Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 836: Mạo hiểm (6)
Cô tự nhận là trong cả đời này, người cô chân chính động tâm yêu thương là Lục Cẩn Niên, nhưng mà, Trình Dạng lại cho cô cái cảm giác mà Lục Cẩn Niên chưa từng có.

Lúc cô bị Lục Cẩn Niên cự tuyệt, đáy lòng có vẫn luôn không phục, cô cao ngạo không muốn hạ thấp mình.

Nhưng mà, tối nay cô bị Trình Dạng thờ ơ lạnh nhạt, như không có chuyện gì xảy ra, cô phát hiện mình hoảng sợ, yếu đuối.

Thậm chí, cô là nàng công chúa từ nhỏ được nâng niu trong lòng bàn tay còn có suy nghĩ muốn khom người đi xin lỗi Trình Dạng giảng hòa.

Nghĩ tới đây, lòng Kiều An Hạ chợt kinh ngạc, quên mất khóc thút thít, chẳng qua là nhắm mắt lại, trong đầu lặp lại suy nghĩ mình mới vừa hiện lên.

Trong phòng rất yên tĩnh, không khí như vậy rất thích hợp để một người thấy rõ nội tâm của mình.

Lúc ban đầu quen biết, là anh theo đuổi cô, cô cảm thấy anh thật đẹp trai, còn là một đại minh tinh, lại bị Lục Cẩn Niên từ chối lần thứ hai, đáy lòng đang không phục, quyết định quen Trình Dạng.

Anh đối với cô thật sự rất tốt, tính tình cô lại công kích, nhưng bất kể cô nóng nảy thế nào, anh vĩnh viễn đều là ôn tồn dỗ dành cô.

Có một lần nửa đêm tới kinh nguyệt, có thể uống nhiều rượu quá, đau bụng kinh, lăn lộn vì đau trên giường, là anh vội vội vàng vàng đem cô đi bệnh viện, đợi đến lúc cô đỡ đau, mới phát hiện, thậm chí ngay cả giầy anh cũng không mang.

Thật ra thì, lúccô xem những videokia, hâm mộ Lục Cẩn Niên đối với Kiều An Hảo tốt, bên người cô đã có một người đàn ông, đối với cô rất tốt... Không phải sao?

Nghĩ đến cuối cùng, Kiều An Hạ không còn có biện pháp, không thể tiếp tục đối mặt nữa, cô hết sức rõ ràng khẳng định, cô không thể rời bỏ Trình Dạng, cô không biết rốt cuộc lúc nào mình thích Trình Dạng, nhưng mà bây giờ, cô thật sự thích anh, hơn nữa cảm giác này, cũng không hề giống lúc cô thích Lục Cẩn Niên.

Một là cảm giác muốn chinh phục, một là quyết tâm muốn gần nhau.

-

Ngày hôm sau, là ngày cô dâu chú rể dâu phụ rể phụ mặc thử lễ phục.

Lễ phục là Lục Cẩn Niên nhờ Hôn Khánh hộithiết kế, đặc biệt mời nhà thiết kế người Pháp vẽ kiểu.

Không đơn thuần là cô dâu chú rể, ngay cả bạn lễ phục của cô dâu và chú rể cũng thiết kế đặc biệt, độc nhất vô nhị.

Nơi này có một tục lệ, gọi là "Bách niên hảo hợp", phải là mười một giờ trưa mới mặc thử lễ phục.

Lúc Lục Cẩn Niên bà Kiều An Hảo đến, Triệu Manh Tống Tương Tưthân là dâu phụ, cùng với rể phụ Hứa Gia Mộc và Trình Dạng cũng đều chờ đợi đến lượt.

Bởi vì trợ lý đã kết hôn, cho nên Lục Cẩn Niên cố ý an bài anh đến hiện trường hôn lễ làm người dẫn chương trình, nhưng mà hôm nay trợ lý vẫn đến đây xem náo nhiệt, thuận tiện muốn thử âu phục mà Lục Cẩn Niên chuẩn bị cho mình.

Trước khi tới, trợ lý suy nghĩ nhất định là có người sẽ ăn uống trễ giờ, cố ý rẽ vào một cửa hàng bán cháomua mấy phần đem đến.

Nhà thiết kế và trợ lý đều ở đây sửa sang lại lễ phục, trợ lý đem đồ ăn mình mua đến gọi mọi người tới ăn.

Hứa Gia Mộc biết Tống Tương Tư thích cháo thịt trứng muối, cố ý kéo đến trước mặt một chén, dùng cái muỗng quấy hai lần, trước uống một hớp, cảm thấy mùi vị không tệ, liền múc một muỗng, đưa đến khóe miệng Tống Tương Tư ngồi một bên xem tạp chí.

Tống Tương Tư liếc mắt nhìn Hứa Gia Mộc đưa muỗng tới, lúc chuẩn bị mở ra miệng uống, lại phát hiện dạ dày có chút khó chịu, sau đó liền xoay đầu, đứng lên, cũng không để ý tới Hứa Gia Mộc, đi về phía phòng vệ sinh.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 837: Mạo hiểm (7)
Hứa Gia Mộc nhìn chằm chằm bóng dáng Tống Tương Tư, cau mi lại.

Bắt đầu từ tối hôm qua, người phụ nữ này, dường như có điểm không thích hợp...... Hơn nửa đêm về nhà cả người toàn mùi rượu không nói, anh hỏi cô đi đâu, cô cũng không lên tiếng, tắm rửa một cái, ngả đầu liền ngủ, anh huých cô một chút, thế nhưng bị cô đạp một cước xuống giường, sau đó cả người anh liền phát hỏa, cô liền ôm gối đi ra phòng ngủ, một người đi phòng khách, thuận thế còn khóa trái cửa.

Sáng nay khi rời giường, anh vốn tưởng rằng cô sẽ cùng đi với bản thân đến “Trăm năm hảo hợp”, kết quả anh rửa mặt xong, đi ra phòng ngủ, vừa mới chuẩn bị chào hỏi với cô, cô lại cầm túi xách của mình, coi anh giống như không khí, thẳng hướng đi về phía cửa phòng, hôm qua xe của cô để lại Cung Vàng Điện Ngọc, cho nên lúc đi đến cửa cô trực tiếp lấy chìa khóa xe của anh đá cửa rời đi, anh vội vã đuổi theo xuống lầu, vốn tưởng rằng cô sẽ chờ anh, kết quả ai ngờ, cô lái đi xe của anh sớm đã không thấy bóng dáng, hại anh chỉ có thể ngăn cản xe taxi, ai ngờ đến dưới lầu “Trăm năm hảo hợp”, anh thấy xe của mình bị cảnh sát giao thông giữ lại.

Tống Tương Tư dừng xe không đúng nơi!

Rõ ràng bãi đỗ xe của “Trăm năm hảo hợp” nhiều vị trí như vậy, cô cố tình lại dừng ở trên đường quốc lộ, rõ ràng là cố ý !

Vào “Trăm năm hảo hợp”, anh ngồi ở bên cạnh cô, nói chuyện với cô, cô cũng bỏ mặc.

Kỳ thật đổi lại là trước đây, anh làm sao sẽ nhân nhượng cô như vậy, cô không để ý tới anh, anh sẽ không để ý tới cô đâu!

Thậm chí anh còn tự mình uy cô uống cháo, anh vốn tưởng rằng trong nháy mắt cô há miệng kia, tâm tình đã chuyển tốt, nhưng mà ai ngờ, đột nhiên liền mặt lạnh, đứng dậy rời đi.

Thật sự là...... Không hiểu người phụ nữ này bị sao nữa!

Hứa Gia Mộc a nở nụ cười một tiếng, cầm thìa vừa định đút miếng cháo vừa đưa cho Tống Tương Tư vào trong miệng của mình, nhưng mà đưa đến bên miệng, lại không có khẩu vị, ném thìa, ngồi ở trên ghế sa lon ngây người một lát, cuối cùng vẫn có chút không yên lòng đứng lên, hướng về phía toilet.

Toilet và phòng thay quần áo cách nhau một gian phòng, bên trong trưng bày sắp xếp cái tủ kính chỉnh tề, bên trong đầy đủ các loại kiểu dáng nhẫn.

Lúc Hứa Gia Mộc đi qua một cái tủ kính, bước chân nhịn không được dừng lại, nghiêng đầu, nhìn một cái nhẫn kim cương.màu hồng nhạt được trưng bày bên trong

“Tiên sinh, ngài muốn mua nhẫn cầu hôn hay là nhẫn kết hôn?” Người bán hàng thấy Hứa Gia Mộc nhìn chằm chằm nhìn hồi lâu, nhịn không được lên tiếng hỏi.

Hứa Gia Mộc hoàn hồn, nhìn thấy Tống Tương Tư trong phòng rửa tay đi ra không biết từ lúc nào, đã quay trở lại phòng thử quần áo, anh nhìn về phía người bán hàng lắc lắc đầu, rồi mại bước chân đi về phía toilet, tựa vào trên vách tường nhà vệ sinh nam, châm một điếu thuốc.

Anh thế nhưng vừa có một loại xúc động, tưởng mua một chiếc nhẫn, đưa cho Tống Tương Tư......

Thẳng thắn mà nói, từ nhỏ đến lớn, suy nghĩ về đám cưới trong đầu hắn đã ăn sâu bén rễ, anh nhất định sẽ thú một người phụ nữ muôn đăng hộ đối.

Sau khi giải trừ hôn ước với Kiều An Hảo, tập đoàn Hứa lại rơi vào trong tay Lục Cẩn Niên, lúc đó anh còn chưa biết mẹ mình làm rất nhiều việc sai trái, bối cảnh gia tộc của Lâm Thiên Thiên rất tốt, mẹ không thể không thích, anh và Tống Tương Tư lại không có liên lạc, tuy rằng anh cảm thấy Lâm Thiên Thiên quá mức yếu ớt bám người, nhưng mà, lúc quyết định đưa ra đám hỏi, Lâm Thiên Thiên không cự tuyệt, anh cũng không cự tuyệt.

Kỳ thật cũng không xem như đám hỏi, chỉ là ước định miệng như vậy, ngay cả nghi thức đính hôn cũng không có tổ chức, đôi khi một tháng anh Lâm Thiên Thiên gặp mặt không hơn một lần.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 838: Mạo hiểm (8)
Cẩn thận tính lại, sau khi anh và Tống Tương Tư hòa hảo, sẽ thấy không để ý qua Lâm Thiên Thiên, ngày hôm qua cô ta chạy tới công ty tìm anh, buổi tối hôm kia anh làm việc hơn nửa đêm, cuộc họp lại mở tới trưa mới xong, ánh mắt mệt mỏi mở không ra được, ai ngờ Lâm Thiên Thiên đột nhiên liền gục xuống giường, áp trên người anh, hỏi anh khi nào thì bọn họ tổ chức hôn lễ?

Lúc anh nghe thấy câu nói kia, lúc ấy anh không biết mình bị làm sao, trong đầu liền hiện lên thân ảnh của Tống Tương Tư, anh chần chờ một lúc lâu, mới trả lời có lệ với Lâm Thiên Thiên một câu, chờ cô ta tốt nghiệp rồi nói sau.

Sau đó Lâm Thiên Thiên còn lải nhải nói về chuyện hôn lễ, càng nói trong lòng anh càng mạc danh kỳ diệu áp lực, cuối cùng liền mạnh đẩy cô ta ra, xuống giường đi vào toilet.

Đại khái bắt đầu từ tối hôm qua, trong lòng anh bắt đầu có điểm dao động.

Hôn nhân thật là một cái mấu chốt lợi thế trên thương trường sao?

Nhưng mà ba mẹ của anh không phải là một hồi bi kịch sao?

Mà Lục Cẩn Niên cùng Kiều An Hảo đâu? Bọn họ không có khắc khẩu, mỗi ngày trôi qua đều rất vui vẻ, cho dù là cãi nhau, cũng rất hạnh phúc.

Đừng nói là bọn họ, liền ngay cả anh là người ngoài cuộc, nhìn thấy đều cảm giác muốn hướng tới......

“Hứa tiên sinh? Ngài ở trong này làm cái gì?” Trợ lý đẩy cửa toilet ra, liền thấy Hứa Gia Mộc đứng ở một bên, sửng sốt một chút mở miệng hỏi.

Hứa Gia Mộc dụi điếu thuốc ở trong tay, không nói chuyện, rửa sạch tay, liền ly khai toilet, vừa đến cửa phòng thử quần áo, anh liền thấy cửa phòng thay quần áo nữ mở ra, Tống Tương Tư một chiếc váy lụa màu trắng, tóc dài được vén lên thật cao, từ bên trong đi ra.

Bước chân Hứa Gia Mộc mạnh ngừng lại, nhìn chằm chằm Tống Tương Tư bị Kiều An Hảo và Triệu Manh vây quanh chậc chậc không ngừng khen, dừng hình ảnh trong tầm mắt.

Tuy rằng này chỉ là trang phục của phù dâu, nhưng mà, lại mĩ rung động đến sau trong nội tâm của anh.

Thậm chí trong đầu anh đều kìm lòng không đậu bắt đầu vẽ phác thảo, nếu Tống Tương Tư làm cô dâu, lại sẽ mi so với hiện tại bao nhiêu?

Tống Tương Tư làm cô dâu...... Chú rể sẽ là ai?

Tâm Hứa Gia Mộc mạnh lộp bộp một chút.

7 năm trước, thẳng thắn mà nói, anh cũng không biết chính mình vì sao tốt rồi tâm cứu Tống Tương Tư, sau đó còn có ý xấu giữ cô ở bên người nhiều năm như vậy không chịu buông tha cô.

Bởi vì anh vẫn cảm thấy bản thân sẽ phải kết hôn, cho nên trong bảy năm đó, mặc kệ anh và Tống Tương Tư từng có bao nhiêu thời gian vui vẻ cùng khó quên, anh căn bản không có nghĩ qua cùng cô kết hôn, cũng căn bản không nghĩ tới cô phải gả cho người khác.

Nhưng mà hiện tại, anh vừa nghĩ tới nếu anh không cưới cô, có lẽ cô sẽ làm cô dâu xinh đẹp của người khác, anh liền cảm thấy tâm của mình giống như bị người ta lấy đi rồi, càng không ngừng thổi vào gió lạnh.

“Anh Gia Mộc, anh ở trong này làm gì?” Am thanh thanh thúy của Kiều An Hảo đột nhiên truyền đến, Hứa Gia Mộc đang thất thần nhìn chằm chằm Tống Tương Tư giật mình tỉnh lại.

Hứa Gia Mộc gian nan rời đi tầm mắt trên người Tống Tương Tư: “Làm sao vậy?”

Lục Cẩn Niên chỉ vào nhà thiết kế đẩy lên đến vài bộ đồ nam, nhắc nhở anh: “Thử quần áo.”

Hứa Gia Mộc “A” một tiếng, vào phòng thay quần áo nam.

-

Kiều An Hạ biết hôm nay là ngày thử lễ phục của Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo ở “Trăm năm hảo hợp”, hai ngày này cô cũng nhận được điện thoại của mẹ mình, nói với cô đặt mấy bộ quần áo, cố ý nhắc nhở cô hôm nay đến đây thử mặc một chút.

Kiều An Hạ khóc hơn nửa đêm, hôm sau lúc tỉnh lại, ánh mắt thũng có điểm không thể gặp người, chính mình không nghĩ đi, cuối cùng do dự một chút, vẫn là lái xe tới đây .
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 839: Mạo hiểm (9)
Lúc Kiều An Hạ dừng xe ở “Trăm năm hảo hợp” kết quả, nhìn thấy xe Trình Dạng, trong nháy mắt cô có chút khiếp đảm, thật không dám lên lầu .

Đỗ xe xong, Kiều An Hạ ngồi ở trong xe, nhìn chằm chằm xe của Trình Dạng thật lâu, cuối cùng vẫn không cố lấy dũng khí, đẩy cửa xe đi ra.

Một mình ngồi ở trong xe không biết qua bao nhiêu lâu, Kiều An Hạ thấy một thân ảnh, từ một chiếc xe cao thấp màu đen đi ra.

Nhìn thân hình, hẳn là phụ nữ, tuổi không nhỏ, đội trên đỉnh đầu một chiếc mũ còn đeo khẩu trang, che lấp phần lớn ngũ quan, Kiều An Hạ không phân biệt được là ai, nhưng mà lại cảm thấy thân ảnh kia rất quen thuộc.

Lúc Kiều An Hạ đang suy nghĩ người kia đến tột cùng là ai, cô nhìn thấy người nọ tùy thân còn mang theo một cái gì đó chói lọi ở trong túi xách rút ra, nhét vào trong túi trước.

Tốc độ của người kia rất nhanh, nhưng mà Kiều An Hạ vẫn thấy rõ ràng đó là một con dao găm.

Kiều An Hạ cau mi lại, đáy lòng còn suy nghĩ, ban ngày ban mặt làm gì cần như vậy, cầm một cái dao găm, làm cái gì?

Người nọ đứng ở trước thang máy, nâng tay lên lúc ấn chốc thang máy, lộ ra một cái vòng ngọc trên cổ tay, lại làm cho cả người Kiều An Hạ ngồi thẳng thân thể.

Vòng ngọc kia rất quen thuộc, tuyệt đối cô đã gặp qua rất nhiều lần......

Rốt cuộc là thấy được ở đâu a?

Càng sốt ruột muốn biết, trong đầu Kiều An Hạ lại càng loạn, cuối cùng cô nóng nảy, nhịn không được liền hung hăng vỗ đầu mình một cái, lúc trước khi thang mái đóng cửa, Kiều An Hạ lại nhìn cái vòng ngọc kia một lần nữa, ánh mắt của cô mở to nhất có thể.

Hàn Như Sơ!

Cô nghĩ tới, người kia là Hàn Như Sơ!

Khó trách cô cảm thấy thân ảnh quen thuộc như vậy, vòng ngọc cũng quen thuộc như vậy!

Vậy cũng là do từu lúc còn rất nhỏ, mỗi lần cô gặp Hàn Như Sơ, liền nhất định có thể thấy chiếc vòng ngọc kia!

Không phải a, hôm nay êm đẹp Hàn Như Sơ chạy đến “Trăm năm hảo hợp” làm cái gì?

Kiều An Hảo bọn họ đều ở trên lầu, người nhiều như vậy, một mình bà ta muốn nháo cũng không tạo ra được sóng gió gì......

Nhưng mà, bà ta lại mang theo dao găm......

Kiều An Hạ càng nghĩ đáy lòng càng khủng hoảng, cuối cùng cô không cần suy nghĩ trực tiếp đẩy cửa xe ra, nhảy xuống xe, vội vội vàng vàng xông về thang máy.

Lúc Kiều An Hạ theo từu trong thang máy đi ra, vừa vặn thấy thân ảnh của Hàn Như Sơ đi về hướng toilet, cô cau mi lại, cũng đi theo vào toilet.

Lúc Kiều An Hạ bước vào toilet, vừa vặn thấy Hàn Như Sơ mở ra một cái cửa bên trong toilet đi vào, cô sợ bị bà ta phát hiện, cũng học bộ dáng của bà ta, rất nhanh kéo một cái cửa đi vào, sau đó xuyên qua lỗ thủng cách vách, nhìn thấy Hàn Như Sơ khóa trái cách cửa gian toilet đó lại.

Hàn Như Sơ đến toilet trốn tránh làm gì?

Trong đầu Kiều An Hạ tràn đầy nghi hoặc, bất quá Kiều An Hạ nhìn thấy Hàn Như Sơ không đi ra, cô cũng ngồi xổm trên bồn cầu, thỉnh thoảng xuyên qua lỗ thủng liếc mắt nhìn sang bên cạnh một cái.

Bởi vì xuống xe đi gấp, Kiều An Hạ không kịp mang di động, cả người có chút nhàm chán, cuối cùng ngồi xé giấy vệ sinh.

Lúc Kiều An Hạ sắp xé hết cuận giấy vệ sinh, cửa toilet lại bị người đẩy ra, truyền đến âm thanh của Kiều An Hảo: “Triệu Manh, lấy cho tớ một trương khăn ướt.”

Âm thanh của Kiều An Hảo rất bình tĩnh, có một gian cửa bị khóa.

Hình như là Triệu Manh đi với Kiều An Hảo đến, cũng không có vào WC, sau khi lấy khăn ướt cho Kiều An Hảo, liền ra toilet, đứng ở bên ngoài chờ.

PS: Rốt cục đem ngày hôm qua thiếu bổ xong rồi ~ dung ta ăn một bữa cơm, tái chiến 8000 tự ~ nhớ rõ vé tháng nga vé tháng ~
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 840: Mạo hiểm (10)
Thời gian Kiều An Hảo đi toilet cực kỳ ngắn, thế nhưng 2 phút, cô có thể nghe được âm thanh xả nước của phòng kế bên, sau đó cửa phòng bị mở ra, sau đó cửa phòng kế bên bị mở ra, Kiều An Hạ nhìn qua khe cửa, thấy Kiều An Hảo đi giày đế bằng, vững vàng dẫm trên mặt đất, sau cùng liền đứng ở trươc bồn rửa tay, có tiếng nước chảy ra, Kiều An Hạ lờ mờ nghe được tiếng mở khóa của phòng đối diện.

Hàn NHư Sơ nán lại bên trong lâu như thế, đây là ý gì?

Cả người Kiều An Hạ đều trở nên căng thẳng, dự cảm không tốt này dâng lên trong đầu cô, cô cũng nhẹ nhàng mở cửa, không một tiếng động nhìn cửa phòng đối diện của Hàn Như Sơ.

Qua tầm mười giây đồng hồ, Hàn Như Sơ mở cửa, từ bên trong đi ra.

Kiều An Hạ tinh tường có thể thấy bà ta lấy một con dao ra từ trong túi, như là sợ kinh động đến Kiều An Hảo, nhẹ nhàng đi gần về phía cô ấy.

Kiều An Hạ thấy một màn như vậy, rốt cuộc cũng hiểu ra được tính toán của Hàn Như Sơ, sở dĩ bà ta ngây ngốc trong này lâu như vậy, hóa ra là ôm cây đợi thỏ chờ Kiều An Hảo.

Bởi vì thử áo cưới suốt mấy tiếng, Kiều An Hảo chắc sẽ phải đến toilet, chỉ cần cô vừa xuất hiện, bà ta có thể thừa lúc Kiều An Hảo không đề phòng mà đâm vào.

Tiếng nước chảy trong toilet, vừa lúc che giấu tiếng bước chân của Hàn Như Sơ.

Nếu Kiều An Hảo không quay đầu, từ đầu đến cuối đều sẽ không biết được nguy hiểm đang rình rập, nếu Hàn Như Sơ từ phía sau lưng đâm cho Kiều An Hảo một nhát dao, đừng nói đứa bé, đến tính mạng của Kiều An Hảo cũng khó giữ được.

Kiều An Hạ nghĩ đến đây, liền kéo cửa ra, đi về phía Kiều An Hảo, hô lên một tiếng: “Kiều KIều, cẩn thận!”

Từ đầu đến cuối Hàn Như Sơ không ngờ trong toilet còn có người thứ ba tồn tại, bà ta thấy hành tung của mình bị lộ ra, chẳng những không hề có ý gì muốn thu lại ý định, ngược lại trong mắt còn nổi lên hung hăng.

Hôm nay bà tới, đã xác định sẽ có kết cục không tốt cho mình.

Con trai của bà đã đối nghịch với bà, chồng bà không để ý đến bà, cả đời vinh quang của bà cùng với tôn nghiêm đều bị bọn họ hủy đi.

Ai cũng mắng bà là người đàn bà độc ác.

Sao bà có thể cam tâm?

Dựa vào đâu mà một đứa con trai của tiểu tam có thể lấy được hạnh phúc?

Tiện chủng kia vốn là không nên tồn tại trên thế giới này, vì cái gì mà có thể được thuận lợi như vậy?

Mà bà? Quá khổ sở, sống không bằng chết, trong lòng bà luôn dấy lên oán hận, ban đêm nằm mơ cũng mơ thành quỷ đến bóp chết bọn chúng.

Kiều An Hảo đối với cậu ta, không phải là người quan trọng nhất sao?

Tốt lắm, bà liền giết chết người quan trọng nhất của cậu ta, không chỉ một người, vẫn còn một đứa bé nữa.

Bà muốn cho bọn chúng chết hết, hai bàn tay trắng, nghiệt chủng Lục Cẩn Niên kia, cũng cần phải hai bàn tay trắng!

Mọi người đồng quy vu tận đi!

Nghĩ đến đây, Hàn Như Sơ cười lạnh, đến sau cùng, cười thành tiếng, bà dường như đã đánh mất tất cả lý trí và nhân tính, sau khi Kiều An Hạ vừa hô lên, cả người liền gắt gao nắm lấy chuôi dao, hướng về phía bụng dưới của Kiều An Hảo, ngoan độc đâm tới.

-

Kiều An Hảo đang đứng, đột nhiên nghe được tiếng có người gọi mình, sửng sốt một phen, mới ý thức được là tiếng của Kiều An Hạ, cô liền xoay người qua theo bản năng, kết quả lại nhìn thấy một người đeo khẩu trang đứng sau mình, cầm dao đang đi về phía mình.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 841: Kết thúc (1)
Sự việc xảy ra rất bết ngờ, từ đầu Kiều An Hảo cũng không phản ứng kịp là có chuyện gì xảy ra, đột nhiên bên cạnh lại có thêm một người, mạnh mẽ chắn trước mặt cô, bởi vì dùng lực quá mình, Kiều An Hảo lùi về phía sau hai bước, thắt lưng đập vào bồn rửa mặt, đau đớn khiến cô nhíu mày lại, sau đó liền nghe được tiếng máu phút ra.

Thế giới, trong thời khắc này như bị dừng lại.

Kiều An Hảo không quay đầu nhìn người đứng trước mặt mình, nhưng lúc người đó gục trước mặt cô, mùi nước hoa nhàn nhạt trên người đã cho cô biết người đó là ai.

Cô nhìn qua bả vai của Kiều An Hạ, nhìn Hàn Như Sơ ở đối diện.

Lúc máu tươi bắn ra, vấy vào trên người bà ta, khẩu trang màu trắng cũng có một mảng hồng, nhìn thấy ghê người.

Ánh mắt của Kiều An Hảo mở rất to, cánh môi run rẩy mới chậm rãi quay đầu, nhìn thấy Kiều An Hạ tựa vào bờ vai của cô, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, hô hấp dồn dập bất ổn.

Kiều An Hảo mở miệng nhiều lần, mới miễn cưỡng nói được một chữ: “Chị...”

Sau tiếng kêu đó, cô còn có thể nghe được tiếng từng giọt chất lỏng nhỏ xuống.

Cô theo bản năng cúi thấp đầu xuống, phát hiện bên chân mình là một vũng máu, một giây sau, cô giống như phát điên, chợt đột nhiên hô to lên: “Lục Cẩn Niên, Lục Cẩn Niên, Lục Cẩn Niên...”

Bởi vì cô hô lên rất to, giọng nói có chút lạc giọng.

Triệu Manh ở ngoài cửa nghe thấy, liền hoảng sợ, cô liền đẩy cửa ra theo bản năng: “Sao vậy, Kiều...”

Lời của Triệu Manh còn chưa nói hết, trong nháy mắt liền bị hình ảnh trong toilet làm cho sợ đến mức sắc mặt trắng bệch, lời nói vô cùng ấp úng: “Đại, Đại, Chị Kiều... Sao...”

“Kiều An Hạ, Kiều An Hạ, chị không được làm em sợ, chị không được làm em sợ...” Kiều An Hảo kích động vươn tay, che lại miệng vết thương của Kiều An Hạ, muốn kìm hãm cho máu đừng chảy ra, nhưng máu cứ chảy tới tấp không ngừng. Kiều AN Hảo gấp gáp rơi nước mắt xuống, cô biết chính mình không nên nổi giận với Triệu Manh, nhưng là cô tức giận đằng đằng mở miệng: “Triệu Manh, cậu u mê gì thế, còn thất thần trong này làm gì? Nhanh đi gọi xe cứu thương, nhanh đi gọi Lục Cẩn Niên...”

Tiếng “Niên” sau cùng, Kiều AN Hảo kéo dài ra, lập tức kích tỉnh Triệu Manh, cô không hề nghĩ ngợi xoay người chạy khỏi toilet, lớn tiếng hô với người bên ngoài: “Giết người, giết người!”

Dao vẫn cắm trên bụng Kiều An Hạ, lúc đâm vào, Kiều An Hạ phản kháng theo bản năng, tay bắt được chuôi dạ, Hàn Như Sơ không nhổ ra được, đơn giản liền buông ra, đang nghe được tiếng thét chói tai của Kiều An Hảo khi đó, chậm rãi khôi phục lại tinh thần, khanh khách cười hai tiếng, liền lui về phía sau hai bước, rõ ràng bà muốn giết Kiều An Hảo, nhưng lại bị Kiều An Hạ ngăn cản, nhưng bà ta lại vốn không hề phân rõ là Kiều An Hạ hay là Kiều An Hảo,chỉ thì thào nói nhỏ: “Đã chết, đã chết, rốt cuộc tôi cũng giết được tiểu tiện nhân này rồi,....”

Sau cùng Hàn Như Sơ giống như một người điên, ngẩng đầu, cười phá lên...

Cửa toilet, mạnh mẽ bị đây ra, Lục Cẩn Niên dẫn đầu đi đến, anh mở miệng hô một tiếng “Kiều Kiều”, sau đó bị một màn trước mặt dọa sợ đến mức dứng lại.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,013
Điểm cảm xúc
2,056
Điểm
113
Chương 842: Kết thúc (2)
“Như thế nào...” Trình Dạng theo sát phía sau, chỉ nói được ba chữ, liền thấy trên người Kiều An Hảo đầy máu, cả người Kiều An Hạ chìm trong vũng máu, một giây sau liền vọt qua: “Hạ Hạ, Hạ Hạ?”

Hứa Gia Mộc theo sau Trình Dạng, anh vốn là đang muốn mở miệng hỏi chuyện, nhưng tầm mắt lại bị người đang cười hấp dẫn ánh mắt.

Tống Tương Tư nhìn thấy bước chân của Hứa Gia Mộc dừng lại, liền nhìn anh một cái theo bản năng, sau đó nhìn theo tầm mắt của ah, liếc mắt đã nhận ra người kia là ai, trong đáy mắt cô liền hiện lên lo lắng.

Hứa Gia Mộc đứng tại chỗ không quá nửa phút, cả người đột nhiên xông tới trước mặt Hàn Như Sơ, không hề nghĩ ngợi giơ tay lên, quăng cho bà một cái tát: “Bà câm miệng cho tôi!”

Hàn Như Sơ bị Hứa Gia Mộc làm cho ngẩn ra, sau đó lại hì hì cười, chỉ vào anh: “Hứa Gia Mộc, đây là con tôi, con tôi đánh tôi, hì hì... con tôi vì người khác mà đánh tôi...”

Cười cười, Hàn Như Sơ bỗng dưng lại chảy nước mắt, nhìn Hứa Gia Mộc, oan ức nói: “Đây là con tôi, con sao lại không đứng về phía mẹ?”

Hứa Gia Mộc nhắm mắt lại hít sâu một hơi, sau đó liền nắm lấy cổ tay của Hàn Như Sơ: “Hiện tại đi với con đến cục cảnh sát.”

“Cục cảnh sát? Con muốn giam mẹ vào ngục sao?” Hàn Như Sơ lắc đầu, đứng tại chỗ vừa khóc vừa cười: “Hứa Gia Mộc, mày là đồ đần độn, mày vậy mà muốn đưa mẹ mày vào ngục giam!:

Hứa Gia Mộc hoàn toàn không nói nhiều với Hàn Như Sơ, chỉ kéo cổ tay của Hàn Như Sơ, đi ra ngoài toilet.

“Tôi không đi, không đi!” Hàn Như Sơ giống như một người điên lớn giọng hô.

Hứa Gia Mộc ngoảnh mắt làm ngơ, đến sau đó, chỉ cường bạo kéo bà ta ra ngoài.

Trong nháy mắt đó, Tống Tương Tư đột nhiên lên tiếng: “Tôi đi cùng anh.”

Hứa Gia Mộc không nói gì, chỉ tạm dừng một lát, sau đó nhẹ nhàng gật đầu một cái, liền kéo Hàn Như Sơ rời đi.

Tống Tương Tư quay đầu, nói với mấy người trong toilet: “Chúng ta đến cục cảnh sát trước, đã gọi xe cứu thương rồi, sẽ đến rất nhanh thôi, sau khi lấy khẩu cung bên cảnh sát, chúng ta sẽ đến bệnh viên.”

Trình Dạng và Kiều An Hảo hoàn toàn không có phản ứng, như là không hề nghe được Tống Tương tư nói gì.

Lục Cẩn Niên đặt tất cả lực chú ý trên người Kiều An Hảo, cũng không hề lên tiếng, sau cùng là Triệu Manh avf trợ lý cùng gật đầu một cái.

Lúc này Tống Tương Tư mới rời đi.

Ít đi Hàn Như Sơ trogn toilet, trong nháy mắt liền yên lặng hơn rất nhiều.

Sắc mặt của Kiều An Hạ gần như trong suốt, cô cảm giác được nước mắt của Kiều An Hảo rơi trên mặt mình, lông mi nhẹ nhàng run rẩy, cố sức nâng mí mắt, liếc nhìn Kiều An Hảo, sau đó cong môi, nhìn cô ấy cười cười.

Kiều An Hảo nhìn thấy nụ cười của Kiều An Hạ, nước mắt càng rơi xuống mạnh mẽ hơn: “Chị, chị....”

Kiều An Hạ giơ tay lên, sờ sờ nước mắt trên mặt Kiều An Hảo, tạm dừng một lát, nói: “Em khóc cái gì, đã là mẹ rồi, cũng không sợ dọa đến bảo bảo trong bụng à, cẩn thận sinh ra nó lại là đứa bé thích khóc.”

Từ nhỏ cô đã được nuông chiều, nói một không hai, lòng tự trọng rất lớn, cho nên nói ra, cực kỳ không nể mặt, trong lòng luôn âm thầm ảo nảo và hối hận, nhưng lại ngại mặt mũi, lại không muốn thừa nhận sai lầm của bản thân.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top