Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Chương 696: Giải thích (4)
Editor: Xiu Xiu

Kiều An Hảo tự nhiên tự đắc hỏi một câu: “Là sao? Bác Hứa, chúng ta cùng nhìn xem, đến sau cùng, chẳng biết hươu chết về tay ai!”

Nói xong, Kiều An Hảo cúp điện thoại, lúc cô chuẩn bị gác máy, đột nhiên lại nghĩ đến gì đó, lại đem ống nghe đến bên tai, âm thanh bằng phẳng nói: “A... đúng rồi, còn có một việc quên chưa nói với bà, đó chính là tôi và Lục Cẩn Niên đã kết hôn, bà đã từng hao tổn tâm cơ muốn dùng tôi để đả thương Lục Cẩn Niên, nhưng hiện giờ vẫn thất bại, tôi cực kỳ muốn biết, hiện nay không có gì trong tay để uy hiếp Lục Cẩn Niên, bà vẫn muốn đấu cùng anh ấy sao?”

“Chúng mày, hai đứa đều là tiện...” Hàn Như Sơ gằn từng chữ, hung tợn cắn chặt hàm răng nói, chỉ là bà còn chưa nói xong, đột nhiên liền mạnh mẽ ho khan.

Trong điện thoại truyền đến âm thanh khẩn trương của quản gia: “Phu nhân, phu nhân, người làm sao vậy?”

“Phu nhân, bà ho ra máu rồi!”

“Mau gọi xe cứu thương, mau...”

Kiều An Hảo nghe được tiếng lộn xộn ở bên trong, không hề có chút nào mềm lòng, ngược lại còn treo một nự cười trên mặt, và cả sự kiêu ngạo lúc nãy khi nói chuyện với Hàn Như Sơ.

Hàn Như Sơ, lần đầu tiên, đêm sinh nhật của bà, bà đã định sẵn sẽ bại dưới tay tôi1

Đêm nay, vẫn như vậy!

Bà yên tâm, từ giờ trở đi, thế cục đã bắt đầu xoay chuyển, từ nay về sau, tuyệt đối bà sẽ không chiếm được bất kỳ ưu thế gì.

Kiều An Hảo đi ra khỏi bốt điện thoại công cộng, trở về xe của mình, nhận được điện thoại của Lục Cẩn Niên.

Lúc này, Bắc Kinh đang là 11 giờ đêm, Lục Cẩn Niên ở bên kia mới là 10 giờ sáng.

Ngày hôm qua, trước khi anh tắt máy, có nhắc đến với cô, sau khi anh đến Mỹ, liền được mời dự một hội nghị khẩn cấp, có thể không có thời gian gọi điện cho cô, bay đường dài suốt năm tiếng, kế hoạch liên tiếp, đoán chừng anh vừa mới họp xong, có thể thời gian nghỉ ngơi cũng chưa có, liền gọi điện thoại cho cô.

Kiều An Hảo chưa lên xa, tìm một chiếc ghế trống trên quảng trường ngồi xuống, vừa lúc trên đỉnh đầu có ánh sáng của ngon đèn đường, ánh sáng ấm áp bao phủ lấy cả người cô.

Có thể vì đã khuya, quảng trường chỉ còn lại vài tốp năm ba người, không có gì ngoài tiếng xe xẹt qua sau lưng, không gian có chút yên tĩnh.

Lục Cẩn Niên gọi video đến, cô tiếp nhận, màn hình đen tầm mười giây, khuôn mặt của anh mới xuất hiện.

Nhìn cảnh tượng sau lưng anh, chắc là đang ở trong phòng khách sạn, mới vừa tắm qua, trên người còn đang mặc áo tắm, tóc chưa sấy, mới khô được một nửa, nhưng vẫn thi thoảng có giọt nước nhỏ xuống.

“Kiều Kiều?”

“Ừhm.” Kiều An Hảo lên tiếng, còn chưa mở miệng, đã thấy lông mày trên khuôn mặt tuấn dật của anh nhíu lại: “Em đang ở bên ngoài?”

Theo sau câu nói của anh, anh giơ cổ tay lên, nhìn thoáng qua thời gian: “Hiện tại chắc bên em là mười một giờ khuya rồi, sao còn chưa về nhà? Một mình ở bên ngoài à? Nguy hiểm lắm biết không?”

Lúc Lục Cẩn Niên nhìn thời gian, cổ tay đeo chiếc đồng hồ màu đen cũng hiện ra trên màn hình điện thoại di động, tay Kiều An Hảo mạnh mẽ nắm chặt điện thoại, tầm mắt nhìn chiếc đồng hồ kia mãi không dứt.

Có phải là đằng sau chiếc đồng hồ này, có một sự đau đớn vặn vẹo đến khó coi, mà lại là một vết sẹo đau đớn hằn sâu vào trong lòng?

Lục Cẩn Niên nói được một lúc lâu, mới phát hiện ra người phụ nữ đối diện không phản ứng gì, nhìn qua màn hình di động, thấy Kiều An Hảo đang ngơ ngẩn, nhìn chằm chằm vào nơi nào đó, không nhịn được lên tiếng: “kiều Kiều, sao thế, đã có chuyện gì à?”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Chương 697: Giải thích (5)
Editor: Xiu Xiu

Kiều An Hảo hoàn hồn, lắc đầu, nhìn camera di động cười cười, giọng điệu mềm mại mở miệng: “Không có.”

Lập tức thay đổi đề tài: “Chỗ anh xong việc rồi à?”

“Ừhm... Lúc gần 12 giờ mới trở lại khách sạn, buổi chiều lúc ba giờ còn có cuộc họp.” Kiều An Hảo hỏi một vấn đề, đổi lấy Lục Cẩn Niên tự mình báo cáo hành tung.

Bôn ba lâu như vậy, nếu không nghỉ ngơi... Buổi chiều còn họp nữa... Kiều An Hảo “a” một tiếng, sau đó đau lòng nói: “Vậy sao anh vẫn chưa đi nghỉ ngơi?”

“Chờ một lúc nữa.” Giọng nói của anh cực kỳ dịu dàng, trả lời xong câu hỏi của Kiều An Hảo, nhìn vào trong camera, sau lưng cô là đường cái trống trải, có chút lo lắng: “Có phải tâm tình không tốt không? Sao lại một mình ngây ngốc ở trên đường cái như vậy?”

“Không có.” Kiều An Hảo lại lắc đầu, sau đó đưa điện thoại di động xuống, để anh nhìn thấy lễ phục dạ hội trên người mình: “Em vừa tham gia một buổi tiệc.”

Kiều An Hảo mặc một bộ lễ phục cổ hơi thấp, bên ngoài khoác áo bành tô tránh lạnh, lúc cô đưa điện thoại xuống, Lục Cẩn Niên có thể nhìn thấy nửa bầu ngực trắng nõn của cô hiện lên trong màn hình, lập tức liền quay đầu, giọng nói nhiễm một chút khàn khàn không dễ nhận ra: “Trời lạnh như thế, nhanh lên xe, về nhà.”

“Chờ một lát đi.”

Lục Cẩn Niên hơi quay đầu trở lại, nhìn thấy cô vẫn để điện thoại đối diện với ngực của mình, trong cổ họng anh như bị nghẹn, phí rất nhiều công sức, mới miễn cưỡng nặn ra được một chữ: “Ngoan.”

Như thế có phần như đang dỗ trẻ nhỏ... Cô cũng không phải đứa trẻ.

Kiều An Hảo bĩu môi, trong lòng lại phát hiện chính mình đang rất hưởng thụ lời nói như vậy, vốn còn muốn ở lại một lúc, lại không thể khống chế được suy nghĩ muốn đứng lên, ngoan ngoãn lên xe.

Bởi vì lái xe, không thể trò chuyện qua video, Lục Cẩn Niên lại ở tận nước Mỹ, tuy trị an của Bắc Kinh rất tốt, nhưng vẫn sợ cô gặp chuyện gì đó ngoài ý muốn, cho nên liền kết thúc cuộc gọi video, thay đổi sang trò chuyện bình thường.

Lục Cẩn Niên sợ mình nói chuyện sẽ làm ảnh hưởng đến sự tập trung lái xe của Kiều An Hảo, vẫn đều đều duy trì im lặng.

Anh ở nước mỹ có thể nghe thấy tiếng cô bị kẹt xe, cô đeo tai nghe bluetooth có thể nghe được tiếng anh đang xem ti vi, hai người dọc theo đường cô lái xe về nhà, dù không hề trao đổi bất kỳ điều gì với nhau, nhưng tâm trạng lại rất an tĩnh.

Kiều An Hảo dừng xe trong khuôn viên của biệt thự, đem tai nghe bluetooth tháo xuống, cúp điện thoại, một lần nữa gọi lại điện thoại video cho Lục Cẩn Niên, đợi anh nghe máy, cô mới mở miệng nói: “Em về đến nhà rồi.”

“Ừhm.” Lục Cẩn Niên lên tiếng, Kiều An Hảo có thể nghe thấy bên trong có âm thanh vang lên, sau đó là tiếng tivi bị Lục Cẩn Niên cho nhỏ lại, sau đó truyền đến âm thanh hơi loãng của anh: “Trong tủ lạnh có sữa, nhớ hâm nóng lên rồi uống một cốc, buổi tối sẽ ngủ ngon.”

Lúc Lục Cẩn Niên về nhà, đây đều là việc anh sẽ làm, cho dù hiện tại hai người không gặp nhau, anh vẫn nhắc nhở cô.

Kiều An Hảo “Ừhm” một tiếng, đi vào phòng bếp, trong lúc cô đun nóng sữa, nhìn thấy anh đang chăm chú xem ti vi truyền phát tin kinh tế và tài chính, không nhịn được hỏi một câu: “Anh không buồn ngủ à?”

Lục Cẩn Niên quay đầu, nhìn cô một cái: “Chờ một chút, chưa buồn ngủ!”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Chương 698: Giải thích (6)
Kiều An Hảo hâm nóng sữa xong, lấy một chiếc ống hút, hút một hơi, cũng không biết trong đầu nghĩ ra điều gì, liền nói với anh: “Anh không phải là thấy em chưa ngủ nên không ngủ được chứ?”

Đợi cô nói xong những lời này, mới ý thức được mình vừa nói gì, sao cô có thể mặt dày như thế...

Kiều An Hảo không dám ngẩng đầu nhìn Lục Cẩn Niên trong điện thoại, hai tròng mắt xoay vòng vòng, sau cùng lặng lẽ nâng mí mắt lên, kết quả lại nhìn thấy khuôn mặt tuấn tú của anh đang nhìn chằm chằm cô.

Kiều An Hảo không hiểu sao, trái tim cô liền tăng tốc trong nháy mắt, khuôn mặt trở nên ửng hồng, không nhịn được cúi đầu, lại hút vào một miệng lớn sữa, cô còn chưa nuốt xuống, đã nghe thấy giọng nói của anh truyền đến từ trong điện thoại: “ừhm.”

Chỉ là một từ, Kiều An Hảo có chút khó hiểu “ách?” một tiếng.

Lục Cẩn Niên nhìn phản ứng trì độn ngơ ngác của cô, khóe môi hơi cong lên một cái, cả người lười biếng nhích lại phía sau dựa vào thành giường, sau đó còn nói: “Anh nói, ừ, đúng là rất nhớ em.”

Cùng anh kết hôn nhiều ngày như vậy, anh chưa bao giờ nói với cô câu nào lời ngon tiếng ngọt.

Tính ra, đây là lần đầu tiê.

Trái tim của cô, như vừa bị thứ gì đó chậm rãi đánh trúng vào, cực kỳ rung động, cô chỉ cắn ống hút, không hề uống sữa, qua một lúc lâu, cô mới “a...” một tiếng, tỏ ý đã biết.

Lục Cẩn Niên ở trong điện thoại không nói chuyện, vẫn bình tĩnh như cũ nhìn cô, lông mi dài không hề chớp.

Kiều An Hảo cúi rèm mắt, không hề nhìn anh, hai đầu điện thoại đều vô cùng yên tính, Kiều An Hảo nuốt nước miếng một cái, buôn lỏng miệng đang cắn ống hút, nói: “Em cũng rất nhớ anh.”

Kiều An Hảo nói xong năm chữ này, đột nhiên tốc độ của trái tim liền trở nên nhanh hơn.

Yêu anh lâu như vậy, lúc ở sân bay bên Mỹ vừa khóc vừa nháo thổ lộ với anh, nhưng lại chưa bao giờ thật sự nói như bây giờ.

Tính ra, đây cũng là lần đầu tiên.

Không khí ngày càng trở nên ngưng trệ.

Thế nhưng Lục Cẩn Niên là người chuyển đề tài trước, cử động ngón tay của chính mình, quơ quơ trước camera: “Em xem, đều đã lành rồi.”

Kiều An Hảo ngẩng đầu, nhìn ngón tay của anh qua màn hình di động, vẫn còn mấy dấu răng, đều đã kết vảy.

Đây là rạng sáng ngày hôm qua, anh đưa tay vào trong miệng cô lấy giấy chứng nhận kết hôn, cô cắn... Lúc ấy có chút sợ hãi, sau đó cắn xuống, nhớ rõ cô dùng sức lực lớn như thế nào, nhưng không nghĩ đến vết thương lớn như thế.

Kiều An Hảo xấu hổ cong môi cười.

Lục Cẩn Niên giật giật nằm trên giường, giọng nói cực kỳ nhàn hạ: “Hôm nay lúc họp, tất cả mọi người đều nhìn thấy, còn hỏi anh vết thương này là như thế nào.”

“A?” Kiều An Hảo chớp chớp mắt hai lần: “Anh trả lời như thế nào? Không nói là em cắn chứ?”

“Không có.” Lục Cẩn Niên phủ nhận, Kiều An Hảo âm thầm thở ra một hơi nhẹ nhõm, sau đó tiếng của anh lại vang lên: “Anh nói trong khu nhà có con cún phát cuồng cắn anh, bọn họ còn khuyên anh, nhất định phải đi tiêm vắc xin phòng dại.”

Kiều An Hảo vốn là “phốc” cười một tiếng, sau đó khuôn mặt nhỏ nhắn liền bất mãn: “Lục Cẩn Niên, anh đang gián tiếp mắng em là cún sao?”

Mặt mày của anh đều cười: “Còn không ngốc đến mức chưa thể chữa được.”

Kiều An Hảo nổi giận: “Lục Cẩn Niên, giờ anh lại nói em là ngốc nghếch như cún sao?”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Chương 699: Giải thích (7)
Lục Cẩn Niên cười thành tiếng, nhìn người phụ nữ đang phát điên trong màn hình điện thoại, giọng điệu hòa hoãn nói: “Ừhm, anh cực kỳ yêu một chú cún ngốc nghếch.”

Anh cực kỳ yêu một chú cún ngốc nghếch.... Kiều An Hảo thấy như có sợi lông vũ, chậm rãi vờn qua nơi mẫn cảm nhất trong trái tim của mình, cả người đều có chút mơ màng, ngay cả tầm mắt cũng không có điểm xác định, không ngừng dao động.

Những lời này, rõ ràng là mắng cô là cún, không đúng, là cún còn chưa nói, còn là cún ngốc nghếch... nhưng cô lại cảm thấy có bao nhiêu ngọt ngào, chẳng lẽ cô bị mắc chứng cuồng ngược trong truyền thuyết?

Kiều An Hảo thấy được chính mình đúng là hết cách với Lục Cẩn Niên, ra vẻ tức giận, nhưng khóe môi lại không nhịn được cong lên: “Lục Cẩn Niên, đây là anh đang thổ lộ với em sao?”

Lục Cẩn Niên tiếp tục cười thành tiếng, không trả lời chính diện vấn đề của cô, ngược lại lại vứt cho cô: “Em cảm thấy được sao?”

Em cảm thấy được, là anh đã thổ lộ với em.

Trong thâm tâm của cô yên lặng nói một câu, sau đó đặc cốc sữa lên mặt bàn, liếc mắt nhìn đồng hồ, đã qua mười hai giờ đêm rồi.

Lục Cẩn Niên ở bên kia chắc đã qua mười một giờ, buổi chiều còn có cuộc họp, từ hôm qua sau khi rời đi, đến bây giờ còn chưa được nghỉ ngơi...

Kiều An Hảo nâng mí mắt, nhìn qua điện thoại, hỏi anh: “Anh vẫn không buồn ngủ sao?”

“Ừhm... Đợi một lát nữa đi...” Bay một chặng đường dài như thế, hội nghị suốt cả đêm, thật ra rất mệt mỏi, nhưng cùng cô trò chuyện như này, lại khiến anh rất thoải mái, tốt hơn một mình anh nhắm mắt lại nằm trên giường đi vào giấc ngủ, càng dưỡng sức khỏe hơn.

“Gọi video đường dài, cực kỳ đắt, hơn nữa còn là em gọi cho anh, có thể điện thoại sắp hết tiền rồi.” Kiều An Hảo nhỏ giọng nói thầm.

Lục Cẩn Niên lười biếng dựa vào giường, lấy di động ra ấn ấn gì đó, không nói gì.

Kiều An Hảo có thể nghe thấy tiếng ấn bàn phím cực kỳ nhỏ của anh.

“Anh làm gì thế?” Kiều An Hảo rất tò mò hỏi một câu: “Gửi tin nhắn cho ai à?”

“Ừhm.” Lục Cẩn Niên có chút không yên lòng lên tiếng, sau đó di động của cô liên kêu lên, có hai tin nhắn hiện ra phía trên cuộc gọi video.

Mạng điện thoại Trung Quốc gửi lại một tin nhắn, tổng cộng có hai tin, mỗi tin đều là ngạch mức năm chữ số, sau đó di của cô từ ngạch trống, đạt tới ngạch sáu con số.

Trong nháy mắt, Kiều An Hảo liền ngớ ra.

Trong di động vang lên tiếng của Lục Cẩn Niên: “Đến rồi hả?”

Kiều An Hảo bừng tỉnh ngộ ra: “Anh vừa mởi gửi tin nhắn, là gửi tiền điện thoại cho em à?”

Lục Cẩn Niên chỉ nhíu mày, không nói gì, anh hành động như vậy, rõ ràng cho thấy suy đoán của cô là đúng.

Cái gọi là hạnh phúc tràn đầy, chính là cảm giác này đi.

Có một số việc, cô vốn muốn chờ anh về rồi nói, nhưng hiện tại, đột nhiên cô không muốn đợi nữa.

“Ừhm... Lục Cẩn Niên, nếu anh thật sự không ngủ được, em nói một câu chuyện cho anh nghe nhé?”

“Được?” Lục Cẩn Niên không hề di nghị: “Chăm chú lắng nghe.”

Kiều An Hảo mỉm cười, nhẹ nhàng nói một câu: “Anh chờ em một chút, em lên lầu đã.”

“Ừhm.” Lục Cẩn Niên đáp lại, Kiều An Hảo dùng tốc độ nhanh nhất chạy lên lầu, sau đó chạy về phòng ngủ, học dáng vẻ của anh trong video, nằm trên giường, sau lưng lót một cái gối, ôm chăn nói: “Hiện giờ em bắt đầu nhé!”
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Chương 700: Giải thích (8)
Editor : Meitu

"Vậy bây giờ em bắt đầu. "

Lục Cẩn Niên lại "Ừ" một tiếng.

Kiều An Hảo giơ điện thoại di động, nhìn chằm chằm hình ảnh Lục Cẩn Niên trong cuộc gọi video, im lặng tầm mười giây, giống như trong đầu đang sắp xếp lời nói vậy, sau đó hắng giọng, mở miệng nói: "Trước kia, có một nam một nữ, quan hệ bọn họ rất gần gũi, sau đó bọn họ hẹn một ngày, nói rõ trong bữa cơm tối."

"Đó là một ngày lễ rất đặc biệt, cô gái rất vui vẻ, sáng sớm thức dậy, lục toàn bộ quần áo mặc thử."

Theo lời nói của Kiều An Hảo, cô cảm thấy thời gian trong nháy mắt quay lại vào đêm thất tịch lễ tình nhân năm ngoái.

"Dường như cô mặc thử tất cả quần áo trong phòng, rốt cuộc tìm được một bộ quần áo khá ưng ý, sau đó cô đến thẩm mỹ viện trong trung tâm thương mại, trang điểm thật xinh đẹp, khi đó, chẳng qua chỉ mới một giờ chiều cách thời gian bọn họ hẹn nhau đến 6 tiếng, cô gái vì giết thời gian, nên đi lòng vòng trong trung tâm, cuối cùng mới nghĩ ra, chạy đi chọn quà cho người đó. "

"Lúc cô gái đang xếp hành tính tiền, bất chợt xảy ra những chuyện khác, cô gái liền đi tìm người đó, lúc đó cô ấy lại vô tâm thốt ra một vài câu, khiến người đó rất tức giận, sau đó hai người xảy ra tranh cãi, cuối cùng người đó bỏ đi."

Giọng nói Kiều An Hảo rất dịu dàng, êm tai nghe cảm động.

Lục Cẩn Niên rất yên tĩnh, nghe cũng rất nghiêm túc, chẳng qua là anh đã dự đoán được chuyện Kiều An Hảo muốn nói là gì, vẻ mặt trở nên có chút nghiêm túc, nhưng lại không có lên tiếng cắt đứt cô.

"Thật ra thì lúc ấy cô gái có nói xin lỗi, chỉ là người đó rất tức giận, cô gái cảm giác mình không có cố ý, đáy lòng cũng có chút ủy khuất, sau đó hai người cứ như vậy không ai để ý ai."

"Bởi vì nguyên nhân là từ nhỏ đến lớn cô gái đó có một người dì đối xử rất tốt."

Theo lời của Kiều An Hảo, Lục Cẩn Niên từ từ bị kéo nhớ lại về năm đó, anh đang yên tĩnh nghe cô nói, bỗng dưng lên tiếng nói: "Thật ra thì người kia, không phải cáu kỉnh, chỉ là có chút để ý cô gái so sánh anh với người khác, anh ta đến phòng tập thể thao, chạy suốt hai giờ, cuối cùng ý thức được mình chưa đủ kiên nhẫn, gửi một tin nhắn xin lỗi cho cô gái."

Kiều An Hảo hít sâu một hơi: "Nhưng mà, người kia không biết... Cô gái đến nhà bạn, nghe bọn họ nói gì đó, trong lòng cảm thấy không ổn, sau

đó đi đến phòng vệ sinh, thấy mình ăn mặc xinh đẹp, có chút không nỡ để lỡ hẹn bữa cơm tối của bọn họ, vì vậy muốn gửi cho người đó 1 tin nhắn.”

"Cô gái không phải là chỉ đơn thuần suy nghĩ như vậy là xong, cô thật sự gửi tin nhắn cho người kia" ?

Lục Cẩn Niên không nói tiếng nào, chẳng qua là không chớp mắt nhìn chằm chằm Kiều An Hảo trên màn ảnh.

"Cô gái suy nghĩ thời gian rất lâu, mới sắp xếp lời mình sẽ nói."

Giọng nói Kiều An Hảo giọng nói rõ ràng rất nhẹ nhàng, nhưng không biết tại sao, lại làm cho Lục Cẩn Niên cảm thấy mùi bi thương.

"Nội dung tin nhắn của cô gái là, buổi chiều là em quá kích động, thật xin lỗi, anh nói tối nay chúng ta đi ăn cơm, đến lúc đó có thể nói rõ ràng không? Bây giờ em về nhà chờ anh..."

Vẻ mặt Lục Cẩn Niên trở nên có chút đờ đẫn, Kiều An Hảo nhìn qua điện thoại không thấy được ngón tay của anh đã bắt đầu run rẩy.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Chương 701: Giải thích (9)
Editor : Meitu

Kiều Kiều gửi tin nhắn cho anh? Tại sao anh không nhận được?

Đáy lòng anh mơ hồ giống như là cảm nhận được chuyện gì...

Ngay sau đó Lục Cẩn Niên liền nghe Kiều An Hảo vẫn như cũ duy giọng nói rất nhẹ, nói: "Cô gái lại nghe, dì cô gái gọi, nói muốn cô rót giùm ly nước. "

"Cô gái nhất định sẽ đồng ý... Vì vậy cô tắt điện thoại, bưng ly nước xuống lầu, đáy lòng vẫn còn suy nghĩ tin nhắn mình vừa đánh, rốt cuộc có vấn đề gì hay không..."

"Chẳng qua là, lúc cô gái bưng ly nước lên lầu..." Hốc mắt Kiều An Hảo trở nên đỏ hoe, cô ngẩng đầu lên, không nhìn màn hình điện thoại di động, nhìn chằm chằm trần nhà phòng ngủ, nói tiếp: "Lúc đi ngang khúc ngoặt, bất chợt có người vội vàng chạy xuống, sau đó hai người liền đụng vào nhau, cô gái không có chút phòng bị, bị trượt chân, ngã xuống cầu thang. "

Sắc mặt Lục Cẩn Niên nhất thời trắng bệch, anh nhớ tới, lúc ở Mĩ, trong thang máy Kiều An Hảo nói với anh, cô lỡ hẹn, là vì nằm viện.

Khi đó anh có chút đau lòng, nhưng lại không nghĩ rằng, chuyện lại nghiêm trọng như thế.

Lục Cẩn Niên qua một lúc lâu, mới hỏi: "Sau đó thì sao?"

"Sau đó... Sau đó, cô gái kia cảm giác mình như muốn chết..."

Cho dù nhớ lại lần nữa, Kiều An Hảo vẫn như cũ nhớ lại lúc ấy tính mạng mình như ngàn cân treo sợi tóc, trong đầu hiện ra suy nghĩ duy nhất.

"Cô cảm giác được thể lực mình biến mất, ý thức yếu kém, cô rất sợ, cũng rất khủng hoảng, bất chợt rất muốn nói với người kia, cô muốn gửi tin nhắn đó cho anh, cô cảm thấy, đó có thể là lần cuối cùng mình nói chuyện với anh.."

Giọng Kiều An Hảo nhạt đi, trở nên có chút khàn khàn: "Nhưng mà, cô thật vất vả lấy được điện thoại di động, màn ảnh vừa sáng, sau đó người liền ngất đi."

Lục Cẩn Niên muốn mở miệng hỏi câu "Tiếp theo thì sao?", nhưng mà anh mở miệng, lại không nói được gì.

Trong điện thoại có chút yên tĩnh.

Qua tầm 1 phút, Kiều An Hảo hít sâu một hơi, cúi đầu nhìn về phía màn hình, đáy mắt cô ướt át, lấp lánh: "Cô gái kia, suýt nữa thì chết, ở trong bệnh viện hôn mê suốt bốn ngày bốn đêm, đợi đến khi tỉnh lại, người kia đã bỏ đi..."

Kiều An Hảo nói tới đây, nhớ tới ban đầu mình chạy ra khỏi bệnh viện, tìm hình ảnh anh trong Bắc Kinh, cuối cùng không nhịn được, òa khóc.

"Cho nên... Ban đầu, em hoàn toàn không thấy tin nhắn anh gửi đến, cũng không nhận được điện thoại của anh? Thậm chí, em cũng không biết anh chờ em suốt 3 ngày 3 đêm trước nhà họ Kiều?" Lục Cẩn Niên mở miệng, giọng nói có chút run rẩy.

Kiều An Hảo chưa trả lời, chẳng qua là nước mắt tuôn rơi.

Những chuyện kia, trong lúc hôn mê, vậy... Những tin nhắn kia là ai gửi?

Trong đầu Lục Cẩn Niên hiện lên suy nghĩ, cũng chưa có đáp án cụ thể, tiếng Kiều An Hảo mang theo vài phần nức nở mềm mại, lần nữa truyền đến: "Lục Cẩn Niên, cô gái kia, cô ấy nói, nếu như cô ấy biết, người kia tỏ tình, cô ấy nhất định sẽ không từ chối."

Một câu nói khiến cho tất cả nghi ngờ trong đầu Lục Cẩn Niên đã sáng tỏ đáp án.

Trong nháy mắt, Lục Cẩn Niên không biết nên hình dung tâm tình của mình thế nào, anh sửng sốt một chút, lại sửng sốt một chút, cuối cùng bất chợt liền cúp điện thoại.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,411
Điểm cảm xúc
2,277
Điểm
113
Chương 702: Giải thích (10)
Editor : Meitu

Vốn Kiều An Hảo đang đắm chìm trong tâm trạng bi thương, nghe tiếng điện thoại truyền tiếng ‘bíp bíp bíp’, trong nháy mắt ngạc nhiên, nhìn chằm chằm màn hình điện thoại di động, chậm chạp tỉnh táo lại.

Cô đang giải thích với anh... Sao anh lại đột nhiên cúp điện thoại?

-

Rõ ràng Lục Cẩn Niên không có phản ứng mãnh liệt, chẳng qua là nói chuyện điện thoại đơn giản, thậm chí giọng nói và nội dung vẫn còn lưu luyến.

Nhưng mà anh lại cảm giác giống như mình trải qua cuộc thi marathon vậy, hô hấp dồn dập hoàn toàn không thể khống chế.

Anh hung hăng quăng điện thoại lên giường, trong lòng không ngừng run rẩy, sau đó vén chăn lên, vòng quanh phòng ngủ tới tới lui lui đi lại không ngừng.

Kiều An Hảo nói gì nhỉ?

Ban đầu nói cô hôn mê suốt bốn ngày? Nói những tin nhắn kia không phải cô gửi? Nói cô còn muốn gửi tin nhắn xin lỗi anh?

Điều này hoàn toàn ngược lại với nhận thức trong đầu của anh!

Nói cách khác, Kiều An Hảo chưa từng mở miệng nói anh không xứng!

Hơn nữa, lúc nãy cô còn nói gì?

Nếu như cô gái kia, biết anh bày tỏ, cô nhất định sẽ không từ chối!

Lục Cẩn Niên cảm thấy hạnh phúc đến quá nhanh, anh thật sự không có cách cách nào tiêu hóa.

***, này sẽ không phải là anh suy nghĩ lung tung, đang nằm mộng giữa ban ngày chứ?

Lục Cẩn Niên quay đầu nhìn mặt trời chói lọi, trước kia trong lòng anh có sự thống khổ, buổi tối đều là hành hạ, bây giờ là ban ngày...

Lục Cẩn Niên giơ tay lên, vuốt vuốt trán, xong đời, nhất định là trong lòng anh lại xuất hiện vấn đề, anh nhanh chóng gọi cho Lucy, để cô mau đến đây, lập tức, lúc này cần phải có một người bác sĩ tâm lý tâm sự với anh!

Lục Cẩn Niên nghĩ tới đây, liền nhanh chóng nhặt lên điện thoại di động: "Lucy, tôi cảm thấy bây giờ tôi hết sức không bình thường, cô mau chóng tìm 1 bác sĩ tâm lý có thể đáng tin đến khách sạn Hilton, phòng 1513..."

Lục Cẩn Niên dừng một chút, trước khi cúp điện thoại, còn nói: "Tốt nhất cô nên gọi 2 người tới đây, tôi nghĩ lần này có thể không phải là chứng uất ức mà là chứng hoang tưởng."

Cúp điện thoại xong, Lục Cẩn Niên liền thấy lịch sự cuộc gọi của mình và Kiều An Hảo.

Thật sự anh và cô vừa gọi điện thoại...

Lục Cẩn Niên suy nghĩ, gọi lại cho Kiều An Hảo, điện thoại rất nhanh được nhận nghe: "Lúc nãy em gọi cho anh?"

Tiếp theo câu hỏi thăm của anh, đổi lấy chất vấn của Kiều An Hảo: "Lục Cẩn Niên, sao lúc nãy anh lại cúp điện thoại của em?"

Chẳng qua Lục Cẩn Niên tiếp tục hỏi tới: "Em vừa gọi điện thoại nói cho anh nghe em hôn mê suốt 4 ngày? Có đúng không?”

Kiều An Hảo mở miệng, cũng không kịp trả lời, Lục Cẩn Niên lại hỏi: "Em còn nói, em không có trả lời bất kỳ tin nhắn nào, có đúng không?"

"Còn nữa, em nói, nếu như em biết anh tỏ tình sẽ không từ chối? Có phải không?"

Kiều An Hảo bị Lục Cẩn Niên liên tục chặn hỏi ba vấn đề không nói được lời nào, đáy lòng nổi lên một cỗ tức giận, vừa định hỏi rốt cuộc anh làm sao, giọng Lục Cẩn Niên truyền đến: "Kiều Kiều, thật ra thì trong lòng em, anh xứng đáng yêu em, có đúng không?"

Một câu nói này, hỏi khiến đáy lòng Kiều An Hảo mơ hồ nhói đau , những tức giận nhỏ nhặt kia trong nháy mắt tan biến thành mây khói, cô nói với Lục Cẩn Niên hết sức chắc chắn: "Đúng."

Bởi vì đau lòng, Kiều An Hảo mở miệng, giọng nói có chút kích động.

Cô mở miệng, nói tiếp: "Thật ra thì em và anh..."

Chỉ là cô chưa nói hết, điện thoại lại một lần nữa bị Lục Cẩn Niên cắt đứt.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top