tư đi ra khỏi phòng ngủ, anh dựa vào bàn ăn, nhìn chằm chằm Tống Tương Tư đứng trong nhà bếp hâm nóng lại cơm, khóe môi không nhịn được lại giương lên.

Tống Tương Tư nếm qua cơm, vần lại ngồi trước bàn ăn, cùng Hứa Gia Mộc.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 862: Kết thúc (22)
Ti vi ở cách đó không xa, quảng cáo đang truyền đến, bắt đầu một tiết mục giải trí có tên là “Bố ơi mình đi đâu thế?”

Bên trong có một đứa trẻ, nói chuyện vô cùng đáng yêu, khiến Tống Tương Tư rất thích, thường nói với Hứa Gia Mộc một câu: “Qúa dễ thương.”

Lúc nói xong, Tống Tương Tư không nghĩ ngợi nói tiếp một câu: “Tôi muốn sinh một đưa, cũng dễ thương như vậy thì tốt rồi.”

Hứa Gia Mộc vẫn luôn dùng biện pháp tránh thai, vỗn không nghĩ nhiều về những lời này của cô, anh ăn cơm, cũng nói một câu: “Con của chúng ta sau này, khẳng định còn dễ thương hơn.”

Con của chúng ta... năm chữ này, khiến đáy lòng Tống Tương Tư run rẩy, sau đó trong cơ thể liền lật lên như sóng biển.

Anh đây là thuận miệng nói, chính là anh thật sự muốn có đứa bé chung với cô?

Trong đầu Tống Tương Tư hỗn loạn một lúc lâu, mới quay đầu đi, Hứa Gia Mộc cúi đầu ăn cơm, cô mở miệng hô tên của anh: “Gia Mộc...”

“Ừ” Hứa Gia Mộc ngẩng đầu, đón nhận tầm mắt của Tống Tương Tư: “Làm sao vậy?”

Tống Tương Tư buông mi mắt xuống, nở nụ cười, vừa định tiếp tục nói chuyện, điện thoại của Hứa Gia Mộc lại kêu lên.

Tống Tương Tư nuốt một miếng cơm, hướng về phía di động của anh, nâng nâng cằm.

Cứ việc chỉ tùy ý nhìn như thế, cô lại có thể nhìn thấy màn hình di động hiển thị tên: Lâm Thiên Thiên.

Hứa Gia Mộc nhìn lướt qua màn hình, không nhanh không chậm cầm lấy điện thoại, lại không sốt ruột muốn nhận, ngược lại còn nhìn chằm chằm Tống Tương Tư hỏi một câu: “Em gọi tôi gì thế?”

Tống Tương Tư lắc đầu một cái, ý bảo anh nghe điện thoại trước.

Lúc này, Hứa Gia Mộc mới chạm màn hình, giơ đến bên tai: “Lâm đại tiểu thư, xin hỏi cô tìm tôi có chuyện gì?”

“Anh Gia Mộc, ngày mai ba em sẽ đến Bắc Kinh, thân là vị hôn phu của em, ngày mai nhớ ghé qua ăn cơm...”

Từ cuối năm trước, sau khi đính hôn, mỗi ngày Lâm Thiên Thiên đều là hét anh là vị hôn phu của cô, anh nghe không biết bao nhiêu lần, nhưng hiện giờ ở trước mặt Tống Tương Tư, lúc nghe đến như vậy, Hứa Gia Mộc hoảng hốt vô cùng, anh theo bản năng liền giơ tay lên che ống nghe lại, nhìn Tống Tương Tư chỉ chỉ vào ban công, ám chỉ đi ra đó nghe điện thoại, sau đó đợi Tống Tương Tư gật đầu, mới xoay người rời đi.

Tống Tương Tư ngồi trên ghế ăn cơm, tận mắt nhìn thấy anh đi ra ban công, thậm chí còn kéo lại cửa sổ sát đất, sau đó mới tiếp tục nói chuyện.

Cách một cánh cửa thủy tinh, cô không nghe được tới cùng là anh nói chuyện gì.

Nhưng là, cô rõ ràng vừa mới nghe được câu nói đầu tiên của cô gái kia,

“Anh Gia Mộc, ngày mai ba em sẽ đến Bắc Kinh, thân là vị hôn phu của em, ngày mai nhớ ghé qua ăn cơm...”

Đây là giữa trưa ngày mai, Hứa Gia Mộc sẽ đi gặp ba vợ tương lai sao?

Vừa rồi cô còn ngây ngốc muốn hỏi anh một câu, nếu tôi mang thai thì anh sẽ làm gì? Kết hôn, hay là để cô phá đi?

Thật sự là cô có bệnh, mới có thể vì mấy ngày này anh đối xử tốt với cô, nói vài câu quan tâm ám muội, liền nghĩ là anh đã có tình cảm với cô.

Tống Tương Tư nhìn chằm chằm Hứa Gia Mộc đang gọi điện thoại, ánh mắt trở nên mờ mịt.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 863: Kết thúc (23)
Thật ra hai ngày nay, Hứa Gia Mộc cũng muốn tìm Lâm Thiên Thiên nói chuyện, hiện giờ cô ta gọi đinệ thoại, anh rõ ràng biết thời biết thế đồng ý nhận lời.

Thương lượng thời gian và địa điểm, Lâm Thiên Thiên không ngừng lải nhải mấy chuyện khác trong điện thoại, Hứa Gia Mộc nghe đến không kiên nhẫn, châm một điếu thuốc, hút một hơi, liền nhìn thấy Tống Tương Tư đang nhìn mình, tim của anh như bị lỡ một nhịp, sau đó liền trực tiếp ngắt lời Lâm Thiên Thiên: “Tôi còn có việc, cúp máy trước, ngày mai gặp nói tiếp.”

Sau đó không chờ cô ta lên tiếng, liền cúp điện thoại, hung hăng hút một hơi thuốc, xoay người, đi về phòng khách.

Hứa Gia Mộc trở lại bàn ăn, sợ Lâm Thiên Thiên gọi lại lần nữa, liền đặt điện thoại về chế độ im lặng, bỏ vào trong túi, sau đó mở miệng hỏi Tống Tương Tư: “Lúc vừa nãy em gọi anh làm gì?”

“Nhắc anh xế chiều ngày mai lúc tan tầm về nhà, nhớ mua nước hoa quả.” Tống Tương Tư nói dối.

“A...” Hứa Gia Mộc lên tiếng, cúi đầu ăn cơm, ăn hai miếng, như là nhớ đến điều gì, mơ hồ nói: “Muốn uống loại nào?”

“Anh xem rồi mua đi.” Tống Tương Tư quay đầu, chăm chú nhìn ti vi, có chút không yên lòng.

“Ừhm” Hứa Gia Mộc khẽ lên tiếng.

-

Ngày hôm sau là thứ năm, Hứa Gia Mộc vẫn đi làm từ sáng sớm như cũ.

Lúc Hứa Gia Mộc rời giường, Tống Tương Tư đã tỉnh lại, vẫn đợi anh rời đi mới mở mắt.

Ngồi dậy, Tống Tương Tư nhìn chằm chằm ánh mắt trời ngoài cửa sổ, sau đó cũng rời giường.

Sau khi rửa mặt xong, cô cũng không ăn sáng, mà là đến thư phòng, mở máy tính, tìm vé máy bay, sau đó đặt vé.

Khép lại máy tính, cô thuận thế mở tủ, lấy hộ chiếu ra, sau đó trở về phòng ngủ, thuận thể nhét vào túi, sau đó đi ra cửa.

Tống Tương Tư lái ô tô đến trước Hứa thị, đợi được nửa giờ, thấy được xe của Hứa Gia Mộc đi ra từ bãi đỗ xe, sau đó cô đi theo, tới Sóng Xanh viên.

Cách một con đường cái, rõ ràng cô có thể thấy được Hứa Gia Mộc mới vừa dừng xe, liền có một cô gái xinh đẹp đi tới, sau đó đợi anh xuống xe, cô gái lập tức vươn tay, ôm cánh tay của anh, nói vài chuyện vui vẻ rồi sóng bước đi vào.

Vẫn đợi cho đến lúc không nhìn thấy được dáng vẻ của anh, Tống Tương Tư mới thu lại tầm mắt, cô ngồi trên xe được một lúc, mới lấy điện thoại ra, gọi một cú điện thoại: “Là tôi, Tương Tư... Ừhm, đúng vậy, giải phẫu... xế chiều hôm nay, có thể chứ? Được... Tôi đi qua đó bây giờ.”

Cúp điện thoại, liền có nước mắt chảy xuống, cô giơ tay lên, xoa lung tung, sau đó khởi động xe.

Tống Tương Tư sợ mình hối hận, đến bệnh viện, thủ tục, đăng ký, cước phí, kiểm tra, tất cả đều thực hiện rất nhanh.

Bác sĩ khoa phụ sản cẩn thận nhìn Tống Tương Tư một lần, sau đó quay đầu hỏi: “Tương Tư, tôi muốn hỏi cô một lần cuối cùng, cô thật sự không muốn giữ đứa trẻ này?”
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top