Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,026
Điểm cảm xúc
2,066
Điểm
113
Chương 710: Scandal (1)
Editor : Meitu

Lục Cẩn Niên giơ tay lên kéo kéo cà vạt, đưa chân đá văn kiện một bên, sau đó tìm lấy điện thoại ra gọi cho trợ lý một cú điện thoại.

"Lục tổng?" Trong điện thoại truyền đến giọng trợ lý.

Lục Cẩn Niên nhanh chóng phản ứng, mở miệng hỏi: "Kiều Kiều ở đâu, cậu biết không?"

Hỏi ra vấn đề này xong, Lục Cẩn Niên mới kịp nhận ra, mình tìm Kiều An Hảo, hỏi trợ lý anh ấy sẽ biết sao?

Đúng lúc Lục Cẩn Niên chuẩn bị cúp điện thoại, đổi thành gọi cho Triệu Manh, trợ lý nói trong điện thoại: "Cô Kiều sao? Cô ấy và Triệu Manh đang ăn sushi ở acr."

Lục Cẩn Niên vừa rồi còn nghĩ trợ lý không biết động tĩnh của Kiều An Hảo, trong nháy mắt trở nên có chút bất bình, sắc mặt lập tức u ám: "Sao cậu biết hành tung của Kiều Kiều?"

Trợ lý cảm thấy Lục Cẩn Niên ghen tức qua điện thoại muốn bổ nhào tới, vội vàng thay mình giải thích: "Lục tổng, lúc nãy, thấy Triệu Manh gửi tin nhắn trong nhóm, tôi mới biết. "

Lục Cẩn Niên dùng lỗ mũi hừ một tiếng, một bộ dạng muốn cúp điện thoại.

Trợ lý nghĩ đến bây giờ Kiều An Hảo đang bị trên mạng mắng um sùm, mở miệng: "Lục tổng..."

Nhưng mà tại sao anh cũng trong nhóm bạn bè của họ mà không nhận được? Lúc này Lục Cẩn Niên mới nhớ ra, từ đêm thất tịch tình nhân năm ngoái cùng Kiều An Hảo, mỗi người đi mỗi ngả, không sử dụng số điện thoại kia nữa, vì vậy tầm mắt rơi xuống điện thoại trong ngăn kéo.

Sau đó, ngón tay Lục Cẩn Niên đè lên điện thoại, cắt đứt trợ lý lời của: "À, đúng rồi, cậu cầm di động trước kia của tôi đi mở số lại, sau đó đưa đến nhà hàng acr. "

"Vâng, Lục tổng." Trợ lý trả lời, tiếp tục lời mình nói vừa rồi: "Lục tổng, cô Kiều bị..."

"Bíp bíp bíp..." Điện thoại rất dứt khoát bị Lục Cẩn Niên cúp.

-

Ngay cả quần áo Lục Cẩn Niên cũng không đổi, cứ như vậy phong trần mệt mỏi lần nữa trở lại trên xe, anh chuẩn bị khởi động xe, đúng lúc hoa mình đặt đưa đến.

Lục Cẩn Niên mở cửa sổ xe, người tặng hoa đi đến đưa thẻ: "Tiên sinh, phiền ngài ký nhận."

Ký nhận cái đầu cậu đó, người nên ký nhận bây giờ không có ở nhà... Còn mất cả chì lẫn chài...

Đáy lòng Lục Cẩn Niên lặng lẽ phun một câu, nhưng vẫn cầm bút ký tên, sau đó nhận hoa, thuận tay ném vào chỗ ngồi trên xe.

-

Lúc Lục Cẩn Niên đi ô-tô chạy tới acr, trợ lý đã chờ ở cửa trung tâm thương mại, nhìn thấy anh, lập tức đưa điện thoại đi lên.

Lục Cẩn Niên nhét sim vào trong điện thoại, vừa lái xe, vừa đi vào trong acr.

Anh đứng ở trước bảng hướng dẫn ở đại sảnh lầu một, tìm xem nhà hàng Nhật Bản cụ thể ở chỗ nào, rồi đi tới thang máy.

Trợ lý theo sát phía sau: "Lục tổng, tôi có việc muốn báo, là về..."

"Có chuyện gì, đợi lát nữa hãy nói." Lục Cẩn Niên hoàn toàn không có tâm tư lo chuyện công việc lúc này, bây giờ trong lòng anh là cô gái kia, tại sao lại cúp điện thoại của anh?

"Lục tổng, tôi muốn nói về..." Trợ lý bắt đầu muốn khóc trong lòng, có thể nghe anh ta nói hết không, anh ta muốn nói chuyện của cô Kiều.

"Muốn tôi lặp lại lời vừa rồi sao?" Lục Cẩn Niên nhập mật khẩu, cũng không liếc mắt nhìn trợ lý, nhẹ nhàng hỏi ngược lại.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,026
Điểm cảm xúc
2,066
Điểm
113
Chương 711: Scandal (2)
Trợ lý ngậm miệng lại thật chặt.

Anh có ý tốt, Lục tổng, anh không muốn nghe, còn nói tôi không được! Dù sao cuối cùng người chịu khổ là anh, không phải là tôi.

Nhưng dù trợ lý nghĩ như vậy, vẻ mặt vẫn có chút ngượng ngùng.

Rõ ràng là ý tốt, lại không cảm kích!

Nhưng Lục Cẩn Niên đứng bên cạnh trợ lý, lại mở ra nhóm bạn bè, tìm tin nhắn Triệu Manh gửi, tiếp theo là lời mọi người tán thưởng!

Ừ... Trong lòng rốt cuộc cũng yên bình.

-

Con gái, ít nhiều gì đối mặt người mình thích người thích mình, sẽ có một chút xíu tùy hứng.

Theo lời của Triệu Manh mà nói, chính là con gái lệ thuộc vào người đó, cũng như người đó dung túng cho người con gái họ yêu.

Kiều An Hảo liên tục cúp bảy tám cuộc điện thoại của Lục Cẩn Niên, trong lòng vì những chuyện kia tích cóp từng chút từng chút một đã biến mất, cô vốn muốn Lục Cẩn Niên gọi điện thoại, cô liền nhận nghe.

Kết quả ai ngờ, điện thoại di động lại yên lặng, Lục Cẩn Niên không hề gọi nữa.

Kiều An Hảo lại bắt đầu có bất an, mặc dù cô cảm giác mình cúp điện thoại của Lục Cẩn Niên là có lý, nhưng bây giờ không nhịn được mà suy nghĩ, có phải mình hơi quá đáng, cúp quá nhiều lần?

Triệu Manh từ lúc học chung cao trung với cô ở cùng 1 chỗ, hết sức hiểu rõ nhất cử nhất động của cô, trong miệng nhai một con ốc, nhìn Kiều

An Hảo, dùng một loại vẻ mặt đáng đời nói: "Đáng đời, để cho anh ta không nghe điện thoại, để cho cậu chịu, lần này coi như tìm đường chết..."

Triệu Manh nói tới chỗ này, tầm mắt chợt liền nhắm ngay một chỗ, ngây ngẩn cả người.

Kiều An Hảo cau mày, "Sao vậy?"

Kiều An Hảo thấy Triệu Manh vẫn không có phản ứng, còn đang nhìn chằm chằm chỗ kia, vì vậy liền theo tầm mắt của cô xoay đầu.

Triệu Manh nhìn cửa, không có gì khác thường...

Kiều An Hảo vừa định quay đầu nói một câu Triệu Manh sao vậy? Kết quả là thấy Lục Cẩn Niên một thân âu phục màu xanh, phong trần mệt mỏi bước vào nhà hàng sushi Nhật.

Lần này Kiều An Hảo muốn mắng Triệu Manh ngốc thì ngược lại cô hoàn toàn ngẩn người..

Lục Cẩn Niên không phải là ở Mĩ sao? Anh nói ba giờ chiều có một hội nghị quan trọng, còn bảo hôm nay phải ký hợp đồng linh tinh gì... Sao bây giờ lại xuất hiện trước mặt cô?

Kiều An Hảo mở to hai mắt, lại mở trừng hai mắt.

Cô nhìn thấy Lục Cẩn Niên và phục vụ giống như lễ phép hỏi thăm cái gì, sau đó, cùng trợ lý sau lưng phát hiện ra cô và Triệu Manh, nhìn Lục Cẩn Niên nhắc nhở một tiếng, khiến Lục Cẩn Niên không nhìn thấy cô trước hung hăng nhìn chằm chằm, dọa cho trợ lý sợ lui về sau một bước.

Kiều An Hảo giơ tay lên, dụi dụi con mắt, thật sự là Lục Cẩn Niên... Anh đã trở về từ Mỹ?

Nói cách khác, ngày hôm qua anh cúp điện thoại, rồi không ngừng trở về?

Một loại cảm xúc khó nói hết, cứ như vậy chạm vào nội tâm mềm mại của Kiều An Hảo, trong nháy mắt, cảm thấy trong thời gian này, bởi vì anh cúp điện thoại, bởi vì anh không liên lạc, bởi vì trên web mắng, bởi vì Lâm Thi Ý giễu cợt... Mà bao nhiêu buồn bực kia, toàn bộ cũng tan thành mây khói, thay vào đó là một loại thỏa mãn và hạnh phúc không ngôn ngữ nào có thể hình dung.

Thật ra thì Triệu Manh hoàn toàn nhìn thấy không phải là Lục Cẩn Niên, mà là một người đội mũ lưỡi trai, không ngừng chụp ảnh cô và người đàn ông của Kiều An Hảo.

Lúc ban đầu cô cho là mình nhìn hoa mắt.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,026
Điểm cảm xúc
2,066
Điểm
113
Chương 712: Scandal (3)
Cho nên cố ý nhìn, kết quả người kia rất nhanh liền trốn đi, vì vậy tầm mắt cô nhìn cửa, giả bộ ngẩn người, ngược lại khóe mắt sáng lên vẫn chú ý người chụp ảnh đó, qua tầm 5 phút, rốt cuộc bị cô bắt được!

Kiều An Hảo sáng nay bị scandal bùng nổ, hiện tại đã có người chụp, nếu lại bị người ta chụp tiếp hình ảnh bất lợi, sợ sẽ có liên tiếp những ảnh hưởng xấu.

Triệu Manh nhất thời thu tầm mắt, đang chuẩn bị nhắc nhở Kiều An Hảo một câu, kết quả ai ngờ Kiều An Hảo ngồi ở trước mặt mình, bất chợt cọ đứng lên, xoay người, nhìn phía trước, vẻ mặt cùng ánh mắt, thoạt nhìn có chút kinh ngạc lại có chút thẹn thùng.

"Kiều An Hảo, anh nổi điên làm gì..." Triệu Manh nói mới vừa nói phân nửa, Lục Cẩn Niên liền nhảy vào tầm mắt cô, đứng ở trước mặt Kiều An Hảo, không để ý chung quanh nhiều người đang cầm điện thoại di động chụp hình, hơi cúi đầu, nhẹ nhàng mà lại trong trẻo lạnh lùng kêu một câu: "Kiều Kiều. "

Tầm mắt Lục Cẩn Niên nhìn cô, có chút nóng bỏng, làm cho người ta có cảm giác nếu xung quanh không có nhiều người như thế, thật sự anh rất muốn kéo cô vào trong ngực, ôm chặt.

"Lục ảnh đế?" Triệu Manh không nhịn được bật thốt lên, sau đó ý thức được chung quanh nhiều người nhìn như vậy, vì vậy vội vàng ngậm

miệng, nhìn về trợ lý sát sau lưng Lục Cẩn Niên, dùng ánh mắt hỏi rốt cuộc chuyện gì xảy ra?

Trợ lý hiểu ý của Triệu Manh, nhún vai một cái, bày tỏ không biết.

Thời gian tầm một phút, Triệu Manh vội vàng chỉ một chỗ ngồi, ý bảo trợ lý ngồi, sau đó nói với Kiều An Hảo đang nhìn chằm chằm Lục Cẩn Niên, lên tiếng nhắc nhở: "Kiều Kiều, Lục tổng ngàn dặm xa xôi từ Mĩ chạy về, chắc chắn còn chưa có ăn cơm."

Lúc này Kiều An Hảo mới tỉnh táo, ý thức được mình nhìn chằm chằm Lục Cẩn Niên ngây người lâu như vậy, sắc mặt ửng đỏ hướng về 1 chỗ ngồi, nhường cho Lục Cẩn Niên.

Kiều An Hảo và Triệu Manh gọi một bàn ăn, cũng chưa động, nhưng mà Triệu Manh vẫn gọi phục vụ cầm thực đơn, đưa cho Lục Cẩn Niên và trợ lý, nhân tiện cũng cho phục vụ đem thêm hai phần chén đũa.

Trợ lý đã đã ăn cơm trưa, chẳng qua là gọi một chai rượu, Lục Cẩn Niên đơn giản lật thực đơn, cũng gọi 1 phần sushi.

Phục vụ cầm thực đơn vừa rời đi, Triệu Manh liền mở miệng nói một câu: "Lục ảnh đế, lúc nãy Kiều Kiều rất không vui..."

Kiều An Hảo biết Triệu Manh tiếp theo muốn nói Lâm Thi Ý châm chọc chuyện chuyện này, nhất thời nhanh chóng giơ chân lên, phía dưới bàn đá Triệu Manh một cái, âm thầm trợn mắt nhìn cô.

Triệu Manh lập tức nuốt lời còn lại trở lại trong bụng.

Nhưng mà Lục Cẩn Niên vẫn bắt được ý chính, không vui?

Anh nhíu mày, quay đầu nhìn về Kiều An Hảo: "Đã xảy ra chuyện gì sao?"

Dù đáy lòng có ủy khuất lớn thế nào, cũng bởi vì anh vứt bỏ công việc, không ngừng về nước tìm cô mà biến mất.

Trong 4 giờ ngắn ngủi, bôn ba như vậy, dường như cũng không có thời gian nghỉ ngơi, nhất định rất mệt mỏi, Kiều An Hảo thật sự không muốn anh trở về, liền lập tức biết những thứ trên mạng, và sự chế nhạo của Lâm Thi Ý, khiến Lục Cẩn Niên thêm phiền não.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,026
Điểm cảm xúc
2,066
Điểm
113
Chương 713: Vợ chồng Lục Kiều (1)
Kiều An Hảo sợ Triệu Manh và trợ lý nói những chuyện lộn xộn kia , lập tức giành trước nghiêng đầu, nói nhỏ bên tai Lục Cẩn Niên, giọng nói

mềm nhũn mở miệng nói: "Không có, chỉ là tối hôm qua, anh cúp điện thoại em 2 lần, có chút không vui. "

Thật ra thì rõ ràng là nói lời nói thật, giọng nói còn mang theo chút oán giận, nhưng không biết tại sao, từ trong miệng Kiều An Hảo truyền vào đáy lòng Lục Cẩn Niên, giống như đang làm nũng.

Lục Cẩn Niên hơi có chút kinh ngạc, một lát sau, mới đột nhiên ý thức được dường như có chuyện này.

Thì ra là hôm nay anh gọi điện thoại, cô vẫn cắt đứt, là bởi vì chuyện kia.

Lục Cẩn Niên nghiêng đầu, nhìn gương mặt Kiều An Hảo gần ngay trước mắt, đường cong mềm mại, da thịt tỉ mỉ hoàn toàn không thấy được bất kỳ lỗ chân lông, tối hôm qua trong điện thoại lời cô nói với anh, ở bên tai một câu một câu lại chậm rãi vang lên, trong lòng xúc động, Lục Cẩn Niên có chút nhẹ nhàng chậm chạp mở miệng nói: "Kiều Kiều, anh rất vui. "

"Em nói với anh những lời đó, anh rất vui."

Trong phong ăn này, cũng không có bao sương, tiếng động xung quanh ồn ào, nhưng mà lúc Lục Cẩn Niên mở miệng nói ra mấy chữ này dường như cả thế giới cũng trở nên yên tĩnh lại.

Kiều An Hảo cảm giác được đáy lòng giống như bị cảm giác giác ấm áp quấn lấy, trong lòng khẽ phập phòng, khiến cô cảm thấy không thật: "Bởi vì rất vui, cho nên cả đêm từ Mỹ bay về sao?"

"Ừ." Lục Cẩn Niên không có chút nào che giấu đáp một tiếng: "Vốn muốn làm em bất ngờ, kết quả về đến nhà, phát hiện chẳng những không ở nhà, cả căn nhà cũng trở nên bừa bộn không thể đứng.”

Kiều An Hảo nghe đến đó, "À" một tiếng, sau đó nhớ tới bị làm bề bộn, gương mặt lập tức trở nên đỏ bừng.

Cô vốn suy nghĩ trước thứ sáu Lục Cẩn Niên về, quản gia dọn dẹp trở về như cũ là được, ai biết anh bất chợt quay về…

Vậy nói như thế, anh biết cô đến phòng sách của anh?

Kiều An Hảo lại hô nhỏ một tiếng, nghiêng đầu, nhìn Lục Cẩn Niên ánh mắt có chút tránh né: "Vậy... Vậy anh cũng biết em lén lấy đồ của anh?"

"Tối hôm qua đã biết." Lục Cẩn Niên nhìn đáy mắt Kiều An Hảo, sáng đến mức khiến người ta cảm thấy lờ mờ.

"Ơ?" Tối hôm qua làm sao biết? Cô lại không nói cho anh biết, anh ở Mỹ mà...

Lục Cẩn Niên gật đầu với trợ lý đối diện: "Tối hôm qua cậu ta gọi cho anh."

Vốn dĩ chuyện bữa tiệc từ thiện tối qua, cũng truyền ra bên ngoài giới quý tộc.

"À." Kiều An Hảo thật thấp giọng đáp một tiếng.

Lục Cẩn Niên không nhịn được giơ tay lên, sờ sờ đầu Kiều An Hảo, khiến tai Kiều An Hảo đỏ lên, anh thấp giọng cười khẽ một tiếng: "Kiều Kiều, cám ơn em."

Ngón tay Kiều An Hảo không nhịn được nắm chặt đũa trên bàn, một lát sau, mới nhẹ nhàng nói: "Không cần cám ơn, ai bảo bà ta ăn hiếp anh…”

Nói giỡn, làm sao Hàn Như Sơ có thể bắt nạt anh?

Mặc dù Lục Cẩn Niên cảm thấy lời của Kiều An Hảo khiến mình bị tổn thương tự ái, nhưng lại cảm thấy vô cùng vui vẻ: "Kiều Kiều, em đang bao che sao?"

Kiều An Hảo bị Lục Cẩn Niên nhắc như vậy, mới chợt ý thức được mình nói ra lời đó, mặt càng đỏ hơn, ánh mắt chung quanh dao động, thoạt

nhìn có chút phấn khích và lo lắng sợ nói chưa hết câu: "Không phải, em nói là ai bảo bà ta bắt nạt anh và con của chúng ta..."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,026
Điểm cảm xúc
2,066
Điểm
113
Chương 714: Vợ chồng Lục Kiều (2)
Lục Cẩn Niên nhìn ánh mắt Kiều An Hảo tránh né và lời nói không thật lòng của cô, cười khẽ một tiếng, cầm một sợi tóc của cô quấn vòng quanh ngón tay: "Bao che con, chính là bao che anh..."

Kiều An Hảo không giải thích, chẳng qua là nâng mí mắt, nhìn Lục Cẩn Niên, mím môi cười.

"Khụ khụ." Trợ lý bất chợt ho khan.

Triệu Manh cũng hắng giọng một cái: "Không ngờ hai người này vừa gặp nhau đã dính lấy nhau, ân ân ái ái trước mặt để bọn tôi xem, thật sự có được không?”

Trợ lý phụ họa: "Đúng, Triệu Manh chí lý, chẳng lẽ hai người chưa từng nghe qua một câu nói, cái gì mà càng ân ái càng mau chán..."

Trợ lý nói tới chỗ này, vội vàng dừng lại, sau đó liền nhận được ánh mắt lạnh buốt của Lục Cẩn Niên, anh lập tức cúi đầu, giả bộ như chưa nói gì, bưng ly rượu uống 1 hớp, sau đó rót cho Lục Cẩn Niên một ly, đưa tới, cười hết sức lấy lòng nói: "Lục tổng, rượu ở nhà hàng này ngon thật. "

Lục Cẩn Niên nhìn chằm chằm ly rượu trước mặt một hồi, rốt cuộc vươn tay nhận lấy.

Lúc này trợ lý mới thầm thở phào nhẹ nhõm.

Chẳng qua là khẩu khí kia vẫn chưa dừng lại, Lục Cẩn Niên bất chợt nâng lên mí mắt lại quét mắt nhìn anh một cái: "Cái gì gọi là càng ân ái càng mau chán?”

Trợ lý liền vội vàng lắc đầu.

"Tôi và Kiều Kiều, vốn rất tình cảm, anh thấy có chán sao?”

Trợ lý lắc đầu mạnh hơn.

-

Cơm nước xong, Lục Cẩn Niên trả tiền.

Lục Cẩn Niên có chút mệt mỏi vốn định mang theo Kiều An Hảo về nhà ngủ, kết quả Triệu Manh cười híp mắt giành mở miệng trước: "Lục ảnh đế, tôi và Kiều Kiều hôm nay tới acr trước để ăn cơm, đi dạo phố, Kiều Kiều nhìn trúng rất nhiều đồ, nói cơm nước xong muốn đi mua."

Kiều An Hảo chợt liền ngẩng đầu lên, trừng mắt nhìn Triệu Manh.

Lúc nào thì bọn họ nói đi dại phố? Rõ ràng bọn họ hẹn xong buổi chiều đi dạo phố! Còn nữa... Lúc nào thì nhìn trúng rất nhiều đồ chứ?

Lục Cẩn Niên nghe lời Triệu Manh, cũng không hỏi thật giả, trực tiếp đứng lên, lấy áo khoác treo trên ghế, nhìn về phía Kiều An Hảo, nói: "Vậy đi thôi."

"Em..." Kiều An Hảo theo bản năng mở miệng muốn phủ nhận.

Triệu Manh lại vui vẻ từ chỗ ngồi tử đứng lên, cũng kéo cô: "Kiều Kiều, cậu muốn mua túi trước hay mua quần áo? Hay trang sức đeo tay?”

"Tớ..."

Mặc dù Triệu Manh đang hỏi Kiều An Hảo, nhưng rõ ràng cũng không có ý cho Kiều An Hảo nói chuyện: "Tớ thấy cậu rất thích cái túi Chanel mới không buông tay, vậy chúng ta đến cửa hàng Chanel đi."

Nói xong, Triệu Manh liền nhìn về Lục Cẩn Niên: "Lục ảnh đế, có thể không?"

Lục Cẩn Niên gật đầu, không có ý kiến.

Kiều An Hảo vừa muốn mở miệng, Triệu Manh liền tiến tới bên tai của cô, tốc độ thật nhanh dùng giọng nói chỉ 2 người nghe được nói: "Kiều Kiều, tớ cho cậu biết, cậu bị ký giả chụp hình lúc ăn cơm, bây giờ Lục ảnh đế đã tới, ký giả đó nhất định sẽ chụp, không phải trên mạng đang mắng cậu sao? Lâm Thi Ý không phải là rất đắc ý sao? Bây giờ cậu để Lục ảnh đế đi cùng dạo phố, mua đồ thỏa thích, khiến ký giả tung tin tức giả kia đọc xong cũng tức chết!"

"Còn nữa, Kiều Kiều, tớ giúp cậu hả giận, cậu đừng chưa lâm trận bỏ chạy, theo tớ, hãy nói, Lục ảnh đế là chồng cậu, tại sao chúng ta lại để nhiều người vô duyên vô cớ mắng như vậy."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,026
Điểm cảm xúc
2,066
Điểm
113
Chương 715: Vợ chồng Lục Kiều (3)
Thật ra Triệu Manh nói rất đúng, vì sao cô lại bị nhiều người trên mạng mắng như vậy, cô lại không nợ nần gì bọn họ.

Mà những lời Lâm Thi Ý nói thật sự khó nghe... Nếu có thể, cô thật sự muốn hung hăng phản kích lại cô ta.

Kiều An Hảo nghe đến Triệu manh nói chi tới bến, không phải cô không có cảm giác gì, cô không phải thánh nhân, cô cũng giống như muôn vàn những người phụ nữ khác, có một lòng hư vinh nho nhỏ, cũng sẽ bởi vì người khác chỉ trích mình mà trong lòng thấy mất mác.

“Kiều Kiều, cậu đừng nói với mình, cậu phải làm nữ thần.” Trong giọng nói của Triệu Manh kéo ra một chút đau thương.

Ai muốn làm nữ thần chứ.

Kiều An Hảo như có như không trừng mắt nhìn Triệu Manh một cái, tuy lần trước quay Nhất kiến chung tình hô Lục Cẩn Niên đến, tâm tình có chút không yên bất an, nhưng cuối cùng vẫn gật đầu nói: “Mình biết rõ.”

Triệu Manh liền cười lên, nhìn Kiều An Hảo chớp chớp mắt, có chút kích động nói: “Đêm nay, giới giải trí sẽ bùng nổ tin tức rồi.”

-

Tuy Kiều An Hảo đồng ý với đề nghị của Triệu Manh, nhưng lúc thật sự bước vào cửa hàng, chọn lựa mấy thứ, vẫn thấy có chút xấu hổ.

Cũng không phải cô già mồm cãi láo, mà là mỗi một người phụ nữ, nếu thật sự yêu một người đàn ông, cũng không muốn để cho anh dùng tiền bạc để gây dựng ấn tượng cho mình.

Cho nên trong thâm tâm cô thầm tính toán, Lục Cẩn Niên rất kiên nhẫn đi cùng đằng sau, chọn được một lúc, cuối cùng chỉ vào một chiếc túi xách.

Triệu Manh nhìn tên phóng viên trốn ở một nơi nào đó vỗ vỗ một cái, lại nhìn dáng vẻ mắc cỡ ngại ngùng của Kiều An Hảo, đáy lòng dâng lên một loại ưu thương.

Sau cùng, trong lòng Triệu Manh âm thầm đi như vậy, lại đột nhiên chỉ vào một chiếc túi đắt nhất: “Kiều Kiều, lúc trước không phải cậu nói là thích cái kia sao?”

Vốn dĩ Lục Cẩn Niên đang lấy ví ra chuẩn bị tính tiền, nghe được những lời này của Triệu Manh, lại cất ví lại, làm một động tác tay với người bán hàng, sau đó hơi cúi đầu, nhìn hôm nay cô đi giày đế bằng, mới đến bên cạnh Kiều An Hảo nói một câu: “Thích cái đó à?”

Kiều An Hảo cũng không nói gì, cũng không lắc đầu.

Nhưng là Lục Cẩn Niên dường như cũng không để ý đến ý kiến của cô, chỉ đưa ánh mắt cho trợ lý, sau đó trợ lý lập tức sáng tỏ nói với người bán hàng: “Làm phiền cô đem chiếc túi kia tính cùng.”

“Còn cái nào nữa không?”

Lần này Lục Cẩn Niên không vội tính tiền, lại hỏi.

Triệu Manh liền cướp lời: “Có, cái kia, cái kia, còn có cái kia...”

Đừng nói là túi đẹp, dường như chỉ cần vừa mắt, Triệu Manh liền chỉ tay vào, tốc độ cực kỳ nhanh, khiến từ đầu đến cuối Kiều An Hảo không nói nên lời: “Còn có cái kia... đúng rồi, cái đó Kiều Kiều cũng thích...”

Triệu Manh nói xong, mới phát hiện mình chì chiếc túi kia, nhưng là hôm nay Kiều An Hảo lại mang theo chính chiếc túi đó ra ngoài, ngay lúc Lục Cẩn Niên nhìn thấy, sau đó còn mặt không đỏ tim không đập giải thích một câu: “A... Cái túi kia Kiều Kiều rất thích, chiếc đang cầm có chút cũ rồi, cô ấy muốn đổi cái mới.”

Lục Cẩn Niên cực kỳ bình tĩnh “Ừhm” một tiếng, nhìn thoáng qua trợ lý, trợ lý liền mở miệng nói: “Làm phiền cô mang hết những thứ mà cô gái này vừa chỉ vào tính cùng, toàn bộ.”

Lục Cẩn Niên đi ra tính tiền, trợ lý ở nơi đó cùng người bán hàng kiểm hàng.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,026
Điểm cảm xúc
2,066
Điểm
113
Chương 716: Vợ chồng Lục Kiều (4)
Kiều An Hảo nhìn Triệu Manh, thấp giọng nói: “Triệu Manh, cậu điên rồi à? Trong cửa hàng này có những gì cậu đều vét hết rồi.”

“Kiều Kiều, các cậu đều đã nhìn thấy nhau lúc cởi hết quần áo rồi, già mồm cãi láo gì nữa?” Triệu Manh liếc nhìn cô: “Lại nói, cũng không dùng tiền của cậu, cậu đau lòng cái quỷ gì?”

“Sao không là tiền của mình.” Bọn họ đều đã kết hôn với nhau, tiền của Lục Cẩn Niên cũng là tiền của cô đó.

“Được rồi, cho dù là tiền của cậu, nhưng là tiền của cậu rất nhiều, cho dù là liều mạng tiêu tiền, cũng không bay hết được.” Triệu Manh nói đến đây, ra một ánh mắt với Kiều An Hảo, sau đó Kiều An Hảo liền nghe thấy tiếng của Lục Cẩn Niên truyền đến: “Em đang nói chuyện gì thế?”

Kiều An Hảo còn chưa nói, Triệu Manh liền cười hì hì mở miệng nói: “Lục Ảnh đế, vợ của anh đang lo lắng mình có thể phá sản.”

Theo lời nói của Triệu Manh, cô còn cảm giác được thắt lưng của mình bị Kiều An Hảo dùng lực nhéo một cái.

Vợ của anh... Ba chữ kia nghe thật sự êm tại rồi... Hình như có một làn gió xuân nhẹ nhàng phất qua gương mặt anh tuấn vô cùng của anh, khiến anh không nhịn được vươn tay, mang theo sự cưng chiều, nhẹ nhàng vuốt ve đầu của Kiều An Hảo, sau đó đưa ví tiền của mình cho cô: “Không sao, có thể cầm lấy tiền đi mua tiếp.”

Cũng không phải anh rộng lượng, không cần tiền bạc.

Mà là lúc cả người anh trên dưới chỉ có hai trăm đồng, còn không thèm chớp mắt bỏ hết ra đưa toàn bộ cho cô, huống chi là hiện tại?

Cho dù thời gian xoay chuyển thế nào, cho dù hiện tại anh giàu có bao nhiêu, cho dù anh và cô đã trải qua những gì, đã thay đổi thế nào, trong lòng anh, vẫn luôn dành cho cô một tình yêu trọn vẹn như lúc anh vẫn còn thiếu niên.

Anh rất nghèo, nhưng anh lại nguyện ý đem tất cả tiền của mình cho cô.

Tuy đây là chủ ý của Triệu Manh, nhưng Lục Cẩn Niên vốn không hề biết chuyện gì đã xảy ra, anh cũng không có bất kỳ phiền hà gì, chỉ đơn thuần nghĩ là cô thích gì đó, thì sẽ mua toàn bộ cho cô.

Thậm chí còn nguyện ý đưa ví tiền cho cô.

Không nhớ rõ tới cũng là khi nào thì, ở trên mạng từng nhìn qua có một người nói, một người đàn ông có bao nhiêu tiền không phải là trọng điểm, trọng điểm chính là người đàn ông này có chịu đưa hết tiền bạc của mình cho bạn hay không.

Lúc ấy có rất nhiều người thấy câu nói đó chính là kinh điển, khi đó còn trẻ, không thể chân chính hiểu được hàm nghĩa của câu nói này, càng về sau khi trưởng thành, biết được tầm quan trọng của củi gạo dầu muối tương dấm chua trà ngọt, biết được bôn ba trong thành thị mệt mỏi cỡ não, biết cho dù là mình không thích tiền bạc nhưng tiền bạc vẫn không thể thiếu được, khi đó mới hiểu được, có rất nhiều lúc, tiền bạc không thể đại biểu cho yêu thương, nhưng lại có thể biểu đạt sự yêu thương.

Kiều An Hảo nắm lấy ví tiền của anh, ngửa đầu, bình tĩnh nhìn anh.

Chắc là mấy ngày rồi anh đều chưa được nghỉ ngơi tử tế, khuôn mặt xem ra vẫn anh tuấn như cũ, nhưng rõ ràng trên trán còn mang theo sự mệt mỏi, phía dưới vành mắt còn có quầng thâm.

Áo sơ mi bên trong, không biết cà vạt đã bị kéo ra khi nào, hai cúc áo trên cùng cũng bị cởi ra, Kiều An Hảo có thể nhìn thấy cổ áo của anh có chút nhăn nhúm, trên cổ áo trắng, có một vết bẩn rất nhỏ, có thể là anh đã mặc lâu rồi vẫn chưa thay.

Là vì ngày hôm qua anh vội vàng từ nước Mỹ trở về, đến nhà, cũng chưa kịp tắm, đã bỏ đến đây tìm cô sao?

Anh rõ ràng đã mệt chết rồi, còn gượng gạo chống đỡ, đi dạo phố cùng cô.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top