Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Cố Phán rực rỡ - Dạ Mạn

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,455
Điểm cảm xúc
973
Điểm
113
Cố Phán rực rỡ

Tác giả: Dạ Mạn
Nguồn: trannguyennn.wordpress.com
Thể loại: Hiện đại, đô thị, thanh xuân vườn trường
Edit+Beta:
Độ dài: 68 chương
Diễn viên chính: Cố Phán, Trần Thiệu Thần
Phối hợp diễn: Hàn Diệp Hành, Diệp Tử Nhuy, Cao Hi Hi Đẳng

Văn án
Một người câm luôn im lặng trầm mặc, một chàng trai lịch sự tao nhã.

Cô vẫn nhớ rõ ngày hôm đó, hoa tuyết bay đầy trời, rét lạnh thấu xương, anh đã nói, "Em ra dấu, lẽ ra anh nên hiểu được."

Bắt đầu từ khoảnh khắc nhìn thấy cô, anh đã quyết định chính mình sẽ bảo vệ cô đến lúc trưởng thành.
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,455
Điểm cảm xúc
973
Điểm
113
Bắt đầu từ khoảnh khắc nhìn thấy cô, anh đã quyết định dùng cách của mình bảo vệ cô đến lúc trưởng thành. —— Suy nghĩ riêng của Trần Thiệu Thần.

Tháng chín, thành phố B, ánh mặt trời nóng rực như lửa, mồ hôi tiết ra như mưa. Hôm nay là ngày đầu tiên tân sinh viên đại học T nhập học, sân trường người đông như kiến, vô cùng náo nhiệt, tiếng ve kêu râm ran.

Sân trường khắp nơi đều treo băng rôn thật lớn, chào mừng các học đệ học muội khóa mới.

Cố Phán vừa xuống máy bay liền vội vã mở điện thoại di động, tin nhắn âm thanh vang lên liên tiếp năm, sáu lần, tất cả đều là của ba.

"Xuống máy bay chưa?"

"Tới trường học chưa?"

"Mẹ con rất lo lắng cho con."

...

Lướt qua từng tin nhắn, ba ba chắn chắn là đang lo lắng đứng ngồi không yên . Cô nhanh chóng trả lời lại."Đã bình an đến nơi, đừng lo lắng." Từ xa nhìn thấy vali 24 tấc (1) màu hoa anh đào của mình đang từ từ tiến lại. Lấy hành lí, cô đi về hướng lối ra.

Mua xong phiếu lên xe buýt sân bay. Xe chậm rãi di chuyển, bên tai hoàn toàn là tiếng địa phương xa lạ, nhưng khóe miệng cô vẫn bất giác giương lên, mọi tế bào trên cơ thể như đang nhảy liên hồi.

Bên kia, gia đình của cô vừa nhận được tin nhắn liền lập tức trả lời lại, "Chú ý an toàn, có chuyện tìm lão ba."

"Đã biết." Cố Phán nhanh chóng trả lời lại. Nhìn thấy tin nhắn đã gửi, đầu ngón tay của cô vẫn chần chừ đặt trên màn hình. Nhẹ nhàng thở ra một hơi, hướng mắt ra ngoài cửa sổ, ánh mặt trời rực rỡ, sau hai năm, cô rốt cục đến rồi.

Chai nước suối của người bên cạnh bỗng rơi xuống đất, lăn tới bên chân cô. Cố Phán khom lưng nhặt lên.

Chàng trai lễ phép nói tiếng cảm ơn, thanh âm dịu dàng.

Cố Phán thoáng mỉm cười.

"Sinh viên đại học năm nhất ?"

Cố Phán không hiểu nhìn ánh mắt của hắn, thầm thắc mắc hắn làm sao đoán được.

Chàng trai xoay hẳn người về phía cô, con ngươi hơi dao động, cất lời "Hôm nay là ngày tân sinh viên đại học T và đại học B đến báo danh, cậu là trường nào ?"

Cố Phán nuốt khẽ nơi cổ họng, mở điện thoại notepad, đánh ra hai chữ, "T đại."(Đại học T)

Không chút bất ngờ trước ánh mắt kinh ngạc của chàng trai, cô vẫn giữ nụ cười nhàn nhạt. Đã rất quen với chuyện này.

Chàng trai chỉ ngạc nhiên trong phút chốc, rất nhanh liền lấy lại vẻ mặt ban đầu, cũng không hỏi nhiều cái gì, bình thường đơn giản nói một câu, "Xuống xe tại trạm XX(2), sẽ có các anh chị tới đón." Chàng trai vẫn rất có phong độ.

Cố Phán gật đầu, ngỏ ý cảm ơn.

Cô là một người câm không biết nói chuyện. A~, không biết rời đi sự che chở của ba mẹ, cuộc sống mới ở đây của cô sẽ như thế nào. Thiết nghĩ, hẳn là sẽ không hỏng bét đi.

Đến khi tài xế sư phụ nhắc nhở đã đến trạm XX, đoàn người lục tục bắt đầu xuống xe. Cô đi theo sau họ, đều là sinh viên kéo vali xách hành lí, nên căn bản không sợ đi nhầm.

Cố Phán một tay kéo vali, sau lưng mang balo rốt cục cũng đã đi vào cánh cổng kia, một khắc đó lòng cô bỗng chốc nhảy lên một nhịp không tên. Nhiệt độ nóng hầm hập phả vào mặt, cô giơ tay che nắng, phóng tầm mắt nhìn biển người, một mảnh bận rộn.

Thanh xuân thật tốt.

Dịu dàng đứng trong đám người, mái tóc dài tới thắt lưng vũ động theo gió. Hình ảnh dường như dừng lại, đẹp như tranh vẽ, tự nhiên không thiếu ánh nhìn chú ý.

Tân sinh báo danh đang chen lấn hừng hực khí thế.
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
Phụ trách Học viện bên này là một nam sinh, dẫn xung quanh nữ sinh xì xào bàn tán. Trần Thiệu Thần nhẹ ngẩng đầu, "Được rồi, đây là đồ của bạn."

Ánh mắt chuyên chú của anh trong lúc lơ đãng nhìn về phía cửa đại sảnh.

"Trần Thiệu Thần, giúp mình ghi vào tài liệu một chút ——" bạn học nữ lời còn chưa dứt, liền thấy ánh mắt Trần Thiệu Thần yên lặng nhìn về phía trước. Cô theo ánh mắt của hắn nhìn tới, chỉ thấy một cô gái nhỏ, một khắc đó cô liền nghĩ tới hai chữ —— linh động, cô gái trong xương lộ ra khí chất khiến người ta khó thể lơ là.

Cô lẳng lặng nhìn vài giây, ánh mắt chậm rãi dời sang trên người Trần Thiệu Thần. Hắn đã từ chỗ ngồi đứng lên, gương mặt anh tuấn có nét căng thẳng , cô thậm chí nhìn thấy hắn âm thầm hít sâu một hơi. Cùng trường hai năm, cô chưa từng gặp qua dáng vẻ luống cuống này của hắn, đây là lần đầu tiên.

Trong đại sảnh đều là người. Cố Phán tìm kiếm địa bàn của Học viện Mỹ thuật, nhìn tới từng cái, Học viện Kiến trúc, Học viện Thủy lợi và Xây dựng dân dụng, Học viện Lý học(3)...

"Bạn học, cậu thuộc học viện nào ?" Một nam sinh đi tới trước mặt cô.

Cố Phán nhìn hắn, cổ họng khô khốc cực kỳ khó chịu, lấy điện thoại di động ra, vẽ khóa màn hình, mở ra notepad ——

Nam sinh kiên nhẫn chờ đợi , "Học viện Mỹ Thuật a ——" giọng điệu lộ ra mấy phần hưng phấn kìm nén.

Hắn còn chưa nói xong, xung quanh tựa hồ phát sinh cái gì, bầu không khí trở nên có phần quái dị.

Cố Phán cầm di động, lòng bàn tay đầy mồ hôi. Giác quan thứ sáu làm cho cô trong nháy mắt cảm thấy được gì đó, theo bản năng nhìn lại, ánh mắt bỗng dừng ở nơi phía trước cách đó vài thước.

Tiếng người ồn ào huyên náo. Tại đây một khắc anh và cô, mọi âm thanh như đều biến mất.

Người kia bước từng bước về phía cô, ánh mắt của cô vẫn đang cố định trên người anh, quần đen, áo sơmi trắng ngắn tay, đơn giản trong sáng.

Gương mặt đó đường nét càng thêm rõ ràng, cặp mắt bình tĩnh như nước, nhưng lại như đang ẩn dấu cái gì.

Anh từ trong tay cô cầm lấy vali."Đi thôi."

Cô sững sờ tại chỗ, có chút không dám tin tưởng con mắt của chính mình. Anh tại sao lại ở chỗ này?

Hơn hai năm, hai người gặp lại, câu đầu tiên anh nói với cô, chỉ là đơn giản hai chữ.

Đi thôi ——

Cô bất giác không tự chủ theo sát phía sau anh, là trùng hợp hay đã sắp xếp?

"Này, Trần Thiệu Thần, tân sinh phải lại đây đăng ký, ngươi muốn dẫn tân sinh đi đâu?" Phía sau có người gọi với lên. ——

Trần Thiệu Thần quay đầu lại, âm thanh có chút không tự nhiên, “Cô ấy không phải học viện chúng ta." Ai cũng không có chú ý tới nhân vật lớn(4) đại học T từ trước đến nay gặp chuyện gì cũng không gấp, thế nhưng cũng có lúc khẩn trương, bàn tay nắm chặt vali nổi rõ khớp xương trắng.

Thời gian như dừng lại. Mấy người quản lí học viện ai cũng không thể tin vào mắt mình, rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì?

Bốn mắt nhìn nhau.

Cố Phán bình tĩnh dừng lại, thoáng do dự, này hình như không tốt. Anh xuất hiện ở đây chắc chắn là có việc bận rộn. Giả công tể tư(*) không phải là phong cách của anh.

(*): Lấy việc công làm việc tư.

Ánh mắt Trần Thiệu Thần dừng trên người cô, "Anh dẫn em đi Học viện Mỹ thuật báo danh."

Cô có thể cự tuyệt sao? Đương nhiên không thể. Giương lên một ý cười với anh, ngón tay ra dấu nói, "Cảm ơn anh." Mệt mỏi cả ngày hôm nay dường như được bỏ xuống hết.

"Đừng khách sáo, thuận tiện mà thôi." Trần Thiệu Thần quay sang, ngũ quan nhu hòa, chỉ là không dễ phát giác khóe miệng thoáng chốc cong lên.
SPONSORED / ĐƯỢC TÀI TRỢ
Một đường thỉnh thoảng có người chú ý, Trần Thiệu Thần dĩ nhiên khôi phục sắc mặt bình thường.

Học viện Mỹ thuật bên này nào có ai không biết Trần Thiệu Thần. Năm ngoái anh dẫn dắt đại học T tham gia giải đấu tranh luận nổi tiếng, cuối cùng đoạt giải quán quân. Tiếng tăm càng lên cao. Chỉ là anh đến học viện mỹ thuật, còn mang theo một bạn nữ sinh. Đây là tình huống kiểu gì?

Cố Phán nhìn thấy biểu ngữ của học viện Mỹ thuật, nhất thời khóe miệng nở ra một nụ cười, căng thẳng xen lẫn hưng phấn.

Xung quanh không dấu vết đánh giá hai người. Cố Phán lấy ra thư thông báo trúng tuyển của mình đưa tới.

"Cố Phán, khoa hội họa —— đây là phiếu ăn và số ký túc xá của bạn, bạn kiểm tra một chút, lát nữa đi chụp ảnh cho giấy chứng nhận." Học tỷ nhiệt tình chỉ chỉ phía trước.

Cố Phán nét mặt nhu hòa, khiến người ta nhìn đặc biệt thư thái.

Trần Thiệu Thần cong khóe miệng, "Cảm tạ." Anh rất tự nhiên cầm lấy đồ của cô, nói xong liền dẫn Cố Phán sang bên cạnh chụp ảnh.

"Thật là kỳ quái —— "

"Làm sao?"

"Cũng không biết là nơi nào liền cảm thấy có chút kỳ quái."

"Cậu không phải là bận bịu đến chóng mặt đi? Hay là nhìn Trần Thiệu Thần đến mất hồn?"

"Cậu đi chết đi." Nữ sinh tiếp tục bắt đầu bận rộn. Hồi lâu, cô cuối cùng cũng nhớ ra chỗ quái dị , con mắt đuổi theo hai bóng người kia."Mình biết rồi! Bạn tân sinh viên kia nãy chẳng hề nói một câu." Nhưng hồ sơ của cô căn bản không nhắc tới điểm ấy.

Có Trần Thiệu Thần hỗ trợ, thủ tục báo danh rất nhanh đã hoàn thành xong.

Anh nhìn cô, thành phố "B" ngày hôm nay ánh mặt trời rất gắt, gò má của cô đang ửng đỏ nhàn nhạt, "Trước tiên đi ký túc xá cất hành lý."

Cố Phán gật gật đầu, đáy lòng cảm thán, hai năm không gặp, anh càng thêm trưởng thành chững chạc.

Hai người yên lặng đi tới ký túc xá của Học viện Mỹ thuật, Cố Phán dừng bước, "Mình em đi tiếp là được rồi, ngày hôm nay cảm ơn anh."

Trần Thiệu Thần nhìn động tác tay của cô, ánh mắt nhu hòa, "Đưa điện thoại cho anh."

Cố Phán ngơ ngác đưa di động.

Trần Thiệu Thần nhanh chóng gõ một dãy số trên màn hình, "Đây là số của anh, em lưu lại."

Điện thoại của anh reo lên, vẫn là tiếng chuông mặc định của nhãn hiệu di động, rất phổ thông .

Đang giữa lúc suy nghĩ, Trần Thiệu Thần bỗng lấy ra ví tiền, Cố Phán hơi ngạc nhiên, anh muốn làm gì?

"Em có tiền rồi" Cô chỉ có thể nghĩ được như vậy . Anh có phải là cho rằng trên người cô không có tiền lẻ a.

Trần Thiệu Thần hơi cúi đầu, khẽ cười thành tiếng, chậm rãi từ trong bao tiền lấy ra —— một tấm hình."Chúc mừng em, đã đỗ đại học T."

Cố Phán nhìn bức ảnh, ánh mắt lưu chuyển, đây là hình hai người cùng nhau chụp khi anh tốt nghiệp cấp ba, in trên thẻ nhựa . Ngón tay tỉ mỉ vuốt ve, giữa bức ảnh và chính mình dường như cũng không có gì thay đổi. Anh vẫn mang theo bên người sao?

"Đây là quà đến muộn?" Cô hỏi, mỗi một động tác ngón tay đều điều khiển nhịp tim của anh.

Ánh mắt Trần Thiệu Thần chớp sáng, nhợt nhạt lưu động, "Coi như thế đi."

Kỳ thực, cô có thể tới nơi này mới là món quà tốt nhất đối với anh. Nhìn gương mặt đã rất lâu không gặp kia, tay của anh không khỏi siết chặt.

Bất quá, ngày sau còn dài.
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,455
Điểm cảm xúc
973
Điểm
113
Trần Thiệu Thần về đến đại sảnh, ánh mắt mọi người liền tiếp tục chằm chằm nhìn anh. Mặc dù hiếu kỳ, nhưng vì phép lịch sự, lại đối với người nào đó có chút "kính nể", không có ai tiến lên hỏi.

Chẳng qua lúc này anh lại vẫn có thể trở lại làm việc. Trần Thiệu Thần nhìn tài liệu trước mặt, mi tâm giật giật, anh cũng có lúc căng thẳng, anh cũng cần yên tĩnh một chút. Ai bảo bạn học Cố Phán lần nào cũng bất ngờ xuất hiện trước mặt anh chứ?

"Lão đại, sao anh lại trở về rồi?"

Trần Thiệu Thần giương mắt lướt qua hắn, ý gì đây, không phải chứ?

"Cùng bạn gái hẹn hò đi a!" Mỗ nam(*) ồn ào lớn tiếng, rõ ràng so với người nào đó còn kích động hơn. Nữ sinh kia là ai vậy? Mau nói cho mọi người biết đi!

(*): chàng trai nào đó

Trần Thiệu Thần hai tay gấp lại tài liệu trước mặt, "Tinh lực tốt như vậy?" Anh khẽ mỉm cười.

"Đệt! Lão đại anh cười rất —— xuân tâm dập dờn!"

Ánh mắt Trần Thiệu Thần xoay chuyển, "Tân sinh sẽ tuyển của năm nay, cậu phụ trách."

Ngày đó tân sinh rất nhiều, chuyện khiến người ta ấn tượng sâu sắc cũng rất nhiều. Việc Trần Thiệu Thần đi cùng Cố Phán rất tự nhiên xếp vào loại chuyện này.

Buổi tối, Cố Phán nằm trên giường đệm mới xa lạ, buồn ngủ đến cực điểm, nhưng trước sau vẫn không cách nào ngủ được, đại não vẫn đang hoạt động. Ký túc xá thỉnh thoảng sẽ truyền đến vài tiếng cười, tiếng cười nhẹ nhàng thoải mái.

Ánh trăng từ khe hở rèm cửa sổ mơ hồ chiếu vào, Cố Phán mở to mắt, trong đầu không ngừng nhớ lại chuyện xảy ra ban ngày. Lại có chút cảm giác không thật. Giọng của anh rất êm tai, thanh lãng nhu hòa, tựa như một ly nước ấm thấm vào lòng người, rất ấm áp.

Bất giác đã đến ba giờ sáng. Ánh sao vẫn đang lấp lánh ngoài cửa sổ, Cố Phán ngáp một cái, tỉnh dậy vào nhà vệ sinh xong, liền không trở lại giường mà gục xuống bàn nằm ngủ .

Phòng ký túc xá đã đến được ba người, hai cô gái kia, một người tên là Đường Đàm, gia đình ở Phúc Kiến, khéo léo đáng yêu, mỗi lần nói chuyện khóe miệng liền lộ ra hai cái lúm đồng tiền vô cùng đáng yêu, khiến người ta không nhịn được yêu thích. Người còn lại tên là Diệp Tử Nhuy, đến từ Chiết Giang, cao gầy đầy đặn, mái tóc xoăn dài, thành thục quyến rũ.

Lúc Cố Phán gặp hai người, liền đem tờ giấy đã viết một ít thông tin về bản thân giao cho họ.

So với Đường Đàm kinh ngạc, Diệp Tử Nhuy lại bình tĩnh hơn, không hỏi nhiều cái gì.

Chiều hôm đó, nữ sinh cuối cùng của phòng ký túc xá bọn họ rốt cục xuất hiện, tên Kim Nhiễm, người địa phương, sau này thời gian trọ ở trường sẽ không quá nhiều.

Vài ngày sau,huấn luyện quân sự bắt đầu, mọi người cũng dần quen nhau. Huấn luyện quân sự mấy ngày, mấy đại mỹ nữ học viện mỹ thuật đã được phát hiện, Cố Phán cùng Diệp Tử Nhuy bất ngờ cũng nằm trong số đó.

Thời gian giải lao huấn luyện, nam sinh phía đối diện bắt đầu liên tiếp hướng về bọn họ bên này kéo ca.

Các cô gái ngồi trên mặt đường nhựa, bên tai nghe tiếng hát đơn giản(*) của nam sinh, bất giác bật cười.

(*)hát thô (đơn giản): hát chay, hát không nhạc.

Đường Đàm nói chuyện với bọn họ, "Thật là có ánh mắt tinh tường, biết mỹ nữ của khoa đều nằm trong hàng 8 chúng ta."

Mấy ngày nay,không chỉ nam sinh để ý Cố Phán với Diệp Tử Nhuy, ngay cả mấy nữ sinh hàng bên cạnh gặp trên đường cũng ngoái nhìn vài lần, hoặc thậm chí nói nhỏ vài câu.

Cố Phán không làm cái gì, nhưng cô gái xinh đẹp vẫn luôn khiến mọi người chú ý. Huấn luyện quân sự, giải lao thì mọi người nói chuyện phiếm, đủ loại đề tài, từ thành tích thi vào đại học đến một vài triển lãm tranh nước ngoài, hoặc về giáo viên bộ môn, Cố Phán đều đóng vai thính giả.

Những ngày huấn luyện quân sự này thực sự là thống khổ không thể tả, có thể sống lại liền đã sống lại rồi.

Thời gian ba tuần, không dài không ngắn, nhưng cũng đủ khổ cực. Rất đương nhiên, làn da các cô gái đều đổi sắc. Điểm này Cố Phán ngược lại khá tốt, trước khi đi mẹ Cố đã chuẩn bị cho cô rất nhiều mỹ phẩm dưỡng da, cô dù lười mỗi ngày cũng sẽ cố gắng sờ đến một lần. Sau khi khóa huấn luyện kết thúc, cũng không bị đen da.

Kết thúc huấn luyện quân sự, chương trình học chính thức bắt đầu, ra khỏi lớp "Lịch sử mỹ thuật Trung Quốc và nước ngoài", Đường Đàm gọi cô đi thư viện tìm chút tư liệu.

Người đi đường đều là sinh viên tan học, xe đạp qua lại không ngừng.

Cố Phán đang suy nghĩ có nên mua chiếc xe đạp thay đi bộ hay không, Đường Đàm bỗng lôi kéo cánh tay cô, "Này, phía trước sáu mét có soái ca."

Cố Phán không chút để ý lướt mắt qua, a, thực sự là soái ca.

"Anh ấy là Trần Thiệu Thần, quản lí học viện, đại học năm ba." Đường Đàm từng chữ từng chữ nhấn mạnh.

Cố Phán lấy điện thoại di động ra, vừa định viết chút gì đó. Một tin nhắn đến, "Anh ở phía trước."

Đường Đàm vẫn còn đang nói, "Mình nghe nói anh ấy được đại học T tuyển thẳng, lúc còn trung học tham gia Olympic Toán quốc gia đạt giải cao, ách, mình nhớ ra rồi, Cố Phán, anh ấy với cậu cùng thành phố, cậu có biết không? Có thể trước đây cũng từng gặp qua đó." Cô cười, rõ ràng là đang đùa giỡn.

Cố Phán ngoắc ngoắc khóe miệng, "Biết ——" cô gõ một chữ trên notepad.

Lúc này đến phiên Đường Đàm chấn kinh rồi, càng khiến người ta khiếp sợ chính là, Trần Thiệu Thần đang đi về hướng các cô.

Cố Phán căn bản không kịp giải thích, Trần Thiệu Thần đã đến ngay trước mặt, hướng hai người gật đầu, nhẹ nhàng nở nụ cười.

Đường Đàm rõ ràng bị anh cười đến kinh diễm, yết hầu nuốt một cái, "Học trưởng, xin chào."

"Xin chào, anh tìm Cố Phán có chút việc." Anh lịch sự nói.

"Cố Phán, vậy mình đi thư viện trước, hai người cứ nói chuyện." Đường Đàm âm thầm hít một hơi, đại thần ở trước mắt cảm giác chính là khó thở a.

Cô hình như gầy đi một chút, Trần Thiệu Thần mở miệng, "Đồng học cao trung (*) định làm một buổi tụ họp, mời mọi người đến."

(*): Học sinh chung một trường cấp 3

Cố Phán khua tay, "Bao giờ?" Cô nhìn anh, không khỏi mở to hai mắt."Rất đông sao?"

"Tối ngày mai, đều là vài người quen, chủ yếu là khóa của anh, đám anh chị năm thứ tư hiện đang bận bịu đến không tìm thấy người." Trần Thiệu Thần trả lời.

Ngày mai sẽ là thứ sáu. Chỉ là không có khóa của cô, như vậy khẳng định không quen."Em có lẽ sẽ không quen ai."

Trần Thiệu Thần nhẹ nhàng nói, "Anh không tính sao?"

Cố Phán ngẩn người, hai gò má dưới ánh mặt trời hơi ửng đỏ, cô yên lặng quay đầu đi. Giữ riêng bức ảnh chụp chung suốt hai năm, chỉ đơn giản là người quen sao?

Trần Thiệu Thần ánh mắt mơ hồ nhìn cô, nhếch nhếch khóe miệng, "Chiều mai em có lớp không?"

"Có ba tiết trên lớp."

"Được, chờ em tan học anh tới đón."

"Học trưởng, anh đưa địa chỉ cho em, để em tự đi."

Trần Thiệu Thần nhìn cô chăm chú, "Làm sao?"

Cố Phán trong lòng lập tức nhảy ra ba chữ, "Tránh nghi ngờ!" Nhưng cô ra dấu nói, "Em biết sinh viên năm ba rất bận, mấy ngày này em đối với xung quanh cũng đã quen thuộc không ít."

Khóe mắt Trần Thiệu Thần đậm ý cười. "Được." Đối với suy nghĩ của cô anh liền ngầm hiểu, "Lát nữa anh đưa địa chỉ cho em." Kỳ thực, tụ họp nguyên bản không có ý gì, bất quá sợ đến lúc xuất hiện người có ý tìm đến cô, anh vẫn nên đưa cô đi thôi.

"Sinh hoạt trong trường đã quen chưa?" Anh trầm giọng hỏi.

Cố Phán gật đầu, "Mọi người đều rất chăm chỉ." Vô hình trung có một loại sức mạnh kéo mọi người chạy theo.

"Ừ, đều như vậy."

"So sánh mà nói, người học viện bọn em có vẻ đặc biệt đứng một mình." Cố Phán cười yếu ớt.

Trần Thiệu Thần khóe miệng hiện nụ cười như có như không, đúng là đặc biệt.

×××××

Quay về kí túc xá muộn, vừa vào cửa, Đường Đàm liền nhảy đến, đem Cố Phán uy hiếp ở ngay cửa, đưa lên giấy với bút."Có cái gì muốn khai báo không?"

Cố Phán không khỏi lắc đầu.

"Trần Thiệu Thần!" Đường Đàm nghiến răng, từng chữ từng chữ.

Cố Phán viết lên, "Anh ấy với mình là đồng học cấp ba, tìm mình mời tham gia buổi đồng học tụ họp."

Đường Đàm nhíu mày. Đương nhiên bọn họ chắc chắn sẽ không tin.

"Chỉ đơn giản như vậy?"

Cố Phán cười yếu ớt.

Lúc này Diệp Tử Nhuy mở cửa đi vào, thấy hai người chặn ở cửa, "Làm sao ?"

"Cố Phán a, cậu ấy thật không đơn giản, vậy mà lại quen biết Trần Thiệu Thần!"

"Trần Thiệu Thần? Quản lí học viện ấy à?" Diệp Tử Nhuy dĩ nhiên cũng biết anh.

"Đúng vậy, chính là anh ấy, hôm nay mình còn được nói chuyện cùng. Từ cấu tạo tỉ lệ thân thể mà nói, đại thần ngũ quan đúng là hoàn mỹ."

Cố Phán muốn nói, cậu thổi phồng quá mức, tuy rằng sự thực đúng là như vậy.

Cô vẫn duy trì nụ cười yếu ớt. Ánh mắt Diệp Tử Nhuy xẹt qua người cô, "Cố Phán cậu thực sự rất không đơn giản, hôm nào giới thiệu cho bọn mình một chút. Trần Thiệu Thần, nam thần đại học T a." Cô cười, nhưng ý cười không chạm đáy mắt.

Cố Phán im lặng giật mình, nhưng không trả lời.

Ngày hôm sau, sáng sớm, cô từ tủ quần áo chọn một cái váy, tiết thu lạnh liền thêm một cái áo khoác mỏng, vì phối váy, không thể làm gì khác hơn là mang vào một đôi giày cao gót.

Mẹ Cố vì cô tỉ mỉ chuẩn bị rất nhiều quần áo, dựa vào ánh mắt chuyên nghiệp của mẫu thân, cô chưa bao giờ cần lo lắng trang phục có vấn đề gì.

"Cố Phán, đi hẹn hò a?" Kim Nhiễm ngáp một cái hỏi, "Ăn mặc xinh đẹp như vậy."

"Tụ họp gặp mặt đồng học cấp ba." Cố Phán viết một tờ giấy đưa tới.

"Đầu tiên là gặp mặt sau này chính là hẹn hò ."

Cố Phán miễn cưỡng nở nụ cười, không thể nói chuyện, nét mặt nhiều lúc sẽ trở thành

một loại phương thức giao tiếp.

Trần Thiệu Thần nhìn điện thoại di động.

"Trần Thiệu Thần, cậu lần này thế nào lại đến?" Đầu bên kia là một sinh viên cùng khóa với anh.

Trần Thiệu Thần giương mắt, "Đúng lúc rảnh rỗi."

Bạn học A cười, "Thực sự là hiếm thấy a, suốt hai năm trước gọi thế nào cậu cũng không tới, lần này lại đến tham gia tụ họp. Bất quá nghe nói, năm nay trường ta đến đây có một bạn tiểu sư muội rất đặc biệt."

Trần Thiệu Thần nhếch lông mày, chờ bạn học A nói hết lời.

Cố Phán từ nhỏ rất ít khi tham gia những hoạt động như thế này, các loại họp mặt từ sơ trung đến cao trung, cô hầu như đều không có tham gia. Một phần vì cô giao tiếp bất tiện, một phần do cô thói quen không thích sinh hoạt bị bên ngoài quấy rầy(*).

(*): thói quen sống khép kín ít tương tác xã hội bên ngoài.

Vì lẽ đó gia đình đối với việc cô chọn học đại học ở thành phố B vẫn luôn không tán thành, thanh âm phản đối mạnh nhất chính là Tống Hoài Thừa, nhưng cuối cùng ông cũng đồng ý rồi.

Cố Phán dứt khoát kiên quyết ghi danh Học viện Mỹ Thuật Đại học T, cuối cùng lấy thành tích hang nhất chuyên ngành mà trúng tuyển, không phải vì mẹ cô là họa sĩ.

Tiết ba lớp học ngày thứ sáu, giáo viên có chút kích động, kéo thêm gần mười phút. Cố Phán nghe ý được ý mất.

Đợi cô đến được khách sạn, trên đường kẹt xe làm lỡ hơn 20 phút. Nhân viên xinh đẹp dẫn cô vào phòng khách.

Cô đẩy cửa, một chân mới vừa bước vào, lại va phải một người từ bên trong đi ra.

Cố Phán ôm trán, thật đau a.

"Cậu là?" Chàng trai trầm giọng hỏi.

Nhưng Trần Thiệu Thần đã đi tới , mi tâm hơi nhăn lại, giúp cô trả lời, "Tân sinh." Nói xong ánh mắt nhìn thẳng Cố Phán, "Lại đây, anh xem một chút, va phải chỗ nào ?"

Cố Phán vội vã ra hiệu, em không việc gì.

Trần Thiệu Thần giơ tay vuốt tóc mái bên thái dương cô lên, một màu đỏ. Đầu ngón tay anh mát lạnh, nhưng ôn nhu lạ thường.

Phòng khách to lớn lập tức yên tĩnh. Bạn học A rốt cục phản ứng lại , bạn học Trần Thiệu Thần lần này tham gia tụ họp rõ ràng ý tại ngôn ngoại(*).

(*) "Túy Ông chi ý bất tại tửu": nghĩa là ý không ở trong lời nói, có dụng ý khác.

Cố Phán nhận ra mọi người đang nhìn, vội vã tách tay anh ra."Em không có chuyện gì." Cô khoa tay .

"Em là Cố Phán? !" Một nam sinh mở miệng hỏi.

Cố Phán xoay người lại nhìn những người kia, gật đầu, cô mỉm cười với mọi người, lấy ra tờ giấy nhỏ đã chuẩn bị kỹ càng. Đúng lúc cô đưa tay, Trần Thiệu Thần đột nhiên cầm trở lại.

"Cố Phán, thấp hơn chúng ta hai khóa." Ý tứ kia chính là mọi thứ còn lại từ chối trả lời. Khiếp sợ uy quyền người nào đó, xung quanh vài vấn đề muốn hỏi đều bị nuốt vào.

Mọi người có chút suy tư nhìn Trần Thiệu Thần.

Cố Phán tìm một vị trí ngồi xuống, mà Trần Thiệu Thần lại ngồi ngay bên cạnh cô, cũng may những đồng học kia đã tán gẫu sang đề tài khác. Trần Thiệu Thần đưa một cốc nước trái cây cho cô.

Cố Phán khoa tay nói, "Học trưởng, anh không cần tiếp đãi em, để em tùy ý là được rồi."

Trần Thiệu Thần dựa người vào ghế, "Anh với bọn họ cũng không quen."

Cố Phán: ...

Không quen anh đến làm gì vậy a!! Còn kéo cô!!

Trần Thiệu Thần sâu kín nói, "Một người đến có chút tẻ nhạt, có em đến nói chuyện sẽ vui vẻ hơn."
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,455
Điểm cảm xúc
973
Điểm
113
Phòng khách ồn ào, chuyện trò vui vẻ.

Cô có thể làm bộ không nghe thấy lời của anh. Kỳ thực bản thân cô rất vô vị, chuyện gì cũng không thể tham gia, tựa như đồ trang trí búp bê vải trong nhà.

Đều là bạn học cao trung, đề tài có thể tán gẫu thực sự rất nhiều. Mấy người đại học năm ba chủ yếu nghiên cứu công việc học viện, năm hai và năm nhất ngược lại rất ung dung.

"Thiệu Thần, cậu cũng tới a." Một thanh âm lưỡng lự trên đầu họ?

Cố Phán ngước mắt, chàng trai trước mặt cao to tuấn lãng, ánh mắt còn có mấy phần cảm giác quen thuộc. Bất quá cô xác định mình không quen biết người này.

Chàng trai tùy ý ngồi xuống bên cạnh Trần Thiệu Thần, "Ba ngày nay tôi đều không ngủ đủ giấc . Sao hôm nay người tới lại đông thế, bạn này là sinh viên đại học năm nhất à?"

Cố Phán lễ phép hướng anh gật đầu.

Mắt anh sáng lên, "Thật đáng yêu." Chàng trai tán dương.

Cố Phán sững sờ, ra dấu "Cảm ơn."

Chàng trai ừ một tiếng, sực nhớ ra cái gì đó, trong nháy mắt giật mình, "Em là Cố Phán? Ách, anh là anh họ Hoa Tử, Hoa Tử có nói với anh về em."

Cố Phán mỉm cười, thế giới này thật nhỏ. Hóa ra cảm giác quen thuộc là từ bạn tốt Hoa Tử.

"Hóa ra là em a." Anh mỉm cười, "Anh với Thiệu Thần từ mầm non đã là bạn học, bất quá anh sớm chuyển đến đi học ở thành phố B. Cái người này a —— "

"Hoa Hải!" Trần Thiệu Thần đột nhiên gọi tên hắn, âm vang mạnh mẽ, "Bên kia có người tìm cậu."

Hoa Hải ——

Cố Phán trong nháy mắt có chút lộn xộn, trong đầu cô lập tức hiện ra một thế giới tràn ngập hoa, đầy màu sắc.

Hoa Hải nhướn cặp lông mày rậm lên, "Đã nói gọi tôi là Hải ca." Ai bảo tên của hắn quá không nghiêm túc , với khí chất của hắn rất không hợp. Bên kia thật sự có người tìm, hắn nhanh chóng đi sang.

Hắn vừa đi, Cố Phán nhịn không được hé miệng cười, có chút không tử tế.

Trần Thiệu Thần khóe miệng kín đáo nhếch lên.

Lúc ăn cơm, Trần Thiệu Thần lại ngồi cạnh Cố Phán.

Đến giữa bữa ăn, mọi người bắt đầu nói sang chuyện những clb trong trường, một chị gái năm hai bỗng quay sang hỏi, "Cố Phán, em có hứng thú tham gia clb ngôn ngữ kí hiệu (1) không?"

(*) clb: câu lạc bộ

Không khí bàn ăn hơi lắng xuống, mọi người trên bàn kín đáo quan sát cô. Kỳ thực việc này vốn rất bình thường, chỉ là đối với người không thể nói chuyện như Cố Phán, đối phương hỏi như vậy thật sự rất động chạm .

Cố Phán cầm đũa, ngón tay bất giác siết chặt.

Trần Thiệu Thần bất động thanh sắc gắp một miếng ngó sen đặt tới chiếc đĩa trước mặt cô, "Món này mùi vị cũng không tệ lắm." Thanh âm của anh nhẹ nhàng khe khẽ, nhưng đủ cho một bàn người đều nghe được.

Cố Phán ngước mắt, bỗng phát hiện ngay lúc này ý tứ trong ánh mắt anh làm cô có chút hoảng hốt không quen.

Trần Thiệu Thần nhướn mày, giương mắt nhìn cô gái kia, ánh mắt lành lạnh, "Clb ngôn ngữ kí hiệu?"

"Vâng. Thủ ngữ (*) của Cố Phán tốt như vậy, bọn em bình thường đều tới hoạt động tại viện mồ côi——" dưới ánh mắt áp lực của Trần Thiệu Thần, thanh âm cô gái hơi căng thẳng, lời muốn nói liền tối nghĩa khôn kể.

(*) ngôn ngữ tay

Cố Phán thở ra một hơi, ra dấu , "Cảm ơn ý tốt của chị, em đã có dự định khác ."

Trần Thiệu Thần nheo mắt, "Hừm, đi nơi nào anh cũng thấy đại tài tiểu dụng(2) ." Ngữ khí của anh nhàn nhạt, nhưng vẫn gây cảm giác ngột ngạt.

Ách——

Cái này —— sao lại đắc tội với người này a.

Sắc mặt chị gái năm hai kia dần trắng bệch, Cố Phán không đành lòng, muốn giải thích, nhưng lại không biết nên làm cái gì, vậy thì cứ để sự im lặng vùi lấp cả đi.

Bữa cơm kết thúc, mọi người rất tự nhiên đưa số điện thoại lẫn nhau. Cố Phán vẫn luôn trầm tĩnh đợi một bên, bất quá vẫn có nam sinh tới hỏi số điện thoại cô.

Đương nhiên, theo phép lịch sự, cô hoàn toàn không thể từ chối.

Trần Thiệu Thần và Hoa Hải đứng một bên nói chuyện.

Hoa Hải bỡn cợt nói, "Em gái này thực sự là nghe đại danh đã lâu, hôm nay cuối cùng cũng coi như nhìn thấy bộ mặt thật của cậu, đủ rồi đủ rồi."

Trần Thiệu Thần tay cầm bình nước khoáng, không để ý cất lời, "Hải ca, đây là đang đòi lễ ra mắt à?"

Hoa Hải giật giật khóe miệng, "Lễ vật này đương nhiên phải đưa danh chính ngôn thuận. Mình thấy cậu chắc chắn là cách mạng chưa thành công."

Trần Thiệu Thần híp híp mắt, "Sắp rồi." Không thể quá nhanh. Tiểu bánh mì(3) sẽ có gánh nặng trong lòng.

"Cậu học thủ ngữ từ bao giờ?"

"Trung học."

Hoa Hải nuốt một tiếng, "Bạn học Trần, bạn thật tâm cơ quá sâu . Trung học a!"

Trần Thiệu Thần giật nhẹ khóe miệng, "Biết làm sao được, ai bảo mình lúc đó lại gặp cô ấy."

Hoa Hải nhìn sang bên kia, trong lòng không khỏi có chút tiếc hận. Nếu cô ấy có thể nói chuyện, thì hai người này đúng là một đôi trời sinh hoàn mĩ a.

"Không biết có bao nhiêu nữ sinh phải đau lòng." Hoa Hải sờ sờ mũi.

Trần Thiệu Thần thở dài, "Mình hiện tại cũng rất thương tâm a." Anh nhìn những bạn học kia, nói với Hoa Hải, "Chờ một chút."

Từng bước từng bước đi tới.

Cố Phán đang cùng người khác trao đổi số điện thoại.

Mấy nam sinh nhìn thấy Trần Thiệu Thần, "Trần học trưởng ——" một người trong đó vừa đụng vào Cố Phán.

Trần Thiệu Thần gật đầu, mơ hồ cười cười, ngón tay khẽ động, "Người quen cũ à?"

Vừa xuất thủ ngữ, mấy bạn học đệ kia trong nháy mắt ngừng tranh luận, vô thanh vô tức rời chỗ hai người.

Cố Phán không hiểu tại sao anh đột nhiên dùng thủ ngữ nói chuyện cùng cô, "Bọn họ là học sinh ban khoa học tự nhiên khóa bọn em."

Ánh mắt Trần Thiệu Thần khẽ động, "Chúng ta về trước."

Cố Phán còn chưa kịp phản ứng lại, anh đã dắt tay cô. Tay của anh rất ấm áp, mười ngón thon dài. Cố Phán nhẹ cúi đầu, kinh ngạc nhìn tay anh.

Một đường ra khỏi phòng khách, mãi đến tận đến cửa khách sạn, anh vẫn còn nắm tay cô.

Cố Phán muốn biểu đạt gì đó, nhưng tay còn ở trong tay anh.

"Tay của anh rất hấp dẫn sao? Sao lại nhìn chằm chằm vậy?"

Cố Phán chớp mắt, không dấu vết rút tay về, "Học trưởng, tay của anh rất đẹp."

"Vậy sao?" Người nào đó nở nụ cười.

"Còn rất ấm áp." Đương nhiên Cố Phán chỉ có thể nói một chút như vậy trong lòng.

"Tình cảm bắt đầu nhiều a!" Trần Thiệu Thần ung dung thong thả nói.

Cố Phán nâng mắt, "Anh hiểu lầm rồi."

"Ừ ——?" tiếng nói của anh giương lên.

"Người kia đang hỏi em số điện thoại Hoa Tử." Cố Phán run run, có phải anh đây là —— ghen.

Trần Thiệu Thần đưa mắt sang chỗ khác, sắc mặt có chút không tự nhiên."À, Hoa Tử a."

Cố Phán gật đầu liên tục.

"Sao lại không đi hỏi Hoa Hải." Trần Thiệu Thần bật cười.

Ngón tay Cố Phán chầm chậm di chuyển, "Có lẽ do em dễ thương hơn."

Lần này đến lượt Trần Thiệu Thần ngơ ngác.

Ánh trăng mềm nhẹ, hai người thả bộ dọc đường về trường, không nói lời nào, nhưng lại đặc biệt ấm áp. Có lẽ do có người kia đi bên cạnh.

Tim Cố Phán đập thình thịch. Vừa định đứng lại, chuông điện thoại bỗng vang lên. Kỳ thực, bình thường rất ít người gọi điện cho cô. Nhạc chuông là một ca khúc cô yêu thích "Tuế nguyệt như ca".

Vừa nhìn thấy người gọi đến là mẹ, trong nháy mắt nét mặt cô xúc động, mang theo chút yếu ớt của đứa trẻ.

"Phán Phán —— "

Cố Phán gõ gõ vào vỏ điện thoại, miệng vẫn đang cười.

"Không có chuyện gì, chỉ là cha con gần đây thần kinh suy nhược, con thỉnh thoảng nhắn chút tin tức cho ông ấy."

Cố Phán lại gõ gõ vỏ điện thoại.

Không biết đầu bên kia điện thoại nói cái gì, Trần Thiệu Thần chỉ thấy đáy mắt Cố Phán tràn đầy thần thái, anh nhìn đi chỗ khác, ánh mắt hơi trầm xuống.

Cúp điện thoại, Cố Phán quay đầu nhìn anh, không biết nên làm gì phá vỡ sự yên tĩnh này.

Giọng Trần Thiệu Thần thanh nhã vang lên, "Chuông điện thoại rất êm tai."

Cố Phán nhíu mày, "Đây là "Tuế nguyệt như ca" của Trần Dịch Tấn, rất kinh điển."

Trần Thiệu Thần ừ một tiếng. "Tuế nguyệt như ca", anh nhớ kỹ .

Cố Phán thoáng trầm mặc, "Vừa rồi là mẹ em gọi, có phải anh cảm thấy cách em gọi điện thoại rất kỳ quái không?" Cô cắn cắn khóe môi, "Lúc em còn nhỏ, mẹ bận rộn kiếm tiền , em rất nhớ bà ấy, sau này em và mẹ liền nghĩ ra cách này để gọi điện"

Ánh trăng thanh tĩnh lan tỏa rực rỡ.

Cô đứng trên đường đi bộ, đôi mắt kia so với sao trên trời không chút thua kém."Mẹ em là một người phụ nữ rất vĩ đại, không có bà ấy sẽ không có em." Khóe miệng cô vẽ ra nụ cười yếu ớt.

"Học trưởng, kỳ thực, ngay từ đầu, em cũng không phải là đứa trẻ ba mong đợi." Sắc mặt cô bình tĩnh như thường, thậm chí khóe miệng còn hơi mỉm cười."Đương nhiên, em là được mẹ em mong đợi."

Trần Thiệu Thần siết chặt tay, tâm giống như nhói lên một cái vô cùng đau đớn.

Cô hơi ngẩng đầu lên, "Không phải tiểu bánh mì Phán Phán, cũng không phải khiên bảo vệ Phán Phán, là mong đợi."(4)

Trần Thiệu Thần giống như bị ánh mắt cô hút lấy, "Anh biết, anh cũng mong đợi." Anh không suy nghĩ hàm hồ nói một câu.
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,455
Điểm cảm xúc
973
Điểm
113
Trần Thiệu Thần giống như bị đáy mắt cô hút lấy, "Anh biết, anh cũng mong đợi." Anh không suy nghĩ hàm hồ nói một câu.

Đầu cô bỗng nổ ầm, trái tim đột nhiên nhảy lên.

Ánh trăng như hoa, như thi như hoạ. Cố Phán nương theo ánh sáng lặng ngắm nhìn anh. Ánh mắt kia đen như ngọc, tựa hồ cất giấu điều gì, lại mơ hồ muốn thể hiện ra, "Cố Phán ——" thanh âm rung động.

"Tít tít ——" ven đường đột nhiên có xe dừng lại, bóp còi đến mấy lần."Lão đại —— "

Hai người nghiêng mặt nhìn sang, liền thấy một chiếc xe hiện đại, chỗ tay lái có người nhoài ra, "Lão đại, đúng là anh a."

Cố Phán lơ đãng nhìn mi tâm Trần Thiệu Thần nhăn lại, tựa hồ có chút khó chịu, lần đầu tiên cô thấy vẻ bực mình này của anh. Cái vẻ mặt này có chút —— đáng yêu a.

Người trên xe nhanh chóng đi xuống, mắt liên tục nhìn chằm chằm vào Cố Phán."Lão đại, sao anh lại ở đây a?"

Giọng Trần Thiệu Thần trầm xuống, "Đồng học tụ họp."

Người kia "à" một tiếng, ánh mắt liếc ngang dọc trên người Cố Phán, "Đồng học của anh thật xinh đẹp nha, sinh viên trường chúng ta à ?"

Cố Phán vẫn nở nụ cười yếu ớt, nhưng nếu tiếp tục bị người này nhìn như vậy, cô thật sự cảm thấy rất không tiện.

Trần Thiệu Thần bước lên một bước, vừa khéo chặn ánh mắt người nào đó, không nhiệt tình đáp một tiếng, "Ừ."

Cố Phán nhìn khóe miệng người kia đột nhiên hiện lên nụ cười có chút gian xảo, "Hai người chắc là về trường chứ? Vừa vặn tiện đường, để em chở." Tin tức trọng đại như vậy bị hắn phát hiện , làm sao có khả năng bị bỏ qua!

Cố Phán chờ Trần Thiệu Thần trả lời.

"Không cùng đường, cậu về trước đi." Trần Thiệu Thần lạnh lùng từ chối.

"A, đây là đường về trường mà?"

Nhưng anh vẫn ung dung thong thả xoay người, "Bọn anh muốn tản bộ. Cậu lái xe cẩn thận."

Cố Phán tặc lưỡi.

Chỉ thấy đàn anh kia nằm ở trạng thái thổ huyết.

Chỉ một lát sau, Cố Phán liền nhìn thấy chiếc xe hiện đại "Vèo" một cái nhanh chóng rời đi.

"Dương Chấp, trong ký túc xá của anh." Trần Thiệu Thần chậm rãi nói.

Cố Phán gật đầu, "Anh ấy rất đáng yêu."

Trần Thiệu Thần cười như không cười, đáng yêu, thực sự là không hợp với hắn."Đi đâu?"

Cố Phán hồi phục, "Đi dạo a?!"

Trần Thiệu Thần không khỏi lại sửng sốt một chút, sóng mắt khẽ động, ánh mắt trở nên ôn nhu như nước.

Chẳng lẽ không đúng sao? Cố Phán giương mắt nhìn anh nghi hoặc.

Tối nay tần suất anh đừng hình có vẻ hơi nhiều."Gót giày em hơi cao, về trường trước đã." Anh dường như cố ý dừng một chút, "Tản bộ sau này cơ hội rất nhiều." Miệng nhếch lên, khắc chế ý cười.

Hai người chậm rãi đi dạo, bước từng bước nhẹ nhàng.

Ánh đèn đường đem bóng anh và cô nhập cùng nhau, Cố Phán đột nhiên cao hứng phác một cử chỉ với cái bóng.

Cô nghĩ anh không thấy, khe khẽ le lưỡi một cái.

Trần Thiệu Thần nháy mắt căng thẳng, giơ tay —— ngăn một chiếc taxi.

Sau khi trở lại ký túc, Cố Phán mới nhớ, lúc đó anh định nói với mình điều gì?

"Cố Phán, hôm nay được tỏ tình sao?" Đường Đàm cười hì hì hỏi.

Cố Phán một tay nâng cằm, lúc đó khả năng là muốn thổ lộ, nhưng là bị cắt ngang rồi!

"Mình nói này Cố tiểu thư! Thân thể thì đã quay về kí túc rồi, tâm trí còn đang đi theo bạn đồng học nào sao? Để mình nghĩ nghĩ, cậu là đang nhớ ai? Trần học trưởng?"

Cố Phán chớp mắt mấy cái, thở dài.

Đường Đàm dựa vào cạnh bàn, "Hội học sinh chiêu tân, cậu tham gia không?"

Cố Phán viết lên giấy, "Có thời gian mình sẽ xem."

Đường Đàm lắc đầu một cái, "Mình lại nghĩ cậu chắc chắn sẽ tham gia chứ? Trần học trưởng lần này thế nhưng lại tranh cử chủ tịch hội học sinh. Ứng cử viên hàng đầu nha!"

Cố Phán hơi cười, viết, "Diệp Tử Nhuy đâu?"

"Đi thư viện rồi." Đường Đàm trả lời, "Bạn ấy rất bận, còn đi làm thêm bên ngoài."

Cố Phán rất hiểu, chuyên ngành mỹ thuật thật sự rất đốt tiền, đặc biệt là ở một trường học danh tiếng như thế này.

*****

Trần Thiệu Thần trở lại ký túc xá rất muộn, ba người kia đều có mặt.

"Nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến. Trần Thiệu Thần, nghe nói cậu buổi tối đi hẹn hò."

Anh liếc mắt nhìn bạn học nào đó.

Bạn học nào đó trung khí mười phần, "Anh cũng không cho em giới thiệu một chút." Vô cùng oán giận!

Trần Thiệu Thần cười khẽ, "Lo cậu dọa cô ấy sợ."

Một phòng ký túc không kìm được cười rộ lên .

Bất quá mọi người đối với Cố Phán càng thêm hiếu kỳ , đến cùng là cô gái như thế nào, lại có thể làm cho Trần Thiệu Thần lập tức chìm đắm. Chẳng trách hai năm qua, nhiều cô gái ưu tú như vậy trước nay một cơ hội anh cũng không cho. Hóa ra từ lâu đã có người trong lòng.

Bất quá Trần Thiệu Thần là ai, anh không nói, anh sao có thể để bọn họ đào ra cái gì.

*****

Hôm nay, Cố Phán đi thư viện đọc sách, vừa lúc nhìn thấy một bài viết trên báo về mẹ của cô. Trình độ mẫu thân đại nhân, cô có lẽ cả đời đều khó đạt tới.

Rất nhiều người đều nói, qua tác phẩm của Cố Niệm, luôn có thể nhìn thấy rất nhiều thứ, mà sâu sắc hơn, là sự giao thoa rung động của tâm hồn.

Cố Phán đọc xong bài viết ấy, bất giác nở nụ cười. Mẹ của cô a, đã từng trải qua rất nhiều rồi.

Khép lại tạp chí, chuẩn bị trả về chỗ cũ. Ngẩng đầu liền bắt gặp ánh mắt người đối diện.

Khóe miệng của anh hơi giương lên, "Xin chào, xem chừng em còn không có quên anh."

Cố Phán đứng ở nơi ấy, chàng trai trước mặt ngũ quan rõ ràng, tuấn lãng thanh tú, anh mặc áo lên cổ chữ V màu xám, càng tôn lên vẻ oai nghiêm của anh.

Cố Phán lễ phép gật đầu với anh.

Anh chậm rãi bước lên, "Hàn Diệp Hành, hệ kinh tế."

Cố Phán khi nghe đến ba chữ hệ kinh tế thì nhẹ ngẩn người một chút. Cô viết lên giấy, "Cố Phán, hệ mỹ thuật."

Hàn Diệp Hành đến thư viện tìm tư liệu, từ xa nhìn thấy cô đi vào. Chỉ là cô trong lòng chỉ chuyên chú suy nghĩ của bản thân, xung quanh nhiều ánh mắt như vậy cũng không để ý phát hiện.

Cô bé này không phải cố ý không phát hiện, có thể là thói quen , hoặc căn bản là không thèm để ý.

Cố Phán đem tạp chí trả về. Lại viết một hàng chữ đưa cho Hàn Diệp Hành, "Học trưởng, em về trước ."

Hàn Diệp Hành trả lời, "Anh cũng chuẩn bị về, cùng đi đi."

Cố Phán do dự một chút.

Hàn Diệp Hành đã đi tới bên cạnh cô, "Đi thôi."

Hôm nay trường học dọc đường đi đều bị các câu lạc bộ chiếm giữ, Cố Phán vừa đi vừa nhìn.

Hàn Diệp Hành hỏi, "Em định tham gia câu lạc bộ nào?"

Cố Phán suy nghĩ một chút, viết lên notetab, "Câu lạc bộ của học viện chúng em."

"Những câu lạc bộ khác không suy tính một chút à?"

Cô hơi giương khóe miệng, lắc đầu.

Hàn Diệp Hành thoáng chốc bị nét cười của cô làm xao động.

Một khoảng lớn trước cửa nhà ăn đều đã bị hội học sinh chiếm giữ, người ở đó nhiều nhất. Đúng là Hội học sinh, Cố Phán cảm thán!

Hàn Diệp Hành biết rõ, phía trước chính là người đăng ký hội học sinh, sinh viên đại học năm nhất tràn đầy nhiệt huyết nha.

Cố Phán liếc nhìn điện thoại di động, Đường Đàm nói đứng ở đây chờ cô ấy đi căn-tin ăn cơm. Cố Phán giải thích với Hàn Diệp Hành.

Hàn Diệp Hành tựa hồ cũng không hề có ý rời đi, "Anh cũng đang chờ người."

Dương Chấp hôm nay phụ trách hội học sinh chiêu tân, liếc mắt liền thấy Hàn Diệp Hành , lại nhìn, người bên cạnh hắn, không phải đối tượng đi dạo cùng Trần Thiệu Thần hôm trước sao? Hắn ngũ quan nhất thời vặn vẹo .

Lấy di động ra, mau mau mật báo!

"Lão đại, đối tượng đi dạo với anh hôm trước đang ở chỗ bọn em!"

Lại nghĩ, Trần Thiệu Thần bình thường hầu như rất ít nhắn tin, vừa mới định gọi điện.

Tin nhắn đến."Anh đang trên đường đến." Đơn giản mạnh mẽ!

Nhanh như vậy? !

"Dương Chấp, đây là tư liệu của các tân sinh, lát nữa mang về viện... Cậu cười cái gì?"

"Vu Việt, Trần Thiệu Thần một lát nữa sẽ đến, trực tiếp cho hắn là được rồi."

"Hắn tới làm gì?"

"Có chút chuyện quan trọng." Chuyện rất quan trọng!

Bọn người Vu Việt đều là bạn học cùng lớp với hắn, cực kì quen thuộc.

Quả nhiên chỉ chốc lát sau, Trần Thiệu Thần đến .

Dương Chấp nhiệt tình tiến lên, "Lão đại, anh phải nhanh lên . Anh xem phía trước —— "

Vẫn chưa nói hết, Trần Thiệu Thần đã trực tiếp đi qua .

Dương Chấp nghĩ muốn tiến lên, nhưng vẫn chỉ là nghĩ muốn.

Vu Việt không lộ vẻ gì ngồi ở đằng kia, Dương Chấp vừa quay đầu lại, cô liền cười cười, "Bạn nữ kia là Cố Phán?"

"Cố Phán? Tên cô ấy là Cố Phán?" Dương chấp kinh ngạc.

Vu Việt không nói gì nữa, "Nhanh lên một chút đi, năm nay người đăng ký hơi nhiều."

Cố Phán nhìn điện thoại di động, căn bản không biết Trần Thiệu Thần lập tức sẽ lại đây. Đường Đàm nói đang đăng ký tham gia câu lạc bộ, năm phút nữa sẽ đến.

Hàn Diệp Hành nhìn thấy Trần Thiệu Thần đi về phía bên này, hơi kinh ngạc.

"Trần Thiệu Thần, cậu đến chiêu tân? Từ lúc nào hội học sinh đến việc này cũng xuất động cả cậu rồi?" Hàn Diệp Hành lên tiếng hỏi.

Hai người không ở chung lớp, bất quá cùng là "Học viện song hùng", đối với nhau rất quen thuộc.

Cố Phán khi nghe đến ba chữ "Trần Thiệu Thần" nhất thời thân thể cứng đờ, xoay người lại, liền nhìn thấy anh. Vâng, khuôn mặt căng thẳng, vẻ mặt nghiêm nghị!

Này Cố Phán tâm khe khẽ khẩn trương. Giữa ban ngày ban mặt, cô quả thực không có làm chuyện gì xấu, nhưng lại giống như vừa bị bắt quả tang!
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,455
Điểm cảm xúc
973
Điểm
113
Ánh mắt Trần Thiệu thần lướt qua mặt cô, cuối cùng nhìn Hàn Diệp Hành đang đứng ở một bên."Đã lâu không gặp."

Hàn Diệp Hành mỉm cười, "Học sinh mới của năm nay có vẻ nhiệt huyết hơn năm trước."

Trần Thiệu Thần sắc mặt không đổi, "Tiếc là cậu hiện tại không ở trong hội học sinh."

Hàn Diệp Hành: "Không phải đã có cậu sao." Hàn Diệp Hành mới vừa cùng giáo sư nghiên cứu từ Thượng Hải trở về, anh lấy ra một mảnh giấy trắng gấp, "Thầy Tần nói mình chuyển cho cậu."

Hóa ra người Hàn Diệp Hành đợi là anh. Cố Phán không biết tại sao lại nghĩ đến một câu nói "Vốn chuyện xưa chỉ do trùng hợp" .

Trần Thiệu Thần tiếp nhận, "Cảm ơn."

Bầu không khí hơi ngưng trệ.

Cố Phán nuốt một cái, ngón tay khẽ nhúc nhích, "Học trưởng —— "

Thấy cô giơ tay, Trần Thiệu Thần trong nháy mắt thở ra một hơi, "Đăng ký câu lạc bộ nào rồi?" Thấy trong tay cô cầm vài tờ rơi quảng cáo của các câu lạc bộ.

Cố Phán ra dấu, "Câu lạc bộ hoạt hình."

Trần Thiệu Thần nín cười, câu lạc bộ hoạt hình, cô thực sự là chưa hết tính trẻ con.

Hàn Diệp Hành hơi động mi tâm, "Hóa ra hai người quen nhau à?"

Trần Thiệu Thần bất động thanh sắc, tựa hồ muốn đem cái vấn đề này để cho người nào đó đáp lại.

Cố Phán gật đầu, ra dấu, "Bọn em là đồng học cao trung." Vừa mới "nói" xong, cô liền sực nhớ, Hàn Diệp Hành hẳn là nhìn không hiểu thủ ngữ.

"Bọn mình là đồng học cao trung." Trần Thiệu Thần đúng lúc phiên dịch nói. Đồng học cao trung!

Hàn Diệp Hành đột nhiên rõ ràng một chuyện. Anh nhớ tới một truyền thuyết liên quan đến Trần Thiệu Thần.

Một cô bé câm đi lạc, Trần Thiệu Thần giúp cô bé tìm được ba mẹ. Ba mẹ đứa nhỏ đúng lúc lại quen một giáo viên trong trường, liền tự mình tới trường học đến cảm ơn hắn.

Chuyện khi đó cũng âm thầm giải thích cho việc, Trần Thiệu Thần biết thủ ngữ.

Chỉ là chuyện này từ xưa tới nay chưa từng có ai đi chứng thực. Bây giờ xem ra, đúng là sự thật.

Hàn Diệp Hành đã hiểu, "Thì ra là như vậy."

Lúc này rốt cục Đường Đàm cũng đến, nhưng vừa nhìn thấy Trần Thiệu Thần, bên cạnh còn có vị nhân vật phong vân kia, cô có chút không biết làm sao .

"Cố Phán, vẫn đi ăn cơm chứ?" Đường Đàm bất an hỏi.

Cố Phán liếc mắt nhìn Trần Thiệu Thần.

Trần Thiệu Thần khóe miệng hơi động, "Em cứ đi ăn với Đường Đàm trước đi, anh còn có chút chuyện."

Cố Phán sáng bừng mắt, nhanh chóng tạm biệt hai người kia, lại có một loại tâm trạng muốn chạy trốn.

Đường Đàm cầm tay Cố Phán đi nhanh về hướng căn-tin."Từ xa mình đã nhìn thấy các cậu."

"Sao cậu không tới sớm một chút?" Cố Phán viết trên điện thoại di động.

"Mình —— định không đến." Đường Đàm nhỏ giọng trả lời.

Cố Phán thở dài, vẻ mặt ban nãy của anh thực sự rất xa lạ a.

"Soái ca vừa nãy là ai?" Đường Đàm nhíu mày.

"Học hệ khác." Vẻ mặt Cố Phán miễn cưỡng.

"Cố Phán, mình phát hiện mạch quan hệ của cậu thật sự rất rộng, hôm nào giới thiệu cho mình mấy cái đi."

Cố Phán thở dài một hơi, aizz, có lẽ thật sự như anh từng nói, cô hoa đào tung bay a.

Lúc ăn cơm, Cố Phán cùng bạn học đồng tâm hiệp lực, cầm điện thoại di động do dự mãi, soạn một tin nhắn."Học trưởng, bạn của em muốn gia nhập hội học sinh, cần những điều kiện gì ạ?" Chủ động một điểm, lấy lòng.

Chỉ chốc lát sau tin nhắn đã đến.

"Giúp anh vẽ một bức tuyên truyền quảng cáo."

Cái này không thành vấn đề. Bọn họ là sinh viên mỹ thuật, việc nhỏ như con thỏ rồi.

Cố Phán thầm vui mừng , lại một tin nhắn đến, "Em tham gia đi. Đồng học cao trung, người quen dễ làm chuyện."

Cô lại không muốn vào hội học sinh, tại sao muốn cô đi!

Cố Phán oán giận nhìn Đường Đàm.

"Làm sao ?" Đường Đàm thoáng co rúm."Đừng nhìn mình như vậy mình sợ."

Cố Phán đem tin nhắn cho cô xem.

Đường Đàm cười, "Một cái quảng cáo tuyên truyền đối với cậu mà nói còn không đơn giản sao."

Cố Phán vung tay.

"Mỹ nhân không nên tức giận." Đường Đàm động viên nói, "Cậu vào hội học sinh sau này giúp mình canh chừng Trần học trưởng, phạm vi 1 mét tuyệt không để yêu quái tới gần!"

Cố Phán: ...

Trần Thiệu Thần cầm điện thoại di động, khóe miệng hơi giương lên!

Dương Chấp ngó anh, "Bắt được chủ quyền rồi à?"

Trần Thiệu Thần không nhanh không chậm liếc chồng từ liệu thật dày kia nói rõ."Chủ quyền trước nay không phải vấn đề, vẫn luôn là của tôi."

Dương Chấp cắn răng, ôm lấy chồng tư liệu kia nhanh chóng rời đi. Hắn hiện tại đã rõ ràng một chuyện , Trần Thiệu Thần là tới kì yêu đương rồi!.

*****

Lúc vào lớp, Cố Phán nhặt được một tờ giấy nhỏ, mở ra xem, là chân dung của cô. Cô cẩn thận nhìn, rất giống.

Lập tức viết một hàng chữ lên tờ giấy, đưa cho Đường Đàm, trở lại đường cũ.

Chỉ một lát sau chỗ ngồi phía sau truyền đến một trận huyên nháo.

Giáo viên không tên đi tới, cầm lấy tờ giấy kia.

"Sinh viên mỹ thật chúng ta luôn không thiếu sự lãng mạn. Thi nhân có thể viết thơ bày tỏ tình ý, chúng ta cũng có thể dùng họa đưa tình diễn ý. Thế nhưng trước hết là phải vẽ tốt. Trong bức vẽ này trên tay tôi, không biết là lời bình của bạn học nào, lời bình rất tiêu chuẩn. Không tồi!"

Cả phòng cười phá lên.

Đường Đàm đẩy đẩy tay của cô, "Cậu viết cái gì vậy?"

"Phần đánh bóng sáng tối còn cần đậm thêm chút nữa. Thỉnh đừng xâm phạm "chân dung quyền" của người khác, cảm ơn!"

Đường Đàm cố nén cười, "Bạn học Cố Phán, mình bái phục chịu thua!"

Cố Phán nhìn giáo viên trên bục giảng, nghe nói thầy vẫn chưa kết hôn.

Vừa tan học, giáo viên đột nhiên nói, "Mời người trong bức họa ở lại một chút."

Phòng học huyên náo ồn ào bỗng nhất thời lắng xuống, ánh mắt để ý của mọi người không khỏi đổ vào Cố Phán.

Cố Phán ngượng chín mặt.

Phòng học chỉ còn lại hai người. Cô bước tới, đưa tờ giấy nhỏ, "Thầy tìm em có việc gì ạ?"

Thầy giáo nhìn cô, "Em có đôi mắt của mẹ em."

Cố Phán sững sờ.

"Lúc còn trẻ ta và mẹ em cùng đi nước ngoài tham gia hoạt động mĩ thuật." Dừng một chút, "Xem ra, mẹ em cũng không có đề cập tới ta, nếu không nghe người ta nói em đến đại học T, ta còn không biết gì."

Cố Phán thở dài. Cô không hề muốn hiểu rằng, ông đang chờ mẹ của cô.

"Có hứng thú theo ta học tập không?"

Cố Phán mặt hơi động, địa vị của Lí Thịnh ở giới mĩ thuật không ai không biết.

Cố Phán bỗng lo lắng, nếu ba cô biết cô theo tình địch ông học tập, không biết sẽ lại thế nào ? Tống tiên sinh lại muốn xù lông .

Lý Thịnh thấy trong mắt cô lóe lên một tia giảo hoạt rồi liền biến mất, mặt không khỏi mềm mại đi mấy phần.

Cố Phán viết một hàng chữ, "Thầy Lý, em sẽ suy nghĩ thêm, dù sao em vẫn còn là sinh viên năm nhất."

Lý do này thực sự có hơi gượng ép.

"Trình độ em tuyệt đối không hề kém những người ta từng dẫn dắt . Lương Cảnh Thâm nếu biết em trước mặt ta khiêm nhường như vậy chắc chắn sẽ rất đau lòng . Hay là đang bận rộn chuyện yêu đương, không có thời gian?"

Cố Phán hết nói.

Lý Thịnh nhìn cô, mỉm cười đầy yêu mến, "Em cứ suy nghĩ thêm đi, nếu em bên này có vấn đề, có lẽ ta nên liên lạc bàn bạc với mẹ em một chút."

Đây là yêu ai yêu cả đường đi trong truyền thuyết sao? Cố Phán oán thầm.

Cố Phán sau khi nhận được điện thoại của mẫu thân liền nhanh chóng nghĩ chút tin tức nhắn động viên trái tim yếu đuối của ba ba.

Cố Phán: Ba ba, quốc khánh con sẽ không về , bù lại nghỉ đông con sẽ về sớm một chút.

Tống Hoài Thừa nhìn thấy tin nhắn này thì cả người đều không tốt . Vốn trong lòng vô cùng chờ mong Quốc Khánh nữ nhi sẽ trở về, lại ngược lại, con gái mấy ngày không liên lạc tin tức đầu tiên báo lại là sẽ không về .

Đòi mạng ông a.

Con gái lớn không dùng được a!

Thư ký thấy ông chủ vẫn thở dài, quan tâm hỏi một chút.

Tống Hoài Thừa nói tâm trạng mình với thư ký.

Thư ký cười khẽ, "Cuộc sống đại học muôn màu muôn vẻ, không phải thầy Cố hi vọng Phán Phán có thể giao lưu nhiều bạn bè sao? Cô ấy hiện tại đã có cuộc sống riêng, ngài hẳn nên cao hứng mới phải. Không chừng lúc nào lại mang bạn trai về nhà gặp ngài."

Tống Hoài Thừa ngây ngẩn , ông rất khó tưởng tưởng nổi cái tình cảnh đó.

*****

Hết thời gian tự học, Cố Phán đến chỗ phụ trách học viện. Trần Thiệu Thần đang ở dưới lầu chờ cô.

Hoàng hôn dần dần bao phủ bầu trời đêm.

"Phải đi mua thuốc màu với Đường Đàm nên mất chút thời gian." Cô giải thích, liếc di động, giờ hẹn đã qua hơn mười phút .

Cô một đường đi nhanh tới, vẫn bị muộn.

"Ừ, không vội." Trần Thiệu Thần từ tốn nói."Anh cũng vừa mới chờ một lúc."

Cố Phán ngẩng đầu, liền gặp một ánh mắt ấm áp. Bàn tay bất giác co lại một chút.

"Chúng ta đi trước." Trần Thiệu Thần giấu đi tâm tình đang nổi dậy.

Hai người đi tới một gian phòng học. Trong phòng có hơn mười người, mỗi người đều đang bận rộn.

Trần Thiệu Thần đưa cô tới một góc, "Chiều thứ tư tới, cán bộ hội học sinh tranh cử, cần một cái áp phích."

"Em biết rồi." Cố Phán gật đầu."Anh cứ yên tâm."

Anh có gì mà không yên tâm."Anh nghĩ em không muốn đến."

"Em đương nhiên muốn ——" cô gấp gáp khoa tay , xong liền hối hận hơn. Không nên luống cuống nôn nóng thế này. Nội liễm a! Rụt rè a! Đều đi chỗ nào rồi!

"Em hiện tại bắt đầu làm luôn sao?." Mặt cúi thấp, loay hoay chọc giấy áp phích.

Trần Thiệu Thần đứng một bên, "Em đồng ý là tốt rồi, anh không làm khó người khác."

Cố Phán tiến lên nhìn tấm áp phích, cô nghĩ đến câu nói của Đường Đàm, "Không phải là làm tấm áp phích sao? Cũng không phải nói cậu lấy thân báo đáp! Mà lấy thân báo đáp thì làm sao? Sau này sẽ có lợi, độc nhất vô nhị ——"

Một lát sau, Trần Thiệu Thần bị người gọi qua.

Cố Phán một mình bận rộn ở chỗ này.

Từ lúc cô vừa bước vào cửa, xung quanh liền không thiếu ánh mắt hiếu kì cũng những lời bàn tán.

"Không thể nói chuyện sao?"

"Thật giống đúng vậy. Thấy bạn ấy vẫn luôn dùng tay nói chuyện với Trần Thiệu Thần."

"Quá đáng tiếc ."

"Thực sự là bạn gái Trần Thiệu Thần à?"

"Không biết."

"Trần Thiệu Thần hoàn mỹ như vậy —— "

Cố Phán thoáng ngây người, những câu nói kia cô tự nhiên nghe được , mím khóe môi mím lại trầm tư. Nhìn áp phích đã làm được một nửa, Áp phích của hội học sinh phải hoành tráng mạnh mẽ a.

Thế nhưng đầu lại bất giác nghĩ đến một đoạn trong "Giản Ái".

"Nếu đã tránh không được, vậy liền cứ chịu đựng đi."

Ngẩng đầu nhìn phía xa, Trần Thiệu Thần đang nói chuyện với hai ba người, vẻ mặt chuyên chú, vầng trán ôn hòa. Anh ở đâu cũng là tiêu điểm chú ý.

Cố Phán chưa từng nghĩ tới, có một ngày, cô gặp lại anh. Một người hoàn mỹ như vậy, mà cô lại ——
 

Cam Miên

đậu phụ của hòa thượng
Thành viên BQT
Mod - Sưu Tầm
Mod - Công Viên Xanh
Tham gia
13/4/19
Bài viết
1,455
Điểm cảm xúc
973
Điểm
113
Mẫu thân Cố Niệm của Cố Phán là họa sĩ nổi tiếng trong nước, phong cách vẽ tranh của bà đã trở thành một trường phái, năm đó bà dựa vào tác phẩm "Thính Thuyết" nổi tiếng ở cả nước ngoài, đưa bà từ họa sĩ trẻ vô danh ra trước toàn công chúng thế giới. Bất quá Cố Niệm là người khiêm tốn, ít tham gia hoạt động, trong giới mỹ thuật rất nhiều người không nhận ra bà.

Nghe đồn bà kết hôn với một doanh nhân, có một cô con gái đáng yêu, chuyện khác đều không biết, có thể thấy được sự bảo vệ của chồng đối với bà.

Không ai biết mẹ Cố Phán là ai, người quen đại khái chỉ biết mẹ của cô cũng là họa sĩ, chỉ là chưa từng nghĩ tới mẹ cô lại chính là —— Cố Niệm.

Năm đó, Cố Niệm cùng chồng đang phải chấp nhận thực tế con gái không thể nói chuyện, vẫn hao tâm tổn trí dẫn dắt xây dựng tính cách cho con gái, nhiều năm như vậy, Cố Phán một đường lớn lên có thể nói là vô cùng hạnh phúc.

Cô cũng không vì khiếm khuyết bản thân mà trở nên tự ti. Cố Phán học vẽ, một là vì lợi thế gia đình, họ hàng có đến ba người trong ngành này, nghe quen tai, nhìn quen mắt, cô từ lúc rất nhỏ đã cầm bút vẽ nguệch ngoạc . Một lí do khác là bản thân cô, không thể nói chuyện, nên cuộc sống của cô mang đến rất nhiều bất tiện. Không thể cùng bạn bè cùng lứa chơi đùa vui vẻ thoải mái, cô độc hiu quạnh, vẽ vời liền trở thành cách giết thời gian duy nhất của cô.

Có thể nói, cha mẹ đã giáo dục cô rất tốt, không kiêu không vội, rất đúng mực.

Khoảng chừng hơn mười giờ, người trong phòng đã về hơn nửa. Áp phích cũng đã gần hoàn thiện, Cố Phán cúi đầu, vẻ mặt chuyên chú dộng lòng người.

"Giờ mình mới thực sự hiểu , nữ nhân khi nghiêm túc quả thực rất —— mê người. Trần Thiệu Thần cậu nói xem có đúng hay không?" một nhóm trưởng trong hội học sinh nói một cách đầy ý vị sâu xa.

Ánh mắt Trần Thiệu Thần rơi về phía trước, thấy cô cúi đầu vẽ tranh, anh hơi nhíu mày, "Mình qua đó nhìn một chút."

Nhóm trưởng cười khẽ, "Đi đi, có khi đã xong việc rồi đấy."

"Hôm nay chưa xong cũng không sao, vẫn còn nhiều thời gian." Trần Thiệu Thần liếc nhìn áp phích, sáng mắt lên.

Cố Phán không có ngẩng đầu, khoa tay "Còn có một chút là xong rồi, anh xem cái này đã được chưa? Nếu không được, em sửa lại."

Trần Thiệu Thần đứng ở đó, ánh đèn neon chiếu lên người anh, quanh thân tràn đầy ánh sáng ấm áp rực rỡ."Rất tốt ." Ý là, em làm gì trong mắt anh cũng đều tốt.

Cố Phán nghiêng tay, khóe miệng hơi kéo lên, một ý cười dịu dàng xẹt qua.

Trần Thiệu Thần choáng váng, khoảng cách bên cạnh rất gần, một ý cười này của cô đánh thẳng vào tâm anh.

"Nếu đem ảnh người tranh cử để vào áp phích này, bảo đảm chói mắt hơn bất kỳ loại tuyên truyền nào." Cô khoa tay , có chút trêu chọc, thấy Trần Thiệu Thần thất thần, ánh mắt thâm thúy không thấy đáy.

Cô chậm rãi thả tay xuống, đôi mắt lấp lánh. Kỳ thực anh thật sự rất thu hút ánh nhìn.

Trần Thiệu Thần động động mắt, vẻ mặt khôi phục bình thường, anh lắc đầu, "Ảnh của anh phải là độc quyền." Môi mỏng khẽ mở, lời nói tràn đầy ấm áp.

Cố Phán chẳng qua là cảm thấy lời này có hơi chút vấn đề, giống như thiếu một chủ ngữ.

Tỷ như: Ảnh của anh phải là XX độc quyền.

XX——

Cô thoáng hoảng hốt, Trần Thiệu Thần chậm rãi giơ tay, đầu ngón tay đặt lên má cô, Cố Phán nháy mắt cứng đờ người, gần như nín thở.

Có lẽ bản thân cúi đầu quá lâu, có chút hoa mắt.

"Mọi người–—!" Nàng gấp gáp khoa tay .

Trần Thiệu Thần nhịn không được bỗng bật cười khẽ, "Chỗ này dính thuốc màu." Ngón tay mềm mại của anh kề sát má cô.

Mặt Cố Phán bống đỏ bừng, vừa rồi cô thật sự không nghĩ được gì.

Anh cười ôn hòa, nhưng nụ cười kia trong mắt Cố Phán không hề có ý tốt. anh vừa rồi nhất định là cố ý, cố ý không nói sớm với mình.

Mọi người lục tục ra về .

Mấy bạn gái lại chào Trần Thiệu Thần, "Học trưởng, bọn em về trước ." Lúc nói chuyện, ánh mắt của các cô không khỏi nhìn thêm Cố Phán vài lần, đối với cô mọi người vô cùng hiếu kỳ.

Trần Thiệu Thần nói vài câu xã giao, cuối cùng dặn, "Đi đường cẩn thận."

Trong phòng học cuối cùng chỉ còn lại hai người bọn họ. Bầu không khí yên tĩnh, Cố Phán vội làm xong nốt phần cuối cùng. Trần Thiệu Thần bắt đầu giúp cô thu dọn đồ đạc.

"Không cần vội, ngày mai trở lại làm tiếp. Hôm nay em về nghỉ trước đi."

Cố Phán vừa nghe vừa đưa tay xoa xoa cổ.

"Làm sao ?" Trần Thiệu Thần hỏi.

"Giữ nguyên lâu quá nên cổ hơi nhức, sinh viên mỹ thuật bọn em đều gặp phải dạng này."

Trần Thiệu Thần trầm tư, "Như vậy không tốt." anh thoáng nhíu mi suy tư, "Chơi cầu lông có thể tình trạng nhức mỏi vai gáy, nếu rảnh em nên đi chơi cầu lông." anh dừng một chút, "Anh với em."

Anh với em. Khụ khụ ——

Ánh mắt Cố Phán chìm vào mắt anh, chơi cầu lông đương nhiên được , hơn nữa còn là với anh.

Hai người dọn đồ xong, tắt đèn ra khỏi tòa nhà.

Bóng đêm dịu dàng, đèn đường tỏa ra ánh sáng loang loáng. Thỉnh thoảng có vài học sinh hò hét đạp xe qua.

Trần Thiệu Thần đi bên phải cô, một đường trầm mặc đến năm phút.

"Cố Phán ——" anh đột nhiên gọi tên cô.

Cố Phán quay đầu, chờ anh.

Trần Thiệu Thần dừng lại, "Anh có một vấn đề —— "

Cố Phán nhìn anh, con ngươi sáng trong, "Vâng?"

Vẻ mặtTrần Thiệu Thần thản nhiên bình tĩnh, hơi nhíu mày. anh không nhanh không chậm giơ tay, "Thế tay này là ý gì?"

Một chút một chút động tác bàn tay ấy, giống như một khung hình quay chậm.

Lần thứ hai trong tối nay, đầu cô lại bỗng nổ ầm."Em — thích — anh." Cô choáng váng, tưởng như khí lực toàn thân thời khắc ấy đều bị rút hết đi .

Trần Thiệu Thần hơi kéo khóe miệng, "Đêm đó, anh thấy em ra dấu." Lại còn ra dấu với cái bóng của anh.

Cố Phán đứng đó, tóc dài tung bay theo gió, kinh ngạc mất đi khả năng phản ứng.

Anh vốn đang căng thẳng lại dần dần thả lỏng, "Em nghe anh nói." anh ra dấu lần thứ hai, "Anh — thích — em." Động tác ưu mĩ của anh giống như múa, mỗi một động tác đều như chất chứa tiếng lòng rung động lòng người.

Mỗi một từ đều khắc thật sâu vào tâm khảm Cố Phán.

"Cố Phán, anh thích em." Thanh âm mượt mà của anh quanh quẩn bên tai cô.

Cố Phán vẻ mặt dại ra, ngây ngốc nhìn anh, ánh mắt đen phủ một tầng sương mù. Một giây hai giây —— thời gian lặng yên trôi qua, này quả thật làm Trần Thiệu Thần có chút luống cuống.

Anh không khỏi tự giễu, trong học tập làm việc anh có thể bày mưu nghĩ kế, nhưng lần đầu tiên thổ lộ với một cô gái, đến cùng sẽ phản ứng ra sao, kỳ thực anh cũng không biết chắc được.

Kiên nhẫn chờ đợi .

"Cố Phán ——" anh nhẹ giọng gọi, tuyệt không có ý giục.

Tay Cố Phán dừng một chút, mười ngón mới chậm rãi giơ lên."Học trưởng, anh đây là đang thổ lộ với em sao?" Cô cũng căng thẳng, bất an, bàng hoàng, đương nhiên còn có vui sướng.

Thực sự là một vấn đề ngây ngốc mà ngọt ngào.

Mi tâmTrần Thiệu Thần hơi động, "Anh không ngại làm lại thế tay kia, cũng không ngại nói lại ý nghĩa của nó."

Cố Phán ngượng chín mặt, lòng bàn tay đầy mồ hôi, lòng đầy hoảng hốt vọi vàng nói."Học trưởng, anh thế này có phải nhanh quá không? Em —— vẫn chưa chuẩn bị tâm lý."

"Vậy làm sao? Chúng ta quen biết cũng đã ba năm. Từ lúc em lớp 10 anh lớp 12 đến khi đại học em năm nhất anh năm ba. Anh đã chuẩn bị kỹ, còn em có thể từ từ cũng được."

Ba năm, hơn một ngàn ngày. Ai nói nhanh?

Em không biết, bản tin ngày hôm đó, anh đã vẫn luôn đứng nơi đó chờ em đến.

Trần Thiệu Thần nhìn cô chăm chú, ánh mắt không rời gương mặt của cô, khẽ mỉm cười."Đi thôi. Từ từ hiểu." anh rất tự nhiên đưa tay nắm lấy tay cô.

Cố Phán nhận ra, tay của anh hóa ra cũng ẩm ướt. Cô không khỏi thoáng cười khổ, nhưng trong lòng lại ấm áp, rất ấm áp.

Trần Thiệu Thần đưa cô về ký túc xá nữa. Đoạn đường kia bình thường chỉ cần đi khoảng 15 phút, kết quả buổi tối đó bọn họ đi hơn nửa giờ đồng hồ.

Đến lầu dưới ký túc xá.

Trong lòng Cố Phán bỗng nhảy ra một câu thán, nhanh như vậy đã đến rồi a.

"Em lên trước đi." anh nói.

"Học trưởng, tạm biệt." Cô vẫy tay.

Bước vào trước hiên, Cố Phán ngoảnh lại, anh vẫn đang đứng đó nhìn cô.

Cô nở nụ cười thật tươi.

Em hơi cười, không giống anh nói nói cái gì, mà lại cảm thấy, giống như, vì nụ cười ấy, anh đã chờ đợi rất lâu .

Trần Thiệu Thần thở một hơi dài, quả thực anh đã đợi rất lâu .
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

Chủ đề tương tự

Top