[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,571
Điểm
113
"Đệt! Mẹ nó đúng là nằm không cũng trúng đạn! Tự dưng đúng lúc này lại up cái status như thế không phải chơi nhau quá rồi sao!" Ninh Tịch cáu kỉnh.

"Chị đã cố gắng hết sức để liên hệ với bên Hồ Hồng Đạt rồi, mong là ông ta có thể ra mặt làm sáng tỏ mọi chuyện nhưng giờ muộn thế này chắc cũng ngủ mất rồi, tạm thời không liên lạc được. Nếu là hiểu lầm, chỉ cần ông ta đứng ra làm sáng tỏ là tốt rồi nhưng chuyện này thật sự đúng là trùng hợp quá, chân trước em vừa mới có scandal với ông ta, chân sau ông ta đã up cái status khiến người ta hiểu lầm như vậy, sợ là...." Lâm Chi Chi trầm ngâm.

"Có người cố tình muốn chơi em?" Ninh Tịch cau mày: "Chắc không phải đâu... Hồ Hồng Đạt dù sao cũng có thân phận là Tổng giám đốc, ai có khả năng điều khiển ông ta hãm hại em chứ? Hơn nữa, tự rước phiền toái vào người chỉ vì gây chuyện với một minh tinh nhỏ, bị thần kinh à!"

Lâm Chi Chi: "Thế nên chị vẫn cho rằng khả năng cao chỉ là hiểu lầm thôi, sáng mai chị sẽ đích thân tới chỗ của ông ta một chuyến, mong là sẽ không có biến cố gì."

Ninh Tịch gật dầu, "Cũng chỉ có thể đợi tới mai thôi."

"Tạm thời em đừng có bất cứ động tĩnh gì, giờ em ra ngoài chỉ khiến fan càng kích động hơn thôi, giải thích cũng không có ai nghe, chuyện này chỉ có thể để tên Hồ Hồng Đạt đứng ra nói mới được."

"Vâng, em biết rồi."

Sau khi dập diện thoại, Ninh Tịch hiển nhiên không thể ngủ được, cô chốc chốc lại lên mạng xem tình hình.

[Nghiêm khắc yêu cầu phong sát những nghệ sĩ "bẩn", cắt bỏ tất cả đất diễn của Ninh Tịch! Nếu không sẽ kiên quyết chống lại Thiên Hạ]

[Đồng ý! Thời đại này cái giá phải trả cho việc làm sai trái cũng thấp quá rồi đấy, làm ra chuyện tổn thương tới người khác mà còn sống tự do tự tại như thế à, quá kinh tởm!]

[Phương nữ thần của chúng tôi khí chất hơn Ninh Tịch mười dãy phố! Hồ Hồng Đạt có phải mù rồi không?]

[Tiện nhân, đi chết cả nhà đi! Tránh xa Mục Dã của bọn này ra!]

...

Ninh Tịch chống cằm, thở dài.

Thời đại này fan cũng mất khống chế thật đấy, vì cách qua một màn hình máy tính chẳng ai biết ai bên bất luận có nói gì cũng không cần phải trả giá, thế nên càng ngày càng nhiều anh hùng bàn phím xuất hiện, cũng không cần biết sự thật thế nào nói ra những lời vô trách nhiệm còn tự xưng là nghĩa hiệp...

Giờ đã là một giờ sáng rồi, Ninh Tịch vẫn đang lội weibo, tránh để tới lúc xảy ra chuyện gì mới lại không biết.

Đang chuẩn bị đi pha cafe uống cho tỉnh táo, điện thoại bỗng vang lên, có một tin nhắn mới.

[Lục cải xanh: Chưa ngủ à?]

Ninh Tịch đang định trả lời, đột nhiên ý thức được chuyện gì đó...

Cô vội đi tới cửa sổ, thò đầu ra nhìn xuống. Chân cô đã có thể đi lại từ từ, chỉ cần cẩn thận một chút là được.

Quả nhiên, cô thấy chiếc xe quen thuộc đỗ dưới lầu, cạnh cửa sổ xe sáng lên một chấm đỏ nhỏ, hình như đang hút thuốc.

[Đường Tiểu Tịch: Anh đang ở dưới nhà em à?]

Ninh Tịch vừa gửi tin nhắn vừa dùng ánh sáng điện thoại vẫy xuống dưới.

Rất nhanh, Ninh Tịch thấy chiếc xe đó mở cửa ra, một người bước từ trong xe xuống.

Dưới ánh đèn mờ ảo, có thể ngờ ngợ thấy một bóng người cao lớn hơi ngẩng đầu lên.

Tuy không nhìn rõ mặt anh nhưng có thể cảm thấy được là anh đang nhìn cô.

Tim Ninh Tịch hơi đập nhanh, cô gọi luôn điện thoại: "Alo..."

"Ừm."

"Sao anh... sao anh lại ở dưới nhà em?" Ninh Tịch hỏi.

"Không biết." Đầu bên kia truyền tới một giọng nói mát lạnh như mang theo cơn gió đêm, phảng phất vài phần cô đơn.

Không biết?

Trả lời kiểu gì vậy?

Có điều, tim Ninh Tịch bỗng mềm xuống: "Nếu em không phát hiện ra, chắc không phải anh định ở đó cả đêm đấy chứ?"

"Chắc thế."

"Lục Đình Kiêu, anh lên đây đi."

Lục Đình Kiêu sững mất mấy giây sau đó nói: "Thôi không cần đâu."

"Lên đây!"

"Ừm."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,571
Điểm
113
Một lát sau, tiếng gõ cửa vang lên.

Ninh Tịch vội vàng chạy ra mở cửa.

Thấy Lục Đình Kiêu vẫn đứng yên ở cửa, cô vươn tay ra kéo anh vào: "Em còn có thể ăn anh được nữa đấy?"

Trên mặt Lục Đình Kiêu hiện lên một tia bất đắc dĩ.

Anh đâu có sợ cô, anh đang sợ chính mình thôi.

"Em đang làm gì thế?"

Thấy cô muộn thế rồi vẫn chưa ngủ, trên giường còn bật laptop, Lục Đình Kiêu không khỏi nhíu mày.

Ninh Tịch gãi đầu, đi tới bên giường ngồi xuống, lại ôm laptop lên: "Xảy ra chút chuyện nhưng cũng không quá đáng lo."

Lục Đình Kiêu hơi thay đổi sắc mặt, anh sải bước đi tới.

Nhìn qua đại khái anh cũng hiểu rõ được tình hình, sau đó liền rút điện thoại ra.

Ninh Tịch kịp thời phát hiện, cô nhanh tay đè tay anh lại: "Anh làm gì thế?"

"Gọi điện cho Hồ Hồng Đạt."

Ninh Tịch giật giật khóe miệng: "Dùng dao mổ trâu giết gà à! Không đúng, của anh phải là Thanh Long Yển Nguyệt Đao mới đúng! Chị Chi Chi đã chuẩn bị sáng mai đích thân tới công ty Hồng Đạt một chuyến rồi!"

Ninh Tịch nói xong, sắc mặt hơi trầm xuống, cô cảm thấy có những chuyện buộc phải bàn bạc với Lục Đình Kiêu.

"Lục Đình Kiêu, mình nói chuyện đi." Ninh Tịch nghiêm túc nhìn anh.

Nghe thấy lời này của cô, Lục Đình Kiêu bỗng thấy căng thẳng lạ thường, anh lập tức đứng thẳng lưng, "Được."

Nhìn phản ứng của Lục Đình Kiêu, Ninh Tịch tỏ ra khó hiểu.

Anh ấy hồi hộp như vậy làm gì? Trông mặt cứ như cô sắp làm ra chuyện gì bội tình bạc nghĩa lắm vậy...

Ninh Tịch đắn đo suy nghĩ, sau đó mới mở lời: "Anh cũng biết đấy, chị Chi Chi ngay từ đầu đã đưa ra ba điều kiện, hiện tại em không thể yêu đương, kết quả, em lại gây án thế này..."

Ninh Tịch thở dài, cô sờ lên gương mặt đẹp trai của Lục Đình Kiêu: "Mỹ nhân à, vì anh em có thể không màng tất cả!"

Lục Đình Kiêu tóm lấy bàn tay nhỏ nhắn đang làm loạn của cô, không khỏi bật cười: "Thế nên?"

Ninh Tịch nói câu đó ra xong xấu hổ không biết nói gì nữa: "Thế nên, chuyện của hai chúng ta phải giữ bí mật!"

"Thế thôi hả?"

"Chính thế đấy, không anh tưởng em muốn nói gì nữa?"

Ninh Tịch cũng biết như vậy quả thật có hơi bất công với Lục Đình Kiêu nên cô lại cẩn thận dỗ dành: "Em biết như thế có hơi tủi cho anh nhưng đây là công việc của em, em cũng bất đắc dĩ lắm!"

"Yên tâm, anh sẽ phối hợp cũng sẽ không can thiệp hay nhúng mũi vào công việc của em."

Ninh Tịch cảm động rưng rưng nước mắt: "Hu hu hu, Boss à, anh thật tốt..."

Còn chưa nói hết, Lục Đình Kiêu lại bồi thêm một câu: "Nhưng anh cũng có yêu cầu."

"Anh nói anh nói, chỉ cần em có thể làm là được!" Ninh Tịch vội nói.

"Nếu em có chuyện gì không thể giải quyết được, dù cho em có phản đối anh cũng vẫn sẽ nhúng tay vào, anh là ông chủ của em nhưng cũng là người đàn ông của em, anh không thể nhìn cô gái của mình bị ức hiếp mà ngồi yên mặc kệ được."

Nói đến đây, ánh mắt Lục Đình Kiêu lạnh xuống: "Anh biết em có cách đặc thù của em để giải quyết vấn đề nhưng từ nay về sau anh không cho phép em dùng cách đó nữa. Thế giới này có quy tắc riêng của nó. Hiểu không?"

Ninh Tịch hiểu, Lục Đình Kiêu đang chỉ việc lần trước cô cầm súng đi bức cung tên chuyên viên đạo cụ kia.

Chuyện đó đúng là do cô quá kích động, nếu khi ấy không có Lục Đình Kiêu thu dọn tàn cục, tên đó mà công khai việc cô cầm súng uy hiếp hắn, vậy hậu quả...

Khi mới về nước, cô đã thề sẽ rũ sạch tất cả quan hệ trong quá khứ, nhưng...

Thật ra, khi một người sống trong một thế giới cứ động tí là lấy việc đánh giết ra để giải quyết vấn đề quá lâu, sau khi trở về với thế giới bình thường quả thực sẽ có một khoảng thời gian dài không thể thích ứng được.

Lục Đình Kiêu nói không sai, thế giới này cũng có quy tắc riêng của nó.

Ninh Tịch liền tỏ ra ngoan ngoãn: "Biết rồi thưa Boss! Nếu bị bức quá em lại đi ôm đùi anh là được chứ gì!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,571
Điểm
113
Nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của cô, thần sắc Lục Đình Kiêu mới từ từ thả lỏng: "Ừm."

Nói rồi, anh thấy trên đầu giường cô có một gói cafe mới xé một nửa liền tỏ ra không tán đồng: "Sức khỏe của em còn chưa hồi phục hoàn toàn, không được thức đêm, ngủ sớm đi."

"Hả? Nhưng vừa mới náo loạn lên thế nên giờ đầu óc em vẫn đang kích động lắm, không ngủ ngay được!" Ninh Tịch chống cằm, lẩm bẩm đầy vẻ lo lắng.

Bỗng nhiên, không biết cô nhớ đến chuyện gì đó, mắt sáng lên: "Hì hì hì! Nửa đêm canh ba gió mát thế này, hay bọn mình làm chút chuyện gì đấy thú vị đi?"

Giọng Lục Đình Kiêu biến khàn: "Làm gì?"

Một lát sau...

"A A A A... Đừng..."

Trong phòng ngủ truyền ra từng đợt tiếng Ninh Tịch la hét a a a a ầm ỹ...

Còn Lục Đình Kiêu vẫn thờ ơ nhìn cảnh gào khóc thảm thiết trong máy tính trên nền nhạc kinh khủng, anh đen mặt.

Cái mà cô gọi là... chuyện thú vị, chính là xem phim ma sao?

Ninh Tịch trốn cả người trong chăn chỉ lộ ra mỗi cái đầu nhỏ, sợ đến trắng bệch cả mặt, thỉnh thoảng lại kêu lên vài tiếng: "Á á á... Trong ngăn kéo… trong ngăn kéo có ma... đừng mở ra..."

Lục Đình Kiêu cạn lời: "Đáng sợ như thế sao em còn xem làm gì?"

"Thế mới kích thích chứ! Em xem bao nhiêu là phim rồi, chỉ mỗi phim ma là chưa xem thôi! Vì... vì em sợ ma hu hu hu..." Ninh Tịch đau khổ nói.

Lục Đình Kiêu nghe vậy nhíu mày, rõ ràng cảm thấy rất kinh ngạc, hiếm lắm mới thấy cô cũng biết sợ cái gì đó.

"Nên lúc em một mình em sẽ không dám xem đâu, may hôm nay lại có anh ở đây, tất nhiên phải nắm lấy cơ hội tốt này rồi!" Ninh Tịch hưng phấn nói.

Lục Đình Kiêu xoa đầu cô: "Sau này anh xem với em."

Ninh Tịch gật đầu như giã tỏi, hơi hốt hoảng nhìn Lục Đình Kiêu.

Vốn dĩ cô còn tưởng ở một mình lâu rồi, bên cạnh tự nhiên có thêm người sẽ không quen...

Nhưng hiện tại, cô nằm trong chăn xem phim ma còn Lục Đình Kiêu lại ngồi cạnh xem cùng cô, thì ra cảm giác có người bên cạnh cũng thật tuyệt...

Đại khái vì khí thế Đại ma vương quá mạnh khiến độ khủng bố của bộ phim cũng hạ xuống mức thấp, cô xem phim đến nỗi đang xem dở còn ngủ luôn được cơ mà...

Thấy cô gái của mình ngủ ngon, Lục Đình Kiêu tắt máy tính rón rén vén lại chăn cho cô.

Vừa đứng dậy, điện thoại trên người bỗng rung lên từng đợt.

Người gọi tới: Mạc Lăng Thiên.

Ánh mắt nhu hòa của Lục Đình Kiêu bỗng lạnh xuống, anh cầm điện thoại lên ra ban công nghe máy.

"Alo..."

"Alo... Lục Đình Kiêu à..." Đầu dây bên kia phát ra hơi thở mong manh như thể chịu sự khuất nhục gì đó.

"Tra ra thế nào rồi?" Lục Đình Kiêu hỏi.

"Chuyện của tên Đường Lãng kia tôi đã khổ lắm rồi! Nhưng... còn người đàn ông kia... xin lỗi... cờ thiếu một nước, công dã tràng rồi! Tôi vốn suýt chút nữa đã tra ra thân phận gốc gác của hắn rồi nhưng người bên đó không biết lại nhận được tin gì trước, chặt đứt tất cả các manh mối! Tôi như tằm xuân đến chết vẫn nhả tơ, đuốc cháy khô mà lệ cũng cạn! Đừng ngược đãi tôi thêm nữa! Tôi không làm nữa đâu!"

"Mảnh đất phía đông thành phố."

"Giờ tôi đi tra tiếp ngay đây! Dù cho có phải hao tổn đến ánh sáng cuối cùng của cuộc đời tôi cũng nhật định sẽ tóm được đuôi tên đó cho cậu!" Mạc Lăng Thiên đổi giọng đến là nhanh.

"Ừm."

Lục Đình Kiêu đang định dập máy, Mạc Lăng Thiên phía đầu bên kia bỗng gọi giật lại: "Đợi đã... Tuy chuyện này chưa tra ra nhưng tôi có được một số tin tức khác."

"Gì?"

"Tên Satan kia lần này bị cậu bức ép đến mức bắt đầu phải tẩy trắng toàn bộ rồi, nói không chừng không lâu nữa sẽ đổi thân phận khác để về nước tìm cậu đấy, cẩn thận..."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,571
Điểm
113
Sáng hôm sau.

Vừa đúng giờ vào làm, Lâm Chi Chi đã gọi điện cho bên công ty Hồng Đạt, thật ra loại chuyện này cũng khá là khó xử nếu có thể giải quyết qua điện thoại được là tốt nhất.

Hiện tại, di động của Hồ Hồng Đạt đều đã tắt máy nên cô chỉ có thể gọi thẳng tới công ty.

"Alo, xin chào, tôi là quản lí Lâm Chi Chi bên công ty giải trí Thịnh Thế, có thể giúp thôi chuyển lời tới Hồ tổng..."

Không ngờ, cô còn chưa nói hết, tiếp tân bên đó đã nói thẳng: "Xin lỗi, Hồ tổng đã nói mấy ngày nay ngài ấy không gặp ai cũng sẽ không nghe máy của ai hết, đặc biệt là người của bên giải trí các cô!"

Ngữ khí vô cùng không khách khí, nói xong "cạch" một tiếng liền dập máy.

Lâm Chi Chi hết cách, đành phải tới thẳng công ty chặn người.

Chuyện này phải giải quyết càng nhanh càng tốt, tuyệt đối không thể kéo dài được.

Cũng vừa khéo.

Cô vừa tới cổng công ty Hồng Đạt, đã thấy Hồ Hồng Đạt đang bước từ xe xuống, bèn vội vàng chạy tới.

"Hồ tổng, xin dừng bước!"

Hồ Hồng Đạt năm nay đã bốn mươi tuổi, vì quanh năm rượu chè gái mú nên vóc dáng mập mạp, bụng to tướng, tóc cũng không khác hói là mấy... không còn thấy dáng vẻ phong độ khi ông ta vừa mới lấy Minh Phương Phương năm xưa nữa.

Thấy Lâm Chi Chi, Hồ Hồng Đạt tỏ ra bực bội đánh giá cô một lượt: "Cô là ai?"

"Tôi là Lâm Chi Chi, quản lí của công ty giải trí Thịnh Thế!"

Hồ Hồng Đạt nghe vậy lập tức thay đổi sắc mặt...

Lâm Chi Chi thấy vậy nhanh chóng tiếp lời: "Hồ tổng, tôi biết thời gian của ngài rất quý báu, tôi sẽ vào thẳng vấn đề luôn, status trên weibo ngài up tối qua khiến rất nhiều người hiểu lầm, mong ngài có thể giúp chúng tôi làm sáng tỏ việc này."

Hồ Hồng Đạt nhìn cô, không nhanh không chậm hỏi lại: "Hiểu lầm? Hiểu lầm gì?"

"Nghệ sĩ Ninh Tịch của công ty chúng tôi bị hiểu lầm thành cô gái mà ngài ngoại tình."

"Ờ... thế thì sao?" Hồ Hồng Đạt nghe vậy xong liền trưng ra vẻ mặt chẳng có gì to tát cả.

Nghe giọng điệu của Hồ Hồng Đạt, Lâm Chi Chi có dự cảm không lành nhưng vẫn cố gắng nói tiếp: "Mong ngài Hồ đây có thể up một status nói rõ một chút."

"Tự bọn họ thích hiểu lầm thì liên quan gì đến tôi? Sao tôi phải giải thích?" Hồ Hồng Đạt tỏ ra mất kiên nhẫn nói.

Lâm Chi Chi biết những người có tiền sẽ luôn mặc kệ sống chết của kẻ khác, dù cho người đó có là người bị hắn hại đi chăng nữa, thế nên cô chỉ có thể nhẫn nại hạ thế cầu xin: "Sẽ không làm mất nhiều thời gian của ngài đâu, chỉ cần ngài lên weibo up vài chữ thôi cũng được..."

Chỉ cần ông ta up một status thôi mọi vấn đề đều sẽ được giải quyết.

Nhưng Hồ Hồng Đạt rõ ràng không hề có ý định phối hợp, ngược lại sắc mặt ông ta càng xấu hơn, giận dữ quát: "Không tốn nhiều thời gian của tôi, cô có biết một phút của tôi có thể nhân lên bao nhiêu tiền không? Tôi thèm vào mà quan tâm chuyện trong giới giải trí các cô, chê tôi còn chưa đủ lắm việc đúng không? Bảo vệ đâu?"

Lúc Hồ Hồng Đạt đang gọi nhân viên tới đuổi người, một chiếc BMW màu đỏ dừng lại.

Một người phụ nữ mặc chiếc váy xanh Prada cao cấp bước từ trên xe xuống, trông vô cùng xinh đẹp, khí chất.

Đây chính là vợ của Hồ Hồng Đạt - Minh Phương Phương.

Thấy Lâm Chi Chi xuất hiện ở đây, sắc mặt Minh Phương Phương bỗng trở nên khó coi: "Lâm Chi Chi..."

"Bà xã đại nhân, em đến rồi à~?" Hồ Hồng Đạt vừa thấy Minh Phương Phương lập tức ân cần tiến tới nghênh tiếp.

Minh Phương Phương không phải là nghệ sĩ đơn giản trong giới, cô ta có gia cảnh vững chắc, cha là thương nhân có tiếng, năm ấy cô ta chỉ debut có một năm, bước vào làng giải trí cũng chỉ hoàn toàn là nổi hứng.

Thế nên Hồ Hồng Đạt mới sợ cô ta như vậy, thậm chí việc xin lỗi công khai cũng từng làm qua chục lần rồi.

"Cô ta tới đây làm gì?" Minh Phương Phương liếc Lâm Chi Chi, bực bội hỏi.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,571
Điểm
113
Hồ Hồng Đạt giải thích: "Cô gái này cứ ép anh phải up status làm rõ gì ấy..."

Minh Phương Phương nghe vậy cười lạnh: "Làm rõ? Làm rõ cái gì? Muốn người không biết thì mình đừng có làm! Lâm Chi Chi, năm ấy khi cô dẫn dắt Lãnh Man Vân, ít nhất tôi còn kính nể cô, giờ cô dẫn dắt toàn một lũ nghệ sĩ rác rưởi? Suốt ngày chỉ biết chạy đi làm Tiểu Tam phá hoại gia đình nhà người khác, vậy mà giờ cô còn dám chạy tới chỗ tôi "diễu võ dương oai" buộc chồng tôi làm rõ sự việc á?"

Lâm Chi Chi cau mày, dùng thái độ đúng mực giải thích: "Hồ phu nhân, tôi nghĩ cô hiểu lầm rồi, đối tượng ngoại tình của chồng cô không phải là Ninh Tịch. Nhưng giờ mọi người đều bị những lời đồn lúc trước gạt, nên tôi mới cố ý tới tận đây xin Hồ tổng làm rõ sự việc. Trước đây cô cũng từng là người trong giới, nên biết nếu bị vấy bẩn như vậy sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến nghệ sĩ. Hơn nữa, thưa Hồ phu nhân, thứ cô muốn thấy chắc hẳn là người đáng chịu phạt thì phải bị chịu phạt, đúng không?" Lâm Chi Chi biết có nói với họ cũng vô ích, chỉ có những việc liên quan tới lợi ích của họ thì họ mới quan tâm, thế nên cô mới thêm câu sau cùng vào.

Thấy Lâm Chi Chi nói vậy, Minh Phương Phương nghi ngờ nhìn về phía Hồ Hồng Đạt: "Chuyện gì đây? Chẳng phải anh nói, Ninh Tịch chính là con hồ ly tinh quyến rũ anh sao?"

Hồ Hồng Đạt không chút do dự nói: "Đúng! Chính là cô ta!"

Nghe tới đây, Lâm Chi Chi nhất nhất thời biến sắc: "Không thể nào! Hồ tổng, Ninh Tịch nói cô ấy không hề quen biết ông! Hơn nữa, chẳng phải vừa xong ông cũng không nói..."

Minh Phương Phương tức thì ngắt lời cô: "Hừ, Lâm Chi Chi, tôi thật sự không biết nên nói cô ngốc hay nói cô đáng thương nữa! Cô ta nói cô ta không quen thì cô cũng tin là không quen à? Rảnh tới đây quấy nhiễu tôi không bằng cô về mà hỏi rõ nghệ sĩ của cô đi! Làm chuyện xấu còn không dám nhận!"

Minh Phương Phương hiển nhiên đã chắc chắn là Ninh Tịch rồi.

Cô ta luôn tự nhận dung mạo hơn người, nếu là người khác cô ta sẽ không tin kẻ đó có bản lĩnh quyến rũ chồng cô ta, thế nên chỉ có thể là Ninh Tịch.

Vì vậy, Hồ Hồng Đạt vừa giải thích với cô ta xong cô ta liền tin ngay lập tức, không hề nghi ngờ chút nào.

Lúc này đây, sắc mặt Lâm Chi Chi trở nên vô cùng khó coi.

Cô vốn tưởng đây chỉ là hiểu lầm, ai ngờ... tên Hồ Hồng Đạt này cư nhiên lại cố tình vu oan!!!

Nếu không phải Minh Phương Phương xuất hiện đúng lúc này, sự đối nghịch của ông ta với cô lúc đầu khiến cô thật sự còn tưởng ông ta không muốn giải thích chỉ vì bị cô làm phiền…

"Bảo vệ đâu! Tiễn khách! Đừng có làm ô uế khu vực của tôi!" Minh Phương Phương khoanh tay trước ngực nhìn cô từ trên cao xuống, tỏ ra xem thường.

Vừa dứt lời, lập tức có hai tên bảo vệ chạy tới, trong đó có một tên đẩy mạnh Lâm Chi Chi một cái, Lâm Chi Chi bị đẩy trật mắt cá chân, trên chân lập tức truyền tới một cơn đau nhức.

Từ lúc Hồ Hồng Đạt nói ra câu đó, Lâm Chi Chi đã biết cô không cần phải ở lại đây thêm nữa rồi, thế nên lập tức về thẳng công ty.

Châu Giang Đế Cảnh.

Ninh Tịch không phát hiện mình ngủ quên mất lúc nào, lúc mở mắt ra nhìn đã là 9 giờ hơn.

Sau khi tỉnh dậy, việc đầu tiên cô làm chính là gọi ngay cho Lâm Chi Chi để hỏi thăm tình hình: "Alo, chị Chi Chi à, thế nào rồi? Cái gã họ Hồ gì đó có đồng ý không?"

Bên kia điện thoại, Lâm Chi Chi nặng nề nói: "Không, hơn nữa, ông ta một mực chắc chắn, người mà ông ta bao dưỡng chính là em."

Ninh Tịch nghe vậy phát hỏa, "Đệch mẹ! Thằng cha đó bị bệnh hoang tưởng à! Bà đây muốn tìm đàn ông để bao dưỡng thì cũng phải tìm đẳng cấp như Lục Đình Kiêu chứ ai thèm loại nhăn nheo bụng mỡ như ông ta?"

Vừa dứt lời, Ninh Tịch phản ứng lại hình như có gì đó không đúng, Lục Đình Kiêu vẫn chưa đi hay sao ấy nhỉ?

Ngoảnh lại, quả nhiên thấy Lục Đình Kiêu đang cầm tờ báo buổi sớm trên tay, ngồi trên sofa trong phòng khách và... đang nhìn cô với ánh mắt sâu xa.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,571
Điểm
113
Lâm Chi Chi nghe vậy vừa buồn cười vừa bất lực: "Mấy câu như thế lúc không có ai thì nói một mình cũng được, chứ nếu để người khác nghe thấy thì phiền phức to đấy.

"À..." Ninh Tịch gật đầu, rồi len lén nhìn về phía Lục Đình Kiêu một cái.

Đã bị người ta nghe được rồi còn đâu huhuhuhu!

"May mà chuyến này cũng có thu hoạch, ít nhất đã xác nhận được là do đối phương cố ý gài chúng ta, thế nên giờ chúng ta cũng không cần cố kị gì nữa."

Ninh Tịch sờ cằm một cái: "Chỉ có điều... Em với Hồ Hồng Đạt quen còn không quen thì tại sao ông ta phải làm ra loại chuyện này? Tự mình công bố ngoại tình chỉ vì muốn gài em? Điên thật rồi."

"Bên này chị đang điều tra chi tiết của Hồ Hồng Đạt, trước trưa hôm nay chắc sẽ có kết quả."

"Dạ, chị Chi Chi vất vả rồi, muahhhhh~!"

Nói chuyện với Lâm Chi Chi xong, Ninh Tịch lập tức bay vào phòng khách: "Boss đại nhân ~ anh chưa đi à! Hi hi hi... cái em vừa nói... là đang khen anh đó!"

Khóe môi Lục Đình Kiêu khẽ nhếch: "Cám ơn vì lời khen."

Vừa nói, anh vừa đỡ cô ngồi xuống bên cạnh: "Có cần anh giúp không?"

"Trước mắt thì không cần, để xem chị Chi Chi điều tra thế nào đã. Yên tâm, nếu không giải quyết được em nhất định sẽ nói với anh. Ah! Đến giờ rồi, anh không nhanh đi làm đi! Anh vì em mà bỏ tảo triều thì em sẽ thành tội nhân thiên cổ mất!" Ninh Tịch vội vàng thúc giục.

Lục Đình Kiêu dùng ánh mắt ấm áp nhìn cô: "Yên tâm, trước mắt còn chưa đến nỗi nhưng mà tôi mong đợi em khiến tôi thành... dâm quân bất tảo triều."

"Ây..." Nghe rõ ý của Lục Đình Kiêu xong, cái mặt già của Ninh Tịch đỏ bừng.

Mợ nó! "Xuân tiêu khổ đoản nhật cao khởi, tòng thử quân vương bất tảo triều"1.

1 Trích Trường Hận Ca của Bạch Cư Dị; Dịch nghĩa: Bực nỗi đêm xuân ngắn ngủi, mặt trời lên cao rồi mới dậy. Từ đấy vua không ra coi chầu sớm nữa.

Đại ma vương thật sự quá đen tối!

Vừa rồi ý của cô hoàn toàn không phải như vậy! Cái gì mà bị cô lây cho chứ, rõ ràng là Đại ma vương quá đen tối!

Ngay khi Lâm Chi Chi vừa mới rời đi, đại khái vì Hồ Hồng Đạt đã hoàn toàn xé rách mặt cho nên ông ta càng không cố kị cái gì, dứt khoát gắn tên, hắt thẳng nước bẩn lên người Ninh Tịch.

Đầu tiên là Minh Phương Phương tự đăng một dòng: [Hiện giờ Tiểu Tam lớn lối thật đấy?]

Sau đó Hồ Hồng Đạt vì lấy lòng vợ mà share status này rồi đăng thêm một câu: [Mời mấy người tự trọng một chút, đừng quấy rầy tôi và người nhà! @Lâm Chi Chi @ Ninh Tịch]

Cứ như thể Ninh Tịch thật sự mang cái danh Tiểu Tam, chẳng khác gì quăng bom vào mặt hồ yên ả, khiến cho cộng đồng mạng dậy sóng.

Lúc Lâm Chi Chi đến công ty của Hồ Hồng Đạt cũng bị mấy gã săn tin chụp hình lại. Sau đó đăng trên mạng rồi thêu dệt thành là Lâm Chi Chi cố ý đến gây sự, hoàn toàn khiến đám cư dân mạng không hiểu rõ sự tình kia nhao nhao lên.

[Hại tôi còn vì Giang Mục Dã mà nói tốt cho cô ta! Đúng là mắt tôi mù rồi! Tiện nhân đi chết đi!]

[Lâm Chi Chi kia chẳng phải là người quản lý của Lãnh Man Vân sao? Lúc trước tôi cũng thích Lãnh Man Vân lắm đó, sao giờ người quản lý của cô ấy lại biến thành thế này? Đúng là đạo đức khó mà giữ được!]

[Khó trách lúc trước tại sao Tinh Huy lại đuổi cô ta đi, Thịnh Thế đúng là mắt bị mù rồi! Trước đây bởi vì cô ta bị oan trong chuyện của Ninh Tuyết Lạc nên tôi còn có chút đồng tình với cô ta, bây giờ kẻ đáng thương trở thành kẻ đáng hận! Đáng đời!]

...

Sự việc càng ngày càng ác liệt.

May mà cùng lúc đó Lâm Chi Chi cũng tra được tin tức mấu chốt, lập tức gọi điện cho Ninh Tịch.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,571
Điểm
113
"Tra được, Hồ Hồng Đạt quả nhiên không phải vì hại em mà làm như vậy. Ông ta quả thật có ngoại tình, vì muốn bảo vệ Tiểu Tam chân chính kia. Vừa vặn thời gian trước em với ông ta có tin đồn bao dưỡng nên mới đổ hết lên đầu em, nói với Minh Phương Phương người ông ta bao dưỡng là em." Lâm Chi Chi giải thích.

"Vậy Tiểu Tam thực sự là ai?" Ninh Tịch lập tức hỏi.

"Em cũng biết đó, Phương Nhã."

"Phương Nhã?" Ninh Tịch vừa nghe đã lập tức cau mày: "Đâu chỉ biết... còn có không ít thù oán đấy..."

Nếu là người khác thì cô còn tự nhận mình xui xẻo nhưng nếu là Phương Nhã thì Ninh Tịch không khỏi nghĩ sâu hơn, chuyện này liệu có bàn tay Ninh Tuyết Lạc nhúng vào không?

"Hơn nữa, Phương Nhã mang thai." Lâm Chi Chi nói.

"Đệch! Thật hay giả vậy? Khó trách tên khốn nạn đó lại muốn bảo vệ cô ta!"

Ninh Tịch dạo gần đầy cũng chú ý không ít chuyện của Hồ Hồng Đạt với Minh Phương Phương. Cũng có tin đồn Minh Phương Phương đã được gả đi bảy năm rồi nhưng vẫn chưa sinh con, tựa như thân thể có vấn đề không thể có em bé.

Nếu chuyện này là thật thì cũng khó trách tại sao Hồ Hồng Đạt lại lo cho Phương Nhã như vậy. Nếu không thì loại đàn ông này làm sao sẽ quản sống chết của người khác chứ, cho dù đó có là cô gái chung chăn chung gối với ông ta thì sau khi phát hiện, ông ta cũng phải đuổi thẳng cổ rồi mới đúng, cần gì phải tốn công đi đường vòng gỡ trách nhiệm cho cô ta.

Bởi vì ông ta biết, lấy tính tình đanh đá của Minh Phương Phương cùng thế lực nhà mẹ của cô ta nếu bị phát hiện ra chuyện này thì đứa bé này cũng đừng mong giữ được.

"Hồ Hồng Đạt làm việc khá cẩn thận nhưng mà may mắn cuối cùng cũng tra ra được, chờ chị chuẩn bị tốt tài liệu rồi công bố, lúc đó em chỉ cần thuận theo lên tiếng là được."

"Dạ."

...

Cùng lúc đó, trong một phòng riêng của nhà hàng phương Tây nào đó.

Ninh Tuyết Lạc với Phương Nhã đang dùng bữa.

Ninh Tuyết Lạc cầm di động lướt mạng nhìn những câu mắng chửi của mọi người đối với Ninh Tịch, thậm chí chuyện cô ta oan uổng Ninh Tịch trước kia cũng bắt đầu có chiều đổi hướng. Chuyện này khiến tâm tình cô ta sung sướng chưa từng có.

Nhưng mà, tất nhiên là cô ta không biểu hiện ra mặt, ngược lại còn tỏ vẻ áy náy bất an: "Làm thế này... có hơi quá hay không?"

Phía đối diện, Phương Nhã vì giải quyết xong nguy cơ mà tâm tình vốn hốt hoảng cũng nhất thời buông lỏng, cô ta đang nhàn nhã ăn beefsteak cao cấp.

Nghe Ninh Tuyết Lạc nói, cô ta tỏ vẻ sao cũng được lên tiếng: "Đâu có đâu! Con đĩ kia vốn là hồ ly tinh rồi, dẫu cho người nó bò lên không phải là Hồ Hồng Đạt thì cũng là người khác! Coi như chúng ta đang vì dân trừ hại đi! Đáng đời nó!"

"Chưa kể Ninh Tịch còn nhiều lần làm phiền chị như thế, em cũng coi như là thay chị báo thù! Tuyết Lạc, chị đừng mềm lòng nha, nhân từ đối với kẻ thù chính là tàn nhẫn đối với chính mình đó!"

Phương Nhã rất sợ Ninh Tuyết lạc đổi ý giữa đường.

Ninh Tuyết Lạc thở dài nói: "Chuyện đã thế này tất nhiên chị sẽ không mềm lòng, nếu không thì chẳng phải là hại em sao."

Phương Nhã lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, cô ta hạnh phúc sờ bụng mình một cái: "Hừ, làm sao em có thể là Tiểu Tam chứ, em với Hồ Hồng Đạt là yêu nhau chân thành, hiện giờ tình yêu của chúng em còn kết tinh! Em nhất định phải sinh đứa bé này! Anh ấy đã đồng ý với em, chỉ cần đứa bé này là con trai thì anh ấy sẽ li dị vợ!"

Ninh Tuyết Lạc cười nhạt trong lòng, cái chuyện hoang đường như thế này mà cô ta cũng tin được sao?

Ninh Tuyết Lạc dám khẳng định là Hồ Hồng Đạt đánh chủ ý chờ cô ta sinh được con trai thì sẽ ôm về cho Minh Phương Phương nuôi. Sinh đã sinh rồi, đến lúc đó Minh Phương Phương với nhà mẹ cô ta không thỏa hiệp cũng phải thỏa hiệp. Chắc chắn ông ta sẽ đá văng Phương Nhã rồi tuyệt đối không cho phép cô ta có liên hệ gì với đứa trẻ. Đến lúc đó thì người thừa kế cũng có mà lại không mất đi trợ lực bên nhà mẹ của Minh Phương Phương, hết thảy đều hoàn mỹ.
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top