Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
[Ngôn tình] Chọc Tức Vợ Yêu - Mua Một Tặng Một - Quẫn Quẫn Hữu Yêu

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Nhìn vẻ mặt chẳng sao cả của đối phương, Đường Dạ nắm chặt hai tay thành quyền, các đốt ngón tay cũng trở nên trắng bệch, phát ra tiếng răng rắc, đôi mắt lạnh lẽo dường như có thêm một tia đau đớn: "Đệ…"

Nhìn ánh mắt tổn thương của Đường Dạ, Đường Lãng khẽ nhắm mắt lại rồi mở miệng nói: "Đánh một trận đi Đại sư huynh, ai thắng người đó dẫn Tiểu sư muội đi, thế nào?"

Sau khi yên lặng một lúc, cuối cùng Đường Dạ cũng mở miệng: "Được."

Ninh Tịch triệt để mờ mịt.

Tình… Tình huống gì thế này…

Nhị sư huynh phản bội tổ chức?

Vậy huynh ấy đầu quân cho ai?

Không đúng, vừa rồi Nhị sư huynh đang êm đẹp sao đột nhiên lại tấn công Đại sư huynh để cứu cô…

Chẳng lẽ huynh ấy đầu quân cho Đại ma vương?

Không thể nào?

Việc này không khoa học chút nào! Sao Nhị sư huynh có thể dính dáng đến Đại ma vương được?

Nhưng tình hình trước mắt dường như cũng chỉ có thề giải thích được theo cách này, nếu không thì tại sao Nhị sư huynh lại xuất hiện đúng lúc này, lại còn đối nghịch với Satan tới đây cứu cô?

Ngay lúc Ninh Tịch đang thất thần, hai người phía trước đã đánh được hơn mười chiêu.

Có điều bi thảm ở chỗ là mỗi chiêu của Đường Lãng đều bị ép tới gắt gao, chỉ phòng thủ chứ không hề có cơ hội tấn công.

Ngọn lửa hi vọng vừa nhen nhóm trong lòng Ninh Tịch lại dần tối đi, cô vội kêu lên: "Nhị sư huynh! Rốt cuộc là huynh có được hay không vậy?"

Đường Lãng vừa đỡ những chiêu công kích gần như điên cuồng của Đường Dạ, vừa nghiến răng nghiến lợi trả lời: "Đừng hỏi đàn ông những câu như là có được hay không được?"

Vừa dứt lời, khí thế của Đường Lãng đã lập tức thay đổi.

Đôi mắt Ninh Tịch sáng ngời, cuối cùng Đường Lãng cũng nghiêm túc rồi.

Đường Lãng bắt đầu đánh trả, cũng coi như ngang tài ngang sức với Đường Dạ, lại còn vừa đánh vừa ba hoa: "Hừ, sư phụ thật bất công, dạy huynh không ít thứ hay ho nhỉ!"

Khóe miệng Ninh Tịch co rúm, thật không biết xấu hổ, huynh mất tích hơn nửa năm, đương nhiên là sư phụ chỉ có thể dạy cho Đại sư huynh rồi.

Càng mặt dày hơn chính là!

Thiên phú của Đường Lãng cũng quá biến thái, vừa đánh vừa học lỏm mấy chiêu mới của Đường Dạ, hơn nữa còn đánh trả lại nguyên vẹn.

Ninh Tịch chỉ hận lúc này không có hạt dưa để cắn thôi, trận đánh hay như thế.

Bị Đường Lãng dùng mấy chiêu mới đánh trúng, Đường Dạ như bị dẫm phải vảy ngược… đột nhiên anh ta dừng lại lùi về phía sau một bước, sau đó ổn định cơ thể.

Anh ta yên lặng nhìn Đường Lãng, chỉ một chốc sau, anh ta đưa tay lên từ từ tháo mắt kính xuống.

Ninh Tịch thấy thế thì trong lòng hốt hoảng.

Hỏng rồi!

Đến bây giờ cô mới phát hiện ra hai người này đánh nhau nửa ngày rồi mà Đại sư huynh vẫn chưa tháo kính!

Điều này thể hiện rằng vừa rồi Đại sư huynh vẫn chưa dùng hết sức!

Không chỉ có Ninh Tịch, Đường Lãng vốn hiếm khi tỏ ra lo lắng cảnh giác cũng điều chỉnh lại trạng thái.

Điều Ninh Tịch lo lắng quả nhiên đã thành hiện thực…

Khi Đường Dạ tháo kính xuống, anh ta lúc này như thể ác thú được tháo phong ấn, dốc hết toàn lực!

Hơn nữa Ninh Tịch còn nhìn ra được lần này Nhị sư huynh cũng bị ép phải đánh hết sức.

Tóm lại lần này hai người sẽ phải đánh một trận long trời lở đất rồi!

Lúc này không biết Đường Lãng đã mắng câu "Đồ biến thái" biết bao nhiêu lần rồi.

Vốn anh ta cho rằng Đường Dạ đã đến ngưỡng rồi, nếu chỉ dựa vào ngộ tính của huynh ấy thì nửa năm ngắn ngủi như thế này chắc chắn không thể đột phá quá nhiều, thế nên mới cho rằng lần này mình có thể thắng, ai ngờ vẫn đánh giá thấp huynh ấy.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Tư chất của huynh ấy vốn bình thường, vậy mà có thể luyện được đến mức độ này, quả thật đúng là không phải người thường!

Đánh nữa cũng chẳng còn ý nghĩa gì, vẫn sẽ ngang tay như trước mà thôi.

Thời gian không chờ đợi ai cả, quân tiếp ứng của Satan cũng sắp đến rồi, anh ta không thể kéo dài hơn được nữa, phải nhanh chóng đưa Tiểu sư muội đi!

Phải nghĩ cách… Phải nghĩ cách…

Mẹ nó! Nghĩ cái rắm ấy! Tên Đường Dạ này quá cẩn thận, chiêu thức không hề có chút sơ hở nào!

Đường Lãng chỉ vừa phân tâm một chút đã phải hứng một quyền của đối phương lên mặt, khóe miệng lập tức nóng rát đau đớn: "Mẹ nó chứ Đường Dạ, huynh đây là đang mưu sát chồng đấy!"

Ra tay nặng như vậy!

"Lại phân tâm nữa thì huynh sẽ không cho đệ cơ hội thứ hai đâu!" Ánh mắt Đường Dạ lạnh lẽo.

Sắc mặt Đường Lãng tái nhợt, mẹ nó! Ông đây không tin huynh không phân tâm chút nào!

Lại thêm trăm chiêu nữa, Đường Dạ tấn công ác liệt nhưng Đường Lãng lại không hề lùi bước mà còn có xu thế tiến gần về phía Đường Dạ, Đường Dạ không chút sợ hãi, lúc này Đường Lãng không thể tấn công anh ta được, càng tiến gần thì chẳng khác nào tự tìm đường chết!

Đường Lãng càng lúc càng đến gần, đồng thời, khóe miệng từ từ nở nụ cười quái dị, đợi đến lúc Đường Dạ phát hiện ra điều kì lạ thì đã không kịp nữa rồi.

Môi Đường Lãng đã đặt lên môi anh rồi… hôn… hôn rồi… hôn thật rồi…

Thừa dịp Đường Dạ phân tâm, Đường Lãng lập tức lợi dụng thời cơ đè lên động mạch của anh ta, một tay áp anh ta vào cửa xe: "Sư huynh, huynh thua rồi."

Ninh Tịch ngây ra như phỗng, vẻ mặt thê thảm vô cùng: "Mẹ nhà nó!!!! Mắt chó hợp kim của muội! Nhị sư huynh! Huynh không biết xấu hổ!"

"Đây gọi là binh bất yếm trá." Đường Lãng không cho đây là chuyện đáng xấu hổ gì, cười hì hì nhìn sắc mặt tái nhợt của Đường Dạ, thong thả nói: "Sư huynh, đừng nói huynh không nhận thua đấy nhé!"

Lúc này sắc mặt Đường Dạ thay đổi xoành xoạch y như đèn kéo quân, hít sâu một hơi rồi chấp nhận thực hiện lời hứa: "Cút!"

Đường Lãng: "Tuân lệnh!"

Sau đó lại tựa như sợ Đường Dạ hối hận, một tay vác Ninh Tịch lên vai chạy biến đi, cùng lúc đó cũng lôi điện thoại ra gửi cho bên kia một tin: [Rút lui!]

...

Bên kia, thế cục hai phe vẫn đang căng thẳng như trước.

Thượng úy khuyên đến nỗi đắng cả miệng rồi mà đối phương thì vẫn chẳng có ý tứ gì là nghe vào.

Thời gian từ từ trôi qua, phía chân trời đã hửng vài tia nắng, trời đã sắp sáng nhưng cả hai bên đều không có ý lùi bước.

Satan ngáp một cái, vẻ mặt không kiên nhẫn: "Lải nhải dong dài làm gì, có đánh hay không hả?"

Phía đối diện, Lục Đình Kiêu bỗng lôi điện thoại ra, lướt mắt nhìn tin nhắn trên màn hình, một sự ngạc nhiên lóe lên trong mắt anh rồi vội vã biến mất, không để bất cứ ai phát hiện ra.

Lục Đình Kiêu nhìn về Satan: "Như anh mong muốn."

Satan nghe vậy, đôi mắt liền hiện lên vẻ khát máu.

Phong Tấn còn đang trông mong Lục Đình Kiêu là người trầm ổn biết suy nghĩ trước sau không ngờ lại cũng là kẻ mất lí trí như chủ nhân của mình, khuôn mặt già nua đầy khổ sở.

Có điều, người khổ sở hơn chính là vị Thượng úy bên cạnh Lục Đình Kiêu: "Ngài Lục, không thể đánh!"

Vấn đề ở chỗ không phải là thắng thua mà là hiện tại nước X chiến sự đang hỗn loạn, lực lượng chủ lực không thể tổn thất ở đây được, nếu không các thế lực thù địch sẽ nhân cơ hội này để tấn công.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Đúng lúc này, một chiếc xe việt dã quân dụng chạy như bay tới phía sau Lục Đình Kiêu.

Bộ trưởng Naka cùng với mấy thuộc hạ vội vàng xuống xe.

Hiển nhiên, Thượng úy thấy tình hình không khống chế nổi nữa bèn thông báo với cấp trên của mình.

Bộ trưởng Naka đuổi tới trước mặt Lục Đình Kiêu, khuôn mặt ngập vẻ lo lắng: "Ngài Lục, ngài đã đồng ý với tôi là giải quyết hòa bình cơ mà!"

"Tôi nói là sẽ cố hết sức." Lục Đình Kiêu trả lời với vẻ vô cảm.

"Ngài Lục, tôi biết ngài sốt ruột muốn cứu vợ mình, nhưng thật ra cũng không phải là không có cách, đợi bọn họ rời khỏi khu vực nước X ra biển rồi, chúng ta sẽ có cơ hội ra tay! Cần gì phải cứng chọi cứng lúc này đúng không?" Naka ra sức khuyên nhủ.

Lục Đình Kiêu nghe vậy, vẻ mặt đã có vẻ hơi dao động.

Bộ trưởng vừa thấy có hi vọng bèn lập tức cố gắng dùng lời lẽ để khuyên nhủ.

Khuyên bảo hơn nửa ngày, cuối cùng vẻ mặt Lục Đình Kiêu cũng trầm xuống: "Rút lui."

Satan lập tức trào phúng, "Ơ kìa, sao lại rút lui? Tôi còn chưa đồng ý mà?"

Anh đã sớm biết với tính tình của Lục Đình Kiêu thì tuyệt đối sẽ không làm ra chuyện mất lí trí như vậy chỉ vì một cô gái, trận này chắc chắn sẽ không đánh.

Nhưng Phong Tấn lại không biết điều đó, ông vội vội vàng đi lên khuyên Satan suy nghĩ lại, không cho anh kích thích đối phương đổi ý, đồng thời dặn dò thuộc hạ lập tức lui quân.

Lúc này Satan mới lười biếng ngáp một cái, tỏ vẻ mất hứng leo lên xe bọc thép.

Dù sao thì Ninh Tịch cũng đã nằm trong tay anh, muốn cướp lại ư?

Nằm mơ!

Trên biển... hừ trên biển lại càng là thiên hạ của anh!

Nhìn người kia cuối cùng cũng bỏ đi, bộ trưởng Naka thở phào một hơi nhưng đồng thời cũng rất lo lắng. Lục Đình Kiêu để ý vợ anh ta như thế, sao có thể từ bỏ ý định được!

Thảm nhất là, thật ra ông ta chẳng hề nắm chắc rằng có cứu được Lục phu nhân ra hay không, vừa rồi ông ta chỉ cố ý nói vậy để ổn định cảm xúc của Lục Đình Kiêu thôi. Trên thực tế, nếu để Satan ra biển thì chẳng khác gì thả hổ về rừng, muốn cứu người lại càng là điều không thể!

Naka hạ quyết tâm, đến lúc đó phải gắng hết sức phái người đi cứu nhưng có cứu được hay không, hay có xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn hay không thì không biết được.

"Ngài Lục, bây giờ chúng ta về DiBu trước để thương lượng đối sách cụ thể, bàn bạc kĩ hơn…"

Naka đang muốn trấn áp cảm xúc của Lục Đình Kiêu, thì Lục Đình Kiêu lại đột nhiên trầm mặt mở miệng: "Trở lại biên giới Philadelphia!"

Bộ trưởng Naka không hiểu ra sao, không biết lúc này Lục Đình Kiêu tới biên giới làm gì nhưng vì chột dạ nên cũng chỉ đành lệnh cho mọi người di chuyển về phía biên giới Philadelphia.

Lúc cách biên giới còn mấy trăm mét, Lục Đình Kiêu đột nhiên nhảy xuống khỏi xe tăng ở giữa đường, bước nhanh về phía trước.

"Hey, BOSS! Bên này! Bên này!"

Cách đó không xa, bên cạnh cột mốc biên giới, một người đang gào khản cả cổ họng. Người đó có mái tóc nâu và đang dìu cơ thể mảnh mai của một cô gái, cô gái kia nhìn có vẻ giống…

Sau khi thấy rõ hai người, đôi mắt Lục Đình Kiêu như bị xiết chặt, nhanh chóng đi về phía đó.

Ninh Tịch mất máu quá nhiều, lại bị dày vò cả ngày, lúc này thần trí đã mơ hồ, thấy bóng người quen thuộc tiến về phía mình liền lầm bầm theo bản năng: "Lục... Đình Kiêu..."

Một giây trước khi mất ý thức, cô cảm giác mình được bao bọc bởi một cái ôm ấm áp, còn có cả giọng nói run rẩy vang lên…

"Là anh đây! Xin lỗi! Anh đến muộn!"
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Tại bến tàu Philadelphia.

Lúc này sương mù đã dần tan đi mặt trời cũng đang từ từ nhô lên, khắp mặt biển óng ánh sắc vàng nhưng có người sắc mặt lại như mưa dầm.

"Người đâu?" Satan vui vẻ đưa người chạy tới nhưng lại chỉ thấy một chiếc xe nát trống rỗng.

Hiếm khi thấy Đường Dạ không đeo kính, vẻ mặt hoảng hốt đứng quay lưng lại với biển, không biết đang nghĩ gì, thấy có người tới anh mới khẽ ngẩng mắt nhìn, giọng điệu u ám nói: "Bị người của Lục Đình Kiêu đưa đi rồi."

"Có người có thể đưa người trong tay cậu đi sao?" Sắc mặt Satan nhất thời khó coi vô cùng.

"Là Đường Lãng." Rõ ràng trông sắc mặt Đường Dạ cũng không tốt lắm.

Con mắt Satan nheo lại: "Đường Lãng..."

Chẳng trách... Chẳng trách ban nãy Lục Đình Kiêu lại chịu thỏa hiệp, giả vờ cũng giống lắm! Còn cố tình cò kẻ mặc cả, phí lời với lão bộ trưởng kia kéo dài thời gian, chính là để Đường Lãng có đủ thời gian để âm thầm đi cứu người...

Chết tiệt! Không ngờ Satan mà lại cũng có ngày bị trúng kế!

Anh đã cố tình cử Đường Dạ đưa Ninh Tịch đi nhưng không ngờ... người tới lại là Đường Lãng...

Nghe thấy vậy, Phong Tiêu Tiêu và Phong Tấn ở bên cạnh cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.

Đúng là ai mà ngờ được Đường Lãng mất tích hơn nửa năm nay... giờ lại thành... người của Lục Đình Kiêu!

"Sao có thể thế được! Không thể nào có chuyện này được!" Phong Tiêu Tiêu không thể tin nổi: "Nhị sư huynh không thể nào lại phản bội chúng ta được!"

Cô và Đường Dạ còn cả Đường Lãng ba người từ nhỏ đã được sư phụ nuôi dưỡng, cùng nhau lớn lên, tình cảm còn thân thiết hơn anh em ruột thịt nên cô khó lòng mà chấp nhận được sự thật này.

Nhưng sự thật bày ra trước mặt, Đường Dạ cũng đâu thể bịa chuyện được.

Hơn nữa, vừa nãy Đường Dạ còn đích thân đối đầu với Đường Lãng, lúc này chắc tâm trạng của huynh ấy còn tồi tệ hơn nữa.

Phong Tiêu Tiêu sợ Đại sư huynh buồn nên không dám hỏi kĩ...

Cô biết, tuy thường ngày hai người hay đánh nhau nhưng thật ra tình cảm của hai người rất tốt, lúc nào cũng vào sinh ra tử với nhau, khi làm nhiệm vụ hai người cũng phối hợp ăn ý với nhau nhất...

"Với thực lực của cậu mà lại dễ dàng thua cậu ta sao?" Trong mắt Satan thoáng hiện lên một tia nghi hoặc, rõ ràng không hề tin lí do này của Đường Dạ.

Dù Đường Dạ không thắng được nhưng cũng không thể thua, lại còn thua nhanh như vậy.

Lần nào hai người đánh nhau mà chẳng đánh tới cả nửa ngày, có khi đánh ba ngày ba đêm liên tiếp vẫn không phân thắng bại cũng là chuyện bình thường.

Thật ra Phong Tiêu Tiêu cũng cảm thấy kì lạ, chỉ là cô không tiện hỏi, kì thật, trong lòng cô hơi nghi ngờ về việc Đại sư huynh mềm lòng...

Đương nhiên, chuyện này cô cũng không dám nói ra!

Đường Dạ thần sắc cứng nhắc, cũng không giải thích: "Thua chính là thua."

Lúc này, Phong Tấn nhìn đồng hồ giục: "Lên thuyền đi! Phải lên đường rồi!"

Satan không hỏi gì nữa, quay người nhìn chằm chằm vào thành phố vẫn đang ngủ say phía sau.

Ngón tay thon dài vuốt đám tóc bạc đang lay động trong gió biển ra, để lộ ra con mắt bị tóc che lấp chưa từng lộ ra trước mặt người khác.

Con mắt phượng còn đẹp hơn mắt của phụ nữ này thế mà lại có một vết sẹo cắt ngang qua mắt, tuy vết sẹo đã mờ nhưng vẫn phá hỏng vẻ đẹp hoàn mỹ của con mắt ấy, có điều như vậy lại càng tôn lên sự cuồng dã nguy hiểm của kẻ được mệnh danh là Vua của thế giới ngầm.

"Hừ, Lục Đình Kiêu, chúng ta sẽ gặp lại nhanh thôi..."

Tới lúc đó, tao sẽ lấy lại tất cả những thứ thuộc về tao.
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
"Đây... Sao Lục phu nhân lại ở đây?" Lão bộ trưởng cùng Thượng úy không ngờ sẽ thấy phụ nữ xuất hiện ở đây, hai người đều tỏ ra kinh ngạc.

Lục Đình Kiêu cũng không nói nhiều, anh cởi áo khoác ra bọc lấy cô rồi cẩn thận ôm chặt lấy.

NaKa lúc này sao có thể không hiểu được!

Lục Đình Kiêu không hoàn toàn tin tưởng bọn họ và đã sớm chuẩn bị phương án thứ hai.

Nét mặt già nua của NaKa có chút khó xử, nói cho cùng chuyện này cũng là do ông ta xử lí không ổn thỏa.

Muốn qua mắt người ta nhưng từ đầu tới cuối đều bị người ta nhìn thấu.

Vậy nên, ông ta vội vàng ân cần tiến tới, muốn cứu cánh: "Ngài Lục, mời đi bên này, tình trạng của Lục phu nhân lúc này e rằng cần phải cứu trị kịp thời, chúng tôi đã chuẩn bị sẵn đội ngũ y bác sĩ tốt nhất rồi! Môi trường bệnh viện ầm ĩ hức tạp, ngài có thể để phu nhân tới thẳng nhà tôi để dưỡng thương!"

Việc Lục Đình Kiêu muốn làm nhất lúc này chính là đưa Ninh Tịch về nước, nhưng trên đùi Ninh Tịch có vết thương và có lẽ còn rất nhiều chỗ bị thương khác nữa mà anh không biết.

Tình trạng của cô lúc này quả thật không hợp đi đường dài, phải lập tức chạy chữa.

Cuối cùng, Lục Đình Kiêu chọn tạm thời ở lại: "Làm phiền ông rồi."

Việc này cũng xem như nể mặt lão bộ trưởng.

NaKa nghe vậy, thần tình căng thẳng cuối cùng cũng dần giãn xuống, vội gọi đội ngũ y bác sĩ tới.

Các bác sĩ mới sáng sớm đã tập trung lại hết ở phía sau nên rất nhanh đưa cáng chạy tới.

"Xin Lục tiên sinh đây hãy đặt phu nhân cẩn thận nằm xuống cáng."

Lục Đình Kiêu nhẹ nhàng đặt Ninh Tịch lên đó.

Nhưng vừa đặt người xuống, cô gái vốn đang ngủ yên bỗng tỉnh lại theo bản năng ôm chặt lấy cổ Lục Đình Kiêu, cô nhíu mày lộ ra vẻ mặt thống khổ: "Không... đừng..."

Vì đã lâu cô không được uống nước nên giọng đã khản đặc lại, nói không lên lời, tiếng nhỏ như mèo kêu, nghe càng đáng thương hơn.

Lục Đình Kiêu nhất thời mềm lòng lại bế cô lên, vỗ nhẹ lên người cô: "Đừng sợ, có anh ở đây."

"Khụ khụ khụ khụ khụ..." Đường Lãng trợn mắt há hốc mồm.

Đây là lần đầu tiên anh thấy Tiểu sư muội yếu đuối như vậy, lại còn cả một Lục Đình Kiêu dịu dàng đến thế nữa!

Như gặp phải ma vậy, hết cả hồn!

"Ngài Lục, tình cảm của ngài với phu nhật thật tốt! Ngài… cứ bế cô ấy trước vậy, đừng chạm vào vết thương của phu nhân là được." Một bác sĩ cười nói.

"Ừm." Lục Đình Kiêu vốn cũng không định đặt cô xuống nữa, ai mà nỡ chứ.

Đường Lãng bỗng nhớ ra chuyện chính, vội chêm vào một câu: "Boss, thứ tôi cần, anh hứa sau ba ngày sẽ đưa cho tôi, anh không quên đấy chứ?"

Mắt Lục Đình Kiêu không hề rời khỏi cô: "Ừm."

"Vậy tôi lượn trước đây!" Đường Lãng cáo từ.

"Có nước không?" Lục Đình Kiêu hỏi bác sĩ.

Đường Lãng bị ngó lơ: "..."

Thôi bỏ đi! Lượn cho khuất mắt người ta nào!

Trong mắt Boss giờ chỉ có Tiểu sư muội thôi những cái khác đối với anh mà nói chẳng khác gì phù du cả.

Haiz haiz haiz... không ngờ, đúng là không ngờ? Đi một vòng lớn, cuối cùng Tiểu sư muội vẫn trở thành bà chủ!

Tiểu sư muội của anh giỏi lắm!
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Tại nhà của bộ trưởng NaKa.

Lục Đình Kiêu ngồi cạnh giường nắm chặt tay Ninh Tịch, các bác sĩ đang bận rộn lấy máu của Ninh Tịch để xét nghiệm toàn thân cho cô, tránh để cô mắc phải bệnh khác hay bị tiêm phải thuốc gì.

Lông mày Lục Đình Kiêu từ đầu đến cuối đều cau chặt, không hề thả lỏng tinh thần.

"Ngài Lục, xin ngài hãy đợi một chút, nhanh nhất cũng phải hai tiếng nữa mới có kết quả xét nghiệm."

"Cô ấy sốt cao quá."

"Vì vết thương bị nhiễm trùng, đây là hiện tượng thường thấy. Cũng may Lục phu nhân đã tự mình xử lí qua vết thương nếu không để viên đạn trong cơ thể quá lâu chiếc chân này cũng không thể giữ lại được."

Lúc này, sắc mặt Lục Đình Kiêu trở nên u ám.

Bàn tay nắm chặt lấy tay Ninh Tịch càng siết chặt hơn, chỉ ra ngoài có một ngày ngắn ngủi mà lại thành ra thế này, sao anh có thể không đau lòng được!

Hai tiếng sau, rốt cuộc cũng có kết quả kiểm tra.

"Ngài Lục, có kết quả rồi, cơ thể Lục phu nhân đều bình thường, ngoài vết thương bị trúng đạn trên chân ra những chỗ khác không có vấn đề gì cả."

Nghe thấy kết quả, không chỉ Lục Đình Kiêu mà NaKa cũng thở phào, ông ta lập tức dặn dò mọi người phải chăm sóc cô cẩn thận, sau đó sắp xếp cho hai người căn phòng tốt nhất.

Vì tưởng Lục Đình Kiêu và Ninh Tịch là vợ chồng thật nên đương nhiên ông ta xếp cho hai người một phòng.

...

Lần này Ninh Tịch bị thương nặng, ngủ nguyên một ngày một đêm mà vẫn không tỉnh dậy, có điều may mà cũng đã hạ sốt.

Lão Bộ trưởng muốn lấy lòng Lục Đình Kiêu, cố tình mở một bữa tiệc mời không ít quan chức cấp cao và các trùm làm ăn lớn trong nước tới.

Trong bữa tiệc, ai cũng tỏ ra thân thiết khen tặng Lục Đình Kiêu.

"May mà lần này Lục phu nhân không có chuyện gì, nếu không chúng tôi thật sự khó tránh khỏi tội lỗi!"

"Đúng vậy đấy! Lục phu nhân quả là có quý nhân phù trợ!"

...

Chuyện Ninh Tịch là vợ anh, Lục Đình Kiêu từ đầu tới cuối không hề giải thích.

Trong chuyện này, sự khác nhau giữa vợ và tình nhân là rất lớn, chỉ một phụ nữ bình thường mà muốn để cả nước X điều động lực lượng quân đội, hiển nhiên là không thể nào, nên lúc đầu anh mới nói thẳng luôn Ninh Tịch là vợ anh.

Những người này cũng không thể thật sự đi tra xem rốt cuộc anh đã kết hôn hay chưa.

Tuy Lục Đình Kiêu đã sớm quen với những bữa tiệc kiểu này nhưng lúc này rõ ràng là anh không hề để tâm tới.

Tâm trí anh lúc này đều đang hướng hết về người con gái còn chưa tỉnh lại kia.

Cũng không biết sau khi cô tỉnh dậy phát hiện mình đang ở chỗ lạ liệu có sợ không, không biết có chỗ nào thấy khó chịu không...

Mọi người vẫn đang nâng cốc nói chuyện vui vẻ, Lục Đình Kiêu một tay chống đầu, tay còn lại bưng rượu, ngón tay gõ gõ lên chiếc ly thủy tinh theo tiết tấu.

Tư thế này, rõ ràng là bắt đầu mất kiên nhẫn muốn chuẩn bị đứng dậy cáo từ.

Đúng lúc anh đang chuẩn bị đứng dậy, bỗng có người chạy vào phòng tiệc...

Nói chính xác thì là có một người bỗng nhảy vào...

Chỉ thấy Ninh Tịch một chân đứng đó, mặc một chiếc váy ngủ trắng rộng, mái tóc dài lộn xộn xõa xuống bên vai, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, vẻ mặt hoảng hốt giống như vừa trải qua chuyện gì cực kì đáng sợ...

Mãi tới khi ánh mắt cô xuyên qua chiếc bàn dài nhìn thấy người đàn ông đang bưng ly rượu ở tận đầu bên kia, cô mới thoáng thấy yên ổn.

Cô nằm mơ, mơ một cơn ác mộng vô cùng đáng sợ, cô mơ thấy Lục Đình Kiêu vì cứu cô mà bị chết trong lửa đạn...

"Bos..."

Sau khi thấy Lục Đình Kiêu vẫn đang yên ổn ngồi đó, Ninh Tịch mới yên tâm trở lại, đến tận lúc này cô mới phát hiện thấy xung quanh có những người khác nữa.

Ai ngồi đây cũng áo mũ chỉnh tề... vừa nhìn đã biết toàn là người có thân phận hoàng thân quốc thích...

Đầu Ninh Tịch đang trong cơn mê man bỗng tỉnh táo lại, suýt nữa buột miệng gọi "Boss", sau đó vội sửa thành: "Ông xã..."
 

trucxinh0505

Xóm nhỏ phố núi
Thành viên BQT
Administrator
Chuyển ngữ
Tác giả
Tham gia
14/4/19
Bài viết
10,939
Điểm cảm xúc
1,987
Điểm
113
Phòng tiệc yên tĩnh tới nỗi có thể nghe thấy cả tiếng kim rơi.

Nhưng, hai chữ "ông xã" lại nổ đinh tai nhức óc trong tai Lục Đình Kiêu.

"Vị này là... Lục phu nhân?" Một lát sau, cuối cùng cũng có một người trên bàn ăn chần chừ hỏi.

Lúc này Lục Đình Kiêu đã đứng dậy sải bước tiến về phía cô, ánh mắt lạnh như băng nhìn xuống chân cô, "Sao em không đi dép vào?"

Ninh Tịch bị ánh mắt nghiêm khắc đâm tới nên rụt rụt ngón chân lại: "Có đi mà... nhưng trên đường rơi mất..."

"..." Lục Đình Kiêu đanh mặt lại, bế cô lên.

Ninh Tịch theo phản xạ vòng tay ôm lấy cổ anh để giữ vững cơ thể, sau đó lặng lẽ liếc mắt nhìn đám người tai to mặt lớn trong phòng khách, yếu ớt nói: "Có phải... Có phải em lại gây họa rồi không...? Ông xã... ông xã, sao anh không nói gì vậy?"

Ninh Tịch có khả năng thích ứng vô cùng nhanh chóng, giờ mở miệng ra gọi ông xã cũng khá là thuận miệng.

Nhưng cô hoàn toàn không hề biết hai chữ đó đối với Lục Đình Kiêu lại có ảnh hưởng lớn đến thế nào.

Lưng Lục Đình Kiêu cứng ngắc, mấy giây sau mới cử động lại được, anh quay lại nói với mọi người: "Xin lỗi các vị, hiện tại vợ tôi không được khỏe, Lục mỗ xin phép về trước."

Mọi người nghe vậy cũng cười nói, "Lục tổng khách khí rồi! Ngài mau đi đi! Cứ mặc kệ chúng tôi!"

"Chuyện nên làm, chuyện nên làm mà! Tất nhiên phu nhân quan trọng hơn rồi!"

"Ai cũng nói đàn ông thương vợ là người đáng tin, quả nhiên là vậy!"

...

Chờ Lục Đình Kiêu bế Ninh Tịch đi rồi, mọi người trong phòng lại bắt đầu thổn thức: "Ban đầu tôi còn không tin Lục Đình Kiêu có thể vì một người phụ nữ mà dám huy động lực lượng lớn đến vậy, giờ xem ra đúng là cưng chiều cực độ rồi! May mà không sao, nếu xảy ra chuyện gì, khụ khụ..."

"Kì lạ, Lục Đình Kiêu chẳng phải vẫn còn độc thân sao? Vợ ở đâu ra thế này! Tôi định hỏi lúc nãy cơ!"

"Cũng có gì kì lạ đâu, người lén kết hôn đầy ra đấy! Huống hồ thân phận của Lục Đình Kiêu như thế..."

"Haiz, con gái nhà tôi lần trước sau khi gặp ngài Lục xong ngày đêm đều mong nhớ, tôi còn đang định tìm hiểu xem thế nào, không ngờ giờ đã có chủ rồi!"

"Ông thôi đi, đến con gái nước người ta còn không giành được, đến lượt nhà ông chắc?"

...

Trong phòng ngủ.

"Lục phu nhân! Phu nhân đi đâu vậy? Làm tôi sợ chết khiếp rồi!" Một y tá vốn được cử chăm sóc Ninh Tịch, vừa mới ra ngoài một tí, ai ngờ quay lại đã không thấy người đâu nữa, đi tìm khắp nơi cũng không thấy, sợ đến bay hết cả hồn vía.

"Không sao, để tôi trông cô ấy."

"À à, vâng vâng!" Viên y tá xấu hổ nhìn Lục Đình Kiêu, sau đó lui ra ngoài.

Lục Đình Kiêu vén chăn lên, cẩn thận đặt Ninh Tịch lên giường.

Ninh Tịch lập tức tranh công: "Boss đại nhân, vừa xong tôi có cơ trí không?"

Lục Đình Kiêu liếc nhìn cô: "Công lao lớn đấy."

Ninh Tịch vội cúi đầu: "Tôi thật sự không cố ý xông vào trong đó mà..."

"Cơ thể còn chưa khỏe lại, sao lại chạy lung tung thế?" Lục Đình Kiêu đúng là không biết nói gì với cô gái này, chân đã bị thương thành ra như vậy rồi, còn chạy nhảy khắp nơi, chỉ một chân mà cũng chạy đến là vui vẻ.

"Tại... tôi mơ thấy ác mộng..."

Lục Đình Kiêu thở dài, vẻ mặt có chút không tự nhiên giải thích: "Lần này để tiện việc cứu em, tôi mới nói với họ em là vợ tôi. Cho nên trong khoảng thời gian này, có lẽ em phải phối hợp với tôi một chút. Có điều cũng sẽ không lâu đâu, đợi em khỏe lại rồi, chúng ta sẽ về nước."

"Không thành vấn đề! Diễn xuất là sở trường của tôi mà!" Ninh Tịch nghe vậy lập tức vỗ ngực bảo đảm, "Anh thích kiểu vợ nào tôi cũng có thể diễn được kiểu vợ đó cho anh!"
 
Trạng thái
Không mở trả lời sau này.
Top