[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Nhưng mà sự thực đặt ngay trước mắt. Dưới lòng bàn tay, cô cảm nhận được trái tim Lục Đình Kiêu đang đập điên cuồng giống như bị dính virut vậy, nhiều khi còn chậm mất nửa nhịp.

Ninh Tịch lúc này mới tin, cô chơi hơi quá, vì vậy cô bắt đầu đưa đẩy...

"Ôi, cái này cũng không thể trách em... muốn trách thì phải trách em trai anh ý... cách này là do anh ta dạy em đó... đều do anh ta quá đen tối..."

Thật ra thì chuyện này cũng không thể trách Lục Cảnh Lễ, anh ta hoàn toàn hướng cô theo con đường thuần khiết và an toàn ai mà biết ma xui quỷ khiến thế nào...

Lúc này tại biệt thự của Lục Cảnh Lễ.

Cá chép nhỏ nào đó đang ôm gối âm thầm rơi lệ, những ngày yên bình đã qua rồi, sau này không biết cuộc sống sẽ dầu sôi lửa bỏng đến cỡ nào!

Hay là mình bỏ nhà đi bụi nhỉ, không không, hay là quy y cửa Phật luôn đi, mang Tiểu Bảo đi cùng...

Vào lúc này có đánh chết anh ta cũng không ngờ được, cái cảnh Ninh Tịch cơm bưng nước rót cho tên kia lại biến thành cảnh cởi áo tháo thắt lưng với anh trai mình...

Mà giờ phút này, ánh mắt chăm chú của Lục Đình Kiêu đang nhìn thẳng vào Ninh Tịch, tựa như tia X muốn xuyên thấu thân thể của cô, nhìn rõ từng ngóc ngách bí ẩn nhất.

Ninh Tịch bị nhìn như thế thì có chút sợ hãi: "Sao thế?"

Lục Đình Kiêu đưa tay ra sờ trán cô.

Sau mấy giây lại sờ thêm một cái.

Rồi lại sờ thêm cái nữa...

Tới lần thứ tư thì Ninh Tịch hết nhịn nổi mới đè tay anh lại: "Đừng có sờ nữa! Trán em bị anh sờ đến lõm mất một mảng rồi đó! Em không sốt, cũng không uống rượu, không mộng du, rất tỉnh táo..."

Lục Đình Kiêu nhìn cô, vẻ mặt nghiêm túc dị thường: "Em xác định người trước mặt em là tôi sao?"

Ninh Tịch: "Hoàn toàn chắc chắn và khẳng định!"

Lục Đình Kiêu: "Tại sao?"

Không thể trách được sao Lục Đình Kiêu lại có phản ứng hoài nghi như vậy, thậm chí đến bây giờ anh vẫn cảm thấy mình đang nằm mơ.

Thật sự thì chuyện đêm nay có lẽ là biến cố bất ngờ nhất cũng lớn nhất trong cuộc đời anh, nói là chuyện này lật đổ hết thảy những suy luận cùng phán đoán thông thường của anh cũng không quá đáng.

Ninh Tịch tỏ tình với anh, cô nói... cô thích anh...

Người mà cô tỏ tình không phải ai khác mà là chính anh...

Chuyện hoàn toàn không có khả năng thế mà lại xảy ra.

Tại sao? Nghe được câu hỏi này Ninh Tịch có chút hoảng hốt.

Lục Đình Kiêu đang hỏi, tại sao lại là anh.

Cô cũng đang tự hỏi mình, tại sao lại nói ra, tại sao lại nói cho anh biết...

Cô cũng chưa bao giờ nghĩ đến tình huống bất ngờ ngoài ý muốn như thế này.

Ban đầu, cô nghĩ sẽ chôn dấu tình cảm này cả đời, sau đó là chờ đợi một cơ hội, chờ đến ngày bản thân có thể sánh vai cùng anh... nhưng cuối cùng kế hoạch lại thay đổi.

Chỉ có thể nói là... tình đã tới, có muốn chối cũng không được.

Kể từ sau khi Đại sư huynh nói với Ninh Tịch rằng, Satan hẹn gặp cô ở Philadelphia cho đến giờ, tư tưởng của cô tựa như đã xảy ra những biến chuyển đến long trời lở đất.

Ngay cái lúc Ninh Tịch cho rằng mình sắp chết thật rồi thì cô phát hiện ta điều cô hối hận nhất chính là cái đêm lễ hội pháo hoa đó, hối hận vì không cho anh nghe thấy câu nói đó.

Chúng ta vĩnh viễn không biết điều bất ngờ sẽ xảy đến trong tương lai. Thế nên, nếu như có thể thì đừng chờ đến ngày mai, cũng đừng chờ đến tương lai, có thể làm được thì phải làm luôn...

Đây chính là nguyên nhân.

Cho nên, mặc dù chuyện tỏ tình với Lục Đình Kiêu này vẫn là kết quả một phút xúc động của cô nhưng Ninh Tịch không hề hối hận.

Ninh Tịch ngẩng đầu lên, lúc này trong đôi mắt cô chỉ còn lại ánh sáng lấp lánh, trong mắt căng thẳng của anh cô khẽ hôn nhẹ lên khóe miệng của anh, trả lời: "Bởi vì... em phát hiện... là em thích ăn cải xanh hơn~!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Vừa dứt lời, không đợi cô rời đi thì trong ánh mắt lạnh lẽo của Lục Đình Kiêu bỗng nhiên lóe lên ánh lửa, giữ chặt lấy cái ót của cô hôn một nụ hôn sâu...

Bên trong căn phòng yên tĩnh đến mức có thể nghe được tiếng kim rơi, loáng thoáng nghe được tiếng nước mập mờ cùng âm thanh quần áo ma sát vào nhau rất nhỏ dần dần khiến bầu không khí trở nên nóng bỏng...

Lục Đình Kiêu ôm cả Ninh Tịch lẫn đám chăn quấn quanh cô vào lòng, hôn đến tận cùng. Bàn tay không khống chế lần vào dưới lớp chăn, từ cần cổ thon dài xinh đẹp của cô cho đến xương hồ điệp xinh đẹp nhất trên cơ thể cô rồi trượt theo sống lưng xuống dưới, cho đến khi chạm vào mảnh vải duy nhất trên người cô...

Cô gái nhỏ này quả thật là không mặc gì từ đầu tới chân, trừ một chiếc quần lót mỏng ra thì đúng là không có cái gì...

"Chết tiệt..." Trên mặt Lục Đình Kiêu lộ ra vẻ sắp chịu hết nổi, anh nắm chặt lấy cằm cô, nụ hôn càng ngày càng trở nên hung bạo.

Đầu óc Ninh Tịch lúc này đã nhuyễn như cháo, đầu lưỡi bị mút đến tê dại. Cô cảm nhận được một bàn tay to lớn đang lướt qua da thịt mình khiến cô run rẩy từng cơn, cảm giác xa lạ này khiến cô có chút không quen nhưng lại không có cảm giác chán ghét hay bài xích như trong quá khứ...

Cho dù lúc này đối phương sắp mất đi khống chế trở nên vô cùng nguy hiểm thì cô vẫn yên tâm...

Chỉ vì người này... là anh.

Ngay sau đó thân thể Ninh Tịch bị đè xuống giường lớn.

Trong bóng đêm, đôi mắt của anh sáng lập lòe như dã thú đã đói bụng vạn năm, chặt chẽ khóa cô lại: "Mặc quần áo."

Hô hấp Ninh Tịch đã rối loạn, khuôn ngực phập phồng kịch liệt nghe vậy thì ngẩn người: "Hửm?"

Tỉnh táo lại một chút, Ninh Tịch chớp mắt hỏi: "Anh chắc chắn là muốn em mặc vào chứ? Sao em cảm giác như thế có chút sai lệch so với kịch bản gốc vậy?"

"Kịch bản gì?" Anh nhìn cô, giọng nói đè nén đến cực độ.

Ninh Tịch nghiêm túc suy nghĩ một chút: "Chẳng phải là nam chính nữ chính thổ lộ nỗi lòng xong rồi thì củi khô bốc lửa, ừ ừ a a, đêm xuân ấm áp các loại cả đêm sao..."

"..." Lục Đình Kiêu nghiến răng, cắn môi cô một cái coi như trừng phạt: "Em chắc chắn cơ thể của em bây giờ chịu được?"

Cái giọng điệu nguy hiểm này khiến Ninh Tịch run run, lập tức lắc đầu như trống bỏi.

Dẫu cho trên người cô không hề bị thương mà khỏe khoắn chạy nhảy khắp nơi thì cô vẫn cảm thấy hơi quá sức...

"Ách... chờ một chút! Cái này phải nói cho rõ... Anh thật sự không muốn làm theo tình tiết của kịch bản sao?" Ninh Tịch nghĩ nghĩ, sau đó nói: "Em nhớ... lúc mới quen có ai đó nói, chỉ chấp nhận quan hệ dựa trên tiền đề là hôn nhân thì phải?"

Lục Đình Kiêu híp hai mắt lại, lộ ra một tia sáng lạnh lẽo: "Chẳng lẽ em định không chịu trách nhiệm với tôi?"

Ninh Tịch ngẩn ngơ, sau đó đè anh lại nói: "Có chỗ không đúng... kịch bản này không đúng... chẳng phải nên là đàn ông chịu trách nhiêm với phụ nữ sao?"

Lục Đình Kiêu hơi gật đâu: "Cũng được."

Ninh Tịch: "..." Rớt hố rồi! Nói chuyện với Đại ma vương tuyệt đối không thể phân tâm...

Vì vậy, đêm nay Ninh Tịch không thể không bắt đầu cân nhắc vài vấn đề khác...

Tỏ tình chỉ là một phút xúc động, vậy sau tỏ tình thì thế nào? Nên xử lý thế nào?

Quan hệ của cô với Lục Đình Kiêu hiện giờ... là quan hệ gì?
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Ngoài cửa sổ là màn đêm lạnh lẽo.

Trong phòng là lò sưởi ấm áp, trên chiếc giường lớn màu trắng êm ái, một cô gái đang chìm trong chăn đệm hô hấp vững vàng, ngủ đến thơm ngọt.

Lục Đình Kiêu ngồi ở đầu giường, dùng ngón tay quấn lấy sợi tóc của cô, lẳng lặng nhìn khuôn mặt cô lúc ngủ. Một lần ngắm này là cả một đêm dài.

Trong đầu anh lặp đi lặp lại từng câu từng chữ, từng cái nhăn mày từng tiếng cười của cô.

Cô nói, Lục Đình Kiêu, em thích anh, rất rất thích, cực kỳ thích...

Cô nói, bởi vì em phát hiện, em thích ăn cải xanh hơn...

Một giây trước, bởi vì cú điện thoại của Lục Cảnh Lễ mà anh rơi xuống địa ngục, mà một giây sau lại được cứu về lại nhân gian...

Từ trước đến nay anh luôn thích nắm chặt mọi thứ trong tay, không thích nhưng chuyện không nằm trong tầm kiểm soát. Nhưng, người con gái trước mắt lại là một biến số không cách nào xác định. Bất cứ lúc nào cũng có thể mang đến tình huống không cách nào tính toán trước được.

Giống như anh gặp trúng kiếp nạn, tai kiếp khó thoát.

Nhưng anh cũng không muốn trốn.

Mặc dù không ngủ một đêm nhưng Lục Đình Kiêu lại chẳng có cảm giác buồn ngủ, mà trái lại tinh thần anh có vẻ rất tốt.

Đến rạng sáng, anh nhạy bén phát hiện bên ngoài dường như có người.

Vì vậy anh kéo lại chăn cho cô rồi đẩy cửa đi ra ngoài.

Quả nhiên, có một người đàn ông đang đứng dưới mái hiên, dưới chân anh ta là một đống tàn thuốc, không biết đã đứng đó đợi bao lâu.

Thấy Lục Đình Kiêu bước ra, người đàn ông đó ngẩng đầu lên, trong giọng nói có chút khàn khàn: "Boss..."

Đường Lãng người luôn cà lơ cà phất hiện giờ mặt mũi lại tái nhợt, râu ria xồm xoàm, dưới vành mắt là một mảng đen xì, nhìn qua có vẻ vô cùng tiều tụy.

Dáng vẻ bây giờ của Đường Lãng dường như cũng không ngoài dự liệu của Lục Đình Kiêu.

"Xem rồi?"

Đường Lãng khó khăn gật đầu một cái, chần chừ nửa ngày mới lên tiếng: "Những cái anh đưa tôi... đều là thật?"

"Tôi nhờ một người bạn trong quân đội điều tra. Mạc gia của Đế đô chắc cậu cũng nghe qua.'' Lục Đình Kiêu trả lời.

Vẻ mặt Đường Lãng nhất thời chết lặng, sắc mặt xám ngoét. Lời nói của Lục Đình Kiêu không thể nghi ngờ đã bóp nát một tia hi vọng cuối cùng...

Dĩ nhiên Đường Lãng biết Mạc gia của Đế đô. Mạc lão gia tử chính là người quản lý cục tình báo của quân đội Trung Quốc, loại chuyện này đã không tra thì thôi, chỉ cần họ ra tay thì chắc chắn có kết quả chính xác.

Đường Lãng đau khổ nhắm hai mắt lại, thân thể khẽ run lên, không ngừng lầm bầm: "Tôi hối hận... nếu biết thế thì... cứ hồ đồ cho rồi... cần gì phải tìm hiểu sự thật..."

"Kỳ hạn nửa năm đã đến, những gì tôi cam kết tôi cũng đã thực hiện, tiếp theo cậu có thể tự mình quyết định đi hay ở." Lục Đình Kiêu nói.

Đường Lãng sờ cằm một cái: "Ôi, nói như thế chẳng phải anh quá thiệt rồi sao? Nửa năm qua tôi cũng chẳng làm được cái gì!"

"Cậu cứu cô ấy."

Nuôi binh ngàn ngày dùng trong một ngày, cho nên không thiệt chút nào cả. Hơn nữa đây là quyết định chính xác nhất của anh.

"Ây, được rồi..." Đường Lãng vừa nói vừa thở dài: "Bây giờ tôi có thể đi đâu chứ... lần này vì cứu Tiểu sư muội mà tôi bị lộ rồi, cầu xin Boss thu nuôi! Nếu anh không bảo vệ tôi thì tôi chết chắc rồi!"

"Mạc gia có ý muốn nhận cậu vào quân đội, không biết cậu có đồng ý hay không? Có điều thân phận trước đây của cậu sẽ bị xóa sạch." Lục Đình Kiêu nói.

Đường Lãng nghe vậy thì khẽ run lên, trầm mặc hồi lâu cuối cùng vẫn từ chối: "Thôi đi, cái chỗ quỷ quái kia có gì tốt, chẳng có chút tự do nào! Boss, anh có thể sắp xếp cho tôi vài việc bình thường không? Tôi có chút hâm mộ Tiểu sư muội đấy, đột nhiên nghĩ muốn trải qua cuộc sống của người bình thường~!''

"Cũng được! Cậu có thể tìm Trình Phong, cậu ấy sẽ sắp xếp cho cậu."

"Vậy thì phải cám ơn Boss đại nhân rồi~!" Đường Lãng cảm kích nói, ngay sau đó khóe mắt liếc qua bả vai lộ ra của Lục Đình Kiêu, âm cuối nhất thời dài hơn một chút: "Ui... tối qua mãnh liệt lắm nhỉ?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Lục Đình Kiêu hơi nghiêng đầu nhìn lên bả vai, trên đó có mấy vết đỏ do Ninh Tịch cào ra trong lúc vô tình.

"Lúc nào được uống rượu mừng đây?" Đường Lãng trêu chọc.

Ánh mắt Lục Đình Kiêu như tan ra: "Tùy cô ấy."

Phát hiện lúc Lục Đình Kiêu nhắc đến Ninh Tịch thì vẻ mặt trở nên vô cùng dịu dàng, lại dung túng cưng chiều, trong mắt Đường Lãng ngoài ý cười ra còn xen lẫn chút lo âu.

Tùy cô ấy?

Nếu phải đợi Tiểu sư muội thì hóa ra cả đời này cũng không được uống à?

Theo như những gì anh biết thì Tiểu sư muội là người tôn thờ chủ nghĩa độc thân mà!

Anh quả thực không tin ai có bản lãnh có thể khiến Tiểu sư muội bước chân vào nấm mồ tình yêu này, dẫu cho có là Lục Đình Kiêu cũng vậy.

Đường Lãng không rõ quan hệ của Lục Đình Kiêu với Ninh Tịch hiện giờ là loại quan hệ gì, bao nuôi? Tình nhân? Hay là người yêu?

Bất kể là loại quan hệ nào thì Đường Lãng cũng chẳng quan tâm lắm. Bởi vì dù là tính cách, ngành nghề hay cuộc sống, thậm chí cả giá trị đạo đức của hai người họ cũng có sự chênh lệch quá lớn.

Tiểu sư muội là kiểu người hoạt bát không kìm chế được, còn Lục Đình Kiêu lại là kiểu người kiêu ngạo lạnh lùng như núi băng ngàn năm không tan... sự kết hợp này giống như truyện viễn tưởng ấy.

Hoàn toàn không có cách nào tưởng tượng ra cảnh hai người này ở chung một chỗ là như thế nào, tất nhiên là bao gồm cả cảnh trên giường...

...

Sáng sớm, Ninh Tịch mơ mơ màng màng mở mắt ra.

Cô nhìn xung quang căn phòng một vòng, thấy Lục Đình Kiêu đã dậy rồi, đang ngồi trên ghế salon đối diện. Trên ghế còn có thêm một cái laptop, anh đang chuyên chú nhìn biểu đồ chằng chịt những con số trên màn hình. Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ vào phòng nhảy nhót trên đầu vai, trên những sợi tóc của anh như thể mạ một vầng hào quang, hình ảnh đẹp đến không tưởng tượng nổi.

Ninh Tịch không hiểu sao lại nhớ tới một câu nói: Điều tốt đẹp nhất trên thế gian này, là mỗi sáng thức dậy đều có anh ở bên.

Dường như phát hiện được ánh mắt chăm chú trên người mình, Lục Đình Kiêu ngẩng đầu, nâng mắt khỏi màn hình đối diện với ánh mắt của Ninh Tịch.

"Dậy rồi."

"Ừm." Ninh Tịch mê mang gật đầu rồi ngáp một cái.

Lục Đình Kiêu bỏ laptop xuống rồi đứng lên, bước tới cạnh giường. Anh cúi người xuống hôn nhẹ lên môi cô.

Ninh Tịch: "Ưm..."

Lúc ban đầu chỉ là nhẹ nhàng đụng chạm nhưng càng ngày nụ hôn càng sâu hơn, dùng sức cũng ngày càng nhiều. Cảm giác ẩm ướt lan xuống tận cổ, để lại một vết đo đỏ...

Ninh Tịch cong người lên theo bản năng, ngón tay siết chặt ga trải giường phía dưới.

Vừa mới tỉnh ngủ đã bị một nụ hôn công chiếm. Ninh Tịch bị hôn đến choáng váng đầu óc, mặc dù đầu óc còn chưa tỉnh nhưng cơ thể đã tỉnh trước rồi.

Khi cái đầu của Lục Đình Kiêu càng ngày càng xuống thấp, trái tim Ninh Tịch đập rộn lên, đưa tay đẩy vai anh một cái: "Này... mới sáng sớm..."

"Là em dụ dỗ tôi trước." Giọng của anh hơi khàn.

Ninh Tịch đầu đầy hắc tuyến: "Em dụ dỗ anh... em dụ dỗ anh lúc nào hả? Em vừa mới tỉnh ngủ, trừ mở mắt ra thì chưa làm cái gì có được không!"

"Em dùng loại ánh mắt đó nhìn tôi." Lục Đình Kiêu khóa chặt Ninh Tịch trong ánh mắt tối tăm.

"Ánh mắt gì?" Ninh Tịch chớp mắt, cố nhớ lại.

Ừm, hình như ánh mắt lúc nãy cô nhìn Lục Đình Kiêu... quả thực có chút vấn đề...

Bởi vì tối qua đã nói rõ tâm ý với anh, cũng tháo xuống lớp phòng bị trong lòng, không còn che dấu điều gì nữa nên khó tránh khỏi lộ ra chút cảm giác chân thực của mình.

Ninh Tịch ôm lấy khuôn mặt anh, không nhịn được bật cười: "Boss đại nhân, ngài cũng dễ bị dụ dỗ quá rồi? Tưởng anh là nam thần cấm dục chứ?"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Câu trả lời của anh là hôn cô lần nữa…

"Ninh Tịch…"

"Ừ?"

"Chúng ta về nước nhé. Bác sĩ nói rằng vết thương của em đã ổn định rồi, có thể di chuyển được rồi."

"Vâng! Em đã muốn về từ lâu rồi!"

Hai người lại nằm trên giường quấn quýt một lúc lâu sau mới dậy.

Lúc Ninh Tịch mặc quần áo, liếc xuống nhìn một cái liền mặt mũi méo xẹo, trên cổ, xương quai xanh, thậm chí còn kéo dài xuống dưới nữa đều chi chít những dấu hôn...

May bây giờ là mùa đông, có thể mặc áo cao cổ che đi.

Nhưng mà lúc nói với cô y tá muốn mặc áo cao cổ vẫn khó trách khỏi ngượng ngùng.

Cô y tá nhìn trông cũng không lớn tuổi nhưng là người đã kết hôn rồi, vừa nghe thấy yêu cầu của cô là biết ngay tại sao, bèn lập tức nói: "Ôi, ngài Lục cũng thật là, phu nhân vẫn còn đang bị thương mà! Tại sao không biết kiềm chế một chút chứ! Vết thương chắc chắn lại nứt ra rồi đúng không? Cái chỗ đó rất dễ bị đụng phải... tôi còn đặc biệt nhắc nhở cậu ấy trong khoảng thời gian này tốt nhất là không nên ngủ chung mà..."

Vết thương của Ninh Tịch nằm ở đùi non, nếu như làm cái việc đó đó thật miệng vết thương đúng là rất dễ nứt ra lần nữa...

Cô y tá rất lo lắng, vẫn cứ nói mãi chuyện này.

Ninh Tịch đỡ trán, chỉ đành nói thằng, "Chị y tá, không cần lo lắng, chúng tôi không có làm việc đó."

Không ngờ y tá lại nhắc nhở Lục Đình Kiêu cả chuyện này, thật đúng là quá chuyên nghiệp...

"À... không làm à... ko làm thì tốt! Ngài Lục thực sự rất yêu cô nha!" Nhưng mà, cô y tá cũng không vì thế mà yên tâm ngược lại càng thêm lo lắng: "Nhưng mà, cứ nhịn như thế không tốt cho sức khỏe của ngài ấy đâu! Bằng không tôi dạy cho cô mấy cách nhé, không cần làm cũng có thể giải quyết, cô không phải xấu hổ..."

Ninh Tịch: "Ôi..." hình như có cái gì đó sai sai... chị y tá à, tại sao đột nhiên chị lại chuyển nghề sang dạy chuyện phòng the thế?

"Đang nói chuyện gì vậy?" Đúng lúc này Lục Đình Kiêu bước vào.

Ninh Tịch vội tỏ vẻ trong sáng: "Không có gì!"

"Đi thôi, vé máy bay đã đặt xong rồi."

"Ừm." Ninh Tịch rất tự nhiên giơ hai tay ra.

Lục Đình Kiêu bước đến, cúi xuống bế cô lên.

Lúc hai người rời đi, bộ trưởng Naka cùng một đám người đến sân bay tiễn đưa, cảnh tượng cực kì hoành tráng này khiến cho người có diễn xuất tốt như Ninh Tịch cũng cảm thấy có hơi chột dạ.

Lúc về, Lục Đình Kiêu đặt chuyến bay của hãng hàng không quốc tế mà không dùng trực thăng, bởi vì máy bay dân dụng bay ổn định hơn.

Không gian bên trong khoang hạng nhất khá là rộng rãi thoải mái, Lục Đình Kiêu điều chỉnh lại ghế dựa thấp xuống, đắp chăn lông dê lên cho cô: "Ngủ một lát đi."

"Không ngủ được..." Ninh Tịch lắc đầu, có chút lo lắng nói: "Lục Đình Kiêu... anh nói xem, nếu như đám người bộ trưởng Naka mà phát hiện ra anh lừa họ thì làm thế nào? Chắc sẽ không dẫn đến những tranh chấp quốc tế chứ?"

Lục Đình Kiêu cười khẽ: "Thế thì chỉ có nước nhờ em cứu anh thôi!"

"Hả...?" Ninh Tịch nhất thời ngẩn ra. Ý của Lục Đình Kiêu lẽ nào là muốn làm giả thành thật?

Vì không muốn làm khó cô, Lục Đình Kiêu dừng lại chủ đề này, anh đưa tay vuốt vuốt tóc cô: "Đùa em thôi, yên tâm đi, bọn họ đã có cái mà họ muốn rồi, cho nên kể cả có biết cũng chẳng sao."

Ninh Tịch gật đầu, thế mới yên tâm được phần nào.

Lục Đình Kiêu nói xong, đột nhiên nhìn chằm chằm vào cô: "Ninh Tịch, anh có thể hỏi em vấn đề này không?"

"Cái gì..?"

"Tại sao sự lựa chọn cuối cùng của em lại là anh?"

"Vấn đề này ấy à... ừm... để em nghĩ đã..." Ninh Tịch trầm ngâm một lúc lâu sau đó trả lời: "1% của nguyên nhân đương nhiên là vì anh chín chắn đáng tin cậy, lại đẹp trai và đối xử với em tốt như vậy nữa..."

Lục Đình Kiêu nhướng mày: "Còn 99% còn lại thì sao?"

Ninh Tịch chớp chớp mắt: "99% còn lại, đương nhiên là vì Tiểu Bảo rồi."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Ninh Tịch: "99% còn lại, đương nhiên là vì Tiểu Bảo rồi!"

Lục Đình Kiêu: "..."

Hạng mục cộng điểm này của Tiểu Bảo... có phải quá nghịch thiên rồi không...

Nháy mắt một cái là đã được cộng thêm 99 điểm...?

Thật đúng là không biết nên vui hay nên buồn!

Nhìn thấy vẻ cười trộm như con cáo nhỏ của cô gái, vẻ mặt Lục Đình Kiêu đầy bất đắc dĩ: "Em đấy..."

Lúc Ninh Tịch và Lục Đình Kiêu xuống máy bay đã là chiều tối, đến đón hai người chỉ có một mình tài xế.

"Cảnh Lễ đâu?" Lục Đình Kiêu thuận miệng hỏi một câu.

Lái xe trả lời có vẻ lúng túng: "Nhị thiếu gia có việc bận, cho nên không thể tự đến được ạ."

Nghe được câu này, Ninh Tịch lập tức nhướng mày, dài giọng nói: "Bận? Tôi thấy anh ta không muốn gặp tôi thì có!"

Lái xe: "..."

Quả thật, Tịch tiểu thư đoán không sai tẹo nào.

Nguyên văn Nhị thiếu gia nói là: "Tôi không đi! Tôi không muốn gặp cô gái đó nữa, sau này có tôi thì không có cô ấy, có cô ấy thì không có tôi!"

Lục Đình Kiêu đương nhiên là đoán ra được nguyên nhân tại sao Lục Cảnh Lễ không đến: "Có cần giải thích với nó một chút không?"

Ninh Tịch lắc đầu, xì một tiếng nói: "Không cần! Đến lúc đó để tự anh ta nhìn thấy em, em muốn dọa chết anh ta! Hứ, ai bảo anh ta thích lắm mồm..."

Tài xế nhìn hai người ngồi đằng sau, càng nhìn càng cảm thấy lạ, bầu không khí giữa hai người này sao cứ cứ... haiz thật khó giải thích.

Anh ta vô thức liếc nhìn Trình trợ lý ngồi bên cạnh bằng ánh mắt nghi ngờ, tình huống gì thế này?

Trình Phong giả đò ngó lơ không ừ hứ lấy một tiếng, dùng ánh mắt trả lời anh ta, anh hỏi tôi tôi biết hỏi ai?

Dù sao kể từ khi Ninh Tịch tiểu thư bị thương được cứu về, bầu không khí giữa hai người đó đã lạ lạ rồi, cậu ta còn nghi ngờ có khả năng là "trong hoạn nạn thấy chân tình" rồi ấy chứ.

Nhưng mà, rốt cuộc có đúng thế hay không thì vẫn cần phải quan sát...

Dù sao thì lúc ở nước ngoài, hai người đó đóng giả làm vợ chồng, ai biết được rốt cuộc bầu không khí mập mờ cùng những biểu hiện ân ái đó của hai người là giả hay là thật.

Trình Phong đang nghĩ vẩn vơ như vậy thì ngồi ở ghế sau, Lục Đình Kiêu đột ngột nghiêng người sang bên cạnh hôn Ninh Tịch…

Tài xế đang lái xe nhìn thấy cảnh này qua gương chiếu hậu thì trượt tay một cái, suýt chút nữa thì làm cái vô lăng gãy đôi.

Ông chủ! Tôi đang lái xe mà! Ngài đừng có đột ngột hù người ta thế chứ!

Trình Phong giờ thì mắt trợn tròn mồm há hốc, trong đầu chỉ còn một ý nghĩ: Hay lắm, giờ không cần quan sát thêm nữa rồi…

Thế này thì chuyện ở bên nhau là "ván đã đóng thuyền" rồi còn gì! Với tính cách của Boss nếu như không phải trong trường hợp đối phương đã xiêu lòng thì sẽ không bao giờ có những hành vi tùy tiện như này.

Trời ạ! Cậu có nhìn nhầm không? Có phải đang nằm mơ không đấy? Boss cuối cùng cũng tu thành chính quả rồi a a a a...!

Ở ghế sau, Ninh Tịch bị người ta hôn bất ngờ, cũng sững sờ chẳng kém gì anh tài xế và Trình Phong, vội đẩy Lục Đình Kiêu ra, cho dù cô có bình tĩnh thế nào đi nữa thì lúc này gương mặt cũng không kìm được mà đỏ lên: "Này, anh làm gì thế! Đang giữa ban ngày ban mặt đấy nhé!"

Quan trọng nhất là, đằng trước còn có người nữa mà!!!

Lục Đình Kiêu nhìn cô, dáng vẻ bình tĩnh thong dong nói: "Vừa nãy em rất đáng yêu nên nhất thời không kiềm chế được."

Ninh Tịch: "…."

Đệt, thế lại là lỗi của cô à?

Cô chỉ nói mỗi một câu muốn dọa chết Lục Cảnh Lễ thôi mà? Rốt cuộc đáng yêu ở đâu chứ, có chỗ nào mà khiến anh không kiềm chế được? Thế mà cũng có thể khiến anh hứng thú à?

Thật đúng là… hoàn toàn không theo được suy nghĩ của Đại ma vương…
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,759
Điểm cảm xúc
1,572
Điểm
113
Đằng trước, tài xế vì đảm bảo an toàn cho chính mình rất tự giác đóng lại tấm vách ngăn phía sau, phi lễ chớ nhìn.

Ninh Tịch phồng mồm trợn má, có vẻ rất bực tức, cô hoàn toàn có lý do nghi ngờ Lục Đình Kiêu vì 99 điểm vừa nãy cộng cho Tiểu Bảo mà cố tình trả thù cô…

Nhìn thấy vẻ sinh động của cô gái nhỏ, ánh mắt của Lục Đình Kiêu dần dần tối thẫm lại như một xoáy nước sâu không đáy, hút lấy tâm hồn người ta…

Lý do anh không kìm lòng được mà luôn nhìn cô, muốn thân cận cô... chỉ đơn giản là bởi vì anh không có cảm giác an toàn.

Sau khi tới Châu Giang Đế Cảnh, Lục Đình Kiêu đưa cô đến trước cửa nhà.

"Mấy ngày này ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, đừng chạy loạn." Lục Đình Kiêu nghiêm túc dặn dò cô.

Ninh Tịch ngoan ngoãn gật đầu: "Chắc chắn rồi, cái chân này của em dù có muốn chạy cũng không chạy nổi!"

Lần này Lục Đình Kiêu lại tỏ vẻ nghi ngờ.

Anh dám chắc, cho dù cả hai chân có bị trúng đạn đi nữa thì cũng không ngăn được cô chạy khắp nơi…

Ninh Tịch cũng biết "tiền án" của mình quá nhiều nên chột dạ khẽ ho một tiếng: "Thật mà, đảm bảo không chạy lung tung! Em thề đấy!"

Sau ba lần đảm bảo nữa, Lục Đình Kiêu mới miễn cưỡng tin tưởng: "Vậy anh đi đây."

"Hửm? Đi nhanh thế à! Vẫn còn sớm mà, không vào nhà uống chén nước rồi hẵng đi sao?" Ninh Tịch vô thức mở miệng nói.

Nhưng mà không hiểu sao vẻ mặt Lục Đình Kiêu thoáng cái đã trở nên nguy hiểm: "Em có biết câu này đối với một người đàn ông mà nói có nghĩa là gì không?"

Mặt mũi Ninh Tịch đen sì ngay lập tức, khóe miệng méo xệch: "Anh nghĩ cái gì thế! Chỉ là bảo anh vào nhà uống cốc nước thôi mà! Chỉ là ý ở trên mặt chữ mà thôi! Chứ đâu có mời anh gì gì đó! Lục Đình Kiêu, sao giờ đầu óc anh đen tối thế?"

Lục Đình Kiêu đưa tay tóm chặt eo cô, dùng sức thô lỗ nuốt lấy môi lưỡi cô như thể muốn thông qua nụ hôn này truyền lại tất cả cảm xúc chôn sâu trong lòng cho cô: "Bị lây của em đó."

Ninh Tịch: "…" Lại là lỗi của mình à…

Còn nữa, tại sao bây giờ Đại ma vương cứ hở ra một cái lại bắt đầu hôn hít thế…

Sau khi rời khỏi Châu Giang Đế Cảnh, Lục Đình Kiêu không về nhà ngay lập tức mà lại đi đến bờ sông.

"Boss, ngài không về nhà sao…?" Trình Phong chần chờ bước lên hỏi một câu.

Rõ ràng là đã tu thành chính quả rồi, tại sao lại cảm thấy Boss vẫn còn nhiều tâm sự thế nhỉ?

"Ừm." Dưới những cơn gió sông lành lạnh, Lục Đình Kiêu đốt một điếu thuốc, giọng điệu khá là bình thản.

Trình Phong cũng không tiện hỏi nhiều chỉ đành đi trước.

Lục Đình Kiêu hiển nhiên là đang muốn ở một mình, chút tinh tế này cậu ta vẫn phải có.

Thế nên Trình Phong và tài xe liền lái xe đi về trước.

Đi đến nửa đường, điện thoại của tài xế vang lên, Lục Cảnh Lễ gọi đến.

"A lô, Nhị thiếu!"

"Anh tôi đâu? Đón được chưa?" Đầu bên kia điện thoại, giọng điệu của Lục Cảnh Lễ có đôi chút không được tự nhiên.

"Dạ rồi ạ, đã đón được rồi ạ, Nhị thiếu có chuyện gì không ạ?"

"Vậy sao vẫn chưa thấy về?" Kiểu này thì Lục Cảnh Lễ đang đợi ở nhà rồi.

"À, Đại thiếu gia vẫn chưa về, cậu ấy đưa cô Ninh Tịch về nhà trước sau đó một mình đến bờ sông." Tài xế trả lời theo đúng sự thật.

"Cái gì??? Anh tôi muốn nhảy sông!!!!!!!!"

Không đợi tài xế nói tiếp, Lục Cảnh Lễ đã điên cuồng gào lên một tiếng rồi cúp điện thoại.

Tài xế bị tiếng hét của anh ta chấn điếc cả tai, ngây ra: "Tôi… tôi bảo Đại thiếu gia muốn nhảy sông lúc nào? Tôi chỉ bảo là Đại thiếu gia ra bờ sông thôi mà!"

Rốt cuộc thì Nhị thiếu gia nghe cái kiểu gì mà thành ra như thế?

Khóe miệng Trình Phong cứng đờ: "Tư duy của Nhị thiếu trước giờ vẫn không giống người thường."
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top