Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,408
Điểm cảm xúc
2,274
Điểm
113
Chương 787: Em mang thai (7)
Không phải sẽ múa cổ đại sao? Sao không mặc trang phục múa? Cũng không tạo hình? Chẳng lẽ cứ như vậy nhảy?

Lục Cẩn Niên cau mày, sau đó nghe thấy tiếng hỏi của người dẫn chương trình: “Kiều An Hảo, hai lần trước cô đã biểu diễn rất đặc sắc, bây giờ dự định mang đến cho mọi người tiết mục gì đây?”

“Thật ra vốn là đã chuẩn bị một tiết mục đặc sắc cho mọi người, thế nhưng vì một số nguyên nhân, vừa mới bị tôi thay đổi.”

Kiều An Hảo trên sân khấu, duyên dáng yêu kiều.

Vừa thay đổi? Là vì Lâm Thi Ý sao? Ánh mắt của anh bỗng nhiên lạnh xuống.

Người dẫn chương trình hỏi: “Kiều An Hảo định chuẩn bị tiết mục gì?”

Kiều An Hảo nói với màn hình: “Một chuyện xưa.”

“Một chuyện xưa?” Người dẫn chương trình bày ra một dáng vẻ hết sức hứng thú: “Vậy thì để sân khấu lại cho Kiều An Hảo, để chúng ta chờ xem tiết mục của cô ấy, một chuyện xưa.”

Trên sân khấu chỉ còn lại mình Kiều An Hảo, cô lặng im một lúc, mới giơ micro lên, đem những lời mình đã sắp xếp rất tốt ở trong đầu nói ra: “Anh nói, anh đợi em 13 năm, 13 năm, nói ra chỉ ba chữ đơn giản, lại cất giấu tất cả 5000 đêm ngày dài dằng dặc, nhưng là, anh không biết, anh khắc sâu trong trí nhớ của em, là anh chờ em suốt sáu giờ, một đêm kia rõ ràng đã hẹn trước sẽ ăn cơm, em lại bội ước, ban đêm có mưa, anh lại cố chấp không chịu đi, anh gửi cho em rất nhiều tin nhắn, vẫn còn thông báo một câu, anh ở chỗ này chờ em, nơi nào cũng không đi.”

Lục Cẩn Niên nghe thế, vẻ mặt liền ngừng lại trong nháy mắt, nhìn chằm chằm Kiều An Hảo trên sân khấu, không rời ra được.

Trợ lý tiến đến bên tai anh, nhỏ giọng nói: “Lục tổng, có phải cô Kiều nói anh không?”

Kiều An Hảo mỉm cười: “Lúc đến trường, em thường nhìn qua cửa sổ, nhìn thấy anh ở trong phòng học cầm bút vẽ tranh, lúc đó, em rất tò mò cuối cùng là anh vẽ cái gì, chỉ là em chưa từng có cơ hội để hỏi, qua nhiều năm, có một ngày em đi tìm anh, ở trong phòng anh thấy được một chồng giấy, bên trên đều vẽ một cô gái, có rất nhiều dáng vẻ khác nhau, đẩy xe ô tô, nằm sấp trên bàn ngủ, cắn bút vì không làm được bài... cô gái ấy, là em lúc còn trẻ.”

Hóa ra, những bức tranh này, cô đã lấy được trong biệt thự Nghi Sơn.

Khóe môi anh không nhịn được cong lên.

“Có một lần quay phim, xảy ra sự cố ngoài ý muốn, em bị ngã từ trên vách đá xuống, bên dưới là dòng sông nước chảy cuồn cuộn, chỉ trong nháy mắt, đã trôi đi rất xa, lúc ấy em thật sự cảm thấy mình sắp chết, nhưng là em không muốn chết, em cố gắng đấu tranh, sau cùng vẫn hôn mê, về sau lúc mở mắt ra, lại thấy anh toàn thân ướt sũng, một giây đó, em cảm thấy mình chính là người phụ nữ hạnh phúc nhất trên thế giới này, bởi vì em chết cũng có người đi cùng.” Giọng nói của cô rất dịu dàng, nói tới đây, khóe môi của cô vẫn cố gắng giương lên như cũ, nhưng trong mắt đã đầy nước.

“Mùa thu năm trước, bởi vì hai người bạn hút thuốc phiện, mà em lại quan hệ rất tốt với một người trong đó, cho nên liền bị liên lụy, bị đẩy lên nơi đầu sóng ngọn gió, anh đau lòng em bị mọi người mắng, vì thế đứng ra, nói rằng mình chính là đứa con riêng bị gièm pha, sau đó để cho mình hứng chịu hết bẩn thỉu đen tối, đều bị vạch trần trước mặt mọi người, chính vì bảo vệ em.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,408
Điểm cảm xúc
2,274
Điểm
113
Chương 788: Em mang thai (8)
Kiều An Hảo nói đến đây, nước mắt đã chảy xuống.

Cả giám khảo và người xem ngồi bên dưới, vẻ mặt cũng có chút ngưng trọng.

Kiều An Hảo cố gắng kéo khóe môi, tiếp tục nhẹ nhàng chậm rãi nói: “Anh có một đoạn thời gian, rời xa em, trước khi rời đi, còn viết một phong thư cho một người bạn, phong thư rất dài, nội dung công việc

chỉ ở trang một, ba trang sau, mỗi một câu, đều có quan hệ đến em, ngay cả câu sau cùng, bên trong cũng là tên của em.”

Kiều An Hảo không nhịn được sụt sịt mũi, mang theo sự nức nở nói: “Thật lâu về sau, em mới biết được, anh đã đến Mỹ, lúc em ăn cơm cùng anh ở một nhà hàng Trung Quốc ở Mỹ, bởi vì chỉ ăn một mình, nên em chỉ gọi một phần đồ ăn, kết quả anh cầm thực đơn trong tay, đồ ăn cũng không xem, liền gọi vài món thêm, đều là những món em thích, giờ này khắc này, em thật sự muốn hỏi anh một câu, tới cùng là anh đã ngồi ở đây bao nhiêu lần, lại không nói thiếu một món nào em thích ăn, cho nên mới không hề xem thực đơn, có thể gọi được hết?”

“Lúc quay Thần kiếm, điều kiện của đoàn làm phim rất khổ cực, có cả đêm, có kẻ trộm thâm nhập vào phòng của em, lúc ấy kẻ trộm kia muốn cầm gối để làm em ngạt thở, là anh xuất hiện, thế nhưng rất nhanh lại rời đi, lúc đó, anh và em vẫn chia xa, đó là lần thứ hai anh cứu em, nếu ở thời cổ đại, cứu mạng một lần là lấy thân báo đáp, như thế em muốn lấy thân báo đáp anh hai lần, cả đời này, và kiếp sau nữa...”

...

Kiều An Hảo nói xong lời cuối cùng, đa số mọi người dưới khán đài, không rơi nước mắt thì đều đỏ mắt lên.

“Không phải tôi muốn khoe ra, cũng không phải muốn nói hạnh phúc, tôi cực kỳ hạnh phúc, cho dù là thế, cũng sẽ không chết, tôi chỉ muốn đứng ở sân khấu này, kể lại những chuyện anh ấy đã từng làm cho tôi, đều đã nói một lần, tôi muốn nói cho anh ấy, tuy tôi chứ từng nói bao giờ, nhưng trong lòng tôi đều nhớ rõ.”

“Sau cùng, em muốn nói với anh một câu.” Kiều An Hảo nói, cô đưa ra một bàn tay.

“Em.” Tay cô làm một hình bao.

“Yêu.” Hình kéo.

“Anh,” Kéo biến thành tảng đá.

“lục tổng, cô Kiều thông báo thổ lộ với anh trước toàn thế giới đó nha.” Trợ lý đến bên tai Lục Cẩn Niên nói thầm.

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm Kiều An Hảo trên sân khấu, khuôn mặt mang theo chút kích động.

Anh vừa mới nghĩ, đêm nay anh sẽ không thấy cô múa điệu kia mà tiếc nuối, lại không nghĩ rằng, cô mang đến cho anh sự bất ngờ như thế.

Bao, kéo, đá.

Anh đã từng thông báo với cô bằng thủ ngữ.

Vật đổi sao dời, cô đứng dưới ánh đèn sân khấu, thông báo lại với anh, biến thành ngôn ngữ cả cơ thể và lời nói.

Lúc này Kiều An Hảo thật sự có một sự kích thích, ở phía sau còn thêm một câu: “Yêu anh 13 năm”, nhưng là cô nghĩ đến, phong thư mình đã viết, ở trong tay nhiều năm như thế, cũng chưa được đưa ra ngoài, mà lại cảm thấy không cam lòng, vì thế liền hung hăng nuốt lời xuống, áp chế sự kích động nhảy lên, sau đó cúi đầu nói: “Chuyện xưa của tôi đến đây là hết, cảm ơn mọi người.”

Cả hội trường đều yên lặng.

Sau cùng vẫn là trợ lý vỗ tay đầu tiên, sau đó mọi người bắt đầu vỗ tay, cuối cùng đến cả hội trường, vô tay như pháo nổ.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,408
Điểm cảm xúc
2,274
Điểm
113
Chương 789: Em mang thai (9)
Trợ lý nhìn thấy Lục Cẩn Niên ngồi bên cạnh, ánh mắt bình tĩnh nhìn Kiều An Hảo trên sân khấu, mà những người khác ở xung quanh đều vỗ tay, không nhịn được đẩy anh: “Lục tổng, anh không vỗ tay sao? Anh là đang ám chỉ vừa rồi cô ấy biểu diễn không tốt sao?”

Bệnh thần kinh... Lục Cẩn Niên liếc mắt nhìn trợ lý, tầm mắt thâm thúy nhìn chằm chằm Kiều An Hảo, tay lại giơ lên, vì cô mà vỗ tay.

Haha... không có tôi nhắc, anh biết vỗ tay sao? Trợ lý quay đầu lắc lắc huỳnh quanh trong tay: “Kiều An Hảo, tôi ủng hộ cô đứng nhất!”

-

Người dẫn chương trình đi lên sân khấu, đứng bên cạnh cô: “Vừa mới nghe cô kể chuyện xưa cực kỳ cảm động, phía dưới, các vị giám khảo, mới cho điểm.”

Người chủ trì đưa tay đối với các vị giám khảo.

Từ trái đến phải, các vị giám khảo lần lượt mở miệng.

“chuyện xưa cực kỳ cảm động, thần thái rất sinh động, nếu đơn thuần chỉ là xem biểu diễn thì quá xuất sắc, tôi cho điểm tuyệt đối.”

“Đơn giản là hướng về một câu chuyện xưa, tôi cho điểm tuyệt đối...”

“Nghe xong chuyện xưa của cô, tôi cảm thấy tình yêu rất tươi đẹp, tôi mong hai người hạnh phúc, điểm tuyệt đối.”

....

Sau cùng, là vị khách quý đêm nay, Tống Tương Tư, cô nghiêng đầu, nhìn Kiều An Hảo nở nụ cười chói lọi, sau đó ngẩng đầu: “Ở trong mắt tôi, cô ấy là nữ chính tốt nhất để Holywood nên chọn.”

“Oa..., toàn bộ là điểm tuyệt đối, cô Kiều lần này đã chinh phục toàn bộ ban giám khảo, sau đây chúng ta khẩn trương tiến vào giai đoạn tổng kết.” Người dẫn chương tình nói xong, mọi người bắt đầu tiến hành công đoạn cuối cùng.

“Hiện tại Kiều An Hảo đang đẩy lên thứ tư.”

“Thứ ba”

“A... thứ hai rồi...”

“Số liệu còn đang thay đổi.”

“Bắt đầu đếm ngược nào.”

“Mười, chín, tám, bảy, sáu, năm, bốn, ba, hai, một!”

Lúc người dẫn chương trình đếm xong, Kiều An Hảo vừa lúc vươn lên vị trí thứ nhất, như vậy sau cùng, người dẫn chươn trình liền kích động: “Chúc mừng cô, Kiều An Hảo, cô đã trở thành quán quân trong cuộc lựa chọn nữ chính của Holywood, phía dưới chúng ta bắt đầu chuẩn bị hợp đồng, sau đó là nghi thức ký hợp đồng, cho mới đại điện từ Holywood và toàn bộ đạo diễn phụ trách bộ phim này lên ký hợp đồng cùng cô Kiều.”

Tiếng nhạc vang lên, trợ lý vui vẻ nhìn Lục Cẩn Niên nói: “Lục tổng, chúc mừng, cô Kiều đứng thứ nhất rồi.”

“Không cần khách khí.” Cực kỳ hiển nhiên, Lục Cẩn Niên được tỏ tình trước mắt mọi người, tâm tình rất tốt, phá lệ cũng phản ứng lại trợ lý cả đêm chỉ làm những điều vô nghĩa.

“Lục tổng, cô Kiều đứng nhất, anh có nên mời chúng tôi ăn cơm không?”

Cũng không phải cậu đứng thứ nhất, muốn mời cũng là mới Kiều An Hảo... Lục Cẩn Niên không hề nghĩ ngợi đáp lại một câu: “Không có hứng thú.”

“Tôi đi tìm cô Kiều bảo cô ấy mời tôi ăn cơm, nhất định cô ấy sẽ đồng ý.” Trợ lý quay đầu, trong lòng yên lặng châm chọc một câu, keo kiệt!

Lục Cẩn Niên nghiêng mắt chăm chú nhìn trợ lý, sau đó đột nhiên nhớ đến gì đó, mở miệng nói: “Thẩm Minh Triết, nếu tôi nhớ không nhầm, Kiều Kiều vừa nói tôi viết bưu kiện cho một người, là cậu đi? Rõ ràng tôi đã nói cho cậu là không được đưa cho cô ấy?”

Không xong, vừa rồi chỉ lo kích động vì cô Kiều được giải thưởng, vậy mà quên mất mình đã phản bội anh ta.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,408
Điểm cảm xúc
2,274
Điểm
113
Chương 790: Em mang thai (10)
Trợ lý nghiêm mặt, không dám nhìn Lục Cẩn Niên.

“Còn có, chuyện xấu kia, cậu có thể giải thích cho tôi, làm sao Kiều Kiều biết được?”

Trợ lý cắn răng, lần này thật sự chết chắc rồi.

“Cô ấy sao mà biết được, trong đêm tình nhân, tôi đứng đợi cô ấy?”

Trái tim trợ lý đều đã ngừng đập.

Nhưng vào lúc này, Kiều An Hảo trên sân khấu, lại đột nhiên giơ micro lên, mở miệng nói: “Thật xin lỗi, hợp đồng này tôi không thể ký được.”

Trợ lý bị dọa đến sợ run rẩy, nghe được Kiều An Hảo nói những lời này, giống như tóm được cọng rơm cứu mạng, lập tức quay đầu: “Lục tổng, cô Kiều giành được giải nhất, kết quả lại không ký hợp đồng.”

Lục Cẩn Niên cũng bị Kiều An Hảo bất ngờ nói những lời này mà sửng sốt, hoàn toàn chẳng quan tâm đến chuyện tính sổ với trợ lý, trực tiếp ngẩng đầu, nhìn về phía chính giữa sân khấu.

Cả hội trường bên dưới đều bị câu nói của Kiều An Hảo làm cho kinh ngạc.

Người dẫn chương trình giơ micro lên, có chút không thể tin được hỏi lại: “Kiều An Hảo, cô vừa nói gì thế? Nói hợp đồng này cô không thể ký được?”

“Vâng.” Kiều An Hảo cực kỳ bình tĩnh gật đầu một cái.

Nhìn thấy lần thứ hai Kiều An Hảo trả lời, không khí trong hội trường lại trở nên xao động.

Tới tham gia thi đấu, giành được giải nhất, vậy mà lại không ký hợp đồng? Đây là ý gì thế?

Cực kỳ rõ ràng, những người tổ chức và giám khảo đều trở nên mất hứng.“Lục tổng, sao cô Kiều lại không ký? Đây là cơ hội rất tốt, đi Holywood, sau khi trở về có thể giành được vị trí ảnh hậu!” TRợ lý ra vẻ tiếc nuối.

Lục Cẩn Niên vì thông báo của cô mà sự vui sướng cũng tiêu mất.

Vô là vì anh đầu tư vào bộ phim này, bị trên mạng nói anh cầm tiền cho mỹ nhân đi dạo chơi, nên mở miệng từ chối vai nữ chính này sao?

Theo cách nghĩ của Lục Cẩn Niên, đã có giám khảo hỏi: “Kiều An Hảo, tôi muốn biết, cô không ký hợp đồng vì lý do gì? Là vì người đầu tư vào bộ phim này là CEO của Hoàn ảnh truyền thông Lục Cẩn Niên, mà cô bị người khác nói là đi cửa sau để giành giải nhất, cô muốn chứng minh không phải nên mới từ chối à?”

Một giám khảo khác cũng mở miệng: “Đây là trận đấu, nhất định người giành giải nhất phải đóng nữ chính, không phải nhà cô, cô muốn thế nào cũng được, làm phiền cô Kiều tôn trọng đoàn làm phim, tôn trọng giám khảo, tôn trọng những người khán giả bên dưới và khán giả đang xem truyền hình!”

“Thực xin lỗi, đối với quyết định này của tôi, tôi chỉ có thể nói, thật xin lỗi!” Thái độ của Kiều An Hảo cự kỳ chân thành, sau đó giơ Micro lên nói: “Lúc đầu tôi cũng không biết, chồng tôi Lục Cẩn Niên là người đầu tư bộ phim này, thắng thắn mà nói, tôi báo danh đi thi, tôi cố gắng hoàn thành tốt nhất mỗi lần tham gia, là vì tôi muốn cho anh ấy không phải mất mặt, tôi biết, mặc kệ chúng tôi có làm hay không làm sai, anh ấy đầu tư bộ phim này, tôi nhất định không thể danh chính ngôn thuận, nhưng là, tôi dám cam đoan nói, nếu có thể, tôi tuyệt đối sẽ không vì những lời nói trên mạng mà lấy lí do thoái thác không ký hợp đồng, chẳng những tôi sẽ không buông tay, mà tôi còn cố gắng diễn tốt nhất, chứng minh cho mọi người thấy, nữ chính này chính là tôi, tôi chính là nữ chính xứng đáng của bộ phim này.”

“Nhưng rất tiếc, ngày hôm qua, tôi đi bệnh viện, tiết mục mà tôi đã chuẩn bị cẩn thận cũng không thể mang ra trình diễn, mà đổi thành kể một câu chuyện xưa.”

Kiều An Hảo dừng một lát, còn nói: “Vì tôi mang thai rồi.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,408
Điểm cảm xúc
2,274
Điểm
113
Chương 791: Thư tình của năm ấy (1)
Kiều An Hảo dừng một lát, còn nói: “Vì tôi mang thai rồi.”

-

Lục Cẩn Niên đang nghe thấy Kiều An Hảo nói ngày hôm qua đến bệnh viện, lông mày liền nhíu lại.

Bệnh viện? Ngày hôm qua Kiều Kiều đến bệnh viện? Sao anh lại không biết?

Trợ lý nghĩ đến ngày hôm qua xế chiều Lục Cẩn Niên nhận được điện thoại của Kiều An Hảo gọi đến, cũng có chút khẩn trương nói: “Lục tổng, ngày hôm qua cô Kiều gọi điện cho anh, khóc nhiều như thế, có phải liên quan gì đến bệnh viện không? Chẳng lẽ cô Kiều có bệnh bất trị...”

Trợ lý còn chưa nois hết, liền nhận được ánh mắt lạnh buốt của Lục Cẩn Niên, lập tức sợ đến mức giơ tay lên che miệng, sau một lúc, mới thật cẩn thận nói: “Lục tổng, tôi vừa lỡ lời, nói lỡ...”

Lục Cẩn Niên không thèm phản ứng lại trợ lý, trực tiếp quay đầu, nhìn về Kiều An Hảo đang đứng trên sân khấu, trong lòng lại vì suy đoán vừa rồi của trợ lý mà trở nên bất an.

Chẳng lẽ, thật sự là bị bệnh khó trị.

Suy đoán này trong đầu Lục Cẩn Niên, còn chưa hoàn toàn thành hình, bên tai lại nghe được giọng nói êm ái của Kiều An Hảo: “Tôi mang thai rồi.”

Lục Cẩn Niên ngồi ở vị trí khách VIP, nhìn chằm chằm cô, nhẹ nhàng chớp chớp mắt, vẻ mặt lạnh nhạt giống như vừa rồi người phụ nữ của anh vẫn chưa nói gì.

Trợ lý ngồi bên cạnh, cũng bị bốn chữ này của Kiều An Hảo làm cho kích động.

Ngay cả khán giả và giám khảo, lại bị bốn chữ này của cô làm cho sửng sốt.

-

“đứa bé này, tôi muốn giữ nó, cho nên trước khi đứa bé ra đời, tôi sẽ không tiếp nhận phim hay quảng cáo nào, đối với tình hình đột phát này, tôi chỉ có thể nói, thật xin lỗi, thật xin lỗi, thật sự xin lỗi.” Kiều An Hảo lại cúi đầu.

Lời giải thích này của Kiều An Hảo, khiến tất cả mọi người ở đây không thể tìm ra được một cái cớ phản bác nào.

Không thể vì một bộ phim, mà khiến đứa bé xảy ra chuyện gì, dù sao, đó cũng là một sinh mệnh.

Nhưng là, nếu giải nhất không diễn nữ chính, nếu không để cho Kiều An Hảo, chẳng lẽ lại giành cho giải nhì?

Ngay lúc lãnh đạo đang âm thầm đưa ra đối sách, đạo diễn Holywood nghe được người dẫn chương trình bên cạnh phiên dịch lại lời nói của Kiều An Hảo, sau đó gật gật đầu, vươn tay nói một câu: “Chúc mừng.”

Kiều An Hảo vội vàng đưa tay ra, bắt tay với đạo diễn.

Sau đó, đạo diễn liền giơ micro nói: “Đây là chuyện rất vui mừng, tôi sẽ cùng với người phụ trách bộ phim này chuẩn bị, tranh thủ sau khi đứa bé ra đợi, thì mới bắt tay vào tiến hành.”

-

Lần thứ hai Kiều An Hảo nói đến đứa bé, Lục Cẩn Niên vầ để lộ tư thái lạnh lùng nhàn nhạt, nhìn Kiều An Hảo duyên dáng trên sân khấu, lại nháy mắt một lần, sau đó là lúc đạo diễn mở miệng nói, anh mới không phản ứng kịp vừa rồi cô nói cái gì, ánh mắt như là có tật xấu, nháy một cái, lại nháy một cái, sau đó liền mang theo ve mặt không hiểu ra sao bình tĩnh nói với trợ lý: “Vừa rồi Kiều Kiều nói gì thế?”

Trên mặt trợ lý tràn đầy vui vẻ, có chút kích động nói: “Lục tổng, cô Kiều nói cô ấy mang thai rồi.”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,408
Điểm cảm xúc
2,274
Điểm
113
Chương 792: Thư tình của năm ấy (2)
“Ừhm, tôi biết rồi.” Lục Cẩn Niên giống như đang nghe trợ lý thông báo công việc, thật bình tĩnh gật đầu một cái, nhưng mà động tác chỉ làm được một nửa, cả người lại giống như bị dừng hình, cũng không thèm nhúc nhích.

Một loại vui sướng không cách nào diễn tả, ứa lên trong trái tim anh, đến sau cùng, Lục Cẩn Niên mạnh mẽ vươn tay, bắt được cánh tay của trợ lý, giọng nói vì quá kích động mà mang theo chút run rẩy: “Kiều Kiều mang thai rồi hả?”

Trợ lý bị đau gật đầu thật mạnh: “Lục tổng, chúc mừng anh, về sau anh cũng giống tôi, được làm ba ba rồi!”

Lúc này, Kiều An Hảo trên sân khấu đã hoàn thành nghi thức ký hợp đồng, người dẫn chương trình đang bắt đầu kết thúc.

Đột nhiên Lục Cẩn Niên đứng lên, trợ lý bị hoảng sợ, ý thức được chung quanh có nhiều người như vậy đang nhìn anh, liền vươn tay ra, kéo áo anh: “Lục tổng, anh ngồi xuống trước đi.”

Từ đầu đến cuối Lục Cẩn Niên không để ý đến trợ lý, trực tiếp bỏ qua tay cậu ta, liền đi xuống chỗ khách Vip, sải bước đến bậc thang, bỏ qua sự ngăn cản của nhân viên bảo an, trực tiếp đi lên sân khấu.

Lúc này người dẫn chương trình đang kết thúc, mọi người đều chuẩn bị về lối ra, liền ngay cả nhân viên công tác cũng đang chuẩn bị đóng cửa quay chụp, người bên dưới cũng đứng lên rời đi, lại đột nhiên thấy có người xông lên sân khấu, mọi người không nhịn được nhao nhao nhìn lại, mấy người dự thi đnag đi về hậu trường cũng dừng bước, quay đầu, nhìn người đi lên sân khấu, ngay cả Kiều An Hảo cũng tò mò nhìn lại.

Người kia đội mũ lưỡi trai, che đi nửa gương mặt, bước đi rất nhanh, thẳng tiến về phía cô.

Bởi vì Lục Cẩn Niên ngược sáng, khiến người khác không thấy rõ mặt anh, Kiều An Hảo chỉ cảm thấy có một cảm giác mãnh liệt đánh tới, mọi người còn chưa kịp phản ứng, người nọ liền nắm lấy cánh tay của cô, cô vừa muốn tránh ra, lại nghe được âm thanh quen thuộc: “Em mang thai rồi à?”

Hóa ra là Lục Cẩn Niên, thế nhưng hiện giờ không phải anh nên ở trong xe chờ cô sao, sao có thể ở đây?

Trong lòng Kiều An Hảo tràn đầy nghi ngơ, lại nhìn anh gật đầu, giọng nói rất nhẹ: “Ừhm, ngày hôm qua mới kiểm tra, được một tháng rồi.”

Lục Cẩn Niên chỉ cảm thấy trái tim mình cực kỳ vui vẻ, giống như bất cứ lúc nào cũng có thể nhảy ra ngoài, ánh mắt nóng bỏng nhìn chằm chằm Kiều An Hảo: “Nói cách khác, anh được làm ba ba rồi à?”

“Ừhm.” Kiều An Hảo tiếp tục gật đầu, mặt mày mang một chút cười yếu ớt.

“Vậy vì sao hôm qua không nói cho anh biết.” đột nhiên giọng nói của Lục Cẩn Niên lên cao, giống như anh gầm lên.

Kiều AN Hảo đang cười, bị anh nói như thế, trong lòng liền có chút tủi thân, không phải cô muốn thông báo vào hôm nay để cho anh bất ngờ sao?

Kiều An Hảo mất hứng rũ mắt xuống, vừa định tránh thoát khỏi tay anh đang đặt trên tay mình, nhanh chóng rời đi, đột nhiên lại bị anh bế lên.

Kiều An Hảo theo bản năng giơ tay lên ôm lấy cổ anh, không nghĩ qua lại hất mũ lưỡi trai của anh xuống.

Hàng người đang xem nhìn thấy rõ mặt anh, nhanh chóng lấy di động bắt đầu quay lại, hai nữ sinh ngồi phía sau trợ lý, kích động hô lên: “Người vừa ngồi trước mặt chúng ta là Lục Cẩn Niên!”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,408
Điểm cảm xúc
2,274
Điểm
113
Chương 793: Thư tình của năm ấy (3)
“Đúng rồi, sao lại không nhận ra, nếu không đã có thể chụp ảnh chung rồi ký tên rooif1”

“Thật đáng tiếc...” -

Kiều An Hảo bị anh ôm một đường từ sân khấu đến bãi đỗ xe.

Lục Cẩn Niên mở cửa xe, thật cẩn thận đặt cô trên ghế lái phụ, sau đó điều chỉnh lại chỗ ngồi cho thoải mái, khiến không gian của cô nhiều thêm một chút, lúc điều chỉnh còn không ngừng hỏi cô đã được chưa.

Hiện giơ, tuy Kiều An Hảo đã mang thai, nhưng vì mới một tháng, cho nên không khác gì bình thường, thật sự ngồi thế nào cũng đều không sao, lúc đối mặt với câu hỏi của Lục Cẩn Niên, lại trả lời một câu “Như vậy là được rồi” “Cứ vậy đi, không cần điều chỉnh nữa.”

Nhưng là Lục Cẩn Niên lại cứ mân mê ở đó: “Như vậy à? Cùng với lúc nãy, lúc nào thoải mái hơn?... Góc độ này thì sao? Có thể thoải mái hơn không? Hay là thế này?”

Đến sau cùng, Kiều An Hảo bị Lục Cẩn Niên lải nhải đến phát phiền, cô không nhịn được đảo mắt, không thèm phản ứng lại, Lục Cẩn Niên nhìn ra được cô mất hết kiên nhẫn, đành phải vội vàng duy trì góc độc này, sau cùng kéo dây an toàn, vẫn không nhịn được hỏi một câu: “Kiều Kiều, em xác định tư thế này là thoải mái nhất?”

“Lục Cẩn Niên...” tính tình vẫn luôn dịu dàng, lúc này cũng bị Lục Cẩn Niên làm cho phát hỏa, nhưng cô chỉ tức giận kêu tên của anh, Lục Cẩn Niên lập tức “bốp” một cái cởi bỏ dây an toàn, tiếp tục điều chỉnh chỗ ngồi: “Không được, tư thế ngồi này, dây an toàn có thể ảnh hưởng đến bụng em, khiến bảo bảo không phát triển tốt.”

Kiều An Hảo quay đầu, hít một hơi thật sâu, đè lại khí nóng trong ngực, cố gắng duy trì nụ cười nói với anh: “Bác sĩ nói, bảo bảo bây giờ còn chưa thành hình, chỉ là một hạt đậu nhỏ mà thôi, cho nên, chúng ta ngồi thế nào cũng không liên quan.”

“Bác sĩ nói? Anh ta chắc là lang băm rồi, con của anh làm sao có thể là hạt đậu nhỏ?” Lục Cẩn Niên vừa phản bác, vừa tiếp tục mân mê chỗ điều chỉnh ghế ngồi, sau đó lôi dây an toàn ra khua tay múa chân, phát hiện thế nào thì nó cũng buộc vào bụng dưới của cô, sau cùng trực tiếp khom người, thẩn cẩn thận ôm cô lại, nói trợ lý: “Cậu lái xe đi, tôi và Kiều Kiều ngồi sau.”

“Vâng, Lục tổng.” Trợ lý vội vàng mở cửa sau, Lục Cẩn Niên như đang cầm báu vật, vô cùng nhẹ nhàng đặt cô vào, sau đó ngồi xuống, thuận thế khép cửa lại.

Chỗ ngồi phía sau không thể điều chỉnh như ghế trước, Lục Cẩn Niên sợ cô không thoải mái, cầm gối ôm, đặt vào sau lưng cô: “Kiều Kiều, như này nhé? Như này có thể thoải mái hơn không?”

Nói xong, lại thay một chiếc gối ôm lớn hơn: “Cái gối ôm này thoải mái không? Hay cái kia vừa hơn?”

“Hay là dựa vào cả hai cái?”

Lại tới nữa.... Tuy đây là yêu thương che chở, nhưng là quá quá đáng rồi, cũng khiến người ta phiền.

Lần này Kiều An Hảo trực tiếp không nói gì, rút hết hai chiếc gối ôm sau lưng ra, dùng lực nhét vào trong lòng anh, cũng không nhìn lấy một cái, chỉ nói với trợ lý: “Quay lại Cẩm Tú Viên.”
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Bạn nên xem

Top