Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất EM - Kenvin Rz
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 21
- Ngày nay anh Kỳ toàn tránh mặt tao thôi à? Chả biết ảnh có chuyện j ko nữa. Tao lo quá mày ơi? - Thiên Anh thở dài nhìn Đường Vy. Từ tối hôm đó. Thiên Anh ko gặp được Thiên Kỳ lần nào. Gọi điện hoặc nhắn tin thì anh có trả lời nhưng đòi gặp mặt thì nhất quyết anh ko chịu...lý do vì đánh nhau bị thương đó ạ. Thiên Kỳ ko muốn Thiên Anh lo lắng, hỏi đi hỏi lại lý do vì sao lại thương đầy mình thế này nên anh chỉ còn cách tránh mặt Thiên Anh đến bao giờ vết thương đỡ

- Mày có đến nhà anh ấy ko mà bảo ảnh tránh mặt mày?

- Có đến, vệ sĩ ko cho vào. Mà rõ ràng ảnh ở bên trong mà !

- Đi theo tao....- Đường Vy kéo tay cô bạn đi về phía bên trái và bắt taxi

- Đi đâu đây, đang buổi trưa ko về nấu cơm ăn à? - Thiên ANh thắc mắc

- Đến nhà anh Kỳ xem tình hình sao chứ? Mày nói vậy tao cũng lo cho ảnh ghê ấy

- Ừ

.........

- Trời hôm nay nóng thế ? - Đường Vy vừa nói vừa lau mồ hôi còn Thiên Anh vừa bước xuống xe vừa lấy tay quạt mát mình

- Công nhận....

- Á...anh Kỳ kìa...sao...ơ ảnh bị thương hay sao ấy - Đường Vy cuống quýt lên khi thấy Thiên Kỳ đứng nghe điện thoại ở gần ngoài cổng. Chỗ mấy thằng vệ sĩ đang canh. Một tay anh băng bó đến thảm

- Anh Kỳ....- Thiên Anh gọi tên Thiên Kỳ rồi cả hai chạy đến

Gương mặt lạnh tanh của Thiên Kỳ bất giác giãn ra khi thấy hai người chạy đến.

Ôi thôi t

hế là thời gian tránh mặt Thiên Anh đổ sông đổ biển rồi...

Thiên Kỳ chưa kịp nói j thì Thiên Anh hỏi lấy hỏi để

- Anh hai. Anh bị sao thế này? Sao anh phải băng tay. Sao mặt anh lại có thêm vết sước...sao....sao ko nói j với em hết...saoo...

Điệp từ sao cứ thế vang lên đến khi Đường Vy lên tiếng cắt ngang

- Thiên Anh bình tĩnh

- Anh hai - Thiên Anh quát lên khi Thiên Kỳ ko trả lời những câu hỏi của cô

- Sao em? - Thiên Kỳ lờ đi

- Anh bị sao? - Thiên Anh hỏi ngắn gọn

- Ko có j. Anh bị té xe thôi em? - Thiên Kỳ nói dóc

- Anh đi ô tô ngã cách nào???

- Anh đi xe máy

Nghe đến hai từ xe máy Thiên Anh im lìm ko muốn hỏi thêm j nữa. Cô lờ sang hỏi chủ đề khác

- Anh ăn j chưa?

- Rồi, còn hai em

- Chưa anh, thôi em với Vy về đây. anh nhớ giữ gìn sức khoẻ, có j gọi em đấy...anh giấu em chuyện này anh ko xong với em rồi. Khi nào anh khỏi em xử sau. Thôi em về

- Em về đây anh - Đường Vy

- Ừ, để anh lấy xe đưa 2 em về

- Thôi ko cần đâu. Anh băng bó tay thế kia còn đòi lái hả. anh là siêu nhân à? - Thiên Anh

- Anh là supper man - Thiên Kỳ chọc lại

- Thôi đi. Tụi em về đây

Nói xong thì taxi cũng đến nơi. ( nãy giờ Đường Vy gọi taxi rồi mà )

Hai người lên xa. Thiên Kỳ ở dưới vẫy tay chào tạm biệt

Ở một góc khuất

Sau một bụi cây....

Một con người với những cảm xúc lẫn lộn và bất ngờ

- Anh Thiên Bảo....anh Bảo....mặt anh....mặt anh.....sao...sao có thể chứ?...........KHÔNGGGGGGGGGG......- Hữu Tuệ ôm mặt khóc và chạy đi.

Vừa chạy nhỏ vừa lắc đầu và nói không thể liên tục

Cảm giác trong Hữu Tuệ giờ rất đau đớn khi thấy gương mặt của người mình yêu như thế kia.

Hữu Tuệ chạy về nhà và một xuống ghế sofa như người mất hồn, khoé mắt đỏ hoe...

- Hữu Tuệ, em sao thế - Vương Khang đứng và hỏi

- Anh biết rồi đúng ko? - Hữu Tuệ hỏi 1 câu khá khó hiểu làm Vương Khang ngớ người

- Biết j? - Vương Khang hỏi lại

- Chuyện anh Bảo, gương mặt của anh ấy như thế là sao? - Hữu Tuệ hét lên

- Em quát anh đấy hả. Chuyện đó thằng Kevin làm ko phải anh mà tức anh nhé - Vương Khang tức ko kém. trong lời nói chứa đầy sự dối trá, Hữu Tuệ ko tin

- Kevin...nhưng năm đó anh về Việt Nam làm j? Em nhớ anh còn lấy được vòng cổ j đó của Kevin...hay anh....chính anh muốn đổ lỗi cho Kevin đúng ko?, em biết Hắc Long với Bạch Long ko thù ko oán lên họ sẽ ko làm vậy với nhau đâu - Hữu Tuệ nói như quát

- Thì đúng vậy đó. Muốn diệt được Hắc Long phải nhờ đến sự trợ giúp của nhiều bang khác. Năm xưa em biết anh khổ cực thế nào mới lấy được sợi dây chuyền đó của thằng Kevin để cho Thiên Bảo nhìn thấy và anh ta hiểu nhầm ko? lên chuyện này em đừng ngu mà nói ra ko thì chết ta anh lẫn em đấy, nhớ kĩ vào - Vương Khang ko từ chối mà nói thẳng sự thật ra

- Nhưng cớ sao anh lại phá hoại khuôn mặt của anh Bảo chứ? Anh biết em yêu anh ta sao anh còn làm thế? Anh nói đi. Anh phá hoại khuôn mặt đó khác j phá hoại khuôn mặt em - Hữu Tuệ khóc

- Bây giờ mày chọn anh hay chọn thằng đó - Vương Khang tức giận

- Anh......hai....- Hữu Tuệ khóc nhìn Vương Khang tức giận

- Hừ....

Vương Khang hừ lạnh rồi bỏ đi. Hữu Tuệ lên phòng đóng sầm cửa lại làm rung động cả nền đất.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 22

Sương sớm nhẹ

rơi, bầu trời xanh thêm. Mặt trời đã thức giấc

Con đường tấp nập ồn ào....

Trường Light hiện lên thật đẹp và lộng lẫy. Như một hoàng cung vậy

- Sao hôm nay bọn này ăn mặc đẹp thế nhỉ? - Đường Vy quay sang hỏi Thiên Anh bên cạnh

- Hình như hôm nay thi hotgirl j j đó mà?- Thiên Anh trả lời

- À...à...hình như chị Tuyết cũng thi đó. Hôm nay phải bình chọn cho chị ấy mới được - Đường Vy cười híp mắt

- Ai nhắc tên chị đó? - Giọng của Tử Tuyết vang lên từ phía sau khiến Đường Vy và Thiên Anh giật mình

- Á...chị...hôm nay chị đẹp quá - Đường Vy và Thiên Anh cùng đồng thanh rồi quay sang nhìn nhau kiểu trùng hợp ghê

Tử Tuyết bước lên trên 1 bước , hai chàng trai cao to đẹp trai phía sau y như vệ sĩ của chị vậy

- Cảm ơn em, giờ mình vào trong đã

- Thiên Em với Đường Vy chỉ quan tâm đến Tử Tuyết mà ko quan tâm đến anh nhá - Nhất Nam chêu

- Anh xinh gái khoẻ chứ ạ - Đường Vy chêu

- Lần sau anh cần quan tâm thì bọn em sẽ gọi anh là anh xinh gái - Thiên Anh cười

- Thôi khỏi cần hai em quan tâm đâu. gọi thế mất thể diện lắm

- Thế thì thôi - Đồng thanh

........

- Cuộc thi chuẩn bị bắt đầu. các em thí sinh tham gia vào bên trong cánh gà sau sân khấu để chuẩn bị. - Tiếng loa phát thanh

Tử Tuyết đi về phía cánh gà trước bao con mắt hình trái tim hướng đến cô, phải nói hôm nay Tử Tuyết rất đẹp..

.

Phía dưới sân khấu là khán giả...gồm tất cả học sinh của trường và có cả học sinh trường khác cũng đến xem

- Luật thi thế nào thì nhà trường đã phổ biến trên webside riêng của trường. Ban giám khảo gồm : thầy hiệu trưởng. 3 cô giáo thanh nhạc của 3 khối 10-11-12 - tiếng MC vang lên

MC là cô hiệu phó

- Phần đầu tiên là thi thời trang do chính các em tự chuẩn bị. Và bây giờ mời 20 thí sinh bước ra sân khấu - Mc nói xong là lần lượt thí sinh lên sân khấu

Nhìn ai cũng choáng ngợp bởi vẻ đẹp tàn bạo của họ. Tất cả boy ở duới đều ồ ạt hô to tên thí sinh mà mình thích và tên Hàn Tử Tuyết được hô to nhất

Điều này khiến Hữu Tuệ cảm thấy bực tức

Tử Tuyết giữ nguyên khuôn mặt lạnh nhìn xuống khán giả. Bộ đồ chị mặc khá đơn giản đó là một chiếc váy trắng tinh chưa đến đầu gối nhưng lại rất kín và khác với những thí sinh còn lại toàn ăn mặc gợi cảm

...........

.......

....

Sau ba phần thi., Phần cuối cùng là phần thời trang do nhà trường đầu tư. Ko được trang điểm, ko đi giày cao gót, ko được làm tóc....

Bây giờ chỉ còn lại 5 thí sinh

- Lý Lan Hạ - 11a1

- Dương Mỹ Vân - 10a5

- Thái Minh Vy - 12a3

- Vũ Hữu Tuệ -11a1

Và người đang đứng đầu với số điểm cao nhất là Hàn Tử Tuyết 12a1

- Phần cuối cùng này. Các em đã biết luật chơi. Đây là lần cuối cùng cho học sinh toàn trường bỏ phiếu và bình chọn nên các em hãy nhanh tay bình chọn thí sinh mà mk thích nhất bằng việc đến khu vực sau sân khấu lấy cáp của thầy tổng phụ trách và viết tên thí sinh mình yêu thích vào đó rồi bỏ vào hòm..... và bây giờ mời 5 thí sinh còn lại bước lên sân khấu - Mc dứt lời. Tiếng nhạc nổi lên. Tiếng học sinh ồ ạt nhốn nháo khi thấy 5 thí sinh bước ra , ko son phấn,.tóc buộc thẳng và đi dép lê

Mấy thí sinh giờ biến thành những cô nàng hoàn toàn khác với vẻ đẹp son phấn của ba vòng trước làm mấy boy thất vọng tràn trề riêng có Tử Tuyết vẫn đẹp và lỗng lẫy hơn bao giờ hết,.Hữu Tuệ cũng đẹp ko kém nhưng trông nhỏ quê hơn

- Hàn Tử Tuyết...Hàn Tử Tuyết - Tiếng hô hò gọi tên Tử Tuyết, những băng rôn và pháo bông ở phía dưới ko khác j đi biểu tình

- Chị Tuyết đẹp quá - Thiên Anh thốt lên, hai tay chắp vào nhau 1 động tác thật dễ thương bất chợt đụng phải ánh mắt của người con trai đứng bên cạnh làm cô nàng tụt cả cảm hứng hò hét

Khánh Anh dã man quá @@@

- trước khi vào phần thi. 5 thí sinh sẽ có vài điều nói với khán giả - MC

......

...

- Hàn Tử Tuyết tôi chưa mong ước điều j từ lớn đến bé cả, nhưng bây giờ tôi có 1 điều ước là khi mất đi tôi. mong người ấy sẽ sống tốt - hàn Tử Tuyết nói lạnh tanh và nhìn về phía Nhất Nam khiến anh khó hiểu

Sao Tử Tuyết lại nói câu đó chứ - Dòng suy nghĩ của Nhất Nam

Anh thấy Tử Tuyết nhìn mình lên cười toe toét và giơ tay lên vẫy vẫy. Khác với vẻ mặt tươi cười của Nhất Nam là hai vẻ mặt buồn rười rượi của Đường Vy và Thiên Anh vì hai cô đã biết lý do mà chị nói ra câu ấy còn Khánh Anh thì lạnh tanh đến nỗi truyền cả ít lạnh sang người đứng bên cạnh khiến Thiên Anh rùng mình

Nghe Tử Tuyết nói câu ấy,.hàng loạt học sinh ( nữ sinh là chủ yếu ) hướng mắt về phía Nhất Nam....cho đến khiến sự bá khí của Khánh Anh toát ra thì họ mới chịu nhìn lên sân khấu

- Tôi là Vũ Hữu Tuệ, tôi mong các bạn ủng hộ tôi trong cuộc thi lần này. Chấm hết - hữu tuệ nói kèm theo cái nháy mắt tinh nghịch khiến lũ con trai lè lười ra mà chết ( @@@)

....

- Trước khi vào phần thi. Học sinh Lý Nhất Nam lớp 12a1 có một tiết mục dành tặng cho tất cả mọi người và 1 người đặc biệt của em ấy, mời Lý Nhất Nam lên sân khấu - Mc nói xong, sân trường như động đất trước sự tàn phá của học sinh từ nam đến nữ, từ thầy cô đến bảo vệ.

Lần này ko phải pháo bông nữa mà là cả một tràng pháo hoa bắn lên ko trung tuyệt đẹp

Nhất Nam lên sân khấu. Tiếng nhạc nổi lên như đã được sắp đặt sẵn. Tiếng nhạc lên đến đỉnh điểm là giọng hát tha thiết của anh vang lên. Giọng hát hay và tràn đầy cảm xúc làm náo động cả trường

Bao nhiêu ngày qua anh vẫn luôn mong gặp em

Trong tình yêu sợ nhất điều gì em biết không?

Là khoảng cách khi ta xa rời nhau

....

....

....

Anh yêu em và sợ mất em người biết không ?

Vì anh biết không ai ngu ngơ bằng anh

Mãi Mãi cho đến mai sau

Anh vẫn luôn dại khờ thế thôi

Anh không biết có thể giữ em được không?

Anh cần em

[ Nỗi lo của anh - Hồ Quang Hiếu ]

Khác hẳn với không khí ồn ào trước khi anh lên sân khấu, giờ tất thảy đã và đang chìm trong lời ca của anh một cách xay xưa...những cánh tay hàng loạt giơ lên đung đưa từ bên này sang bên khác như đang thưởng thức 1 màn trình diễn của ca sĩ mà họ mến mộ.

Nhất Nam vừa hát vừa nhìn về phía Tử Tuyết,.có lẽ lời bài hát chính là lời anh muốn nói với người con gái anh yêu. Tử Tuyết như đóng băng trong lời bài hát..chợt 1 nỗi buồn càng dâng cao hơn...làm sao để rời xa anh 1 cách nhẹ nhàng mà ko khiến anh đau đây...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 23

Kết thúc bài hát và một tràng vỗ tay nỗi lên như sóng thần, nữ sinh chen chúc nhau chạy lên sân khấu để tặng hoa cho Nhất Nam ( chả biết háck hoa ở đâu mà nhanh thế nhở )

Thầy cô cũng phải khâm phục giọng hát của Nhất Nam, phải nói là rất hay

- Cảm ơn em đã tạo thêm ko khí cho cuộc thi. - Mc nói với Nhất Nam và anh chỉ gật đầu rồi đi xuống sân khấu như 1 lãng tử làm khuấy động bao trái tim ở đây

- Rồi phần thi cuối bắt đầu - Mc dứt lời

Cơn choáng váng liền ập đến khiến Tử Tuyết ko thể đứng vững được

Cố lên mà...cố lên đừng bị sao lúc này.... - Tử Tuyết nói nhỏ, tay cô chạm đến mũi thì chạm vào những giọt máu cam đang tí tách rơi xuống....

Tử Tuyết lau lấy và cố tỏ ra tỉnh táo nhất, cô nhất định ko thể để mình ngất ngay trên sân khấu thế này được. Nếu cô ngất chốn đông người như này ắt có chuyện lớn xảy ra vì số lượng fan trong trường của cô khá đông

- Hình như chị Tuyết ko ổn rồi - Đường Vy chắp tay nhìn lên sân khấu 1 cách lo lắng. Thiên Anh cũng đang chú ý đến từng cử chỉ hành động của chị. Ruột gan cô rối loạn hết cả lên

- Sẽ ko sao đâu mà - Thiên Anh cố nói để trấn an mình và nhỏ bạn

Lại hướng về phía sân khấu

Những bước đi uyển chuyển như siêu mẫu của 5 thí sinh và những bản nhạc nhẹ vang lên, đèn laser chiếu và phun khói trông y sân khấu điện ảnh thật

- Chị Tuyết bị sao ý nhỉ? Lần này chị thi kém quá. Ko khéo nhỏ Hữu Tuệ lại

vuợt qua thì chết? - Nữ sinh 1

- Chúng mày yên tâm. Chị Tuyết được học sinh trường mình mến mộ hơn là nhỏ Hữu Tuệ mà. Chắc chắn chị sẽ thắng - Nữ sinh 2

- Nhưng còn phần đánh giá của ban giám khảo nữa chứ?

- Thôi để xem đã....

....

- Kết thúc phần 1 của chặng cuối. Và bây giờ là lời nhận xét của BGK - Mc

- Các em có tiến bộ hơn năm trước rất là nhiều. Đặc biệt là em Hữu Tuệ là học sinh mới nhưng em rất có năng khiếu trong phần thi cuối này - nghe đến đây Hữu Tuệ sướng - Nhưng em Tử Tuyết vẫn là vượt nổi trội nhất, tôi đánh giá em Tử Tuyết rất cao - Hiệu trưởng nói tiếp vế sau khiến Hữu Tuệ vỡ mộng

- Tôi thấy em nào cũng đẹp hết nhưng vượt bậc vẫn là em Tử Tuyết - Cô giáo thanh nhạc khối 12

- Em Mỹ Vân và Minh Vy có nét giống nhau về dáng đi nên tôi ko thể nào chọn 1 trong 2 em được, còn Hữu Tuệ thì tôi thấy em ko hợp với những bộ đồ quê như này nên độ xinh của em giảm đi rất nhiều. Còn em Tử Tuyết và Lan Hạ là nổi bật nhất theo tôi nhing - Cô thanh nhạc khối 11

- Cô rất thích phần trình diễn của các em. Em nào cũng có dáng đi đẹp hết nhưng em tử Tuyết vẫn để lại ấn tượng sâu sắc nhất đối với cô - cô thanh nhạc khối 10

Và....

- Chị Tuyết. Chị sao thế kia....

- Chị Tuyết...ngất kìa....ôi ko....

Thiên Anh và Đường Vy vội vã chạy lên sân khấu nhưng ko nhanh bằng Nhất Nam và Khánh Anh

Hai hotboy chạy lên mà ko học sinh nào dám cản đường và cũng ko học sinh nào dám chạy đến gần hóng hớt.

Cả trường như náo loạn, những cái mồm lại đua nhau bàn bạc. Tử Tuyết ngất ngay trên sân khấu cũng khiến thầy cô và ban giám khảo đều e ngại tiếc nuối

- 4 thí sinh còn lại vẫn tiếp tục thi còn thí sinh Tử Tuyết vì 1 lý do nên ko thể thi được nữa, nên hiện tại chỉ còn 4 thí sinh. theo luật thi thì chưa thi xong mà có chuyện j xảy ra coi như thí sinh đó bị loại. Nhà trường rất tiếc cho thí sinh Hàn Tử Tuyết năm nay. các em vẫn bình chọn bình thường nhưng ko còn thí sinh Tử Tuyết nữa...

Hữu Tuệ cười nhếch mép và nghĩ lần này nhỏ sẽ làm hotgirl độc ở trường này.

Tại bệnh viện...

- Bác sĩ. bạn tôi sao rồi - Nhất Nam thấy ông bác sĩ đi ra từ phòng khám bệnh của Tử Tuyết liền bật dậy từ ghế ngồi và hỏi

- Bệnh nhân bị....

- A ha...bác sĩ...ơi a haaa....ra đây cháu nhờ việc đã - Đường Vy cười chặn họng bác sĩ để cản lại lời nói tiếp theo của bác sĩ

Thiên Anh hiểu ý Đường Vy lên cố níu Nhất Nam lại ko cho Nhất Nam ra gần bác sĩ , đợi đến khi Đường Vy có 1 vài lời dặn dò bác sĩ đã

- Hai em làm j vậy? - Nhất Nam hơi cau mày

- Đường Vy có việc muốn hỏi bác sĩ thôi mà anh - Thiên Anh nhỏ giọng

Hai người làm thế cũng chỉ vì Tử Tuyết ko muốn cho Nhất Nam biết chuyện cô bị bệnh máu trắng, vì ko muốn Nhất Nam lo lắng mà ăn ko ngon ngủ ko yên nên bắt buộc Đường Vy và Thiên Anh phải nói dối

....

Bác sĩ trở lại với 1 gương mặt ko bình thường cho lắm

- Bác sĩ, nói đi chứ bệnh nhân đó bị sao mà lại ngất vậy? - Nhất Nam vội vã

- Bệnh nhân thức khuya nhiều quá dẫn đến thiếu giấc nên ngất là chuyện bình thường, mọi người nhớ dặn dò bệnh nhân ngủ sớm hơn và giữ gìn sức khoẻ là được

- Được rồi. Cảm ơn bác sĩ - Nghe xong Nhất Nam thấy đỡ lo lắng hơn hẳn nhưng Khánh Anh thì ko, càng ngày Tử Tuyết càng ngất nhiều hơn chắc chắn bệnh tình của cô đang chuyển biến xấu

Tại cuộc thi.,..

Hữu tuệ đã giành giải nhất và đạt được danh hiệu hotgirl của trường

- Đã bảo Vũ Hữu Tuệ này sẽ thắng mà...hâhaa - Hữu Tuệ cười lớn trong khi họp lớp sau lúc thi

- Ăn may thôi bạn. Chị Tuyết mà ko ngất thì bạn cũng chẳng được - Girl 1

- Đúng rồi đó

- Chỉ là ăn may...ko xứng j hết

...

tiếp theo là cả lớp hùa vào bênh Tử Tuyết

- CHúng mày điên hết à mà ăn may. Đúng là nói chuyện với lũ náo ngắn chán thật - Hữu Tuệ đập bàn rồi bỏ đi ko thèm họp hành j với lớp nữa

Hữu tuệ vừa đi được 1 lúc thì GVCN vào lớp

- Năm nay lớp ta có 1 bạn đạt danh hiệu hotgirl lên nhà trường tặng tập thể lớp 2 triệu để đi ăn mừng

- thôi chả cần, nhân vật chính về rồi cô ạ - nữ sinh mỉa mai

- Ko cần ăn đâu cô. Chắc j bọn em đã nuốt nổi - Nam sinh

.......

Tan trường....
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 24
Ko gian đang yên lặng thì tiếng chuông điện thoại của Thiên Anh vang lên phá tan vái yên lặng đó.

- Em ra ngoài nghe - Thiên Anh hơi cúi người rồi lặng lẽ ra ngoài nghe điện thoại

- Alo anh Kỳ bảo j em?

- Em để sợi dây chuyền màu đồng hình bọ cạp của anh ở đâu rồi - Thiên Kỳ

- Em để ở giường anh ý ạ

- Anh ko thấy. Em về tìm hộ anh cái đi. Mất nó là ko xong với anh đâu đấy - Thiên Kỳ quát. Đây là lần đầu tiên anh to tiếng như vậy qua điện thoại với Thiên Anh, Thiên Anh vội vâng lời rồi cúp máy, trong lòng cô có j đó bất an hơn bao giờ hết. Cô cảm thấy lạ vì giọng nói gay gắt của Thiên Kỳ hôm nay...

Thiên Anh vào trong phòng bệnh để chào mọi người 1 tiếng rồi cô mới ra về

- Đường Vy và hai anh ở lại nhé. Em có việc phải đi gấp. Bao giờ chị Tuyết tỉnh báo với em được ko ạ?

- Thiên Em cứ đi đi, mà em có xe ko. - Nhất Nam

- Dạ em đi taxi - Thiên Anh

- Khánh Anh chở Thiên Em về đi, đi taxi giờ nguy hiểm lắm - Nhất Nam nhìn sang tảng băng đã nghịch điện thoại ở phía ghế sofa gần cửa sổ

- Thôi em ko phiền tới anh ấy. Em tự về được - Thiên Anh nói rồi chạy đi. Cô biét có vẻ Khánh Anh ko thích điều này và cô cũng ko muốn làm cho ai khó xử

- Tôi đưa em về được - Khánh Anh chộp lấy tay của Thiên Anh lại và lạnh lùng nói

Thiên Anh ngớ người vì hành động của anh.

- Thôi về đi - Nhất Nam

Nãy giờ ko thấy Đường Vy lên tiếng thì ra cô nàng đang ngủ. Chắc lo lắng đến nỗi phát mệt

Đi theo bóng dáng cao lớn của Khánh Anh. Thiên Anh có cảm giác lạ vô cùng, như mình đang được che chở và bảo vệ vậy...vừa mới nghĩ đến đây thì lập tức anh lôi ngay cô ra khỏi suy nghĩ đó

- Em đi đâu?

- Dạ...dạ anh cho em đến đường....( địa chỉ nhà Thiên Kỳ )

Bất giác Khánh Anh nhíu mày, anh cảm thấy địa chỉ này quen quen

- Nhà em ở đó ?

- Dạ ko. chỗ đó là nhà anh trai em.

- Tên?

- Anh ý tên Thiên Kỳ

Khánh Anh ko hỏi nữa. Anh nghĩ có lẽ mình đã nhầm với tên nào đó....

Khi Thiên Anh đọc số địa chỉ đó. Khánh Anh đã nghĩ ngay đến Thiên Bảo rồi...nhưng khi nghe Thiên Anh nói người đó tên Thiên Kỳ thì anh mới ko tưởng tượng trong đầu nữa

( Khánh Anh có biết Thiên Bảo tên thật là Thiên Kỳ đâu)

Ra đến chỗ để xe...

- Anh....em ko đi đâu. Thôi em đi taxi cũng được

Vừa nhìn thấy Khánh Anh dắt xe máy ra. Thiên Anh đã hoảng hốt lên và ko muốn đi nữa

- Sao? - Khánh Anh hơi khó hiểu

- Em ko...em ko đi xe máy đâu - Thiên Anh xua tay

- Em muốn làm cao? - Khánh Anh lạnh lùng, lời nói đó của anh khiến cô bất giác khó chịu. Khánh Anh nghĩ Thiên Anh thích đi ô tô chứ ko muốn đi xe máy nhưng anh nào đâu biết lý do thật sự

- Ko phải vậy. Em sợ xe máy. Em ko đi được xe máy. Em ko....

- Em làm tôi khó chịu - Khánh Anh cướp lời của Thiên Anh. Thiên Anh thấy mình thật phiền phức đối với anh

Khánh Anh cất xe máy đi và lấy ô tô ra. Chiếc ô tô có hình con bọ cạp to bản ở 4 cánh cửa và có sọc đen trắng

Thiên Anh lặng lẽ vào trong xe. Suốt chặng đường cả hai đều im lặng ko nói 1 câu nào. Thiên Anh thì bồn chồn còn Khánh Anh thì lạnh như băng

Đến đúng địa điểm Thiên Anh nói...nhưng chỉ dừng ở đầu ngõ vào vì Thiên Anh bảo vậy

- Cảm ơn anh đưa em đến đây. Em vào trong đây.- Thiên Anh cúi nhẹ người

Khánh Anh ko nói j đạp thắng xe và cho xe quay đi. Đúng lúc đó Thiên Kỳ bước ra

- Sao thằng Kevin lại đến đây

Vừa nhìn thoáng qua thấy chiếc xe huyền thoại của Khánh Anh. Thiên Kỳ nhận ra luôn chủ nhân

- Thiên Anh...em quen thằng Kevin sao? - Thiên Kỳ hỏi

- Đâu ạ...Kevin nào cơ anh...?

Thấy Thiên Anh nói ko ngập ngừng mà thằng tuột, Thiên Kỳ chắc chắn cô nói thật nên ko muốn hỏi nhiều nữa mà vào luôn đề tài chính

- Em vào tìm lại chiếc vòng đó cho anh.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 25
Thiên Anh theo Thiên Kỳ đi lên phòng của anh.

Thiên Anh xem hết chỗ này đến chỗ kia. Tìm hết mọi ngóc ngách nhưng ko thấy chiếc vòng hình con bọ cạp đó đâu. Thoáng nhìn gương mặt của Thiên Kỳ mà Thiên Anh phát sợ. Hôm nay anh có biểu hiện khác quá làm cô sợ

- Em chỉ để trong phòng anh, mà em nhớ rõ là em để ở trên giường anh em đâu có lấy hay vứt đi đâu mà giờ ko thấy

- Em nhớ kỹ lại đi, nó mà mất thì....- Thiên Kỳ bỏ lửng câu

Thiên Anh ỉu xìu lục lọi tiếp nhưng kiếm hoài mà ko thấy

- mày rúc ở đâu rồi chứ - Thiên Anh lẩm bẩm

Come back home - bài nhạc chuông của Thiên Anh lại vang lên

Thiên Anh lập tức bắt máy

- Alo Đường Vy hả? Có chuyện j ko?

- Chị Tuyết tỉnh rồi. Giờ chị ấy được anh Nam đưa về rồi. Tao sang nhà mày nha

- Thôi tao đang có việc bận. Tao ko có nhà đâu

- Vậy hả? Thôi vậy.cúp máy đi, mai gặp lại ở trường nha

- Uh Ok.

- Băng.Mau tìm đi - Giọng Thiên Kỳ cất lên khiến Thiên Anh giật mình

- Nhưng kiếm hoài có thấy đâu anh - Thiên Anh buồn bã trả lời, cô nghĩ cái vòng đó rất đặc biệt đối với anh nhưng nó là j chứ. Anh chưa có bạn tri kỉ, trước khi mẹ đi cũng ko để lại vật j cho anh nhưng sao đối với anh chiếc vòng đó lại quan trọng như vậy

Em biết chiếc vòng đó quan trọng thế nào ko? Nếu năm ấy thằng Kevin ko bị rơi chiếc vòng này thì anh cũng chẳng biết ai đã phá hoại gương mặt của anh ra thế này? Anh quyết phải trả thù, xong anh sẽ đưa em sang Mỹ sinh sống - Thiên Kỳ vừa nghĩ vừa nhìn Thiên Anh

- Thôi ko tìm nữa. Giờ muộn rồi em về đi

- Nhưng...

- Em về đi...- Thiên Kỳ nhắc lại lần nữa

Thiên Anh gật đầu rồi chào tạm biệt anh.

Tối. Màu đen như cánh cửa ngăn cách giữa ngày và đêm. Mọi thứ trở lên lung linh huyền ảo. Những cây xanh bên đường được treo đèn nhấp nháy. Những bảng hiệu của shop hay quán bar đều lung linh trong màu sắc của đèn Leg.

Dòng người vẫn tấp nập, đi đến đầu ngõ. Thiên Anh mới bỏ điện thoại ra định gọi taxi nhưng Pin yếu ko thể thực hiện cuộc gọi và cụp phát sập nguồn luôn

Cô chỉ đứng thở dài và tự đi bộ ra đường để đón taxi nhưng chờ mãi ko thấy 1 bóng dáng taxi nào đi qua. Những dòng xe lướt qua 1 cách vô tình. Chỉ có mấy tài xế xe ôm luôn vẫy gọi cô nhưng cô lại hoảng sợ và nhiệt liệt từ chối

Một mình bước đi, một chiếc ô tô ngang qua. Mở cửa kính và ngang nhiên đùa giỡn trước mặt Thiên Anh

Theo phản xạ. Bị chiếc ô tô đó chặn lại. suýt chút nữa thì va vào người nên Thiên Anh đã lùi lại vài bước

Cô ko thể nào kìm chế nổi nỗi đau trong lòng khi thấy....

Đúng vậy. Một chàng trai và 1 cô gái đang tình tứ với nhau trên xe và ko ai khác đó chính là Vương Khang - mối tình cũ khó quên của cô

Tại sao chứ. Tại sao cho em nhìn thấy. Anh muốn giết chết trái tim em mới hả dạ sao? - Thiên Anh cố nuốt nước mắt vào bên trong và lớn giọng

- Anh học cách mất lịch sự ở đâu đấy?

- Ko, anh chỉ muốn cho người yêu cũ của anh biết mặt người yêu mới của anh thế nào thôi.- Vương Khang kéo dài chữ người yêu cũ, nó như 1 vết dao rạch vào tim Thiên Anh rỉ máu

- Ôg thì ra con nhỏ này năm xưa anh đá đó hả. - Nhỏ ngồi trên xe vang giọng giễu cợt.

Vương Khang nở nụ cười ngọt ngào với nhỏ kia...mà nụ cười đó đã từng là nụ cười duy nhất anh luôn cười khi ở bên Thiên Anh...giờ nó đã ko còn là của riêng cô rồi

- Em ko cần biết. - Thiên Anh trả lời câu hỏi của Vương Khang và nhìn nhỏ . Cô vẫn cười và bỏ đi

Vương Khang mỉm cười nhìn theo dáng chạy của Thiên Anh mà đâu biết có những giọt nước mắt đang rơi..rơi nhiều....

Về đến nhà, Thiên Anh vùi mình vào đống bài vở ở trường, ko nghĩ ngợi nhiều nữa, cô quyết cất Vương Khang trong ngăn lạnh của trái tim, ko bao giờ mở ngăn đó ra nữa và cô sẽ ko bao giờ tha thứ cho anh vì chính anh đã làm tổn thương cô quá nhiều rồi

Nhật ký ngày...tháng...năm....

Hiểu ko cái cảm giác của em bây giờ...

Cảm giác đứng từ xa nhìn nụ cười đã từng hướng về em giờ ko còn là của em nữa

Cảm giác phải nghe những lời chế giễu từ những người khác Ờ thì ra con này bị đá

Ấy vậy mà em vẫn cười...

Anh đã cho em bao niềm hy vọng thế nhưng cuối cùng thì sao????....chính anh lại là người dập tắt đi bao niềmi hy vọng đó. Niềm tin em trao anh cũng có giới hạn và nó đã hết hạn từ lâu rồi nhưng sao em vẫn yêu anh thế này. Em sai rồi...em sẽ quên anh...

Đúng là...yêu 1 người như cầm dao đâm vào trái tim mình. Rút ra thì nó chảy máu nhưng để nguyên đó thì nó sẽ âm ỉ nỗi đau và hành ta tới chết.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 26
Sau vụ Tử Tuyết bị ngất trên sân khấu đã làm rung động trường Light, học sinh luôn mở miệng ra là nói Tử Tuyết bị bệnh j đó....v...v... nhưng Khánh Anh đã giải quyết gọn lẹ bằng việc đăng bài trên webside của trường là Hàn Tử Tuyết thức khuya nhiều lên ngất là chuyện bình thường. còn ai mà bàn tán nữa thì lập tức rút hồ sơ chuyển trường..

Thế nên ko học sinh nào nhắc đến chuyện đó nữa.

Tại biệt thự của Khánh Anh

Tử Tuyết và Nhất Nam cũng đang có mặt ở đây và chuẩn bị đi học

Một cô gái bước vào, trông cô ta rất xinh, bận trên mình một bộ váy rất đẹp,tóc được cột cao và hất mái chéo, cô nở nụ cười thật tươi

- Thiên Anh. Lâu ko gặp em thế nào rồi. - Nhất Nam vừa nhìn thấy cô gái liền hỏi luôn

( Vương Thiên Anh nhé ko phải Vĩnh Thiên Anh )

- Em vẫn khoẻ, mọi người chuẩn bị đi học hả? - Yun cất tiếng

- Ừ em. - Nhất Nam

- Tiếc là em ko đi học được. công ty em quản lý bận quá ko thì em đã xin 1 chỗ ngồi của xe anh Khánh Anh để đi học rồi - Yun cười

- Chuyện em với Khánh Anh đính hôn là sao? - Tử Tuyết lên tiếng

Nhắc đến chuyện này. Yun có vẻ hơi buồn và lo lắng nhưng cô vẫn cười tươi

- Chắc sẽ sớm thôi, tại anh Khánh Anh bất ngờ quá nên ảnh chưa ra quyết định được

- Ồ thế à? - Nhất Nam và Tử Tuyết đồng thanh

- Đi học - Khánh Anh từ trên gác bước xuống và đánh rơi 1 câu nói rất chi là lạnh lùng

- Đi thôi, em ở nhà nhé - Nhất Nam cười rồi đứng dậy, anh cầm cả balo của Tử Tuyết luôn

- Vâng - Yun cười tươi nhìn Nhất Nam và Tử Tuyết rồi chạy nhanh đến chỗ Khánh Anh, cô cầm tay anh và định ôm anh

- Anh...

- Buông ra, tôi đi học - Khánh Anh hờ hững và gạt tay mình ra khỏi tay Yun

- Em chờ anh về nhé, tạm biệt anh - Yun cười rồi nhún chân hôn nhẹ lên môi Khánh Anh khi anh chưa kịp phản ứng thì cô lại nháy mắt và chạy ra ngoài

Khánh Anh hừ lạnh rồi cũng ra xe...

...........

- Hư...bỏ tôi ra...đi...bỏ ra...tôi còn đi học...bỏ ra.....

- Cô em làm j mà nóng thế, em đi bộ ko mỏi hả. Lên xe anh chở

- Tôi ko đi xe máy đâu. Bỏ ra đừng kéo nữa...xin anh đấy

- Cô em thích đi xe j anh cũng có...đi...cùng...*.ựa...rầm..*..

Tên thanh niên chêu ghẹo Thiên Anh bị một cái đạp và lên gối liền ngã xuống đập đầu vào xe máy

- Mày muốn chết? - Giọng Khánh Anh vang lên làm bầu trời đang xanh trở lên u ám và đầy bá khí

- Em ko...em ko...em...- Tên đó hoảng sợ vì nhận ra người trước mặt mình nên chạy mất cả dép

- Thiên Anh/ Em....em có sao ko? - Tử Tuyết/ Nhất Nam đồnh thanh

- Em ko sao?

- Lên xe Khánh Anh đi - Tử tuyết

- Thôi em đi bộ cũng được. Sắp đến trường rồi mà - Thiên Anh từ chối

- Em có thường xuyên bị chêu chọc thế này ko? - Tử Tuyết hỏi

- Em ko. - Thiên Anh lắc đầu

- Thôi Thiên Em lên xe Khánh Anh đi cùng đến trường luôn - Nhất Nam

- Nhưng....- Thiên Anh định từ chối tiếp nhưng Khánh Anh ko nói j hành động luôn

Anh kéo tay Thiên Anh lên xe ngồi cạnh vị trí lái của anh, động tác khá nhanh khiến Thiên Anh ko thể phản kháng được.

Cô nghĩ sao Khánh Anh lại luôn có những hành động kì quặc như thế này chứ...

Đến trường....

Thiên Anh vào đến lớp là bắt gặp ngay Hữu Tuệ muốn kiếm chuyện với cô

- Thiên Anh thu hút được nhiều hotboy nhở? Làm cách nào thế chỉ mình với

- Hữu Tuệ cười gian xảo và nói mỉa mai

- Thu hút j? - Thiên Anh nhíu mày

- Ngày xưa là bạn gái của anh tớ ( nói ngọt dễ sợ ) giờ lại đi chung xe với Khánh Anh, bộ bây giờ bạn là bạn gái của anh ta sao? Thu hút ghê còn j?

- Thu hút cả bạn nữa đấy ko phải nói nhiều, Thiên Anh mình về chỗ - Đường Vy từ phía sau Hữu Tuệ cất tiếng và nhìn Hữu Tuệ bằng ánh mắt đầy đạn rồi quay sang Thiên Anh nghiêm nghị

- Đúng là cắn hóng mà - Hữu Tuệ nhìn thằng vào mặt Đường Vy và nói

- Cho nói lại nhé, bạn chuyển vào cái lớp này coi xem bạn nào thân với bạn chưa. Loại người chỉ biết nói này nói nọ người khác mà đòi làm hotgirl của trường à? Có mà hot-dog thì hợp hơn đó - Đường Vy

- Hotdog là xúc xích mà Vy - Thiên Anh nhảy vào

- Ko. Ý tớ ( oái tớ cơ đấy ) ko phải thế mà là....tự hiểu...- Đường Vy nói giọng nai khiến Hữu Tuệ phát bực

- Mày đừng để tao động vào là ko xong đâu - Hữu Tuệ quát

- Tiêm dại là cùng chứ j ? - Đường Vy cười lớn

- 21 mũi thôi - mấy đứa bên ngoài chen vào

- Đúng là bọn hách dịch mà - Hữu Tuệ ko muốn cãi nữa. Nhỏ rất yếu thế trong việc đấu võ mồm mà Đường Vy lại rất mạnh trong việc này, nhỏ chỉ chuyên hành động bằng chân tay thôi chứ ko hành động bằng mồm nhiều...
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
930
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 27
Sân sau trường. 1 đám nữ sinh tụ tập ko có 1 thành viên nào lớp 11a1 mà chỉ có những nữ sinh của các lớp khác từ khối 10 đến khối 12 đều có cầm đầu là Hữu Tuệ

- Tức chết mà. Con nhỏ Đường Vy đó với con Thiên Anh ngứa mắt thật - Hữu Tuệ đập chân đạp tay vào mấy cái cây ở sân sau trường

- Chị có cần tụi em giúp ko?

- Cần thì cần. Con Đường Vy làm tao chướng mắt quá chúng mày làm sao mà cho cả hai con thân với nhau khổ suốt ngày thì làm

- Vâng chị - Cả lũ đồng thanh

Tan học...

Tại nhà của Hữu Tuệ

- Anh hai...anh cho mấy thằng vệ sĩ xử cho em con Đường Vy với con Thiên Anh học cùng em đi

- Lại có chuyện j?

- Tụi nó bắt nạt em gái anh này!

- Gì chứ. Em ko bắt nạt tụi nó thì thôi làm j có chuyện ngược đời đó

- Thế anh có xử cho em ko? - Hữu tuệ lên giọng

- Cứ từ từ đi em

- À anh này. Dạo này em thấy nhỏ Thiên Anh thân với Khánh Anh lắm, ko biết hai người họ là j của nhau nữa..hay là người yêu nhỉ. Nhưng mà với trình độ kém cỏi như con Thiên Anh mà lại là bạn gái của Khánh Anh được á

- Khánh Anh là thằng nào?

- Khánh Anh là tên thật của Kevin chủ Hắc Long mà anh, cái này em mới điều tra được.Ha Ha

- Thật hả? - Vương Khang thốt lên như ko tin

- Lần anh dẫn em đi bar em gặp cái tên Kevin đó rồi. Mà hắn học cùng trường em thấy lũ học sinh toàn gọi là Khánh Anh nên em biết chứ. Mà bọn anh trong giang hồ bao năm mà cái tên thật của người đứng đầu thế giới ngầm mà ko biết nữa

- Thì ai nói đâu mà biết

- Thế giờ biết rồi chứ j?

- Ừ. tối đi bar cùng anh ko?

- ko. tối nay em hẹn lũ đàn em có việc rồi

- Ừh

...

Tối...

Tại bar Vinzy

- Thiên Anh...cứ vào đi ko phải sợ. Có tụi chị bảo vệ rồi - Tử Tuyết thấy Thiên Anh có vẻ lo ngại nên chị đã mở lời

- Vâng - Thiên Anh gật đầu đồng ý

Vào bên trong tiếng nhạc đập mạnh làm tim Thiên Anh đập mạnh ko kém, hôm nay Đường Vy có việc bận đột xuất lên ko thể đến bar cùng mọi người được

Thiên Anh cùng Khánh Anh, Tử Tuyết, Nhất Nam ngồi ở bàn vip cạnh sàn nhảy nhất.

Phía xa xa là một nhóm đàn ông trong đó có Vương Khang, Vương Khang đã nhìn thấy Thiên Anh từ lúc cô mới bước vào, đã thế cô lại đi cùng Khánh Anh nên Vương Khang có chút tính toán

Vương Khang cũng nghie giống Hữu Tuệ là Thiên Anh với Khánh Anh là 1 cặp nên Thiên Anh mới có thể đi chung với 3 người hổ báo như Khánh Anh,Tử Tuyết với Nhất Nam như người 1 nhà vậy chứ.

Vương Khang tới gần bàn của bọn Khánh Anh và nói ngọt ngào với Thiên Anh khiến cô nổi ga dà vì sự đểu cáng của anh

- Em yêu,.sao em lại ở đây?

- Em quen hắn sao? - Nhất Nam và Tử Tuyết cùng đồng thanh ( hai người này hợp nhau ghê luôn )

Thiên Anh chưa kịp trả lời thì Vương Khang chặn họng cô bằng lời nói

- Phải, chúng tôi là người yêu của nhau

- Anh bị điên à? - Thiên Anh quát vào mặt Vương Khang, cô rất thích anh nói ra câu nói như này để khẳng định cô là bạn gái của anh nhưng đó chỉ là ngày xưa...còn bây giờ cô quá tuyệt vọng vào câu nói này rồi, cô sẽ ko tin lời anh nói là sự thật. Anh chỉ muốn cô đau đớn hơn nữa mà thôi

- Ko phải đâu chị, anh ta nhầm người hay sao ý - Thiên Anh quay sang nói với Tử Tuyết

- Em yêu, cho anh xin lỗi chuyện hôm qua mà, làm j giận lâu vậy? - Vương Khang vừa nói vừa liếc nhìn thái độ của Khánh Anh nhưng Khánh Anh vẫn dửng dưng lạnh lùng như ko có chuyện j

- Anh bị điên à? - Thiên Anh lặp lại câu này lần thứ hai

- ra chỗ khác - Khánh Anh lên tiếng, ý anh là bảo hai người ra chỗ khác mà nói

- Ồ ghen à? - Vương Khang nói câu này khiến Tử Tuyết. Nhất Nam và đặc biệt là Thiên Anh đều ngạc nhiên level max còn riêng Khánh Anh thì ko có biểu hiện gì. Anh cứ vẫn lạnh lùng và lạnh lùng thế thôi

- Thiên Anh,. nếu em có chuyện j muốn nói với hắn ta thì ra chỗ khác nói nhé. Chứ kẻ thù đứng gần mình thế này khó chịu lắm - Tử Tuyết lạnh lùng ko kém Khánh Anh

- Em ko có j nói cả - thiên Anh nhìn chằm chằm vào Vương Khang , trong lòng cô có 1 dấu hỏi to đùng, ko biết Vương Khang muốn j nữa. Đã vậy Tử Tuyết lại nói anh ta là kẻ thù của mấy người nên Thiên Anh biết mối quan hệ của mấy người này hẳn là ghét nhau...

Vương Khang nhìn thấy Khánh Anh có vẻ khó chịu. hắn ta nghĩ Khánh Anh khó chịu vì Thiên Anh nhưng đâu biết Khánh Anh đang khó chịu vì có kẻ thù làm ổn nơi cậu ăn chơi.

Vương Khang lập tức nắm tay Thiên Anh đứng dậy 1 cách tình tứ trước mặt cả 3 người nhằm khiêu khích Khánh Anh nhưng Khánh Anh vẫn để ngoài mắt

- Anh bỏ ra, muốn đưa em đi đâu - Thiên Anh vùng vẫy ra khỏi tay Vương Khang muốn kéo mình ra chỗ khác

- Em yêu...- Vương Khang lên tiếng

Ra 1 chỗ khác. Vương Khang áp Thiên Anh vào góc tường và nói lời thân mật

- Quay lại với anh em yêu nhé!

- Ko, anh chỉ muốn em bị tổn thương thôi, anh có thương em đâu

- Lần này anh nói thật

- Ko, anh quen với bao người khác rồi còn tình tứ với họ trước mặt em. Em ghét anh.

- Anh tình tứ vậy để chọc tức em. anh muốn xem em còn yêu anh ko thôi mà

- Ko...em ko thể...em yêu người khác rồi. Em có người yêu rồi. Anh buông ra đi - Thiên Anh vùng vẫy trong bàn tay rắn chắc của Vương Khang

Người yêu mà Thiên Anh vừa nói khiến Vương Khang liên tưởng ngay đến Khánh Anh, Vương Khang nở nụ cười nguy hiểm

- Em đang nói dối đúng ko. Em vẫn còn yêu anh, em chưa có người yêu mới. - Vương Khang cố tình nói vậy để làm Thiên Anh đau khổ nhưng ai ngờ lại nói đúng sự thật

- Em chỉ yêu 1 điều duy nhất thôi

- Em yêu ai?

- Em yêu anh của ngày xưa....em ko yêu anh của bây giờ

Qua câu nói ấy. Vương Khang nhận ra rằng Thiên Anh vẫn vấn vương hình bóng của mình. Thế thì hắn lại càng thích thú hơn

Vương Khang giữ chặt hai tay của Thiên Anh lại và phủ đôi môi của mình lên đôi môi nhỏ của cô...rất mãnh liệt và ngọt ngào nhưng Thiên Anh lại thấy rất đau đớn và xót xa. Cô cố buông anh ra, đẩy anh ra nhưng Vương Khang càng xiết chặt và hôn mãnh liên hơn

Cô rất đau. tim cô như muốn nhảy ra ngoài...

Cảnh tượng này đã bị 1 đôi mắt lạnh tanh nhìn thấy. Khánh Anh quay đi và như ko nhìn thấy j,. Anh bước lên sàn nhảy 1 cách lạnh lùng và hoà mình trong dòng người đang quên mình trong sàn nhảy đó

Thiên Anh ko cách nào để đẩy được Vương Khang ra nên cô đành chấp nhận để anh ngấu nghiến đôi môi của mình. Đây là nụ hôn đầu đời của cô nhưng sao nụ hôn này lại đau đớn đến thế. Cô luôn mong dành nụ hôn đầu đời của mình cho người cô yêu nhất và bây giờ người cô yêu nhất cũng đang hôn cô nhưng cô thật sự đã mất hết cảm giác rồi

Những giọt nước mắt của Thiên Anh rơi ko ngừng thấm ướt cả 1 vùng áo và khuôn mặt đẹp trai của Vương Khang. Đến giờ Vương Khang mới chịu tha cho cô và buôg cô ra

- Anh cho em thời gian suy nghĩ. Ok - Vương Khang nói rồi bỏ đi, nhìn theo dáng Vương Khang, Thiên Anh đau thắt lòng. Anh coi cô như 1 món đồ chơi vậy sao?????

Xin lỗi em. Chỉ nhờ em anh mới chêu tức được thằng Kevin. nhìn gương mặt khó chịu của hắn khi thấy anh hôn em....ánh sẽ sớm hạ gục được hắn thôi..hahaaa - Vương Khang nhẩm trong đầu và cũng hoà mình vào sàn nhảy khác.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top