Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Đẻ mướn - Lục Niệm Hòa

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Nghỉ hè, Lệ Đông Nhất cùng Tân Đồng và Nam Hợp đi du lịch. Lúc về, Ôn Hinh gọi họ đến ăn cơm.

“Đông Nhất, Đồng Đồng, để mẹ giới thiệu một chút với hai con, đây là giáo sư Chu ở trường Đại Học Khoa Học Tự Nhiên.”

Người đàn ông lịch sự bên cạnh đưa tay ra bắt tay với Lệ Đông Nhất, “Chú tên Chu Tự,” rồi dời mắt về phía Tân Đồng, “cháu là Tân Đồng đúng không?”

Tân Đồng gật đầu, mỉm cười. Vốn đang lo Ôn Hinh không đi chơi cùng được, hiện giờ ngẫm lại, đúng là một sự ngạc nhiên lớn, cô và Lệ Đông Nhất xem như có thể yên tâm được rồi.

“Chú có mang quà cho Nam Hợp, sao không thấy Nam Hợp vậy?” Chu Tự hỏi.

Ôn Hinh kể với ông về Nam Hợp nhiều nhất, ông cũng không thích lần đầu tiên gặp mặt đã tùy tiện tặng quà, nhưng trẻ con thì không sao.

“Mấy hôm nay Nam Hợp chơi suốt, nên ở nhà ngủ bù rồi.” Tân Đồng mỉm cười, thay Nam Hợp nói cảm ơn, nhận quà rồi cùng Lệ Đồng Nhất ngồi xuống ở đối diện.

Lúc ăn cơm, thiện cảm của Tân Đồng dành cho vị giáo sư Chu này càng lúc càng nhiều, cô lén quan sát Lệ Đông Nhất, thấy anh hình như cũng rất vui.

Trường tiểu học của Nam Hợp ở ngay gần nhà, đi lại cũng rất tiện, chủ yếu là cô và Lệ Đông Nhất vừa đi tham quan, trang thiết bị của trường cũng không tệ.

“Sau này Nam Hợp có thể tự đi học, ít nhiều rèn luyện cho con một chút.” Lệ Đông Nhất cùng Tân Đồng đi chầm chậm vào nhà.

Tân Đồng nhíu mày: “Vậy ổn không?”

Dù sao cũng phải đưa đón mấy lần chứ, chừng nào quen thuộc rồi hãy tự đi?

Lệ Đông Nhất gật đầu, “Thì cứ thử trước xem sao.”

Đây là bước đầu tiên để anh bạn nhỏ trưởng thành hơn, vậy thì hãy bắt đầu từ đây đi.

Ai cũng không ngờ, chỉ thử như vậy một lần đã hỏng bét hết.

Hai ngày trước cũng khá tốt, mặc dù anh bạn nhỏ hơi thất vọng, nhưng bởi vì trước đó ba đã dẫn cậu đi đi về về mấy lần, thật ra cũng biết đường rồi, cậu ưỡn ngực, lưng mang cặp sách, tự mình đi học.

Lệ Đông Nhất lén đi theo sau, nhìn cậu bước vào cổng trường mới quay về.

Nhưng hôm nay, đáng lẽ Nam Hợp phải về nhà rồi nhưng cậu lại chưa về.

Trong lòng Tân Đồng lờ mờ cảm thấy bất an, cầm điện thoại, “Em vừa mới gọi điện cho cô giáo, cô bảo Nam Hợp cùng mấy bạn khác đã về cách đây nửa tiếng rồi.”

“Để anh đến trường đón con.” Lệ Đông Nhất không nói gì thêm, tháo tạo dề, cầm chìa khóa lên liền ra ngoài.

Phòng học đã trống không, sân thể dục cũng không còn một bóng người, dọc đường anh đến đây cũng không thấy Nam Hợp.

Lúc Nam Hợp đi đường luôn luôn chăm chú, sẽ không chạy nhảy lung tung, nếu đang trên đường về nhà, đáng lẽ phải sớm gặp được mới đúng.

Lệ Đông Nhất luống cuống, vẻ mặt vẫn trấn tĩnh, đi tới đồn công an gần nhất báo án trước, rồi gọi điện thoại cho Từ Sâm, điều tất cả những ai có thể dùng được, bắt đầu đi tìm Nam Hợp.

Toàn bộ hình thu được ở siêu thị gần trường học, camera ngay cổng trường đã kiểm tra hết, nhưng chỉ có một đoạn ngắn hình ảnh của Nam Hợp, bóng dáng nho nhỏ, chỉ chớp mắt liền không thấy tăm hơi.

“Chắc chắn là đã ra khỏi trường, đây là con đường ở bên trái trường học,” công an thụ lý án chỉ vào màn hình mờ mờ, “Cậu bé quay đầu lại, chắc là có người gọi cậu, theo suy đoán của tôi, người này có lẽ là kẻ tình nghi mà chúng ta đang tìm.”

“Anh Lệ, hy vọng anh có thể cung cấp cho chúng tôi một danh sách, ví dụ như đối thủ trong kinh doanh, hoặc người nào khác để giúp chúng tôi thu hẹp lại phạm vi tìm kiếm, nhanh chóng phá án.”

“Anh nói là có người hận tôi nên bắt cóc con tôi à?” Lệ Đông Nhất cau mày.

Theo anh biết, anh không có kẻ thù nào cả, trong kinh doanh, từ trước đến nay đều là ngươi lừa ta gạt, trước kia anh nổi bật trong giới nhưng cũng chưa từng có chuyện như thế này, hiện giờ anh gần như tướng về hưu, thì càng không thể có chuyện như vậy.

Tân Đồng đã biết tin, tuy rằng vẫn chưa xác định Nam Hợp có phải bị bắt cóc hay không, nhưng thời gian càng trôi đi, khả năng này càng lúc càng lớn.

“Tân Đồng, em đừng vội,” Lệ Đông Nhất ôm lấy Tân Đồng, “anh cam đoan sẽ mang Nam Hợp trở về bên cạnh em.”

Tuy an ủi như vậy, nhưng trong lòng Tân Đồng vẫn có cuồng phong bão táp, gần như sắp vỡ nát.

“Đáng lẽ em phải đi đón con mới đúng, nếu em đi nhất định sẽ không có chuyện này,” nước mắt Tân Đồng lau sao cũng không hết, “con còn nhỏ như vậy…” Tân Đồng càng nghĩ càng sợ, buông Lệ Đông Nhất ra, “em muốn đi tìm con.”

“Đã có người đi tìm rồi,” Lệ Đông Nhất kéo cô lại, “anh đảm bảo con sẽ không sao đâu, được chưa?”

Công an gọi điện, Từ Sâm bên kia cũng gọi điện, cho dù là bắt cóc, hiện giờ có lẽ cũng chưa đi được bao xa.

Một đêm không ngủ.

Lúc rạng sáng, Lệ Đông Nhất sờ tìm bao thuốc lá, rời khỏi Tân Đồng đi ra ban công, hút mấy điếu, dập tắt rồi ném đi.

Phòng khách im lặng, điện thoại chợt đổ chuông.

Lệ Đông Nhất bước nhanh vào phòng, điện thoại tự chuyển qua chế độ hộp thư thoại, Tân Đồng gần như nhảy từ sô pha qua đó nhận máy.

“Sáng sớm nay, chúng tôi tìm được cặp sách và giày của cậu bé ở ven sông thuộc Thành Đông, bây giờ còn đang tìm kiếm chung quanh, hy vọng hai người có thể chuẩn bị tâm lý.” Bên kia dường như thở dài, gác máy.

Điện thoại trượt xuống, Tân Đồng bụm chặt miệng.

“Không đâu,” Tân Đồng lắc đầu, không dám suy nghĩ tiếp, “sẽ không đâu.”

Lệ Đông Nhất vừa định lên tiếng, Tân Đồng đã mềm nhũn ngã nhào xuống đất.

Lúc chạng vạng, Tân Đồng mở mắt ra, sự tối tăm trước mắt như tan đi, tinh thần trấn tĩnh hơn rất nhiều.

“Tỉnh rồi à?” Trong mắt Lệ Đông Nhất hằn lên vô số tơ máu, tiếng nói mềm nhẹ, dường như sợ dọa đến cô.

Vừa nghĩ, Nam Hợp, Nam Hợp của mẹ đâu? Tân Đồng ngồi bật dậy, “Nam Hợp đâu?”

Lệ Đông Nhất ngồi xuống, “Vẫn chưa tìm được, nhưng mà, con nhất định không sao, hãy tin anh.”

Đã trục vớt dưới sông mấy lần, ngoại trừ cặp sách và giày của Nam Hợp ở bở sông thì không tìm được gì cả.

Chắc là người nọ chỉ muốn kéo dài thời gian, đánh lạc hướng điều tra của công an thôi.

Tân Đồng cụp mi, mắt cô đỏ bừng, rưng rưng nước mắt, “Em sợ, Đông Nhất, em sợ lắm.”

“Phù,” Lệ Đồng Nhất sờ tóc cô, “Đồng Đồng, đợi Nam Hợp về là em có thể đáp ứng nguyện vọng sinh nhật của con.”

“Hửm?”

“Em có thai.” Vẻ mặt anh có ưu buồn, cũng có vui mừng.

Tân Đồng sửng sốt.

Cô vẫn luôn nghĩ không biết khi nào mới có tin vui, đợi lâu như vậy, không ngờ ngay giờ phút quan trọng này cô lại nghe thấy nó.

“Em,” Tân Đồng cắn chặt môi, “Em nhớ Nam Hợp.”

Nguyện vọng hôm sinh nhật của anh bạn nhỏ chính là muốn có em gái, không chỉ vậy, cậu như sợ Tân Đồng quên mất nên ngày nào cũng nhắc, buổi tối đi ngủ đều áp đầu vào bụng cô nghe ngóng, bàn tay nhỏ bé kiểm tra, giống như em gái đã ở trong bụng cô rồi.

Hiện giờ cô có thể nói với cậu rồi, nhưng anh bạn nhỏ lại không ở trước mặt cô.

Cùng lúc đó, trên quốc lộ ở một nơi hẻo lánh, một chiếc xe tải chậm rãi lăn bánh.

Chiếc xe dừng lại ở một trạm xăng dầu.

Tài xế mở cửa, đi đến phía sau xe.

“Chị gái ổn chứ?”

“OK, khá ổn.” Người bên trong lên tiếng, một hồi sột soạt, người nọ ló đầu ra.

“Cậu bé còn chưa thức à?”

“Ừ,” Cô gái trả lời, “Con nít mà, ầm ỹ một trận rồi ngủ thôi, không phải đều là như vậy sao?” Trong giọng nói dường như còn mang theo chút cưng chiều.

“Đúng, đúng,” người đàn ông gật đầu nói, “xuống xe ở đây à?”

Cô gái gật đầu, “Ừ, có lẽ người đón tôi sắp đến rồi.”

“Để tôi ẵm thằng bé xuống giúp chị.” Tài xế quyết định làm chuyện tốt thì làm cho trót.

“Được, cám ơn anh.” Cô gái lấy tờ một trăm tệ ra, dúi vào tay của tài xế.

Xe lăn bánh, nổi lên một trận cát bay mù mịt, đợi bụi bậm tan hết, người cô gái nọ đang chờ quả nhiên đã đến.

“Nó đây à?” Người đến nói giọng địa phương đặc sệt, giơ một bàn tay ra hất tóc trước trán của thằng bé lên, “Mặt mũi không tồi, nhưng hình như còn nhỏ tuổi, sợ nuôi không quen.”

“Tôi không quan tâm chuyện này, đây là bé trai, mặt mũi cũng khá, quan trọng là giá cả không cao, nếu anh không cần, tôi sẽ dẫn nó đi.”

“Cần cần chứ,” người đàng ông nói giọng địa phương nhanh chóng đưa tiền, ”Đây.”

“Chỉ có điều phải dẫn nó đi càng xa càng tốt.” Cô gái không quan tâm lắm, cất tiền vào trong túi, “Được rồi, biến đi.”

“Tôi biết quy tắc mà.” Người đàn ông sảng khoái đồng ý, y hệt như một tay lão luyện.

Lời còn chưa dứt, một chiếc xe màu đen đỗ cách chỗ hai người không xa, cửa xe mở ra, năm sáu chiến sĩ công an mặc thường phục đã vọt đến, thậm chí hai người còn chưa kịp phản ứng, đã bị tra tay vào còng số 8.

“Hai người bị bắt vì có liên quan đến vụ bắt cóc, buôn bán trẻ em.”

Hai người bày ra vẻ mặt thảm thương, cô gái có chút không phục, đang muốn chống cự, bị chiếc sĩ công an liếc mắt cảnh cáo bèn ngậm miệng.

“Cô chủ, ăn thêm chút nữa đi.” Cao Lệ nấu bữa sáng, món nào cũng vô cùng công phu, mùi vị đều là món trước kia Hứa Úy Nhiên thích nhất, thế nhưng Hứa Úy Nhiên gần như không động đũa.

“Con ăn không vô, dì rót ly nước cho con đi.”

Cô càng lúc càng ốm yếu, như bộ xương khô.

Một ly nước, Hứa Úy Nhiên cũng uống có một chút rồi đặt sang bên cạnh.

Cao Lệ lặng lẽ ngồi ở mép giường, vẻ mặt không thể diễn tả.

Hứa Úy Nhiên nhìn bà một cái, chậm rãi thu lại tầm mắt, “Sao vậy?”

“Cô chủ, nếu có thể đổi lấy việc cô khỏe mạnh, dù muốn mạng của dì, dì cũng sẵn lòng.”

“Dì nói gì vậy,” Hứa Úy Nhiên khẽ xuỵt một tiếng, “sau này đừng nói vậy nữa.”

“Dì biết,” Cao Lệ ừ một tiếng, đưa ly nước cho Hứa Úy Nhiên, “uống thêm nước đi.”

Hứa Úy Nhiên nhận lấy, “Có tiếng gõ cửa, chắc anh đến, dì ra mở đi.” Sắc mặt Hứa Úy Nhiên có chút tươi tỉnh.

Cửa mở, dường như mang theo luồng gió lạnh lẽo, tiếng người đến cũng truyền đi thật xa.

“Cao Lệ lài ai?”

“Là tôi.”

“Bà bị bắt vì tội chủ mưu gạ bán trẻ em, xin đi cùng với chúng tôi một chuyến.”

Tiếng vỡ nát trong trẻo truyền đến, thoáng chốc biến mất như có như không.
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Thời điểm bé con thứ hai nhà họ Lệ chào đời, anh Lệ ở bên ngoài chờ suốt hai tiếng rưỡi, hút hết một bao thuốc lá, đi qua đi lại trên hàng lang vô số lần, làm Tân Niên Niên và Tân Chí hoa cả mắt.

Đợi Nam Hợp tan học, lưng đeo cặp táp cùng bà nội và ông nội mới chạy đến bệnh viện thì bé con đã nhắm chặt mắt, bú no nê nằm ngủ ở bên cạnh.

Nam Hợp chạy đến, đảo mắt nhìn người lớn ở xung quanh, rồi cúi đầu nhìn bên trong tả lót của em bé, “Em gái có hai viên tròn tròn giống bánh bao ông nội hay ăn ghê.”

Nhưng viên này có hơi hồng hồng, Nam Hợp gật đầu, cơ bản xem như hài lòng.

Mọi người cười ồ lên, chỉ có Tân Đồng sau khi cười xong vẫn không quên nhắc, “Nam Hợp, không phải em gái, mà là em trai.”

Mặt Nam Hợp cứng lại, ra sức vò đầu bứt tóc, vẻ mặt vẫn không giấu được thất vọng và mất mát, cùng lúc đó Lệ Đông Nhất nghe thấy cũng có biểu cảm y hệt vậy, “Không phải con gái à.”

Sao nói là em gái mà? Nam Hợp u oán liếc nhìn ba cậu một cái.

Bé con rất châm chước cho mẹ, quá trình sinh nở xem như thuận lợi, không làm cô quá mệt, giờ phút này Tân Đồng rất có tinh thần, nhìn thấy vẻ mặt của hai cha con, trong lòng không khỏi đồng cảm với bé con.

Nam Hợp đã nhận định cô sẽ sinh em gái từ lâu, Lệ Đông Nhất thì đã sắm sửa cả căn phòng màu hồng cùng quần áo và đồ chơi, mỗi sáng Nam Hợp đi học, đều chào một câu, trước kia là “Mẹ, đợi Nam Hợp về nha.” sau đó đổi thành, “Em gái, đợi anh về nha.”

Không tránh khỏi thất vọng, nhưng mà, Ôn Hinh thành thạo bế bé con lên, nói, “Nam Hợp, em trai có thể chơi cùng với con, vui mà.”

Tuy rằng rất thích em gái nhỏ nhõng nhẽo, nhưng mà, Nam Hợp thở dài, nghe thấy lời nói của Ôn Hinh, thôi em trai thì em trai vậy.

Khi Tân Đồng ở cữ xong, một tay Ôn Hinh đã lo liệu đầy tháng xong xuôi.

Đồng Dao nhẹ nhàng bế bé con lên, dỗ dành bé con gọi “mẹ nuôi”.

“Nó bao nhiêu tháng tuổi hả?” Tân Đồng thở dài, “Mẹ nuôi như cậu cũng quá nóng vội rồi.”

Đồng Dao cười hì hì, “Thì giờ dạy trước, sau này gọi cũng dễ hơn.”

Tân Niên Niên nghe vậy, đi tới, tiếp nhận bé con múp míp, “Chị Đồng, dù thế nào cũng phải gọi dì út trước chứ? Chị thích thì mau mau sinh một đứa đi.”

Đồng Dao giận dỗi liếc cô một cái, “Con bé này, sinh gì mà sinh chứ?! Sang năm bảo Đồng Đồng gả cô đi cho rồi.”

Tân Niên Niên xoay người, bế cục cưng ra ngoài.

Gả thì gả, ai sợ chứ?

Đợi Tân Niên Niên ra ngoài, ý cười trên mặt Tân Đồng và Đồng Dao thu lại bớt.

“Mình nghe nói, Lệ Thịnh kết hôn.” Giọng Đồng Dao bình tĩnh.

Tân Đồng cười, “Ừm.”

Mặc dù Lệ Đông Nhất không thích liên quan gì tới chuyện vui bên nhà họ Lệ, nhưng dù sao anh cũng là chú út của Lệ Thịnh, ra mặt uống vài ly rượu, đưa quà cáp xong rồi về.

Tân Đồng không dự, lúc đó bụng cô lớn rồi, cũng bất tiện, thêm vào nhiều chuyện trước kia, cô mà đi, có lẽ không thiếu người để tâm nhắc đến.

Thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, cần gì phải vậy chứ?

Hôm nay cũng vậy, Lệ Thịnh cũng gửi quà đến, là sáu con heo vàng, Tân Đồng nhìn mà không khỏi tặc lưỡi, hai năm lăn lộn trên thường trường đã hun đúc ra Lệ Thịnh như hôm nay, khí chất giàu sang đã dần dần lộ rõ.

Nghe nói cuộc chiến tranh giành tài sản ở nhà họ Lệ, tuy rằng ầm ỹ một trận, cuối cùng tâm tư Đặng Lị kín đáo, thủ đoạn cứng rắn, địa vị của Lệ Thịnh vẫn vững vàng như cũ.

Đồng Dao thở nhẹ ra, “Ngẫm lại, cũng là mình không tốt, Lệ Thịnh, anh ấy thích hợp với cậu hơn.”

Nhờ phúc của đồng nghiệp cũ, Đồng Dao đã xem qua ảnh của vợ Lệ Thịnh, cằm nhọn, đuôi lông mày hất cao, là một người đẹp, nhưng nhìn thế nào cũng thấy khí chất khá sắc bén.

Không bằng Tân Đồng đứng bên cạnh Lệ Thịnh khiến người nhìn có cảm giác thoải mái.

“Mấy lời như vậy đừng nên nói nữa.” Tân Đồng xua tay, “Anh ấy cũng đã kết hôn rồi, cậu nên nắm chắc thời gian tìm đối tượng mới là việc quan trọng.”

Tính ghen tuông của anh Lệ nhà ta càng lúc càng nghiêm trọng, ngày Lệ Thịnh kết hôn, cả ngày mặt anh nhăn nhó, Tân Đồng lúc đó đang có thai đứa con thứ hai, khổ cực bao nhiêu, mới vừa ngủ được một giấc, thức dậy lền thấy anh nghiêng đầu nhìn mình, cô sợ hết hồn.

Cô đành phải ngồi dậy, vụng về chống đỡ cơ thể để làm anh nguôi ngoai.

“Lệ Thịnh kết hôn.”

“Em biết rồi.” Tân Đồng gật đầu, nhẹ nhàng xoa lưng anh.

“Em không có gì muốn nói à?” Mắt Lệ Đồng Nhất như hố sâu thăm thẳm, nhìn thẳng vào cô.

Tân Đồng bị nhìn như vậy, trong lòng lại có chút chột dạ, chỉ yếu ớt nói, “Vẫn có đủ tiền mừng chứ?”

Vẻ mặt Lệ Đông Nhất dường như có hơi thả lỏng, ừ một tiếng, nhẹ nhàng vuốt ve chiếc bụng trơn láng của cô, không nói gì nữa.

Tân Đồng nghĩ mãi mới hiểu, hóa ra người này nghĩ Lệ Thịnh kết hôn, mình sẽ rất đau lòng và cảm thấy mất mát hay gì gì đó, khóe miệng cô cong lên, áp tay mình lên tay Lệ Đông Nhất.

“Em yêu anh.” Cô khẽ nói, mặt có chút nóng hổi.

Lệ Đông Nhất nhấc mạnh đầu, “Em vừa nói gì?”

Tân Đồng đưa tay che mặt, “Không nghe được thì thôi.”

“Lặp lại lần nữa đi.” Lệ Đông Nhất không buông tha.

“Em nói với bé cưng trong bụng mà.” Tân Đồng cúi đầu nhìn bụng mà không nhìn anh.

Bên này hai người lớn một đứa nhỏ dường như không được tự nhiên, Nam Hợp đã đi tới, nhảy phốc lên giường, lưu loát hôn mỗi người một cái, “Yêu ba mẹ, ngủ ngon.” Rồi hôn cái bụng của Tân Đồng, “Em gái, ngủ ngon.” Liền chui vào chăn của mình đi ngủ.

Đồng Dao liếc trộm sắc mặt cô, biết cô lại đang nghĩ đến chuyện vui gì đó, cảm thấy an ủi không ít, “Mẹ mình còn không gấp bằng cậu, ngoài đường nhiều đàn ông như vậy, không phải cuối cùng cũng sẽ tìm được người thích hợp sao?”

“Cậu vẫn tràn đầy tự tin,” Tân Đồng lắc đầu, đột nhiên nghĩ đến gì đó, “trong công ty của Đông Nhất có nhiều thanh niên đẹp trai lắm, muốn mình giới thiệu giúp cậu vài người không?”

Nhìn vẻ mặt Tân Đồng rất nghiêm túc, vậy là định làm thật rồi? Đồng Dao xém chạy trối chết.

Tân Đồng cười ha ha.

Ăn tiệc giữa chừng, nhân vật chính của hôm nay cuối cùng cũng giở thói khóc lóc long trời lở đất ra.

Thay phiên nhau dỗ dành buổi không có kết quả, vẫn là Ôn Hinh có kinh nghiệm, “Chắc đói rồi, cũng mấy tiếng rồi chưa bú mà?”

Vì thế Lệ Đông Nhất bế bé con, ôm bà xã đi vào phòng nghỉ.

Tân Đồng đủ sữa, bé con bú rất hăng say, nước mắt ngay khóe mắt còn chưa khô, đôi mắt giống hệt Lệ Đông Nhất đã cong lên.

Bên này, anh Lệ nhà ta lại uống phải một hủ dấm chua, nhưng không có cách nào khác.

Ai bảo đó là con trai của mình làm gì?

Tân Đồng chuyển bé con đã bú no nê sang tay của Lệ Đông Nhất, bé con ợ hai cái bong bóng sữa vào mặt anh rồi nheo mắt, ngủ thiếp đi.

Lệ Đông Nhất chẳng biết làm sao, hôn mạnh lên khuôn mặt tròn trịa của cậu, thì thào, “Thằng bé hư.”

Bé con giật mình, lập tức mở to đôi mắt tròn xoe ra, chân đá lung tung, đạp phành phạch lên ngực của ba cậu.

Lệ Đông Nhất cười ha ha, chợt nhấc cậu cao lên, Tân Đồng bên này đang chỉnh lại quần áo, thấy vậy liền nói, “Anh đừng làm con sợ.”

Hai cánh tay nhỏ xíu của bé con lập tức giơ về phía mẹ đòi ẵm, không muốn ba ẵm nữa.

Lệ Đông Nhất sờ mũi, coi như không thấy ánh mắt lên án của cô và bé con.

“Đúng rồi, Lục Vực đến đó, em muốn gặp hay không?”

Tân Đồng đáp, “Ở đâu?” Cô bế bé con đi ra ngoài, cuối cùng vẫn không quên nhắc nhở, “Anh bảo Nam Hợp ăn ít đồ lạnh thôi.”

“Anh,” Tân Đồng đứng lại, “anh về khi nào vậy? Sao không báo với em một tiếng, để em đi đón anh.”

Khóe miệng Lục Vực tràn đầy ý cười, “Vừa về thôi,” nhìn thấy đứa bé trong tay Tân Đồng, “Đây là cậu út à.”

Tân Đồng gật đầu, đùa với bé con, “Đây là cậu hai nè, nhớ nha.”

Lục Vực mỉm cười, đưa cho Tân Đồng cái túi to, “Lúc đầu nghe nó ra đời anh đã muốn gửi về, giờ cũng trễ rồi, nhưng lần này lại đúng lúc, anh chuẩn bị quà cho cả hai đứa cháu, để hai đứa cùng chơi.”

Tân Đồng không từ chối, nhận lấy rồi để sang một bên, “Anh, anh muốn bế cháu không?”

Lục Vực căng thẳng, dưới sự chỉ dẫn của Tân Đồng, anh bế đứa bé, chỉ cảm thấy một khối mềm mại tròn tròn, rất là đáng yêu, lại càng lúc càng khẩn trương.

Nam Hợp bị bắt cóc, sau khi được cứu thoát trở về, Cao Lệ bị bắt.

Hứa Úy Nhiên không có cách nào, vốn định nhờ Lục Vực đi cầu xin, giảng hòa xin tha thứ, thế nhưng Lục Vực khuyên nhủ một hồi, cô từ bỏ.

Sau khi Cao Lệ bị phán quyết, Hứa Úy Nhiên đến thăm một lần.

Tất cả tài sản đứng tên Hứa Úy Nhiên, 1/3 cho Cao Lệ, còn lại đều sang tên cho Lục Vực.

“Sau khi dì ra tù, số tiền này đủ để dì dưỡng già, sau này dì đừng làm chuyện như vậy nữa.” Hứa Úy Nhiên nói xong, đi thẳng ra khỏi trại giam mà không một lần quay đầu lại.

Một tuần sau, Hứa Úy Nhiên đi thăm Hứa Thuấn.

Trong phòng bệnh bày một bàn thức ăn, còn khui chai rượu nữa.

Hứa Úy Nhiên muốn ăn với Hứa Thuấn một bữa cơm, hộ lý nào dám ngăn cản, đi ra ngoài, đợi họ ăn xong mới quay lại.

Kết quả không ngờ rằng, lúc quay lại đẩy cửa ra, Hứa Thuấn thì nằm trên giường, còn Hứa Úy Nhiên thì gục tại bàn.

Hộ lý nghĩ hai người uống say quá, không ngờ lúc đến gần thì phát hiện cả hai không còn hơi thở.

Hộ lý luống cuống lập tức báo công an.

Hai người chết là do dùng thuốc ngủ quá liều, không cần nghĩ cũng biết đương nhiên là Hứa Úy Nhiên làm.

Chuyện này gây xôn xao một thời gian, mặc dù Lệ Đông Nhất dùng tất cả mọi cách để áp chế, nhưng tin tức vẫn truyền ra bên ngoài.

Khi đó, Tân Đồng mới hiểu, Hứa Úy Nhiên nhờ cô chăm sóc Lục Vực là có ý gì.

Tang lễ xong xuôi, Lục Vực lao tâm lao lực quá độ.

May mà ngày ngày, Tân Đồng ép anh ăn cơm, nói chuyện với anh, Lục Vực mới có thể gượng dậy.

Khi Tân Đồng mang thai 4 tháng, Lục Vực ra nước ngoài.

Không thể đến bệnh viện làm việc nữa, thành phố này cũng không còn lý do để anh ở lại.

Hiện giờ xem ra, mấy tháng Lục Vực sống ở nước ngoài hẳn là không tệ. Thần sắc cũng tươi tỉnh hơn nhiều, Tân Đồng cảm thấy khá yên tâm.

Bé con thổi bong bóng với Lục Vực, nhếch miệng.

Tim Lục Vực nhũn ra, “Dễ thương thật.” Anh cẩn thận trả bé con cho Tân Đồng, lại không hề dời mắt đi chỗ khác.

“Anh, nếu anh quyết định định cư ở nước ngoài, thì mau chóng tìm chị dâu ngoại quốc cho em đi, sinh một đứa con lai mới là chuyện chính.” Tân Đồng nói xong, hai mắt vô cùng khao khát.

Con lai à, gien của Lục Vực không tệ, nhất định sẽ rất đẹp.
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Sưu tầm
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,447
Điểm cảm xúc
980
Điểm
113
Lúc bé con thứ hai của nhà họ Lệ, Lệ Nam Tỉ, tròn ba tháng, Tân Đồng bán nhà, cả nhà dọn qua chỗ ở mới.

Nhà mới rộng hơn nhà cũ, vì sau khi Nam Hợp và Nam Tỉ lớn hơn phải có phòng riêng của mình, nên đặc biệt đổi nhà.

Phòng riêng của hai con đã được trang trí xong, nhưng bởi vì Nam Tỉ còn quá nhỏ, cho nên tạm thời chưa cần dùng đến phòng của mình.

Nam Hợp làm anh trai, gần như nhận làm hết tất cả việc vặt cho em trai.

Thay tã, tắm rửa, đưa em đi bộ tắm nắng, Nam Hợp làm vô cùng thành thạo.

Lệ Đông Nhất vui vì được nhàn rỗi, thậm chí buổi tối còn dọn luôn giường của bé Nam Tỉ qua phòng Nam Hợp, còn bản thân thì vui vẻ về phòng ôm bà xã.

Tân Đồng đương nhiên từng phản đối vài lần, nhưng sự thật chứng minh, Nam Tỉ dựa dẫm vào anh trai còn nhiều hơn cả ba mẹ.

Bởi vì anh Lệ nhà ta nhầm lẫn giới tính của con mình, nên đã mua rất nhiều vật dụng cho con gái, người xung quanh mà Tân Đồng quen cũng không ai cần dùng đến, căn cứ vào nguyên tắc không lãng phí, toàn bộ đều cho Nam Tỉ dùng.

Bình sữa màu hồng phấn, quần áo giày dép đủ màu sặc sỡ, anh bạn nhỏ Nam Tỉ mặc vào thật sự cũng không khác con gái là bao.

Chỉ có mắt của Nam Hợp là giống Tân Đồng, còn lại đều giống hệt Lệ Đông Nhất, Nam Tỉ thì trái ngược hoàn toàn, mặt mũi lại giống hệt Tân Đồng.

Hôm nay, anh bạn nhỏ Nam Tỉ mặc một bộ đồ màu hồng phấn như bình thường, được anh trai đặt vào xe đẩy đi hóng gió, phơi nắng.

Ở vườn hoa dưới lầu gặp hàng xóm mới, Nam Hợp lễ phép cúi chào.

Người hàng xóm mỉm cười rồi đáp, “Đây là em gái của con à? Dễ thương thật.”

Tính cách của Nam Hợp sớm phát triển giống hệt ba cậu, vẻ mặt lúc nào cũng lạnh lùng, theo ánh mắt nhìn qua, tay anh bạn nhỏ Nam Tỉ đang cầm bình sữa đồ chơi, đôi mắt lanh lợi nhìn xung quanh chiếc xe đẩy, đột nhiên nhoẽn miệng cười, má lúm đồng tiền như ẩn như hiện, Nam Hợp như trông thấy một đóa hoa đào thật lớn nở rộ trước mắt.

“Bé gái đáng yêu thật.”

“Xinh ghê, lông mi dài thật đó.”



Anh bạn nhỏ Nam Tỉ thích thú, ngoại trừ ánh nắng khiến cậu hơi nhíu mày nhăn mặt, đột nhiên vuốt ve chiếc bình sữa đồ chơi trong tay, rồi giơ tay về phía anh trai mình, cánh tay vừa ngắn vừa mập cố gắng duỗi ra.

Nam Hợp đoán chính xác có lẽ Nam Tỉ đang tiểu, thành thạo thay tã cho cậu trước mặt mọi người để cậu không bị ướt.

“A, là con trai mà.” Người hàng xóm nhìn thấy chợt lên tiếng.

Lại có người chú ý đến, hùa theo, “Đúng rồi đúng rồi.”

“Sao có thể chứ?” Có người không tin, đến gần quan sát.

Lệ Nam Hợp nghiêng người, để mọi người nhìn cho rõ, trong lòng lẩm bẩm, “Đừng trách anh hai, đều là họa do ba mẹ gây ra.”

Từ nay về sau, sẽ không ai nhận nhầm nữa chứ?

Nhật kí đi siêu thị.

Gia đình bốn người đi sắm đồ, anh bạn nhỏ Lệ Nam Tỉ tỏ ra có nhiệt tình rất lớn với siêu thị, từ khi vào cửa liền khóc suốt.

Tân Đồng đẩy xe, Nam Hợp đi bên cạnh Tân Đồng, học Tân Đồng chọn đồ, xem hạn sử dụng và chất lượng sản phẩm vân vân, hai người đi đằng trước, còn lại Lệ Đông Nhất bế Nam Tỉ đi sau.

Cậu bé trong lòng cứ khóc suốt, thấy thứ gì cùng đòi lấy, người đi siêu thị đều ghé mắt nhìn, Tân Đồng và Nam Hợp cố tình đi cách họ rất xa, để anh Lệ nhà ta xấu hổ không thôi.

Nam Tỉ không biết bản thân đã nổi bật lắm rồi, còn tiếp tục phấn đấu anh hùng, múa may cánh tay thật nhanh, tiếng hu hu phát ra giống như đang vận công.

Lệ Đông Nhất hoàn toàn hết cách, giơ tay bịt mắt Nam Tỉ lại.

Không nhìn thấy hàng hóa đủ loại màu sắc rực rỡ, quả nhiên anh bạn Nam Tỉ không khóc nữa. Lệ Đông Nhất vui vẻ một hồi, cảm thấy lòng bàn tay nhầy nhụa ướt nhẹp, lấy tay ra thì thấy trong đó toàn là nước miếng.

Vẻ mặt Nam Tỉ vô tội, đôi mắt đen lúng liếng nhìn anh, tay ba lớn quá, che luôn cả mặt của người ta… …

Khi Nam Tỉ được ba tuổi.

Đưa Nam Tỉ đi nhà trẻ tuyệt đối là chuyện hết sức đau đầu.

Ngay cửa nhà trẻ, Nam Tỉ mới hoảng hốt ý thức được hoàn cảnh của mình, nước mắt lập tức chảy ra, khóc muốn bao nhiêu lớn liền có bấy nhiêu.

Tân Đồng không còn cách nào, đành phải ôm cậu dỗ dành, Lệ Đông Nhất cũng hết cách, lại không thể đánh cậu, cùng một cha mẹ sinh ra sao khác nhau nhiều đến thế? Nhớ lại lúc Nam Hợp đi nhà trẻ ngoan ngoãn biết bao nhiêu, trong lòng Lệ Đông Nhất thở dài, “Không thì ngày mai hẳn tính?”

“Được, chúng ta về nhà, về nhà.” Tân Đồng đành gật đầu, đưa cậu bé trong lòng cho Lệ Đông Nhất, lấy khăn ra lau nước mắt cho Nam Tỉ.

“Là Nam Tỉ đúng không?” Giọng nói ngọt ngào truyền tới.

Tiếng khóc vang dội lập tức nín khe.

Ba người đồng thời nhìn về phía phát ra tiếng nói.

Cô giáo bước đến, “Tôi là cô giáo của Nam Tỉ.” Ngoại trừ anh bạn nhỏ này thì tất cả đều đã vào lớp.

Tân Đồng nhủ thầm cô giáo này thật xinh đẹp, cậu bé đã không an phận giơ tay ra, “Bế, bế.”

Cô giáo nhanh nhẹn đón lấy, mỉm cười với Tân Đồng, “Cậu bé giao cho tôi, ba mẹ về thôi.”

Nam Tỉ cười nhe hàm răng trắng sáng, cô giáo xinh đẹp quá, Nam Tỉ rất thích hi hi.

________________________________________

[1] Văn phòng tứ bảo bao gồm: Bút lông, mực, giấy, nghiên mực.

[2] Nó là loài thực vật có hoa được phân loại trong họ Súng (Nymphaeaceae), Loài này sinh ra các hạt chứa tinh bột màu trắng, và hạt là ăn được. Các hạt ăn được của nó được sử dụng trong y học dân gian Trung Hoa, với nó thường được nấu thành canh (súp) với các thành phần khác, và người ta tin rằng nó tăng cường khả năng cường dương của đàn ông và làm chậm quá trình lão hóa.

[3] Ai binh tất thằng: quân đội bị áp bức vùng lên mà chiến đấu thì nhất định sẽ chiến thắng, câu này ngụ ý nói Lệ Thịnh tuy gầy hơn nhưng anh đang đau khổ, có thể sẽ đánh thắng Lệ Đông Nhất.

[4] Rễ bản lam: vị thuốc Bắc dùng giải nhiệt, tiêu độc, phòng bệnh.

[5], 6 Ảo thanh, ảo thị là hai trong các loại ảo giác thường gặp, là nghe thấy tiếng nói và nhìn thấy những sự vật sự việc không có thật ở hiện thực.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top