Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Chương 808: Thăm lại quang cảnh mười năm trước (8)
Đừng nói là hiện tại, cho dù là 10 năm trước,bàn học trong cả phòng đều giống nhau như đúc, ở giữa các bàn bị xáo trộn, Kiều An Hảo không nhận ra được cái bàn nào là mình nằm úp sấp.

Nhưng mà này đều đã qua 10 năm, Lục Cẩn Niên lại chỉ vào một cái bàn học đã bay nước sơn, giọng nói chắc chắc đây là cô dùng trôi qua, Kiều An Hảo hoàn toàn không tin, chỉ cảm thấy Lục Cẩn Niên đang bịa chuyện, bĩu môi, trả lời một câu: “Anh đoán mò đi.”

Lục Cẩn Niên nhướng mày, lại không tranh cãi với Kiều An Hảo, ngược lại buông lỏng tay cô ra, kéo chiếc ghế ra, ngồi xổm xuống trước bàn, vươn tay, sờ soạng bên trong một lúc lâu, sau đó bỗng dưng lên tiếng: “Ân, ở trong này.”

“Cái gì ở trong này?” Kiều An Hảo hoàn toàn không rõ ý tứ trong lời nói của Lục Cẩn Niên, có chút hồ nghi hỏi lại.

Lục Cẩn Niên không nói chuyện, chỉ cầm tay cô, luồn vào trong ngăn kéo, sau đó anh đặt tay cô ở vị trí phía bên trái ngăn kéo.

Đầu ngón tay Kiều An Hảo cảm giác được một mảnh gỗ, gồ ghề có chút bất bình, buồn bực quay đầu, nhìn về phía Lục Cẩn Niên.

Lục Cẩn Niên không có hé răng như cũ, chỉ đè nặng tay của cô chỉ, theo chỗ lõm từ từ lướt qua, từng chữ từng chữ cái tiếng Anh, từ đầu ngón tay của Kiều An Hảo, truyền vào trong não của cô, cô liếc mắt nhìn Lục Cẩn Niên một cái, mang theo vài phần ngữ khí để hỏi, mở miệng: “S?”

Lục Cẩn Niên khẽ gật đầu, tiếp tục chữ cái tiếp theo, Kiều An Hảo mỗi lần sờ xong một cái, liền mở miệng nói một câu: “H?”

“M?”

“L?”

“I?”

“Y?” Đây là chữ cuối cùng, Kiều An Hảo nghiêng đầu trầm tư một hồi, nối liền các chữ cái tiếng anh mình vừa nói ra, sau đó liền không kìm được lòng thốt ra:“Shmily?”

“Shmily ý là see, how, much, i, love, you......” Kiều An Hảo lầm bầm lầu bầu nói tới đây, nghĩ đến vì sao Lục Cẩn Niên biết nơi này khắc lại chữ, vì thế ánh mắt nhìn Lục Cẩn Niên, giống như mở ra một vầng ánh sáng, hỏi: “Đây là anh khắc lên sao?”

“Uh.” Lục Cẩn Niên khẽ hừ một tiếng, chậm rì rì đứng lên.

Đáy lòng Kiều An Hảo kỳ thật đã đoán được đáp án, chẳng qua hỏi xong, càng kiên định, hiện tại nghe được anh trả lời khẳng định, vì thế trong não lại nghĩ ra một giả thiết lớn mật: “Từ nhất ban đến tam ban có phải là do anh, cố ý chọn chỗ em nằm úp sấp ngồi hay không?”

Lục Cẩn Niên đem ghế vừa mới kéo ra, không nhanh không chậm đặt trở về chỗ cũ, sau đó mới đưa tầm mắt dừng ở trên mặt của Kiều An Hảo, ngay tại lúc Kiều An Hảo nghĩ đến anh sẽ mở miệng nói mình nghĩ nhiều, thì bên tai lại truyền đến một câu nhẹ nhàng chậm chạp của anh: “Không đơn giản là bàn học, chiếc ghế cũng là cùng em ngồi một cái. Bất quá, nghĩ đến chiếc ghế năm đó chắc là đã hỏng đi, anh vừa mới tìm một vòng, cũng không có nhìn thấy.”

Nói xong, Lục Cẩn Niên nhìn quanh phòng học một vòng, cuối cùng dừng tầm mắt ở chiếc ghế thứ năm ở vị trí gần cửa sổ, nâng lên ngón tay chỉ: “Lúc ấy em ngồi ở vị trí đó?”

Lúc này Kiều An Hảo nhớ rõ ràng, vị trí của cô đúng là ở hàng thứ năm gần cửa sổ, kỳ thật ban đầu là cô dựa vào tường , Kiều An Hạ ngồi ở vị trí dựa vào cửa sổ, cô cầm hai tháng tiền tiêu vặt của mình, làm nũng bán manh với Kiều An Hạ nói rất nhiều lời dễ nghe, mới khiến cho cô ấy đồng ý đổi chỗ ngồi với mình.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Chương 809: Thăm lại quang cảnh mười năm trước (9)
Bởi vì, xuyên qua khung cửa sổ kia, có thể nhìn thấy sân bóng rổ của trường, mỗi khi học tiết thứ 3 vào buổi chiều thứ tư, là tiết thể dục của ban nhất, cô có thể nhìn thấy Lục Cẩn Niên chơi bóng rổ.

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm vị trí mà Kiều An Hảo ngồi hồi lâu, mới quay lại đầu, một lần nữa nhìn về phía Kiều An Hảo, giọng nói mang theo một chút cô đơn: “Ngay lúc đó, anh còn tưởng rằng có thể đồng học cùng lớp với em.”

Kiều An Hảo nghe những lời nói này của Lục Cẩn Niên, đáy lòng nổi lên một tia thương cảm, cũng nổi lên một tia cảm khái không nói nên lời.

Lúc trước khi anh còn trẻ, vì cô cố ý không làm nửa bài thi, đến tam ban, nhưng mà cô lại vì anh, sống giết vào nhất ban, hai người liền cứ như vậy sai lầm ngẫu nhiên bỏ qua.

Trong cổ họng giống như là bị cái gì ngăn chặn vậy, có chút chua xót, còn có chút ấm, Kiều An Hảo giơ lên khóe môi, âm thanh phát ra rất nhỏ: “Thật là trùng hợp, em cũng nghĩ, có thể làm đồng học cùng lớp với anh.”

Tầm mắt Lục Cẩn Niên nhìn Kiều An Hảo, nổi lên một tầng kinh ngạc, còn nhảy lên một tia kinh hỉ: “Ngươi thi được nhất ban, là vì muốn làm đồng học cùng lớp với anh?”

“Đúng vậy.” Kiều An Hảo gật gật đầu, tùy ý tựa vào một bên bàn học, như là nhớ lại chuyện cũ một năm kia, nghiêng đầu suy nghĩ một hồi lâu, mới nói: “Đó là chuyện mà hiện tại em nhớ tới, đều cảm thấy là nửa năm ác mộng, vì thi được nhất ban, dường như chưa gần tới rạng sáng em sẽ không ngủ......”

Kiều An Hảo còn chưa nói xong, liền bị Lục Cẩn Niên mạnh ôm chặt vào trong lòng, cùng với ôm, còn truyền đến một câu nhẹ nhàng của anh: “Vậy em thi vào A đại, cũng là bởi vì anh?”

“Uh.” Kiều An Hảo chỉ nhẹ nhàng trả lời một câu, môi liền bị Lục Cẩn Niên hôn lên.

Lúc Lục Cẩn Niên hôn được một nửa, đột nhiên buông lỏng môi Kiều An Hảo ra, hơi thở có chút dồn dập nói nói: “Kiều Kiều, anh thực vui vẻ.”

Thật sự thực vui vẻ.

Đoạn năm tháng thanh xuân ngây thơ kia, không phải một mình anh cố gắng, mà cô cũng đồng dạng luôn tranh thủ.

Thật sự thực cảm tạ, ở thời điểm thanh xuân, anh yêu em.

Lục Cẩn Niên lại hôn lên môi Kiều An Hảo, trong phòng học vô cùng yên tĩnh, ánh mặt trời lẳng lặng xuyên qua cửa sổ chiếu lên trên bàn học, chiếu một tầng bị long đong ra.

Thật sự tốt lắm.

Anh một năm kia, gặp cô một năm kia, sau đó chuyện xưa một năm của bọn họ bắt đầu.

13 năm sau.

Anh và cô rốt cục cùng một chỗ, tuy rằng dung nhan biến hóa, nhưng mà, trong thân tâm anh vẫn và Lục Cẩn Niên năm đó, mà máu chảy trong cô vẫn là của Kiều An hảo năm đó.

Hôn hồi lâu, hai người dần buông ra.

Trong phòng học yên tĩnh, chỉ có tiếng hít thở không ổn định của bọn họ.

Tuy rằng Kiều An Hảo đã làm vợ người, thậm chí đều đã mang thai, nhưng vẫn bị nụ hôn cực nóng vừa rồi, khiến cho có chút mặt đỏ e lệ, hơi hơi cúi đầu xuống, đứng ở trước mặt của Lục Cẩn Niên.

Lục Cẩn Niên thuận theo nhìn cô, nhìn hồi lâu, mới vươn tay, sửa lại tóc loạn ở bên tai của cô, nhét vào mang tai xong, sau đó cầm tay cô, nói: “Đi thôi, chúng ta đi nơi khác tiếp tục dạo một vòng.”

Từ trong phòng học đi ra, Lục Cẩn Niên nắm tay Kiều An Hảo, đi về hướng nhất ban, hai người cũng không có tiến vào phòng học ban nhất, lúc đi qua cửa sổ, hai người dừng lại nghỉ chân, nhìn vào bên trong.

Bảng đen không lau, trên mặt vẽ vài cái biểu đồ hình pa-ra-bôn, phía dưới là một ít công thức toán học rườm ra.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Chương 810: Thăm lại quang cảnh mười năm trước (10)
“Lúc đến trường, em ghét nhất là học toán, khó muốn chết.” Kiều An Hảo lúc đó hoàn toàn không hiểu mấy công thức toán học, không nhịn được cảm thán một câu, sau đó đột nhiên nghĩ đến một chuyện nào đó ở trường, không nhịn được hưng phấn chia sẻ với Lục Cẩn Niên: “Đề toán học, em nhớ đến một chuyện rât thần kỳ.”

Lục Cẩn Niên tao nhã khoát một tay lên cửa sổ, nghiêng đầu nhìn Kiều An Hảo, hỏi: “Chuyện gì?”

“Lúc học lớp 11, thầy giáo dạy toán của lớp 1 và lớp 3 không phải là một sao? Anh nên biết, người đó có đặc điểm, mỗi tháng sẽ có một lần kiểm tra, thật ra toán học cũng như những nội dung khác, em không nhất định phải học, nhưng tốt xấu gì cũng là một đại bộ phận, nhưng là chỉ riêng những pa-ra-bol kia, nhìn thấy đã khiến em nhức đầu, lúc đấy khảo sát mấy đường đó, trước cửa lớp 3, em và An Hạ nghĩ cách vụng trộm chép lại đề thi, sau đó buổi tối có thể đi tìm anh Gia Mộc làm ra đáp án chính xác, đến sáng hôm sau khi kiểm tra ở lớp, em có thể rập khuôn đáp án lên rồi, kết quả, anh đoán cuối cùng như thế nào? Kiều An Hảo nói đến đây, trên mặt treo lên một nụ cười không biết phải làm sao: “Lúc ấy em ở trên lớp thể dục kéo co, lúc trở lại phòng học, vừa lúc tan học, còn chưa kịp đi tìm Kiều An Hạ, kết quả lại thấy được một tờ giấy ghi đề toán và cách giải trên bàn, anh nói xem, là ai có thể đặt bài thi lên bàn của em.”

Kiều An Hảo nghiêng đầu, nghĩ một lát còn nói: “Có lẽ là người nào đó ở lớp 3 thầm mến em? Nhưng là thầm mến thì không phải nên đưa thư tình sao? Không nên đưa bài thi chứ, hoặc cho là người khác đi, còn để vào ngăn kéo, dù sao cũng mặc kệ, Lục Cẩn Niên, em nói cho anh biết, đó là lần duy nhất từ trước đến nay em được 10 điểm môn toán.”

Tuy ngay lúc đó Kiều An Hảo làm rất tệ, nhưng nhắc đến điểm 10 kia còn không nhịn được có chút đắc chí.

Lục Cẩn Niên nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của cô, không nhịn được cười khẽ một tiếng: “Thế nhưng, không thể nói dối, đó là lần duy nhất từ trước đến nay anh được 0 điểm.”

“Ách?” Kiều An Hảo đần độn trong chốc lát, không hiểu rõ ý tứ của anh.

Lục Cẩn Niên vươn tay, vỗ vỗ đầu của cô, nói cho cô biết đáp án: “Bài thi đó là anh thừa lúc lớp em học thể dục, đặt trong ngăn kéo của em.”

“A?” Kiều An Hảo hô lên một tiếng, hỏi lại: “Anh để?”

“Ừhm” Lục Cẩn Niên nhẹ nhàng lên tiếng.

“Anh làm sao biết em cần.”

Lục Cẩn Niên dắt tay Kiều An Hảo, đi về phía cầu thang, vừa đi vừa nhớ lại lúc đó, qua một lúc mới nói: “Em nói chuyện với Kiều An Hạ, anh nghe thấy được.”

Ngày nào đó, cô và Kiều An Hạ đến trường học vào giữa trưa, tiến vào phòng học, cô còn kéo áo của Kiều An Hạ, nói một câu: “Nhớ giúp em chép lại đề thi.”

Lúc ấy vừa đúng đến lượt anh lau bảng nên nghe được mấy lời đó.

Lúc ấy ở lớp 3, thành tích của anh luôn đứng đầu, mỗi lần thi xong, đều là anh đi thu bài thi.

Cho nên lần đó, anh trực tiếp không nộp bài, đợi đến khi lớp của cô đi học thể dục không còn ai thì nhét bài thi của mình vào ngăn kéo của cô.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Chương 811: Thăm lại quang cảnh mười năm trước (11)
Lục Cẩn Niên nhìn Kiều An Hảo, trực tiếp đi đến giữa trường học, có một hoa viên xinh đẹp, ở đó còn có một cái hồ nước, lúc đi qua bên hồ, Kiều An Hảo đột nhiên chỉ vào một cái ghế đá rồi nói: “Em từng nhìn thấy có nữ sinh gửi thư tình cho anh.”

Là sao?” Lục Cẩn Niên nhẹ nhàng hỏi lại một câu, nắm tay Kiều An Hảo đi về phía trước, chỉ vào một gốc cây đào bên cạnh một ngọn núi giả, nói: “Làm cũng thật giống, nhìn thấy có một nam sinh ở chỗ này đưa socola cho em.”

“Có sao?” Kiều An hảo quái lạ nhìn chỗ anh chỉ một lúc, sau đó mới lờ mờ nhớ rõ từng có một sự việc như thế, vì thế mở miệng nói: “Thế nhưng socola em không ăn, còn đưa cho An Hạ.”

“Thư tình anh cũng không đọc, mà vứt vào thùng rác.”

Kiều An Hảo không nhịn được nở nụ cười, đi chậm chậm bên cạnh anh, tay trong tay, lúc đi đến phía trước một con đường, cô lại mở miệng nói: “Trước kia lúc đến trường, em thường xuyên dao động ở trên con đường này, bởi vì mỗi lần lắc lư là có thể nhìn thấy anh.”

Con đường này, là con đường đi đến thư viện, ngay lúc đó, Lục Cẩn Niên hay đến đó học, Kiều An Hảo lại mỉm cười: “Lúc ấy, mỗi lần thấy anh, không phải đi từ thư viện ra thì lại là chuẩn bị vào thư viện.”

Thật ra anh cũng không thật sự muốn đi thư viện, chỉ là thường xuyên nhìn thấy cô ở đây, anh cũng thích đi con đường này, đến thư viện chỉ là lấy cớ mà thôi.

Nhớ tới những chuyện cũ lúc còn trẻ này, tuy cực kỳ ngây ngô, nhưng lại rất đẹp đẽ, Lục Cẩn niên không nhịn được cười nhẹ hai tiếng: “Thật khéo, sở dĩ anh thích con đường này, cũng là bởi vì có thể gặp em.”

Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo tay trong tay đi quanh trường mấy lần, mỗi lần đi đến một nơi nào đó, bọn họ đều có thể nghĩ đã từng ở đây, vì đối phương mà vụng trộm suy nghĩ chút tâm tư.

Sau trường học có một rừng cây nhỏ, cô đã vì anh mà ở đó chảy rất nhiều nước mắt.

Đoạn đường sau trường học, anh từng đánh nhau một trận với một nam sinh nói xấu sau lưng cô.

Căn tin trong siêu thị, vì làm bộ như không hẹn mà gặp, anh không thích ăn kẹo que, cũng sẽ ăn, cô jhoong thích uống nước cam cũng sẽ uống.

Có một số việc đã qua thật lâu, cứ nghĩ đã sớm quên mất.

Nhưng là xem lại quang cảnh mười năm trước, mới phát hiện, từ thời niên thiếu thanh xuân đến bây giờ, trong đầu bọn họ chỉ cần về lại đây từng chút từng chút, đều có thể nhớ rõ ràng như vậy.

-

Đi khắp mỗi nơi mỗi góc trong trường học, Kiều An Hảo và Lục Cẩn niên sau cùng đi đến thư viện.

Đay là nơi cô đến trường, vẫn thường ảo tưởng mình và Lục Cẩn Niên sớm yêu nhau, kề vai ở trong thư viện cùng đọc sách.

Bởi vì là chủ nhật, người trong thư viện rất ít, trừ bỏ người thủ thư, chỉ có hai ba học sinh mặc đồng phục, ngồi bên cạnh cửa sổ tập trung tinh thần đọc sách.

Lục Cẩn Niên và Kiều An Hảo đi xuyên qua một loạt giá sách, tìm một chỗ không người, ngồi xuống.

Lúc đi qua giá sách, Lục Cẩn Niên tiện tay cầm một quyển sách hóa học, mà Kiều An Hảo lại cầm một cuốn tạp chí thiếu niên.

Hai người ngồi song song, cực kỳ tuân thủ quy định của thư viện, không hề nói chuyện, chỉ yên lặng xem sách.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Chương 812: Thăm lại quang cảnh mười năm trước (12)
Lục Cẩn Niên giống như mang theo giấy bút theo người, không biết lấy ra từ lúc nào, thoát ly khỏi sách vở đã lâu, anh lại có thể dễ dàng giải một đề hóa học.

Thế nhưng anh chỉ tiện tay lật đến trang thứ hai, liền lấy từ trong túi ra một phong thư màu tím, nhẹ nhàng đẩy lên trước mặt Kiều An Hảo, sau đó dùng cánh tay phải đẩy nhẹ cô.

Quyển tạp chí kia có vẻ hấp dẫn, Kiều An Hảo đọc đến nhập thần, đột nhiên bị anh đẩy một cái, cô liền nghiêng đầu, nhìn thấy có một phong thư, cô nhìn anh, thấy anh đang chậm rãi vé tranh, thong dong nghĩ về đề hóa học kia.

Kiều An Hảo buồn bực chớp mắt, liền cầm phong thư lên, mở ra, nhìn thấy bên trong có một tờ giấy được gấp lại, rút ra, là màu vàng ấm áp, mở ra, bên trên là dòng chữ như rồng bay phượng múa của Lục Cẩn Niên:

“Bạn học Kiều An Hảo.

Thật vui khi nhận được thư của em.

Nếu em không ngại, 7:30 đêm nay, anh có thể mời em được không?

Bạn học Lục Cẩn Niên.

Phía dưới là thời gian của năm năm trước, lúc này cô mới nghĩ ra, Lục Cẩn Niên viết thư trả lời lại phong thư của cô hôm trước nhét vào túi áo anh.

Khóe môi của cô không nhịn được cong lên, nhìn chằm chằm nó một lúc, liền vươn tay, lấy cây bít trong tay anh, sau đó viết lên mặt lá thư, viết một đoạn:

“Bạn học Lục Cẩn Niên.

Đêm nay không gặp không về.

Bạn học Kiều An Hảo.”

Sau đó Kiều An Hảo gấp lại tờ giấy, nhét vào phong bì thư, đẩy về trước mặt Lục Cẩn Niên.

Lục Cẩn Niên nhìn thấy cô viết chữ, cười khẽ một tiếng, cầm lấy tờ giấy, viết nhanh mấy chữ, không bỏ vào phong bì thư mà trực tiếp đưa cho cô.

Kiều An Hảo thấy, anh chỉ viết bốn chữ cực kỳ ngắn gọn: “7:30 gặp”

Kiều An hảo kiềm nén không bật cười lên, thế nhưng rất nhanh liền ngừng lại, sau đó trong lòng không biết tại sao có một chút thương cảm.

Nếu như, Lục Cẩn Niên sớm nói cho cô biết, anh thích cô hoặc là cô sớm nói cho anh biết, cô thích anh, như thế có phải bọn họ đã sớm giống như hiện tại, đã sớm hạnh phúc ở bên nhau.

Kiều An hảo lấy bút trong tay anh, theo bản năng cúi đầu, như là trầm tư cái gì, qua một lúc, lại viết lên giấy một câu: “Thật tiếc, giữa chúng ta đã bỏ lỡ nhiều năm như vậy.

Lục Cẩn Niên nhìn thấy những lời này, vẻ thoải mái trên mặt cũng trở nên cứng ngắc, vẫn chưa kịp viết chữ, Kiều An Hảo đã lấy lại tờ giấy, lại viết một câu: “Lúc trước, anh là vì anh Gia Mộc, mới đối xử với em như thế?”

Kiều An Hảo viết câu này, nghĩ đến thời gian anh và cô sắm vai vợ chồng, có một lần cô ngủ trong biệt thự Nghi Sơn, một đêm đó bọn họ nói chuyện rất lâu về người mà anh thích, lúc ấy anh nói, cô gái kia đã kết hôn, từ đầu cô đã không nghĩ đến cô gái trong miệng anh là cô, nhưng là hiện giờ nghĩ lại... Lúc đó, cô đối với anh mà nói, đúng là đã kết hôn, còn có một lần anh uống rượu say, trở lại cẩm Tú Viên, ôm cô nói, vì sao người cô yêu không phải anh?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Chương 813: Thăm lại quang cảnh mười năm trước (13)
Cô ở lúc đó, còn tưởng rằng anh nhận nhầm người.

Kiều An Hảo nghĩ đến đây, không nhịn được thở ra một hơi nói: “Nhưng nếu như anh ám chỉ cho em, chúng ta cũng không bỏ lỡ nhiều năm như thế.”

Kiều An Hảo thở dài, đột nhiên như nghĩ đến điều gì, lại viết một đoạn trên giấy: “Anh thích em như thế, vì sao không tranh thủ một phen? Anh cam tâm tình nguyện nhìn em ở bên cạnh người khác sao? Nếu về sau em và anh Gia Mộc không hủy bỏ hôn ước, có phải cả đời này, giữa chúng ta cũng không có cơ hội không?”

Kiều An Hảo đẩy tờ giấy đến trước mặt anh, đột nhiên trong lòng nổi lên một chút lo sợ.

May mắn là anh Gia Mộc không thích cô, may mắn là lúc trước cô hủy bỏ hôn ước với anh Gia Mộc thuận lợi, nếu không có lẽ, anh và cô thật sự sẽ vĩnh viễn bỏ lỡ nhau.

Lục Cẩn Niên nhìn mấy câu hỏi mà cô viết, im lặng rất lâu, mới cầm bút lên, viết trên giấy.

Anh viết rồi lại ngừng, qua lúc lâu, mới viết xong, xếp giấy lại, rồi để trước mặt cô.

“Không cam lòng, nhưng không có cách nào, bởi vì anh nghĩ rằng Gia Mộc mới đúng là người em yêu, anh rất muốn đi tranh thủ, nhưng anh lại sợ mình làm phiền em. Trong lòng anh Gia Mộc hơn anh rất nhiều lần, cậu ấy thích hợp với em hơn anh, cho tới bây giờ, anh vẫn cảm thấy mình không xứng với em.”

“Anh cho rằng mình không thấy em là có thể quên em, nhưng là đổi lại mỗi ngày đều nhớ đến. Nếu nhớ đến mà không có giọng nói của em, nhất định chỉ cảm thấy sống không bằng chết.”

Lúc Kiều An Hảo đọc đến đây, hốc mắt đã trở nên phiếm hồng.

“Mỗi lần em xoay người rời đi, trong lòng anh đều thật sự muốn cầu xin em đừng rời đi, nhưng là có hai luồng suy nghĩ, một là giữ lấy, một là thành toàn cho em, anh rất muốn giữ lấy em nhưng anh không thể ích kỷ như thế, cho nên anh chỉ có thể lựa chọn thành toàn.”

“Với anh mà nói, hạnh phúc của em cũng chính là hạnh phúc lớn nhất của anh, nếu anh sớm biết rằng, hạnh phúc của em ngoài anh ra không ai cho em được, anh nhất định sẽ nắm chặt lấy tay em, vĩnh viễn không buông ra.”

“Nếu em và Gia Mộc không hủy bỏ hôn ước, thà rằng anh nuốt tất cả khổ sở vào trong lòng, cũng tuyệt đối không để cho em biết được, rốt cuộc anh đã làm những gì vì em, bởi vì, không cho em biết, lúc ấy anh chỉ có tài cán làm một chuyện duy nhất vì em thế thôi, không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể như vậy.”

Lúc trước, cô vẫn cảm thấy anh, lạnh nhạt như vậy, thậm chí khó tiếp xúc, thậm chí là chán ghét cô.

Cho đến bây giờ, cô mới biết được, đằng sau sự lạnh lùng cao ngạo của anh, là thâm tình hơn bất cứ người nào.

Nước mắt của cô, rốt cuộc không thể khống chế nổi nện xuống trên mặt giấy, cô cầm bút, run rẩy viết một câu: “Nếu, em thật sự cùng với người khác thì anh làm sao bây giờ?”

Theo từng chữ cô viết, nước mắt lại hung hăng rơi xuống, làm nhòe mực.

Lục Cẩn niên trả lời cô bằng tám chữ: “Cả đời không cưới, cô độc đến hết.”

-

Lúc bảy giờ, Lục Cẩn Niên lấy cớ đi toilet, rời khỏi thư viện.

Kiều An Hảo một mình đợi hơn mười phút, cũng chưa thấy anh trở lại, cầm điện thoại lên, đang chuẩn bị gọi đi, lại nhận được tin nhắn của anh: “Không phải đêm nay gặp nhau sao? 7:30 sân thể dục của trường học! Không gặp không về!”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,038
Điểm cảm xúc
2,090
Điểm
113
Chương 814: Thăm lại quang cảnh mười năm trước (14)
Kiều An Hảo vừa bị Lục Cẩn Niên làm cho cảm động, khóc đến rối tinh rối mù lên, lúc này lại không kìm lòng được cười thành tiếng, sau đó ý thức được mình vẫn còn ở trong thư viện, vội vàng giơ tay lên che miệng.

Lục Cẩn Niên rất ngây thơ... Thư tình chơi thành nghiện rồi!

Kiều An Hảo vừa mắng anh lớn tuổi rồi mà còn chơi trò ấu trĩ, vừa càng ngây thơ hơn nhắn lại cho anh: “Biết rồi, bạn học Lục.”

-

Kiều An Hảo đi ra khỏi thư viện, trời đã tối.

Thư viện cách sân thể dục hơi xa, lúc học trung học, sau khi học xong thường đi loanh quanh tản bộ, trên cơ bản đều phái mất 20 phút.

Kiều An Hảo có bầu, tuy trong lòng cực kỳ lo lắng, nhưng cũng không dám đi quá nhanh, thêm quần trước, đèn đường trong vườn trường cũng không nhiều, cho nên lúc cô đến sân bóng rổ đã là 7 giờ 40 phút.

Xuyên qua sân bóng rổ, là sân thể dục.

Trên sân khấu của sân thế dục, có đèn chiếu sáng xa, bình thường mở ra, có thể khiến buổi tối ở sân thể dục trở nên sáng như ban ngày, mà sân thể dục hôm nay chỉ có mấy đèn đường bình thường, ánh sáng hơi mờ nhạt, chỉ có thể miễn cưỡng thấy rõ đường băng.

Kiều An Hảo vừa đi trên đường băng, liền nhận được tin nhắn của anh: “Em đi dọc theo vị trí hiện tại, đi thẳng về trước.”

Kiều An Hảo đi đến trước sân khấu, Lục Cẩn Niên lại gửi tin nhắn: “Đưa lưng về sân khấu, đi về phía giữa.”

Kiều An Hảo đứng tại chỗ, nghi ngờ, sau cùng vẫn là xoay người, đi đến giữa sân thể dục.

Càng đi đến giữa sân thể dục, ánh sáng càng mờ, Kiều AN Hảo cũng không biết mình đi được bao lâu rồi, cũng vẫn chưa nhìn thấy anh, cô cầm điện thoiaj, muốn gọi cho anh, đột nhiên cả mấy ngọn đèn nhỏ nhoi trong sân thể dục cũng tắt nốt.

Tối nay không có trăng, tất cả sân thể dục đều tối đen trong nhát mắt, ngẩng đầu, mơ màng có thể nhìn thấy vài ngôi sao.

Kiều An Hảo đứng tại chỗ, trong lòng có chút kích động, cô nhìn màn hình điện thoại, tìm số của anh, còn chưa gội, đột nhiên bên tai có một tràng pháo vang lên.

Cô kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn đến ngay tại đỉnh đầu mình, có một đoàn pháo nở rộ, vô số những dải ánh sáng rơi xuống, làm sáng bừng cả bầu trời.

Kiều An Hảo kinh ngạc há to mồm, sau đó là liên tiếp tiếng pháo không ngừng vang lên, rất nhiều đám lửa nhỏ, nhảy lên không trung, lại là một đoàn pháo hoa nở rộ.

Đến sau cùng, tất cả sân thể dục đều được bao phủ bởi pháo hoc.

Chỉ tiếc, pháo hoa tới cũng nhanh, đi cũng nhanh, chỉ ngắn ngủi 5 phút đồng hồ, liền biến mất hầu như không còn.

Lúc này Kiều An Hảo mới mạnh mẽ khôi phục lại tinh thần, lấy điện thoại di động ra, gọi cho Lục Cẩn niên, mới vừa thông qua, còn chưa kịp có chuông, anh đã nghe máy, Kiều An Hảo vô cùng kích động: “Anh đốt pháo hoa à?”

“Thích không?”

Bên tai Kiều An Hảo vang lên hai tiếng liên tiếp: “Thích không?”

Một tiếng là từ trong điện thoại truyền đến, một tiếng là từ bên cạnh truyền đến.

Cô sửng sốt tầm ba giây đồng hồ, mới phản ứng kịp, sau đó mạnh mẽ quay đầu, nhìn thấy chẳng biết từ lúc nào, Lục Cẩn Niên đã lặng yên không tiếng động đứng ở bên cạnh mình.

Anh cho một tay vào trong túi quần, một tay cầm di động ở bên tai, thế đứng cao ngất, ngẩng đầu, nhìn đám pháo hoa vẫn lưu lại ở chân trời.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top