Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất EM - Kenvin Rz
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 56
- Vy, để anh giải thích, mọi chuyện ko như em nghĩ đâu ??? – Minh chạy theo sau Vy cố muốn bày tỏ

- Anh nghĩ tôi đang nghĩ gì mà “ mọi chuyện ko như em nghĩ đâu ? “ – Vy vẫn tiếp tục đi mà ko thèm quay lại nhìn Minh, anh chàng đang rất nóng ruột

- Anh xin lỗi mà, anh……..- Minh đang nói thì bị Vy ngắt quãng

- Anh im đi, đi mà đi chơi với đám con gái khác, đừng làm phiền đến tôi, – Vy nói xong bắt luôn taxi và leo lên ko để Minh nói thêm một câu gì nữa

Minh đứng thẫn thờ nhìn theo chiếc xe taxi đã vô tình lướt qua mặt anh, anh thấy có lỗi với Vy, ngay từ lúc đầu anh ko nên làm như vậy, lần này phải làm sao thì Vy mới chịu tha thứ cho anh đây?????

- Thiên Em, em có thấy Tử Tuyết đâu ko? – Sau 1 hồi tìm kiếm Tuyết lâu dài, Nam trở về biệt thự của Khánh Anh với đôi mắt lờ đờ mệt mỏi , Nam ngả người xuống ghế và tự vò đầu mình

- Em ko biết ? Sao hai anh lại….- Thiên Anh nói rồi dừng, cô ko muốn chút thêm mệt mỏi cho Nam nữa

- Thế này tụi em lại phải huỷ chuyến đi chơi rồi – Thiên Anh than thầm

- Thiên Anh, anh đưa em về - Khánh Anh đứng lên nói, giờ cũng đã muộn rồi

- Ờ, vâng – Thiên Anh cũng đứng dậy theo

Chỉ còn mình Nam ngồi lại đó, đôi mắt anh mệt mỏi nhưng ko thể nào cụp được xuống để nghỉ ngơi, tính anh đào hoa nhưng từ khi có Tuyết anh đã từ bỏ cái tính đó nhưng giờ sao lại vậy chứ, anh cảm thấy mình thật ngu ngốc và bất lực đã để cho người anh yêu thêm buồn phiền

- Em…em muốn đi tìm chị Tuyết với Vy – Thiên Anh nói

- Ừ - Khánh Anh gật đầu , anh định lôi con xe đua ra thì Thiên Anh đã giật mình

- Anh nhầm – Khánh Anh nhận ra vấn đề nên đã lấy chiếc BMW mui trần ra, Thiên Anh cười vì may ra Khánh Anh ko vô tâm đến nỗi chuyện cô sợ đi xe máy mà anh cũng quên

Trên đường, gió hiu hiu thổi 1 cảm giác se lạnh và đơn độc. Mình cô chưa đủ giữ lửa cho anh sao mà anh phải đi tìm người khác, Vy nghĩ 1 hồi lâu rồi rẽ mình vào quán rượu gần đó, mắt cô nàng đã đỏ hoe và sưng lên vì khóc, bây giờ trong Vy rất tồi tệ, chẳng có gì có thể làm bạn với cô bây giờ ngoài vị cay cay đắng đắng của rượu. Điện thoại Vy đã tắt nguồn, lúc này mở ra phải hơn trăm cuộc gọi nhỡ của Minh mất.

Minh lái xe 1 mình trên đường đi tìm Vy, mong được cô tha thứ cho lỗi lầm của mình lần này nhưng tìm hoài ko thấy, dòng người cứ thế hối hả đi nhưng bóng dáng nhỏ bé quen thuộc ấy sao đâu mất rồi, Minh mệt mỏi ghé vào quán rượu ngay đó cũng là quán rượu Vy đang “ nghỉ ngơi “

- Kia chẳng phải là Vy sao?? – Minh lẩm bẩm rồi cũng chạy đến bàn của 1 cô gái đang uống rượu như uống nước lã, càng đến gần Minh càng thấy xót xa khi nhìn thấy cận cảnh Vy như điên cuồng nốc mấy chai rượu, hai má cô đỏ hồng, đôi mắt lờ đờ….và

- Vy ơi…anh……- Minh chưa kịp nói dứt câu thì Vy đã nằm gục xuống bàn, chiếc ly trên tay bị Vy làm rơi kêu 1 tiếng rất to, những mảnh thuỷ tinh vỡ vụn trong nước mắt của Vy, chỉ vậy thôi Vy đã ko chịu nổi được, Vy ko bao giờ nghĩ Minh lại như vậy, lần này quá shock với 1 con tim quá tin tưởng vào người mình yêu như cô, Vy cần yên tĩnh,….

………………..

- Chị Tuyết, chị dừng tay lại đi, chúng sẽ cho người giết chị mất – 1 tên đàn em của Tuyết nói như van xin, những vũng máu liên tục xuất hiện, tanh nồng 1 khoảng ko gian yên lặng của buổi tối, những thân ảnh to con đều lần lượt ngã xuống trước lưỡi dao của Tuyết

- Là tự bọn nó muốn chết thôi – Tuyết lạnh lùng vứt con dao đã dính đầy máu xuống đất và cầm lên tay 2 khẩu súng lục, cô bắn lên trời, những âm thanh man dợ cứ liên tục vang lên thay cho nước mắt của cô rơi, thật tồi tệ

- Chị Tuyết, dừng tay lại đi , ko được, anh Kevin sẽ…

- Sẽ sao??? – tuyết cười khinh khỉnh – tâm trạng ko tốt, chị mày chơi chút ko được à? – Tuyết lườm khiến tên kia sợ dựng tóc gáy

- Nhưng….kìa….chị cẩn thận, tụi người của bang Bạch Long đến rồi – tên đó hốt hoảng chạy đến gần Tuyết hơn. Tất nhiên cô cũng nghe thấy tên đó nói j, theo phản xạ, Tuyết quay sang, bấy giờ 2 khẩu súng đã hết đạn

- Muốn gì ? – Tuyết lên giọng hỏi người đứng đầu đám Bạch Long kia , đó là Thiên Kỳ

- Hàn Tử Tuyết đây sao? Cô vừa giết bao nhiêu người của bang tôi giờ cô đền mạng đi – Thiên Kỳ lên tiếng , với mối thù sâu với Khánh Anh, Thiên Kỳ ko bỏ qua bất kỳ 1 cơ hội nào có thể làm thế lực của Khánh Anh bị lung lay và diệt được Tuyết bây giờ là cơ hội tốt

- Dễ lắm thì vào hết đây – Tuyết nói và cười khẩy. Lũ người của Bạch Long vừa chạy đến thì tất cả đã lăn ra ho sặc sụa và nôn ra máu vì Tuyết vừa phun chất MN22 gây khó thở ban đầu và chết ngay tức khắc, đó là công nghệ tiên tiến có 1 ko 2 bên Italy mà đội của Khánh Anh đã lấy được từ lô vũ khí mà mẹ Vương Khang chuyển đến

Thiên Kỳ thông minh lên cũng đã phòng ngừa trước lên ko làm sao, ánh đèn điện mờ ảo từ đường hắt vào cũng đủ thấy hoa lá cây cối xung quanh đều héo úa và bốc cháy hết

- MN22 – Khánh Anh lẩm bẩm và quay đầu lại phía sau, anh thấy lửa và ý nghĩ trong đầu của anh ko hề sai

- Sao ạ? – Thiên Anh thắc mắc và cũng quay đầu lại phía sau giống anh. Khánh Anh tạm thời chưa giải thích cho Thiên Anh, anh lao xe về phía đám cháy rồi lao xuống xe

- Tuyết, mày làm gì vậy? – Khánh Anh quát lên, chưa bao giờ thấy anh có thái độ như vậy? Dù trường hợp nào, trong hoàn cảnh nào thì anh vẫn bình tĩnh cơ mà nhưng sao……

- Vào viện đi, ở đây để tao lo – Khánh Anh nói tiếp và ra lệnh cho đàn em phía sau Tuyết đưa cô vào viện, chắc chắn vừa rồi Tuyết cũng có hít vào 1 chút nên có thể bị nguy hiểm đến tính mạng, nhẹ nhất là viêm họng và khó thở. Ban đầu Tuyết ko chịu rời nhưng Khánh Anh tận tay lôi cô ra xe và đóng sập cửa lại, với lời nói ngàn vàng và đầy uy quyền của Khánh Anh, cuối cùng Tuyết cũng chịu phục tùng

- Anh hai…..- Thiên Anh lên tiếng, nước mắt lưng tròng nhìn Thiên Kỳ

- Lệ Băng…..

- Ko, em là Thiên Anh

- Ừm. Thiên Anh

- Thiên Anh, em tránh ra đi – Khánh Anh lên tiếng, hơi đẩy Thiên Anh ra phía sau

- Anh…. – Thiên Anh nhìn Khánh Anh

- Sao em đi cùng hắn ta – Thiên Kỳ quát Thiên Anh

….

….

- Tuyết…Tuyết….em có sao ko? Em bị gì ko? Em đau ở đâu ko? Sao em lại dùng chất gây chết người đó???? – Nam hỏi 1 tràng dài khi Tuyết đang được mấy cô y tá đẩy trên ca-bin, vừa hỏi vừa nắm tay cô

- Ko sao, đừng đi theo tôi – Tuyết lạnh lùng gạt tay Nam ra

- Anh….

- Anh cứ chạy theo nữa là tôi chết luôn đấy - Tuyết bực mình

- Anh xin lỗi….

- Tôi nhiều lỗi lắm hay sao mà anh xin hoài vậy? Về đi – Tuyết quát. Cánh cửa phòng cấp cứu mở ra, ca-bin đẩy vào trong

- Anh xin lỗi mà…- Nam ngồi xuống ân hận
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 57
- Vy ơi, Vy đại ca ơi, em uống gì mà nhiều thế này ??? – Minh vừa bế Vy lên xe vừa tha thiết gọi, vì tội ham chơi bời của anh làm cho cô gái nhỏ bé trong tay anh bị tổn thương nặng nề, tuy say nhưng Vy vẫn nghe được những lời Minh nói, cô muốn chia tay nhưng thực ra trái tim ko cho phép.

….

….

- Sao em đi cùng hắn ta, Thiên Anh – Thiên Kỳ hỏi lại, giọng anh ko được vui cho lắm

- Anh….- Thiên Anh chưa kịp nói gì thì Thiên Kỳ vung tay ra kéo lấy tay cô và nói lớn

- Theo anh về !

- Bỏ tay em ấy ra – Khánh Anh lạnh lùng giữ 1 tay còn lại của Thiên Anh

- Đây là em gái tao sao tao phải bỏ - Thiên Kỳ bực bội nói rồi nhìn gương mặt đỏ ửng của Thiên Anh

*Bốp*

Khánh Anh ra tay với Thiên Kỳ, vì Khánh Anh ra tay quá bất ngờ nên Thiên Kỳ ko kịp trở tay

- Anh…- Thiên Anh nhìn Khánh Anh

- Em muốn hắn chết hay thế nào?? – Khánh Anh lạnh lùng

- Em muốn về - Thiên Anh nói như sắp khóc, ở giữa 2 người đàn ông này thật sự cô rất khó sử và khó chọn, giờ cô chỉ muốn về, muốn chìm vào giấc ngủ, muốn quên đi mọi thứ để lòng thanh thản mà thôi

Khánh Anh ko từ chối mà gật đầu luôn, anh mặc kệ những thứ ở phía sau và đưa Thiên Anh về. Ngồi trên xe, cả 2 ko nói với nhau câu nào, im lặng và im lặng, ko gian như bị đè nén, khó chịu. Cho đến khi ngôi nhà quen thuộc của Thiên Anh hiện ra trước mắt thì Khánh Anh mới đập tan sự im lặng ấy

- Về rồi

- Vâng

Thiên Anh xuống xe và mở cổng, cô định chào anh và bước vào thì anh ngoái đầu ra phía cửa xe và lên tiếng

- Em mở to cổng ra

- Sao cơ? – Thiên Anh nghe thấy nhưng ko hiểu sao anh lại yêu cầu vậy nhưng miệng thì hỏi nhưng tay thì mở cả hai cánh cổng đến hết cỡ. Khánh Anh lái xe vào , anh cố tình bật đèn ô tô lên soi thẳng vào Thiên Anh làm cô chói mắt và nheo lại, cô hơi điên vì hành động của anh

- Anh vào đây làm gì, sao anh ko về ? – Thiên Anh hỏi khi anh đang bước xuống xe

- Tối nay anh ở đây, giờ muộn rồi anh ko muốn đi 1 mình – anh bịa cớ

- Nhưng…

- Đừng….

- Vâng…

Thế là anh thản nhiên đút tay vào túi quần rồi thong thả bước vào trong. Thiên Anh vẫn đứng đấy nhìn anh , đôi mắt cứ dõi theo anh bất giác mỉm cười hạnh phúc, có lẽ anh cũng cảm nhận nụ cười đó nên anh cũng mỉm cười rồi ra giọng

- Còn đứng đấy, vào đi

Câu nói của anh khiến cô giật mình rồi cũng lon ton chạy vào theo anh

- Em ở đây 1 mình chán nhỉ? – anh hỏi

- Cũng bình thường, em quen rồi – cô đáp

- Hay chuyển về ở với anh đi – anh ra đề nghị, nhìn sâu tận đáy mắt anh lời nói này ko có chút đùa cợt, anh đang nói thật và anh muốn…

- A hả…- cô cười vô thức – em ko điên

- Ý em là sao? – anh nheo mắt

- Em…em ở đây 1 mình quen rồi, vả lại em cũng ko thích ở chung nhà có đàn ông…- cô nói sai sự thật, lần cô xin anh hai cho cô ở chung nhưng anh từ chối đó thôi

- Mai sau em cưới chồng thì ở riêng chăng? – anh cười thú vị

- Lúc đó tính sau – cô thản nhiên

- Em nghĩ anh sẽ cho em tính sau sao????

- Anh…anh muốn gì?

- Thôi anh muốn đi ngủ , anh ngủ ở đâu? – anh chuyển chủ đề, anh đoán nếu mình nói nữa thảm nào cũng có cãi nhau

- Anh theo em – cô nói rồi vơ điện thoại trên mặt bàn rồi đi lên gác

- Đây – cô chỉ vào phòng kế bên phòng cô

- Đủ ấm ko? – anh nhìn cô

- Có chăn ấm lắm – cô ko hiểu ý của anh nên cứ vô tư nói như anh đang nói nghĩa bóng, anh đang muốn cô hiểu nghĩ đen cơ…

- Anh muốn ngủ bên đó – anh hất mặt về phía phòng cô

- Ko, đấy là phòng của em mà , phòng này ấm mà anh

- Anh ngủ cùng em, sau này thường xuyên rồi, tập đi cho quen – anh cười gian, anh muốn chêu cô xem phản ứng cô ra sao

- Hơ..hơ…em làm gì anh đâu mà anh bị bệnh nói năng lung tung vậy, em ko thích đùa đâu…NGỦ PHÒNG BÊN ĐI – cô nói nhỏ nhỏ rồi dần dần to và 4 từ cuối cô hét lên,tay chỉ vào phòng kế bên

- Em ghê gớm cũng ko vừa đâu nhỉ? Thôi anh đi ngủ đây – anh cười đểu rồi bước vào phòng kế bên theo yêu cầu của Thiên Anh. Thiên Anh cảm thấy nhẹ lòng rồi cũng vào phòng của mình

- Tử Tuyết sao rồi ? – Khánh Anh gọi điện cho Nam

- Kiểm tra rồi ko có vấn đề j nặng hết chỉ bị khản giọng mấy ngày thôi, vừa kiểm tra xong đã tránh mặt tao, chạy đi đâu mất hút rồi – Nam thở dài

- Ừ, hỏi thế thôi cúp máy đây, mày ngủ đi mai tính

- Ừ…

….

Sáng hôm sau….

Sau 1 đêm mệt mỏi với mùi rượu nồng nặc, Vy từ từ thức dậy, đầu óc vẫn choáng váng chỉ nhớ mang máng tối hôm qua mình đã đi đâu và được 1 người bế và nói linh tinh gì đó chứ cô ko nhớ đó là ai. Cô ngoảnh đầu sang bên phải thì chợt giật mình

- Minh…- cô nói nhỏ nhưng cũng đủ để Minh nghe thấy, cả tối hôm qua lo cho cô mệt quá nên anh gục luôn ở cạnh giường lúc nào ko hay. Vy nhận ra đây là phòng của Minh

- Vy…em…

- Về đây – Vy lạnh lùng ngắt lời Minh rồi kéo chăn và đứng lên leo xuống giường

- Em có cần giận anh đến mức đó ko? – Minh mất bình tĩnh mà hét lên

- Có – Vy thản nhiên như ko – vscn nhờ - Vy nói tiếp. Cô biết mấy công tử như Minh lúc nào cũng có sẵn bàn chải và khăn mặt mới và lần này đến lúc Vy phải dùng nhờ rồi.

- Anh cũng biết hình phạt em nói lúc trước rồi đấy, giờ em là chị anh đấy, đừng vô lễ , về đây, coi như ko quen biết nhau 1 tháng, nếu chịu nổi thì tiếp tục còn ko thì tuỳ - Vy nói rành mạch nhưng cũng rất miễn cưỡng và vô tình lắm mới đủ can đảm để nói ra, cô cũng sợ trong 1 tháng ấy mất Minh lắm nhưng vì cô muốn anh thay đổi và biết sợ

- Đường Vy

Vy nghe thấy tiếng Minh gọi nhưng ko thèm quay đầu lại mà bước thẳng

Minh bực tức đáp hết gối trên giường xuống và leo lên giường……ngủ tiếp.....
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 58
- Aaa….- Nam thức giấc sau 1 đêm dài mệt mỏi, anh luôn trằn trọc nhớ đến Tử Tuyết thế nhưng anh lại gục ngay xuống ghế sofa nhà Khánh Anh

- Dậy rồi sao? – Tiếng Hoàng từ trong bếp vọng ra , sau 1 đêm Hoàng cũng tỉnh rượu hẳn

- Ừ, làm gì trong đó đấy? – Nam tò mò vì rất ít khi thấy Hoàng xuống bếp

- Tìm xem có gì ăn được ko nhưng hết rồi – Hoàng từ từ đóng tủ lạnh và bước ra

- Tối qua Khánh Anh ko về à? – Hoàng hỏi tiếp

- Ko biết, tối qua nó đưa Thiên Em về mà xong mất tích luôn – Nam hơi cười. Nhắc đến người con gái ấy Hoàng cảm thấy có gì nâng nâng trong người, 1 sự day dứt, tiếc nuối và đau khổ chăng? Hoàng bất giác mỉm cười lạnh lẽo rồi ra đề nghị

- Đi ăn sáng đi, đói chưa?

- Thôi, giờ chả còn tâm trạng ăn uống nữa – Nam chán nản ngả người ra ghế tiếp

- Có chuyện rồi à, chuyện gì kể xem nào – Hoàng hứng thú nhảy tót lên ghế chỗ Nam nằm

- Chỉ là…….- Nam thành thật kể hết mọi chuyện tối hôm qua ra cho Hoàng nghe, mới đầu Hoàng ko thể tin nổi nhưng sau đó anh lăn ra cười nắc nẻ làm cho mặt Nam tối sầm lại

- Cười gì?

- Haha, hai chúng mày đáng mất vợ lắm, haha – Hoàng tiếp tục cười chêu chọc Nam

- Biến ngay ra chỗ khác chơi – Nam xua đuổi

- Ơ em đi đây, haha, hay quá, hài quá, lãng mạn ghê ấy, haha – Hoàng cứ thế cho đến khi ra đến gara xe, Nam ngồi bên trong nghe thấy mà sắc mặt thay đổi liên tục như tắc kè hoa vậy

……………

8h a.m

Thiên Anh thức dậy, vscn xong mới xuống nhà, vừa bước xuống đã thấy Khánh Anh ngồi ở ghế xem phim rồi

- Anh, anh dậy rồi sao? – Cô vừa chào vừa hỏi

- Mấy giờ rồi em? – Anh ko ngoái đầu lại

- Dạ, mới 8h

- Mới 8h, giờ mới biết Thiên Anh thích ngủ nướng

- Được nghỉ học thì dậy sớm làm gì đâu anh – cô nói lí

- Thôi, chuẩn bị đi ăn sáng cùng anh

- Anh vẫn chưa ăn sáng ạ?

- Đợi em

Nghe anh nói vậy, cô chỉ cười trừ, cô đang cảm nhận được hạnh phúc dần dần lớn lên thật nhiều và cảm giác như anh đang truyền yêu thương sang cô ngày 1 rõ rệt, giá như ngày nào cũng được bên anh thế này, chỉ vậy thôi.

Mặc dù đang hạnh phúc như này nhưng cô ko quên hai người thân của cô đang “ đau khổ “ và như muốn chạy trốn khỏi người mình yêu, cô biết rõ tính Vy, ấm áp hoà đồng nhưng rất ngông cuồng và bá đạo, Vy ko thích lăng nhăng đặc biệt là “any” của mình còn Tử Tuyết thì lạnh lùng thẳng thắn và ghét dối trên lừa dưới, qua việc này chắc 2 tên kia học được 1 bài học để nhớ đời. Nhưng liệu Vy và Tuyết có quá đáng lắm khi ko tha thứ cho Minh và Nam ko? Liệu 1 quyết định hôm nay sẽ là 1 hối tiếc của sau này ko????

Thấy Thiên Anh đang trầm tư suy nghĩ , hình như Khánh Anh cũng đọc được suy nghĩ của cô

- Hai đôi ý ko sao đâu !

- Hả, sao anh biết em đang nghĩ về họ? – cô tò mò về chỉ số IQ cao ngất ngửa của anh

- Ko biết – anh tỉnh bơ trước đôi mắt căng tròn đang tìm câu trả lời từ anh, ai ngờ anh trả lời hàm súc đến nỗi….

- Anh này…em muốn hỏi anh 1 chuyện

- Ừ

- Thôi

- Em muốn hỏi có bao giờ anh giống hai thằng kia chứ gì? Em nghĩ anh là ai????

- Sao anh hay thế?

Anh ko trả lời mà chỉ lắc đầu cho qua, cô cũng im lặng ko nói gì? Cô có thể tin tưởng vào tình yêu của anh 1 cách tuyệt đối ko???

……………

1 tuần sau…..

- Lâu lắm ko đi học – Vy nói với Thiên Anh

- Ừ, bố tao sắp về rồi, vui quá – Thiên Anh mừng mà đâu biết những ngày kế tiếp cô nàng sẽ phải chịu những đau đớn gì đây

- Vy…- tiếng gọi của Minh từ phía sau, bộ tứ Khánh Anh / Nam / Minh / Hoàng đã đến đông đủ thiếu duy nhất Tử Tuyết

- Vào lớp đi – Vy kéo tay Thiên Anh trong khi cô nàng đang ngắm Khánh Anh trong bộ quần áo đồng phục mà bấy lấu cô ko được ngắm và có thể nói là ko dám ngắm, giờ thì thoải mái rồi

- Ơ..- T.Anh chưa kịp phản ứng thì đã bị Vy lôi vào gần đến cầu thang rồi

- Hơ hơ Vy giận mày đến thế cơ à? – Nam hỏi

- Còn mày nữa đấy ! – Minh lườm

- Hai bọn mày đã từng nghe chuyện 1 người đàn ông chăng hoa đã đánh mất người mình yêu thương thật sự suốt đời chưa? Haizz – Hoàng chọc giận 2 tên kia và tỉnh bơ đi vào lớp , vẫn trưng diện khuôn mặt lạnh tanh ko chút thay đổi, Khánh Anh cũng bước vào, đứng ngoài đây làm model cho nữ sinh chụp ảnh sao???

Vừa vào đến lớp, Nam đã bắt gặp ngay dáng người của Tuyết đang gục mặt xuống bàn , thì ra Tuyết đi sớm chứ ko phải nghỉ học, Nam chẳng quan tâm đến những con mắt xung quanh mà lao vào í ới

- Tuyết ơi, anh xin lỗi, tha lỗi cho anh đi mà , anh hứa lần sau ko bao giờ tái phạm nữa, anh hứa, em muốn gì anh làm hết, đừng giận anh nữa…….

Nghe 1 lý thuyết dài của Nam mà mấy girl trong lớp shock đến tận cổ, boy thì tụt áp huyết @@

- Rồi – Tuyết trả lời cụt lủn nhưng cũng đủ để Nam hiểu rằng cô chịu tha thứ cho anh sau lỗi lầm ấy

- Thật ko? Tuyết ơi..haha – Nam lao vào ôm Tuyết trước những đồng tử đang tròn xoe chĩa vào hai người, cả lớp được phen shock nặng, Tuyết thấy hành động ấy của Nam quá là trẻ con, cô chỉ cười lặng lẽ rồi im lặng vào tiết học

- Minh ơi, của thằng Nam 1 tuần của mày phải 1 tháng cơ, chia buồn – Hoàng

- Mày cẩn thận cái mồm làm khổ cái thân đấy – Minh ừ hử rồi mau chóng về chỗ…

Từ khi được Tuyết tha thứ thì Nam cứ cười suốt còn Minh thì vẫn cứ mặt nặng mày nhẹ.



- Mày cứ mãi tránh mặt anh Minh thế sao được, dù sao anh ấy cũng biết lỗi và xin lỗi rồi mà – Thiên Anh khuyên bảo Vy

-…..- im lặng, Vy chỉ thở dài

- Tha thứ đi, mày giận mãi đâu có vui gì? – T.Anh nói tiếp

- Thôi mặc kệ đi, đừng nhắc đến chuyện này nữa – Vy nói nhẹ như rất mệt mỏi.

Tan học…

Từ lúc yêu nhau, Khánh Anh luôn đưa Thiên Anh về còn đi thì Thiên Anh đi cùng Vy nên anh cũng ko cản.

Thấy Thiên Anh và Khánh Anh luôn thân thiết với nhau như vậy mấy người kia ai cũng mừng và luôn chúc phúc cho cặp đôi song Anh này nhưng có 1 người vẫn luôn thầm phá hoại tình cảm của họ, ghen tị và bực tức, đó chính là Yun, những ngày qua cô nàng ko xuất hiện vì ốm li bì, chỉ có Hữu Tuệ ngó ngàng đến ngoài ra không-một-ai

Hôm nay Yun chính thức “ tái xuất giang hồ “ thì bắt gặp ngay cảnh Thiên Anh leo lên xe của Khánh Anh, 1 từ ghen để miêu tả tâm trạng của Yun lúc này, nhỏ phóng xe đuổi theo

Đến nhà Thiên Anh

- Chào anh – T.Anh cười. Khác với cô thì anh chào bằng cách khác, cách của riêng anh, anh đặt lên môi cô 1 nụ hôn phớt lờ nhưng khiến cô choáng váng, đầu óc như quay cuồng, tim đập mạnh, hơi thở của anh thật ấm áp vẫn đọng lại nơi tim cô, đang đến giây phút cảm xúc dâng trào thì có kẻ phá đám

- Khánh Anh, anh với em chưa chia tay đâu đấy, Vĩnh Thiên Anh con ranh này mày muốn chết hả???? – Yun lao vào lôi Khánh Anh tách biệt Thiên Anh

“ Anh với em chưa chia tay đâu đấy” , Thiên Anh biết Khánh Anh và Yun trước kia là 1 cặp trời sinh, đẹp đôi và khiến người ta ghen tị và ngưỡng mộ nhưng vì cái tính tham lam ích kỉ khó chấp nhận của Yun đã khiến tình yêu ấy vụt tắt, chỉ còn lại con số 0 tròn trĩnh

- Cô định làm trò gì ở đây- Khánh Anh nhìn thẳng Yun khiến nhỏ hơi sợ

- Em…em chỉ muốn kéo anh ra khỏi cô ta thôi, anh là của em, ngày xưa ngày nay và cả sau này, mãi mãi là của riêng em thôi, ngày trước anh nói vậy mà – Yun nói như khóc

- Cô im và biến đi, nể cô là em của thằng Hoàng ko cô đừng trách – Khánh Anh bực

- Em nói lại, anh là của em – Yun nói rồi lên xe phóng đi , cố tạo ra làn khói mịt mù làm cay mắt Thiên Anh và Khánh Anh

- Anh về đi, em vào trong đây – Thiên Anh cười rồi vẫy tạm biệt anh

- Ừ. – anh ko cười giống cô mà lạnh lùng bước vào xe
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 59
- Con Thiên Anh – Yun bặm môi nói, nhỏ và Hữu Tuệ đang đi lượn xung quanh thành phố thì gặp Thiên Anh ở cửa hàng bán tạp hoá

- Gì, sao tự gọi mình là con thế - Hữu Tuệ chưa nhìn thấy Thiên Anh nên hơi ngạc nhiên thành ra hỏi 1 câu hơi ngu

- Ko, tao đang nói con Vĩnh Thiên Anh cơ – Yun hất mặt về phía T.Anh đang đứng

- Thì sao? Định làm gì nó ak?

- Doạ phát – Yun cười nửa miệng và chăm chú nhìn T.Anh cho đến khi T.Anh rời khỏi cửa hàng với 1 túi đồ

- Xem đây – Yun khởi động động cơ và lái nhanh như 1 cơn gió ko rõ tốc độ, nhỏ ko thèm nhìn trước nhìn sau mà cứ thế lao vun vút đến phía T.Anh. Tiếng rú của ô tô làm T.Anh quay đầu lại thì thấy 1 chiếc ô tô đang lao về phía mình như mất kiểm soát. Chỉ còn 1 mét là cô đi đời ngay nhưng chiếc ô tô đó là quẹo phải tạo với lề đường 1 lực ma sát lớn như muốn nổ tung , T.Anh bị va nhẹ nên hơi chao đảo ngã xuống lòng đường, tim cô vẫn đang đập thình thịch, bàn tay phải quệt mạnh vào mặt đường bê tông nên xước chút xíu nhưng rất đau và rát…

- Thấy thế nào ? – Yun đắc ý lái xe lao vun vút trên đường cao tốc

- Mày làm mặt nó sợ ko còn 1 giọt máu – Hữu Tuệ hùa theo trò đùa của Yun và cười khả ố

- Hạng người vậy mà làm bạn gái anh Khánh đúng thật là…ko chấp nhận được – Yun tặc lưỡi

- Đã rồi sao? Nhanh vậy? Giờ tao mới biết đó – Hữu Tuệ nói với giọng điệu ngạc nhiên

- Thì tao cũng mới biết lúc tan học sáng nay , định chơi tao đây mà, lần này đừng hòng sống yên với Vương Thiên Anh này – Yun nói rồi đạp ga mạnh hơn nữa như muốn bay theo gió và….xuống gặp bác Vương luôn.

………..

- AAA, bố về đến đâu rồi ạ, có cần con ra đón ko? – T.Anh vui mừng nói như hét vào điện thoại, ruột gan cô như múa cả lên khi nhận được cuộc đt từ bố cô

- Bố về gần đến nơi rồi – ông cười nhưng ko chân thành cho lắm

- Vâng, bố về sớm, con nấu bữa tối rồi gọi luôn cả anh hai đến, con cúp máy chuẩn bị bữa tối cho 2 người đây – cô vui vẻ rồi đợi một câu “ ừ “ của bố rồi mới cúp máy, T.Anh lon ton chạy vào bếp vừa chạy vừa gọi đến báo cho Thiên Kỳ, cô đang rất vui mà quên mất anh Kỳ đang giận cô rất nhiều vì chuyện cô với Khánh Anh.

-………- T.Anh gọi cho Thiên Kỳ mà mãi anh mới bắt máy, cô nghĩ đơn giản là anh bận chứ đâu nghĩ đến chuyện khác, nhưng rồi sau đó anh cũng bắt máy, ko để anh nói gì cô đã làm 1 tràng dài rồi cúp máy, cô tin anh hai sẽ đến ko cần cô năn nỉ

Cô vừa nấu ăn vừa tập trung nghĩ, chắc bố cô sẽ đến sớm hơn anh Kỳ nhưng….

- Băng....em nấu chưa xong ? – T.Kỳ ko cần ấn chuông vì cổng đã mở toang hoang sẵn

- Anh hai, anh đến rồi hả? Anh ra kia ngồi đi, em sắp xong rồi – cô cười tươi rói

Thiên Kỳ để ý tay Thiên Anh có dán tri trít Ergo

- Tay em bị sao?

- Dạ ko sao đâu anh, em va chạm chút thôi ý mà, anh ra kia ngồi chờ đi…

Một lúc sau, có tiếng gọi phát ra từ bên ngoài, chính xác đó là tiếng khàn khàn của đàn ông và chính xác hơn nữa đó chính là bố hai người, người bố mà bao lâu T.Anh luôn mong được sống chung, cô đã thiếu tình thương của mẹ nên cô dành hết yêu thương nơi bố.

- Thiên Anh, Thiên Kỳ…..

- Anh hai, bố về đến rồi kìa – cô sung sướng reo lên. Thiên Kỳ cũng ko ngờ là T.Anh lại vui đến như thế và anh cũng ko biết trước được cô sẽ vui được bao lâu khi bố cô – ông Thiên Trí cũng là một người rất hận ông Khánh Đường – bố của Khánh Anh vì trong suốt thời gian ông trí làm việc cho tổ chức của ông Đường luôn bị ông ta làm khó vả lại c.ty Welsa bên Mỹ đang phát triển vươn tầm thế giới có khả năng vượt được c.ty của ông Đường nên lần này về nước chủ yếu ko phải vì Thiên Anh mà vì 1 lý do khác.

- Bố, cuối cùng bố đã về - T.Anh chạy đến ôm ông , cười giòn tan như 1 đứa trẻ lên 3

- Ừ - ông gật đầu cho qua rồi nói tiếp – bố lên tắm cái đã, con chuẩn bị cơm đi xong bố xuống liền

- Dạ vâng…

…………

…………

- Sắp tới công ty Anh Vương sẽ ký hợp đồng cho xây dựng công trình Hanan bên Mỹ với c.ty Welsa, cha muốn con về nhận dự án này và hoàn thiện nó – cha của Hoàng trình bày ý muốn của mình qua đt cho Hoàng biết

- Con em của con đâu? Nó quản lý c.ty kia mà, con liên quan à? – Hoàng ko muốn tham gia bất kì thủ tục hay hợp đồng j trong c.ty, những thứ đó chỉ đem đến rắc rối và phiền toái, đang tuổi ăn chơi nên anh ko muốn đâm đầu vào công việc làm gì cho mệt người

- Nó ko dày dặn kinh nghiệm bằng con vả lại con rất am hiểu về mấy thứ liên quan đến xây dựng nhà đất như thế này

- Con ko thích, con bận học lắm

- Lần này lợi nhuận sẽ cao, c.ty sẽ phát triển hơn, có lợi cho cả đôi bên, con ko làm nhỡ c.ty có chuyện thì tính sao?

- Bố cứ giao cho con Thiên Anh ấy, có gì con trợ giúp nó là được

- Vậy cũng được, có gì hai anh em chỉ bảo nhau, dự án lần này rất quan trọng, cơ hội ngàn năm có một, hai đứa đừng để hỏng

- Vâng…

……

Hoàng cúp máy rồi lăn ra ghế thở dài

- Lại có chuyện à? – Khánh Anh hỏi han

- Cha tao muốn tao về nhận dự án xây dựng công trình Hanan với c.ty Welsa bên Mỹ

- Welsa? – Khánh Anh nhắc lại cái tên ấy, hình như anh đang nghĩ ra 1 thứ j đó

- Ừ, sao?

- Hình như đó là c.ty của cha Thiên Anh

- À, cái c.ty lần trước bọn mình đến Francisicođó sao? À ừ, giờ mới nhớ ra

- Ừ……K.Anh đang định nói gì đó thì chuông dt anh reo lên - Ừ, đến ngay

- Thôi tao ra ngoài có chút việc – Khánh Anh nói rồi cầm lấy chiếc áo khoác đen vắt ở ghế và đi

- Tối này đi đâu? – Hoàng hỏi vọng theo, biết là ko có câu trả lời nhưng Hoàng cứ tiện mồm hỏi, quan tâm tẹo chứ !!

….

- Lần này bố ở lại lâu ko? - T.Anh hỏi

- Cũng chưa biết được, chắc vài tuần thôi – ông Trí trả lời

- Thế bố ở lại đây hay ở với anh Kỳ - cô hỏi tiếp

- Chắc ở lại đây, ở đây gần với c.ty Anh Vương hơn – ông nói với T.Anh và cũng hơi nhìn T.Kỳ, gương mặt ấy khiến ông hơi xót xa, ông thương T.Kỳ nhất nhà, thương hơn cả T.Anh có thể nói là nhiều

- T.Kỳ, con ko định phẫu thuật mặt sao? – ông hỏi

Nghe thấy câu hỏi ấy, ko chỉ T.Kỳ ngừng ăn mà cả T.Anh cũng ngừng theo

- Bao giờ con phải thấy thằng đó có gương mặt như này thì con mới….- T.Kỳ siết mạnh bát cơm như siết mạnh đôi tay kẻ thù

- Cha ủng hộ con, có gì thì cứ nhờ - ông nói

T.Kỳ có hơi quay sang nhìn T.Anh, mặt cô hơi đỏ và khó chịu nhưng biết làm sao bây giờ, cô cứ nghĩ bữa cơm này sẽ ngon lắm nhưng giờ cô ko nuốt trôi nữa, cô nhớ Khánh Anh và cô cũng lo lắng cho anh nhiều lắm.

- Bố và anh ăn đi, nguội hết rồi – T.Anh cố nặn ra cho mình 1 nụ cười để ăn tiếp.

- Thiên Anh, nếu cha cấm con qua lại với thằng Kevin đó thì con sẽ tính sao? – ông hỏi

- Kevin nào cơ ạ? – cô vô tình hỏi và trong đầu cô nhớ đến ngay và biết ông đang muốn nhắc đến Khánh Anh – à, anh Khánh Anh ý ạ?

- Khánh Anh? - ông hơi nghiêng người vì ông chưa được nghe qua cái tên này trong giang hồ

- Khánh Anh là tên thật của Kevin – T.Kỳ giải thích

- Hai người…- T.Anh nói đứt đoạn

- Sao? Trả lời đi, con sẽ tính sao? – ông hỏi như dồn cô vào bước đường cùng

- Con…con ko biết

- Thật là…- ông lắc đầu, nhìn ông có vẻ buồn buồn ( ảo ạ ) nên T.Anh cũng hơi chạnh lòng , cô thấy ko gian như bị đè nén đến ngạt thở nên đã xin phép ra ngoài

….

Màn đêm bao phủ 1 màu lạnh lẽo, hôm nay bầu trời ít sao, hầu như là ko có, chỉ vẻn vẹn 1 màu đen nhuốm đầy tâm trạng, màu đen ấy như nuốt trọng bóng dáng nhỏ bé cô độc của 1 cô gái, cô đang khó xử trước tình thân và tình yêu, trước câu hỏi của cha mình, làm sao từ bỏ người đó khi cô đang quá yêu và làm sao cô có thể từ bỏ cha và anh khi cô họ rất đỗi quan trọng với cô. Cô muốn 1 lời khuyên của ông trời, cớ sao họ phải hỏi những câu hỏi mà cô ko muốn tl như vậy.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 60
- Anh đi mà nhận dự án đó, em mệt lắm vả lại anh cũng là cổ đông lớn nhất của công ty kia mà, anh sẽ làm tốt hơn em – Yun từ chối sau khi nghe Hoàng phổ biến

- Ai bảo mày làm quản lý công ty, giờ thì đi mà nhận, anh chỉ nắm nhiều cổ phiếu chứ anh ko muốn dây dưa nhiều, anh định bán hết đi cho rảnh nợ đây

- Vậy sao? Bao giờ anh bán để em chuẩn bị - Yun hào hứng hẳn

- Chuẩn bị gì? – Hoàng chau mày nhìn cô em gái đang sáng mắt, anh biết nó đang nghĩ gì? Muốn chuẩn bị gì?

- Chuẩn bị tiền mua chứ còn làm j, nhưng bố ko cho phép anh bán hết đâu

- Ai cản được đâu, mày cứ chuẩn bị dự án Hanan sắp tới đi rồi anh bán hết cho mày, lúc đó chỉ cần 1 cuộc họp cổ đông thôi là mày làm chủ tịch c.ty này ngay – Hoàng dụ

- Thế được – Yun vui sướng, từ quản lý nhảy phát lên ngồi chiếc ghế chủ tịch ai mà ko muốn và đây cũng là ham muốn của Yun

- Vậy cố mà làm tốt dự án sắp tới vào, càng nhanh càng tốt nhất là đừng để công trình bị đình trệ, vật liệu thiết bị phải đạt tiêu chuẩn, công nhân đáng tin cậy đừng để họ làm loạn – Hoàng nhắc

- Chuyện đó thì em biết, thôi em cúp máy đây

- Ừ

Hoàng gác máy xong chỉ biết thở hắt ra và lắc đầu, cùng mang 1 cái tên Thiên Anh sao tính tình lại khác nhau đến thế, mải mê suy nghĩ 1 lúc Hoàng lại nhớ để Thiên Anh, nhớ nụ cười ấy, đôi mắt trong sáng, ấm áp, dễ gần

“ Em đã là của người ta rồi “ – Hoàng tự nghĩ rồi tự lắc đầu bỏ qua mọi suy nghĩ về Thiên Anh.

….

- Anh hai, chuẩn bị xong chưa? Nhanh lên mẹ đợi lâu lắm rồi kìa – Tiếng Hữu Tuệ phát ra từ sân vọng vào trong nhà 1 cách rõ rệt, Vương Khang đang thắt nốt cái lưng da rồi mới xuống nhà

- Anh Khang… - Hữu Tuệ gọi tiếp

- Đợi

- Thằng Khang làm gì mà lâu thế con - Bà Liên hỏi Hữu Tuệ

- Con ko biết, chắc lại chải chuốt ngắm vuốt thôi ý mà – Hữu Tuệ trả lời. Hữu Tuệ vừa dứt câu thì Vương Khang lù lù trước mặt

- Đi thôi

- Sao anh lâu thế?

- Mày hỏi nhiều thế?

- Ơ kìa…

- Thôi đi nhanh còn có việc – bà Liên ngăn chặn chiến tranh giữa hai đứa con của bà

Gió lồng lộng cuốn sâu vào tận ghế ngồi, nghĩa trang phảng phất mùi khói hương, 1 vài người qua lại. Vương Khang dừng xe lại

- Xuống xe đi đến rồi – Vương Khang ra hiệu cho 2 người ngồi ghế dưới. Cùng 1 lúc cả 3 đều xuống xe

Một nghĩa trang lạnh lẽo và heo hắt, ba mẹ con bước vào cùng bó hoa và giỏ hoa quả, đi qua những con đường được trải dài đến 1 chỗ hẻo lánh hơn, 1 ko gian âm u sau nghĩa trang

Mộ của chồng bà Liên cũng là cha đẻ của Hữu Tuệ và Vương Khang đã xuất hiện ngay trước mắt, ngôi mộ đã được sửa sang trang nghiêm hơn sau lần bị phá.

- Về Việt Nam lâu giờ tôi mới có thời gian đi thăm mộ ông…….- Bà Liên lặng lẽ nói 1 tràng dài

- Trời sắp mưa rồi – Vương Khang lên tiếng sau khi bà Liên đã nói xong

- Xong chưa mẹ - Hữu Tuệ hỏi

- Rồi – bà Liên gật đầu trả lời, cả 3 người rời khỏi chỗ này, đi qua nghĩa trang và đến chỗ để xe, bà Liên dặn

- Hữu Tuệ về trước đi, mẹ với anh đi có chút việc

- Việc gì? Sao con ko được đi

- Con con gái ko nên xen vào chuyện này

- Chẳng phải mẹ cũng là con gái đó sao? – Hữu Tuệ cãi bướng

- Mẹ nói thì về đi, lằng nhằng nhiều – Vương Khang xen vào

- Con về bằng gì? – Hữu Tuệ cố tình hỏi

- Gọi taxi – Vương Khang trả lời thay bà Liên

- Em hỏi anh đâu – Hữu Tuệ trừng mắt

- Thích chết…..- Vương Khang chưa nói dứt câu thì Hữu Tuệ đã ba chân bốn cẳng chạy đi sau khi chữ “ à “ được phát ra

…..

- Alo, theo dõi mẹ và anh hai cho tao, chuẩn bị đi rồi đấy, họ làm gì thì báo cáo cho tao biết – Hữu Tuệ gọi cho 1 số mà nhỏ ko lưu trong danh bạ mà lưu trong trí nhớ của mình

- Dạ rõ – tên đó trả lời, đó là 1 nam thanh niên

…………………

- Haizzzz. Mệt quá !!!!!!!! – Minh than ngắn thở dài trong nhà Khánh Anh

- Suốt ngày sang đây than ko chán à ? – Hoàng đặt quyển sách đang đọc xuống bàn rồi bật tivi

- Đang chán quá nè? – Minh tiếp tục thở dài thì bắt gặp ánh mắt của Thiên Anh bên cạnh đang nhìn mình

- Thiên Anh nhìn gì anh? À mà em thấy Vy đâu ko?

- Nó ở nhà ấy? Chắc đi tu 1 tháng, hi, vì anh đấy – Thiên Anh cười

- Đợi 2 tuần nữa đi, làm sao mà căng – Hoàng chêu

- Ờ. – Thiên Anh bật cười

- Phải làm sao đây? Nhớ vợ chết đi được mà ko được gặp, tao đi chết đây, đừng cản – Minh đứng lên khỏi ghế sofa nói 1 cách hùng hồn

- Ai cản – Hoàng tỉnh bơ

- Anh định đi đâu đấy? – Thiên Anh hỏi

- Nó lại chuẩn bị đâm đầu vào game ý mà – Hoàng hóng

- Game gì ý nhỉ?

- Mấy game đập chuột, gắp thú ấy , vui lắm, Minh nó nghiện mấy trò đó lắm, haha – Hoàng cười sảng khoái

Bốp * AA, đau…

Minh đáp thẳng vào mặt Hoàng cục gạch đen đen của anh đến rơi xuống đất và rơi cả pin và vỏ ra

- Ay, thằng kia hâm à? Mất 1 phần đẹp trai của tao thì sao? – Hoàng đùa

- Tao ko cho mày chuyển hộ khẩu vào nhà xác là may đấy

- Ha ha, Minh ơi, giờ dùng 1280 à? U uầy, ở trong kia tao vẫn thừa mấy cái Ip5s đấy lấy mà dùng – Hoàng phát hiện ra thứ mà Minh đáp anh là điện thoại 1280, thảm nào lúc Minh chạy ra nhặt vẫn lắp ghép vào được mà ko vỡ màn hình. Hihi

- Anh Minh á? – Thiên Anh hơi bất ngờ

- Hình phạt thôi, bao giờ Vy tha thứ thì mới được dùng mấy thứ xa xỉ đó, giờ sài cái này cho hay – Minh cười

- Máy này có trò giun nhỉ? Tao mượn chơi lúc – Hoàng cười nhiệt tình

- Thiên Anh ơi sáng thằng này uống thuốc chưa? – Minh nhăn nhó

- Hết tác dụng rồi anh ơi – Thiên Anh cười

- Mà tao dùng cái này để đỡ muốn ăn chơi trong tháng này thôi – Minh nói tiếp

- À ra vậy? Sợ ghê nhỉ? Hôm nay mày đạp xe sang đây chứ gì? – Hoàng lại cười

- Ko, đi xe máy

- Wase tàu hay deam thái – Hoàng đùa

- Ko, SH – Minh trả lời

- Thế vẫn ăn chơi, mày đi xe đạp là tốt nhất

- Mày chuẩn bị ăn gạch tiếp đấy, Thiên Anh đi cùng anh đến nhà Vy đi – Minh ra yêu cầu

- Nhưng đi bằng gì ạ? – Thiên Anh hơi sợ vì vừa rồi Minh nói anh đi bằng SH

- SH của anh

- A..ha…thôi, em ko đi đâu, hơ – Thiên Anh nói dở khóc dở cười

- Sao vậy? À……ừ…….anh nghe thằng Khánh nói rồi – Minh sực tỉnh ra rằng Thiên Anh kị đi xe máy – nhưng sao lần trước thằng Khánh nó vẫn chở em bằng xe máy đó – Minh hỏi tiếp

- Lúc đó….ơ…hơ…lú..c…em…cũng chẳng hiểuuuu – Thiên Anh nhớ đến vụ lần trước, đó chỉ là bị “ ép buộc” thôi chứ cô có muốn đâu

- Ngôn ngữ của em dạo này phong phú ghê nhỉ? Mà thằng Khánh biến đâu mất rồi – Minh ngó nghiêng

- Khánh Anh nó ra ngoài từ sớm rồi, giờ chưa thấy về - Hoàng chen vào

- Vậy à? Tao lên phòng mày ngủ nhờ cái, mệt quá

- Ơ thế ko đi chết nữa à?

- Mày thích……GÌ???

- Thôi đi ngủ đê, tý nữa ngất xỉu ra đấy ko ai thương đâu

- Rồi, đợi tao phục thù – Minh nói rồi lên phòng Hoàng ngủ nhờ , đấu võ mồm với Hoàng cũng là 1 vấn đề lớn nhưng cũng may võ mồm của Hoàng vẫn chưa tu luyện được bằng Vy

- A…ha, Thiên Em cũng ở đây luôn sao? – Nhất Nam vác 1 túi đồ lớn về cùng Tuyết

- Vâng, anh chị mang gì về mà nhiều thế ạ? – Thiên Anh hỏi

- Ù uôi, toàn đồ ăn – Hoàng ra sờ mó mấy túi đồ

- Ờ, hôm nay ăn trưa ở đây luôn mà, Thiên Anh gọi Vy đến đi cho đủ - Tuyết nói

- Để em gọi – Thiên Anh nói rồi lôi đt ra gọi cho Vy….

-………..- sau 1 hồi nói chuyện có cả vài câu năn nỉ nặng nhẹ nhưng cuối cùng thì Vy cũng từ chối

- Nó ko đến đâu , chắc tại vụ anh Minh – thiên Anh nói

- À, thế thằng Minh đâu rồi – Tuyết hỏi

- Anh ấy ngủ trong phòng anh Hoàng

Thiên Anh vừa chuẩn bị vào bếp thì bố cô gọi điện đến…sau 1 hồi dạ dạ vâng vâng Thiên Anh hơi chán rồi cũng xin phép mọi người ra về

- Em phải về, anh chị cứ ăn đi vậy

- Ơ nhưng sao lại về , em ở 1 mình ai bắt em về - Tuyết

- Ko, bố em vừa về nước từ hôm qua, thôi em xin phép về, bố em gọi với lại anh hai em cũng ăn chung với bố con em nên….

- Ừ thôi em về đi – Tuyết ko ngăn nữa

- Thiên Em / Anh ở lại đi – Nam / Hoàng cùng đồng thanh

- Dạ thôi để hôm khác ạ, giờ em phải về thật

Và cứ thể 1 hồi giằng co về hay ở lại được gần 15 phút thì cuối cùng Thiên Anh vẫn ra về.

- Con đi đâu mà gọi suốt từ bấy giờ mà giờ mới về - vừa về đến nhà Thiên Anh đã bị cha khảo sát

Cô định nói sự thật rằng cô ở bên nhà Khánh Anh nhưng chợt nghĩ lại và thấy anh hai và cha có vẻ ko ưa gì Khánh Anh nên cô đành bấm bụng nói dối

- Con bên nhà Vy, nó đang buồn nên…

Nghe vậy ông ko hỏi han thêm j nữa mà kêu con vào dọn cơm
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 61
Tối…

- Thiên Anh, quyết định của con thế nào? – ông Trí vừa ăn vừa hỏi, Thiên Anh hơi cúi đầu vì câu hỏi đó, cô thử liếc nhìn thái độ của Thiên Kỳ, anh dửng dưng như ko biết gì nhưng thật ra anh cũng rất muốn biết quyết định của Thiên Anh. Thiên Kỳ ko muốn Thiên Anh qua lại hay quen biết gì Khánh Anh bởi vì như thế anh sẽ khó mà trả thù còn ko biết ông Trí suy nghĩ gì về vấn đề này, ông muốn tốt cho con trai hay 1 lý do khác?

- Con ko biết – giọng Thiên Anh ỉu xìu rõ chán

- Vấn đề này ko nên nói nhiều đâu, nó con ko muốn thì cha cho con 1 cơ hội, nếu con đồng ý thì bố nói cho biết cơ hội đó là gì?

- Cơ hội sao??? Nhưng….- Thiên Anh lưỡng lự 1 lúc lâu mới gật đầu, cơ hội gì đây? Cô nghĩ chỉ cần được quen Khánh Anh thì cơ hội nào cô cũng ko bỏ qua

- Chắc Thiên Anh cũng biết tên tuổi của thằng Kevin đó trong thế giới ngầm đúng chứ? – ông vào vòng vo lúc

- Con biết, nhưng liên quan gì ạ?

- Con cũng biết biểu tượng của tổ chức Hắc Long là con bọ cạp đúng ko?

- Dạ con biết – Thiên Anh hơi hồi hộp chờ cái cơ hội của cha dành cho mình

- Ta chỉ cần con làm 1 chuyện thôi còn chuyện khác sẽ có người khác tính, Thiên Anh phiền con lấy giúp ta sợi dây chuyền hình bọ cạp của hắn – Lúc này ông vào thẳng vấn đề mà ông đang suy nghĩ nhưng vấn đề đó làm Thiên Anh hơi giật mình, cô biết chiếc vòng đó quan trọng đối với anh như thế nào, lần trước anh đánh mất chiếc vòng đó ko ít người ra đi vì anh…lần này….

- Nhưng anh Khánh luôn đeo bên mình, con ko thể…- Thiên Anh ko nói tiếp mà thay vào đó là cô quay mặt ra chỗ khác, né tránh ánh nhìn của cha mình, Thiên Kỳ biết cô đang nghĩ gì, cô lo cho Khánh Anh, phải ! Nhưng cô cũng lo cho cả anh hai và cha của mình

- Nếu ko lấy được thứ đó con có thể lấy chiếc nhẫn cũng hình con bọ cạp trên tay hắn, cái này lấy chắc dễ hơn…- ông nghiêm mặt khiến Thiên Anh khó chối, cô lúng túng và buồn bực ko biết trả lời sao? Cha là người đàn ông cô yêu thương nhất, nếu từ chối thì là ko nghe lời, mà từ trước đến nay cô luôn là 1 đứa con vâng lời cha mẹ nhưng lần này có lẽ khó, làm như vậy là cô có lỗi lớn với người cô yêu và có thể người ấy sẽ là chỗ dựa cuối đời của cô. Phải lựa chọn sao đây? Phải trả lời sao trong khi cô ko muốn mất 1 bên nào hết, khó quá..

- Nếu con ko làm thì sao ạ? – cô thử hỏi vặn lại cha mình

- Thì đừng xem ta là cha của con nữa, và cả Thiên Kỳ, con ko muốn giúp anh hai mình sao? Được thôi nếu vậy thì con chuẩn bị sẵn….- ông chưa nói hết thì Thiên Anh bật khóc…

- Con…

Thì ra từ trước đến nay Thiên Anh luôn tưởng rằng cha luôn yêu thương mình hết lòng, sẽ ko bao giờ đánh đổi hay ép buộc cô trong bất kì chuyện to nhỏ gì mà giờ này…

- Thiên Anh, từ bé đến lớn con luôn ghét bọn côn đồ mà, đúng ko? Nghe cha lần này thôi, con với thằng đó ko hợp đâu – ông nói tiếp

Sao ông cứ phải nói ra những điều này, những điều làm tổn thương tâm hồn lẫn thể xác 1 cô nhóc mới được hưởng hạnh phúc chưa được bao lâu. Ông có bao giờ nghĩ về 2 hướng đâu., ông chỉ nghĩ về 1 hướng đó là hướng của ông thôi.

Thiên Anh im lặng ko nói gì? Thật sự từ bé cô luôn có những suy nghĩ xấu về bọn côn đồ và những bọn hai tay hai súng, chém giết nhau, cô tự nhủ ko bao giờ dây dưa hay kết bạn với bọn chúng nhưng từ khi gặp được nhóm Tử Tuyết và Khánh Anh, cô đã có ý nghĩ khác và cô biết họ sẽ là những người quan trọng ko thể thiếu trong cuộc đời cô sau này.

Thấy Thiên Anh im lặng, ông Trí lên tiếng

- Im lặng là đồng ý, cho con hạn 5 ngày. Thiên Kỳ đi ra ngoài cùng ta có chút việc – ông nói rồi uống cạn ly rượu trên bàn ăn rồi đứng dậy, Thiên Kỳ lạnh lùng nhìn Thiên Anh 1 cái rồi đứng dậy theo lời cha. Thiên Anh lại 1 mình, cái cảm giác cô đơn trống trải, đau khổ lại hiện về. Cô khóc, và cứ thế bao nhiêu nước mắt thi nhau rơi xuống gương mặt hốc hác ấy, đôi mắt buồn thấm nước giờ rất thê thảm, cô gục mặt xuống bàn ăn khóc cho đã, mong thời gian trôi qua thật nhanh. Cô cứ nghĩ cha mình về, nhà cửa sẽ được ấm no hạnh phúc, cô sẽ được cha nuôi nấng và quan tâm hơn nhưng sự thật thì họ vẫn quan trọng vấn đề trả thù và kinh tế hơn là cô.

- Thiên Anh, mày sao vậy? – tiếng Vy phát ra làm Thiên Anh giật mình ngẩng đầu lên và vuốt nước mắt đọng trên khoé mắt

Khoảng 1 phút trước

- Đường Vy à em, em rảnh ko sang chơi với em gái anh, nó đang buồn đấy – tiếng Thiên Kỳ hơi trầm

- Vậy ạ? Vâng em sắp xếp xong mấy việc rồi em sang

- Ừ, chào em

- Chào anh

……

- Sao đến đây giờ này? – Thiên Anh vừa nói vừa dọn thức ăn trên bàn

- Linh cảm của tao cho thấy mày đang buồn – Vy cười để cố tạo ra ko gian thoáng hơn, cứ đà này thì ngạt thở mất

- Ừ

- Sao? Có chuyện gì?

- Ko có gì đâu

- Sao lại ko, ko mà khóc, nói đi mày ko nói đừng nhìn mặt tao – Vy giả bộ dỗi

- Tao…khó nói lắm, tao xin lỗi – Thiên Anh cố né tránh, cô bê mâm cơm vào rửa trước sự tò mò của Vy

- Thiên Anh – Vy hơi quát – mày ko nói tao gọi anh Khánh Anh đến đây bắt mày nói đấy, mày chối ai cũng được nhưng chắc ko chối được anh Khánh đâu nhỉ? – Vy nói tiếp

- Đừng nhắc đến anh Khánh Anh mà – Thiên Anh buồn bã, cô đang nghĩ có nên quên anh ko đây.

- Sao vậy? Hai người cãi nhau à? – Vy hơi bất ngờ trước thái độ của Thiên Anh

- Ko phải !

- Thế thì là gì, mày đừng thử thách lòng kiên nhẫn của tao chứ? – Vy quát – nói đi, ko nói thì tao đi hỏi anh Kỳ vậy – Vy nói nhẹ hơn nhưng lời nói này lại tác động mạnh đến Thiên Anh

- Tao nói…..bố tao.......- Thiên Anh kể hết mọi chuyện cho Vy nghe, Vy chăm chú nghe thỉnh thoảng nghe thấy cả tiếng thở dài buồn bã của Thiên Anh

- Vậy mày tính sao?

-….- Thiên Anh im lặng ko nói gì, chỉ khẽ lắc đầu

- Buồn ngủ chưa? Đi ngủ đi, hôm nay tao ngủ cùng mày nhé !

- Ừ. Cảm ơn mày lúc nào cũng ở bên tao – Thiên Anh khách sáo

- Nghe chối quá rồi đấy, thôi lên ngủ đi, đừng bận tâm nhiều – Vy cười

…………..

Tại 1 nhà hàng lớn, tiếng nhạc du dương đi sâu vào lòng người, trời đổ cơn mưa, 1 cơn mưa ra riết như 1 nỗi lòng ai đó….

- Tôi là Hữu Tuệ, tôi muốn biết thông tin chính xác về bang Mãnh Long – Hữu Tuệ đeo 1 chiếc kính dâm đen đậm chất giang hồ, tóc búi cao để rơi xuống vài sợi vàng choé.

- Bao gồm những gì? Cô có thể nói chi tiết ? – 1 người đàn ông hơn nhỏ khoảng 4 tuổi trầm ngâm lên tiếng

- Số người, địa bàn hoạt động, thù với ai, thân với ai?

- Dạ được, khi nào có kết quả tôi sẽ báo cho cô

- Được, đây là số điện thoại của tôi, có gì anh cứ gọi vào đây

- Dạ được, tôi xin phép – Người đàn ông đó đứng lên, Hữu Tuệ cười và cúi đầu thay 1 lời chào và gương mặt trở lên nghiêm nghị khi nhận được cuộc gọi đến từ tên đàn em của mình

- Bà chủ và cậu chủ có nhắc đến tên Thiên Bảo, lần này hai người sẽ dùng Thiên Bảo làm con mồi nhử bên tổ chức Hắc Long…..và…..

- Thôi đừng nói nữa, khi nào rảnh gặp trực tiếp – Hữu Tuệ cúp máy

“ Mẹ và anh làm hại đến anh Bảo thì đừng trách đứa con gái này bất hiếu “ – Hữu Tuệ nghĩ trong đầu và xuống gara lấy xe phi thẳng trong màn mưa dày đặc.

---------------

- Mày chưa ngủ sao? Đang nghe gì đấy ? - Vy hỏi Thiên Anh

- Ừ, nghe blog radio, nghe ko? - Thiên Anh bỏ 1 bên tai nghe ra đưa cho Vy, Vy nhận lấy và cũng nghe theo. hai người như chìm trong giọng nói âm ấm rồi đi sâu vào trong giấc ngủ

..........

Một thứ gì đó của quá khứ bất chợt tràn về...

- Anh yêu em. Nhưng anh có dám chết vì em không?

- Tại sao lại hỏi câu hỏi ngốc ngếch ấy.

- Em không biết, nhưng anh có dám chết vì em không? Đừng đánh trống lảng, trả lời đi.

- Nếu chúng ta gặp nạn. Và chỉ một người sống. Anh sẽ chết và em được sống, như thế đã coi là chết vì em chưa?

- Không, cái đó khó xảy ra lắm. Cái khác đi anh.

- Vậy nếu em bị người ta vây đánh. Anh sẽ lao vào đánh chúng nó, lôi em ra và bị chúng nó đánh chết. Như thế đã gọi là sẵn sàng chết vì em chưa?

- Không nghe, cái đó càng không. Lần nữa mà không nói được là em dỗi đó nghe chưa...

- Thế nếu em bắt anh nhảy xuống nước. Anh sẽ nhảy dù anh chả biết bơi. Như thế chắc em vừa lòng rồi chứ gì.

- Hi, vâng, thế thì được

- Còn em. Em có sẵn sàng chết vì anh không?

- Chết vì anh, không đâu. Em xinh như thế này, em phải sống chứ!

- Anh hiểu rồi.

Đó là những tin nhắn vào đêm 28 tết mà chúng tôi nói với nhau. Cười, ừ thì cười nhiều đấy. Nhưng lúc ấy tôi đã nghĩ rằng. Rốt cuộc em chẳng hề yêu tôi nhiều lắm. Em đâu có dám chết vì tôi. Em đã nói ra như vậy cơ mà. Còn tôi dám nói. Tôi dám nói tôi chết vì em. Nhưng rồi trong thâm tâm lại nghĩ. Nếu những điều kia thành sự thật, tôi có dám không. Tôi có dám chết như tôi đã nói không. Chắc không đâu. Vì thế tôi chẳng suy nghĩ gì nữa. Im lặng và ngủ
.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 62
- Mày dám chết vì anh Khánh Anh ko? – Vy trầm ngâm hỏi

- Dám, thật sự giờ trong tao anh ấy còn quan trọng hơn cả chính tao rồi nhưng…- Thiên Anh bỏ lửng câu, ánh mắt buồn nhìn về xa xăm

- Mày đang lo bác trai và anh Kỳ sao?

- Ừ..tối qua hình như 2 người đó ko về, thôi chuẩn bị đi học đi, giờ phải về nhà mày lấy sách vở nữa mệt quá – Thiên Anh cười đùa

- Mệt cái đầu mày á, đi – Vy cũng cười

……..

Đến trường.

- Nhà đa năng có vụ gì mà đông người thế nhỉ? Đến xem đi – Vy lôi kéo Thiên Anh

- Oa, mầy tên đó đang làm trò mèo gì vậy? – Vy bật cười khi lần đầu tiên thấy nhóm Minh. Nam, Hoàng và đặc biệt là Khánh Anh đang tập nhảy dance kết hợp hiphop trong nhà đa năng

- Lần đầu tiên đấy.uầy, đẹp thật đó – Thiên Anh ngưỡng mộ

- Giờ len qua đám này thế nào để vào trong được đây, đông quá – Vy than

Vì chiều cao của hai người ko quá cao mà nữ sinh và nam sinh trường này ai cũng cao và to lên Vy và Thiên Anh muốn xem được thì đều phải nhảy lên nhảy xuống đến khổ mà cửa sổ lẫn cửa ra vào đều bị bâu chặt và tiếng hò hét kinh hoàng cứ la lên om sòm đinh tai nhức óc

Tử Tuyết ngồi ở ghế cạnh chỗ tập nhất, gương mặt lạnh ko chút biểu cảm ko ngó ngàng gì ra phía khác mà chỉ chăm chú nhìn mấy boy hăng say tập, vì sao hôm nay 4 người đó là có sự thay đổi ác đến thế??? Mặc dù 4 người này chưa bao giờ ham mê mấy thứ văn nghệ nghệ thuật này nhưng 1 khi đã ra tay thì ắt phải hay trên tuyệt vời

- Hay thôi, lên phòng đi, cũng sắp vào lớp rồi – Thiên Anh nhổm người đến chân bị chuột rút luôn, đau lắm, tê lắm nhưng mà ko kêu

- Hi, cũng được – Vy cũng đồng ý, chen lấn mãi cũng có xem được gì đâu

..

- Anh hai, anh nhảy đẹp mà sao ko tham gia – Hữu Tuệ vừa đi song song với Yun và Vương Khang vừa nói. Bỗng chân Vương Khang hơi khựng lại khi thấy Thiên Anh và Vy đang đi về phía đó. Bất giác hai đôi mắt bắt gặp ánh nhìn của nhau, Thiên Anh hơi lúng túng rồi cũng quay đi và kéo tay Vy đi, Vương Khang ko nhìn theo nhưng trong hắn bỗng có gì đó khác bình thường, 1 nỗi nhớ nhung sao, hay 1 nỗi hận.

- Học anh còn ko muốn nữa là mấy trò này, hôm nay anh cúp tiết, về trước đây – Vương Khang lắc đầu rồi bước đi luôn, quả thật học hành với hắn chả khác j một sự trừng phạt, 1 năm học có 9 tháng thì hắn ta nghỉ những 8 tháng ( giải thích lý do vì sao Vương Khang theo học trường Light mà t.g ko đề cập đến nhiều )

- Thiên Anh, mày có còn ghét nhỏ Thiên Anh kia ko? – Hữu Tuệ đổi chủ đề khi Vương Khang rời khỏi

- Có , sao tự nhiên mày hỏi vậy – Yun nghi ngờ thái độ của Hữu Tuệ

- Tại tao thấy anh Khang vẫn có gì đó với nhỏ đó, thấy ánh mắt anh nhìn nhỏ kì kì sao, mà Thiên Bảo lại là anh ruột của nó hay là….- Hữu Tuệ nhìn vào Yun như muốn nói vế tiếp theo nhưng ko cần nói Yun cũng đoán ngay được

- Mày đừng bảo với tao là kết bạn với nhỏ đó nhá, mày cũng từng ghét và ngứa mắt nó và con Vy lắm cơ mà

- Ngày trước thôi, nhưng giờ thì…..tại anh Bảo đối xử với tao tốt tốt rồi nên tao ko thấy ghét nó nữa..hihi – Hữu Tuệ cười nhẹ

- Tao ko biết đâu, ghét hay ko là việc của mày nhưng mày luôn phải về phe tao đến khi tao giành lại được trái tim của Khánh Anh đấy – Yun lườm

- Ừ, tao bảo sẽ phản mày bao giờ đâu – Hữu Tuệ cười

……..

Những tiếng trống báo hiệu vào lớp

- Đấy mải nói chuyện quên ko xem được bọn anh Khánh tập thế nào rồi – Yun tiếc nuối

- Có phải tập 1, 2 lần là xong đâu. Tuần sau mới thi mà, chắc phải tập 5 buổi nữa là ít – Hữu Tuệ cười

-…….-

Vào đến lớp, tránh được vô vàn ánh mắt hình trái tim của nữ sinh trong trường, mấy chàng bắt đầu buôn chuyện cho qua giờ truy bài

- Ha, mệt quá , thấy anh thế nào, quá tỉnh và quá đẹp trai – Nam mở màng cho cuộc tự sướng

- Tao quá đẹp trai và nhảy đẹp, tỉnh thì ko phải nói rồi – Hoàng hất mặt và tay vỗ vỗ ngực mình ra vẻ

- Còn tao….- Minh định tự sướng theo phong trào thì Tuyết lên tiếng

- Tao tao cái j nữa, trại thương điên đang đăng báo tìm mấy người đấy

- Đấy, đến trại thương điên còn mê tao nữa, chúng mày thấy sao? – Nam nổi hứng chém gió

- Thấy mấy ẻm đang nhìn mày kìa – Minh cười

- ………….

- Thiên Anh, mày bị sao thế? – Vy hỏi han khi thấy T.Anh hơi choáng và gục đầu xuống

- Ko sao? – T.Anh lắc đầu

- Mày đang lo sao? Chỉ còn 4 ngày nữa, mày tính sao đây? – Vy cũng đang lo cho nhỏ bạn

- Tao ko muốn cãi lời bố và anh nhưng tao ko thể làm chuyện có lỗi với anh Khánh được, hay là…

- Là sao?

- Chiếc vòng và chiếc nhẫn đó quan trọng với anh ấy lắm, tao lấy thà tao chết còn hơn – Thiên Anh gượng cười

- Thôi , mày nghỉ đi – Vy cười 1 cái rồi thở dài.

Đoạn đối thoại vừa rồi như 1 cuốn phim ngắn đã bị 1 người nghe lén thấy.Cuốn phim thật hay và có ích….

“ Nghĩ ra rồi, lần này mày chết chắc ! “ – Yun cười ma quái với suy nghĩ trong đầu của mình và bỏ đi

Màn sương đêm giá lạnh, bao giờ mới kết thúc tháng 4 đây, buổi tối hôm ấy

“ Em nhớ anh !” – đó là dòng tin nhắn ngắn ngủn chỉ với 3 từ 8 chữ nhưng đủ nói lên cảm giác bây giờ của Thiên Anh

Nhận được tin nhắn, Khánh Anh bất giác mỉm cười nhưng nụ cười mang chút gì đó khó hiểu và khó tả lắm. Nhớ anh !

“ Em ngủ đi ! sáng mai nghỉ học anh qua đón ” – Khánh Anh nhắn lại, anh rất lười nhắn tin đơn giản vì anh là 1 người sống nội tâm, ít chia sẻ, ít buôn chuyện, nếu có chuyện thì anh luôn gọi thẳng trực tiếp nhưng từ khi yêu cô, anh lại dành cho mình nhiều thơi gian nhắn tin hơn bởi vì anh biết khi nói sẽ ko thể nào nghĩ ra được những điều mình muốn nói.

Cô bất giác mỉm cười, lại bỏ headphone ra nghe nhạc, chỉ lúc nào buồn cô mới nghe blog radio nhưng dạo này tối nào cô cũng nghe blog radio, nó như thấm sâu trong lòng của cô vậy.

Tối hôm nay, cô luôn suy nghĩ mông lung ko ngừng nghỉ. Cô ko thể quên được câu nói của bố, cô lại nhớ đến người mẹ quá cố của mình. Giá mà mẹ ở đây, cho cô 1 lời khuyên thì tốt biết mấy, cô sẽ ko phải bối rối như lúc này. Có lẽ nốt ngày mai thôi, cô được hưởng hạnh phúc từ tình yêu to lớn của mình và những ngày tiếp theo cô sẽ làm theo lời bố đẩy hình bóng anh ra khỏi tâm trí của mình.

Cốc cốc…*

Có tiếng gõ cửa, cô chẳng buồn đứng dậy ra mở, cửa khoá trái nên người bên ngoài ko vào được, chỉ còn cách gõ….

- Em gái !- tiếng anh Kỳ vang lên, trầm ấm, tha thiết và đầy yêu thương đúng với chất giọng mà anh luôn gọi cô.

Thiên Anh định thưa nhưng nghĩ lại, cô cần 1 không gian yên tĩnh, cô muốn 1 mình nên đã tắt đèn đi ngủ. Thiên Kỳ hiểu rõ em gái mình nên anh chỉ lắc đầu và bỏ đi

…….

Cùng lúc đó, tại 1 con đường heo may quen thuộc bên cạnh 1 bờ hồ có treo đèn rất lãng mạn và nổi bật trong màu đen của đêm khuya

- Vy ơi, chị tha thứ cho em chưa? – Minh nói như trẻ con, giọng nói đầy hối lỗi như 1 đứa trẻ đang xin lỗi mẹ

- Đi theo tôi làm gì, về đi mà – Vy cáu, đang đi dạo thì gặp ngay tên này

- Em đi đâu tối thế này – Minh thay đổi thái độ

- Đi đâu là việc của tôi, quan tâm làm gì?

- 2 tuần rồi, em ko tha thứ cho anh được sao? Sao em thù dai vậy ?

- Anh nói ai thù dai – Vy đang nói thì chuông dt của Minh đổ, anh ko nói nữa mà chăm chú nhìn vào số hiển thị trên màn hình , Vy liếc dt Minh nhưng chả thấy anh lưu tên tuổi hay có hình liên hệ j cả nhưng trong đầu Vy nghĩ… lại 1 em nào đang nằm trong bẫy của Minh đây, 1 em sexy chân dài…

Minh ko nghe mà tắt đi, mặt anh hơi đỏ và biến sắc, sợ Vy ghen vì……

- Hey, thì ra anh ở đây ! – 1 cô gái giống y cô mà hiển thị hình ảnh liên hệ trên màn hình dt của Minh

- Sao, em ở đây ? – Minh hỏi

- Em nhớ anh chứ sao nữa, hôm qua anh bảo tối nay hẹn mà đã quên rồi ạ, em gọi còn ko nghe máy nữa chứ !- cô gái nhõng nhẽo

- Hẹn bao giờ, hôm qua tôi say lên ko biết gì thôi – Minh cãi lời cô gái kia và sốt ruột nhìn Vy, Vy đang điên level max

- Anh đừng đùa nữa, mà em gái anh hả, học lớp bao nhiêu rồi – cô gái đó nhìn Vy

- 11 – Vy cười và trả lời

- 11 mà chân ngắn nhỉ, mình cũng lớp 11 đây này – cô gái đó cười vui vẻ

- Chân dài càng dễ ung thư, chưa đọc báo à? – Vy tức và cô gái kia tức ko kém

- Anh Minh, mình đi thôi, em gái anh chắc nó tự biết đường về nhỉ ? Mà em này, về nhắc bố mẹ em chuẩn bị lễ cưới đi, hôm qua chị và anh Minh đã…- nói đến đây cô gái đó ko nói nữa vì bị Minh bịt miệng lại

- Thì ra là vậy à? Anh…anh được lắm, đã vậy thì…- Vy cười nửa miệng , nụ cười che giấu nước mắt và tay cô giựt mạnh làm đứt chiếc vòng cổ Minh tặng, chiếc vòng cổ đứt dây và cổ Vy cũng đỏ ửng lên vì đau, ko chờ đợi gì tiện thể có cái hồ ở đó, Vy ném thẳng chiếc vòng đó và bỏ đi trong sự níu kéo của Minh

- Cô bị điên à, hôm qua tôi say tôi ko biết gì vả lại chúng ta chỉ nằm chung 1 giường thôi chưa có j đâu, đừng ở đó mà ăn vạ tôi cho cả nhà cô về với diêm vương đấy – Minh quát cô gái kia và đẩy nhỏ đó ra mình và lao xuống hồ. Cô gái kia cũng bỏ đi vì ngượng

Chiếc vòng đó như 1 kỷ vật giữa tình yêu của hai người, anh ko thể làm mất đi 1 cái được,. anh phải tìm bằng được

Tối tháng 4, thời tiết càng khắc nghiệt hơn, nước trong hồ lạnh lẽo đến buốt xương, có 1 người vẫn đang loay hoay lặn hụp dưới hồ, cố tìm cho ra bằng được. Chiếc áo khoác ngoài đã bị ướt sũng, Minh như ko còn cảm giác….và….

Một người con gái đã khóc và ko ngại mình nhảy xuống kéo anh lên…..

Anh vô tâm lắm

Nhưng mà thôi em sẽ chẳg khóc nữa.Chỉ cười thôi. Rồi đến một lúc nào đó annh sẽ hiểu được rằg nụ cười đó nó đau đớn như thế nào………Đến bao giờ em mới là tất cả của anh, đến bao giờ anh mới coi em chính là cuộc sống của anh, anh ác lắm, em chỉ đủ sức cứu anh lần này thôi, em mệt mỏi lắm rồi
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top