[Ngôn tình] Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất EM - Kenvin Rz

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Thiên Nam

Mem mới vào.
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
975
Điểm
93
Chương 35: Khánh Anh..anh tồi hơn tôi tưởng

Về đến nhà.

Hòm thư trước cổng nhà Thiên Anh hôm nay lại mở, bên trong là 1 lá thư tay trang trí cẩn thận, bên ngoài là 1 bó hoa hồng xanh to, loại hoa mà Thiên Anh rất thích

Lá thư chỉ vẻn vẹn 5 chữ ANH YÊU EM. KHÁNH ANH

Một người ngồi trong xe đậu bên đường lặng lẽ quan sát biểu hiện của Thiên Anh với 1 nụ cười gian xảo

Chị à, ngoài hoa hồng xanh ra thì chị Anh có thích j nữa ko?

Nó thích ăn pizza, thích gấu bông...nhiều nữa

Ok.chị

Lướt qua mấy dòng tin nhắn. Hữu Tuệ lại chuẩn bị kế hoạch tiếp theo, Hữu Tuệ đã rất đắc ý khi thấy Thiên Anh cầm lấy bó hoa và đưa lên mũi ngửi nhưng động tác tiếp theo của Thiên Anh là ném bó hoa đó và thùng rác ngay cạnh đó. Hiện tại cô có yêu Khánh Anh đấy...nhưng cô vẫn còn yêu anh trai mình nhiều hơn cơ.

Sau bao nhiêu ngày qua mắt được Đường Vy, bằng cách giả mạo em gái của Thiên Anh ở bên nước ngoài về, Hữu Tuệ đã nắm bắt được tất cả những j Thiên Anh ghét và thích để báo cáo cho Vương Khang

....

1 tháng sau....

- Con khoẻ chưa? Con có muốn về Việt Nam ko? - Cha của Tử Tuyết ân cần

- Sống như người thực vật thế này, về Việt Nam còn có ích j nữa chứ, thà con ở đây suốt đời cùng cha còn hơn !

- Con ko nhớ thằng Nam với thằng Khánh Anh sao?

- Quên rồi.

Nhắc đến Nhất Nam, Tử Tuyết cảm thấy nâng nâng khó tả, ko biết giờ này Nhất Nam ra sao? Anh sống có tốt ko? Có bạn gái chưa...v..vv

Đó là những câu hỏi liên tục vang lên trong đầu Tử Tuyết. Cô rất muốn trở về Việt Nam để được đi bar, đi học cùng bạn thân, mấy đứa em...nhưng từ lúc cô được cứu sống...cô vẫn chưa đi lại được,ngày ngày ngồi trên chiếc xe lăn, đó là thứ tồi tệ nhất mà Tử Tuyết đang vướng phải.

...

...

Nhất Nam vẫn sống như bình thường chỉ có điều là anh cô đơn và buồn tẻ hơn thôi.

Nước Mĩ

Tử Tuyết và Nhất Nam sống gần nhau. cùng là thủ đô Washington, thậm chí là ở rất gần nhau nhưng cả hai đều ko hay biết j.

Tử Tuyết được người quản gia của cha đẩy ra ngoài hóng gió, Nhất Nam cũng lái xe đi dạo xung quanh thánh phố để giải toả muộn phiền trong người

Nhất Nam cho xe đi chầm chậm và đã vô tình lướt qua Tử Tuyết mà ko biết j. Nhất Nam có nhìn người con gái trên chiếc xe lăn đó vì anh cảm thấy có điều j đó rất quen thuộc nhưng đúng lúc anh nhìn là Tử Tuyết lại vô tình cúi đầu xuống. Nhất Nam ko nhìn thấy mặt lên anh mặc kệ. Anh nghĩ Tử Tuyết đang hạnh phúc bên người yêu mới ở Việt Nam chứ làm sao bắt gặp được cái cảnh cô ngồi xe lăn ở Mĩ thế này được

...

Cứ như vậy, hằng ngày họ lướt qua nhau mấy lần mà ko hay biết j.

Trờ lại với Việt Nam...

Sau 1 tháng...vì hai bên gia đình ép Đường Vy và Hải Minh phải đính hôn ngay ko thì sợ 1 ngày nó đó vì tính bồng bột tuổi trẻ mà hai đứa chia tay thì hai bên gia đình hết cười .Thế nên chưa kết hôn thì đính hôn là cách tốt nhất hiện nay để siết chặt hai người lại

Thế nên, lễ đính hôn của họ tổ chức trong lặng lẽ vì họ mong muốn những người đó sẽ quay về và sẽ mở 1 party thật lớn...

1 tháng trôi qua...thật nhanh. Ko hiểu sao ngày nào Thiên Anh cũng nhận được quà mà kí tên lại là Khánh Anh. Cô ko dám đi hỏi anh vì sợ anh từ chối

...

- Thiên Anh với Đường Vy đi cùng anh đến nhà Khánh Anh đã rồi anh đưa hai em về, anh có thứ cần đưa cho cậu ta - Hải Minh

- Ok anh - Đồng thanh

Đến nơi. Hải Minh đưa cho Thiên Anh một vật j đó gói bọc cẩn thận

- Em vào trong đưa cho Khánh Anh đi, anh với Vy có chuyện cần nói nên...

- Thôi anh vào đi, cái này có phải của em đâu mà em đưa

- Hộ anh cái...

- Vậy hai người nói nhanh lên., em ra mà vẫn còn nói thì đừng trách nhau vô tình - Thiên Anh vờ doạ nạt rồi cầm lấy hộp quà đẹp dã man đó mang vào trong

Cô khá tò mò về món đồ bên trong nhưng ko dám mở ra.

Ở bên ngoài...

- Yeah...quả này Khánh Anh phải ngạc nhiên đến phát điên mất - Hải Minh cười ham hố

- Chứ còn j nữa. quà do chính tay Thiên Anh tặng..mà trong thư lại còn tình cảm thế cơ mà. hai người này yêu nhau mà ko dám tỏ tình nghĩ cũng khổ - Đường Vy hùa theo Hải Minh cười

Thì ra, thứ mà Hải Minh nhờ Thiên Anh mang vào là quà với cả thư tình để làm mối cho Thiên Anh và Khánh Anh đến với nhau. Ôi ! Thiên Anh ngây thơ quá...( câu chuyện sẽ ra sao đây ??? )

...

- Cô về đi, cho tôi đi nghỉ - Khánh Anh lạnh lùng với Yun khi ngày nào Yun cũng đến thân mật với Khánh Anh. Mong 1 ngày anh sẽ thay đổi và quay lại với cô,mặc dù anh xua đuổi và lạnh lùng như thế nào

- Em...aaaaaa - Yun định đi đến cạnh Khánh Anh hơn nữa thì ko may vấp chân vào chân ghế lên ngã nhào xuống và ôm lấy Khánh Anh và kiss luôn vì hai gương mặt cách nhau ko quá 1cm

- AAAAAAAAAAAAAAAAAA...em ko nhìn thấy j...em ko nhìn thấy j đâu nha ! Em xin lỗi...hai người cứ tiếp...tiếp tục đi... - Thiên Anh từ ngoài vào trong đã được chứng kiến phim 5D lãng mạn vậy rồi, cô lấy cả hai tay che mắt rồi chạy ra khỏi cửa, cô ko muốn nhìn thấy cái cảnh ấy 1 tẹo nào, hộp quà của Hải Minh đưa cho cô rơi xuống đất, cô ko cả biết để nhặt lên., điều cô biết bây giờ là chạy thật nhanh ra cổng...

- Con nhỏ đó là ai mà hay đến nhà anh vậy? - Yun bực mình khi bị Thiên Anh phá hỏng giây phút ấy

- Bây giờ cô về được chưa hay phải để tôi gọi vệ sĩ lên - Khánh Anh đập bàn khiến Yun xém chút té ngã

- em về...em về....công ty em cũng có rất nhiều việc nên em phải về, em cũng có ở lại lâu đâu mà anh...

- VỀ...

Lần này thì Khánh Anh ko lạnh nữa mà thay vào đó là nóng tột độ, anh quát lên khiến tim Yun súýt bay ra ngoài. Yun nhanh chóng lấy túi xách và ra về theo như yêu cầu của anh.

Khánh Anh ra đến gần cửa và nhặt cái hộp quà đó lên, tất nhiên là anh sẽ mở nó ra.

Bên trong là 1 chiếc vòng cổ nam đơn giản hình ổ khoá và tờ giấy với dòng chữ I Love You. Thiên Anh ♥ Khánh Anh

Bỗng chốc đôi môi anh cong thành nụ cười, nụ cười mà bao lâu nay anh chôn giấu...

...

- Thiên Anh...sao em lại buồn thế? - Vừa lái xe Hải Minh vừa hỏi

- Ừ..sao mày lại buồn vậy, có chuyện j sao??? - Đường VY

- Sao anh ko vào trong lại bắt em vào chứ...huhu...em bị tổn thương nặng nề... - Thiên Anh oà lên như con nít , cô thật sự buồn nhưng trong chất giọng của cô vẫn có j đó là đùa nên Đường Vy với Hải Minh ko lo cho lắm

- Khánh Anh làm j em mà em bị tổn thương?

- Ko làm j cả, thôi anh đưa em về mau nên

- Ừ.

Những bức thư đó là sao chứ. Khánh Anh..anh tồi hơn tôi tưởng
 

Thiên Nam

Mem mới vào.
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
975
Điểm
93
Chương 36: Bạn gái giả thôi mà
Nhắn tin lâu rồi, chị có thể gặp mặt em ko

- Đường Vy gửi tin nhắn cho số mà cô lưu là em gái T.A

Hữu Tuệ đang chìm trong giấc ngủ thì bị nhạc chuông tin nhắn phá hỏng giấc ngủ ngon lành, nhỏ bật tin nhắn và kẽ nhíu mày

Em bận lắm. ko có thời gian đâu, mà em ở xa chị nữa.chị thông cảm.

Vậy hả, mà dạo này cái anh mà chị kể qua cho em đấy hay tặng quà cho Thiên Anh lắm, mà toàn đồ nó thích thôi nhớ. hình như là...

Đường Vy nhắc đến chuyện này làm Hữu Tuệ chợt nhếch mép cười ẩn ý

Vậy hả. Cái anh tên Khánh Anh đó ạ

Ừ ^^!, mong là họ yêu nhau thật nhỉ

Sao chị mong vậy?

Thiên Anh đã đau khổ vì mối tình đầu rồi nên chị mong nó hạnh phúc, chị thấy nó cũng yêu người đó nữa

....

- Haha, anh thấy em giỏi chưa. em biết ngay chiêu này của em có thể khiến Thiên Anh đến gần hắn ta hơn mà - Hữu Tuệ cười nắc nẻ

- Em giỏi rồi...nhưng mà...

- Nhưng gì nữa...đừng nói với em là anh vẫn còn yêu nó nha...

- Anh ko, ko đời nào, rồi chuyện của em với Thiên Bảo tính sao? ( Ngoài Thiên Anh và Đường Vy ra thì ai cũng gọi Thiên Kỳ là Thiên Bảo hết )

Vương Khang nhắc đến Thiên Kỳ, bỗng nhiên Hữu Tuệ thay đổi thái độ, từ vui mừng chuyển sang buồn bã, Hữu Tuệ trầm ngâm

- Anh ấy toàn tránh mặt em thôi, chắc em phải bỏ cuộc mất, mà cũng tại anh hết đó, nếu ngày xưa anh ko đến với con Thiên Anh thì em đã đến được với anh Thiên Bảo rồi, và nếu anh ko phá huỷ khuôn mặt đẹp trai ấy của anh Bảo thì giờ ảnh đâu phải tránh mặt em hoài vậy.

- Trách anh đấy?

- Em đâu có trách ai đâu, anh tự nhận.

- Thiên Bảo của em - Vương Khang nhấn mạnh từ \ của em \'\' - vẫn có thể trở lại với gương mặt ngày xưa được mà

- Bằng cách nào?

- Phẫu thuật. Anh ta nói lúc nào trả thù xong thì cùng Thiên Anh sang nước ngoài định cư, lúc đó anh ta sẽ trở lại với gương mặt trước kia nhưng sẽ ko chắc là ko còn sẹo

- Hừ...tại anh hết đó, muốn hại tên đó thì làm j phải lôi anh Bảo vào cơ chứ, đau lòng thật đấy

- Xem xót anh ta hơn anh sao?

- Anh bị sao đâu mà xót, hừ, thôi em đi gặp tụi đàn em đây, anh đi làm việc của mình đi

Song, Hữu Tuệ lên thay quần áo và trang điểm để đi ra ngoài.

Mất gần tiếng mới xong...haizz...

...

Một mình bước thật chậm trên đường. Sao nỗi cô đơn buồn tủi lại đè nặng lên tâm hồn vui tươi của 1 cô bé đáng yêu ngày nào như thế này. Phải chăng, khi yêu nó sẽ khiến con người ta thay đổi theo từng chiều.

Thiên Anh đi mãi mà chẳng biết mình muốn đi đâu nữa, đường phố đông đúc mà cô cảm thấy cô đơn kinh khủng, hình ảnh đó lại hiện về xé nát tâm trí cô, hình anh người con trai cô yêu hôn người con gái khác, nếu như ko có những bức thư đó thì Thiên Anh sẽ chẳng trách anh như bây giờ, Thiên Anh vẫn cảm thấy anh thật xấu xa, sao nỡ giết chết tim cô bằng cách đó chứ !

C.ty Anh Vương...

Sao cô lại đứng trước cửa c.ty Anh Vương thế này, hồi còn nhỏ, cô luôn mong được làm việc trong c.ty cùng gia đình và mẹ cô cũng có nói lúc nào cô học xong sẽ cho cô quản lý c.ty riêng của mẹ, mới đó thôi mà mẹ cô đã bỏ cô lại mãi mãi...

Nghĩ đến đây, Thiên Anh lại cảm thấy chạnh lòng vô cùng. Mặc dù cô có đi qua c.ty này nhiều rồi nhưng hôm nay, đứng lâu lại ngắm cô mới thấy, c.ty này rất rộng và giàu có, ( nhìn phong cách là biết )

Ngẩn ngơ 1 lúc, từ phía sau có 1 bàn tay khẽ vỗ vai cô

- Sao em lại đứng đây, sao ko vào trong. Em là nhân viên ở đây à?

Đó là giọng 1 chàng trai, đôi mắt đen đi cùng với bộ tóc đen rất hợp với khuôn mặt anh. Trông anh rất đẹp và lịch lãm trong bộ vest đen

Thiên Anh giật mình và cũng cười trừ, cô đáp lại :

- Chào anh, em chỉ tình cờ đứng lại xem thôi. Em ko phải nhân viên, em vẫn đang đi học mà...hơhơ, c.ty này đẹp quá !

Chốt lại từ cuối cùng là câu cảm thán của Thiên Anh, với cách trả lời thật hồn nhiên và vô tư, ko hề e ngại của Thiên Anh khiến chàng trai đó bất giác bật cười

- Vậy hả. Em muốn vào bên trong tham quan 1 vòng c.ty ko?

- Em được vào hả?

- Tất nhiên, đi cùng anh !

Thiên Anh vui vẻ đồng ý vì cô cũng muốn được thử cảm giác vào trong 1 c.ty lớn như thế này 1 lần, hơn nữa cô cũng đang buồn và rảnh rỗi nên đây cũng là cơ hội để cô bớt đi những muộn phiền trong mình

Thiên Anh đi song song chàng trai đó, cô tò mò hỏi

- Anh làm trong c.ty này ạ?

- Ko

- Thế sao họ phải cúi chào anh như giám đốc thế ? - Thiên Anh hiếu kì vì chàng trai đó đi đến đâu trong c.ty cũng được cúi chào

- C.ty này của nhà anh mà!

- A, ra vậy, thế nhưng hôm nay anh mặc vest như làm giám đốc hoặc đi làm vậy?

- Thật ra thì...cũng ko có j đâu - Chàng trai hơi thấp giọng rồi lại cao giọng - Anh chưa biết tên em? Anh là Vương Minh Hoàng

- Em tên Thiên Anh ! Em học lớp 11a1 trường Light - Thiên Anh vui vẻ đáp - nhìn anh trẻ vậy chắc anh vẫn đang học chứ ?

- Anh hơn em 1 tuổi, anh nghỉ học rồi.

- Mới lớp 12 đã nghỉ học rồi á??? - Thiên Anh nhìn Minh Hoàng như sinh vật lạ rơi xuống trái đất,. vì cô nghĩ nhìn 1 người có vẻ IQ và tài năng như anh chắc phải học giỏi lắm nhưng chưa hết cấp mà anh đã nghỉ học rồi

- Anh học nhảy lớp, hết lớp 12 rồi - Minh Hoàng bình thản đáp

- AA. Em cứ tưởng

- À đúng rồi, em nói em tên Thiên Anh đúng ko?, giờ anh mới để ý là em cùng tên với em gái anh đấy., em gái ruột của anh cũng tên Thiên Anh nhưng em gái anh lại ko dễ thương như em 1 chút nào !

- Anh trai lại đi nói xấu em gái thế hả? - Thiên Anh chọc

- Anh nói đúng sự thật thôi, từ bé nó được cưng chiều nên chả coi ai ra j, anh cũng chả thiết j 1 đứa em gái chảnh choẹ như vậy, mà thôi anh nhắc đến nó là j, em ở đây đợi anh 1 lúc anh mang bản thảo này lên cho cha anh rồi anh xuống, ông ấy để quên ở nhà nên nhờ anh mang đến c.ty hộ

Minh Hoàng rất lịch sự và hình như có j đó khiến anh ko muốn rời khỏi Thiên Anh..đợi cái gật đầu của Thiên Anh thì Minh Hoàng mới đi về phía cầu thang máy và lên tầng 4

Thiên Anh đứng ở gần đại sảnh của c.ty

Thiên Anh đứng đợi Minh Hoàng 1 lúc theo như lời anh dặn, trong lúc đứng chờ có 1 cô gái chống nạnh trước mặt cô tỏ thái độ ko ưng ý, Thiên Anh thấy cô gái này rất quen...à đúng rồi....đó là Yun, người mà Thiên Anh nghĩ là bạn gái của Khánh Anh

- Cô làm j ở c.ty tôi thế này. Định đến đây xin việc à? C.ty tôi đâu có tuyển nhân viên nữa đâu nhỉ. Lạ nha ! - Yun nói với vẻ khinh miệt

- Ko, tôi đứng đây chờ...

- Chờ ai. Anh Khánh Anh đâu có làm ở đây mà chờ, mà cô ko biết tôi là bạn gái của ảnh à mà cứ tiếp cận ảnh hoài vậy.?

- Ko phải tôi....

- Mà cô tên j ý nhỉ?

- Tôi tên...

- Mà thôi ko cần nói đâu. Tôi chẳng cần biết tên cô làm j ?

Thiên Anh cứ nói được vài câu là Yun chặn họng ngay, tính nhỏ là thế !

- Đi ra ngoài. Đi ra...bảo vệ đâu...sao để cho con bé này tự ý vào đây chứ ! thích đuổi việc hết à??? - Yun vừa nói, vừa quát bảo vệ và vừa đẩy Thiên Anh ra ngoài

Thiên Anh đành phải ra ngoài, cô định về thì có tiếng gọi của Minh Hoàng từ xa. Theo phản xạ, cô quay lại

- Thiên Anh, nhỏ em gái của anh gây chuyện với em hả?

- Ko sao đâu, anh có công chuyện j thì làm đi, em về đây!

- Anh đưa em về!

- Có làm phiền đến anh ko?

- Ko đâu !

Thiên Anh cười, dù sao gặp được Minh Hoàng ngày hôm nay, cô cũng cảm thấy rất vui. Ngồi trên xe, anh bật nhạc. cô cũng ngân nga theo mấy dai điệu đó, cô như quên hết nỗi muộn phiền trong người

- Em ko ngờ trên đời có người cẩn thận như anh, đến c.ty 1 lúc thôi mà cũng mặc vest. haha - Thiên Anh bật cười sảng khoái nhưng trái lại với vẻ cười của Thiên Anh là vẻ mặt ko mấy làm vui của Minh Hoàng

- Thật ra thì, anh bị bắt đi coi mắt nhưng thật sự anh ko muốn tẹo nào, anh ko yêu cái người đó mà bố mẹ anh cứ bắt. Haizz !

Cái điệu thở dài của Minh Hoàng làm Thiên Anh bối rối, đáng lẽ cô ko nên nói vậy để anh buồn bã thế này

- Em...

- À...em có thể giúp anh chuyện này được ko?

- Chuyện j ạ?

- Làm bạn gái anh !

- A. em ko thích đùa đâu nha ! - Thiên Anh giật nảy mình

- Ý anh là bạn gái giả thôi, vì gia đình bên đó biết anh chưa có bạn gái nên mới đồng ý tác hợp anh với cô gái đó, nếu họ biết anh có bạn gái rồi thì họ sẽ ko chấp nhận anh đâu !

- Nhưng...sao anh lại chọn em??

- Vì anh muốn đó là sự thật - Minh Hoàng lẩm bẩm

- Sao cơ ạ - Thiên Anh nghe ko rõ

- À...thật ra...à...anh thích vậy, được ko em? - Minh Hoàng giật bắn mình, anh tự ko hiểu mình đang nghĩ cái j trong đầu nữa

- Anh ko nghĩ là em có bạn trai rồi sao? - Thiên Anh hỏi đùa nhưng khiến Minh Hoàng tưởng...

- Em có rồi sao?

- Haha, chưa có, nhưng đây mới chỉ là lần đầu tiên em quen anh, nếu em đồng ý giúp anh thì em có được liệt vào danh sách quá tin người ko?

- Anh là người ko đáng tin sao?

- Ý em ko phải vậy !

- Giúp anh !

Lưỡng lự 1 lúc, cuối cùng Thiên Anh cũng chịu gật đầu giúp anh, chỉ làm bạn gái giả 1 ngày thôi mà, điều đó cũng ko quá khó đối với cô, nhưng cô cảm thấy có điều j đó lạ lắm

...

- Cảm ơn em. Giờ đến luôn chỗ hẹn của anh nha!

- Em ăn mặc như này liệu có được ko? - Thiên Anh do dự

Minh Hoàng ngắm cô 1 lúc rồi chốt câu

- Em đẹp lắm !

Thiên Anh đỏ mặt quay đi, cô quá đỗi bình thường, thật sự đây là lần đầu tiên có người con trai khen cô đẹp ngay trước mặt cô như này. nhìn sâu trong mắt anh, có điều j đó rất lạ...phải chăng Minh Hoàng đã trúng tiếng sét ái tình từ Thiên Anh...

...

Đến chỗ hẹn của Minh Hoàng, anh bạo dạn nắm lấy tay của Thiên Anh kéo vào trong, Thiên Anh cảm thấy rất run vì cô ko hợp với những trường hợp như này.

- Chào cha mẹ và hai bác, ơ cả Diễm My cũng đến à? Hôm nay có vụ j mà mọi người đến đủ thế này - Minh Hoàng tỏ vẻ hờ hững, anh nói như anh ko hề hay biết j

- Con bé nào đây? - Mẹ Minh Hoàng nhìn Thiên Anh với ánh mắt ko mấy đồng tình

- Bạn gái con, à, tiện có mọi người đông đủ ở đây, con xin giới thiệu với cha mẹ và hai bác cả My nữa, đây là Thiên Anh bạn gái của con - Minh Hoàng nói tỉnh bơ làm mặt cha mẹ anh tối sầm lại, riêng bên gia đình nhà cô gái tên Diễm My thì ngơ ngác và có j đó bực tức

- Chuyện này là sao? Sao bảo đi coi mặt con My nhà tôi cơ mà, thì ra Hoàng có bạn gái rồi hả, thế thì huỷ buổi coi mặt với cả đính hôn j đó đi - Mẹ Diễm My đứng dậy nói

- Kìa...anh chị đợi đã - Mẹ Minh Hoàng cũng đứng dậy theo

- Minh Hoàng, con kop hợp với con bé này đâu,.con bé này có j để con yêu chứ, có c.ty hay tài sản j riêng ko???

- Bác gái ạ, bác hãy hiểu cho cháu rằng trong tình yêu ko nhất thiết yêu vì giàu sang đâu. mà cháu là con gái chứ ko phải con trai mà cần tài sản riêng, cháu với anh Minh Hoàng có kết hôn thì cũng ko về nhà cháu ở đâu mà bác hãy hiểu điều đó ! - Thiên Anh nói hết sức nhỏ nhẹ nhưng thật sự cô đang rất ức chế vì lời nói mỉa mai của mẹ anh

- Về thôi - Mẹ Diễm My kéo tay Diễm My, cha Diễm My cũng đứng dậy và đi theo hai mẹ con, Diễm My cười tươi như hoa vì sự thật nhỏ cũng chẳng có tình cảm với Minh Hoàng. Coi như đây là giải thoát cho cả hai

- Minh Hoàng...con...- Mẹ anh tức ko nói lên lời, bà ngồi xuống ghế uống cạn ly nước lọc trên bàn và lên giọng

- Vậy thì hai đứa đính hôn luôn đi

- Ơ...- Thiên Anh định nói thì Minh Hoàng chặn họng bằng cái nháy mắt, anh lên tiếng

- Chuyện này chỉ sớm muộn thôi, con đã nói rồi mà, cha mẹ chỉ ép con được 1 lần thôi còn đâu cha mẹ ko được ép con j nữa, giờ con đi đây, chào cha, chào mẹ - Minh Hoàng cười nửa miệng rồi cúi đầu chào hai người lớn và kéo tay Thiên Anh đi

- Kìa ông, sao ông để thằng Hoàng đi vậy, nhìn kìa, thằng Hoàng nhà mình ko hợp

với con bé tầm thường đó đâu - Mẹ Minh Hoàng lay lay người cha Minh Hoàng.

- Tôi thấy con bé đó cũng được mà! - Ông cười

- Ơ kìa...

- Thôi về c.ty đi, lần sau ko ép iếc j hết nữa, bà ko thấy tội con cái à?

- Ông...

Mẹ Minh Hoàng cứng họng, bực tức thanh toán tiền nước và thức ăn, hậm hực đi ra xe để ông chở về c.ty

...

- Haha, cảm ơn em, em diễn giỏi hơn anh nghĩ ! - Minh Hoàng vừa lái xe đưa Thiên Anh về vừa cười sảng khoái, anh như thoát được bàn tay của thần chết ko bằng mà anh cứ cười suốt dọc đường

- Nhưng nhỡ may điều mẹ anh nói là sự thật thì sao?

- Điều j?

- Đính hôn đó !

- Thì làm thật chứ sao em hỏi kỳ vậy?

- Ơ anh...em ko đùa đâu, em....

- Anh đùa thôi,.sẽ ko có chuyện đó đâu...

Minh Hoàng đưa Thiên Anh về đến nhà theo sự chỉ đường của Thiên Anh

Xuống xe, Minh Hoàng ga lăng ra tận nơi mở cửa cho Thiên Anh xuống

- Bye em ! Giữ liên lạc với anh nhé !

- Vâng, cảm ơn anh đã đưa em về !

...

Minh Hoàng lái xe khuất sau hẻm nhỏ thì Thiên Kỳ xuất hiện

- Bạn trai em hả? Đẹp đôi nhỉ?

- Anh hai...ko phải đâu - Thiên Anh phủ định lời nói của anh

Mặc dù Thiên Kỳ biết Thiên Anh nói thật nhưng anh cố ý muốn gắn ghép với em gái mình với 1 người con gái khác mà ko phải Khánh Anh

Cơn gió nhẹ thoảng qua như mang bao nỗi buồn đến gửi gắm nơi Thiên Anh, cô ko nhìn anh trai mà bước thẳng vào nhà luôn, cô thật sự rất mệt mỏi, cô ko muốn nói bất kì điều j nữa, cô ko dám cãi anh trai nên cô đành ko nói còn hơn. Cô nhìn thấy anh trai, nhìn thấy gương mặt đó của anh là cô cảm thấy rất đau và căm ghét Khánh Anh, sao Khánh Anh có thể làm như vậy chứ????

Thiên Kỳ cảm thấy xót thay cho em gái mình nhưng ko đời nào anh có thể chấp nhận 1 người mà anh căm hận đến xương tuỷ làm bạn trai em gái mình được. Anh tự cảm thấy có lỗi với Thiên Anh, anh ích kỉ nhưng anh ko muốn đôi bên bị dằn vặt trong nỗi căm thù của nhau. Là kẻ thù,đối diện với nhau và cùng 1 người yêu thương thật sự là rất khó..
 

Thiên Nam

Mem mới vào.
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
975
Điểm
93
Chương 37: Sự thật
Ngày mới với nắng sớm nhưng ko khí dường như có j đó lành lạnh lắm. Gió thổi, mái tóc của Thiên Anh khẽ bay, một mình cô bước trên đường đến trường, 1 cảm giác buồn tẻ lại chảy xẹt qua người cô khi bất giác hình ảnh của Khánh Anh hiện lên tràn ngập tâm trí cô. Cô tự nhủ lòng mình rằng anh là 1 con người thật ko đơn giản, mà cô lại rất đơn giản,.anh còn là niềm ước mơ và mong muốn của bao cô gái khác, có lẽ...cô ko thể nào chạm đến anh được.

Mải suy nghĩ mông lung, một chiếc ô tô đi sát cô từ lúc nào ko biết, phía bên trong xe là 1 chàng trai với nụ cười toả nắng, tai đeo headphone, nhẹ nhàng anh mở kính rồi chào cô với nụ cười ấm áp

- Thiên Anh

- Anh...anh Minh Hoàng ạ, sao anh lại ở đây? - Thiên Anh có chút ngạc nhiên

- Anh đi qua đây, thấy dáng em quen quen lên ghé lại xem phải em ko, thì ra là em thật. Em đi học hả? Anh có thể chở em đến trường chứ? - Minh Hoàng mở lời, anh thân thiện quá khiến cho con tim của Thiên Anh có chút j đó xao xuyến

- Thôi em ko dám làm phiền anh nữa đâu, anh thấy em đi bộ thì cũng biết trường em ngay đây mà. - Thiên Anh ái ngại khi làm phiền anh. Nhưng anh lại ko tỏ ra khó chịu j, anh lại vui.

- Anh ko nghĩ là em ko mỏi ! - Minh Hoàng chống tay nhìn cô cười, anh đang muốn chêu cô 1 lúc, thật sự cô rất thú vị, lần đầu tiên gặp cô, anh như thay đổi, anh vốn là người trầm tư, ít cười nói và cũng có thể được liệt vào danh sách những người lạnh lùng thế nhưng điều j đã làm anh thay đổi chỉ trong phút chốc

- Em đâu có mỏi ! - Thiên Anh nói vu vơ

- Thôi nào. Lên xe đi ! - Minh Hoàng cười

Thiên Anh cũng cười, anh khẩn cầu quá nên cô cũng ko nỡ chối, có lẽ bên cạnh anh, cô cũng cảm thấy có j đó rất ấm áp nhưng cái ấm áp đó lại khác xa với những lúc cô ở bên 1 người.

Minh Hoàng bật nhạc, đúng bài mà Thiên Anh rất thích, cô vu vơ hát theo nó như 1 sở thích đã có từ lâu, cô quên cả sự có mặt của người con trai bên cạnh.

Thiên Anh vừa lên xe Minh Hoàng, xe của Khánh Anh cũng tới nơi. Anh đến chậm 1 bước sao? Mục đích anh đi đường này cũng là để đón cô gái kia, trong lòng anh có j đó ko thoải mái nhưng rồi cũng phóng xe đi để lại làn khói mịt mờ còn vương vấn nơi không trung

Khánh Anh chợt nhớ đến món quà và lá thư đó, bất giác, anh đưa tay sờ lên cổ, chiếc vòng hình ổ khoá nhỏ bé khuất sau chiếc vòng hình bọ cạp của anh, anh ko biết mình đang nghĩ j mà lại chấp nhận 1 món quà từ người khác, thậm chí còn đeo nó, mang theo nó mỗi ngày. Thật sự, anh cảm thấy có j đó đang dần thay đổi trong anh.

Anh vẫn giữ nguyên cái thái độ lạnh lùng đó cho tới khi đến trường. Từ ngày ko còn Tử Tuyết và Nhất Nam đi cạnh nữa, anh đi 1 mình trong sân trường nhưng lại có j đó còn thu hút hơn khi đi cùng nhiều người khác, một mình anh toả nắng chói chang khiến ai nhìn cũng loá mắt, nhưng nói là toả nắng nhưng xung quanh anh là 1 màu băng giá

Khánh Anh với Thiên Anh...

Hai người vô tình chạm mặt nhau ngay cổng trường, Thiên Anh có phần lưỡng lự như ko muốn ngẩng đầu lên nhìn anh nhưng thật sự cô muốn ngắm nhìn anh lắm. Khánh Anh vẫn có vẻ mặt lạnh lùng và bất cần, hình ảnh của Thiên Anh được anh thu về đôi mắt, anh lại ko hiểu sao cái lần đang bôi thuốc cho anh mà cô lại bỏ đi ko nói lời nào. Anh rất muốn đến để hỏi cho ra nhẽ vì điều đó mới đúng như bản chất trong con người anh nhưng anh lại thấy cô có j đó như muốn né tránh anh.

Lớp học ko có 1 bóng dáng học sinh chỉ ngoài hai cô gái đang to tiếng nói chuyện với nhau

- Mày là đồ con gái bỉ ổi, những trò đó mà anh em nhà mày cũng bày ra được sao? Số điện thoại đó mày giả danh chứ j? Tao biết hết rồi, mày lôi tình cảm của Thiên Anh ra để đùa giỡn được sao...

Vừa bước đến cửa lớp Thiên Anh nhận ra giọng nói của Đường Vy, có vẻ Vy đang rất bức xúc chuyện j đó nên mới to tiếng như vậy, Thiên Anh ngỡ ngàng khi Đường Vy nhắc đến tên cô mà lại còn tình cảm...đùa giỡn j đó.

Thiên Anh bước vào trong, ko biết là học sinh trong lớp này đi đâu hết rồi mà chỉ còn lại mỗi Đường Vy và Hữu Tuệ đang cãi nhau

- Có chuyện j vậy Vy? Sao lại đùa giỡn tình cảm của tao - Thiên Anh hỏi với vẻ ngờ vực

- Thiên Anh, mày đến đúng lúc lắm, tiện đây tao nói cho mày luôn, mấy thứ quà và thư tình vớ vẩn đó ko phải anh Khánh Anh gửi cho mày đâu mà là cái con cáo đứng trước mặt mày gửi đấy - Vy lườm Hữu Tuệ

- Cái j???? - Thiên Anh hơi ngạc nhiên, cô có chút j đó hụt hẫng lắm, cảm giác này là sao? Thật khó chịu nhưng ko phải hẳn, cô vẫn có j đó thấy vui vui khi biết Khánh Anh ko tệ đến nỗi nói yêu cô mà lại hôn người con gái khác, thì ra từ trước đến nay anh đã nói yêu cô lần nào đâu, anh hôn người con gái khác cũng là chuyện đương nhiên, cô sao có thể trách anh được. Nghĩ vậy thôi nhưng Thiên Anh cảm thấy thật tệ và bây giờ người mà cô đang hận là Hữu Tuệ,.sao Tuệ lại có thể bỡn cợt, đem cô ra làm thú vui như thế

Ko đợi Vy nhắc lại, Thiên Anh đưa ánh mặt bực bội nhìn HữuTuệ, cái ánh mắt đó thật đáng sợ, khác với ánh mắt của cô thường ngày, cô ko kìm chế nổi bản thân mà đã ra tay tát Tuệ

Bốp...

- Con này mày dám cả gan tát tao sao? -Hữu Tuệ đau điếng vì cái tát bất ngờ của Thiên Anh

Thiên Anh cảm thấy bối rối vì cái tát đó, cô chưa bao giờ xử xự lỗ mãn như vậy, nhưng lần này cô ko thể nào kiềm chế nổi.

Hữu Tuệ đưa tay lên định tát lại nhưng bị tay Thiên Anh đỡ lấy và hất ra phía sau, nhỏ ko ngờ Thiên Anh lại khoẻ như vậy

Vy vừa cảm thấy lo lắng vừa thấy thích thú, đáng đời Hữu Tuệ cả thôi, phàm làm j cũng phải nghĩ đến hậu quả của nó chứ !

- Mày ko sợ điều j sẽ đến với mày sao? - Hữu Tuệ nói với giọng đe doạ

- Điều may mắn á, thôi Thiên Anh nhà tớ ko cần đâu - Vy chen vào, giọng châm chọc của Vy khiến Hữu Tuệ càng căm ghét hai người hơn, ko khí trở lên ngột ngạt

- Mà thôi nói nhiều làm j nữa mà, trong thời gian qua có người gọi mình là chị cũng đủ sướng rồi, haha - Vy nhấn mạnh từ sướng

Hữu Tuệ nở nụ cười nửa miệng.,ko biết nhỏ đang cười hay đang mếu nữa

Thiên Anh và Vy ra khỏi lớp, Thiên Anh cảm thấy buồn nhạt, hai người bước song song trên hành lang của trường, họ theo đuổi những suy nghĩ khác nhau

Gió từ bên ngoài sân thổi vào mang theo hương vị của những bông hoa phượng đỏ như đang cháy rực, có j đó mát mát xuyên qua gáy tạo ra 1 cảm giác mơn man dễ chịu

- Mày buồn lắm hả? - Vy lên tiếng trước sự im lặng của T.Anh

- Ừh - T.Anh trả lời thằng lừng suy nghĩ trong đầu của cô

- Thế có nghĩa là mày yêu anh K.Anh thật hả? - Vy chợt hứng lên và hỏi T.Anh, bất giác T.Anh giật đứng người, như bị nói trúng tim đen, à đâu trúng luôn rồi cần j như

- À...ko...ko có...

Thiên Anh e ngại đến lúng túng, cô ko dám nói ra vì cô rất sợ, sợ bị lừa dối, sợ bị phản bội, sợ bị bỏ rơi như mối tình đầu của cô

- Có j phải giấu tao chứ. mày có coi tao là bạn thân ko đấy? Nếu mày thật sự yêu anh ấy thì phải nói ra, phải sống đúng với bản thân chân thành của mày chứ, mày ko sợ 1 ngày nào đó phải hối hận à?

Nghe Vy nói cũng có lí, nhưng anh có bạn gái rồi còn đâu???

- Anh có bạn gái rồi và lại...! - T.Anh buồn bã, cô bỏ lửng câu nói vì ko biết là mình có nên nói với Vy về chuyện giữa Thiên Kỳ và K.Anh ko

- Lại gì? - Thiên Anh bỏ lửng câu như vậy khiến Vy tò mò lắm

Là bạn thân của Vy bao lâu nay, T.Anh cũng phải nói ra để Vy cũng biết, bởi vì Vy cũng coi anh Kỳ là anh trai của mình và bấy lâu nay cô nàng lại rất muốn K.Anh và T.Anh trở thành 1 couple, hai người cùng cái tên là Anh thì họ có thể gọi là song Anh rồi. điều đó khiến Vy rất khoái chí

- Chuyện j mày nói mau nên - Vy tò mò đến nỗi phát cáu vì thái độ chần chừ của T.Anh

- Thật ra thì tao vừa mới biết thôi, anh Khánh Anh là người mà anh Kỳ căm thù bấy lâu vì chính K.Anh đã phá huỷ gương mặt của anh Kỳ

T.Anh tóm tắt ngắn gọn nội dung, chỉ nghe bấy nhiêu thôi mà Vy sock toàn tập, cô ko tin vào tai mình nữa

- Có thật ko? - Vy buộc miệng hỏi lại

- Mày nhìn tao giống nói đùa lắm hả? - Thiên Anh nhíu mày, đến cô nhắc lại cũng thấy sock nữa là lần đầu tiên Vy nghe thấy. Đúng là chuyện động trời mà

- Thế giờ tính sao? Còn mày yêu K.Anh, chắc anh Kỳ ko cho mày quen với K.Anh đâu

- Chắc chắn là vậy rồi

- Tình hình này là hơi bị gay go đấy, thế anh Kỳ nói j với mày chưa?

- Anh ấy vẫn chưa biết tao biết hết sự thật - T.Anh ỉu xìu

...

Vy và T.Anh nói chuyện với nhau ở hành lang mãi cho đến khi có tiếng trống vào lớp mới dứt ra được khỏi câu chuyện.

Cũng lâu rồi T.Anh ko gặp K.Anh, có cảm giác nhớ nhung là lạ, dường như tình cảm trong cô đang dần lớn lên theo thời gian, cô càng yêu anh bao nhiêu thì càng lo lắng bấy nhiêu, cô thầm hỏi sao người mà anh Kỳ luôn luôn căm ghét lại và K.Anh chứ? Nếu có 1 ngày cô phải chọn 1 trong 2 thì cô sẽ chọn ai???

...

K.Anh đang đắm mình trong 1 bản nhạc, anh ko hề để ý mọi thứ xung quanh, vẫn lạnh lùng thế thôi nhưng trong anh đang có j đó len lỏi, cảm giác nhớ nhung chăng???

Anh dựa lưng vào tường 1 cách bất mãn, có tiếng chuông điện thoại reo lên, cái số điện thoại có mã vùng nước ngoài, theo linh cảm của anh,anh đoán ngay đó là Nhất Nam.

Anh bắt máy

- K.Anh hả, tao Nam đây, xin lỗi giờ mới gọi về cho mày, ở đó mọi người khoẻ cả chứ, Hải Minh, Đường Vy, Thiên Em, Tử...à thế nào rồi - Nam liệt kê danh sách những người mà anh muốn hỏi, anh buộc miệng định nhắc đến Tử Tuyết nhưng bất ngờ cản lại được lời nói của mình nhưng dù sao chữ Tử cũng được lọt vào tai K.Anh 1 cách rõ ràng rồi

- Khoẻ. Mày về đi, bang Thiên Long cần mày làm chủ - K.Anh ko muốn nói ra là mọi người đều rất nhớ Nam nên đã kiếm ra 1 cớ khác

- Chủ hả? Tao đã nói là nhường cho cô ta rồi mà - Nam cười giễu cợt hai từ đầu, còn 10 từ sau thì anh nghiêm giọng

- Cô ta?

- Phải, Hàn Tử Tuyết đó ! - Nam khinh thường khi nhắc đến tên người con gái này mặc dù trong anh vẫn rất nhớ và yêu cô

- Tử Tuyết mất rồi. - K.Anh nói gọn lỏn, Nam ko tin vào những j mình đang nghe, quả thật là 1 cú sock với anh. anh đã gặng hỏi lại

- Ai mất cơ?

- Hàn Tử Tuyết, mày có về ko? Tao nghĩ mày sẽ phải hối hận đó !

....

Nam giật mình đánh rơi cả điện thoại, xung quanh anh ko khí như ù đặc, anh nghĩ có khi nào K.Anh nói dối để anh trở về Việt Nam ko, nhưng bác bỏ cái ý nghĩ đó là suy nghĩ khác của anh, K.Anh ko bao giờ nói dối những trò trẻ con lừa người thế này, là bạn thân lâu năm của K.Anh, Nam cũng hiểu anh rất rõ.

Bước chân cũng Nam ko thể vững nữa, tim anh đập mạnh dữ dội. đầu anh như choáng váng, anh muốn gặp Tử Tuyết ngay lúc này để chứng minh điều K.Anh nói hoàn toàn sai nhưng làm sao để gặp được bây giờ đây.

Lập tức, Nhất Nam thu dọn đồ đạc và anh muốn về Việt Nam tìm Tử Tuyết ngay lúc này, dường như anh đã quên mất cái lý do mà anh bỏ sang Mĩ thế này, lý do mà anh rời bỏ tất cả...đó là biết Tử tuyết phản bội mình và có lẽ anh đã nhầm, qua cuộc điện thoại ngắn, Nam đã hiểu hết tất thảy mọi chuyện...từ việc Tử Tuyết bị bệnh máu trắng đến sự phản bội....anh thật sự đã trách nhầm cô trong suốt thời gian qua rồi.

Đáng lẽ ra anh phải gọi về Việt Nam sớm hơn thì anh đã biết được mọi chuyện sớm hơn. Nhất Nam tự trách mình, anh đau lòng đến nỗi quăng tất cả đồ đạc trong phòng mình xuống đất, tất cả vỡ vụn...như trái tim anh vậy

Sự thật đôi lúc cũng khiến con người ta đau lòng đến thế đấy
 

Thiên Nam

Mem mới vào.
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
975
Điểm
93
Chương 38: Giữa tôi và hắn.em chọn ai
- Khánh Anh. Lâu ngày ko gặp, cậu vẫn khoẻ chứ ? - Một chàng trai đưa bàn tay ra trước mặt 1 người con trai khác tỏ ý muốn bắt tay, K.Anh cũng đưa tay và 1 cách hững hờ

Với sự cuốn hút và toả nắng của hai chàng trai này làm cả quán cafe cạnh công viên thủ đô như náo loạn. lời bàn tán chủ yếu là khen thưởng xen lẫn ngưỡng mộ.

- Khoẻ, Minh Hoàng, tôi ko ngờ cậu xuất hiện vào lúc này ! - K.Anh tỏ vẻ ngạc nhiên, tay anh vẫn vê van ly cafe trên bàn

- Tôi về Việt Nam khiến cậu khó chịu sao? - Hoàng nói nghiêm giọng nhưng thật ra anh chỉ đùa mà thôi

Thật ra thì K.Anh và Hoàng có quen nhau lâu rồi, nhờ Hoàng thì Thiên Anh(Yun) mới có cơ hội quen với K.Anh đấy chứ. Dù j K.Anh và Hoàng cũng là bạn thân lâu ngày gặp lại

- Chưa hẳn ! - K.Anh hơi cười nửa miệng, nụ cười vừa hé được chưa đầy nửa giây nhưng cũng đủ làm mấy con tim trong quán lẫn ngoài quán phải đập liên hồi

- Nam với Tuyết đâu rồi?

-....-

K.Anh im lặng, gương mặt lạnh lùng của anh bỗng chốc dãn ra, có 1 sự mệt mỏi hiện lên khuôn mặt anh, ko quá đậm nhưng kũng ko quá nhạt để người khác phát hiện ra

Thấy K.Anh ko nói j, Hoàng hỏi

- Sao vậy?

- Chuyện này nói sau - K.Anh ko muốn nhắc đến chuyện ấy bây giờ

- Vậy thì...à...cậu với Thiên Anh dạo này sao rồi

Nghe đến tên Thiên Anh. Bất giác, hình ảnh của T.Anh hiện lên trong tâm trí của anh nhưng anh biết T.Anh mà Hoàng đang nhắc đến là Yun chứ ko phải Vĩnh Thiên Anh

- Chả sao? Nói ra thì em gái của cậu bám cũng dai đấy nhỉ? - K.Anh lạnh lùng nói, trong giọng của anh chứa cả sự khinh bỉ pha chút giễu cợt

- Ồ thế à. Phiền cậu ghê nhỉ?, à mà tôi chuyển sang ở cùng cậu nhé !

- Đồng ý ! - K.Anh gật đầu

- Ngày mai tôi sẽ chuyển luôn, hy vọng được tiếp đón nồng hậu - Hoàng cười

K.Anh cũng hơi nhếch mép

...

Tối....

Học bài xong, Thiên Anh ném mình trên chiếc giường thân yêu cùng cái laptop bên cạnh.

Một cơn gió rít qua, khung cửa sổ đập mạnh khiến T.Anh giật mình, có tiếng j đó thật lạ, tiếng la hét đến ồn ào, có tiếng leng keng, chắc chắn đó là tiếng của dao kiếm chạm vào nhau.

Cô thấy tò mò nên mở cửa sổ ra, 1 cảnh tượng hỗn loạn đang xảy ra khiến cô ko khỏi rùng mình, trước con đường dẫn vào nhà cô, đám du côn đang đuổi chém nhau , ánh sáng ven đường làm sáng lên những thanh kiếm dài và sắc, nhưng con dao và mã tấu chúng cầm trên tay, ko ngừng xông lên săn nhau như săn 1 con mồi. Càng ngày, chúng càng chạy đến gần nhà cô, cô hoảng loạn khi thấy chúng có vẻ đang muốn xông vào nhà cô, trốn chăng?

T.Anh rất sợ. Cô sợ du côn, trong đêm tối, chỉ mình cô ở nhà nên nỗi sợ hãi càng tăng lên. Nhìn xa xa, cô thấy 1 gương mặt nào đó, quen thuộc, gương mặt cô luôn nhớ nhung, xa nữa là 1 gương mặt mà cô luôn kính trọng và yêu thương

1 là Khánh Anh và 1 là Thiên Kỳ. Hai người họ đang đánh nhau? Cô thắc mắc

T.Anh vội vàng chạy xuống dưới nhà thật nhanh, cô muốn biết đó có phải sự thật ko hay mình đã nhìn nhầm. Nhưng sự thật đã khiến cô bất ngờ đến tím mặt

- DỪNG LẠI ĐI - T.Anh hét lên vội vã, cô chạy thật nhanh ra ngoài trước sự ngạc nhiên của lũ côn đồ. T.Anh chạy đến bên T.Kỳ, anh đang bị thương, phải nói là rất nặng, K.Anh cũng bị thương nhưng ko nặng bằng T.Kỳ

- Thiên Anh - K.Anh bất chợt gọi tên cô

- Phải, em là Thiên Anh, em xin anh đừng đánh anh ấy nữa - T.Anh thấy T.Kỳ thật sự đã kiệt sức vì những cú đánh bạo lực xen lẫn tức giận của K.Anh

Cô ko nghĩ giữa hai người họ lại có mối thù sâu sắc như thế. Cô đau lòng lắm

T.Anh khóc, nước mắt giàn giụa, giọng nói khẩn cầu tha thiết, bất giác K.Anh cảm thấy khó chịu

- Em ra đây là gì? - T.Kỳ nói hơi nhỏ nhưng cũng để K.Anh nghe rõ, đám người của K.Anh và T.Kỳ đều ngừng đánh nhau, lắng nghe cuộc đối thoại của mấy người

- Em ko muốn nhìn người mình yêu thương bị thương, em ko muốn, anh hiểu ko?

Thì ra anh toàn lừa dối em thôi, anh bảo anh ko dây dưa đến giang hồ mà nhiều đàn em thế kia hả? Anh nói đi - T.Anh khóc nấc lên, cô nhìn xung quanh thấy lũ đàn em ko ngừng nhìn T.Kỳ lo lắng, cô đoán ngay đó là đàn em của T.Kỳ

Người mà mình yêu thương . Câu nói đó văng vẳng bên tai K.Anh, Anh đã nghĩ, T.Kỳ là bạn trai của T.Anh, sao cảm giác này vừa căm ghét, vừa bực bội vừa khó chịu thế này. Tâm trí K.Anh đang rất rối bời.

- Anh xin lỗi em nhiều ! - T.Kỳ lau nước mắt cho T.Anh

K.Anh nửa cười nửa không, Anh quay đi, tim anh bỗng đau lắm. T.Anh vội nhìn theo bóng anh bước đi, nỗi nhớ nhung dâng trào khiến cô nghẹn thở. Sao anh ko nói lời nào với cô mà vội bước đi

- Anh....

T.Anh định gọi tên anh nhưng lại thôi, cô lại nhìn vào người anh trai yêu quí, cô thật sự rất đau khổ?

- Anh cùng họ đi đi, em muốn ở 1 mình,vết thương của anh em nghĩ anh lên vào viện khám đi ! - T.Anh nói giọng buồn rồi cô đi về phía cổng. Cô thật sự muốn quan tâm, muốn là người băng bó vết thương lại cho anh hai của mình nhưng cô đang rất giận anh.

- Thiên Anh

Một tiếng gọi khác làm cô quay lại. Cô đã thấy giọng nói này có j đó quen quen, nhưng cô ko tin đó lại là...

Đúng thật,.giọng nói đó là Vương Khang. Sao anh lại đến đây?

Mặt Vương Khang có 1 vết xước to, hình như cũng vừa đi đánh nhau về lên mới bị thế

T.Anh ngỡ ngàng 1 lúc mới lên tiếng

- Em biết hai người quen nhau. Anh đưa anh Kỳ đến viện hộ em - T.Anh nói xong rồi mở cổng bước vào. Cô ko quay lại nhìn họ 1 lần nữa

Cô ko biết mình đang nghĩ j. Cô ko biết K.Anh cũng đang nghĩ j. Nhưng sao càng ngày khoảng cách của cô và anh càng lớn, có 1 sợi dây vô hình nào đó đã để cô biết anh nhưng cũng chính sợi dây vô hình đó lại đứt ra khiến cô như muốn gục ngã

Cô oà khóc nức nở, cô ngồi xuống cạnh hồ bơi. thả hai chân xuống và khóc như con nít, hai chân cô ko ngừng đạp nước 1 cách tức bực

- Khóc đủ chưa?

Một chàng trai khẽ ngồi cạnh cô, anh nhìn thằng lên trời, những vì tinh tú lấp lánh thật đẹp. Cô vẫn cứ khóc mà ko để ý j đến giọng nói bên cạnh cho đến khi anh lên tiếng lần hai

- Nếu ko ngưng khóc thì tôi đi đây - Anh đứng lên, lạnh lùng nói,.Giờ cô mới để ý cái giọng lạnh tanh ko cảm xúc đó của anh, đã lâu cô ko nghe...

Cô chợt nín lại, khoé mắt vẫn đỏ hoe, khuôn mặt vẫn ướt nhèm,, cô quay sang nhìn anh. Điều làm cô ngạc nhiên đến nỗi suýt ngã xuống hồ bơi đó là người vừa lên tiếng lại là người ấy...

- Anh Khánh Anh...sao anh lại...lại vào được đây??? - Cô lúng túng

- Sao tôi ko vào được đây? - K.Anh lại ngồi xuống bên cạnh cô, với cái giọng điệu lạnh lùng ko thay đổi đó, anh làm cô có chút buồn

- Anh...

Cô ko biết nói j, cô lại im lặng chờ anh nói

- Hắn ta là j của em?

- Dạ???

Cô bất ngờ lên hỏi lại nhưng rồi cô sực nhớ đến anh Kỳ, có lẽ hắn ta mà anh đang muốn nhắc đến là anh Kỳ

- À.. là anh hai của em - Cô buồn bã

- Giữa tôi và hắn.em chọn ai? - K.Anh buộc miệng nói ra câu ấy, T.Anh trợ tròn mắt lên nhìn anh, anh cũng ko biết mình đang nói câu ngớ ngẩn ấy ra làm j?

- Em...em...em ko biết. Chắc là anh ấy - T.Anh hơi bối rối, cô rất muốn chọn người con trai ngồi cạnh cô nhưng....

- Ừ - Anh đáp cụt lủn, vì câu trả lời của anh khá gọn nên đã đẩy hai người vào tình trạng im lặng. T.Anh im lặng theo anh, thi thoảng cô ngước lên lặng lẽ theo dõi ánh mắt lạnh của anh.

Anh cứ im lặng, cô hơi khó chịu. T.Anh buộc miệng nói

- Anh hại anh em ra nông nỗi đó anh có thấy thoải mái ko? Hai người ghét nhau như thế chắc sung sướng lắm nhỉ? - Giọng điệu của cô có chút bức xúc pha lẫn mỉa mai

- Tôi hại sao? Là anh em gây chuyện trước - K.Anh trả lời thẳng lừng, mặt anh ko cảm xúc, mùi băng giá cứ quấn quanh người anh ko chịu buông làm T.Anh nhiễm 1 tẹo băng giá đó của anh

- Anh ko phá huỷ gương mặt đó thì anh em cũng chẳng ghét anh như thế này, đó ko phải hại sao? - Cô trách anh, thật sự điều đó làm cô áy náy nhưng cô nhất định phải nói

- Tôi ư? - Anh hỏi lại như ko tin, đúng vậy? anh ko hề làm gương mặt của anh Kỳ thành ra như vậy mà. Có người hại anh, anh biết người đó là ai nhưng anh ko có bằng chứng chứng minh người đó hại anh. Đến khi nào anh tìm ra bằng chứng, tất cả sẽ ko được yên với anh.

- Em nói anh nghe ko rõ sao?

- Nếu em ko biết j, tôi khuyên em ko nên ăn nói linh tinh - Anh đứng dậy bực tức, thái độ này của anh là sao? chưa bao giờ cô thấy anh có thái độ như vậy, anh luôn giữ cho mình vẻ lạnh lùng, dù có chuyện j anh cũng ko nói 1 cách bực tức như này...đặc biệt là với cô

- Anh...

Cô nhìn theo bước chân anh, một lần nữa. Anh lại lạnh lùng bước đi, cô hụt hẫng đến xé lòng...

Cô ko nhìn theo bóng anh nữa, cô ngả người về phía sau, nhìn lên bầu trời cao, cô thầm nghĩ đến 1 nơi xa...rất xa...có lẽ cô muốn đến đó !

...

Sáng hôm sau, sự xuất hiện của Nhất Nam ở nhà K.Anh khiến mọi người đều ngạc nhiên, mọi người ở đây là chỉ Hải Minh, Đường Vy, Minh Hoàng và cả Yun

Ko thấy T.Anh đâu

- Anh về rồi sao? em tường 3năm cơ mà - Vy

- Ừ anh về, anh muốn gặp người anh yêu - Nam buồn bã

Vy ko biết là Nam đã biết hết mọi chuyện, thấy anh nói giọng buồn bã, cô cũng khó hiểu lắm

- Sao mọi người cái j cũng giấu tôi, chuyện của Tuyết, sao lại giấu tôi, mọi người ghét tôi đến vậy à? Sao lại giấu tôi? Hả??? - Nam hét lên với giọng bức xúc, anh luôn hỏi sao mọi người lại muốn giấu anh

Tất cả đều hiểu Nam đang nói j, ngoại trừ Hoàng, Hoàng là người mới về lên chưa biết chuyện xảy ra trong thời gian qua. Hoàng thắc mắc

- Có chuyện j sao?

Vy và Minh nhìn sang K.Anh rồi nhìn Hoàng với vẻ ái ngại. Yun im lặng ko dám nói j, nhìn gương mặt của Nam bây giờ khiến tất cả đều sợ. Nam như muốn phát điên lên...

Hoàng được Vy và Yun cùng kể cho tất cả mọi chuyện xảy ra, anh cũng bất ngờ và đứng tim ko kém, cái j chứ??? Hoàng ko tin Tử Tuyết ra đi dễ dàng như vậy? Hoàng cũng có nghi ngờ y như K.Anh vậy. Nếu cô chết rồi thì tang lễ đâu??? Hoàng nghĩ giống K.Anh sống phải thấy người, chết phải thấy xác
 

Thiên Nam

Mem mới vào.
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
975
Điểm
93
Chương 39
Mây trắng mỉm cười lững lờ trôi nhè nhẹ bay theo gió, 1 ngày nắng đẹp bắt đầu.

Nỗi nhớ 1 người cứ miên man trong đầu T.Anh, những bước đi nặng nhọc chứa đựng biết bao buồn tủi cô đơn, ko gian yên bình nhưng trong lòng cô thì như rối tung lên. Những cảm giác lẫn lộn đan xen nhau, những cảm giác ko mấy tốt đẹp

Phù....

1 chiếc xe máy phóng qua người cô 1 cách nhanh chóng và dừng lại ngay bước chân cô, T.Anh giật mình và sợ hãi, lùi lại vài bước, khoảnh khắc đó tim cô như muốn nhảy ra ngoài, đến khi chiếc xe máy đó dừng hẳn cô vẫn còn thấy run sợ

Bước từ trên xe máy xuống là 1 chàng trai quyến rũ và thu hút, anh xuất hiện như tô điểm thêm cho bức tranh mà chính anh đã trở thành nhân vật chính, so với anh, mọi thứ xung quanh quả thật quá bình thường

- Anh ko ngờ là em nhát gan đến thế? - Hoàng cười nhẹ, trong anh có điều j đó bí ẩn, ấm áp lạ kì

- Em...sợ xe máy - T.Anh thú thật, nhìn xe máy của anh là cô đã sợ phát khiếp rồi

- Em đùa chứ, giờ còn ai sợ xe máy đâu? - Hoàng cười thật tươi, nhìn cô thật đáng yêu, anh ko nghĩ cô lại ngốc nghếch đến nỗi xe máy cũng sợ chứ anh đâu nghĩ cô có quá khứ rất đáng yêu với chiếc xe máy đâu

- Còn em..- T.Anh hơi xụ mặt, cô định chào anh rồi bước đi tiếp, anh đưa tay ra hiệu là dừng lại

- Hôm nay được nghỉ học phải ko? Anh muốn vào chơi nhà em ! - Hoàng đưa ra đề nghị

- Em ko quen cho người lạ vào nhà - T.Anh vu vơ nói, cô ko nghĩ đến cảm giác trong anh khi nghe thấy từ người lạ '' nó ra sao

- Em vẫn coi anh là người lạ? - Anh lạnh lùng nhưng trong lời nói có j đó trách móc và giận dỗi, tính anh có phải thế đâu, chưa bao giờ anh đem lòng trách móc hay giận dỗi 1 người nào đó, riêng anh chỉ có lạnh lùng, ko quan tâm và căm thù thôi

- Ko, ý em là em muốn vào nhà anh trước - T.Anh kiếm cớ, cô chợt nhận ra lời nói vừa nãy cô ko cố ý nói vậy, cô quá lời chăng?

- Vậy được - Anh đồng ý luôn ko cần suy nghĩ - Anh ở nhà cùng thằng bạn, nếu em ko phiền thì mình đi luôn - Anh nói tiếp, trong anh bỗng nhiên vui lạ thường

- Bạn á, vậy thôi em ngại chết - Cô khẽ nhướn mày

- Chắc em cũng quen người đó mà, em là bạn thân Đường Vy mà, đúng chứ?

- Ơ...sao anh biết?

- Biết là biết chứ còn sao nữa - Anh đùa. cô bĩu môi nhìn anh, bất giác anh đưa tay nhoé má cô làm cô hơi xấu hổ những rồi cũng cười tươi nhìn anh. Vậy cô muốn biết lý do anh biết cô và Đường Vy là bạn thân và còn muốn biết cái người mà anh bảo cô cũng quen thật ra là ai?

- Thế nào? Đi về nhà anh hay nhà em trước đây? - Hoàng hỏi

- Nhà anh trước đi ! - Cô khẽ nở nụ cười

- Vậy lên xe đi !

- Ko, em sẽ đi taxi theo sau anh - Cô cười gượng gạo và trả lời 1 cách miễn cưỡng, cô thầm nghĩ tại sao hôm nay anh lại đi xe máy mà ko đi ô tô chứ??? Nghĩ đến đây, cô chợt nhớ đến K.Anh, nhớ đến cái lần anh cho cô đi vào trong địa ngục 1 quãng đường dài, cô ko hiểu anh có nghĩ đến cảm giác của cô lúc đó ko? sợ chết đi được, cô sợ cái quá khứ đó và sợ cả xe máy luôn, nhưng anh vẫn lôi bằng được cô lên xe máy khiến cô suýt chút nữa ngất ra đấy..lòng thầm trách anh nhưng lúc ngồi cạnh anh, được anh che chở cô lại thấy ấm áp và bình yên lạ thường, người lái xe lúc đó mà ko phải anh chắc cô nhảy xuống xe lâu rồi?

- Vậy anh đi cùng em - giọng nói của Hoàng cất lên nhanh chóng làm cô dứt khỏi dòng suy nghĩ, cô hơi e ngại khi làm phiền anh như vậy

- Còn xe anh để đâu?

- Anh gọi người đến mang về !

- Có được ko ạ?

Anh ko nói nữa, anh chỉ cười và gật đầu, anh thấy rất vui khi nói chuyện cùng cô bé này, cảm giác trong anh là j đây, như muốn vỡ tung ra, anh thật sự thấy cô rất đáng yêu có chút j đó ngốc nghếch, khờ khạo

Đi taxi cùng anh 1 chặng đường ko xa, xe rẽ vào 1 con đường có lẽ cũng rất quen thuộc với cô, quen lắm, ngôi biệt thự xa hoa lộng lẫy và có điều j đó bí ẩn lạ lùng mà cô đã từng vào đây rất nhiều, ko lẽ nào...ko thể trùng hợp như thế được chứ? Cô hơi quay sang nhìn anh với vẻ ngạc nhiên và khó hiểu, anh ko hiểu cái nhìn đó là j, anh chỉ cười rồi chỉ tay vào biệt thự đang xuất hiện to hơn trước mặt hai người

- Đến nơi rồi, em xuống xe đi - Hoàng cười rồi leo qua mở cửa cho cô, cô ái ngại, cô có phải con nít đâu mà anh luôn giúp cô từng việc nhỏ như thế?

Sau 1 lúc tranh giành giả tiền taxi, cô lúng túng khi anh cứ đòi trả cho cô, mà cô lại là người đề nghị đi taxi, cô có hơi ngại

Cô vẫn ko tin là anh ở trong biệt thự đó, cô ko tin là anh lại ở của K.Anh, cô tò mò hỏi

- Nhà anh ở gần biệt thự kia đó hả?

- Cũng gần - Anh mỉm cười gật đầu và dẫn cô đến gần biệt thự đó

Cái từ cũng gần của anh làm cô hiểu lầm, cô cứ ngỡ anh ở gần đó thật

Đến nơi mới giật mình

- Sao anh lại đưa em vào nhà của người ta?

- Người ta là ai ở đây chứ? Anh sống ở đây mà?

- Đâu ạ, mọi khi em vào làm j thấy anh đâu?

- Á, thì ra em quen thằng K.Anh thật à?, anh đoán cũng chuẩn ghê nhỉ? - anh cười làm cô bối rối, ko biết có lên vào ko, cô vẫn chưa dám gặp anh vì câu chuyện vớ vẩn của hai nguời tối hôm qua

- Anh là j của anh ấy ạ?

- Là bạn, bạn thân rồi, anh mới về Việt Nam và ở nhờ nhà nó nè? - anh thân thiện đáp, bạn thân? hai từ làm cô hơi sock

Gương mặt của cô có chút thay đổi, sao cô hay động chạm vào họ hàng nhà K.Anh thế nhỉ?

- Hay thôi về nhà em trước đi - Cô e thẹn đưa ra ý kiến

- Đến nơi rồi thì vào đây trước đi, dù j hai người cũng quen nhau lên anh cũng đỡ phải giới thiệu, thôi vào trong đi, anh mệt rồi

Cô ko muốn phiền anh hết lần này đến lần khác , vả lại trong giọng nói của anh cũng có đôi chút mệt mỏi, là vì anh ko quen đi taxi sao????

- Vâng.

Cô đáp nhẹ rồi theo anh vào trong

Bước vào bên trong, 1 mùi lạnh lùng bốc lên y như chủ nhân của nó vậy?

Nhưng chủ nhân của nó đâu?

- Em vào ghế ngồi đi, anh lên xem K.Anh đâu

- Vâng.

Cô đáp gọn rồi mau chóng lại gần ghế sofa rộng ở phòng khách

- Kh.Anh vừa ra ngoài rồi, mà mày đưa ai đến thế?

Một giọng nam cất lên, T.Anh cũng nghe thấy và chợt khựng lại 5s để cố nhớ lại cái giọng đó vì cô thấy nó rất quen thuộc

- Anh Nam - Cô thốt lên với vẻ bàng hoàng

Nghe theo tiếng gọi, Nam ngoảnh mặt ra thì thấy T.Anh, Nam cười

- Thiên Em, lâu ngày ko gặp. Em thế nào rồi? - Anh tế nhị nhưng cái cách gọi Thiên Anh bằng T.Em của anh vẫn ko đổi, có vẻ là anh trầm đi, điều này T.anh phát hiện được trong lời nói của anh

- Em vẫn thế, nhưng anh....

- Anh thì sao?

- Ko có j ạ?

- Hai người quen nhau sao? - Hoàng chen vào

- Quen chứ? - Nam cười rồi từ từ đi lại chỗ T.Anh, theo sau là Hoàng, Hoàng cũng cười

Lâu ko được nhìn Nam cười, T.Anh thấy nụ cười đó vẫn đẹp 1 cách hoàn hảo

- Em với K.Anh dạo này tiến triển j chưa? - Nam ngồi xuống chêu T.Anh

- Dạ??? - T.Anh hơi giật mình, dạ là câu hỏi ngắn gọn nhất thể hiện sự ngạc nhiên

- T.Anh với K.Anh là j của nhau cơ mà tiến triển - Hoàng hơi bất ngờ trước câu hỏi đó, trong anh như có lửa đốt khi suy nghĩ của anh là...

- Là người yêu - Nam cười

Mặt Hoàng tối sầm lại, đau? Cảm giác j thế này?

- Anh Nam chêu em, em với anh ấy làm j phải đâu? - Cô hơi bối rối

- Ko tin cứ hỏi K.Anh mà xem - Nam lại cười

Trong lòng Hoàng có j đó thật khó chịu, ko thể tả được

- Anh ra ngoài chút - Hoàng bật dậy

- Vâng - Cô cười

Nam chăm chú nhìn theo Hoàng, Nam cảm nhận được có j đó trong Hoàng, thái độ của Hoàng vừa nãy khi nghe Nam nói vậy là sao????

...

T.Anh và Nam ngồi nói chuyện với nhau suốt, có chuyện vui khiến 2 người phải cười nắc nẻ nhưng có chuyện buồn khiến T.Anh xót xa, Nam thì đau nhói ko nói lên lời...

- Chị ấy rất yêu anh ! - T.Anh chốt lại câu nói cuối

- Ừ - Nam hơi gật đầu, anh buồn lắm, giá mà lúc đó anh ở bên Tử Tuyết thì đến giờ anh đâu có ngồi đây nhớ cô ấy thế này.

..

Ko gian như nặng nề, T.Anh muốn né tránh sự nặng nề đó, cô kiếm cớ ra ngoài

- Ha, anh Hoàng đi đâu lâu quá, em ra ngoài xem ảnh làm j nha

- Ừ em !

T.Anh chạy ra ngoài. Đến chỗ cửa, cô ko cần để ý j mà mở cửa luôn, cánh cửa mở ra là tiếng rầm của 1 vật thể nặng, cô méo xệch mặt khi biết mình vừa gây ra 1 chuyện tày đình, trời ơi ! cái vật thể đó đang nằm ở dưới hiên vì bị cô đẩy cửa đến ngã, cô đẩy mạnh quá mà??? Cô bối rối, lo lắng khi biết cái người mà bị cô làm ngã đó ko ai khác mà chính là K.Anh...thế mới đau

- Anh...Khánh... - Cô hơi bất ngờ chạy đến định đỡ K.Anh dậy nhưng cô bất cẩn đến nỗi chưa kịp gọi hết tên anh thì....

- Ôi chúa, đừng....- t.Anh ko la hét mà than cầu, cô trượt chân bậc thềm rồi cũng ngã xuống. Cứ ngỡ rằng sẽ rất đau nhưng sao cô lại thấy ko đau chút nào, có j đó rất êm ở phía dưới. Cô cúi mặt nhìn xuống thì...

Khuôn mặt lạnh hơi nhăn lại của K.Anh nhìn cô, thì ra cô đè lên người anh, cô cảm thấy xấu hổ tột cùng, mặt đỏ lựng

- Á..Thiên Em nặng đến nỗi K.Anh nhà mình cũng bị đè ra thế kia ? - Nam chạy đến chêu, T.Anh đã xấu hổ rồi nghe xong câu nói đó còn xấu hổ hơn. Cô bật dậy khỏi lòng K.Anh và cũng hơi cúi xuống định đỡ K.Anh dậy nhưng anh còn dậy nhanh hơn cả cô

- Hoàng đâu? - K.Anh hỏi để lơ đi mọi chuyện, nhưng trong anh có j đó vui vui, anh bất giác mỉm cười trong lòng, anh thấy mình thay đổi rồi, thay đổi nhiều nhưng vì 1 lý do j đó...anh ko thể !

- Hoàng đây, có chuyện j ko?

- Sắp được nghỉ lễ cuối năm, mọi người cùng đến Mỹ 1 chuyến - K.Anh vừa nói vừa bước vào trong nhà. Mọi người cũng lần lượt theo sau

Hoàng gật đầu hưởng ứng, Nam vẫn đang rất buồn nên anh ko có tâm trạng đi đâu cả. mà chính cái nước Mĩ, nơi anh vội vàng đến đó mà đã đánh mất người anh yêu

- Nam? - K.Anh nhắc tên Nam vì ko thấy anh phản ứng j như là đồng ý hoặc ko đồng ý, đang suy nghĩ mông lung chuyện j đó, Nam bị đánh thức, anh hơi nhún vai rồi gật đầu

- Vui lên đi, sẽ có bất ngờ cho mày đó, Nam - K.Anh vỗ nhẹ vai Nam, Nam ko hiểu K.Anh có bất ngờ j dành cho anh nhưng trong anh cảm nhận được đó sẽ là 1 niềm vui.

- Bất ngờ? - Nam thắc mắc nhưng K.Anh tỏ vẻ lạnh lùng, anh ko nói thêm về chuyện đó, anh nói như 1 mệnh lệnh

- Mày hoặc Hoàng báo cho Minh biết để đi cùng nhé, chắc chỉ 2 ngày nữa là xuất phát thôi !

- Lần này là đi du lịch đấy hả? Vậy thì cả Thiên Em với Vy cũng đi luôn cho đông đủ

Nãy giờ Thiên Anh đứng lặng im nghe họ nói chuyện, cô như thể bị tách lập ra khỏi cuộc nói chuyện ấy, ko ai quan tâm đến cô, cô tủi thân nhưng ko trách họ, cô định chào mọi người rồi về chứ cô ko thể để mọi người ném cô sang 1 bên như ko có mặt của cô vậy nhưng nghe Nam nói đến tên cô, cô hơi ngạc nhiên

- Em...

T.Anh chưa kịp ra ý kiến thì Hoàng cười và mở lời

- Thiên Anh. Em đi chứ?

Nụ cười của Hoàng vô cùng ấm áp và thuyết phục, T.Anh cũng muốn đến Mỹ lắm nhưng đó chỉ là trong mơ thôi, ngược lại từ khi biết Thiên Kỳ muốn đưa cô sang nước ngoài sống thì cô lại cạch mấy cái nước đặc biệt là Mỹ, vì Mỹ là nước anh Kỳ rất thích, có thể anh sẽ đưa cô đến đó sống? Cô nghĩ vậy

- Thôi em ko đi đâu?

Cô ái ngại nhìn nét mặt của K.Anh, anh vẫn lạnh tanh ko chút biểu cảm, cô sợ làm phiền đến anh và tất cả mọi người nên quyết định cô là muốn ở lại, cô biết ở đây toàn công tử nhà giàu, ăn chơi đến xa đoạ, còn cô, cô ko dám như họ, cô sợ đi cùng họ, cô như là 1 người thừa hoặc là 1 osin. Nghĩ đến đây, cô như nhớ ra 1 điều j đó, cha cô, đúng rồi, cha cô làm giám đốc c.ty bất động sản bên Mỹ, đến lúc rồi, cô muốn gặp cha cô quá, cô nhớ ông, thật sự là rất nhớ. Ko biết bây giờ ông sống thế nào rồi, ông có nhớ đến cô, đến anh Kỳ ko? Cô tự hỏi lòng.

- Ko, em nên đi, anh nghĩ em chưa đến Mỹ bao giờ nhỉ? - Hoàng thuyết phục cô, có vẻ anh rất muốn đi cùng cô

- Em được đi cùng mọi người cơ à? - T.Anh hơi ngốc nghếch khi hỏi 1 câu như vậy. Câu hỏi này ko có hàm ý hay mỉa mai j cả, mà cô đang muốn hỏi thật, cô buộc miệng hỏi như vậy cô cũng thấy hơi ngu Tất nhiên cô sẽ được đi cùng mọi người chứ? Có cả Đường Vy nữa mà, K.Anh có 1 thứ j đó rất đặc biệt đối với cô, Nam thì rất quý cô, Minh thì rất quý cô đã thế anh còn là bạn trai thậm chí là chồng sắp cưới của Vy bạn thân cô nữa, còn Hoàng...dường như thứ tình cảm của anh vẫn đang rất hỗn độn...thích, quý hay là...anh đã yêu cô rồi. Vậy thì để thời gian trả lời tất cả

- Ô.,em hỏi câu này hay lắm, tất nhiên em được đi chứ? - Hoàng cười nham nhở vì câu hỏi của cô, anh còn dùng trò dụ dỗ trẻ con, xoa đầu rối tung cả tóc của T.Anh lên. anh cười, cả Nam cũng cười, gương mặt lạnh lùng của K.Anh bỗng chốc dãn ra lạ thường. buồn cười đến thế sao?

- Thôi được rồi, tôi nghĩ em nên đi - K.Anh lên tiếng

Gì thế này? Anh mở lời với cô sao? Sao tim cô bỗng đập mạnh thế này, cô hơi bất ngờ nhưng cũng rất vui. Thật sự là rất vui, bây giờ cô khỏi từ chối nữa, ánh mắt của anh nhìn cô hơi khác,.ánh mắt chứa đựng thứ j đó bí ẩn lắm., cô nhìn nhưng ko thể đoán ra, và cả ánh mắt của Hoàng khi thấy cô đồng ý đi nữa, ánh mắt đó cũng có chút lạ thường, ấm áp và dễ chịu.

- Cả em đi nữa !

Giọng nữ vang lên, từ ngoài chạy vào là Thiên Anh( Yun). cô nàng háo hức ra mặt, cô đến đúng lúc lắm ấy chứ

- Cả em sao? - Hoàng hơi khó chịu vì trong anh có điều j đó ko ưa cô em gái này cho lắm,.vì chính anh biết bộ mặt thật của Yun như thế nào? Ham danh lợi, tham vọng và luôn muốn có những j mình muốn và tất nhiên chính anh cũng từng bị Yun làm cho sock đến nỗi rời khỏi Việt Nam luôn.

- Vâng, anh hai ko muốn cho em đi chứ j? - Yun nói với giọng có chút mỉa mai, có nhiều thứ để hai anh em nhà này ko ưa nhau 1 tẹo nào

- Tuỳ em gái thôi mà. Anh trai nào lại ko muốn - Hoàng cũng nói mỉa lại. Yun ko nói với Hoàng nữa mà quay sang Nam rồi đến K.Anh

- Anh Nam em được đi chứ hả? Anh K.Anh cho em đi với nha

Nam chỉ gật đầu tỏ vẻ đồng tình còn K.Anh ko biểu lộ cảm xúc j, Yun có phần hụt hẫng nhưng ngược lại Thiên Anh có j đó vui vui nhưng điều đó cô vẫn ko thể phủ định được K.Anh với Yun có quan hệ j với nhau..

Thấy Nam đồng ý nên Yun cũng vui ra mặt, Yun bắt đầu liếc nhìn sự có mặt của Thiên Anh, Yun hơi khó chịu khi thấy cô luôn xuất hiện cùng mấy người này và đặc biệt cô còn đang đứng gần K.Anh nữa chứ. Đến giờ T.Anh mới chợt nhận ra mình đang đứng gần K.Anh, cô vội lùi sang mấy bước đứng cạnh Hoàng.

- Gặp mặt cậu cũng nhiều rồi nhưng tôi chưa biết tên cậu? - Yun nói với vẻ mặt tươi tỉnh, cái giọng điệu chanh chua ngày nào giờ thay đổi hẳn trước mặt mọi người, T.Anh thấy ghê sợ vì giọng điệu của Yun thay đổi quá nhanh, cô còn nhớ hôm ở c.ty Anh Vương, cái giọng điệu đanh đá, ghê gớm và có j đó thật độc ác, cay nghiền đuổi cô ra khỏi c.ty, thế mà bây giờ...ngọt như đường

- Mình là....

- Em ấy là Thiên Anh ! - Hoàng xen vào.

Thái độ của Hoàng kì kì sao ấy khiến tất cả ở đây đều nghi ngờ

- Gì chứ? Thiên Anh, vậy cậu cùng tên với tôi rồi - Yun cười

- Bạn cũng tên Thiên Anh sao? - T.Anh hơi bất ngờ

- Ừ, tôi là Vương Thiên Anh...

- Ừ..

- Thôi cứ vậy đi, ai muốn đi thì đi, trước 11h tối ngày kia phải có mặt ở đây - K.Anh đứng dậy nói rồi anh bước ra ngoài luôn, cái bóng dáng kiêu ngạo ấy của anh làm cho hai cô gái tên Thiên Anh cùng phải xao xuyến. Anh càng lạnh lùng, kiêu ngạo bao nhiêu thì Yun càng yêu anh bấy nhiêu, ko lạnh lùng, ko kiêu ngạo thì ko phải là anh, còn Thiên Anh, cô ko biết anh đang ở vị trí nào trong tim mình nhưng cô khẳng định được rằng, anh chiếm vị trí rất quan trọng trong tim cô, cô muốn nói lời yêu anh trước mặt anh, muốn công khai tình cảm của mình dành cho anh nhưng cô lại sợ một lời từ chối, lúc đó cô còn đau khổ hơn là yêu thầm như thế này.
 

Thiên Nam

Mem mới vào.
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
975
Điểm
93
Chương 40
Nghĩ đến buổi du lịch này,.lòng T.Anh cứ bồn chồn mãi, cô ko biết phía trước cô sẽ ra sao, cô chỉ muốn biết bố cô đang sống thế nào bên đó, muốn gặp ông để được ông ôm vào lòng, cảm nhận được hơi ấm từ người cha., Đã lâu ông ko gọi điện về cho cô và anh Kỳ nữa, có khi nào ông đã quên hai người con này rồi ko? Chắc ko phải đâu, ông còn lý do khác? Bận quá chăng?

- Cha mình ở Mexico, ko biết lần này qua Mỹ thì đến đâu đây? - T.Anh thở dài, tự hỏi mình

Nếu lần này ko phải đến Mexico, chắc cô buồn và thất vọng lắm!

Mải suy nghĩ, cô ko để ý đến chuông đt của mình đang reo, mãi cô mới nhận ra, Vy đang gọi cho cô

- MÀY LÀM GÌ MÀY BẮT MÁY LÂU THẾ?

T.Anh mới bắt máy thì đã được nghe giọng ca triển vọng hét vang lẫy lừng của nhân tài đầu dây bên kia

- Thủng màng nhĩ tao rồi - T.Anh kêu

- Phải thủng, à mà lần này mày đi chứ?

- Ừm.Đi

- Lần này đi lâu lâu đấy,. anh Minh bảo hơn tuần j đó, ảnh bảo tao báo cho mày còn biết chuẩn bị hành lý

- Gì chứ? Hơn tuần,. sao đi lâu thế?

- Chứ mày nghĩ sang mỹ đi 1 ngày à?, cứ biết thế đi, tao đi ngủ đây, ộp bai

- Ừ

T.Anh đợi Vy cúp máy trước rồi cô mới cúp sau.

Hơn 1 tuần, có quá lâu ko?

Thiên Kỳ thì tính sao? Anh có cho cô đi những hơn tuần ko? Mà lại còn đi cùng bọn K.Anh nữa chứ?

Nhắc đến anh Kỳ mới nhớ. Dạo này cô luôn thấy anh và Vương Khang đi cùng nhau, theo cô biết, lần trước anh ghét Khang lắm cơ mà, còn ko cho cô yêu anh ta vì biết anh ta sở khanh, thế mà giờ lại...

Đúng là lạ mà.

Bầu trời về đêm thật là đẹp, mây mang 1 màu đen hoà vào màu tím than, những vì sao lấp lánh đẹp như trong tranh, ánh trăng lên cao, trăng chưa tàn, thành phố được nhuốm 1 màu lung linh huyền ảo bởi đèn nhấp nháy treo quanh những cái cây ven đường, đèn leg trang trí trên những tấm biển của các shop thời trang, quán bar, quán karaoke, quán cafe..đặc biệt vào những ngày lễ cuối năm như thế này.,tất cả trở lên đẹp hơn bao giờ hết

Ở gần đường phố, T.Anh luôn phải hứng chịu những cảnh ồn áo náo nhiệt, tiếng xe cộ về đêm nhưng cô lại cảm thấy vui.

Có tiếng nhạc đâu đây phát ra từ quán cafe cạnh nhà cô, tiếng nhạc du dương, ấm áp

Cũng đã lâu T.Anh ko đi uống cafe ban đêm với bạn bè rồi. Cô chợt có hứng

- Vy ơi, đi cafe đi, đang rảnh

- Sorry baby, tao có hẹn trước với anh Minh rồi, hay mày đi chung cùng bọn tao nha

- Thôi, tao ko dám làm phiền đâu, vậy mày chuẩn bị đi đi, thôi nha

- Ừ..bye con

Đường Vy vội cúp máy trước khi T.Anh lên dây cót nói lại

Vậy thôi, đi dạo 1 mình cho đỡ chán vậy.

T.Anh ra khỏi nhà, từ khi cô cho người làm nghỉ hẳn, căn nhà trở lên yên ắng lạ thường, ko còn người để tâm sự nhưng cô nghĩ sống 1 mình ko nhất thiết cần đến người làm.

Bước thật chậm trên con đường quen thuộc, gió hiu hiu thổi, mái tóc cô khẽ bay trong gió, hít thở ko khí thiên nhiên vẫn tốt hơn là ko khí của điều hoà

...

- Xin chú cho cháu ăn 1 ít thôi cũng được, 5 ngày qua cháu ko được ăn j rồi...

Đó là giọng 1 cậu bé tội nghiệp, chân tay lấm lác, quần áo rách và xộc xệch, cậu bé xin từng người một 1 bữa cơm hoặc thứ j đó bỏ vào bụng, bằng giọng tha thiết khẩn cầu và tội nghiệp, cậu bé chỉ nhận lại cái nhìn xa lạ và tò mò của mấy người xung quanh, thậm chí còn bị đuổi đi...

T.Anh thấy vậy,.cô cũng cảm thấy buồn và thương thay cho cậu bé...

Ở cạnh đó có hàng xôi với bánh mì. Cô mua thêm mấy hộp sữa và chạy đến bên cậu bé

- Em trai, em ăn này, em đói lắm phải ko? - T.Anh ân cần, nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh cậu bé đang ngồi 1 góc ven đường, cô xoa mái đầu sơ xác của cậu bé., mỉm cười thật nhẹ

Cậu bé nhận lấy và cảm ơn cô rối rít, còn ôm chầm lấy cô. Cô hơi bất ngờ nhưng rồi cũng choàng tay ôm cậu, cậu bé khóc

- Em cảm ơn chị, em cảm ơn chị nhiều lắm

- Ko có j đâu, em ăn đi - Cô nhẹ nhàng ngồi cạnh cậu bé, nhìn cậu ăn, cô xót xa, cô ko nỡ hỏi cha mẹ em đâu, cô sợ đụng phải nỗi đau của em

- em có muốn ăn j nữa ko? - Cô hỏi

- Dạ, thế này em đủ lo rồi, em cảm ơn chị nhiều lắm, chị xinh đẹp và tốt thế này ông trời sẽ ko phụ lòng chị đâu - Cậu bé cười xoà, trên gương mặt hốc hác còn đọng lại vài giọt nước mắt

- Vậy hả? Cảm ơn em nha - Cô cười, nụ cười trìu mến cô dành cho cậu bé, cô tưởng tối nay sẽ chán nhưng nào ngờ, cô ngồi suốt buổi nói chuyện với cậu bé này vui lắm...

...

Phía xa xa, có ánh mắt đang dõi theo cô, nhìn cô cuời, nhìn cô vỗ về 1 đứa trẻ y như người mẹ, lòng anh xao xuyến,. tim đập mạnh, anh bất giác mỉm cười

- Cô bé này tốt thật

Anh từ từ tiến lại gần cô, cười

- Hôm nay trời đẹp quá lại được gặp 1 cô gái tốt bụng thế này, Thiên Anh, em làm anh khâm phục đó!

- Anh này là bạn trai của chị ạ, hai người đẹp đôi lắm, em chúc hai anh chị hạnh phúc ! - Cậu bé kia cười, thoáng thấy khuôn mặt đỏ ửng lên vì ngại của T.Anh, Hoàng bất giác cười lớn

- Kìa, T.Anh, em nghe cậu bé đó nói j ko? - anh chêu

- Em có...à..em ko..- Cô ấp úng nhìn anh rồi quay sang cậu bé - Ko phải như em nghĩ đâu, anh chị chỉ là bạn bè bình thường thôi

Thấy thái độ lúng túng của T.Anh, Hoàng ko khỏi bật cười nhưng thấy cô từ chối thẳng lừng như thế anh có chút hụt hẫng.

- Thôi em cứ ăn tiếp đi, chị với anh đi nhé - T.Anh mở lời, cậu bé kia gật đầu, vâng vâng dạ dạ

- Em với anh cùng đi dạo nhé ! - T.Anh đứng lên nhìn Hoàng

- Được em

- Em có làm phiền anh ko?

- Sao phiền, được đi dạo cùng em anh thấy vui mà - anh toe toét cười, cô thì hơi ngại

Cô ko nói j chỉ cười, hai người bước song song nhau,đi được 1 đoạn, anh mới lên tiếng hỏi

- T.Anh, em với K.Anh là gì của nhau?

Câu hỏi bất ngờ của anh làm cô hơi ngạc nhiên

- Là sao ạ?

- Chẳng hạn như có phải là người yêu của nhau ko?

- Ko phải, anh ấy...- Cô hơi lưỡng lự

- Anh ấy làm sao? - anh nôn nóng

- À dạ ko? Em ko biết anh ấy có yêu em ko nữa nhưng mà....

Nói đến đây, bất chợt cô ngưng lại, cô cảm thấy mình nói hơi quá đà, sao nhắc đến K.Anh, tim cô lại đập thình thịch như thế này.

- Em yêu cậu ấy đúng ko?

- Dạ...à...em ko biết - cô lúng túng, sao anh lại hỏi thế? Ừ thì cô yêu ! nhưng cô ko dám nói, nhưng nếu ko có gan thì rất dễ mất đi người mình yêu

- Em nói vậy là anh vẫn còn cơ hội rồi - anh nói thẳng những suy nghĩ của mình

- Cơ hội ý ạ?

Đừng nói là anh yêu em '' nha. Ko thể nào đâu, mới biết nhau có chút à mà sao yêu nhanh vậy được. Đó là dòng suy nghĩ của cô

- Ừ,cơ hội - anh mỉm cuời gật đầu, trước mắt anh là cô gái mà làm tim anh rung động, cô gái cực kì dễ thương, với vẻ đẹp phong trần ko sắc sảo như bao cô gái khác, với vẻ đẹp tư nhiên ko qua son phấn, cô như cướp đi trái tim anh ngay từ lần đầu gặp mặt rồi

Những ngày cuối năm, thời tiết có se lạnh, nhất là về đêm, nhiệt độ giảm thấp, T.Anh lại chỉ khoác lớp áo mỏng nên có j đó se lạnh phả vào người. Lạnh!

- Muộn rồi, em về nhé, anh có việc j thì cứ làm đi

- Anh đưa em về

- Thôi ko cần đâu ạ, nhà em gần ngay đây mà

- Nhưng...

- Phiền anh nhiều em ngại lắm, em về nhé, bye anh !

- Ừ..em về đi

...

...

-Ngày kia, em gái anh sẽ đi du lịch đến Mỹ cùng bọn thằng Kevin đấy ! - Vương Khang vừa nhấc ly rượu lên vừa nói

Quán bar về đêm thật náo nhiệt, hai người con trai ngồi cùng bàn nói chuyện đủ để cho nhau nghe

- Ai nói vậy? - T.Kỳ hơi giật mình, nét mặt anh có chút ko vui

- Con Tuệ nhà em, nó quen 1 nhỏ em gái của tên Hoàng đó, mà anh biết thằng Hoàng về nước chưa?

- Biết rồi, nhưng nó ko liên quan j đến chuyện của mấy bang nên tao cũng chẳng quan tâm

- Kể ra em cũng thấy lạ, chơi thân với bọn thằng Kevin có mỗi thằng Hoàng là ngoan ngoãn nhất

- Kệ đi, nhưng Lệ Băng đi du lịch cùng bọn thằng Kevin thật hả?

- Em nói dối anh bao giờ đâu, em khuyên anh nên bắt em gái anh ở nhà thì hơn, đi cùng bọn Kevin ko an toàn chút nào đâu, hắn ta đi đâu cũng có kẻ thù, anh nghĩ 1 cô gái như Thiên...à như Băng nhà anh đối mặt được với kẻ thù của hắn ta sao?

- Nhưng từ khi Băng biết tao là giang hồ nó vẫn giận lắm, chả biết nó có chịu nghe lời của tao ko nữa, từ bé đến lớn nó luôn ghét bọn du côn mà

- Anh nghĩ thằng Kevin ko phải du côn à, anh mềm yếu thế này từ khi nào thế? - Khang mỉa mai

- Thôi cậu im đi, chuyện này mai tao sẽ nói với nó

..........

Sáng hôm sau...

Cái se lạnh đi sâu vào trong lòng người, vài tia nắng ấm chiếu xuống vạn vật thêm sinh động

- Mày biết con Thiên Anh mà ko nói cho tao biết với, với lại mày còn là người yêu cũ của tên Khánh Anh đó thật à? - Hữu Tuệ ngồi đối diện với Yun ở 1 quán cafe

- Cũ j chứ? Ai nói tao với ảnh chia tay rồi nào? - Yun nói - Ừ thì tao mới chỉ biết nhỏ đó tên Thiên Anh, mà còn tên giống tao nữa, may khác cái họ, mà tao thấy nhỏ đó cứ bám theo anh Khánh Anh là sao ấy? Thật là khó chịu

- Hai người đó yêu nhau thì mày tính sao?

- Tất nhiên là ko để yên mà, nếu con nhỏ đó mà cướp mất anh Khánh Anh từ tay tao thì ko biết tao sẽ ác đến đâu đâu nhưng tao sẽ ác đến khi nhỏ đó buôg ảnh ra thì thôi

Yun nói với giọng độc ác, cay nghiền, nhỏ cũng đã từng nghĩ đến chuyện bị Thiên Anh cướp mất trái tim của K.Anh và ko biết nhỏ sẽ làm j nữa? Nếu nhỏ phát điên lên thì tất cả xung quanh nhỏ chỉ còn là mờ nhạt, hơn nữa nhỏ còn có Hữu Tuệ đỡ chân, thật ko tồi khi Hữu Tuệ cũng có rất nhiều đàn em. Đó là điều mà Yun ko cắt đứt quan hệ bạn bè với Hữu Tuệ mặc dù hai người rất hay xảy ra xung đột nội bộ

................

Tại nhà Thiên Anh

- Anh hai, em đã nói rồi, em sẽ đi cùng họ, anh đừng cản em mà - T.Anh hơi bức xúc, lần đầu tiên cô dám to tiếng với anh Kỳ

- Lệ...Băng....em còn có coi anh là anh trai nữa ko? - anh tức giận

- Tất nhiên là còn, nhưng em xin anh cho em đi đi mà - từ gương mặt đỏ ửng vì giận dỗi giờ chuyển sang gương mặt hồng hào pha đáng yêu, cô năn nỉ anh trai, cô biết mình to tiếng chỉ làm hai anh em thêm xích mích

- Ở nhà, đi cùng ai cũng được trừ thằng đó ra - anh cương quyết

- Em biết anh với anh ấy căm ghét nhau nhưng...

- Lệ Băng...- anh gằn giọng

- Đừng gọi em với cái tên đó nữa, em ko đủ lạnh lùng để được anh gọi như vậy đâu, em xin lỗi vì ko được như anh mong muốn, em nghĩ em ko hợp với cái tên Lệ Băng, em muốn mọi người và đặc biệt là anh, em muốn anh gọi em là Thiên Anh

- Em...

- Xin lỗi anh nhiều lắm - Cô trùng giọng, cúi gằm mặt xuống

- Được thôi, anh sẽ làm theo ý em,.và anh sẽ cho em đi cùng hắn ta nhưng lúc nào em về thì hai anh em mình sẽ chuyển sang Mexico sống cùng cha luôn - anh hăm doạ cô bằng cách này, thật sự anh cũng chưa muốn rời khỏi VN, còn bao chuyện anh cần giải quyết, anh cần trả thù cho gương mặt của mình, anh cần dẫn dắt bang Bạch Long của anh, giờ bang Thiên Long đã có tình trạng suy sụp vì người đứng đầu bất ngờ ko quản bang nữa lên cơ hội dành cho Mãnh Long và Bạch Long cướp ngôi vị thứ 2 trong thế giới ngầm là rất cao. Anh chỉ nói thế để cho cô từ bỏ ý định đi sang Mỹ cùng bọn K.Anh chứ thật ra VN còn nhiều thứ để anh lưu luyến lắm.

- Được nếu anh muốn, em cũng nhớ bố nhiều lắm - cô dứt khoát

Câu trả lời của cô ngược với suy nghĩ trong đầu anh, anh cũng hơi ngạc nhiên vì quyết định của cô nhưng rồi anh cũng tỏ vẻ bằng lòng

- Vậy đi, giờ anh về - Anh lạnh lùng bỏ đi, cô nhìn theo anh 1 cái nhìn buồn bã, là anh đang thay đổi hay là chính cô đang thay đổi.

Giả sử có 1 ngày, giữa K.Anh và T.Kỳ cô phải chọn 1 trong 2 người thì lúc đó cô ko dám 1 mạch nói rằng cô sẽ chọn anh Kỳ nữa, cho dù K.Anh ko yêu cô đi chăng nữa cô vẫn cảm thấy sự lựa chọn này thật sự rất khó, nếu cứ bắt em chọn 1 trong 2 thì cô sẽ ra đi, cô sẽ đi mãi và cô tự nhủ...cô...sẽ chọn Tử Tuyết ( mọi người hiểu chứ)
 

Thiên Nam

Mem mới vào.
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
975
Điểm
93
Chương 41: Bất ngờ
- Chuẩn bị xuất phát thôi. - Hoàng lên tiếng - Thiên Anh, em chuẩn bị xong chưa? - Hoàng quay sang hỏi Thiên Anh, cô chưa kịp trả lời thì Yun nhảy vào

- Xong rồi

- Anh ko hỏi Vương Thiên Anh - Hoàng nói thẳng làm Yun quê độ giữa tất cả mọi người ở đây

- em xong rồi - T.Anh lên tiếng, cô chạy ra cùng Vy, hai cô cứ như trẻ con ấy, Hải Minh có trọng trách nặng nề là xách đồ cho Vy còn đồ của T.Anh thì Hoàng tự muốn xách hộ mà ko cần cô nhờ

- Lần này đi sẽ lâu đấy, ai mà nhớ nhà thì nên rút lui trước nhé - Nam lên tiếng, anh cũng đã chuẩn bị 1 số đồ đạc cho anh, tất cả ai cũng xong xuôi hết, nghe Nam nói vậy, ai cũng cười, chỉ riêng K.Anh vẫn đang bận rộn 1 vài việc khác, xong, K.Anh lên tiếng

- Đi thôi

...

Điểm đến của họ là thủ đô của Mỹ - Washington

T.Anh có chút thất vọng vì cô mong đến Mexico hơn là WST, đến Mexico cô có thể nhờ mọi người đưa đến chỗ c.ty bố cô dễ dàng hơn. Nhưng thôi, dù sao đến được WST cũng tốt rồi

Sau mấy tiếng dài ngồi lỳ trên máy bay, được đặt chân xuống đất, hình như ai cũng cảm thấy thoải mái và tự do hơn

- Giờ đi thuê khách sạn đã - Minh ra ý kiến.Tất nhiên là tất cả đều đồng ý. Vì đi du lịch ko thể ở nhờ nhà dân được, vả lại ko thể mua nguyên căn nhà để sống trong 1 thời gian ngắn rồi bỏ.

Mọi người theo chân K.Anh đến 1 khách sạn rất sang trọng

- Ở đây có 7 người thì thuê 7 phòng - K.Anh lên tiếng, mức độ lãng phí của anh quả là cao, vừa nghe K.Anh nói xong lập tức mấy người kia phản lại ngay

- Thế thì sao tao với Vy ở chung phòng được - Minh cười đểu

- Gì chứ? - Vy nhăn nhó định đấm Minh nhưng bị anh chặn lại

- Em muốn ở cùng phòng anh K.Anh, ở 1 mình sợ lắm - Yun

- Thôi trai gái sao ở chung phòng được, như vậy đi, tao, K.Anh ở chung 1 phòng, Minh với Hoàng còn ba nguời - chỉ tay vào Vy , T.Anh xong đến Yun ở chung 1 phòng đi - Nam ra ý kiến

- Vậy được đấy, 3 phòng sát nhau vẫn bảo vệ nhau được mà, phải ko Minh - Hoàng chọc Minh và nhìn Vy cười

- thế vẫn chưa an toàn tuyệt đối - Minh hùa theo định chêu Vy nhưng bị K.Anh lên tiếng phá đám

- Nhận chìa khoá phòng đi. Phòng 500-501-603

- Sao ko chọn phòng 502 cho sát nhau luôn - Minh thắc mắc

- Em nghĩ phòng 501 đối diện với phòng 603 nên gần với cả hai phòng 500 với 501 hơn là 603 sát phòng 501 nhưng lại xa phòng 500 - T.Anh lên tiếng, ko ngờ cô lại nói đúng như suy nghĩ của K.Anh

Tất cả nghe T.Anh giảng giải rồi ko ai bảo ai quay phắt ra nhìn K.Anh

- Em ấy nói đúng đấy - K.Anh lên tiếng nhưng hình như câu nói của anh có vẫn đề hay sao mà cả đám há hốc mồm nhìn nhau

- Em ấy...phải nói là vợ tao nói đúng đấy chứ - Nam chêu

K.Anh ko nói j chỉ nhếch mép cười. T.Anh thì hơi ngượng nhưng có niềm vui nào đó nhen nhói trong tim. Yun thì tức lên mặt, Hoàng thì hơi khó chịu.,còn riêng couple nhà Vy - Minh thì cười toe toét hưởng ứng

- Thôi vào phòng cất đồ rồi đi chơi đi - Minh cười đã rồi mới lên tiếng, tất cả cùng nhau vào phòng mình cất đồ

Trong lòng Yun thì vẫn bực tức và khó chịu với câu nói đó của Nam, Hoàng có khó chịu nhưng anh ko hề bực tức.

Yun vốn ko có cảm tình j với T.Anh và cũng ko thích Vy cho lắm, giờ phải ở chung phòng cùng hai người họ những tuần thì ko biết có chuyện j xảy ra ko nữa.

- Hey......ya............

Vào đến phòng, ko cần cất đồ vào trong tủ mà Minh và Hoàng đã ném đồ sang 1 bên rồi nhảy lên giường la hét rồi. Hai tên cứ như con nít được chia kẹo hay sao ý, vì cả 2 cùng đang mỏi nên nhìn thấy giường là chỉ muốn ném mình vào trong đó làm 1 giấc thôi, 2 phòng nam thì thật sự rất ổn định và thoải mái còn 1 phòng nữ thì như có chiến tranh xảy ra, tuy ko nói trực tiếp bằng lời nhưng qua ánh mắt và cử chỉ của Yun đã khiến hai người kia thật sự tức tối rồi, nghe thông báo từ K.Anh là chiều 3h mới đi chơi thế nên tất cả đều ngủ hoặc làm 1 vài thứ j đó, Vy với T.Anh rất mệt rồi mà Yun lại ko muốn cho hai người họ ngủ chung cùng mình

- Hai người thích thì thuê phòng khác đi, tôi ko quen ngủ chung cùng ai hết - Yun nằm ngả ngốn, duỗi hai tay hai chân ra nhằm mục đích chiếm hết giường, nhưng tội nhỏ là giường to quá, dù dang rộng thế nào vẫn đủ cho 5 người nữa ngủ

- Cậu hơi quá rồi đấy, thuê phòng khác thì thuê - Vy tức tối

- Thôi Vy, giờ còn phòng nào trống cạnh mấy phòng này nữa đâu, giờ muốn thuê thì chỉ còn phòng xa thôi, như thế thì sợ lắm - T.Anh chậm rãi nói

- Sao mày biết?

- À...tao có xem qua máy tính của mấy chị nhân viên dưới kia

- Nhưng tụi mình ngủ ở đâu? - Vy khó chịu nhìn Yun

- Ghế sofa cũng rộng mà, ở đây có hai cái, tao với mày đủ chỗ - T.Anh cười

- Mày còn thánh thiện đến bao giờ nữa đây? - Vy bực mình

- Chứ ko làm to cũng chẳng ích j?

Phòng nữ ở dãy bên phải đi vào thì chỉ có 1 giường mà họ ko biết 2 phòng nam kia ở dãy bên trái lại có hai giường.

Cạch

Minh mở cửa phòng mình ra và tiến lại phòng của ba người kia, lúc này là 3h kém, theo K.Anh nói thì 3h bắt đầu đi đâu đó nên anh muốn tự mình đánh thức Vy dậy.

- Vy ơi, dậy đi

Nghe thấy tiếng gọi của Minh, Vy choàng tỉnh dậy, nhìn xung quanh thì thấy Yun đang ngủ ngon lành trên giường ấm áp còn T.Anh đang chịu lạnh nằm ở sofa, Vy nhận ra trên thân mình có 1 tấm chăn mỏng thảm nào khi ngủ cô ko thấy lạnh lắm còn T.Anh ko có j. Cô nhớ lúc cô đi ngủ thì làm j đắp chăn đâu, Yun thì ko tốt đến nỗi cho cô chăn rồi, chỉ có T.Anh

Vy nhìn T.Anh mà thầm thương cho cô bạn, giang sơn dễ đổi bản tính khó rời, ko ngờ sau bao nhiêu chịu đựng, T.Anh vẫn tốt bụng hơn ai hết. Vy lại gần chỗ T.Anh ngủ rồi đắp chăn cho cô rồi mới ra ngoài xem Minh gọi có việc j

Vy khẽ mở cửa

- Anh Minh, anh gọi em có việc j?

- Sắp 3h rồi, dậy còn đi chơi chứ , ko nghe K.Anh nói j sáng nay à?

- Em quên mất, để em vào gọi hai người kia dậy - Vy hơi cuống quýt. Minh có hơi nhòm vào trong thì thấy T.Anh đang ngủ ở ghế sofa

- Sao T.Anh lại ngủ ở kia, chết lạnh, ở phòng này ko có giường à?

- Có

- thế sao ngủ ở đấy?

- Tại nhỏ Thiên Anh kia ko cho ngủ - Vy nói ra sự thật

- Sao lại thế, hay hai em chuyển phòng đi, cho cô ta ở phòng này 1 mình, hai em sang phòng anh hoặc phòng K.Anh, vẫn còn thừa 1 giường cơ mà

- Con trai với con gái ở chung phòng ko hay cho lắm

- Ko xảy ra chuyện j nghiêm trọng là được chứ j?

- Để em hỏi ý kiến T.anh xem sao

- Ừ, giờ anh ra ngoài chờ, mấy em nhanh lên nhé - Minh cười rồi bất ngờ kiss vào má Vy, cô nàng hơi bất ngờ, khi nhận ra mình bị lợi dụng thì Minh đã chạy về phòng từ lúc nào rồi.

...

- Đây là đâu? - Tất cả đồng thanh hỏi K.Anh

Xuất hiện trước mặt mọi người là 1 căn biệt thự thiết kế theo kiểu hình xoắn ốc, ko ai là ko ngỡ ngàng trước sự sang trọng kiểu cách của ngôi biệt thự này, nó có j đó thật yên bình

- Vào đi - K.Anh lên tiếng, tất cả đều hơi ngạc nhiên rồi cũng lủi thủi bước theo sau K.Anh

Vào đến bên trong mới thấy căn biệt thự này đã tuyệt còn tuyệt hơn, đá ngọc dải từ ngoài cổng vào đến tận trong sân nhà, hai bên cạnh là vườn hoa được tỉa thành hình rất đẹp, muốn vào đến trong nhà phải đi qua 1 cây cầu treo làm bằng gỗ sịn, phía dưới là bể bơi rộng hình tròn khoét ở giữa xung quanh lắp đèn leg, trước cửa nhà đặt hai con sư tử to và cao hơn 2m và phun nước ra từ miệng chảy xuống bể bơi.

- Đẹp quá ! - T.Anh và Vy bỗng thốt lên trước vẻ đẹp của biệt thự này, tất cả khẽ cười

- K.Anh, sao quen người ta à?

Nhất Nam nhận thấy chỗ này rất quen thuộc, hình như lúc anh ở đây anh có thường xuyên đi học qua chỗ này, vả lại chỗ này rất gần chỗ anh ở.

- Tất cả quen - K.Anh hơi nhếch mép cười khiến tất cả khó hiểu nhưng ko ai hỏi thêm vì biết nếu K.Anh muốn giải thích thì chẳng cần phải hỏi làm j

Mọi người bước qua cây cầu ấy rồi đi thẳng vào khu nhà chính, riêng có T.Anh mải mê ngắm cảnh đẹp nơi đây mà quên mất mọi người đã vào trong từ bao giờ

Cô vội chạy theo nhưng bất ngờ thấy 1 dáng người rất quen thuộc đi qua, cái dáng người vừa đẹp vừa thanh cao toát lên 1 vẻ lạnh lùng ấy, cô ko bao giờ quên được, tuy ko nhìn rõ lắm nhưng T.Anh chắc chắn linh cảm của mình ko lầm, người con gái đó từ từ bước về phía T.Anh, T.Anh rưng rưng nước mắt khi nhìn thấy rõ khuôn mặt ấy,. cô ngỡ ngàng đến bàng hoàng, chẳng phải chị đã đi rồi sao? chẳng phải chị đã bỏ lại tất cả rồi sao? giờ chị xuất hiện trước mặt, có phải đang mơ ko?

- Thiên Anh

Cái giọng lạnh lùng vốn có của người con gái ấy cất lên, nhưng bên trong cái lạnh lùng đó là 1 nỗi nhớ nhung đến mãnh liệt, 1 thứ j đó ấm áp lạ thường

Nghe tiếng chị gọi, T.Anh mới chợt tỉnh khỏi dòng suy nghĩ. Là chị..là chị thật rồi !

Cô vội chạy đến ôm lấy chị như 1 đứa con nít, cô khóc to khi thấy chị cười với cô, nụ cười ấy sao mà đẹp đến vậy?

- Chị Tuyết, chị vẫn còn...chị còn sống, chị biết..mọi người lo cho chị lắm ko? - Cô nói như khóc, cô đang rất vui, vui đến nỗi cô phải khóc

- Chị xin lỗi, K.Anh đưa mọi người đến đây sao? - Chị vừa nói vừa lau nước mắt cho T.Anh

- Vâng, thế thật ra anh K.Anh biết chị còn sống đúng ko ạ?

- Chắc thế, dạo này mọi người sống tốt chứ?

- Em ko biết chắc chắn họ sẽ sống tốt đâu, à chị, anh Nam....

- Anh Nam vẫn du học chưa về chứ? thôi mình vào trong đi

Nhắc đến Nam, Tử Tuyết có hơi buồn và nhớ nhung, tận sâu trong đáy lòng, cô luôn mong sớm khỏi bệnh để được trở lại với mọi người, dứt ra được khỏi chiếc xe lăn, cô như sống trở lại và niềm tin và niềm hy vọng của cô lại đong đầy, cô chưa từng mơ ước j ngoài mong cho Nam hạnh phúc nhưng giờ đây cô mơ ước muốn gặp anh biết chừng nào?

- Ko, anh Nam đang ở bên trong cùng mọi người

- Gì, sao lại thế?

Tử Tuyết có vẻ bàng hoàng lắm, T.Anh nghĩ chị ko có ý định muốn gặp Nam lên cô nói

- Chắc chị cũng biết anh Nam yêu chị lắm, khi biết tin chị mất anh ấy đã về ngay VN kiếm chị nhưng vô vọng, thường ngày anh ấy vẫn cố vui đùa nhưng thật sự anh ấy như phát điên lên, em mong hai người sớm trở lại như trước

Nghe T.Anh nói, sống mũi Tuyết đỏ hoe, khoé mắt cay cay, thật sự cô cũng nhớ Nam nhiều lắm, chỉ là cô sợ sẽ là gánh nặng cho anh nên cô đã từ bỏ anh để anh ko muộn phiền, nhưng bây giờ có lẽ tất cả phải trở về như cũ thôi, dù sao cũng đã mấy tháng trôi qua, cả 2 người đều sống trong đau khổ có, nhớ nhung có và hận thù cũng có.

Bước chân của Tuyết như nhanh hơn, cô chạy nhanh về phía chiếc cầu, T.Anh cũng chạy theo, trong lòng có j đó nhẹ nhõm và vui sướng, tất cả đã trở lên thanh thản, dễ chịu hơn.

...

- K.Anh, mày đưa bọn tao đến đây ngắm nhà người ta à? - Nam khó chịu vì ngồi nãy giờ ko thấy chủ nhà ra

- Về trước đi - K.Anh hất mặt, anh chỉ có ý định chọc Nam nhưng nào ngờ Nam bực tức đứng dậy và định ra về thật.

Thật ko may, vừa bước ra đến cửa thì đâm sầm vào 1 cô gái, cô gái ấy chỉ mất đã lùi lại phía sau mấy bước còn anh thì ngã suýt đập đầu vào thành cửa

- Này cô kia, đi đứng kiểu đấy hả? xin lỗi tôi đi - Nam lồm cồm bò dậy rồi lớn tiếng nói cô gái kia, cùng lúc đó T.Anh chạy đến cầu, cô ko chạy lại gần mà chỉ đứng đó nhìn xem phản ứng của Nam như thế nào khi biết cô gái anh đang to tiếng là Tử Tuyết

Cô gái đó ko nói j mà quay mặt đi cười, cô thử xem anh có những trò j

- Này, bộ xấu lắm hay sao mà phải quay mặt đi, à cô là osin của nhà này hả?, chủ nhà của cô đâu rồi gọi ra đây cho tôi gặp - Nam hét lên đầy phẫn nộ, tiếng hét cao cả của anh đã đánh động tất cả những người bên trong kia và cũng chính vì thế mà họ đều chạy ra ngoài xem có việc j

Tất cả ko nhận ra cô gái quay lưng đứng trước mặt là ai nhưng lại thấy dáng người ấy rất giống...

Chỉ tại mái tóc của cô cắt ngắn nhuộm lại đen và chỉ lớt phớt vài sợi màu đỏ trông sltye hơn lên mọi người nhìn từ phía sau lên ko nhận ra

- T.Anh, em đứng đấy có thấy cô ta xinh ko? - Hải Minh ham hố. anh cười toe toét nhưng suýt chút nữa thì reo mình xuống hồ bởi cái đẩy của Vy

- Á...Vy - Minh nhăn nhó

Ko phải mình chờ câu trả lời của T.Anh mà hình như tất cả cùng chờ.

- Xinh ạ, phải nói là rất xinh - T.Anh cười

- Thế á , em j ơi quay mặt lại xem nào, để tán cái coi - Đến lượt Hoàng ham hố

- Tán cái con khỉ ý,.con gái j đâu mà hâm hâm giở giở - Nam bĩu môi, độ nóng trong người của anh tăng lên ngùn ngụt lộ cả ra ngoài khiến khuôn mặt anh trở lên cực kì baby - Thiên Em, em cười cái j nữa? - Nam thấy T.Anh cứ cười làm anh khó hiểu

Tất cả cùng phải bật cười, K.Anh chỉ hơi gượng cười rồi anh ho lấy 1 tiếng và lên giọng

- Thôi,.ko đùa nữa, quay mặt lại đi

Sau câu nói ấy của K.Anh, cô gái kia mới quay mặt ra trước sự ngỡ ngàng tột cùng của tất cả...

*Ùm...ùm*

Hải Minh loạng choạng kéo cả K.Anh ngã xuống hồ. Cái lan can bám cao thế mà hai anh ngã xuống được cũng thấy tài

- Anh Minh ơi - Vy cười sằng sặc nhìn xuống hồ

- Anh K.Anh - Cả 2 Thiên Anh cùng đồng thanh, Yun quay sang lườm T.Anh, dù có buồn cười thật nhưng cũng thấy lo lắng cho hai người kia, đang lạnh cóng người mà hai người đó ngã xuống đấy, chắc lên được bờ cũng đóng băng nữa

Giờ mới để ý là đang cuối năm lên tiết trời rất lạnh, mà gần là mùa đông luôn rồi, chắc 2 người kia chết mất

Thấy mọi người hốt hoảng, Tử Tuyết lên tiếng

- Yên tâm đi, đây là hồ nước nóng, tắm giữa mùa tuyết rơi cũng ko lạnh đâu

Nghe Tuyết nói vậy, 3 cô gái kia liền an tâm hẳn.

- Thế à? - Vy hơi ngớ người rồi sực nhớ ra, trước mặt mình là người chị yêu quí ấy, cô ko khỏi mừng mà quên luôn cả bạn trai đang nặng nề bơi vào bờ, cho chết cái tội ko cẩn thận à

- Chị Tuyết, chị haha...chị vẫn sống....chị làm bọn em lo chết đi được,lần này chị chết với mọi người luôn rồi - Vy nhảy cẫng lên rồi ôm chầm lấy chị và bất ngờ

người chịu thiệt là Nam, anh bị Vy đẩy ra suýt chút nữa cũng xuống kia bơi cùng hai người kia luôn, nhìn mặt Vy giờ còn biểu cảm hơn cả T.Anh vừa nãy

- Vy, tránh xa bạn gái của anh Nam ra - Nam lên tiếng

- Trời. anh Nam sợ mọi người nói là bạn gái của ai đó lên lôi cả tên mình vào cơ đâý - Vy chọc, tưởng anh đỏ mặt xấu hổ nào ngờ anh còn câng mặt lên nhìn trông rất oai

- Chứ còn j nữa - Nam nói với Vy xong rồi quay sang Tử Tuyết - lần này em chết rồi

- Anh Nam thay đổi cách xưng hô rồi kìa, tình cảm ghê - Vy lại chêu, Nam vẫn ko hề ngại mà người ngại lại là Tuyết, yêu nhau đã lâu nhưng họ toàn xưng hô theo cách trẻ trâu, giờ xưng hô anh - em cũng hơi ngang

- Đáng lẽ phải lần này chị chết rồi chứ nhỉ? - Tử Tuyết đùa rồi chạy đi, Nam cũng rượt đuổi theo, và tình yêu của họ đã đẹp trở lại

Và đây chính là bất ngờ mà K.Anh đã nói với Nam

...

Trở về khách sạn

Hải Minh tắm xong nhờ Vy lau tóc hộ chứ anh ko muốn dùng máy sấy, dù sao máy tay tốt hơn máy cắm điện mà

- Bố ngã đẹp quá làm còn thèm ngã quá , haha - Vy vừa lau vừa cười tươi như hoa, nói là lau nhưng thật ra cô đang vò đầu anh ra, mặt anh biểu cảm suốt từ nãy nhưng cô vẫn vò mạnh

- Muốn ngã thì ra bố đẩy con xuống chứ con đừng thèm đến nỗi hành hạ da đầu bố như thế này

- Á...được

Nghe Minh nói như vậy cô càng vò mạnh hơn, và...

- Thôi ko lau nữa

- Nhưng đã khô hẳn đâu

- Ha...mệt quá...ngủ thôi - Minh bỏ ngoài lời nói của Vy, anh cười nham nhở rồi kéo theo cô nằm xuống , bị anh kéo mạnh đến chao đảo nên cô nằm luôn lên người anh...

Cùng lúc đó, bạn cùng phòng của Minh là Hoàng bước vào

- Thôi chết rồi...tôi ko nhìn thấy j đâu nha, cứ tiếp tục đi, haha

Hoàng nói rồi vội đóng cửa lại, mặt Vy thì nóng ran xấu hổ đến bức xúc, còn Minh có hơi giật mình vì Hoàng vào bất ngờ nhưng rồi lại cười toe toét

- Tại anh đấy - Vy trách

- Tại em đè lên người anh làm j?

- Ơ...anh...anh chết đi - cô bò dậy lấy chăn gối đè lên người anh, 2 người chiến tranh bùm nổ giữa chăn và gối

...

Tại phòng K.Anh

Nam với Tuyết đi chơi mảnh suốt từ lúc gặp lại nhau đến giờ vẫn chưa thấy tung tích của Nam đâu, 1 mình K.Anh ở trong phòng

Anh vừa tắm xong và bước ra với quần cộc và áo thun ba lỗ rộng,.vì trong phòng anh cho nhiệt độ cao nên ko lấy làm lạnh.

*cạch*

Cánh cửa phòng của anh mở ra, bước vào là cô gái mặc váy, tóc xoã, gương mặt cực xinh đẹp nhưng ko tìm được chỗ hiền cô ấy để ở đâu

- Anh có sao ko? Anh ngã làm em lo quá, anh lau tóc đi - Yun cười và đưa cho anh 1 chiếc khăn

- Ừ - Anh đáp gọn rồi nhận lấy chiếc khăn và lau

...

Bên ngoài

T.Anh định gõ cửa vào hỏi thăm anh nhưng chợt nghe thấy tiếng của Yun bên trong, cô lẳng lặng bước ra ngoài

- T.Anh - Từ phía sau, 1 chàng trai với chiếc quần jean kiểu cách, áo thun và 1

chiếc áo khoác da bên ngoài vẫy gọi cô

- Anh Hoàng - cô cười khi thấy sự xuất hiện của anh

- Đi dạo với anh đi, ở dưới kia có chỗ đẹp lắm - anh cười

- Vâng, em rất sẵn lòng - T.Anh cười, nụ cười của cô khiến con tim anh như lỗi nhịp

Cô và anh bước song song nhau đi xuống tầng 1 của khách sạn. Anh đưa cô đến 1 nơi nào đó, ko khí trong lành và rất đẹp, đó là 1 công viên.

- Chỗ này đẹp quá anh nhỉ? - T.Anh cười rồi nhìn anh, tay cô vẫn ve van 1 bông hoa mới ngắt được

- Em thích chứ?

- vâng, em thích, à anh này, mình chỉ đến Washington thôi đúng ko, có đến Mexico ko ạ? - T.anh buộc miệng hỏi những câu mà cô đang nghĩ trong đầu

- Mexico, em thích đến đó sao? - anh hơi ngạc nhiên

- À...dạ ko..em chỉ buộc miệng hỏi thôi - cô hơi lúng túng vì câu hỏi quá đà của mình

- Chắc em thích đến đó rồi, nếu em thích thì chơi ở đây xong rồi đến đó 1 chuyến

- Vậy cũng được hả anh - cô mừng

- Được chứ, miễn là T.Anh thích - anh cười, cô hơi bối rối trước nụ cười anh trao cô, nó đẹp đến nỗi cô ko thể hình dung được nữa, nó làm cô hơi xao xuyến, sao anh luôn quan tâm cô đặc biệt như vậy? Nó làm cô khá khó hiểu.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top