Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Cứ Lạnh Lùng Đi Rồi Anh Sẽ Mất EM - Kenvin Rz
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 70: Một kết thúc buồn liệu có một khởi đầu mới cho người ở lại

- Thiên Anh, dậy đi học ko? Muộn rồi, hôm nay lớp mình đổi cô chủ nhiệm mới đấy, nghe nói cô này ghê lắm….- Vy đạp chăn ra khỏi người rồi vội vã dậy

- Khổ quá mẹ ơi! Hét nhỏ thôi – Thiên Anh nghe tiếng hét kinh thiên động địa của Vy mà suýt lăn xuống giường, cô dụi dụi tay mắt rồi nhảy phóc xuống giường, vừa chạy vào vscn vừa tranh thủ nhìn đồng hồ. Cả hai chạy vào làm vscn rồi mau chóng chạy xuống dưới

- À quên, đợi tao tẹo – Nói xong Vy chưa kịp hỏi gì thì Thiên Anh đã chạy lên phòng rồi

10’ sau…

- Xong rồi, đi thôi….- Thiên Anh bước ra với bộ đồng phục nhà trường

- Mày chết trong đấy à mà lâu thế? – Vy nhăn mặt

- Con điên ! Chết mà tao ra đây được

- À ừ nhỉ? Thôi bắt taxi đi – Vy nói rồi gọi taxi

………

Chưa đầy 5 phút xong, cả hai đều có mặt ở trường. Sân trường vắng tanh ko có một bóng học sinh, cổng trường bị khoá nhưng vì bác bảo vệ đã bị nhóm Khánh Anh mua chuộc lên bọn này được ra vào thoải mái, đi học muộn chưa đến nỗi bị đuổi ngay từ cổng trường

- May thế, hôm nay lớp 12a1 ko phải đi học, ko tý nữa ông Minh kia hỏi làm sao mà đi muộn ko xót chỗ nào mất – Vy vừa chạy vừa nói

- Quan tâm mày quá mà – Thiên Anh cười

Hai đứa chạy lăng xăng trong cái sân trường rộng lớn, mãi mới lên được lớp

- Thưa…em…à…em thưa cô…cho em vào lớp – Vy thở hồng hộc, vừa vuốt ngực vừa nói làm cả lớp bật cười, nhìn bộ dạng của cả hai hài ko chịu nổi

- Em là Vy, còn em kia là Thiên Anh sao? Đứng ngoài đó cho tôi, tý nữa tôi xử sau – Cô giáo lườm hai đứa rồi quay lại hớn hở với lớp mình

- Ủa? Sao giáo viên mới mà biết tên tụi mình? – Thiên Anh ngây ngô hỏi

- Chắc điểm danh, mà mồm lũ lớp này như loa phát thanh ấy? Sao cô ko biết được – Vy nói

……….

- Mỏi quá ! – Vy vươn tay dài và ngoáp

- Mày xin bố mẹ mày cho sang nhà tao ở đi, ở vài bữa thôi cũng được, ở một mình nhiều rồi, tự nhiên thấy chán - Thiên Anh lên tiếng

- Tao cũng định ra ở riêng, bố mẹ tao cho phép rồi, giờ ở nhà mày luôn, đỡ tốn tiền mua nhà, haha – Vy cười

- Thế là đồng ý rồi hả? Chiều dọn sang luôn đi

- Ok luôn !

- Hello…

- Oái, ai đấy? Giật mình – Thiên Anh giãy nảy lên

- Ai đây? – Vy ngó nghiêng vào trong ô tô

- Phong? – Thiên Anh nhíu mày khi Phong từ trong ô tô bước xuống, cậu như ánh hào quang toả ra giữa mùa đông giá lạnh, độ đẹp trai của cậu có thể so sánh với Khánh Anh…nhưng non hơn Khánh Anh 1 ít…khiến toàn bộ nữ sinh nhìn thấy đều ngớ người ra vì say nắng

- Tên điên này, mày quen à? – Vy bực mình nói với Thiên Anh vì cô nhận ra tên này là tên đã tát mình hôm bữa

- Ừ, chỉ vừa biết thôi – Thiên Anh trả lời

- Hừ…đi về, hạng người này đừng nên quen – Vy nói rồi kéo theo Thiên Anh đi

- Này, nhỏ kia, nói ai là hạng này hạng nọ đấy – Phong lên tiếng

- Gì chứ? Hôm đó tôi chưa tính sổ cái tát của cậu đâu nhớ - Vy quay lại lườm

- Tát á? Chuyện này là sao vậy? - Thiên Anh ngớ người ko hiểu gì đang xảy ra

- Nhìn tên này sao ngứa mắt thế nhỉ? Thôi về đi, ko nói nhiều – Vy nói rồi về thật, Thiên Anh cũng lon ton chạy theo

“ Ko ngờ con nhỏ này lại là bạn của Thiên Anh, phiền phức thật” – Phong cau mày nghĩ rồi gọi với

- Này, cô kia…- Phong chạy lên chắn mặt Vy và Thiên Anh – Cô tên gì nhỉ? Cho tôi xin lỗi đi, hôm đó tôi hơi lỗ mãn, là tôi sai? Ok, nếu cô muốn phạt gì tôi chịu – Phong xuống giọng

- Ơ hay…quen hay ko mà phạt này phạt nọ, tôi là Vy – Vy nói lạnh

- Thiên Anh ! – Phong đưa ánh mắt qua Thiên Anh đề cầu cứu

- Ưm…Thôi Vy ơi, có chuyện gì bỏ qua xem nào, cậu ấy xin lỗi rồi đấy – Thiên Anh cười cười giải hoà

- Chuyện này đâu dễ dàng, mà sao mày quen được cậu ta vậy? – Vy nhìn Phong rồi hỏi Thiên Anh

- Ờ…thì…- Thiên Anh ko biết nói sao đành chuyển vấn đề - Bỏ qua nhanh đi rồi còn về, đau đầu quá

Thấy Thiên Anh cáu lên, Vy hơi giật mình rồi cười gượng, thôi thì bỏ qua vậy, may mắn cho cậu ta vì cũng lọt vào hạng….trai đẹp…( oái oái, có chủ rồi mà còn dại trai khác nữa à..???? )

- Bỏ qua – Vy gật đầu lưỡng lự rồi kéo tay Thiên Anh đi nhưng chợt nghĩ ra gì đó lại quay lại nhìn Phong cười gian

- Ê, cậu !

- Hả? – Phong ngơ ngác

- Vừa này cậu nói chịu mọi hình phạt gì đó à? – Vy cười nửa miệng, đáy mắt long lanh kì lạ…hình như nhìn thấy đồ ăn

- Sao…sao vậy? – Thấy Vy kì kì, Phong hơi lạnh người, sợ cô bắt bẻ gì đây

- Ko sao? Tôi có yêu cầu nhẹ nhàng thôi, cũng đến giờ ăn trưa rồi, tôi muốn cậu đưa tôi với Thiên Anh đi ăn nè, chiều đến chở đồ của tôi sang nhà Thiên Anh hộ nè…với cả…- Vy ko nói nữa để gây căng thằng

- Với cả gì? – Phong vội hỏi

- Đá cô ta đi – Vy khoanh tay nhìn Phong đầy thách thức

Tưởng chuyện gì chứ? Chuyện này quá dễ dàng, dù sao Phong cũng có yêu con nhỏ đó đâu, con nhỏ chảnh choẹ hay ăn vạ đó, cậu chỉ chơi cho vui thôi, cậu đá từ hôm qua rồi, vì cậu biết, từ bây giờ cậu sẽ ko cần những thú vui qua đường ấy nữa, cậu đã tìm được 1 nửa thực sự của mình rồi. Cô gái ấy….ngay trước mặt cậu đây

- Đá rồi – Phong cười

- Thật đấy, ko nói đùa chứ? – Vy hơi bất ngờ, cô chỉ thách thức cậu ta xem thế nào thôi chứ có thật đâu

- Thật. giờ đi ăn được chưa? – Phong cười tươi như đã quen từ lâu

- Hừ…- Vy hừ lạnh

- Hai người đúng là…- Thiên Anh bất đắc dĩ lắc đầu cười

Bất ngờ Phong nắm tay Thiên Anh khiến cô giật mình rút lẹ tay ra

- Ẹ hèm, hoa đã có chủ vả lại đang ở cổng trường đấy – Vy lườm dài đến đáng yêuuuuu

- Phong? – Thiên Anh nhăn mặt

- Hừ…sao hai con nhỏ đó hay đi chung với mấy anh đẹp trai vậy nhỉ? Ghen tị thật…- dòng suy nghĩ chung của nữ sinh bây giờ…

- Em được lắm ! – Từ trên xe, 1 người con trai khẽ nói, giọng nói lạnh lùng, gương mặt vô cảm như đóng băng tất cả mọi thứ xung quanh.

- Alo…

- Khánh Anh, về bang đi, có chuyện rồi…- Từ đầu dây bên kia, tiếng Nam ko giấu nổi sự lo lắng

- Hắc Long?

- Ko, Thiên Long !

- Rồi…đang về - Nói xong, Khánh Anh mau chóng gác máy, những tiếng tút tút vọng lại, Nam đang lo lắng bồn chồn đứng ngồi ko yên

Chưa đầy 10 phút sau, Khánh Anh có mặt ở bang, và cái tên Kevin 1 lần nữa được hô to khi đàn em của Thiên Long thấy chiếc xe “thương hiệu” của anh thắng lại trước lối đi vào bang

- Có chuyện gì vậy? – Khánh Anh nhìn thấy Minh và Hoàng ngồi đó liền hỏi vội

- Tuyết bị bắt. Thằng Nam lo quá đi tìm trước rồi – Hoàng trả lời và đưa cho Khánh Anh tờ giấy ghi vài dòng chữ nguệch ngoạc

- Chết tiệt, ngoài tờ giấy, còn gì nữa ko– Khánh Anh đọc xong, vừa vo viên tờ giấy vừa nói

- Còn đây ! – Hoàng ném cho Khánh Anh chiếc ip của Nam để lại

Khánh Anh biết chắc có tin nhắn lên anh bỏ ra đọc

- Khánh Anh về rồi, mau đi tìm thôi, giết chết bọn chúng đi – Hoàng kích động

- Lần này rất nguy hiểm, tao biết đó là bọn người của Mãnh Long với Bạch Long, Tuyết còn đang trong tay chúng, ko được manh động – Minh lên tiếng

- Có lẽ thời cơ đã đến, chúng muốn quyết đấu với ta một trận nhưng lại

dùng cách bỉ ổi như này, lần này ko thể bỏ qua được - Hoàng đứng lên nói, đôi mắt ánh lên sự tức giận. Mặc dù những chuyện liên quan đến bang này bang nọ anh ko bao giờ động vào vì anh ko liên quan gì đến bang nào…nhưng lần này…máu ác quỷ của anh bỗng nổi lên…

- Gọi thằng Nam về trước, tối nay sẽ đi đến chỗ đó – Khánh Anh hùng hồ phán một câu rồi thả người xuống ghế - Giờ đi ngủ - Anh buông 1 câu rất ư là thảnh thơi khiến hai thằng kia nhìn mà muốn đấm phát vào mặt

- Giờ làm gì thảnh thơi ngủ được nữa chứ? Giờ đi luôn đi ko phải tốt hơn sao? Để càng lâu Tuyết càng gặp nguy hiểm, mà chưa biết đó ở đâu, giờ đi tìm trước chứ? – Hoàng quát lên

- Cũng phải đợi 1 cuộc điện thoại thách đấu chứ nhỉ? – Khánh Anh nhắm hờ mắt và nói, giọng nói ung dung rất có thể. Nếu Tuyết đang nguy hiểm thì anh ko dễ dàng ngồi đây đâu. Thật ra anh đã tính cả rồi…

- Giờ gọi thằng Nam về đi – Khánh Anh nói rồi đi lên phòng dành cho mình ở bang Thiên Long. Anh mang ip của Nam vào trong phòng, đóng sập cửa rồi bắt đầu làm 1 vài động tác dò tìm. Anh đang tự mình tìm ra chỗ bọn chúng nhốt Tuyết nhưng ko thể tìm được chỉ với 1 dòng tin nhắn, trong lúc đang căng thẳng, có 1 cuộc gọi đến…

- Alo – Khánh Anh bắt máy

Đầu dây bên kia là giọng con gái vô cùng quen thuộc nhưng anh cũng chẳng thèm để tâm đó là ai, người con gái đó nói nhanh chóng rồi gác máy luôn

Khánh Anh chạy xuống nhà, gọi Minh và Hoàng ra và nói

- Đây ko đơn giản là muốn thách đầu, lần này chúng muốn giết Tuyết thật sự để bang Thiên Long đi xuống, đến đó thôi, nhanh ko muộn – Khánh Anh nói rồi mau chạy ra nhà xe, anh hơi vội nhưng cũng rất bình tĩnh

- Thằng Nam chưa về - Minh cũng chạy ra nhà xe lấy xe của mình

- Nó đang ở đó – Khánh Anh nói chắc nịch, tay lướt trên màn hình đi

ện thoại và gọi cho ai đó….

……..

- Ha…cuối cùng cũng dọn đồ xong, mệt thật – Vy ngả người lên ghế sofa nhà Thiên Anh mà than

- Mệt quá đi – Thiên Anh cũng than

- Hai cô có làm gì đâu, độc tôi làm – Phong càu nhàu

- Ai bảo cậu ngu…- Vy bĩu môi

- Yeahhhh… - Thiên Anh đập tay với Vy khiến Phong tức ói máu

- Giờ thì về đi, con trai ở nhà con gái ko tiện…- Thiên Anh nói đểu

- Đuổi à? Ko về đấy – Phong vênh mặt thách thức

- Mặt dày nhỉ? - Thiên Anh

- Ngứa mắt – Vy thành kiến

- À mày, hôm nay ko thấy tên điên kia tặng hoa cho mày nhỉ? – Vy sực nhớ ra gì đó và nói lớn. Như nói trúng tim đen, Phong hơi giật mình

- Gì đấy? - Thiên Anh nhìn thái độ của Phong mà cau mày

- Ko phải cậu là….- Vy nghi ngờ hỏi

- Đâu…đâu…ai biết gì mà tặng, ko phải tôi – Phong xua xua tay

- Có tật mới giật linh tinh thế kia chứ? Khai mau…là cậu à??? – Vy trừng mắt, giơ tay lên doạ đánh

- Ko phải… điên mới tặng hoa nhỏ đó - Phong chối, chỉ chỉ tay vào Thiên Anh

- Thế thì tốt…tôi chỉ sợ thằng điên đó là cậu thì nên bỏ cuộc sớm đi – Vy nói

- Sao phải bỏ ? – Phong buột miệng nói

- Quan tâm điều đó làm gì? – Vy nói

- Mà sao cậu cứ ở nhà con gái nhỉ? Về đi ko khéo lại bị hiểu lầm – Thiên Anh lên tiếng giải quây, cô cũng mệt rồi, muốn đi ngủ

- Hứ…tôi thèm ở lại nhà cô chắc, về đây – Phong đứng dậy rồi đi ra cửa

- Hơ hơ, tên này bị thần kinh rồi, vừa nãy mãi ko về giờ mới nói phát về luôn – Vy cười cười

- Ở, sáng nắng chiều mưa..là thế - Thiên Anh cũng cười

- Đồ điên – Phong từ ngoài chui qua khe cửa mà hét lên khiến cả 2 người kia đều giật nảy mình

- Khùng rồi à? Tưởng về rồi chứ? – Vy xoa xoa ngực mà nói, giật mình thật nên suýt lăn ngửa ra đó

Màn đêm buông xuống lạnh lẽo, màu đen trải dài khắp bầu trời, ánh trăng vàng dần nhô lên…cô đơn…bầu trời hôm nay ko có sao

- Tên Minh làm gì mà cả ngày nay ko liên lạc được vậy nhỉ? Cả chị Tuyết cũng vậy? Dám bơ ta hả- Vy xoay xoay điện thoại và nói, nhắn tin cả chục lần, gọi điện cả chục cuộc mà ko có tín hiệu từ đầu giây bên kia. Dt của Tuyết thì ko cả gọi được, mỗi lần thử gọi thì chỉ nghe được hồi tút tút kéo dài nặng nề

- Chắc họ bận gì thôi, ai dám bơ mày - Thiên Anh chêu

- Bận gì giờ này, hay là….- Vy lắc đầu để đánh tan suy nghĩ ko hay trong đầu mình, cô mong là ko có chuyện gì như cô đang nghĩ

Thấy Vy ko nói nữa mà rơi vào trầm tư, Thiên Anh leo lên giường cùng Vy rồi hỏi

- Mày nghĩ gì?

- Tao có linh cảm ko tốt mày ạ, nhưng chắc ko phải đâu, tao hay lo xa quá ! – Vy hơi nhăn mặt, ngả người xuống nệm và ôm gấu…

- Mày thử gọi cho anh Khánh đi, tao gọi ko thấy bắt máy – Vy nói tiếp

- Tao…- Thiên Anh ngập ngừng

- Sao nữa?

- Ừ…đợi - Thiên Anh lôi đt ra gọi. Đáp lại mong mỏi của cô chỉ bằng vài tiếng tút tút rồi tắt hẳn

- Ko được - Thiên Anh lắc đầu nói

……….

- Đây rồi ! – Khánh Anh cùng nhóm người của mình nhảy xuống xe, Hoàng và Minh đi ngay sau Khánh Anh vài bước

- Vào đi – Minh lên tiếng

- Như kia có đông ko? – Hoàng đi lên hỏi Khánh Anh

- Cũng khá đông – Khánh Anh trả lời

- Hơn 500 người là ít – Minh chen vào

Ở bên trong…

- Hữu Tuệ, cút ra ngoài đi, nếu ko muốn tao giết – Vương Khang mạnh mồm nói

- Anh hai…dừng lại đi, bên ngoài người của nhóm Kevin quá đông, anh ko làm gì nổi bọn họ đâu, anh Bảo…anh dừng lại đi…- Hữu Tuệ đưa ánh mắt đau thương nhìn Thiên Kỳ

- Con em chết tiệt này? Mày thông báo cho bọn hắn đúng ko?- Vương Khang gần như gầm lên

- Em…”bốp”- Hữu Tuệ chưa kịp nói hết thì Vương Khang đã ra tay với nhỏ, cái tát quá mạnh khiến khoé môi nhỏ rơm rớm máu

- Tránh sang 1 bên – Khang ra lệnh cho Hữu Tuệ tránh ra rồi hé mắt ra cửa nhìn ra bên ngoài. Một trận hỗn chiến đang xảy ra…

Những thanh kiếm sắc nhọn được loé sáng trong đêm tối, mùi máu tanh xộc lên tận mũi khiến ai nấy đều khó chịu…nhóm Khánh Anh đang có ưu thế hơn lên dần đi đến cửa chính của căn nhà hoang. Tiếng suối vẫn róc rách chảy, thiên nhiên nhuốm 1 màu đỏ tươi của máu…màu của tang thương, chết chóc

Bây giờ, Hoàng với Minh còn máu mặt, thậm chí còn ra tay ác hơn cả Khánh Anh, những tia lửa giận cứ hiện lên mắt hai người...những thanh kiếm lao xuống là 1 sinh mạng ra đi...

- Thiên Bảo ! – Khang hất mặt về phía Nam và Tuyết, hai con người đang quằn quại vì vết thương trên người mình, Tuyết có vẻ ổn hơn Nam một chút, Nam bị hành hạ nặng hơn đến gãy sống lưng và gãy tay, mặt mũi đỏ tươi 1 màu máu.

Thiên Bảo rút ra một khẩu súng…

- Kết thúc đi ! – Khang cũng rút ra 1 khẩu súng rồi bắt đầu bóp cò…

- Anh Bảo…- Hữu Tuệ hét lên khi 1 viên đạn đang bay với tốc độ thần chết về phía mi tâm Thiên Bảo…đó là phát súng của Khánh Anh…ko nhẹ nhàng và rất dứt khoát…viên đạn vô tình và đã cướp đi nụ cười của một người…

- Chết tiệt – Khang bị bắn trúng vào vai, hắn mau chóng nhảy ra phía cửa sổ, nhảy xuống suối và trốn thoát. Phát đạn của Minh bị trượt vì bị Hữu Tuệ va vào trong khi chạy đến đỡ viên đạn cho Thiên Bảo

- Hữu Tuệ…- Thiên Bảo dần ngồi xuống và đỡ Hữu Tuệ trong tay…mắt anh hơi rưng rưng nhưng anh ko khóc, Hữu Tuệ nở nụ cười cuối cùng và cố nói khó nhọc…những dòng máu đỏ tràn nơi khoé mi…

- Anh Bảo…mấy người….thật ra thì…hự…kẻ thù của anh ko phải là nhóm Kevin đâu…mà chính là anh hai em….chính anh ấy đã hãm hại anh năm xưa chứ ko phải Kevin…anh hiểu chứ?? Em…hự…em…- Hữu Tuệ ko kìm nổi nữa, máu từ trong khoang miệng cứ trào ra ko ngăn lại được, bàn tay run run lạnh lẽo khẽ nắm lấy bàn tay Thiên Kỳ.. viên đạn bay trúng đầu nên ko thể cứu sống được nữa…và nhỏ đã ra đi ngay lúc đó…Một nụ cười nơi khoé môi, nhỏ cười vì cuối cùng cũng đã làm được việc tốt cho đời, nhỏ muốn người nhỏ yêu được sống hạnh phúc và yên ổn. Nhỏ biết, thế lực của anh ko đủ để trả thù được thế lực của Khánh Anh nên nhỏ đã nói…xin lỗi anh hai….xin lỗi anh nhiều…..

- Cứu người – Khánh Anh nghe xong rồi bỏ súng xuống và quay sang phía Nam và Tuyết, hai người họ đang bất tỉnh…

Trước khi rời khỏi đó…Khánh Anh có để lại lời nói rồi lạnh lùng quay đi

- Anh với tôi, giờ ko thù oán

Một mình Thiên Kỳ với thân xác Hữu Tuệ ở đó…Thiên Kỳ ko khóc nhưng trong lòng anh đau lắm…tự nhiên nhói lên 1 cảm xúc khó tả…Hữu Tuệ cảm ơn em…cảm ơn em nhiều lắm…anh sẽ ko quên em đâu…

Thiên Kỳ nói rồi đặt lên trán Hữu Tuệ 1 nụ hôn…muộn rồi bế nhỏ ra khỏi đó…

Ánh trăng bàng bạc soi đường anh đi…nỗi lòng nặng trĩu, cô gái trên tay anh đã nín thở lâu rồi nhưng giọng nói của cô còn vang vọng lại…

Một lần nữa. Cảm ơn em…

“ Em đã ko hi sinh một cách vô nghĩa…trọn đời..trọn kiếp…em mãi yêu anh…Vĩnh Thiên Anh, tôi xin lỗi cậu…trước kia luôn gây khó dễ với cậu…mong cậu được hạnh phúc…” – Đó là suy nghĩ cuối cùng trước khi Hữu Tuệ nhắm mắt

Một ngày trước

- AAAA….buông tôi ra….anh làm cái gì vậy???????? – Tiếng 1 cô gái hét lên yếu ớt

- Em xinh đẹp, em là hotgirl trường Light mà, cho anh 1 đêm đi – Tên đàn ông cười khả ổ, hàm răng đã vàng, còn vươn lại mùi thuốc lá khiến cô gái kinh tởm suýt phát khóc….

- Bỏ ra…đi mà…- cô gái khóc, 1 giọt nước mắt khẽ rơi, bộ đồng phục bị xé toạc nhìn thấy cả nội y bên trong

- Tên điên kia……

Đó ko phải giọng cô gái đó mà là giọng của cô gái khác, cô gái có khuôn mặt băng giá và đẹp mê hồn. Đó chính là Tuyết

Tuyết ra những cú đòn rất mạnh khiến tên yêu râu xanh kia ngã ngửa, quằn quại ko đứng lên được…

- Hữu Tuệ, có sao ko? – Tuyết hỏi

- Cảm…cảm ơn…- Hữu Tuệ gật đầu lý nhí nói. Tuyết hơi lắc đầu vì bộ đồ đã bị xé tan nát, cô cởi áo khoác ngoài của mình ra khoác lên người Hữu Tuệ

- Hôm nay tôi làm người tốt 1 lần , giờ về đi – Tuyết lạnh lùng nói rồi miễn phí cho tên nằm dưới đất và phát đạp nữa

Từ đó…Hữu Tuệ cảm kích Tuyết vô cùng. Và vì thế, nhỏ mới bí mật báo cho Khánh Anh biết chỗ nhốt Tuyết ở đâu…nhưng nhỏ đâu có ngờ...mọi chuyện lại thành ra như vậy. Nhưng cũng đáng thôi !

Một kết thúc buồn liệu nó có cho những người còn lại một khởi đầu mới….đẹp hơn ko?

…………………..
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 71
Màn đêm vẫn vô tình cuốn những cơn gió lạnh lẽo đến thắt lòng. Bệnh viện đã vắng người qua lại, chỉ phút chốc, những bước chân dồn dập chạy trong từng hành lang, mùi đặc trưng của bệnh viện thoang thoảng mà xé lòng. Hàng loạt y, bác sĩ được điều đến, lập tức…2 cánh cửa phòng cấp cứu mở ra…2 chiếc xe đẩy vào trong…

- Bằng mọi cách cứu hai người đó ! – Khánh Anh lên tiếng rồi quay ra ghế ngồi chờ.

“Tinh”

Cánh cửa màu trắng lạnh lẽo đóng lại. Mọi thứ xung quanh như yên lặng lắng nghe tình hình bên trong

Một lúc sau, Hoàng nhận ra sự khác thường của Minh, Khánh Anh cũng vậy, Hoàng liền hỏi :

- Minh, mày bị thương sao?

- Không sao đâu – Minh lắc đầu, tựa người vào ghế, có vẻ anh đã mệt mỏi

Hoàng ko nói gì thêm, bấm điện gọi cho ai đó. Chỉ trong tích tắc, một vị bác sĩ có mặt.

- Vào trong đi – Hoàng đẩy Minh vào bên trong phòng khám, nơi vị bác sĩ kia đứng chờ

- Ơ cái thằng này, tao ko sao mà – Minh nhăn mặt vì bị Hoàng đẩy

- Vào trong đi – Bấy giờ, cả Khánh Anh và Hoàng đều đồng thanh, rùng mình vì bá khí toát ra từ người cả 2 khiến Minh lạnh người, gật gù đi vào trong khám

Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua, trời đã tờ mờ sáng, cửa phòng cấp cứu của Tuyết đã mở ra nhưng vẫn chưa thấy cửa phòng của Nam mở ra

- Sao rồi bác sĩ ?– Hoàng nhanh nhau nói trước

- Bệnh nhân bị đánh đập mạnh đến bất tỉnh, ở đầu và một số chỗ bị thương nhưng ko nguy hiểm đến tính mạng, chỉ cần dưỡng sức vài ngày sẽ ổn, bây giờ bệnh nhân vẫn đang hôn mê, người nhà có thể đến thăm. Một cậu đi theo tôi làm thủ tục nhập viện – Bác sĩ nói rồi nhanh chóng đi

- Để tao đi, làm thủ tục cho Nam luôn – Hoàng nói

- Để hai người đó chung phòng luôn nhé ! – Minh nói

- Ừ - Hoàng gật đầu rồi đi



Khánh Anh và Minh sải chân về phía phòng của Tuyết, cả đêm hôm qua hai người ko thể chợp mắt được 1 lúc vì chờ đợi, có lẽ cả hai đã quá mệt nhưng vẫn mặc kệ

Hơn 1 tiếng sau, cánh cửa phòng cấp cứu của Nam cũng mở ra, Nam đang trong tình trạng hôn mê và cũng được đưa vào phòng của Tuyết, phòng 307. Chắc chắn Nam bị nặng hơn Tuyết vì trên người anh toàn những thứ kim chọc khắp cùng, bình thở oxi cũng đi theo có lẽ 24/24



Kể từ tối hôm qua, Vương Khang mất tích ko thấy đâu, Mãnh Long cũng bàn tán xôn xao nhưng ko biết kết quả ra sao, bà Liên cũng mất tích theo con trai luôn và cái chết của Hữu Tuệ sẽ được giấu kín, chỉ là Hữu Tuệ đi du học…mà thôi

Cổng trường mở ra, học sinh ùa vào, một buổi học mới bắt đầu nhưng có lẽ cả trường đang chờ đợi bóng dáng ai đó, những người con trai thanh tú, cao ráo, chờ đến trống vào lớp nhưng vẫn chưa thấy họ đến

Tất cả nữ sinh ìu xìu bước vào lớp.

Tại lớp 11a1

- Hai em..hôm nay ko đi học muộn nữa à? – Vy và Thiên Anh vừa bước vào lớp thì tiếng bà chủ nhiệm vang lên, cả lớp rầm rầm

- Cô thích học sinh đi muộn ạ? Vậy lần sau bọn em đi muộn vậy – Vy nói tỉnh bơ

- Ăn nói với cô giáo thế đó hả? – Yun đứng dậy lên tiếng

Tất cả im lặng nhé ! Hôm nay cô có thông báo với lớp chúng ta – Bà giáo cười cười bỏ qua rồi nói tiếp – Bạn Vũ Hữu Tuệ lớp chúng ta sẽ nghỉ học hẳn ở đây, bạn ấy đi du học dài hạn bên Mỹ nhé ! Hiệu trưởng thông báo cho cô vậy, giờ thì vào tiết mới

- Con nhỏ này, đi ko báo cho tao một cái, hừ…- Yun vừa lôi sách vở ra vừa lẩm bẩm

- Càng vui – Vy cười cười, Thiên Anh cũng cười

- Mất một hotgirl, tiếc ghê nhỉ? – 1 nam sinh lên tiếng

- ……. –

Tan học

- Hôm nay mày thấy họ đến trường ko? – Vy hỏi Thiên Anh

- Ko thấy

- Lạ vậy nhỉ? Có chuyện gì cũng phải báo cho người ta một tiếng chứ - Vy bực bội dậm chân tại chỗ

- Về đi, đứng đây làm gì? – Thiên Anh nói

- À ừ…

Về đến nhà, Vy liền gọi lại cho Minh xem có được ko, có tiếng nhạc chờ cất lên, hy vọng anh sẽ nghe máy, anh nghe thật

- Minh, anh đang ở đâu đấy? Sao hôm nay bọn anh nghỉ học? Sao hôm qua em gọi ko được? – Vy hỏi một lèo

- Ừ, anh đang ở viện – Minh nói

- Cái gì? – Vy hét lên rồi lấy lại bình tĩnh – Sao vậy? – Thiên Anh chen vào – Anh bị sao à? Hay ai bị sao? Ở viện nào? Phòng bao nhiêu, em đến – Vy hỏi

- Đến đây….

Vy gác máy, ko kịp thay đồng phục ra, cùng Thiên Anh chạy đi bắt taxi rồi đến viện ngay. Theo lời anh nói, anh đang ở phòng 307, hai người vừa bay xuống xe liền chạy đi tìm phòng 307 luôn

Phòng 307 xuất hiện trước mặt, Thiên Anh và Vy cùng chạy vào, Minh, Hoàng, Khánh Anh ngồi đó, Khánh Anh và Hoàng nhắm hờ mắt, ko biết hai người ngủ hay thức, Nam và Tuyết nằm đó, im lặng, mỗi người 1 giường, Tuyết đang được truyền nước, còn Nam thì sao??? Người anh dày đặc ống dẫn khí và kim chọc vào, chân tay được băng bó kín mít. Sao lại thế này? Đó là câu hỏi của Vy và cả Thiên Anh, hai người bàng hoàng 1 lúc, mắt ngấn nước nhưng chưa đến nỗi tuôn trào ra như trẻ con khóc, Vy hỏi Minh

- Anh Minh, họ bị sao vậy?

- Bị thương – Minh khẽ trả lời, câu trả lời của anh cụt lủn, Vy hơi nghiêng đầu, bị thương? Nhìn như vậy ai chả biết là bị thương? Sao anh trả lời kì vậy

- Ý em là….- Vy đang nói nửa chừng liền thôi ko nói nữa khi thấy nét mặt khác lạ của Minh, hai người con trai bên cạnh cũng ko kém

Cả Vy và Thiên Anh đứng đó một lúc, lặng quan sát từng người, sao tất cả trở lên lạnh lẽo như vậy?

- Hai em ngồi xuống đi, đứng vậy mỏi lắm – Hoàng lên tiếng, anh khẽ mở mắt, người đầu tiên anh nhìn thấy là Thiên Anh

- Vâng – Đồng thanh

Một lúc sau, Minh đứng dậy, kéo Vy ra ngoài, Vy chỉ im lặng đi theo, ko nói 1 lời. Nhận được tin nhắn, Hoàng cũng đi ra ngoài, bên trong chỉ còn hai con người đang ngồi đó, song Anh lặng yên, ko nói gì. Thiên Anh ko dám nhìn thẳng vào anh, cô chỉ khẽ liếc nhìn anh 1 lúc rồi lại chăm chú nhìn vào hai người bệnh, cô muốn biết lý do vì sao hai người đó lại nằm đây nhưng chưa dám mở lời hỏi anh, tự nhiên cô cảm thấy mình rụt rè vậy.

Ko gian như bị đè nén, từ hôm qua đến giờ, chỉ hai từ “im lặng” cứ được nêu lên mãi, Khánh Anh đứng dậy đi ra ngoài, anh vừa mở cửa ra, Thiên Anh quay người gọi anh

- Anh Khánh…

Khánh Anh quay lại

- Em muốn nói chuyện với anh, được ko ạ? - Thiên Anh tiếp lời

- Ra ngoài đi

Thiên Anh đứng dậy đi theo anh, khuôn viên của bệnh viên vắng bóng người vì đây đang là buổi trưa, bệnh nhân nghỉ ngơi hết rồi

- Em muốn biết vì sao…

- Em chỉ cần biết họ bị thương là đủ rồi, em ko cần biết lý do đâu – Khánh Anh quay nhẹ người về phía Thiên Anh, nói đều đều

- Nhưng…tại sao? Em muốn biết

- Nghe anh đi – Khánh Anh lạnh lùng, anh ko muốn cho cô biết người hại Nam và Tuyết chính là người anh ruột của cô, anh biết như vậy cô sẽ khó xử và rất đau lòng

- Thiên Anh? – Anh nhẹ giọng gọi tên cô – Em có đang quen người con trai nào ko? – Anh hỏi

- Em ko - Thiên Anh trả lời luôn ko cần suy nghĩ. Bất giác anh cười

- Em ko quen anh à?

- À…em có…- Cô gãi gãi đầu, cô có hiểu anh hỏi gì đâu, cứ buột miệng nói thôi chứ

………

10h tối…

- Thiên Anh? Em về nhà anh cất cho anh thứ này đi – Khánh Anh lên tiếng rồi đưa cho cô một cái vòng cổ hình bọ cạp

Cô cười – Anh tin em hẳn rồi chưa?

- Anh tin, anh có việc gấp phải đi trước, phiền em nhé ! Yêu em – Anh nói rồi hôn lên trán cô, cô cười chào anh

- À mà, cất ở trong phòng anh à? – Cô gọi với

- Ừ

Cửa phòng mở ra, đập vào mắt Thiên Anh là một cô gái đang ngủ rất ngon lành trên chiếc giường rộng rãi đó, ko ai khác là Yun, sao cô ta lại ở đây? ở trong phòng của anh

Nghe thấy tiếng mở cửa rõ mồn một, Yun ngỡ là Khánh Anh, nhỏ nhồm dậy định nói thì khựng lại 1 lúc khi thấy Thiên Anh

- Sao cô ở đây? – Yun hỏi

- Tôi mới là người phải hỏi câu này chứ? - Thiên Anh

- Nói trước đi, sao cô vào đây? – Yun gắt vô cớ

Thiên Anh ko trả lời, mặt đỏ chót, bấm số gọi Khánh Anh. Anh nhấc máy, cô liền hỏi

- Anh…sao cô ta lại ngủ trong phòng của anh

- Ai?

Thiên Anh đang định nói nữa thì đt hết pin, sập cả nguồn, Khánh Anh gọi lại ko được, ngỡ có chuyện gì? Lại hiểu lầm à? Chắc ko phải

- Làm sao mà đỏ mặt thế kia? Tôi với anh ấy ngủ chung 1 phòng từ lâu rồi mà có sao đâu – Yun cười gian

- Ừ, có sao đâu - Thiên Anh cười khinh bỉ rồi cất thứ cần cất rồi đi ra ngoài

Yun hơi lắc đầu, đầu tiên cô chỉ vào đây xem anh về chưa? Chưa về, cô ngồi chờ 1 lúc, tự dưng ngủ quên…

Thiên Anh đi kiếm cái sạc rồi sạc luôn tại nhà Khánh Anh, cô mệt mỏi ngả người ra ghế rồi ngủ luôn

Cạch…

Hoàng bước vào, trên tay là túi đồ ăn nhanh, nhìn thấy Thiên Anh, anh hơi ngạc nhiên định gọi cô nhưng lại thôi, anh ko muốn đánh thức giấc ngủ kia, anh khẽ đi vào lấy chăn ra choàng lên người cô. Anh choàng nhẹ vậy mà cô tỉnh

- Ơ anh…

- Anh xin lỗi đã làm em thức

- Ôi, em ngủ quên, em cảm ơn anh mới đúng - Thiên Anh cười

- Ừ, sao em lại ở đây

- Em sạc nhờ pin…hi...ơ mấy giờ rồi anh

- 1h sáng rồi

- A…thôi em về đây

- Muộn vậy về gì, em ở đây đi, pin chưa đầy…- anh cười

- Anh ăn muộn vậy? Anh từ viện về à?

- Anh ko, anh có chút chuyện riêng thôi

- À, anh, em muốn hỏi 1 chuyện…

- Chuyện gì?

- Sao Thiên Anh lại ở đây ạ?

- À, nó ở nhà mấy hôm, nó bị đuổi

- Dạ vâng…thế thôi anh ăn đi

- Mà có chuyện gì sao? – Hoàng nghiêng đầu nhìn nét mặt của Thiên Anh

- Dạ ko

- Anh biết em đang nghĩ gì ! Nhưng em đừng hiểu lầm nhé, ko có chuyện gì xảy ra đâu…- Hoàng cười xoa xoa đầu Thiên Anh

- Em nghĩ gì đâu…- cô đỏ mặt cười

2 tháng sau…

Nam được xuất viện, tình trạng sức khoẻ của anh bây giờ đã hoàn toàn hồi phục, trước đó, Tuyết được xuất viện từ tháng trước rồi. Cuộc sống trở lại những gì đẹp đẽ như ban đầu. Riêng về chuyện Hữu Tuệ đã đi mãi còn đang là một bí mật với những người ko có mặt trong đêm hôm đó.

Trong 2 tháng đó, cứ mỗi tuần, Thiên Anh lại thấy Thiên Kỳ đi đâu đó với 1 bó hoa hồng bạch, cô hỏi, anh chỉ im lặng lắc đầu. Có lẽ anh ko muốn nói, cô ko muốn hỏi nữa…dù sao…cô cũng phải tôn trọng hành động của anh. Và anh cũng sắp về Mỹ sống luôn rồi, cô chưa quyết định có nên đi cùng anh hay ko? Sao lần nào cô cũng phải lựa chọn như thế này…

“Thiên Anh, tối nay cậu rảnh ko? Đi ăn nhé !” – đó là dòng tin nhắn của Phong

“Sao lại là tối nay”

“ Ừ, hôm nay sinh nhật tôi, được không?”

“ Được chứ ! Vậy mấy giờ?”

“ 8h nhé! Tôi sẽ đến đón”

“ Rồi.Ok”

“ Tối nay đẹp vào nhá!”

….

Có một chuyện quan trọng mà Thiên Anh vô tình quên mất…hôm nay cũng là ngày kỉ niệm 6 tháng yêu nhau của cô và Khánh Anh..thế mà cô đã vụng về quên mất…

Trở lại 2 ngày trước…

- Tính ra 2 ngày nữa là tròn 6 tháng nhỉ? Hai người có kế hoạch gì chưa? – Vy cười cười nhìn song Anh

- Kế hoạch gì? – cả hai đồng thanh…

- Đi chơi…kỉ niệm hoặc gì gì đó chẳng hạn…

- Chắc có – Khánh Anh cười, nụ cười trọn vẹn nhất từ trước đến nay

- Mà hai người hơn 2 năm rồi đấy nhỉ? - Thiên Anh chuyển chủ đề, ánh mắt nháy nháy Vy và Minh

- Liên quan giề? – Cả hai đồng thanh, 4 con mắt nhìn nhau lườm lườm 1 lúc rồi quay ra cười sằng sặc như vừa trốn trại

- Chả liên quan…



Một cô gái với mái tóc buộc gọn gàng, mái bằng ngộ nghĩnh nhìn trông rất vô ( số) tội, gương mặt bầu bĩnh đẹp mê hồn y như 1 con búp bê sống mà trên mặt ko có gì là tác dụng của son phấn cả, mặt trắng, môi đỏ như cánh hoa anh đào sẵn rồi… hoàn toàn là mặt mộc. Áo phông trắng cùng chân váy đen, đôi giày đế bánh mì cao năng động, trẻ trung. Nhìn gương mặt với bộ đồ ko liên quan gì với nhau cả nhưng hôm nay trông cô rất đẹp…

Thiên Anh vừa bước ra. Vy đang uống coca và ăn bánh rán cũng sặc, coca bắn đầy sàn nhà..

- Con nào vào nhà tao đây? – Vy chớp chớp mắt

- Con người…

- Thôi đi đi, kẻo trể giờ…- Vy cười

- Tao đi khỏi mày cũng đi ngay ấy mà, mau mà lau dọn đi..- Trước khi đi, Thiên Anh nói vọng lại

- Biết rồi…

Vy ko có ý định hỏi Thiên Anh đi đâu vì cô tự đoán được hôm nay có lẽ nhỏ bạn mình sẽ ko đi đâu với ai ngoài 1 người…đó là Khánh Anh. Nhưng sự thật thì…cô nàng vẫn chưa hề nhớ ra điều gì.

Chiếc xe của Phong đậu ngay trước cổng nhà Thiên Anh, Phong hơi ngớ người 1 lúc rồi cũng vội khởi động máy

Đúng như Thiên Anh nói, 1 lúc sau…Vy cũng chuồn đi chơi cùng Minh luôn

Bây giờ hơn 8h 1 chút, tại nhà hàng Helen sang trọng, Phong đã đặt bàn sẵn. Cậu là 1 người ko thích “nhốt” mình trong phòng nên thường chọn những bàn ăn thoáng đãng và hoà nhập chung cùng mọi người nên cậu ko bao giờ chọn phòng riêng. Bàn của cậu đặt trên tầng 3 gần cửa sổ, nhìn ra bên ngoài rất đẹp, ánh đèn đường và đen xe cộ nổi lên ngày 1 nhiều.

Những ngọn nến lung linh được sếp lại 1 cách đẹp đẽ, những bông hoa được chăm chút và cắm vào lọ một cách tỉ mỉ…Thiên Anh nhìn chúng mà cứ tưởng tượng đến 1 buổi cầu hôn gì gì đó thật lãng mạn, màu vàng của nhà hàng bao trùm lên thật ấm áp…

Cũng Helen nhưng tầng 4, một chàng trai đang hướng mắt nhìn ra ngoài bầu trời đêm. Người con gái ấy đã trễ hẹn 20 phút rồi…

- Sao sinh nhật chỉ có tôi và cậu? – Thiên Anh thắc mắc

- Lần này đặc biệt hơn mọi lần….



11h…

- Thiên Anh, tôi và cậu cũng quen nhau được hơn 2 tháng rồi, tôi muốn nói với cậu một việc…- Phong chưa nói dứt câu thì điện thoại của Thiên Anh vang lên. Là Vy gọi.

- Xin lỗi, có điện thoại - Thiên Anh cười rồi bắt máy

“ Mày với anh Khánh đi chơi vui ko?” – Vy cố tình chêu vì Vy đoán tầm này đang là lúc cao trào lên cô muốn phá tẹo

- Sao lại anh Khánh” - Thiên Anh cau mày

“ Mày bị ngu à? Đi chơi kỉ niệm 6 …- Vy chưa kịp nói xong thì Thiên Anh đã hét ầm lên

- Chết tao rồi….tao quên..- Thiên Anh vội cúp máy luôn ko cho Vy ho he thêm gì.

- Đúng rồi, tầng 4…- Thiên Anh lẩm bẩm – Phong này, có chuyện gì khi khác nói nhé, tôi có việc gấp mất rồi – cô nói rồi vội chạy đi, Phong tròn mắt nhìn theo

“Thiên Anh ơi, sao mày quên được cả chuyện này cơ chứ, huhu, mà sao anh ko gọi cho em phát…chết mất thôi” – cô vừa chạy vừa nghĩ, mong là anh vẫn đợi mình. Ái…sao vẫn mong dù trể hẹn những 3 tiếng như vậy chứ, ai mà đợi nổi

Chạy lên đến tầng 4, ko thấy anh đâu…cô chạy vào phòng vệ sinh tìm ( tìm người yêu trong phòng vệ sinh hả bà? ) cũng ko thấy. Gọi điện lần đầu tiên ko nghe, cô gọi lại mấy lần…cuối cùng anh cũng bắt máy…

- Anh Khánh Anh….anh đâu rồi…AAAAA…- Thiên Anh vội chạy quá ngã luôn xuống cầu thang vì bất cẩn…

Đầu dây bên kia, Khánh Anh chỉ lắc đầu, ngay lúc đó,anh xuất hiện ngay trước mặt cô, đỡ cô dậy và cùng nhau đi ra khỏi nhà hàng. Với cú ngã có 102, Thiên Anh sước tay và tím cả vùng ở lưng và bụng…gì mà nhọ thế ko biết

Khánh Anh đưa Thiên Anh về nhà mình, lôi cô lên phòng và đóng cửa lại ( thói quen rồi )

- A…đau em…- Thiên Anh nhăn nhó vì bị Khánh Anh “ném”xuống giường ko thương tiếc

- Ngồi yên đấy – Anh lạnh lùng và đi lấy thuốc



- Hình như Khánh Anh về rồi đấy – Nam lên tiếng

- Ừ, cả Thiên Anh nữa..- Tuyết

- Sao chúng nó ở trong phòng cùng nhau làm gì nhỉ? – Nam cười gian

- Nghĩ gì đấy…- Tuyết chớp chớp mắt nhìn Nam rồi buông 1 câu – Lên rình đi

Thế là cả hai rón rén đến cạnh phòng của Khánh Anh

- A, anh nhẹ thôi, đau em…- Thiên Anh nhăn nhó vì anh bôi thuốc mạnh tay quá, tím gì mà cả lưng lần bụng vậy,.chắc lúc ngã lộn mấy chục vòng mất

*Xoẹt*

- Ơ…- Khánh Anh bất ngờ xé áo của Thiên Anh làm cô nàng bối rối ko biết làm gì

- Vướng – Anh nhẹ giọng, tay vẫn bôi thuốc đều đều lên lưng cô, Thiên Anh đưa hai tay lên giữ áo vì sợ bị hở

- Chúng nó làm gì đấy? – Nam áp tai mà nghe mãi ko thấy gì, chỉ nghe thấy tiếng Thiên Anh la hét om sòm…bị đau mà

- Gọi…gọi cả Vy với Minh lên đi…chắc vui – Tuyết cười rồi nói thầm vào tai Nam

- Ko cần gọi, chúng nó đây này

- Oái , lên từ bao giờ đấy – Tuyết giật mình khi thấy Vy và Minh đang đứng phía sau

- Hai người kì ghê, họ vui với nhau mà cứ rình là sao…đã thế….- Vy lập lửng ko nói hết câu vội

- Đã thế gì? – Nam và Tuyết đồng thanh

- Đã thế ko rủ em…- Vy phun ra 1 câu rất ư là bình thản

- Ặc..sặc…

- Nói bé thôi…- Minh đưa tay lên miệng Vy ra hiệu cho tất cả. thế là 4 người 4 kiểu đứng 4 kiểu rình như lũ ăn trộm…dáng ai cũng đến buồn cười

Bên trong…

- Hình như nhóm anh Nam đang ở ngoài - Thiên Anh lên tiếng

Khánh Anh cũng biết điều đó nhưng anh phải bôi thuốc xong cho cô đã rồi anh rình lại trộm sau…

Anh đi ra cửa…khẽ mở cửa…

- AAAAA…/ Ôi bố mẹ ơi../ Ai ngu mà mở cửa ra thế - Tuyết và Minh kêu / Vy than / Nam cáu

Hiện giờ…Nam đang nằm đè lên người Tuyết, Tuyết bị úp mặt xuống đất, Minh đè chân lên Nam và bị Vy đè lên người…trông đến khổ sở…

Cả lũ lom rom đứng dậy..

- Aaa…bọn tao ko nhìn thấy gì, ko biết gì, hai người cứ tiếp tục đi..- Nam hét lên khi cả lũ thấy Thiên Anh đang nude phần trên nhưng cô nàng đã che phần trước…đơn giản vì mới bôi thuốc xong vẫn còn sót lên chưa mặc áo vào được.

Đi ra – Khánh Anh nghiến răng trước khi đá bay cả 4 ra ngoài – Phạt nhé ! Cả 4 chạy xung quanh khuôn viên 50 vòng – Khánh Anh cười nhếch mép rồi đóng sầm
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 72
Ngày hôm nay, trời mưa tầm tã, ,màn mưa trắng xoá mờ ảo ,những hạt mưa cứ thể rơi mang 1 màu tâm trạng, ko thay đổi được những gì đã trải qua, chỉ làm nỗi đau càng rộng thêm ra.

Nơi đây vắng bóng anh, vắng bóng người con gái đó. Từ lúc nào, anh nhận ra, anh đã yêu cô rất nhiều, ko hẳn vì sự hi sinh đó mà hơn hết chính tấm lòng cao cả đó đã cảm hoá con tim anh

Nhìn di ảnh của cô, anh chỉ khẽ cười , lòng nặng trĩu, ánh mắt chăm chú, nhìn sâu có thể thấy những vệt đỏ dài

Anh – với khuôn mặt đã hoàn toàn khác, anh sẽ thôi trả thù vì đơn giản anh đã biết hết sự thật, sự thật làm cho anh do dự, bối rối, người con gái đó hi sinh vì anh nên anh có thể coi đây là 1 sự bù đắp cho lỗi lầm người anh trai của cô gái gây ra cho anh. Anh đã trở lại với khuôn mặt ngày nào của mình, nhưng những vết sẹo vẫn còn mờ nhạt, phải chăng kí ức, dĩ vãng của anh vẫn đọng lại trên khuôn mặt ấy

- Thiên Kỳ - Ông Trí ngồi vỗ vai con trai, giọng ông có vẻ mệt mỏi sau bao thăng trầm.

Tháng qua, c.ty của cô đã phá sản vì làm ăn thua lỗ và vì sự tham lam của ông, tất cả đã biến mất, và giờ…ông chỉ là 1 người dân tầm thường, ông đã nhận ra mọi chuyện đều có cái kết của nó, gieo nhân nào tất thảy gặp quả đó, những sai lầm dù chỉ nhỏ bé thế nhưng ông đã ko lường trước được mọi chuyện, hằng đêm, ông luôn nhớ về đứa con gái của mình, hối hận và lo lắng, ko biết nó sống thế nào, có tốt ko. Tình yêu của nó đi đến bước nào

rồi….Ông hối hận, hối hận lắm, chắc ông chả còn mặt mũi nào gặp lại đứa con gái đã bị ông làm tổn thương nữa đâu.

- Con muốn đón Thiên Anh sang đây – Thiên Kỳ lên tiếng, giọng trầm lại

- Nó đồng ý thì tuỳ con…- ông cười và gật đầu…nhưng trong lòng ông đang rất lo sợ, ông lo sợ đứa con gái đó sẽ kinh tởm ông nhưng ông đâu biết nó vẫn yêu ông lắm

- Vậy 2 ngày nữa con về nước đón nó sang…

Ở một nơi khác…

“ Thiên Anh, hôm qua tôi chưa kịp nói cậu đã về rồi, chiều nay hẹn chỗ cũ được ko?” – sent to Thiên Anh

“ Được” – cô nhắn tin trả lời Phong một cách vui vẻ

Thiên Anh bấm nút sent và chuẩn bị bữa trưa cho cả Vy thì nhận được tin nhắn của Khánh Anh

“ Chiều nay rảnh đi ăn nhé !”

Do dự, phân vân mãi Thiên Anh mới dám bấm nút sent với nội dung “ Em bận rồi, khi khác nha anh”

Lỡ đồng ý hẹn với Phong rồi giờ cô ko muốn từ chối, sao anh rủ trùng lúc thế????

…….

Ăn xong, Vy lon ton chạy lên phòng thay đồ rồi lượn luôn ra ngoài, ( chắc lại có hẹn với Minh nhà ta đây mà -_-)

Công viên đông đúc nhưng có thể dễ dàng nhìn thấy cặp đôi nổi bật nhất ở đây…đang chí choé cãi nhau..ko biết vì lý do gì @@

- Anh bị hâm à? – Vy cáu kỉnh giật cốc trà sữa trên tay Minh

- hâm có nhiều nghĩa lắm đấy:

H: hạnh phúc khi có anh bên cạnh.

Â: âm thầm và quan tâm anh.

M: mãi mãi yêu anh. – Minh chêu ngươi Vy

- Anh điên à? Em chỉ vô tình nói thôi, chả ý nghĩa gì hết – Vy bĩu môi, mặt đỏ lựng, có lẽ anh nói đúng chăng???

- Vô tình hay cố ý ai mà biết được, yêu anh như thế thì cứ nói thẳng đi – Minh cười híp mắt, vừa đáng yêu vừa đáng ghét

- Anh nằm mơ giữa ban ngày à? Tỉnh đi – Vy trợn tròn mắt, 1 tay giữ cốc trà sữa 1 tay liên tục cấu véo Minh

Và bốn mắt nhìn nhau. Minh cười nhẹ, làn gió thoảng qua làm tóc cả hai khẽ bay bay. Vy nhắm mắt lại, cô sắp được thưởng thức 1 thứ gì đó ngọt ngào mà thế gian này chỉ duy nhất 1 người mới đem lại được cho cô. Minh hiểu Vy đang nghĩ gì, anh đẩy cô ra và cười lớn

- Ha ha, em tỉnh lại đi, anh chỉ đùa thôi, anh không kiss em đâu, dù kiss cũng chẳng có cảm giác gì

Vy bặm môi tức giận nhưng không thể hiện ra bên ngoài, cô vẫn giữ nguyên cái nụ cười mật ngọt chết ruồi trên khuôn mặt ấy, từ từ kéo anh lại gần môi mình, Minh cũng từ từ nhắm mắt lại thì lại bị Vy đẩy ra suýt lăn đùng ngã ngửa xuống đất. Vy nhìn Minh cười đểu

- Hơ hơ, thằng khùng tỉnh lại mauuu, em ko kiss anh đâu, dù kiss cũng chẳng có cảm giác gì…ề…ề

- Hơ hơ, em bị điên à? Anh chỉ thử em thôi

- Có phải ko đấy, thử mà cứ như thật ý – Vy lè lưỡi

- Anh thèm vào…

Và cứ thế, tiếng của hai người cứ vang vọng mãi trong ko gian cùng tiếng cười hạnh phúc. Họ hạnh phúc đến mây của trời cũng phải ghen tị, người xung quanh đi qua nhìn họ mà ko thấy chán

Đã đến giờ hẹn, Thiên Anh nhanh chóng thay đồ rồi đến chỗ hẹn với Phong, ngắm mình trong gương, cô thấy mình cũng tạm ổn, cô vẫn giản dị và chân thực nhất.

Vẫn chỗ cũ ở cửa hàng đó, Thiên Anh sải chân bước vào, từ xa cô đã thấy Phong ngồi kia và đang trầm tư suy nghĩ gì đó

Thấy Phong ko để ý, cô định tạo bất ngờ bằng cái oà thì Phong lên tiếng kịp thời

- Đến rồi đấy à? Ngồi đi định ú oà gì sao?

Thiên Anh bĩu môi rồi ngồi xuống tươi cười

- Cậu tinh thế?

- Từ xa tôi đã ngửi thấy mùi của cậu rồi – Phong chêu

- Mùi gì? Làm gì có gì? – cô đưa tay áo rồi vạt áo lên ngửi, quả thật là ko có mùi gì, nước hoa cũng ko xài mà cô tắm rửa sạch sẽ lắm, ko có cái mùi chua ngoa kia đâu ^^

- Đùa thôi, ăn gì gọi nhé – Phong chìa cuốn menu ra trước mắt cô, cô cầm lấy và lật qua lật lại vài trang, cuối cùng thì lắc đầu, đặt cuốn menu xuống và nói

- Thôi chả ăn gì đâu, vào vấn đề chính đi, hôm nay tôi phải về sớm

- Đến đây với tôi – Phong kéo ghế đứng dậy, mỉm cười nhìn Thiên Anh, nụ cười khó hiểu làm cho cô bối rối và quay đi

- Đi đâu?

- Đến nơi rồi sẽ biết – Cậu cười nhẹ, từ lúc nào, những nụ cười của cậu đã hoàn toàn khác với ngày xưa, ngày cậu là một thằng con trai lăng nhăng đào hoa và chỉ biết cười gian, cười cho có, nhưng bây giờ, nụ cười ấy thật khác, nó ẩn chứa một thứ gì đó rất lạ và hình như nụ cười này chỉ dành cho người con gái đứng trước mặt cậu

Lại là cái câu này “ đến nơi rồi sẽ biết” , sao cô thấy bức xúc khi nghe thấy câu này thế nhỉ? Tính cô đã tò mò rồi mà bắt cô đợi chờ kết quả thì thật là…

Một ngọn đồi xanh mấp mô đá, những viên đá với những hình thù khác nhau như được tạc khắc chứ ko phải tự nhiên, bãi cỏ xanh như trải dài đến vô tận, nơi đây ko có hoa, chỉ có cây xanh bao phủ mọi vật, buổi chiều xế tà những cơn gió rít qua lồng lộng, mát dịu

Nơi đây thật đẹp nhưng có vẻ âm u khác thường, xung quanh thật vắng, ko có nhà dân ở, ko có một bóng người, chỉ có hai con người đang leo lên đỉnh đồi, vì những viên đá nhấp nhô tạo thành bậc thang nên việc đặt chân đến đỉnh đồi là rất dễ dàng

Lên trên đỉnh, có một cái cây tùng to, rất to, gió rít qua từng kẽ lá, lá rơi xuống đất, rơi lên chiếc xích đu cạnh đó

- Cậu có thấy gì ko? – Phong đưa mắt nhìn Thiên Anh

- Khác với các ngọn đồi khác, ở đây ko có hoa. Mà ở đây lại lắm đá, ngã hẳn là đau lắm – cô nói theo suy nghĩ của mình, những gì mình nhìn thấy và cảm nhận

Phong lắc đầu nhìn Thiên Anh, cậu cười rồi bước thêm vài bước nữa, Thiên Anh ngớ ngẩn rồi bước theo, xuất hiện trước mắt hai người là hai ngôi mộ được xây cẩn thận, tỉ mỉ và giống nhau y đúc nhưng hai ngôi mộ này rất bé, hai ngôi mộ nấp sau thân cây tùng to lớn kia thảm nào Thiên Anh ko nhìn thấy, giờ cô đã biết câu trả lời mà Phong muốn hỏi cô

- Đây là…- Thiên Anh khẽ đưa mắt nhìn Phong

- Mộ của ba mẹ tôi – Phong mỉm cười và quỳ xuống bên cạnh hai ngôi mộ

- Con chào hai bác – Thiên Anh cũng quỳ xuống cạnh Phong, cô đang rất thắc mắc tại sao Phong lại đưa cô đến đây

- Khi còn sống, hai người luôn mong đứa con trai này có thể tìm được 1 nửa trọn vẹn chứ ko phải vui chơi qua đường, giờ con đã tìm thấy cô gái đó và dẫn cô ấy đến đây cho hai người xem mặt đây, hai người yên tâm rồi nhé – Phong nói nghiêm túc, Thiên Anh nghe vậy vừa bất ngờ vừa bối rối, cứ tưởng mình nghe lầm

- Cậu nói gì? – cô nhìn Phong

- Thiên Anh, thật ra thì tôi thích em từ lâu lắm rồi, từ cái lần đầu tiên gặp mặt cơ, nhưng tôi chưa có thổ lộ vì chưa phải là lúc, tôi đã hứa với ba mẹ tôi nếu yêu ai thật lòng sẽ dẫn người đó đến đây, để hai người chứng giám, giờ thì tôi dẫn em đến đây, em biết ý tôi rồi chứ? Vậy em làm bạn gái anh nhé!

Nghe những lời nói đó thốt ra từ miệng cậu, cô như bị shock nặng, cậu đưa cô đi hết từ bất ngờ này đến bất ngờ khác, có lẽ nào đây chỉ là lời nói đùa? Mà ko thể, nói đùa thì dẫn cô đến trước mộ của cha mẹ cậu làm gì cơ chứ.

Người ra đi là thiêng liêng bất tử nhưng cô phải xin lỗi họ, cô đành phải nói thật những gì mình nghĩ và cô phải nói thật lời của con tim mình, ngay tại đây

- Xin lỗi cậu, tôi có bạn trai rồi, tôi ko thể….

- Đừng…- Phong chặn lời của cô, cậu ko muốn nghe, cậu đâu biết cô đã có bạn trai, nếu cậu biết cậu đã từ bỏ ngay từ lần đầu gặp mặt, nếu trường hợp khác cậu sẽ giành giật bằng được nhưng đó chỉ là yêu chơi, còn đây là yêu thật, cậu ko muốn giành giật gì cả. Lần này ko biết lỗi có phải của Thiên Anh ko? Vì sao ư? Vì cô ko nói với cậu là cô đã có n.y rồi chứ, tại sao cô giấu chuyện đó.

Ko hẳn là cô giấu, vì cậu đâu có hỏi, cậu quá bồng bột mà thôi, quen nhau lâu vậy mà chút tin tức bé nhỏ này cậu cũng ko nắm bắt được. Có quá vô dụng ko?

Phong im lặng nhìn vào di ảnh trên hai ngôi mộ, cậu cười nhẹ và nói nhỏ điều gì đó

- Ko yêu thật à? – Cậu cố tình chêu đùa để tránh làm cả hai xa lánh nhau

Thiên Anh lắc đầu nhưng lại nở nụ cười tươi rói như thể cả hai đang diễn kịch vậy

- Vậy thì trả dép đi về đây – Phong cười

- Ko trả đấy – cô cũng cười và hếch mặt lên kiểu thách thức

- Có trả ko thì bảo…

- Ko

Cả hai người giao kèo qua lại, rồi rượt nhau chạy xung quanh ngọn đồi, gió thổi đi những xúc cảm trong tim của hai con người lúc bấy giờ, chỉ thổi tạm thời lúc này thôi, thôi gió, cảm xúc ấy lại quay lại ngay.

Phong liên tục nở nụ cười tươi rói nhìn Thiên Anh chêu đùa, cậu cố che đi cái đau khổ bên trong và những giọt nước mắt chảy ngược. Thỉnh thoảng tim cậu lại nhói lên khi những dòng miên man cứ liên tục văng vẳng trong đầu cậu.

Biết những nụ cười ấy là giả tạo, biết cậu đang nghĩ gì, Thiên Anh cũng buồn lắm, mặc dù cười to lắm nhưng cô vẫn đang rất tự trách bản thân mình…sao lại làm nhiều người đau khổ như thế…

Phong lái xe đưa Thiên Anh rời khỏi nơi này và về thành phố, nơi ồn ào nhộn nhịp tiếng xe cộ và tiếng người dân. Vẫn chưa muộn nên Phong vẫn muốn đi chơi, cậu muốn bên cô, cứ mãi như vậy…

Dù sao cũng ko thể từ chối lời yêu cầu của Phong, Thiên Anh cũng gật đầu và hai người lại có chuyến hành trình “đập phá” tại khu vui chơi trung tâm thành phố

Những chiếc lá rụng xuống, trải dài trên màu xanh của đất trời, ko gian yên tĩnh và lắng đọng, thỉnh thoảng có một vài cơn gió nhẹ thổi qua làm mái tóc nâu nâu kia nhẹ bay trong gió, đẹp đến ma mị

Anh nằm trên xích đu, dưới một tán cây rộng, xung quanh toàn hoa là hoa, cảnh thiên nhiên nơi đây như 1 bức tranh sơn mài, đẹp và có hồn, đặc biệt là người con trai trong bức tranh, đôi mắt khẽ nhắm hờ, hàng mi rủ xuống, mái tóc phớt phơ cùng gương mặt lạnh như gió đông.

Đây là khuôn viên trong biệt thự của Khánh Anh, và người con trai kia chính là anh.

Gương mặt anh đã lạnh giờ còn lạnh hơn khi đọc được dòng tin nhắn từ số của Yun và kèm theo đó là những tấm hình 1 nam 1 nữ đi chung với nhau trong khu vui chơi

“ Cô ta đi cùng 1 người con trai khác thật tình cảm anh nhỉ? Em sợ anh ko tin nên em gửi ảnh cho anh xem, em tình cờ nhìn thấy”

Anh khẽ nhếch môi và ném đt sang 1 bên, anh sẽ ko ghen đâu…

………

Sáng hôm sau…

Thiên Anh và Vy đến trường với bộ đồng phục ko được gọn gàng cho lắm, đầu tóc thì chải được 1 nửa đã tóm gọn lên rồi. Đơn giản vì hai bà ngủ dậy muộn, cái tội tối hôm qua đi thâu đêm với nhóm nam kia

Cả hai chạy thục mạng với “ tốc độ bàn thờ” đến lớp

Từ khi lớp thay đổi cô chủ nhiệm, Vy và Thiên Anh đều đi học đầy đặn và đúng giờ hơn, tại chủ nhiệm mới vừa ghê vừa nghiêm khắc. Hôm nay muộn những nửa tiết đầu của cô chủ nhiệm với tiết truy bài, chắc hai người ko còn đường sống mất

- Em…ôi..à…em chào cô…ôi trông cô hôm nay đẹp thế? – Vy vừa thở dốc vừa nịnh hót

- Ơ. Vẫn như mọi hôm mà đẹp cái nỗi gì? – Thiên Anh buộc miệng nói, ko to quá nhưng đủ cho cả lớp nghe thấy

- Ơ..ơ – Vy vội bịt miệng Thiên Anh lại và nói tiếp – Hơ hơ…cô cho bọn em vào lớp, trộ ôi cô xênh thế ko biết, ôi kìa cả tóc cô cũng mới nữa à? Xoăn nhớ, đẹp lắm cô ạ - Vy hót 1 tràng dài khiến cả lớp bật cười thành tiếng, gvcn cũng cười phớt lờ rồi gật đầu cho cả hai vào lớp

Ngồi trong lớp, Thiên Anh chỉ mải mê nghĩ lại chuyện tối hôm qua mà cười thầm chứ chẳng chịu chăm chú nghe giảng

Tua lại đoạn kí ức tối hôm qua…

- Này, sao anh đi nhanh vậy? Chờ em với – Thiên Anh hậm hực nhún chạy theo bước chân Khánh Anh, Mặc dù nghe Thiên Anh kêu nãy giờ anh vẫn đi nhanh, mặc kệ cô như đang giận dỗi

- Anh Khánh, anh có nghe em nói gì ko? Anh đi bước nữa em về - cô tức thật rồi, cô đứng lại thở, hai tay quệt vài giọt mồ hôi trên mặt

Bấy giờ, anh mới dừng lại, đưa đt cho Thiên Anh, mở zalo cho cô xem

- Gì đây? – cô cau mày khi thấy ảnh của cô và Phong

- Nhìn mà ko biết à?

- Sao? Đừng nói là anh đang ghen nhé, em vô tội mà

- Anh tưởng chiều nay em bận gì, thì ra bận đi chơi với tên này hả?

- Em…tại cậu ấy hẹn em trước anh, em xin lỗi, em sai rồi – cô thành thật, gương mặt buồn buồn cúi gằm xuống, ko dám cãi anh

- Ngẩng mặt lên xem nào – Anh đưa hai tay nâng mặt cô lên và nói tiếp – Lần sau đi chơi nói với anh, đừng nói là bận,ok

- Ha ha, được, ôi yêu anh thế ko biết – cô nhảy cẫng lên ôm lấy anh, tự nhiên cô lại thấy mình càng yêu anh nhiều hơn, ko thể mất anh trong đời được…

Quay về hiện thực

- Họ và tên Vĩnh Thiên Anh, đứng dậy ra cửa đứng cho tôi – tiếng bà chủ nhiệm vang lên khiến Thiên Anh giật mình ngơ ngác như con nai

- Em…làm gì?

- Tâm hồn cô trên mây, ra ngoài trời mới lấy về được

- Vâng…

Thiên Anh ngậm ngùi bước ra ngoài đứng, cô bảo ra ngoài trời mới lấy lại được mà tâm hồn cô còn bay cao bay xa hơn đến nỗi chả biết xung quanh đang diễn ra hoạt động gì nữa….( pó tay )
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 73: Sự trở lại của Mãnh Long
Trời nổi gió mùa, những khóm hoa trong vườn nhà Thiên Anh ngả nghiêng như gãy đổ, trời ko có nắng, chỉ có những đám mây đang vờn nhau, ríu rít lấy nhau. Thiên Anh thức dậy từ 4h để chuẩn bị cho ngày hôm nay. Ngày giỗ của mẹ cô.


Thiên Anh ra khỏi nhà lúc 6h, lúc đó Vy còn đang ngủ


Bầu trời thẫm một màu xám như sắp nổi cơn giông, gió lạnh buốt rít qua rít lại, cô mặc một chiếc áo phông, khoác bên ngoài là chiếc áo da đen, cổ quàng khăn ống và đi giày thể thao mà cô luôn ưa thích


Bước trên đường một mình với hoa cỏ thiên nhiên, một tay cầm giỏ hoa quả, một tay cầm vài nén hương và một số thứ khác, tai đeo headphone và vu vơ hát theo lời bài hát mà cô đang nghe, cô nhớ mẹ, cô đang nghe những bài hát về mẹ…


“ Lòng con nhớ về ngày xưa, bóng mẹ hiền dịu dàng ân cần chăm sóc làm con ko quên…dòng thời gian trôi đi và đây khôn lớn con đã biết đâu là tình yêu , những lỗi lầm ngày nào mong ko còn là những vết thương…”


Đến bên mộ mẹ, xung quanh cây cối vẫn như lúc ban đầu, mẹ muốn yên nghỉ ở một nơi yên tĩnh, có cây, có hoa, và chỉ riêng mình mẹ. Mẹ có thấy mẹ đang rất cô đơn ko? Khi xung quanh ko có một bóng ngôi nhà hoặc bóng một ngôi mộ. Quanh năm mẹ chỉ ở đây có một mình.. Mẹ nằm đây dưới bóng dâm của một cây cổ thụ lớn, những bãi cỏ trải dài vô tận, một con suối róc rách chảy…tất cả chỉ có thế, nhưng cô biết mẹ rất thích nơi này…chắc…mẹ sẽ ko cô đơn. Thời gian ko bao giờ quay trở lại cũng như một người ra đi mãi mãi sẽ ko bao giờ quay về nữa.


Cô quỳ xuống bên cạnh mộ, nhẹ nhàng lấy tay gạt những chiếc lá rơi trên mộ và đặt lên đó đồ cúng.


Khói hương dìu dịu bay theo gió đến một lời xa, gửi điều cô muốn nói đến tận chân trời để mẹ nghe thấy


- Con - Thiên Anh của mẹ , hôm nay là ngày giỗ mẹ, thời gian trôi qua nhanh lắm mẹ à? Mới ngày nào con vẫn là đứa bé nằm trong nôi, nghe mẹ ru để chìm vào giấc ngủ mà bây giờ con đã khôn lớn. Mẹ ko có cánh, mẹ ko vòng thánh nhưng trong mắt con mẹ mãi là thiên thần, vì con biết chỉ có thiên thần mới tốt với con như mẹ, mẹ cho con giấc ngủ say, cho con tất cả những điều thiêng liêng và mẹ…mẹ cho con cả mạng sống thứ 2. Mẹ đã vất vả nuôi con, nuôi anh hai, nhiều lúc con tự hỏi con đã làm cho mẹ vui hay đã làm cho mẹ mệt mỏi .Con vẫn chưa một lần báo hiếu được cho mẹ và con biết chắc con ko còn cơ hội nữa rồi.


Mẹ dặn con “ giữ cho cặp mắt luôn mở và đôi chân luôn bước, con sẽ tìm thấy điều con cần” nhưng sao mẹ ơi ! Dù cho mắt con luôn mở, đôi chân con luôn bước mà con ko có được thứ con cần bây giờ…đó là mẹ.. Mẹ nói “ sẽ có một nửa cuộc đời con chung sống bên kẻ khác mà ko bé bỏng trong vòng tay mẹ chở che” nhưng mẹ ơi ! Con được mẹ chở che chưa hết nửa cuộc đời cơ mà, sao mẹ bỏ con..bỏ con mãi mãi thế hả mẹ, nhưng con luôn cảm ơn trời vì đã ban cho con một người mẹ hiền vĩ đại như mẹ và…con cũng luôn trách ông trời sao quá bất công với mẹ của con…


Nói đến đây, nước mắt Thiên Anh chợt trực ra như hai dòng thác trên mặt. Gió vẫn vô tình thổi, hàng cây vẫn xào xạc nhưng ko ồn ào, náo nhiệt mà im lặng và yên tĩnh. Ở đâu đó, trong tiếng gió vi vu, cô như nghe thấy tiếng mẹ dịu dàng…


- Con gái của mẹ có nụ cười rạng rỡ và đáng yêu…con đừng khóc nhiều mà quên mỉm cười…con nhé !


Rồi giọng mẹ lạc đi, tiếng gió thổi càng mạnh hơn khiến nỗi nhớ mẹ càng dâng trào


Ngọn đồi với những hòn đá mấp mô, cũng có một người con trai đang quỳ gối trước hai ngôi mộ cạnh nhau và…khóc !


Khóc vì tình yêu bất diệt mà chưa bất…đã bị diệt, con trai rất ít khi khóc nhưng một khi họ khóc thì chứng tỏ họ đang đau rất nhiều, nhất là trong tình yêu, nước mắt của họ chỉ dành cho duy nhất một người mà họ yêu thương thật lòng thôi.


Vì…sẽ rất đau đớn khi yêu thật lòng một người mà ko được đáp lại




Từ xa xa, nấp sau một thân cây to, có một người con trai khác, ánh mắt luôn hướng về phía người con gái đang khóc kia, ánh mắt chứa đầy yêu thương và lo lắng.


Ko ai khác đó là Thiên Kỳ, anh đã về Việt Nam rồi, anh về từ tối hôm qua, anh về để đón em gái của anh đến Mỹ. Đến nhà Thiên Anh thì ko gặp cô và anh đoán ngay em gái của mình sẽ đến đây vì hôm nay là ngày đặc biệt ấy.


Một bóng đen lướt nhanh qua như một cơn gió, Thiên Anh vô tình nhìn thấy được và bóng đen ấy trông rất quen, nó giống một người đã từng đi qua cuộc đời của cô, dù thế nào đi chăng nữa cái hình dáng đó vẫn thế, vẫn ko thay đổi.


Cô thấy rất quen lên đứng dậy chạy theo, cô muốn kiểm chứng xem điều cô nghĩ trong đầu bây giờ là đúng hay là sai!


Biết mình bị phát hiện, bóng đen đó ko chạy nhanh nữa mà cố tình chạy chậm lại


Dừng chân lại trước một con suối nhỏ, cả hai đứng lại, Thiên Anh bất ngờ vì suy nghĩ của mình quá chính xác, đã lâu ko gặp người con trai đứng trước mặt mình đây, nhìn hắn trông có vẻ khác hơn nhiều, cao hơn và đẹp hơn nhưng ánh mắt sắc và lạnh lùng hơn rất nhiều


- Là anh ! Vương Khang – Thiên Anh lên tiếng


- Thiên Anh, lâu lắm ko gặp ! – Hắn lạnh lùng nói, ánh mắt có tia ranh mãnh cùng nụ cười nửa miệng


- Có vẻ yêu tên kia khiến em khổ quá nhỉ? Trông em có vẻ gầy đi hơn rất nhiều đó – Hắn nói tiếp và bước gần đến Thiên Anh hơn, tay phải chạm lên má cô vuốt ve đùa cợt – Anh thấy em xinh ra nhiều đấy, yêu anh nữa ko?


- VŨ VƯƠNG KHANG….- Đây ko phải giọng của Thiên Anh, chính xác là giọng của Thiên Kỳ, anh chạy đến, đứng sau Thiên Anh và nói to


- Chết tiệt – Vương Khang định bỏ chạy thì Thiên Kỳ lên tiếng


- Đứng lại


- Anh sẽ giết tôi, đúng chứ? – Hắn nói khinh bỉ, hắn ko sợ bị anh giết vì bây giờ hắn đã mạnh hơn rất nhiều so với anh, sau một thời gian vắng bóng, hắn đã luyện cho mình những thứ võ học được bên nước ngoài và chế tạo ra rất nhiều thứ vũ khí , độc dược lợi hại khác nhau rồi dần dần lập thêm vài bang khác để gộp vào bang cũ. Giờ đây, bang mới của hắn còn mạnh hơn bang cũ gấp 10 lần, tưởng chừng Mãnh Long sẽ tan dã nhưng ko hẳn, Mãnh Long sẽ là đối thủ đáng gờm nhất của tổ chức Hắc Long và Thiên Long trong thời gian sắp tới


- Tôi sẽ ko giết cậu và chắc bây giờ tôi cũng ko thể giết được cậu – Thiên Kỳ nói bằng giọng chêu chọc pha lẫn khinh bỉ rồi quay sang nói với Thiên Anh – em ra chỗ khác, anh cần nói chuyện riêng với người này


Nghe lời anh, cô đi ra chỗ khác, cô biết anh ko muốn cô nghe thấy anh với hắn nói gì với nhau vì có thể họ nói đến một cá nhân hay tổ chức nào đó hoặc một kế hoạch chỉ hai người họ biết, do dự lắm cô mới quyết định nghe lén cuộc nói chuyện.


- Vậy à? Thế tôi có thể hỏi anh một chuyện? – Hắn đề nghị. Anh ko nói chỉ gật đầu


- Bang Bạch Long vẫn hoạt động chứ? – Hắn hỏi


- Nghỉ rồi - anh trả lời thẳng thắn, dứt khoát


- Nhưng vẫn chưa tan rã


- Đúng ! Thì sao?


Mặc dù anh đã biết trước câu hỏi tiếp theo của hắn nhưng vẫn làm ngơ như ko biết, biết âm mưu của hắn bây giờ là gì, hắn vẫn như ngày xưa, vẫn ko thay đổi tính cách, vẫn muốn giết được người đứng đầu trong thế giới ngầm để hắn có thể xưng bá. Quá tham lam và độc chiếm


- Tôi muốn bang Bạch Long ra nhập bang Mãnh Long của tôi, và cả anh cũng thế, kế hoạch sắp tới của tôi thành công, tôi sẽ ko quên ơn anh ! – hắn nói lạnh lùng nhưng pha chút lời khẩn cầu


- Nếu ko thì sao? – anh thử thách thức. đôi mắt hắn khẽ nhíu lại rồi tinh anh nhìn thẳng vào mắt anh, cười nhếch mép


- Thì ko sao, nhưng cái mạng của anh là do em gái tôi hi sinh để cứu, anh ko định đền đáp gì ư?


Đứng sau một thân cây lớn có thể che hết 2 người cỡ như Thiên Anh, cô thấy ko hiểu cho lắm khi nghe Vương Khang nói đến đây? Gì mà “ cái mạng của anh là do em gái tôi hi sinh để cứu” Chẳng lẽ…


Cô lắc đầu để suy nghĩ của mình tan biến


- Hữu Tuệ đã chết, cậu đừng có mà nhắc tới cô ấy nữa – Thiên Kỳ mắt hồng hộc máu, anh quát lên. Anh đã cố quên giờ lại càng nhớ, cái ngày định mệnh hôm đó thật khiến anh phải đau lòng khi nhắc đến tên người con gái này

- Tôi chỉ nhắc lần này thôi, nó đã đỡ viên đạn đó cho anh kết quả bây giờ là nó xuống gặp tổ tiên trước tuổi, anh ko đền đáp gì được cho nó thì cũng phải đền đáp cho anh nó chứ nhỉ? Chính Kevin, hắn là người bắn viên đạn đó, giờ anh có muốn trả thù cho em gái tôi ko?


Nghe đến đây, Thiên Anh ko khỏi bàng hoàng, mặt cô hơi tái lại, ko phải vì lạnh mà vì câu nói của Vương Khang? Thế là cô lại nghĩ đúng rồi, Hữu Tuệ đã chết ư? Thế chuyện đi du học rồi sinh sống luôn bên đó là sao? Tất cả là dối sao?. Vậy là trong suốt thời gian qua cô ko hề hay biết gì cả , mà Khánh Anh lại là “nhân vật chính” gây ra cái chết đó thì ắt hẳn cả nhóm Tuyết, Nam, Hoàng, Minh cũng biết chuyện này. Thế đấy, kể từ ngày nghe tin Hữu Tuệ đi du học và sống bên nước ngoài luôn, cô và Vy thấy có gì đó vui trong lòng, như trút đi được một tảng đá đè lên đầu mình bấy lâu nay, nhưng sự thật đã phơi bày, cô lại thấy ko vui, lại một tảng đá khác nặng hơn đè lên…


Thấy Thiên Kỳ lặng im, ánh mắt nhìn về xa xăm như nhìn thấy bóng dáng người con gái đó, Vương Khang lại lên tiếng thức tỉnh anh


- Sao rồi? Sao anh ko nói gì?


- Được rồi, tôi sẽ giúp cậu ! – Thiên Kỳ gật đầu đồng ý. Anh nhận lời ngoài mặt nhưng trong thâm tâm anh ko bao giờ nhận lời giúp hắn, bởi lẽ..hạnh phúc của em gái mình anh sẽ đặt lên hàng đầu, Thiên Anh yêu Khánh Anh, yêu rất nhiều, anh biết thế nên sẽ ko hợp tác với người ngoài giết chết người cô yêu đâu.


Thiên Anh nghe câu trả lời của Thiên Kỳ mà tim cô như có ai bóp nghẹn, xung đột lại trở về, sẽ ko bao giờ chấm dứt ư? Thù qua trả lại, bao giờ mới kết thúc đây?


Cô buồn bã lặng lẽ bước đi, cô ko muốn nghe họ nói gì với nhau nữa và cứ thế cô bước thật chậm trên con đường lá đổ…


Sáng sớm hôm sau…


- Tuyết, em nghe tin gì chưa? – Nam từ ngoài chạy như siêu nhân vào trong hỏi Tuyết làm cô giật mình tý nữa thì phun hết nước đang uống trong miệng ra va khó nhọc nói


- Tin gì?


- Mãnh Long đã trở lại, bây giờ rất mạnh, giờ chúng còn vượt mặt Thiên Long rồi. Chỉ sau Hắc Long một chút thôi. Tối hôm qua, tên Vương Khang đó đã chính thức lên tiếng khiêu chiến giành ngôi vị bá chủ thế giới ngầm với thằng Khánh đó – Nam lặn lội một lèo


- Ko thể? – Tuyết đập bàn đứng dậy, tay kia cầm ly nước vô tình hất thẳng vào mặt Nam khiến anh chàng nhảy cẫng và kêu lên


- AA


- Ui, em ko cố ý… - Tuyết phủi phủi chút nước dính trên cổ áo của Nam rồi nói tiếp, cố nặn ra giọng nghiêm nghị lạnh lùng như bản chất để ko phì cười vì cái mặt của Nam bây giờ - Khánh Anh chắc biết tin rồi, có kế hoạch gì chưa? Giờ đến tổ chức Hắc Long thôi


Nói đoạn, Tuyết lấy chìa khoá ô tô rồi kéo Nam đi theo.


Tại tổ chức Hắc Long


Có rất nhiều vệ sĩ canh gác cả trong lẫn ngoài, tên nào cũng mang một thân hình cao to và khuôn mặt lạnh hơn tiền đứng khoanh tay vào nhau, hai bên hông là hai khẩu súng lục.


Nam và Tuyết bước vào trong những cái cúi chào của đám vệ sĩ và đàn em của tổ chức. Hai người đi về phía phòng bí mật của tổ chức, Khánh Anh đã chờ sẵn ở đó


Sau khi ấn một dãy mật mã dài tận mấy chục số, cánh cửa làm bằng kính đen, bên trong nhìn thấy bên ngoài còn bên ngoài ko thể nào nhìn thấy được bên trong. Đây là loại kính do chính Khánh Anh chế tạo, đập ko vỡ, nổ bom cũng ko xước, cánh cửa dày hơn 1 mét “ ting” một cái và mở ra. Nam và Tuyết bước vào


- Chúng thách đấu? – Tuyết vào thẳng vấn đề ko chần chừ


- Ừ - Khánh Anh lạnh lùng, hai mắt chăm chú vào sợi dây xích màu vàng trong hộp thí nghiệm


- Đó là? – Nam và Tuyết đồng thanh


- Rất độc, vì chúng mới khiêu chiến tối qua nên tao mới làm 2h sáng hôm nay, giờ vẫn chưa sử dụng được, phải đợi hai ngày nữa – Khánh Anh nói, ngữ điệu vẫn lạnh lùng


- Hai ngày nữa sao? – Nam


- Ừ, thế là nhanh đấy, 2 ngày nữa mới đưa ra khỏi hộp thí nghiệm này được, nếu bây giờ mà lấy ra 3 người chúng ta chết đầu tiên đấy, nó đang trong giai đoạn khử mùi bên ngoài – Anh nói, hơi cười nhếch mép…doạ hai người kia


- Chết làm sao được, đeo khẩu trang là xong – Nam đắc ý nói


- Đeo nhưng vẫn ngửi thấy mùi, loại này chỉ cần ngửi thoáng qua cũng đủ chết ngay sau 5s rồi – Anh nghiêm giọng


- Thế chỉ cần 2 ngày nữa là hết mùi chứ gì? – Tuyết chen vào


- Ừ - Anh gật đầu


- Bàn kế hoạch cho lần này, sau đó phổ biến cho đàn em bên ngoài kia đi xong tao còn đi hẹn hò…nhỡ lần này có chuyện gì ko hẹn hò được nữa thì chết – Nam cười cười nên bị Tuyết và Khánh Anh lườm cho suýt ngất, một người phóng ra toàn lửa, một người phóng ra toàn băng


- …… - Khánh Anh nói một hồi lâu, thỉnh thoảng Nam và Tuyết cũng lên tiếng đóng góp ý kiến riêng của mình và cả 3 đều gật đầu thực hiện.


Chuẩn bị kết thúc, Nam sực nhớ ra điều gì đó mà anh luôn nghi nghĩ trong đầu từ lúc biết tin, Nam hỏi


- Chuyện này…có nói với 2 thằng kia ko?


- Minh và Hoàng ko gia nhập giang hồ, ko phải người của tổ chức mình nên thôi, ko cần nói, tránh phiền phức – Tuyết nói ra quan điểm của mình, Khánh Anh cũng đồng tình


Ba người bước ra ngoài, cả đám đang nhốn nháo, huyên thuyên bên ngoài bỗng dưng ním bặt khi thấy sự xuất hiện của “ ba bang chủ”


Tuyết, Nam, Khánh Anh thay nhau phổ biến kế hoạch khi đã chắc chắn và cho đàn em về nghỉ sớm để bắt đầu ngày mai học thêm võ


Lịch khiêu chiến vẫn chưa có nhưng vẫn phải phòng trước, tránh rủi ro

Đã từ lâu, Tuyết, Nam và cả Minh cùng chuyển về ở cùng biệt thự với Khánh Anh và Hoàng, có chuyện gì cũng tám nhau biết nhưng riêng chuyện lần này, 3 người kia lại muốn giấu Minh và Hoàng, đơn giản vì 2 người ko phải người của tổ chức, sẽ dễ bị tiêu diệt hơn, Minh đang rất hạnh phúc nên anh ko thể ra đi trước được, còn Hoàng, Hoàng đang đi kiếm hạnh phúc nên lần này ko thể làm cản trở Hoàng được.
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 74: Đánh ghen hội đồng
Mới sáng sớm. Nhóm Nam đi
học trước còn Khánh Anh nói là sẽ đi theo sau một vài phút. Anh vừa chuẩn bị
mọi thứ xong thì ngay lập tức bị tiếng nhõng nhẹo của một đứa con gái bên cạnh,
ko biết từ lúc nào, Yun đã vào nhà anh

-
Anh, anh có thể
chở em đi học được ko?

-
Xe cô đâu? – Anh
ko thèm nhìn nhỏ và lạnh nhạt nói, hẳn
là anh càng lạnh nhạt bao nhiêu, nhỏ càng yêu anh thêm bấy nhiêu

-
Xe em bị hỏng
rồi, anh chở em đi học với nha, nha anh ! – Yun nhõng nhẹo khiến Khánh Anh khó
chịu

-
Lên xe đi – Anh
kiệm lời nên ko muốn nói thêm gì nữa. Hỏng xe ư? Chẳng nhẽ nhỏ thiếu tiền đi
taxi ư? Mà nhỏ rất “tiểu thư”, sẽ ko đi bộ đến đây để nhờ đi xe anh đâu? Đúng
là yêu quá hoá thừa lý do mà

Học
hành đối với nhóm của anh là thứ giải lao, tính ra mấy người trong nhóm của anh
đã đỗ đại học trước vài năm rồi, đi học chỉ như đi chơi nên dạo này Nam, Tuyết
và Khánh Anh thường xuyên nghỉ học và bỏ tiết. Còn Minh và Hoàng vẫn đi học đều
đều ( 2 người này nghỉ nữa thì còn “hoàng tử” nào để nữ sinh ngắm nữa )

Giờ
giải lao, ko có chuyện gì tám, Minh thắc mắc

-
Dạo này, chúng
mày làm gì mà nghỉ học lắm thế, một tuần có 6 buổi đi học thì chúng mày nghỉ
những 5 buổi rưỡi. Là sao?

-
Thời tiết này
nghỉ ở nhà là sướng nhất, học hành chán lắm rồi – Nam bịa cớ

-
Đồng ý kiến –
Tuyết cười nghiêng đầu để tránh bị ánh mắt của Hoàng tia

-
Còn mày? Đồng ý
kiến luôn hả? – Minh hỏi Khánh Anh

-
Ừ - Khánh Anh ừ
qua loa, đôi tay liên tục lướt qua lướt lại trên màn hình cảm ứng, đôi mắt
thỉnh thoảng nhíu lại như đang gặp vướng mắc gì chưa giải đáp được

-
Ko, tao nghĩ có
chuyện gì đó – Hoàng chen vào , gương mặt đẹp sắc sảo ánh lên một sự nghi ngờ

-
Làm gì có chuyện
gì – Tuyết nhíu mày, huých vai Nam

-
Bạn bè phải chia
sẻ chứ, đến lúc bọn mày chết hết rồi tao sống để làm gì? – Hoàng gắt

-
Đúng vậy? Ko giấu
được bọn tao đâu, bọn tao sẽ tham gia trận đấu lần này, có 2 người bọn tao càng
thêm sức mạnh chứ sao? Tự nhiên 3 bọn mày lại “ngu” thế - Minh cười

-
Đúng là ko có gì
giấu được lũ “chó xóm” bọn mày – Tuyết lắc đầu

-
Ê, cho nói lại,
ai là chó xóm – Minh nguýt dài, và trận đấu võ mồm giữa hai bên : Nam , Tuyết và
Minh, Hoàng xảy ra cho đến lúc trống vào lớp

……

-
Nghe xong câu
chuyện mà Thiên Anh kể, Vy cũng bất ngờ và bàng hoàng như Thiên Anh mới nghe
lần đầu vậy? Ko thể ngờ một người như Hữu Tuệ lại dám xả thân để cứu anh Thiên
Kỳ. Bây giờ, Vy mới biết Hữu Tuệ lại yêu Thiên Kỳ đến như vậy, dám hi sinh vì
người mình yêu cho thấy nhỏ yêu anh thật lòng. Đúng là ko thể nghĩ trước được
mọi chuyện được, chúng diễn ra khá phức tạp

Vy
và Thiên Anh cùng vào lớp, mải suy nghĩ vẩn vơ, Thiên Anh bị Yun va vào, đây ko
phải vô ý mà là cố ý, Yun đã cố ý va vào Thiên Anh, khiến cô suýt ngã, may có
cậu bạn đi ngang qua đỡ được

Thiên
Anh tính ko để bụng, cô định về chỗ thì Vy ngăn lại, Vy tiến tới chỗ Yun, dẫm
phát vào chân nhỏ khiến nhỏ la oai oái vì suýt chẹo, cái tội đi giày cao gót 7
phân

-
Này, con kia, ai
đụng chạm đến mày? – Yun cáu tiết, ném cái nhìn bực bội về phía Vy, nhỏ định
giơ tay tát Vy thì Thiên Anh chặn lại


Con gái của mẹ ko dễ bắt nạt, con đừng quá yếu đuối con nhé ! Phải mạnh mẽ lên,
con mới dễ dàng đứng vững trong cuộc sống” – Lời khuyên nhủ của mẹ trong giấc
mơ tối qua làm Thiên Anh sực tỉnh, cô phải thôi cái tính yếu đuối, khoan nhường
đó đi và thay vào đó là sự mạnh mẽ, gan dạ hơn nữa mới ko bị bắt nạt nhiều.

Yun
gạt phang tay mình ra khỏi tay Thiên Anh, dùng giấy mềm lau qua lau lại chỗ bị
Thiên Anh nắm tỏ ý khinh bỉ những thứ rác rưởi, bẩn thỉu

-
Ngu dốt – Yun
chửi thề ra tiếng

-
Cô nói cô sao? –
Thiên Anh cười

-
Ko, tao nói mày
đó, Thiên Anh – Yun lườm

-
Thì cô tên Thiên
Anh mà? – Thiên Anh chọc lại

-
Mày…- Yun cứng họng,
mặt mày nhăn nhó lại

-
Tôi thấy cô đang
già quá nhanh…và thông mình thì đến quá chậm đó, thôi cái kiểu đó đi, tôi và cô
ko nợ nhau, đừng làm phiền đến tôi, giờ tôi ko dễ dãi để cô bắt nạt nữa đâu –
thiên Anh mạnh miệng nói rồi về chỗ trước những con mắt tròn xoe của cả lớp đặc
biệt là đôi mắt mở to kịch cỡ của Yun. Vy được phen cười ha hả..như… “con điên”
. Chắc bác sĩ nào ở 3tk nhìn thấy Vy lúc này phải tặng cho cô nàng vé vào khám
bệnh miễn phí mất



-
Nammmmmmmmmm –
Tuyết gào thét khi gặp Nam
ngoài công viên cùng một em nào khác ko phải mình

-
Ơ em…- Nam hơi giật
mình khi thấy Tuyết, trong lòng nơm nớp lo sợ Tuyết nhà ta lên cơn ghen thì
chết cả ruồi muỗi bay xung quanh mất

-
Thằng cha này sao
anh đào hoa thế nhỉ? Lần này anh chết với em –
Tuyết săng tay áo lên định nhào vào cho hai người kia một trận lên thân
thì tiếng chuông đt kêu, cô liền bắt máy. Lúc đó, cô gái kia chạy biến mất vì
bị Nam
…đuổi

Nghe
máy xong, Tuyết quay sang nhìn Nam
với đôi mắt toàn lửa là lửa, khuôn mặt thì lạnh như tiền, nhìn xung quanh thấy
chiếc xe đạp ở đó, cô giả bộ cười cười và nói

-
Anh…ăn bánh ko?

-
Anh..anh có – Nam thấy Tuyết
cười cũng hơ hơ cười theo, đầu gật gật trông cực kì đáng…ghét

-
Ờ…bánh xe đây,
anh ăn đi rồi về - Tuyết vớ luôn cái xe đạp đáp thẳng vào người Nam ko thương tiếc, may Nam né được ko thì bây giờ cái mặt
đẹp như khắc tạc của anh giờ đang được phẫu thuật chỉnh hình rồi. Tuyết đi
trước ko đợi Nam,
anh vứt cái xe sang một bên rồi chạy đuổi theo Tuyết.

Chiều nay, lớp Thiên Anh có
giờ học ngoại khoá, chỉ mình lớp cô phải đi học còn cả trường được nghỉ.

Đúng giờ, Vy và Thiên Anh đến
lớp, Vy liền đi vệ sinh còn Thiên Anh ngồi nghe nhạc và đọc truyện.

“ ting ting”

Cùng một lúc, Thiên Anh và Vy
nhận được tin nhắn từ số lạ

“ Vệ sinh xong ra sau trường
nhé, tao có chuyện muốn nói. Sim tao hết tiền, đây là sim tao mượn, miễn thắc
mắc”

“ Thiên Anh. Ra sau trường
đi, tao có chuyện muốn nói. Sim tao hết tiền, đây là sim tao mượn, miễn thắc
mắc”

Nhà vệ sinh cũng gần ngay sân
sau của trường, Vy tiện đường xuống luôn, xuống sau Vy khoảng 10s, Thiên Anh
cười toe toét và nói trước

-
Muốn nói gì lại
phải ra đây vậy mày?

-
Nói gì? Mày hẹn
tao ra đây chứ? – Vy cau mày, nghi ngờ rồi bỗng có một bàn tay đập mạnh vào gáy
của cô khiến cô choáng váng nhưng ko ngất.

-
Bị lừa rồi – Vy
khó nhọc nói, tay phải xuýt xoa gáy sau. Ngay giây đó, hơn chục đứa con gái ăn
mặc ko đồng nhất gì cả, đứa thì trên đông dưới hè, đứa thì trên hè dưới đông,
đứa thì thiếu vải, đứa thì khoác áo choàng khăn kín mít nhưng ko thấy đứa nào
quen cả, Thiên Anh lên tiếng hỏi

-
Các người là ai?

-
Là người ghét mày
và nó – Một con trên đông dưới hè , tóc tím rực rỡ chỉ tay vào mặt Thiên Anh
rồi vào mặt Vy

-
Đúng là lũ thừa
gạo mà – Vy bực tức nói to

-
Hai con này gan
to lắm nha ! Bọn tao ở đây muốn hai bọn mày phải từ bỏ một thứ, bọn tao sẽ ko
đụng đến 1 sợi tóc của chúng mày – Nhỏ tóc tím nhìn cả hai bằng ánh mắt đầy
thách thức

-
Thứ gì? – Thiên
Anh và Vy cùng đồng thanh

-
Mày ( chỉ vào
Thiên Anh ) bỏ anh Khánh, mày ( chỉ vào Vy ) bỏ anh Minh, ok – nhỏ đó tặc lưỡi,
cười mỉa mai. Nhỏ thách thức một điều quá ngu xuẩn, làm sao bắt được những cặp
đôi đanh hạnh phúc lại bỏ nhau ko lý do được chứ? Tình yêu chứ đâu phải trò
đùa, nói bỏ là bỏ đâu

-
À thì ra là đánh
ghen hội đồng – Vy lườm – Hai bọn tao ko sợ chết đâu? Giỏi đánh chết luôn đi –
Vy cười khinh

-
Còn việc mày yêu
cầu, bọn tao ko làm được – Thiên Anh thêm vào

-
Xông lên đánh
luôn đi, chần chừ nhừ thời gian – Một con khác lên tiếng, giọng đã chua rồi hét
to lại càng chua hơn. Cả lũ xông lên đánh hai người, Vy và Thiên Anh ko biết võ
mấy lên ko chống cự nổi mấy chục thân hình khác nhau liên tục cấu xé, dẫm đạp,
túm tóc,…

Máu
trong miệng của cả hai cứ thế trào ra theo phản xạ tự nhiên, bị những đôi giày
cao gót nhọn hoắt dẫm đạp lên bụng, lên mặt còn gì đau đớn hơn, Vy và Thiên Anh
ko chống chả lại được nữa, làm quằn quại dưới đất mặc cho lũ con gái liên tục
chửi bới cấu xé

Từ
phía sau, một người con gái đứng khoanh tay, một chân nhún xuống, cười đắc ý và
lẩm bẩm

-
Là do chúng mày
ngu, động đến Vương Thiên Anh này.

-
Chúng mày, chúng
mày làm cái gì thế hả? Dừng tay lại ngay…- Từ phía bên phải, 2 bác bảo vệ
trường chạy đến, hét to, đám kia thôi ko đánh và bỏ chạy, Yun cũng lủi đi. May
hai bác bảo vệ đến kịp ko thì Vy và Thiên Anh đang chờ người đến nhận xác rồi,
lũ này ác thật.

Nói
như vậy nhưng Thiên Anh và Vy ko bị thương nặng lắm, chỉ bị xước sát bên ngoài
và chảy máu một số chỗ chứ ko đến nỗi nhập viện cấp cứu, nhìn cả hai bây giờ
trông thật thê thảm…

Cả
hai cùng nghỉ học buổi này, được xuống phòng y tế và cả buổi nằm đó để mấy chị
y tế phục vụ

-
Ui da…đau quá ! –
Vy than khi chị y tế bôi cồn lên khử trùng một số vết thương



-
Ôi ôi vợ anh, em
có sao ko? Ai đánh em ra nông nỗi này để anh đi giết chúng…- Minh từ đâu nhảy
vào nói một thôi một hồi, tay cầm nắm tay Vy, hai mắt long sòng sọc. Cả nhóm
Khánh Anh đều có mặt, anh đuổi mấy cô y tế ra ngoài rồi cả đám ríu rít vào hỏi
thăm 2 bệnh nhân

Khánh
Anh tự tay bôi thuốc cho Thiên Anh, anh bôi rất nhẹ nhàng nên cô ko đau, còn Vy
thì bị Minh hành hạ đến nỗi đau hơn cả lúc chưa bôi thuốc

-
Ai đánh biết ko? – Khánh Anh dời mắt khỏi vết thương của Thiên Anh rồi lên
tiếng, giọng lạnh tanh và đầy tức giận

-
Là một nhóm nữ,
khoảng 30 người – Vy nói

-

Lạ lắm, bọn em
chưa gặp bao giờ - Thiên Anh thêm vào

-
Có con tóc tím? –
Hoàng nghi ngờ một lúc rồi lên tiếng

-
Có – Vy và Thiên
Anh đồng thanh

-
Sao? Mày biết à?
– Tuyết hỏi Hoàng

-
À ko – Hoàng lắc
đầu , Hoàng nghĩ “ Lại là con em gái hư hỏng”

Khánh
Anh hơi lắc nhẹ đầu rồi rút đt ra gọi cho ai đó , đầu giây bên kia bắt máy, anh
nói lạnh lùng - Điều tra cho tôi một nhóm nữ khoảng 30 người đánh hai học sinh
trường Light chiều nay, ko điều tra được biết hình phạt rồi đấy !

Hoàng lặng lẽ nhìn vào vết trầy xước trên mặt
Thiên Anh mà ko khỏi xót xa, đau lòng, anh bấm số cho ai đó nhưng kết quả anh
nhận lại chỉ vỏn vẹn hai chữ “máy bận” anh ra ngoài và lái xe đi tìm ai đó.

Anh lao xe trên con đường dài
tấp nập với những suy nghĩ vẩn vơ nửa nghi trong đầu

Xe dừng lại một ngôi biệt thự
màu vàng quen thuộc đối với anh, đó là biệt thự của gia đình anh

Hoàng đỗ xe ngay ngoài cổng
rồi vào nhà tìm đứa em gái của mình

-
Cậu chủ về chơi
ạ? – Đám người hầu cúi đầu đồng thanh nói. Hoàng chỉ lắc đầu thay câu trả lời
rồi

-
Hoàng – tiếng ba
của Hoàng vang lên từ phía sau

-
Bố, con Thiên đâu
– Hoàng vội hỏi

-
Nó mệt, ngủ trên
lầu đó – ông nói – mà con tìm nó làm gì? Mấy đứa có đủ ở đây thì về công ty
quản lý giúp ta đi – ông nói tiếp

-
Thôi, con ko
thích quản lý c.ty đâu, con lên phòng tìm nó rồi con đi luôn – Hoàng vừa nói
vừa chạy lên phòng Yun. Anh đập cửa gọi Yun nhưng cô ko trả lời, cửa ko khoá
trái lên anh tự mở vào luôn, thấy Yun đang nằm trên giường “ngủ” một cách ngon
lành, anh hét

-
VƯƠNG THIÊN ANH,
ĐỪNG GIẢ VỜ NGỦ NỮA. DẬY !

Nghe
tiếng hét cao cả của anh, Yun bực mình ngồi dậy và nói

-
Anh bị điên à?
Anh bảo gì em?

-
Chuyện đó là em
làm đúng ko? Mau đến xin lỗi hai người đó ngay

-
Chuyện gì? – Yun
giả ngô

-
Ko giấu được anh
đâu, chỉ có em mới làm chuyện đó với Vy và Thiên Anh

-
Thôi, làm ơn ra
khỏi phòng em đi, em mệt, em muốn nghỉ, em mệt chiều nay em ở nhà đây, làm sao
em đánh được hai con đó !

-
Sao em biết hai
người đó bị đánh – Hoàng nhìn chằm chằm vào Yun với ánh mắt đầy nghi ngờ

-
Thôi, anh ra
ngoài đi, em ngủ đây – Yun nói rồi nằm xuống chùm kín chăn vào người. Nhỏ thầm
nghĩ “ Sao anh lại nghi ngờ mình nhỉ? Mình ko có lộ mặt mà? Haizz, mấy con kia
làm ăn cũng chán”



-
Mày cứ cẩn thận
đấy, thằng Khánh biết là ko xong với nó đâu – Hoàng lạnh lùng nói rồi bỏ ra
ngoài , đóng sầm cái cửa làm tim Yun cứ như sắp nhảy ra ngoài vì giật mình

____________________

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.

Liên lạc với tác giả qua page https://www.facebook.com/HaoKhanhAnhyeuVinhThienAnh hoặc fb https://www.facebook.com/Tao.la.Kevin
 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 75: Lời thách đấu
Ánh nắng buổi
chiều đã nhẹ dần thay vào đó là một không gian thật mát mẻ, những cơn gió
thoáng qua đưa những cánh hoa bồ công anh nhẹ lướt trong không khí

Đứng cạnh người
con trai mà cô luôn yêu thương, gương mặt anh đã thay đổi, và thời gian…liệu có
thay đổi cả con người anh được hay ko?

Anh đứng đó,
nhìn cô mỉm cười rồi hát vu vơ, trông anh lúc này thật yêu đời làm sao? Cô thắc
mắc, tại sao anh lại đưa cô đến đây? Đến để nghe anh hát sao?

Nắng nhẹ nhàng vô
tư đậu trên vai cô, những giọt nắng tinh khiết vàng dịu. Cô khẽ cười tinh
nghịch rồi ra hiệu cho anh thôi hát. Cô vào thẳng vấn đề chính

-
Anh?
Anh có chuyện muốn nói với em đúng chứ?

-
Trời
hôm nay đẹp, em nhỉ? – Anh cười. Cô thầm nghĩ “ anh có bị sao ko vậy?”

-
Anh…-
Cô tung ngay cú đá vào chân anh khiến anh nhíu mày và co chân lên xuýt xoa

-
Lâu
ngày ko gặp em dám bạo hành anh sao? – Anh cười đùa , tay phải đưa lên xoa xoa
mái tóc cô em gái rồi nhẹ nhàng nói thẳng vấn đề chính. Mắt anh nhìn sâu vào
mắt cô, đôi môi mấp máy, nói với giọng nghiêm túc nhất có thể

-
Em,
chúng ta về Mỹ sống nhé, ở đây bề bộn ko thích hợp với chúng ta, bên Mỹ ba cũng
đang chờ, em nghĩ thế nào?

Cô hơi chau mày, giọng cô hắng lại, tận sâu trong ánh mắt cô đã
cho thấy cô ko muốn rời xa nơi này một chút nào. Cô ko muốn bỏ lại bạn bè, những
người làm cho cô cười mỗi ngày, làm cho cô giận rồi dỗ dành cô và đặc biệt là
người ấy, một người rất quan trọng trong tim cô mà chưa có ai thay thế được

-
Anh
thích sống bên đó à? – cô nhìn anh bằng ánh mắt buồn nhưng vẫn nở nụ cười nhẹ

-
Ừ -
Anh gật đầu, cô thở dài, anh nhún vai và nói tiếp – Nếu em ko thích, em ko cần
đồng ý, anh biết ở đây em còn thứ quan trọng hơn kia

Lại là lựa chọn? Sao lúc nào cô cũng phải lựa chọn hết vậy?

-
Hay anh
cho em thời gian đi, bao giờ anh trở lại đó

-
Bao
giờ em quyết định ! – Anh nói rồi ra hiệu cho cô lên xe, chiếc xe BMW dần lăn
bánh trên con đường tấp nập như cuốn dòng người vào vòng xoáy của xe cộ vậy

Ngồi trên xe, Thiên Anh suy nghĩ mông lung rất nhiều. Việc quyết
định của cô đang là cả một vấn đề, nên đi hay nên ở?

Nhớ đến chuyện Vương Khang nói với anh, cô muốn thắc mắc nhưng
chưa dám hỏi, cô lại sợ anh gắt với cô. Suy nghĩ một hồi lâu, cô mới quyết định
hỏi

-
Em
muốn biết, chuyện anh với anh Khang muốn…

Cô chưa nói xong, gương mặt anh đã trở lên xám xịt, anh lên tiếng
cắt ngang câu nói

-
Em
dám nghe lén !

Anh lại xe chầm chậm, rồi cho dừng lại hẳn ven
một lề đường

-
Anh
lái tiếp đi ! Em muốn về…- cô yêu cầu, anh lại đạp thắng và đi chậm, cô nói
tiếp – Đúng vậy, em nghe lén, anh đừng mắng em vội mà hãy nói cho em biết, anh
muốn hại anh Khánh Anh sao?

-
Đúng
vậy – Anh nói với giọng lạnh tanh, nhìn vào biểu cảm khuôn mặt anh, cô chắc là
anh ko giỡn rồi, cô lặng buồn, mắt rơm rớm.

-
Lại
định khóc hả? Anh sẽ ko làm tổn thương em gái của mình đâu, anh ko hại hắn đâu –
anh thu lại gương mặt lạnh tanh khi chêu cô, thay vào đó là nụ cười tươi rói,
tay anh xoa xoa đầu cô, ví cô như một đứa trẻ

-
Anh
hứa đi – cô hơi nghi ngờ nhìn anh, và cô cười

-
Việc
gì anh phải hứa ? – anh nhìn cô thách thức

Môi cô bặm lại, gương mặt liên tục thay đổi sắc thái

-
Anh…

-
Được
rồi, anh hứa – anh phì cười vì thái độ đáng yêu của cô em mình, lâu lắm rồi hai
anh em mới chêu chọc nhau vui như thế này, có lẽ mọi chuyện của anh nên chấm
dứt, anh nên học cách yêu thương lại cô em gái bé nhỏ này của anh thôi, anh ko
thể nào làm tổn thương nó được

Anh thầm nghĩ, anh sẽ làm mọi việc để bảo vệ cô,
bảo vệ linh hồn thứ hai của người mẹ quá cố, chỉ cần nhìn thấy nụ cười của cô
mỗi ngày là anh mãn nguyện lắm rồi, mẹ trên trời có linh thiêng cũng rất mong
muốn điều đó, anh sẽ để cô lại sống ở đây, sống với người con trai cô yêu
thương còn hơn là để cô trở lại Mỹ sống một cuộc sống ko mong muốn. Mặc dù anh
rất muốn sống với cô, muốn làm một người anh trai tốt để bù đắp cho cô những
tháng ngày anh lầm lỗi, để cô khổ sở.

Ánh nắng nhẹ vụt
tắt, con đường vẫn rộng thênh thang, chiếc xe vẫn liên tục lăn bánh trên xa lộ,
nhìn gương mặt anh đăm chiêu suy nghĩ, ánh mắt như vô hồn chả thèm để ý đường
đi phía trước, cô đưa tay huơ huơ trước mắt anh mà chả thấy anh phản ứng gì,
kiểu này có ngày bị xe tông chết chắc

-
Anh
ơi, tai nạn – Cô hét lên vào tai anh khiến anh giật mình hãm phanh lại

-
Đâu
em…- anh thở dài rồi nhéo tai cô em gái – đùa chứ

-
Anh nghĩ
gì mà đăm chiêu vậy? Anh đi kiểu này có ngày tai nạn thật chứ

-
Anh
nghĩ gì đâu?

-



-
Ko


Thiên Kỳ ko chịu thua Thiên Anh, hai người chặt chém nhau đến lúc
về đến nhà

Cô mở cửa xuống xe, anh gọi vọng lại

-
Thiên
Anh này, em đừng suy nghĩ chuyện anh nói hôm nay, em cứ sống ở đây đi, ko cần
về Mỹ với anh đâu, Tuần sau anh sẽ về đó, anh có việc bận rồi

-
Ư,
anh đi sớm vậy, anh về đây được mấy hôm, chưa cả đưa em đi đâu – cô nhõng nhẹo,
y cái tính cách của cô hồi xưa. Anh khẽ mỉm cười

-
Còn
3 ngày nữa cơ mà, cả 3 ngày đó anh sẽ
giành thời gian cho em. Em chuẩn bị đồ đạc 3 ngày nhé, chúng ta sẽ đến Tokyo chơi – Anh cười và
nghĩ nhanh trong 3s rồi nói tiếp trước khi cô bước vào nhà – À em, i em rủ cả
Vy đi nhé, lâu lắm anh với nó chưa trò chuyện rồi

-
Ok
anh – Cô cười vui vẻ chào tạm biệt anh rồi tung tăng chạy vào nhà

Ngày mai, anh muốn đưa hai chúng nó đi đến một nơi thật xa để ngày
hôm đó, 3 người được cười và sống như những chú chim bay trên trơi ko lo lắng
gì cả, ko vướng víu gì đến cái nơi này. Vì anh biết, ngày mai và hai ngày tiếp
theo sẽ là ngày “máu đổ” giữa hai phe đối lập nhau.

Anh ích kỉ lắm, ích kỉ vì sợ
cô em và Vy bị ảnh hưởng , thấy người mình yêu lao vào cuộc chiến máu me đó, ai
mà ngồi yên cho được, với tính cách của Thiên Anh và Vy cho dù nguy hiểm thế
nào cũng lao vào đỡ đạn hoặc giành cái chết với Khánh Anh và Minh, thậm chí
giành với cả Hoàng, Nam , Tuyết .và anh cũng ko muốn dây dưa vào chuyện giang
hồ nữa.

Anh phải đi thật xa trước khi viễn cảnh đó xuất hiện, nửa cuộc đời anh
sống xung quanh máu, nửa cuộc đời anh chỉ biết giương mắt nhìn những con người
dần ra đi mãi mãi vì cái gọi là hận thù.

Thật sự bây giờ, đôi mắt anh cần nghỉ
ngơi, anh ko muốn thấy cái cảnh máu me đó nữa, nó thật kinh tởm biết bao. Anh sẽ ko để màu máu che lấp khát khao sống yên bình của một người bình thường được!

Những đám mây đen đủng đỉnh trên trời, màu đen
của buổi tối hoà trộn với màu đen của tâm địa một con người, một tâm địa xấu xa,
tham lam, độc chiếm

Vương Khang bước
ra từ chiếc BMW đậu cạnh bar Vinzy. Hắn bận trên mình một bộ quần áo theo phong
cách bụi bặm nhất có thể, chiếc áo khoét cổ để lộ hình xăm gương mặt một cô gái
và một con rắn bên cạnh. Bar hôm nay chỉ cho phép những người trong 4 bang Hắc
Long, Thiên Long, Mãnh Long và Bạch Long và những người đứng đầu của các bang
nhỏ khác mới được vào, còn đâu dân chơi thường ngày hôm nay bị “cắt vé”

Vương Khang bước
vào trong, đi theo sau là một vài thằng cao to bụi bặm ko khác gì chủ nhân đi
phía trước.

Quán bar đủ mọi
màu sắc chói rọi, những âm thanh như muốn nổi loạn theo tiếng hò hét của mọi
người trong bar

Tiếng nhạc nhỏ
dần khi Khánh Anh, Nam và Tuyết bước ra

Phải là người
của 4 bang kia mới được có mặt ở đây, nên Khánh Anh quyết định tuyên bố Minh và
Hoàng là phó bang chủ của Hắc Long

Đáy mắt Vương
Khang loé lên một tia cười ma mị, hắn vỗ tay bồm bộp rồi đưa tay ra tỏ ý bắt
tay và nói

-
Chào
hai phó bang chủ của Hắc Long

Hoàng và Minh
học được cách lạnh lùng, hai người ko tỏ thái độ gì ra bên ngoài, lạnh cắt như
băng, ko thèm ngó ngàng gì đến bàn tay dơ bẩn đang đưa ra

Khánh Anh lên
tiếng , giọng lạnh hơn bắc cực vào mùa đông

-
Vào
thẳng vấn đề !

-
Chức
bá chủ của thế giới ngầm nên phải thay thế, và người thay thế chỉ duy nhất có
mình tôi, vậy nên hai bên sẽ quyết đấu với nhau một trận phân thắng thua, nếu
tôi thắng thì tất nhiên Kevin tổ chức Hắc Long phải giao lại ghế ngồi cho tôi,
được chứ nhỉ? – Vương Khang nói, tất cả những người có mặt trong bar xì xầm bàn
tán

-
Phải
có nhẫn, vòng cổ hình bọ cạp của thế giới ngầm mới được làm người đứng đầu, dù ngươi có thắng
cũng ko thể làm bá chủ nếu ko có 2 thứ kia – một bang chủ của bang nhỏ khác lên
tiếng

-
Bá chủ
mà ko thắng nổi một bang chủ bình thường thì có hai thứ đó cũng vô dụng, lần
này tôi thắng, Kevin sẽ phải giao hai thứ đó ra, đây là lời thách đấu vì tất cả
các người trong giang hồ đều có quyền giành ngôi vị bá chủ đó, theo thời gian
cái gì cũng phải thay ngôi đổi chủ thôi – Khang cười nửa miệng

-
Vậy
ngươi muốn sao? – Tuyết ko chờ đợi được nữa, cô lạnh lùng lên tiếng, ánh mắt
sắc lạnh quét dọc ngang trên người hắn

-
Chưa
xong , tôi chưa nói hết đừng vội – Hắn cười cười và búng tay ra hiệu cho Thiên Kỳ ra

-
Đây
là Thiên Bảo, anh ta có điều muốn nói với mọi người – Hắn nói rồi hất mặt với
Thiên Kỳ, anh gật đầu cười nửa miệng rồi nói

-
Bang
Bạch Long của tôi sẽ giao lại cho tổ chức…Hắc Long – nghe thấy hai chư “ Hắc
Long”, mặt mày của VƯơng Khang tối sầm lại, hai tay nắm chặt thành nắm đầm, đôi
mắt long lanh lửa nhìn Thiên Kỳ , Thiên Kỳ vẫn nói tiếp -tôi sẽ rút khỏi giang
hồ, chỉ thế thôi

Nói rồi Thiên Kỳ bước đến chỗ Khánh Anh, giao cho Khánh Anh chiếc
thẻ đầu đàn của bang, từ bây giờ, bang Bạch Long sẽ gia nhập vào tổ chức Hắc
Long

-
A
ha, chắc hẳn có người đang tưởng Bạch Long sẽ gia nhập Mãnh Long đây? Chia buồn
nhé – Nam cười khinh, Vương Khang khẽ đưa ánh mắt chết chóc nhìn về phía Nam,
tưởng chừng hắn sẽ tức điên lên nhưng hắn lại nhẹ cười, nụ cười ma mị

-
Được
rồi, vào thẳng vấn đề chính. Mọi người ở đây chắc hẳn cũng biết, muốn làm bá
chủ phải thông thạo về việc đua xe, ko sợ chết , IQ cao, võ giỏi và tổ chức
mạnh, tôi muốn thi đấu 3 phần, một là đua xe vào ngày mai, 2 là đấu võ ngày kia
, và cuối cùng là hai bên cùng đọ sức vào ngày tiếp theo

-
Nếu
bên này ko đồng ý? – Khánh Anh lên tiếng

-
Ko
đồng ý là thua – Hắn lạnh

-
Cho
luôn cái địa điểm – Anh lạnh hơn hắn

-
Đua
xe tại đường đua Iven tử thần, đấu võ tại đấu trường Kaale, đọ sức ở nhà
hoang đường xxx ngoại ô thành phố



 
Tham gia
13/4/19
Bài viết
890
Điểm cảm xúc
1,051
Điểm
93
Chương 76: Hãm hại
Sớm hôm sau, Thiên Kỳ đã tỉnh dậy. Những suy nghĩ viển vông cả tối hôm qua làm đầu anh đau như búa bổ. Có lẽ cả đêm hôm qua anh mất ngủ, làm bạn với ánh trăng và mãi đến tờ mờ sáng anh mới chợp mắt được một lúc.

Đồ đạc anh cũng đã sắp xếp xong, chỉ còn chờ đến lúc ra sân bay đến Tokyo thôi

Anh chuẩn bị rất nhanh, thời gian còn lại anh ngồi nhâm nhi café và suy nghĩ, anh day dứt mãi giữa hai sự lựa chọn : ở lại giúp đỡ nhóm Khánh Anh hay ra đi để Thiên Anh không phải chứng kiến cảnh máu me ấy.

Anh không biết cô em gái mình đã từng chứng kiến sự tàn ác của Khánh Anh chưa nhưng lần này anh sợ cô sẽ bị sock khi thấy sự tàn ác đó trỗi dậy,.như một con quỷ đói, con quỷ đó sẽ nuốt sạch mọi thứ trước mắt và làm tổn thương tất cả những gì xung quanh nó.

Nghĩ vậy, anh lại lắc đầu, từ đôi mắt thâm quầng đầy mệt mỏi kia đã chứng tỏ anh lo lắng cho cô em gái của mình như thế nào!

Và rồi, anh quyết định đi…

Ánh nắng yếu ớt chiếu vào khung cửa sổ qua tấm dèm mỏng manh màu phấn, khẽ ôm ấp hai cô gái đang ngủ ngon lành trên giường.

Tiếng chuông báo thức điểm 6h. Vy và Thiên Anh khẽ co người, cựa quậy. Cả hai từ từ mở mắt, Vy đạp tung chăn gối dậy rồi vươn tay vươn vai như tập thể dục mà không quan tâm đến người bên cạnh mình. Vy khua tay mạnh quá đến nỗi đập luôn cả bàn tay vào mặt Thiên Anh khiến cô nàng nhăn nhó ôm mặt, rên rỉ

- Ơ cái con này…

- Mày bảo ai là con? – Vy trừng mắt kiểu đe dọa, mặt vênh lên kiểu thách thức

- Ở đây có tao và mày, tao không bảo tao là con thì chỉ còn mày, sáng chưa ăn gì mày bị ngu à? – Thiên Anh cười như được mùa, cứ như thế, sáng nào giữa hai chúng nó cũng xảy ra xung đột chăn gối và gấu bông.

Những em gấu bông được chủ nhận phi lên đáp xuống bay lung tung từ trên nóc nhà bay xuống một cách phũ phàng, khổ than mấy em vô tội, sáng nào cũng được đi máy bay không mất vé..

Vy ôm cả con gấu bông to nhất hội đè lên người Thiên Anh, cười khanh khách như phải bệnh, hai đứa tiếp tục đạp và đánh nhau

- Này thôi nhớ, mày về nhà mày lấy gấu ra đây mà đè tao, lấy gấu của tao làm gì? Phải biết giữ chứ? – Thiên Anh cười giã lả

- Không phải của tao tao mới đè mày chứ, của tao thì tao đã không đè rồi, bẩn lắm, haha

- Ôi..con bệnh..!!



Mở tung cửa sổ ra, ánh nắng chiếu vào gay gắt làm sáng cả căn phòng khi không bật đèn, từng tiếng gió thổi vi vu báo hiệu một ngày mát lành. Tuy nắng đấy nhưng mát thật!

Lần này đi Thiên Anh và Vy cũng không mang gì mấy, chỉ vài bộ quần áo thay qua ngày và vài đồ tiện dụng thường ngày, tất cả chỉ vẻn vẹn đúng một cái vali con con

Thở hắt, Vy và Thiên Anh mệt nhoài lao mình vào wc làm vscn , xong xuôi , cả hai xuống làm bữa sáng rồi mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng trong đầu

Không ai biết ai đang nghĩ gì, và cũng không ai biết người kia cũng đang cùng suy nghĩ với mình.

Một nỗi lo lắng vô hình hiện hữu trong tim hai người, tự nghĩ có gì đó giấu mình phải không?

Vy thì đang suốt sắng vì cả đêm hôm qua Minh không nhắn tin hay gọi điện cho cô, đến nick yahoo cũng không online, và cô gọi cũng không có tín hiệu gì từ anh. Chán quá cô quẳng luôn điện thoại xuống giường rồi lăn ra ngủ.

Hổi tưởng…

10 tối…

Trời mưa bay bay, se se lạnh. Đèn đường chiếu yếu ớt. Chiếc xe màu đen lăn bánh chậm dần đều trong màu đen của bóng đêm.

- Sao giờ mới nói?

Khánh Anh lên tiếng lạnh lùng, sau khi nghe Thiên Anh kể chuyện đi Tokyo 3 ngày tiếp theo, anh hơi chau mày, không chấp nhận vì cô đi dâu cũng phải có anh đi cùng, anh thích thế nhưng lần này có lẽ…

Nghe giọng nói ấy cất lên mà cô khẽ giật mình , chăm chăm nhìn vào cái cần gạt nước phía trước mặt rồi cười cười, cô không muốn nhìn thẳng vào mặt anh, có gì đó khiến cô sợ sợ. Cô là thế, trong tình yêu luôn lép về đối phương, bởi cô quá hiền lành

- Anh đi chung với em đi ! – Cô ra đề nghị

- Anh không đi, em đi đi, vui vẻ - Anh không cười, giọng nói anh có phần ấm áp hơn.

Cô đi cũng tốt, để cô ở lại cũng chỉ mang lại nguy hiểm đến cho cô. Xa cô 3 ngày thôi, chắc sẽ chịu được

Cô hơi ngạc nhiên khi anh từ chối , từ trước đến nay, từ khi quen anh, anh luôn theo sát cô mọi lúc mọi nơi , theo cô nghĩ vậy, cô đi đâu xa anh cũng kè kè bên cạnh..để bảo vệ nhưng lần này khác. Thôi cũng không sao, cô cười nói lại, ánh mắt rời khỏi cần gạt nước mà hơi quay sang anh

- Buồn nhỉ ?Vậy lúc khác anh đưa em đi đấy!

- Ừ, nếu còn cơ hội !

Nếu còn cơ hội? Anh không biết vì sao mình lại nói như vậy? Anh chưa bao giờ nghĩ đến cái chết vì anh không sợ chết, trải qua bao năm trên giang hồ anh đã từng “chết đi sống lại” rất nhiều lần. Nhưng có lẽ lần này sẽ nguy hiểm và gian nan hơn mọi lần rất nhiều, đường đua Iven tử thần ấy đã cướp đi bao sinh mạng của những tay đua cừ khôi, đến anh còn không chắc mình có thể vượt qua “cạm bẫy” ấy không. Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy không tự tin vào bản thân mình. Anh bị sao thế này???

- Anh nói vậy là như nào? Lúc nào mà chẳng còn cơ hội mà, sao phải nếu – Cô nhíu mày , anh nói thật làm cô khó hiểu

- Không có gì ! – Anh lảng tránh, gương mặt lạnh tanh – Mấy giờ em bay? – Anh hỏi tiếp

- Em 8h bắt dầu rồi

- Ừ! – Anh chỉ ừ một cái, đơn giản là nhếch mép

Cô cười nhẹ, rồi cả hai không nói gì, cứ thể đi vào im lặng. Ngồi cạnh bên nhau thế này nhưng sao tự nhiên cô thấy có cảm giác xa vời quá !!

Anh cứ lạnh lùng như này? Cô không thích một chút nào? Yêu cô sao anh vẫn chưa thay đổi hẳn thái độ với cô??? Ấm áp khiến anh “xấu xí” đi chẳng?

Mưa cũng dần tạnh hẳn, để lại những vũng nước nghênh ngang trên mặt đường.

Tiếng chuông điện thoại của anh vang lên, màn hình hiển thị tên Hoàng, anh lướt nhẹ màn hình cảm ứng rồi cắm tai nghe vào nghe

“ Đang đâu? Tạnh mưa rồi có tính về thử xe không? Hay thôi để sáng thử?” – Hoàng hỏi

- Đua tối lên thử tối – Anh nói gọi, lịch sự chờ đầu dây bên kia trả lời rồi mời cúp máy

- Em mệt rồi, anh đưa em về được không? – Sau một lúc nào im lặng, nghe thoang thoảng cuộc nói chuyện của anh, cô cũng hiểu ra phần nào, chắc anh đang có việc bận, thôi cô không làm phiền anh nữa, cô lên tiếng. Anh khẽ gật đầu rồi lái xe nhanh hơn. Thoáng chốc, ngôi nhà xinh xắn của cô đã hiện lên trước mắt.

Anh mở cửa cho cô xuống, cô bước xuống nhưng không vào trong luôn mà hình như cô còn có điều gì đó ấp úng chưa nói thành lời, anh hiểu ý nên hỏi :

- Muốn nói gì à?

- Vâng. Em muốn anh bớt lạnh lùng với em đi được không? Em không thích!

Dứt câu, cô choàng chạy luôn, cứ như sợ anh ăn thịt không bằng. Ngồi trên xe, anh hướng mắt nhìn theo bóng dáng nhỏ bé ấy chạy, đôi môi bất giác nở nụ cười. Rất nhanh chóng, anh thu lại nụ cười, gương mặt anh lại lạnh băng, anh lái xe về tổ chức

Xe anh phóng như tên lửa trên đường, chưa đầy 2 phút anh đã có mặt tại tổ chức, vừa đến nơi đã thấy Hoàng đứng ngoài chờ

- Xe để đâu? – Anh hỏi

- Trong gara, có nhiều loại, tùy mày chọn đấy! – Hoàng nói, cùng lúc đó Minh và Nam nhảy ra

- Hế luuu, cầm lấy – Nam ném cho Hoàng một khẩu sung

- Bắt đầu đê – Minh nói như đàn anh, bị hai ông kia lườm một cái rõ dài

Khánh Anh chỉ tập trung vào đua xe còn ba thanh niên kia thì tập trung vào bắn súng và một vài thứ võ khác.

Họ coi bắn súng là một trò chơi, cả 3 đều rất hiếu thắng nên không ai muốn thua và cứ thể một tiếng súng vang lên là một hồng tâm bị thủng…

Trong gara, Anh lướt nhẹ qua từng chiếc mô tô rồi dừng mắt lại tại chiếc mô tô phân khối lớn hãng Suzuki mang tên Hayabusa. Anh nhìn cũng biết dung tích xi-lanh của nó phải cỡ 1300 phân khối trở lên. Chiếc mô tô đen, viền đỏ nổi bật giữa gara, đặc biệt còn được Hoàng tỉ mỉ dán hình bọ cạp to đùng vào phần đầu xe, trông nó như được tổ chức Hắc Long tự sản xuất ra vậy. Anh nhoẻn miệng cười thích thú và hài long. Tay với lấy chìa khóa và đội mũ bảo hiểm che kín cả khuôn mặt rồi khởi động máy…

Tốt thật. Quá đạt, anh rất thích !

Anh chạy với vận tốc “bàn thờ” trên đường, đang là nửa đêm rất ít ai ra đường nên anh cứ phóng một cách bạt mạng không phải né tránh. Sao tắt, trăng tàn, ánh đèn đường mờ ảo. Nghe đâu đó có tiếng động cơ xe dồn dập tiến tới…

……..

7h…

Sân bay đông đúc kẻ ra người vào, kẻ ở người đi. Ngày nào cũng lặp đi lặp lại.

Vẫn chưa đến giờ bay, còn nửa tiếng nữa, Thiên Anh mệt mỏi, lười nhác không muốn đứng dậy đi đâu, còn Thiên Kỳ và Vy dang đi dạo xung quanh sân bay cho đỡ nhàm chán.

Một mình ngồi ở hàng ghế chờ, cô lặng lẽ quan sát những người qua lại nơi đây, nhìn những người đang cười tươi, ôm chầm lấy người thân của mình khi đoàn tụ, bất giác cô cũng cười theo họ, rồi lại nhìn những giọt nước mắt, cái ôm không dời của những người khác khi sắp phải xa người thân, cô tự nghĩ không biết có bao giờ đến lượt mình như vậy không?

Cuộc đời vốn là thế? Nơi đâu có nụ cười là nơi đó có nước mắt. Từ khi sinh ra…nước mắt và nụ cười đã là của nhau, không thể tách rời, chúng song song tồn tại, không thể thiếu một trong hai. Cười cũng có khi là nỗi buồn, khóc cũng có khi là niềm vui.

Thỉnh thoảng, cô lại đưa tay lên xem đồng hồ, thời gian cứ tích tắc trôi qua thật nhanh, chẳng mấy chốc đã gần 8h, tiếng thông báo cho chuyến bay của cô cũng đã vang lên. Từ xa xa cô cũng nhận ra bóng của Thiên Kỳ và Vy đang tiến lại gần chỗ mình.

Đứng dậy, chuẩn bị vào trong thì tiếng chuông của Thiên Anh vang lên.

- Em vẫn chưa tắt nguồn đi! – Thiên Kỳ dặn

- Em quên..- Cô cười rồi lôi điện thoại ra, cái số mà cô không lưu tên dang nhấp nháy, cô biết đó là số của Vương Khang, cô chần chừ không nghe.. Thiên Kỳ khẽ nhíu mày

- Ai gọi? Sao không nghe?

- Ơ..em nghe đây ! – Cô nói rồi bắt máy nghe, vừa áp điện thoại lên tai chưa kịp định hình thì tiếng Vương Khang vang lên làm cô đứng tim, như vỡ òa, nửa tin nửa ngờ…

Cái gì mà “Người yêu em bị tai nạn dang cấp cứu vậy ? Chắc hắn ta không qua nổi đâu,sắp chết rồi đó, giờ thì quay về với anh đi chứ!”

- Anh nói cái gì cơ? – Thiên Anh quát lên trong điện thoại, Vy và Thiên Kỳ nhìn cô với ánh mắt khó hiểu

- Có chuyện gì vậy? – Cả Vy và Thiên Kỳ đồng thanh

“ Ơ, chuyện này em chưa biết à?” – Vương Khang hơi bất ngờ, Khánh Anh bị tai nạn mà Thiên Anh lại không biết gì.

- Cho em hỏi, anh Khánh đang ở viện nào? – cô nói như khẩn cầu

- Ồ anh chịu. Thôi nhé anh bận rồi – Khang hời hợt rồi cúp máy, để lại đầu dây bên kia một nỗi lo dâng trào, tiếng tút tút dài vang lại khiến Thiên Anh càng thêm sợ hãi..

- Thằng Khang gọi em sao? Hắn nói gì? Thái độ em là sao vậy? – Thiên Kỳ hỏi dồn dập một cách tức giận

- Làm sao? – Vy cũng hỏi, cô cũng lo lắng, linh cảm không tốt đang hiện lên trong lòng, cô tự nhủ không phải giấc mơ tối qua của cô..

- Anh Khánh Anh, anh ý bị tai nạn, đang cấp cứu trong viện..- Thiên Anh nói như sắp khóc

- Mạnh mẽ lên – Thiên Kỳ nhắc nhở, giữ lấy đôi vai gầy đang run lên của cô em gái – Em tin những gì thằng đó nói sao? – Anh bực tức đến phát điên khi nhắc đên tên Vương Khang chết tiệt đó.

- Em..em không biết, nhưng em nghe anh ta nói..có lẽ là thật!

- Vậy thì..- Vy định nói gì đó nhưng bị Thiên Anh ngắt quãng

- Em xin lỗi, hay để lần sau đi nha, em cần đi tìm anh Khánh..- Cô nói rồi định chạy đi, Thiên Kỳ nhanh chóng bắt lấy tay cô lôi lại

- Em tìm ở đâu?

- Bệnh viện lớn! – Nói rồi, cô vùng vằng tay ra, chạy đi không chờ hai người phía sau. Đã trễ chuyến bay, Thiên Kỳ bất lực thở dài rồi cũng gọi điện cho người đến mang hộ vali về, còn anh và Vy cũng theo sau Thiên Anh đến bệnh viện.

2h tối qua…

Nghe đâu đó có những tiếng động cơ xe dồn dập tiến đến. Anh đoán chắc có chuyện không hay sẽ xảy ra, anh không muốn động chạm chân tay trước cuộc đua nên đã ngoành xe vào lối khác rồi đi. Nghe thoang thoảng có tiếng ra lệnh “ Khử nó được”

- Thấy chưa, chặn lại – Tiếng gầm lên hung dữ vang lên, một đám lái xe đuổi theo Khánh Anh, phía trước Anh là một chiếc contener chặn hết cả đường, Anh hơi ngoảnh mặt lại phía sau, cười khẩy.

- Đâm nó ! – Lại cái giọng ra lệnh, chiếc contener từ từ di chuyển và…

Con đường quá nhỏ hẹp, chỉ vừa một chiếc contener, như vậy anh có tránh đi đâu cũng không được. “trời nắng như vậy thì chạy đâu cho hết nắng”

Cô gái lái chiếc contener ấy không nỡ đâm mạnh. Trong khoảnh khắc Khánh Anh nhìn chằm chằm vào chiếc contener, cô gái đã say nắng vì nhìn thấy dung nhan mờ ảo của Anh qua lớp kính trong suốt của chiếc mũ bảo hiểm che cả mặt. Dù nhìn thấy mờ mờ nhưng cô gái đã rung động..Đẹp quá!

Khánh Anh bị văng ra khỏi ra một đoạn khá xa, nhưng may anh không hề bị thương nặng đến nỗi đi gặp tổ tiên luôn vì anh đang đội trên đầu chiếc mũ bảo hiểm quá cao cấp. Anh chỉ bị trầy xước chân tay.

Tháo chiếc mũ bảo hiểm, đang gượng mình đứng lên, không kịp quan sát thì bị ngay viên đạn sượt qua, rồi tiếp đến hàng loạt tiếng nổ súng vang lên, đen rồi.

Theo quán tính, anh cứ thế né từng viên đạn một, nhưng những viên đạn đó bay cùng lúc nên không thể nào tránh được hết, cuối cùng, một viên đạn bay trúng phần bên trái bụng, một viên bay thẳng vào cánh tay trái, anh đau đớn, khụy chân xuống, máu từ khóe miệng chảy ra như xả..Rồi dần dần ngã hẳn xuống lòng đường.

Cô gái kia thương tiếc nhưng rồi cũng lắc đầu rồi lảng đi mất

- Hắn chết chưa? – Một tên nghiêm túc nói, định tiến gần đến chỗ Khánh Anh xem thế nào nhưng bị tên thủ lĩnh cản lại

- Đừng lại gần, thằng này khôn lắm, bị như này chắc không đua xe được rồi, kệ m.nó, đi thôi

Nói rồi, cả đám kéo nhau bỏ đi.

Tiếng thở dồn dập, liên tục ngắt quãng, Khánh Anh cố gắng không để đôi mắt mình nhắm lại, anh khó nhọc lôi điện thoại ra gọi người đến.

- Đường xyz…đến nhanh…- Anh nói với giọng lạnh tanh như thói quen nhưng thêm vào đó chút nặng nề. Rồi sau đó, anh buông thõng điện thoại xuống đất…
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top