Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Hôn Trộm 55 Lần - Diệp Phi Dạ

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,265
Điểm
113
Chương 682: Tin nhắn trong điện thoại di động (33)
Editor : Meitu

Lời này rõ ràng không phải là cô gửi, cô lại kinh ngạc đến mức tim muốn ngừng đập.

Cô ngây người hồi lâu, kinh ngạc lấy lại tinh thần, sau đó tâm trạng của mình phút chốc ào ào vũ bão.

Bên trong nhà hơi ấm từ từ thổi, cô lại cảm thấy toàn thân có chút lạnh như băng, cô giật giật bởi vì giữ vững một tư thế quá lâu, mà có chút cứng ngắc, sau đó cũng cảm giác được buồng tim đau đớn, giống như là con đê chắn sông bị vỡ, ào ào chảy ra không thể ngừng được.

Khó trách, anh và cô từ biệt 4 tháng, lần nữa gặp lại, anh lại đối xử với cô như vậy.

Khó trách, cô nói với anh, cô ở trong bệnh viện, anh không nghĩ là cô đau lòng mà là không có quan hệ gì với anh.

Khó trách, cô hạ thuốc trèo lên giường của anh, cô cho là bọn họ hòa hảo như lúc ban đầu, anh vẫn còn muốn đưa cô đi.

Khó trách, trong sân bay, cô ôm anh nói, cô thích anh, anh lại không động lòng.

Khó trách, bọn họ đã kết hôn, cô vẫn cảm thấy giữa bọn họ như có 1 khoảng cách vô hình.

Khó trách... Khó trách có nhiều cái khó trách như vậy... Đáy lòng vẫn cất giấu những nghi ngờ kia, lúc này đã hiểu hết, tất cả đã thông suốt.

Nếu như không phải cô thương anh, nếu như không phải cô không cẩn thận phá vỡ búp bê sứ, nếu như trợ lý không nói cho cô biết, nếu như không nhờ tình cảm 13 năm của anh, cho cô dũng khí và kiên trì, cô nghĩ, lần sau 2 người gặp lại vẫn bỏ lỡ nhau.

Chỉ có yêu người đó, mới hiểu một câu "Anh xứng sao" này có bao nhiêu đả kích người khác.

Lục Cẩn Niên, lúc anh dùng dao cắt cổ tay, có phải trong lòng anh tràn đầy tuyệt vọng không?

Là tuyệt vọng nhỉ.

Người anh yêu lại đối xử tàn nhẫn với anh như vậy.

Nhưng mà... Anh có biết biết, đây chẳng qua là một hồi hiểu lầm mới đánh mất.

Bỏ qua, bỏ qua... Người ta nói vụt mất bi thương nhất là hữu duyên vô phận.

Thật ra thì, chưa từng có ai biết được, những chuyện vụt mất này chẳng qua chỉ là 1 hiểu lầm!

Hàn Như Sơ, thật bản lãnh!

Có lẽ bà ta đã sớm biết, chỗ trọng yếu của Lục Cẩn Niên là cô, không từ bỏ cho anh, mà phá hủy cả thế giới của anh!

Thì ra là, người đàn ông cô yêu, ban đầu không phải là mang theo tiếc nuối đi, mà là trong lòng như tro tàn.

Thì ra là, lúc cô đang tìm kiếm mải miết trong 4 tháng, anh lại phải sống không bằng chết, chịu đựng nỗi đau đến tê tâm liệt phế.

Hàn Như Sơ, tôi nhất định không tha cho bà!

Đau lòng, tức giận, thù hận...

Cảm xúc phức tạp đan xen vào trong ngực Kiều An Hảo, dường như muốn đánh vỡ thân thể mảnh khảnh của cô.

Toàn thân cô cũng bắt đầu run lên, nhất thời không cầm chắc điện thoại di động, rơi trên sàn nhà.

Đầu ngón tay cô run rẩy nhặt lên, sau đó liền thấy bên dưới khung soạn tin nhắn, còn có một đoạn chưa gửi đi: 【 Kiều Kiều, anh trả Hứa thị lại cho Hứa Gia Mộc, chúng ta trở lại như trước kia, có được không? 】

Bỗng nhiên, Kiều An Hảo rơi nước mắt như mưa.

Anh nhận được tin nhắn cô viết như vậy, anh vẫn viết lời như vậy.

Lục Cẩn Niên, anh có biết, anh dễ dàng như vậy khiến cho em cảm thấy rất xấu hổ.

Ngón tay Kiều An Hảo dọc theo màn hình điện thoại di động, từ từ kéo lên, cô hôn mê trong 4 ngày, anh gửi tin nhắn cho cô, từng tin từng tin đập vào mắt của cô.

Nhiều đến mấy trăm tin nhắn... Khi cô tỉnh lại, cầm điện thoại di động của mình, thấy cũng không quá một phần mười trong đó

Ban đầu Hàn Như Sơ cầm điện thoại di động của cô, nhìn Lục Cẩn Niên thống khổ như vậy mà lại hèn mọn gửi đi những tin nhắn này, đáy lòng không biết có bao nhiêu hả dạ?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,265
Điểm
113
Chương 683: Tin nhắn trong điện thoại di động (34)
Editor : Meitu

Trên đời này, không có thứ gì có thể tổn thương anh được.

Cô chưa từng nghĩ sẽ tổn thương anh.

Nhưng mà thời gian này, cô lại khiến anh đau khổ nhất.

Kiều An Hảo cảm thấy trong lồng ngực giống như bị người ta cầm một cây dao đâm vào, đau nhức từng cơn từng cơn, khiến cho cô cuối cùng không nhịn được, liền cầm điện thoại của Lục Cẩn Niên, ngồi xổm trên mặt đất, khóc huhu.

Qua tầm 15 phút, Kiều An Hảo mới ngừng tiếng khóc, cô hoảng hốt ngồi dậy, chạy về phòng ngủ, hoảng loạn tìm điện thoại của mình, theo bản năng gọi cho Lục Cẩn Niên một cú điện thoại, tiếng nhắc nhở máy đã tắt, cô mới chợt nhớ tới, lúc này Lục Cẩn Niên vẫn còn ở trên máy bay.

Kiều An Hảo có chút ủ rũ buông thõng cánh tay, cầm điện thoại di động đứng trong phòng ngủ một lát, lại đến phòng sách, lần nữa cô ngồi xổm xuống, nhìn bên trong có một giấy hôn thú và 1 túi văn kiện, chần chừ một chút, cầm túi văn kiện lên, mở ra, phát hiện bên trong là một phần giấy tờ tài sản, người nắm giữ công ty cổ phần Hoàn Ảnh truyền thông của anh là cô, mà người nắm giữ công ty Hứa thị chính là Hứa Gia Mộc.

Việc chia tài sản này, ký trước giao thừa, luật sư vẫn là luật sư trước đó của anh.

Nói cách khác, trừ lúc giao thừa về nước, trước đó cũng có... Kiều An Hảo đếm khẽ ngày tháng, đúng lúc ký phần chia tài sản này, chính là trong thời gian cô quay “Thần Kiếm”.

Nói như thế, ban đầu trong đoàn phim《 thần kiếm 》, cô gặp phải nguy hiểm, thật sự là anh đã cứu cô!

Anh từng thu mua Hứa thị, Hứa Gia Mộc và anh trở mặt, mà cô và anh vì Hàn Như Sơ mà bị ngăn cách, mỗi người đi một ngả, nhưng đối với anh mà nói, cô từ bỏ anh.

Anh biết rõ, cô và Hứa Gia Mộc cũng từ bỏ anh, nhưng anh vẫn để lại những gì tốt nhất cho họ.

Kiều An Hảo cầm phần văn kiện chia tài sản, hốc mắt lại đỏ hoe lần nữa.

Thật ra thì trong lòng của Lục Cẩn Niên, trừ em ra, anh cũng rất quan tâm đến em trai Hứa Gia Mộc, đúng không?

Mặc dù vẫn luôn không nói, nhưng thật sự anh rất muốn tình cảm ruột thịt kia, phải không?

Nếu như vậy, bọn em sẽ làm..

Anh vì em làm nhiều chuyện như vậy, bây giờ đến phiên em làm vì anh.

Bởi vì anh, em mới cảm nhận được sự ấm áp và hạnh phúc mà anh im lặng trả giá, như vậy, em cũng muốn để anh một lần hưởng thụ cảm giác này.

Kiều An Hảo nghĩ tới đây, nhìn chằm chằm giấy tờ chia tài sản kia, đáy mắt bất chợt thoáng hiện một tia kiên quyết.

-

Hứa Gia Mộc gọi điện thoại nói Kiều An Hảo tham gia bữa tiệc, nói là bữa tiệc từ thiện, thật ra thì chính là danh môn vọng tộc tìm một lý do dễ nghe để tổ chức.

Chuyện bữa tiệc này, năm Kiều An Hảo mười sáu tuổi, đã cùng Kiều An Hạ tham gia mấy lần với ba Kiều và mẹ Kiều.

Thật ra thì loại tổ chức này, thoạt nhìn là quyên tiền làm việc thiện, thật ra chính là khoe khoang, đàn ông khoe khoang tài sản, phụ nữ khoe khoang vẻ xinh đẹp.

Năm đó chẳng qua Kiều An Hảo chỉ tham gia vài bữa tiệc, đã bị mấy vị thiên kim tiểu thư cùng tuổi tranh đoạt với nhau giày vò đến không muốn đi nữa, ngược lại trời sinh Kiều An Hạ háo thắng không chịu thua, mỗi lần đi tham gia đều ăn mặc trang điểm đẹp đẽ, lần nào cũng trở thành tiêu điểm, thậm chí có năm, Kiều An Hạ còn được bầu là người ưu tú nhất trong mấy năm.

Bữa tiệc tên ‘Bắc Kinh hội’ được tổ chức, lúc Kiều An Hảo đến, ngoài cửa đã có nhiều chiếc xe đậu lại.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,265
Điểm
113
Chương 684: Tin nhắn trong điện thoại di động (35)
Editor : Meitu

Kiều An Hảo bước vào, đưa thư mời, lập tức có phục vụ dẫn cô đi về phía đại sảnh được trang hoàng giống như thủy tinh cung, bên trong ánh đèn sáng chói, có tiếng dương cầm êm ái, toàn bộ danh gia vọng tộc ở Bắc Kinh đều có mặt đông đủ, người người quần áo đắt tiền, vây quanh những người mình quen biết chuyện trò vui vẻ.

Kiều An Hảo mặc một chiếc váy dài hở vai, cô đưa áo khoác cho phục vụ, tay cầm túi, đứng ở cửa nhìn quanh một vòng, cuối cùng tầm mắt liền rơi vào mấy người phụ nữ đang tụ chung 1 chỗ, mẹ Kiều đang bưng ly rượu đỏ vừa nói vừa cười, sau đó liền đi tới.

"Thím."

Mẹ Kiều nghe tiếng, lập tức xoay người, thấy Kiều An Hảo, lập tức thân mật vươn tay nắm tay của cô: "Kiều Kiều tới rồi?"

"Dạ." Kiều An Hảo lấy một cái ly trên khay của phục vụ , khéo léo đứng ở bên cạnh mẹ Kiều, chờ bà giới thiệu những người trước mặt xong, lập tức giơ ly rượu lên, lần lượt chào hỏi.

Kiều An Hạ và Trình Dạng đi Nhật Bản, không thể tới tham gia bữa tiệc tối nay, nhưng mà bởi vì có Kiều An Hảo, mặc dù không lộng lẫy bằng Kiều An Hạ, nhưng lại rất dịu dàng, cộng thêm nhận quay hai bộ phim, cũng được khen ngợi rất nhiều, khiến cho mấy vị phu nhân kia cũng không ngừng tán thưởng với mẹ Kiều.

Mặc dù Kiều An Hảo không phải là con ruột của mẹ Kiều, nhưng là con nuôi hơn 10 năm, nghe người khác khen như vậy, vui vẻ không ngừng cười.

Trên mặt Kiều An Hảo mỉm cười ở bên cạnh mẹ Kiều, sau đó nhìn quanh một vòng bốn phía, rốt cuộc tìm được Hàn Như Sơ đang cụng ly và nói chuyện, sau đó liền tiến tới bên tai mẹ Kiều, thấp giọng nói: "Thím, con đi chào bác gái."

Mẹ Kiều hiền từ cười gật đầu.

Kiều An Hảo nhìn những vị phu nhân kia rồi mỉm cười, nói một câu "Xin lỗi không tiếp được", mới xoay người đi về phía Hàn Như Sơ đứng đi tới.

Mặc dù cổ đông lớn nhất của công ty Hứa thị là Lục Cẩn Niên, nhưng người phụ trách cũng là Hứa Gia Mộc, trong 5 tháng này, Hứa Gia Mộc đóng góp cho cổ phần Hứa thị từng tí một càng ngày càng nhiều, quyền phát biểu cũng càng lúc càng lớn, khiến Hàn Như Sơ tụt dốc không phanh rất là trấn an, lúc này hơn 1 tháng không thấy, ngược lại thoạt nhìn

bà ta vui vẻ hơn sinh nhật năm ngoái, có lẽ đêm sinh nhật đó, cô khiến mẹ con Hứa Gia Mộc xảy ra mâu thuẫn, cũng đã bị bà ta ra tay dọn sạch.

Thật ra thì cũng bình thường.

Kiều An Hảo vốn không trông cậy vào chuyện đêm đó, mà có thể khiến cho quan hệ mẹ con bọn họ tan vỡ, dù sao máu mủ tình thâm, cho dù Hàn Như Sơ đã làm chuyện có lỗi to hơn, Hứa Gia Mộc vẫn mềm lòng như cũ.

Nhưng mà, mâu thuẫn có thể giải quyết, nhưng mà khoảng cách không thể xóa sạch.

Mà nay cô lại từng bước khiến khoảng cách giữa mẹ con bọn họ càng sâu hơn!

Nghĩ tới đây, đáy mắt Kiều An Hảo thoáng hiện một tia lạnh, nhưng trong nháy mắt, liền khôi phục vẻ dịu dàng, đi tới trước mặt Hàn Như Sơ vài bước, ân cần thân thiết mở miệng gọi một tiếng: "Bác gái."

Hàn Như Sơ nghe được giọng của Kiều An Hảo, rõ ràng đang nói chuyện vui vẻ thì đờ đẫn 1 chút, qua ước chừng mười giây, mới nhìn về phía Kiều An Hảo, cười ấm áp: "Kiều Kiều."

Trải qua chuyện sinh nhật năm ngoái, chắc hẳn trong lòng bà ta rất hận cô!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,265
Điểm
113
Chương 685: Tin nhắn trong điện thoại di động (36)
Editor: Xiu Xiu

Trải qua chuyện sinh nhật năm trước, trong lòng cô đã cực kỳ thảm hại!

Tới cùng là người đó gây ra sóng to gió lớn như thế nào, lúc đụng mặt cô, vậy mà vẫn có thể làm như chuyện gì cũng chưa từng xảy ra!

Thế nhưng, không sao cả, bà ta cứ việc ngụy trang, cô sẽ có cách khiến bà ta nôn ra máu!

Trong lòng Kiều An Hảo nhẹ cười một phen, trên khuôn mặt tươi cười càng thêm chói sáng, giống như chính mình có bao nhiêu tin tưởng dành cho bậc trưởng bối, đi đến bên cạnh Hàn Như Sơ, vươn tay khoác lên cánh tay của cô ta, còn có chút làm nũng nói: “Bác Hứa, hóa ra bác ở trong đây, cháu tìm bác cả ngày, có việc muốn nói với bác...”

Nói xong Kiều An Hảo liền tiến sát bên tai Hàn Như Sơ, âm thanh nhỏ chỉ hai người mới có thể nghe thấy: “Lần trước sau sinh nhật vui vẻ của bác, cháu còn chưa chúc mưng bác sang tuổi mới vui vẻ!”

Kiều An Hảo nhắc đến sinh nhật, không tồi, cô cảm giác được cả người Hàn Như Sơ trở nên cứng ngắc, vì duy trì vẻ tươi cười trên mặt, đã trở nên có chút gượng gạo, Kiều An Hảo lại cười tít mắt nói ở bên tai cô, giống như vừa nói với cô những gì đẹp đẽ nhất, quơ quơ cánh tay của bà, nói: “Bác Hứa, bác không thích à?”

“Hứa phu nhân, vị này chính là?” Là người phụ nữ trung niên đến gần Hàn Như Sơ, mỉm cười hỏi.

Hàn Như Sơ âm thầm rút lại cánh tay của mình, muốn rút ra khỏi tay Kiều An Hảo, nhưng là Kiều An Hảo càng ôm chặt thêm, trong lòng Hàn Như Sơ như có một ngọn lửa nhen nhúm lên, bà liều mạng dùng toàn lực của mình, hao phí sự cố gắng rất lớn mới miễn cưỡng nặn ra một nụ cười đoan trang, vẫn duy trì ngữ điệu thăng bằng, nói với người phụ nữ kia: “Đây là thiên kim của Kiều gia.”

“Xin chào, cháu là Kiều An Hảo.” So với tích tụ oán giận trong lòng Hàn Như Sơ, Kiều An Hảo lại cảm thấy vô cùng thoải mái, cô vươn tay, cùng chạm cốc với người phụ nữ trung niên, ưu nhã uống một ngụm rượu đỏ.

“Kiều An Hảo, tôi biết, là nữ thứ của Khuynh Thành thời gian.”

“Hóa ra bác có xem phim của cháu...”

Hàn Như Sơ nghe Kiều An Hảo và người phụ nữ kia tán gẫu đến mức khí thế ngất trời, bà chỉ thấy phiền toái, giơ lý rượu lên, một hơi uống sạch, sau đó nhắm mắt lại hít sâu một hơi, mới quay đầu, nhìn Kiều An Hảo dịu dàng mở miệng: “Kiều Kiều, bác cháu ở bên kia, cùng bác qua đó chào hỏi nhé?”

Kiều An Hảo làm sao không biết Hàn Như Sơ muốn mình rời đi, chỉ tiếc, bà sẽ không được như ý!

Chẳng những không đi, cô còn muốn bà ta kìm nén đến phát điên.

“Cháu vừa mới chào hỏi qua bác cháu rồi.” Kiều An Hảo bùng nổ trong nháy mắt, sau đó như nghĩ đến gì, đột nhiên còn nói: “A... đúng rồi, bác Hứa, cháu quên mất có một chuyện muốn nói với bác...”

Nói xong, Kiều An Hảo lại tiến đến bên tai Hàn Như Sơ, vẫn là âm thanh chỉ có hai người nghe thấy: “Đêm tình nhân năm trước, tại sao cháu lại bị ngã từ trên cầu thang xuống ở Hứa gia, không biết bác Hứa có biết nguyên nhân không?”

“Gia Mộc nói cho mày rồi phải không?” Lời của Kiều An Hảo vừa dứt, Hàn Như Sơ giống như phản xạ có điều kiện, mở miệng hỏi một câu.

Thật ra, Kiều An Hảo cũng không xác định được việc mình ngã từ trên cầu thang xuống có phải là một âm mưu không.

Sau khi cô xem những thứ trong ngăn kéo của Lục Cẩn Niên ngày hôm qua, ý nghĩ này mới chợt hiện lên.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,265
Điểm
113
Chương 686: Tin nhắn trong điện thoại di động (37)
Editor: Xiu Xiu

Thế nhưng là vì muốn cho Hàn Như Sơ ngột ngạt hơn, mới thuận miệng hỏi, lại không nghĩ rằng, bà ta luôn túc trí đa mưu như thế, vậy mà cũng có lúc sai lầm!

Nói như thế, quả nhiên là bà ta bày mưu đẩy cô xuống cầu thang...

Mà lúc sinh nhật của bà ta, Hứa Gia Mộc nghe lén được, chính là chuyện bà ta đẩy cô xuống lầu... Nói cách khác, trong lòng Hứa Gia Mộc đã biết, mẹ anh là người gây bất lợi cho cô...

“Hứa phu nhân, cô Kiều, hai người đang nói gì thế?” Người phụ nữ trung niên nhìn vẻ mặt của Hàn Như Sơ có chút kích động, không nhịn được tò mò hỏi một câu.

Lúc này Hàn Như Sơ mới nhớ ra mình đang ở trong dạ tiệc, vội vàng bình tĩnh lại, vừa định tìm một cái cớ che giấu sự thất thố vừa rồi, kết quả bên tai lại truyền đến giọng nói đè thấp của Kiều An Hảo: “Anh Gia Mộc làm sao có thể nói cho cháu biết những thứ này? Chẳng qua là nói bừa một phen, không nghĩ tới bà lại tốt như thế, tự mình nói sự thật với tôi, bác Hứa, phải phải chú ý, đừng để đến lúc, chuyện bác hại chết con của người khác, cũng không biết chừng mực mà nói ra dễ dàng như thế...”

Lúc Kiều An Hảo nói những lời này, trên mặt vẫn duy trì vẻ tươi cười ngọt ngào, người xung quanh nhìn vào, giống như con gái đang làm nũng với mẹ.

Hạn Như Sơ nghe cô nói mấy chữ “hại chết con của người khác” này, tuy đã cực kỳ cố gắng duy trì trạng thái bình tĩnh, nhưng Kiều An Hảo ôm cánh tay của bà, Kiều An Hảo có thể cảm nhận được cánh tay của bà ta giật lên một cái.

Thật ra biên độ hành động của Hàn Như Sơ rất nhỏ, sẽ không bị ai phát hiện, nhưng Kiều An Hảo lại theo động tác của bà, lôi kéo cánh tay của bà, sau đó liền vung cánh tay bà ta ra, âm thầm cắn răng một cía, trực tiếp ngã trên mặt đất, còn hô lên một tiếng nhỏ.

Một loạt những hình ảnh này, xảy ra liên tiếp nhau, nghiễm nhiên giống như Kiều An Hảo bị Hàn Như Sơ đẩy ngã xuống đất.

Trong nháy mắt liền dẫn đến không ít ánh mắt của người khác.

“Sao lại thế này?”

“Đúng vậy, đang êm đẹp sao lại đẩy người ta?”.

“Là sao...”

Bên cạnh có người đi đến đỡ Kiều An Hảo ngồi dậy, quan tâm hỏi ý kiến một câu: “Không có việc gì chứ?”

Hứa Gia Mộc cách đó không xa, thấy dáng vẻ của mẹ mình, lại không rõ tình hình ở chỗ này, nhìn người xung quanh nói một tiếng “thật xin lỗi”, sau đó ngay lập tức đi tới, kết quả lại nhìn thấy Kiều An Hảo đang được người khác đỡ dậy, lông mày của anh nhíu lại, vội vàng đi xuyên qua đám người, đi về phía Kiều An Hảo.

Kiều An Hảo lắc lắc đầu với người đỡ mình dậy, nói một tiếng “Cảm ơn”, sau đó liền thấy quá nhiều người đứng chung quanh, đi về phía Hứa Gia Mộc, rũ mắt xuống, giả bộ không có chuyện gì, nghiêng đầu nhìn Hàn Như Sơ, ra vẻ vô tội hỏi: “Bác Hứa, cháu nói sai gì sao? Sao đột nhiên bác lại đẩy cháu?”

Cả đời Hàn Như Sơ đều chưa từng phải nếm mùi vị âm thầm chịu đựng như bây giờ, bà luôn tỏ ra tao nhã đại nhân đại lượng, lại bị cô làm hại trở thành trò cười của thiên hạ.

Lúc này, Kiều An Hảo tỏ ra rất tủi thân, không thể nghi ngờ nữa, Hàn Như Sơ vô cùng tức giận, đến mức cả khuôn mặt đã ửng hồng, giọng điệu vô cùng độc ác nói ra một câu: “Cô nói hươu nói vượn gì thế, tôi đẩy cô khi nào...”

Chỉ tiếc, Hàn Như Sơ còn chưa trách cứ xong, cổ tay đã bị Hứa Gia Mộc giữ chặt lấy.

Bà sửng sốt, theo bản năng nhìn về phía con trai của mình, há to mồm, mang theo vài phần kích động như muốn nói gì đó với Hứa Gia Mộc.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,265
Điểm
113
Chương 687: Tin nhắn trong điện thoại di động (38)
Editor: Xiu Xiu

Chỉ là còn chưa kịp phát ra âm thanh gì, trước mắt bao nhiêu người, đã trực tiếp bị Hứa Gia Mộc dắt đi ra khỏi đại sảnh.

Hàn Như Sơ phản ứng lại Hứa Gia Mộc, nhưng là lúc này lại bắt đầu tiệc từ thiện.

Người chủ trì bữa tiệc đứng trên sân khấu, nắm microphone, nói xong một chút lời chúc mừng từ phía Chính phủ.

Kiều An Hảo ngồi bên cạnh bác gái, nhìn thấy Hứa Gia Mộc và Hàn Như Sơ ngồi hai bên người Hứa Vạn Lý, hai mẹ con dường như đang có khắc khẩu, vẻ mặt đều khó coi.

Nếu tới tham gia tiệc từ thiện tối, tự nhiên cũng sẽ có ý nghĩa là tham gia vào một cuộc bán đấu giá nào đó.

Thật ra những đồ trong tiệc từ thiện, không phải không có thứ tốt, nhưng là dưới tình hình chung đều là có lệ mang đến tham gia, đương nhiên cũng có thể là những di vật của danh gia vọng tộc.

Trước khi cuộc đấu gía diễn ra, mấy thứ này không tính là đặc biệt quý, đại đa số đều là đồ trang sức, châu báu và một chút vật trang trí.

Cuộc đấu giá diễn ra suôn sẻ được một lúc, từ nhỏ đến lớn Kiều An Hảo đã xem qua không biết bao nhiêu lần, nhắm mắt lại đều có thể biết được tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Tầm khoảng hơn một giờ, rốt cuộc cũng có thể nhìn thấy điều quan trọng nhất của buổi tiệc, vốn dĩ cả hội trường đang lâm vào trạng thái trầm trầm buồn ngủ, rốt cuộc liền trở nên sinh động hẳn lên, ngay cả người chủ trì cũng giơ microphone lên, giọng điệu giống như kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì đó: “Sắp tới sẽ cho mọi người chiêm ngưỡng một chiếc tủ âm tường, tên là “Kỳ tích”, do 30 người thợ thủ công danh tiếng tạo ra trong năm năm, nó là một trân phẩm hiếm có, giá khởi điểm là một triệu hai ngàn vạn nhân dân tệ, ....”

Theo lời nói của người chủ trì, có người đến giữa sân khấu mang miếng vải đen vén ra, để lộ ra một chiếc tủ âm tường màu xanh thẫm, mặt trên khảm đầy các loại bảo thạch, dưới ánh đèn, trở nên cực kỳ chói mắt....

“Thật sự là kỳ tích, có đúng hay không? Như thế chúng ta liền bắt đầu cuộc đấu giá này đi, bắt đầu...”

Người chủ trì nói xong được nửa phút, có người đưa ra giá đầu tiên: “Một triệu hai ngàn ba trăm vạn nhân dân tệ.”

“Một triệu hai ngàn tám vạn nhân dân tê.”

“Một triệu ba trăm ngàn nhân dân tệ.”

Thế nhưng trôi qua hai mươi phút, giá của chiếc tủ âm tường này đã tăng lên tới hai triệu nhân dân tệ, nhưng hiện tại vẫn có người đang không ngừng mở miệng tăng giá lên, không có dấu hiệu nào muốn dừng lại, mãi đến khi giá được kéo lên đến ba triệu nhân dân tệ, người tham gia cũng chỉ còn hai ba người, giá cả lại tăng thêm hai ngàn vạn, rốt cuộc chỉ còn lại một mình Kiều gia.

“Ba triệu hai ngàn vạn, lần một.”

“Ba triệu hai ngàn vạn, lần hai.”

Lúc người chủ trì đang chuẩn bị hô lần thứ ba, Hàn Như Sơ vẫn trầm mặc nãy giờ, chợt đột nhiên mở miệng: “Ba triệu bốn trăm ngàn.”

Toàn hội trường liền rộ lên.

Người ở đây, ai cũng biết, năm trước Hứa gia bị mua lại, bây giờ đã không còn như trước.

Lúc này, bà mở miệng hô lên giá ba triệu bốn trăm ngàn, nhất thời liền hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Kiều An Hảo đợi một đêm, chính là vì thời khắc này.

Về chuyện của cuộc đấu giá lần này, thật ra vẫn là trong một lần Kiều An Hạ vô ý nói cho cô biết.

Nói là vì Hứa thị không còn như trước, năm nay Kiều gia phải giúp Hứa thị hoàn thành một cuộc đấu giá, để nói cho mọi người biết, Hứa Thị sau khi bị thay đổi đại cổ đông, nhưng vẫn còn tiền như cũ, có thể đứng ra đầu tư, tuy bỏ ra một số tiền lớn, thật ra, cũng mang đến lợi ích to lớn cho mình.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
11,373
Điểm cảm xúc
2,265
Điểm
113
Chương 688: Tin nhắn trong điện thoại di động (39)
Editor: Xiu Xiu

Sở dĩ ban đầu Hứa gia không trả giá, mà để Kiều gia trả giá, là vì hai năm qua Kiều gia phát triển rất tốt.

Nếu Kiều gia bắt buộc muốn lấy, rất nhiều người sẽ buông tay, như vậy, Hứa gia sẽ nhảy vào, tất nhiên có thể tiết kiệm được một khoản rất lớn.

Hàn Như Sơ dám làm khó cô như vậy, vẫn còn muốn mượn Kiều gia để trợ giúp Hứa gia, bà ta nghĩ cũng đừng nghĩ!

Vì khiến người khác không nhìn ra sự bàn bạc trước của Kiều gia và Hứa gia, Bác trai của Kiều An Hảo còn cố ý báo giá hai lần sau khi Hàn Như Sơ ra giá.

“Ba triệu sáu trăm ngàn, lần một!”

“Ba triệu sáu trăm ngàn, lần hai!”

“Ba triệu sáu trăm ngàn, lần ba!”

Người chủ trì gõ cây búa tuyên bố: “Chúc mừng vật phẩm bán đấu giá chủ chốt của năm nay, đã thuộc về bà Hàn Như Sơ của Hứa thị.”

Toàn hội trường vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, Hàn Như Sơ mỉm cười đứng lên, đi đến sân khấu.

Kiều An Hảo lấy điện thoại di động ra, soạn một tin nhắn, gửi cho Triệu Manh, đơn giản chỉ có hai chữ cái: “OK”

Người chủ trì cầm tay Hàn Như Sơ, sau đó đưa microphone cho bà, Hàn Như Sơ đoan trang đại lượng chỉ nói hai câu đơn giản, người chủ trì cười nói: “Hiện tại mời người điều khiển chương trình lấy hợp đồng chuyển nhượng mang lên sân khấy, để bà Hàn Như Sơ ký trước mặt mọi người, xác nhận vật phẩm, sau đó chiếc tủ âm tường này liền thuộc về bà.”

Theo lời của người chủ trì, cả hội trường liền vang lên tiếng nhạc.

Người điều khiển chương trình mặc sườn xám màu hồng nhạt cầm hợp đồng đi lên sân khấu, người chủ trì tự mình đưa bút cho Hàn Như Sơ, lúc bà chuẩn bị ký tên, đột nhiên tiếng nhạc liền im bặt.

Người chủ trì có chút buồn bực nhìn quanh hậu trường, giơ microphone lên, hỏi một câu “Sao thể”, nhưng microphone lại bị cắt đứt, người phía dưới không hề nghe được gì.

Hội trường liền vang lên tiếng xì xào bàn tán.

Người chủ trì nhấp miệng muốn nói gì đó với hậu trường, sau đó liền xoay người, cúi đầu xin lỗi với người bên dưới, cô vừa mới đứng thẳng người dậy, cả hội trường liền vang lên tiếng: “Tại sao bà lại làm như vậy? Bà...”

“Cậu không thấy mình đã làm Hứa Gia Mộc – người từng cứu cậu một mạng người thất vọng sao? Mấy năm nay Gia Mộc đối xử tốt với cậu như vậy, cậu đã quên hết rồi sao? Tới cùng là cậu có lương tâm hay không?”

Câu đầu tiên là giọng nam, câu thứ hai là giọng nữ.

Tất cả mọi người nghe thấy âm thanh có chút quen thuộc, nhưng lại trong phút chốc không nhớ ra được là ai, vẻ mặt có chút khó hiểu, âm thanh đang xì xào bàn tán dần nhỏ đi.

Ngay cả người chủ trì đứng trên sân khấu cũng có chút kinh ngạc.

Nhưng bên trong lời nói lại nhắc đến ba chữ “Hứa Gia Mộc”, tất cả mọi người đều quay đầu nhìn anh.

Hứa Gia Mộc nhíu mày, vẻ mặt có chút mờ mịt, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Thế nhưng không đợi mọi người khôi phục lại tinh thần, âm thanh lại nhẹ nhàng vang lên lần nữa, vẫn là giọng nam vừa nãy: “Hàn phu nhân, có phải bà muốn nói những lời này không?”

Hàn phu nhân... Hứa Gia Mộc... trong nháy mắt, sự chú ý của mọi người đang đặt trên người Hứa Gia Mộc liền dời sang người Hàn Như Sơ.

Hóa ra giọng nữ trong cuộc đối thoại này là bà ta.

“Tôi có thể nói rõ ràng với Hứa Gia Mộc, tôi làm việc này không thẹn với lương tâm! Bà? Hàn phu nhân, bà có thể giống như tôi không, bình thản mở miệng nói hết mọi chuyện với Hứa Gia Mộc, người làm mẹ như bà không thấy thẹn với lương tâm sao?” Vẫn là giọng nam, tuy chỉ là nghe lại, nhưng âm sắc vẫn hoa lệ, lại ẩn chứa một sức mạnh bức người.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top