[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

Trạng thái
Không mở trả lời sau này.

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,811
Điểm cảm xúc
1,648
Điểm
113
Ninh Tịch nói xong con ngươi lập tức xoay tròn: "Boss đại nhân, anh thích kiểu vợ thế nào? Hiền lành? Mạnh mẽ? Hài hước? Đáng yêu? Hay ngốc nghếch?"

Lục Đình Kiêu liếc cô một cái: "Thích hết."

Khóe miệng Ninh Tịch cứng đờ: "Hựm... Boss đại nhân, anh cũng quá... bác ái rồi đấy..."

Lục Đình Kiêu: "Vì đó là em." Vì là em, nên mới thích hết.

Ninh Tịch: "..." Giờ tôi yếu đuối lắm, không chịu nổi đòn này của anh đâu, cẩn thận tim không chịu được lên cơn đột quỵ giờ.

Tại khách sạn năm sao nào đó ở thành phố DiBu.

Đã ba ngày không có tin tức gì của Ninh Tịch, Quách Khải Thắng sắp sốt ruột phát điên, "Mục Dã à, người tối qua cậu tìm là ai thế? Rốt cuộc có đáng tin không?"

Giang Mục Dã đen mặt, không nói gì.

Không đáng tin?

Nếu người này không đáng tin thì chẳng còn ai đáng tin nữa đâu.

Thật ra, lúc gọi điện cho Lục Đình Kiêu anh thật sự cũng phải đấu tranh rất nhiều, lần đầu tiên anh cảm thấy căm hận sự vô dụng và bất lực của mình đến thế.

Cô gái mình thích, chính mình lại không bảo vệ được còn phải nhờ sự cứu trợ của người khác, có tên đàn ông nào chịu được chuyện này không...

Giờ anh thật sự tin vào quả báo rồi, năm ấy trẻ tuổi không hiểu chuyện làm tổn thương biết bao nhiêu cô gái, giờ thì phải trả giá hết một lượt rồi…

Trước đó, anh có gọi cho Trình Phong để hỏi tình hình, kết quả biết được vấn đề rất khó giải quyết, thế nên cũng không dám tùy tiện gọi điện thúc giục.

Nhưng giờ đã qua thời gian lâu vậy rồi, nói không chừng chắc cũng phải có tin gì rồi chứ?

Giang Mục Dã nghĩ rồi gọi điện thoại.

Nếu ông trời cho anh thêm một cơ hội nữa, anh tuyệt đối... sẽ không gọi cuộc điện thoại ngược anh đau cả gan này nữa!!!

"Alo, cậu à, cậu tìm được người chưa?"

"Rồi." Đầu bên kia truyền tới giọng nói trầm ổn của một người đàn ông.

"Cô ấy thế nào rồi? Không sao chứ? Cháu có thể nói chuyện với cô ấy không?"

Lục Đình Kiêu cau mày, anh không muốn Ninh Tịch bị làm phiền vào lúc này.

Được rồi, chỉ là anh nhỏ nhen không muốn bà xã nhà mình nói chuyện với người đàn ông khác thôi!

Đặc biệt là người vẫn còn luôn nhung nhớ tới bà xã của anh.

Vì quá để tâm nên cho dù người khác chỉ chạm thử chút thôi cũng nghĩ là đang cướp mất của mình.

Lúc này, Ninh Tịch đang đo nhiệt độ, nghe thấy tiếng giống giọng Giang Mục Dã, cô sợ hãi biến sắc: "Aaaa!!! Chết rồi! Tự dưng em mất tích! Bên phía đoàn làm phim chắc giờ đang sốt ruột lắm! Ông xã, mau đưa điện thoại cho em nào!"

Ừm, từ góc độ này mà nói, Ninh Tịch đúng là một diễn viên hiếm thấy...

Tốc độ nhập vai đúng là đẳng cấp thượng thừa luôn...

Tuyệt đối sẽ không bị lộ!

Lục Đình Kiêu: "Ừm!" Anh liền đưa điện thoại cho cô.

Ninh Tịch vội nghe máy:"Alo, Giang Mục Dã!"

"Ninh Tiểu Tịch! Rốt cuộc bà bay đi đâu vậy hả! Bà làm tôi sợ chết khiếp rồi đấy! Bà hết chuyện rồi chạy tới Philadelphia chơi trứng à! Đã thế... vừa xong sao tôi nghe thấy một tiếng ông xã... Bà gọi ai đấy?" Giang Mục Dã ngập ngừng nói.

"Chắc ông nghe nhầm đấy!" Ninh Tịch nói dối không đỏ mặt, sau đó lại bịa ra một lí do lấp liếm cho qua, "Ông cũng biết đấy, bên này trị an kém, tôi bị một đám người bắt cóc nhưng may có cậu ông kịp thời tới nên không có chuyện gì nữa rồi!"

"Bà thế nào rồi? Không sao chứ? Có bị thương không?" Giang Mục Dã sốt sắng hỏi.

"Chỉ bị thương chút thôi, không đáng ngại, phải rồi phải rồi... Đừng nói chuyện này nữa, giờ tôi có một chuyện rất quan trọng cần phải bàn với ông đây!" Ninh Tịch vừa nghiêm túc vừa trịnh trọng nói.

"Chuyện gì thế?" Giang Mục Dã nghi ngờ hỏi.

Ninh Tịch lén đảo mắt nhìn khắp phòng, thấy Lục Đình Kiêu đã đi tìm bác sĩ không còn ở đây nữa, cô vội nói: "Ông dạy tôi với, dạy tôi xem làm thế nào để tỏ tình với một người đàn ông ấy!!!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,811
Điểm cảm xúc
1,648
Điểm
113
Đầu bên kia di động trầm mặc tầm mười giây.

Cuối cùng Ninh Tịch cũng không đợi nổi: "Alo... alo? Giang Mục Dã! Giang lông vàng! Ông vẫn còn đó chứ? Mẹ kiếp! Mất tín hiệu à! Lúc mấu chốt lại mất hút là sao! Alo alo alo?"

Ninh Tịch vô cùng lo lắng, còn đang chuẩn bị cúp máy thì di động truyền đến hơi thở mong manh của Giang Mục Dã: "Tôi..."

"A! Ông vẫn còn đó à! Nhanh nhanh nhanh! Mau dạy tôi nhanh!" Ninh Tịch thúc giục.

"Tôi... dạy cái đầu bà ý! Ông đây đã bao giờ tỏ tình với đàn ông bao giờ đâu, làm sao ông đây biết phải tỏ tình kiểu gì!" Giang Mục Dã thở hổn hển nói.

"Ai nói ông không có, lúc còn đi học tôi từng nghe có một em zai tươi ngon mơn mởn được ông tỏ tình cơ mà, lúc ấy người ta còn đồng ý đấy!" Ninh Tịch cực lực phản bác.

"Ninh Tiểu Tịch! Nói cái đầu bà ý! Lúc đó tôi chỉ đùa thôi!"

Không được không được...

Anh có cảm giác mình sắp bị tức chết rồi!

Giang Mục Dã hít sâu một hơi mắng: "Cái loại chuyện này bà còn hỏi tôi cơ à? Kinh nhiệm chinh chiến đầy mình của bà đâu rồi!'

Ninh Tịch nhướng mày: ''Sao có thể đem chuyện này so sánh với việc xử lí mấy tên cặn bã kia được, mấy tên đó có cần tỏ tình đâu! Ngay cả Tô Diễn... cũng là do hắn ta chủ động tỏ tình với tôi! Đây là lần đầu tiên của tôi đấy! Tôi thật sự không biết làm thế nào!''

''Chờ một chút, tôi còn chưa hỏi bà đâu, mới nãy bà nói cần phải tỏ tình với một người đàn ông, là ai hả? Bà lại chuẩn bị tiêu diệt mầm non nhà ai hả?" Giang Mục Dã cảnh giác hỏi.

"Cậu của ông đó.''

''...''

Giang Mục Dã cảm thấy mình hoàn toàn không theo kịp Ninh Tịch...

''Sao tự dưng bà lại đổi ý hả???''

''Có gì lạ đâu, lần này là cậu của ông cứu tôi nha, ân cứu mạng phải lấy thân báo đáp thôi!'' Ninh Tịch nói như đúng rồi.

Nghe được câu này, Giang Mục Dã hoàn toàn không hình dung nổi tâm tình của mình bây giờ, yên lặng hồi lâu mới hỏi tiếp: ''Chỉ vì như vậy?''

Nếu như ban đầu người đi cứu cô... là mình chứ không phải là Lục Đình Kiêu thì sao? Vậy có phải cô cũng sẽ...

Vậy mà anh lại chắp tay dâng cơ hội cho người ngoài hưởng! Thế là lại nhường cho Lục Đình Kiêu!

Ninh Tịch: "Không thế thì là gì?''

Cái suy nghĩ này không ngừng xoay chuyển trong đầu Giang Mục Dã, cuối cùng anh ta vẫn không nhịn được hỏi ra miệng: '' Nếu lúc ấy người cứu bà là tôi thì sao? Liệu bà có lấy thân báo đáp tôi không?''

Đầu bên kia Ninh Tịch trả lời không chút do dự: ''Làm sao có thể! Tôi có bị ngu đâu!''

Giang Mục Dã: ''...............''

"Ninh Tiểu Tịch! Bà đi chết đi! Bà muốn đi hỏi ai thì hỏi! Dù sao ông đây cũng méo biết!''

"Này này này... sao tự dưng lại trở mặt chứ hả! Ông tới tháng hả? Sao tự dưng nóng nảy như vậy?''

"Phắn!''

''Thôi mà! Giúp tôi nghĩ đi mà! Người tôi có thể bàn bạc cũng chỉ có mình ông thôi mà! Bà già này không dễ gì mới động lòng được một lần!'' Ninh Tịch đau khổ nói.

Giang Mục Dã nghiến răng nghiến lợi: ''Bà dám nói thế với đám bạn trai cũ của bà không hả?"

"Bộ ông không phải hả?''

''...'' Giang Mục Dã hoàn toàn không muốn tự tìm ngược nữa, chỉ muốn nhanh chóng đuổi cô đi: ''Bà bị ngu à? Cậu tôi vốn thích bà rồi còn phải tỏ tình cái gì? Nói thẳng không phải là xong rồi sao!''

''Cái đồ không có tí tế bào lãng mạn nhà ông, sao có thể làm vậy được! Tôi nhất định phải cho người tôi yêu một trải nghiệm lãng mạn khó quên! Bước tỏ tình này tuyệt đối không thể thiếu!''

''Bye!!!'' Giang Mục Dã thẳng thắn cúp máy.

Bạn tốt Lông vàng của ngài đã bị thương nặng, hự hự hự, hu hu hu....
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,811
Điểm cảm xúc
1,648
Điểm
113
Thấy Ninh Tịch với Giang Mục Dã nói chuyện lâu như vậy, Lục Đình Kiêu có hơi để ý: ''Tới giờ uống thuốc rồi."

''À à... tới ngay!'' Ninh Tịch cúp máy.

Đang chuẩn bị trả di động lại cho Lục Đình Kiêu, Ninh Tịch lại một lần nữa trợn to mắt.

Cái này cái này...

Hình nền điện thoại ấy thế mà là tấm ảnh chụp hình Hàn Quốc khi bọn họ đi chơi công viên trò chơi lần trước!

Tấm hình buồn nôn thế này cô còn tưởng Lục Đình Kiêu chỉ vì chiều bọn họ mới chụp mà thôi, không ngờ...

Trời ơi, sao Đại ma vương lại có có thể dễ thương đến thế này chứ hả...

Cô cũng muốn cài tấm hình này làm hình nên điện thoại lắm chứ, đáng tiếc là điều kiện không cho phép, sợ sẽ tạo ra scandal không cần thiết.

Cơ mà hình nền di động hiện giờ cô cũng rất thích, hơn nữa cực kì có ý nghĩa, đó là bức tranh đầu tiên Tiểu Bảo vẽ cho cô đó~!

Có không ít người trông thấy còn hỏi cô họa sĩ vẽ bức tranh này là ai, thậm chí còn cầu cô giới thiệu nữa đó.

Cơ mà tất nhiên là cô không thể giới thiệu Tiểu Bảo với người ngoài được rồi!

Lục Đình Kiêu thấy cô nhìn chằm chằm vào hình nền di động của mình, không được tự nhiên đưa tay lấy lại di động, sau đó mới đưa thuốc cho cô.

Ninh Tịch nhìn mười mấy viên thuốc lớn nhỏ kia, đầu như bị phình to ra: ''Sao mà nhiều thế vậy? Phải uống hết sao?''

Y tá quèn đứng một bên bưng khay vội vàng giải thích: ''Lục phu nhân, phải uống hết đó, ngài vẫn còn sốt nhẹ, hơn nữa vết thương còn bị nhiễm trùng rất nghiêm trọng, trừ cái này ra, ngài...''

Y tá quèn lèm bèm nói một đống thứ, cơ mà đại ý vẫn là không thể thiếu bất cứ một viên nào.

Ninh Tịch chỉ có thể nhìn về phía Lục Đình Kiêu xin giúp đỡ.

Nhưng mà sắc mặt Lục Đình Kiêu không cho Ninh Tịch bất kì đường sống nào, thậm chí còn nghiêm nghị nói: ''Không muốn uống thuốc thì lần sau đừng có nghịch ngu.''

Ninh Tịch chớp mắt một cái: ''Chồng à~!''

Lục Đình Kiêu: ''... Uống xong sẽ cho em ra ngoài chơi, trong vườn có nuôi hươu sao.''

Hai mắt Ninh Tịch sáng lên, lập tức ngoan ngoãn uống hết thuốc.

Mặc dù cô thật sự sợ uống thuốc nhưng không đến nỗi nhất định không chịu uống, chẳng qua là... cô muốn tranh thủ sự ấm áp của Lục Đình Kiêu mà thôi...

Chỉ có trước mặt anh, cô mới có thể buông thả cho sự yếu đuối và tự do của bản thân...

Y tá quèn đứng cạnh nhìn hai người mà hâm mộ đến lệ rơi đầy mặt, yêu chiều quá rồi!

Hoàn toàn là coi thành con gái mà dỗ rồi!

Ngài Lục trời sinh đã lạnh lùng như vậy mà.... thật bất ngờ!

Sau khi gọi xong cuộc điện thoại kia, Ninh Tịch liền bắt đầu suy nghĩ xem nên làm thế nào để tỏ tình.

Uổng công cô còn tự nhận mình là người sát gái như thần, kết quả chỉ một cái vấn đề nhỏ xíu này thôi đã có thể làm khó cô rồi!

Thật ra thì chuyện này cũng không quá khó khăn, chủ yếu là đối tượng ở đây là Đại ma vương. Anh vì cô mà làm nhiều thứ như vậy nên cô cũng không thể làm quá mức qua loa, khó trách vì sao cô phải cẩn thận từng ly từng tí.

Vì vậy, tối hôm đó Ninh Tịch tự dùng cái đầu tối dạ của mình tìm quân sư khắp nơi.

Mà quân sư lần này tất nhiên là có cấp bậc cao hơn Giang Mục Dã.

"Alo... ai vậy..." Đầu bên kia di động truyền đến giọng ngái ngủ, xem ra là đang ngủ mà bị đánh thức.

"Alo, Nhị thiếu à, là tôi đây!''

"Tiểu Tịch Tịch!!! Cô không sao chứ? Tôi nghe anh Hai nói cô bị bắt cóc? Còn trúng đạn? Sao muộn thế này rồi cô còn gọi cho tôi, đã xảy ra chuyện gì?''

"Đúng! Là chuyện hết sức khẩn cấp! Nhị thiếu, cầu cứu viện! Phải tỏ tình thế nào để đối phương có ấn tượng mà khắc cốt ghi tâm cả đời, đến chết cũng không quên?'' Ninh Tịch nói một hơi.

Đầu kia di động, Lục Cảnh Lễ im lặng thật lâu mới đập đầu bôm bốp nói: "Tỏ tỏ tỏ... tỏ tình... Tiểu Tịch Tịch muốn tỏ tình với ai?''
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,811
Điểm cảm xúc
1,648
Điểm
113
Con ngươi Ninh Tịch quay quay vài lần mới trả lời: "Không phải tôi, là tôi hỏi giúp một người bạn!"

Nếu nói là cô thì lấy trình độ bảo vệ anh trai của con hàng này chắc chắn sẽ không dạy cho cô.

Nhưng mà không ngờ Lục Cảnh Lễ lúc này thông minh đột xuất, căm phẫn nói: "Nói dối, chắc chắn là chính cô thì có! Cô muốn tỏ tình với tên trời đánh nào hả! Tôi phải đi giết nó!''

Ninh Tịch nghe vậy nhướng mày: "Anh chắc chứ?"

"Dĩ nhiên là chắc! Đại đao của tôi đang khát máu đây!!!"

Ninh Tịch bật cười, con hàng này quả nhiên trung thành với anh của mình mà!

Nếu Lục Cảnh Lễ đã biết thì nhất định sẽ không chịu giúp cô, như vậy Ninh Tịch không thể làm gì khác hơn là dùng vài phương pháp đặc biệt.

Vì thế Ninh Tịch cố ý dùng giọng điệu uy hiếp nói: "Anh không cần biết là ai, dù sao thì sau này anh cũng biết thôi! Sao? Có dạy hay không? Nếu không dạy thì tôi nhờ anh trai của anh dạy!"

Ninh Tịch muốn cho Lục Đình Kiêu một bất ngờ thì tất nhiên không thể nói cho Lục Cảnh Lễ biết người cô muốn tỏ tình là ai, nếu không lấy tính tình của con hàng này thì nhất định sẽ không nhịn được mà đi nói ngay cho Lục Đình Kiêu. Vậy còn ngạc nhiên cái rắm gì nữa!

"Tiểu Tịch Tịch! Sao cô có thể như vậy hả! Bảo anh tôi dạy cô thì anh tôi còn không đau lòng đến chết à! Tiểu Tịch Tịch, bắt đầu từ hôm nay tôi quyết định không thích cô nữa! Cô làm cho tôi quá thất vọng!'' Hộ anh cuồng ma - Lục Cảnh Lễ bắt đầu đốt cháy tiểu vũ trụ.

Ninh Tịch cố nén cười: "Hừ hừ, thế cho nên cá vàng nhỏ, anh có định dạy hay không? Không dạy tôi sẽ phải đi hỏi anh Hai của anh thật đấy!'

"Cô..." Lục Cảnh Lễ đau khổ muốn chết nói: "Được... Tôi dạy! Còn nữa tôi không phải cá vàng! Tôi là cá chép!"

Đau khổ đến vậy vẫn không quên vấn đề này...

Rõ ràng là cá chép mà sao lại thảm hại đến vậy!

Thật đau lòng mà!

"Vậy thì nói nhanh lên!" Ninh Tịch một bên thấp giọng, một bên cẩn thận nhìn về phía phòng tắm một cái. Lục Đình Kiêu đang tắm, cũng sắp xong rồi.

Lục Cảnh Lễ không yên lòng nói: "Cô đắp bùn lên mặt rồi ngồi trên cái xe cút kít dắt theo một con lừa đi tới trước mặt người cô thích..."

Ninh Tịch đầu đầy hắc tuyết cắt lời anh ta, tức giận nói: "Lục Cảnh Lễ!!!!! Anh mà không nghiêm túc tôi sẽ đi hỏi anh của anh!"

Lục Cảnh Lễ khóc lóc sướt mướt nói: "Nếu hắn ta mới biết yêu thì cô cởi áo tháo thắt lưng, nếu hắn ta đã chơi qua vô số người thì cô phải cơm bưng nước rót tọng vào mồm hắn! Tôi chỉ có thể dạy cô như vậy thôi! Đây là tinh hoa tôi đúc kết cả đời đấy! Cụ thể thế nào thì cô đi mà tự hiểu! Muốn tin hay không thì tùy, bye!"

Bạn tốt cá chép của ngài đã trọng thương...

Lục Cảnh Lễ nghĩ nghĩ từ một vài thông tin ít ỏi mà nói, thì ít nhất anh cũng có thể xác định tên kia nhất định là một kẻ ăn chơi đang điếm chơi qua vô số người, cho nên anh mới bảo Ninh Tịch làm bữa cơm rồi mới tỏ tình!

Đây là biện pháp an toàn nhất Cảnh Lễ có thể nghĩ ra, cũng không khiến Ninh Tịch tiếp tục quấy nhiễu anh nữa...

Ninh Tịch nhìn di động đen ngòm thì câm nín.

Nhưng mà cẩn thận suy nghĩ những gì Lục Cảnh Lễ nói cũng quả thật có đạo lý.

Đạo lý này cô cũng hiểu, chẳng qua là nhất thời đầu óc rối loạn nên không nghĩ ra thôi.

Cô muốn làm một cảnh tượng hoành tráng!

Thật ra thì... đổi cách khác cũng không tệ!

Mới biết yêu thì dùng mĩ nhân kế...

Tay chơi thì dùng mỹ thực kế...

Mấy chục năm sống trên đời của Lục Đình Kiêu đều chưa hẹn hò với ai, khẳng định anh là dân mới biết yêu!

Chậc chậc, Lục Cảnh Lễ này dưới tình huống không biết cái gì mà cũng có thể hiến kế như thần, quá tuyệt!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,811
Điểm cảm xúc
1,648
Điểm
113
"Chưa ngủ à?" Lục Đình Kiêu tắm xong đi ra thấy Ninh Tịch vẫn đang cầm di động trong tay, vừa nói chuyện vừa hưng phấn cầm quyển sổ nhỏ ghi chép cái gì đó không nhịn được mà cau chân lại mày.

"Ngủ ngay đây!" Ninh Tịch vội vàng giấu quyển sổ nhỏ xuống dưới gối như bảo bối.

Sau đó âm thầm tính toán làm sao để tỏ tình.

Khóe mắt Lục Đình Kiêu liếc về chiếc gối dường như có mấy phần hoài nghi nhưng cũng không quá để ý: "Uống thuốc chưa?"

Ninh Tịch gật đầu liên tục, ánh mắt dán vào mảng da màu mật lộ ra khỏi áo ngủ của Lục Đình Kiêu: "Uống rồi! Uống rồi! Sữa cũng uống rồi!"

Cách tỏ tình này... thật sự khiến người khác khắc cốt ghi tâm suốt đời khó quên thật sao?

Thật sự không cần ở độ cao 8000 mét so với mặt nước biển làm cái gì mà biển hoa mười dặm, sau đó tuyên bố với toàn thế giới các kiểu sao?

Được rồi, cô cũng không có cái bản lĩnh đó...

Lục Đình Kiêu dùng khăn lông lau khô tóc, sau đó đến gần Ninh Tịch. Bàn tay ấm áp mang theo hơi ẩm sờ trán cô một cái: "Tốt rồi, không sốt nữa."

Ninh Tịch đang định thực hiện kế hoạch thì đột nhiên bỗng vang lên một tràng tiếng chuông điện thoại sát phong cảnh. Cô không kìm được mà sa sầm mặt mũi.

Cái khỉ gì vậy!

Lục Đình Kiêu đi tới cạnh cái bàn, cầm di động lên nhìn một cái sau đó bấm nhận cuộc gọi.

"Alo?"

"Alo, anh ơi!" Giọng nói của Lục Cảnh Lễ còn mang theo nước mắt hơn nữa còn đang cố gắng đè nén như thể đang đề phòng cái gì đó.

"Sao vậy?" Lục Đình Kiêu chưa bao giờ nghe cái giọng buồn thiu đến như vậy của Lục Cảnh Lễ, anh bất giác nhăn mày lại, chẳng lẽ ở nhà xảy ra chuyện gì?

"Anh, Tiểu Tịch Tịch có ở bên cạnh anh hay không?" Lục Cảnh Lễ dè dặt hỏi.

"Có."

"Vậy anh chạy ra xa xa một chút hãy nghe điện thoại đừng cho cô ấy nghe được, em muốn mật báo cho anh một tin!" Lục Cảnh Lễ khẩn trương nói.

Lục Đình Kiêu không hiểu gì nhưng vẫn nghe lời đi tới ban công: "Nói đi."

Đầu bên kia, Lục Cảnh Lễ tựa hồ đang đấu tranh nội tâm kịch liệt sau đó mới mở miệng nói: "Anh... em vốn không định nói cho anh... nhưng mà... em cảm thấy vẫn nên nói cho anh, so với việc không biết gì cả thì có chuẩn bị tâm lý vẫn tốt hơn... cho nên.. em vẫn cảm thấy hiện giờ nói cho anh... thì đến lúc đó anh cũng bớt đau khổ hơn..."

"Rốt cuộc là có chuyện gì?" Lục Đình Kiêu cau mày, mơ hồ có dự cảm xấu.

Lục Cảnh Lễ hít sâu một hơi rồi gằn từng chữ: "Tiểu Tịch Tịch muốn tỏ tình với tên khốn kia."

Trong nháy mắt, mặt Lục Đình Kiêu bỗng trắng bệch: ''Em... nói cái gì?"

Lục Cảnh Lễ căm giận không thôi: "Tiểu Tịch Tịch muốn tỏ tình với người cô ấy thích! Lúc nãy cô ấy gọi điện cho em đã nói như vậy! Còn đòi em phải bày cách cho cô ấy nữa!"

...

Bầu không khí bỗng yên tĩnh một cách đáng sợ.

Không biết qua bao lâu, Lục Cảnh Lễ gấp đến độ sắp thành bệnh tim đến nơi rồi điện thoại mới truyền đến tiếng của Lục Đình Kiêu.

"Phải vậy không."

"Anh Hai... không sao chứ?" Lục cá chép bất an hỏi.

"Không sao." Giọng của Lục Đình Kiêu không nghe ra bất cứ điều gì bất thường.

Nhưng mà điều này chỉ khiến Lục Cảnh Lễ càng lo lắng hơn, nhưng cũng chỉ có thể cuống quýt an ủi: "Anh... anh đừng lo lắng quá, Tiểu Tịch Tịch chỉ đi tỏ tình thôi, chưa chắc đã thành công đâu!"

Nhưng mà chính Cảnh Lễ cũng không tin tưởng câu này lắm

Anh ta cảm thấy lấy công lực của Tiểu Tịch Tịch cộng thêm việc cô ấy thực sự động lòng và thái độ kiên quyết kia thì tỷ lệ thành công... quá cao... và không có khả năng thất bại.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,811
Điểm cảm xúc
1,648
Điểm
113
Đúng là càng nghĩ càng thảm mà, trước đây không lâu anh Hai còn nghi ngờ Tiểu Tịch Tịch có chút ý tứ với mình. Ai mà ngờ còn chưa kịp dò ra cái gì đã nghe được tin dữ động trời như vậy...

Lục Cảnh Lễ dứt khoát nói hết mọi chuyện to nhỏ cho Lục Đình Kiêu: "Bởi vì cô ấy uy hiếp em, nếu em không dạy cô ấy sẽ hỏi thẳng anh! Cho nên em mới không thể làm gì khác hơn là tùy tiện dạy cô ấy một chút."

"Em nói với cô ấy nếu đối phương là một tay chơi thì tự tay xuống bếp nấu cho đối phương một bữa ăn ngon, còn nếu đối phương là trai tơ mới biết yêu thì dùng mỹ nhân kế, em đoán chừng là cô ấy nhất định chuẩn bị nấu một bữa."

"Ơ... Thôi chết rồi... nhỡ đâu cô ấy đem hai phương pháp chơi song kiếm hợp bích, trước xuống nấu cơm sau chơi mỹ nhân kế thì phải làm thế nào... huhuhu... thật xin lỗi anh hai..."

Lục Cảnh Lễ còn đang không ngừng lải nhải nhưng Lục Đình Kiêu lại cảm thấy giọng nói của em trai càng ngày càng xa, thậm chí cả thế giới cũng dần dần trở nên xa xôi hơn bao giờ hết.

Nghe Lục Cảnh Lễ nói cô muốn tỏ tình với người đàn ông kia, trong nháy mắt, thế giới của anh như bị một thiên thạch đụng vào, vỡ vụn thành tro bụi.

Tất cả những ưu tư trong lòng như ngừng lại, dòng máu bỗng nhiên chảy ngược không ngừng va chạm vào trái tim đang nhỏ máu, cơn đau xông tán loạn khắp nơi trong thân thể, cơ hồ muốn xé vụn cả người anh ra...

Trái tim, đau đến chết lặng...

...

Ninh Tịch lăn lộn trên giường thật lâu mãi mới thấy Lục Đình Kiêu đi vào.

Chỉ có điều nhìn anh có gì đó không ổn...

Nói thế nào nhỉ.

Giống như là mặt trời vào lúc nhật thực, tất cả ánh sáng đều tắt đi trong nháy mắt, tất cả ưu sầu hay sức sống đều lập tức biến mất không thấy đâu.

Mi tâm Ninh Tịch giật giật, nhạy bén phát hiện ra cái gì đó.

Ngay sau đó bắt đầu chửi to trong lòng!

Mẹ nó!!!

Cú điện thoại kia không phải Lục Cảnh Lễ gọi tới chứ? Anh ta nói hết cho Lục Đình Kiêu sao?

Không chừng còn muốn...

Nhất định là thế...

Nếu không Lục Đình Kiêu làm sao có tình trạng thế này.

Cô còn tưởng để tránh cho Lục Đình Kiêu đau lòng, Cảnh Lễ chắc chắn sẽ không lắm mồm đâu. Không ngờ cái miệng anh ta vẫn lùa ra gió được!

Đáng chết! Cố vốn còn đang chuẩn bị vài thứ nữa mà a a a a!

Nhìn vẻ mặt của Đại ma vương bây giờ...

Hiển nhiên không phải đang im lặng để chuẩn bị bộc phát mà là đang im lặng chờ chết đó!

Cô không thể trì hoãn thêm một giây nào nữa!

Phải tốc chiến tốc thắng!

Ninh Tịch thở dài một tiếng, nhéo nhéo mi tâm, ngay sau đó ảo não vùi đầu vào trong chăn lọ mọ một hồi, mấy giây sau mới chui đầu ra, nói với Lục Đình Kiêu: "Boss đại nhân..."

Lục Đình Kiêu ngẩng đầu lên giương đôi mắt trống rỗng nhìn về phía cô.

"Anh có thể tới đây một chút được không?" Ninh Tịch hỏi, giọng nói êm dịu lạ thường tựa như sợ quấy nhiễu cái gì đó.

Thân hình thon dài của Lục Đình Kiêu cứng ngắc, phản xạ có điều kiện bước như robot tiến về phía mép giường.

Ninh Tịch nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt: "Boss đại nhân... cái đó... để tôi nói trước một chút... lát nữa... tôi có thể làm một chút... chuyện phạm thượng..."

Nói xong không kịp chờ anh hiểu ra ý tứ trong câu nói của cô thì "tạch" một tiếng đèn phòng tắt ngúm. Sau đó Ninh Tịch đột nhiên bò dậy rồi quỳ hai chân xuống, hai tay vòng qua cổ Lục Đình Kiêu giữ thăng bằng không chút do dự hôn lên.

Vì cô đang trong tư thế quỳ nên tấm chăn trên người cô hoàn toàn rớt xuống.

Ninh Tịch lần mò, kéo bàn tay cứng lạnh như sắt của Lục Đình Kiêu đặt vào eo mình.

Nơi đó không có một tấc vải.

Lục Đình Kiêu còn chưa kịp hồi thần lại từ nụ hôn thì ngón tay đã chạm đến làn da mịn màng ấm áp của cô, toàn thân chợt run lên.

Ngay tại lúc này, bên tai truyền đến tiếng nói mềm nhũn, trong trẻo của cô: "Lục Đình Kiêu... em thích anh... rất rất thích... cực kì thích..."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,811
Điểm cảm xúc
1,648
Điểm
113
Trong bóng đêm âm trầm không có ánh trăng chỉ có vài ba chấm sáng từ những ngôi sao treo trên bóng đêm đen như mực.

Trong khung cửa sổ đã tắt đèn không có một tia sáng kia, tầm mắt chỉ có thể mơ mơ hồ hồ nhìn thấy một bóng hình.

Sống lưng người đàn ông cứng ngắc hơi cúi xuống, một bàn tay đang đặt bên hông của cô gái đang quỳ trên giường, hai cánh tay cô đang vòng qua cổ anh, cần cổ hơi ngẩng lên tạo thành một độ cong xinh đẹp...

Nếu như nói những tin dữ của Lục Cảnh Lễ vừa rồi khiến cả thế giới của anh tàn thành mây khói, thì hiện tại, đại khái là mình là ai Lục Đình Kiêu cũng không biết.

Quá bình tĩnh.

Đối phương giống như là bị sét đánh trúng không nhúc nhích gì.

Điều này khiến Ninh Tịch hơi hoảng, đây là tình huống gì chứ hả?

Bất kể là tốt hay xấu cũng phải cho chút phản ứng chứ hả?

Còn hại cô chuẩn bị lâu như vậy, lại tốn bao nhiêu tế bào não mới nghĩ ra được...

Giọng điệu Ninh Tịch khó tránh khỏi có chút tủi thân: "Này, Lục Đình Kiêu, em đang tỏ tình với anh đấy, anh có thể cho chút phản ứng được không? Cứ cho là từ chối..."

Lục Đình Kiêu cuối cùng cũng có chút phản ứng nhưng mà cơ thể vẫn cứng nhắc như pho tượng, chỉ có hơi thở ấm áp phả tới cho thấy anh đang nói chuyện: "Em vừa mới.... nói cái gì?"

"Em nói em đang tỏ tình với anh!"

"Với... tôi?"

"Không phải anh thì là ai?"

Một đoạn đối thoại ngắn ngủi xong rồi lại chìm vào im lặng.

Cho đến khi trong gian phòng vang lên một tiếng "hắt xì" nhỏ như muỗi kêu, cái tình huống này mới bị phá vỡ.

Hiện giờ đã là mùa đông, kể cả trong phòng có mở lò sưởi nhưng không mặc gì như thế vẫn sẽ bị lạnh.

Một giây kế tiếp, thân thể Lục Đình Kiêu đã phản ứng trước đầu óc, nhanh chóng nhặt cái chăn bên cạnh lên bọc cô lại kín mít: "Thật là! Em ngại bệnh của mình vẫn chưa nặng sao?"

Ninh Tịch bị mắng thì rụt cổ lại, hít mũi một cái nhỏ giọng nói: "Chẳng lãng mạn gì cả... hại em nghĩ muốn nổ cả đầu, thậm chí còn chạy đi khắp nơi tìm người giúp đỡ mới nghĩ ra được cách này, muốn cho anh có một lời tỏ tình khắc cốt ghi tâm suốt đời khó quên! Hắt xì..."

"Mặc quần áo vào! Quần áo của em đâu?" Lục Đình Kiêu cảm giác mình sắp phát điên rồi.

"Không mặc, anh còn chưa trả lời em mà!" Ninh Tịch nhất định không nghe theo.

Quần áo của cô vẫn ở trong chăn. Bởi vì lúc nãy thời gian quá eo hẹp cho nên Ninh Tịch chỉ có thể chui vào chăn mà "cởi áo tháo thắt lưng" thôi.

Lục Đình Kiêu nghe vậy, vẻ mặt trở nên khó diễn tả bằng lời: "Em còn cần tôi trả lời sao?"

Mắt Ninh Tịch sáng rực lên, sau đó tiếp tục truy hỏi: "Vậy anh có bất ngờ không, có khó quên không? Em cảm thấy cách tỏ tình này quá tầm thường, vẫn chưa đủ kích thích! Đều do tên Lục Cảnh Lễ lắm mồm kia! Vốn là em định chuẩn bị thêm vài thứ nữa, ít nhất đến mai mới nói với anh kết quả thấy anh hiểu lầm, lại sợ anh nghĩ linh tinh nên mới đổi thành như bây giờ. Làm em vội vội vàng vàng!"

Nghe cô lầm bầm, Lục Đình Kiêu thực sự không biết nên nói cái gì.

Ngón tay thon dài bất đắc dĩ đỡ trán, cuối cùng nắm tay cô đặt lên nơi trái tim mình, giọng nói khàn khàn như âm hồn mới chui lên từ địa ngục trở về nhân gian: "Không đủ kích thích? Tim của tôi... cũng sắp ngưng đập vì em rồi, em còn muốn thế nào nữa?"

"Hửm... nghiêm trọng thế sao?" Ninh Tịch chớp mắt một cái.

Cô chỉ sợ không đủ kích thích, không đủ đặc biệt... nhưng không nghĩ tới rằng mình sẽ quá tay...
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top