[Huyền huyễn] Duyên Số Gặp Ma - Bounthanh Sirimoungkhoune
Tham gia
27/6/19
Bài viết
246
Điểm cảm xúc
157
Điểm
43
Chương 105: Chuyện kể chị bán phở
Một ngày rằm lớn trong mùa hè, là ngày chủ nhật, bến ghe thành phố nhỏ rất là an tĩnh, sập bán phở bình dân đang ngóng chờ khách, tôi đậu xe máy xuống ngồi chờ chị bán phở, cũng quen vì tôi đến ủng hộ chị luôn luôn.

Trong lúc đó thì cô bán bánh bên cạnh nói với tôi:

- Chờ một lát chị về, rằm lớn nào chị cũng đi lễ chùa một chút buổi sáng mới trở về bán vì chị đã bị ma dọa ở đây.

Vừa nghe nói ma thì cái mặt tôi nó tươi như hoa tại chỗ, vừa ăn phở vừa nghe chuyện ma chắc rất là mùi mặn hôm nay, một lát bóng chị bán phở từ ngõ hẻm thẳng tới.

Chị mở lời hỏi:

- Chờ lâu không em chị vừa đi chùa một lát mới về.

Tôi mở lời chào chị và nói thêm:

- Em không biết, hôm nay rằm chợ bến ghe vắng không thấy hoa trái từ quê vào chỉ có người vào thành chơi thôi. Em ăn phở phải được nghe chuyện ma của chị gặp mới được, nếu không được nghe chuyện ma thì em không ăn phở chị luôn, nếu có chuyện ma thì rằm nào em cũng đến ăn phở.

Chị tươi cười và nói:

- Sao số chị gặp ma luôn luôn vậy, chị đi chùa sáng ngày rằm là vì chị nhớ tới một chuyện ma mà chị gặp ở đây.

Mấy cô bán bên cạnh chị cũng quay mặt lại nghe chuyện với nhau.

Chị kể chuyện:

- Một sáng, ngày rằm 15, cũng còn sớm khi tôi đang chuẩn bị đồ bán phở lên cái sập bán này, bàn bán bánh trái bên cạnh còn chưa ra, trong lúc đang loay hoay thì có một cơn gió nhè nhẹ thổi qua cộng thêm một tiếng lành lạnh nhè nhẹ trôi vào tai tôi “Tiếng chào cô”.

Tôi bật đứng thẳng lên như cái lò xo và ngó vòng quanh, đến lúc quay về phía sau lưng thì muốn đứng tim luôn, một bóng người đàn ông cỡ tuổi 50 đã đứng ở gần sau lưng tôi từ lúc nào không biết, tôi lấy tay đấm lên ngực mấy cái thở dài mới cất tiếng nói lên được rồi tôi hỏi:

- Chú đến ăn phở thì chờ con chút vì chưa sắp soạn xong và đồ mang tới còn chưa đủ để bán.

Ông chú đứng mỉm cười nhè nhẹ và lắc đầu tiếp với tiếng nói chậm chậm:

- Chú ở quê đến muốn hỏi con ở gần đây có ngôi chùa nào không? Chú muốn đi cúng chùa.

Tôi ngó ông chú đang đứng thì thấy trên má có vết trầy và áo trên bả vai bị rách, hình như chú không được khỏe vì thấy mặt trắng bách, ngó cũng đáng tội nghiệp, xong tôi nói:

- Nhà con ở sát chùa không xa đâu, con phải về lấy đồ thêm 2 chuyến nữa mới xong để bán phở, chờ con vài phút rồi chú về theo con có được không?

Ông chú mỉm cười và gật đầu, ngó thấy như là người ít nói, tôi cũng không được hỏi han hay trò chuyện gì vì mỗi sáng sớm là quá bận xếp soạn gấp gáp cho gọn sập bán phở.

Xong vài phút thì tôi nói:

- Chú đi theo con.

Ông chú lững thững theo sau, khi qua con đường quành thẳng và ngó thấy chùa thì tôi nói:

- Đó ở trước mặt là ngôi chùa, con phải về lấy đồ gấp và chào chú.

Một lát thì sập bán phở gọn và đầy đủ chờ khách đến ăn, mấy tiếng bận rộn bán phở sáng cho khách đến ăn cũng nghe tin là có xác chết trôi từ quê đến dạt vào bờ xa cỡ 300m. Tôi cũng không được để ý gì cả cho xong phút giờ bận rộn bán hàng thì cũng gần 11 giờ trưa, tôi mới ngồi xuống ngó về nơi người đang đứng ở lề đường chỉ chỉ chỏ chỏ ngó xuống sông, tôi bắt đầu cất bước tới nơi người đang đứng coi, vừa đi vừa thấy lạnh cột sống nổi da gà. Khi đi tới nơi đông người ở bờ sông thì hình như mình chìm trong giấc mơ không nghe ai hỏi hay tiếng nói gì cả, như có gì thấy quen quen và cuốn hút cho tôi bước xuống bờ sông nơi xác chết đó, khi tôi ngó vào xác chết đang bập bềnh ở bờ sông thấy vết trầy trên mặt và bộ quần áo thì tôi thoát ra một tiếng “Trời ơi”. Và tất cả tối sầm, tôi bất tỉnh tại chỗ, một lát cũng không biết là bao lâu thì hai cái tai tôi bắt đầu nghe tiếng xôn xao câu được câu không là “Cô bán phở, đem cô về nhà, đem cô vào bệnh viện, đem cô và chùa”. Hình như lúc đó người ta dìu tôi vào chùa và khi vừa bước vào cổng chùa thì tôi bắt đầu tỉnh lại. Ông chủ trì gọi hồn vía lại cho và ông nói:

- Không có gì đâu, người ta cám ơn con vì sáng nay con chỉ đường và dẫn người ta đến chùa.

Tôi nghe lời nói ông chủ trì câu này làm cho tôi sùi lông nhím đầy thân thể luôn, rồi tôi mới kể lại câu chuyện xảy ra sáng nay cho bà con thân nhân nghe
-Ông chú mà tôi chỉ đường dẫn vào chùa đó là xác chết đang nằm bập bềnh ở bờ sông chờ thân nhân đường xa đến nhặt xác và làm đám tang cho.

Và từ đó sáng ngày rằm nào tôi phải đi cúng bái chùa trước mới trở về bán phở.

Nghe chuyện kể đến đây tôi muốn ăn thêm một tô phở để nghe thêm chuyện mà cái bụng tôi no rồi đành phải ngừng thôi, lòng mong được nghe truyện ma chị thêm.

Viết xong 8.00 đêm 25.11.2019
 
Tham gia
27/6/19
Bài viết
246
Điểm cảm xúc
157
Điểm
43
Chương 106: Bạn học miền quê

Mỗi mùa hè đến thì phải xa trường học 4 tháng, xa bè bạn, người thì về quê, người thì về với mùa ruộng nương, lâu lâu mới được gặp nhau. Ngồi thơ thẩn chiều hoang nhớ tới bạn, tôi nghĩ cuối tuần này đi thăm bạn ở quê để chài cá đêm hay đi bắt ếch bắt nhái cho vui, thành phố nhỏ rất là buồn. Ngõ hẻm xuống nhà tôi thẳng vào chợ lớn, thường xuyên buổi sáng thì tôi qua lại với chợ.

Tôi nhớ đó là sáng thứ hai, lang thang bước ở bến xe từ làng bạn đến đậu, để nhắn nhủ là cuối tuần mình sẽ đến nhà bạn sợ bạn không ở nhà đi săn bắn hay đi làm ruộng ở xa, rồi tôi cũng gặp người làng của bạn:

-Một người bạn gái tên là Nì học chung lớp, đem rau cỏ đến chợ.

Tôi mở lời chào trước từ xa:

- Nì, mùa hè ở làng vui vẻ không? Ba mẹ ra thế nào?

Mới nói tới đây thì cô vẫy tay chào và chạy lên xe gấp.

Xong tôi quay về nhà làm việc nhà giúp ba, cho đến chiều tôi dạo bước ra sân chùa chơi đá cầu với bạn, thì tôi nghe bạn bè nói:

- Cá vào sông nhiều lắm ở miền nam thành phố, người làng đem cá vào thành phố bán quá xá trời luôn.

Tôi nghe nói vậy tôi nghĩ là cuối tuần này tôi đi chài cá, tôi có 3-4 người bạn học cùng lớp ở nơi đó cả Nì mà gặp sáng nay nữa.

Sáng mai tôi xong hết việc nhà, tôi dạo bước ra bến xe xuôi miền nam kiếm người quen biết để nhắn tin là thứ 7 sau buổi trưa tôi tới nhà bạn tên là Mone. Xe chuyến đầu cũng 1 giờ trưa, xe vừa lái đi tôi thấy Nì lần nữa ngồi trên xe và đưa tay vào tôi, tôi đưa tay chào lại. Tôi ngồi uống ly nước ngọt ở bến xe chờ coi chuyến sau có ai quen không nhưng 2-3 chuyến sau cũng không có ai quen tôi quay trở về chờ ngày mai sáng. Là sáng thứ tư tôi đến sớm, tôi quen một người học cùng trường thì tôi nhắn tin, xong tôi dạo bước qua chợ về nhà. Trong khi tôi đang đi thì lại gặp cô Nì nữa rồi, tay đang xách mấy bộ cà sa màu vàng đồ dùng của sư trong chùa.

Tôi chào và hỏi:

- Nhà làm lễ sao mua toàn là đồ cúng chùa vậy? Thứ 7 tôi đến thăm Mone đi chài cá đó.

Cô nói chậm chậm:

- Đừng quên ghé thăm em nghe.

Nói xong cô đi tiếp về bến xe.

Hôm thứ sáu, tôi lang thang ở chợ nghĩ mua gì, để khi thứ bảy mình cho có quà tặng một chút, đang đứng nghĩ đó tôi thấy Nì đi qua mặt tôi nữa mỉm cười gật đầu rồi đi tiếp. Tôi đi mua sữa lon, bột ngọt, với pin đèn, để tặng ba mẹ của bạn ở quê.

Ngày mai, thứ bảy 11 giờ trưa, tôi lên xe honda với cái ba lô đằng sau, dọc theo con sông Mêkông về miền nam thành phố 20km xa trên đường rừng núi đất đỏ bụi bặm không có trải nhựa. 2.30 giờ tôi tới làng và tới nhà bạn.

Nào là dưa gang, dưa hấu, trái cây thiên nhiên cam quýt, me ngọt đủ thứ chờ tôi. Ngồi xuống chào hỏi ba mẹ bạn. Bà mẹ với em gái của bạn dẹp dọn nơi cho tôi ngủ ban đêm, và chuẩn bị cơm chiều trước khi hai đứa chúng tôi đi chài cá. Tôi với bạn dạo bước chiều, coi người làng buôn bán ở vệ đường, coi xe qua xe lại người ghé mua. 5 giờ chiều rồi nơi núi rừng, ánh mặt trời sắp sửa đi trốn vào sau lưng núi, để lại ánh đèn cầy đèn dầu chuẩn bị khoe sắc bóng. Tôi đang đứng với bạn thì bỗng nhiên tiếng em gái của bạn gọi:

- Chiều rồi, người bán trái cây sắp dọn về hết 2 anh ngó gì nữa, mâm cơm xong rồi về ăn cơm chiều, các anh còn phải đi chài cá đêm nữa mà.

Hai người về ăn cơm.

Hôm nay được ngồi ăn bát cơm đầy mùi vị quê còn gì bằng nữa, xong bữa cơm, đêm xuôi về cuối tháng nên tối đen như mực, không có trăng đêm, ngồi nghỉ một lát, 2 đứa chuẩn bị 2 cái chài, đèn pin rổ cá, 2 cái chèo. 8 giờ đêm bắt đầu đi xuống bờ sông lên cái ghe nhỏ, chèo theo bờ, ngược dòng sông gần 1 cây số xa làng, đậu ghe, tôi hút điếu thuốc lá xong, bắt đầu chài theo ghe chảy chậm chậm, trời mưa với cá lên sông thì chưa tới 300 thước thì đã đầy một cái rổ, rất là vui, chưa bao giờ chài cá ở nhà quê mà được nhiều như vậy, đây cũng là lần đầu tiên của tôi.

Bạn nói:

-Có nghỉ chút nào không? Lâu lâu bạn chài một lần, chài riết mà mê được cá, không bỏ đâu, đau lưng đó, sông gần làng nó ồn ào cả ngày không có cá đâu.

Tôi trả lời:

- Thôi mình tà tà cho tới làng đã, trước khi chài xuôi theo sông thêm một lần rồi hẵng nghỉ.

Có một chuyện trong lòng mà tôi không dám nói với bạn, mà cũng không hiểu là nói thế nào, từ đầu tối khi bước xuống bờ sông lên ngồi trên cái ghe đó. Tại sao gai ốc gai mít nổi lên đầy người, rồi sởn tóc gáy từng trạm, từng trạm như vậy. Tôi cố nhịn để giữ cái mùi vị chài cá đang vui và lâu lâu mới có cơ hội ngủ ở nhà quê. Rồi thuyền cập bến làng nghỉ ngơi cũng gần 12 giờ đêm, ngồi hút điếu thuốc lá, mấy ly nước ấm trò chuyện nhau một lát, bạn hỏi:

- Đủ chưa hay mệt chưa? Nếu mệt thì lên ngủ nghỉ ngơi.

Tôi trả lời:

- Đã đến rồi thì tranh thủ thêm một chút cho nó đầy hai cái rổ, mình đâu có cơ hội đến đây hàng tuần đâu mà.

Hai người ngồi nghỉ thêm chừng 10 phút rồi thả cho ghe trôi về cuối làng chài cá tiếp, càng về khuya thì càng thấy lạnh cột sống, lạ quá vậy? Khi ghe trôi đi chừng 400 thước sắp hết làng, tôi bắt đầu chài, khi kéo lưới lên, như có gì cuốn hút 2 con mắt tôi trên bờ sông cao nơi lưa thưa nhà cuối làng:

- Một hình bóng cô em gái mặc áo trắng, đứng ngó thẳng xuống cái ghe đang chài cá, cao hơn mặt sông cỡ 20 thước.

Trong bóng tối lại có màu trắng, thì càng làm cho ngó thấy rõ là hình người đang đứng rồi chậm chậm chan hòa vào bóng đêm. Tôi đứng ngơ ngác, chài còn vẫn ngâm dưới nước chưa kéo lên ghe, tôi đứng hình một lát như vậy.

Mone thấy tôi như vậy mới hỏi gấp:

- Có chuyện gì vậy mà ngó chằm chằm lên cuối làng?

Tôi nói:

- Giống như có bóng người, tóc buông xõa, mặc áo trắng đứng ngó chúng mình, thấy như bay chứ không đi bằng chân chậm chậm vào gian nhà kia.

Bạn cười và nói:

- Chắc là Nì đó, cũng có nhiều người thấy cô sau khi cô chết.
Tôi ngồi đứng hình, cái chài vẫn ngâm nước mà không nhấc lên nổi.

Tôi nói gấp:

-Thôi cắm ghe nghỉ đã!

Khi cắm ghe nghỉ xong, tôi hỏi:

- Bạn nói chơi hay thật vậy? Thử kể cho mình nghe coi chuyện ra thế nào mà Nì chết, chết từ bao giờ vậy? Từ lúc 2 đứa mình xuống ghe đến bây giờ mà mình cứ lạnh cột sống và nổi da gà luôn luôn, mình không muốn nói cho bạn nghe thôi.

Mone kể:

- Bạn cũng biết ở nhà quê người ta không có thứ bảy hay chủ nhật gì cả, chỉ có ngày rằm lớn 15, không động thổ, làm ruộng, chặt cây lấy củi, không cho có tiếng ầm ĩ trong làng, chỉ đi chùa rồi về nghỉ ngơi thôi. Hai tuần trước là ngày 14, trời mưa cả ngày đêm cho đến sáng 15 rằm mới tạnh, ngày kiêng kỵ nhất của người trong thôn quê. Nì với 2 đứa em rủ nhau đi đào măng tre, ở Lào trong rừng núi mà có cơn mưa lớn kéo dài mấy ngày liền thì măng tre mọc quá xá luôn. 3 chị em lại đi vào rừng từ sớm đào măng, cái rổ bằng tre khoác ở sau lưng cũng đầy là măng. Nì trượt chân té lăn xuống núi cao và gãy cổ chết tại chỗ, đúng vào hôm rằm lớn trong làng nữa. Người làng, cả mình nữa cũng đến chia buồn đám tang cho tới ngày cuối cùng. Chuyện rất là làm cho cả làng buồn sầu.

Tôi hỏi:

- Cô chết hôm nào thật?

Bạn trả lời:

- Cô chết đúng hôm rằm 15, đến hôm nay cũng đã hai tuần đúng.
Trong cơn lạnh mệt và ướt khi chài tới nửa đêm lại thêm một chuyện lạnh lùng về ma quái làm cho tôi ngồi đứng hình như nghẹn lời nói, im lặng ngồi trên ghe lắc đầu với điếu thuốc lá, thở dài.

Tôi kể lại:

- Bạn có biết không? Mấy ngày liền, kiếm người quen để nhắn tin cho bạn là mình đến nhà bạn cuối tuần này. Bạn thử nghĩ coi, 4 lần trong tuần này mình gặp cô Nì ở chợ và cô mua đồ cúng chùa và nói với mình nhà cô làm lễ.

Nói đến đây tôi nổi gai quả mít từ đầu đến chân luôn khi nhớ lại giọng nói mà cô trả lời lạnh lạnh và chậm chậm ở chợ trong thành phố mấy hôm trước.

Bạn nói:

- Mình cũng nổi da gà luôn, cô chết hơn một tuần, xong xuôi đám ma rồi mà bạn còn gặp cô ở chợ trong ban ngày như vậy, linh hồn người chết oan quá dữ luôn.

Nói xong hai người hết chài cá luôn, chèo ghe ngược về bến làng, rồi lên nhà nghỉ ngơi. Trong đêm ngủ đó, tôi lại có giấc mơ đầy người và ông sư thầy, rồi tiếng tụng niệm vang rền, tôi đang đứng ngó thơ thẩn, thấy Nì bước lại tôi và nói: “Anh đã đến chơi làng của em, nhà em có lễ, trước khi về đừng quên ghé thăm nhà em nghe, em mời và kỳ học sắp tới em không được đi học vì em đi nơi khác”. Tôi choàng tỉnh giấc với cái an tĩnh của thôn quê, tôi nằm để tay lên trán thở dài chờ sáng. Gần sáng tôi thiếp đi thêm một giấc nữa thì thấy cô thêm lần nữa và nói: “Em xin lỗi khi gặp anh ở chợ 2-3 lần mà em quên mời anh, đừng quên ghé thăm em”. Thế là tôi giật mình dậy vừa sáng rồi, người ở quê, người ta dậy từ sớm, bữa ăn sáng đã chuẩn bị xong từ lúc nào không biết. Tôi dậy rửa mặt rồi ngồi ăn sáng với gia đình bạn, mẹ và em gái bạn đã chuẩn bị trái cây vườn vào ba lô cho tôi từ bao giờ.

Ba mẹ của bạn hỏi:

- Con gặp Nì ở chợ 2-3 lần trong tuần này à con?

Tôi gật đầu.

Em gái bạn nói:

- Cô chết oan lại đúng vào ngày kiêng kỵ nữa, trong tuần này cũng nhều người thấy cô đó.

Cơm nước xong tôi nói với bạn:

- Kiếm bông hoa nhang nến cho mình với, rồi mình đi chùa nơi để cốt cô cúng hay viếng thăm chào lần cuối.

Tôi với bạn đi ra chùa, tôi chắp tay lễ và cám ơn, đã cho tôi thấy 2-3 lần sau khi cô đã đi nơi suối vàng rồi. Gần trưa rồi tôi chào ba mẹ, em gái.

Ba lô trên lưng, rổ cá cột ở đằng sau xe, trong lòng tôi thấy quá buồn mà mất một người bạn gái chung lớp học. Quay mặt cúi chào lần cuối khi lái xe về. Một tiếng từ phía sau vọng vào trong tai tôi: “Chào anh”. Tiếng chào đó với giọng đó tôi còn nhớ đến bây giờ.


Viết xong 12.00 đêm 15.06.2016
 
Tham gia
27/6/19
Bài viết
246
Điểm cảm xúc
157
Điểm
43
Chương 107: Cô hàng xóm
Một người bà con của bạn từ Vạn Tượng lên chơi miền bắc, đang ngồi quây quần cái gì đó, khi tôi lẹ bước tới gần thì ra là đang bắt đầu kể chuyện ma cho nhau nghe.

Người bạn kể:

- Ba mẹ mua một gian nhà là nhà dãy hai tầng, gian cuối cùng và dọn vào ở, bên cạnh 2 gian nhà vẫn vắng không có ai ở còn bên này thì là nhà riêng bằng gỗ hai tầng kiểu người lào có gầm nhà thoáng gió, lan can nhà trước sau, còn nhà tôi đằng sau có lan can rất là rộng rãi.

Một đêm cuối tuần đi đám bà con cùng ba mẹ đến khuya mới về, khi tắm xong bước ra lan can nhà đằng sau, ánh trăng đêm 15 rất là vàng đẹp, đang đứng hít hơi thở sâu trong đêm thanh vắng, có gì cho tôi ngừng hơi thở tại chỗ:

- Tiếng nhạc buồn nhè nhẹ rồi. Úi chà, tiên nữ giáng trần!

Căn nhà riêng bên cạnh lan can đằng sau có một cô em gái, đang ngồi ở cái ghế ngó về phía ánh trăng, mặc váy đến ngực, tay với cái khăn mặt đang lau tóc như người mới tắm rửa gội đầu xong, tóc đến lưng với làn da trắng trẻo đẹp ghê luôn.

Miệng lẩm bẩm:

- Tiếc ghê thật, dọn vào ở đây đã mấy tuần mà không để ý gì cả, chỉ biết tối là đi ngủ từ sớm, vì phía đằng trước nhà là đường xe bụi bặm và ồn ào.

Rồi mấy đêm mà vầng trăng còn đến thăm, thì tôi mang ghế ra ngồi ngắm cô, như hàng đêm cô vẫn ngồi đó.

Mẹ thấy tôi ngồi đến khuya mới hỏi:

- Mấy đêm nay sao ngồi ở lan can đằng sau đến khuya vậy? Phía đằng sau nhà toàn là ruộng vườn cây cối um tùm của người ta có gì ngó đâu, hay là ngắm trăng? Úi chà, con trai mẹ ngồi tương tư cô nào phải không? Mẹ cười.

Tôi chỉ tay và nói:

- Con đang ngồi coi.

Ngừng tại chỗ vì cô đó đã biến đâu mất rồi, tiếng nhạc nhè nhẹ vá ánh đèn trong nhà mà rọi qua khe vách và cửa sổ cũng biến mất luôn, để lại gian nhà ngó lạnh lùng như không có ai ở vậy. Tôi chỉ biết cười lắc đầu và đứng lên đi ngủ, thôi nghĩ là tán cô xong đã mới cho ba mẹ biết, vì là hàng xóm bên nhà thôi mà.

Sáng ra cuối tuần, cũng 2-3 lần thấy hai vợ chồng cô bác, cũng hơn tuổi ba mẹ tôi chút, quét rác, cắt cỏ ở nhà đó. Tôi đứng chắp tay lễ ở xa, muốn nói:

- Để con dẹp dọn cho, nhưng mới chào hỏi lần đầu, nên thôi đi để quen con gái người ta rồi hẵng nói sau cũng được.
Rồi tuần trăng đã chào đi, thì tôi ra ngồi một chút mới vào ngủ, để lại hai cái lan can tối mịt mù, nhưng ánh đèn qua khe vách khe cửa và tiếng nhạc buồn vẫn tiếp tục hàng đêm nghe không rõ nhưng khi nghe rất là mát lòng, như tiếng nhạc đó lôi cuốn hay hẹn hò với lòng mình cho chờ đợi hàng đêm.

Trong lòng, đầu ngón tay, đầu ngón chân lẩm bẩm đếm hàng ngày bao giờ mới tới tuần trăng nữa đây, lần này là phải được nghe giọng nói hay thấy mặt cô cho được. Rồi tuần trăng đã đưa tin mừng cho người đang mong đợi, nhưng đêm nay thì cả nhà ra đứng chơi ở lan can, còn gian nhà hàng xóm thì tối mịt mù, bóng cô ở đâu ta? lòng thì muốn khoe tất cả cho thấy cô hàng xóm, thật là thất vọng.

Đến hơn 9 giờ đêm thì tất cả đi vào trong nhà chỉ còn tôi ngồi thơ thẩn ở lan can, quay đi quay lại, hai con mắt ngừng tại chỗ, bóng cô đã xuất hiện đang ngồi lau tóc như hàng đêm, cái buồn nhớ đầu tối như đã biến mất, gom hết cái can đảm trong lòng để chào hỏi cô.

Rồi tiếng nói thoát ra được:

- Chào cô, chào cô, chào cô.

Xa nhau không quá 15 mét, chậm chậm cô quay mặt lại với câu trả lời: là cô gật đầu chứ không có tiếng nói rồi quay mặt về với ánh trăng. Tôi như muốn đứng tim luôn, úi chà, sao cô đẹp thế? làm thế nào mới mở lời nói được thêm ta, đang bâng khuâng tẩn tẩn mát mát thì bất thình lình cô quay mặt lại với lời nói rất là nhẹ nhàng:

- Chào anh, chào anh, ngày mai là ngày cuối tuần anh có rảnh không, nếu rảnh sáng mai thì anh giúp ba mẹ em khiêng đồ đạc ra ngoài nhà giùm có được không?

Khi được nghe giọng nói cô, trời ơi như là trái vui trái mừng từ đâu rớt vào đầu, tươi lên tại chỗ như hoa cứt mèo luôn, chưa kịp trả lời cô thì tiếng mẹ gọi từ phía đằng sau:

- Khuya rồi còn chưa vào ngủ sao con, gần nửa đêm rồi.

Vừa quay mặt theo tiếng mẹ gọi, quay lại thì bóng cô ngồi đó đã biến mất, tiếng nhạc và ánh đèn theo khe cửa đã tối mịt.

Mẹ ra ngoài đứng ngó vòng quanh một chút rồi đi vào. Tôi rất là tiếc vì không kịp trả lời cô luôn, ngồi ngó nhà cô một lát, trong miệng lẩm bẩm:

- Thôi dù sao ngày mai mình cũng sẽ gặp cô rồi, vào ngủ lấy sức để giúp ba mẹ cô ngày mai sáng, rồi đi vào ngủ.

Sáng sớm mẹ với em gái chuẩn bị cơm sáng theo thường ngày, hai mẹ con thì thầm thì thào nhau, bỗng dưng mẹ lẹ bước lên nhà trên gọi ba xuống coi, cả 3 người nhè nhẹ ra cửa đằng trước đang khép hé coi nó đang làm gì từ sáng sớm.

- Trời ơi! Cả 3 người bưng miệng cười, ông con trai đang chơi trò gì vậy:
- Nhấc cái ghế trước nhà lên bỏ xuống rồi nhấc lên rồi bưng chạy ra đường rồi bưng chạy vào để chỗ cũ, xong đứng ngó rồi cười một mình, rồi đến cái bàn trước nhà cũng làm như vậy.
Ba khe khẽ nói:

- Chắc hôm nay nhà mình có tuồng hài hước gì đó, đi vào dọn mâm cơm sáng lên bàn cho xong đi.

Em gái nói:

- Ngày cuối tuần chưa bao giờ thấy anh dậy sớm ăn cơm sáng cùng chúng mình, ngủ đến trưa con lên gọi không tới 3 lần là anh cũng không có dậy đâu, sao sáng nay anh khùng khùng điên điên tứ sớm vậy.

Rồi mâm cơm sáng đã gọn trên bàn, ba đi ra đứng đằng sau cửa trước nhưng không mở cửa, cho một hơi lớn tiếng:

- Cái thằng quỷ sống kia, mày ương ương khiễng khiễng gì từ sớm vậy, có phải đêm qua mày ăn phải trái khùng hay trái khùng nó rớt trúng đầu mày không vậy, mày có vào ăn cơm sáng không, còn ngang ngang ở đó tao cho trái bom vào đầu ngay bây giờ.

Hai mẹ con cười ôm bụng rồi cả 3 người nín chờ coi có gì là lạ với con trai cưng hôm nay, rồi cái mặt bọ lem bọ luốc ngồi xuống ăn cơm, mắt chẳng cần ngó ai hết, tay đưa xôi lên ngừng tủm tỉm cười rồi mới đưa vào miệng, còn 3 người ngồi đó đang nhéo nhau ở gầm bàn.

Ba nhịn không được mới nói:

- Cái mặt con trai tao hôm nay sao nứng từ sáng sớm vậy ta?

Xong ông con trai cưng mới nói:

- Ba, mẹ ơi nếu ba mẹ được con dâu mà đẹp như tiên giáng trần có vui không?

Bà mẹ với em gái nhịn cười từ sáng đến giờ cho ra hết ga luôn và tiếp lời ngay luôn:

- Được con dâu mà đẹp như tiên giáng trần thì cả nhà mình ăn mừng luôn, chỉ sợ là đẹp như tiên giáng xuống ao bèo tắm thì có, rồi con dâu mẹ ở đâu, con cái nhà ai vậy?

Tôi trả lời:

- Không cần nóng nảy đâu mà, một xíu nữa thì biết thôi mà.

Nói đến đây thì đứng lên cười và tong tong ra ngoài trước nhà, còn 3 người thì vừa cười vừa ăn cơm sáng cho no bụng cái đã rồi mới theo ra ngoài.

Con trai cưng thì nóng hai gan bàn chân với cái đít, đứng một chỗ không được, ngồi cũng không được, đi đi lại lại ngó vào nhà hàng xóm rồi ngó đồng hồ rồi thở ngắn thở dài.

Em gái nói:

- Thì ra anh của con hàng đêm ngồi ở lan can đằng sau nhà là tán cô hàng xóm mình, bây giờ thì rõ luôn rồi.


Gần 9 giờ sáng một chiếc xe taxi đậu, cô bác xuống xe, xa cỡ 10 mét.

Ông con trai chạy ra chắp tay lễ và nói:

- Chào cô bác, hôm nay có phải dẹp dọn và khiêng đồ ra ngoài phải không? Con chờ giúp từ sáng nè.

Hai vợ chồng ngó mặt nhau như thấy là lạ và đi tới trước nhà tôi. Ba mẹ với em gái mời cô bác ngồi xuống chơi một chút, và giới thiệu là:

- Chúng tôi mới dọn vào ở đây cũng 2 tháng rồi.

Tất cả rất vui vẻ chuyện trò.

Ông bác ngó mặt tôi và hỏi:

- Làm sao con biết là cô bác hôm nay đến dẹp dọn khuân đồ đạc ra ngoài? Ngượng ngượng tủm tỉm cười và nói:

- Đêm qua con trò chuyện với con gái của bác, và cô nói với con là: Hôm nay là ba mẹ cô, sẽ tới dẹp dọn nhà, và nhờ con giúp một tay.

Nghe tới đây thì nét mặt hai người như đổi sắc tại chỗ và như nghẹn lời im lặng một chút, giọt nước mắt bà cô bắt đầu hiện trên hoen mi cho thấy rõ luôn.

Bà cô nói tiếng chậm chậm:

- Vậy thì mời tất cả mọi người lên nhà cô coi, sẽ thấy con gái của cô.

Lời nói xong thì cô bác đứng dậy cất bước chậm chậm.

Mẹ thì thầm nói với ba:

- Mình lên coi con dâu ra sao, như tôi nghĩ là gian nhà này có vấn đề gì đó, thôi chúng mình đi thử coi cho biết.

Con trai cưng nhảy đỏng đỏng lên cầu thang trước cả chủ nhà nữa, đứng chờ ở cửa.

Rồi tất cả đứng ngó cái khóa chờ ông bác mở.

Đến đây thì ông mới nói:

- Chiếc khóa này hai vợ chồng tôi không được đụng hay mở nó đã thắm thoát 7 năm rồi.
8 cái tai đứng thẳng lên trời, rồi khóa cửa nhà bắt đầu mở.

- Eo ơi, trời ơi, ông bà ông vải ơi, tối đen như mực, mùi hôi mốc meo, bụi bặm, màng nhện.

Ông bác lẹ bước đi mở cửa sổ nhà gấp cho gió thông và ánh sáng vào trong.

Bà cô nói:

- Vào trong nhà coi con gái tôi, vợ chồng tôi chỉ có một đứa con là nó thôi.

Tất cả theo nhau vào tới một cái bàn có miếng vải phủ với đồ đạc gì trên đó, bà cô nhè nhẹ tay kéo miếng vải vì bụi bặm quá nhiều.

- Rồi! Rồi! Rồi tất cả đứng hình luôn: Đó là nơi thờ cúng con gái bà cô, tấm hình cô, như cúi đầu và mỉm cười tươi nét tặng hết mọi người ở đó. 4 người tóc bật đứng lên trời, nổi gai ốc lạnh cột sống tại chỗ luôn.

Xong bà cô kể:

- Hai vợ chồng tôi chỉ có một đứa con gái thôi, chúng tôi không biết chuyện trong lòng nó, khi thất tình rồi nó tự tử ở trong phòng ngủ, từ đó hai vợ chồng tôi quá buồn sầu nên dọn đi ở gần bà con làng khác và cửa nhà đã khóa chặt luôn tới ngày hôm nay, sáng nay khi nghe cậu cháu nói thì vợ chồng tôi cũng biết là nó gặp con gái tôi (gặp ma), vì nhà gian cuối mà các người đang ở bây giờ đó cũng có mấy gia đình đã sợ ma con gái tôi rồi dọn đi gấp. Hôm nay vợ chồng tôi đến dọn dẹp quét dọn cho xong để bán gian nhà này đi, để khỏi ám ảnh trong lòng mỗi lần đến cắt cỏ nhà, chúng tôi sẽ gọi con gái đi theo.

Nghe tới đây chuyện rất là buồn sầu, mẹ tôi mới nói với ba:

- Thôi hôm nay ngày nghỉ thì hai cha con giúp ông bác với bà cô dọn đồ đạc ra ngoài, đôi mắt mẹ ngó lia lịa ra ngoài và hỏi:

- Con trai cưng anh đâu rồi?

Ba nói:

- Tôi về thay quần áo rồi tôi qua giúp cô bác thêm một tay cho vui.

3 người lẹ bước ra khỏi nhà gấp, về nhà tìm kiếm gọi khắp nhà không có câu trả lời, ba như biết trước và nói:

- Nó đang chổng bu ở trong phòng ngủ thì có, vì nó ngắm tiên nữ hàng đêm mà.

Mẹ với em gái chạy lên thì quả thật, chui vào trong cái mền trùm đầu đánh bò cạp hay đánh cá sấu gì ở đó. Mẹ với em gái thêm một lần hết ga cười từ nhà trên xuống. Khi ba thay quần áo xong thì mẹ vừa cười vừa nói:

- Anh hùng rơm con trai cưng của anh, gặp tiên giáng trần không gặp đi gặp ngay ma giáng trần, nó cho một trận chổng bu đánh cá sấu trên giường luôn, ba nói tiếp:

- Mặc kệ cho nó nằm nghỉ ngơi, cũng đáng cho cô hàng xóm dạy cho nó một bài học, tội nghiệp cô bác, chuẩn bị bữa cơm trưa rồi để ba qua nhà giúp người ta cho xong.

Mẹ với em gái tranh nhau nói:

- Trời ơi! dựng tóc gáy luôn giữa ban ngày, lần đầu tiên mà thấy hình người đã chết động đậy và cười như vậy.

Ba chỉ biết lắc đầu không nói được một câu nào cả.

Rồi đến 3 giờ chiều, xong việc giúp hàng xóm, ba về tắm rửa xong mới hỏi:

- Con trai anh hùng rơm tôi đâu?

Mẹ trả lời:

- Còn chổng bu ở trên phòng ngủ chứ đi đâu, đánh thức nó dậy rồi dẫn nó vào chùa gọi hồn vía cho xong, ghé ăn phở chiều luôn.

Cả 3 người lên nhà trên, em gái nói:

- Có mùi gì khai khai vậy?

Ba kéo cái mền ra, eo ơi, tóc còn sợi đứng sợi nằm, lẩm cẩm bơ phờ như con gà rù luôn. Ba lẩm bẩm nói:

- Nào sáng sớm, học bưng ghế bưng bàn đỏng đỏng chờ giúp ông già vợ dọn nhà đến khi thấy hình con gái người ta tặng nụ cười cho thì tè đái ra quần biến mất luôn, về nhà thành con gà rù cả ngày luôn, tôi muốn có 3 ông con trai như vậy, thành con gà rù mỗi ông một góc nhà mới đúng. Ngày hôm nay ngập với tiếng cười luôn.

Dậy tắm rửa, lên xe taxi đi chùa, xong gọi hồn vía thì cũng xế chiều, cả nhà ghé tiệm phở.

Từ chủ tiệm cho đến khách, không ai không ngạc nhiên và ngó về 4 người, không hiểu là cái gì nữa, không nghe tiếng ai nói câu nào mà chỉ thấy 3 người cười mãi không ngừng, vừa cười vừa sặc nữa.

Còn ông con trai cưng thì: Ai cười ai ngó mặc kệ cúi mặt xuống tô phở cho một hơi hết tô phở luôn, no bụng cái đã vì: Bà diêm vương giáng trần làm cho đói từ sáng sớm đến giờ.

Từ đó xong chuyện cô hàng xóm luôn, đến ngó nhà cũng không dám luôn.


Viết Xong 13.06.2020
 
Tham gia
27/6/19
Bài viết
246
Điểm cảm xúc
157
Điểm
43
Chương 108: Cái lều bên đường
Khi ở bên Lào tuổi đi học có một sáng mà tôi thắc mắc trong lòng, tôi lái xe máy đến con đường vắng vẻ, hai bên đường toàn là cỏ tây cao hơn đầu người. Tôi đậu xe ngó hai bên đường rồi dạo bước đi đi lại lại, cũng không giải được cái thắc mắc trong đêm qua là đêm cuối tuần mà tôi đi chơi với em gái làng bên kia cho đến khuya. Khi ra về khỏi làng thì xe hết xăng vì thời điểm 1980 ấy hay có ăn trộm xăng xe nhau khi mình đậu xe nơi khuất mắt một chút. Trên con đường về, khi tôi ra khỏi làng cô bạn gái được vài trăm thước thì xe tắt máy nên tôi đã dìu xe về qua quãng đường vắng vẻ với cây cỏ tây cao hơn đầu người, quãng đường rậm rạp đó cũng dài gần 1 km.

Trong đêm khi dìu xe đó bên cạnh đường ở trước mắt không xa tôi ngó thấy một cái lều, với ánh trăng đêm đã qua rằm, thấy hai người già cả ngồi chơi ở cái lều đó và khi tôi dìu xe qua mặt người thì tôi cũng cúi đầu chắp tay chào theo văn hoá người Lào. Rồi cỡ gần một tiếng đồng hồ thì tôi về tới nhà, cũng quá nửa đêm, tôi đậu xe nằm dài trên cái bàn ngồi chơi chiều ở trước nhà, cái mệt mỏi mà dìu xe máy về gần hai cây số làm cho tôi ngủ thiếp đi ở ngoài trước nhà. Trong lúc thiếp đi đó, một giấc mơ đã đến viếng thăm:

- Thấy mình đang dìu dắt xe chết máy đi qua con đường vắng, bên cạnh đường cũng có một cái lều và hai ông già ngồi thoáng mát ở đó nữa, dắt xe quá mệt nên dừng xe, chắp tay lễ chào hai ông ngồi ở cái lều đó xin ly nước uống. Hai ông ngó mặt tôi rồi ngẩng mặt lên trời và nói: “Trời sắp mưa đó, con uống nước mưa tốt hơn”.

Lời nói vừa qua tai tới đây thì tiếng sấm sét như long trời lở đất đánh thức tôi dậy với một cơn mưa lớn. Đã hơn 3 giờ sáng, tôi chạy vào trong nhà để nối lại giấc ngủ nhưng làm thế nào cũng không được. Hình bóng cái lều bên đường và hai ông già cứ quanh quẩn trong đầu tôi cho tới sáng.

Trong lúc đang quây quần với sự khó hiểu đó, bỗng trong đầu nghĩ ra là nó gần làng cô bạn gái, sao mình không đến hỏi cô đêm qua mình cũng ở đây đến khuya mà, rồi tôi lên xe đi tiếp vào làng đến nhà cô.

Khi xe vừa dừng ở trước nhà cô, một người già cả hàng xóm đang ngồi phơi nắng sớm với ba của cô ngó thấy tôi và đứng lên gọi cô bạn tôi cũng chẳng nói năng gì và kéo tay tôi đến chùa gặp ông sư thầy. Nghe kinh tụng xong, ông cột sợi chỉ trắng lên tay tôi và lấy nước tụng kinh cho tôi rửa mặt, xong rồi mới về nhà cô ngồi chơi trò chuyện. Khi ngồi xuống, ba của cô bạn với ông già hàng xóm mới kể là:

- Khi nẩy lúc cháu đến, có một bóng người âm ngồi ôm lấy cháu ở đằng sau khi lái xe và có phải đêm qua khi cháu trở về từ nhà của cô, cháu có gặp ma hay gặp gì là lạ trên đường về không vậy?

Eo ơi, ông thần ông thánh ơi, gai ốc hay gai quả mít mọc lên đầy người giữa ban ngày. Một lát với mấy hơi thở dài để gọi cái bình tĩnh lại và tôi ngồi kể chuyện xảy ra đêm qua cho hai ông nghe. Khi nghe xong ông già hàng xóm mới kể là:

- Chuyện xảy ra đã quá lâu, từ khi ông còn nhỏ đã nghe rồi là: Thời điểm đó không có xe cộ trên đường thì hai ông mới đi bộ vào thành phố coi lễ hội cũng là đêm rằm 15 nữa, khi trở về trời mưa giông tố lớn và hai ông bị sét đánh chết tại đó, rồi từ đó đến giờ lâu lâu thì vẫn nghe chuyện cái lều bên đường và cũng chẳng bao giờ nghe hai ông già đó hại ai cả.

Giờ tôi mới hiểu là đêm qua tôi đã gặp ma và cái thắc mắc trong lòng cũng đã hết, tôi chắp tay lễ chào ba của cô bạn, ông già hàng xóm và chào cô đi về.

Chuyện thứ 2: XE ĐẠP TRÊN VAI

Một sáng với tiếng gọi của ba tôi vào ngày cuối tuần, có ông chú tiểu ở chùa đến tìm tôi, khi gặp tôi thì ông chú tiểu con nói: “Ông chủ trì gọi ra chùa gấp”.

Tôi chưa kịp hỏi một lời nào cả thì ông chú tiểu đã quay mặt và chạy tong tong về chùa trước rồi. Tôi đứng ngơ ngác một lúc, nghĩ không phải ngày rằm lớn gì cả hay là có cúng bái khẩn cấp gì đây. Xong việc nhà một lát thì tôi cất bước ra chùa. Hai con mắt ngó lia lịa từ đằng sau ra đằng trước chùa cũng chẳng thấy bóng người nào cả. Tôi đi thẳng về nơi ông chủ trì thì thấy cái xe đạp đang nằm lăn cù mèo ở đó ngó quen quen quá vậy ta, đang đứng ngó chiếc xe đạp khi quay lại thì giật cả mình luôn khi ông chủ trì đứng ở sau lưng mình từ bao giờ. Ông vỗ lên vai tôi rồi đi vào, tôi bước theo qua cánh cửa phòng của ông thì trời ơi:

- Một ông bạn thân đang ngồi tựa vào vách, đang lẩm cẩm đếm đầu ngón chân ngón tay, khi ngó thấy tôi thì giật mình.

Tôi nói:

- Đêm qua đâu có là ngày rằm gì cả, không có chỗ đi chơi nên đi xuống âm phủ chơi với ma phải không? Eo ơi, sao cái mặt vàng hơn cả nghệ luôn chắc sắp biến thành cục vàng rồi ta, cái mặt này mà xuống âm phủ thì diêm vương cũng chạy thôi, cầu cho nó sống được hết ngày hôm nay là đủ rồi, chán cái mặt này quá xá trời luôn.

Ông chủ trì cười lên khà khà khà. Bạn co cái chân lên đạp tôi mà đạp không tới.

Xong một lát tôi hỏi:

- Ông tướng có chuyện gì xảy ra đêm qua vậy? Đạp xe đến chùa mà không đạp xe về nhà được, lạ lùng thật.

Ông chủ chì vừa cười vừa nói:

- Đêm qua chú tiểu dậy chuẩn bị đánh trống chùa 3 giờ sáng thì thấy nó vác chiếc xe đạp lên vai chạy tới chùa chứ không phải nó đạp xe đến chùa.

Nghe nói tới ma dọa thì tôi ngồi lì luôn nếu không được nghe chuyện thì tôi không về luôn.

Một lát ông bạn kể:

- Miền bắc Lào cuối năm, đêm thì đường xá sương bắt đầu phủ mờ mờ, hơn 12 giờ đêm mê tán gái cũng xa hơn 2 cây số. Trên đường về con đường vắng tanh, ngâm ngâm nhè nhẹ bài hát trong miệng một lúc thì dừng tiếng hát, phía đằng trước cỡ 200 thước thì thấy một người đang đi xe đạp. Trong lòng thì nghĩ là đêm nay có bạn trò chuyện trên đường về chắc người đó cũng đi tán gái về giống mình vậy. Tôi cố đạp xe lẹ lên cho kịp người, nhưng làm thế nào thì bóng người đó vẫn xa như thường, không biết làm thế nào cho kịp tôi mới gọi:

- Chờ tôi với, đêm khuya tôi đạp xe một mình thấy rợn hồn ghê luôn, sợ ma dọa nè, đạp xe đêm một mình ma hay dọa đó.

Hết lời gọi thì thấy như xe đạp của người đó chậm chậm xuống như đang chờ tôi, gần thêm một chút thì thấy tóc ông bạc trắng luôn, là một ông già. Xe ông chậm chậm và khi xe tôi tới bên hông đằng sau xe ông thì tôi cất tiếng:

- Chào chú, chào chú đi đâu khuya mới về vậy?

Im lặng không câu trả lời chỉ nghe tiếng thở phì phì phì. Lúc đó hình như lạnh cột sống nổi da gà luôn, rồi ngó xuống bên dưới thì không thấy chân với đùi ông đạp xe gì cả chỉ có cái mông trên yên xe thôi. Cái đầu tôi tê luôn như bị cái búa đập vậy. Ông bà ông vải ơi, eo ơi hai tay tôi bóp thắng dừng tại chỗ, nhảy ra nhấc cái xe quay đầu ngược lại chứ lúc đó hình như không biết quành xe luôn, đang lúc tẩu hỏa nhập ma muốn lên xe đạp thì nghe tiếng động ở sát đằng sau với tiếng cười hi hi hi. Bất thình lình quay mặt lại thì: mặt ông chú đó không có mắt, mũi, miệng gì cả chỉ thành miếng thịt thôi, bên dưới thì không có chân, còn xe đạp thì ông vác lên trên vai của ông.

Được thêm một tiếng úi chà và tôi cũng không biết là cái xe đạp nó ở trên vai từ đó đến chùa này kiểu nào nữa, chỉ biết lúc chạy đó nghe tiếng cười hi hi hi và tiếng chân dí theo sát đằng sau lưng tôi một quãng đường dài, nhiều lúc có cả bàn tay lạnh lạnh đụng chạm vào lưng tôi nữa, hình như chạy hết tốc độ sợ ma luôn.

Bây giờ mới nghĩ ra là mình chạy qua ngôi chùa ở sát đường đó thì tiếng dí theo mới im lặng.

Tôi nói:

- Bài học này rất hay: nếu gặp ma thì đừng lên xe honda hay xe đạp vì chân hẫng đất nó chậm, vậy nên vác xe lên vai chạy mới lẹ hơn phải không? giỏi ghê luôn học gì không học đi học vác xe lên vai với ma rồi chạy.

Ông chủ trì ôm bụng cười. Bây giờ ông bạn tỉnh táo một chút thế là đứng lên đuổi đá đít tôi quanh chùa, xong cả hai chào ông chủ trì đi về.


Viết xong 30.08.2019
 
Tham gia
27/6/19
Bài viết
246
Điểm cảm xúc
157
Điểm
43
Chương 109: Xin làm ông xã
Tóm tắt lại một nơi thiên nhiên và nóng hổi những câu chuyện gần đêm xa ngày, về tâm linh và thiên nhiên vẫn in vào lòng người từng nơi, rồi kể lại cho con cháu nghe. Nhiều chuyện nghe rồi ngủ không được cả đêm. Khi tôi còn ở bên Lào, vừa thích nghe chuyện ma lại vừa sợ. Một hôm mùa hè nóng hổi và âm u buổi chiều ngồi chơi với hàng xóm láng giềng, nghe ông già hàng xóm cũng hơn 70 tuổi kể:

- Khi ông còn trẻ trai chưa có gia đình vẫn còn ở với ba mẹ. Làng tôi bên kia sông Mêkông xa thành phố cả hơn 25 km, dưới đêm mưa ẩm ướt, chiếc ghe nhỏ với 2 anh em đón chài cá khi trời mưa đêm. Trong mùa mưa, bụi cây bụi cỏ bắt đầu nước ngập, mỗi lần chài rất là vui óng ánh màu cá theo ánh trăng đêm, cá được bao la. Hai anh em chài luôn cho được nhiều, để làm mắm cá ăn cả năm. Khi nửa đêm thì trời ngớt hạt mưa, còn ánh trăng vàng để lại, ghe dạt bờ sông nghỉ ngơi trước khi chài tiếp, hút điếu thuốc lá đã. Một lát sau ghe dọc theo bờ sông với tiếng chài từng trạm, cá to bằng bàn tay. Tôi nói với em nó ngồi đuôi ghe:

- Bụi cây có một khúc củi gì ở đó chắc ở dưới bụi cây có cá đó.

Khi ghe gần bụi cây tôi đứng lên quăng cái chài, khi kéo chài lên thì đúng, đúng thật và đúng thật thật, eo ơi, nó to thật mọc cả tóc, tay nó vướng vào cái chài, tôi vất bỏ cả chài rồi nhảy xuống ghe lội vào bờ. Em trai ngồi ở đuôi ghe giật mình hỏi:

- Cái gì vậy, chài nó vướng gốc cây sao? Em dạt ghe vào bờ đã.

Xa bờ cỡ 10 thước, một xác chết trôi đã mấy ngày rồi vướng vào bụi cây, hai anh em ngồi lấy lại cái bình tĩnh rồi gỡ lưới ra khỏi xác chết xong, sáng mai báo cho làng biết là làng nào có người mất tích, rồi hai anh em ngừng chài cá, chèo ghe về nhà nghỉ. Ngày mai thì làng trên người ta đến cám ơn và lấy xác về làng, hai anh em tôi cũng xuống coi thì em tôi mới nói mấy lời nghịch ngợm:

- Mới 17-18 tuổi mà chết là rất tiếc, chưa có chồng, xác về thôi còn hồn thì ở với tôi nghe, tôi chưa có vợ mà.

Mấy người già cả nói:

- Coi chừng nghe, nó đến ở luôn thì đừng có sợ nó nghe, em trai tôi trả lời:

- Càng vui chứ sao.

Nó là người sợ ma nhất trong nhà mà cái nghịch cũng không ai bằng, đó là chuyện bắt đầu bóng ma bên người của em trai tôi một trạm thời gian dài đằng đẵng, mà tôi cũng thấy tận mắt tôi, nhiều lần khi xảy ra với em trai vua nghịch ngợm đó.

Đêm đầu thì em trai đã thấy trong giấc mơ có một cô em gái đẹp lắm đến xin ở với nó. Chiều làm ruộng nương về chập choạng tối thì 2 anh em xuống sông tắm, tôi giặt bộ quần áo mặc thì em tôi lên trước, bờ sông cũng hơn 10 thước cao, khi tôi ngó lên thấy một cô em gái lững thững theo sau nó, tôi nghĩ là người làng thôi, vì đã tối rồi. Khi xong tôi lên nhà, mùa mưa lác đác ở nhà quê không có đèn điện, nhà nào nhà ấy với ánh đèn dầu thôi, tôi nằm trong mùng ngó ra lan can nhà ngoài thì thấy bóng em trai đứng ở lan can ngó hạt mưa hay sao gì không biết, vừa đang lim dim chợt hai con mắt mở rộng khi thấy như có ai đứng bên cạnh em nó, tôi gượng ngẩng cái đầu dậy thì không có ai, trong lòng tôi cũng không có nghĩ đó là ma gì cả, rồi chìm trong giấc ngủ đến sáng.

Một hôm hai anh em xuống ghe đi vào thành phố đưa trái cây vườn từ sáng sớm, có cơ hội được ngồi ăn tô phở, khi bước vào ngồi ăn.

Người chạy bàn hỏi:

- Có 2 tô phở thôi à?

Tôi gật đầu. Cô vừa quay lưng đi vừa lẩm bẩm nhè nhẹ nói tiếp vọng vào tai tôi:

- Đến 3 người đi với một em gái mà để người đứng ở ngoài chờ mình ngồi ăn.

Tôi cũng không được để ý lời nói đó, khi 2 anh em ăn xong thì dẫn nhau dạo chợ đi mua mấy đôi dép lào. Khi đến tiệm mua dép thì bà chủ tiệm lại lẩm bẩm hỏi:

- Mua có hai đôi thôi à, không mua cho vợ đi theo một đôi nữa sao?

Tôi trả lời:

- Tôi còn chưa có vợ hay bạn gái gì mà.

Bà chủ tiệm quách mắt lên vừa quay mặt đi vừa như chửi thầm:

- Bạn gái dẫn đến đây đi chân đất, không nỡ mua được đôi dép cho vợ mà còn nói.

Tôi ngó vòng quanh, tôi nghĩ là bà cãi lộn với ông xã đêm qua, bà bán dép bị tẩn tẩn mát mát ở đâu về chắc vậy. Quá trưa rồi 2 anh em mua đồ sài xong chuẩn bị xuống ghe về làng thì bỗng gặp người quen ở làng gần nhau, ghe phải đi qua làng đó mới tới làng của tôi.

Tôi nói:

- Có về thì lên ghe tôi có 2 anh em thôi khỏi tốn tiền, người quen trả lời:

- Cũng tốt chờ chút tôi đi lấy đồ mua đã.

Một lát người bạn xuống từ bờ sông cao tới gần ghe rồi đứng sững và nói với chúng tôi:

- Đi đi vì ghe có 3 người rồi, sợ ghe đắm giữa sông.

Hai anh em tôi ngó mặt nhau thấy lạ, tôi nói:

- Thôi mình đi.

Hai anh em được cơ hội vào thành và dạo phố cả ngày luôn, khi về ngược dòng sông cho tới làng thì cũng chập choạng tối rồi, người xách, người gánh đồ lên, lưa thưa người tắm sông vì đã tối.


Em trai tôi nó quên đôi dép lào ở trên ghe, hai anh em lên nhà để đồ xuống rồi thay quần áo xuống tắm sông. Em tôi nó đi kiếm đôi dép lào ở ghe mà nó cũng không nói cho tôi biết, xong lên nhà ăn cơm rồi nghỉ ngơi ngủ. Đôi dép đó ở đầu cầu thang nhà, nó nghĩ là tôi đem lên cho nó. Ngày mai là ngày rằm kiêng kỵ ngừng động thổ, ruộng nương hay chặt củi, cả làng im lặng, người làng vào chùa nghe kinh. Tôi đi chưa tới chùa thì bạn trong làng hỏi:

- Nhà có khách từ thành phố đến thăm à?

Tôi trả lời:

- Không, đâu có ai.

Người bạn làng hỏi tiếp:

- Vậy có cô em gái ngồi chung thuyền và theo sau 2 anh em lên đó, tôi ngó mặt đâu phải người trong làng mình đâu, hay là 2 anh em này có bạn gái mà giấu không cho ai biết phải không? Đừng cho mình bắt được lần sau nghe, bị phạt một chum rượu đó.

Tôi trả lời:

- Nếu mà mình có bạn gái mà không báo cho biết thì cứ phạt mình tự nhiên.

Nói xong tôi đi thẳng lên chùa, cỡ đâu 5-6 bước chân tôi đột ngột đứng sững quay mặt lại, ráo bước chân ngược về nơi bạn khi nãy và hỏi:

- Bạn nói đùa hay là thật vậy, có cô em gái ngồi chung trên ghe mình khi về từ thành phố tới bến sông làng, bạn thấy như vậy sao?

Người bạn trả lời:

- Đúng vậy rõ là 3 người trên ghe về, rồi mình còn cố để ý coi cô có đẹp không.

Nói tới đây thì tôi đứng im lặng một lát, trong đầu nó rối lung tung nghĩ lại với một người bạn ở bến thuyền khi ra về từ thành phố nói “Chiếc ghe nhỏ đã đủ cho 3 người với đồ, mình về theo sao được, thôi đi đi”.

Bạn trong làng nói:

- Chập choạng tối chiều hôm qua, khi ghe chưa cập bến thì trên thuyền ngó thấy thêm một cô em gái, ngồi ở giữa ghe, chắc cũng trạc tuổi 20, rồi lững thững dạo gót theo 2 anh em đằng sau mà tay nó xách một đôi dép lào, thấy rõ luôn.

Tôi lên chùa theo phong tục ngày rằm, khi về đến nhà ba mẹ hỏi:

- Đã có gì mà làm cho con trai nghịch ngợm của tôi im lặng vậy?

Tôi bắt đầu ngồi nghĩ lại từ chuyện đôi dép mà em tôi hỏi, chuyện trong thành phố, chuyện bóng người đi theo sau em mình khi tắm. Tôi ngồi chờ đến chiều để hỏi em mình, giờ nó đang ở chùa ngày hôm rằm.

Khi chiều về, hai anh em vừa đi xuống tắm sông vừa trò chuyện nhau.

Em trai tôi nói:

- Không có gì đâu anh, người ta nói đùa khi thấy 2 anh em mình không có bạn gái thôi mà, đôi dép lào anh là người cầm lên cho em mà có phải không? Anh nói đùa em chơi.

Nói xong em nó nhảy xuống sông tắm, tôi ngồi lắc đầu như có gì nó xích lại gần em mình rồi, thôi mà kệ cho em nó thấy nó mới biết. Tắm xong chập choạng tối lên bờ sông, lại nữa ông chú hàng xóm sát nhà hỏi:

- Hai cháu ai lập gia đình trước chắc là em chăng có bạn gái xuống sông tắm với nhau, người trong thành phố à cháu?

Tôi trả lời luôn:

-Em trai cháu chứ không phải cháu đâu.

Ngó mặt em trai bắt đầu bâng khuâng một chút. Vài ngày sau em tôi, gọi và nói với tôi:

- Tại sao trong làng ai cũng hỏi:

-Sắp lập gia đình à? Chiều đó ba và mẹ cũng gọi em tới nói chuyện:

-Con có bạn gái à? Con muốn lập gia đình sao? Nói với ba mẹ chứ để cho cả làng, ai thấy ba mẹ thì người ta cũng hỏi chuyện này, và chờ say một bữa đám cưới của con.

Hai anh em ngồi ngơ ngác ngó mặt nhau.

Em tôi trả lời:

- Nếu có bạn gái con sẽ báo ba mẹ trước.

Vài ngày sau là rằm, đêm trước là ngày gói bánh chưng làm bằng lá chuối để cho chùa, cũng là đêm ngồi chơi trai gái hay người làng vì ngày mai nghỉ ruộng nương. Em trai tôi nó đi tán gái ở cuối làng, khi tới nhà ở cuối làng một cô em gái cũng đẹp sắc.

Em tôi kể tiếp:

- 8-9 giờ tối, gói xong bánh chưng bắt đầu nấu bánh thì tôi tới đầu cầu thang gọi:

- Soy(tên một cô em gái trong làng) em có nhà không tôi đến chơi.

Cô bước ra lan can nhà thấy và gọi tôi lên, với một câu nói nữa là:

-Gọi cô bạn anh lên theo, sao để cô đứng ở đó một mình chứ, đến cùng nhau thì tự nhiên lên chơi đi mà.

Em tôi trả lời:

- Tôi đến chơi với cô có một mình mà.

Cô đứng ngó một lát rồi gọi tôi lên nhà ngồi xuống với cây đèn dầu, cô rót nước ngồi xuống nói:

- Tôi tưởng cô em gái đứng đằng sau khi nãy đi đến đây cùng anh chứ.

Tôi trả lời:

- Đâu có ai mà đi cùng anh, em thấy à?

Soy nói:

- Thấy cô đi bên cạnh anh từ trước khi tới nhà em mà.

Tôi ngồi lắc đầu ngó xuống sân nhà nói:

- Chắc cô hoa mắt chăng.

Nói xong hai người trò chuyện vui và canh nồi bánh chưng, ba mẹ anh chị em cô vào trong nhà ngủ, cỡ 10.30 là khuya rồi đối với nhà quê mà không có điện, bánh chưng chín đủ, cô đem bánh chưng ra để trên đĩa vừa trò chuyện vừa ăn. Ánh trăng đêm 14 vàng đẹp sáng hết cả đường ngõ trong làng, như cả làng đang chìm trong giấc ngủ, ngoài ra trai gái chờ đón đêm tới thôi. Rồi bắt đầu từ đâu cơn gió ai trồng trọt cho thổi tới, đèn dầu hai người ngồi chuyện trò tắt phụt, cô thắp đèn lại rồi xích nó vào gần vách của lan can nhà để tránh cơn gió, thì cơn gió lại bắt đầu mạnh lên, tiếng lá cây xoài ở sát cái lan can xào xạc mái tôn nhà, như có gì cuốn hút đôi mắt cô Soy và bất thình lình gọi anh lớn tiếng và nói:

- Có ai đang đứng ở dưới nhà đầu cầu thang ngó lên kìa.

Tôi vội vàng đứng dậy ngó, lần này rõ theo áng trăng, một cô em gái tóc buông xõa, áo thun đỏ với cái váy dài đến chân.

Tôi mới gọi hỏi:

- Ai đó, đến gặp ai?

Một lát cỡ gần 5 phút cô quay lưng đi vào bóng tối rồi biến mất.

Cô Soy nói:

- Ngó cô như không thấy quen thuộc, không phải người trong làng mình đâu.

Hai người ngồi một lát, lần này nghe tiếng khóc híc híc híc lọt vào tai cả hai người, theo tiếng gió ru như ở gầm nhà cũng như ở cây xoài, hai người ngó mặt nhau rợn tóc gáy, nổi gai ốc, mắt lia lịa ngó vòng quanh, tiếp theo không phải tiếng híc híc nữa trở thành tiếng kít dài như người cắn răng bực bội hận thù gì không biết. Ở đầu cầu thang tiếng xèn xẹt bước chân từng bước lên, tiếp theo là cái đầu người từ từ nhô lên, rồi mắt, tai miệng và đầy khuôn mặt luôn. Hai người nhảy sát vào nhau ngồi, tiếng rít lên thêm mạnh hơn, đôi mắt trợn to và ngó chằm chằm thẳng vào Soy, chứ không chút nào ngó về đằng tôi, tiếng rít như vậy kéo dài gần 10 phút trong đêm. Hai người muốn chạy, muốn la hét hay muốn gọi ba mẹ ở trong nhà cũng không được vì tất cả như đóng băng cứng tại chỗ. Như trời đã giúp, ba mẹ cô nằm trong nhà, nghe tiếng lộn xộn mới mở cửa ra ngoài, hình bóng đó như biết trước và lùi xuống sân rồi từ từ biến vào bóng đêm.

Ba cô Soy nói:

- Khi con có cái linh tính thì con ngừng bước rồi cúi ngó qua háng về đằng sau coi, con có thấy gì không.

Lúc này tôi mới nhớ rõ là cô chết đuối đó theo tôi, tôi không nói thế nào được nữa, nó bủn rủn cả người, toát mồ hôi sợ, gai ốc lộn xộn từ chân đến đầu luôn, đi tán gái mà lại sợ ma rồi về nhà một mình không được có mắc cở không chắc phải lấy cái mẹt che lấy cái mặt không đây.

Tôi cố gượng hết cái can đảm từ khi sanh đẻ cho tới bây giờ, rồi đứng lên chào cô và ba mẹ cô đi về, hai con mắt đổi phiên nhau mở và đổi phiên nhau nhắm từng bên một khi ngó đường về, nếu mở cả đôi mắt thì sợ gặp ma, mở một bên mắt để ngó đường về thôi là đủ rồi. Khi về gần tới nhà thì thấy anh tôi ngồi ăn bánh chưng, vừa đi tán cô nào về, khi thấy bóng tôi đi về thì anh tôi đứng sững, vì anh thấy một cô em gái đi bên cạnh tôi về.

Anh tôi nói:

- Đi tán gái lấy về luôn sao em.

Gầm nhà hơn 10 thước, tôi đứng sững từ từ hé một mắt ngó chầm chậm vòng quanh sợ gặp ma, chợt nhớ lại lời ba cô Soy nói “Cúi xuống ngó qua háng”. Tôi cố lấy hết cái bình tĩnh coi ai cũng nói là có một cô theo sau có đúng không? Cúi từ từ xuống, bật đứng lại tại chỗ, thấy 2 cái chân có đúng không? Eo ơi làm thế nào ta, gai ốc gai mít từ chân đến đầu luôn.

Nghe tiếng của anh tôi nói tiếp:

- Cúi xuống cũng tốt, thử coi, rồi kiếm vòng quanh coi có thật là có cô nào không? để khỏi thắc mắc anh đi ngủ trước.

Rồi tôi quyết định cúi thêm một lần, mới cúi được một chút thì lại bật đứng lại như cái lò xo, hình như thấy 2 chân giống khi nãy, vừa run run, làm thế nào bây giờ, rồi 1-2-3 cúi đánh rầm một cái xuống, thế là ngẩng lên không được vì cô ở sát cái háng đó từ bao giờ nhảy tới ôm lấy tôi, thế là tôi cong như vậy, hình như tôi kịp hét lên một tiếng: “Ma ma ma ma!!!”, rồi như tối đen không biết gi luôn.

Ông già kể tiếp:

- Vừa nghe tiếng hét lên của em, tôi mở mùng dậy bước ra ngoài lan can, ngó xuống thì thấy em mình chơi cái trò gì mà kỳ cục buồn cười quá vậy, tôi nhịn cười không được luôn, cười lên khà khà khà. Tôi hỏi em làm gì, im lặng, tôi mới chạy xuống coi thì thấy nó đứng hình cong như vậy, miệng nói lảm nhảm, nói cũng không thành cốt chuyện rồi, không biết em nó nói tiếng ngỗng hay tiếng vịt gì đây nữa chứ. Tôi chạy lên gọi ba mẹ xuống gấp, vác em nó lên nhà, tôi mới kể cốt chuyện từ đầu đến cuối cho ba mẹ chị em nghe, lúc khi đi chài cá mà gặp xác chết trôi đó, em mình xin làm ông xã cái xác đó. Ai thấy trong hoàn cảnh đó mà không cười và thêm một câu đáng đời nữa. Rồi tất cả nhà giúp nhau bẻ cho nó thẳng lại, vừa bẻ vừa gọi cho tỉnh, giúp nhau bẻ mãi mới thẳng lại được, lấy nước rửa mặt mãi mới tỉnh được hết nói lảm nhảm, chỉ có nằm run đánh bò cạp lẩy bẩy. Khi đến sáng cả gia đình đi chùa ngoài ra em tôi còn nằm đắp chăn run lập cập ở nhà, ba mẹ kể lại câu chuyện cho ông chủ trì nghe.

Ông chủ trì nói:

- Sau khi cúng rằm xong rồi, buổi trưa đem nó đến chùa gấp vì sáng bận ngày rằm lễ.

Xong cúng, cả nhà trở về gấp để coi em nó ra sao, khi kéo cái mền để đánh thức em dậy, ông thần ông thánh, ông bà ông vải ơi, ngó xuống ai cũng phì cười đau cả bụng khi thấy tóc tai vẫn đứng sững lên trời, mặt mày tái mét xong ai nói gì là giật mình lia lịa.

Ba tôi nói:

- Còn mấy con nằm chết đầy ở nghĩa địa đầu làng đi ra đó rồi gọi nó về làm vợ thêm đi con, đỡ nó dậy cho nó đi tắm cho tỉnh giấc, tí nữa phải dẫn nó đến chùa.

Cơm trưa xong xuôi, cả nhà lững thững vào chùa làm lễ gọi hồn vía về. Ông chủ trì nói và chỉ tay:

- Nó đang đứng ở ngoài chùa kìa, nó mặc cái áo thun màu đỏ cái váy dài đến chân phải không? Nó đang đứng khóc lóc ở đó.

Ông nói tiếp:

- Trong 7 ngày này là không có quyền nói đến chuyện em gái nào, cấm không cho đi tán gái, đi trên đường có tiếng gọi cấm không được trả lời hay quay lại, nếu không nghe thì đi ở với ma luôn đi.

Ai cũng cười bể bụng, xong từ câu chuyện xảy ra đó, làm như trời đổi tánh nết của ông vua nghịch ngợm nổ lung tung trở thành một người đầm tính luôn cho tới bây giờ.

Khi ngồi nghe xong câu chuyện của ông hàng xóm kể thì ai cũng cười đau cả bụng, nhưng khi đêm tới cũng như là có chiếc bóng theo mình cả đêm ngủ không được luôn.


Viết Xong 12.00 đêm 15.07.2017
 
Top